Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

Ông Dương Trung Quốc đã sai rồi!



FB Nhân Tuấn Trương


















Đại biểu Dương Trung Quốc là một trong hai đại biểu Quốc hội tháp tùng ông chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Đức Chung vào Đồng Tâm tiếp xúc với dân ở đây, mục đích là "tháo ngòi nổ" (dùng đúng ngôn từ của ông Quốc), nhằm "giải cứu" một số cảnh cơ động đã được dân ở đây "mời ở lại".

Ông Quốc nói vầy trên báo Dân trí: "cam kết đó là giải pháp tình huống... theo cách nói đơn giản là để tháo ngòi nổ làm sự việc dịu đi”.

Xin thưa cùng ông Quốc,

Giấy cam kết ghi rõ nội dung trên giấy trắng mực đen. Ông Quốc (cùng ông Chung và nhiều người khác) ký tên (và lăn dấu tay).

Khi đã gọi là "giấy cam kết" thì phải thực hiện. Ông Quốc (và ông Chung) có thể nại ra những lý do về thẩm quyền, để biện hộ rằng giấy cam kết đó không có giá trị pháp lý ràng buộc. Vì vậy không thể thực hiện các cam kết đã ghi trong giấy.

Ông Quốc, ông Chung... không thấy ai đưa ra được những lý cớ để chứng minh ông Chung không có thẩm quyền giải quyết vấn đề Đồng Tâm.
Và khi chưa chứng minh được (ông Chung không có thẩm quyền ký cam kết) việc lên tiếng trước báo chí của ông Quốc, với nội dung như vậy, cho thấy ông (và ông Chung) đã "bội ước".

Ông Quốc nói vầy (trên báo Dân Trí):

“Sự việc đã xảy ra rồi, chúng ta không thể bỏ qua được. Việc bà con bắt giữ một số người làm công vụ, kể cả hiện tượng đập phá tài sản bà con đã nhận lỗi. Còn lỗi ở mức độ nào thì đó là công việc của cơ quan điều tra”

Xin thưa,

Ông đã sai rồi ông đại biểu Dương Trung quốc.

Theo luật về tổ chức chính quyền địa phương điều 11 khoản (b) , ông Nguyễn Đức Chung, với tư cách chủ tịch UBND Hà Nội, ông này có đủ thẩm quyền để giải quyết tất cả những vấn đề liên quan đến Hà Nội.

Trong trường hợp này giấy cam kết (mà ông Chung cùng ông Quốc đã ký với một số người khác) có giá trị pháp luật, phải THI HÀNH.

Tôi cũng thử đặt giả thuyết rằng ông Chung không có thẩm quyền ký một giấy cam kết có nội dung như vậy.

Thì thái độ "im lặng" của các cơ quan nhà nước (cấp có thẩm quyền) trước hành vi của ông Chung, được tập quán quốc tế diễn giải là sự đồng thuận ám thị (acquiescement implicite).

Có nghĩa là các cơ quan nhà nước (có thẩm quyền) đã chấp nhận việc làm của ông Chung. Vì vậy tờ "giấy cam kết" có giá trị pháp lý.

Sau khi báo chí đăng tải sự việc ông Chung đã giải quyết xong vụ Đông Tâm. Tờ giấy cam kết cũng được đưa lên mặt báo. Đáng lẽ các cơ quan nhà nước (có thẩm quyền) phải lên tiếng "bảo lưu" ý kiến của mình.

Các cơ quan nhà nước (có thẩm quyền) đã "im lặng" trước một hoàn cảnh bắt buộc, đòi hỏi (các cơ quan này) phải lên tiếng. Các cơ quan cũng không "bảo lưu" lý lẽ của mình (sau khi thấy có tờ giấy cam kết).

Tức là các cơ quan nhà nước (có thẩm quyền) đã mặc nhiên nhìn nhận tờ giấy cam kết này có giá trị pháp lý.

Bây giờ các cơ quan (CA và QD) truy tố dân Đồng Tâm.

Theo tôi, thưa ông Quốc,

Các cơ quan CA và QD đã mất "tố quyền" rồi. Tức đã bị "estoppel" rồi (par acquiescement).

Những lời của ông Quốc mà báo chí ghi lại. Theo tôi, ông Quốc đã "sai" rồi.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Ngân Hàng Ảo Tưởng

Hoshi Shinichi (1926-1997)








