Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

CA DAO HẬU HIỆN ĐẠI:


 
“BUỒN CHO QUAN TRÍ U MÊ/CẤM MÀU HOA ĐỎ HÁT VỀ CHIẾN BINH”
Ngày xưa có chiếu vua ra
Cấm quần không đáy, dân ta hãi hùng
Ngày nay quan trí thật khùng
Cấm “Màu hoa đỏ” hát cùng nhân dân
Bác Thuận Yến đang bần thần
Năm nay Giải thưởng- họ nhầm chưa trao
Giờ - Tiền Giang Sở tào lao
Cấm “Người lính đã đi vào mùa thu”
“Mái tranh nghèo vẫn hát ru
Hồn bao người lính ngày xưa chưa về”
Buồn cho quan trí u mê
Trong vòng tiền bạc thảm thê nỗi này
“Chiều biên cương trắng sương bay
Núi như tình mẹ tháng ngày mong con
Mầu hoa đỏ lúc hoàng hôn”

Bác Nguyễn Đức Mậu có còn nhớ không?

(ảnh vợ chồng nhạc sĩ Thuận Yến; ảnh các nhà thơ: Nguyễn Đức Mậu, Mai Quỳnh Nam, Nguyễn Việt Chiến trong cuộc họp Hội đồng thơ HNV)
Chu Văn Sơn Văn Giá Ngô Sương Nguyệt Minh Nguyễn Thông Tuyen Hoang XuânHoàng Tử Bùn


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Co can gi nua khong?

18 bức ảnh hiện thực như ‘tát nước’ vào mặt người xem

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ký ức vùng biên trong lòng người trẻ


Ngồi bên gian bếp ấm áp ngày đông, nhìn cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, thiếu thốn của bà con dân tộc nơi đây khiến chúng tôi không kìm nổi cảm xúc.

Khi những cơn gió lạnh đã bao trùm trên khắp nẻo đường vùng Tây Bắc, chúng tôi lại lang thang tìm về Hà Giang. Thời điểm chúng tôi đến, mùa hoa Tam Giác Mạch cũng đã hết, thay vào đó là những cánh đồng hoa Cải vàng rực rỡ giữa cái nắng le lắt của tiết trời đông.


Dường như dưới cái lạnh -2 độ C ở mảnh đất này không khiến chúng tôi cảm thấy khó khăn trong chuyến hành trình khám phá, chinh phục cột mốc 428 thuộc địa phận bản Xéo Lủng, xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn, điểm xa nhất về phía bắc của Tổ Quốc.
Chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi, thêm vài lần trèo qua ruộng bậc thang, chui qua những lùm cây lút đầu, chợt vỡ òa cảm xúc khi mốc 428 hiện ra ngay trước mắt với vẻ hiên ngang sừng sững một góc trời. Dulichgo

Đến với Hà Giang, chắc hẳn ai cũng đã từng một lần đặt chân tới núi Long Sơn, nơi có cột cờ quốc gia Lũng Cú uy nghi, trấn giữ cả một dải biên cương “vách sắt thành đồng “.
Tuy nhiên, ít ai biết rằng phía sau Lũng Cú còn có một mảnh đất nhỏ nhô ra phía dòng Nho Quế. Nơi đó dòng sông nước xanh biếc, quanh năm hiền hòa đổ vào đất Việt, ôm trọn mỏm đất cực bắc, chảy sang Mèo Vạc, Xín Cải và về đến Cao Bằng. Cột mốc 428 thiêng liêng ” ngự trị ” gần khu vực đó, được xác định là điểm xa nhất về phía bắc của Tổ Quốc. Dulichgo
Quãng đường gần 200 cây số, băng qua Cao nguyên đá Đồng Văn đồ sộ, nơi thì vút lên trời xanh, nơi thì sâu thăm thẳm đến rợn người, cuối cùng chúng tôi đã đến chân cột cờ Lũng Cú vào lúc 9h sáng, phóng tầm mắt để phân định rõ mảnh đất địa đầu Tổ quốc. Sự phân định có lẽ chỉ bằng cảm giác, chứ đất trời giữa hai bên đường biên thì chẳng khác gì nhau, cũng núi đá nhấp nhô, cũng khoảng trời xanh ngắt.

