Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

Đại gia Trung Quốc trả 15 tỷ chủ nhân người Việt vẫn không bán thứ này


Người chủ “tam bảo vĩnh hằng” từ chối bán vì cho rằng đó là những món đồ vô giá, không thể có bộ thứ 2.

“Tam bảo vĩnh hằng” là tên của 3 tác phẩm được chế tác từ đá tự nhiên gồm một bộ lư hương và đôi lọ hoa trạm khắc tinh xảo.

Ông Trần Nhật Minh (Hoàng Mai, Hà Nội) chủ nhân của “tam bảo vĩnh hằng” cho biết, cách đây vài năm, từng có một đại gia người Trung Quốc đến trả giá tới 15 tỷ đồng. Tuy nhiên ông Minh nhất quyết không bán.

“Nếu bán đi, tôi tin chắc ở Việt Nam sẽ không còn bộ thứ 2. Tôi muốn nó được lưu giữ cẩn thận để cho thế hệ sau chiêm ngưỡng, tự hào về trình độ chạm khắc tài hoa của thợ đá Việt”, ông Minh chia sẻ.

Ông Minh cho biết “tam bảo vĩnh hằng” được làm từ 3 khối đá Pyrophyllite, mỗi khối nặng 1 tấn. Loại đá này có khả năng chịu nhiệt cao, màu sắc ánh đỏ. Vốn là một chuyên gia địa chất, đá quý, ông Minh cho hay, rất khó để tìm được những khối đá Pyrophyllite có kích thước lớn, chất lượng đá tốt như vậy.




Điểm đặc biệt trong chạm khắc tác phẩm là kỹ thuật chạm lọng 3 tầng trên đá. Theo ông Minh, thợ Trung Quốc không thể làm được, chính vì vậy họ trả giá “tam bảo vĩnh hằng” cao ngất ngưởng như vậy
Để làm ra tác phẩm này, những người thợ giỏi nhất được ông Minh thuê đã phải làm việc miệt mài trong gần 3 năm. “Công việc trạm khắc đều được làm vào ban đêm, tránh ồn ào, thợ mất tập trung. Tôi đã yêu cầu họ làm tỉ mỉ từng milimét”, ông Minh kể.

Điểm đặc biệt của loại đá mỹ nghệ này là khi phun nước sẽ chuyển sang nhiều màu sắc rực rỡ

Đôi lọ hoa đường kính 40 cm, cao 108 cm cũng được chạm khắc kín các bức tranh tứ bình Xuân – Hạ - Thu – Đông và những tích cổ dân gian Việt Nam



Để làm ra “tam bảo vĩnh hằng”, 3 người thợ giỏi mà ông Minh thuê đã phải làm việc miệt mài trong gần 3 năm.

Nguồn: daikynguyen

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHỚ CÓ BÉN MẢNG LÊN "KHU TỰ TRỊ" YÊN BÁI…

Trần Thị Sánh: 


Trần Thị SánhCHỚ CÓ BÉN MẢNG LÊN "KHU TỰ TRỊ" YÊN BÁI…

Không ít người nghĩ rằng: Vụ việc ở Yên Bái đã lắng xuống và có thể cho qua. Thưa không ạ, đang rất nóng và cả lạnh nữa. Thanh tra Chính phủ đang vào cuộc và tuyên bố hùng hồn rằng: Sẽ làm cho dân tâm phục, khẩu phục sau vụ này….

Đồng nghiệp của tôi vừa từ Yên Bái về bảo: “Chị viết nhiều về Yên Bái, lúc này chớ có bén mảng lên đó. Nguy hiểm lắm, đây là "khu tự trị" của chị em bà họ Phạm đấy”. 

Này nhé: 

- Tại cơ quan đầu não của tỉnh, người ta bắn giết nhau...
- Vào ăn nhà hàng, khách sạn, có kẻ gài bẫy….
- Lang thang, nhòm ngó các biệt phủ, có người theo dõi và bị đuổi ngay…
- Gặp Bí thư tỉnh ủy, các giám đốc sở toàn bị nghe nói dối….
- Bạn đồng nghiệp cũng phải cẩn thận không nó đưa vào tròng….

Tóm lại, lúc này lên Yên Bái đi đái cũng run …

Yên Bái, ai biến ?
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết

 (Thư giãn)

Kết quả hình ảnh cho cá lớn nuốt cá bé

Sáng nhòa dạo bước cà phê quán
Người nhặng đông đông thấy thấy sầu
Khách còn mê... cái ta bà
Mấy ngàn năm vẫn chốn này... xót thay!
*
Ngồi nhìn mỏi mắt trời mây xám
Nháy động tâm tình ám ám đau
Lặng nhìn thế cuộc lay lay
Về buồn buồn nghĩ, lại say say… nàng

Nguyên bản tiếng Hán của câu này là ‘Thuận chi giả xương, nghịch chi giả bất tử tắc vong’, còn tiếng Vịt là ‘Ai chống ta thì là thế lực thịch đù’ (cười)… Suy cho cùng, bản chất của nhân loại vốn là ‘mạnh được, yếu thua’, trong đó, ‘mạnh’ có thể bao gồm cả sức mạnh, tài trí, lanh mưu, lưu manh, và thời cơ; và theo quy luật lịch sử-tự nhiên, sự tồn tại của kẻ ‘mạnh’ hay một ‘triều đại’ chỉ có tính chất 'giai đoạn'*.

