Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

Từ bộ trưởng hạ cánh không an toàn đến chuyện cán bộ 'bỏ túi'


>> VN đã trở thành 'cường quốc dân oan'
>> Từ sự tăng trưởng ấn tượng của Thaco, nghĩ về vai trò của kinh tế tư nhân
>> Hết thời hưng thịnh, xe tải Trung Quốc xếp hàng "phơi nắng", chẳng ai mua
>> Hội Nhà văn Việt Nam thiếu tôn trọng thi nhân
>> Trùng tu di tích kiểu “không có bằng nhưng phóng xe bạt mạng”


Huệ Anh
VNN - Lâu nay người ta thường có khái niệm "án bỏ túi" để chỉ những vụ án chưa xử đã biết trước kết quả. Và bây giờ, xã hội lại có khái niệm "cán bộ bỏ túi".

Lịch sử phát triển của xã hội loài người là lịch sử của các hình thức sàng lọc, tuyển chọn nhân tài - hiền tài nhằm đáp ứng nhu cầu quản lý, xây dựng, phát triển đất nước. Vì thế mà Thân Nhân Trung, một danh sĩ thời Lê sơ đã có câu nói để đời: “Hiền tài là nguyên khí quốc gia. Nguyên khí thịnh thì đất nước mạnh và càng lớn lao. Nguyên khí suy thì thế nước yếu mà càng xuống thấp”.

Thời nào cũng vậy, thiếu những nhà lãnh đạo xuất sắc, đặc biệt là cán bộ cấp cao, đất nước sẽ khó tồn tại và phát triển.

Ở bất kỳ tổ chức, lĩnh vực, địa phương và cấp bậc nào nếu có người đứng đầu tài giỏi, được mọi người tin cậy thì công việc đã được đảm bảo thành công đến 60 - 70% rồi. Nói cho công bằng, những người đứng đầu ấy thực sự phải là những nhân tài lãnh đạo, quản lý nổi trội của đất nước, địa phương, ngành, lĩnh vực.

Nói như vậy để thấy rằng về nguyên tắc, chức vụ là cái mà xã hội giao cho để làm việc, để phục vụ xã hội. Ai đạt tiêu chuẩn thì ngồi vào làm việc, ai không đạt thì tránh sang một bên. Ai ngồi vào rồi mà làm không được thì từ chức, hư hỏng thì bị cách chức. 

Nguyên Bí thư Thành ủy Hội An Nguyễn Sự cho rằng: “Chức vụ không phải gia tài điền sản của riêng ai” quả thật là chí lý. Và ông đã xin nghỉ hưu sớm để dành chỗ cho cán bộ trẻ. 

Bởi ông cho rằng: “Tương lai đất nước nằm trong tay lớp trẻ. Xã hội cần có cơ chế để cất nhắc, trọng dụng họ. Nhưng lớp trẻ phải tự đi lên bằng đôi chân của mình. Không vì tham nhũng chính sách để bố trí người thân, con cháu mình vào bộ máy. Đặt những người bất tài vào bộ máy thì tương lai họ sẽ phá tanh bành đất nước này”.

Thế nhưng công tác tuyển chọn, bố trí cán bộ trẻ ở một số nơi lại khiến người ta lo lắng. Chức vụ đã trở thành một thứ đặc quyền, đặc lợi, đặc ân đối với nhiều người. Không phải vô cớ người ta cố công chạy chọt, đút lót để được thăng quan tiến chức. Hai chữ chức vụ “không phải là gia tài điền sản” thật đấy. Nhưng chức vụ, đặc biệt là những chức vụ cao, chức vụ quan trọng trong một số lĩnh vực "có màu", thì sẽ sinh ra “gia tài điền sản”.

"Cán bộ bỏ túi"

Lâu nay người ta thường có khái niệm "án bỏ túi" để chỉ những vụ án mà chưa xử đã biết trước kết quả. Ở đó, sự nghiêm minh, tính công bằng của pháp luật đã phải nhường chỗ cho ý chí chủ quan của một thế lực ngầm nào đó. Và bây giờ, xã hội lại có khái niệm "cán bộ bỏ túi".

Đó là tình trạng lợi dụng chủ trương trẻ hóa cán bộ, một số người đã tranh thủ nhồi nhét con cái, em út, phe cánh mình vào vị trí lãnh đạo sở nọ vụ kia, thậm chí là cao hơn nữa.

Mới tốt nghiệp ĐH vài ba năm, vào cơ quan nhà nước vài ba năm, thử hỏi con cái các vị đã được học tập, làm việc, đã lập được thành tích gì mà leo cao và nhanh đến hàng giám đốc sở, đến trưởng, phó vụ này vụ nọ. 

