Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

Cam Ranh và hơn thế nữa


Quang cảnh Vịnh Cam Ranh.

 


Nguyễn Quang Dy
10-7-2017

Gần đây, vấn đề Cam Ranh lại nổi lên với những đồn đại (lúc thực lúc hư), như một ẩn số và biến số, trong một đất nước có quá nhiều hằng số. Quy chế Cam Ranh rất nhạy cảm, trong bối cảnh quan hệ Trung-Việt đang căng thẳng do Việt Nam xích lại gần Mỹ và Nhật (qua 2 chuyến đi gần đây của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc) và do Việt Nam tiếp tục thăm dò dầu khí tại Biển Đông (mỏ khí Cá Voi Xanh và mỏ dầu Cá Rồng Đỏ), bất chấp sức ép của Trung Quốc. Vai trò của Cam Ranh còn quan trọng hơn người ta tưởng, vì nó không chỉ là một căn cứ hải quân có vị thế chiến lược đặc biệt ở Biển Đông (và Tây Thái Bình Dương) mà còn là một ẩn số và biến số trong ván cờ Biển Đông, có thể làm thay đổi cuộc chơi (game changer). 

 
Lịch sử Cam Ranh

Cách đây 112 năm, trong cuộc chiến tranh Nga-Nhật (1904-1905), Hạm đội Baltic của Nga Hoàng với hơn 40 chiến hạm (do đô đốc Rodzestvenski chỉ huy) đã đến trú tại vịnh Cam Ranh gần một tháng để chờ tiếp liệu, sau hành trình vòng quanh thế giới từ Baltic. Đó là khoảng lặng trước cơn bão, khi hạm đội Baltic xấu số của Nga bị hạm đội Nhật (do đô đốc Togo chỉ huy) tiêu diệt tại eo biển Tsushima (27/5/1905). Trong trận chiến định mệnh đó, hạm đội Nga đã bị mất tới 34 chiến hạm và hơn 4.800 người. Tổn thất nặng nề tại Tsushima (tiếp theo tổn thất tại cảng Arthur) đã làm cho đế quốc Nga suy xụp, phải ký hòa ước với Nhật.

Năm 1887, một chiến hạm Nga đã được lệnh đi vòng quanh thế giới để đánh giá vai trò của các hải cảng ở vùng biển Thái Bình Dương, trong trường hợp có xung đột Nga-Nhật. Chiến hạm này đã ghé thăm khoảng 30 hải cảng trong vòng 6 tháng, trong đó có Cam Ranh (12/1887). Trước trận chiến Tsushima, 4 thiết giáp hạm và 1 tuần dương hạm thuộc Hải đoàn Thái Bình Dương số 3 của Nga (do Chuẩn đô đốc Nebogatov chỉ huy) đã tới Cam Ranh để nhập với Hạm đội Baltic của đô đốc Rodzestvensky (9/5/1905). Nhưng sau đó, trước sức ép của Nhật và Anh, Pháp đã yêu cầu hạm đội Nga phải rời Cam Ranh. Theo đánh giá của một số nhà lịch sử quân sự Nga, Hạm đội Baltic đã dừng quá lâu tại Cam Ranh nên đô đốc Togo đã có đủ thời gian để nghiên cứu kỹ đối phương và dàn trận phục kích hạm đội Nga tại Tsushima.

Năm 1935, Pháp bắt đầu xây dựng căn cứ hải quân Cam Ranh. Năm 1940, Cam Ranh rơi vào tay Nhật, trở thành bàn đạp để Nhật tiến đánh Malaysia và Indonesia. Sau khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời (9/1945), Cam Ranh được chọn làm nơi hội đàm giữa Chủ tịch Hồ Chí Minh và Cao ủy Pháp D’Argenlieu (18/10/1946). Vì nhiều lý do, quá trình đàm phán không kết quả, nên người Pháp và người Việt đã bị xô đẩy vào cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, kéo dài đến năm 1954, và kết thúc bằng trận Điện Biên Phủ.

Trong cuộc Chiến tranh Việt Nam, từ 1965-1972 người Mỹ đã chi hơn $300 triệu để mở rộng Cam Ranh thành một căn cứ quân sự khổng lồ “bất khả xâm phạm”, làm cứ điểm tiếp liệu cho chiến tranh. Cùng với quân cảng Subic tại Philippines, Cam Ranh có thể khống chế hành lang Tây Thái Bình Dương. Theo đánh giá của các chuyên gia quốc tế, Cam Ranh là cảng nước sâu tự nhiên tốt nhất tại khu vực Đông Nam Á, có thể đón nhiều loại tàu lớn (gồm cả tàu sân bay). Với địa thế vịnh Cam Ranh kín đáo không bị gió bão và dễ phòng thủ, Cam Ranh là quân át chủ bài có vị trí chiến lược hiểm yếu đối với bàn cờ Biển Đông.

Cách đây gần 4 thập kỷ, trước chiến tranh biên giới Viêt-Trung, Việt Nam và Liên Xô đã ký Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác (3/11/1978), và Hiệp định Phòng thủ Chung (2/5/1979) cho Liên Xô sử dụng Cam Ranh 25 năm, như một căn cứ quân sự (gần như miễn phí), đến năm 2002 họ mới rút. Trong thời kỳ “Chiến tranh Lạnh”, Cam Ranh trở thành căn cứ quân sự lớn nhất của Liên Xô ở nước ngoài, và là tiền đồn để Liên Xô cạnh tranh với Mỹ và kiềm chế Trung Quốc. Mặc dù người Nga vẫn luyến tiếc, cho rằng bỏ Cam Ranh là quyết định sai lầm và muốn quay lại, nhưng khả năng đó bất khả thi, vì lý do tài chính và chiến lược.

