Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

Chào mào mổ bom!


ĐỪNG MƯỢN DANH KHOA HỌC ĐỂ ĐÁNH TRÁO LỊCH SỬ


Tâm Minh Nguyễn Cuộc chiến của Nguyễn Ánh chống lại Nhà Tây Sơn và đưa ông ta lên cầm quyền vào năm 1802 thực chất là một cuộc chiến tranh phản cách mạng với sự trợ giúp về tiền bạc, vũ khí và cả cố vấn quân sự của thực dân Pháp. Về bản chất, sự trợ giúp của người Pháp cho Nguyễn Ánh là sự can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, vi phạm thô bạo chủ quyền của Việt Nam (và sau này là lãnh thổ Việt Nam). Vậy mà ông Phan Huy Lê bảo rằng “Trong những cuộc đấu tranh bên trong quyết liệt, việc nhờ đến ngoại viện là chuyện thường xảy ra trong lịch sử”. 

Emperor Gia Long.jpg
Gia Long (Nguyễn Ánh)
Sáng 22-2-2017 tại Hà Nội, Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức buổi thông tin khoa học “Một số thành tựu mới trong nghiên cứu lịch sử Việt Nam” do Giáo sư-Nhà giáo Nhân dân Phan Huy Lê - Chủ tịch danh dự Hội Khoa học lịch sử Việt Nam, trình bày. Xin nhớ đây chỉ là một buổi báo cáo “Thông tin khoa học”. Nó không phải là một cuộc tọa đàm, một cuộc hội thảo, càng không phải là một hội nghị khoa học để ở đó, người ta có thể nêu lên những kết luận.

Về ý kiến của Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Phan Huy Lê, báo chí đưa tin rất loạn xạ, hàng chục tờ báo điện tử đã đăng nhiều bài và ầu như chỉ có một cái tít giống nhau: “Giáo sư Phan Huy Lê đề nghị công nhận công lao của nhà Nguyễn”. Họ giật tít như vậy cũng có lý do, bởi trong buổi thông tin khoa học này, ông Phan Huy Lê đã nói: “Một trong những công lao rất lớn của chúa Nguyễn và nhà Nguyễn là mở mang bờ cõi, thống nhất đất nước, khai phá đồng bằng sông Cửu Long. Năm 1757, nhà Nguyễn đã định hình được lãnh thổ VN mà về cơ bản gần giống như lãnh thổ VN hiện nay từ phía Bắc vào Cà Mau, từ Tây Nguyên ra biển, bao gồm cả vùng biển, các đảo ven bờ và hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa. Nhà Nguyễn có công rất lớn trong việc hình thành và định hình một nhà nước thống nhất và xác lập lãnh thổ - không gian sinh tồn của nước Việt Nam. Công lao nhà Nguyễn về phương diện này không thể chối cãi. Đã đến lúc cần nhìn rõ công, tội của nhà Nguyễn”.

Vậy thực hư của vấn đề ra sao ?

1- Chúa Nguyễn, Vua Nguyễn và Nhà/Triều Nguyễn - Phải rạch ròi khái niệm:

Ai cũng biết rằng trong lịch sử Việt Nam, Nhà Nguyễn chỉ là một vương triều phong kiến hoàn chỉnh, có toàn vẹn lãnh thổ, có hệ thống chính trị của mình cai trị trên toàn bộ lãnh thổ ấy, có địa vị nhà nước thống nhất và duy nhất để bang giao với nước ngoài kể từ năm 1802, khi Nguyễn Ánh hoàn thành việc lật đổ Nhà Tây Sơn, triều đại đã trị vì trước đó để lên nắm quyền cai trị Đại Việt.

Còn trước thời điểm ấy, Nhà Tây Sơn, bằng cách dựa vào ý chí của nhân dân, huy động sức mạnh của toàn dân, trong 16 năm (1771-1787) đã lần lượt đánh dẹp các thế lực phong kiến cát cứ ở Đàng Ngoài (Vua Lê – Chúa Trịnh) và Đàng Trong (Chúa Nguyễn), thu giang sơn Việt Nam về một mối, đất nước thoát khỏi cảnh bị chia cắt Bắc – Nam trong suốt 148 năm (1627 – 1775). Trong thời gian 148 năm chia cắt Đàng Ngoài – Đàng Trong ấy, các thế lực phong kiến họ Trịnh (Đàng Ngoài) và họ Nguyễn (Đàng Trong) đã gây ra 8 cuộc nội chiến lớn và hàng trăm cuộc xung đột vũ trang nhỏ. Có những cuộc chiến kéo dài hàng chục năm. Cuộc chiến Trịnh – Nguyễn đã làm hao tổn không biết bao nhiêu sức người, sức của của nhân dân, triệt phá hàng loạt đồng ruộng, xóm làng.

Trong quá trình xây dựng đất nước từ đống hoang tàn, đổ nát, hậu quả cuộc chiến kéo dài gần một thế kỷ rưỡi, nhà Tây Sơn còn hai lần đánh bại hai thế lực phong kiến hùng mạnh xâm lược Đại Việt là triều đình Xiêm La (Thái Lan) ở phía Nam và Nhà Thanh ở phía Bắc. Điểm đặc sắc là trong cả hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm do Nhà Tây Sơn tiến hành, quân xâm lược đều có sự tiếp tay của những kẻ phản dân, hại nước. Đó là Lê Chiêu Thống cầu viện giặc Thanh và Nguyễn Ánh cầu viện giặc Xiêm La.

Trong lập luận của mình, ông Phan Huy Lê đã đánh đồng các Chúa Nguyễn, một thế lực phong kiến cát cứ ở phía Nam mà người Việt Nam cũng như lịch sử Việt Nam chưa từng công nhận là một nhà nước hoàn chỉnh ngang hàng với một vương triều phong kiến với Nhà/Triều Nguyễn. Bởi vì về danh nghĩa, đứng trên cả hai thế lực phong kiến cát cứ này còn có Nhà Lê trung hưng, và cả hai thế lực này đều trương khẩu hiệu chính trị “Phò Lê”. Bằng việc này, ông Phan Huy Lê đã phủ nhận sự thống nhất lãnh thổ của Việt Nam, công nhận tính hợp pháp và hợp lý của việc chia cắt đất nước. Đó là sai lầm về đạo đức nghề nghiệp không thể tha thứ.

Điểm thứ hai là công lao mở cõi được quy cho cái gọi là “Nhà Nguyễn” mà theo ý của ông Phan Huy Lê, nó bao gồm cả các chúa Nguyễn và các vua Nguyễn. Cho đến nay, công lao mở cõi về phương Nam là công của 9 đời Chúa Nguyễn. Công lao thống nhất đất nước, xóa bỏ sự chia cắt Đàng trong - Đàng ngoài là của Nhà Tây Sơn, Nguyễn Ánh chỉ tọa hưởng kỳ thành. Là một nhà sử học gạo cội, liệu ông Phan Huy Lê có thể phân biệt được đâu là các vua, đâu là các lãnh chúa phong kiến không ?

Với việc gộp cả 9 đời chúa Nguyễn có công mở mang bờ cõi với 13 đời vua Nguyễn, trong đó có đến 5 ông vua cắt đất cho giặc và cam tâm làm tay sai bán nước cho giặc, rước voi về giày mồ (Gia Long, Tự Đức, Đồng Kháng, Khải Định, Bảo Đại, riêng Bảo Đại bán nước 2 lần cho Nhật và cho Pháp); ông Phan Huy Lê đã “trộn phấn với vôi” để rửa mặt cho các triều đình của Gia Long, Tự Đức, Đồng Khánh, Khải Định và Bảo Đại.

2- Ý thức về quyền dân tộc tự quyết.

Nếu chỉ xem qua những phát biểu của ông Phan Huy Lê tại buổi thông tin khoa học nói trên như báo chí đã đăng thì vẫn còn chung chung và chưa rõ ràng. Phải tìm đến những phát biểu của ông ấy trước đây 9 năm, khi trả lời phỏng vấn của phóng viên Khánh Linh của báo Vietnamnet, chúng ta mới thấy rõ những ẩn ý của ông ấy. Trong cuộc phỏng vấn, khi được phóng viên hỏi: “Còn những hạn chế của vương triều Nguyễn thì sao, thưa GS? Nguyễn Ánh có tội hay không, khi đưa quân Xiêm vào để chống lại nhà Tây Sơn ? Hay vua Tự Đức có bán nước ?”; ông Phan Huy Lê đã trả lời:

- “Đúng là trong cuộc đấu tranh chống Tây Sơn, Nguyễn Ánh đã đưa quân Xiêm vào. Trước đây có quan điểm cực đoan gọi đây là hành động "cõng rắn cắn gà nhà", là "bán nước". Đúng là không thể biện hộ cho hành động "không sáng" này, cũng có thể coi là một tì vết trong sự nghiệp của Nguyễn Ánh, nhưng phải nhìn nhận công bằng. Trong những cuộc đấu tranh bên trong quyết liệt, việc nhờ đến ngoại viện là chuyện thường xảy ra trong lịch sử. Nhưng điều quan trọng nhất là người cầu ngoại viện phải giữ được độc lập chủ quyền của dân tộc, đưa lại lợi ích cho đất nước, còn nếu cầu ngoại viện mà bất lực để mất nước thì có tội lớn”. (bài báo đó vẫn còn đây:http://vietnamnet.vn/vanhoa/2008/10/808823/).

