Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Việt Nam không hấp dẫn giới đầu tư bằng Trung Quốc vì trình độ công nhân thấp

Trình độ công nhân thấp không lo bằng dân trí và quan trí quá thấp và ngày càng tụt dốc không phanh.

Việt Nam không hấp dẫn giới đầu tư bằng Trung Quốc vì trình độ công nhân thấp
Người Việt 11/06/2017 - HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Dù dựa vào giá nhân công cực thấp để cạnh tranh nhưng trình độ của nhân công lại quá thấp, nên không lôi kéo được các nhà đầu tư nhiều như mong muốn của chính quyền Việt Nam.

Thợ may làm tại một xí nghiệp may cỡ nhỏ ở ngoại ô Hà Nội. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images). Nền kinh tế của Việt Nam tăng trưởng trung bình trên dưới 6.2% từ năm 2000 đến nay nhờ nổi tiếng thế giới là nơi tốt để các nhà đầu tư sản xuất chạy đến để cắt giảm chi phí cho các loại hàng hóa xuất cảng đi khắp nơi.

Trung bình, lương nhân công ở cả Hà Nội và Sài Gòn và những nơi có các xí nghiệp ngoại quốc đặt cơ sở sản xuất chỉ trung bình 3.9 triệu đồng một tháng (khoảng $172). Tuy cái ưu thế này ban đầu gây chú ý cho nhà đầu tư nhưng 78% của lực lượng thợ thuyền lao động tại Việt Nam lại không có trính độ giáo dục cao và chỉ có 9% là có bằng cấp đại học hay cao hơn.

Bài phân tích của tạp chí tài chính Forbes nói rằng việc thiếu thợ chuyên môn có trình độ đại học của thị trường lao động tại Việt Nam ngày càng chứng tỏ đây là rào cản hiển nhiên để Việt Nam có thể trở nên một loại trung tâm sản xuất các loại sản phẩm kỹ thuật cao. Bởi vì nó đòi hỏi khả năng chuyên môn cao do kiến thức từ các đại học cung cấp cho nhân công.

“Trong khi lương bổng thấp giúp Việt Nam duy trì lợi thế cạnh tranh với các nước khác, đặc biệt là Trung Quốc, nhưng nó cũng giới hạn khả năng của Việt Nam thu hút các nhà đầu tư kỹ thuật cao,” bảng phân tích của tổ chức tư vấn đầu tư Healy Consultants Group viết hồi tháng Năm.

Nếu không thay đổi chính sách giáo dục, Việt Nam có thể mất khả năng cạnh tranh lôi cuốn đầu tư ngoại quốc với Trung Quốc. Quốc gia này có tới 76% trong tổng số lực lương lao động không có nghề chuyên môn được đào tại bài bản tại trường học, theo tờ nhật báo Trung Quốc. Vì vậy mà có đến 90% các công ty của Trung Quốc bị ảnh hưởng vì thiếu chuyên viên có trình độ.

Tuy thiếu chuyên viên trình độ cao nhưng tỉ lệ còn lại 24% kia lại là con số khổng lồ trong số 840 triệu người trong tuổi lao động. Không thiếu những người trong số đó tốt nghiệp từ các đại học hàng đầu Tây phương. Một số có khả năng chỉ làm một thời gian ngắn, huấn luyện cho những người khác làm thay mình rồi đi ra ngoài khởi sự một công ty riêng.

Các công ty chế tạo kỹ thuật cao đã chọn Trung Quốc để đặt cơ sở sản xuất vì muốn ở ngay một thị trường tiêu thụ rộng lớn. Việt Nam với 93 triệu dân nhưng đại đa số quần chúng lại nghèo nên vẫn chưa đủ hấp dẫn.

Việt Nam là một nước nông nghiệp theo chính sách chỉ huy kinh tế tập trung vào tay nhà cầm quyền trung ương, mới chỉ bắt đầu “đổi mới” từ thập niên 1980 khi mở cửa đón các nhà đầu tư ngoại quốc và nhận viện trợ phát triển hạ tầng. Các nhà máy, xưởng thợ theo nhau mọc lên nhưng hầu hết đều là những cơ sở sản xuất giày dép, quần áo và các loại sản phẩm tiêu dùng không đòi hỏi trình độ chuyên môn cao của nhân công.

Nông dân từ các khu vực đồng ruộng chạy ra các thành phố kiếm việc làm vì nghề nông vất vả lại cũng không đủ sống. Thợ may quần áo, giày dép, đóng bàn ghế, sử dụng máy móc cắt, tiện phụ tùng xe, lắp ráp giản dị… vốn là những công việc người thợ có thể được dạy khi bắt đầu nhận việc, một thời gian vài tháng là thuần thục. Họ không cần phải có các bằng cấp chuyên môn từ các trường đại học.

Năm 2016, thống kê cho thấy đầu tư ngoại quốc đổ vào Việt Nam hơn $24 tỷ vừa mở các nhà sản xuất mới vừa mở rộng sản xuất đã có sẵn tại đây. Số tiền tương ứng với một phần tám tổng sản lượng quốc gia của Việt Nam.

Theo bảng nghiên cứu trên, những người có trình độ chuyên môn cao tại Việt Nam thường nhảy từ công ty này sang công ty khác khi thấy được trả lương cao hơn chỉ vì tình trạng thiếu chuyên viên bản xứ. Theo phân tích, các công nhân có trình độ tay nghề khá được hưởng lương cao hơn khoảng $164 một tháng so với những người không có bằng cấp.

Vấn đề đổi mới giáo dục tại Việt Nam không thấy nhắc đến nhưng cho đến nay vẫn thấy dậm chân tại chỗ. Người ta vẫn thấy hàng trăm ngàn người có bằng cấp đại học thất nghiệp trong khi thị trường lại thiếu người có trình độ chuyên môn.