Mấy năm nay (!), may thay, cụ Google đã có những clip tổng hợp giúp ta xem 'nhanh' các diễn biến chính của một sự kiện ‘lịch sử’ trong 30-60’, ví dụ ta có thể nghe các bản nhạc nổi tiếng nhất của Wiz Khalifa/Charlie Puth, Park Jae-sang, Alan Warlker, Leo Sayer, Trương Học Hữu, Yao Si Ting, Thái Thanh, Ngô Thụy Miên…, hoặc xem tổng hợp Kim Dung, Cổ Long... qua các trận đánh hay nhất của Dương Quá, Tiêu Phong, Trương Vô Kỵ, Lệnh Hồ Xung, Sở Lưu Hương, Tiểu Lý phi đao, Đông Phương Bất Bại, Lý Tiểu Long, Lý Liên Kiệt, hay ‘Nhậm Ngã Hành luận anh hùng’, ‘Ngụy quân tử Nhạc Bất Quần tại Đại hội võ lâm Tung Sơn’, ‘Độc cô cửu kiếm đại chiến Tịch tà kiếp pháp’...
Qua đó ta biết các bản nhạc như ‘See you again’ (Tưởng nhớ Paul), ‘Gangnam Style’, ‘Alan Walker’… có lượng view cao nhất thế giới!, đến hàng tỉ lượt xem, cụ thể là bản ‘See you again’ đến giờ G này có đến 2.881.177.351 lượt xem, trong khi bản nhạc có thể gọi là hay nhất Tê Cu là ‘Nụ hôn biệt ly’ mới có 756.983 lượt xem (hay Take me to your heart, 83.066.910 lượt xem)!, chẳng hạn:
- Alan Warlker: https://www.youtube.com/watch?v=60ItHLz5WEA
Qua đó, phần nào, ta có thể thấy hết Nhậm Ngã Hành đến Tả Lãnh Thiền, đến Đông Phương Bất Bại, rồi đến Nhạc Bất Quần… là những kẻ ‘mạnh’ đã lấn lướt kẻ thất thế và lần lượt lên ngôi ‘Minh chủ võ lâm’…; rộng hơn, nó chỉ ra bản chất của xã hội Trung Hoa từ thời Chu Vũ Vương (được xem như là bắt đầu lịch sử chính thức của Trung Hoa, theo Nguyễn Hiến Lê!) cho tới nay là 3063 năm là ‘liệt quốc’, ‘thủy hử’, hay nói gọn là ‘chém chém giết giết’, chẳng hạn:
- Độc cô cửu kiếm vs Tịch tà kiếp pháp: https://www.youtube.com/watch?v=8cwp033DNuM

Ngày nay, ta đang sống và tận mắt chứng kiến 2 thời kỳ chủ yếu trong lịch sử loài người: thời ‘chủ nghĩa tư bản giãy chết’ và thời ‘chủ nghĩa tư bản thiêu thân’ = ‘chủ nghĩa tiên huyền’, ha..ha…
Vậy sự khác biệt giữa ‘chủ nghĩa tư bản giãy chết’ và ‘chủ nghĩa tiên huyền' là gì? Chiều nay, một sinh viên nói:

- Ước gì ở ta cũng như ở Dubai, khưi dầu ra bán và chi cho dân.

Ước mơ của cậu nghe vậy nhưng nghĩ lại thấy rất đúng!
Ở các nước ‘tư bản giãy chết’, ngoài chính trị, người ta còn rất ưu tiên dùng ‘khoa học kỹ thuật’ để khai thác tài nguyên đất nước để lo cho dân, nó còn có ý nghĩa là nếu thấy bất cứ ‘dự án’ gì có hại cho dân thì họ thường ‘stop’ ngay!
Còn ở các nước ‘tư bản không giãy chết’, người ta ưu tiên dùng ‘chí trịnh’ để ‘chỉ đạo’ xxx, hệ quả tất yếu là, chẳng hạn, có kẻ khai thác ‘tài nguyên đất nước’ mà có thể thông qua các ‘dự án giá rẻ’ để bỏ túi riêng của mình, nên không ngừng nghỉ việc… mần thịt bà mẹ tự nhiên!...

Cậu kể tiếp, trong ngữ cảnh này, cậu nằm mơ thấy… các trường đại học Cambridge (Anh), Harvard (Mỹ), Amsterdam, Wageningen, Larenstein (Hà Lan), NanyangAuston (Singapore), Viện Công nghệ châu Á AIT (Thái Lan)… đang quýnh quíu thay đổi giáo trình, vì họ chợt phát hiện ra sự thật rằng làm giàu như kiểu Rockefeller, Bill Gates, Buffett, Mark, Abramovich... là xưa rồi!, mà làm theo kiểu xẻ thịt ‘Sa Trờn’, ‘Tất Sơn Nhân’, ‘Pha Nhong’, hay kiểu ‘Hot girl xứ Thanh tặc’, ‘cát tặc’, 'xả thải ra môi trường tặc'…, nhất là nghề ‘làm rẫy thối móng tay’, ‘đêm chạy xe ôm’, ‘buôn chổi đót’, ‘buôn lá chít’*, ‘nuôi heo’, ‘nuôi gà’… thì giàu lên nhanh thần tốc không thể nào tưởng tượng nổi!
Cậu kể tiếp, vừa rồi ông Hòa Đại Nhân bên Tê Cu hiện lên và khóc thảm thiết…
- Tại sao ông khóc?
- Tại vì ta vẫn thấy thua xa mấy cái ông ‘dự án giá rẻ’, nhất là mấy ông mới xây các ‘Biệt phủ Ai Biến’ ở xứ rùa X, ta tủi thân quá!, híc..híc...