Chuyển dịch truyện Mousou ginkou (1967)
của Hoshi Shinichi



T iến sĩ F. thực hiện được sở nguyện là hoàn tất công trình nghiên cứu kéo dài trong nhiều năm, rồi đi đến việc tự mình khai trương và điều hành ngân hàng ảo tưởng, từ đó đến nay đã được mấy năm rồi.
Ngân hàng ảo tưởng là ngân hàng hình thành dựa vào ảo tưởng. Tuy thế, chính ngân hàng ấy thì không phải là ảo tưởng. Mà có nghĩa là sản phẩm của ngân hàng này là ảo tưởng.
Thời đại ngày nay là một thời đại như thế nào nhỉ. Về điểm này, có một học giả danh tiếng đã đưa ra định nghĩa như sau: “Gieo hạt giống con người trên cánh đồng xã hội, rồi bón bằng phân chủ nghĩa thương mại và truyền thông đại chúng, thì sẽ hái được trái cây ảo tưởng”.
Gần đây nồng độ phân bón ngày càng cao nên tác dụng cũng thật là mãnh liệt, hơn nữa người ta lại có chiều hướng dùng phân hơi quá tay nữa. Trái cây cứ ngày càng to nặng hơn mãi lên. Do đó cành cây bị gẫy luôn vì không chịu nổi, thật là một cảnh tượng khiến ta không lòng dạ nào muốn nhìn.
Tuy đúng là được mùa đấy, nhưng người ta cứ mải miết chăm bón cho cây ra trái, xong cũng chẳng phải là để dùng vào việc gì cả. Thực không biết là con người chúng ta làm cái việc vô nghĩa này là để làm gì nữa.
Có lẽ cũng có nhiều người trầm ngâm suy tư có tính cách triết học như thế. Chính những hạng người đó đang bị huyễn hoặc bởi ảo tưởng cho rằng suy tư như thế mới là cao sang.
Nói chung, đây là vấn đề không phải là cứ suy nghĩ là sẽ có được kết luận. Cũng giống như vấn đề Hải Vương Tinh tồn tại là vì sao, vì mục đích gì? Đó là vì để Diêm Vương Tinh trở thành hành tinh thứ tám, thì phải có Hải Vương Tinh ấy mà.
Tiến sĩ F không thể mặc nhận tình trạng này, nên ông đã tìm tòi phương cách giải quyết. Một phương pháp thật là hiện thực, mà lại phải nhân đạo nữa cơ.
Cạnh một nhà ga gần trung tâm thành phố có môt tòa nhà cao tầng. Ngân hàng ảo tưởng tọa lạc trên tầng ba của tòa nhà này. Ngân hàng gồm có ba căn phòng. Phòng thứ nhất là phòng bàn giấy gồm có ba nhân viên, còn dùng làm phòng đợi cho khách hàng. Phòng thứ hai là phòng của tiến sĩ F. Còn một phòng nữa dùng làm nơi cất các tủ sắt.
Đây là một dịch vụ đáp ứng nhu cầu của thời đại, nên những tưởng ngân hàng phải có quy mô to lớn hơn. Một công việc có ý nghĩa, cũng nên mở rộng thêm. Có người đến tham quan ngân hàng rồi cũng có ý nghĩ như thế. Thế nhưng, vì nhiều lý do, tiến sĩ F tránh quảng cáo rầm rộ, âm thầm điều hành ngân hàng, bằng lòng với quy mô chỉ có thế thôi.
Thỉnh thoảng ngân hàng được những người ở đài truyền hình hay tạp chí để mắt tới, và tìm đến xin làm phóng sự, nhưng tất cả đều bị từ chối ngay ở phòng tiếp tân. Trong trường hợp này, mười người như một, sau đó đều giả dạng làm khách hàng mà quay lại, tìm cách len lỏi vào bên trong ngân hàng.
Thế rồi họ cũng thành công, nhưng lại chẳng bao giờ làm thành bản tin loan truyền ra ngoài. Là vì, khi ra khỏi ngân hàng, họ đã được gột rửa đi cái ảo tưởng cho rằng ngành truyền thông của họ có sứ mạng cao cả, mới là ngọn cờ đầu trong xã hội hiện đại.
Tóm lại ngân hàng ảo tưởng đã không bị giẫm đạp đến hoang tàn bởi óc hiếu kỳ hay a dua theo phong trào, mà đã tiếp tục hành nghề thật lặng lẽ yên ổn, và có hiệu quả vững vàng.

