Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

Lê Văn Luân: NHỮNG CON KIẾN ĐI KIỆN



Vừa hai ngày trước, người dân ở Kỳ Anh, Hà Tĩnh lại phát hiện cá chết trên sông Quyền. Nơi mà đã được đề nghị chuyển ống xả thải của Formosa xả trự tiếp ra đó, và bị người dân phản đối với biểu ngữ "Chúng tôi chỉ còn một dòng sông".
Đến hôm nay, hơn 1.000 người dân ở Nghệ An lại lóc cóc tay túi áo cơm mang theo dọc đường đi kiện, như cảnh những nho sỹ ngày xưa đi bộ lên kinh ứng thí dự thi. Nhưng đây là người dân đi kiện tại toà án để đòi quyền lợi bị xâm hại của mình.
Một đất nước văn minh là một đất nước phải ưu tiên và luôn sử dụng luật pháp, đặc biệt là việc kiện tụng là một hành vi phải được khích lệ và bảo đảm cho người dân. Thế mới thấy, ở nước Mỹ xa xôi, dân muốn kiện ai, kể cả tổng thống hay bất kể cá nhân hoặc bộ phận nào trong chính quyền, cũng rất dễ dàng được thụ lý và giải quyết một cách triệt để tại hệ thống toà án độc lập chỉ tuân theo pháp luật và nhân danh công lý mà xét xử. Đó chính là chính quyền của nhân dân và vì nhân dân mà phục vụ.
Hy vọng, những lá đơn của những người dân có thể khiến những quy phạm pháp luật rủ lòng thương và những cánh cửa toà án không khép lại mà từ chối họ.
Ngày tình yêu, họ đi kiện, hãy để luật pháp và công lý báo đáp tình yêu của họ. Bởi đó là đồng bào mình, đang hành động thực sự văn minh, điều chúng ta đang cần ở một xã hội đang ngày càng tha hoá và bất chấp luật pháp để mà hành xử với nhau.
Chúng tôi chỉ còn một dòng sông, và dường như, chúng ta chỉ còn một con đường để sống. Là đấu tranh bằng tình yêu thương và pháp lý. Rồi một ngày sẽ được đền đáp xứng đáng. Nếu chúng ta có đức tin vào Chúa và vào chính mình.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nghi phạm giết Kim Jong-nam là nữ gián điệp quốc tịch Việt Nam?

>> Báo chí bẩn là bát cơm thuốc độc

>> Chấn động mất cắp hơn 4.000 kíp nổ
>> Tôi có nên đi gặp cô giáo lần nữa?
>> Cán bộ, công chức có thể mất việc nếu vi phạm 2 lần về việc uống rượu












MOSKVA (Sputnik) - Theo Orientaldaily (Malaisia), các nghi phạm ám sát Kim Jong-nam là hai nữ gián điệp có quốc tịch Việt Nam.

Tham gia vụ ám sát Kim Jong-nam, anh trai của nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong-un hôm 13 tháng 2 tại Kuala Lumpur là hai nữ đặc nhiệm có quốc tịch Việt Nam. Hôm thứ Tư, báo Malaysia Orientaldaily (bằng tiếng Trung Quốc) trích dẫn một nguồn tin cảnh sát cho biết.

Theo nguồn tin, sau khi nghiên cứu băng camera theo dõi gần sân bay, nơi xảy ra vụ ám sát, cảnh sát đã bắt giữ tài xế taxi, được cho là đã lái chiếc xe đưa các nữ sát thủ chạy trốn. Cuộc điều tra cho thấy các nữ nghi phạm không phải công dân CHDCND Triều Tiên hoặc Hàn Quốc, mà là người có quốc tịch Việt Nam.

Nguồn tin cho biết rằng hiện nay trên toàn thành phố đang tiến hành hoạt động chặn bắt hai nữ gián điệp đã trốn thoát khỏi hiện trường gây án. Nguồn tin ghi nhận rằng cảnh sát đang xem xét các phương án xảy ra vụ ám sát theo đơn đặt hàng.

Hôm thứ Hai, Kim Jong-nam — con trai cả của nhà cựu lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Il đột nhiên bị trúng độc tại Malaysia và chết. Reuters đưa tin Hoa Kỳ cho rằng Kim Jong-nam đã bị cơ quan tình báo Bắc Triều Tiên bí mật ám sát.

* Cảnh sát Malaysia bắt giữ nữ nghi phạm có hộ chiếu Việt Nam

TOKYO (Sputnik) - Cảnh sát Malaysia bắt giữ một người phụ nữ bị tình nghi dính líu đến cái chết của ông Kim Jong-nam tại sân bay ở Kuala Lumpur, tờ "Ngôi sao" dẫn lời Phó lãnh đạo Cảnh sát Quốc gia Noor Rashid Ibrahim cho biết hôm nay.