Đúng là tận cùng của sự lắt léo. Ông ấy biện hộ rằng: “Trong những cuộc đấu tranh bên trong quyết liệt, việc nhờ đến ngoại viện là chuyện thường xảy ra trong lịch sử”. Vậy, ông Phan Huy Lê có thể dùng lập luận này để biện hộ cho việc Trần Ích Tắc cầu viện giặc Nguyên vào xâm lược nước ta không ? Liệu ông có thể dùng lập luận này để biện hộ cho Trần Thiêm Bình cầu viện giặc Nhà Minh vào xâm lược nước ta và gây ra thảm cảnh: “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ” không ? Liệu ông có thể dùng lập luận ấy để biện hộ cho hành động cầu viện giặc Thanh vào xâm lược miền Bắc nước ta của Lê Chiêu Thống không ? Và ông có thể dung lập luận ấy đê biện hộ cho Bảo Đại cộng tác với giặc Pháp xâm lược đất nước ta một lần nữa không ? Ông có thể dùng lập luận ấy để biện hộ cho việc Nguyễn Văn Thiệu kêu gọi Mỹ hãy đem B-52 ném bom cho tan nát Hà Nội vào cuối năm 1972 được không ?

Cuộc chiến của Nguyễn Ánh chống lại Nhà Tây Sơn và đưa ông ta lên cầm quyền vào năm 1802 thực chất là một cuộc chiến tranh phản cách mạng với sự trợ giúp về tiền bạc, vũ khí và cả cố vấn quân sự của thực dân Pháp. Về bản chất, sự trợ giúp của người Pháp cho Nguyễn Ánh là sự can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, vi phạm thô bạo chủ quyền của Việt Nam (và sau này là lãnh thổ Việt Nam). Vậy mà ông Phan Huy Lê bảo rằng “Trong những cuộc đấu tranh bên trong quyết liệt, việc nhờ đến ngoại viện là chuyện thường xảy ra trong lịch sử”. Vậy thì ý thức về độc lập, chủ quyền của người Việt ở chỗ nào trong con người ông Phan Huy Lê ? Vậy thì nhận thức về quyền tự quyết dân tộc của ông Phan Huy Lê ở đâu ?

3- Ai đã không công nhận công lao của các chúa Nguyễn ?

Điều nực cười là trong buổi thông tin khoa học do Ban Tuyên giáo TW tổ chức vừa qua, ông Phan Huy Lê lại nhắc lại một lần nữa ý kiến của ông ta trong Hội thảo về nhà Nguyễn tổ chức tại Thanh Hóa năm 2008 rằng: “Cần ghi nhận cả về mặt công tích lẫn những hạn chế về thời kỳ Chúa Nguyễn và Vua Nguyễn”. Lưu ý là ở Hội thảo 2008, ông Lê còn phân biệt Chúa Nguyễn và Vua Nguyễn. Còn ở buổi thông tin khoa học vừa qua thì ông ta đã dấn thêm một bước, gọi cả hai là “Nhà Nguyễn”.

Ô hay ? Lịch sử Việt Nam cho đến nay, có tác phẩm nào là không ghi công tích mở mang bờ cõi cho đất nước ta, phát triển kinh tế Đàng Trong của các chúa Nguyễn đâu nhỉ ? Tôi xin dẫn ra đây mấy đoạn ở trang 333 trong cuốn “Lịch sử Việt Nam – Tập 1” do NXB Khoa học xã hội ấn hành năm 1971:

“Đàng Trong là đất mới khai phá, kinh tế công thương chưa trải qua quá trình lâu dài như ở Đàng Ngoài. Tuy vậy, vào thế kỷ thứ XVII – XVIII, nền kinh tế đó đã phát triển khá mạnh mẽ và đạt trình đọ không kém gì Đàng Ngoài. Thuận Hóa, Quảng Nam là nơi tập trung nhiều làng và phương thủ công có tiếng như nghề dệt, gốm, nấu đường, rèn sắt, đúc đồng… Nghề khai mỏ sắt, mỏ vàng ở miền núi Quảng Nam cũng khá phát đạt.
Quan hệ hàng hóa-tiền tệ phát triển có tác dụng mở rộng thị trường địa phương. Rất nhiều hội chợ mọc lên khắp nơi. Một số thành thị, thương cảng phát triển. Hội An là thương cảng lớn nhất có quan hệ kinh tế với nhiều vùng… Lúa gạo ở Gia Định được chở ra bán ở Thuận Hóa và Đồng Nai và hàng thủ công từ Thuận Hóa lại được buôn vào Gia Định…”

Bản thân lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc và Đảng Cộng sản Việt Nam khi nói về vai trò, vị trí, về công và tội của các chúa Nguyễn và các vua Nguyễn cũng rất công tâm, công bằng, không thiên vị. Quan điểm của Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh đối với lịch sử là rất sòng phẳng, phân minh. Người không hề công kích các chúa Nguyễn. Cùng với việc kịch liệt phê phán Gia Long và Tự Đức, Người đã từng viết bài trên báo chí nước ngoài để đề cao tinh thần yêu nước của 3 ông vua thứ 8, thứ 10 và thứ 11 của vương triều nhà Nguyễn là Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân.

Trong báo cáo gửi Quốc tế Cộng sản ngày 12-7-1940, Nguyễn Ái Quốc viết: ''Năm 1885 vua Hàm Nghi và năm 1916 vua Duy Tân đã đứng ra lãnh đạo chống Pháp''. Ngày 24-2-1920, Nguyễn Ái Quốc đã nhận được thư của Hoàng thân Vĩnh San (vua Duy Tân), gửi cho Chủ nhiệm báo L'Humanité về việc đòi độc lập cho Việt Nam. Trung tuần tháng 3/1920, Nguyễn Ái Quốc gặp hai đồng chí Maxele Cachin và Jan Longé và báo L'Humanité đã mời Nguyễn Ái Quốc đến trụ sở để bàn về vấn đề này.

Không chỉ Bác Hồ, trong thế kỷ XX, các đồng chí lãnh đạo lỗi lạc của Đảng, Nhà nước và Quân đội ta (như Lê Hồng Phong, Nguyễn Văn Cừ, Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp...) cũng đều đánh giá đúng về vương triều nhà Nguyễn, hoàn toàn nhất trí với quan điểm của Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh. Không ai bài bác và bôi nhọ thanh danh các chúa Nguyễn. Cũng chẳng có ai phủ nhận sự đóng góp của triều nhà Nguyễn trong các lĩnh vực phát triển kinh tế, văn hoá và văn nghệ...

Vậy thì ông Phan Huy Lê và các đồ đệ của ông còn đòi hỏi cái gì nữa đây ?

4- Mượn danh khoa học để thực hiện “diễn biến hòa bình” trong lĩnh vực nghiên cứu lịch sử.

Việc mượn công lao của các chúa Nguyễn để “rửa mặt” cho Nguyễn Ánh và các vua Nguyễn như Tự Đức, Đồng Khánh, Khải Định và Bảo Đại thì dứt khoát là không thể được.

Sách “Lịch sử Việt Nam – Tập 1” do NXB Khoa học xã hội Việt Nam ấn hành năm 1971, trang 380 đã ghi rõ:

“Từ cuối thế kỷ XVIII, thực dân Pháp đã lợi dụng cuộc chiến tranh phản cách mạng của Nguyễn Ánh để can thiệp vào nước ta. Sau khi lên làm vua, Gia Long đã “trả ơn” bọn xâm lược bằng cách lưu dụng một số người Pháp làm quan lại trong triều và để cho giáo sĩ người Pháp tự do truyền đạo trong nước. Nhờ đó, bọn chúng đã vận động Gia Long lập Hoàng tử Cảnh, người chịu ảnh hưởng của Pháp làm thái tử. Số người Pháp làm quan trong triều giữ liên lạc với chính quyền Pháp. Chúng nhận nhiệm vụ vận động triều đình Huế ký những điều ước ngoại giao, thương mại có lợi cho chủ nghĩa tư bản Pháp. Đặc biệt, Hội truyền giáo nước ngoài và bọn gián điệp đội lốt tôn giáo nấp dưới chiêu bài truyền đạo càng đẩy mạnh hoạt động do thám và gây dựng cơ sở phản động trong nước ta… Bọn chúng điều tra tình hình mọi mặt của nước ta, âm mưu phá hoại khối đoàn kết dân tộc, chia rẽ lương – giáo”.

