Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

Chờ xem:

Ông Hoàng Vĩnh Giang: ‘Có hàng chục cao thủ Việt Nam hạ được Pierre Flores’


Lâm Thỏa


























VNExp - Vốn là cao thủ Vịnh Xuân, Chủ tịch Liên đoàn võ cổ truyền Việt Nam cho rằng trình độ của võ sư người Canada không có gì ghê gớm.

“Tôi đã xem video trận đánh giữa Pierre Francois Flores và Đoàn Bảo Châu. Nói chung, không có gì đặc sắc về chuyên môn”, ông Hoàng Vĩnh Giang chia sẻ với VnExpress. 

“Cái tôi ấn tượng ở võ sĩ người Canada là tinh thần ham học hỏi, sẵn sàng dấn thân, đến các nước khác để giao lưu. Trong trận đấu với Bảo Châu, thái độ của cậu ấy cũng nhã nhặn. Nhiều người cho rằng Pierre hơi quá đáng ở cú đá cuối cùng, khi đối thủ đã lảo đảo, nhưng tôi thấy bình thường. Cậu ấy đá theo phản xạ, luật cũng không sai và còn kịp thu lực về. Nếu đá hết sức trong tình huống đó, Bảo Châu có thể đã bắn vào tường. Sau trận đấu tôi còn nghe nhiều tiếng vỗ tay khen ngợi tinh thần của cậu ấy”.

Ông Hoàng Vĩnh Giang học Vịnh Xuân từ năm 1978 tại Liên Xô cũ, và từng được bạn bè quốc tế gọi là "Lý Tiểu Long của Việt Nam". Ông cho biết, Pierre là cao đồ của đại sư Nam Anh - chưởng môn phái Nam Anh Vịnh Xuân tại Montreal (Canada), còn gọi là Vịnh Xuân Chính Thống phái. 

"Võ sư Nam Anh là một trong những học trò của người khai sinh ra Vịnh Xuân Việt Nam - Nguyễn Tế Công", ông Giang nói. "So với đồng môn Ngô Sỹ Quý, võ sư Nam Anh ở trình độ thấp hơn. Tuấn "hạc", người từng giao đấu và thắng Pierre Flores tại Hà Nội năm 2010, trước đây học võ từ cháu của võ sư Ngô Sỹ Quý".

“Qua trận đấu vừa rồi, tôi thấy trình độ của Pierre không có gì ghê gớm. Việt Nam có hàng chục cao thủ Vịnh Xuân có thể đánh bại cậu ấy nhanh chóng”, ông Giang, từng là phó Chủ tịch Ủy ban Olympic Châu Á, phó Chủ tịch thường trực Ủy ban Olympic Việt Nam, nói thêm.

Theo Chủ tịch Liên đoàn võ cổ truyền Việt Nam, Vịnh Xuân rất phát triển ở Việt Nam, mỗi tỉnh cũng có hàng chục chi nhánh. Các võ sư cũng thường xuyên sang Phật Sơn (Trung Quốc) để học hỏi. 

“Tôi không ủng hộ trận đấu giữa Pierre và Bảo Châu. Đó là trận đấu chui. Nó không có bảo hộ, không được cấp phép. Sự chênh lệch thể hình giữa hai người cũng quá lớn. Nói chung không ra sao cả”, ông Vĩnh Giang nói thêm. "Tuy nhiên, cũng khó có thể trách Pierre bởi cậu ấy ban đầu không có ý định đấu với võ sư Bảo Châu. Cậu ấy hẹn đấu với Huỳnh Tuấn Kiệt vốn có chiều cao và cân nặng tương đồng, nhưng không được hồi âm. Đúng thời điểm đó lại nhận được lời đề nghị giao lưu của võ sư Bảo Châu nên đồng ý".

Sau trận đấu với ông Châu, võ sư Pierre được cho là còn ít nhất một trận đấu nữa tại Hà Nội. Người được đồn đoán sẽ thượng đài với ông là Trần Lê Hoài Linh, cháu của cố võ sư Trần Thúc Tiển - một trong những đệ tử của Tổ sư Vịnh Xuân Việt Nam Nguyễn Tế Công.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TIẾC THAY CỰU CT. QUỐC HỘI NGUYỄN VĂN AN ĐÃ NGHỈ HƯU


