Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

Ý kiến ý cò của hai ông Nguyễn rất khó chấp nhận, nhưng cứ lưu lại đây làm tư liệu:

( Mình không hiểu rõ luật pháp QT lắm, nhưng chủ quan mà nói, VN cũng bần cùng bất đắc dĩ mới phải làm vậy. Qua nhiều kênh NG, VN đã làm hết cách nhưng phía Đức chưa ủng hộ, nếu họ thiện chí việc đã không xảy ra. Không lẽ vì một sự việc nhỏ này mà tổn thương quan hệ lâu nay giữa hai nước? Sự cố này rồi sẽ qua đi..)

Kế sách thoát hiểm 
sau vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Đức

Nguyễn Đăng Hưng
8-8-2017

Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh (TXT) tại Đức là một sai lầm lớn, làm tổn thương bang giao quốc tế của Việt Nam, đặc biệt mối bang giao với cường quốc Đức và Liên hiệp châu Âu, một thị trường lớn, một đại lục có tiềm năng kinh tế và quân sự hàng đầu trong thời điểm Việt Nam đang bị Trung Cộng uy hiếp, cướp mất quyền lợi chính đáng của mình ở Biển Đông. Trong tình thế chông chênh bị cô lập, hơn bao giờ hết Việt Nam cần có bạn bè có khả năng ủng hộ Việt Nam bảo vệ quyền lợi quốc gia phù hợp với luật pháp quốc tế.

Không có cách gì khác, phải nhanh chóng chữa cháy, giảm thiểu thiệt hại, phục hồi nguyên trạng!

Người đồng nghiệp của tôi GS Nguyễn Đình Cống đã đưa raba kế sách về vụ Trịnh Xuân Thanh.

Phần tôi, tôi nghĩ có một kế sách trung dung ngay sau thượng sách, nhưng trước trung sách của GS Nguyễn Đình Cống, như sau. 

  1. Việt Nam nên bí mật thương thảo với chính quyền Đức. Việt Nam đồng ý thả TXT trở lại Đức để hành xử cho đúng pháp luật Đức và quốc tế.

  2. Việt Nam đưa ra những bằng chứng thuyết phục Đức về tội trạng tham nhũng của TXT và Đức đồng ý dẫn độ TXT về lại Việt Nam với điều kiện tòa án xét xử TXT sẽ được tổ chức minh bạch, có sự giám sát của các thẩm phán quốc tế với mức án không có tử hình.

  3. Người chủ trương bắc cóc TXT dẫn đến vi phạm luật pháp nước Đức và quốc tế sẽ nhanh chóng thu hẹp nhiệm kỳ trao quyền lãnh đạo cho một người kế vị sáng suốt hơn, với lời xin lỗi quốc dân về hành động sai trái của mình.
  4. Đức và Liên hiệp châu Âu sẽ bình thường hóa bang giao, sớm chuẩn y Hiệp định Thương mại Tự do Việt Nam – EU (EVFTA), tiếp tục ngăn chặn không cho Trung Cộng thao túng Biển Đông.
Điều 3 trong kế sách này là điều khó nhất, nhưng cũng là điều hữu hiệu nhất để cứu vãn tình thế bế tắt hiện nay.

____ 

Ba kế sách về vụ Trịnh Xuân Thanh

Nguyễn Đình Cống

6-8-2017

Vụ bắt cóc Trịnh xuân Thanh, tưởng là thắng lợi to, không ngờ mang lại nhiều tai họa lớn, vì đã va đầu vào lũy thép Nhân quyền và Pháp trị của nước Đức, làm cho mặt mày xây xát, gan ruột rối bời. Nguyên nhân sâu xa là thói kiêu ngạo CS. Nguyên nhân gần là sự nóng vội muốn lập công với thói quen coi thường và dẫm đạp lên luật pháp và nhầm lẫn tai hại giữa mưu mô xảo quyệt với trí thông minh. Bây giờ biết làm sao đây để thoát ra được mớ bòng bong làm rối trí nhiều người. Thấm nhuần câu “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” tôi cố suy nghĩ, tìm 3 kế sách, xin nêu ra để mọi người tham khảo.

1- Thượng sách: Khôn ngoan chẳng lọ thật thà. Đó tà tổng kết của Tổ tiên truyền đời cho con cháu. Lỡ dại rồi thì nhận đi. Người ta đánh kẻ chạy đi, mấy ai đánh người chạy lại. Ai là người đề xướng kế hoạch này, ai là người cao nhất quyết định thì hãy tự thú một cách chân thật. Ai là người thực hiện thì hãy trình bày đúng, không giấu giếm, không bịa đặt. Thế rồi mỗi người tự nhận hình phạt từ mức cao nhất là tự xử đến từ chức, tự nộp mình cho tòa án Đức xét xử.

Trên cơ sở đó Chính phủ ra tuyên bố nhận lỗi với Chính phủ và nhân dân Đức, nhận lỗi với nhân dân Việt nam, trả lại Trịnh Xuân Thanh nguyên vẹn theo yêu cầu của Đức, thề từ nay trở đi không dùng mưu ma chước quỷ, không dối trá, không dẫm đạp lên luật pháp. Làm được như vậy sẽ phần nào lấy lại được lòng tin và uy tín. Việc làm sao để xét xử được TXT và đồng bọn sẽ nghĩ cách khác.