Có lẽ cần phải nhắc lại rằng ông Phan Huy Lê chính là một trong hơn 100 nhà sử học Việt Nam khi đó đã tham gia biên soạn bộ “Lịch sử Việt Nam” nói trên. Bản thân ông ta cũng có 2 tác phẩm viết riêng (các cuốn “Lịch sử chế độ phong kiến Việt Nam – Tập II” và “Chế độ ruộng đất và kinh tế nông nghiệp thời Lê sơ) cùng 2 tác phẩm viết chung (các cuốn “Lịch sử chế độ phong kiến Việt Nam – Tập III” và “Khởi nghĩa Lam Sơn và phong trào giải phóng đất nước vào thế kỷ XV”) được dùng làm tài liệu tham khảo để biên soạn bộ sách trên. Thế mà nay, ông ta lại nói ngược lại. Thái độ không nhất quán trong khoa học ấy chỉ có thể gọi là chủ nghĩa xét lại lịch sử, là một thứ “tự chuyển hóa”, “tự diễn biến” trong khoa học lịch sử, tất yếu sẽ dẫn đến "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" về chính trị. Đây là điều mà các thế lực thù địch và phản động mong muốn.

9 năm trước đây, khi theo dõi cuộc Hội thảo về chúa Nguyễn và nhà Nguyễn được tổ chức với quy mô lớn tại tỉnh Thanh Hoá, được báo chí tuyên truyền rầm rộ, nhiều người dân ở thành phố Hồ Chí Minh đã ngạc nhiên. Họ phát biểu: ''Những câu: ''Gia Long cõng rắn cắn gà nhà'', “Rước voi về giày mả tổ'', ''Phan - Lâm mãi quốc, triều đình khí dân”,...đâu phải đến thời bây giờ mới có và đâu phải chỉ lưu hành riêng ở miền Bắc. Nhớ khi còn ngồi trên ghế nhà trường tại thành phố này qua các bậc trung học và đại học, chúng tôi đã từng nghe các giáo sư dưới chế độ cũ khi bước lên bục, đều giảng như vậy cả. Thế nhưng không hiểu vì sao, hàng chục năm qua, một số người làm công tác nghiên cứu sử học ở miền Bắc lại tìm mọi cách để phản bác những câu nói đó ?”.

Giáo sư Trần Văn Giàu, một chiến sĩ cách mạng kiên trung, một nhà sử học lão thành, là bậc thầy của ông Phan Huy Lê, được cán bộ và nhân dân mến mộ, cũng đã giữ quan điểm đúng đắn trong việc đánh giá vương triều nhà Nguyễn. Chính vì lẽ ấy, giáo sư Trần Văn Giàu đã không đồng tình với tác giả cuốn tiểu thuyết lịch sử viết về Phan Thanh Giản bằng lối văn hư cấu tuỳ tiện, thoát ly hiện thực lịch sử... Giáo sư Trần Văn Giàu đã tạ thế, Phan Huy Lê và các môn đệ của ông ta như được “dọn vật cản”, đã lấn thêm những bước mới.

Vào tháng 7 năm 2016, khi Cục Xuất bản, Bộ Thông tin và truyền thong đề nghị ông Nguyễn Đình Đầu, tác giả cuốn “Trương Vĩnh Ký – Nỗi oan thế kỷ” sửa lại tên cuốn sách này và một số đoạn viết cho trung thực, khách quan thì ông này kiên quyết khước từ. Những đoạn viết không trung thực, không khách quan về Trương Vĩnh Ký chính là việc tác giả đã đánh lộn sòng công và tội của Trương Vĩnh Ký, biến những hành vi đi ngược lại quyền lợi dân tộc của Trương Vĩnh Ký thành công lao. Kết quả là cuốn sách không được phép phát hành. Thế nhưng ông Phan Huy Lê vẫn lớn tiếng bênh vực cho cuốn sách này qua lời giới thiệu của mình.

Về cuốn sách nói trên, tạp chí mạng “Tôn giáo và dân tộc” đã thẳng thừng đặt câu hỏi: “Trương Vĩnh Ký phản bội Tổ quốc, sao gọi là nỗi oan thế kỷ ?” Với nhiều tài liệu, chứng cứ xác đáng được dẫn ra, tác giả Bùi Kha đã vạch rõ: “Với những chứng cớ quá rõ ràng qua các văn thư do chính Trương Vĩnh Ký và các viên chức cao cấp thực dân Pháp viết, chúng ta có thể kết luận dứt khoát rằng Trương Vĩnh Ký là một người phản bội Tổ quốc. Ông không có một mảy may công lao nào đối với dân tộc, ngược lại, ông hoàn toàn là kẻ có tội. Từ những ý đồ và hành động chính trị, cho đến các công trình mang tính văn hóa nói chung của họ Trương, tất cả chỉ xoáy vào một mục đích duy nhất là phục vụ cho chính sách của thực dân Pháp để nô lệ hóa và đồng hóa dân tộc ta.”

Vào tháng 10 năm 2009, trên tạp chí “Xưa và Nay”, ông Phan Huy Lê còn phủ nhận sự kiện liệt sĩ Lê Văn Tám tẩm xăng vào thân mình để đốt kho xăng Thị Nghè của thực dân Pháp. Chứng cứ duy nhất mà ông ta bảo rằng mình có là lời dặn của giáo sư Trần Huy Liệu nhưng ông ta lại không đưa ra được một bằng chứng xác thực nào. Thiết nghĩ, việc ông Phan Huy Lê dẫn ra lời dặn ấy chẳng khác gì Trương Huy San “nhét chữ vào miệng” một anh chàng Hàn Quốc nào đó bảo rằng: “Tao không nghĩ là chúng mày đã đánh đuổi hai đế quốc lớn mà chúng mày đã đánh đuổi hai nền văn minh lớn của thế giới” để rồi từ đó, biện hộ cho những lập luận sai lầm của mình.

Một trong những sai lầm trong đánh giá của ông Phan Huy Lê về quá trình nghiên cứu lịch sử Việt Nam từ năm 1954 đến nay là ông ta cho rằng có “Quan điểm chính thống”. Đây là một sự bịa đặt. Bởi đối với khoa học thì không bao giờ có cái gọi là “quan điểm chính thống” và “quan điểm không chính thống”. Đảng Cộng sản Việt Nam không bao giờ đặt vấn đề “quan điểm chính thống” đối với khoa học trong tất cả các văn kiện của mình. Quan điểm của Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh về sử học thống nhất với nguyên tắc chép sử vốn có từ xưa là:

1) “Có gì thì viết nấy – không có thì không viết”.
2) “Thiếu thì viết thêm cho đủ - không viết thừa”
3) “Sai thì viết lại cho đúng – không bịa đặt”.
4) “Viết sử phải khách quan, có minh chứng – không viết lung tung”.
5) “Bình luận, đánh giá lịch sử phải có căn cứ xác đáng – không phán xét bừa bãi”.

Mặc dù ông Phan Huy Lê là một trong những người đấu tranh đến cùng để giữ lại môn Lịch sử là một môn học độc lập trong các chương trình dạy học phổ thong; nhưng càng ngày, càng lộ rõ rằng ông ấy muốn giữ lại lịch sử nào. Với cái mạch tư duy kiểu như của ông Phan Huy Lê và một số người muốn xét lại lịch sử hay nói đúng hơn là lật đổ lịch sử, người ta sẽ công nhận việc thực dân Pháp xâm lược Việt Nam là chuyện đương nhiên đúng đắn, sẽ công nhân việc đế quốc Mỹ xâm lược Việt Nam là chuyện đương nhiên đúng dắn, sẽ công nhận việc chia cắt Miền Bắc, Miền Nam sau Hiệp định ngừng bắn Geneve là chuyện tất - lẽ - dĩ - ngẫu. Và sau đó, sẽ là việc thừa nhận chính quyền ngụy Sài Gòn là hợp pháp; sẽ là phủ nhận toàn bộ hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Từ đó, dẫn đến việc phủ nhận chế độ chính trị hiện nay ở Việt Nam, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Những lập luận của ông Phan Huy Lê sẽ được bọn phản động sử dụng để biện hộ cho luận điệu của tay văn sĩ bồi bút Trương Huy San (tức Huy Đức, tức San Hô) trong cái gọi là tác phẩm "Bên thắng cuộc" của anh ta. Là một nhà khoa học, ông Phan Huy Lê có cảm thấy mình có trách nhiệm gì với dân tộc, với đất nước không khi ông tung ra một vấn đề rất hệ trọng mà lại có lối nói nước đôi, không nhất quán như thế ?

Nếu những vấn đề trên đây không được giải quyết rốt ráo, sẽ dẫn đến sự rối loạn về nhận thức trong xã hội. Thật vậy ! Trong việc đánh giá vương triều nhà Nguyễn, hàng chục triệu nhân dân ta - nhất là một khối lượng rất lớn học sinh, sinh viên, nghiên cứu sinh đang ngồi học tập và viết luận án khoa học trên ghế nhà trường sẽ nghe và viết theo quan điểm của ai ? Nghe và viết theo sự chỉ dẫn của tư tưởng Hồ Chí Minh, theo quan điểm sử học của Đảng ta, hay nghe và viết theo quan điểm của một số nhà nghiên cứu lịch sử đã và đang được công khai quảng bá trên các phương tiện thông tin đại chúng, trong buổi thông tin khoa học do Ban Tuyên giáo trung ương vừa tổ chức, trong cuộc hội thảo năm 2008 tại tỉnh Thanh Hoá và trong những cuộc hội thảo trước đó.