Rồi cậu bé kết luận: Chân lý là do con người nghĩ ra - có thể thay đổi theo thời gian/lịch sử, còn sự thật thì trước đây, bây giờ hay muôn đời sau vẫn là sự thật, nên sự thật mạnh gấp trăm, gấp ngàn, thậm chí gấp triệu lần cái được gọi là chân lý!
Một trong những sự thật cơ bản nhất là gi? Đó là do có không ít người rất muốn làm kẻ ‘mạnh’, làm 'ủn’, thậm chí làm 'bú chả thới dế’ - ‘Giáo chủ anh minh, văn thành võ đức, thiên thu vạn tải, nhất thống giang hồ’mà muốn mạnh thì phải nghiện quyền lực - ‘vô độc bất trượng phu’, mà muốn có quyền lực thì phải nắm cái ‘tiên huyền’ - ‘người không vì mình trời tru đất diệt’!, nên ‘loài người trải qua 6 thời kỳ là: Công xã nguyên thủy -> Chiếm hữu nô lệ -> Phong kiến -> Tư bản -> Tiên huyền, rồi sẽ… rồi sẽ...
- Rồi sẽ sao nữa?
- Dạ, sẽ tiến lên kb với con Kong ở đảo Đầu Lâu ạ.

(HẾT)
---------
Chú dẫn:
1.       Chu Vũ Vương tên thật là Cơ Phát, sáng lập triều đại nhà Chu trong lịch sử TQ, trị vì từ năm 1046-1043TCN. Ông nổi tiếng trong lịch sử vì đã lật đổ Trụ Vương tàn bạo của nhà Thương, và thành lập triều đại lâu dài nhất của TQ… trước thời kỳ nhà Tần… (wikipedia)
2.       Hòa Đại Nhân: Ông đã từng tuyên bố: ‘Thứ gì mà Hoàng Thượng có, ta cũng có, thứ gì Hoàng Thượng không có, ta cũng phải có’, và ngày nay Cung Vương Phủ vẫn còn đó: ‘Tổng diện tích 60 nghìn m2, trong đó phủ đệ chiếm 32 nghìn m2, hoa viên chiếm 28 nghìn m2’, và 'Hoa viên còn được gọi là Tụy Cẩm Viên. Bố cục tổng thể 3 mặt giáp giả sơn, với hơn 50 Cảnh Điểm phân bố 3 trục Đông, Tây, Trung. Vương Phủ theo vòng quay của thời gian, hàm chứa hết những tinh túy, cao quý của văn hóa Vương phủ đời Thanh... Tổng cộng gia sản của Hòa Thân (và đồng bọn) ước lượng vào khoảng 1.100 triệu lạng bạc, …TƯƠNG ĐƯƠNG SỐ TIỀN MÀ QUỐC KHỐ NHÀ THANH PHẢI MẤT 15 NĂM MỚI THU ĐƯỢC…, xem thêm:http://nhagomlabang.blogspot.com/2013/03/324-nhan-oc-truyen-ky-hieu-lam-te-tuong.html?m=1
3.       “Làm thối móng tay”, “chạy xe ôm”, “bán chổi đót” & giáo trình Cambridge, Harvard: Ba tấm gương đã đủ đốt cháy mọi giáo án của các trường đại học như Thương mại, Học viện Ngoại thương hay Kinh tế Quốc dân… Mà không, nó có thể còn làm sụp đổ cả những giáo trình lớn của các trường đại học tầm cỡ nhất thế giới như Cambridge hay Harvard... (Bùi Hoàng Tám), xem thêm: http://dantri.com.vn/blog/lam-thoi-mong-tay-chay-xe-om-ban-choi-dot-giao-trinh-cambridge-harvard-2017070404400322.htm
4.       Sự tồn tại của kẻ ‘mạnh’ hay một ‘triều đại’ chỉ có tính chất giai đoạn: Thường một chế độ chỉ tồn tại trung bình khoảng 60-70 năm, vd nhà Nguyễn tồn tại (có chủ quyền) trong 56 năm (1802-1858), Đông Đức trong 44 năm (1945-1989), Liên Xô trong 74 năm (1917-1991)…, và trong ngữ cảnh này, một nhà nước thiếu/không có chủ quyền thì không thể được xem là một nhà nước thực thụ!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trên Đầu Mỗi Người Có Vầng Sáng - Diệu Âm


