Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Những bức ảnh về tình anh em khiến người xem rơi lệ



Nghèo đói không phải là điều gì đó mới mẻ trên thế giới, và ở đâu đó, ta cũng có thể bắt gặp những hình ảnh đầy cảm xúc như thế này, một thứ ‘tình thân trong nghèo đói’ khiến người xem không khỏi rung động.
  • tinh than, nghèo đói, cảm động,
Những bức ảnh khiến người xem xúc động. (Ảnh: Internet)
Có thể bạn may mắn sinh ra trong một gia đình đầy đủ vật chất và tình yêu thương của cha mẹ. Nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy. Ngoài kia còn có những đứa trẻ phải sống cuộc sống bất hạnh hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, trong những hoàn cảnh túng quẫn nhất của cuộc sống thì tình yêu thương, sự sẻ chia vẫn luôn tồn tại. Những đứa trẻ trong các bức ảnh dưới đây, dù cuộc sống vật chất thiếu thốn, cũng thiếu luôn cả sự chăm sóc của cha mẹ, nhưng chúng đã tự biết yêu thương đùm bọc lẫn nhau.
Trong nhiều trường hợp, cha mẹ của những đứa trẻ này phải đầu tắt mặt tối, làm việc vất vả ngoài đồng hoặc tại các thành phố xa, họ buộc phải để lại những đứa con của mình ở vùng nông thôn, để chúng tự chăm sóc cho nhau.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Hình ảnh bé gái mặt mũi lấm lem, trước ngực địu cả em mới 8 tháng tuổi ngay trong lớp học ở Quảng Nam khiến nhiều người xúc động. Trước mặt em, trang sách nhàu nát vẫn đang mở ra theo bài giảng của thầy giáo.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Một bé gái dân tộc thiểu số ở thị trấn Sa Pa, tỉnh Lào Cai hằng ngày phải địu em để cha mẹ lên nương rẫy. Em không được đến trường như bao đứa trẻ khác.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Trong ảnh, cậu bé khoảng 6-7 tuổi, đi chân trần, vừa học bài vừa địu em nhỏ khoảng 1-2 tuổi sau lưng. Trên tấm lưng nhỏ bé của người anh, đứa bé vẫn ngủ ngon lành.
Bức ảnh đầy tình cảm này ngay lập tức thu hút được sự chú ý của cư dân mạng với hơn 30 nghìn lượt like, 3 nghìn bình luận, 1,6  nghìn lượt chia sẻ. Bức ảnh được chụp tại bản Huồi Mới, xã Tri Lễ, huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Trong bức ảnh là một em bé H’mông cõng theo đứa em trai và một bó sậy tại một thung lũng ở Sapa, Việt Nam. Em bé khoảng hơn 4 tuổi, nhưng đã biết giúp đỡ gia đình.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Khi cha mẹ không có nhà, người chị đóng vai trò như một người mẹ, chăm sóc cho em từng miếng ăn giấc ngủ.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Hai chị em đang cùng nhau thưởng thức thân cây ngô, tuy không được ngọt ngon như mía, nhưng mùi vị của nó cũng rất tuyệt.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Đứa trẻ nằm ngủ ngon lành trên chiếc nôi của chị.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Đứa trẻ cùng em dong duổi trên đường để bán những món đồ phụ gia đình. Ở tuổi của em, đúng ra em sẽ được đến trường, được yêu thương, được ăn uống và chăm sóc. Tuy nhiên, thay vì thế cuộc sống của các em chỉ xoay quanh bụi đường và nắng cháy.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
Em gái trên tên là Long Zhang Huan, hiện vừa tròn 10 tuổi. Trong khi đó, cậu em trai chỉ mới 2 tuổi và bị thiếu dinh dưỡng. Được biết, do cha mẹ và cả những đứa em họ đều đi làm ở xa nên ông bà buộc phải một mình chăm 8 đứa cháu. Vì sức khỏe của ông bà cũng trở nên yếu dần nên những đứa trẻ này buộc phải tự chăm sóc và đỡ đần lẫn nhau.
tinh than, nghèo đói, cảm động,
“Đừng khóc… Có anh ở đây rồi!”. Dù vòng tay anh trai có nhỏ bé, nhưng đó lại là cả bầu trời của em gái nhỏ.
————— 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vỉa hè - nhà báo Pháp và chuyện lý tình