Chúng ta đặc biệt quan tâm đến chủ trương của Hội Khoa học lịch sử về việc gấp rút tiến hành chỉnh sửa sách giáo khoa phổ thông về sử học và chuẩn bị biên soạn bộ Quốc sử mới, như báo chí đã nhất loạt đưa tin. Đây là nhiệm vụ cực kỳ hệ trọng. Chúng ta hoàn toàn không yên tâm nếu như nhiệm vụ này được giao trọn gói cho những người đã từng đi chệch chủ nghĩa Mác Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh về sử học và đã nặng lời công kích “Phương pháp luận sử học mác-xít là ấu trĩ, giáo điều, công thức''. Vậy thì thử hỏi, nếu giao cho họ chỉnh sửa sách giáo khoa sử học và biên soạn bộ Quốc sử của nước nhà, họ sẽ đứng trên quan điểm lập trường nào và theo phương pháp luận sử học của ai ? Điều đó chắc chắn sẽ gây ra cho chúng ta những tổn thất không nhỏ trong lĩnh vực công tác giáo dục, cũng như trên địa hạt tư tưởng.

Sử học là một trong những lĩnh vực hoạt động hết sức nhạy cảm và có tầm quan trọng sống còn trên mặt trận tư tưởng. Nếu chúng ta không quan tâm chăm lo củng cố sự vững mạnh của ngành sử học kể cả trên ba mặt: về chính trị, về tư tưởng và về tổ chức, ắt sẽ dẫn đến những hậu quả khó lường. Tôi xin nhắc lại một lần nữa rằng một trong những nguyên nhân làm cho Liên Xô và khối xã hội chủ nghĩa Đông Âu sụp đổ là những nhà lãnh đạo các Đảng Cộng sản và Công nhân cầm quyền ở những nước đó đã mất cảnh giác, đã bị tên gián điệp Aleksandre Yakovlev, Ủy viên dự khuyết Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô thao túng, đã để cho chủ nghĩa xét lại lịch sử hoành hành. Kết quả là chế độ xã hội chủ nghĩa ở những nước đó bị lật đổ trước hết là về lịch sử và sau đó là về chính trị./.


https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1846472068966496&id=100008111627906

Phương Bùi Cảm ơn bài viết của chú ạ
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 20 h
Ông Nội Cu Bún Phan Huy Lê có công trong việc khai quật và trình UNESCO xem xét công nhận khu di tích khảo cổ Hoàng Thành Thăng Long là di sản văn hoá nhân loại ..ông ta có công đó nên được nhiều người biết tên biết mặt .Từ chỗ nổi tiếng sau dịp 1000 năm Thăng Long thì ông ta được thăng tiến .và sau khi đã leo cao ông ta đã đánh tráo khái niệm lịch sử " phong cho Nguyễn Ánh . kẻ tội đồ dân tộc thành danh nhân có công với nước " ...như vậy khác nào ông ta và đồng đảng đã phủ nhận lời nhận xét của Lãnh Tụ Hồ chí Minh và các vị tiền bối khác . 

Như bài viết đã nhận xét : Nhà Nguyễn và Triều Nguyễn là hai thế hệ và hai triều đại khác nhau hoàn toàn . Nhà Nguyễn là do Chúa Nguyễn Hoàng quản trị và luôn phục tùng triều Lê .ngài và con dân của ngài đã có công mở mang bờ cõi nước ta về phía nam như hiện nay .

còn Triều Nguyễn của Nguyễn phúc Ánh thì chỉ là kẻ hậu sinh kế thừa những gì tổ nghiệp để lại mà thoii .trong khi đó y đã chỉ vì tư thù mà dám rước quân Xiêm và Pháp về dày xéo tổ quốc dẫn tới họa thực dân nước ta bị bọn Pháp cai trị suốt 80 năm trời .trong khi bè lũ vua quan triều Nguyễn bạc nhược sắn sàng làm tôi mọi cho chúng .

Như vậy xin hỏi ông Lê và đồng đảng : Nguyễn Ánh đã lập công gì ..?
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
 20 h
Trần Sơn Lâm Đọc bài viết này của chú Tâm Minh Nguyễn thật sự hả lòng, hả dạ, yên tâm và tin tưởng.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
7
 20 hModifié
Hoàng Hoà Cảm ơn chú đã vạch rõ bộ mặt của vị gs này. Cháu xin chia sẻ ạ.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 20 h
Phạm Đình Hiếu Xin phép được share bác nhé
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 19 h
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 19 h
Huong Vi Để đến dc tai cán bộ cao cấp có chức năng nghe và giải quyết thì mọi người hãy liên hệ với sdt :0902018888
Gặp Anh Võ Văn Thưởng
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
7
 19 h
Phạm Tuyết Bác viết hay quá!
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 19 h
Chi Hieu Nguyen Tâm Minh Nguyễn, bài viết của bạn thật tuyệt vời. Thật ra những vấn đề bạn nêu , cách đây nhiều năm trên báo Văn nghệ TP.HCM, các Nhà văn, nhà Lý luận Phê bình tâm huyết đã phát biểu thật quyết liệt, dữ dội mới chặn đứng được việc tỉnh Bến Tre dựng tượng Phan Thanh Giản...
Bây giờ Ông Lê tiếp tục bộc lộ ruột gan phèo phổi của mình vì nghĩ rằng " cơ hội đổi đời " của Ông ta sắp tới. Vậy nhất định báo Văn nghệ TP.HCM sẽ tổ chức đợt đấu tranh mới. Và xin phép bạn, chúng tôi sẽ sử dụng bài viết này của bạn trong số báo tới. Ý của bạn thế nào?
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
 19 h
Tâm Minh Nguyễn Rất cảm ơn đồng chí Tổng biên tập ! Tôi sẵn sàng.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
6
 19 h
Chi Hieu Nguyen Anh gửi bài này cho chúng tôi theo mail :
Tuanbaovannghe@yahoo.com
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 19 h
Võ Thế Chương Hì hì! Trong kỷ yếu 200 năm Rạch Gầm - Xoài Mút đang lưu giữ ở Tiền Giang, ông Lê này khi ấy chửi Gia Long tan nát , nào là " tên hèn hạ", " cõng rắn cắn gà nòi" ... Bi chừ thì ổng " phản tỉnh", " xét vấn đề lại trên quan điểm ... tử tế". Hế hế! Không muốn thành tên cơ hội thì xin đừng biến mình thành kẻ cực đoan
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
6
 19 h
Chi Hieu Nguyen Tư liệu này hay đó Võ Thế Chương. Cung cấp chi tiết cho bạn bè đi.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
4
 17 h
Võ Thế Chương Dạ để em scan lại
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 17 h
Đức Lâm Nguyễn Chú Chí Hiếu cho phép cháu add friend nhé
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 17 h
Đức Lâm Nguyễn List của chú full rồi, mà cháu k nhìn thấy phần follow trong tường của chú nhỉ
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 17 h
Chi Hieu Nguyen Mình cũng chẳng hiểu sao. Mình kết nối 3G mà lúc nào cũng chập chờn, không ổn định .
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
4
 16 hModifié
Tâm Minh Nguyễn Chi Hieu Nguyen : Bác nên dùng máy tính để bàn và mạng hữu tuyến, an toàn hơn vì phải qua dây dẫn. Còn dùng các thiết bị không dây thì rất dễ bị ăn cắp thông tin. Đặc biệt là điện thoại di động có chức năng bảo vệ chống xâm nhập kém hơn máy tính.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 15 h
Chi Hieu Nguyen Di chuyển liên tục, phải dùng ĐTDĐ, hoặc Ipad. Mình thích cơ động.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 14 h

Thắng Việt Từ Bài viết rất hay,kịp thời. Cần dẹp ngay bọn xét lại này.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
5
 19 h
Thu Hằng Trần Thiết nghĩ rằng bên an ninh cần phải vào cuộc để điều tra xem một vài cá nhân trong ban tuyên giáo trung ương cùng với những nhà mượn danh khoa học lịch sử kia có vai trò gì trong đường dây phản động nhằm rửa mặt cho đế quốc, thực dân cùng bè lũ tay sai bán nước cũng như chuẩn bị dọn đường rước voi về rầy mả tổ thêm lần nữa ạ!
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
 19 h
Đại Dương Cảm ơn tác giả bài viết
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 19 h
Ho La Wow "Nói phải củ cải cũng nghe "
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 19 h
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre19 h
Toan Pham Bài viết rất hay. Tác giả thật có tầm. Cám ơn tác giả và người đã chia xẻ. Rất bổ ích...
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
4
 19 h
Toan Pham Ý kiến anh Chí Hiếu rất hay. E chờ đọc lại trên vntphcm
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 18 h
Doan Le Rất cám ơn TMN , đúng là ông GS sử học có vd về chính trị và quan điểm chính trị , nhưng đây là cuộc hộ thảo của hội đồng lí luận TƯ , dân đen họ sẽ ko quan tâm nhiều đâu , chỉ có chúng ta những ng hiểu địa chính trị thì thấy đây là vđ thạt sự ko ổn nếu chúng ta muốn và mong muốn sự duy trì sự LĐ của Đảng CSVN .
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
6
 18 h
Tâm Minh Nguyễn Đúng vậy thưa bác ! "Diễn biến hòa bình" là con mèo được bọc bông vào chân đi trên tấm thảm nhung mà.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
4
 17 h