Từ chân Cột cờ Quốc gia, men theo con đường đi vào mốc 422 sẽ đến địa phận bản Xéo Lủng, xã Lúng Cú, Huyện Đồng Văn.
Nhắc đến bản Xéo Lủng nằm chơi vơi trên vách núi sát đường biên, nơi đây những nóc nhà người Mông đã trụ vững ở mảnh đất này từ lâu đời, trồng ngô, trồng màu và trở thành những người lính Biên phòng canh giữ mỏm đất cực Bắc thiêng liêng. Ngồi bên gian bếp ấm áp ngày đông, nhìn cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, thiếu thốn của bà con dân tộc nơi đây khiến chúng tôi không kìm nổi cảm xúc.

Mốc 428 nằm cách bờ sông chừng 2km, nếu tính theo đường chim bay xuống đến mốc thì chỉ chừng không quá 500m.Thế nhưng, con đường đi xuống thử thách chân người trọn một buổi sáng. Dulichgo
Từ bản Xéo Lủng, đi bộ men theo con đường mòn cuối bản, qua những sườn núi xuống phía bờ sông Nho Quế, đường đi vòng quanh, liên tục xoay phải, xoay trái theo kiểu zích zắc. Nắng trên những triền núi đá càng khiến chúng tôi cảm thấy thấm mệt…
Cùng đi với chúng tôi, anh lính biên phòng kể ngày đường vào Bản Xéo Lủng chưa được làm, mùa mưa hay mùa khô, bộ đội vẫn đều đặn đi tuần qua bản Xéo Lủng.

Có những ngày tuyết rơi táp vào mặt, chân bị cước đau đớn nhưng vẫn phải bám chặt xuống đường đất đá. Ngay đêm giao thừa, Biên phòng cũng phải đi tuần dọc toàn tuyến, không bỏ một điểm mốc nào. Câu chuyện về phân giới cắm mốc, về những buổi tuần tra, gian nan giữ mốc 428 của anh trở thành động lực khiến đôi chân của chúng tôi xuống tận mốc thêm dẻo dai. Dulichgo
Từ mốc 428, nếu không đi xuống bờ sông mà đi vòng qua sườn núi sẽ gặp mốc 426, 427 nằm khuất phía bên kia sườn dốc. Ba mốc này là ba điểm quan trọng vẽ nên đỉnh cực Bắc của Việt Nam. Dulichgo

Kết thúc sau chuyến hành trình vất vả chinh phục cột mốc 428, chúng tôi nhận ra không phải dễ dàng mà mỏm đất nhìn ra dòng Nho Quế có được những màu xanh của rau, của ngô, trên màu xám xịt của đá Hà Giang.
Có những cột mốc bình yên vững chãi, người dân bản Xéo Lủng mới yên tâm ở lại, yên tâm xua ngựa qua những con đường mòn, yên tâm trồng ngô trồng rau trên vùng đất cằn. Tôi vẫn còn nhớ như in câu nói anh lính biên phòng nói rằng: “Giữ được dân thì sẽ giữ được chủ quyền”.

Thế đó, Cột mốc, đâu chỉ là một tấm bia đánh số. Để Tổ quốc được tính từ phía ấy, có rất nhiều người, nhiều đêm không ngủ, nhiều chuyến đi tuần qua mưa rét và băng tuyết vùng cao,…

Theo Dongvan.gov
Huong dan Du lich, Dia danh, Am thuc, Kham pha

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bản làng bí hiểm trên tuyến du lịch đắt nhất VN


Bản Đoòng là đơn vị hành chính thuộc xã Tân Trạch, huyện Bố Trạch (tỉnh Quảng Bình) là bản làng duy nhất nằm trên con đường độc đạo trong tour du lịch 6 ngày khám phá Sơn Đoòng. Tour du lịch được xem là đắt giá nhất Việt Nam hiện nay.
Bản Đoòng nằm cách TP. Đồng Hới (tỉnh Quảng Bình) gần 100km. Cách cầu Trạ Ang trên đường Hồ Chí Minh Tây khoảng 7km. Cư dân bản Đoòng là người Vân Kiều sống trong vùng lõi di sản Phong Nha-Kẻ Bàng. Họ là những hộ dân chạy nạn lũ quét năm 1993 từ xã Trường Sơn huyện Quảng Ninh đến đây sống giữa vùng lõi như biệt lập.