Một ông Bí thư tỉnh ủy 5 tháng ở miền Trung đã tự nguyện rút lui trước ngày đại hội để đưa cậu con trai phó giám đốc 5 tháng của mình lên ghế giám đốc. Rồi lại có ông bộ trưởng giở bài điều chuyển, biến một cán bộ yếu kém, điều hành doanh nghiệp thua lỗ hàng nghìn tỉ đồng thành nhân tài, giới thiệu về địa phương tham gia cấp ủy, leo lên đến chức phó chủ tịch tỉnh và suýt chút nữa trở thành ông nghị....

Ông bộ trưởng ấy đã “hạ cánh không an toàn”, phải nhận kỷ luật về Đảng, bị Quốc hội ra nghị quyết phê phán nghiêm khắc trước toàn dân, bị Chính phủ hủy bỏ tư cách nguyên bộ trưởng. Âu đó cũng là cái giá phải trả cho những người coi thường kỷ cương, tham nhũng chính sách, xem chức vụ là gia tài điền sản, là đặc quyền đặc lợi của mình.

Những kiểu điều chuyển, bổ nhiệm, cất nhắc con cái, phe cánh nấp dưới chiêu bài trọng dụng nhân tài, trẻ hóa cán bộ kiểu này, người dân biết hết, đảng viên biết hết. Chỉ có những người cố đấm ăn xôi là giả vờ không biết mà thôi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

BAN TỔ CHỨC NGÀY THƠ VN: SAI DO VÔ TÌNH HAY HỮU Ý



 Hoàng Ngân Thương

 Sai toét tòe loe: Tên Nhà thơ Hàn Mặc Tử lại trưng ảnh Nhà thơ Yến Lan Tên Nhà thơ Nguyễn Khuyến lại trưng ảnh Phan Thanh Giản-Vị quan triều Nguyễn đã dâng 6 tỉnh Nam Kỳ cho quân xâm lược Pháp Đến thơ của cụ Nguyễn Du cũng trích dẫn sai. Thay vì nguyên tác là “Trời còn để có hôm nay/Tan sương đầu ngõ vén mây giữa giời”, câu thơ trên đã bị cải biên thành “Đời còn để có hôm nay/Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời." "Con đường thi nhân" theo giới thiệu của Ban Tổ chức là treo pano ảnh các thi sĩ nổi tiếng, có nhiều đóng góp trong suốt tiến trình thi ca Việt Nam lên các khung vòm dọc con đường từ cổng tiến vào Khuê Văn Các. Sáng ngày 11/2/2017 (Rằm tháng Giêng), tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám đã diễn ra Ngày thơ Việt Nam lần thứ 15. Đây là hoạt động được tổ chức với mục đích tôn vinh, quảng bá các thành tựu thi ca Việt Nam. "Con đường thi nhân" được xem là điểm nhấn của Ngày thơ Việt Nam lần thứ 15. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - cho biết: “Con đường thi nhân xuất phát từ ý tưởng nhìn lại 60 năm của Hội Nhà văn Việt Nam từ khi chính thức được thành lập năm 1957". "Trên Con đường thi nhân có sự xuất hiện của hàng trăm nhà thơ các thế hệ bên cạnh những câu thơ hay nhất của chính tác giả”, ông nhấn mạnh.  Ngay trong sáng ngày 11/2, nhà thơ Mai Nam Thắng, thành viên ban tổ chức khi được hỏi về những nhầm lẫn trên: "đến khi phóng viên gọi điện phản ánh, tôi mới biết có sự sai sót đó. Nếu quả thực như vậy thì không biết là vô tình hay cố ý, nhưng đó là một sự nhầm lẫn rất đáng tiếc!" Chẳng lẽ Ban Tổ chức- Toàn các Nhà văn- Nhà thơ lớn, lại có thể có những lỗi vô ý một cách sơ đẳng như vậy hay sao hả giời?

Đề nghị ghi rõ Link nguồn: http://www.trelangblog.com/2017/02/ban-to-chuc-ngay-tho-vn-sai-do-vo-tinh.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tăng phạt để môi trường sạch, tăng gì để môi trường an toàn?


>> Thể chế cho một chính phủ kiến tạo
>> Ngôn ngữ tạo hình kiến trúc đương đại
>> Triết lý kiến trúc cho các khu hành chính tập trung


Cát Thụy
(Dân trí) - Những ngày đầu của năm Đinh Dậu, thông tin từ bộ Y tế đã cho biết, theo thống kê của hệ thống y tế cơ sở, trong 7 ngày nghỉ Tết Đinh Dậu 2017, tổng số ca đến khám, cấp cứu do đánh nhau trên toàn quốc là 4.474 trường hợp. Trong số này có 20 trường hợp tử vong.