Kể từ Quốc hội khóa XI , đầu những năm 2000, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn Anđã quyết định “mở cửa” để phóng viên báo chí tham dự, đưa tin nội dung các phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Khi được hỏi về quyết định này, ông An đáp: “Đã là đại biểu của dân thì chúng ta phát biểu gì, chính kiến thế nào dân phải được biết. Tôi quyết định để báo chí vào đưa tin nhằm minh bạch hóa hoạt động của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Nếu báo chí đưa tin sai thì xử lý theo pháp luật, còn nếu đại biểu phát biểu thiếu chuẩn mực bị đưa lên thì khó có thể trách báo chí”.
Năm nay bà Kim Ngân đương kim CTQH “e ngại” báo chí, chỉ cho 5 phút ghi hình mở đầu. Than ôi nền dân chủ nước ta rơi vào cảnh “phú quí giật lùi” rồi !
quoc hoi ngai bao chi
(ảnh: 7/18 uỷ viên Ban Thường vụ quốc hội, trong đó có 2  hoặc 3 ông NGHỊ đang gật say sưa).
Vì sao bà Nguyễn Thị Kim Ngân ngại báo chí?
“Nhiều khi để anh em báo chí vào thì các đại biểu cũng ngại, phát biểu không hết. Có vấn đề tối mật không được nói với báo chí mà nói ra thì không hay, lại phải đề nghị báo chí không đăng tải”,
– Tổng thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc giải thích về lý do báo chí sẽ không được dự đầy đủ các phiên họp của Ủy ban thường vụ Quốc hội như trước đây. Báo chí chỉ được dự 5 phút đầu buổi làm việc để phục vụ ghi hình.
Theo ông Phúc, mỗi ngày, Văn phòng Quốc hội sẽ có 2 bản thông cáo báo chí về vấn đề được thảo luận tại phiên họp để gửi cơ quan báo chí.
VNTB

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dẹp nhanh cái “chủ trương” ấy đi!


Trống đánh xuôi, kèn thổi ngượcVâng, cái gì không thể biện minh thuyết phục thì cứ đem “con ngáo ộp” “chủ trương” của đảng ra mà diễn trò cả vú lấp miệng em. Những cái trái khoáy, ngang ngược đến trơ trẽn của sân golf Tân Sân Nhất, sân golf Gia Lâm, của những khu đất khoác áo “quốc phòng” cho thuê mấy chục năm qua đã phơi bày rõ ràng đến mức có thuê cả ngàn luật sư giỏi nhất thế giới biện hộ cũng thất bại.


Đại tá Phùng Quang Hải, Tổng giám đốc Tổng công ty quốc phòng 319, con trai Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh, thời “vàng son” dập dìu “chân dài”. Ảnh: internet


Làn sóng công luận bức xúc đang rộ lên, làm người đứng đầu chính phủ, dẫu muốn hay không, không thể không lên tiếng. Nhiều quan chức, tướng lĩnh, đã nghỉ hưu hay đương chức, cũng tỏ thái độ không đồng tình trước trào lưu tướng tá quân đội, núp danh nghĩa “làm kinh tế”, đang trở thành những con sâu ngày đêm đục khoét đất nước, chạy chức chạy quyền, mua lon bằng mọi chiêu trò, làm mất thanh danh quân đội, suy yếu sức mạnh huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu.

Báo Tuổi Trẻ đưa tin, ngày 23/6, tại cuộc làm việc của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với TP HCM, thượng tướng, ủy viên TW đảng, Thứ trưởng Quốc phòng Lê Chiêm tuyên bố: “Hiện nay đã có một chủ trương của Bộ Quốc phòng là quân đội sẽ không làm kinh tế nữa, mà tập trung cho xây dựng quân đội chính quy hiện đại”. Và “chúng tôi đang cho thanh tra toàn bộ đất quốc phòng ở TP.HCM”. Tuyên bố trên của ông Chiêm phần nào xoa dịu cơn bức xúc của công chúng.

Những tưởng, Bộ Quốc phòng sẽ nghiêm túc tiếp thu dư luận xã xội cũng như chỉ đạo của thủ tướng chính phủ. Nào ngờ, chỉ mấy hôm sau, ngày 7/7, tại cuộc làm việc với Tập đoàn Viễn thông quân đội Viettel, Đại tướng, ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Xuân Lịch lại khẳng định: “tham gia phát triển kinh tế, xây dựng kinh tế là chức năng, thể hiện được truyền thống của quân đội nhân dân Việt Nam”. Và ông Lịch còn chỉ đạo:“trách nhiệm chính trị của đảng bộ quân đội là phải phấn đấu có thêm nhiều doanh nghiệp như Viettel”. Chưa hết, ngày 12/7, làm việc với Tổng công ty quân đội Tân Cảng, ông Lịch lại nhấn mạnh: “Kết hợp kinh tế với quốc phòng, quốc phòng với kinh tế là một chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng”; “Nhiệm vụ tham gia sản xuất, xây dựng kinh tế đã, đang và sẽ là một chức năng, nhiệm vụ của quân đội”…