Theo báo này, nữ nghi phạm bị bắt đối diện sân bay, khi khám xét cảnh sát phát hiện người này có hộ chiếu Việt Nam, nơi mà cô ta lưu trú và bay đến đây.

Trước đó có tin người phụ nữ này là công dân Myanmar. Cảnh sát xác nhận nghi can bị camera giám sát ghi lại trong ngày về cái chết của Kim Jong-nam. Họ cũng đã liên lạc với Đại sứ quán Hàn Quốc và Việt Nam, để xem cô ta có đúng là công dân Việt Nam hay không.

Ngoài ra, cảnh sát Malaysia đang tìm kiếm năm người, có thể tham gia vụ ám sát Kim Jong-nam, anh trai lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un. Trong số đó có một người phụ nữ và bốn người đàn ông.

Hôm thứ Hai, Kim Jong-nam — con trai cả của nhà cựu lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Il đột nhiên bị trúng độc tại Malaysia và chết. Báo Malaysia Orientaldaily (bằng tiếng Trung Quốc) trích dẫn một nguồn tin cảnh sát cho biết hai nữ nghi phạm không phải công dân CHDCND Triều Tiên hoặc Hàn Quốc, mà là người có quốc tịch Việt Nam.


Nguồn: The Star Online

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chính sách Biển Đông của tân chính quyền Mỹ đang ở bước đầu