Nguyễn Ngọc Hà Nguyễn Tiền Sơn
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre18 h
Cuong Pham Các vị viết và bàn tiếp về triều Mạc đi !
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 16 h
Hùng Ngô Mạnh Ông gáo xư này mượn những ngôn từ trơn tru lắt léo nhằm mê hoặc mọi người, việc đưa ra những quan điểm này khác nghe rất "khoa học, khách quan" nhưng kèm theo việc đưa cái gọi là "ảnh chụp lời Nguyễn Ái Quốc ca ngợi Gia Long" đủ để biết âm mưu thật sự đằng sau là gì.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
8
 16 h
Phạm Thanh Cải Tác giả viết hay lắm!
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 16 h
Trung Trực Trần Bài viết của anh rất hay, rạch ròi và chân thực. Những sự kiện rõ như ban ngày đấy mà chúng còn bẻ cong ngòi bút được. Cám ơn anh.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
4
 16 h
Nhung Lan Bai viet cua anh rat dung va rat hay a.Khong the de sai lam cua mot ca nhan hay mot nhom nguoi ma lam anh huong den lich su cua 1 dat nuoc.Cach nhin nhan danh gia ve lich su phai dung.chinh xac va khong phiem dien.khong bop meo a.Rat cam on anh ve bai viet a.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 16 h
Việt Quý Cảm ơn bác nhiều. Một liều giải độc cần thiết cần được chia sẻ.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 16 h
Lý Thế Dân  
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
4
 15 h
Đặng Thanh Sơn Lịch sử là xương máu của ông cha ta bao đời đổ xuống mới vun đắp nên hình hài Việt Nam như ngày hôm nay  chúng ta phải biết trân quý và bảo vệ! Chúng ta phải đấu tranh đến cùng với các luận điệu xuyên tạc lịch sử của các thế lực chống phá, xét lại nhằm làm hoen ố lịch sử nước nhà, phá hoại sự bình yên của đất nước... cảm ơn chú Nguyễn Minh Tâm rất nhiều về bài viết này!
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
4
 15 h
Lenhuhien Lehien Mình đã nói rồi, với một số việc làm mấy năm gần đây của Gs Lê thì khó tin tưởng ông này lắm. Cần cẩn trọng về những đề xuất của ông này. Mình tin Ban Tuyên giáo Trung ương sẽ không dễ dàng nghe theo những đề xuất của ông ấy đâu.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 15 hModifié
Kính Văn Nguyễn Cái ông ý muốn là nhân dân chửi vào mặt bọn xét lại mà đại diện tiêu biểu là ông ý, muốn nhà nước tước bỏ cái danh hiệu nhà giáo nhân dân mà ông ý cảm thấy là đã quá khổ so với cái trí tuệ hiện tại của bản thân mình 
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 14 h
Dan Ta Cháu xin phép chú được chia sẻ bài biết !
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 14 h
Bùi Việt Hà Theo tôi, đánh giá lịch sử không phải là nhiệm vụ của khoa học lịch sử. Các nhà khoa học lịch sử có nhiệm vụ chính là tìm ra được các sự kiện lịch sử đã xảy ra và quan hệ giữa chúng. Công hay tội của các nhân vật lịch sử, các triều đại lịch sử là vấn đề được đánh giá bởi rất nhiều yếu tố chính trị, địa chính trị, do các nhà chính trị quyết định.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 14 h
Mia Vũ Bởi vì đánh giá lịch sử là của các nhà chính trị nên lịch sử mỗi lúc một thay đổi. Bao giờ lịch sử được đánh giá bởi các nhà lịch sử thực sự thì lịch sử mới đúng là lịch sử.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre13 h
Lê Tê Đúng ạ. Chính trị hóa lịch sử làm nó méo mó vô cùng. Lại quay sang phán xét nhau
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre11 h

Lê Thị Hồng Bài viết rất hay,lập luận sắc xảo ,dẫn chứng thuyết phục tôi rất đồng ý với Tâm Minh Nguyễn ! Ông P.H.Lê không thể đưa ý kiến riêng của mình đại diện cho tất cả người Việt Nam vì lịch sử hiển nhiên đã được toàn dân biết đến là nhà Tây sơn đã thống nhấ...Voir plus
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 13 h
Hương Trần Chế độ đang hiện hành Lãnh đạo, vậy mà bọn họ đã dám xét lại Lịch sử ư?
Nếu Đảng, Nhà nước và Chính phủ mà không uốn nắn ngay và luôn thì nguy hiểm vô cùng "tai hoạ sẽ khôn lường". Câu hỏi đang được Nhân dân yêu Tổ quốc, yêu ĐCS đặt ra cho TW ?
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 13 h
Mia Vũ Nói thật nhé. Nếu chê ông Phan Huy Lê là nhìn một chiều thì tác giả bài viết này còn phiến diện hơn nhiều. Lịch sử là phải công bằng, phải nhìn ở công lẫn tội. Còn nếu chỉ nhìn cái tội của nhà Nguyễn như tác giả này thì không xứng là nhà sử học. Vì thế đừng đem cái suy nghĩ thiển cận này mà so bì với quan điểm của nhà sử học Phan Huy Lê. Còn nữa, nếu bạn không biết gì về lịch sử nước mình thì đừng vào chém gió.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 13 h
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 13 h
Pham Trung Da Qua vụ này thì càng thấy rằng đừng thần thánh hoặc tuyệt đối hóa những gì nói ra, viết ra từ những người có mác TS hay GS. Đơn cử cố GS Trần Quốc Vượng cũng là 1 tên tuổi lớn ngang cơ P H Lê, tôi có thể dẫn ra ít nhất 2 lỗi sơ đẳng về sử: 1. Là trong bài Về quê hương của Ngô Quyền http://khoavanhoc.edu.vn/index.php?option=com_content..., GS Vượng cho rằng Ngô Xương Văn mất năm 950! (đúng ra là 965). 2. Tại tập sách “Trong cõi” mà Nhã Nam ra năm trước, có bài viết ông ghi vị vua xây chùa Một Cột là Lý Thánh Tông! (đúng là phải là Lý Thái Tông). Việc các “học giả” thăng hoa rồi “quá đà” “nói dai rồi nói dại” không tiết chế được bản thân là vậy. Ở người khác, có khi bài viết bị người khác kiểm duyệt hoặc góp ý, chứ ở tầm “học giả đầu ngành” thì đồng nghiệp mấy ai dám xem mà chỉnh duyệt lại trước khi mang công bố? Vậy mà trong bài ý kiến tại hội thảo của GS Lê, ít nhất có 2 chỗ phải chỉnh hành văn. Một lần nữa, đừng coi những gì các GS nói hay viết ra là khuôn mẫu và đúng 100%. Đó không phải là Kinh Thánh! (phũ hơn thì bảo “kũng sường sường sôi”)