>> Vì sao Nhật hoàng muốn thăm Huế?
>> 'Vỡ trận' khách sạn Đà Nẵng: Nhìn nhau bán tháo, thoát lỗ
>> Vị bác sĩ từ chối cho con gái cố vấn Ngô Đình Nhu 'vượt rào' học y


Kỳ Duyên

MTG - Sự thành bại của việc "giải phóng vỉa hè" không chỉ chứng minh sự thành bại của một chủ trương, mà chính là chứng minh sự thành bại của luật pháp ở góc độ quản lý dân sinh đời thường nhất.

Cách đây hơn 40 năm, người viết bài từng đọc bài báo của một nhà báo Pháp nhan đề: “Vỉa hè Hà Nội”. Với một giọng văn tưng tửng, hóm hỉnh, nhà báo Pháp mô tả vô cùng phong phú chức năng của vỉa hè Hà Nội. Từ chuyện đào hầm cá nhân tránh bom Mỹ, khoan giếng lấy nước, buôn thúng bán mẹt, đến chuyện xi trẻ con đái ị và những đêm trăng thanh mất điện, vỉa hè Hà Hội có thể còn là … phòng ngủ của nhiều gia đình.

Nhưng nếu còn hành nghề, hẳn nhà báo Pháp này kinh ngạc vì đến hôm nay, chức năng của vỉa hè Hà Nội và của TP.HCM, hai đô thị lớn nhất nước, còn lớn gấp bội. Đó là “cái chợ” tả pí lù, nơi gửi xe, buôn bán hàng rong, hàng ăn, hàng quán, nơi mưu sinh lần hồi của không ít người dân phố thị, dân tứ xứ, nhưng cũng là nơi “làm giàu không khó” (như ca từ một bài hát) của không ít lợi ích nhóm nào đó cấp sở tại có thẩm quyền. Thành thử, vỉa hè của người đi bộ, từ lâu chính là… lòng đường.

Một sự trái tai gai mắt từ lâu người Việt phải chấp nhận và chung sống mặc nhiên như một sự bình thường hóa. Mà trong đời sống xã hội này, cái sự bình thường hóa của những cái… bất thường, tiếc thay, không hiếm.

Chính vì thế, những ngày này, dư luận xã hội hết sức chú ý, quan tâm và ấn tượng với sự ra quân “giải phóng vỉa hè” của UBND Quận 1, TP.HCM, do ông Đoàn Ngọc Hải, Phó Chủ tịch quận dẫn đầu. Ông Đoàn Ngọc Hải bỗng trở thành nhân vật được chú ý không chỉ bởi hành động mạnh mẽ, dám chấp nhận sự “đụng chạm” lợi ích của nhiều tầng lớp người, nhiều cơ quan bộ ngành nhà nước, mà còn bởi phát ngôn ấn tượng - nói theo cách của dân Nam bộ - rất chịu chơi, khi tuyên bố: Nếu không làm được sẽ cởi áo về vườn, không làm nữa.

Ở xã hội này, từng có không ít phong trào, cuộc vận động, trong đó có giải tỏa vỉa hè đô thị, nhiều năm được tạo dáng hình “đầu voi, đuôi chuột” và các lời hứa hẹn cởi áo từ quan nếu không làm tròn trách nhiệm cũng dễ bị theo... gió bay. Thế nên khỏi phải nói, sự ra quân của UBND Quận 1 TP.HCM lần này đã gây tác động mạnh đến thế nào. Nhưng đồng thời quận cũng phải đối mặt với không ít hoài nghi của dư luận cộng đồng, nhất là trên các trang mạng xã hội. Người khen, kẻ chê. Người ủng hộ, kẻ ném đá. Đó hãy coi là điều bình thường trong thế giới phẳng đa chiều hôm nay, trước một chủ trương… không mới. Mới hơn, lần này có phần quyết liệt, triệt để hơn.

