Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Ðốt 7 ngàn tỉ đồng, cách chức, khai trừ khỏi đảng là xong


Ông Vũ Ðình Duy - một “hạt giống đỏ.” Sau khi ông Duy đốt 7,000 tỉ, chính quyền Việt Nam hủy hai yếu tố “hạt giống” và yếu tố “đỏ” của ông Duy. Vậy là xong! (Hình: Ðất Việt).

HÀ NỘI - Chuyện ông Vũ Ðình Duy, cựu tổng giám đốc công ty hóa dầu và xơ sợi dầu khí, gọi tắt là PVTex coi như đã… xong! Ông Duy được xác định là nhân vật phải chịu trách nhiệm về sự thất bại của dự án xây dựng nhà máy sản xuất xơ sợi polyeste Ðình Vũ, tọa lạc tại Hải Phòng. Sau khi ngốn hết 7,000 tỷ đồng, nhà máy sản xuất xơ sợi polyeste Ðình Vũ phải đóng cửa vì nếu ráng vận hành thì sẽ gây thiệt hại trầm trọng hơn.

PVTex là một thành viên của Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN). PVN có hàng chục dự án thua lỗ hàng ngàn tỉ đồng như PVTex.

Sau khi đốt xong vài chục ngàn tỉ đồng, ông Ðinh La Thăng, chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Của PVN được rút về làm bộ trưởng Giao Thông-Vận Tải, rồi trở thành ủy viên Bộ Chính Trị và giờ đang đảm nhiệm vai trò bí thư Thành Ủy Sài Gòn.

Những thuộc cấp của ông Thăng như ông Duy cũng rời PVN để chuyển về làm phó giám đốc Sở Công Thương thành phố Hải Phòng, cục phó Cục An Toàn Kỹ Thuật và Môi Trường Công Nghiệp của Bộ Công Thương. Năm vừa qua, trước khi ông Vũ Huy Hoàng (người làm bộ trưởng Công Thương suốt hai nhiệm kỳ ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng Việt Nam) nghỉ hưu, ông Duy được chỉ định làm thành viên Hội Ðồng Quản Trị Tập Ðoàn Hóa Chất Việt Nam (Vinachem).

Do áp lực của dư luận, chính phủ Việt Nam phải tổ chức thanh tra các dự án ngốn của ngân sách nhiều ngàn tỉ đồng song không những không sinh lợi mà còn tạo thêm nhiều khoản nợ khổng lồ khác.

Nhà máy sản xuất xơ sợi polyeste Ðình Vũ là một trong năm dự án thuộc loại vừa kể được lôi ra xem xét.

Ðầu Tháng Mười Một năm ngoái, khoảng hai tuần trước khi kết luận thanh tra về năm dự án ngốn hết 30.000 tỉ song chỉ sinh nợ, báo chí Việt Nam loan báo, ông Duy đã vắng mặt không phép nhiều ngày tại Vinachem, và không ai liên lạc được. Tin ban đầu cho biết ông Duy đã ra ngoại quốc để chữa bệnh!

Mới đây, trò chuyện với tờ Ðất Việt, ông Nguyễn Tuấn Minh, chánh văn phòng Vinachem, cho biết, do ông Duy vắng mặt không phép nhiều ngày, Bộ Công Thương đã cách chức, cho ông Duy thôi việc, còn Vinachem đã khai trừ ông Duy ra khỏi đảng CSVN. Ông Minh khẳng định, bởi ông Duy không còn liên quan đến Vinachem nên Vinachem không quan tâm đến ông Duy nữa. Ông Minh khuyên phóng viên tờ Ðất Việt nên liên lạc với Bộ Công Thương.

Theo tờ Ðất Việt thì một viên chức đại diện cho Vụ Tổ Chức Cán Bộ của Bộ Công Thương bảo rằng, cơ quan này đã làm xong tất cả những thủ tục cần thiết đối với một cán bộ “vi phạm nghiêm trọng kỷ luật lao động và vi phạm quy định về quản lý cán bộ đi ngoại quốc” nên chẳng còn “thông tin nào để trao đổi cả.”

Nói cách khác, chuyện ông Duy coi như đã xong. Nó giống hệt chuyện ông Trịnh Xuân Thanh. Ông Trịnh Xuân Thanh, người từng là cựu chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị của Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí Việt Nam (PVC) dưới thời ông Ðinh La Thăng làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị PVN.