Tiến sĩ F ngày ngày đi làm, đến phòng của mình lúc 9 giờ rưỡi. Giờ tiếp khách hàng là từ 10 giờ, nhưng trước đó phải ông lướt mắt qua các giấy tờ, kiểm tra lại các thiết bị máy móc. Ngoài ra thầm thử tính tổng kết tiền lời cũng là một điều thú vị.
Vừa phì phà tẩu thuốc, vừa uống tách cà phê đen, tạm nghỉ một lát là đã đến 10 giờ. Có tiếng gõ cửa, rồi nhân viên vào trình báo.
-Thưa giáo sư, khách hàng đang đợi, bắt đầu được chưa ạ?
-Được, hãy cho từng người một vào.
Người nhân viên vừa đi ra thì có một người đàn ông bước vào. Một người khoảng 40 tuổi, có nước da trắng. Tiến sĩ F cất tiếng hỏi:
-Xin quý khách cho biết quý danh?
-Ta đây là Yui Shousetsu. Chính là Yui Shousetsu thứ thật đây.
Giọng nói và điệu bộ của khách ra chiều rất oai vệ. Tiến sĩ F niềm nở đón tiếp:
-Vâng, tôi đã hiểu. Xin mời quý khách hãy nằm lên chiếc trường kỷ này.
Trong câu nói, khách dùng từ “thứ thật”, nên có thể nhận ra ngay được rằng đó là ảo tưởng.
Nhân vật lịch sử Yui Shousetsu thời trước đã toan nổi loạn chống lại Mạc phủ, cho dù có vì lý do gì mà tái sinh vào thời đại ngày nay, nếu quả thực chính là Yui Shousetsu, hẳn là cũng không dùng từ “thứ thật”.
Không biết vì sao ảo tưởng tự xem mình là Yui Shousetsu lại nẩy nở trong lòng người đàn ông này. Bất mãn bởi phẫn uất trước thời đại thái bình quá đỗi này chăng. Đây cũng là điểm chung trong xã hội hiện nay, có lẽ đã khiến cho anh chàng này thành ra hoang tưởng mà nghĩ mình là Shousetsu cũng nên.
Thế nhưng đối với tiến sĩ F thì nguyên nhân thế nào cũng được, việc truy tìm là điều không cần thiết. Tiến sĩ là người có đầu óc thực tế, nếu có thì giờ như thế thì chẳng thà là chữa trị thêm người nào khác, được càng nhiều càng tốt. Người càng không có tài hành động lại càng hay thích nói “để chờ điều tra kỹ hơn đã”.
Thời gian chữa trị khoảng 10 phút là xong. Khi người đàn ông ngồi nhỏm dậy trên chiếc trường kỷ êm ái, thì ảo tưởng ấy đã bị trừ khử mất rồi. Tiến sĩ F nhìn như soi vào mặt anh ta mà hỏi:
-Thế nào, ngài thấy thế nào, thưa ngài Yui Shousetsu.
-Khoan khoái lắm ạ. Thấy thanh thoát hẳn. Nhưng chớ có coi thường người ta chứ. Ai lại gọi người ta là Yui Shousetsu là thế nào. Một chỗ dở hơi như thế này, ai còn muốn tới một lần nữa.
Người đàn ông nói giọng giận dữ, nện gót bước ra khỏi phòng. Thế nhưng tiến sĩ F chẳng buồn đuổi theo. Tiền chữa trị đã thu trước rồi. Vì thế không thiệt thòi gì cả.
Chiếc trường kỷ mà người đàn ông đã nằm nẫy giờ ấy, trong ruột ghế, đúng vào chỗ gối đầu khi ngả người xuống ghế, có giấu một thiết bị. Thiết bị ấy đã hút lấy ảo tưởng.
Sau khi người đàn ông ra về, tiến sĩ F khom người xuống, thò tay xuống dưới ghế, lấy ra một viên thuốc con nhộng, trong đó đựng ảo tưởng cho rằng mình là Yui Shousetsu.Tiến sĩ cất viên ấy vào trong một chiếc lọ thủy tinh, dán nhãn, rồi cất vào phòng để tủ sắt.
Thiết bị này là kết tụ công lao khó nhọc của tiến sĩ F. Lúc đi vắng, tiến sĩ cất vào phòng để tủ sắt, nên cơ cấu của thiết bị cho đến nay vẫn được giữ kín. Dĩ nhiên hẳn là nếu đem công bố được thì vẫn hơn, nhưng nhân tình thế thái đa đoan là thế. Ai cũng biết thôi, chỉ trong chớp nhoáng sẽ có vô số đồng nghiệp ra đời, rồi bắt đầu phải phá giá, không còn được trả thù lao xứng đáng nữa. Không chơi xấu một chút thì không được trả thù lao xứng đáng. Có thể nói rằng tiến sĩ F không thuê trợ tá, một mình điều hành với qui mô nhỏ như thế là khôn ngoan.
Thế rồi tiến sĩ F nhấc máy điện thoại để trên bàn lên, quay một số.
-A lô, có phải là đoàn kịch đấy không ạ?
-Vâng, đúng rồi ạ. Dạ xin cho biết quý danh?
-Đây là ngân hàng ảo tưởng. Chúng tôi mới có được mặt hàng mà quý khách đã đặt mua từ lâu, nên xin báo cho quý khách biết.
-A, giáo sư đấy à. Vậy là giáo sư cũng đã có được Yui Shousetsu rồi phải không ạ. Thế thì tốt qúa. Ngày trình diễn đã gần kề, thế nhưng dạo này diễn viên lười tập dượt lắm, chúng tôi đang lo đấy ạ. Vậy chúng tôi xin đến lấy về ngay ạ.
Giọng nói nghe ra chiều mừng rỡ. Chỉ cần dùng viên con nhộng lúc nãy, là người diễn viên sẽ hóa thân thành Yui Shousetsu ngay. Chắc hẳn là đoàn kịch sẽ đem tiền đến liền để lấy về. Lẽ ra là người đàn ông vừa nãy cũng được chia cho một phần tiền lời, nhưng vì anh ta đã giận dỗi bỏ về, coi như là đã từ bỏ quyền lợi, nên cũng không hề gì.
-Nào, xin mời vị khách tiếp theo.
Tiến sĩ F liên lạc bằng điện thoại nội tuyến sang phòng bên cạnh, thì có một người đàn ông mới chớm cao tuổi bước vào.
-Quý khách đang phiền muộn vì ảo tưởng gì ạ?
- Không, tôi không có ảo tưởng gì cả. Phiền muộn thì có đấy ạ.
-Vậy, quý khách đến đây để làm gì ạ?
-Thật ra là tôi muốn bàn về chuyện của con tôi. Xin nhờ giáo sư có cách nào giúp cho.
-Hễ là chuyện liên quan đến ảo tưởng, nếu cụ dẫn chính đương sự tới đây chúng tôi sẽ giải quyết tất cả được thôi. Vâng, chuyện là như thế nào ạ?
-Tôi đang lo là cứ cái điệu này thì không thể gặp duyên lành cưới hỏi hạnh phúc được. Con tôi cứ tưởng mình là một cô gái thùy mị dịu dàng.
-Sao cụ lại bảo thế. Như thế không phải là ảo tưởng đâu ạ. Mà cho dù đó là ảo tưởng chăng nữa, thì cũng là một loại ảo tưởng quý hóa. Thời bây giờ ngày càng có nhiều cô gái tính tình khô khan, thô bạo, chỉ thích lý sự, cứ như là một cái mốt không bằng. Việc gì mà phải chạy theo thời thượng như thế. Chính những người như thế mới là khi kết hôn sẽ bị bất hạnh, thống kê cũng cho thấy vậy.
-Thật thế à…
-Vâng, đúng thế ạ. Có nhiều đơn đặt hàng cần loại ảo tưởng như thế lắm, chúng tôi xin mua với giá cao. Nhưng theo ý kiến của riêng tôi, thì tôi không tán thành việc trừ khử loại ảo tưởng ấy đâu ạ.
-Thế nhưng, tôi muốn khử đi ạ…
-Tất cả đều là vì quý khách thôi ạ. Chúng tôi xin tôn trọng ý muốn của cụ. Thế nhưng, tại sao cụ lại định bỏ đi một thứ như thế, phí quá ạ.
-Thực ra là vì cháu là con trai ạ…