Như một hiệu ứng Domino, tiếp theo, nhiều quận trên địa bàn TP.HCM cũng đồng loạt ra quân. Điều đáng mừng, theo báo Tuổi trẻ ngày 1.3, ở một số nơi, đa số hộ dân đều hợp tác trong việc tháo dỡ công trình lấn chiếm vỉa hè. Nhiều hộ còn giúp lực lượng chức năng tháo các bảng hiệu và cầu dẫn bằng sắt, đập bỏ các cầu dẫn xây lấn vỉa hè chưa kịp tháo dỡ.

Rõ ràng, người dân cũng biết việc mình lấn chiếm vỉa hè là sai.

TP.HCM đã hành động, thì thủ đô Hà Nội cũng không thể làm ngơ.

Sự thành công của công việc giải tỏa lần này ra sao, hay vẫn lại vỉa hè… quen đường cũ, cũng chưa thể nói trước được điều gì. Nhưng rõ ràng, hành động của UBND Quận 1 và các quận của TP.HCM, của Hà Nội mới đây cần được ủng hộ tích cực hơn là phản đối. Cho dù có không ít ý kiến chia sẻ, lo lắng cho việc mưu sinh của những người dân nghèo vì chuyện giải tỏa vỉa hè, họ sẽ không biết bấu víu vào đâu.

Người viết bài đồng tình với quan niệm của bài viết trên VietnamNet ngày 1.3, khi so sánh với tục lệ cấm đốt pháo, buộc đội mũ bảo hiểm. Rằng, đốt pháo là phong tục lâu đời, nó không là hành vi vi phạm pháp luật trước khi nghị định cấm đốt pháo ra đời, nhưng việc lấn chiếm vỉa hè, lòng đường, là hành vi vi phạm pháp luật từ lâu mà chưa bị nghiêm trị. 

Rõ ràng, ở vụ việc vỉa hè này, sự buông lỏng và dễ dãi trong quản lý, đã dẫn đến hệ lụy không chỉ là kỷ cương đô thị bị phá vỡ và rối loạn, mà nó còn tạo nên những mối quan hệ lợi ích phi pháp nhân danh chức năng quản lý.

Ở góc độ khác, về cách làm, người viết bài chú ý đến bài viết trên báo Khám phá ngày 1.3, trước những ý kiến phê phán việc giải tỏa vỉa hè: Một công trình lấn chiếm vỉa hè, dù nhân danh bất cứ ai, cũng là công trình được hình thành trái pháp luật. Chính quyền cấp quận là đơn vị trực tiếp quản lý vỉa hè đô thị theo phân cấp. Đó là đơn vị phải chịu trách nhiệm trực tiếp khi vỉa hè đô thị bị lấn chiếm, sử dụng sai mục đích. Do đó, khi chính quyền đô thị cấp quận, huyện phá dỡ các công trình trái phép, lấn chiếm vỉa hè, họ đang thực thi quyền và nghĩa vụ của mình.

Điều đó hoàn toàn đúng. Có điều, sự thành công của chủ trương cấm đốt pháo, hay quy định đội mũ bảo hiểm, xem ra có phần đơn giản hơn việc giải tỏa vỉa hè. Không phải vô lý khi hơn 40 năm sau bài báo của nhà báo Pháp nọ, vỉa hè vẫn là chủ đề nhức nhối, mất nhiều công sức của chính quyền thành phố mà vẫn lời ra tiếng vào. Bởi vỉa hè không chỉ là nơi mưu sinh của người lao động. Đằng sau vỉa hè, là lợi ích nhằng nhịt của những người, những nhóm có… lợi ích gắn kín đáo với vỉa hè.

Chính vì thế, công bằng mà nói, không thể đòi hỏi việc giải tỏa quyết liệt vỉa hè ngay từ đầu đã hoàn thiện, thỏa mãn tất cả yêu cầu của dư luận xã hội, một cách vẹn lý vẹn tình. Việc nào đúng cần ủng hộ. Việc chưa thỏa đáng cần điều chỉnh, chủ yếu về phương pháp. Mặt khác việc giải tỏa vỉa hè cũng cần gắn liền với nhiều giải pháp phân hóa. Có những việc có thể “cần làm ngay”. Có những việc - như hàng rong của người lao động tứ xứ - đòi hỏi sự kết hợp của nhiều phương án quy hoạch môi trường đô thị, vừa có lý vừa có tình. Và quan trọng không kém, bản thân mỗi người dân lao động mưu sinh, cũng cần có ý thức hơn về việc giữ gìn môi trường, kỷ cương và văn hóa xã hội, theo những quy định của pháp luật.