Ông Thanh cũng rời khỏi PVC khi ông Thăng không còn ở đó và giống như ông Duy, dù làm mất 3,200 tỉ của PVC nhưng ông Thanh vẫn lên như diều. Sau khi làm trưởng văn phòng đại diện của Bộ Công Thương ở miền Trung, ông Thanh quay về Hà Nội làm chánh văn phòng Ban Cán Sự Ðảng của Bộ Công Thương, rồi được luân chuyển về tỉnh Hậu Giang làm phó chủ tịch. Nếu không có chuyện hệ thống tư pháp khởi tố, truy cứu trách nhiệm vì đã làm mất 3,200 tỉ đồng, chắc chắn ông Thanh sẽ trở thành thứ trưởng vì đã được qui hoạch.

Ông Thanh đột ngột biến mất trước khi lệnh khởi tố được công bố và 3,200 tỉ thành khói tiễn ông Thanh rời khỏi hàng ngũ đảng viên và công chức. (G.Ð)

Người Việt


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

MỘT CHUYỆN GÂY SỬNG SỐT Ở NƯỚC NGA

Một gia đình chạy vào rừng rậm để trốn bức hại, 40 năm sau trực thăng phát hiện ra họ và sửng sốt…




Một gia đình Liên Xô vì chạy trốn bức hại của chính quyền những năm 30 thế kỷ trước, đã vào sống trong rừng rậm. 40 năm sau, ở một nơi vô danh, các nhà nghiên cứu đã tình cờ tìm thấy họ và sửng sốt trước bản năng sinh tồn của gia đình này.
Sâu trong rừng rậm Siberia là khu rừng Taiga (còn được biết đến với tên gọi rừng tuyết) tuyệt đẹp phủ đầy thông, vân sam và linh sam. Nhưng đối với con người, khu rừng lại là một nơi vô cùng khắc nghiệt và tàn nhẫn. Mùa hè thì nóng nực, độ ẩm cao, đồng thời lại rất ngắn ngủi. Từ tháng 9, phía Bắc rơi vào thời kỳ lạnh cóng, tuyết bắt đầu rơi vào thời điểm này và kéo dài đến tận tháng 5. Cả một khu vực rộng lớn chỉ có vài trăm người sinh sống.
Năm 1978, một trực thăng chở các nhà địa chất của Liên Xô cũ bay ngang khu rừng Taiga. Khi bay tới giữa rừng, ở một khu vực hẻo lánh, biệt lập, cả đội phát hiện những luống đất ở dưới trông giống như một khu vườn nhân tạo.

Quá ngạc nhiên, trực thăng đảo vài vòng ở khu vực này cho tới khi các nhà nghiên cứu chắc chắn: có người sống ở đây. Nhưng ai lại có thể sinh sống ở nơi này, quá tách biệt với khu vực dân cư? Để có thể đến khu vực này từ thị trấn gần nhất, người ta phải đi canô mất 7 ngày. Họ đã cử một đội thám hiểm đi tìm hiểu. Trưởng đoàn thám hiểm lúc ấy là Galina Pismenskaya, đi cùng với một nhóm, có mang theo một số quà để tặng cho người họ sắp gặp; đồng thời cũng mang theo súng đề phòng trường hợp xấu.
Các nhà khoa học cuối cùng đã tới được khu vực họ nhìn thấy từ trên máy bay, mang trong đầu nhiều phỏng đoán khác nhau. Rất nhanh chóng họ bắt gặp một ông già trong bộ đồ lôi thôi, bẩn thỉu. Sau rất nhiều nỗ lực giao tiếp của đoàn thám hiểm, cuối cùng ông cũng dẫn họ tới nơi mình đang sống, đó là một ngôi nhà tranh sơ sài.
1454698_1388379468068172_2076256448_n
Khi tiến vào bên trong ngôi nhà, các nhà nghiên cứu cảm giác như đang trở về thời Trung Cổ. Có sáu người sinh sống trong túp lều này gồm Karp Ossipowitsch Lykow (người đàn ông già, cũng là chủ gia đình), hai con trai ông là Sawwin (45 tuổi) và Dimitri (36 tuổi), cùng các con gái là Natalja (42 tuổi) và Agafja (34 tuổi). Mẹ họ là bà Akulina Karpowna đã qua đời cách đó mấy năm vì đói. 
1002001_1388379424734843_1973171706_n
Gia đình nhà Lykow là những tín đồ Thiên Chúa giáo ngoan đạo, những người theo đạo Chính Thống. Năm 1936, đối mặt với sự bức hại của chính phủ và để bảo vệ niềm tin, cả gia đình chạy trốn vào rừng rậm Siberia, và trốn ở nơi không ai sinh sống. Họ sinh tồn bằng bất kỳ thứ gì tìm được trong tự nhiên, và thường xuyên phải chịu đói.
14906977_1098095300304776_6301274238163
Gia đình Lykow dị ứng với công nghệ hiện đại, và sống theo phong cách của thế kỷ 19. Bà Agafjia kể lại: “Thời đó, chúng tôi bị giết hại chỉ vì niềm tin của mình, những đứa trẻ bị mất cha, các gia đình chìm trong sự đau đớn, đó là lúc chúng tôi quyết định từ bỏ cuộc sống vật chất và cắt đứt liên hệ với thế giới này.” Các nhà khoa học không thể tin nổi cả gia đình hoàn toàn không biết đến tình hình bên ngoài, không biết những biến đổi to lớn đã xảy ra trên thế giới trong vòng 40 năm qua như Chiến tranh Thế giới thứ II, sự kiện con người đặt chân lên mặt trăng, v.v… Họ chỉ nhận biết thế giới bên ngoài qua ánh đèn nhấp nháy từ những chiếc máy bay và vệ tinh bay ngang khu rừng.
998305_1388379291401523_312900791_n
Việc phát hiện ra một gia đình sinh sống trong rừng rậm hoang dã tức thì trở thành một sự kiện quốc gia. Rất nhiều nhà khoa học và giới báo chí đã đến thăm và phỏng vấn các thành viên trong gia đình.
14963332_1098095256971447_4590168384544
Năm 1981, ba người con đầu trong gia đình lần lượt qua đời, bố họ ông Karp cũng qua đời năm 1988. Chỉ còn người con gái út là bà Agafjia còn sống, và duy trì liên lạc với thế giới bên ngoài.
Bà vẫn sống cuộc sống ‘lạc hậu’ như ngày nào và bầu bạn cùng một vài chú chó mèo. Suốt bao nhiêu năm, bà vẫn giữ niềm tin kiên định vào Chúa. Bà kể có lần bà thấy một con gấu lớn trước nhà, nó chằm chằm nhìn bà. Lúc ấy Agafjia không có dao hay bất cứ vũ khí tự vệ nào, vì vậy bà đã lặng lẽ cầu nguyện Thánh George và con gấu đã lẩn đi mất. Agafjia là một con người dễ mến và bà luôn giữ cho mình một trái tim bình an. Cuộc đời bà đã được viết thành sách và dựng phim tư liệu.
10881569_801830456540102_39590824874427
Agajia không cảm thấy khó khăn khi giao tiếp với người khác, nhưng bà vẫn tiếp tục chọn sống trong rừng Taiga trong toàn bộ những năm tháng đời mình. Bà đã từng vào thành phố nhưng ‘sợ phát khiếp’ với tiếng còi ô tô ồn ã và các phương tiện giao thông chạy tấp nập trên đường. 
Người phụ nữ này và gia đình hẳn đã sống một cuộc đời khốc liệt và kỳ lạ. Nếu chiếc trực thăng chở các nhà khoa học năm đó không phát hiện ra gia đình Lykcow, thì chúng ta vĩnh viễn không hề biết lại có những người có thể thách thức và sống sót trong khu rừng hoang dã phương Bắc.
Theo Hefty
Lê Anh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

MIÊN MIÊN


Truyện ngắn của Hồng Giang
Bây giờ, khó có ai hình dung ra được nhà hàng kỳ lạ ấy nữa. Người ta mở rộng thêm đường, cả dãy nhà lùi sâu vào phía bên trong. Chỗ quán nước, quán ăn, chỗ cho thuê trọ đã thành mặt đường. Phía sâu bên trong là ngôi biệt thự xây theo kiểu Thái, vòm mái cầu kỳ.. Bên ngoài dựng hàng rào gang đúc, cánh cửa theo kiểu pháo đài.
Đôi vợ chồng trẻ bán hàng ngày trước giờ không biết đã lưu lạc nơi đâu? Chủ nhân mới của khu đất này nghe nói đã về tay người khác. Một tay cai đầu dài, giờ gọi khác đi thành “Giám đốc công ty TNHH”. Nghe nói của “Khánh Mũi Đỏ”, một tay trùm của ngành xây dựng cầu đường của tỉnh biên cương này, một nhà thơ có một không hai thuộc khu vực “Miền núi phía bắc” về tính cách độc đáo. Giờ đã ra người của muôn năm cũ, người ta chỉ nhớ khi có ai đó đọc những vần thơ tha thiết một thời..Đi ngang qua đây, giờ này, hắn chỉ thoáng nghĩ thế thôi, chứ thực tình hắn không mấy bận tâm. Hắn nhớ lại câu chuyện khác.. Chuyện của năm hai ngàn, cách nay vừa tròn con giáp.. Đó là một đêm rất đặc biệt trong cuộc đời. Hắn, kẻ từng lưu lạc không thiếu đâu, nhưng bước chân tới đây lần đầu vào đúng đêm bản lề giữa hai kỷ nguyên nhiều ấn tượng và cũng nhiều câu hỏi còn bỏ ngỏ này..Đâu đâu người ta cũng bàn tán xôn xao về “cải cách mở cửa”, “những việc cần làm ngay”, cả câu chuyện về “ngày tận thế” theo như lịch của thiên chúa giáo. Có nơi trên hành tinh, người ta mổ hết bò, ngựa, ăn tiêu thả dàn cho bữa tiệc cuối cùng! Nếu không có thay đổi nào, đêm này sẽ là đêm nhiều đô thành khắp thế giới bắn pháo hoa chào mừng thế kỷ mới.. Tâm thế của người đương thời không nhiều thì ít có chút thấp thỏm, lo âu. Sau này mới biết đó chỉ là cái lo hão huyền bởi những đồn đại huyễn hoặc.
Cái giá rét kinh người của những ngày qua, câu chuyện vô tình đọc được qua mạng Intenet nói về lời tiên tri có từ nền văn hóa Maya, dự báo số phận hành tinh cuối năm con rồng sắp tới.. Rốt cuộc, lời đồn đại vẫn chỉ là lời đồn đại. Trái đất vẫn xuay quanh mặt trời, năm nào cũng tiết này là mưa dầm, gió bấc. Và hắn vẫn như ngày nào, vui buồn sướng khổ, tâm trạng mê tơi không biết đâu là bến bờ..Chỉ có những sự kiện xảy ra trong đời là không bao giờ lặp lại. Cô gái hắn gặp tình cờ vào đêm cuối cùng của thế kỷ hai mươi ấy không biết bây giờ nàng đi đâu? Ở đâu?
**
Chiều hôm ấy hắn ra chợ mua cái áo khoác. Khi từ Hà Nội lên đây, trời còn nóng bức, thoắt cái nhiệt độ xuống dưới mười độ. Nếu ở Nga, ở Séc nhiệt độ ấy chả là gì, người ta vẫn sinh hoạt bình thường. Nhưng ở đây, thời tiết như vậy rất bất thường. Rét tê cóng chân tay, rét nẻ môi, nẻ mũi. Hơi thở ra như là hơi khói bốc ra từ lỗ miệng, lỗ mũi..
Công việc vẫn không đâu vào đâu, có khi còn phải ở thêm vài ngày chờ đợi mới xong được. Hắn lại không ai quen biết ở thị xã này, một chỗ nghỉ chân không đơn giản, mà trời đất lại như vậy. Mua cái áo và tìm chỗ trọ qua đêm là “Việc cần làm ngay” với hắn lúc này.
Chợ xây theo mốt “Thương nghiệp XHCN” mang tính kinh điển tập trung cao, độc nhất một khu nhà rộng chia làm hai tầng. Tầng dưới đủ thứ hầm bà lằn, tầng trên dành riêng một góc cho hàng may mặc và vải vóc. Lúc hắn từ tầng dưới đi lên, gặp cô gái trẻ mặc cái áo khoác đỏ như lửa, trong tay xách một túi cam, những quả cam lăn ra vì túi bị thủng. Hắn lấy chân chặn lại mấy quả đang rơi dọc cầu thang về phía mình. Cô gái nhận lại cam, mặt ngẩn ra, không một lời cảm ơn. Những việc như thế.. ngày nay quả thật đối với hắn quá đỗi bình thường. Nhiều việc to tát, lớn lao hơn được người khác giúp vẫn thường bị người ta lờ đi như không, không có một lời cảm ơn.. Nhặt giúp trái cam rơi có gì mà ghê gớm? Văn hóa “Cảm ơn” vẫn là cái gì xa lạ đối với nhiều người. Cũng có thể cô gái trẻ này cả thẹn, chưa quen tiếp xúc với người lạ trên đường? Cũng có thể cô ngờ ngợ mình với một ai đó? vv.. Hắn chỉ thoáng nghĩ qua thế thôi, chứ không để tâm. Hờn giận một người qua đường là một chuyện hết sức vớ vẩn, và để làm gì kia chứ?
Quầy hàng rộng, giờ này vắng ngắt. Hắn đi dạo một vòng. Toàn hàng hóa từ bên kia mang tới, mẫu mã chả khác hồi cách mạng văn hóa ở bên ấy bao nhiêu. Không biết bằng cách nào người ta bán với giá rẻ như vậy? Có phải của rẻ là của ôi không? Hay còn có ngụ ý gì? Muốn sao thì sao, cần thì cứ mua một chiếc. Đó là chiếc bludon lỗi mốt, đằng sau ngắn hơn đằng trước. Mấy cái sau tình hình vẫn thế, không khá hơn. Đổi đi đổi lại vài lần. Cuối cùng hắn đành chấp nhận. Thôi thì cho qua đêm lạnh lẽo này. Nếu ngày mai giải quyết xong công việc hắn sẽ về, cái áo không mặc nữa có thể cho bà cô họ ở gần nhà ngồi bán hàng. Bà lão đâu có cần xấu đẹp? Có cái mặc ấm này chả mừng rối lên ấy chứ?!
Hắn trở về nhà trọ, hết sức ngạc nhiên: Cô gái mặc áo khoác bằng len đỏ đang ngồi ở đó, trong tay chẳng có hành lý gì ngoài túi cam hắn nhìn thấy khi nãy, hình như có vợi bớt đi một số quả.
Bên cạnh quầy nước kê bằng cái bàn thấp có đốt một đống lửa, có đến chục người ngồi quây xung quanh. Tất cả đều chăm chú nhìn vào màn hình là cái ti vi màu đặt bên trong quầy. Đêm nay là một đêm khá đặc biệt, ngày mai là ngày đầu tiên của thế kỷ khác rồi. Người ta quan tâm đến tin tức xa gần là điều tất nhiên. Không ai để ý đến hắn. Chỉ riêng cô né chút nhường chỗ cho hắn, vẻ thân thiện:
- Chú ngồi xuống đây, hơ cho đỡ giá!
Hắn suýt buột miệng “ Thế mà lúc nãy tôi tưởng cô không biết nói!” Nhưng hắn kìm được ngay, lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh cô ta. Có lẽ do đi lâu ngoài trời lạnh, gặp lửa thực ấm áp. Càng ấm hơn khi gần một cô gái trẻ, áo đỏ như thế này. Tự nhiên hắn đỏ bừng mặt, định xê dịch ra một tý. Không hẳn hắn vờ vĩnh như thế, chỉ là thói quen theo phản xạ tự nhiên. Gái lạ bao giờ cũng làm hắn lúng túng..
