Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn với Thơ Quỳnh


Phan Tấn Hải
Mở ra trang đầu thi tập Thơ Quỳnh chúng ta gặp ngay lời tự tình của Hoàng Xuân Sơn:
. . . quỳnh ám ảnh suốt một đời anh
có thể là một đóa quỳnh nào đó
nhú mớm từ vườn đêm thẳm sâu
có thể là một dáng quỳnh nào đó
vừa thức giấc vừa tan biến đi
trong giấc mùa đông côi góa
có thể là giọng điệu thơ quỳnh lơi lả
khỏa thể vào âm nghi. . .
.
clip_image001

Đó là một dòng thơ sang trọng, quý tộc trong cõi đời rất bình thường này. Và những hình ảnh cực kỳ thơ mộng trong chữ đã biến đời thường này trở thành một cõi thơ dị thường, tinh khôi. Thơ Hoàng Xuân Sơn lúc nào cũng thế, như trong cõi mộng, một nơi ẩn mật của ngôn ngữ.
Thơ của họ Hoàng y hệt như những gì anh kể trong thơ, rằng đó là những dòng chữ "vừa thức giấc vừa tan biến đi," và là những hình ảnh tuy lơi lả nhưng lại cô đơn như bóng trong gương, tuy khỏa thể nhưng lại vang vọng ngoài tầm tay nắm bắt. Thơ Hoàng Xuân Sơn như thế đó, cũng là mộng từ vườn đêm thẳm sâu.
Tập Thơ Quỳnh của Hoàng Xuân Sơn vừa phổ biến tuần qua, với ấn bản điện tử do T.Vấn & Bạn Hữu thực hiện.
Đọc lời Tản mạn về Thơ Quỳnh bản thảo do chính nhà thơ Hoàng Xuân Sơn tâm sự – chúng ta có thể suy đoán rằng có những câu thơ được họ Hoàng suy nghĩ, cân nhắc, lựa chọn trong thời gian lâu tới 25 năm.
Cần tới 25 năm để suy nghĩ về một chữ, về một câu, về một đoạn thơ? Bạn hãy hình dung thế này: câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ, chớ không nói chi tới toàn thi tập.
Hoàng Xuân Sơn viết:
"Bản thảo tập Thơ Quỳnh được hoàn tất vào mùa thu năm 1991, đến nay đã tròm trèm hai mươi lăm năm; một quãng thời gian khá gọi là dài cho sự chuẩn bị và ra đời một tập thơ. Cũng giống như đời sống, tất cả sự kiện, sự vật đều có cái duyên của nó. Trong trùng trùng duyên khởi cuộc nhân sinh, những hạt mầm vay mượn có hạt chắc và lép. Hạt chắc có cơ duyên nẩy mầm sinh sôi góp mặt với đời. Hạt lép đành làm phận lẻ loi ngậm ngùi nơi cõi tối. Nhưng có hề gì phải không?" (Thơ Quỳnh, trang 1)
Về cơ duyên để thi tập Thơ Quỳnh ra đời, Hoàng Xuân Sơn viết:
"Tạ ơn họa sĩ Đinh Cường đã vẽ tranh bìa, họa sĩ Trương Vũ phác họa chân dung kẻ viết; và dược sĩ Mai Tâm cất công trình bày bìa tập Thơ Quỳnh.
Gần đây nhất, một người bạn mới, anh T.Vấn; tuy sơ giao mà tâm ý đã tương tri nghìn dặm. Cảm ơn bạn hiền đã có hảo ý trình bày và cho phép Thơ Quỳnh được góp mặt trong Tủ Sách T.Vấn & Bạn Hữu dưới dạng e-book để giới thiệu với bạn đọc trong thời buổi in ấn cực kỳ khó khăn.
Rất cảm kích quý bạn văn Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, T.Vấn, Duyên, Trần Vấn Lệ, Trần Thị Nguyệt Mai. . . đã bảo ban lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu cho Thơ Quỳnh được thêm hương sắc..." (Thơ Quỳnh, tr. 2)
Tập Thơ Quỳnh hình thành trong lựa chọn như thế, nên mang những mảng sáng tạo khác nhau trong đời nhà thơ họ Hoàng. Bạn có thể gặp những bài thơ không vần, những bài thơ có khi một dòng chỉ một chữ... và rồi nơi trang gần đó sẽ gặp một bài thơ có vần, có khi là thơ năm chữ mang hồn cổ phong, có khi từng nhóm thơ bảy chữ rất mực cần trọng, và có khi tám chữ hay nhiều hơn.
Thí dụ, mấy dòng thơ kiệm lời trong bài có nhan đề thơ ngắn – chỉ ba dòng thôI:
tựa như mình
khóc
rỗi.
Hay như khi Hoàng Xuân Sơn viết thơ năm chữ với bài nhan đề hoa – chỉ bốn dòng thôi:
một buổi mai tịnh độ
vân yên hà đương say
mộng đời không ai giữ
thức dưới tạng hoa gầy
Chữ dùng có vẻ nhà Phật (tịnh độ) nhưng lại rất đời thường thi sĩ, khi nói về khói mây lãng đãng (vânyên). Khi nhà thơ thức tỉnh dưới hoa, có phải Hoàng Xuân Sơn ám chỉ rằng hoa nhưng không thực là hoa, rằng "hoa gầy" phải chăng là một đóa quỳnh nào trước giờ vẫn "ám ảnh suốt một đời anh"... Thế đó, họ Hoàng không nói minh bạch, nhưng lời rất mực thiết tha.