2- Trung sách: Lê Lai cứu chúa. Đó là việc thí tướng để giữ mạng vua. Sách này Khổng Minh và Tào Tháo đều đã dùng. Các lãnh đạo cao nhất chối bỏ trách nhiệm vì không biết (dựa vào câu ông Tô Lâm nói ngày 30/7: tôi không biết), đổ riệt cho cấp dưới, dùng hình phạt nặng vài cán bộ cấp dưới. Về đối ngoại, trao trả TXT và chân thành xin lỗi Đức. Làm như thế là một cách “rút củi đáy nồi”, tạm dẹp yên sóng gió, nhưng về lâu dài e không bưng bít được sự thật, không khắc phục được tính kiêu ngạo và coi thường pháp luật của thói quen CS.

3- Hạ sách: Bịt tai đánh trống (hoặc: Hãy nói theo cách của bạn). Đó là việc Đức nói gì mặc họ, ta cứ nói theo cách của ta, kiên trì chủ kiến: Trịnh Xuân Thanh tự thú, không có chuyện bắt cóc, bắt nhái gì ở đây cả. Cứ kiên trì đường lối ban đầu, miễn sao lừa bịp được một số người. Thế rối để cho: “Trời mưa đất chịu”. VNCS đã mang tiếng nhiều rồi về thói dối trá, lật lọng, tráo trở, nay thêm một vụ này nữa cũng chưa đến nỗi làm cho lãnh đạo mất quyền và lợi. Mọi tai họa sẽ đổ lên đầu nhân dân. Nhân dân đã chịu đựng nhiều, nay chịu thêm một chút chẳng sao, rồi lâu ngày sẽ quên đi. Sách này dễ làm hơn cả, thích hợp với bản chất CS hơn cả và sẽ tích lũy dần những năng lượng làm sụp đổ chế độ.

Ý kiến cuối cùng: Sau khi đề ra 3 sách lược như trên tôi thấy vẫn chưa đủ, nhưng đề ra thêm nữa e sẽ bị loạn. Cho rằng các sách trên mang ký hiệu 1.0; 2.0; 3.0. Hy vọng sẽ có người khác đề ra các phiên bản tiếp theo 1.1; 1.2…..3.1; 3.2 v.v… hoặc các sách lược hoàn toàn mới, khác với các sách trên, để giúp những người có trách nhiệm rộng đường tham khảo và lựa chọn.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin ĐỒNG TÂM: HÔM NAY, XÉT XỬ MỘT VỤ ÁN ĐẤT ĐAI KHÁC


 
Ngày mai, xét xử 14 cựu cán bộ giao đất sai ở Đồng Tâm 

Dân trí 
07/08/2017
Tễu Blog: Cũng phải nói luôn cho nhanh: Vụ này không liên quan đến Đồng Sênh. Các sai phạm của 14 cán bộ huyện, xã chỉ liên quan đến khu đất cách Đồng Sênh - nơi Cụ Kình và Ông Nguyễn Đức Chung đang tranh chấp khoảng 3-4 km. 
Ngày mai, 8/8, Tòa án nhân dân huyện Mỹ Đức (Hà Nội) sẽ đưa ra xét xử vụ án “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức.

>> Chi tiết sai phạm của các cựu cán bộ giao đất sai ở Đồng Tâm
>> Hà Nội chính thức công bố kết luận thanh tra đất Đồng Tâm
>> Các cựu lãnh đạo xã Đồng Tâm chia đất công cho vợ, em gái đứng tên

14 bị cáo nguyên là cán bộ xã Đồng Tâm và cán bộ huyện Mỹ Đức bị đưa ra xét xử về 2 tội danh trên. Trong số các bị cáo bị đưa ra xét xử, 10 người từng là cán bộ xã Đồng Tâm và 4 người từng là cán bộ huyện Mỹ Đức. 
14 cứu cán bộ xã Đồng Tâm và huyện Mỹ Đức bị đưa ra xét xử vì giao đất sai, 
trái thẩm quyền ở Đồng Tâm.

Cụ thể, các bị cáo từng là cán bộ xã gồm: Nguyễn Văn Sơn (SN 1958), nguyên Chủ tịch UBND xã Đồng Tâm; Lê Đình Thuần (SN 1956), nguyên Chủ tịch UBND xã; Nguyễn Xuân Trường (SN 1959), nguyên cán bộ địa chính xã; Nguyễn Tiến Triển (SN 1954), nguyên Bí thư Đảng ủy xã; Nguyễn Văn Bột (SN 1955), nguyên Chủ tịch UBND xã; Nguyễn Văn Đức (SN 1965), nguyên Chủ tịch UBND xã; Bùi Văn Dũng (SN 1958), nguyên Trưởng ban Tài chính xã; Bùi Văn Hồng (SN 1958), nguyên Xã đội trưởng; Nguyễn Văn Minh (SN 1960), nguyên Trưởng Công an xã; Nguyễn Văn Khang (SN 1965), nguyên kế toán ngân sách xã.