Tháng 3/1988, khi Trung Quốc tấn công chiếm Gac-Ma và 7 bãi đá (thuộc Trường Sa) của Việt Nam, đồng minh Liên Xô đã án binh bất động. Vào lúc đó, không quân Liên Xô tại Cam Ranh có 15 chiếc MIC-25, 4 chiếc TU-95, 4 chiếc TU-142, và 20 chiếc TU-16, và hải quân có hải đoàn cơ động số 17 đang đóng quân tại đó. Trong lịch sử gần đây, người Mỹ và người Nga đều đã từng bỏ rơi đồng minh Việt Nam (khi bị Trung Quốc tấn công). Điều đó không có gì quá ngạc nhiên, mà chỉ khẳng định “không có bạn bè hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh viễn”. Chỉ có những người ngây thơ và ảo tưởng mới bị mơ hồ ngộ nhận. Vì vậy, Việt Nam càng phải độc lập tự cường bằng cách phát huy nội lực dân tộc.
Trong nhiều năm qua, Việt Nam theo đuổi chính sách “3 không” (không liên minh quân sự, không có căn cứ quân sự nước ngoài và không liên minh với một nước này để chống lại một nước kia). Nhưng chính sách “3 không” đó thiếu linh hoạt và chính sách cân bằng đó thụ động, nên Việt Nam thiếu đồng minh thực sự. Sau khi Cảng Quốc tế Cam Ranh mở cửa (3/2016), Cam Ranh đã đón 19 tàu từ 10 quốc gia, trong đó Mỹ và Trung Quốc là hai nước có nhiều tàu đến nhất. Về nguyên tắc, quân cảng Cam Ranh mở rộng cửa đón tiếp tàu chiến của bất kỳ nước nào sẵn sàng trả tiền để có được dịch vụ sửa chữa và tiếp nhiên liệu.

Quân át chủ bài Cam Ranh 

Không phải vô cớ mà Mỹ đã bỏ Subic và Nga đã bỏ Cam Ranh. Chiến tranh lạnh chấm dứt đã làm cho Mỹ và Nga không còn nhu cầu thiết yếu phải duy trì các căn cứ quân sự vừa tốn kém vừa gây tranh cãi. Lúc đó dù Manila có giảm giá thuê Subic xuống còn $500 triệu thì Mỹ cũng không quay lại.   Mỹ chỉ cần quy chế sử dụng dịch vụ bến cảng cho tàu chiến của họ (port calls). Chỉ từ khi Trung Quốc trỗi dậy, bộc lộ tham vọng độc chiếm Biển Đông như cái ao của họ và thách thức vai trò của Mỹ thì Cam Ranh mới trở lại màn hình radar.

 
Tàu ngầm Kilo 636MV tại Cam Ranh. Ảnh: internet

Trong khi dư luận Trung Quốc đánh giá cao Cam Ranh, “trong cả châu Á không thể tìm đâu một quân cảng nào độc đáo và nguy hiểm như Cam Ranh…”, thì dư luận Mỹ cũng nhận xét, “Ai chiếm được vịnh Cam Ranh, người đó sẽ khống chế được một nửa Trung Quốc, và có thể kiểm soát được tuyến đường giao thông biển Á-Âu…” Một chuyên gia Nhật (Hiroyuki Noguchi) cho rằng, “Cam Ranh là khắc tinh của ‘Đường Lưỡi bò’ với địa thế độc đáo trên bàn cờ khu vực Đông Nam Á. Cam Ranh của Việt Nam có thể là ‘thanh kiếm sắc’ chặn đứng mưu đồ của Trung Quốc thò ‘Đường Lưỡi bò” ra Biển Đông”. Theo Noguchi, “Nếu kết hợp căn cứ Cam Ranh với căn cứ Sucbic của Philippines, cả hai sẽ tạo thành hai lưỡi kéo sắc có thể khống chế sự bành trướng của đường lưỡi bò”. (Theo Đại Kỷ Nguyên, 14/3/201).

Theo Trung Tướng Nga A.V. Phêđôrôvích (đã từng có mặt tại Cam Ranh trong thập niên 1980), “Cam Ranh đã âm thầm phát triển, trở thành một tổ hợp hải quân và không quân hùng mạnh, với các trang thiết bị kỹ thuật hiện đại, có thể đánh trả mọi đe dọa chiến tranh đối với Việt Nam…”. Chuẩn đô đốc E.I. Prokôpievich, là người cuối cùng rời Việt Nam năm 2002 với vai trò là Tư lệnh căn cứ Cam Ranh, đã nhận xét, “Cam Ranh cho phép khống chế các eo biển Malaysia và Philippines, có thể tiến hành trinh sát điện tử Biển Đông, biển Philippines, biển Hoa Đông, thậm chí tới tận bắc Ấn Độ Dương và Persian Gulf”.

Bán đảo Cam Ranh chạy từ Bắc xuống Nam, được bao bọc bởi nhiều đảo to nhỏ khác nhau, có lợi thế của một cảng nước sâu kín gió. Quân cảng Cam Ranh có diện tích 60km2, nước sâu trung bình 16-25m (có nơi 32m), có thể chứa được cùng lúc 40 chiến hạm cỡ lớn (kể cả tàu sân bay). Cửa vịnh Cam Ranh rộng 4.000m, sâu hơn 30m, toàn bộ vịnh Cam Ranh nằm lọt trong những ngọn núi cao hơn 400m nên kín gió và dễ phòng thủ. Nói cách khác, Cam Ranh là một pháo đài “khó công, dễ thủ”, như quân át chủ bài trong ván cờ Biển Đông. Nếu đặt hệ thống tên lửa và radar tại những điểm cao trên núi thì có thể khống chế cả vùng biển và vùng trời Biển Đông (bao gồm Trường Sa và Hoàng Sa) tới tận eo Mallaca và Philippines.

Cam Ranh nằm gần tuyến đường vận tải biển quốc tế, thuận tiện cho dịch vụ hậu cần trong khu vực, có thể kiểm soát được tuyến đường vận tải biển nối Ấn Độ Dương với Thái Bình Dương. Sân bay quốc tế Cam Ranh có đường băng dài 3.000m, đủ khả năng tiếp nhận các máy bay cỡ lớn (như C-5 “Galaxy”, C-141 “Star Lifter”, IL-76, B-52, Tu-95). Đối với các nước, quy chế sử dụng Cam Ranh vẫn là một vấn đề nhạy cảm, nên việc sử dụng nó như một cảng quốc tế, hay cho thuê như một căn cứ quân sự, là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.

