Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Báo Malaysia: Kim Jong-un khóc khản giọng khi hay tin anh chết


Hồng Hạnh 

VNExp - Truyền thông Malaysia dẫn nguồn tin từ Triều Tiên cho biết nhà lãnh đạo Kim Jong-un khi hay tin anh trai đột tử đã lặng người hồi lâu rồi khóc tới khản giọng.

Sau khi nghe tin anh trai Kim Jong-nam đột tử tại Kuala Lumpur, Malaysia hôm 13/2, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un đã ngồi sụp xuống sô pha, mắt thẫn thờ, mặt tái nhợt, không nói nên lời, China Press, báo tiếng Trung tại Malaysia, hôm nay dẫn tin từ truyền thông Triều Tiên.

"Vài tiếng sau, ông ấy mới có phản ứng, òa khóc, cực kỳ đau đớn", tờ báo viết. Truyền thông Triều Tiên cho biết ông Kim Jong-un "khóc cả một đêm đến khản giọng, ngày hôm sau không thể chủ trì hội nghị".

Kim Jong-nam, 45 tuổi, anh cùng cha khác mẹ của nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un, bị hai phụ nữ tấn công bằng chất lỏng nghi là thuốc độc ở sân bay Malaysia và chết trên đường tới bệnh viện. Cảnh sát đã bắt giữ hai nữ nghi phạm mang hộ chiếu nước ngoài và đang truy lùng 4 đồng phạm nam giới.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không đơn thuần là dối-trá, đó chính là tội-ác!



ngày 8/2, tôi biên một stt trên fb về vụ cháu học sinh lớp 2 bị taxi đâm gãy chân tại sân trường tiểu-học nam-trung-yên. rằng trong phiên họp ngày 6/2 của ubnd tp hà-nội, ông chủ-tịch chung [sau khi nhận 3 lần nhắc nhở trực tiếp từ ông phó-thủ-tướng đam] đã chỉ-thị cho sở-giáo-dục điều chuyển công-tác của chị hiệu-chưởng [người ngồi trên taxi gây ra tai-nạn] ngay trong ngày hôm đó để chờ cơ quan điều tra kết luận vụ việc.
đến hôm nay, ngày 18/2, có nghĩa là tròn 2 tuần từ ngày ông chung ra lệnh cho sở-giáo-dục, không ai thi hành lệnh này cả.

trước đó, chúng nó [vài dáo-mác của trường] đã bày trò dối-trá với các cháu học-sinh [ở cái tuổi mà bố-mẹ chúng đôi khi còn phải xúc cơm cho ăn cũng như rửa đít khi ỉa] bằng những tờ phiếu khảo-sát. sự dối-trá rất lưu-manh này đến mức ông tướng giám-đốc công-an thành-phố phải nhận-định là “có thủ-đoạn che-giấu”.
không rõ vị trí hiệu-trưởng của cái trường tiểu-học bé như cái móng tay là bùa mê thuốc lú gì khiến hiệu-chưởng lẫn đám dáo-mác a-dua vứt hết cả liêm sỉ của con người và tự trọng của nghề-nghiệp để thực hiện các “thủ-đoạn” dối-trá rất lưu-manh như thế. cũng như đám quản-lý giáo-dục ăn bùa ăn bả gì mà dám cãi lệnh chủ-tịch thành-phố để o-bế cho hiệu-chưởng này.

vụ việc xảy ra từ ngày 1/12/2016, đến nay gần 3 tháng và lệnh của ông chủ-tịch thành-phố chẵn 2 tuần. ấy nhưng mọi thứ cứ bình chân như vại. đúng là hà-nội không vội được đâu. lệnh của chủ-tịch thành-phố à? muỗi đốt inox nhóe.
những “thủ-đoạn” dối-trá của của vài kẻ cầm-phấn trong vụ-việc này đã được báo-chí và dư-luận vạch trần ra mà vẫn chưa xử-lý được thì không biết giáo-dục của thủ-đô đã tha-hóa đến mức độ nào?
giáo-dục, là nền-tảng cho sự phát-triển và văn-minh. nó đã tha-hóa đến mức như thế thì mong gì dạy-dỗ ra một lớp trẻ có tinh-thần trách-nhiệm, trung-thực, nhân-ái và dũng-cảm?

nó không chỉ còn đơn thuần là dối-trá lưu-manh nữa, đó chính là tội-ác đối với tương-lai của đất-nước.

© 2017 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.









Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Việt và chuyện “máu mê” cờ bạc!


Huy Phương - Hiện có 7 doanh nghiệp được cấp phép kinh doanh casino trên toàn Việt Nam, trong đó có 5 dự án casino được mô tả là “quy mô nhỏ” tại Hải Phòng, Lào Cai, Ðà Nẵng, Quảng Ninh và hai dự án “quy mô lớn” tại Quảng Nam và Bà Rịa – Vũng Tàu. Ngày 16/1/17 vừa qua, Chính phủ VN đã ban hành Nghị định về kinh doanh casino, cho phép người Việt trên 21 tuổi và thu nhập trung bình trên 10 triệu đồng một tháng được vào casino, có nghĩa là công dân Việt Nam hầu hết ai cũng có thể đi đánh bài. Với việc cho phép người Việt chơi casino, chính phủ sẽ có đủ dữ liệu để kiểm soát được trò chơi này và tăng thu ngân sách, nhưng kết quả là điều ngược lại, tệ nạn này sẽ đem thêm cho dân sự nghèo đói, suy đồi.

Cờ bạc bình dân ngoài đường ở VN
Mê cờ bạc là một tệ nạn lớn nhất của người Việt Nam, làm nhiều gia đình đã tan nát, vì ly dị và phá sản. Các loại cờ bạc ngày nay diễn ra dưới nhiều hình thức như đánh bài tại tư gia, đi casino, chơi vé số, cá cược, chơi game, đá gà… So với các tệ nạn, ma tuý, rượu chè và trai gái, thì cờ bạc có sức mãnh liệt lôi cuốn dữ dội hơn cả và phá nát nhiều gia đình hơn cả. 

Chúng ta không bao giờ ngờ đến chuyện một đứa trẻ vị thanh niên, vì túng tiền chơi game đã bán đi một quả thận của mình, hay vì không xin được tiền chơi game, thiếu niên Hoàng Duy Khương,15 tuổi trú tại xã Tràng Phái, huyện Văn Quan, Lạng Sơn, giết mẹ rồi giấu xác trong nhà (Tiền Phong, 1-2017.)