Các cựu cán bộ huyện Mỹ Đức bị đưa ra xét xử gồm: Phạm Hữu Sách (SN 1965), nguyên Trưởng phòng Tài nguyên môi trường huyện; Đinh Văn Dũng (SN 1959), nguyên Giám đốc Văn phòng đăng ký đất đai huyện; Bạch Văn Đông (SN 1974), nguyên Phó Giám đốc Văn phòng đăng ký đất đai huyện; Trần Trung Tấn (SN 1975), cán bộ Văn phòng đăng ký đất đai huyện Mỹ Đức.

Theo cáo trạng truy tố, từ năm 2002 đến năm 2013, do buông lỏng công tác quản lý Nhà nước về lĩnh vực đất đai tại địa bàn xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức, Hà Nội), Nguyễn Văn Bột, Nguyễn Văn Sơn, Lê Đình Thuần - nguyên Chủ tịch UBND xã, Nguyễn Xuân Trường - nguyên cán bộ địa chính xã, cùng Nguyễn Tiến Triển - nguyên Bí thư Đảng ủy xã và một số cán bộ nguyên là chủ chốt của xã vì động cơ vụ lợi đã thực hiện việc cấp, giao đất trái thẩm quyền, hợp thức đất lấn chiếm cho một số hộ dân trái quy định.

Tất cả các cán bộ kể trên mỗi người đều được hưởng lợi 2 suất đất với tổng diện tích từ hơn 260 đến 334 m2 mà không phải nộp tiền đất.

Các cán bộ văn phòng đăng ký đất đai huyện Mỹ Đức và Phòng Tài nguyên - môi trường huyện đã không thực hiện đúng chức trách, nhiệm vụ được giao, thiếu trách nhiệm trong việc thẩm định, thẩm tra nguồn gốc đất, dẫn đến việc ký xác nhận không có căn cứ.

Phiên tòa dự kiến diễn ra trong 2 ngày.

Tiến Nguyên
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một thời bài trừ văn hoá đồi trụy...


[​IMG]
[​IMG]

[​IMG]


Nguyễn Minh Tâm bị bắt đi diễu hành về tội mê nhảy đầm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ Ngoại giao lên tiếng về thông tin Trung Quốc đe dọa Việt Nam ở Biển Đông


Châu Như Quỳnh 

Dân Trí - Trước thông tin Trung Quốc đe dọa sẽ tấn công một số căn cứ của Việt Nam nếu Việt Nam không dừng thăm dò lô 136/3 trên Biển Đông, Người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam cho rằng, các bên liên quan cần tôn trọng quyền, lợi ích hợp pháp và chính đáng của Việt Nam.

Chiều 3/8, tại cuộc họp báo thường kỳ Bộ Ngoại giao Việt Nam, báo giới đặt câu hỏi về phản ứng của Việt Nam trước hành vi đe dọa của Trung Quốc trên Biển Đông.

Theo đó, Trung Quốc đe dọa sẽ tấn công một số căn cứ của Việt Nam nếu Việt Nam không dừng thăm dò lô 136/3 trên Biển Đông.

Trả lời về vấn đề này, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định: Tất cả các hoạt động dầu khí liên quan của Việt Nam được tiến hành trong khu vực biển hoàn toàn thuộc quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam được xác lập phù hợp với luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982.

“Việt Nam kêu gọi các bên liên quan tôn trọng quyền, lợi ích hợp pháp và chính đáng của Việt Nam, đóng góp tích cực và thiết thực cho hòa bình và hợp tác ở Biển Đông.” - bà Lê Thị Thu Hằng nhấn mạnh.

Cũng liên quan đến hoạt động thăm dò dầu khí hợp tác với Tập đoàn Repsol của Tây Ban Nha được cho là đang bị tạm dừng, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam cho hay: Hoạt động dầu khí của Việt Nam với đối tác Tây Ban Nha là hoạt động kinh tế bình thường.

“Lộ trình, tiến độ triển khai dự án là quyết định của doanh nghiệp trên cơ sở đảm bảo quyền và lợi ích của các bên liên quan” - Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng nêu rõ.

Bà Lê Thị Thu Hằng cho biết, vấn đề Biển Đông cũng sẽ được đưa ra tại Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN lần thứ 50 và các hội nghị liên quan sắp diễn ra tại Manila, Philippines.

Các bộ trưởng ngoại giao ASEAN và của Trung Quốc sẽ xem xét thông qua thỏa thuận khung về bộ quy tắc ứng xử của các bên ở Biển Đông, gọi tắt là COC mà đã được các quan chức cấp cao ASEAN và Trung Quốc hoàn tất tại hội nghị SOM ASEAN-Trung Quốc về tham vấn COC.