Hồi năm ngoái, báo chí tại Việt Nam cho hay chỉ trong ba tháng đầu của năm 2016, có khoảng 225,000 cử nhân, thạc sĩ tốt nghiệp tại các trường đại học tại Việt Nam không kiếm được việc làm. (TN)

Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/tin-chinh/trinh-nhan-cong-viet-nam-thap-khong-hap-dan-dau-tu-bang-trung-quoc/


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Casino, những ngày tàn...


LĐ - 133 HOÀNG VĂN MINH - PHƯƠNG DUNG 10/06/2017 
Dọc biên giới Tây Nam những ngày này, đến đâu cũng thấy cảnh điêu tàn, hoang vắng đến rợn người, bởi giờ đang là những ngày tàn của casino vì hình như dân mình cũng chẳng ai còn tiền của để mà bài bạc như trước nữa. Không như dạo cách đây 5 - 10 năm về trước, casino ở biên giới Tây Nam mọc lên như nấm sau mưa và người qua về đánh bạc chen chúc như trẩy hội xuân.

Những casino bỏ hoang bên kia cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh). Ảnh: H.V.M
“Cầu xóa nợ” không còn giăng lưới
“Mấy anh qua biên giới nghiên cứu nghị định 52 không, em chở đi?” - chúng tôi vừa rời xe ở trước mặt cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh), chưa kịp đi dạo thì đã bị mấy xe ôm trờ tới “kẹp cổ” kiểu vồn vã trên mức cần thiết. Nhìn kỹ hóa ra là Tuấn - người quen từ nhiều năm trước. Bật cười thành tiếng bởi lần này đi biên giới gặp bạn cũ lại nghe được cụm tiếng lóng “nghiên cứu nghị định 52” rất mới và đầy văn hóa khi nói về 52 bài. Hỏi “bên đó giờ có gì vui?”, Tuấn bảo “thì vẫn bài bạc, gái gú… như mọi khi thôi, nhưng giờ vắng và buồn lắm, ngay cả “cầu xóa nợ” bữa nay người ta cũng không còn giăng lưới nữa rồi”.

“Cầu xóa nợ” mà Tuấn nói là cầu Gò Dầu nằm trên đường xuyên Á bắc ngang sông Vàm Cỏ Đông, cách cửa khẩu Mộc Bài khoảng chục cây số. Gọi là “cầu xóa nợ” là bởi thời cực thịnh của những casino bên kia biên giới, lâu lâu lại có con bạc trắng tay từ cửa khẩu Mộc Bài chạy thẳng lên cầu Gò Dầu trầm mình xuống sông để xóa đời và xóa luôn những món nợ tiền, thường là tiền tỉ không trả nổi. Số người “xóa nợ” đến từ Bình Dương, Đồng Nai, TPHCM và cả ở địa phương sở tại, nhiều và bất thường đến mức, chính quyền địa phương phải nghĩ ra giải pháp… giăng lưới ở hai bên thành cầu để “bắt” người nhảy xuống! “Nhưng đó đã là chuyện xưa” - Tuấn nói - bởi gần 5 năm nay em không nghe có con bạc nào nhảy cầu xóa nợ nữa vì hình như dân mình cũng chẳng ai còn tiền của để mà bài bạc như trước nữa, nên lưới giăng ở dưới cầu cũng được cất đi”.

Chúng tôi làm thủ tục đi qua cửa khẩu quốc tế Mộc Bài để nghiên cứu “Nghị định 52” và ấn tượng nhất là cảnh những cán bộ hải quan của cả Việt Nam và Campuchia thay nhau ngồi ngáp! Làm sao mà không ngáp cho được khi lâu lâu mới có một hai xe công làm thủ tục thông quan gọi là có giao thương.

Trở lại xã Bavet (tỉnh Soài Riêng, Campuchia) bên kia Mộc Bài, chúng tôi không tin vào mắt mình khi một “thành phố Bavet” sầm uất, tráng lệ năm nào nay là một vùng xơ xác. Các thể loại hàng quán phục vụ người Việt hai bên đường năm nào sôi động từ sáng đến đêm, giờ cái đóng cửa, cái chủ ngồi chống cằm đuổi ruồi.

14 casino cao sừng sững và 3 trường gà lớn nằm dọc hai bên đường lớn tạo nên cảnh “mặt trời không bao giờ tắt nắng ở Bavet” bây giờ có đến hơn một nửa thành nhà hoang, có nơi cỏ mọc cao quá đầu người. Số còn lại đang hoạt động cũng chỉ duy trì cho có bởi chưa kịp thu hồi vốn nên bỏ thì thương mà vương thì thua lỗ. Theo nguồn tin từ một trùm casino người Việt ở đây, trung bình mỗi casino đang hoạt động cầm chừng Bavet thua lỗ khoảng trên dưới 20 tỉ đồng!

Một chủ casino ở Bavet cho biết, hàng loạt casino “cáo chung” là điều tất yếu. Cũng theo người này, một casino cỡ trung bình, số nhân viên cũng từ 300 đến 400 người. Nếu tính riêng chuyện ăn uống, cộng với khách chơi thì mỗi ngày casino này phải chi phí cho trên 500 người ăn. Cộng với tiền công nhân viên thì mỗi tháng chi phí “phần cứng” mà một casino phải tốn ít nhất 200.000 USD.

Đó là chưa kể những khoản “phí mềm” khác. Trong khi đó, có người vốn lận lưng chưa tới 1 triệu USD cũng đứng ra mở casino. Vì vốn ít, các chủ casino này nôn nóng thu hồi vốn bằng cách lập tức móc túi người chơi với nhiều thủ đoạn gian lận, khiến cho nhiều con bạc nhanh chóng cháy túi. Các con bạc càng “chết” nhanh thì lượng khách chơi ở các casino này càng mau cạn, trong khi số khách này là “cần câu” khách mới. Khi đã mất đi “cần câu” thì đồng nghĩa với hết “cá”, và các casino này rơi vào cảnh vắng vẻ như hiện nay.