Con ngáo ộp “chủ trương”

Vâng, cái gì không thể biện minh thuyết phục thì cứ đem “con ngáo ộp” “chủ trương” của đảng ra mà diễn trò cả vú lấp miệng em. Chương trình khai thác bô xít Tây Nguyên bán cho Trung Quốc bị hàng trăm trí thức, trong đó có đại tướng Võ Nguyên Giáp, phân tích thiệt hơn, mổ xẻ lỗ lãi, can gián, Quốc hội và nhân dân cả nước băn khoăn thì thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “dán băng keo miệng” Quốc hội xanh rờn “đây là chủ trương lớn của Bộ Chính trị”. Vậy là Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất trên danh nghĩa, cũng “tắt đài”. Và hậu quả của cái chương trình chết tiệt ấy ra sao thì mấy năm qua, cả nước đã rõ.

Và đấy mới là làm thử trên quy mô nhỏ. Nếu triển khai đại trà từ đầu thì sự thể còn thê thảm đến đâu!

Xa hơn, những cái gọi là “cải cách ruộng đất”, “hợp tác hóa nông nghiệp”, “cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh”, “đánh tư sản”, “xóa bỏ tư hữu, công hữu hóa toàn bộ tư liệu sản xuất cơ bản”, “ngăn sống cấm chợ”, “kinh tế kế hoạch hóa”, “kinh tế nhà nước là chủ đạo”… chẳng phải những “chủ trương lớn” của đảng đó sao? Hậu quả, di hại của những “chủ trương lớn” ấy ra sao, thiết tưởng khỏi cần nêu.

Bệnh kiêu ngạo cộng sản

Lê Nin, cha đẻ nước Nga – Xô viết là người đầu tiên bắt đúng căn bệnh kinh niên mãn tính của tuyệt đại đa số những người cộng sản: bệnh kiêu ngạo. May mắn giành được quyền lực nhờ bạo lực vũ trang, những người nhìn chung là thất học hay ít học, hoàn toàn xa lạ với quản lý và xây dựng kinh tế – xã hội, nhưng lại luôn dương dương tự đắc và ngạo mạn, tự huyễn có thể làm được tất cả. Họ liên tiếp phạm sai lầm nghiêm trọng, nhưng rất hiếm khi nhìn nhận.

Thời người viết bài này còn mài đũng quần trên giảng đường Đại học Ngoại thương Hà Nội, đã thuộc nằm lòng câu kinh điển: “chủ trương của đảng luôn luôn đúng, nhân dân ta anh hùng, cần cù, sáng tạo trong lao động sản xuất, mọi sai lầm là do cấp trung gian” trong các giáo trình đại học. 

Sau kỳ thi tốt nghiệp đại học 1979, khóa chúng tôi phải qua 3 tháng huấn luyện sĩ quan dự bị. Tại khóa huấn luyện, vị trung tá giảng viên chính trị đến từ Học viện Hậu cần cũng lặp lại luận điểm cũ rích ấy. Nhưng những cái đầu biết suy nghĩ của sinh viên không thụ động tiếp thu. 

Một số học viên nêu thắc mắc: “Xin hỏi giáo viên, trước đây trong chiến tranh chống Pháp, rồi chống Mỹ, đảng chỉ đạo trực tiếp từ Bộ Chính trị, trung ương đảng đến thẳng các binh nhất, binh nhì, hay cũng phải qua các cấp chỉ huy trung gian, từ tướng đến tá, đến úy? Tại sao trong chiến tranh, ta thành công, mà hòa bình, xây dựng kinh tế lại thất bại?”. Vị trung tá giáo viên “chết đứng”, tảng lờ câu hỏi ấy, bèn về hậm hực báo cáo Giám đốc Học viện Hậu cần – thiếu tướng Hoàng Kiện. Tại lễ tốt nghiệp và trao quân hàm khóa sĩ quan dự bị, tướng Hoàng Kiện khai hỏa: “Con người ta chỉ cần 3 năm để học nói, nhưng 60 năm chưa chắc đã học được cách im lặng”. Rồi ông dành hơn 10 phút để công kích gay gắt các học viên thắc mắc, cho rằng như vậy là các sinh viên – sĩ quan dự bị hậu cần thiếu tin tưởng tuyệt đối vào chủ trương, đường lối, chính sách, nghị quyết của đảng…

Sức mạnh của quân đội là ở đâu?

Có lẽ, trên thế giới, chẳng quốc gia nào quan niệm sức mạnh quân đội có được là nhờ làm kinh tế, trừ Việt Nam (!). Ngay Trung Quốc, một “khuôn mẫu” mà chóp bu Việt Nam luôn học hỏi, từ lâu cũng chủ trương nghiêm cấm quân đội, công an làm kinh tế.

