Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

VẪN CHƯA PHẢI LÀ SỰ CÁO CHUNG CỦA LỊCH SỬ?

Tác giả: Timothy Stanley & Alexander Lee | Biên dịch: Nguyễn Việt Vân Anh



Dù chúng ta có công nhận hay không thì đa số người phương Tây đều tin vào chủ nghĩa tự do. Chúng ta muốn đạt được quyền bình đẳng cho tất cả mọi người, xóa bỏ ranh giới chủng tộc, vừa tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng vừa bảo vệ quyền được phản đối. Đồng thời, chúng ta theo đuổi một hệ thống kinh tế có lợi cho tham vọng của cá nhân. Nhưng càng ngày người ta càng cảm thấy rằng chủ nghĩa tự do dường như không đạt được những gì mà nó đã hứa hẹn ngay chính tại phương Tây và cũng không được ưa chuộng như chúng ta mong muốn tại các quốc gia đang phát triển. Vấn đề ở đây chính là sự tự đại đã làm mờ mắt những người ủng hộ thuyết tự do, làm cho họ không trông thấy những vấn đề trong cuộc khủng hoảng đang làm mai một bản sắc của lí thuyết này. Điều này làm cho chủ nghĩa tự do không thể thích nghi được với những thách thức trong thế giới hiện nay.


Vào mùa hè cách đây 25 năm, Francis Fukuyama tuyên bố “sự cáo chung của lịch sử” và chiến thắng không thể chối cãi của nền dân chủ tư bản tự do. Lập luận của Fukuyama đơn giản là: nền dân chủ sẽ lấn át các loại hình nhà nước khác vì bản chất yêu chuộng hòa bình và thịnh vượng [của con người] sẽ thúc đẩy các quốc gia đi vào con đường tiến bộ – điều này là không thể tránh khỏi. Nếu một quốc gia – thậm chí là một quốc gia cộng sản – mong muốn đạt được độ thịnh vượng cao nhất có thể, quốc gia này phải áp dụng một số phương pháp của chủ nghĩa tư bản. Vì khả năng tạo ra thịnh vượng phụ thuộc vào sự bảo vệ tài sản cá nhân, những “yếu tố tư bản” dần rồi sẽ đòi hỏi quyền cá nhân được bảo vệ nhiều hơn trước pháp luật.


Cũng như nhiều nhà phê bình đã chỉ ra, logic của Fukuyama mang sắc thái gần giống như thuyết sử luận kiểu giả Hegel (pseudo-Hegelian historical determinism). Trong đầu thế kỉ 20, những nhà Mác-xít và Phát-xít đã vận dụng thuyết này và để lại nhiều hậu quả khủng khiếp. Tuy nhiên, khi bài báo của Fukuyama xuất hiện trên tờ The National Interest thì khó có thể không đồng tình với ông. Bức tường Berlin chuẩn bị sụp đổ, Liên Xô đang tan rã và cả thế giới đang háo hứng với sự nở rộ của thị trường tự do. Mọi thứ đều chỉ ra rằng chỉ có nền dân chủ tư bản tự do mới cho phép con người phát triển trong một thế giới ngày càng toàn cầu hóa, và chỉ có việc thúc đẩy nền kinh tế tư bản mới có thể đảm bảo một tương lai của các quốc gia tự do-dân chủ, không bị áp bức, tồn tại trong hòa bình và sung túc.


Với hoàn cảnh hiện tại thì Fukuyama không thể nào sai hơn. Lịch sử không hề cáo chung và chủ nghĩa tự do lẫn nền dân chủ cũng không hề tăng lên. Sự đồng thuận êm ái của phương Tây bắt nguồn từ lập luận của Fukuyama đang bị thách thức theo những cách mà chính Fukuyama cũng đã không dự báo được. Một cuộc Chiến tranh Lạnh mới đã nổ ra. “Chủ nghĩa tư bản Mác-xít” của Trung Quốc cho thấy rằng có thể đạt được sự thịnh vượng mà không cần đến tự do. Và sự thắng thế của phong trào Nhà nước Hồi giáo ISIS có thể là khởi đầu của một loại chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo kiểu mới hướng tới mẫu hình nhà nước.


Đáng lo ngại hơn nữa là mối liên hệ giữa chủ nghĩa tư bản, nền dân chủ và chủ nghĩa tự do – nền tảng chính trong lập luận của Fukuyama – bản thân nó cũng đã sụp đổ. Với cuộc khủng hoảng tài chính và sự đi xuống của kinh tế toàn cầu, ta càng thấy rõ rằng thịnh vượng không thể đạt được thông qua việc theo đuổi hệ thống kinh tế tư bản mở hay việc mở rộng không thể tránh khỏi của quyền tự do trong kinh tế. Thậm chí điều ngược lại có thể đúng. Như Thomas Piketty đã lập luận trong quyển Capital in the Twenty-First Century (Tư bản trong Thế kỷ 21), thị trường tự do không chỉ làm tăng khoảng cách giàu nghèo, mà còn làm suy giảm thu nhập trung bình tại các nước phát triển lẫn đang phát triển. Tại các nước bị thiệt hại nặng nề nhất từ suy thoái kinh tế – như Hi Lạp hay Hungary, các cử tri đã quay lưng lại với chính khái niệm chủ nghĩa tự do mà Fukuyama tin tưởng rằng họ sẽ đón chào nồng nhiệt. Trên khắp châu Âu, chủ nghĩa can thiệp kinh tế, chủ nghĩa dân tộc, thậm chí là chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, đang thu hút được nhiều cử tri hơn những những người ủng hộ tự do, phi điều tiết hay bình đẳng trước pháp luật. Nền dân chủ tư bản tự do không hề chiến thắng. Thậm chí, những thất bại của chủ nghĩa tư bản đã biến nền dân chủ thành kẻ thù của chủ nghĩa tự do. Thêm vào đấy, bản sắc tư tưởng nền tảng của chủ nghĩa tự do đang bị tấn công mạnh mẽ.


Dự cảm thấy rằng lập luận khổng lồ của Fukuyama đang gặp phải một trở ngại lớn, những lí thuyết gia của chủ nghĩa tự do cố gắng làm mọi cách để cho con thuyền này không bị đắm. Hàng loạt đầu sách được xuất bản nhằm thổi một luồng gió mới vào chủ nghĩa tự do. Trong số này có quyển Inventing the Individual của Larry Siedentop và Liberalism: The Life of an Idea của Edmund Fawcett là nổi bật hơn cả. Cả hai đều thừa nhận những điểm yếu trong lập luận của Fukuyama đã được bộc lộ trong những sự kiện gần đây. Cả hai đều thừa nhận những trở ngại mà chủ nghĩa tự do đang mắc phải. Nhưng thay vì đề cập trực tiếp đến những trở ngại này, họ lại tìm về quá khứ để tự an ủi. Thông qua việc gọi một tập hợp tùy tiện các tư tưởng là “tự do”, họ cố chứng tỏ rằng chủ nghĩa tự do đã từng chiến thắng nhiều tư tưởng đối nghịch trong nhiều thế kỉ qua. Họ đang cố vẽ nên một câu chuyện mới để chứng minh rằng chủ nghĩa tự do là chính đáng. Vì những tư tưởng “tự do” đã chiến thắng, Siedentop và Fawcett lập luận rằng chủ nghĩa tự do là đúng đắn, dù rằng hiện nay có đang gặp khó khăn nhưng rồi vẫn sẽ chiến thắng về sau.


Các nhà lãnh đạo từ nhiều cực chính trị nhanh chóng chấp nhận lập luận mang nặng tính sử luận này. Tại Anh Quốc, chính phủ trung hữu của David Cameron rất tự hào rằng mình theo chủ nghĩa tự do. Chính phủ này cũng không ngần ngại sử dụng lịch sử để nhào nặn một thế hệ cử tri mới theo mẫu hình của chủ nghĩa tự do. Đầu năm nay, cựu bộ trưởng giáo dục của chính quyền này là Michael Gove rao giảng rằng Chiến tranh thế giới lần thứ nhất là ví dụ của việc những giá trị tự do chiến thắng chủ nghĩa tiền phát-xít của Đức. Đây là “bằng chứng” biện minh cho tính chính đáng không thể chối cãi của loại chủ nghĩa tự do quân sự mà phái bảo thủ mới rất ưa chuộng.


Gần chúng ta hơn chính là Hillary Clinton – người hiện giờ đang trong giai đoạn đầu tiên của cuộc tranh cử úp mở vào Nhà Trắng – đã áp dụng một loại tầm nhìn tương tự trong lĩnh vực đối ngoại. Nhìn nhận những lí tưởng của các nhà lập quốc thông qua một lăng kính màu hồng, bà Clinton đã nhẹ nhàng tách mình ra khỏi chủ nghĩa hiện thực thận trọng của ông Barack Obama. Bà sử dụng khéo léo những liên hệ đến quá khứ để biện minh cho việc “xuất khẩu” những giá trị tự do ra toàn cầu thường xuyên nhất có thể. Theo luận điểm này, vì lịch sử đã chứng minh rằng chủ nghĩa tự do thật tuyệt vời thông qua những chiến thắng trong lịch sử trước cường quyền, chủ nghĩa tự do sẽ lại chiến thắng nếu chúng ta cố gắng ủng hộ và chiến đấu vì nó.


Nhưng dù dạng thức sử luận tự do mới này nghe có một chút xuôi tai thì nó cũng khó có thể thuyết phục được ai. Thay vì thừa nhận điểm yếu trong lập luận ban đầu của Fukuyama, Siedentop, Fawcett, Cameron và Clinton đều khơi dậy lập luận sử luận cũ kĩ, có khác chăng thì chỉ là không đề cập đến khía cạnh kinh tế. Lập luận của họ cũng kém thuyết phục như của Fukuyama.