TÀI LIỆU THAM KHẢO VỀ QUÊ HƯƠNG CỦA NGÔ QUYỀN TRẦN-QUỐC-VƯỢNG  Về quê hương của…
KHOAVANHOC.EDU.VN
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
3
 12 h
Nguyễn Hữu Nhân Ở Đồng Tháp cũng có người gần như vậy. Chán cho những người mượn danh lịch sử
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 12 h
Uy Nghiêm Bài viết rất hay!
Quan điểm của Tôi là: tôi thật sự quan ngại trước việc ông PHL đưa quan điểm cá nhân ông ấy để nhận xét lại lịch sử.
Tôi đề nghị BTGTW phải làm rõ và trả lời ngay cho dư luận nhân dân về vấn đề này.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 11 h
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre5 h
Phuong Thuy Lam Lâu lắm rồi mới được đọc một bài phản biện cực hay...có kiến thức lại có lý có tình...Tuy nhiên cũng cần nghe sự trả lời của GS PHL...Điều này là cần thiết vì rất sợ sự chỉ đạo từ trên xuống theo kiểu :"CẢ VÚ LẤP MIỆNG EM" ; hoặc sự " im lặng đáng sợ " khi dẹp cuộc triển lã cải cách ruộng đất vừa rồi tại bảo tàng CM Việt Nam
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 4 h
Nguyen Dinh Nhiều tài liệu được tác giả dân chưng trong bài viết này tôi đa được đọc. Bài viết rất rõ ràng, hoang nghênh tác giả.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 2 h
Nguyễn Trường Giang Cháu mượn nhé chú !
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 1 h
Vũ Thái Nguyễn Tuyệt vời
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 1 h
Tâm Minh Nguyễn Pham Trung DaLý Thế DânKính Văn Nguyễn khỏi phải mất thì giờ tranh cãi với Mia Vũ và Lê Tê nữa. Cả hai đều là nick clone và đều của cùng một người. Tôi gặp trò này trên wikipedia nhiều rồi. Tôi vừa tuyên bố rằng hai nick này không được hoan nghênh trên trang của tôi do sự thiếu cầu thị của họ.
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 1 hModifié
Pham Trung Da À, rối! Em cũng nghĩ thế
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
2
 1 h
Nà Ná Na Cháu rất thích bài viết này, bác Minh Tâm ơi, bác có biết những đầu sách nào có tác giả uy tín và có tính chính xác cao, bác tư vấn giúp cháu nhé! Ra nhà sách nhiều dòng tác giả viết về đề tài lịch sử, cháu hơi bối rồi không biết chọn ai. Cháu cảm ơn bác!
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 59 min
Lý Thế Dân Phân Huy Lê, Trần Gia Phụng, Võ An Hương... bảo Triều đại Nguyễn là tính từ thời Nguyễn Hoàng trở đi.
Vậy tôi xin hỏi Phân Huy Lê, Trần Gia Phụng, Võ An Hương... và đàn chó đàn lợn hốc phải cám của các ông rằng:
9 đời chúa Nguyễn từ Nguyễn Hoàng cho đế
...Voir plus
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre
1
 54 min
Pham Trung Da Ai bảo nhà Nguyễn từ Nguyễn Hoàng, tức là đã "hóa thân" mình làm sử thần nhà Nguyễn. Nhà Nguyễn truy tôn Hoàng làm Thái Tổ Gia Dụ hoàng đế, chứ sinh thời Hoàng thậm chí còn chưa làm chúa (Tiên vương cũng là được "cháu Khoát" truy tôn). Những người theo thuyết này có vẻ đã quá ám ảnh sách vở của nhà Nguyễn tới mức nhất nhất tuân thủ quan điểm như đang sống làm "tôi con" nhà Nguyễn vậy
J’aimeAfficher plus de réactions
 Répondre39 min
Молоток Серп P.H.L đang "gói gọn" các Chúa Nguyễn với Triều Nguyễn thành "Nhà Nguyễn" với ý đồ đen tối qua "ní nuận" kiểu như : "nhận thức về lịch sử cần toàn bộ và toàn diện" hay là : " Phải trả về cho lịch sử những "không gian bị bỏ rơi", phải lấp đầy những "khoảng trống" và làm rõ những "điểm mờ"... sứ mạng cao cả nhất của sử học là làm thế nào viết nên những trang sử tôn trọng sự thật khách quan, dựa trên những cứ liệu khoa học"...- chia sẻ của ông Lê tại buổi trao đổi thông tin khoa học tại Ban tuyên giáo TW ngày 22/02/2017.
Xin thưa với ông Lê : 
Cái gọi là "cứ liệu khoa học" của ông lại có cả chuyện đi tham vấn bác sĩ xem một "thiếu niên" tẩm xăng vào áo quần đốt thì chạy được khoảng bao nhiêu mét trong vụ xét lại anh hùng Lê Văn Tám là không có thật ?

L’image contient peut-être : texte
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài học viết về chiến tranh từ Nguyễn Thanh Việt




Khi được biết Nguyễn Thanh Việt (NTV) nổi lên  do viết về chiến tranh dưới góc độ người tị nạn, tôi vẫn còn dửng dưng, đúng hơn là không dám nghĩ tới chuyện tìm hiểu.
Phần vì không biết tiếng Anh và không có sách.
Và phải nói là  giữa  biển sách báo ra đời hiện nay, những quyển sách tốt  không có ai  làm người dẫn truyền, mà sách của NTV cũng vậy.
May quá hôm nay đọc trên BBC bài “Những câu chuyện không chỉ dành cho người Việt” của Nguyễn Phan Quế Mai (NPQM)
Bài báo  cho biết một số chủ đề ở NTV được triển khai như sau:
1/ CHIẾN TRANH. Tại sao chiến tranh lại xảy ra? Tại sao con người lại tiếp tục chia rẽ con người? Sự chia rẽ đó không chỉ tồn tại trong hoặc ngay sau cuộc chiến, mà hậu quả của nó còn kéo dài trong rất nhiều thập kỷ.
Trong truyện ngắn “I'd Love You to Want Me” (tạm dịch Em muốn anh khao khát em) , quá khứ - với những đường viền ảo mờ là chiến tranh và loạn lạc - có nguy cơ chia rẽ vợ và chồng. Bà Khanh - người phụ nữ phải hy sinh công việc mà bà yêu thích để có thể chăm sóc chồng - dần nhận ra rằng chồng bà đang nhầm lẫn bà với một người phụ nữ khác. Người phụ nữ đó là ai và có vai trò thế nào trong thời gian chồng bà còn sống ở Việt Nam? Liệu việc bà và chồng đã cùng sống sót chuyến hành trình vượt đại dương, đã cùng vượt qua những ngày đầu ở California - nơi họ đã phải ăn đồ ăn mua bằng phiếu thực phẩm, mặc quần áo cũ do người khác bố thí - có đủ níu họ lại với nhau? [nghĩa là kinh nghiệm tị nạn liệu có lấn át kinh nghiệm chiến tranh - VTN]
2/TỊ NẠN Di sản mà những người tị nạn chiến tranh thừa hưởng từ cha mẹ mình thường bao gồm sự nghèo đói, hoặc sự bơ vơ lạc lõng trên đất khách quê người. Theo NPQM, khi mô tả những di sản thường gặp đó, ngòi bút của NTV bám rễ vào thế giới nội tâm của những người tị nạn để cất lên tiếng nói về di chứng tâm lý hậu chiến tranh.
'khi nằm trên giường và lắng nghe những đứa trẻ chơi nhắm mắt chạy trốn ở lối đi giữa những chiếc lều, anh cố gắng quên đi những người đã bám vào không khí khi rơi xuống sông, một số người bị đánh ngã trong sự hỗn loạn, một số bị những người lính đang tuyệt vọng tìm đường tháo chạy bắn vào lưng '.
3/ Các nhà văn VN hiện nay có phần lảng tránh chiến tranh. Số muốn tiếp tục khai thác các kinh nghiệm thời chiến thì lại bế tắc , không rõ nên viết cach nào.
NPQM dẫn lại một câu của NTV : ‘'…Các tác phẩm của tôi, mặc dù chủ yếu nói về người Việt và cuộc chiến tranh Việt Nam, nói cho cùng là để hướng tới những chủ đề to lớn hơn - chiến tranh và ký ức, quyền lực và lạm dụng quyền lực, loại trừ và dung nạp, bất công và đấu tranh giành lại công lý. Lịch sử của bản thân tôi - với tư cách là người tị nạn mà cả hai đất nước đều không muốn đón nhận - đã khiến tôi trở thành một người viết luôn ngờ vực chủ nghĩa dân tộc, chiến tranh, và những tác phẩm viết ra không vì mục đích tạo nên sự thay đổi.'
Thứ nhất , tôi thấy ở đây gợi ý của tác giả: nếu chỉ viết về  chiến tranh như chiến tranh, thì thật nông nổi và sẽ không bao giờ lần hết cái đáy của nó.  Trong chiến tranh người ta có thể  đọc ra những chủ đề vĩnh cửu mà cũng cấp bách khác:"quyền lực và lạm dụng quyền lực, loại trừ và dung nạp, bất công và đấu tranh giành lại công lý"
Thứ hai, các  nhà văn VN hiện nay cầm bút  thường chỉ nghĩ  chỉ lo cho cộng đồng mình. NTV đã  mở ra một hướng mới, bảo đảm cho sức khái quát của tác phẩm.
Tôi  cũng tìm thấy ở  đây cái lý do chính khiến cho NPQM đặt tên bài viết của mình là “Những câu chuyện không chỉ dành cho người Việt”
Nhà báo Cam Ly là người đầu tiên viết phỏng vấn  NTV trên báoNgười đô thị số tết 2017. Nhà nghiên cứu NPQM giới thiệu lại một lần. Tôi lại đồ lại lần nữa, xoàng quá! Nhưng tôi thấy vui vì biết đâu sau stt này, có thêm nhiều người đọc NTV, nhất là có thêm những nhà văn tìm cách viết lại về Việt Nam, chiến tranh và hậu chiến.