Cho dù có ý kiến hoan nghênh việc làm quyết liệt “trả lại vỉa hè cho người đi bộ” của Thủ tướng Chính phủ, sự chỉ đạo xử lý nghiêm hành vi lấn chiếm vỉa hè của Bộ trưởng Bộ Công an, đừng quên, dư luận xã hội vẫn luôn bám sát, quan sát việc làm này của các cơ quan chức năng hai thành phố lớn nhất nước, với con mắt khắt khe và không ít hoài nghi. Sự thành bại của công việc giải tỏa vỉa hè lần này không chỉ chứng minh sự thành bại của một chủ trương, mà chính là chứng minh sự thành bại của luật pháp ở góc độ quản lý dân sinh đời thường nhất.

Không hiểu, nếu nhà báo Pháp năm xưa vẫn còn hành nghề, trở lại nước Việt những ngày này, ông sẽ nghĩ gì? Về cái vỉa hè, chỉ là những viên gạch đá lát, xi măng vôi vữa tầm thường, nhưng nó phản chiếu sức mạnh luật pháp một quốc gia, được thượng tôn hay bị… giẫm đạp không thương tiếc?

Câu trả lời của vỉa hè vẫn còn là một bí ẩn…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGẬP NGỪNG..



·Quên rồi phố thị ngày mưa
Bàn tay như lá, gió đưa cuối trời
Men rừng không ủ mà cay
Gốc cây, dốc núi, khói bay, hương vờn
Lạ lùng ta giữa nhân gian
Về thăm quê cũ, dấu bàn chân qua
Lợi danh bóng nước la đà..
Ai quên ai nhớ tìm ta nơi này?
Em nghiêng, kẻ chỉ lông mày..
Cười như cạn nắng, bàn tay hững hờ
Sông dài cạn nước cát khô
Cánh buồm nâu cũ bao giờ lại dong?
Cánh đồng như có như không..
Đâu rồi tre uốn trĩu cong cánh cò?
Em tôi lỡ bước sang đò..
Đêm không trăng nữa, câu hò rỗng không!
Phố làng, làng phố long bong
Sắc quê mầu nhớ, má hồng mặn gương?
Thì thôi
ta lại nhớ rừng
Cho mênh mang cũ,
ngập ngừng mênh mang!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

Người Việt Nam và nạn nô lệ tại Anh


image
Chiến dịch truy quét mới nhất chống sử dụng lao động phi pháp ở Anh được Thứ trưởng chuyên trách Nhập cư, ông Robert Goodwill ca ngợi là nỗ lực nhằm giải quyết những "tội ác man rợ của chế độ nô lệ hiện đại".

Chính phủ Anh nói chiến dịch Magnify trong đợt kiểm tra từ 27/11 đến 3/12/2016, đã bắt 97 người, đa số là công dân Việt Nam, ngoài ra là dân nhập cư không giấy tờ từ Mông Cổ, Ghana, Trung Cộng, Nigeria, Pakistan và Ấn Độ.

Các nhân viên phụ trách nhập cư đã kiểm tra nhiều các tiệm làm móng trên khắp nước Anh, một thứ doanh nghiệp khá phổ biến với người Việt ở nước này.

Nhưng cảnh sát Anh cũng nhắm vào ngành xây dựng, điều dưỡng, dịch vụ vệ sinh, hàng ăn, nghề lái taxi và các điểm rửa xe trong năm 2016 vốn thường là nơi tuyển lao động nhập cư thiếu giấy tờ làm việc hợp lệ.

Rất nhiều ý kiến chia sẻ quan ngại về tình trạng người Việt rơi vào hoàn cảnh khốn khó.

image

"Thương thay kiếp tha phương cầu thực, vì đâu nên nông nỗi này!"

"Đâu ai bắt mình cư ngụ & làm ăn bất hợp pháp. Nhất là coi thường luật pháp của nước người ta."

" Vì miếng cơm manh áo thôi. Cầu cho người Việt ta ở hải ngoại được bình an..."