Nhưng Hoàng Xuân Sơn không giấu được trong thơ nét lãng mạn, nét say đắm của ông. Bạn hãy hình dung rằng vào một đêm trăng có vài vầng mây, nghĩa là, trăng bị mây che bớt để khi tỏ, khi mờ, thế rồi một mùi hương thoảng qua, họ Hoàng thấy ngay là "mùi hương con gái"...
Trời ạ… sao mà nhìn trăng và ngửi mùi đêm nhạy cảm lạ lùng như thế.
Xin mời đọc họ Hoàng qua bài thơ nhan đề tưởng hương chỉ có sáu dòng ở trang 24:
mùi gái thoảng qua
mây trời bắt được
đêm
ẩn dưới tà trăng
bàng hoàng
nguyệt
Một điểm nổi bật khác nơi Hoàng Xuân Sơn là tấm lòng với bạn hữu. Độc giả có thể thấy trong tập "Thơ Quỳnh" nhiều hình ảnh bạn hữu của anh. Thí dụ, thơ tặng Hồ Trường An ở trang 21-22.
Hay như bài thơ ghi lại hình ảnh họ Hoàng đi bên thi sĩ Bắc Phong và chợt thấy một giai nhân tóc vàng ở trang 26, bài ngồi với bắc phong ở van houte với bốn dòng gói trọn trong chữ cả gió bay, cả tuyết đẫm, cả tóc vàng, và cả mùi hương thoảng qua:
gió thổi vào trong em tóc vàng
chợt thấy mình: hai đứa lang thang
má em thơm hay mùi son phấn
áo dạ mềm. tuyết. đẫm vai ngang
Thơ Quỳnh của Hoàng Xuân Sơn hay dị thường như thế... Cho nên, nhiều bạn văn nghệ đã có lời rất mực trân trọng.
Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh viết về thi tập Thơ Quỳnh:
"Thơ bát ngát niềm trân trọng và hân thưởng. Tôi được học rằng, biết hân thưởng là một mỹ đức… 
Ngoài trời, đang buổi xuân mưa thong thả, những hạt nhẹ như không kia là tơ trời? Và tiếng hát bao la, là mầu xanh mải miết trôi? Xanh cao chỉ lối. Xanh tơ ban tặng. Xanh đong đầy đồi, Thơ cũng mở ra niềm hy vọng." (Thơ Quỳnh, tr. 230)
T.Vấn, người trình bày thi tập cho Hoàng Xuân Sơn, đã viết:
"Một đời người. Một đời thơ. Dù cho có phải cạn sức, cạn lực, cạn hơi, cạn thở, cạn tiền, cạn túi vì thơ thì cái nghiệp ấy đã vận vào người, chắc thi sĩ Hoàng Xuân Sơn khó tránh khỏi.
Thôi thì nếu ông đã chọn sống cho hết nghiệp của mình thì tôi cũng hoan hỉ mà giúp ông một tay cho những chùm thơ Quỳnh này theo gió bay vào hư vô, để tiếng hót con chim Sơn đến được với nhiều người, nhiều nơi, nhiều lúc. Đến cả nhiều thế hệ đời sau." (Thơ Quỳnh, tr. 236)
Vũ Hoàng Thư ghi nhận:
"Có lẽ người yêu thơ Hoàng Xuân Sơn nên ở lại hoa viên để thấy thơ-như-hoa ấy nở cho chính mình từng đêm. Để nghe Thơ Quỳnh xướng lên giữa những giây phút cau mày trong cuộc lữ, một nháy động giữa muôn trùng, không là bất mãn trần gian hay đuổi xua thế cuộc, chỉ là một phút mong manh rất thơ và rất quỳnh, hiểu như là một loài hoa mà cũng là một tiếng ưu, tiếng hoài…" (Thơ Quỳnh, tr. 248)
Duyên ghi nhận:
"cơ duyên lạ. được làm quen, người thi sĩ
bạn Đinh Cường. mình, bạn nhau thôi...
anh nói vậy, và tôi hạnh phúc. 
rất tuyệt vời. thi sĩ, Hoàng Xuân Sơn." (Thơ Quỳnh, tr. 250)
Trần Vấn Lệ ghi nhận:
"Năm nay, 2016, Hoàng Xuân Sơn để cho đời thi phẩm mới, Thơ Quỳnh. Nó không hẳn là Thơ mà nó là Hoa, nghĩa là nó vừa là Thơ vừa là Hoa, trước ngọn gió mới tôi nghe một mùi hương thanh khiết tỏa ngát dưới ánh trăng Rằm. Đọc thơ Hoàng Xuân Sơn, thấy thú vị. Hít thơ Hoàng Xuân Sơn, thấy mình như chu du không bờ không bến...Hoàng Xuân Sơn xa chính mình, kéo theo Huế xa cùng với người. Đời người ta có ai gần với ai mãi! Cõi người ta có chỗ nào không vướng víu tâm hồn!" (Thơ Quỳnh, tr. 254)
Trần Thị Nguyệt Mai ghi nhận:
"Cách đây hơn 30 năm tôi mới được dịp xem hoa quỳnh nở, tình cờ trong một ca trực đêm tại cơ quan. Từng cánh quỳnh như chờ đợi kẻ tri âm bung ra tỏa hương thơm dịu nhẹ. Hoa trắng, sang trọng, đẹp. Chỉ nở một lần rồi tàn tạ. 
“Thơ Quỳnh” của Hoàng Xuân Sơn có phải cũng như đóa quỳnh kia chỉ dành cho người tri kỷ?" (Thơ Quỳnh, tr. 256)
Thi tập "Thơ Quỳnh" của Hoàng Xuân Sơn có thể hạ tải từ đây:
http://t-van.net/?p=31962
.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lao động Việt ở Thái Lan sống trong lo lắng! | © Official RFA Video