Chỉ còn “cái bang”

Chúng tôi dừng chân ở Le Macao - casino đầu tiên của vùng Bavet được xây dựng từ năm 1999. Bên trong, mấy phòng VIP (dành cho mấy con bạc tiền nhiều, cơm bưng nước rót cùng nhiều dịch vụ khác tận nơi) giờ đã đóng cửa vì lâu lắm chẳng còn ai VIP. Phòng chơi chung, giờ chỉ còn khoảng 20 bàn, trong đó có hết 10 bàn chỉ có một cô bé người Campuchia chơi… qua mạng với mấy con bạc đang nằm ngồi đâu đó ở Việt Nam. Cũng như bên ngoài kia, trong này mấy con bạc yên ắng và vật vờ, uể oải đến mức chúng tôi buồn ngủ dù vừa ngồi xuống đã được nhân viên ở đây mời thứ nước đen đen gọi là cà phê. Chợt nhớ những năm cao điểm, Le Macao có đến 700 nhân viên phục vụ, giờ, theo một quản lý ở đây, nhân viên chỉ còn trên dưới 200 người.

Điều lạ là thời thịnh cũng như bây giờ suy, các con bạc ở trong casino ở biên giới Tây Nam luôn chiếm đến gần 90% là nữ ở khắp các độ tuổi! Ngồi nhìn mấy chị, mấy mẹ, mấy bà vạ vật sát phạt ở Le Macao, lại nhớ hôm trước, cũng một casino bình dân bên kia cửa khẩu Mỹ Quý Tây (huyện Đức Huệ, tỉnh Long An), tỉ lệ con bạc nam nữ chênh lệch nhau tới mức gạch ở lối đi vào nhà vệ sinh nữ cứ gọi là vẹt mòn dấu chân, trong khi lối đi vào nhà vệ sinh nam lại không tìm thấy hình ảnh đó.

Tại một casino tầm trung đang hoạt động cầm chừng bên kia Mỹ Quý Tây, chúng tôi còn chứng kiến có rất nhiều phụ nữ người bản địa đang sát phạt trong đó nhưng bằng hai loại tiền USD và VND. Một chị còn kể bằng tiếng Campuchia với anh biên phòng dẫn đường cho chúng tôi rằng “hôm nay đã thua hết 2 cây vàng”. Đây là chuyện lạ bởi casino lâu nay có một nguyên tắc chỉ dành riêng để “hút máu” người Việt, còn người Campuchia không có cửa! “Chắc là ở đây vừa có luật mới để giúp các chủ casino tận thu” - người dẫn đường của chúng tôi nói nhỏ sau một hồi buôn chuyện với mấy con bạc bản xứ.

“Thật ra bây giờ ở các casino, dân chơi bạc thứ thiệt rất ít mà chiếm số đông là những cái bang” - người dẫn đường nói. “Cái bang” là những con bạc có mặt ở sòng bài nhưng không phải để ăn thua mà chủ yếu kiếm tiền “lưu linh” (hoa hồng casino thưởng cho người chơi trên số tiền phóng bạc) để sống qua ngày. Theo người dẫn đường, “cái bang” ra đời từ kẽ hở của chính sách “phát triển nguồn khách” bằng cách nuôi bộ phận cò mồi. Đưa được một người chơi vào cửa casino, một cò sẽ được hưởng từ 200.000 đến 350.000 đồng. Nhưng phần lớn các con bạc vào casino theo đường này thường không chơi bài, mà chủ yếu để lấy hoa hồng trên đầu người rồi chia nhau, hoặc lởn vởn quanh các bàn để làm “cái bang”, chờ kiếm “lưu linh”.

Khi chiêu này bị phát hiện, chủ casino cho camera ghi hình và điểm mặt từng “cái bang”, sau đó không trả tiền cho người không chơi bài. Thậm chí, khi một người vừa bước vào cửa sẽ lập tức bị camera theo dõi. Họ chơi bài gì, số tiền bao nhiêu… đều được báo lại với người quan sát. Hết đất sống, các “cái bang” chuyển sang nghề “xào chẻ” - tức hai người bỏ ra một ít vốn, sau đó tìm đến những bàn chơi có quy định mức ăn thua ngang nhau như tài xỉu hay long hổ để chơi.

Khi người này đặt tiền vào nhà con thì “đối tác” đặt tiền vào nhà cái, cứ thế đến cuối ngày ai thắng thì “chúng ta” cũng hòa vốn và còn được tiền hoa hồng! “Có chết thì chỉ có “bọn” casino nó chết chứ tụi này mỗi ngày trung bình kiếm được 2 - 3 trăm, lại còn được cơm ăn nước uống miễn phí, thu nhập cao lại khỏe hơn làm thợ hồ nhiều” - ông Khanh - nguyên là “xào chẻ” chuyên nghiệp ở thị trấn Gò Dầu (huyện Gò Dầu, Tây Ninh) - nói. Một thời gian dài, ông Khanh và vợ là một cặp “xào chẻ” kẻ tung người hứng kiếm tiền rất chuyên nghiệp. Tuy nhiên mới đây, ông Khanh buộc phải quay lại nghề thợ hồ bởi giờ ngay cả “xào chẻ” cũng không còn đất sống như xưa…

Chỉ là tạm yên với “những trận can qua”, bởi casino không tự phát nhưng tự tàn mà không hề có bàn tay của sự quản lý. Nhưng dù sao cũng thở phào nhẹ nhõm khi nghe một cán bộ biên phòng ở Mộc Bài bảo “nhiều năm rồi, cảnh tan cửa nát nhà, vợ chồng ly tán, nhảy cầu trốn nợ, chặt tay cầm mạng chờ tiền chuộc… ở các vùng quê nghèo đã là chuyện kể của ngày cũ...”.