Nếu nói về con trai thì loại ảo tưởng đang được giữ nhiều nhất trong tủ sắt là ảo tưởng lấy từ các nam sinh. Loại ảo tưởng thấy phụ nữ lõa lồ hiện ra rõ mồn một, toàn là những ảo tưởng cái nào cái nấy na ná từa tựa như nhau. Những thân chủ nhờ cất giữ hộ ảo tưởng ấy đều lên lớp và tốt nghiệp với thành tích giỏi giang. Là nhờ không còn bị ám ảnh bởi ảo tưởng, tận dụng được thật hữu hiệu tòan bộ sinh hoạt hàng ngày, tập trung vào việc học.
Thế rồi, họ vào làm các bộ hay công ty vào bậc nhất, rồi mới tới lấy lại ảo tưởng. Nhờ vậy, hiếm khi nào mà lại không lấy được tiền công cất giữ. Vả lại, vạn nhất có trường hợp nào bị bên kia trốn nợ bỏ của lại, thì phía ngân hàng cũng đã chuẩn bị cách sử dụng. Là vì có thể đem bán đắt giá cho những ông trưởng giả đã già nua, nên không phải lo. Họ rất hoan nghênh loại ảo tưởng này, bảo rằng thú vị hơn các thứ như là xem tivi.
-Nào, xin mời vị khách tiếp theo.
Người kế tiếp bước vào là một phụ nữ kiểu trí thức có vẻ nghiêm trang. Tuổi chừng 30, tay không đeo nhẫn, xem ra có lẽ là độc thân. Tiến sĩ F khấp khởi mừng thầm trong bụng. Loại khách này là cả một kho tàng ảo tưởng. Không biết là sắp sửa có được loại ảo tưởng đặc biệt tuyệt vời nào đây. Tiến sĩ làm ra vẻ thản nhiên hỏi, mà lòng thì chứa chan hy vọng.
-Nào, xin quý khách đừng ngần ngại, hãy cho chúng tôi biết quý khách đang phiền muộn vì chuyện gì.
Tức thì, chưa gì mà đôi chân mày của nữ khách đã dựng ngược lên:
- Hỏi gì mà bất lịch sự! Tôi không có điều gì phiền muộn cả. Tôi đến đây là để hỏi mua thôi.
-Ái chà, vậy là chúng tôi lại hiểu lầm mất rồi. Vậy chứ quý khách muốn có loại ảo tưởng nào ạ? Chúng tôi có loại này hơi đắt giá một chút, ví dụ như ảo tưởng dịu dàng thùy mị, quý khách thấy sao ạ?
-Tôi không cần những thứ ấy. Thứ mà tôi muốn có là loại này này. Đó là ảo tưởng phiền muộn vì mình đã phạm tội, cho dù là mình không làm điều đó. Ông có thứ ấy không?
-Có, có ạ. Loại ảo tưởng ấy thì chúng tôi tính giá rẻ thôi. Vì có nhiều người gửi giữ hộ, mà hiếm có ai dùng đến. Thế nhưng, tại sao quý khách lại cần dùng đến thứ đó. Theo chỗ chúng tôi thấy thì …
Tiến sĩ F lấy làm lạ trân trối nhìn cô ta, thì cô nói như muốn gạt phắt đi ánh mắt ấy của ông:
-Bất lịch sự quá! Tôi là luật sư. Tôi định dùng cho bị cáo thân chủ của tôi. Bị cáo phạm tội mà cứ nhởn nhơ như không, cứ cái điệu này thì e rằng sẽ gây ấn tượng xấu với quan tòa, chắc chắn là sẽ bị tuyên án rất nặng. Để cho bị cáo tỏ ra hồi tâm hối cải thì tôi cần có bằng được loại ảo tưởng này. Vì vậy, hãy cho tôi cái nào thật mạnh vào.
-Vâng được thôi. Tôi sẽ cho quý khách một loại thật là mạnh.
Tiến sĩ F vừa gật đầu, vừa mở phòng để các tủ sắt. Hóa ra là loại ảo tưởng này cũng có cách sử dụng. Từ nay mình sẽ vận động những bên liên hệ, tìm cách mở rộng thị trường bán loại ảo tưởng này mới được.
Tiến sĩ tìm trên giá, lấy ra một viên đựng loại ảo tưởng có nồng độ mạnh nhất, đem đưa cho nữ luật sư. Đó là ảo tưởng của một người không phạm tội gì cả mà cứ có mặc cảm tội lỗi nặng nề, suýt nữa là đã tự vận. Hẳn là sẽ rất công hiệu trong phiên tòa. Không chừng còn công hiệu quá đến mức không phải không có khả năng bị cáo còn toan tìm đến cái chết. Thế nhưng không cần phải mủi lòng thương kẻ ác. So ra thì còn tốt hơn là để người lương thiện vô tội phải tự tử.
Ngày hôm ấy khách hàng đến liên tục không ngớt, tiến sĩ F phải rút ngắn giờ cơm trưa để tiếp khách. Có lẽ là vì ngày mai là ngày nghỉ cũng nên.
Ảo tưởng lấy từ người phụ nữ thích ăn mặc hở hang được đem trao cho công ty điện ảnh. Nghe đâu là để cho nữ minh tinh màn bạc gạo cội theo chủ nghĩa không thích hở hang. Hy vọng là họ sẽ quay xong được cuốn phim vĩ đại đang được bàn tán xôn xao.
Có cả người đàn ông cứ tưởng mình là ngựa. Nghe đâu là vì mê đua ngựa, sinh ra bệnh tâm thần muốn nói chuyện với ngựa, rốt cuộc thành ra như thế. Lại có ảo tưởng rằng mình là cáo, hay là rắn, hoặc là quái vật trong vũ trụ. Loại ảo tưởng này thì hầu như chẳng có ai dùng đến cả.
Có người mang ảo tưởng rằng mình luôn luôn bị vợ giám sát không sao chịu nổi, loại ảo tưởng này thì đem cho những người bất mãn vì vợ không thèm để ý đến mình.
Có cả những khách hàng là các cụ già. Họ để dành được món tiền rất lớn, nhưng không có ai xứng đáng để để tiền của lại cho. Họ thú thật là tuy cũng định hay là thử vung tay tiêu xài cho hết, nhưng bản tính keo kiệt lâu năm đã ăn sâu vào người nên không làm sao được. Những người thật đáng thương. Thế nhưng, cũng dễ thôi. Chỉ việc đánh đổi cho người có tật tiêu hoang là xong.
Lại có kẻ chẳng phải là say rượu, mà cứ tự xưng rằng
-Ta là thiên tài.
Loại ảo tưởng này thì đem biếu không cho thiên tài thực sự nhưng đã đánh mất tự tin, không còn thiết làm gì nữa. Số là tiến sĩ F cũng đã điều tra hẳn hoi về chuyên môn của thiên tài này, để xác nhận được rằng chắc hẳn vị này sẽ không chế ra thiết bị độc đáo dùng cho ngân hàng ảo tưởng. Tiến sĩ F không phải là người quá tốt bụng đến mức dại dột đâu.
Có một thanh niên mắt long lên sòng sọc đỏ ngầu, phải có đến năm người bạn đè xuống và khiêng đến. Cậu ta gào lên:
-Ta phải giết mới được. Ta phải giết mới được.
-Cậu muốn giết ai vậy?
Tiến sĩ hỏi nhưng không nhận được câu trả lời đích xác. Hình như là ai cũng được, chỉ là cậu ta đang muốn giết người tới mức không chịu nổi. Ngữ này mà để đi lơ ngơ ngoài phố thì cực kỳ nguy hiểm. Tiến sĩ F liền tức tốc trừ khử miễn phí loại ảo tưởng ấy đi.
Không phải là khử miễn phí vì muốn phụng sự xã hội đâu. Mà vì loại ảo tưởng này bán được rất đắt giá. Dĩ nhiên là không phải để bán trong nước. Mà là vì đơn đặt hàng từ các nước thường xảy ra đảo chánh liên miên đã tới tấp gửi về, bảo thế nào cũng muốn mua cho bằng được.
Loại ảo tưởng này phát huy được ở nước ngoài, nên cũng không có vấn đề. Hơn nữa, nếu ở cương vị không thể không chiến đấu, thì đối với chính đương sự chẳng thà vui vẻ mà giết người vẫn hơn là phải giết người một cách bất đắc dĩ. Có lẽ là sẽ được thăng chức, huân chương cài đầy trên ngực. Không phải là không có trường hợp cuối cùng còn được tôn lên làm anh hùng, làm nguyên thủ quốc gia cũng không chừng ấy chứ. Như thế cũng tốt đấy nhỉ.