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hà Nội tấp nập ‘bóng hồng’ làm bốc vác, cửu vạn



Khác với những khu chợ khác, tại chợ đầu mối Long Biên đa phần những người làm nghề bốc vác lại là phụ nữ. Họ chấp nhận rời quê lên thành phố, làm công việc nặng nhọc để có tiền trang trải cuộc sống gia đình.


Chợ Long Biên là chợ đầu mối lớn nhất Hà Nội, chợ họp từ 12h đêm đến 5h sáng. Mỗi ngày có trăm xe tải từ khắp mọi nơi đổ về đây giao thương, buôn bán. Đây cũng là thời điểm của những


Chợ Long Biên là chợ đầu mối lớn nhất Hà Nội, chợ họp từ 12h đêm đến 5h sáng. Mỗi ngày có trăm xe tải từ khắp mọi nơi đổ về đây giao thương, buôn bán. Đây cũng là thời điểm của những

blank


Thông thường công việc nặng nhọc này chỉ dành cho nam giới thế nhưng ở khu chợ đầu mối này, đa phần những người làm nghề cửu vạn lại là phụ nữ. Họ đến từ nhiều nơi như: Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Nam, Bắc Ninh… Cuộc sống khó khăn khiến những người phụ nữ này chấp nhận công việc vất vả để có thêm thu nhập giúp gia đình.

blank


Một ngày làm việc của những nữ cửu vạn ở đây thường bắt đầu từ 10h đêm đến 7h sáng hôm sau. Thu nhập tùy thuộc vào lượng hàng họ bốc vác được.

blank


Mỗi chuyến vận chuyển hàng từ trong chợ ra đến điểm tập kết khá rẻ chỉ từ 4 – 5 nghìn đồng. Đối với những chuyến hàng nặng trên 1 tạ cũng chỉ được trả từ 25-30 nghìn đồng. Trung bình, một ngày nếu đều việc, một nữ cửu vạn ở chợ Long Biên có thể kiếm được từ 150 – 250 nghìn đồng.

blank


Tại khu chợ này có những người đã 50 – 60 tuổi nhưng vẫn cố gắng làm việc chăm chỉ để có tiền lo cho con cái ăn học. Hết giờ làm, họ tranh thủ về chợp mắt trong những căn nhà trọ tồi tàn để đêm xuống lại bắt đầu công việc nặng nhọc này.

blank
Những gánh hàng liên tục được các nữ cửu vạn vận chuyển từ trong chợ đến các điểm tập kết hàng.
blank


Nghề cửu vạn vốn là công việc nặng nhọc, vất vả, đối với phụ nữ càng trở nên khó khăn gấp bội phần. Chuyện trẹo cổ, tím người vì liên tục kéo xe, dỡ hàng không phải là hiếm. “Thời gian đầu đi làm chưa quen, tay tôi bị chai, sưng phồng, vai thì đau nhức không ngủ được nhưng giờ thì đã quen hơn. Tuy vất vả nhưng công việc đều đặn nên nếu chịu khó chi tiêu, tôi cũng để dành được một khoản cho con cái học hành”, một nữ cửu vạn quê ở Nam Định cho hay.

blank
blank
Mỗi quãng đường vận chuyển hàng kéo dài từ 300 - 600m. Trong ảnh là một người phụ nữ, treo hết các túi hàng lên người để tiết kiệm thời gian đi lại.
blank
Do thu nhập quá ít ỏi nên công việc này phần lớn chỉ dành cho phụ nữ.
blank
Một nữ cửu vạn oằn mình gánh hàng sang bên đường giữa dòng xe cộ tấp nập
blank
Những người làm nghề cửu vạn ở đây gần như không có ngày nghỉ, họ làm việc cả trong những ngày lễ tết để kiếm thêm thu nhập.