Chính Karl Popper – triết gia vĩ đại theo trường phái tự do – là người đầu tiên chỉ ra khuyết điểm của thuyết sử luận trong vai trò một dạng biện minh chính trị trong tác phẩm đã đánh tan nát thuyết định mệnh luận Mác-xít và phát-xít của mình. Mỉa mai thay, lập luận tương tự bây giờ lại có thể áp dụng cho chính chủ nghĩa tự do – trường phát mà Popper bảo vệ. Nếu đi theo lập luận của Popper, ta có thể thấy rằng có ít nhất 2 vấn đề logic nghiêm trọng trong cách tiếp cận sử luận đối với chủ nghĩa tự do.


Thứ nhất, đó là lập luận cho rằng bất cứ ai thể hiện, ở bất kì mức độ nào, sự công bằng hay sự quan tâm đối với lương tri của cá nhân đều là người theo chủ nghĩa tự do. Việc cho rằng lịch sử tiến bộ của con người đã phát triển theo một đường thẳng nối giữa Thánh Paul sang Luther, sang các triết gia của Kỉ nguyên Ánh sáng, sang Lloyd George và Jack Kennedy, là rất vô lí. Tất cả những người này đều có một định nghĩa riêng về tự do và mục đích của tự do.


Thứ hai, việc cho rằng có một “định luật lịch sử” quyết định sự phát triển của xã hội là hão huyền. Nếu như thật sự có sự lặp đi lặp lại nào đó trong quá khứ mà ở đó có thể xem tư tưởng “tự do” đã “chiến thắng”, thì không thể kết luận gì hơn ngoài việc tò mò về mô hình này. Điều này không thể chứng minh được gì về bản chất của chủ nghĩa tự do và cũng không thể dùng để tiên đoán tương lai. Nó chỉ có thể cho chúng ta biết những điều đã xảy ra trong quá khứ. Việc tìm ý nghĩa hay khả năng tiên đoán tương lai từ những mô hình trong quá khứ thì thật ra chẳng khác nào xem bói qua bã trà.


Những khuyết điểm của cách tiếp cận sử luận trong chủ nghĩa tự do đã chỉ ra rằng, chủ nghĩa tự do đang cố gắng vực dậy từ khủng hoảng hậu-Fukuyama vì chính những người bảo vệ chủ nghĩa tự do quá lười biếng. Siedentop, Fawcett, Cameron và bà Clinton đều giả định rằng ai có một tí lí trí là phải theo chủ nghĩa tự do. Vì vậy không cần phải bảo vệ chủ nghĩa tự do trước những yếu kém vốn có. Nhưng dù tự vỗ vai bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không thể thuyết phục được những người bất đồng ý kiến. Chính vì sự ngạo mạn trong khoa học này mà ta không ngạc nhiên khi thấy phần lớn thế giới từ bỏ họ. Ta cũng không ngạc nhiên khi thấy người khác từ chối lắng nghe lời cố vấn khôn ngoan của những người theo chủ nghĩa tự do khi thị trường thì đang sụp đổ và các khoản tiết kiệm cả đời đang bị đe dọa bởi các tai nạn của nền kinh tế tư bản thị trường tự do.


Nếu như chủ nghĩa tự do muốn sống sót và phát triển thì phải thoát khỏi lập luận của Fukuyama và thuyết sử luận. Nó phải được định nghĩa lại và bảo vệ lại. Điều này dẫn đến câu hỏi chủ nghĩa tự do thật sự là gì – điều đáng chú ý là nhiều người theo chủ nghĩa tự do đã bỏ qua bước này, tưởng như nó không quan trọng. Trong ấn phẩm gần đây của Foreign Policy xoay quanh việc đánh giá lại di sản của Fukuyama, vấn đề “bản sắc chủ nghĩa tự do” chưa được giải quyết vẫn hiển hiện. Việc hết bài viết này đến bài viết khác thất bại trong việc bảo vệ chủ nghĩa tự do trước chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa dân túy chính là vì chúng không đưa ra được cách hiểu rõ ràng, thuyết phục về chủ nghĩa tự do hậu-Fukuyama nào. Ta không thể bảo vệ chủ nghĩa tự do trước những phản biện nếu không làm rõ ra rằng chủ nghĩa tự do ủng hộ điều gì. Ta cũng không thể thuyết phục những người còn nghi ngờ nếu như bản thân những người theo chủ nghĩa tự do cũng không thể nói được rằng tư tưởng mới này là gì và nó khác gì so với mớ hỗn độn chẳng đem lại cảm hứng gì của Fukuyama và những người theo sau Fukuyama.


Vì bị bủa vây bởi những câu nói ngớ ngẩn, lảm nhảm và tối nghĩa của các bình luận viên chính trị hiện nay, ta có thể dễ dàng quên mất rằng chủ nghĩa tự do chính là sự cam kết đối với tự do. Ở gốc rễ, tự do là một khái niệm bắt nguồn từ con người cá nhân. Đó là sự tự do được là những gì mình muốn, giúp phát triển đầy đủ những tiềm năng của cá nhân, trở thành một con người có khả năng sáng tạo và khả năng tự đưa ra những đánh giá về giá trị cho chính bản thân mình.


Đúng là tự do đương nhiên có thể được hiểu theo nhiều cách. Theo như quan sát của Isaiah Berlin, còn có tự do tích cực (positive liberty) – tự do được làm điều gì đấy, và tự do tiêu cực (negative liberty) – tự do được thoát khỏi điều gì đấy. Tùy theo hoàn cảnh mà loại tự do nào có giá trị quan trọng hơn. Tuy cách phân biệt này rất phổ biến trong triết học chính trị kể từ sau Chiến tranh Thế giới lần thứ hai, việc xem lại những bài viết của Voltaire và tác phẩm của nhóm Bách khoa gia Pháp (Encyclopédistes) vào thế kỉ 18 sẽ nhắc cho chúng ta nhớ lại rằng tự do trong nghĩa thuần khiết nhất- cả tiêu cực lẫn tích cực – là sự hiện thực hóa nhân phẩm vốn có của con người.


Đây không hề là những lời hoa mỹ. Khái niệm nhân phẩm có 2 ý nghĩa quan trọng, thậm chí được Cicero thừa nhận vào tận thế kỉ thứ nhất trước công nguyên, mà hiện nay đang bị quên lãng. Thứ nhất, chúng ta cùng chia sẻ một mức nhân phẩm: không một ai có ít tiềm năng hơn người khác và nhân phẩm của một người không thể ít hơn người khác. Thứ hai, vì chúng ta là con người nên chúng ta có cùng những nhu cầu cơ bản. Theo bản chất, chúng ta cần thức ăn, chốn ở, quần áo, sự an toàn, và một loạt những loại sản phẩm cần cho sự sống còn khác. Mặc dù nghe rất đơn giản, những ý nghĩa này có tác động quan trọng khi chúng ta xem xét làm cách nào tích hợp tự do cá nhân vào các thiết chế xã hội và chính trị. Để tự do của mỗi cá nhân được duy trì và mở rộng, những nền tảng qui tắc về sự công bằng và những lợi ích chung phải được ghi nhận trong nền tảng của cấu trúc xã hội. Vì xã hội được xây dựng dựa trên luật, luật lệ phải thể hiện những tư tưởng này. Sống trong sự tự do tức là sống theo những điều luật dựa trên sự công bằng và lợi ích chung. Nếu như pháp luật đi chệch dù một ít ra khỏi nền tảng này, thì pháp luật trở thành công cụ của các nhóm lợi ích và lợi ích tư. Như vậy, nền tự do sẽ bị mất đi.


Tuy nhiên, nền tự do nói trên sẽ phải phụ thuộc vào đạo đức của công dân, đặc biệt là các quan chức. Mặc dù luật lệ kiến tạo nên xã hội, chính ý chí của những người quản lí và công dân mới là động lực và sắc thái của nó. Chỉ khi mọi người công nhận nhân phẩm của từng cá nhân, họ mới công nhận giá trị tự có của sự công bằng và lợi ích chung. Chỉ khi đấy họ mới cố gắng phấn đấu bảo vệ không chỉ tự do của riêng mình, mà của tất cả những người khác thông qua luật pháp. Nếu cam kết đối với nền tự do sụp đổ, xã hội trở thành một khu rừng mà thân ai lo cho người đấy, lợi ích cá nhân hoàn toàn sẽ chi phối, luật pháp không còn công minh và sự độc tài sẽ chiến thắng tự do.


Tóm lại, nền chính trị tự do phải là một nền chính trị đạo đức. Chủ nghĩa tự do sẽ không có tác dụng nếu đặt nặng vấn đề tự chủ cá nhân lên trên lợi ích của người khác. Chủ nghĩa tự do cũng sẽ không có tác dụng nếu bị phụ thuộc quá nhiều vào chủ nghĩa vật chất và chủ nghĩa tiêu thụ. Mô hình của Fukuyama là pha trộn giá trị tự do với lợi ích kinh tế cá nhân. Mô hình này nếu không được kiểm soát sẽ gây hại cho xã hội như trong những năm gần đây. Thay vào đó, một mô hình đặt nặng nhân phẩm cho phép một dạng chính trị có ý nghĩa tích cực hơn – tự bản thân nó chiến đấu để tồn tại. Thay vì thuyết phục bản thân cứ yên tâm rằng chủ nghĩa tự do cuối cùng rồi sẽ chiến thắng, một khái niệm tự do dựa trên nhân phẩm chấp nhận rằng sự thành công của nó không phải là chắc chắn. Mỗi chúng ta mong muốn được tự do ở tầm cá nhân, nhưng tự do cá nhân lại phụ thuộc vào tự do của cả tập thể. Điều này có nghĩa rằng chúng ta đều phải bám lấy nhân tính chung, nhân phẩm chung.


Như vậy, nếu chủ nghĩa tự do có tương lai, thì tương lai đó không phụ thuộc vào thuyết sử luận của Fukuyama hay như gần đây là của Siedentop, Fawcett và Clinton, mà phụ thuộc vào mỗi chúng ta. Tương lai này không phụ thuộc vào kinh tế hay là nhưng đợt sóng của lịch sử. Nó phụ thuộc vào việc công nhận giá trị nhân văn trong mỗi con người.