 
Tàu USS Colorado (LCS 4) tại Cam Ranh, 5/7/2017. Ảnh: internet

Cam Ranh và “tứ cường”

Trung Quốc và các nước khác đều hiểu ngầm là Mỹ không thể bỏ qua Cam Ranh trong ván cờ Biển Đông. Vấn đề Mỹ quay lại Cam Ranh chỉ là thời gian và điều kiện cụ thể (như giá cả). Chuyến thăm Cam Ranh của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta (6/1912) là dấu hiệu Mỹ muốn quay lại Cam Ranh, trong chiến lược xoay trục sang Châu Á. Tất cả các căn cứ quân sự khác trong khu vực như Changi (Singapore), Jokosuka (Nhật Bản), Busan (Hàn Quốc), Apra (Guam) đều không thể so sánh được với Cam Ranh (chỉ cách Trường Sa/Hoàng Sa khoảng 600km). Trong khi đó, căn cứ hải quân Subic đã bị núi lửa Pinatubo tàn phá. Theo một chuyên gia Trung Quốc (ông Cao Vinh Vĩ), “Cam Ranh hết sức quan trọng đối với Việt Nam, vì nó có khả năng khống chế đối với bất cứ đảo nào tại Biển Đông, cao hơn bất cứ căn cứ hải quân nào của Trung Quốc hiện nay. Vì thế, Việt Nam chắc chắn sẽ biến nó thành một căn cứ quân sự quan trọng nhằm tranh giành Biển Đông với Trung Quốc…

Liệu Nga hay Mỹ sẽ trở lại Cam Ranh? Cam Ranh có thể là mục tiêu cạnh tranh của Nga và Mỹ trong chiến lược quay trở lại Châu Á của hai siêu cường quân sự này. Nhưng vấn đề là nước nào có tiềm năng hơn về tài chính cũng như có ưu thế hơn về chiến lược tại Biển Đông. Nhưng chắc cả Mỹ và Nga đều không muốn Cam Ranh (và Việt Nam) rơi vào tay Trung Quốc. Những bước tiến xích lại gần nhau hiện nay giữa Mỹ và Việt Nam là một chỉ dấu rõ hơn về hướng chuyển động trong tam giác chiến lược Mỹ-Trung-Nga. Quân cờ Cam Ranh đang nằm trên bàn cờ, sẽ được ngã giá để ẩn số thành biến số, trong “trò chơi vương quyền”.

Nếu hai bên đã thỏa thuận được về nguyên tắc, thì vấn đề còn lại là giá cả. Để tham chiếu, giá Mỹ đã thuê Subic là $3 tỷ/năm, trong khi giá Liên Xô đã thuê Cam Ranh chỉ có $224 triệu/năm. Nhưng đó là giá cả thời trước, nay thực tế đã thay đổi nhiều. Về thời hạn, Hà Nội đã cho Liên Xô sử dụng 25 năm (có thể gia hạn), còn Mỹ chắc muốn lâu dài hơn (75 năm). Trong khi những vấn đề trên vẫn còn là ẩn số, thì bàn cờ Biển Đông đang biến chuyển.

Quá trình vận đông tăng cường quan hệ đối tác chiến lược song phương là để từng bước hình thành quan hệ đối tác chiến lược đa phương mới “Mỹ-Nhật-Ấn-Úc+1” (Việt Nam/ASEAN). Quan hệ đối tác chiến lược song phương Mỹ-Việt và Nhật-Việt vừa được nâng lên một bước rất quan trọng (significant) mang cả ý nghĩa chiến lược và kinh tế, qua 2 chuyến thăm Mỹ và Nhật gần đây của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, được thể hiện trong tuyên bố chung, cũng như bằng hành động thực tế đang diễn ra trên bàn cờ Biển Đông. Về lâu dài, lợi ích chiến lược của Việt Nam gắn liền với lợi ích chiến lược của “tứ cường” trong nhóm “4+1”.

Vì vậy, Việt Nam tất yếu phải giành cho các “đối tác chiến lược 4+1” một “quy chế đặc biệt” (special status) trong việc sử dụng căn cứ Cam Ranh, như một yếu tố gắn kết các đối tác chiến lược với nhau. Trước mắt, trong giai đoạn quá độ, “quy chế đặc biệt” này trên thực tế không biến Cam Ranh thành “căn cứ quân sự”, và các “đối tác chiến lược 4+1” “trên thực tế (de facto) không phải là “liên minh quân sự”. Tuy Việt Nam không liên minh với nước này để chống lại nước kia, nhưng phải có đồng minh chiến lược. Đây là một chính sách “3 không linh hoạt” trong khuôn khổ “đối tác chiến lược 4+1”. Đối tác toàn diện Mỹ-Việt có ý nghĩa hợp tác chiến lược, tuy chưa chính thức nâng lên thành “đối tác chiến lược toàn diện”.

Chương trình Hợp tác Quốc phòng Viêt-Mỹ có thể bao gồm nhiều lĩnh vực liên quan đến hợp tác chiến lược như: anti-surface warfare (ASUW), anti-submarine warfare (ASW), maritime domain awareness (MDA), early warning, and command, control, communications, computers, intelligence, surveillance and reconnaissance (C4ISR). Sau khi ông Obama tuyên bố bỏ cấm Vận vũ khí, Việt Nam quan tâm muốn mua máy bay tuần tra biển P-3C Orion và máy bay tiêm kích F-16 (để thay thế cho thế hệ MIG-21). Viet Nam cũng muốn được hưởng quy chế giống chương trình Mỹ bán máy bay P-3C cho Đài Loan, và giống chương trình Mỹ bán máy bay F-16 EDA cho Indonesia (dưới thời chính quyền Obama). Vừa qua, Mỹ (và Nhật) đã tiến hành bàn giao cho Việt Nam một số tàu tuần duyên/tuần tra, để nâng cao năng lực cảnh sát biển Việt Nam. Hàn Quốc cũng khẳng định bàn giao cho Việt Nam 2 tàu hộ tống săn ngầm (Gimcheon PCC-761 và Chungju PCC-762) thuộc thế hệ 3 (Flight III) của lớp chiến hạm Pohang (1.300 tấn), vừa được giải ngũ (decommissioned) năm 2015 và 2016.

 
Tàu hộ tống frigate lớp Gepard. Ảnh: internet

Cam Ranh và Nước Nga

Từ 28/6 đến 1/7/2017, CTN Trần Đại Quang đã thăm chính thức Nga (lần đầu tiên). Ông Quang đã yêu cầu Nga tiếp tục ủng hộ Việt Nam trong tranh chấp tại Biển Đông, “Chúng tôi đề nghị chính phủ Nga và Quốc hội Nga tiếp tục ủng hộ lập trường của chúng tôi về vấn đề Biển Đông”. Trong dịp này, hai bên đã ký nhiều hợp đồng (trị giá $10 tỷ), trong đó chắc bao gồm các hợp đồng mua vũ khí (như 64 xe tăng T-90s, 2 tàu chiến Gepard, và tổ hợp tên lửa phỏng không Pantsir-ME để lắp cho các tàu chiến lớp Molniya và lớp Gepard).