< Nằm trong vùng lõi của Vườn Quốc gia (VQG) Phong Nha - Kẻ Bàng. Muốn đến bản Đoòng, chỉ có một con đường độc đạo xuyên rừng nguyên sinh.

Họ có 6 hộ dân với 21 khẩu do ông Nguyễn Sỹ Toà (63 tuổi) làm trưởng bản, được dẫn dắt cách sống tự cung tự cấp. Bản chỉ có 5 học sinh tiểu học với một người thầy từ xã Xuân Trạch lên cắm bản.

< Từ Km 35 trên đường Hồ Chí Minh nhánh Tây, du khách muốn trải nghiệm cảm giác khám phá hang động lớn nhất thế giới - Sơn Đoòng thì phải vượt qua khoảng 8km đường rừng, đèo dốc đầy vắt rừng vào mùa mưa mới đến được bản Đoòng, rồi sau đó đi tiếp mới đến được hang Én, điểm đầu tiên trong tour du lịch trị giá 3.000USD (gần 64.000.000đ).

< Theo anh Phạm Xuân Huyền, Phó phụ trách trạm Kiểm lâm Km 40 (Hạt Kiểm lâm VQG Phong Nha - Kẻ Bàng) thì: Bản Đoòng có 7 hộ với khoảng 29 nhân khẩu là người Bru Vân Kiều. Nơi đây không có điện, đường, trạm, cuộc sống của bà con còn gặp không ít khó khăn.

Trận lũ lịch sử tháng 10.2010 cuốn sạch toàn bộ nhà cửa bản Đoòng, họ phải đu bám trên cây suối cả tuần mới thoát chết.

< Ông Nguyễn Sĩ Toàn (66 tuổi) là trưởng bản từ năm 1992. Bản có 7 hộ thì có đến 6 hộ là con cái của ông Toàn, hộ còn lại là cháu trai, (con chú ruột). Theo ông Toàn, trước đây bản cũng có nhiều hộ gia đình, nhưng sau khi có quyết định thành lập VQG Phong Nha - Kẻ Bàng (năm 2001) dưới sự vận động của các cấp chính quyền, nhiều hộ đã chuyển đi nơi khác sinh sống, chỉ còn lại gia đình ông.

< Bà Hồ Thị Hoa, vợ ông Toàn năm nay đã 55 tuổi. Vì không có đường, điện cũng như trạm xá nên các con dâu của bà Hoa đều đẻ ở bản và không có một sự hỗ trợ y tế hiện đại nào. Nếu bệnh nặng thì cáng đi trạm xá, còn bệnh nhẹ thì tự chữa bằng rễ cây, lá rừng cũng khỏi, bà Hoa cho hay.

Sau lũ, bộ đội biên phòng về động viên lên nơi ở mới cao ráo nhưng người Vân Kiều đã bám rễ lâu rồi không ưng đi. Chính quyền đành dựng lại nhà cho họ trên nền đất cũ, nhưng vẫn không an tâm vì ở giữa chốn rừng hoang vu này dễ bị lũ quét tấn công. Dulichgo

< Phương thuốc bí truyền chữa được khá nhiều bệnh, trong đó có chức năng hỗ trợ cho phụ nữ sau khi sinh được bà Hoa cho biết là được mẹ của bà truyền lại. Nay được bà Hoa truyền lại cho các con, cháu dâu. Uống thuốc này gần 1 tuần sau khi sinh thì phụ nữ có thể đi làm nương, bà Hòa nói.

< Những đứa trẻ ở bản Đoòng đều là cháu nội, cháu họ của ông Toàn và bà Hoa.

< Ở bản Đoòng chỉ có một chiếc tivi, nhưng phụ thuộc vào nguồn điện từ máy nổ chạy bằng xăng. Những đứa trẻ chẳng thể đi đâu vì xung quanh đều là rừng. Chúng chỉ có thể quây quần bên nhau dưới mái nhà và chơi những trò chơi truyền thống.