Rồi lại thấy giật mình khi nghe tiếp một câu cảm thán: “Casino mọc lên là để… “hút máu” người Việt mình. Giờ dân mình “khô máu” rồi thì đóng cửa là tất yếu thôi. Và điều đó chứng tỏ tiền trong dân đã kiệt và không hề còn nhiều lắm như ai đó tưởng”.

Casino đóng cửa hàng loạt do vắng khách và chấp nhận thua lỗ để hoạt động cầm chừng chờ thời là tình trạng chung không chỉ ở cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh) mà còn là chuyện chung của các cửa khẩu mà chúng tôi đi qua ở trên toàn tuyến biên giới Tây Nam.

http://laodong.com.vn/phong-su/casino-nhung-ngay-tan-672706.bld

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đại học hàng đầu thế giới 2018


Nhóm QS mới công bố danh sách các đại học hàng đầu trên thế giới. Trong danh sách top 10 thì không có gì thay đổi, vì các đại học của "đế quốc" vẫn đứng đầu: MIT, Stanford, Harvard, Caltech, Cambridge, Oxford, UCL, ICL, Chicago, và ETH. Nhưng thay đổi ngoạn mục là các đại học châu Á. Đại học số 1 của châu Á là, ngạc nhiên thay, Nanyang (hạng 11 trên thế giới), trên cả NUS (xuống hạng 15)!



Trong số 50 đại học hàng đầu thế giới, có 13 đại học châu Á. Các đại học này chủ yếu là Tàu (Hong Kong, Thanh Hoa, HKUST, Bắc Kinh, Chinese Univ HK, City Univ HK, Uni Hong Kong, Fudan), phần còn lại là Hàn Quốc (SNU, KAIST), Nhật (Kyoto). Nói chung, các đại học Tàu đang vươn lên rất nhanh, hơn cả Nhật.

Úc có Đại học Quốc gia Úc (ANU) đứng hạng 20, kế đến là Melbourne (hạng 41), UNSW Sydney (hạng 45), trên cả ĐH Queensland (47) và Sydney (50). UNSW Sydney nhảy 4 hạng tính từ 2017, nhưng Sydney tụt 4 hạng. Một thay đổi ngoạn mục.

Vùng Đông Nam Á có một số đại học hàng đầu, nhưng chủ yếu là các nước như Singapore, Thái Lan, Mã Lai, Nam Dương và Phi Luật Tân:

11 Nanyang Technological University, Singapore (NTU)
15 National University of Singapore (NUS)
114 University of Malaya 
229 Universiti Putra Malaysia
245 Chulalongkorn 
253 Universiti Teknologi Malaysia 
264 Universiti Sains Malaysia 
277 University of Indonesia
334 Mahidol 
367 University of the Philippines 
401 Universitas Gadjah Mada 
551 Chiang Mai University
801 Khon Kaen University

Việt Nam thì chưa có đại học nào có đẳng cấp này. Nhưng nếu lấy bảng xếp hạng của Á châu thì VNU Hà Nội xếp hạng 139 (với H index chỉ 32), VNU Sài Gòn 147.

Cũng cần nói thêm rằng những bảng xếp hạng đại học như QS cũng chỉ là để tham khảo là chính, chứ chưa hẳn nói lên thực chất của vấn đề. Vấn đề chính là phương pháp xếp hạng còn rất nhiều hạn chế, chứ không hoàn hảo như nhiều người tưởng. Bảng xếp hạng QS dựa vào 6 tiêu chuẩn và trọng số dưới đây:

(a) academic reputation (trọng số 40%): chủ yếu dựa vào survey.
(b) employer reptation (10%): chủ yếu dựa vào survey.
(c) faculty/student ratio (20%)
(d) citation per faculty (20%)
(e) international faculty (5%)
(f) international student (5%)

Tiêu chuẩn lớn nhất và gây ra nhiều nghi ngờ nhất là "academic reputation" (tức là danh tiếng trong học thuật), vì kết quả dựa vào điều tra lấy ý kiến (survey). Mà, survey thì không thể nào đầy đủ và khách quan.

Tuy nhiên, dù dựa vào tiêu chuẩn định lượng hay định tính thì các đại học hàng đầu vẫn là hàng đầu, và các đại học hàng chót vẫn là hàng chót. Chỉ có các đại học trong hai thái cực đó mới có cơ hội cải tiến, và đại học Việt Nam thì chưa ở trong danh sách đó.

===

Danh sách đại học "top 50" của thế giới

https://www.topuniversities.com/university-rankings/world-university-rankings/2018

1 Massachusetts Institute of Technology (MIT)
2 Stanford University
3 Harvard University
4 California Institute of Technology (Caltech)
5 University of Cambridge
6 University of Oxford
7 UCL (University College London)
8 Imperial College London
9 University of Chicago
10 ETH Zurich - Swiss Federal Institute of Technology
11 Nanyang Technological University, Singapore (NTU)
12 Ecole Polytechnique Fédérale de Lausanne (EPFL)
13 Princeton University
14 Cornell University
15 National University of Singapore (NUS)
16 Yale University
17 Johns Hopkins University
18 Columbia University
19 University of Pennsylvania
20 The Australian National University
21 Duke University
21 University of Michigan
23 King's College London
23 The University of Edinburgh
25 Tsinghua University
26 The University of Hong Kong
27 University of California, Berkeley (UCB)
28 Northwestern University
28 The University of Tokyo
30 The Hong Kong University of Science and Technology
31 University of Toronto
32 McGill University
33 University of California, Los Angeles (UCLA)
34 The University of Manchester
35 London School of Economics and Political Science (LSE)
36 Kyoto University
37 Seoul National University
38 Peking University
38 University of California, San Diego (UCSD)
40 Fudan University
41 The University of Melbourne
41 KAIST 
 43 Ecole normale supérieure, Paris
44 University of Bristol
45 The University of New South Wales (UNSW Sydney)
46 The Chinese University of Hong Kong (CUHK)
47 Carnegie Mellon University
47 The University of Queensland
49 City University of Hong Kong
50 The University of Sydney

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hoàng Dũng: VÌ SAO CHỊ TRÀ BỊ ĐÁNH?