Lợi hại của việc quân đội “làm kinh tế” thì đã rõ, nhiều chuyên gia, nhà quản lý đã phanh phui mổ xẻ. Đó là mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng, tiêu cực, bè cánh, mất đoàn kết, bất công và lãng phí nguồn lực đất nước.

Không phải không có ẩn ý, khi tướng Lê Chiêm nói “quân đội sẽ không làm kinh tế nữa, mà tập trung cho xây dựng quân đội chính quy, hiện đại”. Có nghĩa là, nếu quân đội cứ làm kinh tế, sẽ không tránh khỏi sao nhãng xây dựng chính quy, hiện đại.

Chức năng của quân đội là đánh giặc. Giặc nào ngán sợ một quân đội mà tướng tá lúc nào cũng chúi mũi vào tiền bạc?

Thời thế hệ chúng tôi ra trận, quân đội không làm kinh tế. Phải chăng vì thế chúng tôi không đủ sức mạnh để buộc Hoa Kỳ phải rút quân, thu giang sơn về một mối?

Võ Văn Tạo

(Tiếng Dân)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lời trần tình của một người lính đối với giọng điệu đả kích sai trái và ngu xuẩn:

Congtrung Nguyen 

Không khóc sao được khi "giặc nội xâm " - Tham nhũng, các lợi ích nhóm, làm ăn bết bát, băng hoại đạo đức, văn hoá sống ở tất cả các mặt của xã hội, tư duy trì trệ, lạc hậu, ích kỷ cá nhân, chủ nghĩa "Mặc kệ nó " lan tràn, bao phủ nước Việt.. Nói như ông Lê Doãn Hợp ( Nguyên Bộ trưởng Bộ Thông tin và truyền thông: " Phải dũng cảm so mình với thế giới xem ta là ai ? Ta đang ở đâu và ta phải làm gì để không thua em, kém bạn", "Nói dối kéo dài, bản chất cũng là lừa đảo ". Vì vậy, nếu vì lý do nào đó chưa thể có dũng khí, không chọn làm người thổi còi thì ít nhất bạn nên biết lắng nghe các tiếng còi cảnh báo và trân trọng sự dũng cảm của họ để góp phần cho xã hội tốt đẹp hơn. Họ thổi còi để xã hội biết rằng chúng ta đang có vấn đề để giải quyết.. Một xã hội biết dừng lại, biết thảo luận chân tình cùng nhau tìm ra giải pháp tốt nhất, đồng thuận nhất mới là một xã hội có tương lai phát triển.
Hậu quả hôm nay là do tuyên truyền về một ý thức hệ viễn vông,giả tạo cũng như lơ là cho bọn vô học, vô lương khủng bố, chửi mắng những ý kiến phản biện vào những vấn đề gai góc, nhạy cảm nên xã hội dần trở nên vô cảm trước sự tồn vong của dân tộc, trước chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, trước vong linh của các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống chống quân Trung Quốc xâm lược năm xưa, trước thể chế nói dối như cuội như ông bên Thanh tra Bộ Tài nguyên - Môi trường đã tuyên bố khẳng định 10 năm không có tham nhũng, trước tham nhũng, bất công xã hội đang nhiễu nhương, hoành