< Những công việc như nấu ăn, giặt giũ… các em đều làm mà không cần đến sự hỗ trợ của người lớn.

< Đời sống người dân nơi đây chủ yếu dựa vào nương rẫy trồng sắn, lúa, nuôi gà vịt. Họ vẫn thường bán sản vật của mình làm ra cho khách du lịch đi ngang qua, hoặc người đi rừng. Theo ông Toàn thì gia đình ông một tháng nay chưa xuống chợ. Nhiều khi làm được hạt đậu, hạt bắp thì cũng khó bán vì không có đường.

< 5 năm trước, ông Toàn đã đi "xin" để trường học được mở ở bản của mình. Ngôi trường được người trong bản xây dựng, vách gỗ mái lợp lá với số tiền đầu tư khoảng 30 triệu đồng. Ngày mở lớp học vui lắm vì trước nay người ở bản chưa được học đến lớp 5 bao giờ, ông Toàn hào hứng nói.

< Hiện cả bản có 7 học sinh từ lớp 1 đến lớp 5, trong đó 4 em lớp 5; 3 em lớp 3; 1 em lớp 1. Đây là điểm trường thuộc trường Tiểu học Tân Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thường có 2 thầy giáo lên "cắm bản" dạy các em theo từng đợt, mỗi đợt khoảng 22 buổi học.

< Cả bản có 5 - 6 con trâu bò. Cây trồng chủ yếu là lúa nước, lúa rẫy và sắn. Trong đó sắn là cây trồng chính yếu vừa là thức ăn cho người và gia súc, gia cầm. Các loại cây trồng khác như lạc, đỗ rất khó trồng vì heo rừng về phá, không thể nào đuổi được, bà Hoa cho hay.

< Thường, thức ăn chính vào bữa trưa của cả bản là sắn hấp (sắn được bóc vỏ, rửa sạch, sau đó đun cách thủy cho đến khi chính). Bà con ở đây vẫn được hỗ trợ gạo hằng năm nhưng chẳng đáng là bao. Anh Phạm Xuân Huyền, Phó phụ trách trạm Kiểm lâm Km 40 cho biết, đơn vị vẫn thường vận động bà con không phá rừng, đốt nương làm rẫy. "Thời gian vừa qua chúng tôi cũng tuyên truyền bà con cách ứng xử với khách du lịch, đặc biệt là khách nước ngoài", anh Huyền thông tin.

< Thiếu nguồn nước sạch, nhiều hộ gia đình ở bản Đoòng tự chế dụng cụ hứng nước mưa để sinh hoạt (là một tấm ni lông căng trên 4 cọc).

< Rau dại cũng được hái trên nương làm thức ăn chính. Cũng theo anh Huyền, thì các cấp chính quyền đã nhiều lần vận động bà con bản Đoòng di dời ra khỏi vùng lõi của VQG nhưng bà con không đi vì cho rằng "chiến tranh ác liệt chúng tôi còn ở lại, giờ hòa bình sao bắt chúng tôi đi" (!). Còn ông Toàn thì cho rằng, đại gia đình mình không đi vì không biết lấy đất đâu ra để sản xuất.

< Chỉ nằm cách hang Sơn Đoòng, hang động lớn nhất thế giới vài km, nơi du khách 5 châu ưa mạo hiểm chấp nhận trả một cái giá đắt "cắt cổ" để dấn thân khám phá. Nhưng ông Toàn cho rằng, mình đã tới đó một lần và không bao giờ tới nữa. "Tới đó làm gì, tôi tới đó một lần và chết khiếp…", ông Toàn nói.

Theo Hải Nguyên (Báo Phụ Nữ)
Huong dan Du lich, Dia danh, Am thuc, Kham pha

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quy định về hệ thống kiểm soát nội bộ: để không chỉ là hình thức (Bài đăng trên TBKTSG, 24/3/2017)



http://www.thesaigontimes.vn/158212/Quy-dinh-ve-he-thong-kiem-soat-noi-bo-de-khong-chi-la-hinh-thuc.html

Ngân hàng Nhà nước (NHNN) mới đây đã đưa ra dự thảo thông tư quy định về hệ thống kiểm soát nội bộ của tổ chức tín dụng, chi nhánh ngân hàng nước ngoài.