Chỉ riêng trong 3 ngày (từ 30 đến mồng 2 tết), các bệnh viện toàn quốc đã tiếp nhận trên 2.200 người vào viện do đánh nhau, trong đó có 990 người phải nhập viện điều trị nội trú, trên 260 người bị thương tích nặng dẫn đến 14 người bị tử vong. Tính ra, trung bình mỗi ngày tết vừa qua có tới 700-800 người nhập viện do đã “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" với nhau.

Trước đó, ngày 28 Tết, một thương binh hạng 2/4, bị cụt một chân khi lái xe ba gác gây va quệt làm xước sơn một chiếc ô tô ở địa phận xã Phụng Châu, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã bị chủ xe và một số thanh niên đuổi theo đánh hội đồng một cách dã man trước sự chứng kiến của nhiều người.

Chưa kể tới những câu chuyện trước đó nữa, xảy ra vào nửa cuối năm 2016, nữ tiếp viên hàng không bị tát trong khi làm nhiệm vụ hay cựu giáo viên đại học bách khoa, một tiến sĩ, trong khi đi thể dục va chạm giao thông với một cô gái và bị chồng cô này đánh đến mức phải nhập viện.

Không khó để bắt gặp cảnh sừng sộ ở ngoài đường, những nơi tụ tập đông người như lễ hội, quán xá… Chỉ vì đôi ba câu nói trong tiệc rượu, một cái va quệt đụng chạm hay vài bước chân hơn thua trên đường… người ta cũng có thể lao đâm chém hoặc đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Những kẻ du thủ du thực đã đành, có người được học hành tử tế, là cán bộ viên chức nhà nước… cũng hành xử theo kiểu lưu manh, côn đồ, xã hội đen.

Vì đâu con người bỗng trở nên hung dữ, mất kiểm soát đến như vậy?

Cái Tôi không giới hạn, ý thức lợi ích cá nhân là “bất khả xâm phạm”, tâm lý sòng phẳng lạnh lùng đã dẫn đến lối hành xử tàn nhẫn ấy chăng? Hay thói hận thù và đố kỵ; rượu và ma túy, những ẩn ức trước đời sống… đã dẫn đến sự mất kiểm soát ấy?

Phim ảnh, sách vở, mạng xã hội thời mở cửa lan tràn lối sống tha hóa, bạo lực cùng với sự lỏng lẻo, thiếu nghiêm minh của pháp luật đã tạo ra dưỡng khí nuôi sống những mầm mống bạo lực; hay kỹ năng đương đầu với xung đột, kiểm soát cảm xúc và hành vi của bản thân mỗi cá nhân đã không được nhà trường, gia đình giáo dục đầy đủ và đạo đức, nhân cách, lòng nhân ái bao dung không được nề nếp, kỷ cương xã hội khích lệ… đã làm nên vấn nạn này?

Dù nguyên nhân đến từ đâu, dù là vì lý do gì thì tính bạo lực, sự mất kiểm soát hành vi của một số thanh niên hiện nay cũng đang gây lo lắng, đe dọa sự bình yên của cuộc sống.

Đâu đó trên thế giới, con người vẫn luôn nhắc nhở nhau: “Tính ích kỷ là nguồn gốc sâu xa của sự độc ác và với những kẻ độc ác thì mọi thứ đều có thể là cái cớ”. Rằng “Cơ hội làm điều ác đến 100 lần trong một ngày còn cơ hội làm việc thiện chỉ đến một lần trong một năm”; “Suốt đời làm việc thiện, điều thiện vẫn không đủ, một ngày làm điều ác thì điều ác đã dư thừa” v.v.

Nhà nước vừa mới tăng mức xử phạt về vệ sinh lên rất cao để giữ cho môi trường sống được sạch sẽ, vậy phải tăng gì để giữ cho môi trường sống được an toàn?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin NÓNG: HÀ TĨNH BIỂU TÌNH CHẶN QUỐC LỘ PHẢN ĐỐI FORMOSA



Lê Nguyễn Hương Trà
 

Vào 14:45 chiều nay 12.2, nhiều người dân đã mang cá chết ra rải trên quốc lộ để phản đối Formosa và chính quyền Thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh!