“Tôi xin khẳng định lại lợi ích chung của các nước ASEAN và khu vực là duy trì hòa bình, an ninh, ổn định trong khu vực và Biển Đông. Trên cơ sở đó, ASEAN luôn nhất trí cần sớm có một bộ quy tắc ứng xử của các bên ở Biển Đông hiệu quả và ràng buộc về mặt pháp lý nhằm góp phần bảo đảm hòa bình, an ninh, an toàn và tự do hàng hải ở Biển Đông trên cơ sở tuân thủ luật pháp quốc tế, trong đó có công ước Liên Hợp Quốc về luật biển năm 1982” - Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam nhấn mạnh.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hai phóng viên bị bắt vì có hành vi cưỡng đoạt tài sản


Cao Nguyên- Trung Kiên 

NQL - Công an tỉnh Đắk Lắk vừa tạm giữ hình sự một phóng viên Đài tiếng nói Việt Nam để làm rõ về hành vi cưỡng đoạt tài sản. Cũng trong sáng 7/8, một nhà báo nữ của Tạp chí Hòa nhập cũng bị bắt quả tang nhận 280 triệu đồng của doanh nghiệp.

Sáng ngày 7/8, Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi – Giám đốc Công an tỉnh Đắk Lắk cho biết Công an tỉnh này đang tạm giữ hình sự đối với ông Nguyễn Thế Thắng (SN 1976, ngụ TP Buôn Ma Thuột) – phóng viên Đài tiếng nói Việt Nam (VOV), Cơ quan thường trú tại khu vực Tây Nguyên và ông Hoàng Văn Thanh (SN 1982, tạm trú tại TP Buôn Ma Thuột) để điều tra làm rõ hành vi cưỡng đoạt tài sản.

Được biết trước đó ông Hoàng Văn Thanh có quay một số clip liên quan đến một nhóm người đánh bài ăn tiền, sau đó cung cấp cho phóng viên VOV Nguyễn Thế Thắng. Hai người này đã hẹn nhóm người có mặt trong clip đến một quán cà phê yêu cầu đưa tiền thì  bị bắt quả tang.

Cụ thể, ngày 4-8, Phòng Cảnh sát Hình sự (Công an tỉnh Đắk Lắk) bắt quả tang Nguyễn Thế Thắng khi đang thực hiện hành vi cưỡng đoạt tài sản. Qua điều tra ban đầu, đến ngày 5-8, cơ quan công an tiến hành bắt khẩn cấp thêm đối tượng Hoàng Văn Thanh là đồng phạm trong vụ việc.  Hiện vụ việc đang được cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh Đăk Lăk điều tra làm rõ.

Trong khi đó vào tối 6/8, Phạm Lê Hoàng Uyển (SN 1976) là phóng viên Tạp chí Hòa Nhập cũng vừa bị Công an Cần Thơ bắt giữ vì nhận tiền của doanh nghiệp.

Theo thông cáo báo chí của Công an TP Cần Thơ, thời gian qua, trên báo phụ nữ TPHCM đăng 3 bài viết với liên quan đến 2 công ty bất động sản ở Cần Thơ và Hậu Giang. Sau khi các bài báo được đăng, Phạm Lê Hoàng Uyển đã thông báo cho giám đốc doanh nghiệp có liên quan nếu muốn gỡ 3 bài viết trên phải đưa cho Uyển số tiền 700 triệu đồng, nếu chậm thì báo tiếp tục đăng thêm một bài nữa, lúc đó muốn gỡ xuống thì số tiền phải 1 tỷ đồng. Lúc 20h ngày 6/8/2017, khi Phạm Lê Hoàng Uyển cùng 2 đối tượng khác đang nhận tiền tại một quán cà phê ở quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ thì bị công an ập vào bắt quả tang, tang vật gồm 280 triệu đồng, 3 điện thoại di động và một số tang vật có liên quan.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cuộc đời cựu Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Z.Brzezinski


Hiếu Thảo (tổng hợp)
ANTG - 26-5-2017 tại bang Virginia, cựu Cố vấn an ninh quốc gia Mỹ thời Tổng thống Jimmy Carter, người từng được xem là kiến trúc sư hàng đầu tạo lập nên chính sách ngoại giao của Mỹ cuối thập niên 1970 Zbigniew Brzezinski đã qua đời ở tuổi 89. Bên trong con người của Zbigniew Brzezinski chất chứa nhiều tham vọng, toan tính thâm sâu và cả những mâu thuẫn khó lý giải.

Mối thù thâm căn đối với Liên Xô

Zbigniew Brzezinski sinh năm 1928 trong một gia đình quý tộc tại Warsaw, Ba Lan, là con của một nhà ngoại giao. Gia đình Z. Brzezinski di cư sang Canada vào năm 1938. Brzezinski tốt nghiệp thạc sĩ khoa chính trị- xã hội học Đại học McGill ở Montreal năm 1950. Ông tiếp tục lấy bằng tiến sĩ chính trị học ở Harvard và được mời về giảng dạy cho trường Đại học Columbia, sau đó làm giảng viên cho Havard, trường đại học nổi tiếng là cái nôi đào tạo tri thức cho các chính trị gia và các vị nguyên thủ.