Chính sách Biển Đông của tân chính quyền Mỹ đang ở bước đầu
Tổng thống Donald Trump phát biểu tại bộ Quốc Phòng nhân lễ nhậm chức của bộ trưởng James Mattis (P), ngày 27/01/2017.MANDEL NGAN / AFP
Từ ngày 8/11/2016 tức là lúc ông Donald Trump đắc cử tổng thống Mỹ, những ai quan tâm đến Biển Đông đều chú ý đến nhất cử nhất động của tân chủ nhân Nhà Trắng và những nhân vật trọng yếu trong ê kíp sắp cầm quyền tại Washington để xem chính sách Biển Đông của chính quyền mới tại Hoa Kỳ sẽ ra sao.
Ba tháng đã trôi qua, nhưng thực tế cho thấy là nếu « chính sách Trung Quốc » đã tương đối có da có thịt, thì đối sách Biển Đông của chính quyền Trump vẫn chưa định hình rõ nét, về căn bản vẫn tạm đi theo hướng mà cựu tổng thống Obama đã vạch ra. Đây cũng là ý kiến của giáo sư Ngô Vĩnh Long, chuyên gia về Biển Đông tại trường Đại Học Maine (Hoa Kỳ) khi trả lời phỏng vấn của Ban Việt Ngữ RFI.
Ghi nhận đầu tiên là cho đến lúc này, bản thân tổng thống Donald Trump có dấu hiệu chưa quan tâm lắm đến vấn đề Biển Đông. Dĩ nhiên, dư luận đã từng chú ý đến lời chỉ trích nặng nề của ông đối với các hành vi của Trung Quốc « xây pháo đài » giữa Biển Đông, nhưng nhìn chung, đây không phải là điều mà tân lãnh đạo Mỹ quan tâm. Trong buổi họp báo chung với thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe ngày 10/02/2017 tại Washington chẳng hạn, khi được một nhà báo Nhật Bản của tờ Sankei Shinbum hỏi thẳng về phản ứng của ông đối với « lập trường cứng rắn của Trung Quốc » tại Biển Đông sẽ như thế nào, ông Trump đã trả lời vòng vo mà quên hẳn câu hỏi. Trong cả cuộc họp báo, chỉ có thủ tướng Abe là nói đến Biển Đông mà thôi.
Tổng thống Trump không quan tâm, còn hai nhân vật trụ cột là tân ngoại trưởng Rex Tillerson và tân bộ trưởng Quốc Phòng James Mattis thì sao ? Cả hai đều đã có những tuyên bố khá khúc triết về Biển Đông, ông Tillerson nhân buổi điều trần tại Thượng Viện Mỹ ngày 11/01 và ông James Mattis trong buổi họp báo chung với đồng nhiệm Nhật Bản tại Tokyo ngày 04/02 vừa qua.
Vấn đề là nội dung hai phát biểu lại có vẻ mâu thuẫn với nhau trong cách đối phó với các hành vi quyết đoán của Trung Quốc tại Biển Đông, ông Tillerson thì cứng, trong lúc ông Mattis lại rất mềm mỏng.
Nội dung tuyên bố của ông Tillerson có thể tóm tắt như sau : Không thể để Trung Quốc kiểm soát Biển Đông, vì làm như vậy, toàn bộ nền kinh tế thế giới sẽ bị tác hại. Do vậy, Mỹ cần phải, một là buộc Trung Quốc dừng quân sự hóa Biển Đông, dừng các hoạt động xây dựng trên đảo nhân tạo; hai là chặn đường không cho Trung Quốc tiếp cận các đảo nhân tạo.
Thế nhưng, gần một tháng sau, trong cuộc họp báo chung với đồng nhiệm Nhật Bản Tomomi Inada, bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ lại khẳng định tình hình chưa đến nỗi buộc Mỹ phải « tiến hành các hoạt động quân sự lớn », mà chỉ cần có những nỗ lực ngoại giao, đối thoại để giải quyết vấn đề.
Nội dung tuyên bố trên đây đã khiến một số quan sát viên cho rằng giữa hai bộ của Mỹ đang xẩy ra tình trạng trống đánh xuôi kèn thổi ngược về chính sách Biển Đông.
Tuy nhiên trong một bài phân tích ngày 06/02, nhà báo Ankit Panda của tờ The Diplomat đã cho rằng phát biểu của ông Mattis về nhu cầu thúc đẩy ngoại giao chỉ nhằm giải tỏa một số hiểu lầm đến từ lời lẽ quá đanh thép của ông Tillerson, chứ chính sách Biển Đông của Mỹ về căn bản vẫn cứng rắn đối với các hành vi chiếm hữu phi pháp và bức hiếp các láng giềng của Bắc Kinh tại Biển Đông.
The Diplomat đã nêu bật một số tuyên bố của ông Mattis tại Tokyo, chẳng hạn như khi ông cho rằng « Trung Quốc đã phá nát lòng tin của các quốc gia trong khu vực, và dường như đang tìm cách áp đặt quyền phủ quyết (của Trung Quốc) trên các vấn đề về ngoại giao, an ninh và kinh tế của các nước láng giềng. »
Đối với tân bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, các nước không có quyền giải quyết tranh chấp bằng cách sử dụng « phương tiện quân sự và chiếm đóng các khu vực là đang là đối tượng tranh chấp ».
Dựa trên các tuyên bố của ông James Mattis, được cho là « một sự trình bày mạch lạc chính thức cấp cao đầu tiên » của những ưu tiên về Biển Đông mà tân chính quyền Hoa Kỳ theo đuổi, The Diplomat đã xem đấy là « một tin tốt đẹp cho các quốc gia trong khu vực - và không mấy tốt cho Trung Quốc ». Tốt đẹp là vì chính sách của Hoa Kỳ đối với Biển Đông trước mắt dường như không thay đổi so với thời Obama.
Tuy nhiên, The Diplomat cũng rất thận trọng, cho rằng những gì tướng Mattis nêu lên chỉ là những ý kiến đưa ra trong một cuộc họp báo. Ngoài ra, chính sách ngoại giao của nước Mỹ cũng không phải là do bộ Quốc Phòng ấn định.
Để hiểu rõ thêm về chính sách châu Á của tân chính quyền Mỹ, đặc biệt là về Biển Đông và Việt Nam, RFI đã phỏng vấn giáo sư Ngô Vĩnh Long thuộc trường Đại Học Maine (Hoa Kỳ). Đối với giáo sư Long, chính sách riêng của chính quyền Donald Trump thực ra chưa định hình, trước mắt chỉ mới có vế Trung Quốc là tương đối có phối hợp. Trả lời câu hỏi của RFI về khác biệt trong tuyên bố hòa dịu gần đây của bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ so với phát biểu cứng rắn trước đó của đồng nhiệm ở bộ Ngoại Giao, giáo sư Long cho rằng đó chỉ nhằm mục đích trấn an các đồng minh của Mỹ tại châu Á.