Đến 4 giờ, giờ tiếp khách đã hết.
-Ái chà, ngày hôm nay bận thật.
Khi tiến sĩ F vừa lẩm bẩm vừa châm lửa đốt tẩu thuốc, thì có một cô gái bước vào, cho dù các nhân viên đã cản lại mà vẫn không được.
-Này, tiến sĩ ơi..
Cô gái cất giọng õng ẹo tiến lại gần. Vừa trông thấy người này, tiến sĩ F đã cau mày lại. Nói thế chứ cô ta không phải là người cho vay đến đòi nợ, cũng chẳng phải là một tay gián điệp công nghiệp cừ khôi gì cả.
Mà đó là một cô gái đã quá nặng lòng tơ tưởng tiến sĩ F. Mức độ tơ tưởng của cô ta ngang bằng với tổng số thịnh tình của cả nhóm khán thính giả hâm mộ dành cho một ca sĩ có những bài hát đang thịnh hành. Tiến sĩ F lẩn tránh cách nào cô ta cũng đuổi theo bằng được. Rồi cuối cùng là xông vào tận căn phòng này. Nếu đó là một tuyệt sắc giai nhân thì sự thể đã khác, đằng này khuôn mặt của cô ta lại không thể nào có thể nhìn thẳng vào chỉ trong một phút thôi, nên thật là khó xử.
Tiến sĩ F đành phải kéo màn, chỉ vào chiếc ghế trường kỷ bên cạnh mà bảo cô ta:
-Xin chào quý khách. Thôi thì quý khách hãy nằm xuống chiếc ghế này vậy.
Cô gái nhoẻn miệng cười, lẳng lơ nằm xuống một cách khêu gợi. Có vẻ như là cô ta định dùng kế ngọt ngào quyến rũ đây.
Thế nhưng người bị mắc bẫy lại chính là cô ta. Tình yêu tới mức dị thường của cô đối với tiến sĩ F đã bị thu cả vào viên hình con nhộng. Cô ta giống như vừa đuổi được hồn cáo nhập vào người lâu nay, tỉnh táo ra về.
-Cuối cùng đã gặp phải thứ gì đâu, không mời mà đến. Chà, không biết ngày mai được nghỉ thế nào đây.
Tiến sĩ F nghĩ ngợi rồi bèn quyết định sẽ đi ra vùng ngoại ô. Rời xa thành phố, ở một ngày trên cao nguyên mát rượi cũng là điều hay.
Tuy nhiên, không chỉ có thế thôi. Có một người nữ mà tiến sĩ F đã thầm đem lòng tưởng nhớ. Thiết tưởng không cần phải nói, cô ta đẹp vô cùng, không cần phải cho uống viên thuốc nào cả, cô ta cũng đã dịu dàng thùy mị lắm rồi. Duy chỉ có một khuyết điểm thôi, đó là mối quan tâm của cô đối với tiến sĩ F thì rất là nhạt nhẽo. Tức là mối quan hệ không tiến triển tốt đẹp chút nào cả. Vì thế tiến sĩ định mượn cớ đến gần đấy để tìm đến thăm ngôi biệt thự của cô.
Lần này thì chắc là sự thể sẽ khả quan hơn. Bây giờ tiến sĩ đã có được viên thuốc quý trong tay. Tìm cách nào cho cô ta uống là được.
Hôm sau ngày nghỉ, tiến sĩ F lại đi làm như thường lệ. Nhớ lại ngày hôm trước, nét mặt ông trông thật vui vẻ. Vì đã cho cô ta uống được viên thuốc ấy thật tự nhiên. Bây giờ chỉ còn chờ công hiệu của thuốc thôi. Thuốc được hấp thu vào cơ thể khoảng 12 tiếng đồng hồ sau thì sẽ có công hiệu.
Chuông điện thoại vang lên.
Đó là điện thoại từ biệt thự của cô gái mà tiến sĩ đã đến thăm ngày hôm qua.
Bên tai của vị tiến sĩ đang hồi hộp chờ đợi có tiếng người giúp việc hoảng hốt nói:
-Giáo sư có thể đến ngay cho được không ạ? Thật không hiểu cơ sự ra làm sao nữa ạ, vì tiểu thư cứ cất tiếng hí vang và chạy quanh nhà. Xin giáo sư có cách nào giúp cho ạ..
Tiến sĩ F lấy làm lạ. Không biết là chuyện gì thế nhỉ. Thế rồi cuối cùng cũng đã nghĩ ra. Có lẽ là ông đã cho cô gái uống nhầm viên thuốc ngựa cùng đem theo mất rồi.
Viên thuốc ấy đựng ảo tưởng cho rằng mình là ngựa, vẫn được cất giữ lâu nay xong không có người dùng tới, ông lại không dám vứt càn đi đâu đó, vì sợ có ai uống phải thì sinh phiền. Do đó nhân thể đi ra ngoại ô nên mới mang theo, định là đem cho ngựa uống.
-Cứ đem cô ấy tới đây, nhanh lên. Phải chữa trị thôi.
Tiến sĩ F trả lời thế rồi cúp điện thoại.
Đúng lúc ấy từ phòng bàn giấy bên cạnh có tiếng ồn ầm ĩ cả lên. Nghe có cả tiếng la hét kinh hoàng. Thế rồi có tiếng gõ cửa phòng của tiến sĩ.
Tiếng gõ cửa nghe như gói ghém mối thân tình, nhưng kêu rất to. Nếu là tiếng gõ của người thì không kêu to đến thế đâu. Còn nếu gõ bằng móng ngựa, thì có lẽ tiếng gõ kêu to đến như thế cũng không chừng.