Năm 1968, Z. Brzezinski làm cố vấn đối ngoại cho Phó Tổng thống đảng Dân chủ Hubert Humphrey, người ra tranh cử tổng thống nhưng thua trước Richard Nixon. Trong khi Henry Kissinger được Nixon bổ nhiệm làm cố vấn an ninh, Z. Brzezinski bay đi châu Á, nghiền ngẫm về chiến lược liên thủ giữa Mỹ, châu Âu và Nhật Bản. Chuyến đi này dẫn đến việc ông quyết định tham gia sáng lập Ủy ban Ba bên (Trilateral Commission) vào năm 1973, và qua đó ông kết thân với Jimmy Carter- tổng thống Mỹ tương lai.

Nếu so sánh giữa Z. Brzezinski và H. Kissinger thì người ta sẽ thấy giữa hai nhà chiến lược ngoại giao được đánh giá là sừng sỏ nhất của Mỹ có nhiều nét tương đồng: Cả hai cùng là di dân- Kissinger sinh trưởng ở Đức cùng gia đình di dân đến New York năm 1938 để trốn tránh việc phát xít Đức truy sát những gia đình gốc Do Thái; gia đình Brzezinski không về được Ba Lan vì đối nghịch chế độ cầm quyền.

Cả hai cùng lấy bằng tiến sĩ ở khoa chính trị học của Harvard. Kissinger sau đó trở thành giáo sư ở Harvard, còn Brzezinski đi dạy ở Đại học Columbia. Gần như cùng lúc, hai người bước vào chính trường; Kissinger theo đảng Cộng hòa, còn Brzezinski theo phe Dân chủ nhưng vì những thể hiện quan điểm mang tính chất "diều hâu" trong con  người của Brzezinski nên nhà hoạch định chiến lược này có thể đứng chung hàng ngũ với phe Cộng hòa cùng các nhân vật khét tiếng như Kissinger và Tổng thống Richard Nixon, trước hết đó là mối hận thù thâm căn đối với Liên Xô.

Trong thời kỳ 4 năm ông ta phục vụ cho Tổng thống Carter, bắt đầu từ năm 1977, việc ngăn chặn Liên Xô mở rộng ảnh hưởng bằng bất cứ giá nào đã trở thành kim chỉ nam cho phần lớn chính sách đối ngoại của Mỹ. Chính Brzezinski là người đi đầu trong chủ trương hỗ trợ hàng tỷ đôla cho lực lượng thánh chiến Hồi giáo Mujahedeen chiến đấu chống lại quân đội Liên Xô ở Afghanistan và cố gắng trì hoãn việc thực thi hiệp ước SALT II (về cắt giảm vũ khí chiến lược) vào năm 1979, bằng việc đưa ra các phản đối nhằm vào các động thái của Liên Xô ở Việt Nam, châu Phi và Cuba.

Khi Liên Xô đưa quân vào Afghanistan cuối năm đó, "SALT đã biến mất khỏi chương trình nghị sự Mỹ-Xô" như những gì Brzezinski viết trong hồi ký xuất bản 4 năm sau đó- năm 1983. Trong quyển hồi ký này, ông ta điểm lại một loạt các mục tiêu chính sách nằm ngoài việc kiềm chế Liên Xô với tôn chỉ "Điều quan trọng đầu tiên là cố gắng gia tăng ảnh hưởng ý thức hệ của Mỹ lên toàn thế giới, để Mỹ trở thành nguồn hy vọng của loài người, trở thành 'làn sóng của tương lai".

Quan điểm này được bao bọc bởi những mỹ từ cho rằng, bản thân mình "nhắm tới việc khôi phục sự hấp dẫn của nước Mỹ đối với thế giới đang phát triển thông qua các mối quan hệ kinh tế tốt đẹp hơn". Tuy nhiên ông ta cũng thừa nhận luôn là mình đã tập trung quá nhiều vào các nước mà ông ta luôn cảm thấy "mối đe dọa to lớn tiềm ẩn" là Liên Xô và Cuba.

Mặt trái tấm huân chương

Từ năm 1977, khi Mỹ - Trung Quốc chủ động xích lại gần nhau, có thể nói hai chính khách quan trọng nhất trong tiến trình bình thường hóa quan hệ Mỹ - Trung là Z. Brzezinski, cố vấn an ninh cho Tổng thống Mỹ và ông Đặng Tiểu Bình. 

Trong một buổi tiệc ngoại giao diễn ra vào tháng 11-1977 tại Washington, nhân viên ngoại giao Trung Quốc tiếp cận Brzezinski với câu hỏi ông cố vấn có ý định thăm Trung Quốc hay không. Brzezinski lập tức rút sổ tay ghi chú và đề nghị người đối diện đưa ra thời gian cụ thể. Ngay sau đó, viên cố vấn lại gửi thư cho Đại sứ quán Trung Quốc ở Washington, nhắc lại mong muốn viếng thăm nước này.