Trong cuốn “Tập Phúc Tiêu Tai Chi Đạo” viết rằng, ở vị trí cách khoảng 3 tấc trên đỉnh đầu của mỗi người đều có vầng sáng. Người thiện lương sẽ toả ánh sáng rực rỡ chan hoà; còn người hành ác sẽ mang quầng u ám, tối tăm. Người bình thường không cảm nhận được vầng sáng này, nhưng quỷ thần đều có thể nhìn thấy hết sức rõ ràng.
Trên đầu mỗi người có vầng sáng
Thực ra, vầng sáng được nhắc đến trong tôn giáo không phải là điều gì mê tín. Ngày nay, khi dùng các thiết bị chụp hồng ngoại, người ta có thể nhìn thấy ánh sáng phát ra từ bất cứ vật thể nào. Không chỉ thân thể người, mà ngay cả cây cỏ, đá, gỗ, tường, những đồ vật vô giác vô tri… đều có ánh sáng này.
Nhìn vào vầng sáng trên đỉnh đầu của một người, có thể biết nội tâm của người ấy là thiện lương hay không. Vì sao dân gian vẫn nói rằng những kẻ sát nhân thì “đằng đằng sát khí”, những bậc đại thiện đại đức thì trên đầu có “mây lành vấn vương”? Đó đều là thể hiện của ánh sáng mà họ mang theo bên mình.
Còn nhớ năm tôi 20 tuổi, cha tôi có một người đồng nghiệp họ Hoàng. Từ nhỏ ông Hoàng đã có khả năng nhìn thấy ánh sáng trên đầu của mỗi người, nhưng vì khả năng ấy quá đặc biệt nên ông Hoàng hiếm khi nhắc đến. Ông kể rằng, từ khi ông còn nhỏ mẹ đã cấm không cho ông tiết lộ, vì sợ người khác nói ông đang dùng tà thuyết mê hoặc người.
Trên đầu người tốt có vầng sáng. Ảnh dẫn theo baomoi.com
Ông Hoàng nói: “Trên đầu mỗi người đều phát ra ánh sáng, nhưng độ sáng, kích thước lớn nhỏ, và màu sắc đều không giống nhau. Người có quyền thế thường phát ra ánh sáng màu đỏ và tím; người thanh cao chính trực thường mang màu sắc trắng hoặc xanh; những người tham ô hủ bại phần nhiều đều là màu đen và xám. Ngoài ra còn có các màu vàng, cam, xanh, lục tuỳ theo đạo hạnh của từng người mà triển hiện”.
Ông cũng nói, ánh sáng còn tuỳ thuộc vào từng giai đoạn thiện – ác trong đời người mà thay đổi. Vào những năm huy hoàng của đại nguyên soái Trương Tác Lâm dưới thời Trung Hoa Dân Quốc, Hoàng tiên sinh đã nhìn thấy đỉnh đầu của vị nguyên soái này phát ra vầng sáng màu đỏ cao lồng lộng. Sau đó rất lâu mới có dịp gặp lại, ông Hoàng đã vô cùng kinh hãi khi thấy vầng sáng trên đỉnh đầu của Trương đại soái chỉ còn lại một vòng tròn nhỏ màu xám, ảm đạm mà lại yếu ớt. Quả nhiên chỉ một tuần sau đó, Trương đại soái đã bị bom tử nạn.
Ông Hoàng cũng kể một câu chuyện khác. Có lần, ông và một thầy giáo đi trong ngõ hẹp, không gian rất bình lặng nhưng ông Hoàng lại cười lớn. Thì ra, lúc đó có một người đang đi phía trước thì đột nhiên dừng lại để buộc dây giày, không ngờ lại đạp trúng vào con quỷ đang đứng ở đó.
Quỷ và người đều sợ thế lực, nhưng điều khác biệt là người thì sợ quan to, sợ quyền cao chức trọng; còn quỷ thì sợ những người hiền lành và thiện lương. Khi nhìn thấy những người như thế, ma quỷ đều kính cẩn nhường đường. Vừa rồi con quỷ đã sợ hãi đứng nép sang một bên nhường đường cho người thiện lương đi tới. Nhưng bất ngờ là người đó lại đạp chân lên nó, nên ông Hoàng mới bật cười như vậy.
Trên đầu người niệm Phật thường tỏa ánh hào quang
Đó là năm 1930 khi tôi mới 29 tuổi, thời gian ấy tôi và vợ tôi là Viễn Tín sống trên núi Akagi ở Nhật Bản.
Vào một buổi sáng sớm, Viễn Tín có việc xuống núi, cô ấy vừa đi vừa niệm Phật. Lúc này mặt trời vừa mới nhô lên, nắng sớm chiếu rọi khắp mặt đất. Cô nhìn xuống bóng ảnh của mình và tình cờ phát hiện trên đỉnh đầu có một quầng sáng hình tròn, rộng bằng bờ vai, đường kính khoảng chừng 60cm. Vầng sáng trông vô cùng mỹ diệu, gần giống hào quang mà chúng ta vẫn nhìn thấy trên các bức tranh vẽ Phật vậy.
Viễn Tín cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng vẫn cố gắng tập trung niệm Phật. Đôi lúc cô lại nhìn xuống và thấy vầng sáng vẫn đang tỏa hào quang như cũ. Cô bèn thử ngừng niệm Phật và nghĩ đến những chuyện lặt vặt trong cuộc sống, rồi lại nhìn cái bóng, lúc này vầng sáng trên đầu đã biến mất.
Vầng sáng rực rỡ trên đầu học viên Pháp Luân Công –
vốn là người tu luyện theo Chân Thiện Nhẫn – và vòng tròn ma quái, tối tăm của những viên cai ngục đang bức hại người tu luyện.(Ảnh: Tác phẩm “Ghế hổ” của hoạ sĩ Vương Chí Bình)
Người mang tà tâm có vầng sáng thế nào?
Khi nội tâm tràn đầy hoà ái, thiện lương, cũng là lúc dương khí đầy đủ, thì vầng sáng trên đầu sẽ rực rỡ vô cùng, các thứ vật chất âm tính cũng tự nhiên tiêu biến.
Nhưng với những người có tâm địa đen tối, mang theo ác tâm và những ý niệm tà dâm hèn hạ, vầng sáng trên đỉnh đầu sẽ vô cùng u tối, có thể chiêu mời thứ âm tính đến gần. Vậy nên vận khí của người này thường rất xấu, phúc khí cũng không còn.
Người ta vẫn nói: “Trên đầu ba thước có thần linh”. Trong Kinh Hoa Nghiêm cũng viết rằng, mỗi cá nhân sinh ra đều có hai vị thần tên là Đồng Sinh và Đồng Danh đi theo như hình với bóng. Hai vị thần cũng chính là Thiện, Ác đồng tử mà kinh Phật nhắc tới, trong đó một vị ghi chép lại việc thiện và một vị ghi chép lại việc ác cả đời của mỗi người.
Có người ở nơi vắng vẻ cho rằng, những điều họ làm thì thần không biết, quỷ không hay. Nhưng kỳ thực, dẫu họ có thể tránh được ánh mắt của thế gian, nhưng không thể thoát khỏi con mắt của chư thần.
“Nhân gian thì thầm, trời nghe như sấm dậy; Phòng tối tâm đen, thần nhãn như điện”, con người hễ khởi tâm động niệm, thì cả trời đất đều sáng tỏ. Nếu mỗi thời mỗi khắc đều ý thức rằng mọi ý nghĩ và hành vi của con người đều được thần linh ghi chép lại, thiết nghĩ sẽ không còn ai dám làm chuyện hổ thẹn trên đời…
Tác giả: Diệu Âm
Thiện Sinh biên dịch

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TẢN ĐÀ MỘT LẦN ĐẾN LONG XUYÊN


Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu.