Câu chuyện “cờ bạc” ồn ào nhất tại Việt Nam trong năm qua là chuyện Ðàm Vĩnh Hưng, một ca sĩ ở Việt Nam đã cho biết, trong vòng10 năm qua, anh ta đã trả nợ trên 20 tỉ đồng ($800,000.00) cho mẹ anh, vì không thể trả cùng lúc. Mỗi lần như vậy, có 40 – 50 người kéo đến nhà, người nào cũng có lý do, trên tay cầm giấy nợ có chữ ký của mẹ Ðàm Vĩnh Hưng. Sự ham mê cờ bạc đã khiến cho bà này dùng đủ lý do để mượn tiền, kể cả những người khốn khó, những người hâm mộ danh tiếng con bà. Ai tới nhà đều bị bà xin số điện thoại để sau đó hỏi mượn tiền…

Nhắm vào sở thích cờ bạc, hiện nay nhiều tổ chức bất lương của người Việt ở biên giới Kampuchea đã hướng dẫn, dụ dỗ người Việt vào sòng cờ bạc, cho vay nợ đi đánh bài, và cuối cùng chúng “cầm mạng” nạn nhân, yêu cầu người nhà đem tiền qua chuộc. Ðỗ Thành Công 34 tuổi, tài xế xe ôm, và một người đàn ông khác tên Tùng, cư dân Vĩnh Long, cùng số phận, cũng bị nhốt tại một tầng lầu ở cạnh khu casino đánh đập dã man suốt tuần lễ. Không chịu nổi cơn đau ông Công lao ra ngoài cửa sổ chết thảm. Ông Tùng cũng nhảy theo nhưng rơi xuống mái tôn nhà bên cạnh, bị thương nặng.

Báo chí Việt Nam đã kể chuyện một nữ triệu phú người Việt ở Texas đã đem tiền về làm ăn, đầu tư tại Việt Nam, xây dựng sòng bài ở Kampuchea và sau đó đã trở thành nạn nhân của nạn cờ bạc, bán sạch gia sản, vốn liếng và trở thành một người ăn xin lang thang ở sòng bài.

Tại Việt Nam đánh bạc là bất hợp pháp, được quy thành tội danh trong Bộ Luật Hình sự, ngoài phạt tiền và cải tạo không giam giữ, người bị coi là phạm tội đánh bạc có thể bị xử tù tối đa bảy năm (điều 248/bộ luật hình sự.)

Nhưng hiện, dù chưa có thống kê chính thức nhưng có hàng ngàn người vượt biên giới Việt Nam sang đánh bạc tại Kampuchia mỗi ngày.

Hiện có 7 doanh nghiệp được cấp phép kinh doanh casino trên toàn Việt Nam, trong đó có 5 dự án casino được mô tả là “quy mô nhỏ” tại Hải Phòng, Lào Cai, Ðà Nẵng, Quảng Ninh và hai dự án “quy mô lớn” tại Quảng Nam và Bà Rịa – Vũng Tàu.

Ðược biết Bộ Chính trị của Ðảng Cộng sản đã chấp thuận về chủ trương đầu tư dự án phát triển khu du lịch tổng hợp casino Phú Quốc và dự án khu du lịch tổng hợp có casino Vân Ðồn, Quảng Ninh.

Ngày 16/1/17 vừa qua, Chính phủ CSVN đã ban hành Nghị định về kinh doanh casino, cho phép người Việt trên 21 tuổi và thu nhập trung bình trên 10 triệu đồng một tháng được vào casino, có nghĩa là công dân Việt Nam hầu hết ai cũng có thể đi đánh bài. Với việc cho phép người Việt chơi casino, chính phủ sẽ có đủ dữ liệu để kiểm soát được trò chơi này và tăng thu ngân sách, nhưng kết quả là điều ngược lại, tệ nạn này sẽ đem thêm cho dân sự nghèo đói, suy đồi.

Ở xứ Mỹ này, nhiều triệu phú người Việt làm nghề biển ở Louisiana, có thuyền đánh tôm, có nhà máy đông lạnh chứa tôm, vốn liếng bạc triệu, đã trở thành tay trắng vì nạn ham mê cờ bạc. Chỉ qua một mùa mưa bão, thay vì dùng thời gian đi biển, họ đến sòng bài và nướng sạch gia sản trong một vài tuần lễ. Sòng bài thường dùng xe bus thuê mướn hay xe của sòng bài chuyên chở, đưa đón người từ thành phố đến nơi đánh bạc, đi về trong ngày. Loại khách này hầu hết là những vị cao niên, không ít những người đang hưởng trợ cấp của chính phủ, vẫn đều đều đi về sòng bài.

Khách Á Châu tại các sòng bài Las Vegas.

ABC Eyewitness News đưa tin nhiều người Mỹ gốc Á Châu hàng ngày lên xe đi casino không hẳn để đánh bài mà để kiếm chút đỉnh tiền. Khi đến nơi, họ được phát cho mỗi người $45.00 và một phiếu ăn trưa. Số tiền này họ chỉ chơi bài một ít còn thì dành dụm mang về. Ở Las Vegas, Nevada, một thời khách chơi do các đại lý từ các thành phố California chiêu dụ, không những được cho tiền, phiếu ăn và cả phòng ngủ, để lôi cuốn khách hàng. Ðây là tình trạng rất phổ biến, xảy ra cách đây khá lâu.

Gần đây, phong trào tổ chức những shows ca nhạc tại các sòng bài xa thành phố, cũng là một lối quảng cáo kiếm khách cho sòng bài, gây tổn hại không ít cho phong hoá.

Sòng bài dù ở đâu, hiện nay cũng có manager người Việt đặc trách quảng cáo, lôi cuốn người Việt vào vòng tội lỗi là đi đánh bài!

Năm mươi năm trước, những con bạc ở Mỹ phải đi Atlantic City, New Jersey hay Nevada để tìm sòng bài. Ngày nay, 11 tiểu bang đã cho phép các cơ sở cờ bạc hoạt động, 6 tiểu bang có tàu di động hay tàu đậu tại bến làm sòng bài; và 23 tiểu bang có những sòng bài do người da đỏ làm chủ.

Ba mươi năm trước, xổ số chỉ có ở 7 tiểu bang; bây giờ 40 tiểu bang kinh doanh Lotto và North Carolina, Oklahoma cũng sắp có. 41 tiểu bang có trường đua ngựa, đua chó hay jai-alai (trò ném bóng có ăn thua bằng tiền).

Chỉ 2 tiểu bang – Hawaii và Utah – là chưa có cờ bạc hợp pháp.

Ðối với nhiều tiểu bang, con số tiền thuế kiếm từ các sòng bài không là nhỏ, nếu bạn đọc biết các sòng bài đem về cho sở thuế 100 tỉ đô la mỗi năm, nên chúng ta cũng không nên có cái ảo tưởng sẽ dẹp hết sòng bài trên đất Mỹ.

Cờ bạc gây ra chuyện chết người còn hơn là ma tuý, và rượu. 1 trong 5 người thất bại vì cờ bạc đã tự sát. Từ năm 1991 đến 2002, 4,994 người đã tự sát tại “thành phố tội lỗi” Las Vegas (Nevada). Trong đó 11% hay 547 người là từ các tiểu bang khác đến, xảy ra ngay ở Clark County, nơi có 171 sòng bài, chiếm tỷ lệ 87% của Nevada.