ST
Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHUYỆN LẠ XỨ LỪA





Xứ sở lừa sao lắm chuyện hài
Nghe mà ngứa hết cả thằng tai
Người xây biệt phủ từ heo nái
Kẻ tậu siêu xe ở sắn mài

Chắc nghĩ tiền dân bằng cỏ dại
Hay nhìn pháp luật tựa ngô khoai
Giang sơn nát bởi phường vô lại
Gấm vóc tàn theo bọn hãm tài !


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khói ở biên giới Trung-Ấn, nhưng lửa có thể ở Biển Đông?


Bùi Quang Vơm
Tại sao TQ cố tình gây ra sóng gió cho khu vực này? Theo logic thông thường thì Trung Quốc lại đang chơi trò tung hoả mù, dương đông kích tây. Điều này có nghĩa là Trung Quốc đang làm gì đó ở một nơi khác, và ở đấy mới là chỗ Trung Quốc “làm” thật.
clip_image002
Binh sĩ Ấn-Trung tại đường ranh giới kiểm soát trên thực tế. Nguồn: internet
Mâu thuẫn bùng nổ tại biên giới Trung Ấn từ hơn một tháng nay. Căng thẳng bắt đầu nổ ra khi một trung đội Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) hôm 8/6 lợi dụng đêm tối lặng lẽ tiến vào cao nguyên Doklam nằm giữa biên giới Trung Quốc và Bhutan, phá bỏ những lô cốt mà quân đội hoàng gia Bhutan đã xây dựng cách đây nhiều năm để phục vụ cho kiểm soát biên giới.
Đến ngày 16/6, một đơn vị công binh Trung Quốc với xe ủi, xe lu và máy xúc tiến vào Doklam nhằm xây dựng một con đường chạy xuyên qua cao nguyên, nhưng vấp phải sự phản đối của quân đội Bhutan. Cho rằng Trung Quốc đã vi phạm thỏa thuận không thay đổi nguyên trạng được hai nước ký năm 1998, lính Bhutan đã tranh cãi, thậm chí xô xát với lính Trung Quốc. Tuy nhiên, lính Trung Quốc không chịu rút đi, buộc Bhutan phải nhờ Ấn Độ giúp đỡ. Hai ngày sau, khoảng 300-400 lính Ấn Độ tiến vào Doklam, ngăn chặn đơn vị công binh Trung Quốc, khởi đầu cho cuộc khủng hoảng đang kéo dài tới tuần thứ tư.
Tới ngày 10/7 Ấn Độ triển khai thêm 2.500 binh sĩ, bất chấp người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc, Lục Khảng yêu cầu “Ấn Độ lập tức rút quân khỏi khu vực tranh chấp ở biên giới nhằm tránh leo thang căng thẳng giữa hai nước”. Và Trung Quốc tiến hành tập trận bắn đạn thật tại một khu thuộc Tây Tạng gần biên giới Ấn Độ.
Thiên hạ lại một phen đổ dồn mọi con mắt. Nhưng chiến tranh không xảy ra và sẽ không thể xảy ra. Trung Quốc sẽ chỉ doạ, vì Trung Quốc sẽ chỉ cần tạo ra sự ồn ào, rối ren, rồi dừng. Trung Quốc cần hỗn loạn nhưng lại rất sợ chiến tranh.
Tại sao TQ cố tình gây ra sóng gió cho khu vực này? Theo logic thông thường thì Trung Quốc lại đang chơi trò tung hoả mù, dương đông kích tây. Điều này có nghĩa là Trung Quốc đang làm gì đó ở một nơi khác, và ở đấy mới là chỗ Trung Quốc “làm” thật. Trong những nơi khác đó khả dĩ có Biển Đông, Vịnh Bắc bộ hoặc Scarborourgh, có thể là biên giới Mianmar, có thể Senkaku, có thể là THAAD tại Nam Hàn, có thể là Đài Loan, lại có thể là chuẩn bị phát động một vụ gián điệp ăn cắp bí mật quân sự tại Mỹ, có thể là một cuộc đảo chính tại Hà Nội, v.v… không ai biết được ở đâu, chuyện gì, “ai có thân thì lo”, vậy thôi.