Bà Phạm Thị Thanh Trà - Bí thư tỉnh Yên Bái trong đám tang nạn nhân vụ nổ súng. 
 
9 Tháng 6 lúc 23:29 ·

VÌ SAO CHỊ TRÀ BỊ ĐÁNH?

Cũng đơn giản là vì chị quá giàu. Giàu thế bố ai chịu nổi. Chị lợi dụng có chức quyền để vơ vét tàn tệ nguồn lực của tỉnh cho dòng họ nhà chị, không ăn chia cho anh em đồng chí đồng bào, cho cấp trên cấp dưới, chị chả sợ mẹ gì tiếng súng kiểm lâm hôm nào. Hay nói cách khác là chỉ mất vài tháng, mật vỡ lại lành, chị lại vơ vét.

Trước tiên là nói về cái Sunrise Plaza Yên Bái của dòng họ nhà chị. Không khó để người ta có thể dùng Google chứng minh sự liên quan của em dâu chị - Hoàng Thị Huệ và Cty CP DVTM Phú Hưng Yên Bái đâu nhỉ, chỉ 200 héc ta thôi mà.

Cái phần lù lù này, người Yên Bái không biết hay sao? So 200 héc với hơn 1,3 héc nhà riêng là cái mẹ gì ha.

Giờ tới phần chìm một chút nhé. Chả biết là chuyện um xùm ngày hôm nay với chị và Quý, có liên quan gì đến Đại biểu Quốc hội người Malta của chúng ta hay không. Tui hổng biết nhưng chị Hường, anh Tuấn và chị chắc sẽ phải biết thôi.

Cái công ty cổ phần đầu tư Vạn Khoa (và Cty Bảo Lai) của anh Tuấn Chợ nó đứng cái dự án sản xuất đá vôi trắng Yên Bình á, chị xem bàn bạc với Quý, Hường và anh Tuấn xem sao, chắc là phải chia thêm cho các bác rồi đấy.

50 héc ta đất ở lòng hồ Thủy điện Thác Bà nó đâu có nhỏ như con thỏ mà chị đòi giấu dân? Xưa nay mới thấy ông Lê Duẩn xây miếu thờ trên đảo chứ các anh các chị vẫn sống sờ sờ mà cũng đòi xây biệt phủ trên đảo ở đó hả?

Thôi, tạm thế đã để anh em báo chí người ta thích thì người ta điều tra tiếp, xem chị ra công văn chỉ đạo ém nhẹm như thế nào. Hay là lại lập đoàn thanh tra để thanh tra chính mình?

Bà con xem thêm hình và thông tin trong còm nhé.
 


 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

Quan điểm lạ lùng về lòng yêu nước của ông Tổng thống Hàn Quốc


TRẦN ĐĂNG TUẤN
VTCNew - Nhà báo Trần Đăng Tuấn bày tỏ sự thất vọng với Tổng thống Hàn Quốc trong bài phát biểu mà ông này cho rằng các cựu binh, trong đó có lính Nam Hàn - từng tham chiến và thảm sát thường dân vô tội trong chiến tranh Việt Nam - là những người yêu nước.

Theo báo Nga Sputnik, mấy hôm trước, Tổng thống mới đắc cử Moon Jae-in của Hàn Quốc, trong một bài phát biểu, đã ca ngợi việc lính Hàn Quốc tham gia cuộc chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam, gọi họ là “những cứu tinh của nền kinh tế Hàn Quốc”.

Sputnik cho biết, ông Moon Jae-in nhấn mạnh "nền kinh tế Hàn Quốc đã tồn tại được là nhờ vào sự cống hiến và hy sinh (của những người lính) đã tham gia chiến tranh Việt Nam…" và họ đã “không chút do dự đáp lại tiếng gọi của Hàn Quốc, và âm thầm thực hiện nhiệm vụ của họ trong miền nhiệt đới và rừng núi. Đây là tinh thần yêu nước...".

Trong khi đó, tờ Kyunghyang Shinmun dẫn bài phát biểu của ông Moon Jae-in cho rằng, nền kinh tế Hàn Quốc có thể tăng trưởng được là nhờ vào sự cống hiến và hy sinh của các cựu binh chiến tranh Việt Nam.

Về chuyện lính Hàn Quốc được cử sang Việt Nam thời gian đó là “cứu tinh kinh tế”, thì ông Tổng Thống nói không sai. Sau chiến tranh Triều Tiên, vào đầu thập kỷ 60 của thế kỷ trước, GDP của Hàn Quốc chỉ vẻn vẹn trên 3 tỷ USD/năm.

Thu nhập bình quân tính trên đầu người dưới 8O USD. Chính quyền Hàn Quốc gửi quân sang Việt Nam để đổi lấy tiền viện trợ của Mỹ cho nước này. Viện trợ của Mỹ là yếu tố quan trọng hàng đầu, là cái vốn để Hàn Quốc có sức bật kinh tế vào giai đoạn đó.  Đúng, đó là đội quân đi “làm kinh tế”.

Tôi xin nhắc lại cho ông Moon Jae-in nhớ, lính Hàn Quốc đã “làm kinh tế” tại Việt Nam như thế này:

Từ ngày 7/2/1966, lính Nam Hàn bắt đầu cuộc càn quét quy mô lớn vào xã Bình An, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định của Việt Nam. Riêng trong ngày đầu đã giết chết 120 dân thường.