Người Việt tại Mỹ có máu cờ bạc cao nhất trong các sắc dân

Người ta chọn Connecticut làm thí điểm, nơi có 4,000 người Lào, 3,500 Kampuchea và 10,000 người Việt. Có 96 người tham dự cuộc nghiên cứu, trong đó có 30 người Lào, 30 Kampuchia và 36 người Việt.

Kết quả:

– Trong 30 người Lào có 16 người (28%) mắc bịnh ghiền cờ bạc.

– Trong 30 người Kampuchea 18 bệnh cờ bạc (31%).

– Trong 36 người Việt, có 24 người (41%) mắc bệnh ghiền cờ bạc.

Nói dễ hiểu hơn, cứ 100 người Việt Miên Lào mắc tật cờ bạc, -Lào chiếm 28 người, -Miên 31 người, – Việt Nam 41 người.

Theo kết quả nghiên cứu năm 1991, có khoảng 4-8% dân số Mỹ mắc bệnh ghiền cờ bạc, so với người da trắng (Caucasians) thì người Mỹ gốc châu Á nghiện cờ bạc gấp 3 lần, khoảng 12.5 %, trong khi dân số người Mỹ gốc châu Á chỉ chiếm có 5% của tổng số. Riêng với người Việt, chúng ta mắc bệnh ghiền cờ bạc gấp 10 lần người Mỹ.

Chúng ta không quên mấy năm gần đây số người Việt sinh sống tại Úc đã bị kết án tử hình hay chung thân vì đã bị dính trong đường dây ma tuý, vì đóng vai trò vận chuyển “drug mule” (lừa thồ thuốc,) đưa bạch phiến từ Việt Nam về, tử hình như trường hợp Nguyễn Tường Vân bị bắt tại sân bay Changi, Singapore (2002,) hay chung thân như Nguyễn Thành Tấn Đức, bị bắt Bali – Indonesia (2006.) Hầu hết do nạn nợ nần cờ bạc gây ra, và các nhóm “cá mập” tức băng đảng nắm đầu mối buôn bán ma tuý, thường tìm người chịu “thồ” hàng là các con bạc khát nước tại các sòng bài.

Vé số cạo

http://baotreonline.com/nguoi-viet-va-chuyen-mau-co-bac/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vài nhời trao đổi với con trai ông Lê Duẩn.

Kết quả hình ảnh cho Ảnh đám cưới lê Kiến Thành (con Lê Duẩn)?

Kết quả hình ảnh cho Ảnh đám cưới lê Kiến Thành (con Lê Duẩn)?

Lưu Trọng Văn
2 giờ

Gã quý trọng tâm huyết và cả những tư duy cấp tiến của ông Lê Kiên Thành con trai của ông Lê Duẩn về hiện trạng và tương lai đất nước.
Gã quen biết nhiều con của các ông là lãnh đạo cấp cao nhất của đất nước một thời, rất buồn là đa số họ co vòi, hoặc lo làm ăn, hoặc bo bo yên phận với những gì đã có, hoặc bảo thủ bởi những vòng kim cô mà các phụ huynh để lại như một truyền thống, duy Lê Kiên Thành khác. Ông nồng nhiệt quan tâm vận nước và thẳng thắn lên tiếng đấu tranh với những gì trì kéo dân tộc, hăng hái đóng góp ý kiến cho con đường phát triển của dân tộc.
Tuy vậy cái khó của ông Thành là ông chưa dám nhìn thẳng vào sự thật của đất nước có căn nguyên cả từ thời cha ông là vua ngự trị đất nước này.
Gần đây ông Thành trả lời trên Tuần Việt Nam về những gì ông biết qua cha ông về sự kiện ngày 17 tháng Hai năm 1979 tạo nên một làn sóng không nhỏ trong dư luận nước nhà.
Điều rõ nhất là qua bài trả lời phỏng vấn, gã và người đọc tin tưởng ông Thành luôn đứng về phía dân tộc chứ không hề bao che, núp bóng những thế lực nào đó để biện minh cho kẻ thù dân tộc. Gã và người đọc tin rằng ông Lê Duẩn luôn đứng về dân tộc để chống lại bọn ngoại xâm.
Tuy vậy, có một sự thật khác, còn một sự thật khác mà vì là bổn phận người con kính yêu cha nên ông Thành không thể và có thể cả không đủ nhận thức để đánh giá đầy đủ vai trò của cha ông đối với vận nước, và con đường đi của đất nước.
Đó là ,nếu ông Thành cho rằng cha ông biết rất rõ âm mưu của Mao và Đặng Tiểu Bình từ trước cả năm 1975 sẽ tìm mọi cách thôn tính Việt Nam như trả lời của ông Thành trên báo thì tại sao, cha ông không hề có phương án chuẩn bị tốt nhất cho đất nước?
Chắc chưa ai quên ông Lê Duẩn đã tuyên bố hào hứng thế nào khi đất nước thống nhất 1975: Vĩnh viễn từ nay đất nước ta sạch bóng quân thù.
Nếu ông Lê Duẩn như ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu có tầm nhìn chiến lược về Trung Cộng ngay từ năm 1954, lo sợ VN sẽ bị Trung Cộng thôn tính, thì tại sao ông lại vội vã khẳng định "vĩnh viễn không còn kẻ thù" như thế?
Nếu ông Lê Duẩn có ý thức chiến lược về kẻ thù tiềm ẩn và nguy cơ bị xâm chiếm qua bài học năm 1974 Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa và năm 1972 Trung Quốc bắt tay với Mỹ bán rẻ VN vì lợi ích của Trung Quốc thì ông có chịu coi Đặng Tiểu Bình là người bạn thân thiết chí cốt của mình không để rồi sau này ông ngỡ ngàng về cái gọi là sự phản bội tình bạn ấy?
Liệu ông Lê Duẩn có dám cao ngạo cộng sản, cao ngạo kẻ chiến thắng để đưa đất nước vào cảnh bị cô lập trên thế giới, để dân tộc VN bị chia rẽ, hàng trăm ngàn người của chế độ cũ bị tù đày, ruồng bỏ, hàng ngàn trí thức của dân tộc, những tinh hoa làm nòng cốt cho sức mạnh dân tộc bị đẩy ra biển, vượt biên không?
Hơn ai hết là người kế thừa ông Hồ Chí Minh, ông Lê Duẩn thừa biết dân tộc đoàn kết mới có sức mạnh.
Ông Lê Duẩn là người am hiểu lịch sử Dân tộc,hơn ai hết ông biết nước mạnh về kinh tế, chính trị, đoàn kết thì không kẻ nào có thể xâm chiếm được.
Lòng dân thì tan hoang vậy.
Kinh tế thì ông Lê Duẩn kiên định và duy ý chí theo chủ thuyết "làm chủ tập thể và kinh tế tập trung bao cấp" phá bỏ mọi quy luật thị trường đã dẫn đến nghèo đói, sức dân, lực nước kiệt quệ mà di hại của nó còn đến tận bây giờ.
Sự thật phải là sự thật.
Gã tin cha của ông Thành là người yêu nước.
Nhưng gã không tin cha ông Thành là người sáng suốt và có tầm nhìn chiến lược, toàn diện về vận nước về kẻ thù và về con đường đi của đất nước.
Vì không sáng suốt nên mới chủ quan trước những cảnh báo về quân xâm lược, mới bị động hầu như không hay biết sẽ có 600.000 quân Trung Quốc tràn qua nước ta vào sớm 17.2.1979.
Đó là chưa kể có vấn đề khó hiểu về nhân tâm khi chính cái tối 17.2.1979, lúc nước sôi lửa bỏng như thế, khi mà hàng ngàn chiến sĩ, người dân bị Trung Quốc giết hại dã man, khi lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc bị dày xéo bởi quân xâm lược thì hầu hết lãnh đạo cao nhất của đất nước cùng ông Lê Duẩn tổng tư lệnh tối cao vẫn đến dự đám cưới của ông Thành, con trai ông Duẩn. Và, theo tường thuật của ông Thành thì các vị vẫn nói cười bình thường như chiến tranh chưa hề xảy ra.
Những người cha, người mẹ, người con, người vợ của những người bị quân xâm lược thảm sát sẽ nghĩ sao khi người thân và quê hương của họ chìm trong máu lửa thì những vị lãnh đạo có trách nhiệm cao nhất với đất nước vẫn dành thời gian cho một cuộc vui của con lãnh tụ?
Gã nghĩ lịch sử đã đến lúc cần lên án hành động thiếu nhân văn và trách nhiệm này.
Có thể đêm ấy có đám cưới của một người lính, rồi ngày mai người lính ra trận.Và có thể người lính sau đêm tân hôn vĩnh viễn không trở về.
Nhân dân vẫn chia vui cùng người lính ấy.
Ông Thành cũng là người lính lúc ấy.
Nhưng ông Thành còn là con của tổng tư lệnh. Hành động phải đạo nhất là chính ông Thành quyết định hoãn đám cưới ngày vui của mình để cha mình, tổng tư lệnh tập trung vào việc chỉ huy chiến trận trong lúc đất nước thập tử nhất sinh.
Nếu người con không sẵn sàng hoãn đám cưới thì chính người cha tổng tư lệnh phải đề nghị con hoãn đám cưới vì lúc này tình hình đất nước chưa cho phép.
Còn không thì, cứ đám cưới thật đơn giản người cha cùng dàn lãnh đạo tới có lời chúc mừng trong mấy phút rồi rút về vị trí chỉ huy của mình.
Nhưng sự thực qua lời kể của ông Thành thì đám cưới của ông không diễn ra theo kịch bản như gã vừa nêu.
Tiếc rằng sau 38 năm chính ông Thành cũng không nhận ra lỗ hổng nhân tâm này.
Câu chuyện ông Thành kể về sự kiện ngày 17.2.1979 theo gã vẫn nóng hổi bài học cho những ai đang cầm quyền và cho cả những nhà viết sử.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Thơ vụn:


BAO GIỜ TỚI
Không ai mong những câu chuyện buồn
nhưng ngứa thì gãi
đói thì phải ăn
khoai lang củ cải,
món ngon bây giờ thấy đâu?
Tất cả làm như vô tình
nhưng trong lòng đau
Khi kẻ khốn, lời khốn nhởn nhơ ca hát
Cuộc đời tự bào giờ trở thành canh bạc
Dù không muốn chơi
cũng thành trắng tay!
Ai đi tìm mỗi ngày “một niềm vui”?
Ta ít gặp giữa đời bụi bặm
Cố giữ đường xa bàn tay khỏi lấm
Sao dính hoài chỗ trơn và tanh?
Không ai mong “câu chuyện của mình”!
Nỗi buồn bão hòa,
thấm từng sợi tóc
những bánh xe xì hơi
cố cùng lên dốc
bao giờ thì tới nơi??
RƠI TẬP THỂ
Bệnh ở loài ong nghĩ rợn người!
vo ve tỏ vẻ
chỉ vậy thôi
Quẩn quanh bên tổ vì tí mật,
chưa bay
hàng loạt đã rơi rồi!
Mùa hoa đã tắt?
mùa nắng gắt?
Hay giống loài xưa bệnh hết rồi?
đồng loại kiến tha sao ngoảnh mặt?
“Đầu hàng tập thể”
Bệnh chi đây?
DỰ BÁO THỜI TIẾT
Cơn bão giá
đồng tiền rơi nghiêng
vàng rơi nghiêng
đô cong môi làm bộ
tên hàng xóm khùng giấu bàn tay sau lưng..
Thủy văn báo: lũ to xảy ra vào lúc o giờ?
không nói rõ vào ngày nào cả?
đường đang chín dần,
..nắng nung bốn mươi độ..
đột nhiên vỉa hè đóng băng!
Tôi không là gì..
Em không là gì..
Bão mờ tất cả
Trừ núi Dùm..
vô tư!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

làm sao mà cô đơn?



Thực ra các bạn không cô đơn
Không độc bộ, độc hành
Như các anh thường viết..
ăn đã có người lo.
đi người chở,
những bài tụng ca viết ra, nhuận bút thường béo bở..
dù văn chương chỉ xoàng
Vẫn giải cao ngoại cỡ?
Các anh là những nhà văn chính hiệu, chính danh
cuối trang đóng dấu đỏ
đâu có tầm thường?
đâu có phải trộm từng con cá?
vụng vài lá rau..
hàng ngày chịu bao nhiêu chuyện cơ cầu?
nghe lời khó chịu?
độc bộ cái gì?
độc hành bao giờ?
Nói không sợ hổ
Chúng ta đã quen rồi văn hóa ăn theo!
Văn hóa nõ nường..
Nói leo thuộc tính
Có bao giờ cô đơn?
Bởi có bầy đàn
Có xe chuyên chở..
trên hai đường ray chẳng bao giờ sợ cũ..
làm sao mà cô đơn?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những chuyện kỳ bí bây giờ mới kể về Dương Tự Trọng


Trần Đăng Khoa


 - Rồi ông khóc. Lần đầu tiên trong đời, em mới được nhìn thấy bố em khóc. Nước mắt lại có máu. Máu lại nhỏ xuống cả mặt em. Thế là em khóc ầm lên và choàng tỉnh. Mấy đứa bạn tù ở trong cùng buồng giam cũng tỉnh giấc theo. Lúc ấy là 4 giờ 15 phút ngày 25 tháng Giêng năm 2016. Em bảo các bạn cùng buồng giam: “Bố tôi mất rồi. Cụ vừa mới mất cách đây ít phút thôi. Chắc chắn là cụ mất.
(Ảnh: Dương Tự Trọng và Lão Khoa trong trạm 
khách Trại cải tạo dưới chân núi Tam Đảo)
Cách đây chừng mấy số báo, tôi có kể về cuộc gặp gỡ khá đặc biệt. Nhân dịp về dự Lễ Khánh thành Trạm phát sóng trên đỉnh núi Tam Đảo của Đài Tiếng nói Việt Nam, tôi quyết định ghé qua trại tù thăm Dương Tự Trọng. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời, tôi thăm một người tù.