hành.. Đáng ra khi sự sinh tồn của dân tộc và mất còn của Tổ quốc thì trái tim phải sôi lên sùng sục như cha ông đã từng,đến như người nông dân đan sọt bên vệ đường Phạm Ngũ Lão còn biết đau đáu về vận nước chứ đừng nói chi đến vua chúa,tướng lĩnh ? Đáng ra phải biết chắt chiu, trân quý những người tâm huyết phản biện với tình yêu nước thương nòi cùng dòng giống Con Hồng Cháu Lạc, cùng tình tự dân tộc để hun đúc nên thành một cảm xúc dâng trào chính đáng, nên thành một sức mạnh vô tận giúp chuyển hoá cho đất nước thì nhiều người vô tình hay cố ý cam tâm nô tài, vong thân theo bọn Hán gian làm ngược lại được sao?
Hoan hô nhiều bạn trẻ đã biểu thị tinh thần trách nhiệm công dân biết đấu tranh bảo vệ môi trường xanh sạch,cất tiếng bảo vệ cuộc sống, quê hương, đồng bào .. Congtrung Nguyen nhớ lại tuổi trẻ của tôi đã đi qua cũng với thời khắc Tổ quốc đứng trước hiểm họa của kẻ thù truyền kiếp năm xưa. Chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể kể cả hy sinh hết tuổi thanh xuân đẹp nhất, đem tất cả sức lực, trí lực,tính mạng của cái tuổi hừng hực mà xả thân, cống hiến.. Có người chưa hề biết yêu, có người để lại vợ trẻ, con thơ,có người gác bút thư sinh để lên đường ra mặt trận quyết sống mái với quân thù.. Có người trở về với bệnh tật, có người bị què quặt và cũng có nhiều người mãi mãi không bao giờ trở về và đến tận hôm nay hài cốt vẫn còn xa quê .. Chúng tôi cũng đa phần không đòi hỏi, không bám víu,không xin xỏ bất cứ điều gì, như con tằm chỉ biết nhả tơ không mưu cầu đáp trả chỉ trừ một số kẻ phản bội lý tưởng, phản bội đồng đội, phản bội nhân dân,cam tâm nô lệ chạy theo đồng tiền, bán rẻ lương tâm, vong thân cộng với những kẻ tiểu nhân, hèn mọn, cướp công, những kẻ lêu lổng nhưng ăn mày được cái dĩ vãng,bòn rút được cái quá khứ nào đó, kể cả thủ đoạn với dĩ vãng và quá khứ được dựng lên giả tạo mà vong ơn các anh hùng liệt sĩ, đã nô tài,vong thân, chỉ biết ăn trên ngồi trốc..
Chúng tôi đã " Vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh " và quyết chí đem lại hoà bình hôm nay với khẩu hiệu còn dang dở " độc lập - tự do - hạnh phúc "..Các bạn hãy kế tục giữ gìn và say sưa với đòi hỏi mới về những giá trị về quyền con người cho khẩu hiệu trên được hoàn hảo, ít nhất là cũng cho kẻ thù truyền kiếp, ngoại xâm lẫn nội xâm, cướp nước và bán nước biết rõ rằng Nước Nam là có chủ như khí phách ông cha đã từng và chứng minh, buộc chúng phải thấy không phải chúng muốn làm gì thì làm như một đất nước vô chủ..