Ngô Vĩnh Long : Tôi nghĩ trong chuyến đi Nhật và Hàn Quốc vừa qua bộ trưởng Quốc Phòng James Mattis có sứ mạng là trấn an các đồng minh của Mỹ trong khu vực bằng cách công bố rằng Mỹ muốn tận dụng ngoại giao để giải quyết các vấn đề nổi cộm trong khu vực, trong đó có vấn đề Biển Đông. Nhưng ông ta cũng tuyên bố tiếp rằng các hoạt động quân sự là để tiếp sức cho các nhà ngoại giao; và trong hiện tại ông chưa thấy cần thiết có những “động thái quân sự ấn tượng nào cả” (any need for dramatic military moves at all.)
Còn ông Rex Tillerson, khi điều trần trước Quốc Hội Mỹ nói cứng là Mỹ nên bủa vây các đảo mà Trung Quốc đã xây đắp để Trung Quốc khỏi đưa quân lính và vũ khí lên đó, một phần là vì ông ấy muốn được Quốc Hội thông qua việc ông ấy được đề cử làm ngoại trưởng. Nay, được chính thức làm ngoại trưởng rồi thì ông ấy có vẻ cũng mềm dẻo hơn.
Theo các báo lớn của Mỹ, như tờ Washington Post và tờ New York Times, thì ngoại trưởng Tillerson có đóng góp quan trọng trong lá thư của tổng thống Trump cho Tập Cận Bình mà ngày 08/02, chính Cố Vấn An Ninh Michael Flynn đã tận tay đưa cho đại sứ Trung Quốc ở Hoa Thịnh Đốn. Thư đó có nói rằng Trump muốn làm việc cùng với Tập Cận Bình để “phát triển một quan hệ xây dựng cho lợi ích của cả Mỹ và Trung Quốc.”
Sau đó, chiều ngày 09/02 (giờ Hoa Thịnh Đốn), Trump và Tập có cuộc trao đổi bằng điện thoại mà Nhà Trắng tuyên bố là vừa rất lâu và vừa “cực kỳ thân mật” (extremely cordial). Một số nội dung cuộc nói chuyện điện thoại này đã được các báo chí tường thuật với nhiều chi tiết cho nên tôi không lập lại ở đây làm gì.
Tôi chỉ muốn lưu ý ở đây là sau một thời gian lập cập thì hiện nay chính sách Mỹ đối với Trung Quốc đang có vẻ được phối hợp giữa bộ trưởng Quốc Phòng, bộ trưởng Ngoại Giao, và một số nhân vật trong Nhà Trắng.
RFI : Dựa theo những gì ta được biết về các nhân vật trong chính quyền Trump, có thể thấy là chính sách Biển Đông của Washington sẽ như thế nào ?
Ngô Vĩnh Long : Mặc dầu hiện nay đang có cố gắng phối hợp chính sách đối với Trung Quốc, nói riêng, và đối với Á châu, nói chung, tôi nghĩ thật ra chưa có đồng thuận. Ngay trong Nhà Trắng còn có tranh giành ảnh hưởng của các cố vấn đối với Trump và còn có những khác biệt quan trọng giữa những nhân vật chủ chốt như là Michael Flynn, Stephen K. Bannon và Jared Kushner, con rể của Trump và được Trump nghe lời nhất.
Chính sách Biển Đông chỉ là một khía cạnh của chính sách lớn của Mỹ đối với Á châu cho nên khi nào thấy có một sự đồng thuận giữa các cố vấn của Trump với ít ra hai bộ Ngoại Giao và Quốc Phòng thì người ta mới rõ chính sách Biển Đông của Mỹ như thế nào.
Trong khi đó thì có một số tin tức cho rằng người đứng đầu chính sách về Trung Quốc của Trump là Kushner, con rể của ông. Do đó, tôi nghĩ sẽ có sự hợp tác chặt chẽ giữa bộ Quốc Phòng và bộ Ngoại Giao, để cộng tác với Kushner hay là để đối phó khi cần.
RFI : Trung Quốc sẽ lợi dụng thời cơ hiện nay như thế nào ?
Ngô Vĩnh Long : Trung Quốc đang dùng những đòn bẩy kinh tế, trong đó có các quan hệ làm ăn với chính con gái của Trump và gia đình con rể của Trump. Đây là cách các nhà làm chính sách Trung Quốc đã “nhảy cóc” qua rất nhiều rào cản để đến tận tai của Trump.
Trump là một “tay buôn” nên có thể hiểu những vấn đề lợi ích kinh tế rõ hơn là những vấn đề an ninh tầm cỡ quốc tế mà ông ta rất mơ hồ. Những cuộc gặp gỡ của Trump với các tỷ phú đô la Trung Quốc và những phát biểu về “an ninh” của Trump gần đây đã một phần nào cho thấy nhận định trên có thể là đúng.
RFI : Và quan hệ đối với Việt Nam có thể ra sao ? Sẽ khác với thời Obama như thế nào ?
Ngô Vĩnh Long : Tôi nghĩ quan hệ đối với Việt Nam sẽ không khác thời tổng thống Obama là mấy. Mỹ đã bỏ ra mấy thập kỷ để xây dựng quan hệ với Việt Nam vì nhiều lý do, trong đó có lý do an ninh cho khu vực. Mỹ sẽ tiếp tục cộng tác với Việt Nam trên vấn đề an ninh, và lẽ dĩ nhiên là trong đó Biển Đông là vấn đề mấu chốt.
Có khác chăng thì nỗ lực của thời Obama để củng cố và xây dựng các hệ thống an ninh đa phương đã bị Trump làm suy yếu, trong đó có việc Trump đã rút Mỹ ra khỏi Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP).
RFI : Đâu là những điểm Việt Nam cần chú ý để có thể vận động Chính quyền Mỹ ?
Ngô Vĩnh Long : Hiện tại thì Việt Nam không cần có chú ý đặc biệt để vận động chính quyền Mỹ. Việt Nam nên cố gắng vận động các nước trong khu vực qua việc thúc đẩy các quan hệ song phương và đa phương như ASEAN. Cần thiết nhất là vận động sự ủng hộ của dân chúng trong nước.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự hiện hữu của một cuộc khủng hoảng giá trị nhân văn