Theo đó, những ngày sau Tết, khi thôn Tây Yên thuộc P. Kỳ Thịnh, TX Kỳ Anh phát hiện nhiều loại cá chết bốc mùi nằm bên hai bờ kênh mương thoát lũ từ Formosa chảy về sông Quyền. Người dân đã đưa cá lên UB phường Kỳ Thịnh, TX Kỳ Anh chất vấn nhưng không được trả lời thỏa đáng!


Sáng nay chủ nhật, phát biểu trên báo điện tử Infonet, ông Nguyễn Tiến Bảy – Chủ tịch UBND P. Kỳ Thịnh (TX.Kỳ Anh) cho biết: “Mấy ngày qua có hiện tượng cá gáy chết rải rác ở sông Quyền. Theo tôi, có thể do xã tháo nước để cho bà con cấy lúa, sau khi nước cạn thì một số người dân đi thả lưới, kích điện khiến một số cá gáy do bị sót lại chết dạt vào bờ. Không có gì ô nhiễm ở đây cả. Cá gáy chết có thể do bệnh hoặc do tháo nước khiến nước đục cá xót mắt mà chết, còn nếu có ô nhiễm thì phải chết nhiều và không chỉ mỗi cá gáy là chết.”

©https://www.facebook.com/cogaidolongvn/posts/10206941437729134?pnref=story

- Bức xúc vì cho rằng bị qui trách nhiệm về việc cá chết và chính quyền phát ngôn coi thường, nhiều người đã tràn ra chặn đường vô cảng Vũng Áng!









Phần nhận xét hiển thị trên trang

TÌM ANH TRÊN BIÊN GIỚI


(Tưởng niệm Ngày Tội Ác 17/2/1979)


Đầu năm lên Biên Giới
Hà Quảng đón chào xuân
Dâng hương vào hốc núi
Khấn doi đất anh nằm
Đã tròn ba tám năm
Kể từ xuân Bảy Chín
Anh nằm đây im tiếng
Hỏi ai người viếng thăm?

Sáng ấy giặc tràn sang
Pá, mế Tàu bắn chết
Em lạc rừng lê lết
May gặp được người dân

Cõng em về Bắc Kạn
Làm con nuôi Trưởng Bản
Được đi học lớn dần
Cuộc đời đỡ khó khăn

Em đã cùng người thân
Lên tìm anh nhiều bận
Qua nghĩa trang, làng, bản...
Càng tìm lại càng thương

Nghĩa trang vắng khói hương
Nhiều nơi em bật khóc
Bia "Trung Quốc xâm lược"
Chiêu Thống đập nát rồi!

Ngày Tội Ác, anh ơi!
Thống không cho tưởng niệm
Để được Tàu thương mến
Mong giữ mãi ngai vàng

Về Hà Quảng nhiều lần
Tìm mộ anh không được
May cho em tháng trước
Tình cờ gặp người dân

Chỉ cho em hốc núi
Nơi chị giấu xác anh
Gần chòi canh biên giới
Cạnh gốc duối hoa vàng

Đinh Dậu đón xuân sang
Em thắp nhang khấn khứa
Xin anh cho xây mộ
Dựng bia đá chữ vàng

Để anh khỏi lang thang
Giữa suối khe hốc núi
Như xác bao đồng đội
Rải rác khắp Cao Bằng

Hôm nay đúng ngày Rằm
Tháng Giêng năm Đinh Dậu
Chúc quê hương yêu dấu
Yên bình mãi ngàn năm!

Hà Nội, 11/2/2017

Đặng Huy Văn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chính trị và công cụ gieo rắc nổi sợ


>> Khi ông chủ FLC dọa bỏ V-League
>> Bắt khẩn bộ trưởng Văn hóa Hàn Quốc vì ‘danh sách đen'
>> Cảnh sát chặn, bắt người biểu tình chống TQ tại Hà Nội
>> Bà Châu Thị Thu Nga xài hàng trăm tỷ lừa đảo vào việc gì?


FB Manh Kim























Gieo rắc nỗi sợ là một trong những “kỹ thuật” phổ biến để thu hút ủng hộ đám đông. “Người ta phản ứng với nỗi sợ chứ không phải tình thương” - Richard Nixon từng nói. Nỗi sợ khi được đẩy lên đỉnh điểm có thể làm tê liệt lý trí và mang lại sự tuân phục. Khi sợ hãi, người ta có khuynh hướng xích lại gần nhau. Trong một đám đông sợ hãi, người ta có khuynh hướng tin vào người nào dám thách thức nỗi sợ và có thể mang lại sự bảo vệ trước nỗi sợ. Sự sợ hãi luôn là cảm xúc cực mạnh có thể lấn át mọi cảm xúc khác. Con người luôn có khuynh hướng chú ý dữ dội vào những gì gây sợ hãi. Sự sợ hãi có thể mang đến cảm giác suy sụp tức thời và mong muốn tức thời một sự cứu giúp.