Điều đáng nói về dự thảo này là tuy đã đưa ra những quy định khá chi tiết về quy trình và hình thức, nhưng nó lại thiếu vắng một nền tảng hình thành nên tinh thần tự giác, tích cực và chủ động nhận diện và xử lý các rủi ro có thể phát sinh của từng cá nhân trong tổ chức tín dụng.
 
Do sự thiếu vắng này nên rất có thể tổ chức tín dụng và nhân viên chỉ thực thi các yêu cầu của dự thảo theo kiểu đối phó, sẵn sàng viện dẫn “làm đúng quy trình” để biện bạch khi có chuyện xảy ra.
 
Muôn hình vạn trạng kiểm soát nội bộ

Ngoài việc xây dựng và thực thi các hệ thống quản trị rủi ro, kiểm soát và kiểm toán nội bộ đáp ứng yêu cầu chung của cơ quan quản lý tiền tệ, nhiều ngân hàng trên thế giới còn thực thi nhiều hình thức kiểm soát nội bộ (riêng có) để giảm thiểu rủi ro trong hoạt động của mình.

Nhiều ngân hàng thường xuyên và định kỳ tổ chức các đợt tập huấn và tập huấn nhắc lại cho toàn bộ nhân viên. Chủ đề của những đợt tập huấn này có thể là các hình thức rửa tiền, tài trợ khủng bố, tác hại của việc nếu ngân hàng bị “vướng” vào các giao dịch này, và làm cách nào để nhận diện và phòng chống các hoạt động tội phạm này.
 
Hoặc chủ đề tập huấn cũng có thể là các vấn đề về an ninh, nhận diện và cách thức đối phó với các rủi ro đến từ các hoạt động tội phạm lừa đảo qua mạng, điện thoại và e-mail, giao dịch nội gián... Cũng không thể thiếu các cuộc tập huấn định kỳ và nhắc lại về chính sách chống hối lộ, tham nhũng, lạm dụng quyền lực để trục lợi cá nhân trong các giao dịch với chính quyền và đối tác. Các cuộc tập huấn này thường diễn ra dưới hình thức trực tuyến, “học sinh” phải đọc các tài liệu được chỉ định có ở trên mạng nội bộ và sau đó hoàn thành các câu hỏi trắc nghiệm để được cấp chứng nhận là đã hoàn thành khóa tập huấn, sau khi đã trả lời đúng một tỷ lệ nhất định các câu hỏi trắc nghiệm.
Các hình thức và biện pháp kiểm soát nội bộ rất đa dạng, khó có thể đồng bộ hóa để quy định thành luật và áp dụng chung cho toàn bộ hệ thống ngân hàng. Vì vậy, các ngân hàng sẽ tự giác và chủ động xây dựng và triển khai các hệ thống kiểm soát nội bộ sao cho phù hợp nhất.
 
Ngoài những khóa tập huấn bắt buộc trên, nhiều ngân hàng còn thường xuyên cập nhật và nâng cao nhận thức và tính tuân thủ luật lệ và quy định của nhân viên bằng cách gửi e-mail toàn ngân hàng thông báo những tin tức, diễn biến mới nhất liên quan đến các vụ vi phạm các quy định tài chính tiền tệ của một (số) cá nhân trong và ngoài ngân hàng, trong nước và trên thế giới bị các cơ quan chức năng phát giác và xử lý, làm nhân viên “biết sợ” với những hình phạt nghiêm khắc sẽ xảy đến với mình và ngân hàng nếu không tuân thủ pháp luật.
 