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chú vẹt Einstein có tài giả giọng cực hay!



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cảnh giới cao nhất của nhân sinh thực ra chính là ở hai chữ: “Độ” và “Cấp”

Cảnh giới của một người nằm ở cốt cách và tầm nhìn, vậy làm sao phân cao thấp? Thực ra cảnh giới nhân sinh cao nhất chính là ở trong hai chữ trông rất đơn giản: “Độ” và “Cấp”.

Cảnh giới nhân sinh, Bài chọn lọc,
Độ là chỉ làm người phải độ lượng, cấp là không tiếc cho đi. (Ảnh: chuansong)

Chữ thứ nhất: “Độ”

Độ là chỉ làm người phải độ lượng…
1. Tấm lòng phải độ lượng
Tục ngữ có câu “trong bụng tể tướng có thể chèo thuyền”, chính là nói làm người phải có độ lượng, lòng dạ phải bao dung.
Núi không nói mình cao, nước không nói minh sâu. Mọi thứ không nên tính toán quá chi li, lùi một bước, biển rộng trời cao.
Không nên quá so đo được mất hơn thua của bản thân, cư xử độ lượng với những người hay sự việc từng tổn thương mình. Bởi cổ nhân nói: “Độ lượng như là kho đựng vàng, độ lượng càng lớn thì phúc càng lớn; trời bao dung vạn tượng, đất nâng đỡ vạn vật thế gian”.
2. Nói chuyện phải có mức độ
Có một số người cảm thấy, làm người phải chân, cho nên nói chuyện phải thẳng. Kỳ thực quan niệm đó là sai lầm lớn.
Chữ Chân (真) là chữ Trực (直) có thêm 2 chấm ở dưới. Chính là để nói rằng, những câu nói thật, nói thẳng cũng phải giữ lại 2 chấm. Ăn ngay nói thật là chân, nhưng có gì nói hết là xuẩn.
Hiểu biết người khác thì bạn là người có trí huệ, những hiểu rõ chính mình mới là người cao minh.
Khi bạn dần dần khắc chế, không oán không hỏi không nhớ, thì bạn sẽ lĩnh hội được sự trọng thể của sinh mệnh.
3. Đọc sách có độ dày
Độ dày ở đây không chỉ là cuốn sách có bao nhiêu trang, mà bao gồm cả chất lượng nội dung sách.
Nếu bạn cảm thấy mình rất lâu rồi không đọc sách, thì phải tự biết rằng mình đã sa ngã rồi.
Không phải nói rằng sách quan trọng nhường nào, mà là đọc sách có hàm nghĩa rằng bạn vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận hiện thực, bạn vẫn muốn theo đuổi, vẫn đang cố gắng, vẫn đang muốn tìm về bản tính. Cổ nhân có câu: “Nhân chi sơ, tính bổn thiện”, con người sinh ra, bản chất đã là lương thiện.
Cảnh giới nhân sinh, Bài chọn lọc,
4. Tầm nhìn có độ rộng
Đứng trên cao, nhìn được xa. Suy nghĩ nhiều, thấy không xa. Bất kể làm việc hay làm người, đều phải nhìn xa trông rộng, đều không nên chỉ xem một phần, mà không thấy toàn diện. Tầm nhìn rộng giúp chúng ta có thể tránh được rất nhiều rãnh sâu hố hiểm trên đường đời.
Nhân sinh nhất định phải chịu nhiều thiệt thòi. Một người càng thành công thì càng gặp nhiều chuyện uất ức.
Muốn khiến bản thân có được sự coi trọng và vinh quang, thì phải học được cách mở rộng tầm mắt, trở thành trí giả, nhân giả.
5. Lý luận có độ sâu
Lý luận, chính là lời nói có chiều sâu mới có thể bênh vực lẽ phải.
Hiểu một chút “Đạo Đức Kinh”, “Binh pháp Tôn Tử”, “Kinh Dịch”, sẽ biết “thủ thế, minh Đạo, ưu thuật”, và “biến dịch, giản dịch, bất dịch”. Trí huệ của các bậc hiền triết, sẽ khiến cho bạn có chiều sâu hơn.
6. Làm việc có lực độ
Khi làm việc nhất định phải nỗ lực, phải có chí tiến thủ, biết mở rộng và thu hẹp đúng lúc.
Mọi người đều có mục tiêu, dù lớn hay nhỏ, mà thực hiện biện pháp để đạt được mục tiêu chính là làm việc, nỗ lực càng lớn thì thành tích sẽ càng cao, như thế mới có thể hiện thực hóa mục tiêu của mình.
7. Sự nghiệp có cao độ
Ai cũng hy vọng có được thành tựu trong đời, vươn đến đỉnh cao của sự nghiệp.
Sinh mệnh trong lúc đi về phía trước sẽ tỉnh ngộ, trải qua năm tháng tích lũy sẽ đâm chồi nảy lộc.
Bất kể loại sự nghiệp nào cũng phải tích lũy năm tháng, công tác bình thường cũng phải nỗ lực làm việc, mỗi ngày không ngừng đề cao.
8. Thọ mệnh có trường độ
Chúng ta không thể lựa chọn số phận bản thân, nhưng chúng ta có thể lựa chọn cách thức sinh mệnh đi qua.
Làm người nên lựa chọn khoan dung hậu đức, có một chút thanh tao, chẳng phải dù là gió mát hay mưa phùn cũng đều ẩn chứa phong nhã hay sao? Làm việc nên có chút thong dong, trong thời gian ngắn tự do tự tại như xưa.
Không lao tâm khổ tứ, không gian manh dối trá, cảm thụ sự mộc mạc của năm tháng cuộc đời, có thể dưỡng sinh, và nhất là thản nhiên hờ hững trước hơn thua được mất.

Chữ thứ hai: “Cấp”