Sử dụng nỗi sợ để cai trị là một trong những cách thức quen thuộc ở các chế độ độc tài. Trung Quốc là bậc thầy về sử dụng “vũ khí” nỗi sợ. “Thế lực thù địch” là cụm từ mà Trung Quốc luôn gieo rắc vào xã hội họ. Để tối ưu hóa “vũ khí” nỗi sợ, người ta sử dụng các công cụ gán ghép, quy chụp và bôi nhọ. Các cuộc biểu tình tại Trung Quốc luôn được cho là có sự kích động từ các “thế lực thù địch phương Tây”. Những người biểu tình được cho là nhận tiền từ các tổ chức nước ngoài. Những luật sư đứng lên vì người dân được cho là “thành phần nguy hiểm” chống đối chế độ.

Trong các hình thức gieo rắc nỗi sợ, thuyết âm mưu luôn là “kỹ thuật” được áp dụng triệt để. Muốn gieo cấy nỗi sợ, phải nhấn mạnh nguyên nhân mang lại nỗi sợ. Người ta kích động sự hoang mang bằng cách cho rằng có những kẻ thù trong bóng tối đang gây hoang mang và bất ổn xã hội. Người Duy Ngô Nhĩ là “kẻ thù” như vậy. Kẻ thù nguy hiểm hơn, thậm chí nguy hiểm nhất, chính là Mỹ! Bộ máy tuyên truyền Trung Quốc chưa bao giờ ngưng quy chụp các vụ “bí mật phá hoại Trung Quốc” của Mỹ. Năm 2013, Đại học quốc phòng thuộc Quân đội Trung Quốc đã tung ra một bộ phim 90 phút miêu tả những nỗ lực của Mỹ trong việc thâm nhập xã hội Trung Quốc, để trà trộn, theo dõi và làm “phân hóa nội bộ”, để “tẩy não chính trị gia chúng ta” nhằm cuối cùng lật đổ đảng cộng sản Trung Quốc. Mỹ, như bộ phim miêu tả, đã dùng những công cụ như chương trình học bổng Fulbright, để đạt được “mục đích đen tối”…


Rất nhiều lần, bằng việc “quỷ sứ hóa” nước Mỹ, Trung Quốc cũng nhấn mạnh đến “thiết chế chính trị bất toàn” của nước Mỹ. Mục đích nhằm chứng minh thể chế chính trị Trung Quốc là “ưu việt”. Mục đích tối thượng hơn là nhằm khẳng định chỉ một nhà nước “ưu việt” như vậy mới có thể bảo vệ người dân. Nhà nước ấy mang lại tất cả cho người dân. Chỉ nhà nước ấy mới có khả năng bảo vệ người dân trước mọi đe dọa. Nhà nước ấy là trên hết. Cho đến thời điểm này, Trung Quốc đã rất thành công trong việc sử dụng vũ khí sợ hãi và vũ khí “thế lực thù địch”. Điều đó không có nghĩa chế độ Trung Quốc “ưu việt”. Điều đó cho thấy vũ khí sợ hãi chỉ là công cụ của những kẻ độc tài không sống trong một hệ thống báo chí tự do và không có một cơ chế “check and balance” bằng tam quyền phân lập.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Con người và hành trình miên man của lòng tham


Nguyễn Hàng Tình
(TBKTSG Xuân) - “Thương thay giống loài tinh tú ấy”

Đến cọng rau con người còn nhu cầu đến vô cùng, huống gì hình thức và tiện ích cho phương tiện đi lại, bộ vó trên người, vật dụng trên tay, căn nhà ở, gái đẹp, trai sang, hay nhu cầu tự hào, danh vọng, hơn thua.

Ăn no rồi đòi ăn ngon. Mặc ấm rồi đòi mặc đẹp. Có ít rồi cần thêm nhiều. Đã đẹp lại hay thích khoe, và càng thích đẹp hơn. Và xấu thì mặc cảm. Vì mặc cảm nên phải tìm cách bù đắp, hay làm cho hết xấu. Người không đẹp, không giàu thì phải thèm khát được đẹp, được giàu. Cấp độ tăng dần vừa theo bản năng vừa theo ý thức, cảm xúc lẫn lý trí. Chỉ có trong thế giới con người mới sinh chuyện: nghèo người ta khinh, thông minh người ta ghét, xinh đẹp người ta đố kỵ (và bị tranh giành). Cứ thế, loài người trong một vòng luẩn quẩn.