Chưa dừng lại ở đó, có nhiều ngân hàng còn tiến hành thường xuyên những việc tưởng như không mấy quan trọng khác. Một vài lần trong năm sẽ có các cuộc gọi hay e-mail đột xuất từ một bộ phận có trách nhiệm trong ngân hàng về một tai nạn giả tưởng làm đình trệ hoạt động của ngân hàng tại một địa phương nào đó để kiểm tra xem liệu toàn bộ nhân viên của ngân hàng có được liên lạc và giữ liên lạc thông suốt với tổng hành dinh và với đồng nghiệp của mình hay không, nhằm đảm bảo tính duy trì hoạt động liên tục của ngân hàng trong mọi điều kiện. Hoặc ngân hàng cũng sẽ kiểm tra tinh thần tuân thủ quy định bảo mật của nhân viên thông qua tổ chức các cuộc kiểm tra đột xuất các ngăn bàn của nhân viên xem có được khóa hay không, trên mặt bàn làm việc có tài liệu chứa thông tin cần bảo mật sau khi ra về hay không.
 
Cần bổ sung vào dự thảo
 
Từ thực tế ở các ngân hàng nước ngoài nêu trên, có thể thấy là các hình thức và biện pháp kiểm soát nội bộ rất đa dạng, khó có thể đồng bộ hóa để quy định thành luật và áp dụng chung cho toàn bộ hệ thống ngân hàng. Thay vào đó, trên cơ sở nhận thức đúng đắn được tính cần thiết và tầm quan trọng của việc xây dựng và vận hành hệ thống kiểm soát, quản lý rủi ro nội bộ, các ngân hàng sẽ tự giác và chủ động xây dựng và triển khai các hệ thống kiểm soát nội bộ của mình sao cho phù hợp nhất.
 
Dự thảo thông tư trên của NHNN tuy không quy định phải có những việc làm cụ thể như nêu ví dụ ở trên, nhưng như đã nói, đây không phải là điều thiếu sót. Một trong những thiếu sót chính là những điều khoản gắn chặt trách nhiệm của những người đứng đầu tổ chức tín dụng trong việc tổ chức xây dựng, điều hành và giám sát hoạt động hệ thống kiểm soát, quản lý rủi ro nội bộ. Hiện tại, dự thảo trên mới chỉ đề cập chung chung về trách nhiệm này, ví dụ: “Hội đồng quản trị, hội đồng thành viên, ngân hàng mẹ chịu trách nhiệm cuối cùng về hệ thống kiểm soát nội bộ (ngoại trừ kiểm toán nội bộ) của tổ chức tín dụng, chi nhánh ngân hàng nước ngoài; ban kiểm soát chịu trách nhiệm cuối cùng về kiểm toán nội bộ”.

“Trách nhiệm cuối cùng” trên cụ thể là thế nào, làm sao quy được cho những người đứng đầu, là điều không dễ chút nào nếu chỉ dừng lại ở mức quy định chung chung như vậy. Hãy lấy một ví dụ. Một giao dịch rửa tiền của nhân viên tại một ngân hàng bắt nguồn từ việc nhân viên này “vô tình” tiến hành giao dịch này do đã “quên” thế nào là một giao dịch rửa tiền, do ngân hàng đó không thường xuyên tập huấn bắt buộc hoặc cập nhật cho nhân viên các kiến thức về rửa tiền, như trong ví dụ ở đầu bài. Để bào chữa cho thiếu sót liên quan đến giao dịch rửa tiền này, ngân hàng có thể viện lý lẽ rằng họ đã có đầy đủ và thực hiện “đúng quy trình” kiểm soát nội bộ về phòng chống rửa tiền, ví dụ như đã ban hành đầy đủ các quy định nội bộ về phòng chống rửa tiền theo yêu cầu của NHNN. Còn chuyện họ không bắt buộc nhân viên phải đọc và hiểu đúng các quy định về giao dịch rửa tiền cũng không sai vì trong dự thảo thông tư của NHNN không đề cập đến chi tiết này! Và như vậy thì chỉ có nhân viên giao dịch xem ra mới bị pháp luật xử lý, còn ngân hàng và người quản lý thì vô can!
 
Nếu chuyện này xảy ra ở nước ngoài, hầu như bất luận thế nào thì ngân hàng này và/hoặc người quản lý của họ cũng sẽ bị xử lý đích đáng.
 