"Đi làm kiếm cơm cũng không được."

Không phải là chuyện 'kiếm ăn'

image
Nhiều người không nhìn nhận việc khai thác lao động trái phép là hiện tượng 'nô lệ hiện đại' 

Nhưng có vẻ như một số ý kiến vẫn là coi đây chỉ là chuyện người Việt đi kiếm ăn xứ người gặp hoàn cảnh khó khăn chứ không nhìn nhận việc khai thác lao động trái phép là hiện tượng 'nô lệ hiện đại'.

Vì hành vi khai thác nô lệ hiện đại diễn ra kể cả khi nạn nhân đồng ý chọn hoàn cảnh đó, theo định nghĩa tại Anh Quốc.

Một số đoạn trong Luật Anh năm 2015 để cho thấy vì sao chính quyền quyết tâm chống nhập cư lậu và khai thác nhân công từ nguồn này như một hình thức nô lệ hiện đại:

image

Luật về Nạn Nô lệ Hiện đại (Modern Slavery Act 2015) đăng trên trang của chính phủ nêu ra hai định nghĩa 'bắt người khác làm nô lệ' (slavery) và 'khai thác, hưởng dụng khổ sai' (servitude).

Về mặt ngôn từ, slavery không khác servitude bao nhiêu nhưng Luật năm 2015 đưa ra cả hai nhằm bao quát rộng nhất các hình thức khai thác nhân công và dịch vụ hiện có trên thị trường lao động ngầm tại Anh.

Luật ngay trong Điều 1 cũng gộp cả ba vấn đề 'Nô lệ, khai thác khổ sai, lao động cưỡng bức hoặc lao động bắt buộc': slavery, servitude and forced or compulsory labour.

Khoản 1, Điều 1 xác định đối tượng vi phạm:

"(1) Một người sẽ bị coi là phạm tội nếu —

(a) là người giữ một người khác trong tình trạng nô lệ, khai thác khổ sai và trong tình huống mà người cầm giữ biết hoặc nên biết rằng người kia bị giữ làm nô lệ hoặc bị khai thác khổ sai, hoặc

(b) là người yêu cầu một người khác thực hiện công việc cưỡng bức hoặc bắt buộc theo cách mà người gây ra biết hoặc cần phải biết rằng người kia bị yêu cầu phải thực hiện công việc cưỡng bức hoặc bắt buộc.

...Vẫn trong Điều 1 có phần nhắc tới các tiêu chuẩn của Luật Nhân quyền để hỗ trợ cho định nghĩa thế nào là khai thác nô lệ hiện đại.

Ngoài ra, khác với cách hiểu thông thường ở một số nơi khi người ta nhờ vả, dùng thân nhân, trẻ em vào công việc làm ăn, Luật chống nô lệ hiện đại tại Anh ghi rõ cách dùng lao động như vậy cũng là phạm pháp.

image
Một chiến dịch chống nô lệ hiện đại tại Anh

Định nghĩa về nạn nhân nói đó là:

"Bất cứ ai, vì hoàn cảnh cá nhân - như là người còn vị thành niên, người có quan hệ gia đình, người bị bệnh tật, bị bệnh tâm thần - mà trở thành người dễ bị tổn thương hơn người khác".

Những công việc nạn nhân làm có thể gồm:

"Bất cứ việc gì, dịch vụ gì (work or services) do người đó cung cấp, gồm cả việc hoặc dịch vụ cung cấp trong các hoàn cảnh bị cho là bóc lột (exploitation) ghi trong các Điều 3(3) đến (6)..."

Điều đáng nói là Luật này của Anh Quốc bác bỏ chuyện ai đó đã đồng ý từ trước, chấp nhận hoàn cảnh lao động hoặc cung cấp dịch vụ bị cho là bóc lột, khai thác nô lệ:

"Sự đồng ý của cá nhân, dù là thành viên hay trẻ em, cho bất cứ hành vi nào được xếp vào dạng cầm giữ làm nô lệ, khai thác khổ sai, hoặc bắt người đó thực hiện công việc cưỡng bức hoặc bắt buộc, đều không xóa bỏ được xác định rằng chính người đó đang bị cầm giữ như nô lệ hoặc bị buộc phải thực hiện lao động cưỡng bức hoặc bắt buộc."

image

Xin nhắc rằng yếu tố 'lao động bắt buộc' (compulsory labour) cũng đủ để cấu thành tội phạm về nô lệ hiện đại, chứ không cần phải đánh đập, hành hạ, bỏ đói... như kiểu nô lệ thời cổ xưa.