Tác giả: Trần Thế Kỷ
Năm Đinh Mão (1927), tờ An Nam Tạp Chí của thi sĩ Tản Đà bị thất bại, phải tạm đình bản.

Đây cũng là dịp tốt để nhà thơ thực hiện chuyến thăm miền Nam theo lời mời trước đó của nhiều bạn bè thân hữu.

Tản Đà đi đến đâu được trọng vọng đến đó: “Phong lưu chẳng thiếu đâu đâu, nước non đưa đón khắp hầu gần xa”. Trong chuyến Nam du lần này, đáng nhớ nhất có lẽ chính là chuyến thăm Long Xuyên mà sau này nhà thơ có ghi lại trong bài: “THÚ ĂN CHƠI”: Long Xuyên chén mắm, Nghệ An chén cà.

* * *

Chiếc xe thổ mộ bon bon lăn bánh trên con đường đất hai bên xanh mát những hàng sao. Đường bằng phẳng lại thêm ngựa khỏe và cổ xe còn mới nên xe chạy khá êm. Gió mát buổi sớm khiến khách trên xe thấy lòng thơ thới. Một đàn cò trắng bay dịu dàng trên nền trời không một gợn mây. Hồn quê nhịp theo tiếng vó ngựa lóc cóc.

Không kể ông già đánh xe, thảy có bốn người, ba phụ nữ và một người đàn ông. Tuổi gần 40 mươi, dáng hơi đẫy, ông ta có gương mặt hồng hào, đôi mắt sáng và mái tóc hơi điểm bạc. Đó chính là Tản Đà, nhà thơ nổi tiếng từ Bắc chí Nam.

Ngồi đối diện với thi sĩ là một thiếu nữ tuổi gần đôi mươi, nước da trắng trẻo, vóc người thanh tú, mặc bộ bà ba bằng lụa mềm mại.

- Sắp tới làng Kiến Hòa chưa cô? Tản Đà hỏi người bạn đồng hành.

- Dạ, sắp tới rồi thầy Hai. Thiếu nữ lễ phép đáp. Thầy Hai tới đó chắc có chuyện chi?

- Đúng vậy. Tản Đà mỉm cười. Tôi tới đấy thăm người bạn là ông Cai Tổng. Cô em chắc người vùng này?

- Thưa phải. khi nào xe tới nhà ông Cai Tổng, em sẽ nói thầy Hai biết.

Thiếu nữ như muốn nói gì thêm nhưng lại thôi, chỉ tủm tỉm cười để lộ hai má lúm đồng tiền trông duyên dáng đáo để, khiến trái tim đa tình của thi sĩ đập liên hồi.

* * *
- Cho xuống, bác Ba ơi!

Thiếu nữ nói lớn. Cỗ xe từ từ dừng lại trước cổng một ngôi nhà to ngói đỏ tường vàng tọa lạc trong một khu vườn rộng trồng nhiều cây ăn trái.

- Tới nhà ông Cai Tổng rồi thầy Hai.

Cô gái nói với Tản Đà. Cả hai cùng xuống xe. Cô ta tự nhiên mở cổng với vẻ rất quen thuộc.

- Tía ơi, có khách.

Cô nàng nói với người đàn ông mặc bộ py gia ma đang lúi húi bên mấy chậu hoa trước nhà. Đó là một người tuổi trạc năm mươi, có vóc dáng tao nhã và gương mặt hiền hậu dễ gần. Nghe tiếng thiếu nữ, ông ta ngẩng nhìn ra phía cổng. Tản Đà nhận ra ngay chính là ông Cai Tổng năm ngoái trong dịp ra Hà Nội đã ghé thăm nhà thơ và hết lời mời mọc vào chơi Long Xuyên khi có dịp.

- Hóa ra cô em là con gái ông Cai Tổng. Tản Đà ngạc nhiên. Sao khi nãy trên xe không cho tôi biết.

Cô gái không đáp, chỉ mỉm cười, ông Cai Tổng thấy khách quý thì rất đỗi sung sướng, vội bước tới tay bắt mặt mừng.

- Thật vinh hạnh cho tôi được thi sĩ Tản Đà viếng thăm.

- Ủa, té ra Thầy Hai là Tản Đà thi sĩ. Đến lượt thiếu nữ ngạc nhiên, tròn xoe đôi mắt. Sao khi nãy trên xe không cho em hay.

- Tiên sinh đi đường xa hẳn là mệt nhọc. Mời tiên sinh vào nhà để vợ chồng tôi được hầu chuyện.

Ông Cai Tổng ân cần nắm tay nhà thơ đoạn quay sang con gái:

- Con đi pha ấm trà ngon và gọi má ra yết kiến tiên sinh.