Ví dụ, hồi tháng 10 năm trước, Singapore đã phạt tiền và đóng cửa chi nhánh Ngân hàng Falcon, phạt tiền ngân hàng DBS và UBS, ngoài việc truy tố những người có liên quan của các ngân hàng này trong các giao dịch với Quỹ đầu tư nhà nước 1MDB đầy tai tiếng của Malaysia. Một trong những cáo buộc chính với các ngân hàng này là đã “không kiểm soát được các hoạt động rửa tiền” liên quan đến 1MDB, mà không cần phải đi sâu vào chi tiết tại sao lại có tình trạng “không kiểm soát” được này.
 
Do vậy, dự thảo trên cũng cần phải có thêm các quy định về xử phạt nghiêm khắc cá nhân và toàn bộ tổ chức tín dụng khi để xảy ra các vi phạm bắt nguồn từ các yếu kém và thiếu sót trong hệ thống kiểm soát nội bộ tương ứng với hậu quả của các vi phạm này. Có làm được như vậy thì các tổ chức tín dụng mới tự giác, tích cực và chủ động xây dựng, vận hành hiệu quả hệ thống kiểm soát, quản lý rủi ro nội bộ theo cả những cách thức chung và riêng mà khó có thể cụ thể hóa đầy đủ và nhất thể hóa bằng những thông tư và hướng dẫn từ NHNN.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Có cách nào khác không?


FB Vũ Thị Phương Anh 24-3-2017 - Buồn thật là buồn. Nhưng chỉ buồn thì cũng chẳng thay đổi được gì. Rồi thì tôi và mọi người vẫn cứ sống trên mảnh đất đau thương ấy – cho đến khi có cách nào để thoát ra. Mà chắc chắn là đối với tuyệt đại đa số người Việt thì việc thoát ra khỏi VN là một điều không tưởng – có nghĩa là chúng ta cứ phải mãi sống chết với quê hương khốn khó này, dù muốn dù không. Xem thêm: TIỂU SINGAPORE và tương lai những thị dân nghèo / Đất nước tan hoang, 1, 2, 3 chúng ta cùng biến.
Không lối thoát. Ảnh: internet
Buổi sáng đầu tiên rảnh rỗi trong hơn tuần lễ nay, “ở nhà một mình” khi mọi người đi học, đi làm, mới có thời gian đọc kỹ tin tức về VN trên fb. Thì vẫn vậy thôi. Môi trường bị tàn phá đến không ai còn có thể nhận ra một đất nước vốn có thiên nhiên đẹp xinh lộng lẫy hiếm có dường ấy. Luật pháp bị chà đạp ngay bởi những người cầm quyền, và bị/được lách bởi bất cứ ai có khả năng lách. Giáo dục kém chất lượng, giả dối lan tràn, đạo đức bị xói mòn đến tận gốc. An toàn, an ninh hoàn toàn không được bảo đảm cho mỗi cá nhân.Cuộc sống bất an, lòng người ly tán. Có còn gì không, Việt Nam – đất nước con người?

Buồn thật là buồn. Nhưng chỉ buồn thì cũng chẳng thay đổi được gì. Rồi thì tôi và mọi người vẫn cứ sống trên mảnh đất đau thương ấy – cho đến khi có cách nào để thoát ra. Mà chắc chắn là đối với tuyệt đại đa số người Việt thì việc thoát ra khỏi VN là một điều không tưởng – có nghĩa là chúng ta cứ phải mãi sống chết với quê hương khốn khó này, dù muốn dù không.

Vậy phải làm sao đây? Chỉ còn một cách duy nhất: hãy cố gắng đến hết mức để cải thiện cuộc sống của chính mình và những người xung quanh – gần nhất là người thân trong gia đình, và những người đang cùng sinh sống, làm việc với mình tại cơ quan và tại địa phương. Thực ra, lời khuyên này có vẻ vô duyên vì chắc chắn là ai cũng đang làm điều đó mà không cần có ai khuyên nhủ. Nhưng điều quan trọng là: hãy làm điều đó một cách lương thiện nhất, hãy cố gắng sống đầy đủ những giá trị đạo đức căn bản của một con người, hoặc đạo đức của một tín đồ của bất kỳ đạo nào mà bạn đang theo (Phật giáo, Ấn giáo, Hồi giáo, Thiên chúa giáo vv). Miễn đó là sống THẬT, sống đầy đủ và chấp nhận hy sinh ít nhiều để bảo vệ niềm tin của mình, chứ không phải là nhân danh, giả trá để được những cái lợi nhỏ cho chính mình mà không nghĩ đến cái giá phải trả lâu dài cho con cháu, cho cộng đồng, cho dân tộc.