Hiển nhiên, các đường dây buôn người vào châu Âu và Anh là nguồn cung cấp nhân công cho các cơ sở sử dụng lao động dạng nộ lệ hiện đại.

Vì thế, Luật 2015 trong Điều 2 nhắc ngay đến tội buôn người (human trafficking) mà đối tượng vi phạm là bất cứ ai tổ chức, hỗ trợ cho việc đi lại của một người khác (thành niên hoặc vị thành niên)với mục tiêu để người đó bị bóc lột, khai thác".

Sự đồng ý của nạn nhân cho chuyến đi không có ý nghĩa miễn trừ cho người gây án và các công tác trợ giúp, vận chuyển, cho quá cảnh, cất giấu, kiểm tra nạn nhân buôn người, điều bị coi là phạm pháp.

image

Modern Slavery Act 2015 còn nêu ra một loạt hành vi như khai thác tình dục, cưỡng bức lao động vị thành niên, lừa đảo, đe dọa, tịch thu tài sản cá nhân của nạn nhân...và đặc biệt nhấn mạnh đến việc bảo vệ người vị thành niên và trẻ em.

Luật cũng cho phép các cơ quan công quyền Anh, từ Cục Di trú thuộc Bộ Nội vụ đến Cảnh sát, Biên phòng và toà án các thẩm quyền rõ rệt nhằm diệt trừ nạn buôn người và khai thác lao động dạng nô lệ hiện đại.

image

Thủ tướng Theresa May cam kết hồi tháng 6/2016 ngay sau khi lên nắm quyền điều hành chính phủ rằng Anh Quốc sẽ chấm dứt "vấn đề nghiêm trọng về quyền con người trong thời đại chúng ta", khi nói đến nạn nô lệ hiện đại.

Bà May rất tự hào về việc Anh thông qua luật chống nô lệ hiện đại năm 2015 khi bà còn làm Bộ trưởng Nội vụ và nói đã có 289 trường hợp khai thác nô lệ hiện đại bị truy tố chỉ trong năm đó.

Thị trường lao động 'ngoài luồng'

image

Dù các tổ chức nhân quyền, báo chí khen ngợi những nỗ lực của chính phủ Anh chống nạn buôn người và bóc lột lao động kiểu nô lệ, một thực tế dễ thấy là nhiều ngành nghề tại Anh như dịch vụ nhỏ, xây dựng, đánh cá, vận tải... phụ thuộc vào các nguồn lao động không đều hoặc có tay nghề đặc thù.

Như Jess Sharman từng viết trên trang thenbs.com về công tác tuyển người theo vụ mùa của ngành xây dựng, chiến dịch truy bắt lao động trái phép (illegal hires) của Bộ Nội vụ Anh không nên là giải pháp duy nhất.

Tác giả này đồng ý rằng lao động trái phép về lâu dài chỉ khiến giá nhân công giảm xuống, gây thiệt hại cho người lao động hợp pháp tại Anh, nhưng hiện tượng thiếu nhân công có tay nghề là có thật và cần chính phủ có biện pháp giúp các doanh nghiệp.

image
Bài báo nêu ra một số giải pháp như tăng cường dạy nghề tại Anh, thông thoáng các thủ tục tuyển ngắn hạn, giống như ngành thời trang được thuê người mẫu nhanh chóng, hoặc cho các công ty tuyển cả di dân có tay nghề (targeted immigration) theo mô hình Úc.

Được biết trước mắt những biện pháp này chưa xảy ra và ngành xây dựng Anh cũng như các tiệm móng tay mà nhiều chủ là người Việt phải trả tiền phạt 20 nghìn bảng Anh cho một nhân công họ thuê trái phép, căn cứ vào Luật chống nô lệ hiện đại và Luật Di trú.

image


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những cái gai mắt ở Trường Sa




Hiện nay, từ các đảo Sơn Ca, Nam Yết, Sinh Tồn có thể thấy bằng mắt thường những công trình trên đảo Ba Bình và một số bãi đá san hô ở quần đảo Trường Sa bị Đài Loan (Trung Quốc) và Trung Quốc chiếm đóng trái phép.
         