Ngay sự tiên tiến, hay hội nhập cũng hình thành trên những nhu cầu, lòng tham, ganh đua, thành đạt, phân biệt, cướp đoạt. Con người vẫn muốn có nhiều căn nhà dù trong đêm người ta chỉ ngủ trong một căn và trên một giường. Con người cứ cần nhiều kho thực phẩm tích trữ ở nhiều hình thức khác nhau trong ngày dù cơ thể hấp thụ tối đa 2.000 calo (với phụ nữ), và 2.500 calo (với đàn ông) mỗi ngày.

Các loài khác không như họ. Các loài khác không tính toán như họ. Các loài khác không có khái niệm tài sản, thừa kế, trách nhiệm, của hồi môn, hay niềm tự hào về dòng họ, đẳng cấp, giàu sang, thành tựu, thành đạt.
Nếu khái niệm “động vật bậc cao” và văn minh là độ đo to rộng của chỉ số lòng tham thì con người là động vật bậc cao và văn minh nhất. Các loài khác nghĩ đến việc ăn ở từng bữa, hay nói khác là chỉ tìm ăn khi bụng lép rỗng, đói. Các loài khác chỉ ăn thứ cây, hoặc con hợp với mình, mình cần, còn con người cây, con gì cũng ăn.

Các loài khác không thích mới và lạ. “Mới” và “lạ” sinh ra sự chinh phục, và sự chinh phục chính là chỗ thúc đẩy lòng tham. Tiên tiến là muốn vượt lên thêm, đạt được nhiều hơn. Được ngụy trang bởi ngôn từ nào thì tiên tiến cũng đi cùng khai thác, mà khai thác là đường đi của tội lỗi, chuyển hóa tích cực sang tiêu cực. Có một sự thực vui đến xót xa là mọi phát kiến quan trọng trên trần gian này suốt lịch sử đã qua đều bắt đầu từ nhu cầu phục vụ sự hủy diệt (chiến tranh, khống chế, cạnh tranh, chiếm đoạt, phụ thuộc, trên - dưới) mà ra, chứ không từ vì sự phúc lạc, thái hòa cho mặt đất.

Các loài khác chỉ ăn đủ no, còn con người lo trữ cho quanh năm, muôn năm, cả đời, và không cho riêng mình mà còn cho con, cháu, chắt. Con người cần của cải trong trời đất không chỉ cho cái bụng, mà cho cả cái đầu, ví như niềm tự hào, sự lo toan, hay cuộc hơn thua với bạn bè, xóm giềng, dòng họ, chủng nòi, quốc gia, dân tộc, châu lục này với châu lục kia, chủ nghĩa này với chủ nghĩa nọ, thời đại này với thời đại khác.

Từ nhu cầu bỏ bụng đến nhu cầu xa xỉ đều phải qua khai bóc thiên nhiên cả. Như cọng rau, con cá đến chiếc xe hơi, hay cái ti vi màn hình phẳng. Con người xây lâu đài vinh quang cho mình nên làm khổ mình và vạn vật, thiên nhiên bởi nhu cầu đó. Thượng đế biết vạn vật trong thiên nhiên hữu hạn, nhưng con người thì không thể biết điểm dừng của nhu cầu ở mình. Con người tự cho mình quyền đứng trên muôn loài. Và con người cũng tự cho mình quyền cứu vớt muôn loài, dù sự thật trần trụi là không loài nào biến mất mà không do con người (từ khi có con người).

Con người biết giống loài mình là loài tàn bạo, thâm hiểm, quái ác nhất. Nhưng con người cũng là loài duy nhất hay rao giảng về đạo lý trước vũ trụ, thiên nhiên, vạn vật. Họ muốn gia đình người khác, quốc gia khác xài ít thiên nhiên nhưng không chịu làm thế ở gia đình mình, quốc gia mình. Họ muốn các quốc gia khác không phát triển công nghiệp súng đạn, xuất khẩu vũ khí, sở hữu hạt nhân, nhưng không muốn thế ở quốc gia mình. Họ muốn phi hạt nhân hóa trên toàn cầu, nhưng không hủy kho hạt nhân ở nước mình, và luôn sáng tạo thêm những thứ vũ khí tối tân khác. Trước thiên nhiên, họ nhìn ngành công nghiệp sản xuất cưa máy ở chiều tiết kiệm nhân công xẻ gỗ, giải cứu sức lao động của con người, nhưng họ không chịu nhìn rừng trên mặt đất nhanh hết đường tồn tại hơn. Họ nghĩ con người luôn có ý thức, lương tâm và kiểm soát được hành vi con người. Thì ra họ không hiểu con người và quy luật không bến bờ của lòng tham.