Dương Tự Trọng đang trong thời gian lao động cải tạo ở một nhà tù gần chân núi Tam Đảo, Vĩnh Phúc. Anh nguyên là Đại tá, cựu Phó Giám đốc Sở Công an Thành phố Hải phòng. Đó là một cảnh sát hình sự kiên cường, từng khắc tinh với tội phạm. Xuống Hải Phòng lần nào, tôi cũng nghe người dân thành phố và các chiến sĩ công an ca tụng anh. Họ còn coi Dương Tự Trọng như một người anh hùng chống tội phạm, dù chưa bao giờ anh có tên trong danh sách các anh hùng. 


Thế rồi oái oăm thay, Dương Tự Trọng lại dính vào lao lý và bị phạt tù, lại ở cùng với bọn trộm cướp, sâu mọt đã từng phải “đầu hàng” anh. Bài viết kể về anh đã được bạn đọc đặc biệt quan tâm. Nhiều người muốn nghe tiếp những chuyện về anh mà trong bài viết đó, do khuôn khổ tờ báo, tôi chưa thể kể hết. Một cảnh sát hình sự của Hải Phòng bảo tôi: “Rất cám ơn anh đã có cái nhìn hết sức khách quan và có tình, có lý. Tôi là bạn anh Trọng. Từng nhiều lần cùng đánh án với anh ấy. Dương Tự Trọng là một chiến sĩ rất dũng cảm. Bọn tội phạm sợ anh ấy lắm. Có đứa chỉ nghe có anh ấy tham gia đánh án là đã tự ra đầu thú rồi. Cảnh sát hình sự là một nghề vất vả. Vất vả và nguy hiểm vì có thể chết bất cứ lúc nào. Bởi kẻ tội phạm thường có vũ khí nóng.

Chúng lại liều lĩnh và manh động. Nhưng Dương Tự Trọng chưa bao giờ thất bại trong các cuộc phá án”. “Mình biết. Trong thập kỷ 90 của thế kỷ trước, nói về đánh án hình sự ở phía Bắc, có mấy cán bộ công an được coi là có biệt tài, đó là Phan Văn Vĩnh (GĐ Công an tỉnh Nam Định – sau đó là Trung tướng, Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát điều tra phòng chống tội phạm), Nguyễn Đức Nhanh (Trưởng phòng Cảnh sát điều tra, Công an TP Hà Nội, rồi sau là Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh 2, Giám đốc Công an TP Hà Nội – Người thứ ba là Dương Tự Trọng. Nếu không dính vào lao lý, chắc bây giờ anh cũng đã ở một vị trí rất cao như các đồng nghiệp của mình rồi. 

Như vậy, Dương Tự Trọng là một cán bộ nằm trong số những người có tài, có công đặc biệt đối với ngành công an, một “khắc tinh” của những kẻ tội phạm, và rồi trớ trêu sao, nói như Hoàng Chiến Thắng, sau hàng chục năm cống hiến cho sự nghiệp, làm nên vẻ đẹp vẻ vang của ngành công an, anh lại phải đứng sau song sắt cùng với những kẻ đầu trộm đuôi cướp đã bị anh quật ngã”. “Nói thế là anh hiểu anh Trọng đấy. Trong cảnh sát hình sự, không phải ai cũng giữ được phẩm chất của mình đâu. Nhiều người do sự cám dỗ của vật chất mà bán rẻ lương tâm, làm di lệch hồ sơ, dẫn đến những vụ án oan đau đớn mà chúng ta đã biết. Nhưng Dương Tự Trọng thì không. Cả cuộc đời anh ấy là một tấm gương về sự tinh khiết. Anh ấy chưa bao giờ cầm đồng tiền của ai, nhất là những đồng tiền bẩn. Với bạn bè, đồng nghiệp hay cấp dưới thì sống hết lòng hết dạ. Bạn bè quý anh ấy, sẵn sàng xả thân cho anh ấy cũng vì thế…”. “Mình biết. Và nói như Hoàng Chiến Thắng, một ký giả rất am tường vụ việc: Giá như Dương Tự Trọng sa ngã vì danh vọng, vì tiền bạc thì có lẽ, người ta sẽ thấy đỡ tiếc hơn”.

Lục lại những trang viết của các phóng viên, các học giả theo dõi rất kỹ mấy vụ án động trời của hai anh em Dương Chí Dũng, Dương Tự Trọng, với cái nhìn khoa học và khách quan, ta không khỏi ngậm ngùi và nuối tiếc. Thật có lý khi có người cho rằng, nếu vụ án Dương Chí Dũng ở Vinalines được coi là “đại án tham nhũng” thì vụ xét xử Dương Tự Trọng lại được xem như một “đại án nhân tâm”. Gọi “đại án nhân tâm”, vì vụ án này từ khi bắt đầu cho đến lúc kẻ phạm tội đứng trước vành móng ngựa, cảm giác chung trong công chúng là sự nuối tiếc hơn là căm giận. Hầu hết từ dư luận xã hội cho đến đồng nghiệp trong ngành công an đều có cảm giác chung là xót xa và tiếc nuối cho anh.

Dương Tự Trọng cũng vì liều mình cứu anh mà vi phạm pháp luật để rồi dẫn đến thân bại danh liệt. Thật đáng trách nhưng cũng rất đáng thương. Nhiều lúc, tôi cứ nghĩ, giả sử nếu đặt mình ở hoàn cảnh của Dương Tự Trọng, mình sẽ ứng xử thế nào?
Quả là rất khó thoát khỏi vòng “tội lỗi” !

Như tôi đã nói, tôi không phải bạn Dương Tự Trọng, cũng không quen biết anh. Tôi càng không bênh vực Dương Tự Trọng. Nhưng những hệ lụy vì tình nghĩa, cả anh và những đồng đội của anh, những người cũng vì anh, vì cái tình đồng nghiệp, bạn bè, mà xả thân không vụ lợi, rồi mắc trọng tội, âu cũng cần được nhìn nhận thấu đáo.

Cha ông chúng ta xưa, trong bộ luật Hồng Đức từng có quy định: Cấm con cái tố cáo cha mẹ, vợ tố cáo chồng, anh em tố cáo nhau… nếu tố người ruột thịt thì phải chịu “lưu châu xa”, nghĩa là đày đi làm việc ở xứ xa. Điều cơ bản của luật này là để giữ đạo nghĩa trong gia đình. Và không phải chỉ những kẻ vị tình mà mắc tội, ngay cả những nhà kinh tế, những nhà doanh nghiệp cũng cần được nhìn nhận một cách thấu đáo hơn, nhất là trong hoàn cảnh nước ta hiện nay. 