Nếu trước đây, khi kéo giàn khoan HD-981 vào khu vực không tranh chấp thuộc hải phận chủ quyền của Việt Nam gây nên sự ồn ào chưa từng có trên thế giới và một phong trào biểu tình sôi động phản kháng trên cả nước Việt Nam, người ta tưởng Trung Quốc cố tình khai thác dầu tại khu vực thuộc chủ quyền Việt Nam, khiêu khích Việt Nam phải bộc lộ thái độ ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc, thăm dò quyết tâm chủ quyền của chóp bu Hà Nội lẫn việc đo lường nhân tâm dân Việt. Không phải. Tất cả những sự khuấy động đó thực chất chỉ là hỏa mù. Thực chất của âm mưu nằm ở chỗ khác.
Trung Quốc cần một tháng để kéo tên lửa ra các hòn đảo tự tạo thuộc Trường Sa. Trung Quốc cần di chuyển các thiết bị thi công cỡ lớn và khối lượng lớn vật tư thiết bị nhằm kết thúc nhanh chóng việc tạo ra các hòn đảo giả đủ điều kiện để đưa con người ra sinh sống, cùng các thiết bị quân sự, một mặt tăng cường ý chí chủ quyền, một mặt nâng cấp năng lực phòng vệ và tấn công tại vùng biển chiến lược này.
Và Trung Quốc đã thành công. Sau một tháng, Trung Quốc tuyên bố hoàn thành việc khảo sát lập bản đồ tài nguyên và quyết định rút giàn khoan. Chính phủ Việt Nam vỗ ngực tự khoe sáng suốt. Thế giới hạ nhiệt. Nhưng quay lại Trường Sa thì mọi việc đã được Trung Quốc “cơ bản hoàn thành” trên cả 7 thực thể. Việc cơi nới mở rộng diện tích cũng như việc xây dựng các công trình quân sự, mở rộng, kéo dài đường băng, dựng hanga máy bay, các loại kho tàng, các nhà chứa và bệ phóng tên lửa, các trạm rada v.v… mọi việc cần đã được thiết lập và không thể đảo ngược. Một bước tạo ra “việc đã rồi” đã được thực hiện hoàn thành.
Việt Nam và thế giới chỉ còn việc tố cáo Trung Quốc vi phạm luật pháp quốc tế, nhưng những gì vừa được tạo ra một cách phi pháp trên các thực thể chiếm đoạt phi pháp thì không có gì vì tố cáo mà biến mất, và trở thành những tài sản của nhà nước Trung Hoa để xác quyết quyền chủ quyền.
Từ sau phán quyết của Toà án PCA, tháng 7/2016, bác bỏ quyền chủ quyền nhân tạo của Trung Quốc đối với các thực thể thuộc các quần đảo đá trên toàn bộ Biển Đông, Trung Quốc đã âm thầm rút mọi hoạt động vào bí mật.
Trung Quốc không ồn ào tiếp tục xây dựng (vì đã cơ bản hoàn thành), có vẻ như không chuyên chở tiếp các thiết bị quân sự ra các hòn đảo nhân tạo này (vì đã quá sức chứa của các thực thể bé nhỏ và thiếu điều kiện), Trung Quốc tái cho phép ngư dân Philippines và Việt Nam được đánh cá trên các vùng biển chưa ngã ngũ tranh chấp. Trung Quốc tránh mọi đề cập quốc tế liên quan Trường Sa và Hoàng Sa. Không có xung đột, luật ứng xử COC đang được chính Trung Quốc chủ trì soạn thảo và đang được khẩn trương để có “thể nhanh chóng hoàn thành kết thúc”!
Trung Quốc đã biết rằng ầm ĩ thì “lộ chuyện”, và găng quá thì thiên hạ co cụm lại thành khối khó “nuốt”.
Trung Quốc thay đổi chiến thuật, làm như không còn quan tâm, nhưng bên trong, âm mưu và khát vọng chỉ càng nung nấu hơn. Sự kìm nén chỉ làm cho các thủ đoạn càng trở nên tàn độc.
Triều Tiên lập tức ồ ạt thử tên lửa, hung hăng tuyên bố sẵn sàng chiến tranh ngay cả với Mỹ. Một quốc gia đói khát, bị bao vây cô lập mọi nguồn thu, nhưng có thể hơn một tháng bốn lần thử tên lửa (14/5, 21/5, 8/6, 4/7). Với trò hung hăng, ồn ào, làm như chiến tranh xảy ra đến nơi, khiến Mỹ và thế giới cuống quýt hoảng sợ. Mọi ánh mắt, mọi sự chú ý dồn cả vào khu vực bé nhỏ này. Thậm chí cả Trung Đông và Ukraine đều lùi về phía sau. Ở vụ việc Bắc Triều, Trung Quốc là nhân vật duy nhất có khả năng giải quyết. Hãy biết và thừa nhận vai trò của Trung Quốc đối với vận mệnh nhân loại. Đấy là thông điệp của Bắc Kinh gửi thế giới.