Có 64 người già, phụ nữ, trẻ em bị dồn vào khu vườn nhà ông Phạm Chương ở thôn An Vinh để xả súng bắn chết. Ngày 12/2, 10 giờ sáng giết 26 người dân ở thôn Bính Đức. 1 giờ chiều bắn chết 33 người ở chợ thôn Nhơn Cạn. 5 giờ chiều tiệc máu cuối ngày tại Lỗ Sỏi với cuộc tàn sát 40 người.

Ngày 23/2 tại khu vườn nhà ông Trương Niên ở thôn An Vinh, lính Nam Hàn đã dồn 90 người dân tới, dùng súng trung liên bắn chết sạch không trừ một ai, có những gia đình bị giết hết cả nhà.

Bữa tiệc máu rùng rơn nhất diễn ra ngày cuối cùng của chiến dịch, ngày 26/2, tại thôn Gò Dài : Dồn 380 người từ các nơi đến đây, giết sạch họ sau khi hãm hiếp phụ nữ, thiêu sống trẻ em bằng rơm.

Chỉ riêng đợt thảm sát tháng 2 nói trên tại Bình An đã có trên 1 ngàn người dân, chủ yếu là phụ nữ, trẻ em, người già bị lính Nam Hàn giết hại theo cách dã man nhất.

Di tích còn lại về vụ thảm sát Gò Dài là một ngôi mộ tập thể dài 33m, rộng 1,5m chôn xác 380 nạn nhân. Hiện nay hàng năm ngày 26-2 là ngày tang chung của người dân xã Bình An (Nay là Bình Tây).

Nhưng đâu chỉ cái tên Bình An gắn với đội quân Nam Hàn “làm kinh tế” trên đất Việt Nam. Đây là những nơi diễn ra các “tiệc máu” rung rơn của các lữ đoàn Rồng Xanh, Mãnh Hổ, Bạch Mã…từ Nam Hàn sang : Thảm sát Bình Hoà; Thảm sát Diên Niên-Phước Bình; Thảm sát Hà My; Thảm sát Phong Nhất và Phong Nhì; Thảm sát Vinh Xuân; Thảm sát Thái Bình, …

Không lẽ, ngài Tổng thống đương nhiệm không biết rằng nhiều đồng bào của ông đã đau đớn và day dứt về những sự việc khủng khiếp từng xảy ra này. Không biết có cựu binh chiến tranh Việt Nam người Hàn Quốc sang Việt Nam thắp hương tạ lỗi tại Gò Dài vào ngày 26/2?

Không biết nữ ký giả Ku Su Jeong đã công bố các kết quả tìm hiểu nghiên cứu về tội ác của lính Nam Hàn ngay trên công luận Hàn Quốc? Không biết rất đông đồng bào Hàn Quốc của ông đã bước vào thế kỷ 21 với chiến dịch “Thành thật xin lỗi Việt Nam”?

Gửi quân đi đánh giết ở nước khác để nhận được tiền là một sự thật trong giai đoạn lịch sử thập niên 60-70 thế kỷ trước của Hàn Quốc- như chính ngài Tổng Thống đã nói.

Nhưng đó không phải là toàn bộ lịch sử khởi nghiệp của dân Hàn. Là Tổng Thống Hàn Quốc, ngài Moon Jae-in đâu có thiếu điều tốt đẹp của dân tộc mình trong lĩnh vực này để tự hào. Không có bố mẹ nào, không có gia đình nào lại tự hào về chuyện cho con cái mình đi làm việc ác, mang những đồng tiền vấy máu về để xây nhà dựng cửa, để thoát nghèo.

Tôi thấy kinh ngạc và không hiểu nổi tại sao ông tự hào và ca ngợi cái cách làm kinh tế kinh khủng này. Tôi tin rằng nhiều đồng bào Hàn Quốc của ông cũng sẽ không hiểu nổi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gài mìn nhà Giám đốc Công an tỉnh rồi... tự tử


T.Nhung

VNN - Theo cáo buộc, sau khi gây ra vụ nổ mìn, cựu cán bộ Công an tỉnh Thái Nguyên dặn đồng phạm thà tự vẫn chứ không được nhận tội...

Luật sư Giang Hồng Thanh, Văn phòng Luật sư Giang Thanh cho biết, ngày 15/6 sẽ diễn ra phiên tòa phúc thẩm xét xử hai bị cáo vụ gài mìn nhà Giám đốc Công an tỉnh Thái Nguyên.

Hai bị cáo trong vụ án này là Nguyễn Viết Hòa (SN 1976, nguyên cán bộ Công an tỉnh Thái Nguyên) và Đồng Văn Bích (SN 1979) đều kháng cáo kêu oan.

Theo bản án sơ thẩm, một ngày trong tháng 11/2011, Hòa đến khách sạn Tân Thành ở TP. Thái Nguyên để gặp bạn là Mai Thành.

Tại đây, Hòa nói với Thành: “Em có việc quan trọng, nhờ anh ốp mìn một nhà, nếu mìn nổ sau 5 phút thì trong tài khoản của anh có số tiền rất lớn”.

Biết Hòa muốn đặt mìn nhà ông Nguyễn Như Tuấn - Giám đốc Công an tỉnh Thái Nguyên, Thành đã từ chối. Hòa cố nài nỉ Thành giúp nhưng không được.

Đến chiều ngày 19/11/2011, Hòa gặp Thành tại bữa tiệc sinh nhật của bạn, anh ta lại nhờ Thành: “Kiếm cho em mấy cân thuốc nổ”.

Tối hôm sau, Thành về nhà, lấy khoảng 3kg thuốc nổ rồi chế thành 1 quả mìn, có sẵn kíp nổ, gắn dây cháy chậm và đưa cho Hòa.

Thành còn hướng dẫn Hòa cách đốt mìn. Hòa nhận quả mìn và nói với Thành: “Em sẽ có quà cho anh sau”, rồi đi về.