Trong bài phân tích “Kế hoạch của Putin tại Biển Đông”, Oilprice (một think tank của Nga) lập luận rằng Nga muốn quan hệ tốt với cả Trung Quốc và Việt Nam, vì Nga vừa có mục tiêu toàn cầu vừa có mục tiêu khu vực. Ván cờ ngoại giao của Nga vừa có tính toàn cầu vừa có tính khu vực, nên đôi khi hai mặt này chồng chéo lên nhau, gây khó hiểu. Đối với Nga, vấn đề Biển Đông là một phần của ván cờ lớn toàn cầù. Vấn đề Biển Đông và đối sách của Nga là biến số chứ không phải là hằng số. (Nói cách khác Nga thực dụng và cơ hội).

Về nguyên tắc, Mátxcơva  tuyên bố “chưa bao giờ can dự vào tranh chấp ở Biển Đông” và “không đứng về bên tranh chấp nào”. Nhưng về thức tế, Matxcơva vẫn có những mục tiêu chiến lược và quyền lợi trực tiếp, như các hợp đồng nhiều tỷ USD về khai thác dầu khí và bán vũ khí cho các bên tranh chấp tại Biển Đông. Vì vậy, hành động của Nga có thể không giống với tuyên bố chính thức (nghĩa là nói một đằng làm một nẻo). Matxcơva muốn hợp tác tốt với cả Bắc Kinh và Hà Nội, nên ý đồ của Nga khó hiểu hơn (vì chính sách hai mặt).

Cả Nga và Trung Quốc đều muốn thách thức sự thống trị của Mỹ, làm hai nước xích lại gần nhau, nên Putin coi “Trung Quốc là đối tác tự nhiên và đồng minh tự nhiên”. Theo Oilprice, quan hệ đối tác chiến lược Nga-Việt (với yếu tố quân sự) còn tốt hơn triển vọng tăng cường quan hệ đối tác Mỹ-Việt. Tuy Bắc Kinh khăng khăng chống lại quốc tế hóa tranh chấp Biển Đông, nhưng họ vẫn chấp nhận quan hệ hợp tác quân sự Nga-Việt.

Hiện nay, quan hệ Nga-Việt đã được nâng lên thành “đối tác chiến lược toàn diện”. Matxcơva muốn tăng cường hợp tác với Hà Nội về dầu khí, xuất khẩu vũ khí, công nghệ quốc phòng, và cũng muốn trở lại Cam Ranh. Việt Nam còn là cửa ngõ để Nga thâm nhập vào vào cộng đồng ASEAN. Oilprice cho rằng hợp tác với Nga, Việt Nam tiếp cận được công nghệ vũ khí tiên tiến và khai thác được năng lượng, đồng thời tránh bị kẹt vào xung đột Mỹ-Trung. (Phải chăn người Nga muốn biến Việt Nam thành thị trường và công cụ của họ?).

Nhưng Matxcơva giải thích thế nào khi Trung Quốc tấn công Việt Nam chiếm đảo Gac-Ma và 7 bãi đá tại Trường Sa (3/1988), thì người Nga lại án binh bất động, trong khi họ là đồng minh chiến lược, với cam kết “phỏng thủ chung”, đang sử dụng căn cứ quân sự Cam Ranh của Việt Nam. Và tại sao năm 2016 khi Việt Nam và nhiều nước khác phản đối “đường lưỡi bò” của Trung Quốc, thì Nga và Trung Quốc lại tập trận chung tại Biển Đông (Joint Sea 2016) ngay sau phán quyết của Toà trọng tài Quốc tế (PCA) phủ nhận “đường lưỡi bò”?

 
Tàu hộ tống corvette lớp Molniya. Ảnh: internet

Cam Ranh và hơn thế nữa

Quan hệ hợp tác song phương Viêt-Úc đã có từ lâu, triển vọng sắp tới chắc sẽ được tăng cường hơn nữa, đặc biệt là hợp tác về hải quân và tuần tra tại Biển Đông. Tuyên bố cứng rắn của Thủ tưởng Úc Mancolm Turnbull tại diễn đàn Đối thoại Shangi-La (Singpapore, 2/7/2017) là một dấu hiệu tích cực, tiếp theo tuyên bố cứng rắn của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis. Việt Nam và Úc đã từng hợp tác về dầu khí tại Biển Đông (lô 136-03) qua công ty Talisman (Úc) nay nhượng lại cho công ty Repsol (Tây Ban Nha). Từ 21/6/2017, dàn khoan Deepsea Metro I của Odfjell Drilling tiếp tục khoan thăm dò tại lô 136-03.

Một diễn biến mới là Phó thủ tướng/Ngoại trưởng Phạm Bình Minh vừa đi Ấn Độ (4/7/2017) kêu gọi Ấn Độ có vai trò lớn hơn đối với chiến lược và an ninh của ASEAN. “ASEAN ủng hộ Ấn Độ có vai trò lớn hơn về chính trị và an ninh, để kiến tạo một khu vực dựa trên luật pháp. Chúng tôi hy vọng Ấn Độ tiếp tục là đối tác cùng nỗ lực với chúng tôi duy trì an ninh chiến lược và tự do hàng hải ở Biển Đông trên cơ sở luật pháp quốc tế”.

Theo Reuters, Việt Nam đã cho công ty dầu khí Ấn Độ ONGC Videsh tiếp tục thăm dò tại lô 128, “vì lợi ích chiến lược, chứ không hẳn vì tiềm năng thương mại”. Theo một quan chức ONGC Videsh, “Việt Nam muốn chúng tôi tới đó vì Trung Quốc can thiệp ở Biển Đông. Việt Nam vừa gia hạn 2 năm cho hợp đồng dầu khí này, sau khi Ngoại Trưởng Việt Nam thăm Ấn Độ để trao đổi về tăng cường hợp tác chiến lược và an ninh tại Biển Đông. “Vietnam Goes Bold In the South China Sea”, American Interests, July 6, 2017).

Ngày 5/7/2017,  tàu tác chiến ven bờ USS Coronado (LCS-4) và USNS Salvor (T-ARS-52) của Hải quân Mỹ đã cập cảng quốc tế Cam Ranh, bắt đầu hoạt động Giao lưu Hải quân (NEA) giữa Việt Nam và Mỹ, kéo dài 4 ngày. Đáng chú ý là hoạt động giao lưu hải quân hai nước diễn ra chỉ 3 ngày sau khi chiến hạm USS Stethem tuần tra (FONOP) trong phạm vi 12 hải lý quanh đảo Tri Tôn, thuộc Hoàng Sa (2/7/2017). Có lẽ đây là dấu hiệu Washington muốn trấn an các nước đồng minh Châu Á và tỏ ý thất vọng vì Bắc Kinh không chịu gây thêm sức ép với Bắc Triều Tiên để kiểm soát chương trình hạt nhân và thử tên lửa của họ.