Bản gốc tiếng Anh: The Atlantic

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

Nghệ sĩ Hồng Vân: Dân Việt Nam ‘được hưởng toàn những điều giả dối’


SÀI GÒN, Việt Nam – Một bài viết ngắn trên mạng xã hội của nghệ sĩ kịch nghệ Hồng Vân gây tranh cãi vì nhận định “Người dân Nhật Bản được hưởng chế độ an sinh, tuyệt vời nhất. Chỉ thương người dân Việt Nam mình được hưởng toàn những điều giả dối, mà khủng khiếp nhất là thuốc chữa bệnh giả.”

Nghệ sĩ Hồng Vân. (Hình: Facebook Hồng Vân)
Bài viết của bà Hồng Vân đăng hôm 3 Tháng Chín chỉ đăng vỏn vẹn vài câu ngắn thể hiện cảm xúc của bà khi đặt chân tới Yokohama, thành phố lớn thứ hai của Nhật Bản sau Tokyo, nhưng nhận được đến 26,000 lượt like và 2,000 lượt share trên Facebook. Bà Hồng Vân, 51 tuổi, là bầu show của sân khấu kịch Phú Nhuận, một trong những điểm diễn đông khách tại Sài Gòn. Bà được kết nạp vào đảng CSVN năm 2010.

Năm 2012, bà được nhà nước trao danh hiệu “Nghệ Sĩ Nhân Dân,” một danh hiệu mà ngoài khả năng chuyên môn, nghệ sĩ còn phải nộp đơn xin, cũng như phải đạt thành tích, huy chương cũng như có các tác phẩm “đúng định hướng.” Nói thêm ngoài lề là nghệ sĩ cải lương Út Bạch Lan trước khi qua đời nói rằng bà “không cần những danh hiệu do nhà nước phong tặng.”

Bà Hồng Vân cũng từng là đại biểu Hội Đồng Nhân Dân tại Sài Gòn trong nhiệm kỳ 2012 – 2016.

Phát ngôn của bà gây tranh cãi vì nhiều dư luận viên lập luận rằng nghệ sĩ này là “người ăn cơm chế độ, hưởng thụ thành quả cách mạng” nên không thể “vô ơn, bạc nghĩa, có lập luận phản động, so sánh khập khiễng và chê bai dân tộc” như vậy được.

Trong một bài viết mới nhất hôm 10 Tháng Chín, bà Hồng Vân viết: “Hỉ-Nộ-Ái-Ố là những yếu tố cần và đủ để chứng minh rằng người đó chưa bị vô cảm, còn biết đau đớn và giận dữ với những việc xảy ra xung quanh mình. Tôi yêu biết bao nhiêu mảnh đất hình chữ S nơi tôi được sinh ra và lớn lên.”

“Từng ngày, từng ngày ,bằng hết sức của mình tôi muốn làm cho nơi ấy tốt đẹp hơn và mọi người ở đấy đều hạnh phúc… Xin cảm ơn các bạn, những con người vẫn còn đủ Hỉ-Nộ-Ái-Ố và đang đồng hành cùng Vân, hứa với nhau nhé đừng để mình trở thành người vô cảm.”

Tháng Chín, 2012, bà Hồng Vân đem vở diễn “Kỹ Nghệ Lấy Tây” trình diễn ở Little Saigon và bị cộng đồng phản đối đoàn văn công Việt Cộng do đảng viên, đại biểu Quốc Hội kiêm Nghệ Sĩ Nhân Dân Hồng Vân dẫn đầu.”

Báo Thanh Niên ở thời điểm đó tường thuật vụ việc: “Nghệ Sĩ Nhân Dân Hồng Vân cho biết chị và các diễn viên kịch thuộc Sân khấu Kịch Phú Nhuận đang lưu diễn tại Mỹ vẫn bình an…”

Trước Hồng Vân, ông Thành Lộc, một nghệ sĩ kịch nghệ khác của Sài Gòn có danh hiệu Nghệ Sĩ Ưu Tú, cũng gây tranh luận trên mạng xã hội vì những phát ngôn “nói thẳng” của ông về thực trạng xã hội Việt Nam.

Hồng Vân cùng Thành Lộc, Hồng Đào, Việt Anh, Thành Hội được xếp vào nhóm diễn viên thế hệ vàng của sân khấu kịch Sài Gòn sau 1975. (T.K.)

Người Việt


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thằng Kiên


Bùi Minh Chính 

Ông Nguyễn Đức Kiên - Tiến sĩ kinh tế Kiên - Phó chủ nhiệm Kiên - Những phát ngôn ngu xuẩn và thằng Kiên ngày nào. Sở dĩ mình gọi nó là thằng Kiên bởi mình với nó biết nhau. Hồi trước, khi còn bám váy vợ ở Đức, thằng Kiên có qua lại nhà mình, đã ăn uống, qua lại với nhau nên mình rõ về nó.

Ông Nguyễn Đức Kiên - tiến sĩ Kinh tế???
Số là vợ thằng Kiên con nhà quan. Cuối những năm 80 của thế kỷ trước, khi VN đưa lao động sang đông Âu thì vợ thằng Kiên được cho đi làm đội trưởng một đơn vị lao động mặc dù chẳng biết một từ tiếng Đức. Hồi ấy nước ta còn nghèo. Con quan chưa một phát lên quan như bây giờ thì đi Tây là nhất. Sau khi bức tường Berlin sụp đổ, vợ thằng Kiên không nhận tiền đền bù mà chạy sang Tây Đức. Sau khi ổn định công việc, vợ thằng Kiên đón chồng, con qua "đoàn tụ". 

Hồi ấy chả biết thằng Kiên có việc làm ở VN hay chưa, chỉ biết sau khi ất ơ bám vợ một thời gian thì, có thể thấy mình thừa thãi, thằng Kiên xin đi học Aufbaustudium, một dạng học nâng cao để lấy bằng Đức - cái bằng nghe nói là kỹ sư giao thông ở VN trước đó. 

Sau ba năm vật vờ, chắc không nói nổi ba câu chào bằng tiếng Đức, thằng Kiên bỏ học, không bằng. Rồi biến động xảy ra, rồi VN ầm ầm đổi mới, rồi tin tức từ nhà đưa qua rằng ở VN bây giờ dễ làm ăn lắm, nhất là làm quan. Đang yên lành với vợ con ở Đức, thằng Kiên nằng nặc đòi "hồi hương" - một mình. Chắc biết chồng là thằng thế nào, vợ thằng Kiên chấp nhận cho thằng Kiên về lại VN với điều kiện phải ôm theo một đứa con làm thanh tra....bố.

Rồi mấy bữa sau thấy đồn rằng thằng Kiên vừa từ Đức về hôm qua, cái thằng Kiên không bằng cấp của Đức, trên răng, dưới... ấy bỗng dưng thành Tiến sĩ Kiên, mà tiến sĩ kinh tế mới kinh. Mình chả tin, nhưng có người cho xem cạc vi dít thì rõ ràng từ Frankfurt nó là thằng Kiên, về đến Nội Bài đã hóa ra Tiến sĩ. Rồi nhờ là con cha, cháu ông, thằng Kiên nhảy bụp phát vào Ban tổ chức Trung ương, thuộc Ban Kinh Tế.

Mình vốn dĩ có gần 4 năm sống ở tập thể Ban tổ chức T.Ư, thường xuyên vào đọc sách tại thư viện Ban Tổ Chức T.Ư, mọi chú, bác hàng xóm đều là chuyên viên to nên biết qua cái uy quyền và đặc lợi vô biên của Ban Tổ Chức.

Vậy là thằng Kiên, qua mấy tháng rời tư bản giãy chết, nghiễm nhiên thành Tiến sĩ kinh tế, cán bộ Ban kinh tế T.Ư thuộc Ban tổ chức T.Ư - viết tắt là CP2, quyền uy nghiêng trời, lệch đất. Rồi với cái phao gia đình cộng với chất láu lỉnh vốn có, thằng Kiên dần dần thành ông Kiên và từ vài nhiệm kỳ cuốc hội, nay thằng Kiên đã chắc chân với xuất Phó chủ nhiệm ủy ban Kinh tế cuốc hội, một chức vụ, địa vị mà ngày xưa khối bậc lão thành, tiền CM vào tù, ra tội mơ ước cũng không với tới được.

Phải chi thằng Kiên...im mẹ đi thì không nói. Đằng này cứ thỉnh thoảng thằng Kiên lại phun ra một phát ngôn để đời đại loại "Phải làm đường sắt tốc độ cao vì nó đã ở tây, nó biết... "Cán bộ tây" thậm chí dùng máy bay công đi làm thì cán bộ ta chạy xe công đắt tiền là cái đinh. Trả phí BOT bằng tiền lẻ là có vấn đề về nọ về kia về đạo đức và cái phát ngôn THẬM NGU hôm nay, trên kia.

Mình chỉ biết một điều rằng, vợ và hai con thằng Kiên đã lại đoàn tụ từ lâu tại Đức. Con cái thằng Kiên đã học hành xong xuôi, đi làm tại Đức. Thằng Kiên ở VN (nghe đồn) rất giàu, nhà đất mênh mông. Nói dại, mai kia lỡ thằng Tập ngứa mũi, đem quân sang tận Gia Lâm, Đông Anh bắn đạn thật thì các bạn thân mến, các bạn cứ ở nhà mà quan ngại. Thằng Kiên nó đã tếch mẹ nó từ đời nào... sang Đức TÁI ĐOÀN TỤ VỢ CON.

Bái bai nhân dân nhé.

Minh Chinh Bui

Nguồn: FB Minh Chinh Bui/Góc nhìn Báo chí - Công dân
....

LẠI CHUYỆN ÔNG NGHỊ KIÊN, CHÍNH KHÁCH KIÊN VÀ THẰNG KIÊN NĂM NÀO!!!

Ông nghị Kiên, nói ngược hay nói láo?

Cách đây hai ngày, 07.09 tôi có viết về thằng Kiên, nghị sĩ cuốc hội VN hiện nay. Sở dĩ tôi vẫn gọi nó là thằng Kiên bởi như đã nói với các bạn, chúng tôi biết nhau, hơn nữa về tuổi tác, thằng Kiên là bậc em nên theo nếp cũ, từ đây tôi vẫn gọi nó là thằng Kiên cho thân mật.