* * *

Lòng tham là bạo chúa. Lòng tham không có nhu cầu tỉnh thức, hay hoàn lương. Lòng tham chấp nhận sự đào mồ tự chôn mình, hơn là trí tuệ, tiết chế, chuẩn mực, và lắng nghe, thấu hiểu. Nó nhìn tới chứ không nhìn lui, chấp nhận vực thẳm đang đợi ở đâu đó. Bởi đơn giản, nếu bảo đàm phán, đối thoại, thương thảo, thông hiểu nhau là con đường hay nhất, đúng đắn nhất, chính nghĩa và vì con người nhất, thì làm sao vẫn có chiến tranh, và hoài hoài, hàng ngày trên địa cầu này. Vì là con người, nên họ sẽ có cách để đưa ra lý do cần thiết phải chiến tranh, chứng minh tính tử tế, hay ho của hành động giết người, và không chịu trách nhiệm trước cái chết nào, dù con người nào cũng chỉ được một lần duy nhất có mặt ở trên đời.

Sẽ khó có loài nào ích kỷ hơn loài người (Homo Sapiens). Chung quy cũng tại lòng tham, và vì nó có trí tri, coi gia đình mình và sự thành tựu của bản thân quý quá, quan trọng. Nó đang xấu, đang hành ác ngay ở nhận thức tốt này của nó.

Nhu cầu của con người là sự lành mạnh? Đúng, nếu nó không làm tổn hại đến muôn loài, ảnh hưởng đến tương lai. Tiếc thay, bản chất nhu cầu luôn gia tăng, tha hóa, vô độ, và khó có thể tiết chế. Nhu cầu là lòng tham, nó làm khổ con người, đeo bám con người. Có khi đến lúc chết người ta còn phải tính, lo, chọn chỗ chết, nơi gửi tro xác, tiếng tăm để lại, di sản để lại, trách nhiệm để lại.

Từ sau thời hậu kỳ đá mới, sang thời kim khí, quyền sở hữu xuất hiện trong cộng đồng người, là thiên nhiên bắt đầu khốn đốn với con người, và con người bắt đầu gây đau khổ cho nhau. Và như thế, con người ngày càng thẳng tay, thủ đoạn với thiên nhiên - thiên nhiên trở thành vật thí thân cho người. Từ sự thành kính thiên nhiên đã chuyển thành kiểm soát và cưỡng bức thiên nhiên, và vô lễ tuyệt đối với thiên nhiên. Sự nương theo thiên nhiên, thuận hòa theo thiên nhiên không thể còn nữa. Thiên nhiên tròng trành, teo tóp, căng thẳng, thoi thóp, yếm thế. Lý trí thế chỗ hoàn toàn cảm xúc thuần hậu nơi con người. Con người luôn mưu tính trước thiên nhiên và trước đồng loại.

Con người thường sa lầy trong lòng tham, mà đặc tính này ở họ có tính di truyền cao, và trong giáo dục họ không bao giờ dạy con cháu từ bỏ nó. Họ rất có trách nhiệm với trực hệ, gia đình, nhưng với đồng loại mình thì họ bước qua, đua tranh quyết liệt, giành giật đến cùng.

Sẽ không bao giờ có chuyện dừng lại hay chừng mực với nhu cầu ở con người. Vì cái “ác” thường đi với sự “có trí”, nhất là cái trí không hướng vào sự thiện lành, và khi nó được vận động trên cơ sở đặc tính lòng tham cố hữu.

* * *

Trong bất cứ tôn giáo nào, điều giới luật đầu tiên đưa ra đều là từ bỏ lòng tham, tránh tham lam. Nhưng bao nhiêu tín đồ, con chiên của các Phật, của Chúa... trong hành trình làm người của mình hành sự và sống được như vậy đâu. Họ vẫn kẹt trong những tục lụy, nhu cầu thế tục, lòng tham đặc tính người ấy. Tôn giáo nào trên dương gian cũng chỉ cho con người cách thức để làm người tốt. Nhưng con người, với bản chất sinh học và bản chất phàm tục của nó vẫn cứ làm ngược lại.

Vì vậy, mà các tôn giáo có lý do để tồn tại, như suốt mấy ngàn năm qua, để nói những điều mơ ước của con người, xá tội cho con người, vỗ về con người, an ủi tội lỗi chúng sinh. Bởi con người ngày càng có vẻ tốt với nhau hơn là tốt thực với nhau. Con người ngày càng hại nhau, ác với nhau là chính.