Nhưng thằng hề Bắc Hàn đang hết vai trò. Nó chỉ hò hét làm trò, nhưng chính nó cũng biết rằng nó chỉ sống sót được vài ngày sau khi chiến tranh bùng nổ, dù có thể làm khối người chết theo. Chả có ai biết chết mà vẫn làm, trừ khi người đó mất trí.
Vụ phóng tên lửa ngày 4/7 vừa rồi, Mỹ có hơn một tiếng theo dõi từng hành vi của Kim Jong-un, nhưng không thèm hành động. Nếu Mỹ thực sự sợ chiến tranh của anh chàng “tâm thần” này, Mỹ sẽ chẳng tiếc một quả rocket.
Đội đặc nhiệm của Mỹ có thể tìm tới nơi trú ẩn bí mật ở tận Pakistan, để trực tiếp xả đạn tiêu diệt trùm khủng bố Bin Laden là một bằng chứng, rằng Mỹ đang vẫn còn cần mạng sống của Kim Jong-un, và vẫn muốn chơi trò diễn kịch với Trung Quốc.
Trung Quốc cần một mồi khói khác. Vì vậy mà chuyện nguy cơ chiến tranh Trung-Ấn bùng phát. Mặc dù về bản chất, Bắc Kinh luôn cần càng nhiều khói càng tốt.
Cứ ở đâu có dính với Trung Quốc, ở đó phải đều có thể có khói. Trung Quốc đụng với Nga, và vẫn nuôi nguồn đụng với Nga, kể cả bên ngoài có thể là liên minh. Trung Quốc đụng với Nhật và sẽ không bao giờ tắt nguy cơ chiến tranh. Trung Quốc đụng Philippines và sẽ nuôi khói thường trực với Phi để thổi thành lửa bất cứ lúc nào. Trung Quốc từng nô dịch Việt Nam hàng nghìn năm và không lúc nào buông bỏ dã tâm thôn tính. Trung Quốc luồn sâu vào lãnh thổ Lào và sẵn sàng giải giáp chế độ vào mọi lúc. Trung Quốc giữ khói trên dọc biên giới với Myanmar bằng các cuộc đụng độ của quân đội ly khai như một thứ con tin, mặc cả ổn định của chế độ.
Trung Quốc không chơi với ai mà thực tâm. Nếu Trung Quốc chơi với ai thì chỉ để “ăn thịt” người đó, vào một lúc nào đó.
Vì vậy, nếu có nguy cơ chiến tranh bùng nổ ra trên biên giới Trung-Ấn, thì thứ nhất, nó không là chuyện gì bất thường, vì không phải là nơi duy nhất. Thứ hai là phải tin rằng sẽ chẳng có gì sẽ thực xảy ra cả. Trung Quốc chỉ là con hổ giấy, không phải vì Trung Quốc yếu, mà vì Trung Quốc rất kém về việc tổ chức và vận hành chiến tranh, và còn vì Trung Quốc là tổ sư của chủ nghĩa thực dụng. Chả có cuộc chiến tranh nào không có nguy cơ thất bại và thực sự có lợi. Và vì thực dụng nên người Trung Quốc nhát gan và rất dễ phản bội, khi không thấy còn có lợi. Trong lịch sử 5 nghìn năm, Trung Quốc chỉ tự đánh lẫn nhau và Trung Quốc thua mọi cuộc chiến chống người ngoài.
Cho nên, cần phải rút ra một kết luận rằng, cứ ở đâu có Trung Quốc, thì ở đấy có hỗn loạn, nhưng ở đâu thấy có hỗn loạn thì ở chỗ ấy có an toàn. Chỗ mà Trung Quốc phá hay cướp là chỗ im lặng ít người để ý nhất. Trung Quốc có thể tự đốt nhà mình chỉ để lẻn vào ăn cắp nhà người khác. Lúc Trung Quốc thân thiện nhất chính là lúc Trung Quốc đã chuẩn bị xong cú “xuống tay” quyết định.
Chính sách “vừa hợp tác vừa đấu tranh” của Hà Nội chính là món ăn mà Bắc Kinh mong đợi nhìn thấy trên mọi mâm cơm của cả Mỹ và châu Âu. Cái “khôn ngoan sáng suốt” của Hà Nội chính là cái “ngu xuẩn” của Bắc Kinh. Trump và thế giới có vẻ đã quên Biển Đông, vì vậy, phải nghĩ ngay rằng hành động thực của Trung Quốc có thể lại là ở chỗ này!
B.Q.V.
Tác giả gửi BVN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vẻ tuyệt đẹp của Việt nam qua góc ảnh flycam