Tôi không nghĩ vì bài mình viết trên Góc nhìn Báo chí - Công dân hôm 07.09 mà ngày hôm nay 09.09 đột nhiên tại Việt nam xuất hiện bài báo "Ông nghị nói ngược...." tuy nhiên tôi rất hồ nghi phản ứng này bởi tôi biết, rất có thể thằng Kiên đã biết được điều tôi nói và qua nay kiếm một cây bút (nô) nào đó, với vài triệu bạc, chữa cháy hay chống chế thay. Trước hết rất cám ơn bạn Nguyễn Hùng sớm nay đã đăng bài báo để tôi biết được sự xuất hiện của nó.

Trước hết mong các bạn hãy đọc lại một lần nữa bài báo "Ông nghị nói ngược..." dưới đây. Phần tôi sẽ trả lời từng chi tiết bài báo (rất láo) này. Về câu chuyện đi làm nghiên cứu sinh mà thằng Kiên dựng lên, tôi đã nói hôm 07.09 cũng tại trang Góc nhìn Báo chí..này, nay chỉ nói lại để những ai chưa đọc được rõ. Vợ thằng Kiên đi lao động hợp tác tại DDR cũ, thay vì nhận tiền đền bù về nước, vợ Kiên sang Tây Đức, định cư tại gần thành phố Karlsruhe, tiểu bang Baden-Württemberg (xin lỗi vì luật bảo vệ dữ kiện, không thể viết rõ hơn). Karlsruhe là thành phố lớn với rất nhiều trường Đại học trong đó số lượng sinh viên luôn là 50 ngàn trên tổng số chừng hơn 300 ngàn dân. Bài báo nói đúng, đó là vào đầu những năm 90 của thế kỷ trước, tại Karlsruhe có 4 nghiên cứu sinh VN. Bốn bạn đó gồm 1. bạn V.A sinh năm 1957, nghiên cứu sinh Kiến trúc đô thị, 2. bạn M.Đ.B nghiên cứu sinh toán - dòng chảy, 3. bạn T.M.T.P từ Đại học Thủy lợi - cạnh Chùa Bộc, đường Tây Sơn và nhân vật thứ 4, bạn X, kỹ sư Hóa học ở Tiệp, về VN giảng dạy tại Đại học tổng hợp Sài gòn sau đó qua làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ Hóa tại Uni Karlsruhe. Tôi đặt bạn X cuối cùng vì muốn nói thêm về bạn mà tôi rất quí này. X trẻ nhất, sinh 1963, học rất giỏi và hết sức ngang tàng. Có lẽ đã từng ở Tiệp do đó việc các bạn rủ nhau vào đảng với X là chuyện lạ lùng, đáng khinh bỉ. X hay chọc, mà chọc rất ác các "đồng chí" từ VN qua. X rất thẳng thắn, người Hà nội gốc. So với hội sinh năm 1961 (gồm cả vợ chồng Kiên) thì X lúc nào cũng coi cả đám như bằng lứa tuy kém 2 tuổi. Ngoài 4 người từ VN qua Đức làm nghiên cứu sinh thì vợ chồng Kiên và chúng tôi là dân ngoại đạo. Vợ chồng Kiên như đã nói ở trên. Tôi đưa vợ con từ Tiệp khắc qua Đức sinh sống, ở Karlsruhe. Do tất cả đã cùng sống, sinh ra, làm việc tại Hà nội nên chúng tôi quen thân với nhau. Một phần cũng bởi hồi đó chưa có đông người Việt. Thực ra tôi không thân với vợ chồng Kiên bởi vợ chồng nó ở ngoại thành, cách Karlsruhe hơn 15km. Chúng tôi thân thiết với mấy bạn kia hơn. Hầu như tất cả các cuối tuần, ngày lễ, Tết chúng tôi đều tụ tập ăn uống vui vẻ. Như đã nói ở bài trước, Kiên được vợ đón qua, sống vất vưởng bám vợ, làm thêm linh tinh sau đó xin đi học Aufbausstudium CHỈ ĐỂ lấy lại bằng VN nhưng không nổi. Cũng vì chuyện học lại này mà Kiên hay qua lại ký túc xá chỗ các bạn kia ăn ở để hỏi han, cách nhà tôi chừng 500m. Vì gia đình vợ Kiên nghe nói làm lớn ở Bộ ngoại giao do đó thời thế đổi khác, hơn nữa nếu trụ lại Đức cũng chỉ ăn bám vợ hay rửa chén nên thằng Kiên về nước, đem theo một đứa con. Thằng Kiên có 2 con gái (chứ không phải 1 trai, 1 gái như bài báo viết). Về lại VN với bản chất cực kỳ láu cá (như mọi người vẫn nhận xét) cùng cái phao gia đình, thằng Kiên chui được vào Ban tổ chức Trung ương, vòng vo cho có lệ....và thành nghị Kiên + chính khách Kiên hôm nay. Tất cả chặng đường công danh của thằng Kiên mà tôi viết hôm rồi trùng khớp với nội dung bài báo là do thông tin tôi biết được qua những người quen, ngay từ những năm thằng Kiên mới về nước. Điều hết sức láu lỉnh đó là thằng Kiên, nhân cơ hội bỏ nước 6, 7 năm theo vợ ĐÃ LẤY CHÍNH THỜI GIAN ĐÓ, biến thành thời gian làm nghiên cứu sinh để lừa thiên hạ. Tôi biết được thằng Kiên bỗng dưng thành Tiến sĩ cũng bởi nhiều bạn về phép qua vừa khúc khích, vừa ghê tởm nói lại. Có nhiều bạn còm cho rằng thằng Kiên xài bằng dỏm. XIN THƯA, ĐẾN BẰNG DỎM THẰNG KIÊN CŨNG KHÔNG CÓ, chưa nói ở phương Tây thì điều đó là không thể. Xin nhắc lại - thằng Kiên muốn lấy lại mảnh bằng VN từ trường Đức mà chật vật không nổi, TIẾN SĨ GÌ THỨ NÓ. Một chi tiết ngoài nữa, đó là thằng Kiên "nổ" trên trang báo rằng con nó hiện giảng dạy tại Uni Mannheim, một trường thuộc hàng Harvard thì quả là tếu hết chỗ nói. Trong số các Unis hàng đầu của Đức, Uni Mannheim đứng thứ 10. Theo mình đây lại là một chi tiết rất đắt giá bởi nếu không có chi tiết này thì bộ mặt thằng Kiên sẽ lại khiếm khuyết một nét gì đó.

Cũng cần nói thêm rằng. Câu chuyện tiếu lâm về việc tốt nghiệp, đi làm với mức lương hàng trăm cây vàng/năm mà thằng Kiên viết ra cũng khôi hài như chính cái bằng Tiến sĩ của nó. Thưa với các bạn, từ xưa chưa khi nào du học sinh VN được phép ở lại sau khi học xong. Mãi tới cách đây chừng 5 năm, các nước EU mới có điều luật này. Bạn M.Đ.B được ở lại có thể coi là trường hợp hiếm DUY NHẤT vì bạn này học rất giỏi. Thầy của bạn này là một trong hai giáo sư toán lý thuyết lừng danh thế giới. Sau khi làm xong Tiến sĩ, do sự can thiệp của giáo sư, bạn này được Sở ngoại kiều cấp giấy phép cho ở lại làm việc với mức lương ban đầu chừng 7 cây vàng/tháng vào thời điểm vàng chừng trên 700 D-Mark khi chưa đổi tiền.

Tôi kể lại câu chuyện này thêm cho câu chuyện đã viết hôm rồi và nhân bài báo rất đáng giận CỦA THẰNG KIÊN hôm nay. Tôi chợt mường tượng. Nếu đọc được bài báo này thì bạn X, Tiến sĩ hóa hiện đang giảng dạy tại Sài gòn phải vật vã, nghiêng ngả vì cười. Nụ cười rất "đểu", vô cùng khinh mạn dành cho thằng Kiên.

Tấm bằng tiến sĩ ma của thằng Kiên chỉ có tôi, mấy bạn kia, vợ và em vợ thằng Kiên biết được (bởi em vợ Kiên sau đó được vợ nó đưa qua, cũng học Aufbausstudium để lấy lại bằng VN từ trường Đức). Bạn V.A đã lớn tuổi lại lấy chồng Tây không biết có còn sống tại VN. Bạn M.Đ.B học giỏi được phía Đức cho phép ở lại, hiện còn đang ở đây. Hai người tại VN có thể vạch mặt thằng Kiên đó là bạn X ở Sài gòn và bạn T.M.T.P hiện đang sống tại Đại học Thủy lợi, cạnh chùa Bộc. Rất đáng tiếc bạn M.T lại là đảng viên duy nhất kiêm bí thư chi bộ hồi đó do vậy chuyện bóc mẽ nhau là khó xảy ra, đặc biệt khi thằng Kiên đã là ông Phó chủ nhiệm Kinh tế cuốc hội hiện nay.

Tôi kể lại câu chuyện này trong tâm trạng hơi áy náy nhưng lại nghĩ. Câu chuyện của thằng Kiên là câu chuyện của quan chức VN hôm nay cần phải được bóc trần. Cũng như bộ mặt ghê tởm, thói đạo đức giả của chúng không thể cứ được tha thứ mãi.

Tin hay không, chia sẻ cho mọi người cùng biết hay tha cho thằng Kiên là tùy các bạn.

Việc của tôi đã xong. Thấy nhẹ lòng hơn chút.

(FB Minh Chinh Bui)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Huy Đức – Bắt Sơn, bắt Quỳnh mà không bắt Thăng thì coi như chỉ đánh “thủ túc”, tha kẻ chủ mưu


Khoản tiền 246 tỷ – “phần nổi của tảng băng” – mà Nguyễn Xuân Sơn cầm về đưa Ninh Văn Quỳnh có thể phần nào giải thích vì sao Đinh La Thăng lại cho phép góp 800 tỷ, tương đương 20% vốn điều lệ, vào OceanBank [Cho dù khoản tiền 100 tỷ sau cùng được góp khi Đinh la Thăng “vắng mặt kỹ thuật” hai ngày, 12-5-2011, thì lúc đó ông ta vẫn là Chủ tịch Hội đồng thành viên và kiểm soát mọi quyền lực ở PVN].
 