 Đảo Ba Bình là đảo lớn nhất ở quần đảo Trường Sa, cách đảo Sơn Ca gần 7 hải lý về phía Tây, cách đảo Nam Yết khoảng 11 hải lý về phía Bắc. Đài Loan (Trung Quốc) chiếm đóng trái phép đảo Ba Bình từ năm 1956.

Cụm đảo Nam Yết ở quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, với các đảo Sơn Ca, Nam Yết, Ba Bình
Đảo Ba Bình, nhìn từ đảo Sơn Ca
Bãi đá Ga Ven ở cách đảo Nam Yết hải lý khoảng 9 hải lý về phía Tây – Tây Bắc, bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép từ tháng 2/1988. Từ năm 2014, Trung Quốc đào xúc san hô, bồi đắp đá Ga Ven thành một đảo nhân tạo và xây dựng trên đó nhiều công trình cao, có thể nhìn thấy từ đảo Nam Yết bằng mắt thường. 

Đá Ga Ven, ảnh chụp từ đảo Nam Yết
 Đá Tư Nghĩa (Huy Ghơ) ở cách đảo Sinh Tồn 12 hải lý về phía Đông, bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép ngày 28/2/1988. Đá Gạc Ma ở cách đảo Sinh Tồn 11 hải lý về phía Nam – Tây Nam, bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép ngày 14/3/1988. Cũng như đá Ga Ven, từ năm 2014 Trung Quốc xây dựng đá Tư Nghĩa và đá Gạc Ma thành đảo nhân tạo, với những công trình có thể nhìn thấy bằng mắt thường từ đảo Sinh Tồn.  

Cụm rạn san hô Sinh Tồn, trong đó có bãi Tư Nghĩa và bãi Gạc Ma bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép
Thềm san hô đảo Sinh Tồn và đá Tư Nghĩa
Đá Tư Nghĩa, nhìn qua cánh trái âu tàu đảo Sinh Tồn
Đá Gạc Ma, nhìn từ trường tiểu học Sinh Tồn
Một tàu cá Việt Nam gần đá Tư Nghĩa

Thiềm Thừ

(Blog Thiềm Thừ)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự thật về bức ảnh “nữ tù binh Việt Nam” bị Trung Quốc lột trần, bắt tải đạn




Đến hẹn lại lên, cứ tới những ngày tháng 2 này là “lòng yêu nước (lèo)” của một số “nhân sĩ trí thức” lại trỗi dậy mãnh liệt, hệt như tiếng kêu réo thảm thiết của cái bao tử được chiều chuộng khi đến giờ ăn.

Năm nay, có vẻ như “phong trào yêu nước” của các vị ấy đã bị thoái trào, hoặc các vị ấy đã có chút cảm giác xấu hổ khi nhận ra mình đã trở thành một thứ rác chính trị nhàm chán trong mắt những người dân ở bờ hồ Hoàn Kiếm, nên không có hoạt động gì rầm rộ như mọi năm. Thay vào đó, họ quay lại với sở trường tung tin đồn nhảm, đơm điều đặt chuyện của mình hòng chứng tỏ “lòng yêu nước” của mình bằng “tội ác tưởng tượng” của kẻ thù trong quá khứ, như con đỉa ăn bám vào sự hận thù dân tộc của người Việt đối với người Trung Quốc. “Sản phẩm” năm nay của họ là bức ảnh một số người trần truồng, đang vác đạn được họ giải thích là “nữ tù binh Việt Nam” bị Trung Quốc lột quần áo, bắt đi tải đạn. Thông tin này nhanh chóng được chia sẻ trên các mạng xã hội và gây hiệu ứng tiêu cực cho rất nhiều người không rõ vấn đề.



Vậy thực hư của bức ảnh này là thế nào?