Phòng khách của ngôi nhà gợi cho Tản Đà một cảm giác thân quen. Thật ra nó không khác mấy so với những nhà khá giả khác: phía cuối là tủ thờ gia tiên, giữa nhà là bộ bàn ghế bằng gụ hoặc cẩm lai, bên phải là bộ ván ngựa bằng gỗ mun...nhưng điểm thú vị ở đây khiến nhà thơ cảm thấy gần gủi chính là kệ sách lớn nằm sát tường bên trái với hàng trăm cuốn sách, thảy được đóng bìa cứng cẩn thận. Sách chữ Tây có, chữ Hán có nhưng đa phần là chữ quốc ngữ mà hầu hết là về văn chương. Đặc biệt trong đó có nhiều sách do chính Tản Đà sáng tác hoặc dịch thuật như Khối tình, Thề non nước, Đại Học, Kinh thi... chứng tỏ chủ nhân là người có học, biết trọng thơ văn.

Chủ và khách ngồi được một chốc thì cô gon gái và bà mẹ cùng bước ra. Cô bưng bộ trà rất đẹp, có khi làm ở bên Tàu hay Nhật Bổn. Bà mẹ tuổi ngoài bốn mươi, dáng vẻ hiền lành với gương mặt thật phúc hậu. Bà cúi đầu chào quý khách, rót trà mời khách và giới thiệu con:

- Thưa tiên sinh, vợ chồng tôi có cả thảy bốn đứa, ba gái, một trai. Hai đứa lớn đi lấy chồng xa. Con Tư này học song Pri-me thì nghỉ, còn thằng út đang học trên tỉnh, sắp lấy bằng Thành chung.

- Ông bà thật may mắn có cô Tư xinh đẹp quá – Tản Đà cười, liếc nhìn thiếu nữ. Chắc khối cậu chết mê.

- Ôi chao, nó kén lắm, tiên sinh ơi. Bà mẹ lắc đầu. Con trai ông quan tỉnh hỏi, nó chưa chịu lấy. Chỉ cần nó gật đầu, người ta tới rước nó ngay. Vậy mà...

- Thôi, bà và con Tư chuẩn bị cơm nước mời tiên sinh. Ông Cai Tổng khoát tay. Để tôi hầu chuyện tiên sinh.

* * *

Ảnh: Long Xuyên phố cổ đầu thế kỷ 20.

Bên ấm trà ngon, chủ khách say sưa đàm đạo với nhau về đủ mọi chuyện trên đời: Chuyện quốc sự, chuyện mưa nắng, chuyện văn thơ, đặc biệt là tình hình sáng tác của chính Tản Đà thi sĩ.

Chẳng mấy chốc đã sắp đến giờ ngọ. Bữa tiệc đãi khách bắt đầu được cô Tư và mẹ dọn ra.

- Ôi chao, tôi sắp được một bữa đại yến đây!

Tản Đà xuýt xoa nhìn những món ngon được đặt lên tấm ván ngựa. Gồm hai mâm. Một con gà quay vàng ươm, một chú vịt luộc tròn trịa. Cả hai nằm chung một mâm với chai rượu ngâm thuốc Bắc. Mâm kia để đầy khế chua, rau sống, gừng lát, chuối chát, ớt nguyên trái, thịt ba rọi luộc chín xắt ra từng miếng, bánh tráng, một chén nước mắm... Nhưng trung tâm của mâm này chính là một dĩa to đựng món mắm nổi tiếng của vùng Long Xuyên Châu Đốc mà Tản Đà sẽ không bao giờ quên.

Thức ăn đã dọn xong, ông bà Cai Tổng mời nhà thờ cùng ngồi lên ván, bắt đầu bữa tiệc. Cô Tư không ăn chung, ngồi ghế chờ sai bảo.

- Đây là món gì? Tản Đà chỉ tay vào dĩa mắm, mùi thơm của mắm khiến nhà thơ ứa nước miếng.

- Thưa tiên sinh, đây là món mắm do chính con Tư nhà tôi làm – bà chủ mau mắn đáp.

Bà chủ vừa nói vừa lấy bánh tráng cuốn mắm, khế chua,...Xong cho vào một dĩa không.

- Bánh tráng cuốn này chấm với nước mắm ăn rất ngon. Mời tiên sinh dùng thử - Bà Cai Tổng hai tay cầm dĩa bánh tráng cuốn đưa cho Tản Đà. -Tiên sinh dậm thêm trái ớt hoặc tép tỏi lại càng đậm đà hơn.

Thi sĩ cứ y như lời, dùng ngay, không khách sáo. Ăn tới đâu, đã mồm tới đó. Càng ăn, càng đã. Chẳng mấy chốc mâm có mắm gần cạn. Nhà thơ tuyệt nhiên không động đũa tới món gà, vịt. Những thứ đó không còn lạ gì. Ông bà Cai Tổng thấy nhà thơ ăn uống ngon miệng lấy làm sướng dạ lắm.

- Xin hỏi cô Tư làm món mắm này như thế nào?

Cuối tiệc, Tản Đà quay sang hỏi cô con gái cưng của gia chủ.

- Dạ thưa, cũng đơn giản thôi. Cô Tư lễ phép đáp. Chỉ việc lấy cá lóc hoặc cá bông, lựa con to đánh vẩy, cạo vây, rửa sạch ngâm muối trong khạp chừng nữa tháng...

- Rồi sao nữa? Tản Đà lại hỏi. Giọng nói dễ thương cũng như sự duyên dáng của cô Tư khiến nhà thơ chăm chú lắng nghe.

- Dạ thưa, để mười lăm ngày cho thấm, vớt cá ra chặt bỏ đầu, lột da, lóc xương, lấy thịt thái nhỏ rồi ướp đường, bột ngọt...

- Rồi sao nữa? Tản Đà lại hỏi, mắt cứ nhìn cô Tư chằm chằm, không biết vì muốn tìm hiểu nghệ thuật làm mắm hay vì cô Tư dễ thương quá.