Washington cho rằng Bắc Kinh đã lợi dụng nhân nhượng của Mỹ vì Triều Tiên để lấn sân tại Biển Đông. Có lẽ “tuần trăng mật” của Donald Trump và Tập Cận Bình đã hết, nên thái độ của Trump ngày càng bất bình và hết kiên nhẫn với Bắc Kinh (trong khi ông Trump vốn không phải là người kiên nhẫn và nhất quán). Washington đang gia tăng sức ép đối với Bắc Kinh trong một loạt vấn đề, làm cho quan hệ Mỹ-Trung đang căng thẳng lên. Đây là hệ quả của việc Tập Cận Bình đã đánh giá nhầm (misread) ông Trump và tính toán sai (miscalculation). (How China Misread Donald Trump”, Paul Gewirtz, Politico, July 6, 2017).

Trong cuộc điều trần tại Hạ viện Mỹ (14/6/2017), Ngoại trưởng RexTillerson tuyên bố việc Trung Quốc xây đảo nhân tạo phi pháp và mở rộng cơ sở hạ tầng tại các hòn đảo trong vùng tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, “đang gây ra bất ổn ở khu vực Thái Bình Dương. Những bất ổn đó có thể đưa chúng ta vào một cuộc xung đột”. Theo ông, đây là một vấn đề cần giải quyết cấp bách trong quan hệ Mỹ-Trung, không thể để Bắc Kinh biến vấn đề kinh tế và thương mại thành “vũ khí” lôi kéo các đồng minh của Mỹ theo Trung Quốc. Trung Quốc không thể dùng chiến thuật đó để giải quyết những vấn đề gai góc như Triều Tiên hay Biển Đông. Bộ trưởng quốc phòng James Mattis cũng tuyên bố Mỹ sẽ tiếp tục chiến dịch khẳng định quyền tự do lưu thông hàng hải ở Biển Đông” bất chấp phản đối mạnh mẽ của Trung Quốc. Tiếp theo 2 lần tuần tra FONOP gần đây, Mỹ đã bất ngờ tập trận phối hợp tác chiến tại Biển Đông giữa các khu trục hạm và máy bay ném bom chiến lược B-1B từ Guam. Tuần tới, Mỹ, Nhật, Ấn Độ sẽ tiến hành cuộc tập trận chung lớn nhất tại Vịnh Bangal (theo Reuters, 6/7/2017).

Trong khi đó, tại Hamburg, bên lề hội nghị G20 summit, Tổng thống Trump đã gặp Tổng thống Putin hơn 2 giờ   (7/7/2017). Cuộc họp kéo dài “tuyệt vời” đó (theo lời ông Trump) đã phủ một bóng mây lên cuộc gặp giữa ông Trump và ông Tập ngày hôm sau (8/7/2017). Trước đó, ngày 4/7/2017, Bắc Triều Tiên nhằm đúng ngày độc lập của Mỹ để thử tên lửa vượt đại châu (ICBM), trong khi ông Tập Cận Bình đang bận tiếp xúc với các nguyên thủ quốc gia khác tại Hamburg. Liệu đây có phải là “làn ranh đỏ” buộc Bắc Kinh phải hành động quyết liệt không, và liệu ông Tập có thể làm gì? (theo yêu cầu của ông Trump). Giới nghiên cứu cho rằng ông Tập khó làm được gì, trong khi ông Trump mất hết kiên nhẫn. Chắc “Tuần trăng mật” của ông Trump và ông Tập sẽ kết thúc tại Hamburg, vì cả hai bên đều ảo tưởng về nhau.

Thay lời kết

Trong khi Tổng thống Trump tiếp Thủ tướng Phúc trong nhà Trắng, thì CTN Trần Đại Quang tiếp TNS John McCain trong Nhà Vàng, tại Hà Nội (sáng 1/6 giờ VN, tức chiều 31/5 giờ Mỹ). Ngay hôm sau, ông McCain bay vào Cam Ranh để thăm chiến hạm USS John S. McCain đang đậu tại cảng Cam Ranh. Nếu trong chính trị, người ta hay dùng hình tượng (symbolism) thì những việc trên có ý nghĩa gì? Chắc không phải ngẫu nhiên và vô cớ. Ngay sau khi về đến Hà Nội, chưa kịp nghỉ thì Thủ tướng Phúc đã vội lên đường thăm Nhật (4/6), là một chuyến đi quan trọng không kém. Còn ông McCain vừa về đến Washington (5/6/), đã vội ra thông cáo với những lời lẽ cứng rắn đầy ẩn ý, “Chúng tôi hy vọng rằng sự hiện diện của USS John S. McCain là biểu tượng cho sự hòa giải giữa Mỹ và Việt Nam, cũng như nhắc nhở các đồng minh và kẻ thù của chúng ta về cam kết lâu dài của Hoa Kỳ tại khu vực”.

Nếu ông Trump là Tổng thống “dealer”, thì vừa rồi giữa Mỹ và Việt Nam có thỏa thuận gì là quan trọng nhất, nếu không phải là hợp tác chiến lược. Không phải ngẫu nhiên mà thái độ của Mỹ đối với Trung Quốc cứng rắn hơn (cả lời nói và hành động). Không phải vô cớ mà quan hệ Trung-Việt bỗng trở nên căng thẳng hơn, và thái độ của Hà Nội bỗng trở nên cứng rắn và tự tin hơn. Trong bối cảnh hiện nay, có lẽ Cam Ranh là quân át chủ bài trong ván cờ Biển Đông, có thể gỡ thế bí cho Hà Nội, cả về chiến lược và về tài chính. Vì người ta hay nói đến quy luật “cùng tắc biến”, có lẽ đây là thời cơ để Việt Nam “biến”. Tuy có cơ hội và át chủ bài, nhưng nếu không biết chơi và ngả bài đúng lúc thì cũng không thể “chuyển”.

Gần đây, cụm từ được người Việt hay nhắc tới là “tự diễn biến, tự chuyển hóa” (cả nghĩa đen và nghĩa bóng, vừa tiêu cực vừa tích cực). Phải chăng Hà Nội đang “tự diễn biến, tự chuyển hóa”? Từ sợ Trung Quốc, nay người Việt không còn sợ nữa; từ không dám cãi Trung Quốc; nay họ dám cãi lại (làm Tướng Phạm Trường Long tức giận bỏ về); từ không dám làm mất lòng Trung Quốc, nay dám làm mất lòng Trung Quốc (để bảo vệ chủ quyền và lợi ích của Việt Nam). Phải chăng Việt Nam đang từng bước xoay trục để “thoát Trung”, điều chỉnh chính sách “3 không thụ động” thành “3 không linh hoạt”, chính sách “cân bằng thụ động” thành “tái cân bằng tích cực” (active rebalance). Phải chăng đó chính là quy luật “cùng tắc biến”.