Cấp là không tiếc cho đi…
Cảnh giới nhân sinh, Bài chọn lọc,
Cho đi chính là nhận lại. (Ảnh sưu tầm từ Internet)
1. Cấp cho vỗ tay
Có một số người cả đời đều chưa từng vỗ tay khen ngợi người khác. Ai cũng cần được người khác vỗ tay, bởi nó thể hiện sự ủng hộ và đó là trách nhiệm của mỗi người. Người không hiểu vỗ tay thì nhân sinh quá hạn hẹp, một cái khen giá trị ngàn vàng. Cho người khác tiếng vỗ tay kỳ thực là cho chính bản thân mình.
2. Cấp cho thể diện
Không nể mặt là vô lễ nhất. Nên giữ thể diện cho người khác, dù hiểu rõ cũng đừng chỉ thẳng ra, hãy lựa lời mà nói để lại đường lui cho người ta. Dù tổn thương cái gì cũng đừng đụng đến mặt mũi, vạn phần không nên vạch trần cái xấu của người khác, bởi hậu quả của nó là khôn lường.
Trong một số tình huống, vạch trần người khác là đang đẩy họ đến đường cùng.
3. Cấp cho tín nhiệm
Người trời sinh có tính đa nghi khó có bạn bè chân thành. Được người khác tín nhiệm là một loại hạnh phúc, có bao nhiêu tín nhiệm thì sẽ có bấy nhiêu cơ hội thành công.
4. Cấp cho tiện lợi
Cho người được lợi cũng chính là làm lợi cho mình. Ngay lúc người khác cần bạn nhất hãy sẵn sàng vươn tay giúp đỡ. Nghĩ cho người khác cũng chính là nghĩ cho bản thân.
5. Cấp cho lễ tiết
Người có “lễ” có thể đi khắp thiên hạ. Người nho nhã lễ độ mới có sức hấp dẫn, đa lễ khó bị người trách mắng.
Cảnh giới nhân sinh, Bài chọn lọc,
6. Cấp cho khiêm nhường
Người thích thể hiện tài năng dễ gây thù chuốc oán khắp nơi. Buông bỏ kiêu căng, giảm bớt tự kỷ. Chớ khoe khoang đắc ý trước mặt người đang thất ý, coi chừng chuốc oán hận. Làm người, trước đừng khoe khoang kiêu ngạo, sau đừng đắc ý, cư xử nên khiêm nhường.
7. Cấp cho hiểu người
Chúng ta, ai cũng mong được người khác thấu hiểu, thừa nhận. Hiểu cho người khác chính là cho họ được lợi. Muốn hiểu cho người khác thì trước tiên phải đặt bản thân vào vị trí của họ.
8. Cấp cho tôn trọng
Xem tự tôn của người khác ở vị trí cao nhất. Cố gắng để cho người khác cảm nhận được sự tôn nghiêm của họ. Tôn trọng người yếu kém hơn mình càng là đáng quý. Địa vị càng cao thì càng không thể khinh thường người khác. Đem người khác để ở trong lòng.
9. Cấp cho giúp đỡ
Thời khắc mấu chốt, không ai là không hy vọng có người giúp đỡ mình. “Vì người” sẽ luôn thắng “vì mình”. Lòng tốt sẽ luôn luôn được người khác khắc sâu, nhớ kỹ. Khi giúp đỡ người khác cũng phải để đối phương vui cười mà tiếp nhận.
10. Cấp cho thành tín
Không giữ chữ tín khó mà tồn tại, người gian xảo tất sẽ không có bạn bè chân thành. Luôn lấy thành tín làm gốc, xem trọng lời hứa hẹn, thủ tín. Dùng thành tín thu phục lòng người, thành công sẽ lũ lượt mà tới. Một khi đánh mất thành tín, trăm chuyện không thể làm.
Cảnh giới nhân sinh, Bài chọn lọc,
11. Cấp cho khiêm tốn
Để cho người khác thể hiện bản thân. Nên hàm súc một chút, khiêm tốn một chút. Khiêm tốn mọi sự có thể thành, còn tự mãn thì mười chuyện hết chín chuyện bất thành. Người biết khiêm tốn thỉnh giáo, mai sau sẽ thành tựu nghiệp lớn.
12. Cấp cho cảm ơn
Không biết cảm ơn, thì đừng hy vọng lần sau sẽ tiếp tục nhận được sự giúp đỡ. Cảm ơn là một cách ngợi ca cuộc đời. Nên kịp thời cảm ơn để mọi người thân thiện với nhau hơn. Cảm ơn đối thủ là một cách thể hiện của người có chí khí.
13. Cấp cho nụ cười
Không có ai cự tuyệt một nụ cười chân thành cả! Mỉm cười là phương thức kết nối hữu hiệu giữa người với người. Dùng nụ cười để ứng phó với sự “khiêu chiến” của đối thủ mới thực sự là cao nhân. Người ta thường nói không ai đánh người đang cười.
14. Cấp cho khẩu đức
Khuyên người phải có lòng khoan dung. Không nên nói lời bộc trực, cố gắng uyển chuyển nhắc nhở. Chớ nói lời lạnh lùng làm thương tổn tình cảm. Chú ý lời nói đừng làm người khác tự ái. Nên lưu lại chút tình nghĩa để ngày sau còn gặp mặt.
***
Hai chữ Độ (度) và Cấp (給) cũng giống như Nhân (人) và Sinh (生), dù nét bút không nhiều nhưng phải mất cả đời mới có thể lĩnh ngộ.
Tú Văn biên dịc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Elon Musk: “Dân số thế giới đang lao đến bờ vực sụp đổ, thế mà chẳng ai để ý hay quan tâm”