Còn nữa. Sẽ có người bảo, vì sao những kẻ đang làm ác để trục lợi cho cá nhân và để lại cái hại cho muôn người và muôn đời sau thì vẫn phây phây; vậy bây giờ chúng ta lại vẫn nai lưng ra làm để cải thiện cuộc sống trên đất nước này, tức là tiếp tục làm cho chúng hưởng đó sao? Well, điều ấy có thể đúng vào ngay lúc này, nhưng tôi tin, như mọi người dân Việt từ lâu vẫn tin, rằng “ông trời có mắt”. Rằng quả báo có thể đến rất gần chứ không phải đợi đến một vài thế hệ. Mà nếu không đến ngay thì cũng sẽ đến chẳng chóng thì chày. Không phải tự nhiên mà người Việt có câu “không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”. Đa số người Việt chúng ta đang rơi vào cảnh khốn khó; một thiểu số rất nhỏ thuộc các nhóm lợi ích thì đang lợi dụng đất nước để vơ vét và ăn trên đầu trên cổ chúng ta. Nhưng sẽ không quá 3 đời – tức 3 thế hệ – đâu, mà từ năm 1975 đến nay cũng gần 2 thế hệ rồi đó!

Buồn lắm, nhưng mà … có cách nào khác ngoài việc cắn răng chịu đựng, cắm đầu xuống để cày, nhưng sống lương thiện để ngẩng cao đầu nhìn cuộc đời ngạo nghễ, và tin vào một tương lai tốt đẹp hơn sẽ phải đến cho tất cả chúng ta, có phải không?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gia Lai: VỢ CHÁNH TÒA HÌNH SỰ TAND GIA LAI BỊ GIẾT CHẾT


Công an Gia Lai khám nghiệm hiện trường, tử thi. Ảnh bạn đọc. 

Gia Lai: Vợ Chánh tòa hình sự TAND Gia Lai bị giết

Lao Động
6:54 PM, 24/03/2017 
Chiều 24.3, Công an (CA) Gia Lai cho biết, đang khám nghiệm hiện trường, điều tra nguyên nhân tử vong của bà Phạm Thị D (SN 1979), vợ Chánh tòa hình sự TAND tỉnh Gia Lai. 

Thi thể bà D được bó trong bao tải, giấu dưới giếng, sâu khoảng 8m tại một rẫy cà phê tại thôn 6, xã Ia Blang (huyện Chư Sê). Việc phát hiện diễn ra lúc 11h30 cùng ngày. 

Đại tá Đỗ Ngọc Viên - Trưởng CA huyện Chư Sê cho biết, sau khi gây án, 15h30 cùng ngày, nghi phạm Nguyễn Thanh Tùng đã đến CA huyện đầu thú. 

Thông tin ban đầu, chiều 23.3, bà D đi xe máy vào nhà Tùng để trả Giấy Chứng nhận quyền sử dụng đất (CNQSDĐ). Tối không thấy bà về nhà, gia đình trình báo cơ quan chức năng, sau đó phát hiện thi thể dưới giếng, cách nhà đối tượng Tùng khoảng 500m. 

Bà D có mối quan hệ "làm ăn" với Tùng, trước đó có cho Tùng mượn 150 triệu đồng để đáo hạn ngân hàng. Chiều 23.3, Tùng gọi điện cho bà D mang Giấy CNQSDĐ đến để Tùng hoàn trả lại số tiền đã mượn. 

Bà D là vợ Chánh tòa hình sự TAND tỉnh Gia Lai G.B.D. Bà công tác tại Trường THCS Chu Văn An (TT. Chư Sê, huyện Chư Sê, Gia Lai).

Phần nhận xét hiển thị trên trang