Biết tin, Ngoại trưởng Cyrus Vance lập tức phản đối, như lời kể của Tổng thống Carter trong hồi ký: "Ngoại trưởng Vance khăng khăng đòi mọi hình thức đàm phán phải được thực hiện qua ông ấy. Người ở Bộ Ngoại giao đương nhiên rất khó chịu trước hành vi 'vượt mặt' của Brzezinski vì trước đây từng xảy ra việc Ngoại trưởng William Rogers bị 'bỏ xó' khi Henry Kissinger, trong cương vị Cố vấn An ninh quốc gia của Nixon, đóng vai trò quan trọng để chuẩn bị cho chuyến thăm Trung Quốc của người đứng đầu nước Mỹ và thương thảo tuyên bố chung Thượng Hải". 

Trong nước cờ này, Brzezinski một lần nữa thể hiện rõ tham vọng và tính cách lấn lướt người khác cũng như không ngại va chạm để đạt mục đích. Trong khi Ngoại trưởng Cyrus Vance từng nhất trí với chính sách của tổng thống tiền nhiệm Nixon và H. Kissinger về thế cân bằng quyền lực giữa bộ ba Mỹ-Trung Quốc- Liên Xô thì Brzezinski lại chế nhạo xem đó là trò "đu dây", rồi ông ta ra sức tuyên truyền cho cái mà ông ta gọi là "việc làm xấu đi ở cấp chiến lược" quan hệ với Moscow và tìm kiếm quan hệ gần gũi hơn với Trung Quốc. Đây không phải là lần đầu Brzezinski bộc lộ "quyền lực trong bóng tối" của mình.

Ngay từ đầu nhiệm kỳ làm cố vấn an ninh quốc gia cho Tổng thống Jimmy Carter, Brzezinski đã có tiếng là người "chém đinh chặt sắt" và thích đấu đá qua việc giành cho mình độc quyền cung cấp thông tin tình báo hàng ngày cho Tổng thống mà trước đó vốn là đặc quyền của Cơ quan Tình báo Trung ương (CIA). Brzezinski còn thường xuyên gọi cánh báo chí tới văn phòng mình để tự trình bày quan điểm về nhiều vấn đề trước sự khó chịu của Ngoại trưởng Vance. Nếu có phóng viên nào dám vặn lại quan điểm của Brzezinski, ông ta sẽ dằn mặt phóng viên đó ngay. Brzezinski từng cao giọng nói thẳng với một phóng viên bằng câu: "Tôi sẽ cắt đầu anh".

Brzezinski đã liên tục tác động lên Tổng thống Jimmy Carter để được phép sang Bắc Kinh vào tháng 5-1978 với toan tính về thời điểm Cyrus Vance đang ở Moscow, làm vị Ngoại trưởng dù có phản đối cũng không làm gì được.

Brzezinski còn mạnh dạn khẳng định với phía Trung Quốc: "Tổng thống của chúng tôi quyết tâm hợp tác với các bạn để vượt qua những trở ngại còn lại trên con đường bình thường hóa hoàn toàn. Hoa Kỳ đã có quyết định về vấn đề này". Và còn một chi tiết là phái đoàn Mỹ trước khi đến Bắc Kinh luôn có "hảo ý" dành cho "đối tác chiến lược": thường xuyên cung cấp tin tình báo về các đợt chuyển quân của Liên Xô dọc đường biên giới Xô-Trung.

Tại Bắc Kinh, Brzezinski khởi động ngay cuộc đàm phán dẫn tới việc khôi phục quan hệ ngoại giao bình thường giữa Mỹ và Trung Quốc vào tháng 7 sau đó.

Chưa hết, trên đường quay về, Brzezinski tự ý dừng lại ở Tokyo mà không hỏi trước ý kiến Tổng thống để thúc giục chính phủ Nhật ký hiệp ước hòa bình và hữu nghị với Trung Quốc. Món quà dành cho "tình bằng bằng hữu mới thiết lập" ấy được hình thành bằng một hiệp ước Trung - Nhật được ký vào tháng 8.

Năm 1981, trước khi kết thúc nhiệm kỳ của  mình, như một  cách ghi nhận công trạng cho người đã giúp mình tạo dấu ấn trên vũ đài quốc tế, Tổng thống Jimmy Carter đã trao cho Brzezinski Huân chương Tự do vì vai trò trong việc bình thường hóa quan hệ Mỹ-Trung.

Nhưng tấm huân chương nào cũng có mặt trái của nó. Brzezinski là nhân vật chủ đạo đằng sau quyết định dùng lực lượng đặc nhiệm để giải cứu các con tin Mỹ bị lực lượng của Giáo chủ Iran Ruhollah Khomeini bắt giữ sau cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran năm 1979 lật đổ Quốc vương Mohammed Reza Pahlavi được Mỹ hậu thuẫn. Động cơ thúc đẩy Brzezinski tiến hành cuộc giải cứu xuất phát từ sâu trong mối bận tâm của ông ta về ảnh hưởng của Liên Xô. Brzezinski lập luận rằng, việc áp đặt lệnh trừng phạt hoặc biện pháp ngoại giao để buộc Iran thả con tin sẽ chỉ khiến "Iran ngả về Liên Xô".