Bí thư Thành ủy TP HCM Đinh La Thăng
Ông Đinh La Thăng
Bằng việc cho phép nắm giữ 20% vốn ở OceanBank, Thăng đã biến ngân hàng này trở thành “dịch vụ nội bộ” của PVN, các đơn vị thành viên đều phải mở tài khoản tại đây. Kể từ năm 2008, dòng tiền PVN đã đi qua đây trên 500 nghìn tỷ VND. Có thời điểm, số dư tiền gửi của PVN tại OceanBank lên tới 25.000 tỷ VND, riêng Dầu khí Việt – Nga có lúc gửi ở đây tới 100 triệu USD. Do OceanBank bị kiểm soát đặc biệt, cho đến bây giờ PVN vẫn còn bị kẹt ở đây gần 10.000 tỷ VND (bao gồm cả khoản tiền 70 triệu USD của Viet – Nga Petro).
Khoản tiền 246 tỷ VND đưa về Tập đoàn và hàng trăm tỷ đồng đưa trực tiếp cho các đơn vị thành viên của PVN này được chi dưới hình thức “chăm sóc khách hàng”. Lãnh đạo OceanBank và 35 cán bộ lãnh đạo chi nhánh khác đang hầu tòa với tội danh “cố ý làm trái”.
Các cơ quan tố tụng đã hơi vội khi định tội, khiến cho phạm vi chịu trách nhiệm tố tụng đã mở rộng tới 35 cán bộ lãnh đạo chi nhánh [“Cố ý làm trái” Thông tư số 02/2011/TT-NHNN, ngày 3-3-2011, chi vượt lãi suất trần: 14%], trong khi bản chất của vụ án này là lãnh đạo PVN tham ô, có sự tiếp tay của Hà Văn Thắm và Nguyễn Xuân Sơn.
Thông tư 02 đưa ra “lãi suất trần” và các hình thức xử lý vi phạm của nó cho thấy, giới hạn điều chỉnh của nó là hành chính, chỉ có 3 chế tài hành chính khi vi phạm Thông tư này: “Đình chỉ hoặc miễn nhiệm người điều hành 3 năm; Hạn chế mở rộng phạm vi, qui mô, địa bàn hoạt động 1 năm; Hạn chế hoặc tạm đình chỉ huy động, cho vay của đơn vị vi phạm thuộc tổ chức”.
Một người vi phạm một quy định hành chánh (có hình thức xử phạt), chỉ bị truy cứu trách nhiệm hình sự khi đã bị xử lý hành chánh mà còn tái phạm. 35 cán bộ chi nhánh vi phạm Thông tư 02, chưa từng bị xử lý hành chánh theo các hình thức quy định tại Thông tư này mà đã bị truy tố là không đúng nguyên tắc tố tụng.
Luật Các Tổ Chức Tín Dụng (cả 2001 & 2010) đều cho phép “Tổ chức tín dụng được quyền ấn định lãi suất huy động”. Tuy nhiên, ở thời điểm vụ việc xảy ra, các tổ chức tín dụng còn phải tuân thủ Bộ Luật Dân Sự 2005 [Khoản 1, điều 476], quy định, lãi suất vay tiền “do các bên thỏa thuận nhưng không được vượt quá 150% của lãi suất cơ bản”, tức là không quá 13,5%/năm (lãi suất cơ bản là 9%/năm theo Quyết định số 2868 ngày 29-11-2010 của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước). Chiểu theo Bộ Luật Dân Sự thì Thông tư 02 cũng đã sai khi không điều chỉnh lãi suất cơ bản mà đưa lãi suất huy động lên 14%, cao hơn mức cho phép là 13,5%.
Tuy nhiên, mức lãi suất này đã không còn hiệu lực. Bộ luật Dân sự năm 2015, [Khoản 1, điều 468] vẫn công nhận nguyên tắc “thỏa thuận lãi suất”, nhưng đưa ra giới hạn “không được vượt quá 20%/năm”.
Như vậy, ngay cả khi bị “hình sự hóa”, 35 bị cáo là cán bộ chi nhánh của Oceanbank cũng cần được các cơ quan tố tụng áp dụng “nguyên tắc có lợi cho người bị buộc tội”[khoản 1 Điều 4 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự 2015]. Tuyên họ không phạm tội vì theo nguyên tắc này thì không nên truy cứu một hành vi vi phạm một quy định của pháp luật mà giờ đây không còn hiệu lực.
Có lẽ không cần phải nhắc lại bối cảnh rối loạn của thị trường tài chính, ngân hàng 2008 – 2012. Không chỉ có OceanBank, hầu hết các ngân hàng thương mại đều phải chi vượt trần một khoản gọi là “chăm sóc khách hàng” để giữ thanh khoản (điều lẽ ra ngân hàng nhà nước phải giúp họ). Các cơ quan tố tụng không thể chỉ truy cứu trách nhiệm hình sự các quan chức Oceanbank mà không truy cứu các quan chức ở những ngân hàng khác có cùng hành vi này.
Nhưng, đưa những con người không hề gây nguy hiểm, đang có sự nghiệp vững vàng và đang đóng góp ấy vào vòng tố tụng thì chỉ có mất mát chứ không thêm lợi ích gì cho xã hội.
Bản chất của vụ án này là “tham ô” chứ không phải là “cố ý làm trái”. Những ai nhận phần chi ngoài sổ sách khoản lãi suất vượt trần này, nếu là tư nhân chỉ là nhận lại phần tiền của chính họ (trong bối cảnh lạm phát từ 18-22%/năm). Nhưng đối với khu vực quốc doanh, mà đối tượng chính ở đây là các quan chức tập đoàn Dầu khí thì tiền đấy là tiền của nhà nước, của nhân dân, OceanBank có thể chi nhưng nếu các quan chức PVN giữ lấy làm “đối ngoại” hoặc tiêu xài thì phải được gọi đúng tên là tham nhũng.
Chỉ vì xác định không chính xác tội danh, cơ quan điều tra đã mất rất nhiều thời gian với 35 cán bộ chi nhánh thay vì tập trung điều tra các quan tham ở PVN đặc biệt là Đinh La Thăng.
Nếu chỉ xử những người làm công ăn lương ở OceanBank mà không xử các quan chức PVN ăn chia tiền lãi suất ngoài sổ sách thì vụ án rất dễ bị đi lạc hướng.
Nếu không truy cứu trách nhiệm hình sự Đinh La Thăng thì trong vụ PVN, coi như các cơ quan chống tham nhũng chỉ “lượm củi khô”, chỉ bắt đám thừa hành mà để lọt thủ phạm, để lọt kẻ cầm đầu; những đồng phạm như Sơn, như Quỳnh… ai hiểu nội tình Dầu Khí đều biết, họ không oan, nhưng ở một mức độ nào đó họ đều là nạn nhân của Thăng.
Huy Đức

Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Nắm thóp” Mỹ và TQ, Triều Tiên ung dung sớm muộn sẽ được công nhận là cường quốc hạt nhân