6/6/2017


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đơn giản chỉ là cái bẫy:




VÌ THƠ HAY V Ì TIỀN ?
CÁC BẠN FB THÂN MẾN. GẦN 20 NGÀY TRƯỚC NGÔ MINH NHẬN ĐƯỢC CÔNG VĂN MỜI THAM GIA CUỘC THI THƠ " VIỆT NAM TRONG TÔI". THẤY CUỘC THI CÓ TÊN GỌI RẤT ĐẸP, NM LIỀN GỬI CHÙM THƠ DỰ THI MONG CHÓ NGÁP PHẢI RUỒI, KIẾM CHÚT TIỀN GIẢI THƯỞNG CHO CUỘC SỐNG ĐỠ KHỔ. AI NGỜ HÔM TRƯỚC, NM NHẬN ĐƯỢC HỒI ÂM CỦA BAN TỔ CHỨC CUỘC THI THƠ QUY ĐỊNH : PHẢI GỬI TIỀN :" 1. Tham gia mua sách 360.000đ/cuốn ; 2. Tham gia phần thưởng Tác giả thơ triển vọng là 1.000.000đ ; 3. Tham gia hội viên Câu lạc bộ 200.000đ
Lưu ý: Ban tổ chức kính mong tác giả gửi tiền tham gia các chương trình như thông báo này".
THI THƠ, THƠ ĐƯỢC GIẢI THÌ PHẢI TRAO GIẢI THƯỞNG, THƠ IN VÀO SÁCH PHẢI TRẢ TIỀN NHUẬN BÚT VÀ SÁCH BIẾU, THẾ MÀ Ở ĐÂY NHÀ THƠ PHẢI NỘP TIỀN! THI THƠ GÌ MÀ LẠ THẾ? ĐÂY LÀ VÌ THƠ HAY VÌ TIỀN? CÓ PHẢI ĐÂY LÀ HÌNH THỨC "LÀM TIỀN"? VÌ THẾ NM NGAY LẬP TỨC XIN RÚT KHỎI CUỘC THI. NM KHUYÊN CÁC BẠN fb LÀM THƠ NÊN CẨN THẬN VỚI CUỘC THI THƠ NÀY!!!
MỜI CÁC BẠN ĐỌC CÔNG VĂN CỦA BAN TỔ CHỨC CUỘC THI THƠ " VIỆT NAM TRONG TÔI":
VIỆN KHOA HỌC PHÁT TRIỂN NHÂN LỰC
KINH TẾ VÀ VĂN HÓA
----------------
Số: 24-17/TB-NVCAC
CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Hà Nội, ngày 03 tháng 06 năm 2017
Kính gửi: Ông(bà) Ngô Minh
Cuộc thi thơ “VIỆT NAM TRONG TÔI” nhận được sự tham gia của nhiều tác giả trên khắp cả nước. Hiện nay bài dự thi của nhà thơ Ngô Minh Chúng tôi đã tổ chức chấm sơ khảo, đã vi tính nhằm thực hiện đúng như thông báo Số: 24-17/TB-NVCAC ngày 20 tháng 3 năm 2017. Để cuộc thi được long trọng tổ chức trao giải đúng với thời gian đã định (tháng 9/2017) và nhằm đúng vào ngày CLB Văn hóa nghệ thuật Nguồn Việt tổ chức Đại hội giữa nhiệm kỳ, chúng tôi mong nhận được sự hợp tác của quý vị trong thời gian tới. Như vậy chỉ trong 02 tháng phát động cuộc thi, Ban tổ chức không chỉ nhận được sự tham gia dự thi mà còn nhận được lời đề nghị tham gia sinh hoạt Câu lạc bộ Văn hóa nghệ thuật Nguồn Việt của quý vị. Để tạo sân chơi cho những người đam mê văn hóa nghệ thuật, nay Ban chấp hành CLB tiếp tục kết nạp hội viên mới. Theo đó Hội viên tham gia CLB tự nguyện đóng góp lệ phí 200.000đ/hội viên; gồm tiền lệ phí sinh hoạt CLB, Thẻ hội viên và phù hiệu CLB. Những tác giả có bài dự thi chọn in vào sách hoàn toàn có thể tham gia Hội viên CLB.
DƯỚI ĐÂY LÀ DANH SÁCH BÀI ĐÃ LỌT QUA VÒNG SƠ KHẢO VÀ ĐƯỢC IN VÀO SÁCH CỦA TÁC GIẢ
Ban tổ chức cuộc thi thống nhất chọn ra tác phẩm: Của tác giả để chấm chung khảo và có kế hoạch trao giải. Cuộc thi Việt Nam trong tôi ngoài những tác giả đạt giải, Ban tổ chức cũng khuyến khích tác giả tham gia phần thưởng: Tác giả thơ triển vọng, kêu gọi sự tự nguyện đóng góp kinh phí là 1.000.000đ. Như vậy trong thông báo này tác giả có thể tham gia 3 chương trình:
1. Tham gia mua sách 360.000đ/cuốn
2. Tham gia phần thưởng Tác giả thơ triển vọng là 1.000.000đ
3. Tham gia hội viên Câu lạc bộ 200.000đ
Lưu ý: Ban tổ chức kính mong tác giả gửi tiền tham gia các chương trình như thông báo này, chúng tôi mong nhận được sự tài trợ của các mạnh thường quân để lễ trao giải thực sự là ngày hội của những người yêu Văn hóa nghệ thuật và tôn vinh được những tác giả tác phẩm xuất sắc trong cuộc thi. Do tính bảo mật của Email: vietnamtrongtoi@gmail.com bị mất do vậy những tác giả đã gửi bài qua mail này Ban tổ chức không nhận được. Vậy kính đề nghị tác giả vui lòng gửi lại qua địa chỉ: vietnamtrongtoi9@gmail.com. Ban tổ chức mong tác giả cảm thông vì sự bất tiện này. Theo đó chúng tôi sẽ ra hạn thêm thời gian nhận bài cho những tác giả gửi bị thất lạc đến hết ngày 30 tháng 6 năm 2017.

Tác giả gửi tiền tham gia xin gửi về địa chỉ:
CUỘC THI THƠ “VIỆT NAM TRONG TÔI”
Phòng 3308, tòa nhà CT12A, chung cư Kim Văn Kim Lũ, đường Nguyễn Xiển, Hoàng Mai, Hà Nội
Điện thoại: 04.85871819 – 0938.906.619
Email: vietnamtrongtoi9@gmail.com

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trẻ béo phì ở Trung Cộng: nhiều nhất thế giới


image

Một nghiên cứu mới cho thấy Trung Cộng có số lượng trẻ em béo phì nhiều nhất thế giới và Việt Nam có tỷ lệ người lớn béo phì thấp nhất trên toàn cầu

Cứ 10 người trên thế giới thì có 1 người bị bệnh béo phì. Chứng bệnh này đang gia tăng ở cả những nước giàu lẫn nước nghèo. Tại nhiều quốc gia, căn bệnh béo phì tăng nhanh ở trẻ em hơn là với người lớn, theo cuộc nghiên cứu mới nhất.

image

Các nhà nghiên cứu ước tính hiện có hơn 107 triệu trẻ em và 603 triệu người lớn bị béo phì. Nghiên cứu này cũng phát hiện béo phì tăng gấp 3 lần ở trẻ em và thanh niên tại các nước như Trung Cộng, Brazil và Indonesia. 