Brzezinski còn tính toán rằng, nếu chiến dịch giải cứu thành công thì điều này sẽ tạo ra sự khích lệ lớn cho Mỹ nhằm gột rửa quá khứ Mỹ đã vướng vào "bãi lầy chiến tranh Việt Nam" trong suốt 20 năm. Nhưng rồi tháng 4-1980, cuộc giải cứu đã trở thành thảm họa với 8 người thiệt mạng và nhóm giải cứu đã không đặt chân đến được Tehran. Vài ngày trước khi lực lượng đặc nhiệm Mỹ hành động, Ngoại trưởng Vance thậm chí còn không hề được thông báo. Thảm họa này đã khiến ông Vance phải từ chức trong tức giận và cay đắng.

Con người bất nhất và nhiều mâu thuẫn

Brzezinski không phải lúc nào cũng nhất quán trong quan điểm chính trị của mình. Khi được bổ nhiệm về Ủy ban Hoạch định Chính sách của Bộ Ngoại giao Mỹ vào năm 1966, ông ta luôn hăng hái cổ súy cho việc Mỹ nhất định phải can thiệp vào chiến tranh Việt Nam.

Năm 1968, sau một loạt cuộc biểu tình bạo lực phản chiến ở Columbia và những nơi khác, Brzezinski cho đăng trên tờ The New Republic bài viết nói rõ: cần phải có biện pháp mạnh đối với các sinh viên tham gia biểu tình: "Nếu đám lãnh đạo sinh viên đó không bị bắt bỏ tù thì ít nhất cũng phải bị trục xuất khỏi đất nước này". Tuy nhiên cùng năm đó, Brzezinski lại rút lui khỏi Ủy ban Hoạch định Chính sách của Bộ Ngoại giao Mỹ để phản đối việc mở rộng sự can thiệp của Mỹ vào cuộc chiến ở Đông Dương dưới thời Tổng thống Lyndon B. Johnson.

Và rồi sau đó, Brzezinski lại làm cố vấn chính sách đối ngoại cho Phó Tổng thống Hubert H. Humphrey, người bảo vệ việc mở rộng sự can thiệp này! Liên quan đến việc Mỹ xâm lược Iraq vào năm 2003, Brzezinski khi đó đã phản đối và dự báo rằng "một nước Mỹ tự ý hành động sẽ trở nên cô độc khi phải đương đầu với các chi phí và gánh nặng do hậu quả chiến tranh, chưa nói tới sự thù địch ngày càng gia tăng ở nước ngoài".

Trong một cuốn sách ấn hành năm 2007, Brzezinski đánh giá hậu quả của Chiến tranh Iraq 2003 và chỉ trích các chính quyền của các vị Tổng thống kế tiếp là George Bush, Bill Clinton và George W. Bush là đã không biết tận dụng cơ hội để nước Mỹ "lãnh đạo thế giới" từ thời khắc Bức tường Berlin sụp đổ vào năm 1989.

Cũng chính vì tính cách nhiều mâu thuẫn mà Brzezinski có lần đã không góp tay với Lầu Năm Góc gây ra một cuộc đối đầu quân sự căng thẳng với "đối thủ truyền kiếp". Câu chuyện xảy ra vào rạng sáng ngày 9-11-1979, Brzezinski đang yên giấc thì bị William Odom, trợ lý quân sự đánh thức bằng cú điện thoại báo "hung tin" rằng, nửa phút trước, 250 quả tên lửa của Liên Xô đã được phóng về phía Mỹ!

Theo quy trình, ông Brzezinski có 2 phút để xác minh thông tin và có thêm 4 phút nữa để đánh thức tổng thống và đưa ra biện pháp phản ứng. Brzezinski nhớ lại: "Mỗi khi ngồi trên máy bay, lúc đi vào vùng nhiễu động tôi thường rất hồi hộp. Tuy nhiên lần này tôi lại hoàn toàn bình tĩnh".

Brzezinski trong cuộc gọi thứ hai cho William Odom truyền lệnh rằng, phải đảm bảo các máy bay ném bom của Bộ Tư lệnh không quân chiến lược (SAC) đã cất cánh, các hệ thống tên lửa đạn đạo liên lục địa được đặt trong tình trạng báo động. 1 phút trước khi Brzezinski định gọi cho Tổng thống Carter, trợ lý Odom gọi lại lần thứ ba và thông báo: Đó là báo động giả! Một người nào đó đã bỏ cuốn băng diễn tập vào máy tính của Bộ Tư lệnh Phòng thủ không gian Bắc Mỹ khiến hệ thống cảnh báo sớm bị kích hoạt.

Brzezinski đã bình tĩnh nói với trợ lý rằng "phải đảm bảo các máy bay của SAC đã được gọi quay trở về". Nỗi lo sợ mơ hồ về "kẻ thù" đã không khiến Brzezinski ra một quyết định đánh vào vận mệnh của đất nước mà cả cuộc đời mình đã tận trung cống hiến.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Sờ đâu đụng đó!

64 phong bì gần 1 tỉ &“lời thề 100% không nhận hối lộ”!



Bích Diệp



















(Dân trí) - Mới cách đây vài ngày, thông tin từ TAND TPHCM cho biết cơ quan này đã hoàn tất hồ sơ chuẩn bị xét xử bị can Nguyễn Trường Duy (sinh năm 1968, nguyên công chức đội Kiểm soát hải quan - Cục Hải quan TPHCM) về tội nhận hối lộ.