Ngay cả trong việc quản trị nhau, con người cũng phải dùng phương thức gia tăng sự hung hãn. Ai nghĩ rằng một kiểu nhà nước như IS vẫn có thể xuất hiện trong thế giới mà ta gọi là hiện đại này, và nó vẫn quy tụ được người theo.

Phẩm giá nơi từng con người đã khó với từng người đó trong hành trình đi tới, huống gì phẩm giá cho quốc gia, đạo đức của quốc gia, nên mới có chuyện bao đời nay, quốc gia này đi xâm chiếm quốc gia khác. Tất cả đều đặt khái niệm “phẩm giá” cho lòng tự hào, tự tôn của cộng đồng riêng của họ chứ không phải “phẩm giá” trước Mẹ vũ trụ, thiên nhiên và cộng đồng khác. Những khế ước về đạo đức và lương tâm luôn thất bại, nó đu dây theo lòng tham con người, và tồn tại trên chót lưỡi, đầu môi, nghị sự, hội nghị thượng đỉnh, diễn đàn, xã giao.

Càng vào giai đoạn sau con người càng chồng chất tội lỗi với tạo hóa. Càng đi vào xã hội mà loài người gọi là “hiện đại” con người thực chất càng man rợ, tham ác hơn tiền nhân, nhưng vẫn dùng mỹ từ “văn minh” để nói về loài mình. Càng ngày con người càng hay dùng nhiều đến từ “nhân bản”, mà con người có còn biết không, rằng “nhân bản” tức là tính người gốc, bản chất thiện lành là phẩm chất mà lúc ban đầu, khởi đầu con người từng có đó thôi. “Nhân bản”, xa quá, nên nhớ. “Nhân bản”, không còn, nên cần, nhắc, khuyên, gọi, mong, đợi.

Ở cực nghiêm túc, thấu triệt, rằng chỉ khi chúng ta sòng phẳng trước trời đất và chỉ rõ bản chất tồi tệ của giống loài chúng ta thì khi ấy ta mới chân thành với tạo hóa, công bằng trước tạo hóa, và may ra mới thay đổi tâm thế và hành vi, dù về thực tiễn điều này sẽ rất khó.

Giống loài ở “bạc” nhất trên trái đất là giống loài tôi (Homo Sapiens).

* * *

Các cộng đồng người tinh tú trên thế gian, mà ta gọi là nhà nước, Liên hiệp quốc, các tổ chức toàn cầu, nhân loại..., nếu sáng suốt thì điều thực tiễn phải làm là tìm cách kiểm soát, quản lý, điều tiết, ngăn chặn, hạn chế, lèo lái được lòng tham của con người, soạn luật chơi phù hợp với đặc tính tham của giống loài, chứ đừng kêu gọi từ bỏ, không có lòng tham, không còn lòng tham. Lòng tham, tính tham nó vẫn sừng sững mãi thôi giữa dương gian, trời đất này. Còn con người thì còn lòng tham. Con người còn thì không bao giờ hết tranh chấp, chiến tranh, tham vọng, nhu cầu thành đạt, thành tựu, tự hào, tự ái, mặc cảm, kiêu hãnh. Con người còn thì không bao giờ thiên nhiên không đau khổ. Rằng con người cũng từng muốn (mới chỉ là muốn) chan hòa với nhau, hướng đến chủ nghĩa đại đồng, rồi dễ dàng quay lại liền chủ nghĩa dân tộc, xích động dân tộc chủ nghĩa, ở mọi quốc gia. Con người muốn hướng đến toàn cầu hóa, nhưng ngay đấy trỗi dậy với chủ nghĩa bảo hộ, dân tộc chủ nghĩa. Con người cứ luẩn quẩn, dối lừa nhau mãi, và chắc chắn sẽ mãi mãi như thế, vì đó là loài không thể từ bỏ lòng tham.

Vũ trụ, thiên nhiên, Thượng đế biết con người là đứa con hư, nhưng không thể bỏ nó, vẫn thừa nhận nó là một giống loài, vẫn thương nó. Con người biết hết bản chất mình, nhưng vẫn vận hành mình theo trục xấu đó, và không thể khác. Con người đau khổ, vì tính tham, lòng tham của mình. Để vào ngày tàn đời, ai trong họ cũng muốn được thanh thản, như nghe vang lên thanh âm từ bi hỉ xả, bác ái, giải thoát từ đôi lời kinh Phật, kinh Thánh, kinh Koran... 

Phần nhận xét hiển thị trên trang