Elon Musk: "Dân số thế giới đang lao đến bờ vực sụp đổ, thế mà chẳng ai để ý hay quan tâm"
Elon Musk đang cảm thấy rất, rất lo ngại về điều này.
Và ông tin là mặc dù đây là điều vô cùng nguy hiểm, thế nhưng dường như chẳng ai quan tâm hay đoái hoài đến nó cả.
Ngày nay, không ít những ông trùm có “máu mặt” trong giới công nghệ cứ khăng khăng nhận những hành động mà họ đang làm là để khiến thế giới trở thành một nơi tốt đẹp hơn.
Vậy, tại sao họ lúc nào cũng lo lắng rằng hành tinh này đang ở bờ vực của sự bùng nổ dân số quá mức cho phép? Hay nói chính xác hơn, nó đang dẫn tới việc trái đất đang ngày trở nên kiệt quệ từ bên trong?
Elon Musk: Dân số thế giới đang lao đến bờ vực sụp đổ, thế mà chẳng ai để ý hay quan tâm - Ảnh 1.
Hôm thứ 5 vừa qua, Elon Musk đã khiến không ít người phải trầm ngâm, suy nghĩ khi bàn về vấn đề dân số của thế giới. Trên Twitter, ông đã bình luận về bài viết của tờ New Scientist được xuất bản năm 2016 có tựa đề: Thế giới ở thời điểm năm 2076: Quả bom dân số đã phát nổ.
Vị CEO tài ba của Tesla này đã đăng tải bài viết trên trang Twitter cá nhân: "Dân số thế giới đang lao đến bờ vực sụp đổ, thế mà chẳng ai để ý hay quan tâm"
Theo bài nghiên cứu cho biết, số lượng con người ngày càng nhiều hơn. Đến năm 2050, dự tính sẽ có thêm hơn 1 tỷ người nữa, trừ khi có xung đột, mâu thuẫn giữa các nước dẫn tới một cuộc chiến tranh hạt nhân. Thế nhưng ở một vài đất nước, hiện nay tỷ lệ sinh sản giảm xuống dưới mức mà dân số có thể tăng lên.
“Mặc dù nhân khẩu đã xuống tới mức báo động, thế nhưng chưa có bất kỳ quốc gia nào có dấu hiệu hồi phục. Nhiều nhà nghiên cứu dự đoán tới năm 2076 sẽ xảy ra khủng hoảng toàn cầu,” tác giả của bài viết, ông Fred Pearce cho biết.
Ông Pearce nhắc tới một số cái tên nổi bật như Nhật Bản – nơi tỷ lệ sinh sản dựa trên số phụ nữ tuổi từ 15 đến 44 chỉ là 1,4 trẻ/người. Con số trung bình của các xã hội phát triển là 2 trẻ/người.
Nhật Bản hiện đang là nước có tỷ lệ sinh sản thấp thứ nhì thế giới, ở mức 7,21/1.000 người. Monaco cũng đứng top với 6,94/1.000 người. Tiếp theo là Đức với 8,3 và Singapore với 8,5. Ở vị trí thứ 6 là Hàn Quốc với 8,55/1.000 người.
Elon Musk: Dân số thế giới đang lao đến bờ vực sụp đổ, thế mà chẳng ai để ý hay quan tâm - Ảnh 2.
Nhật là nước có tỷ lệ sinh sản thấp thứ 2 thế giới
Hoa Kỳ “về đích” ở hạng 12. Trong năm 2016, tỷ lệ sinh sản của Mỹ chạm mốc thấp nhất trong lịch sử của nước này.
Bài viết của tờ New Scientist nhận xét rằng dân số càng già thì biến động càng ít, không còn sáng tạo và thường có xu hướng suy giảm về mặt kinh tế. Chưa hết, nghiên cứu này còn cho rằng dân số già sẽ ít có khả năng gây chiến. Thế nhưng, điều này có đúng? Đặc biệt và với tình hình chiến sự như của Mỹ?
Thế nhưng cái gì cũng có hai mặt.
Elon Musk: Dân số thế giới đang lao đến bờ vực sụp đổ, thế mà chẳng ai để ý hay quan tâm - Ảnh 3.
Nếu như số lượng người suy giảm, thì hệ sinh thái sẽ bớt phải chịu nhiều áp lực hơn. Sinh vật và đời sống hoang dã sẽ có thể “dễ thở” hơn. Không biết chừng ta có thể quay lại với thời kỳ “trần trụi với thiên nhiên, hồn nhiên như cây cỏ” cũng nên.
Tất cả những viễn cảnh trong tương lai này đều không mấy tốt đẹp. Có thể cuộc khủng hoảng dân số toàn cầu sẽ xảy ra vào năm 2076 thật. Dẫu vậy, Stephen Hawking đã cương quyết nhấn mạnh rằng con người chúng ta sẽ phá hủy Trái Đất tới mức độ sẽ phải dời đi nơi khác sinh sống trong vòng 100 năm tới.
Có lẽ ta nên chấp nhận sự thật, và để dân số cứ giảm dần, vì vậy ta sẽ đỡ phải chờ dài cổ mới tới lượt để bay sang hành tinh khác cũng nên. Một ý tưởng khá hay phải không?
Nguồn: CNET

Phần nhận xét hiển thị trên trang