CẦN TẠO RA THẾ ĐỨNG NGOÀI
Tôi không ngại mang tiếng vụ lợi:  sở dĩ chúng ta muốn hiểu thêm về   NTV,  là để thúc đẩy tình hình văn học viết về chiến tranh trong nước.
Một cách tổng quát,  bộ phận văn học này ở ta  – trừ trường hợp Bảo Ninh Dương Thu Hương --  vẫn tiếp tục cái mạch từ  phát sinh ở Hà Nội trước sau 1975, tức là ca ngợi chiến tranh.
Bởi cách nhìn thiển cận trên đã ăn vào máu chúng ta, nên tôi sẵn sàng nhắc đi nhắc lại cái gợi ý của NTV ,[hãy thay đổi bản thân theo hướng]  trở thành một người viết luôn ngờ vực chủ nghĩa dân tộc, chiến tranh, và những tác phẩm viết ra không vì mục đích tạo nên sự thay đổi.”
Ý của tác giả trong trường hợp này là cần có cách nghĩ đa dạng hơn nhiều  chiều hơn về  vai trò chiến tranh trong lịch sử dân tộc cùng những vấn đề liên quan.
 Đằng sau hai chữ ngờ vực ắt hẳn còn những nội dung cụ thể khác.
Nhưng nó là chuyện quá lớn, chúng ta hãy tạm ghi nhận và nghĩ tiếp.
Lúc này đây, tôi muốn dừng lại ở khía cạnh cái thế đứng ngoài  của tác giả.
Về không gian, nay tác giả đang sống ở một nước khác.
Về thời gian, tác giả sinh ra và lớn lên ở thời hậu chiến.
Theo cái lý luận rất đơn giản song đầy sức khống chế mà các nhà văn Hà Nội  được giáo dục và lấy làm nguồn lực hành động thì như vậy sẽ rất khó viết, nếu không nói rằng không bao giờ nên viết. Anh sẽ không có được những chi tiết sinh động. Nhất là anh sẽ không có được cảm giác của người trong cuộc.
Không kể các nhà văn thế hệ chống Mỹ nay đã ở tuổi cổ lai hy, ngay các nhà văn trẻ sinh sau chiến tranh cũng thường dựa vào cớ này -- sự xa cách về thời gian -- để giải thích những thất bại của họ khi viết và tiếp đó là thực sự lảng tránh.
Cách nghĩ của Nguyễn Thanh Việt là một gợi ý đúng lúc. Tôi còn  muốn mạnh dạn nói rằng cả thế giới người ta nghĩ  theo kiểu ấy,  riêng ở ta là khác.
 Suốt trong những năm chiến tranh dân Hà Nội chúng tôi sống bằng ý nghĩ là chỉ có người Việt Nam mới hiểu được người Việt Nam và về  chiến tranh  cũng vậy.
Chỉ có vài năm gần đây mới có thay đổi chút ít. Thì lẽ dĩ nhiên là chúng ta tự cho là mình độc quyền trong việc giải thích chiến tranh và theo tôi hiểu sự hạn chế trong việc nhận thức chiến tranh đã khiến cho nếp sống nếp nghĩ thời chiến kéo dài đến hôm nay, trong khi hướng tới tương lai thì sự thực là chúng ta vẫn sống trong sự thống trị của quá khứ.
Hẳn có người sẽ văn lại:  Anh bảo tôi từ bỏ trải nghiệm hôm qua chỗ đứng hôm qua à. Vô trách nhiệm quá. Và hoang đường nữa!
Không tôi không ngớ ngẩn đến thế. Tôi chỉ đề nghị chúng ta phối hợp cái thế đứng trong vốn có, với một khả năng khách quan hóa quá khứ. Tức đi tìm mình không chỉ bằng  kinh nghiệm của mình mà còn phối hợp kinh nghiệm kẻ khác. Nó sẽ làm ta thấu đáo hơn sáng suốt hơn.
Công nhận vai trò của một cái nhìn từ thế đứng ngoài bổ sung cho thế đứng trong không chỉ liên quan đến nhận thức về chiến tranh mà còn tới nhận thức đời sống nói chung.
 Nó cũng đã được khái quát trong nhiều công trình thuần túy lý luận, chắc các bạn đọc đọc nhiều về nhận thức luận đều biết. Lý luận về sân khấu gián cách  của nhà thơ nhà viết kịch Đức B Brecht là một bước ngoặt trong tư duy nghệ thuật thế  giới,  ở Hà Nội trước 1975 còn được nhắc tới ít nhiều, nay thì không ai đoái hoài tới nữa(?)
Phần tôi, có ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất là nhà nghiên cứu người Nga M.M. Bakhtin.  Trong một bài viết ngắn viết cuối đời, ông đã dành đoạn cuối nói về thế đứng ngoài trong văn học. Bài này tôi đã dịch  và giới thiệu ở Tạp chí Văn học 1980, mới đây năm 2014 đã đưa lại trên blog của tôi ở đường link

http://vuongtrinhan.blogspot.com/2014/05/m-bakhtin-mot-so-van-e-can-luu-y-khi.html

Đây là một đoạn trích:
Có một quan niệm đã sống dai dẳng trong chúng ta nhưng là quan niệm một chiều và do đó không đúng: đó là quan niệm cho rằng để hiểu một cách thật đúng một nền văn hóa khác, cần đặt mình vào đó, quên mình đi, chỉ nhìn thế giới bằng con mắt của nền văn hóa xa lạ với mình này.
Cố nhiên, việc thâm nhập vào một nền văn hóa khác, khả năng nhìn thế giới bằng con mắt của nó là nhân tố cần thiết để tìm hiểu nó. Nhưng nếu chỉ nhờ yếu tố đó đã hiểu mọi chuyện, thì cách hiểu đó chẳng qua chỉ là một bản sao đơn giản, không có gì mới và cũng chưa giàu có thêm về bất cứ phương diện nào...
Để hiểu hiện tượng, nhà nghiên cứu có một việc quan trọng là tạo ra thế đứng ngoài – đứng ngoài về cả không gian, thời gian và văn hóa – trong tương quan với sự vật mà nhà nghiên cứu đó muốn hiểu một cách sáng tạo. Bản thân bề ngoài của mỗi con người cũng không bao giờ được người đó nhìn nhận một cách thấu đáo và suy nghĩ được toàn diện; không một tấm gương hoặc một bức ảnh nào giúp được người đó trong việc này hết. Chỉ có những người ngoài nhìn thấy cái vẻ ngoài thực sự của anh ta, hiểu vẻ ngoài đó, nhờ cái thế đứng ngoài xét về mặt không gian, cũng như nhờ vào chỗ họ là những người khác.
Trong lĩnh vực văn hóa, thế đứng ngoài là một thứ đòn xeo mạnh mẽ giúp cho sự hiểu biết ...Chỉ trong mắt những nền văn hóa khác, một nền văn hóa lạ mới tự phát hiện ra mình một cách đầy đủ hơn và sâu sắc hơn. Trong khi gặp gỡ và tiếp xúc với nhau, từng nền văn hóa này phát hiện ra bề sâu của mình; giữa đôi bên dường như bắt đầu một cuộc đối thoại, khiến cho tính cách chật hẹp và đơn điệu của từng nền văn hóa này được khắc phục.
VTN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đã nghèo lại gặp cái eo!

Phạt báo Văn nghệ 30 triệu đồng, đóng cửa vannghetre.net

ĐĂNG NAM

TTO - Bộ Thông tin - truyền thông xử phạt báo Văn nghệ 30 triệu đồng, đồng thời yêu cầu báo này đóng cửa chuyên trang điện tử Vannghetre.net do hoạt động trái phép. 

Chiều 22-2, trao đổi với Tuổi Trẻ, Cục trưởng Cục Báo chí, Bộ Thông tin - truyền thông, Lưu Đình Phúc xác nhận đã chính thức xử phạt báo Văn nghệ 30 triệu đồng, đồng thời yêu cầu báo này đóng cửa chuyên trang điện tử Vannghetre.net. Đây là chuyên trang đăng bài “Lại thêm một vụ cán bộ dùng xe công gắn biển số giả?” ra ngày 21-2.

Theo ông Phúc, chuyên trang này có đuôi tên miền .net, trong khi Cục Báo chí chỉ cấp phép cho báo Văn nghệ chuyên trang điện tử mang tên miền .com.vn. 

Cũng theo ông Phúc, cùng ngày, Cục Báo chí cũng đã có văn bản gửi tổng biên tập báo Văn nghệ, theo đó cục sẽ tiếp tục làm việc với báo để truy xét đến tận cùng sự việc đúng hay sai.

Trong trường hợp báo Văn nghệ không có bằng chứng thì phóng viên và người đứng đầu tờ báo phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Như Tuổi Trẻ đã phản ánh, sau khi chuyên trang điện tử của báo Văn nghệ có bài “Lại thêm một vụ cán bộ dùng xe công gắn biển số giả?” phản ánh chiếc xe biển số 43A 299.99 do Văn phòng Thành ủy Đà Nẵng quản lý là biển số giả (chiếc xe này hiện được dùng để chở Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh).

Sáng 22-2, chánh văn phòng Thành ủy Đào Tấn Bằng khẳng định với báo chí những thông tin đăng trên chuyên trang nói trên không đúng sự thật.