Những con số đó rất đáng quan ngại vì số người lớn béo phì cũng ngày một tăng từ những người trẻ béo phì hôm nay và gia tăng các vấn đề như tiểu đường, bệnh tim mạch, và nhiều bệnh ung thư, theo một số chuyên gia.

Một nhóm các nhà nghiên cứu của trường Đại học Washington ở Seatlle dẫn đầu thực hiện nghiên cứu này. Cuộc nghiên cứu được đăng tải trên Tạp chí Y học New England Journal đầu tuần này và được giới thiệu tại một buổi hội thảo về khoa học thực phẩm và chính sách tại Stockholm.

image

Sự bùng nổ bệnh béo phì trong trẻ em ở Trung Cộng trở nên “tồi tệ hơn bao giờ hết”, theo một chuyên gia bình luận về kết quả của nghiên cứu. Nghiên cứu được thực hiện ở 195 nước, mặc dù các dữ liệu ở nhiều nước không được đầy đủ hoặc không có. Các nhà nghiên cứu đã phỏng đoán và dùng phương pháp toán học để lấp vào khoảng trống dữ liệu đó.

Mặc dù còn có những hạn chế nhưng đây là bức tranh đầy đủ nhất, tính tới thời điểm này, về bệnh béo phì toàn cầu, một chuyên gia về tiểu đường Edward Gregg từ Trung tâm Ngăn ngừa và Kiểm soát Dịch bệnh Hoa Kỳ. Ông viết một bài xã luận đăng kèm kết quả nghiên cứu này.

image

Cũng theo nghiên cứu này, tỷ lệ béo phì tăng gấp đôi ở 73 nước trong khoảng thời gian từ 1980 đến 2015. 

Những nước có tỷ lệ béo phì không tăng mạnh gồm có Afghanistan, Bulgaria và Cộng hòa Dân chủ Congo.

Trên toàn thế giới, khoảng 5% trẻ em và 12% người lớn bị béo phì vào năm 2015. Ở Mỹ, khoảng 17% trẻ em và 38% người lớn bị béo phì, theo ước tính trước đây của Trung tâm Ngăn ngừa và Kiểm soát Dịch bệnh Hoa Kỳ. 

Trong số 20 quốc gia lớn nhất thế giới, Mỹ có tỷ lệ béo phì cao nhất ở trẻ em và người lớn. Bangladesh có tỷ lệ thấp nhất.

image

Ai Cập có tỷ lệ béo phì cao nhất ở người lớn.

Việt Nam có tỷ lệ người lớn béo phì thấp nhất thế giới.

Trung Cộng có số lượng trẻ em béo phì nhiều nhất với 15 triệu em. Ấn Độ là 14 triệu trẻ bị béo phì.

image

Trên toàn cầu, có khoảng 4 triệu người chết liên quan tới quá cân hoặc béo phì trong năm 2014 vì bệnh tim mạch và tiểu đường.

image


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Về Việt Nam không nên xài số điện thoại ở Mỹ


image 
Ông Hòa Nguyễn, cư dân Westminster, cùng hóa đơn điện thoại tăng hơn $500.00 so với bình thường.

Nhận được hóa đơn điện thoại Tháng Năm, 2017, với số tiền tăng thêm hơn $500 so với mức bình thường, ông Hòa Nguyễn muốn “té xỉu.”

Mang lý do vì sao bị tính tiền “kinh khủng” như vậy đến tòa soạn Người Việt, ông Hòa chỉ muốn “cảnh báo” mọi người hãy cẩn thận khi mang điện thoại từ Mỹ về Việt Nam sử dụng.

‘Cứ nghĩ là dùng Viber gọi thì không trả tiền’

image

Giữa Tháng Tư, vợ ông Hòa, cư dân thành phố Wesmtminster, về Việt Nam thăm người em đang bị bệnh nặng. Để tiện việc liên lạc, vợ ông cầm theo chiếc điện thoại mà bà vẫn dùng hằng ngày qua mạng T-mobile.

“Vợ tôi nghĩ rằng khi về bển, tải ứng dụng Viber xuống rồi dùng Viber gọi qua internet thì sẽ không phải trả tiền,” ông Hòa kể.

(Viber là một ứng dụng di động cho phép gửi các tin nhắn và gọi miễn phí đến bất cứ người dùng Viber nào. Dĩ nhiên, muốn dùng Viber phải có internet – tức chữ ‘data’ trong hóa đơn T-mobile.)

Nghĩ vậy, nên vợ ông Hòa “hoàn toàn yên tâm” khi gọi và nhận một số cuộc gọi từ các nơi vào số điện thoại của bà. Tổng cộng thời gian các cuộc gọi đến gọi đi là 83 phút.

Chỉ đến khi nhận hóa đơn điện thoại tháng này, ông Hòa mới “tá hỏa” khi thấy “trung bình mỗi tháng tôi trả $175 cho T-mobile, nhưng ‘bill’ tháng này lên đến hơn $700.”

Ra là, 83 phút gọi đi gọi về từ Việt Nam của vợ ông Hòa không miễn phí như bà nghĩ, mà tất cả đều bị tính vào cước phí gọi “roaming” và lệ phí cho mỗi phút gọi này là $5.99

“Ngạc nhiên, tôi gọi cho T-mobile hỏi thì được trả lời là cái phone vợ tôi dùng line của T-mobile, nhưng khi cầm về Việt Nam xài thì do T-mobile có hợp đồng với hãng Viettel ở Việt Nam, và hợp đồng này cho phép những ai đang dùng internet (data) của T-mobile sẽ tự động chuyển sang internet của Viettel và họ tính mình tiền ‘roaming’,” ông Hòa giải thích lại.

image

“Data roaming” hay nói một cách đơn giản là “roaming”, tức là tính năng cho phép điện thoại của bạn vào được mạng (online) khi bạn đi đến những nơi mà công ty điện thoại của bạn không phủ sóng tới, bằng cách tự chuyển sang “dùng nhờ” sóng của nhà cung cấp mạng (internet) khác.