Sự hỗn loạn của lễ hội thể hiện qua nhiều biểu hiện khác nhau. Nhưng theo tôi, đó là một bức tranh thể hiện cuộc khủng hoảng về các giá trị nhân văn trong xã hội.
Chia sẻ của TS Trần Trọng Dương (Viện Nghiên cứu Hán Nôm).  V.V.Tuân ghi.
Đồng thời cũng là một cuộc khủng hoảng về niềm tin và các hệ giá trị của đời sống xã hội.
Lỗi ở phía từng cá thể người dân cũng có, lỗi tại nhà đền nhà chùa cũng có, lỗi tại các cơ quan quản lý cũng có, lỗi của hệ thống hành chính từ thượng tầng đến địa phương cũng có…
Một mặt ta vừa sử dụng các giá trị của quá khứ như những cơ hội tồn tại cho đời sống hiện tại (như những cơn khát các danh hiệu UNESCO); một mặt ta lại đồng thời làm biến dạng nó, hiện đại hóa nó và lợi nhuận hóa tất cả những gì có thể sinh lời, trong đó có cả văn hóa tâm linh!
Các loạn khai ấn không chỉ phản ánh “cơn hoảng loạn tâm hồn” mà còn cho thấy sự bơ vơ của không ít người đang ở trong hệ thống quan trường, hay hệ thống thương trường quá nhiều bất trắc và rủi ro.
Lễ hội và văn hóa tâm linh đã và đang trở thành một cơ hội cho những ai đang muốn “giải ngân tâm hồn mình”, cho những ai đang muốn “rửa tiền, rửa tâm” thông qua các hoạt động nghi lễ trong thực hành tín ngưỡng.
Một đất nước của lễ hội như Việt Nam thì lễ hội đã trở thành một hiện tượng văn hóa mang nét hằng xuyên.
Về bản chất, lễ hội là một hệ thống biểu tượng mang những giá trị truyền thống, là một loại hình hoạt động văn hóa tâm linh của cộng đồng, là nơi gìn giữ nhiều nét đẹp nhân văn của quá khứ.
Nhưng những biến tướng “xấu xí” của lễ hội trong hơn chục năm trở lại đây đã và đang trở thành những vấn đề thời sự nóng hổi.
Muốn ngăn chặn các mặt chưa tốt, những hiện tượng tiêu cực trong lễ hội thì cần phải có các nghiên cứu cơ bản có hệ thống, những nghiên cứu ấy cần sự hợp tác giữa các cơ quan nghiên cứu với các cơ quan quản lý văn hóa, với hệ thống báo chí truyền thông.
Chẳng hạn, cần phải đặt hành lang pháp lý và các biện pháp chế tài cụ thể để xử phạt các cá nhân, tổ chức đặt tiền vàng vào tay tượng Phật hay ban tam bảo… Để tránh tình trạng cướp lộc thì tạm thời có thể cấm việc phát lộc của các nhà đền, nhà chùa.
Chính cái tư duy “phát lộc” là nguyên nhân gây ra hiện tượng “cướp lộc”, tư duy “phát ấn” để cầu quan tước cũng góp phần tạo nên những kẻ mượn danh thánh thần để trục lợi.
Thực ra những nét đẹp của lễ hội thì có nhiều hơn những cái xấu xí, cái biến tướng kia. Nhưng để “khuyến thiện trừng ác”, thiết nghĩ cần nên có những cuốn sách kiểu như cẩm nang lễ hội, hay cẩm nang về việc đi lễ, đi chùa…
Ví dụ, vào chùa thì không đặt tiền tươi, không đặt tiền âm, không hóa vàng hóa mã ở ban tam bảo thờ Phật…
Tổ chức lễ hội thì không có cờ bạc, không có các trò chơi sát phạt, không ăn chia cá cược, không để những hoạt động lợi nhuận bất chính để lừa tiền khách thập phương.
Những cuộc thi ẩm thực, đua thuyền, vật truyền thống, các trò chơi dân gian… và hàng ngàn biểu hiện sống động khác của văn hóa truyền thống cần được khuyến khích.
Cuối cùng, để lễ hội mang đúng ý nghĩa vốn có của nó thì người dân địa phương - với tư cách là chủ thể văn hóa - phải trở thành những người duy trì và thực hành nét đẹp văn hóa.
Theo TUỔI TRẺ ONLINE
Phần nhận xét hiển thị trên trang