Ngay trong chiều 22-2, ông Bằng cũng đã ký công văn gửi Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông tin - truyền thông đề nghị chỉ đạo xử lý bài viết của tác giả Trương Ngọc vì đưa tin không đúng sự thật, đồng thời yêu cầu báo Văn nghệ phải đính chính, xin lỗi theo đúng quy định của pháp luật.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Formosa "chết lâm sàng"

Formosa "chết lâm sàng", Vũng Áng buồn hiu hắt Hà Vũ – Đặng Sơn Hình ảnh về không khí nhộn nhịp, sầm uất tại Khu kinh tế Vũng Áng (Hà Tĩnh) nay đã không còn nữa mà thay vào đó là cảnh đìu hiu, vắng lặng... “Ngắc ngoải” chờ chết Khu kinh tế Vũng Áng với đại dự án Formosa vào thời gian trước đây, đi đâu cũng thấy không khí hoạt động rầm rộ, sôi động và đầy khí thế. Mỗi dịp tan ca, công nhân đổ ra đông kín các ngã đường, các phương tiện xe, máy móc hoạt động suốt ngày đêm. Thời điểm cao, số lượng công nhân khoảng 5 vạn người trong và ngoài nước đến làm việc, cùng với đó là các dịch vụ ăn theo như nhà hàng, khách sạn, các tụ điểm vui chơi giải trí mọc lên dày đặc, tạo công ăn việc làm hàng chục nghìn lao động địa phương. Lối dẫn vào cổng chính Formosa rất ít phương tiện qua lại, khác hẳn với thời gian trước đây luôn đông nghẹt công nhân, các phương tiện, máy móc. Thế nhưng, sau khi xảy ra sự cố môi trường biển miền Trung cùng với việc dự án Formosa phải tạm dừng hoạt động đã biến khu vực sầm uất này thành một nơi đìu hiu, vắng lặng đến khó có thể nhận ra. Có mặt tại Khu kinh tế Vũng Áng vào những ngày cuối tháng 2 sau nhiều biến cố, PV Infonet, chứng kiến cảnh hàng loạt các dịch vụ như: Nhà hàng, khách sạn, quán cà phê, của hàng tạp hóa … đều vắng khách. Thời điểm này, hầu như vắng bóng công nhân làm việc. ​Chị Trần Thanh Thúy bán nước ngay cổng chính dẫn vào công ty Formosa than thở: “Thời gian trước có vài vạn công nhân làm việc, không khí sôi sục lắm. Thế nhưng, vào dịp này chẳng còn nhiều công nhân vào chỗ tôi uống nước nữa.” PV Infonet đi khảo sát một vòng các khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng ăn uống, khu vui chơi giải trí thì đều chung tình trạng ế ẩm, lượng khách đến đặt phòng, ăn uống giảm mạnh. Vườn bia Phú Sơn hầu như vắng bóng khách Anh Trần Thái Sơn – Chủ loạt nhà hàng, khách sạn, quán cà phê mang tên “Phú Sơn” (tại P. Kỳ Liên, thị xã Kỳ Anh) chia sẻ: “Sau sự cố môi trường biển miền Trung, Formosa hoạt động không sôi động như trước nữa nên hoạt động kinh doanh, buôn bán của tôi ảnh hưởng hết sức nặng nề. Nếu như trước đó, mỗi tháng doanh thu của tôi có thể đạt 3 tỉ đồng nay cố gắng lắm cũng chỉ là 500 đến 600 triệu đồng/ tháng. Doanh thu giảm nên buộc tôi phải cho các nhân viên nghỉ việc. Nếu sắp tới tình hình không khả quan có thể tôi sẽ tìm một địa chỉ khác để đầu tư.” – Anh Sơn cho biết. Chị Nguyệt – người quản lý nhà nghỉ, khách sạn Anh Bảo (đóng tại phường Kỳ Liên, T.X Kỳ Anh) cho rằng, các năm từ 2011 đến 2013, khách sạn luôn kín phòng, kể từ sau sự cố môi trường khách sạn dần dần vắng khách. Ông chủ khách sạn là người Đài Loan đã cùng gia đình về từ trước Tết nhưng đến nay chưa thấy sang lại”. “Hôm nay, có một công ty trong Formosa ra, họ mới làm hợp đồng thuê 12 phòng ở. Hy vọng, trong thời gian tới, nếu Formosa đi vào hoạt động giai đoạn 2 thì tình trạng ế ẩm may ra mới hết.” – bà Nguyệt nói. Doanh thu giảm 70% Khách sạn Mường Thanh – Hà Tĩnh được đầu tư với số vốn 300 tỉ đồng cũng đang trong tình trạng èo uột. Trước đó, công suất phòng là 95% nay chỉ được 30% . Khách sạn Mường Thanh – Hà Tĩnh (đóng tại KKT Vũng Áng – Hà Tĩnh) cũng nằm trong tình trạng tương tự. Thời gian trước, đây là địa chỉ cho các đoàn khách cao cấp trong nước và quốc tế đến làm việc và nghỉ ngơi nhưng nay đã vắng bóng hẳn. Ông Lưu Hải Đằng, Phó Giám đốc phụ trách nhân sự Khách sạn Mường Thanh – Hà Tĩnh cho hay, khách sạn được đầu tư 300 tỉ đồng với tổng 246 phòng, sau sự cố môi trường hồi năm 2016, công suất phòng và doanh thu của khách sạn giảm ghê gớm. Trước đó, công suất phòng là 95% nay chỉ gắng gượng được có 30%. Doanh thu bây giờ chỉ khoảng 2 tỉ đồng/ tháng trong khi trước đó là 8 tỉ đồng. “Kể từ sau sự cố môi trường vào tháng 4/2016, tình hình có vẻ đã khá hơn, đã có lúc có những hợp đồng định chạy công suất phòng lên khoảng 70 – 80% nhưng lại bị sự cố như mấy hôm vừa rồi (tin đồn video formosa xả thải ra nước màu đỏ - NV) thế là các đoàn khách của Nhật với khách nước ngoài người ta lại rút lại hợp đồng.” – ông Đăng nói. Bà Đoàn Thị Mỹ - Trưởng phòng Văn hóa thị xã Kỳ Anh thông tin: “Hiện tại, toàn thị xã Kỳ Anh và Khu kinh tế có 63 nhà nghỉ và khách sạn. Sau những sự cố về môi trường và những tin đồn thất thiệt liên quan đến môi trường thì tất cả các hoạt động của nhà hàng, khách sạn, quán karaoke đều vắng khách, doanh thu giảm đến 70%.” “Sau Tết, tình hình có khá hơn khi sự cố môi trường đã phần nào khắc phục, các doanh nghiệp đang quay trở lại đây để đầu tư tiếp nên sẽ kích cầu được các dịch vụ ăn uống và nghỉ ngơi” – Bà Mỹ cho biết. Một số hình ảnh PV ghi lại cảnh vắng vẻ, èo uột tại KKT Vũng Áng những ngày cuối tháng 2: Chuỗi nhà hàng, khách sạn, vui chơi giải trí của anh Sơn trước kia được ví như một khu Ma Cao thu nhỏ, lượng người đổ về đây tấp nập nhưng đến nay việc kinh doanh, buôn bán đình trệ hoàn toàn. Do lượng khách mua sắm giảm nên rất nhiều cửa hàng đã phải đóng cửa nghỉ hoặc chờ chuyển nhượng. Các phòng trọ được xây cho công nhân hoặc lao động tự do thuê đều không còn người thuê nữa, khác hẵn trước đây, 1 phòng có thể có vài người ở. Một số cửa hàng mới mở cố gắng cầm cự cho qua những ngày tháng khó khăn Trung tâm Tân Khang Phú với các chuỗi nhà hàng, khách sạn, karaoke, văn phòng cho thuê cũng vắng lặng. Chị Nguyễn Thị Ý, chủ nhà hàng Hoành Sơn cho biết, quán chị trước kia có rất nhiều khách nước ngoài đến ăn. Thế nhưng, sau khi sự cố môi trường thì lượng khách đến ăn ít hẳn, nhà hàng giờ một ngày chỉ vài bàn ăn, thậm chí có những ngày không một người nào đến đặt bàn. Nhà hàng này do không còn duy trì được lượng khách đến ăn uống nên đã đóng cửa từ lâu. Chủ quán người Đài Loan đã về nước chờ cho tình hình khả quan trở lại thì mới mở cửa. Các năm từ 2011 đến 2013 khách sạn luôn kín phòng, kể từ sau sự cố môi trường khách sạn dần dần vắng khách. Hôm nay, có một công ty trong Formosa ra, họ mới làm hợp đồng thuê 12 phòng ở. Khu kinh tế Vũng Áng (KKT VA) có diện tích 22.781ha, là một trong năm khu kinh tế ven biển trọng điểm được ưu tiên đầu tư giai đoạn 2013-2015; được Chính phủ quy hoạch phát triển các ngành trụ cột có ý nghĩa chiến lược quốc gia bao gồm: Khu liên hợp luyện gang thép công suất 22 triệu tấn/năm; Trung tâm Nhiệt điện 6.300MW; Cảng nước sâu công suất 50 triệu tấn/năm vào năm 2015 và 82 triệu tấn/năm vào năm 2020; Trung tâm lọc hóa dầu công suất 16 triệu tấn/năm; tổng kho ga xăng dầu và khí hóa lỏng phục vụ khu vực Bắc Trung Bộ của Việt Nam và nước CHDCND Lào. Cảng nước sâu cảng Vũng Áng - Sơn Dương được xây dựng cho tàu có trọng tải 300.000 tấn cập cảng; quy hoạch của cảng gồm có 59 cầu cảng đã triển khai xây dựng 18 cầu cảng đã bắt đầu đi vào khai thác. Từ cảng Vũng Áng - Sơn Dương theo tuyến hàng hải quốc tế dễ dàng đến các nước Nam Á, Bắc Mỹ, Châu Âu và các nước khác trên thế giới. (còn tiếp)

Đề nghị ghi rõ Link nguồn: http://www.trelangblog.com/2017/02/formosa-chet-lam-sang-vung-ang-buon-hiu.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang