Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2017

Ngắm bộ tranh chân dung gái đẹp được làm từ hoa cỏ mùa xuân


PhotopiaNơi những câu chuyện được kể bằng tranh và ảnh. Không những đẹp, mà thậm chí còn biết động đậy!xem chi tiếtTin mới từ chủ đềNgắm bộ tranh chân dung gái đẹp được làm từ hoa cỏ mùa xuân11 sáng kiến lạ mà chất chỉ có ở Nhật BảnPhì cười trước sự khác biệt giữa hình bố và mẹ chụp thiên thần nhí Choo Sarang Bằng trí tưởng tượng, sự sáng tạo cùng tình yêu thiên nhiên bao la, nghệ sĩ trẻ Vicky Rawlins đã thổi hồn vào cánh hoa và lá khô, biến chúng thành tác phẩm nghệ thuật đầy màu sắc.
Vạn vật trong thiên nhiên đều ẩn chứa những vẻ đẹp bí ẩn, từ mầm hoa mới chớm nở trên cành cho tới chiếc lá héo khô đã đáp mặt đất. Cảm nhận được sức cuốn hút ấy, nghệ sĩ trẻ Vicky Rawlins, một trong hai họa sĩ của nhóm làm đồ thủ công Sister Golden đã tạo nên bao bức tranh tuyệt vời từ hoa và lá cây.
Vicky có thể tìm cảm hứng từ bất kì vật thể nào trong thiên nhiên.
Tất cả đều được cô sử dụng để thổi hồn vào những bức chân dung của mình.
Có thể nói, các tác phẩm của cô đều được sắp đặt ngẫu hứng.
Ngẫu hứng trong từng tác phẩm cũng giống như bản chất của nguồn sống sinh sôi và phát triển trong thiên nhiên, không chuẩn mực hay giới hạn.
Cô đôi khi cũng để những người bạn động vật đáng yêu bầu bạn bên cạnh "nàng thơ" trong bức chân dung của mình.
Vicky thậm chí không cần dùng đến băng dính hay keo dán để cố định các vật thể.
Họa sĩ của Sister Golden có khả năng sáng tạo trên mọi chất liệu phông nền.
Cô thường dùng chất liệu giấy màu trắng trơn cơ bản làm phông nền cho tranh chân dung.
Thi thoảng, chất liệu giấy màu tối cũng được sử dụng nhiều trong các tác phẩm của cô.
Thậm chí, những chất liệu phông nền đặc biệt như nền cát trắng, cũng không hạn chế được khả năng sáng tạo của người họa sĩ.
Đối với Vicky, quá trình thực hiện mỗi bức chân dung được xem như là một liệu trình điều trị cả thể chất và tâm hồn.
Vì thế, cô dành nhiều thời gian để đi dạo và tìm kiếm cảm hứng từ chính thế giới xung quanh mình.
Một chiếc lá vô tình rơi vào túi hay nhành cây khô rơi bên đường, cũng đều trở thành cặp lông mày, đôi gò má của người con gái trong bức chân dung.

(Nguồn: B.P)H

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mỹ sẽ “san phẳng” toàn bộ đảo Trung Quốc ở Biển Đông nếu xảy ra chiến sự


Lực lượng tàu ngầm Mỹ sẽ nhằm vào tất cả các mục tiêu quan trọng, từ căn cứ quân sự trên đảo nhân tạo, đảo Phú Lâm căn cứ Du Lâm quần đảo Hải Nam và ngay cả các hệ thống phóng tên lửa đạn đạo chống tàu trên bờ biển Trung Quốc.

Mỹ sẽ “san phẳng” toàn bộ đảo Trung Quốc ở Biển Đông nếu xảy ra chiến sự
ảnh minh họa
Trong khi quân đội Trung Quốc (PLA) vẫn còn rất xa mới đạt được sức mạnh tổng hợp quân sự Mỹ, trong tương lai gần, PLA đang nỗ lực giành được ưu thế trước sức mạnh của Mỹ trong một khu vực có giới hạn hẹp bên cạnh Trung Quốc.
Đó là một trong những kết luận thuộc một bản báo cáo dài 430 trang của RAND công bố gần đây, được soạn thảo bởi 14 học giả và có tên gọi là  "Tương quan quân sự Mỹ-Trung : Lực lượng, địa lý và sự phát triển cân bằng sức mạnh, giai đoạn từ 1996-2017".
Những nghiên cứu nhấn mạnh rằng Trung Quốc đạt được những tiến bộ với tốc độ đáng ngạc nhiên trong hầu hết các lĩnh vực quân sự, nhưng  nhấn mạnh lực lượng quân sự Mỹ vẫn luôn giữ được ưu thế trong hầu hết các tiêu chí về quân sự và quốc phòng.
Cụ thể hơn, các học giả của RAND phân tích mười tiêu chí khác nhau của năng lực quân sự được cho là rất quan trọng trong những tình huống một cuộc xung đột Trung-Mỹ trên quần đảo Trường Sa, nghiên cứu những khả năng có thể xảy ra trong bốn khoảng thời gian khác nhau từ năm 1996 đến năm 2017. Các phân tích đặc biệt chú ý đến vị trí địa lý và khoảng cách thời gian trong mỗi kịch bản.
Trong các kịch bản xung đột, các chuyên gia RAND đã phân tích ưu thế và nhược điểm của cả hai lực lượng Trung – Mỹ theo mười tiêu chí trong từng giai đoạn thời gian mà theo đó, mỗi bên có thể đạt được mục đích chính trị đề ra, bên còn lại sẽ gặp nhiều khó khăn và không thể đạt được.
Mười tiêu chí đó bao gồm: Tập kích căn cứ không quân Trung Quốc, ưu thế tác chiến đường không của Mỹ  với Trung Quốc, khả năng Mỹ thâm nhập không phận, tập kích đường không không phận Mỹ, chiến tranh chống tấn công bề mặt của  Trung Quốc, chiến tranh chống tác chiến bề mặt của Mỹ, tấn công trên tầng không gian Mỹ, tấn công trên tầng không gian Trung Quốc, Mỹ và Trung Quốc trong chiến tranh mạng, năng lực tấn công hạt nhân.
Xét trên không gian chiến trường Thái Bình Dương, Mỹ chiếm ưu thế vượt trội trên mọi lĩnh vực, nhưng trong không gian chiến trường hẹp như biển Đông và quần đảo Trường Sa, các học giả RAND gặp những khó khăn nhất định.
Nhìn từ góc độ đấu tranh địa chính trị, cả Mỹ và Trung Quốc mặc dù có nhiều mâu thuẫn khác nhau, nhưng cả hai bên đều không sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh toàn diện, nhưng hai lực lượng đang lao vào một cuộc đấu tranh ác liệt giành lợi thế kiểm soát chiến trường đặc biệt quan trọng có trị giá thương mại đến 5000 tỷ USD này.

Tầm tấn công của các tên lửa đạn đạo Trung Quốc
Tình đến giai đoạn năm 1996, Mỹ đã thành công trong việc thiết lập một vành đai bao vây kiềm chế Trung Quốc bằng các căn cứ quân sự trên lãnh thổ các nước đồng minh và đe dọa kiểm soát mọi hoạt động phát triển kinh tế và sức mạnh quốc phòng. Sự phát triển nhanh chóng sức mạnh quân sự Trung Quốc trong lĩnh vực tên lửa đạn đạo, không quân, hải quân và các lĩnh vực khác dường như đã đẩy tầm ảnh hưởng của Mỹ khỏi vùng nước biển Đông, các tàu sân bay Mỹ đang nằm trong tầm tên lửa đạn đạo chống tàu của Trung Quốc, sự xuất hiện những đảo nhân tạo có đường băng quân sự tiếp tục củng cố vững chắc quan điểm chiến lược 2D/AD của Bắc Kinh trên vùng nước Biển Đông.
Từ góc độ nhận xét của các học giả RAND, có thể nhận thấy: Nếu trong một cuộc xung đột cục bộ thời gian ngắn trên một vùng nước hẹp như biển Đông, Trung Quốc dường như có thể đẩy lùi được các cụm tàu sân bay tấn công chủ lực ra khỏi vùng nước biển Đông và khống chế toàn bộ khu vực bằng lực lượng không quân hải quân xuất phát từ các sân bay mới được xây dựng.
Nhưng lực lượng thực sự ngăn cản hải quân Trung Quốc thực hiện điều này nằm sâu trong lòng biển Đông, đó là hạm đội tàu ngầm của Hải quân Mỹ, lực lượng mà sức mạnh hỏa lực có thể nhanh chóng phá hủy hoàn toàn các cơ sở hạ tầng quân sự, căn cứ sân bay và các đơn vị tên lửa chiến lược của Trung Quốc trong loạt phóng tên lửa hành trình Tomahawk đầu tiên.
Nếu trong tính toán của các học giả RAND có đưa yếu tố tàu ngầm tấn công hạt nhân vào bài toán chiến lược chiến dịch Biển Đông, khả năng Trung Quốc có thể tiến hành một cuộc xung đột giới hạn hẹp là rất thấp:
Tương quan lực lượng tàu ngầm
Tương quan lực lượng tàu ngầm: Trung Quốc hiện có 70 chiếc tàu ngầm, trong đó có 3 chiếc tàu ngầm hạt nhân tấn công lớp Hán Type 091 phát triển từ những năm 1970, 6 chiếc lớp Thượng Type 093 phát triển từ những năm 1980 và gần đây nhất đã phát triển thêm 3 chiếc lớp Thượng Type 093G , Trung Quốc đang có kế hoạch phát triển tàu ngầm nguyên tử tấn công Type – 095 với số lượng 5 chiếc đến năm 2020.
Ngoài ra Trung Quốc có khoảng 12 tàu ngầm diesel điện lớp Kilo, 13 chiếc lớp Tống, 2 chiếc lớp Nguyên Type 041, 6 chiếc lớp Romeo Type 033, 17 chiếc lớp Minh Type 035G, 1 chiếc SSG (mang tên lửa dẫn đường)- Tổng số tàu ngầm diesel điện khoảng 51 chiếc các loại.
Tất cả các tàu ngầm Trung Quốc, ngoại trừ Type 095 đều là những chiến hạm đã có nhiều thời gian sử dụng, nếu không tính các tàu ngầm diesel điện lớp Kilo của Nga thì các tàu của Trung Quốc có đặc điểm là tiếng ồn lớn, rất dễ bị phát hiện. Các tàu ngầm tấn công của Trung Quốc được mang tên lửa chống tàu, nếu tính cả tên lửa Club – S do Nga cung cấp thì tầm bắn đến khoảng 300 km.

Tương quan lực lượng Mỹ - Trung Quốc
Hoạt động trực tiếp trên chiến trường Biển Đông, lực lượng tàu ngầm Mỹ có thể tham chiến nhanh chóng là lực lượng tàu ngầm Hạm đội 7 có 4 chiếc tàu ngầm nguyên tử lớp Los Angeles, ngoài các vũ khí trên biển thông thường còn có 12 ống phóng tên lửa hành trình Tomahawk có tầm bắn từ 1.300 km đến 1.700 km. Lực lượng chủ lực trên Biển Đông là lực lượng tàu ngầm của hạm đội 3 với 22 tàu ngầm lớp Los Angeles và Virgina mang được tên lửa hành trình Tomahawk, 3 chiếc Seawolf chống ngầm và hai chiếc tàu ngầm lớp Ohio mang 154 tên lửa hành trình Tomahawk.
Hạm đội 3 Hải quân Mỹ là hạm đội có lực lượng tên lửa hành trình tấn công mặt đất mạnh nhất và cũng là hạm đội tàu ngầm có khả năng chống ngầm tốt nhất. Với các tàu ngầm theo biên chế, lực lượng tàu ngầm của hạm đội 3 Hải quân Mỹ và hạm đội 7 hoàn toàn khống chế được vùng nước biển Hoa Đông, Biển Đông và hướng ra eo biển Malacca.
Đại đa số các tàu ngầm lớp Los Angeles được phát triển từ năm 1972 đến năm 1996, là lớp tàu tấn công chủ lực của Hải quân Mỹ và cũng là lớp tàu thành công nhất trong lực lượng tàu ngầm Mỹ.
Sức mạnh lực lượng chống ngầm
Biển Đông, biển Hoa Đông là nơi lực lượng tàu ngầm hạm đội 7 và 3 hoạt động mạnh nhất, trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam đến những năm đầu của thế kỷ 21. Vịnh Cam Ranh là quân cảng và cũng là căn cứ của lực lượng hải quân Liên xô, chính vì vậy, tại Biển Đông, Mỹ đã thường xuyên tiến hành các hoạt động tuần tiễu sẵn sàng chiến đấu của tàu ngầm Mỹ, đồng thời các hoạt động chống ngầm ở khu vực đã giúp cho người Mỹ theo dõi rất sát các hoạt động của tàu ngầm đối phương, bao gồm cả tàu ngầm của Liên xô và Trung Quốc
Trong giai đoạn sau này, người Mỹ đã tập trung sự chú ý vào hải cảng quân sự của tàu ngầm Trung Quốc trên đảo Hải Nam, với hệ thống công nghệ chống ngầm hiện đại từ không ảnh vệ tinh, các hệ thống truy tìm, kiểm soát tàu ngầm trên biển Đông. Những vụ va chạm giữa hải quân Trung Quốc và các phương tiện trinh sát, tìm kiếm của Mỹ đã cho thấy rõ điều đó.
Ví dụ: tháng 4.2001, vụ va chạm giữa chiếc máy bay trinh sát điện tử và chống ngầm EP-3 với máy bay tiêm kích J-8 của Trung Quốc, năm 2009 ngư dân Trung Quốc đã tấn công tàu USNS Impeccable và USNS Victorious trong khu vực EEZ, cũng trong tháng 6.2009, một tàu ngầm Trung Quốc đã va chạm với một tàu khu trục Mỹ kéo theo anten sonar mảng pha. Điều đó cho thấy, lực lượng Hải quân Mỹ theo dõi rất chặt chẽ mọi hoạt động của lực lượng tàu ngầm Trung Quốc trên Biển Đông.
Căn cứ của đồng minh
Ngoài những lợi thế về công nghệ, lực lượng tàu ngầm của Mỹ còn được một lợi thế quan trọng hơn trong cuộc chiến ngầm dưới biển Đông, đó là việc được sử dụng các căn cứ của đồng minh.

Những căn cứ quân sự mà Mỹ có thể sử dụng ở Philippines
Trong điều kiện căng thẳng gia tăng, Trung Quốc sẽ buộc phải đưa lực lượng tàu ngầm của mình vào vùng nước biển Đông đến quần đảo Trường Sa. Các hạm tàu mà Trung Quốc có thể sử dụng được chỉ có thể là lực lượng tàu ngầm chiến thuật bao gồm 06 tàu lớp Minh ES5F (Ming); 10 tàu lớp Romeo -  Type 033; 04 tàu lớp Tống (Song) Type 039G hoặc 039G1; 01 tàu lớp Kilo. Lực lượng này là tàu ngầm lớp diesel điện phát triển từ những năm 1970, trên thực tế đã lỗi thời và rất dễ bị phát hiện đo tiếng ồn lớn và khoảng cách phải cơ động khá xa.
Các tàu ngầm nguyên tử lớp Los Angeles Mỹ có thể hành trình lâu dài dưới nước tránh sự phát hiện của không quân Trung Quốc, sử dụng các hải cảng quân sự Philippines. Khoảng cách từ hải cảng này đến Trường Sa rất gần và các tàu ngầm nguyên tử Mỹ có khả năng triển khai nhanh sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu trên khoảng cách giữa quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.
Ngoài ra, các tàu ngầm nguyên tử tấn công Mỹ còn có một lợi thế rất lớn là sử dụng các nguồn thông tin tình báo từ các nước đồng minh như Nhật Bản, Philippines, Đài Loan cũng như sự yểm trợ (có thể không tham gia chiến đấu) để phục vụ cho mục đích ngăn chặn tàu ngầm Trung Quốc xuất kích. Không bị ngăn chặn bởi các thành phần lực lượng cấu thành hệ thống AD/2D Trung Quốc, các tàu ngầm nguyên tử Mỹ, trang bị tên lửa Tomahawk có thể tiếp cận được khu vực tấn công thuận lợi nhất, đặt tất cả các cơ sở hạ tầng quân sự và vũ khí trang bị của PLA vào tầm bắn của loại tên lửa hành trình này.
Với những lợi thế trên, trong tình huống xảy ra mâu thuẫn có thể dẫn đến nguy cơ bùng phát chiến tranh dồn nén thời gian, lực lượng tàu ngầm Mỹ sẽ nhằm vào tất cả các mục tiêu quan trọng, từ căn cứ quân sự trên đảo nhân tạo, đảo Phú Lâm căn cứ Du Lâm quần đảo Hải Nam và ngay cả các hệ thống phóng tên lửa đạn đạo chống tàu trên bờ biển Trung Quốc.
Điều đó có nghĩa là, nếu xảy ra xung đột giữa Mỹ với Trung Quốc, ngay từ loạt đạn đầu tiên xuất phát từ tàu ngầm có thể hủy diệt tất cả các căn cứ quân sự trên các đảo phi pháp đó, bao gồm cả đảo Phú Lâm ở Hoàng Sa và phong tỏa hoạt động của đảo Hải Nam. Khả năng giành thắng lợi như đẩy lùi lực lượng hải quân Mỹ, phá hủy được tàu chiến hoặc tàu sân bay của Mỹ thực sự rất nhỏ.
Trung Quốc "học bài" Mỹ
Trước nguy cơ đe dọa bằng lực lượng tàu ngầm Mỹ, Trung Quốc cố gắng đáp trả bằng giải pháp xây dựng các sân bay trực thăng trên các đảo nhân tạo nhằm tăng cường khả năng tuần thám chống ngầm. Phối hợp cùng các tàu khu trục mang trực thăng vận tải chống ngầm và máy bay chống ngầm tuần tra trên biển Đông. Hơn thế nữa, Trung Quốc đe dọa sẽ đưa tàu ngầm nguyên tử mang tên lửa đạn đạo đầu đạn hạt nhân vào vùng nước Thái Bình Dương, trên khu vực có thể tấn công vào nước Mỹ. Ngoài ra, Trung Quốc cũng muốn xây dựng một hệ thống chống ngầm tương tự như hệ thống IUSS với thành phần chính là SOSUS của Mỹ trên biển Đông và biển Hoa Đông
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter, trong một bài phát biểu ngày 13.5.2016, đề cập đến phương án sử dụng các tàu ngầm không người lái ở Biển Đông, chú trọng đến các vùng nước nông rộng lớn nhằm kiểm soát chặt chẽ lực lượng tàu ngầm của Trung Quốc trên vùng biển này.
Trong tương lai, Mỹ tiếp tục duy trì lực lượng sẵn sàng chiến đấu trên biển Đông với mục đích kiềm chế các hoạt động hạn chế Tự do hàng hải mà Trung Quốc có thể đặt ra. Đồng thời các đơn vị Hải quân bao gồm tàu sân bay, khu trục hạm và đặc biệt quan trọng là lực lượng tàu ngầm sẽ là lực lượng then chốt để răn đe, ngăn chặn và sẵn sàng tấn công trong tình huống cần thiết.
đăng bởi: viettimes


Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=1498191#ixzz4X4Swxk00
doc tin tuc xaluan.com


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trò chơi Vương Tiền

>> Giải mã sự tụt hậu của Việt Nam

>> Hiến máu bắt buộc chỉ là giả định!
>> Việt Nam đối diện thách thức về an ninh nguồn nước


Trần Ngọc Thơ/Thời báo Kinh tế Sài Gòn


































VNN - Nếu nói trên đời này cái gì có nhiều nghĩa nhất, đụng chạm nhất và cũng rắc rối nhất, ắt hẳn đó phải là tiền.

Cái gì cũng quy được thành tiền: từ tiền giấy, vàng bạc, tranh quý, thậm chí có người còn ví tiền như là tiên là Phật. Đó là nói theo dân gian chứ còn về phương diện chuẩn mực để một xã hội có thể vận hành trơn tru thì tiền được hiểu như thế nào, quản lý ra sao đều có phép tắc riêng. Nhưng thực tế là đâu phải ai cũng thích rõ ràng như vậy, sẽ luôn có người bất chấp luật pháp và đạo lý để làm cho tiền luôn mờ mờ ảo ảo. 

Chẳng hạn trong một gia đình người cha cho con mượn 100 triệu đồng, người con đem cho mẹ vay, rồi người mẹ sau đó cho ông chồng vay lại số tiền này. 

Nếu gia đình này đem khoe hàng xóm là tổng tài sản (tiền) của “tập đoàn” gia đình mình lên đến 300 triệu đồng thì liệu có gì không rõ ràng hay sai trái? Nhiều khi số tiền 100 triệu đồng ban đầu mà người cha có được cũng là do đi mượn của ông hàng xóm. Giả dụ người cha tuyên bố phá sản không trả được nợ thì có khi 100 triệu đồng tài sản ban đầu đó đã bị phù phép trước đó để trở thành tài sản của người con, còn ông hàng xóm mất trắng. Ai tin thì cứ mà giao dịch mua bán hay vay mượn với họ.

Thời nay đâu nhất thiết phải là vua như ngày xưa mới có quyền năng để chơi các “Trò chơi vương quyền” (như tên của một bộ phim), tập đoàn gia đình nọ không hẳn là vua nhưng có khi còn hơn thế vì họ đang chơi trò chơi tạo tiền mà ít ai quan tâm kiểm soát, cứ không khác gì trò chơi vương tiền thời nay. Mọi thứ sẽ trở thành chuyện tày đình khi vai diễn là các ông vua con cát cứ hay giới quyền quý có tầm ảnh hưởng chứ không phải người dân bình thường.

Bây giờ thử phát triển câu chuyện gia đình ở trên thành câu chuyện lớn của xã hội ngày nay, chẳng hạn có ai đó lập ra công ty mẹ, con, cháu chắt lên đến hàng chục, hàng trăm công ty họ hàng thì tổng tài sản của cả nhóm này lên đến con số khủng khiếp đến cỡ nào. 

Họ cứ thế đem tài sản này tự giao dịch lẫn nhau và với người khác, rồi tiền cứ thế đẻ ra tiền. Số tài sản này cứ lớn dần, lớn dần đến mức họ cũng không thật sự nhận biết mình đang mắc nợ chính mình, mắc nợ người khác và con số thật sự là bao nhiêu. Nhưng có một điều chắc chắn, là nếu khi mọi việc đổ vỡ thì phần lớn tài sản của người dân hoặc của nhà nước sẽ trôi sông trôi biển hoặc bị biến thành tài sản đắp chiếu, để rồi bằng cách này cách khác chảy vào túi chỉ của một vài nhóm người nào đó.

So với các âm mưu lừa đảo lấy tiền của người sau trả cho người trước chuyên lừa gạt những người cả tin và hám lợi theo mô hình “Ponzi Scheme” mà người bình thường ai cũng có thể làm được, thì trò chơi vương tiền ở mức độ tinh vi hơn nhiều và phải có sự chống lưng của giới thế lực trong xã hội. 

Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008 diễn ra na ná theo cách này với tổng khoản vay mượn ảo lẫn nhau chỉ tính riêng năm ngân hàng lớn nhất của Mỹ là 247.000 tỉ đô la Mỹ, còn ở quy mô toàn cầu thì lên đến gần 553.000 tỉ đô la Mỹ. Khi các đại gia tài chính ngân hàng và các tập đoàn lâm vào cảnh phá sản sau đó thì chính phủ chìa tay ra cứu trợ họ ngay lập tức mà không màng gì đến số phận của hàng chục triệu thường dân bị tịch biên nhà cửa chỉ vì đến hạn không có tiền trả nợ ngân hàng. Trò chơi vương tiền như vậy nói thẳng ra là một hệ thống gian lận vĩ đại nhất mà lịch sử từng chứng kiến. 

Cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vừa qua có kết quả bất ngờ ngoài dự đoán cũng phản ảnh phần nào thái độ của những người bị gạt ra ngoài lề xã hội trước các bất công như thế. Khi các kiểu gian lận này trở nên quá phổ biến trong xã hội ngày nay, sẽ không ngạc nhiên khi thấy bỗng nhiên từ đâu như dưới đất mọc lên các đại gia triệu phú, tỉ phú đô la ngày càng nhiều nhưng theo chiều GDP bình quân đầu người ngày càng suy giảm.

Một xã hội như vậy thì sẽ không lấy gì làm khó hiểu khi các đại gia vụt đến nhưng cũng vụt đi nhanh chóng. Họ đến rồi đi, đôi khi không phải từ quy luật cạnh tranh thương trường mà do số phận trò chơi vương tiền ấn định đến lúc vai diễn nào đó phải lui vào hậu trường nhường sân cho một vai diễn mới, thế cuộc cứ thế mà xoay dần hết lượt này đến lượt khác tham gia dự phần. Nhưng tất cả đều có mẫu số chung giống nhau, bằng cách này hay cách khác liền được giải cứu sau đó, có nơi tuy bị phạt nhưng... cho tồn tại. Giới quyền quý nhiều khi còn xem đó là môn thể thao, ai mệt quá thì ra sân để người khác vào.

Một trong những phương thuốc đơn giản và hiệu nghiệm nhất ngăn không cho các trò chơi vương tiền đến mức gần như trở thành trò chơi thể thao phổ biến, nhất là của giới quyền chức, là các trò chơi phải diễn ra dưới ánh sáng, tức phải công khai, phải minh bạch. 

Nhưng như thế nào là công khai, minh bạch tưởng dễ hóa ra vô cùng khó. Cái khó không phải đến từ những quy chuẩn thế nào là công khai, là minh bạch mà đến từ những điều khác thuộc về yếu tố con người. Chẳng hạn biết giải thích thế nào đây khi so về mức độ thì tiền phạt do lỗi không công bố thông tin hay công bố thông tin giống như giỡn chơi của các tập đoàn đình đám thời nay thậm chí còn ít hơn cả lỗi của công dân vi phạm luật giao thông. 

Cái kiểu được phép công bố thông tin như đùa càng tạo thêm động lực cho các ông vua thời nay tiến hành các chiêu trò tạo tiền mà bình thường chỉ là độc quyền của ngân hàng trung ương, đó là tạo tiền từ cái hư vô (creating money out of thin air). 

Các ngân hàng trung ương có quyền năng chỉ cần hứa hẹn cho ai đó vay tiền hay hỗ trợ một ngân hàng yếu kém nào đó thì tự nhiên tiền sẽ được tạo ra mà có khi không cần phải in hay bơm thêm đồng tiền vật chất nào. Nó giống hệt với cái ví dụ câu chuyện gia đình dẫn ra ở trên: 300 triệu đồng “tiền” được tạo ra chỉ bằng lời hứa. Điều mà chỉ tưởng là đặc quyền duy nhất của ngân hàng trung ương thì ở thời đại bây giờ một nhóm người nào đó có thể hô biến dễ dàng. Ai có được lời hứa hay dựa hơi ngầm một chức sắc nào đó xem như mặc nhiên được ban cho chức năng có quyền tạo ra một khối tiền khổng lồ không khác gì một ngân hàng.

Sự giàu có của các cá nhân và của xã hội nhìn vào danh sách các triệu phú, tỉ phú đô la gia tăng nhanh chóng theo cách thức như thế hóa ra chỉ là ảo ảnh. Trước sau gì mà chẳng có một mắt xích trong hệ thống đổ vỡ vì nó trái với quy luật tự nhiên một cách lạ thường. Nó rồi sẽ mất đi cũng giống như cách được tạo ra từ hư vô ngay lúc mới bắt đầu. Có điều, đó chỉ là ảo ảnh, là mây khói đối với thứ dân hay ẩn dưới thành tích GDP ảo, chứ còn mọi thứ đã được phù phép để trở thành tài sản thật, tiền thật của một nhóm tinh hoa sau hàng loạt các phù phép từ mưu đồ tạo tiền trước đó. 

Khi tiền và của cải được tạo ra từ ảo ảnh như vậy mà không bị giám sát và ngăn chặn thích đáng, đến một lúc nào đó sẽ tạo ra cái gọi là quá quan trọng hay quá lớn để không thể cho nó phá sản được. Một ông doanh nghiệp nào đó chưa thể gọi là khổng lồ mà chỉ cần đánh động bán một lô đất cho nước ngoài để trả nợ hay ngân hàng cho vay có quá nhiều nợ xấu không thu hồi được là đã thấy nhốn nháo đòi phải bơm tiền cứu trợ ngay lập tức. 


Ngày nay cái trò chơi giống như môn thể thao tiền tệ này có thể diễn ra ở bất kỳ sân chơi nào trên trái đất này bởi vì quá dễ để chơi và cũng bởi vì con người vốn luôn có sẵn lòng tham, chỉ cần có thêm các ngài X, Y để dựa hơi là trò chơi cứ thế bắt đầu thật không gì đơn giản hơn nữa.

Xã hội nào cũng vậy, ở mức độ nhiều ít khác nhau, luôn có những vấn đề như thế. Điều không thể chấp nhận là nó không được điều chỉnh thích đáng, thậm chí còn bị ngó lơ. 

Tại sao người ta ít dám đặt ra những luật lệ ngặt nghèo để kiểm soát hiệu quả các trò chơi vương tiền đến vậy. Phải chăng ở các xã hội như thế, con người chính là thánh thần biến thành người tử tế nên họ cứ tự xử với nhau là mọi việc ổn thỏa mà không cần sự xuất hiện của chính quyền; hoặc các thánh thần giờ đã hóa thân làm nhà truyền giáo khích lệ con người học tập các điều tốt đủ để không còn ai có ý nghĩ mưu cầu lợi ích cá nhân bất chấp cái giá phải trả của đồng loại. 

Thế giới thực ngoài kia đang thay đổi quá nhanh, chừng nào ta mới tỉnh ngộ ra đây?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tự Do! Cái tổ chim trống không nhưng tinh khiết

Mưa cuối mùa
dựng thánh đường nước
ánh nến làm ngã tháp chuông
cánh chim Tự Do giãy chết!
máu và lông trang điểm ngực mềm
chú bé chôn xác chim trong hạt nước nhỏ xíu
một gã buồn chôn hồn Tự Do trong rượu.
 
Mọc ở ban-công nhà nghỉ, tháng chín
đoá lài trắng úng nước
cánh hoa mang vết thương úa bầm
nhỏ xíu, giọt mưa mang tham vọng chữa lành hoa
nhưng đèn đỏ từ các pa-nô khẩu hiệu như lưỡi kéo.
 
Em hất mái tóc ẩm ướt
đó là cách em hất bụi thời gian khỏi gương mặt
cửa sổ kéo con đường lại gần
những ngọn đèn đường xoay thành vòng tròn
đó là cách ánh sáng làm nên cơn mưa khác
máu và lông chim
vết thương hoa lài
ánh sáng ngọn nến bị cắt
xây lại cái tổ chim
cái tổ trống không nhưng tinh khiết
 
Rất gần tôi, nhà thờ
như cách đứa bé lấy bánh mì và kẹo
khoảng trống lặng lẽ chờ tiếng chuông mỗi ngày
hôm nay, trong ngày Chúa đến qua mưa ánh sáng
những đứa bé và em ngẩng mặt lên đón tiếng chuông.
 
Em buông mái tóc vào im lặng
đây tóc em, tổ chim êm mịn
chỉ cao hơn phiến đá rêu non
chỉ cao hơn đàn kiến đang ủ men rượu cỏ trong tổ
đây nguồn tóc em
tổ chim dịu dàng với cả gió
tổ trống không nhưng tinh khiết
tổ vắng lặng để chờ phủ một lớp vắng lặng khác
bởi vác cơn sóng vắng lặng không hề vơi
bởi cánh Tự Do toả rộng vắng lặng như thế
từ cái tổ trống không nhưng tinh khiết
nhịp tim của em cất tiếng chim Tự Do
 
Ý thức tôi rung động hứng tiếng chim
tôi không thuyết phục bạn tin tôi
kìa, bàn tay khoẻ mạnh của đứa bé
ánh mắt trong sáng của nó chọn đường bay về tổ chim
 
Bạn có nghe chăng Tự Do đang hát bằng sự vắng lặng
sẽ lại có máu và xác chim
sẽ lại có vết thương hoa lài
sẽ lại có ánh sáng ngọn nến bị cắt
em sẽ lại lấy tóc mình làm tổ
và đứa bé sẽ đưa cao bàn tay ngày mai
 
Chế độc tài dối trá không thể tước đoạt Tự Do
 

 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tư duy người Trung Quốc trong mắt một người phương Tây



Tác giả: Kiệt Phu | Biên dịch: Mộc Vệ
Ông Lexus, một người Đức từng du học ở Trung Quốc vừa có phát ngôn gây tranh luận rộng rãi trên mạng xã hội Trung Quốc. Ông Lexus nói: trên weibo, ông thấy người Trung Quốc rất khó hiểu, dường như ông nói gì cũng bị người Trung Quốc chửi bới. Ông còn đề cập một hiện tượng: “Những bài viết bị gỡ bỏ trên weibo đa số là vì có người tố giác. Tôi cảm thấy mọi người luôn rình rập lẫn nhau, thật khó hiểu. Chúng ta chỉ nên tố giác phần tử xấu xa khủng bố. Còn đối với người khác quan điểm mà hành động như thế là hỏng bét, hệ quả là mọi người tự tạo thành thói quen kiểm duyệt chính mình, những điều nên nói lại không dám nói, gặp ai cũng phải cảnh giác”.
Ông Lexus cảm nhận, trên weibo người ta chỉ tìm cách chụp mũ và chửi nhau. Dường như nhiều người Trung Quốc không kể lý lẽ, không thích nghe nói lý sự… Phải giải thích về vấn đề này như thế nào?

Lý giải của Lexus

Thứ nhất, chuyện người Trung Quốc bất cần logic và đạo lý dường như bắt đầu có từ thời học tiểu học. Ví dụ, nếu học trò đánh nhau sẽ bị thầy cô mắng: không bao giờ làm được việc gì tốt đẹp! Đạo lý ở đây là: người tốt sao lại đánh nhau? Rõ ràng đây là thứ logic hoang đường, nhưng người Trung Quốc sợ phiền phức nên không muốn tìm hiểu để nhận rõ thị phi, cuối cùng không cần phân định ai đúng ai sai, cứ đánh mỗi đứa 50 thước cho “công bằng”. Nhưng thứ logic này ngày nay rất phổ biến ở Trung Quốc.
Về năng lực tư duy logic của người Trung Quốc, ông Lexus nói, tư duy logic của người Trung Quốc có vấn đề. Đừng nói học trò và nhà giáo, ngay cả người phát ngôn Bộ Ngoại giao nhiều khi cũng cứ như thiếu những hiểu biết thông thường. Ví dụ có người hỏi người phát ngôn Bộ Ngoại giao, điều luật nào của quốc gia cấm phóng viên nước ngoài đến khu vực nhạy cảm săn tin? Người phát ngôn kia đã đáp lại rằng “Đừng lấy luật pháp ra làm lá chắn”. Câu trả lời này không chỉ thể hiện ý thức kém cỏi về pháp luật, còn cho thấy thứ văn hóa không màng gì đến lý lẽ, thích dùng quyền lực thay cho lý lẽ.
Ngoài ra, người Trung Quốc còn có logic kiểu “biện chứng”, loại này thường hay xuất hiện trong ngôn từ của những dư luận viên trên mạng, ví như khi họ vừa thấy có ai đó ca ngợi nước Mỹ hoặc tán thành di dân ra nước ngoài là họ hét lên “con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”. Hoặc những phát ngôn như, “xã hội chuyên chế dĩ nhiên không tốt, nhưng xã hội dân chủ cũng không thấy có điểm nào hay ho”.
Khi cho rằng cái gì cũng có ưu có khuyết thì cũng có nghĩa không còn phân biệt vấn đề tốt hay xấu nữa. Tư duy này rất phổ biến ở Trung Quốc hiện nay, đây là kiểu tư duy không phân biệt đâu là nặng hay nhẹ, là chủ yếu hay thứ yếu. Loại người tư duy kiểu này thường nói: trên thế giới này không có gì tuyệt đối, vì thế không có gì là quan trọng. Những dẫn chứng cho trường hợp này đếm không xuể. Nhiều người Trung Quốc không tập trung vào logic của vấn đề tranh luận mà bắt đầu từ lập trường cố hữu (định kiến) của mình và kết thúc bằng việc công kích cá nhân người kia, hệ quả là từ tranh luận lý lẽ biến thành hai bên chửi rủa nhau.
Thứ hai, có khi hiểu lý lẽ nhưng nói không được vì bên kia không quan tâm đến lý lẽ. Ví dụ trong thời Cách mạng Văn hóa có câu nói kinh điển: “Nói Cách mạng Văn hóa tốt nghĩa là tốt”. Đại Cách mạng Văn hóa tốt ở chỗ nào không rõ, nhưng nghe tuyên truyền thường xuyên là tốt, như vậy có nghĩa là tốt.
Ở Trung Quốc, người có tri thức có khi lại chỉ để dùng vào việc đánh lạc hướng người khác. Vì thế nhiều phát ngôn của các chuyên gia khiến người ta phải “trố mắt líu lưỡi”. Nào là khoảng cách giàu nghèo ở Trung Quốc không có gì đáng ngại, khoảng cách giàu nghèo càng lớn thì càng kích thích phát triển kinh tế. Nào là hủ bại có ích cho phát triển kinh tế. Nào là lạm phát của Trung Quốc chủ yếu là vì đồng Đô la Mỹ mất giá… Vô số người động một chút là chửi người khác là Hán gian, bán nước, hận không thể xẻ thịt lột da đối phương. Trong tiềm thức, những người này muốn mượn sức mạnh chính trị giúp bản thân giành thắng lợi trong tranh luận, đây là loại người vô cùng hèn hạ.
Về mặt tâm lý, không nghi ngờ gì, kiểu chửi người khác này chính là phép thắng lợi tinh thần. Khi chửi người khác là ngu si thì kẻ chửi kia có cảm giác được ở tầng bậc cao hơn, qua đó cảm thấy tinh thần vui vẻ… Bi đát hơn, có những người lời hồ đồ phát ngôn trên truyền hình mà lại được nổi danh. Ví dụ, khi Nhuế Thành Cương (MC truyền hình nổi tiếng Trung Quốc đã bị bắt giam) đón Gary Locke đến Trung Quốc nhậm chức bằng vé máy bay Hạng phổ thông đã nói: để nhắc nhở người Mỹ còn nợ tiền Trung Quốc. Những ai có chút hiểu biết về kinh tế đều hiểu rằng, mua trái phiếu của Mỹ là một kiểu đầu cơ, vì số ngoại tệ khổng lồ của Trung Quốc kiếm được từ hoạt động xuất khẩu không thể cứ để yên trong ngân hàng cho nên cần tham gia vào các kênh đầu tư. Nếu anh muốn thể hiện bất mãn chuyện mua trái phiếu của Mỹ thì nên kháng nghị tại cơ quan quản lý ngoại hối chính phủ chứ không nên châm biếm Đại sứ Mỹ đến Trung Quốc nhậm chức. Không nên vì chuyện Trung Quốc mua trái phiếu của Mỹ mà làm dáng kiêu căng, hành xử như vậy không chỉ cho thấy bản thân vô văn hóa mà còn để lộ thiếu kiến thức hiểu biết thông thường.
Thứ ba, trong tâm lý người Trung Quốc chỉ chú trọng đến uy quyền, coi nhẹ chân lý, đa số người Trung Quốc đi học không vì tìm kiếm chân lý mà vì tìm kiếm quyền lực, đặc biệt là quyền lực chính trị, sau đó là quyền lực đối với những người thân trong gia đình, thứ nữa là quyền lực “có văn hóa”.
Ở Trung Quốc, pháp luật đứng dưới quyền lực, còn đạo lý càng không đáng để bàn luận. Người Trung Quốc có câu, “Tú tài gặp quân nhân, có lý nói không ra”. Vì thế mà xảy ra vô số chuyện phi lý và bi hài trong hệ thống quyền lực Trung Quốc hiện nay. Có những nơi nếu bạn nói lý với họ thì họ sẽ giở trò lưu manh với bạn; bạn lưu manh với họ thì họ nói chuyện pháp luật với bạn; bạn nói pháp luật với họ thì họ lại nói chính trị với bạn… Truyền thông từng đưa tin một trường hợp bị cảnh sát chặn xe phạt, người lái xe hỏi phạt vì lý do gì, cảnh sát chỉ nói: phạt gấp đôi! Hay có trường hợp một người đi nói chuyện phải trái với Bí thư Chính pháp, Bí thư Ban Chính pháp nói: môi trên của tôi là trời, môi dưới là đất, tôi chính là pháp luật…
Thứ tư, vì thiếu tư duy logic nên người Trung Quốc không có khả năng tự phản tỉnh, vì thế mà đối với nhiều người Trung Quốc, có thể nói “gì cũng hiểu, gì cũng biết, gì cũng dám tin, gì cũng dám nói”. Loại logic này đưa loài người vào chiến tranh và khổ nạn, đặc biệt là khi người lãnh đạo quốc gia mà bất cần lý lẽ, chỉ biết có quyền lực. Ví dụ có thống kê chỉ ra 90% phát ngôn của Hitler là các nhận định, nhưng tỉ lệ hợp lý chưa tới 10%! Hoặc có thể dẫn ra những kiểu tư duy phi lý hay niềm tin vô căn cứ như trong thời Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc đã gây ra bao nhiêu tội ác: nếu kẻ thù phản đối thì chúng ta nên ủng hộ; nếu kẻ thù ủng hộ thì chúng ta nên phản đối.
Lại ví dụ, khi nói đến lịch sử cận đại, người Trung Quốc thường cho rằng nỗi nhục của họ do chủ nghĩa đế quốc gây ra, bọn đế quốc luôn ức hiếp Trung Quốc, chúng quá tàn nhẫn, quá tham lam. Mỗi khi chiến tranh thất bại thì Trung Quốc lại nói do vũ khí người ta quá tiên tiến, vũ khí chúng ta quá lạc hậu, rất ít người xem lại những sai lầm và khiếm khuyết của mình. Ai có ý phê bình thì lo sẽ bị quy là phản quốc, bị mọi người lên án, nguyền rủa. Ở đây không chỉ do nguyên nhân chính trị, quan trọng hơn là người Trung Quốc thiếu khả năng tự kiểm điểm lại mình, không thích bị phê bình, đa số mọi người thường cảm thấy khó chấp nhận khi nghe những lời không tốt về mình. Đặc biệt khi nói về thời kỳ Cách mạng Văn hóa, mọi người thường quy tội ác vào sai lầm của một số lãnh đạo, là âm mưu của một thiểu số người chứ không chịu tự phản tỉnh về những nguyên nhân sâu xa hơn, như tính cách dân tộc, chế độ, nền văn hóa, tư tưởng. Dường như mọi người đều là người vô tội, đều là người thanh bạch. Trong thời kỳ này có vô số người bị đấu tố, bị giam cầm, đánh chết, lăng nhục, hãm hại, phải tự sát; nhưng càng có nhiều hơn những kẻ đi mật báo, đi ức hiếp, giết chóc và làm nhục người khác. Trong khi vài chục năm qua rất hiếm khi nghe chuyện có người tự trách đã từng làm mật báo, làm đấu tố, giết người… cho dù vô số những kẻ từng làm việc này đang sống ung dung tự tại, thế nhưng lại luôn tự cho bản thân vô tội, thanh bạch, những sai lầm toàn là do người khác gây ra…
Khi nói lý lẽ phải đứng ở góc nhìn khách quan, không thể thay đổi quan điểm vì lợi ích vị kỷ. Hugo tiên sinh từng phẫn nộ lên án liên quân Anh Pháp cướp bóc tại Vườn Viên Minh, thậm chí chửi đồng bào của mình là giặc, nhưng có ai vì thế mà dám lên án ông phản quốc? Đạo đức là phải nói lên sự thật, nếu như sợ sự thật làm tổn hại danh dự quốc gia mà phải nói lời giả dối, vậy thì người Trung Quốc có nên oán trách nếu người Nhật Bản muốn tìm cách che giấu hành vi xâm lược của họ không?
Nguồn: Trithucvn.net
- See more at: http://nghiencuuquocte.org/2017/01/26/tu-duy-nguoi-trung-quoc-trong-mat-mot-nguoi-phuong-tay/#sthash.G6gpIXlT.dpuf

Phần nhận xét hiển thị trên trang

‘Người dân Bắc Hàn sẽ lật đổ chế độ’


BBC - Quan chức ngoại giao cao cấp của Bắc Hàn nói Kim Jong-un sẵn sàng tấn công Hoa Kỳ bằng vũ khí hạt nhân nhưng chế độ Bình Nhưỡng rồi sẽ có ngày sụp đổ.

Vào tháng Tám năm ngoái, Thae Yong-ho đã trở thành một trong những quan chức cấp cao nhất từ trước tới nay của Bắc Hàn đào tẩu.

Trong một cuộc phỏng vấn về nhiều chủ đề tại Seoul, ông nói với phóng viên BBC Stephen Evans ông tin rằng nhà lãnh đạo Kim Jong-un sẽ chuẩn bị để tấn công Hoa Kỳ bằng vũ khí hạt nhân, nhưng chế độ này rồi sẽ có ngày sụp đổ.

Có những khoảnh khắc người đàn ông đào tẩu nói Anh thành thạo chững lại. Giọng ông run và ông dừng lại. Mắt ông đỏ hoe.

Những khoảnh khắc đầy cảm xúc đến yên lặng đó là khi Thae Yong-ho nghĩ về anh trai của mình hiện còn đang ở Bắc Hàn.

Ông nói với BBC rằng ông chắc chắn rằng gia đình ông đã bị trừng phạt vì vụ đào tẩu của mình. Việc nhận biết điều này khiến ông vừa đau lòng nhưng lại vừa thôi thúc ông chống lại chế độ.

"Tôi chắc chắn rằng người thân của tôi và các anh chị em của tôi đã bị đưa tới các khu vực hẻo lánh và khép kín hoặc đến các trại tù, và điều đó thực sự làm tôi hết sức đau lòng," ông nói.

Nếu ông có thể tưởng tượng anh trai mình hét lên với ông rằng nỗi đau đớn từ nhà tù ở Bắc Hàn thì ông sẽ nói gì?

"Đó thực sự là một câu hỏi mà thậm chí tôi không muốn nghĩ tới. Đó là lý do tại sao tôi rất quyết tâm làm mọi thứ có thể để kéo đổ chế độ để cứu không chỉ gia đình tôi mà còn cả toàn bộ người dân Bắc Hàn khỏi tình trạng nô lệ."

Các thành viên gia đình gần gũi nhất của ông ở London đã thuyết phục Thae Yong-ho đào thoát. Con trai nhỏ của ông học hành tốt tại một trường công ở Tây London.

Cậu để tóc dài và tự hỏi nếu để tóc như vậy mà ở Bắc Hàn thì sẽ bị đối xử thế nào. Cậu hỏi là tại sao người dân Bắc Hàn lại bị cấm truy cập Internet?

Ông Thae nói rằng khi nói chuyện trong gia đình, họ bắt đầu trở nên thẳng thắn về chế độ, bởi vì "chúng ta không thể nói dối người trong gia đình của mình".

Ông bắt đầu cuộc sống hai mặt, đi nói chuyện với các nhóm cực tả ở Anh về sự ưu việt của chủ nghĩa xã hội trong khi tố cáo chế độ Bắc Hàn khi về tới nhà - và luôn phải nói với con trai của mình rằng đừng có hé lộ một lời nào.

Ông ngày càng hỏi những người mà ông đã gặp từ phương Tây về cuộc sống ở Seoul. Các nhà ngoại giao Bắc Hàn bao giờ cũng đi thành từng cặp hai người để người này theo dõi người kia. Vì vậy, ông thường hỏi về phương Tây khi đồng chí đi cùng mình vào nhà vệ sinh khi họ đi ăn cùng nhau tại một nhà hàng cà ri ở phía Tây London mà hai người hay lui tới.

Rồi cách đây tám tháng, ông Thae và gia đình mình biến khỏi Đại sứ quán Bắc Hàn tại London nơi họ sống và rồi xuất hiện tại Seoul.

Ông không nói hành trình đó đã được thực hiện thế nào và liệu có cơ quan mật vụ của Anh hoặc Hoa Kỳ hay Nam Hàn tham gia hay không.

Nhưng ông đã nói về việc mình đổi ý. Con trai ông được nhận vào học ở trường Imperial College ở London. Nhưng bây giờ sẽ học tại Hàn Quốc - đời sinh viên của con ông rõ ràng là quá nguy hiểm ở London bởi có rủi ro bị mật vụ Bắc Hàn bắt cóc.

Ở London, ông Thae có vẻ luôn thoải mái. Ông ăn mặc chỉnh tề, ăn nói nhẹ nhàng và tham gia chơi quần vợt tại một câu lạc bộ ở ngoại thành - đó chính là những gì ông đã làm.

"Tôi thực sự nhớ cuộc sống của mình ở London, đặc biệt là ở Ealing. Ngay cả bây giờ tôi rất hối hận vì đã không nói lời tạm biệt với các thành viên câu lạc bộ quần vợt vì họ thực sự tốt và lịch thiệp. Nếu có thể, tôi muốn nói lời tạm biệt chính thức với các hội viên câu lạc bộ quần vợt St Columba.

"Con trai của tôi thậm chí còn gia nhập câu lạc bộ này khi cháu mới 8 tuổi. Chúng tôi có một huấn luyện viên thực sự tuyệt vời và ông ấy đã dạy cho cả gia đình chơi tennis, dạy tôi con tôi và vợ tôi.

"Tôi thực sự nhớ mùa xuân và mùa thu ở Anh và tôi thực sự muốn nói lời tạm biệt và cảm ơn."

Là một nhà ngoại giao, ông Thae phải phục tùng chế độ tàn ác.

Ông không nhận rằng mình đã bao giờ từng phạm luật. Các nhà ngoại giao Bắc Hàn có tiếng là tham gia vào nhiều hoạt động bất hợp pháp từ tẩu tán tiền giả tới gian lận, nhưng ông Thae cho biết ông không tham gia, bởi vì ở châu Âu, luật pháp quá chặt và không thể làm như thế mà không bị bắt.

Tội duy nhất mà Đại sứ quán Bắc Hàn thực hiện, ông nói, là lái xe mà không phải trả phí giao thông nội đô trong London và còn thiếu nợ khoản phí này, 100 ngàn bảng (125.000 USD).

Ông đã đưa anh trai của Kim Jong-un, Kim Jong-chul, tới buổi hòa nhạc của Eric Clapton tại Royal Albert Hall.

Ông Thae cho biết người này chỉ quan tâm đến âm nhạc. Ông muốn cho anh ta đi thăm danh lam khác ở London như Quảng trường Trafalgar nhưng người này chẳng hề quan tâm.

Còn Kim Jong-un thì ông Thae Yong-ho biết rất ít. Ông nói là nhà lãnh đạo Bắc Hàn sống một cuộc sống bí mật. Thậm chí không ai biết ông sống ở đâu.

Nhưng ông ta tàn nhẫn, theo ông Thae, và không nên đánh giá thấp khả năng gây hại mà ông ta có thể làm đối với người khác.

Ông Thae cho rằng nếu sự sống còn của ông Kim bị đe dọa, ông sẽ làm tất cả những gì ông có thể để hủy diệt mọi thứ.

Ông Kim chưa có khả năng tấn công Hoa Kỳ vào lúc này nhưng ông đang phát triển vũ khí và phương tiện hành động.

Nhà ngoại giao Bắc Hàn đào tẩu nói rằng một khi có kho vũ khí hạt nhân có hiệu quả, nhà lãnh đạo Bắc Hàn sẽ sẵn sàng sử dụng.

"Kim Jong-un biết rằng vũ khí hạt nhân là thứ duy nhất đảm bảo duy trì sự cai trị của mình. Và tôi nghĩ rằng Kim Jong-un sẽ bấm nút khai hỏa vũ khí nguy hiểm này khi ông ta nghĩ rằng mình và triều đại của mình bị đe dọa."

Thậm chí ông ta sẽ phá hủy một thành phố như Los Angeles, dù việc trả đũa chắc chắn sẽ giết ông?

"Vâng, bởi vì ông ta biết rằng nếu ông mất quyền lực thì đó sẽ là ngày tàn của ông ấy, cho nên ông có thể làm bất cứ điều gì, thậm chí tấn công Los Angeles, bởi vì một khi người ta biết rằng rồi sẽ bị giết thì người ta có thể làm bất cứ điều gì. Đó là phản ứng bình thường của con người ".

Kim Jong-un sẽ chết một cách yên bình trong giường của mình? "Không, tôi chắc chắn rằng sẽ có ngày chế độ Bắc Hàn của Kim Jong-un sẽ sụp đổ bởi cuộc nổi dậy của người dân."

Ông Thae tin rằng cuộc nổi dậy sẽ nổ ra khi thông tin về thế giới bên ngoài được phát tán bên trong Bắc Hàn.

Và ông Thae Yong-ho sẽ có ngày thấy anh trai của mình một lần nữa? "Tôi dám chắc là tôi sẽ thấy anh tôi và tôi mơ ước sẽ trở về quê nhà."

Phần nhận xét hiển thị trên trang