- Dạ thưa, sau đó lấy đu đủ sắt nhuyễn từng sợi, vắt mủ phơi một ngày, cho đu đủ dẻo, xong cho mắm vào khạp, lấy gạo lức rang xay nhuyễn làm thính rãi đều, đậy khạp thật khít. Mắm cho vô khạp độ tuần lễ là ăn được.

- À, cả một nghệ thuật. Thế mới biết nghề ăn cũng lắm công phu. Cô Tư giỏi quá, đủ cả công dung ngôn hạnh.

Tản Đà tấm tắc khen làm cô Tư hai má ửng hồng, cười bẽn lẽn. Rồi ra chiều hả hê, nhà thơ lim dim hai mắt, ngâm nga mấy vần thơ:

“Còn trời, còn nước, còn non
Tiền trình vạn lý, anh còn chơi xa” .


* * *

Tản Đà ở chơi Long Xuyên mấy ngày thì về Hà Nội, kết thúc chuyến Nam du.

Về đến nhà, lòng nhà thơ bừng lên nỗi nhớ miền Nam. Nhớ da diết. Từng khuôn mặt thân quen của bạn bè trong đấy lần lượt trở về trong tâm trí. Nhưng người nhà thơ nhớ nhất chính là cô con gái cưng của ông bà Cai Tổng ở làng Kiến Hòa. Nhớ hai má lúm đồng tiền mỗi khi cô cười, nhớ dáng đi mềm mại, nhớ hàm răng trắng đều, nhớ giọng nói ngọt ngào...

Nhớ nhiều lắm. Nhiều lúc nhà thơ muốn vào ngay Long Xuyên để được thấy lại khuôn mặt người con gái đáng yêu. Không ai cấm nhớ. Nhưng nhớ thì làm được gì. Giá chưa từng gặp còn hơn !

Biết vậy, nhưng nhà thơ vẫn cứ nhớ:

”Bốn phương mây nước, người đôi ngả
Hai chữ tương tư, một gánh sầu”. 


Cứ thế, ôm mối tương tư, nhà thơ trở nên lẫn thẩn suốt cả tháng liền, người cứ rạc cả đi. Ai có hỏi dạo này sao có vẻ đăm chiêu, ít nói, Tản Đà tiên sinh chỉ cười gượng gạo:

- Nhớ mắm Long Xuyên.

T.T.K

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không dưới 1.000 người ngã xuống trong trận đánh sân bay Tân Sơn Nhất?


Dân trí Trực tiếp tham gia vào trận đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất tết Mậu Thân 1968, ông Vũ Chí Thành – nguyên Trung đội phó Trung đội đại liên, tiểu đoàn 6 – cho biết có khoảng trên dưới 1.000 liệt sĩ nằm lại sân bay.
 >> Bộ Tư lệnh TPHCM chủ trì hội thảo về mộ liệt sĩ trong Tân Sơn Nhất
 >> Tân Sơn Nhất còn có ngôi mộ tập thể 600 liệt sĩ?

Trong khuôn khổ hội thảo về khảo sát tìm kiếm quy tập mộ liệt sĩ bộ đội Việt Nam hy sinh trong trận đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất tết Mậu Thân 1968, diễn ra ngày 6/7, ông Nguyễn Xuân Thắng cho biết, theo tài liệu thu thập được thì khả năng có khoảng 600 liệt sĩ đang nằm dưới ngôi mộ tập thể thứ hai trong sân bay Tân Sơn Nhất.
Chiều 6/7, lực lượng chức năng tiến hành khảo sát tìm mộ tập thể liệt sĩ trong sân bay Tân Sơn Nhất từ thông tin cựu chiến binh Mỹ cung cấp
Chiều 6/7, lực lượng chức năng tiến hành khảo sát tìm mộ tập thể liệt sĩ trong sân bay Tân Sơn Nhất từ thông tin cựu chiến binh Mỹ cung cấp
Tuy nhiên, trực tiếp tham gia trận đánh vào Tân Sơn Nhất tết Mậu Thân 1968, ông Vũ Chí Thành – nguyên Trung đội phó Trung đội đại liên, tiểu đoàn 16 – cho biết có khoảng 1.000 người đã ngã xuống trong trận đánh này.
Theo ông Thành, riêng tiểu đoàn 16 đã có 550 chiến sĩ tham gia trận đánh nhưng chỉ có hơn 100 người trở về. Như vậy, còn hơn 300 đồng đội của ông chưa tìm được hài cốt.
Ông Thành cho biết, ngoài tiểu đoàn 16 thì còn có tiểu đoàn 267, 269 và các lực lượng trợ chiến, biệt động tham gia trận tấn công vào sân bay Tân Sơn Nhất. Theo ông, ước tính có khoảng 1.500-2.000 người tham gia trận đánh và tỷ lệ thương vong của các đơn vị này đều ở mức cao như tiểu đoàn 16.
Theo ông Thắng, tài liệu từ phía cựu bính Mỹ chưa được kiểm chứng cho thấy, có khoảng 2.400 chiến sĩ giải phóng quân tấn công vào sân bay Tân Sơn Nhất. Trong đó, có chiến sĩ trực thuộc tiểu đoàn 10 đặc công, tiểu đoàn 2, tiểu đoàn 267, tiểu đoàn 269 và tiểu đoàn 16 quân chủ lực, sư đoàn 5…