Theo cáo trạng, với việc lợi dụng nhiệm vụ được giao là kiểm tra các container hàng nhập khẩu của các doanh nghiệp trước khi thông quan, Duy đã liên hệ, dọa dẫm, gợi ý, ép buộc các chủ doanh nghiệp và người làm dịch vụ hải quan phải thỏa thuận chi tiền để hàng hóa được hanh thông, không bị kiểm tra.

Thậm chí, chỉ trong vài ngày Duy đi nước ngoài không kịp cất giấu, cơ quan chức năng phát hiện các doanh nghiệp đã nhét 64 phong bì trị giá gần 1 tỷ đồng vào nhà Duy.

Nhiều độc giả khi tiếp nhận thông tin này đã không khỏi sửng sốt, đặt câu hỏi: Chỉ “vài ngày vắng nhà” mà đã như vậy thì“365 ngày có mặt ở nhà” sẽ thế nào?Con số khó mà tưởng tượng nổi!

Từ vụ việc Nguyễn Trường Duy bị bắt quả tang nhận hối lộ, tất nhiên cũng không thể đánh đồng, “vơ đũa cả nắm” mà chụp mũ cho sự tiêu cực của cả ngành hải quan, của các cán bộ, công chức Nhà nước khác. Song cũng phải nói rằng, trong bộ máy Nhà nước có những bộ phận được đánh giá là “nhạy cảm” và nhiều nguy cơ, khả năng xảy ra tiêu cực rất cao, đặc biệt là khi tính chất “xin-cho” trong các giao dịch trực tiếp giữa cán bộ, công chức Nhà nước với người dân, doanh nghiệp vẫn hiện hữu.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại cuộc họp thường kỳ Chính phủ mới đây cũng đã không giấu được sự “sốt ruột” trước tình trạng giấy phép con (điều kiện kinh doanh) còn tồn tại tới con số 5.719, trong đó, bộ nhiều nhất quản lý 1.220 điều kiện kinh doanh, còn ít nhất cũng 106 điều kiện. Đó là chưa nói đến những biến tướng của “giấy phép con” dưới dạng công văn chỉ đạo, giấy xác nhận… liên tục “sinh sôi” với mục đích gây khó dễ, tạo điều kiện cho tư lợi.

“Giấy phép kinh doanh rất nhiều, người ta kêu nhiều lắm, cần rà lại. Đây cũng là khâu phát sinh nhiều vấn đề phức tạp” – người đứng đầu Chính phủ “phê”. Chính nhận xét của Thủ tướng cũng cho thấy, lãnh đạo Chính phủ đã nhìn rất đúng, rất trúng vấn đề cần giải quyết.

Thử hỏi rằng, thực tâm có người dân nào, doanh nghiệp nào lại muốn phải chi phí thêm những khoản “đi đêm”, “gầm bàn” cho được việc? Lỗi do cơ chế tạo ra con người, hay con người tạo ra cơ chế? Nếu cứ theo nguyên tắc mà làm, tất cả đều tuân thủ pháp luật, không có vòi vĩnh, không “cho” thì sẽ không ai phải “xin” – đó là điều chắc chắn!

Ngay như vụ Nguyễn Trường Duy, nội dung tố cáo của các doanh nghiệp cũng đã nêu: “Do quá bức xúc trước hành vi trắng trợn của vị công chức, một số doanh nghiệp đã quyết vạch trần bộ mặt thật của Duy”. Và “tuy biết hành vi của Duy đã gây khó khăn cho mình, nhưng các doanh nghiệp vì muốn kinh doanh thuận tiện, hàng hóa về đúng thời gian, nên đã miễn cưỡng chấp nhận yêu cầu”.

Có lẽ, một phần bởi những bất cập về cơ chế như thế, nên dù biết, lương công chức chỉ “ba cọc ba đồng”, dăm ba triệu đồng mỗi tháng, nhưng vẫn rất nhiều người cố “chạy” vào công chức nhằm kiếm chác.

Thời gian gần đây, nhiều vụ tham nhũng đã bị phơi bày, nhiều quan tham, “sâu mọt” đục ruỗng ngân sách đã bị lôi ra ánh sáng. Dù cứ mỗi một đại án như thế, nghe đến hàng trăm, nghìn tỷ đồng thiệt hại, ai cũng rất chua xót, đau lòng… nhưng nếu không mạnh tay và “làm nóng” thì sẽ còn rất nhiều nghìn tỷ đồng tiền thuế của dân, tài sản của Nhà nước tiếp tục bị bòn rút và đục khoét, tổn hại đến lòng tin của nhân dân.

“Đau” nhất là cùng thời điểm Nguyễn Trường Duy bị bắt, tất cả các Chi bộ, Đảng bộ trực thuộc Tổng cục này đã ban hành nghị quyết, trong đó cam kết 100% cán bộ, đảng viên nói không với các hiện tượng tiêu cực, tham nhũng…

Phần nhận xét hiển thị trên trang