Tác giả gửi cho viet-studies ngày 09.07.2017. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

CẨN THẬN KẺO OAN CHO ANH KHÁNH (SƠN LA)



Thái Văn Đường


Đây đúng là oan cho anh Khánh quá. Tiền xây lâu đài của anh là từ khi anh du học bên Nga đấy không phải đi bán chổi đót cũng như không phải nuôi lợn mán đâu mà các bác cứ phán bừa đổ oan cho anh ấy:

Vậy rất mong anh chị em ở Sơn La kiểm chứng giúp nhé:

Hoàng Quốc Khánh - 02/09/1969 - Ủy viên Ban thường vụ tỉnh ủy, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra tỉnh ủy tỉnh Sơn La 


Có thể lâu đài của anh Khánh địa chỉ là: Tổ 8, phường Quyết Thắng, thành phố Sơn La, tỉnh Sơn La 
http://nguyenxuanphuc.org/chu-nhiem-uy-ban-kiem-tra-tinh-so…

 




Phần nhận xét hiển thị trên trang

SÁU CÂU NÓI NỔI TIẾNG CỦA GIÁO SƯ NGÔ BẢO CHÂU, NẾU BẠN THÍCH CÂU NÓI NÀO THÌ CỨ CÓP PY TỰ NHIÊN NHA :


Trần Thị Thảo
+ Câu thứ nhất : " Đến một lúc nào đó , bạn làm toán vì bạn thích chứ không phải để chứng tỏ một cái gì nữa ".
+ Năm 2009 , ông đã kiến nghị với nhà cầm quyền VN về dự án Bô xít Tây Nguyên :
" Phần có hại thì cầm chắc , phần có lợi thì mong manh ".
+ Câu thứ ba ( ông cũng nói năm 2009 ) :
" Một xã hội mà không biết lắng nghe các ý kiến phản biện là một chuyện tương đối dở ".
+ Câu thứ tư : " Không thể lấy sự cấu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ ".
+ Ngày 12/9/2015 : " Người biết phẫn nộ , biết trăn trở chính là người tạo ra động lực thay đổi trong xã hội , làm giảm bớt sự đau khổ của con người , giúp cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn ".
+ Ngày 19/5/2016 : " Có quý mến ai thì mong họ thoát khỏi vòng luân hồi , đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta ".

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐI QUA BÓNG ĐÊM MỘT CƠN KHÁT



Hình ảnh con-lạc-đà-thi- ca lặng lẽ và đơn độc cõng một cơn khát trên lưng đi qua sa mạc ngôn ngữ đã ám ảnh thơ tôi từ cách đây hai chục năm và bây giờ vẫn thế…
Nguyễn Việt Chiến


NGUỒN GỐC CỦA THI CA
Một hạt cát
tìm đường vượt qua cơn khát
của chính số phận mình
nó bị ngăn cản bởi một hạt cát khác
cũng đang tìm đường vượt qua bóng đêm
cứ thế
những hạt cát cản đường nhau
và trở thành sa mạc
Nhưng nếu chỉ thế
cũng không có gì lạ
bởi con lạc- đà - thi - ca
đã từng cõng
một cơn khát trên lưng
đi qua bóng đêm
của một cơn khát lớn hơn
để vượt qua hoang mạc
*
Ngôn ngữ đi qua em
để thắp một ngọn đèn bình yên
đưa con người vượt qua tăm tối
Âm nhạc chảy qua em
để khơi nguồn một dòng sông
cho con người ước mơ
Đêm nay
trong một căn gác tối Hà Nội
đêm nay bên cạnh một nỗi buồn bị lãng quên
con người
mơ thấy em
Khi chúng ta
đi tìm nguồn gốc của thi ca
con người chợt nhận ra
đời sống này chỉ là
một cơn mơ ngắn ngủi
trong giấc ngủ dài tối tăm
có tên là cái chết
Nhưng chính sự nẩy mầm
của những câu thơ
đã vượt lên cõi chết
như một thông điệp đỏ
của những hạt cát hồng cầu đang đòi tái sinh


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đây là thứ có thể thay thế hoàn toàn thịt lợn trong tương lai


Thanh Tâm
TOKHOE - Ai cũng sẽ phải giật mình, há hốc mồm khi biết thứ có thể thay thế hoàn toàn thịt lợn đó chính là…. Quá quen thuộc…

Khoảng 10 năm trở lại đây, người dân phương Tây mới biết đến mít non và sử dụng để thay thế hoàn toàn thịt lợn trong khi đó món ăn này đã phổ biến tại Việt Nam từ lâu đời.

Theo The Guardian, mít non được dự đoán sẽ là sự thay thế hoàn hảo cho món thịt lợn xé phay trong tương lai. Hiện nay, ở thủ đô London, Anh, món ăn bán chạy nhất hiện nay của cửa hàng chuyên đồ ăn đường phố chay Club Mexicana nổi tiếng chính là món bánh kẹp tacos và bánh ngô burritos- 2 món ăn truyền thống “lừng danh” của Mexico.

Theo công thức chế biến của người dân bản địa, 2 món này đều phải có thịt lợn hoặc thịt gà xé phay. Thế nhưng bánh kẹp tacos và bánh ngô burritos vẫn có trong thực đơn của cửa hàng chuyên đồ chay. Và điều đặc biệt chính là loại bánh này được chế biến với nguyên liệu là quả mít non.

Theo đầu bếp kiêm chủ cửa hàng, chị Meriel Armitage mít non có thể thay thế cho thịt động vật nhưng vẫn giữ được hương vị thơm ngon đặc trưng của món ăn.

Chị Armitage cho biết khi thưởng thức 2 món ăn này, khách hàng thường hỏi lại tại sao lại có mùi thịt lợn xé phay và “luôn luôn ngạc nhiên khi biết đó không phải là thịt lợn “.

Chị đã học được công thức chế biến đặc biệt này khi đang làm việc cho một trong những quán café chay lâu đời nhất ở London. “Đó là một bí mật của đầu bếp. Nhưng sau bao nhiêu năm, nó cũng bị lộ ra. Và chúng tôi đã biết cách sử dụng quả mít xanh để thay cho thịt lợn”, chị Armitage thổ lộ.

Không chỉ có món ăn truyền thống Mexico, chị Armitage còn sử dụng mít non để chế biến các món sandwich, bánh nướng… theo hương vị yêu thích của người Mỹ.