Đã 50 năm sau trận tấn công vào sân bay Tân Sơn Nhất, địa hình địa vật thay đổi gây khó khăn cho công tác khảo sát
Đã 50 năm sau trận tấn công vào sân bay Tân Sơn Nhất, địa hình địa vật thay đổi gây khó khăn cho công tác khảo sát
Trong khi đó, thiếu tướng Trần Hữu Tài – Phó Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 7 cho biết, từ thông tin các nhân chứng, tài liệu của phía Mỹ và qua phân tích đánh giá, có thể khẳng định còn một ngôi mộ tập thể nữa trong sân bay Tân Sơn Nhất.
Theo ông Tài, vấn đề khó khăn là sự kiện đã xảy ra gần 50 năm, địa hình, địa vật đã thay đổi, chưa có nhân chứng có thể bao quát được tổng số chiến sĩ đã hy sinh, số đơn vị tham gia trận chiến…
Trong khi đó, ông Nguyễn Văn Hòa - Phó Trưởng Ban quản lý sân bay Tân Sơn Nhất từ 1990-2003 cho biết, ông là người tiếp nhận thông tin và trực tiếp đào hàng chục hố trên khu vực xây dựng đường băng để tìm hài cốt liệt sĩ.
Theo ông, việc chôn cất chiến sĩ tử trận khi đó khá đơn giản. Sau khi các thi thể được đưa xuống hố, xe ủi sẽ ủi đất xuống và phun nước để làm chặt nền đất.
Ông Hòa cho biết, Ban quản lý sân bay đã cử lực lượng cào đất và phát hiện được 108 hài cốt liệt sĩ. Đây là số liệt sĩ được quy tập trong năm 1995.
Ông Nguyễn Văn Hòa cho rằng, trong sân bay Tân Sơn Nhất vẫn còn rất nhiều chiến sĩ quân giải phóng ngã xuống mà chưa được quy tập hài cốt.
Nếu đủ căn cứ vê ngôi mộ tập thể thứ hai và điều kiện thuận lợi thì công tác quy tập có thể hoàn thành trước ngày Thương binh liệt sĩ 27/7
Nếu đủ căn cứ vê ngôi mộ tập thể thứ hai và điều kiện thuận lợi thì công tác quy tập có thể hoàn thành trước ngày Thương binh liệt sĩ 27/7
Tuy nhiên theo ông, thời gian đã 50 năm và hài cốt không được chôn cất cẩn thận nên việc bị tiêu hủy hoặc trôi lạc cũng cần được lưu ý. Ông cho rằng nếu xác định được vị trí nhưng chưa tìm thấy hài cốt thì phải làm bia tưởng niệm trong sân bay.
Trong chiều nay, các lực lượng và phương tiện đã được triển khai để tiến hành khảo sát khu vực phía Tây sân bay Tân Sơn Nhất - nơi nghi có mộ tập thể thứ hai.
Quốc Anh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện bây giờ mới biết:

NHÀ SỬ HỌC LÊ VĂN LAN ĐÃ TỪNG ĐI TÙ

Nhà sử học Lê Văn Lan.

Nhà báo Nguyễn Phan Khiêm 

CHUYỆN ÔNG LÊ VĂN LAN – GIỜ MỚI BIẾT

Nhà sử học Lê Văn Lan quá quen thuộc với người xem TV, quen từ giọng nói đến mái đầu bù rù cá tính của ông... Hôm nay đọc bài của ĐDH mới biết ông đã từng bị tù oan nửa năm trời trong Hỏa Lò.

Những năm đầu 1960, Lê văn Lan, Nguyễn Linh và Phạm Văn Kỉnh ra cuốn sách “Những dấu vết đầu tiên của thời đại đồng thau ở Việt Nam” nổi như cồn. Nổi quá nên bị GATO, vu oan giá họa. Cả ba đều bị giam trong nhà tù Hỏa Lò suốt 6 tháng ròng vì bị tố cáo: Xông vào Bảo tàng Lịch sử, “ăn trộm ấn bằng vàng ròng nặng 5kg, cùng nhiều báu vật bằng vàng của Hoàng hậu Phương Nam - vợ Vua Bảo Đại”.


Vợ ông Nguyễn Linh là một nhà giáo, được di dự Đại hội trí thức toàn quốc, gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng kêu oan thì cả ba trí thức đang “sôi kinh nấu sử” trong Hỏa Lò mới được phóng thích.

Nhưng bị giam ở Hỏa Lò khiến ông Lan có mối tình đẹp. “Hồi ở Hỏa Lò, trong phòng biệt giam, nằm cạnh nhà xí, cô y tá vào khám bệnh khi tôi ốm nặng. Cô bảo tôi ra ngoài khám, tôi không ra. Cô rất ngạc nhiên với sự láo xược của tên tù. Và cô vào. Tôi bảo, em đẹp quá, nếu ra họ bắt tôi gọi em là “bà cán bộ”, như thế xúc phạm nhan sắc của em. Cô ấy đẹp thật. Tôi dùng bài của Nguyên phi Ỷ Lan “đốn” trái tim Nhà vua Lý Thánh Tông, khi ngồi lỳ trong bãi dâu xứ Bắc mà không chịu ra chào. Sau này tôi và bà ấy yêu nhau mãi, một mối tình huyền thoại. Bà ấy giờ đã ở tuổi 80, năm nào cũng vẫn cho nhân viên mang hoa đến mừng sinh nhật tôi”. Nói xong, ông lại cười đắc đạo.

Cuộc đời như cuốn phim, có may, có rủi, có vui, có buồn... sao mà nhìn lại vẫn ung dung, cười khà khà như ông Lan là sướng nhất các bác nhỉ. Mấy thằng bạn đểu đẩy ông vào tù chả ai biết đến nữa nhưng ông thì vẫn vui, vẫn tiếp đóng góp cho cuộc đời.


Phần nhận xét hiển thị trên trang