Thực sự thì đây là những bức ảnh mà các “nhân sĩ trí thức” lượm lặt trên internet, từ những trang web, diễn đàn mạng của Trung Quốc mà một trong số đó có đóng logo trên ảnh (militaryy.cn). Lấy ảnh của người ta về nhưng các “nhân sĩ trí thức” không hiểu là do dốt quá hóa liều hay bản chất thích xuyên tạc nên đã đưa ra thông tin trái ngược hoàn toàn với thông tin gốc của phía Trung Quốc để “xỏ mũi” dân mạng nước nhà. Thậm chí, ông cựu chiến binh dỏm có sở thích bệnh hoạn Ngô Nhật Đăng còn nhân cơ hội, sáng tác ra một câu chuyện lâm ly bi đát về trận chiến mà ông ấy đã “tham gia”.

Sự thật thì những nhân vật trong bức ảnh này chính là lính Trung Quốc và họ là nam chứ không phải là lính nữ!

Bức ảnh trên ở trang Militaryr.cn được đăng trong bài viết “Bí mật Lão Sơn trong cuộc chiến Trung Quốc – Việt Nam: lính Trung Quốc khỏa thân đánh trận ở Việt Nam” từ năm 2013. Trong đó, tác giả bài viết là một cựu lính Trung Quốc, kể về quãng thời gian tham chiến ở Lão Sơn rằng: những người lính hậu cần (Trung Quốc) ngày 5 – 6 lần leo lên leo xuống những quả núi để khuân vác lương thực, đạn dược, quân trang, dụng cụ y tế cột lại dùng thắt lưng treo trước cổ, chỉ mặc quần đùi, đội mũ sắt mà đi.


Bài viết kể về những khó khăn mà những người lính Trung Quốc này gặp phải trong điều kiện tự nhiên khắc nghiệt nơi đó, cùng nhiều hình ảnh của tác giả mà chúng ta có thể thấy anh ta luôn ướt như chuột lột từ đầu xuống chân.


Trên trang tiexue.net cũng có bài viết tựa đề “Sự khỏa thân kỳ diệu: bộ quân phục vô hình” với lời giải thích tương tự: Trên những đỉnh núi thời tiết nóng ẩm khiến cho lính Trung Quốc dễ bị hăm bẹn (háng) và các bệnh ngoài da khác nên họ thường cởi bỏ quần áo khi làm công tác cứu thương, tải đạn…


Tương tự, nếu tìm kiếm các hình ảnh lính Trung Quốc tham gia vào cuộc chiến tranh biên giới, ta sẽ thấy có rất nhiều hình ảnh lính Trung Quốc chỉ mặc chiếc quần đùi hoặc thậm trí trần như nhộng, kể cả khi họ đang cắm chốt.

Trần như nhộng!




Quay trở lại bức ảnh “nữ tù binh Việt Nam”, chúng ta có thể thấy không có căn cứ để khẳng định đây là hình ảnh những phụ nữ ngoài cái hông có vẻ phụ nữ do tư thế leo núi và hiệu ứng ánh sáng của bức ảnh trắng đen. Tất cả các nhân vật đều tóc ngắn và cũng không có vẻ gì là tóc dài nhét vào mũ trong thời buổi mà đại đa số phụ nữ Việt đều để tóc dài. Ngoài ra, chắc hẳn nếu lính Trung Quốc đã bày trò mua vui đối với nữ tù binh như vậy, chúng cũng không quan tâm đến những người phụ nữ này dến mức cho họ đội những chiếc mũ bảo hộ của chúng. Và đương nhiên, sẽ có những tấm ảnh từ phía trước!

Tội ác của quân bành trướng xâm lược Trung Quốc năm 1979 là không thể phủ nhận, cũng như tội ác của tất cả những đội quân xâm lược khác. Nhưng ngụy tạo thông tin, đơm điều đặt chuyện để kích động dư luận, dù chỉ với mục đích “câu view” thì cũng là việc đáng lên án. Xuyên tạc sự thật lịch sử, dù chỉ là một bức ảnh, cũng có thể đem đến những hậu quả khôn lường, không loại trừ cả việc giúp cho bộ máy tuyên truyền của đối phương lợi dụng để thuyết phục công chúng họ về sự “dối trá” của phía ta.


© Nguyễn Thanh Tùng
Tp.HCM, 2/2017

Nguồn TTHN 

Phần nhận xét hiển thị trên trang