BẠN



Đã chơi với nhau
thì thân hẳn
đừng mãi chỉ là bạn sơ giao
Mấy mươi năm
vẫn là chưa đủ?
chưa thành tri âm,
còn e ngại lẽ nào?
Đã đành ta khác nhau tính nết
Sở thích còn chưa chung,
đã đành
Bạn sợ "liên quan",
hay mình xấu nết?
Tôi nghĩ hoài
chẳng biết từ đâu?
Năm ngón tay
có ngón dài ngón ngắn
Cùng mẹ sinh ra nào ai đã giống ai?
Không gặp may
phải đâu là cái tội?
Để người lăn tăn,
không xử đẹp như người!
Mọi thứ sơ sài còn có thể cho qua được
Bạn sơ giao lâu quá hóa buồn cười!
Thà một mình
có nhẽ còn lý thú
Có như không
uổng phí một đời!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

Tâm sự xe ôm thời khủng hoảng



Hà Nội là thành phố có lượng dân cư nhiều tương đương với thành phố Hồ Chí Minh nếu tính luôn những người tỉnh lẻ đến tá túc để làm ăn, sinh sống. Họ làm đủ các công việc lao động phổ thông để kiếm tiền trang trải hằng ngày và gởi về quê giúp cho gia đình.

Đất chật người đông, công việc không thể nở ra kịp với lượng người lao động từ các tỉnh kéo lên thủ đô. Những người bám trụ lâu năm, có kinh nghiệm và rành đường thì chọn nghề phu xe, miền nam còn gọi là xe ôm để sống.

image
Nhưng dường như đời sống của người phu xe ngày càng ngột ngạt, khó thở và họ phải oằn vai gánh nỗi khổ năm sau cao hơn năm trước. Giá xăng dầu quá cao, cạnh tranh khốc liệt với các phương tiện khác, dường như đời sống của các ông xe ôm Hà Nội rơi vào bế tắc.

Ông Hùng, phu xe ôm ở Hà Nội chia sẻ: ‘Tất cả mọi cái đều ảnh hưởng lẫn nhau. Với tình hình như hiện tại, xe ôm không cần phải dẹp, sẽ tự chết.’

image
Một người phu xe ôm có thâm niên hơn 20 năm ở Hà Nội cho hay: ‘Chính cái thời bây giờ cơ chế nhiều xe quá nên chúng tôi làm ăn ngày càng khó khăn hơn. Cuộc sống của người dân cũng ngày càng khó, thất nghiệp nhiều nên đời sống của người phục vụ nhu cầu của mọi người càng khó khăn hơn. Như tôi đã chạy xe ôm, xích lô gần 20 năm rồi. Nhưng năm ngoái đã kém rồi, năm nay còn kém hơn. Suy thoái của đất nước làm ảnh hưởng mọi thứ. Đời sống của người dân càng ngày càng khó, giá mọi thứ càng ngày càng lên, người kiếm từng đồng để trang trải càng khó hơn. Chi phí mọi thứ thì lên, giá xăng tăng, giá áo tăng mà giá quần chẳng giảm cho.’

Hiện tại, ngoài hàng trăm tuyến xe buýt công cộng, thành phố Hà Nội còn có thêm 129 hãng taxi. Trong đó, hãng lớn nhất có gần 5000 chiếc, hãng nhỏ nhất có trên 50 chiếc. Tính luôn mô hình taxi Uber và Grab, cả thành phố có hơn 27,000 chiếc taxi, chưa kể đến xe điện công cộng.

Cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa các hãng taxi nhanh chóng xô dạt dịch vụ xem ôm.