Đêm 6/1/2012, Hòa trực đơn vị cùng với ông Nguyễn Xuân Hùng - Phó Trưởng phòng Cảnh sát truy nã tội phạm, Công an tỉnh Thái Nguyên. Hòa gọi cho người bạn xã hội là Đồng Văn Bích để hẹn gặp.

Tại điểm hẹn, Hòa đưa cho Bích một túi nilon rồi nói: “Mang quả pháo này đi cho mồi lửa”. Bích hỏi: “Mang đi đâu anh?”. Hòa đáp: “Mang ra số nhà 191”.

Bích biết số nhà 191 là nhà riêng của ông Nguyễn Như Tuấn nên ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng”.

Khi đến trước cửa nhà ông Giám đốc Công an tỉnh Thái Nguyên, Bích đi xe máy sát vào cửa nhà, đặt túi nilon Hòa đưa, để sát vào cửa sắt rồi châm lửa đốt dây cháy chậm rồi đẩy quả mìn vào sát cửa nhà. Xong việc, Bích lên xe về nhà.

Khoảng 2 giờ ngày 7/1/2012, quả mìn phát nổ trước nhà ông Giám đốc Công an tỉnh, khi trong nhà có 4 người đang ngủ. Rất may, không ai bị thương.

30 phút sau, ông Nguyễn Xuân Hùng nhận được tin báo có vụ nổ xảy ra tại nhà riêng của Giám đốc Công an tỉnh nên đã gọi cán bộ trực đơn vị đi cùng đến hiện trường.

Khi sang phòng trực ban, ông Hùng thấy Hòa đang nằm trên giường, quay mặt vào phía trong tường. Cả hai đã cùng nhau đến hiện trường.

Tự sát chứ không nhận tội?

Theo bản án sơ thẩm, sau khi vụ án xảy ra, trước khi bị bắt, Hòa đã gặp Bích nhiều lần và dặn: “Đi đâu làm gì phải cẩn thận” vì đã có tên trong danh sách nghi vấn gây ra vụ nổ.

Khi biết Bích phạm tội đánh bạc, bị công an thị xã Sông Công truy nã, Hòa bảo Bích “trốn đi một thời gian”. Bích nghe theo và bỏ trốn tại địa phương.

Trong thời gian đó, Hòa nhiều lần gọi cho Bích. Bích hiểu là Hòa nhắc anh ta phải tự sát chứ không được khai nhận.

Đến ngày 19/12/2012, Hòa bảo Bích về để Hòa đưa đến cơ quan điều tra Bộ Công an đầu thú trong vụ đánh bạc. Trong quá trình bị tam giữ tại trại giam T16, Bộ Công an, ngày 10/3/2013, Bích đã đập đầu vào tường để tự sát như lời Hòa dặn, nhưng không chết.

Trong thời gian Đồng Văn Bích bị tạm giam về tội đánh bạc và tổ chức đánh bạc, cưỡng đoạt tài sản, tàng trữ trái phép vật liệu nổ tại trại tạm giam, Công an tỉnh Phú Thọ, anh ta viết đơn khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội nổ mìn mà Bích và Hòa đã thực hiện.

Sau khi bị khởi tố về tội giết người, sử dụng trái phép vật liệu nổ và hủy hoại tài sản, Bích thay đổi lời khai, cho rằng việc anh ta khai nhận là do bị các đối tượng cùng phòng giam đánh.

Tại phiên sơ thẩm, bị cáo Hòa cho rằng, bản cáo trạng truy tố anh ta là hoàn toàn vu khống, bị cáo không có tội, bị cáo không thù tức gì với ông Giám đốc Công an tỉnh Thái Nguyên.

Cho rằng đủ cơ sở kết tội các bị cáo như cáo buộc của VKS, tính chất vụ án là đặc biệt nghiêm trọng, hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, thực hiện bằng phương pháp có khả năng làm chết nhiều người, hậu quả chết người không xảy ra là ngoài ý muốn của các bị cáo..., HĐXX cấp sơ thẩm tuyên phạt Hòa và Bích cùng chung mức án tù chung thân vì 3 tội danh giết người, sử dụng trái phép vật liệu nổ và hủy hoại tài sản.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự thật này Bộ trưởng có biết không?


PHAN TUYẾT

(GDVN) - Giáo dục của chúng ta nhiều năm gần đây đang trên đà lao dốc, lỗi phần lớn không thuộc về giáo viên mà đó chính là căn bệnh thành tích.

Kính gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo!

Trên các diễn đàn xã hội ngày càng nóng lên sau công bố sẽ bỏ biên chế trong ngành giáo dục.

Đã có nhiều ý kiến phân tích của các chuyên gia và sự đồng thuận của họ khi cho rằng “bỏ biên chế sẽ giảm sức ì của giáo viên, tạo sự cạnh tranh của giáo viên giỏi và góp phần nâng cao chất lượng giáo dục”…

Về lý thuyết điều này chẳng hề sai nhưng giữa thực tế và những điều lý luận mang tính sách vở lại là một khoảng cách khá xa.

Với vai trò của một người giáo viên có hơn 20 năm giảng dạy tôi chỉ muốn trao đổi về những điều mình biết, mình thấy, những điều đang diễn ra hàng ngày rất thực ngoài đời để góp một tiếng nói dù vô cùng nhỏ cho những ai đang quan tâm đến giáo dục có được cái nhìn toàn diện hơn.

Kính thưa Bộ trưởng!

Dù nghề giáo hiện nay đang phải chịu áp lực rất lớn về công việc và đồng lương giáo viên nhận được cũng quá ít ỏi so với công sức họ phải bỏ ra.

Nhưng để xin được một chân đi dạy trong các trường công lập lại chẳng hề đơn giản chút nào.