Trong trường hợp này, T-mobile chưa có sóng ở Việt Nam, nên khách hàng dùng “data” của T-mobile, khi mang điện thoại về Việt Nam, sẽ tự động mượn sóng của Viettel để dùng. Khách hàng sẽ phải trả tiền “roaming” này với giá tùy theo hợp đồng của T-mobile với nhà cung cấp mạng ở mỗi nước khác nhau.

image
Dùng số điện thoại ở Mỹ mang về Việt Nam dùng sẽ bị tính tiền “roaming” rất cao. 

Hiểu nhầm hoặc không hiểu khi sử dụng ‘data’ của điện thoại

Trường hợp bị tính tiền rất nhiều do hiểu nhầm là mình “đang sử dụng Viber, mà Viber thì ‘free’” như cách nghĩ của vợ ông Hòa không phải là cá biệt.

Cũng chính ông Hòa kể, “Mới đây bạn tôi cũng bị khi cầm điện thoại T-mobile đi du lịch ở vùng Caribbean. Bạn tôi nói chỉ mở lên coi tin nhắn thôi thì tất cả ‘roaming’ và hết phải trả gần $400 tiền ‘bill’.”

Vợ ông Hòa và bạn ông đều bị nhầm hoặc có thể không hiểu rõ việc sử dụng internet từ điện thoại di động.

image

Ngày nay, các điện thoại thông minh “smart phone” đều có tính năng “roaming.” Tùy theo thuê bao mà khách hàng chọn khi sử dụng các hãng điện thoại tại Mỹ, cụ thể trong trường hợp này là T-mobile, mà “data roaming” có thể bị tính tiền nhiều hay ít ở những tiểu bang, những quốc gia khác nhau.

Denise, một nhân viên “chăm sóc khách hàng” (customer service) của T-mobile, cho biết, “Do Việt Nam chưa có sóng của T-mobile, cho nên nếu khách hàng muốn dùng số điện thoại của T-mobile ở Việt Nam thì sẽ phải trả $5.99 cho mỗi phút nghe hay gọi, 20 cents cho mỗi tin nhắn gửi đi hay nhận đến, và $15.00 cho mỗi megabyte khi vào mạng  xem email hay lướt web.”

Về trường hợp như vợ ông Hòa “nghĩ rằng mình đang dùng Viber khi ở Việt Nam,” Denise giải thích, “Chúng tôi không còn hợp đồng với công ty điện thoại ở Việt Nam, vì vậy bạn sẽ không thể truy cập dữ liệu để sử dụng Viber từ điện thoại của bạn được.”

“Viber sẽ không xài được khi không có internet,” Denise nói thêm.

Về Việt Nam mà muốn có internet cho chính số điện thoại đang xài ở Mỹ thì chỉ có “roaming.”
Nghĩa là, thật sự vợ ông Hòa hoàn toàn dùng “roaming” mà không hề biết.

image

Cô Tâm Nguyễn ở Santa Ana cũng có kinh nghiệm chút ít về điều này. Cô kể, “Hồi Tháng Ba, khi vừa về đến Sài Gòn, ra khỏi phi trường, mở điện thoại ra thấy có hai tin nhắn và hai cái ‘voice message.’ Tôi mở ra xem và nghe. 

Còn đang vui vui vì sao mình có thể nhận và nghe tin nhắn từ Mỹ, tôi thử bấm số gọi luôn cho ông chồng. Chồng tôi bắt phone và nói ngay, ‘Em đang gọi bằng roaming đó, họ tính tiền nhiều lắm đó.’ Rồi ổng kêu tôi ‘turn off’ chức năng ‘roaming’ trên điện thoại, bảo mua cái sim ở Việt Nam thay vào rồi hãy gọi lại.”

Cô Tâm cho biết, “Chỉ vậy thôi mà khi nhận bill, thấy bị tính thêm $6.79, tức là 1 phút gọi roaming $5.99, 2 tin nhắn và 2 voice message mỗi cái 20 cents.”

Dù sao thì cô Tâm Nguyễn vẫn “may mắn” hơn vợ ông Hòa và bạn của ông khi có chồng cô biết và chỉ cô cách tắt đi chức năng “roaming” để không “đau bụng” khi nhìn thấy hóa đơn điện thoại tăng lên vài trăm đồng, thậm chí có người lên đến vài ngàn đô la.

Hãy mua thẻ điện thoại địa phương để dùng

image

Ông Hòa cho biết, “Tôi gọi lên hãng T-mobile cả bốn, năm lần, yêu cầu nói chuyện luôn với người quản lý để ‘ca bài ca con cá’ nhưng mà họ nói số tiền gần $500 đó mình phải trả chứ không được giảm bớt gì hết. Tuy nhiên, họ không bắt mình trả liền một lần mà cho trả trong tám, chín tháng.”

“Tôi muốn nói lên điều này cho mọi người biết là khi sử dụng điện thoại thì phải cẩn thận, nhất là khi mang về Việt Nam, không thôi phải tiền như vậy thì rất vô duyên. Muốn gọi Viber thì hãy mua một thẻ, một sim điện thoại ở Việt Nam thay vào để xài, dùng internet ở Việt Nam rồi gọi qua Viber, đừng mang theo điện thoại có ‘roaming’ như vậy,” ông Hòa nhắn nhủ.

Kinh nghiệm của ông Hòa cũng là lời gợi ý của Denise, nhân viên chăm sóc khách hàng của T-Mobile.

image

Denise giải thích, “Khi bạn vẫn để ‘sim card’ của T-mobile trong điện thoại và tắt chức năng ‘roaming’ thì điện thoại của bạn không sử dụng được ở Việt Nam vì chúng tôi không phủ sóng ở đó.”

image

Trả lời cho câu hỏi của phóng viên Người Việt, “Làm sao để có thể sử dụng điện thoại gọi và vào xem email, coi tin tức khi về Việt Nam mà không phải trả nhiều tiền?”, Denise khuyên, “Hãy ‘unlock’ điện thoại của bạn trước khi đi. Khi điện thoại đã ‘unlock’ rồi thì bạn hãy mua một cái ‘sim card’ ở nơi bạn đến để dùng. Đó là lựa chọn tốt nhất.”




Ngọc Lan

image

Phần nhận xét hiển thị trên trang