Có thể nói rằng tương lai của các phu xe ôm là một tương lai bế tắt và khó lòng trụ vững trước trận gió xô bạt. Mọi số phận lao động nghèo trong guồng xoáy xã hội đang đối mặt với một tương lai mù mờ, không định dạng.

image
Một người phu xe ôm có thâm niên hơn 20 năm ở Hà Nội ca thán: ‘Một đất nước mà khoa học phát triển chậm thì đời sống của người dân sẽ thấp kém. Bởi khoa học phát triển thì các nhà máy hiện đại sẽ mọc lên, người ta sẽ có công ăn việc làm, sẽ không còn thất nghiệp nữa, giải phóng đầu ra cho người lao động. Cụ thể, mỗi năm ra khỏi đại học khoảng mười ngàn thì giải quyết bảy ngàn, tám ngàn vào các nhà máy, cơ quan lớn. Nhưng như hiện tại, chỉ một hoặc hai ngàn đi làm công chức, số còn lại không có công ăn việc làm thì phải ra ngoài, đi làm thuê, làm mướn cho những người giàu có. Cho nên đời sống luẩn quẩn, gặp nhiều khó khăn!’

travel adventure motorcycle vietnam outdoors

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng vội kết luận thủ phạm giết Kim Jong-nam



Inline image 1
Kim Jong-nam

Kim Jong-nam là con trai cả của cố lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-il và là anh trai cùng cha khác mẹ của đương kim lãnh đạo Kim Jong-un.

Jong-nam sinh tháng Năm 1971 ở Bình Nhưỡng. Mẹ ông là diễn viên Bắc Hàn Song Hye-rim, con gái gia đình trí thức Hàn Quốc di cư sang Bắc Hàn trong chiến tranh Triều Tiên.

Bà Song hye-rim lớn hơn chồng Kim Jong-il bốn hay năm tuổi. Khi hai người bắt đầu mối tình, bà vẫn còn đang kết hôn với một người đàn ông và có một con với ông ta.

Theo tiêu chuẩn bảo thủ của xã hội Bắc Hàn, đây là mối quan hệ không đàng hoàng. Suốt nhiều năm Kim Jong-il không nói với cha, Kim Nhật Thành, về người vợ và con trai.

Khi Kim Jong-nam chào đời, Kim Jong-il đang là ứng viên dẫn đầu để kế vị. Chi tiết về quan hệ với bà Song, nếu bị lộ, có thể gây hại cho tham vọng của ông (đặc biệt khi đối thủ chính trị gần nhất là mẹ kế của ông).

Kim Jong-nam bị che giấu trong trong dinh thự ở Bình Nhưỡng.

Mẹ của ông gặp nhiều vấn đề sức khỏe, cả về thể chất lẫn tinh thần, và phải ra nước ngoài điều trị. Kim Jong-nam sống với bà ngoại cùng dì, Song Hye-rang.

image
Khi Jong-nam còn rất bé, một người dì khác, Kim Kyong-hui (em gái Kim Jong-il) định lấy đi đứa bé và nuôi như con mình. Chuyện này không thành, nhưng bà Kim vẫn luôn hỗ trợ Kim Jong-nam.

Kim Jong-nam lớn lên trong bí mật, bị giấu đi trong cung đình.

Kim Jong-il rất yêu con trai - ngủ chung, ăn tối và gọi điện cho con khi vắng nhà.

Jong-nam rốt cuộc cũng được gặp và gầy dựng tình cảm với ông Kim Nhật Thành.

image
Kim Jong-un là lãnh tụ hiện nay tại Bắc Hàn

Năm 1979, Jong-nam bắt đầu 10 năm đi học và sống bên ngoài Bắc Hàn.

Ông ta sống ở Nga, Thụy Sĩ, và giỏi tiếng Pháp, Anh, rồi trở lại Bắc Hàn cuối thập niên 1980.

Được tiếp xúc thế giới bên ngoài, lại không thích sống tương đối cô độc ở Bình Nhưỡng và Wonsan, những điều này khiến ông đặt câu hỏi về hệ thống chính trị và kinh tế của Bắc Hàn.
Nhiều lúc, Kim Jong-il giận Jong-nam đến mức dọa đưa con trai vào một trại tù để lao động trong mỏ than.

Jong-nam không bao giờ là ứng viên thay thế cha, nhưng cũng được cho là có liên hệ với bộ máy an ninh và các hoạt động kiếm ngoại tệ ở hải ngoại.

Trong thập niên 1990 khi hàng ngàn người Bắc Hàn chết đói, Jong-nam tham gia hoạt động kiểm toán, xem xét tình hình tài chính của các nhà máy quốc doanh.

Sau vài lần như vậy, Jong-nam chứng kiến việc hành hình những nhà quản lý nhà máy bị tố cáo biển thủ.

Những chuyện này đủ đế làm Jong-nam thất vọng về đất nước và hệ thống chính trị mà ông và cha dẫn dắt.

image
Kim Nhật Thành và Kim Jong-il tháng Chín 1983

Ông kết hôn cuối thập niên 1990 và có nhiều con.