Trong một lát mít non chứa khoảng 155 calo, 2g protein, 3g chất xơ, cung cấp khoảng 15% lượng vitamin C cơ thể cần, kali, thậm chí cả omega-3. Khi kết hợp 1 chiếc bánh sandwich với nhiều loại rau, đậu nướng và vài lát mít non lại có thể cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng cho một người trưởng thành.


Còn theo Đông y, các món ăn với mít non có nhiều tác dụng như bổ tỳ, hòa can, tăng và thông sữa, thích hợp cho phụ nữ sau sinh bị ốm yếu, ăn kém, ít sữa.

Những món ăn như canh nấu mít non lá lốt, cá kho mít non, gỏi mít non, mít non xào sả ớt, mít non xào hến… tuy bình dị, mộc mạc nhưng ai đã một lần thưởng thức thì không thể quên được hương vị thơm ngon, đậm đà của nó.

Một số công dụng của quả mít non

Tốt cho tiêu hóa

Mít cũng chứa các chất có thuộc tính chống loét và rối loạn tiêu hóa. Bên cạnh đó, mít cũng chứa rất nhiều chất xơ, vì vậy chúng giúp ngăn ngừa táo bón và đi tiêu dễ dàng hơn.

Loại chất xơ này cũng có tác dụng loại bỏ các màng nhầy bám ở ruột, từ đó giúp bạn giảm nguy cơ mắc bệnh ung thư ruột già (đại tràng). Vì thế nếu bạn ăn mít sẽ giúp giữ cho cơ thể khỏe mạnh.

Phòng ngừa chứng quáng gà

Mít chứa lượng vitamin A bằng lượng vitamin A của khoảng ¼ ly cà rốt nên loại trái cây này có khả năng phòng ngừa các bệnh về mắt như chứng quáng gà.

Tăng cường sinh lực

Mít được xem là trái cây tạo năng lượng nhờ sự hiện diện của các thành phần giống đường như fructose và sucrose- các chất giúp bạn lấy lại sinh lực ngay sau khi ăn.

Mặc dù mít là trái cây giàu năng lượng, nhưng nó không có chứa chất béo bão hòa hay các cholesterol nên đây là một trong những trái cây lành mạnh để thưởng thức.

Tăng cường hệ miễn dịch

Mít rất giàu vitamin C cũng như các chất chống oxy hóa nên có thể khẳng định thực phẩm này đóng vai trò quan trọng trong việc tăng cường hệ miễn dịch để bảo vệ cơ thể khỏi nhiều bệnh tật.

Ổn định huyết áp

Mít là loại trái cây rất giàu hàm lượng kali (303 milligram kali trong 100 gram mít), nên nó có tác dụng làm giảm mức huyết áp của cơ thể.

Thường xuyên tiêu thụ mít có thể giữ cho huyết áp của bạn trong tầm kiểm soát. Mít cũng hỗ trợ ngăn ngừa nguy cơ mắc các bệnh khác liên quan đến tim và đột quỵ.

Ngăn ngừa thiếu máu

Mít là một trong những loại hoa quả rất giàu chất sắt. Vì vậy, nó giúp ngăn ngừa các vấn đề thiếu máu ở phụ nữ. Mít giúp khắc phục tình trạng thiếu sắt trong cơ thể. Nó giúp thúc đẩy các tế bào hồng cầu hoạt động bình thường trong cơ thể.

Tăng cường hệ miễn dịch

Mít rất giàu vitamin C cũng như các chất chống oxy hóa nên có thể khẳng định thực phẩm này đóng vai trò quan trọng trong việc tăng cường hệ miễn dịch để bảo vệ cơ thể khỏi nhiều bệnh tật.

Theo Kiến Thức

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi thói hung hãn ở quanh ta


>> Tàu vỏ thép hư hỏng nằm bờ: Họ đã phản bội ngư dân


Phạm Trung Tuyến
VNN - Khi nào một người có địa vị trong xã hội lại có thể bộc lộ sự hung hãn của mình? Đó là khi họ hoàn toàn có ý thức rằng việc hành xử như thế là hiệu quả cao nhất, là lợi ích mà họ có thể chấp nhận để đánh đổi với những hậu quả mà hành vi đó gây ra.

Tháng trước, hai lãnh đạo của một trường chính trị tại Lâm Đồng cũng đã hồn nhiên đánh nhau ngay tại hành lang của ngôi trường mà họ đang lãnh đạo.

Trước nữa, hai cán bộ Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Kontum cũng đã bị xử lý kỷ luật vì đánh nhau.

Nghiêm trọng hơn, cuối năm ngoái, một cán bộ của Sở ngoại vụ Hà Nội cũng đã đánh một cụ ông 76 tuổi phải nhập viện chỉ vi va chạm giao thông.

Khi những con người có địa vị xã hội, có tri thức văn hoá nhất định, bộc lộ các hành vi côn đồ hung hãn trong các tình huống xung đột thông thường, rất khó để bào chữa rằng đó là một khoảnh khắc bột phát, một cơn nóng giận bất thường vượt quá khả năng kiểm soát. Họ không phải những người dễ dàng vì cơn nóng giận mà bất chấp hậu quả của hành vi. Bởi, để có được những địa vị xã hội như vậy, họ đều đã trải qua những quá trình phấn đấu, nỗ lực theo cách này hoặc cách khác, đã trải qua những thử thách nhất định của tổ chức để không dễ dàng hành xử theo bản năng.

Vậy thì, khi nào một người có địa vị trong xã hội lại có thể bộc lộ sự côn đồ hung hãn của mình? Đó là khi họ hoàn toàn có ý thức rằng việc hành xử như thế là hiệu quả cao nhất, là lợi ích mà họ có thể chấp nhận để đánh đổi với những hậu quả mà hành vi đó gây ra.

Khi hai vị quan chức cấp sở đánh nhau trong quán nhậu, họ nghĩ gì? “Ờ, mình thích thì mình đánh thôi!” – Khi mâu thuẫn xảy ra, người ta có thể chọn cách nói chuyện với nhau bằng lý lẽ. Song, khi không có đủ niềm tin vào lý lẽ, khi mà những khái niệm phải, trái đã trở nên mơ hồ, khi mà sự tôn trọng vào giá trị của bản thân, và của đối thủ đã không còn… dĩ nhiên nắm đấm là thứ đáng tin nhất.