Nhìn lại nhiều vụ án kinh tế, quả có bao chuyện đáng phải lưu tâm. Nhiều người đúng là có tội lớn, để thất thoát hàng trăm, hàng ngàn tỷ đồng mồ hôi nước mắt của dân, nhưng nếu bảo họ tham nhũng thì hình như cũng không thoả đáng. Nhiều vị khác từng dựa cọc hay đứng trước vành móng ngựa cũng thế. Tất nhiên là họ có tội rồi. Không oan. Thậm chí tội rất lớn. Nhưng không phải tội tham nhũng. Nói cho đúng hơn, họ chỉ làm thất thoát tài sản. Mà thất thoát là tất yếu. Để có công trình, họ phải chạy dự án. Có dự án rồi, họ lại phải “chạy” tiếp để qua được tất cả các cửa thủ tục. Nói như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người rất quyết tâm chống tham nhũng thì “Làm gì cũng phải có tiền bôi trơn thì mọi việc mới xong!”. Và đến khi xảy ra sự cố thì chính những người khốn khổ ấy phải chịu hết mọi tội lỗi, còn kẻ tham nhũng thật sự, nghĩa là kẻ nhận tiền, một khoản tiền rất lớn từ chính họ thì vẫn sống nhởn nhơ, sống bình yên vô sự ngoài vòng pháp luật vì “chẳng có gì liên quan cả”.

Chúng ta đang chống tham nhũng theo tinh thần của Tổng Bí thư và Ban Bí thư. Làm sao chấm dứt được dứt điểm tệ nạn này để giải thoát cho các nhà doanh nghiệp và cũng giải thoát cho dân. Một đất nước mà để làm bất cứ một việc gì, từ to đến nhỏ, muốn được việc, cũng cứ phải đút lót, cứ phải bôi trơn và coi đó như một điều hiển nhiên, một thứ luật bất thành văn thì đấy là một thảm hoạ. Mọi đau khổ cũng từ đấy mà ra cả. Sự mất niềm tin vào chính thể cũng phát sinh từ đấy. Nếu không ngăn chặn được triệt để thảm hoạ này thì ta không thể hình dung được những hậu quả khủng khiếp của nó. Nhưng làm thế nào để chấm dứt được dứt điểm thảm hoạ này thì đấy là công việc của các nhà lãnh đạo, các cơ quan chức năng giúp việc lãnh đạo. Và đó cũng vấn đề lớn, ta sẽ bàn vào một dịp khác. Còn bây giờ, tôi muốn kể tiếp chuyện Dương Tự Trọng.

- Anh có tin vào tâm linh không?
Dương Tự Trọng bất ngờ hỏi tôi. Tôi hơi ngạc nhiên:
- Tại sao ông lại hỏi thế?
- Là vì trong đời, có những sự việc, em không thể lý giải được anh ạ. Chỉ có thể khẳng định rằng, hình như có một thế giới vừa hiện thực, lại vừa rất huyền bí bao phủ quanh mình, thậm chí ở chính trong mình. Đó là thế giới tâm linh.

Dương Tự Trọng bắt đầu câu chuyện bằng một giọng trầm trầm:
- Ở trong tù, em có hai giấc mơ lạ lắm anh ạ.
- Lạ sao?
- Lạ vì sự ứng nghiệm. Em sợ đến vã mồ hôi mà không thể lý giải được. 

Giấc mơ thứ nhất đến với em khi em vừa về trại cải tạo này. Lúc đó, em đâu đã quen với việc cuốc đất, vác đá, hay lao động chân tay. Bởi thế mà rất mệt. Em vừa thỉu đi, vâng, chỉ mới vừa thỉu đi thôi chứ chưa phải đã ngủ đâu. Nói đúng ra, em đang ở trạng thái mơ mơ màng màng kiểu nửa thức nửa ngủ. Em nói chắc chắn như vậy vì nếu ngủ rồi thì em đã chẳng còn biết gì nữa. Em chợt giật mình khi phát hiện thấy có một bóng người đứng ở ngay đầu giường của mình. Nói đầu giường cũng là nói theo thói quen thôi, chứ thực ra làm gì có giường. Một tấm ni lông trải trên nền đất của căn lán trại. Đứng trước mặt em là một ông già hiền lành và phúc hậu. Da đỏ au. Mái tóc bạc trắng. Chòm râu cũng trắng như cước. Trông ông như một ông Tiên, lại như một vị Thiền sư. Sở dĩ giống sư vì ông mặc quần áo nâu sồng. Nhưng nếu là nhà sư thì ông phải xuống tóc chứ. Ông không xuống tóc mà tóc ông lại bồng lên như mây. Trông đẹp lắm. Em hỏi: “Cụ đi đâu mà lại lạc vào đây? Con rất tiếc là con không thể đưa cụ về nhà được. Cũng không dẫn được cụ ra khỏi đây được…”. “Ta có lạc đường đâu mà con phải dẫn đường cho ta. Ta tự tìm đến với con kia mà…”. “Chẳng hay cụ gặp con có điều gì dạy bảo ạ?”. “Không! Ta làm sao dạy bảo con được. Ta chỉ thấy con tử tế nên muốn cứu con thôi. Rồi ta cũng lại muốn con cứu những người tử tế khác…”
Em bắt đầu tò mò. Chẳng lẽ ông Bụt đã từng cứu cô Tấm đây ư? Hoá ra những chuyện hoang đường mà người đời vẫn gọi là chuyện Cổ tích lại hoàn toàn có thật như thế này ư?