"Nắm thóp" Mỹ và TQ, Triều Tiên ung dung sớm muộn sẽ được công nhận là cường quốc hạt nhân
Theo SCMP, Triều Tiên sớm hay muộn cũng sẽ được công nhận là cường quốc hạt nhân. Ảnh: AP
Các cuộc tấn công quân sự, biện pháp trừng phạt và đàm phán - tất cả các giải pháp này đều xem như thất bại của Mỹ về vấn đề Triều Tiên.
Trong vài ngày qua, một bức tranh hoạt hình đăng tải trên một tờ báo Nhật Bản miêu tả Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đứng trước lá cờ Mỹ và đối diện là nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong- un được lan truyền rộng rãi.
Bức tranh miêu tả Tổng thống Trump gào thét, thách thức ông Kim Jong- un vượt qua “đường màu đỏ”, trong khi ở phía bên này ông Kim ung dung hỏi lại: "Đường màu đỏ nào?"
Theo Bưu điện Hoa Nam buổi sáng (SCMP - Hồng Kông), bức tranh hoạt hình đã miêu tả ngắn gọn sự đi xuống trầm trong quan hệ không chỉ giữa Washington và Bình Nhưỡng mà còn là giữa Bình Nhưỡng và cộng đồng quốc tế nói chung.
Chủ nhật (3/9) vừa qua, chỉ một vài tuần sau khi ông chủ Nhà Trắng đe dọa nhấn chìm Bình Nhưỡng bằng “hỏa lực và thịnh nộ”, Triều Tiên tuyên bố họ đã thử nghiệm thành công bom nhiệt hạch (tức bom H) có thể gắn lên tên lửa với sức công phá ước tính gấp 10 lần quả bom Mỹ thả xuống thành phố Hiroshima của Nhật Bản năm 1945.
Đây là vụ thử hạt nhân thứ sáu của Triều Tiên và cũng là vụ thử hạt nhân lớn nhất cho đến nay, tạo ra cơn địa chấn cấp 6 tại các tỉnh miền đông bắc Trung Quốc.
Nắm thóp Mỹ và TQ, Triều Tiên ung dung sớm muộn sẽ được công nhận là cường quốc hạt nhân - Ảnh 1.
Ảnh: SCMP
Mỹ-Trung tiến thoái lưỡng nan
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis đã cảnh cáo rằng, Washington có thể đưa ra "đòn đáp trả quân sự mạnh mẽ" đối với các mối đe dọa từ Triều Tiên trong khi Tổng thống Trump gọi Triều Tiên là mối đe dọa lớn và cảnh báo Mỹ đang cân nhắc ngừng tất cả hợp tác thương mại với bất kỳ nước nào có qua lại kinh tế với Bình Nhưỡng.
Tuy nhiên theo SCMP, những đe doạ với cấp độ tăng dần này dường như không có sự hỗ trợ và hợp tác từ các cường quốc khác như Nga, đặc biệt là Trung Quốc - được cho là đồng minh chính và nhà cung cấp viện trợ kinh tế của Triều Tiên.
Trong khi cả Trung Quốc và Nga đều lên án vụ nổ hạt nhân mới nhất của Triều Tiên cũng như chia sẻ mục tiêu phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên thì các giải pháp đối phó cơ bản của họ vẫn chưa thay đổi: ngoại giao và đối thoại vẫn là chìa khóa để hạ nhiệt căng thẳng.
"Các cường quốc lớn thiếu một tiếng nói chung về cách đối phó với Triều Tiên và Bình Nhưỡng thì hiểu quá rõ điều này", SCMP bình luận.
"Triều Tiên sẽ trở thành một quốc gia hạt nhân và dù chính thức hay không chính thức cộng đồng quốc tế cuối cùng sẽ phải thừa nhận điều đó", SCMP cho rằng nhiều khả năng trường hợp này sẽ xảy ra dù sớm hay muộn.
Trước đó, mặc dù Tổng thống Trump đã cảnh báo rằng, quân đội Mỹ đã đưa ra các dự thảo với nhiều lựa chọn về những cuộc tấn công vào các cơ sở hạt nhân và tên lửa của Triều Tiên nhưng không có gì đảm bảo các cuộc tấn công của quân đội Mỹ sẽ được tiến hành.
Bởi một động thái như vậy cũng sẽ có thể dẫn đến các đáp trả mạnh mẽ từ phía Triều Tiên, dẫn tới thương vong khổng lồ ở Hàn Quốc.
Stephen Bannon, cựu chiến lược gia của ông Trump trong cuộc phỏng vấn vào tháng trước đã phát biểu rằng không có giải pháp quân sự nào khả thi để ngăn chặn các chương trình hạt nhân của Triều Tiên.
Bên cạnh đó, Trung Quốc sẽ không bao giờ đồng ý với Mỹ khi chỉ tập trung vào những cuộc tấn công quân sự - nếu Mỹ làm như vậy thì sẽ có nguy cơ kéo Trung Quốc vào cuộc chiến.
Washington đang theo đuổi các biện pháp trừng phạt cứng rắn hơn đối với Triều Tiên nhưng lịch sử cho thấy chưa có biện pháp trừng phạt nào có thể ngăn chặn Bình Nhưỡng.
Trước đó, ông Trump đã chỉ trích Trung Quốc vì đã không nỗ lực hết sức nhưng Bắc Kinh có mối bận tâm của riêng mình khi "một chế độ sụp đổ" sẽ tạo nên một cuộc khủng hoảng người tị nạn và khi đó quân đội Mỹ rất có thể sẽ được triển khai ngay tới biên giới của nước này.
Ông Trump đã từng đưa ra "mồi nhử" thương mại như là một động cơ thúc đẩy Trung Quốc ngăn chặn Triều Tiên. Vào Chủ Nhật tuần trước đó, Tổng thống Donald Trump đã cảnh cáo, Mỹ sẽ chấm dứt thương mại với bất cứ nước nào hợp tác với Triều Tiên. Phát biểu cho thấy nền kinh tế thế giới sẽ chao đảo nếu Washington theo đuổi lựa chọn trên vì Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất và cũng là chủ nợ lớn nhất của Mỹ.
Theo SCMP, hiện nay những nỗ lực để đưa Triều Tiên trở lại bàn đàm phán là vô ích. Bởi lịch sử cũng cho thấy, Bình Nhưỡng từ lâu đã sử dụng các cuộc đàm phán như một trò đùa để làm chệch hướng áp lực quốc tế và kéo dài thời gian cho chương trình hạt nhân của mình.
"Bị chèn ép giữa các cường quốc khu vực và bị cô lập khỏi cộng đồng quốc tế... Triều Tiên tin rằng vũ khí hạt nhân là thứ không thể thương lượng", SCMP viết.
Một số chuyên gia Trung Quốc lo ngại, núi non tại khu vực tiến hành năm cuộc thử nghiệm hạt nhân gần đây nhất của Triều Tiên có thể xảy ra nguy cơ sụp đổ. Nếu điều đó xảy ra, bức xạ có thể thoát ra ngoài và trôi dạt trên khắp Trung Quốc, dẫn tới thảm họa sinh thái.
Thời điểm thử nghiệm gần đây nhất cũng là một vấn đề gây bối rối cho Trung Quốc khi nó xảy ra vào ngày Chủ tịch Tập Cận Bình đang tổ chức một hội nghị thượng đỉnh BRICS ở Phúc Kiến. Thất bại trong việc kiềm chế người hàng xóm sẽ ảnh hưởng không tốt đến hình ảnh của Trung Quốc - quốc gia đang cố gắng để trở thành một tiềm lực lớn trên thế giới.
Do đó, SCMP nhận định, với những vấn đề này, chương trình hạt nhân của Triều Tiên sẽ còn tiếp tục cho đến khi nước này được công nhận là một cường quốc hạt nhân.
Soha.vn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THẬT BUỒN CHO KHÍ CHẤT KẺ SĨ THỜI NAY!


GS. TS Võ Khánh Vinh, cựu Giám đốc Học viện KHXH Việt Nam.

Thật buồn cho khí chất kẻ sĩ thời nay!

Bạch Đằng
Báo Giáo dục
06:56 10/09/17

Tại sao phải đợi đến khi thanh tra Bộ Giáo dục và Đào tạo vào cuộc thì những “con sâu bự” làm rầu nền khoa học mới bị phát hiện và bị chỉ đích danh? 
Nhắm mắt, cười trừ

Chuyện một Giáo sư, tiến sĩ như ông Võ Khánh Vinh nguyên Giám đốc Học viện Khoa học Xã hội trong năm 2015 hướng dẫn 44 luận văn thạc sĩ và 12 nghiên cứu sinh trong khi theo quy định, tối đa chỉ được hướng dẫn được 7 thạc sĩ và 5 nghiên cứu sinh/năm khiến nhiều người bất ngờ. 


Lý do, vì sao ông Võ Khánh Vinh lại ôm đồm nhiều việc như vậy, trong khi quy định đặt ra là để người hướng dẫn có đủ thời gian dành cho học viên, tránh tình trạng học viên tự “bơi” trong nghiên cứu khoa học ảnh hưởng đến chất lượng các công trình khoa học.

Không chỉ có cá nhân ông Võ Khánh Vinh, mà kết luận thanh tra của Bộ Giáo dục và Đào tạo còn chỉ ra nhiều giáo sư, tiến sĩ cũng như ông Vinh một lúc nhận hướng dẫn lượng thạc sĩ và tiến sĩ vượt quy định.

Kết luận thanh tra cũng chỉ ra, nhiều ông giáo sư, tiến sĩ ngồi nhầm hội đồng phản biện khoa học vì không đúng chuyên môn theo quy định. 
.
Nhiều trí thức đã đánh mất mình vì miếng cơm, manh áo nhỏ nhặt 
(ảnh minh họa - sưu tầm).

Để xảy ra sai phạm này, không thể viện cớ cho việc thiếu nhận thức và trình độ vì người mắc lỗi là các ông giáo sư, tiến sĩ. Nhiều ý kiến cho rằng, có lẽ vì “lợi” nó che mắt, lợi ích nhóm, bè phái đứng “chống lưng” nên các vị này cố tình sai phạm.

Qua tìm hiểu từ nhiều nguồn thông tin cho thấy sai phạm tại Học viện khoa học xã hội tập trung vào một số người, trong khi lượng tiến sĩ, giáo sư trong Học viện Khoa học Xã hội đa số “ngồi chơi xơi nước” nhàn rỗi.

Người viết tự hỏi, tại sao phải đợi đến khi thanh tra Bộ Giáo dục và Đào tạo vào cuộc thì những “con sâu bự” làm rầu nền khoa học mới bị phát hiện và bị chỉ đích danh. Trong khi, sai phạm này kéo dài trong thời gian dài không được phát hiện.

Trách nhiệm thuộc về cơ quan quản lý, trong đó trực tiếp là Viện Hàn Lâm khoa học Xã hội Việt Nam.

Tuy nhiên, không lẽ với những ông giáo sư, tiến sĩ “ngồi chơi xơi nước” trong thời gian dài tại Học viện Khoa học Xã hội lại cam chịu cảnh bị ghẻ lạnh, bắt nạt thời gian lâu đến thế.

Người đời hay đề cao phẩm chất kẻ sĩ - những người có học thức, trình độ được xem là “nguyên khí quốc gia”, có khí phách không chịu cường quyền, áp bức, dám dấn thân.

Nhưng rõ ràng, khí chất kẻ sĩ của các ông giáo sư, tiến sĩ bị điều “ngồi chơi xơi nước” trong thời gian dài gần như không tồn tại.

Vì sao những người ra đường, về nhà đều được tôn trọng gọi là tri thức, rường cột quốc gia như vậy lại bị tê liệt trước cường quyền, áp bức theo kiểu “xe to đè xe nhỏ” như vậy.

Thật khó để lý giải vì sao nhiều giáo sư, tiến sĩ không dám đấu tranh lên tiếng chống lại cường quyền trong khoa học.

Có lẽ nào, các giáo sư, tiến sĩ bị ghẻ lạnh đang mưu tính theo cách “nếm mật nằm gai” để chờ thời, kiểu như mưu sĩ Tàu trong phim cổ đại thời xưa chờ đợi thời cơ “nghêu cò đánh nhau ngư ông đắc lợi”.

Làm khoa học phải công tâm, khách quan

Nhìn vào sự cam chịu của tập thể các giáo sư, tiến sĩ tại Học viện Khoa học Xã hội chắc lẽ nhiều người buồn lòng như người viết.

Nếu như, không có thanh tra Bộ chỉ ra những sai trái của Học viện Khoa học xã hội thì làm sao có thể những sai trái của ông Võ Khánh Vinh được đưa ra ánh sáng?. Làm sao người ta biết được cái “lò ấp” tiến sĩ ấy lại có những chuyện sai phạm về giáo dục đến vậy?.

Rõ ràng, người cố tình làm sai là vì lợi, đáng trách và đáng lên án. Nhưng ở đây khi ngẫm kỹ ra trong trường hợp này theo người viết những người làm sai và những người cam chịu nhìn người khác làm sai đều có chung một điểm là “chữ lợi”.

Người làm sai vì lợi đã đành nhưng ngậm ngùi nhìn người khác làm sai cũng vì lợi đó mới là điều đáng bàn. Có chăng họ hy vọng kẻ khác sẽ “bồng bột” đứng lên đấu tranh còn bản thân mình sẽ lựa thời mà “mượn gió bẻ măng chăng”, thực hiện triệt để“im lặng là vàng”. Những mưu tính nhỏ nhặt đó đang đè chết sự liêm chính trong khoa học.

Sau khi Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đăng tải hai bài báo “Làm khoa học cũng có chuyện... "con voi chui lọt lỗ kim"? và “ Ngồi nhầm hội đồng có khác nào... "Thầy bói xem voi" báo có nhận được nhiều phản hồi từ độc giả.

Có thể hiểu được, việc đối xử bất công trong nghiên cứu khoa học tại Học viện Khoa học Xã hội mang đến sự ấm ức của một số cá nhân. Có người thông tin cho rằng, để xảy ra sai trái như vậy là do Giám đốc học viện và trưởng phòng đào tạo thời kỳ trước đây là hai cha con.

Hay chuyện người ta gọi ông này, ông kia với những danh xưng võ đại gia.. kiểu như kiếm hiệp Tàu.

Có những phản hồi của độc giả cho rằng việc ngồi nhầm hội đồng và để cho người không đúng chuyên môn giảng dạy hàng nghìn học viên ngành chính sách công của học viện này.

Hay thông tin phản ánh về việc các hội đồng nhất là các phản biện hội đồng thạc sĩ, tiến sĩ ngành chính sách công, ngành chính trị học của Học viện Khoa học Xã hội không đúng chuyên ngành.

Những thông tin trên chúng tôi thiết nghĩ cần được kiểm tra một cách kỹ lưỡng. Bởi sau khi thanh tra Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ ra các sai phạm trong việc đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ trong đó có việc ngồi nhầm hội đồng – một việc tưởng chừng không thể xảy ra trong khoa học đã xảy ra nên cơ quan chức năng cần vào cuộc xem xét những phản hồi trên.

Để giúp xác minh rõ hơn những thông tin mà độc giả phản ánh, tránh tình trạng nghi ngờ sai lệch bản chất vấn đề, phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đến đặt lịch làm việc với Học viện khoa học xã hội.

Phóng viên có trao đổi qua điện thoại với Giáo sư, tiến sĩ Phạm Văn Đức, Giám đốc Học viện Khoa học Xã hội và được ông cho rằng, phải qua 30/9 thì mới có thông tin với báo chí. Điều này cho thấy, để xác minh có sai phạm hay không như phản ánh của độc giả là rất gian nan.

Cũng liên quan đến vấn đề này, ngày 6/9, phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam trao đổi với Đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng và được ông cho biết, những nội dung đã có kết luận thanh tra thì hiện nay cần phải thực hiện theo thanh tra để xử lý.

Nếu có thêm thông tin mới, thì thanh tra Chính phủ nên vào cuộc làm việc. Vì ở đây có dấu hiệu vi phạm. Đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng cũng cho rằng, đã làm khoa học thì phải làm cho nó đàng hoàng. Nên hạn chế việc lạm quyền trong khoa học. Phải kiểm soát được quyền lực trong nghiên cứu khoa học. 

Bạch Đằng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

XIN CÁC BẬC "CÂY ĐA, CÂY ĐỀ" ĐỌC BÀI NÀY ĐỂ ỨNG XỬ



Cây đa, cây đề
 
Nguyễn Trọng Bình
(GDVN) - Chính tâm lý “cây đa, cây đề” của không ít các vị “tiền bối” hôm nay là một trong những nguyên nhân làm cho nền học thuật nước nhà bị trì trệ. 

Từ chuyện xưa…


Năm 1933, khi vừa tròn 25 tuổi, nhà phê bình Thiếu Sơn (1908-1978) cho ra đời tập sách với tên gọi “Phê bình và cảo luận”. Đây được xem là tập phê bình văn học đầu tiên theo nghĩa “hiện đại”của nền văn học nước nhà. 


Trong tập sách này Thiếu Sơn đã chọn ra 9 gương mặt vốn là những bậc “trưởng thượng”, những“cây đa, cây đề” có vị trí và tầm ảnh hưởng nhất định đối với nền văn chương và học thuật nước nhà lúc bấy giờ. 

Đó là những tên tuổi như: Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim, Huỳnh Thúc Kháng, Trần Tuấn Khải, Phan Khôi, Nguyễn Khắc Hiếu, Nguyễn Văn Vĩnh, Hồ Biểu Chánh, Tương Phố. 

Tập sách gây tiếng vang lớn, và điều đáng nói hơn là chẳng có bậc “tiền bối” nào khi ấy lên tiếng phê phán, chỉ trích Thiếu Sơn vì lý do tác giả chỉ mới 25 tuổi đầu. 

Ngược lại, chính bậc “trưởng bối” Phan Khôi còn vui vẻ “ra tay” viết lời giới thiệu cho tập sách của Thiếu Sơn dù đã đọc bài Thiếu Sơn phê bình mình. 

Phan Khôi viết: 

“…Thật lối phê bình nhân vật ở nước ta quả chưa hề có. Ta thường có câu “cái quan luận định” nghĩa là đến khi đậy nắp hòm rồi, mới nhứt định sự khen chê cho một người nào đó.

Chớ không có ai đương sống sờ sờ ở giữa nầy, lại bị đem làm cái đối tượng (objet) cho sự phê bình…”.


Hay: “…Riêng phần tôi, tôi phục thiệt tình, văn phê bình nhân vật mà viết như vầy, tôi phải chịu là đúng. 

Mới ngó như khí sơ lược một chút; nhưng xem kỹ về đại thể thì thấy ý tác giả cốt trọng về đại thể, chớ không cầu tường. 

Tôi nói “đúng” là đúng với phương pháp phê bình.”


Tiện đây, thiết nghĩ cũng nên biết Thiếu Sơn đã viết gì mà bậc "tiền bối” Phan Khôi không những không phiền lòng mà trái lại còn ca ngợi hết lời trong bài giới thiệu mở sách như vậy. 

Thì ra, người thanh niên 25 tuổi Thiếu Sơn đã phê bình Phan Khôi trong sách của của mình như sau: 

“Phàm đã gọi là nhân vật của nước, thì người trong quốc dân cũng phải biết quan niệm ra sao. Tôi cả gan đem ông ra bình phẩm chính là vì quốc dân mà giới thiệu ông với quốc dân vậy. 


Trong cuộc giới thiệu này, tôi không ca tụng ông lắm như thế người ta sẽ cho tôi là nịnh ông. Tôi không có ý xoi mói ông, vì tôi không có ác cảm riêng gì với ông. 


Tôi muốn vẽ ra một vài cái đặc điểm đặc biệt ở trong cái tánh của ông, dầu có những cái điểm yếu (points faibles) mà tôi thấy, tôi cũng không bỏ qua, là cầu cho sự giới thiệu của tôi được công chính, cho quốc dân biết tới cái chân giá trị của ông”.


Đến chuyện nay…


Phần trên đây là chuyện ứng xử của các “cây đa, cây đề” đối với thế hệ “hậu bối” cách chúng ta hôm nay có hơn 80 năm. Chuyện xưa là vậy, còn chuyện nay thì sao? 

Tôi vẫn còn nhớ như in lần tham dự một hội thảo khoa học cách đây mấy năm. Khi đến phần thảo luận, tôi có đứng lên phát biểu phản biện lại một luận điểm trong bài viết của một “cây đa, cây đề”mang học hàm Phó Giáo sư. 

Khi tôi phát biểu xong ngay lập tức vị Phó Giáo sư kia cũng đứng lên đáp lời và trao đổi lại. 

Trước tiên, bằng những lời lẽ rất nhẹ nhàng và từ tốn ông thừa nhận quan điểm và lập luận của tôi là có cơ sở và thuyết phục; sau đó thì tiến đến bắt tay và nói lời cảm ơn tôi rất lịch sự. 

Thế nhưng, chẳng ai học được chữ ngờ, khi hội thảo kết thúc tôi trở về cơ quan thì bất ngờ nhận được điện thoại từ một bạn đồng nghiệp khác. 

Trong điện thoại người bạn cho tôi biết, thật ra vị Phó Giáo sư hôm trước rất tức giận về tôi. 
Theo lời người bạn thì sau buổi hội thảo, ông ấy đã nói với bạn bè ông rằng tôi là chỉ một đứa “vô danh tiểu tốt”, rằng “thằng đó nhỏ mà hỗn láo, không biết lượng sức mình”

Trước khi dứt lời, người đồng nghiệp còn khuyên tôi sau này đừng “đụng chạm” ông ấy nữa mà thiệt thân vì “đàn em” và “vây cánh” của ông ấy nhiều lắm. 

Còn mới đây nhất, một người bạn đồng nghiệp khác của tôi kể lại chuyện anh ấy cũng “vinh hạnh” được một “cây đa, cây đề” nữa cho ý kiến nhận xét sau khi anh trình bày bản đề cương cho luận án của mình như vầy:

“Tôi khuyên ông nên chọn đề tài khác đi, tìm vấn đề nào đó “truyền thống” nhẹ nhẹ mà làm cho nó… “an toàn”, chứ vấn đề này… mới quá!” 


Không “vơ đũa cả nắm” nhưng tôi cam đoan những chuyện vừa kể ở trên hoàn toàn không còn là chuyện cá biệt trong môi trường học thuật nước ta hiện nay. 

Vì vậy mà thời gian qua khi dư luận xôn xao, bàn tán về quyển sách của nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Công, thật lòng mà nói bản thân tôi cũng không bất ngờ lắm về chuyện này. 

Đặc biệt là với những ý kiến tỏ vẻ “khó chịu” và “không hài lòng” của không ít các “cây đa, cây đề”hôm nay. 

Nhưng phải nói rằng, tôi thật sự rất lấy làm tiếc và khá thất vọng về cách phản ứng của một vài“cây đa, cây đề” với Hoàng Tuấn Công chỉ vì anh đã chọn những cuốn Từ điển Tiếng Việt của cố Giáo sư Nguyễn Lân làm đối tượng để “phê bình và khảo cứu”.  

Hình minh họa, nguồn: internet. 

Trước đó không lâu, ngày 30/7/2017, tôi nhớ mình cũng đọc được một bài viết rất hay của Giáo sư Nguyễn Lân Dũng – con trai cụ Nguyễn Lân trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.

Theo như lời kể của Giáo sư Dũng thì ông viết bài này nhằm chia sẻ suy nghĩ của mình sau khi tham quan bảo tàng Quốc gia về Lịch sử và Văn hóa người Mỹ gốc Phi tại Thủ đô Washington, Hoa Kỳ. 

Trong bài viết của mình, Giáo sư Nguyễn Lân Dũng đặc biệt nhấn mạnh quan điểm: “xấu xa đừng che đậy lại”. Ông nói: 

Tôi chỉ muốn nói lên về một quan niệm của nhiều người chúng ta là “đẹp đẽ phô ra, xấu xa đậy lại”. Đấy là một quan niệm thiếu trong sáng, thiếu dân chủ, thiếu khách quan và làm cản trở sự tiến bộ của cả dân tộc. 


Chỉ khi nào thấy rõ cái sai, dù là trong bất cứ hoàn cảnh lịch sử nào, mà chúng ta dám mạnh dạn vạch ra, mạnh dạn phân tích và mạnh dạn phê phán thì chúng ta mới có thể mạnh mẽ tiến lên được. 

Ấy vậy mà…?

Rào cản vô hình


Thời gian qua, chúng ta đã nghe rất nhiều ý kiến than phiền, phàn nàn về sự xuống dốc và tụt hậu của nền học thuật nước nhà so với bạn bè thế giới, đặc biệt là ở lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn. 

Rất nhiều nguyên nhân được mang ra mổ xẻ, phân tích, bàn luận. Quan sát chung, tôi thấy đa phần các ý kiến đều có xu hướng, nếu không đổ thừa cho cái “cơ chế” lạc hậu thì cũng là do không có kinh phí… 

Hay nói khác đi, đó đều là những nguyên nhân khách quan, đến từ phía “ngoại cảnh” chứ không phải do “nội giới”

Tuy vậy, chúng ta hãy thử đặt câu hỏi: nếu những nguyên nhân khách quan kia được giải quyết thì liệu nền học thuật nước nhà sẽ khởi sắc và khả quan hơn không? 

Cá nhân tôi cho rằng sẽ là rất khó nếu như các bậc “trưởng thượng” hôm nay vẫn chưa/không sẵn sàng đón nhận, công nhận việc làm của những người nghiên cứu trẻ như trường hợp Hoàng Tuấn Công trên tinh thần khoa học, khách quan và nhất là trung thực.

Nói cách khác, theo tôi chính tâm lý “cây đa, cây đề” của không ít các vị “tiền bối” hôm nay là một trong những nguyên nhân làm cho nền học thuật nước nhà bị trì trệ.

Trước hết, có thể thấy tâm lý ấy vô tình gây ra những ức chế đối những người trẻ đang mon men bước vào con đường nghiên cứu khoa học chân chính. 

Những người nghiên cứu trẻ cảm thấy thiếu tự tin thậm chí bị “sốc” vì không ít vị “trưởng bối” chỉ nhìn tuổi đời hoặc bằng cấp để “phán” giá trị các công trình nghiên cứu của họ một cách qua loa, chiếu lệ. 

Hoặc có người bề ngoài luôn miệng bảo ủng hộ người trẻ nhưng kỳ thực bên trong lại rất khó chịu một khi như bị người trẻ lên tiếng phản biện, phê bình về một vấn đề nào đó.

Ở một phương diện khác, tâm lý “cây đa, cây đề” cũng chính là nguyên nhân tạo ra thói ỷ lại, dựa dẫm của không ít người trẻ.

Đó là những người làm khoa học mà muốn được “an toàn”, nhẹ nhàng, thuận lợi vì được bậc“trưởng thượng” nào đó nhận “đỡ đầu” hay hướng dẫn nghiên cứu. 

Việc một vị Giáo sư trong một năm mà hướng dẫn cùng lúc 44 luận văn Thạc sĩ mới đây là một minh chứng cho vấn đề này. 

Có thể thấy trong chuyện này, cả hai phía thầy và trò đều bị tâm lý “cây đa, cây đề” tác động, chi phối. 

Người thầy ngoài quyền lợi vật chất ra, phải chăng còn là tâm lý “dưới gầm trời này còn ai giỏi hơn ta” nên dù không phải chuyên môn của mình cũng nhận lời hướng dẫn bất chấp quy chế đào tạo lẫn đạo đức khoa học? 

Ngược lại, biết người hướng dẫn là một “cây đa, cây đề” nên không ít kẻ đã tình nguyện đến “bái sư” để sau này được “an toàn” và “nhẹ nhàng” hơn khi bảo vệ luận văn, luận án…

Thay lời kết


Được biết, Hoàng Tuấn Công năm nay cũng đã 48 tuổi. Nếu chỉ thuần túy xét về tuổi đời thì so với Thiếu Sơn cách đây hơn 80 năm (khi xuất bản “Phê bình và cảo luận”), Hoàng Tuấn Công cũng không hẳn là trẻ. 

Đặc biệt anh vốn một người nghiên cứu “tự do”. Nghĩa là việc nghiên cứu “chữ nghĩa” tiếng Việt của anh hoàn toàn không gắn với bất kỳ cơ quan hay tổ chức chuyên môn thuần túy nào trên cả nước hiện nay.

Anh cũng không nhận bất kỳ nguồn kinh phí hỗ trợ nào cho các công trình nghiên cứu của mình. 

Không những vậy, nếu chúng ta biết rằng xưa nay từ điển vốn là loại sách công cụ để tra cứu từ, ngữ khi cần thiết. 

Sách về từ điển vốn “khô khan” nên đọc từ điển dễ có cảm giác nhàm chán, mệt mỏi nên hiếm có ai mang từ điển ra để đọc tường tận từ trang đầu đến trang cuối, huống hồ là đọc từng từ, từng mục, từng câu trong từ điển để “phê bình và khảo cứu” như Hoàng Tuấn Công. 

Và không chỉ đọc một quyển mà là hàng loạt quyển để so sánh, đối chất… từ đó rút ra những kết luận cuối cùng.

Tất cả những điều trên cho chúng ta thấy rõ hơn cái ý chí và nghị lực phi thường của tác giả. 

Và trên hết, phải là người có niềm đam mê và trách nhiệm lớn lao đối với tiếng Việt mới có thể làm được những công việc ấy. 

Chỉ bấy nhiêu thôi, thiết nghĩ cũng đủ để tất cả chúng ta phải ngả mũ, bái phục tác giả quyển sách. 

Một nền khoa học muốn phát triển lành mạnh thì trước hết, bản thân những “người trong cuộc”phải sòng phẳng, rạch ròi trong các mối quan hệ. 

Đạo đức khoa học không chấp nhận những phán xét, kết luận dựa trên cảm xúc, tình cảm ủy mỵ, riêng tư; cũng không chấp nhận việc mang “tinh thần đồng nghiệp”“quan hệ bạn bè” hay truyền thống gia đình, dòng tộc ra để làm tiêu chí đánh giá.

Có thể nói, nền học thuật nước nhà hôm nay, đặc biệt là ở lĩnh vực khoa học xã hội có được một Hoàng Tuấn Công như vậy, lẽ ra rất cần một cái nhìn cầu thị trên tinh thần “chiêu hiền đãi sĩ” để vinh danh, động viên, khuyến khích từ những bậc “trưởng bối”

Thế nhưng, có lẽ nào, cùng là thái độ ứng xử với thế hệ “hậu bối” nhưng xem ra cách ứng xử của không ít vị “trưởng bối” hôm nay chỉ cho thấy rõ hơn một sự thoái bộ so với các vị tiền bối trong những năm nước nhà còn đang trong vòng nô lệ!? 

Tại sao như vậy? Câu hỏi này xin dành cho các vị “trưởng bối”, những “cây đa, cây đề” trong xã hội chúng ta hôm nay ưu tiên trả lời trước vậy!

Cần Thơ, 07/09/2017
------------------------------------ 

Tài liệu tham khảo:
1. Thiếu Sơn - Phê bình và Cảo luận.  Nhà xuất bản Nam Ký, H, 1933.
2. Hoàng Tuấn Công - “Từ điển tiếng Việt của GS Nguyễn Lân –phê bình và khảo cứu”. Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2017
3. “Giáo sư Nguyễn Lân Dũng: Xấu xa đừng đậy lại”. Xem tại: http://giaoduc.net.vn/Goc-nhin/Giao-su-Nguyen-Lan-Dung-Xau-xa-dung-day-lai-post178481.gd
4. “Ồn ào chuyện bắt lỗi từ điển”. Xem tại: http://www.tienphong.vn/van-nghe/on-ao-chuyen-bat-loi-tu-dien-1179035.tpo
5. “Giáo sư Nguyễn Lân và tác giả Hoàng Tuấn Công, một già, một trẻ và một câu hỏi”. Xem tại:http://phunuonline.com.vn/van-hoa-giai-tri/gs-nguyen-lan-va-tac-gia-hoang-tuan-cong-mot-tre-mot-gia-va-mot-cau-hoi-108024/
 
Bài viết thể hiện quan điểm, góc nhìn và cách hành văn của tác giả!
Nguyễn Trọng Bình

Phần nhận xét hiển thị trên trang