Việt nam đẹp thơ mộng qua những góc ảnh độc đáo, lạ mắt từ flycam của các nhiếp ảnh gia.Những hình ảnh thiên nhiên xanh ngát,tràn đầy sức sống.Biển rộng mệnh mông với làn nước trong xanh cùng con đường mòn dẫn ra đảo.Khi ngắm những hình ảnh này,có lẽ ai cũng phải trầm trồ trước vẻ đẹp của Việt nam.

Đồi chè bạt ngàn ở Lâm Đồng qua một góc máy ấn tượng. Bức ảnh nằm trong khuôn khổ cuộc thi ảnh nghệ thuật "Việt Nam nhìn từ trên cao" do Hội Nhiếp ảnh TP HCM phối hợp cùng Công ty Lịch Xuân Phương Nam phát động. Cuộc thi kéo dài từ nay đến hết ngày 5-8, nhằm tạo ra sân chơi mới cho những người đam mê nhiếp ảnh, đặc biệt là những người chụp ảnh bằng flycam.

Quần đảo Cát Bà (Hải Phòng) tấp nập tàu thuyền

Đây là cuộc thi ảnh nghệ thuật chụp từ trên cao đầu tiên tại Việt Nam, hứa hẹn sẽ tìm ra được nhiều bức ảnh phản ánh nét đẹp mới lạ trên mọi miền đất nước qua góc nhìn từ trên cao bằng flycam, máy bay và các phương tiện khác. Trong ảnh là quần đảo Cát Bà (Hải Phòng) tấp nập tàu thuyền. Cát Bà nổi tiếng với mật độ núi đá vôi dày đặc và làn nước trong xanh, là một trong những điểm du lịch biển đảo không thể bỏ qua khi khám phá Việt Nam


Một nhiếp ảnh gia chọn khung cảnh hồ Tà Đùng (Đắk Nông) làm tác phẩm dự thi. Mặt nước trong veo phản chiếu cảnh mây trời, hòa cùng vô số hòn đảo nhỏ, nổi bật giữa núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ. Cuộc thi dành cho mọi công dân Việt Nam. Tác phẩm dự thi phải do chính tác giả chụp, ảnh màu, không chấp nhận các hình thức xử lý kỹ thuật (chỉ cho phép cân chỉnh màu sắc và cắt cúp).

Đảo Điệp Sơn nằm trong vịnh Vân Phong (Khánh Hòa) gồm 3 đảo nhỏ: Hòn Bịp, Hòn Giữa và Hòn Đuốc. Đặc biệt nhất là con đường mòn trên biển độc đáo hiếm có dài khoảng 700 m thu hút sự tò mò của du khách.



Đồi chè ở Mộc Châu (Sơn La) thơ mộng dưới ánh nắng dìu dịu. Mộc Châu cũng là một trong những điểm đến phổ biến nhất ở miền Bắc.



Trái với vẻ hoang sơ, kỳ vĩ của thiên nhiên, TP HCM mang vẻ đẹp hiện đại với những tòa nhà cao tầng và nhà cửa san sát, gợi lên nhịp sống hối hả, bận rộn.



Đầm Ô Loan là một thắng cảnh tiêu biểu của tỉnh Phú Yên, cách thành phố Tuy Hòa khoảng 20 km về phía Bắc, xung quanh là những dãy đồi nhỏ, tạo ra khung cảnh nên thơ, yên bình, đặc biệt khi hoàng hôn buông xuống.


Eo Gió (Bình Định) cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 20 km về phía Đông Bắc. Góc nhìn từ trên cao khắc họa rõ hình ảnh rặng núi đá uốn lượn, tạo nên eo biển hút gió giữa làn nước trong xanh


Mây trời bao phủ thành phố Quy Nhơn, tạo ra khung cảnh tuyệt đẹp


Tháp Bánh Ít (Bình Định) rực rỡ dưới ánh mặt trời. Đây là một trong những công trình tiêu biểu cho vẻ đẹp của kiến trúc Chăm mà ít người biết tới.



Làng rau Quảng Thành (huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế) đầy sống động với nhiều màu sắc rực rỡ.



TP HCM là nguồn cảm hứng lớn với nhiều tay máy. Những tác phẩm đoạt giải sẽ được triển lãm tại đường sách Nguyễn Văn Bình (TP.HCM) vào ngày 9-9.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐỪNG DIỄN.




Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng

Bọn văn công mậu dịch An-nam phần đa chúng đều ẻo lả và sến xẩm. Đến như cái anh đéo gì chuyên trị những vai hổ báo cáo chồn, à phải, Chu lão anh Hùng cũng vác mặt nạ lên mạng kêu rên ngoe ngóe việc nhà bị cắt điện cắt nước.

Nhưng sự thật là gì?

Là ảnh sửa nhà sai phép. Chính quyền phát hiện và ban mẹ nick bằng cách cắt bố điện nước để anh hồi tâm. Anh phản ứng lại bằng cách đấu trộm nước và câu lậu điện. Và diễn một vai lai - chim sặc mùi đầu gấu mặt sầu.

Thưa các văn công, đời đéo có cát - xê đâu.

Đừng diễn...!!!


Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Thủa học trò trường huyện tôi học văn không đến nỗi tồi nhưng điểm chác chả mấy cao bởi tinh biên luận những thứ không giống mấy giáo khoa thư và ngôn từ thày cô dạy dỗ. Cũng chẳng có gì cao quý cả, tinh những làng nhàng như mấy bài văn mà lũ trẻ bây giờ hay hất lên mạng để cộng đồng gào thét và báo lá cải bê về để câu viu thôi. Nhưng thủa đó, hẳn là ghê gớm lắm.

Năm lớp 11 tôi được bốc đi thi học sinh giỏi văn toàn xứ Thanh. Chả hiểu các thày cô " luyện gà chọi " tẩm gừng bóp diệu không đủ liều hay sao mà trượt mẹ sới. Suốt ngày ra rả Tố Hĩu, Bác Hồ nhưng người ta lại ra đề vào đúng cái bài Người lái đò sông Đà của ông nhà văn Nguyễn Tuân quái quỷ. Khổ nỗi, bài này ở trong giáo khoa thư lớp 12, phần đọc thêm. Thế mới chó lợn.

Tôi ngậm bút nhìn tờ giấy thi mà buồn như đi ị. Ngồi 180 phút trong cái bồn cầu chữ nghĩa thất lạc kia thật kinh hãi xiết bao. Mặt tôi thối tha chả khác gì đống cứt.