- Người con hiện đang ủ rất nhiều bệnh. Trong đó có cả mầm mống của bệnh nan y. – Ông cụ bảo – Nhưng con sẽ không chết ngay đâu. Tuổi thọ của con sẽ bị rút ngắn lại. Con là người tử tế. Ngườ
i tử tế bao giờ cũng rất quý hiếm. Bởi thế, ta muốn cứu con. Rồi con cứu tiếp những người tử tế khác”. Nói rồi, ông cụ rút trong tấm áo nâu rộng ra mấy nhánh lá xanh xanh, thân màu tím có gai. Đưa cho em, cụ dặn: “Đây là một cây thuốc quý. Rất quý mà trời phật và các đấng anh linh đã ban cho con người…”. “Vậy con có thể tìm nó ở đâu?” – Em thật sự bàng hoàng. “Nó ở quanh con đấy. Ở cả trên đỉnh núi Tam Đảo nữa. Nhiều lắm. Con cứ ra đó mà hái. Và tốt nhất, con hãy hái buổi sáng. Buổi chiều hái cũng được. Nhưng hay nhất là hái khi chưa có ánh nắng mặt trời…”. Ông cụ cẩn thận chỉ cho em từng rảnh lá: “Nhớ là lá xanh nhạt. Thân tím. Lại có gai nhé. Đừng nhầm nó với các thứ cây khác”. “Vậy cây này chữa được những bệnh gì thưa cụ?”. “Nhiều lắm. Đặc biệt là tiêu độc. Bệnh tật đều do các chất độc lưu cữu qua miếng ăn, cái uống và khí trời mà ta đưa vào cơ thể mình. Con cứ băm ra, phơi khô. Nhưng nhớ phơi trong bóng râm. Còn tốt nhất là uống tươi. Con cứ lấy một nắm, cho vào ấm đun. Rồi uống như uống nước chè, nước vối thôi. Thế mà rồi bao nhiêu chất độc ở trong gan, trong máu con sẽ tiêu hết đấy. Những mầm mống của bệnh ung thư, bệnh tiền liệt tuyến cũng sẽ hết. Con sẽ ăn ngon, ngủ ngon. Khí huyết thông suốt…”. Em bừng tỉnh. Mồ hôi vã đầm đìa. Ngay chiều ấy, em đã báo cáo quản giáo giấc mơ lạ lùng. Rồi để kiểm nghiệm giấc mơ lạ, em bắt đầu lùng tìm ngay trong khu vực trang trại mà mình đang lao động cái tạo. Chiều đó mưa. Rừng ẩm ướt lắm. Sương mù giăng suốt ngày đêm. Không khí rất lạnh. Nhưng em vẫn vã mồ hôi, khi nhìn thấy loại cây ấy. Đúng là loại cây ông cụ đã chỉ cho em trong giấc mơ. Lá xanh nhạt, thân tím, lại có gai nhỏ và sắc. Mà nhiều lắm. Cũng trong chiều ấy, em gặp nhiều người dân, chủ yếu là đồng bào Dao. Họ đi tìm cắt chính những loại cây em đang tìm rồi quấn thành từng bó gùi xuống phố. Em hỏi thì họ bảo, họ cắt bán cho thương lái Trung Quốc. Bao nhiêu các “chú khách” cũng mua hết. Bán dễ lắm. Cứ mười ngàn một ký. Có người quơ một ngày mà kiếm được triệu bạc. Không ít người còn tậu được cả xe máy nhờ loại cây dây gai “khí gió thổ tả” này. Hoá ra người Trung Quốc đã biết cây thuốc quý của ta. Họ khai thác đến cả năm nay rồi. Hàng chục tấn thuốc quý đã lọt vào tay thương lái Trung Quốc. Cần phải chặn ngay. Em báo cáo các anh quản giáo nên thu mua. Đúng là thuốc quý rồi. Nếu không quý, sao Trung Quốc họ lại săn tìm. Tốt nhất, mình nên trả gấp đôi. Họ trả mười ngàn thì mình nên trả hẳn hai mươi ngàn. Em bảo bà con đừng bán cho thương lái Trung Quốc. Họ hay lừa mình lắm. Họ mua rễ quế để giết cây quế. Mua móng trâu bò để tiêu diệt trâu bò. Bà con đừng tin bọn người xấu. Tất nhiên, em nói vậy thì họ cũng biết vậy. Biết nhưng đã chắc gì họ tin. Làm sao mà tin được người đang bị tù tội. Chỉ có điều, mình trả cao hơn, dù không được gấp đôi, nhưng vẫn co hơn nên họ không bán cho Trung Quốc nữa…

Dương Tự Trọng cười sảng khoái, như một cảnh sát hình sự, kẻ khắc tinh với tội phạm vừa đánh xong một vụ án kinh tế kiêm săn lùng những bí mật quốc gia…

- Em có đề nghị các anh quản giáo gửi cây thuốc này cho một số bạn bè em, để họ nghiên cứu xem giá trị thực của nó đến đâu. Nhiều bác sĩ là những nhà khoa học họ đều đánh giá đây là cây thuốc quý. Rất quý. Em và bè bạn em trong trại uống thấy cực tốt. Mỡ máu tiêu hết. Ổn định tiểu đường. Gan thận rất tốt. Nước tiểu trong. Ngủ cực ngon. Đúng là thần dược thật. Em sẽ tặng anh một ít để anh dùng thử, anh sẽ thấy hiệu nghiệm ngay.

- Thế còn giấc mơ thứ hai?

- À, đấy lại là cuộc gặp gỡ với bố em. Ông cụ đến thăm em. – Giọng Dương Tự Trọng nghẹn lại - Lâu lắm rồi, em mới được gặp bố. Và rồi bố con lại gặp nhau gặp trong hoàn cảnh này. Ông thấy ông cụ cứ đứng nhìn em trân trân. Em bảo: “Bố nói gì với con đi chứ! Mẹ khoẻ không? Con thực sự có tội với bố mẹ. Những lúc bố mẹ cần có con ở bên cạnh nhất thì con lại đang ở trong hoàn cảnh thế này. Bố em vẫn chẳng nói gì. Chỉ nhìn em thôi. Nhìn trân trân. Ông đưa tay xoa đầu em như xoa đầu một đứa trẻ. Hệt như ngày nào em còn ấu thơ. Mỗi lần ông về lại sà vào lòng ông. Rồi ông khóc. Lần đầu tiên trong đời, em mới được nhìn thấy bố em khóc. Nước mắt lại có máu. Máu lại nhỏ xuống cả mặt em. Thế là em khóc ầm lên và choàng tỉnh. Mấy đứa bạn tù ở trong cùng buồng giam cũng tỉnh giấc theo. Lúc ấy là 4 giờ 15 phút ngày 25 tháng Giêng năm 2016. Em bảo các bạn cùng buồng giam: “Bố tôi mất rồi. Cụ vừa mới mất cách đây ít phút thôi. Chắc chắn là cụ mất.

Dương Tự Trọng ngồi lặng. Gương mặt xâm xâm một nỗi buồn thăm thẳm. Anh quay mặt vào tường của căn phòng khách trại cải tạo. Hình như anh khóc. Tôi lặng lẽ nhìn ra khung cửa sổ mở rộng. Một vạt đồi xanh mướt cây trái, rau khoai. Đó là thành quả lao động của người tù đặc biệt này.