Khi một công chức của sở ngoại vụ đánh một ông già vì ông lão đã va chạm với vợ mình, anh ta nghĩ gì? “Ờ, mình thích thì mình đánh thôi!” – Sau một vụ va chạm giao thông, nếu để giải quyết theo trình tự sẽ mất nhiều thời gian, mà vợ mình thì đã muộn làm. Đánh ông lão đó để ông ta khỏi dám lằng nhằng. Đánh ông lão đó sẽ chứng tỏ là mình dám làm mọi việc vì vợ mình. Đánh ông lão đó vì ông lão đã quá già không thể đánh lại, và mình là người có quyền, có chức, có quan hệ nên đâu có sợ gì… Anh ta đánh một ông lão vì tự tin mình là kẻ mạnh.

Khi một người có uy tín, có vị thế trong xã hội giở thói hung hăng thì ông ta nghĩ gì? “Ờ, mình thích thì mình đập thôi!”. Sự hung hăng cũng có nguyên nhân do nhiều người không đủ niềm tin vào ý thức của những người xung quanh.

Ví dụ, có những chiếc xe dừng đỗ vô ý thức, cản trở giao thông của người xung quanh. Khi bị phản ứng, chủ nhân của chiếc xe này có thể sẽ xin lỗi, thậm chí là không, rồi lần sau lại có một ai đó lại dừng đỗ vô ý thức như thế. Và người bị cản trở giao thông tin rằng cần phải dằn mặt thật dữ mới chấm dứt được chuyện này. Hậu quả, dù có phải đền thì cũng chẳng vấn đề, vì thà mất tiền mà không bị bực mình như thế nữa thì cũng đáng. Họ đã tin vào nỗi sợ hãi.

Tôi tin rằng những người có địa vị xã hội như các nhân vật kể trên đều đã hành xử côn đồ như một sự lựa chọn. Bởi, họ tin vào nỗi sợ hãi trước bạo lực của người khác hơn là tin vào lý lẽ, hơn là tin vào khả năng điều chỉnh hành vi của các cơ chế pháp luật hiện hành. Những câu chuyện tương tự như vậy đã xảy ra, và sẽ còn tiếp tục xảy ra khi mà những niềm tin về giá trị đạo đức, hoặc pháp luật không còn có khả năng điều chỉnh hành vi của con người một cách hữu hiệu nữa.

Cơ chế để ràng buộc con người phải sống, phải hành xử đúng mực chỉ có thể vận hành khi con người ta còn tin vào điều đó. Một người có giáo dục vẫn có thể hành động như những kẻ côn đồ hung hãn, đó là khi họ không còn tin tưởng vào đạo đức, và pháp luật.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lợi ích cho con đi học võ


image
Trong một buổi tập luyện tại võ đường Hiệp quyền đạo, Virginia, Hoa Kỳ.

Tuổi nào, học võ gì?

Bất luận con bạn tham gia tập luyện môn võ thuật nào đi nữa, đó cũng là sự lựa chọn đúng đắn. Các môn võ Thiếu lâm, Vovinam, Taekwondo, Karate, Hapkido, Judo, Aikido... đều có những phương thức rèn luyện kỹ năng thể chất và tinh thần, đều hướng thiện, hướng tới võ đạo, khác với các môn thể dục thể thao khác.

image

Tuổi bắt đầu cho con trẻ học võ là từ 6 trở lên. Theo các chuyên gia dinh dưỡng, trong lứa tuổi con trẻ phát triển thể chất và cũng là lúc các cháu bước đầu đi học, thói quen tập luyện võ thuật giúp các cháu phát triển thể chất, tăng cường hệ miễn dịch.

image
Môn sinh 6 tuổi giữ Lễ khi cuối đầu chào Thầy tại võ đường Hiệp quyền đạo

Người có võ rất coi trọng Lễ và giữ Lễ. Trong thời đại ngày nay, khi các mối quan hệ xã hội trở nên mong manh, các giá tri văn hoá-truyền thống bị lung lay, biến dạng, văn hoá võ học giúp lưu giữ truyền thống ‘tôn sư trọng đạo.’ 

Thế nào là một võ sinh?

Trong xã hội ngày nay, tình trạng ức hiếp, bạo lực, bắt nạt khá phổ biến trong học đường. Nếu con trẻ thiếu tự tin, mặc cảm sẽ dễ trở thành mục tiêu của những kẻ thích bắt nạt, tấn công. Biết võ giúp trẻ tự tin, khiến kẻ bắt nạt phải dè chừng. 

Con bạn được tập luyện sức mạnh qua những cú đấm thường xuyên trong võ đường, chúng có thể tự vệ. Một quả đấm tung thật mạnh vào chỗ hiểm khi bị kẻ khác quật xuống sẽ là cơ hội cho trẻ thoát thân khi đối phương to con, mạnh mẽ hơn.

image

Con bạn sẽ được rèn tính kỷ luật ngay từ khi bước chân vào học võ. Khả năng quan sát, tính kiên nhẫn, học cách giao tiếp, học lễ phép, biết kính trọng thầy cô và người lớn tuổi, biết chia sẻ, có tinh thần đồng đội..v.v.. Đó là những điều hay lẽ phải mà các võ đường sẽ đem lại cho con trẻ.

Võ đường cũng là nơi con trẻ đến để tập luyện võ thuật, chống bệnh tật, béo phì, giúp tiêu hao năng lượng, những vấn nạn sức khỏe trong thời đại công nghiệp ngày nay.

Tập luyện võ thuật chắc chắn sẽ đem đến cho con trẻ một cơ thể khỏe mạnh, một tinh thần minh mẫn, tránh những khoảng thời gian vô bổ các cháu vùi đầu vào chơi game hoặc coi TV.

image
Tất cả võ sinh quỳ để lắng nghe thầy giảng.

Võ đường khác với trường học ở chỗ tại võ đường, tinh thần kỹ luật được đề cao. 

Các cháu học cách tôn trọng, giúp đỡ đồng môn, tinh thân đồng đội, trách nhiệm, nghĩa vụ của môn sinh, phát huy khả năng lãnh đạo, biết chia sẻ, khiêm cung. Ngoài ra, võ đường cũng là nơi vui chơi cùng các anh chị võ sinh khác.

Hãy cho các cháu tập luyện võ thuật thường xuyên để các cháu được tiến bộ. Các bậc phụ huynh nên cố gắng sắp xếp thời gian định kỳ trong ngày hoặc trong tuần để đưa các cháu đến với các võ đường. Đó cũng là cách chuẩn bị cho các cháu hành trang để khi trưởng thành, các cháu có thể bước vào đời với niềm tự tin trong xã hội. ‘Tập luyện võ thuật ngày hôm nay, sẽ có ích cho ngày mai.’




Đồng Sĩ Hội

image

Phần nhận xét hiển thị trên trang