Sinh viên sư phạm ra trường muốn xin vào dạy hợp đồng ở các trường, tiền chạy việc ban đầu nơi ít thì vài chục triệu, nơi nhiều phải chi đến vài trăm triệu đồng (số tiền nhiều hay ít còn phụ thuộc vào môn giáo viên dạy).

Sinh viên thì thế, còn giáo viên thì sao? Những thầy cô đang trong nằm biên chế hẳn hoi nếu ai đó có nhu cầu chuyển trường từ vùng khó đến vùng thuận lợi hơn (ở một số địa phương) cũng phải mất vài chục đến vài trăm triệu đồng.

Mức phí bỏ ra chạy việc như thế đã trở thành “mặt bằng chung” người đi trước truyền kinh nghiệm cho người đi sau bằng cách rỉ tai, truyền miệng.

Bởi thế, nếu đòi hỏi “nói có sách mách có chứng” thì chẳng ai có thể chứng minh điều này nhưng đây hoàn toàn là sự thật mà hầu như nhiều giáo viên đều biết, nhưng không biết điều này Bộ trưởng có biết không?

Không ít người đặt ra câu hỏi “Mức phí bỏ ra để chạy việc so với đồng lương ít ỏi gấp nhiều lần như thế nhưng vì sao nhiều thầy cô vẫn phải chấp nhận bỏ ra?”

Có nhiều lý do nhưng chủ yếu có một số lý do chính như sau:

Thứ nhất, nghề giáo có sự ổn định cao, môi trường làm việc tương đối lành mạnh, ít tính cạnh tranh. Chính điều này đã thu hút được khá đông người chọn và gắn bó với nghề.

Thứ hai, những giáo viên dạy môn Toán, Lý, Hóa, Anh văn họ chấp nhận bỏ ra một số tiền lớn chạy việc như thế “nhưng nếu chịu khó “cày” (dạy thêm) chỉ vài năm là lấy lại được vốn (lời một cán bộ giáo dục nhận chạy việc hẳn hoi).

Điều này chẳng ai nghi ngờ, bởi nhiều giáo viên dạy các môn có thể dạy thêm người ít cũng kiếm chục triệu, người nhiều phải lên tới dăm chục triệu đồng/tháng.

Nay nghe tin Bộ trưởng sắp xóa bỏ biên chế giáo dục, bản thân tôi và rất nhiều đồng nghiệp cũng có đôi điều trăn trở.

Bộ trưởng cho rằng: “Nếu cứ giữ mãi định biên như hiện nay sẽ khó tạo bước đột phá trong ngành giáo dục.

Muốn thu hút và giữ chân được giáo viên giỏi cần có chế độ đãi ngộ lớn, sẽ khó tạo ra được động lực cho những người tâm huyết và lâu dài khó tạo được đột phá cho quá trình đổi mới giáo dục”.

Điều Bộ trưởng nói chẳng sai nhưng liệu khi bỏ biên chế rồi chúng ta có thu hút và giữ chân được giáo viên giỏi không? Ai sẽ đủ tâm, đủ tầm làm được điều này?

Hay lại tạo điều kiện cho nhiều cán bộ có quyền cầm cân nảy mực một mảnh đất màu mỡ để bóc lột, để trấn áp, thị uy với giáo viên?

Nếu như trước đây, thầy cô chỉ mất một lần chạy việc rồi đầu tư cho chuyên môn, an tâm để giảng dạy thì sau khi bỏ biên chế họ cứ phải sống trong tâm trạng bất an, lo nơm nớp việc mình có thể mất việc bất cứ lúc nào.

Và như thế, thời gian, sức lực không phải để nâng cao năng lực chuyên môn mà dành cho việc lo lắng, lo tìm mọi cách để lấy lòng cấp trên, phải lo tích trữ thêm tiền để kí tiếp hợp đồng hết lần này đến lần khác?

Có bao giờ Bộ trưởng tự hỏi “vì sao ngành giáo dục lại mắc căn bệnh thành tích nặng đến thế?”

Ở các ngành giáo dục địa phương, lời nói của cấp trên luôn là “thánh chỉ’. Bởi thế, cấp dưới luôn phục tùng mệnh lệnh cấp trên mà không dám bất tuân vì sợ bị liệt vào dạng chống đối, giáo viên lại càng sợ điều này hơn ai hết.

Họ không sợ bị đuổi việc vì họ còn có biên chế. Nhưng chuyện bị chuyển từ trường gần nhà đến một ngôi trường xa xôi là điều có thật.

Thầy cô còn trong biên chế mà luôn sợ Hiệu trưởng như sợ… cọp khi họ chỉ là thân phận của kẻ hợp đồng còn ai dám phản kháng đấu tranh?

Rồi người chuyên môn dở nhưng biết xu nịnh, luồn cúi chẳng đắc thế hơn những người chuyên môn giỏi nhưng sống ngay thẳng hay sao?

Giáo dục của chúng ta nhiều năm gần đây đang trên đà lao dốc, lỗi phần lớn không thuộc về giáo viên.

Đó chính là căn bệnh thành tích, một căn bệnh trầm kha đã đang ngự trị và góp phần tàn phá nền giáo dục chân chính.

Vì điều này, người làm giáo dục không còn tâm huyết với chất lượng giáo dục bởi họ còn mãi chạy theo những hư danh phù phiếm.

Để nâng cao chất lượng giáo dục hiện nay, nhiệm vụ cấp bách nhất là xóa bỏ bằng được căn bệnh thành tích ấy.

Khi không còn bệnh thành tích, giáo viên được dạy thật, học sinh được học thật. Vì thế, chất lượng giáo dục sẽ được nâng lên mà chẳng cần đến việc phải lo xóa bỏ biên chế.

Cuối cùng xin kính chúc Bộ trưởng thật nhiều sức khỏe!

Phần nhận xét hiển thị trên trang