- Sau này có người nhà vào thăm, em mới biết sự thật. Đúng là lúc ấy bố em đang hấp hối. Bố em mất lúc 5 giờ 15 phút. Nghĩa là đúng một tiếng sau giây phút em “gặp cụ”. Và như thế, có thể trong lúc tử biệt sinh ly, âm dương hỗn độn, hồn đang lìa thể xác, bố em nghĩ đến em chăng? Em ân hận lắm. Đau khổ lắm. Nhưng chẳng biết làm thế nào. Vì chính bố em dạy em làm người tử tế. Mà người tử tế thì trước hết phải tử tế với những người ruột thịt, người thân, rồi đến mọi người…

Ngừng một lát, Dương Tự Trọng tiếp tục. Giọng ngột ngạt:
- Bố mẹ em đều là cán bộ cách mạng lão thành. Cụ ông quê Thanh Miện, cùng Hải Dương với anh đấy. Ông cụ tự hào về anh lắm. Cụ đã hai lần đến thăm nhà anh, hồi anh còn đi học ở quê cơ. Cụ rất muốn em làm thơ. Làm thơ nhưng không phải để trở thành nhà thơ, mà để làm một cảnh sát hình sự. Cụ bảo: “Một cảnh sát hình sự mà có trái tim nhân ái của một thi sĩ thì cũng sẽ khác đấy. Cảnh sát hình sự mà không có trái tim nhân ái thì sợ lắm. Thậm chí là tai hoạ. Cụ muốn em đi theo con đường của ông. Làm một chiến sĩ an ninh Cách mạng. Nghĩa là làm một cán bộ cách mạng đúng là cán bộ cách mạng. Rồi làm tiếp những gì mà ông không kịp làm hoặc không làm được. Em có nhiều thơ lắm. Nhiều bài đã được các nhạc sĩ phổ nhạc. Trong đó có không ít bài đã trở thành những ca khúc nổi tiếng. Như bài “Mẹ ơi” của nhạc sĩ Phú Quang. Anh có thể nghe bài thơ phổ nhạc này qua giọng hát của ca sĩ Tấn Minh và rất nhiều các ca sĩ nổi tiếng khác ở trên mạng:

Chỉ có mẹ thôi
Này là ốm đau...
Sai lầm, lạc lối
Chẳng giận con
Kiên trì, nhẫn nại
Lo lắng, thương yêu
Ngọt dịu lòng
Chỉ có mẹ thôi
Không bỏ con dù thế nào đi nữa
Trái tim nồng nàn vị tha vời vợi
Đau đáu vì con, nhẫn nhục trọn đời
Chỉ có mẹ thôi
Con vào đời vất vả
Gần gũi không rời
Cao cả, sáng ngời
Chỉ có mẹ thôi!...

Đúng thế đấy. Anh ạ. Dù con cái có thế nào, thì mẹ cũng chẳng bao giờ bỏ con. Còn mẹ là còn niềm tin để chúng ta tiếp tục sống. Em còn một bài thơ nữa cũng viết tặng mẹ: 

Chiều Đông
Cánh chim
Hun hút trời xa
Mẹ già...
Mắt đỏ�
Hoàng hôn héo úa�
Mẹ ơi đừng buồn�
Con không thấy khổ...�
Thanh cao
Gió lộng bốn trời�
Giả dụ không có mùa Xuân�
Hoa vẫn đơm bông�
Giả dụ...không còn ngày Tết...�
Mẹ vẫn chờ mong
Lòng mẹ mênh mông
Thăm thẳm...
Chiều Đông

- Nghe nói bà cụ ở trong đội nữ du kích Hoàng Ngân…
- Cái đó thì em không rõ lắm đâu. Vì mẹ em chẳng bao giờ kể về mình. Nhưng mẹ em đúng là nữ du kích. Cụ là Trần Thị Hương. Một chiến sĩ cách mạng kiên cường. Ấy là nghe dân làng nói thế. Ngày xưa, ngoài làm du kích, mẹ em còn tham gia phụ trách thiếu nhi cứu quốc. Nhiều đội viên được cụ đào tạo sau này đều rất thành đạt. Trong đó có bác Phạm Thế Duyệt, uỷ viên Bộ Chính trị. Em rất ân hận vì đã làm bố mẹ em buồn. Nhưng chẳng có cách nào khác được. Em cũng ân hận là để bạn bè em vướng vào lao lý. Họ cũng vì em mà mắc tội.

- Nếu không có sự cố, khéo bây giờ ông lên Tướng rồi. Việc không tố cáo ông anh phạm tội là điều có thể hiểu được. Nhưng còn việc giúp ông ấy chạy trốn thì thật không ổn một chút nào…

- Vâng! Đúng thế. Em biết chứ. Em biết là không thể trốn được. Khi công an quyết bắt thì không thoát được. Em là cảnh sát hình sự. Em biết rất rõ điều này. Chính em cũng khuyên anh em ra đầu thú. Đừng trốn đi. Không thể thoát được đâu. Nhưng anh em lại cứ tin vu vơ vào một anh nào đấy. Chẳng ai cứu được nếu đã phạm tội. Em đã khuyên anh ấy rồi. Nhưng anh ấy cứ muốn làm như vậy mà em không thể ngăn được thì cũng đành phải chiều thôi, vì đó là anh ruột, lại đang lúc hoạn nạn. Em thương anh ấy lắm. Bao nhiêu năm anh em gắn bó với nhau, no đói có nhau. Biết làm thế nào. Bỏ anh thì không đành mà cứu anh thì sẽ chết theo anh. Em biết anh ấy sẽ bị bắt. Không chóng thì chầy, anh ấy sẽ bị bắt. Đấy là điều không thể khác được. Em là cảnh sát hình sự. Em rất hiểu điều này. Anh ấy bị bắt và em cũng sẽ bị bắt. Và bây giờ thì anh thấy đấy. Tất cả đều đúng như những gì em đã biết trước…

- Mình tin rằng, với truyền thống gia đình cách mạng, với thành tích xuất sắc của ông trong chiến đấu chống tội phạm và với cả những đóng góp rất lớn của ông cho ngành công an, rồi ông cũng sẽ sớm được ân xá thôi. Mình mong thế. Nhiều người hiểu ông và các đồng nghiệp của ông cũng đều mong thế. Nếu được ra tù thì ông sẽ làm gì?. 

- Như em đã nói với anh rồi. Trở lại với ngành thì chắc không thể được rồi. Nếu có được ưu ái thì em cũng đã hết tuổi. Em sẽ tìm một việc làm gì đó để kiếm sống. Rồi em sẽ viết về những kinh nghiệm chống tội phạm, để trao truyền cho đồng đội mình và các em ở thế hệ sau. Em chỉ còn mỗi cách đó để cống hiến nốt nhữ
ng gì em có cho ngành thôi.

Dương Tự Trọng ngồi lặng. Có lẽ chẳng có ai yêu công việc của một cảnh sát hình sự như anh. Cũng chẳng ai yêu ngành công an như anh. Nhưng số phận thật nghiệt ngã. Tiếc cho anh. Tiếc cho cả ngành công an nữa. 

- Em tốt nghiệp xuất sắc ở các trường đào tạo chuyên môn. Lại có bằng đào tạo Luật sư. Em sẽ làm luật sư, ở các Văn phòng luật sư cá nhân. Rồi tham gia điều tra nữa. Theo kiểu cá nhân, như những thám tử tư chẳng hạn. Nghĩa là làm một người tử tế. Rồi bênh vực những người tử tế mà bị oan khuất. Như thế có viển vông không?

Tôi biết nói sao với Dương Tự Trọng bây giờ? Chỉ mong anh sớm được toại nguyên, để làm một người tử tế!

TRẦN ĐĂNG KHOA
Tuổi Trẻ & Đời Sống, ấn phẩm phụ của tờ Tuổi trẻ Thủ Đô, ra ngày 26/01/2017

Phần nhận xét hiển thị trên trang