Và để bài tiết, tôi rặn ra một bài thơ nói về cõi lòng của học trò đi thi mà không thuộc bài. Bài thơ dài lắm, tôi gieo theo thể thất ngôn với vần kết là chữ i ngắn. Vần ấy như mũi khoan, dũi vào hậu môn hệt cái cách giun chui cuống mật.

Bài thơ ấy, nghe mấy ông thầy nói, thì hiện vẫn lưu trữ ở văn thư của đốc học xứ Thanh. Lâu rồi tôi cũng quên tiệt. Và nay nhắc lại như một mẩu hoài niệm cảnh vẻ cỏn con.

Nếu có tình yêu nào làm ở văn phòng ngài đốc học, liệu có thể trích xuất giùm tôi chăng? Được thế thì hân hoan vạn bội.

Pass truy xuất: Kỳ thi học sinh giỏi văn tỉnh Thanh Hóa năm 1993, điểm thi trường Lam Sơn, học trò Lê Hồng Tuân, trường PTTH Đông Sơn 1.

***

P/s: Tôi cần tư liệu này để làm cái kết cho Bêu Nắng - tùy bút của một thời chân đất đầu trần - xuất bản cuối thu 2017.


Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng, trẻ em và ngoài trời

Dân ta, chả hiểu sao, cứ thấy bóng công an là lo sợ nơn nớp. Tâm lý ấy lây lan mạnh mẽ đến độ người ta sẵn sàng " biến đau thương thành hành động cách mạng " mỗi khi xảy ra va chạm. Than ôi, chỉ có lũ chuột mới sợ ánh sáng mà thôi.

Trong lực lượng công an thì CSGT được/bị quần chúng mõm vuông kêu gào nhiều nhất bởi tội bắt láo và ăn mãi lộ vô biên. Nhưng quần chúng lại lờ con mẹ nó tịt đi rằng nếu chấp pháp nghiêm chỉnh và nói không với tiêu cực thì đến bố Tô Lâm cũng chả dám tơ hào lấy nửa xu. Trong một chừng mực nào đó, sự tha hóa của công quyền là do những đóng góp tích cực của các công dân láu cá mà ra cả. Kêu ca đéo gì?

Cứ xem cái cách lực lượng CSGT thực thi pháp luật mà ngao ngán quá. Ai đời để một con mẹ nứng nồn sồn sồn nhảy lên xỉa xói mà chả có phản ứng đéo gì chứng tỏ quyền lực đang nắm trong tay mình. Pháp luật vô tình bị một con đàn bà mất nết vẩy hết phụ khoa vào một cách rất thô bỉ và hồn nhiên.

Và có vô vàn những dẫn chứng còn hơn như thế nữa.

Tâm lý khinh nhờn pháp luật của quần chúng được thể hiện qua việc thách thức lực lượng thực thi. Điều gì dẫn đến sự tệ hại đó?

Là từ quan chí dân, chả có tí tinh thần pháp luật đéo gì cả.

Thì lấy đéo đâu ra cái hành vi thượng tôn được, hả hả...???


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, bầu trời, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Việc xe chở ông tướng về hiu nếu có vi phạm giao thông thì cứ vác luật ra mà nện chứ báo cáo báo chồn lên bộ nọ ban kia rồi xin ý kiến chỉ đạo này nọ để làm đéo gì?

Việc ông chửi rủa, mạt sát, dọa nạt và bất tuân mệnh lệnh của CSGT, nếu pháp luật được thực thi, cũng đủ để ông đếm kiến giải khuây lúc về già.

Đừng thanh minh thanh nga gì cả, ông tướng ạ. Và cả chị gì phó chủ tịch quận Thanh Xuân nữa. Bởi càng nói càng lòi ra cái bệnh quan cộng sản.

Dối trá và kiêu ngạo...!!!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Người An-nam dường như không được dạy dỗ về văn hóa ứng xử, nhất là ở nơi công cộng. Từ quan chí dân, cứ hễ động chạm, nhẹ thì mạt sát chửi rủa, nặng thì phóng lợn đoạt mạng. Mà tinh là những sự việc bé như lỗ đái con vi trùng cả, chứ có to tát gì cho cam.

Văn hóa thấp thì suy nghĩ ngắn và hành động bộp chộp. Sự ấy gắn vào bậc mẫu nghi thì coi như quốc gia khốn nạn. Còn vận vào dân gian thì muôn đời ăn cứt trừ cơm.

Chúng ta mải miết chạy theo tốc độ tăng trưởng kinh tế nhưng coi nhẹ việc chăm lo và xốc vác lại tinh thần quốc dân. Đừng nói có thực mới vực được đạo nhé bởi nếu có nốc đẫy tễ mà đọc văn tự vẫn phải đánh vần thì ơi hỡi cao xanh...!!!

Đừng vội chê trách chị phó chủ tịch hay ông trung tướng bởi cái cách chê trách của các bạn cũng vô văn hóa kém đéo gì.

Quốc gia mất mát thì vẫn có thể kiến tạo lại được nhưng văn hóa suy đồi thì hỡi ôi... lạc trôi vĩnh viễn.

Thế đã vuông chưa???


Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang ngồi

Phần nhận xét hiển thị trên trang