Từ đầu thập niên 2000, Jong-nam bắt đầu sống ở nước ngoài, ở các căn nhà của gia đình tại Macau và có nhà riêng ở Bắc Kinh.

Ông ta được giao nhiệm vụ quản lý một số tài khoản gia đình lên tới hàng tỉ đôla, và cũng tham gia một số hoạt động kinh doanh ngầm của Bắc Hàn.

Mặc dù Jong-nam không bao giờ trực tiếp dính dáng hoạt động như buôn ma túy, vũ khí, ông ta có vai trò giúp tiền từ các hoạt động hợp pháp và phi pháp không bị giới chức sờ gáy.

Không phải ngẫu nhiên mà Jong-nam hay đi các casino ở châu Á. Việc duy trì những lợi ích tài chính này khiến ông hay di chuyển và tạo nên tiếng tăm là "tay chơi".

Chúng ta quay lại năm 1979 khi Jong-nam ra nước ngoài.

Khi Jong-nam rời khỏi Bắc Hàn, Kim Jong-il khi đó uống rượu say, khóc và mắng Song Hye-rang: "Cô là thủ phạm. Cô lấy con khỏi tôi."

Vào cuối thập niên 1970, Kim Jong-il có quan hệ với một vũ công, là một người gốc Triều Tiên hồi hương từ Nhật tên là Ko Yong-hui.

Sau khi con trai ra nước ngoài, Kim Jong-il sống với Ko, có ba con, trong đó người con giữa chính là lãnh đạo hiện nay Kim Jong-un.

Trái ngược với các người vợ và người tình khác, Ko quan tâm chính trị cung đình, và Kim Jong-il rất yêu bà.

Sau này, Jong-nam nói rằng khi ông ta rời Bắc Hàn đi học, cha ông dùng quan hệ với Ko và các con riêng để lấp đầy khoảng trống.

Ko thật tham vọng. Bà làm bạn với các trợ tá thân cận, các viên tướng của chồng.

Trong cuối thập niên 1990 và đầu 2000, Ko chính là đệ nhất phu nhân trên thực tế, đi theo chồng trong các chuyến thị sát quân đội.

Việc này lập nền tảng cho Jong-un, hoặc anh trai Jong-chol, thành ứng viên kế vị.

Tháng Năm 2001, khi Jong-nam bị bắt khi mang hộ chiếu giả ở sân bay Tokyo, chuyện này lúc đầu làm mất mặt gia đình họ Kim và giới chức Bắc Hàn vì nó để lộ ra rằng có lúc họ di chuyển bằng hộ chiếu giả.

Việc này được bà Ko dùng cho sức ép rằng con của bà cần kế vị Kim Jong-il. Từ đây nảy sinh sự đối địch bị phóng đại giữa Jong-un và Jong-nam.

Kim Jong-un có ra lệnh giết anh?

Đã có nhiều tuyên bố và phân tích rằng Kim Jong-un "khủng bố" ban lãnh đạo Bắc Hàn, hay sự lãnh đạo của ông ta cũng như sức khỏe tâm thần là "không ổn định". Vì thế chẳng hay ho gì cho hình ảnh hay lợi ích chính trị của Jong-un khi anh trai bị ám sát.

Nó sẽ chỉ làm tăng tin đồn. Khó tin rằng Jong-un lại giúp ban lãnh đạo Hàn Quốc cảm giác hài lòng này.

Jong-nam không phải là đe dọa, hay đối thủ lớn. Ông ta cũng chẳng quan tâm vị trí lãnh đạo.

Sống ở nước ngoài lâu năm, Jong-nam không có nền tảng quyền lực trong Bắc Hàn, chẳng biết làm sao kiểm soát được chính thể.

Jong-nam cũng thân thiết với giới quyền thế Trung Quốc, nói chung được Trung Quốc bảo vệ.
Trong vài tháng qua, Bình Nhưỡng cố gắng cải thiện quan hệ với Bắc Kinh.

Trừ phi Jong-nam không còn ích lợi gì cho chính phủ Trung Quốc, Jong-un chẳng có lợi ích địa chính trị để giết anh.

image
Truyền hình Hàn Quốc đưa tin cái chết của Kim Jong-nam

Những nhà quan sát Bình Nhưỡng nên để giới chức Malaysia được điều tra đàng hoàng.
Chưa gì đã có những tin khác nhau về cái chết của Jong-nam. Bất chấp những điều này, có thể ông ta chỉ bị đau tim.



Michael Madden


Phần nhận xét hiển thị trên trang