**
Quả nhiên cô áo đỏ ngờ ngợ hắn với một ai đó thật, khi cô cứ nhìn trộm hắn mỗi lúc hắn quay sang trò chuyện với người bên cạnh. Ông này là một phế binh, cụt nửa ống chân, có cái chân giả tự làm lấy trông rất kỳ cục. Không ai hỏi, tự dưng ông nói nhà nước có cấp cho ông bên chân bằng nhựa, nhưng không thích hợp với miền rừng. Cứ dăm bữa nửa tháng lại bị vỡ. Ông tự đẽo lấy khúc chân này bằng gỗ sung, vừa nhẹ, bền và chắc. Bây giờ ngồi đây, khúc chân ấy được tháo ra, dây rợ lằng nhằng đặt ngay bên cạnh. Có mùi hoại tử bốc ra nặng mùi, nhưng vì tế nhị không ai lấy làm khó chịu. Người ta đã hy sinh một phần thân thể để giữ vững biên cương tổ quốc, có gì mà đáng cười, đáng khó chịu cơ chứ? Hỏi- Ông bảo nhà ông cách đây mươi chục cây số. Lâu lâu ra tỉnh chơi thăm bạn đồng ngũ vài ngày. Sao không ở nhà bạn để bạn tiếp đãi? Nói: Thích phong trần, chỗ đông vui, nghe được nhiều chuyện – Tao ở vùng sâu vùng xa mà! Thế nhưng chỉ mình ông nói cho thiên hạ nghe là nhiều. Lạ lắm, chuyện của ông cứ như tiếu lâm thời đổi mới, vừa bi vừa hài. Cả những chuyện tục tĩu, chuyện cười, người viết to gan mấy cũng không dám kể lại. Con người mất mát thiệt thòi ấy cười nói như không. Làm như mình vẫn bình thường, chả mất mát, thua thiệt gì. Vẻ nhiên hậu của người thương binh lây sang hắn, tự dưng hắn cảm thấy vui lây. Còn có bao nhiêu người trên thế gian này khó khăn, khổ sở hơn hắn gấp trăm lần, người ta vẫn vui vẻ sống, hồi hộp như đêm ba mươi tết, có vấn đề gì đâu? Cái tai ách nhỏ của hắn có là cái gì?
Chợt, cú va chạm nhẹ của áo đỏ làm hắn chú ý. Rõ ràng là cô ta cố tình! Hắn bắt đầu để ý nhìn cô kỹ hơn. Hàng cúc giả kim của cô bắt ánh lửa làm hắn chú ý đến đầu tiên. Hình như tất cả có năm cái thì phải. Hắn chỉ nhìn rõ ba cái phía trên, còn hai cái nữa, hắn đoán thế, gấp khuất vào trong lòng lúc cô ngồi. hắn chưa từng thấy bộ khuy áo nào kì dị như thế. Có thể là vuông. Là tròn. Là bầu dục..Chứ chưa thấy kiểu này bao giờ. Bộ cúc giả kim nom như vàng thật, dập hình con bướm, nổi u lên ở giữa. Áo đỏ bắt gặp cái nhìn của hắn, bạo dạn:
- Nhìn chú quen quá..
- Cô gặp tôi ở đâu, bao giờ?
- Hồi bố cháu còn sống, có một ông khách thường hay đến nhà cháu chơi, rất giống chú..
- Người giống người mà.. Nhưng nom tôi già lắm hay sao mà xưng chú ngọt sớt như thế?
- Dạ.. Cháu quen miệng..
- Đấy lại cháu rồi.. Nói thì nói vậy, gọi sao cũng được. Bằng chú, cô cũng đâu thiệt gì? Vậy cô đi đâu đến đây?
Tự dưng cô đổi cách xưng hô:
- Em đang tìm một người quen. Người mà ban nãy cứ ngờ ngợ với ..với..chú.. à anh ấy. Chú í nghe nói đang làm giám đốc công ty ở trên này..
“À thì ra thế, cái mặt hãm tài của mình cũng có vẻ giống một tay giám đốc nào cơ đấy, bố khỉ”. Hắn tự rủa mình như thế. Mả nhà hắn còn lâu mới thành giám đốc được. Còn phải học hỏi đường tu thêm mấy kiếp. Tò mò, hắn hỏi:
- Sao người quen lại không nhớ? Lại đi tìm vu vơ thế này?
Áo đỏ bẽn lẽn:
- Mấy năm trước cháu còn bé. Khách chơi nhà lại đông. Các bác các chú đến nhà, nhiều người cháu cũng không để ý. Trẻ con mà. Bây giờ mẹ cháu bảo có một chú đang ở trên này, điều kiện lắm, cháu muốn tìm lên xin việc làm..
- Quan hệ của ông ấy với nhà ta?
- Chú ấy nhận bố cháu là anh em kết nghĩa mà. Với cả, bố cháu và chú ấy mê thơ lắm! Bố cháu làm kiến trúc, học cùng trường nhưng khác khoa với chú ấy mà. Chỉ từ ngày bố cháu mất, chú ấy mới ít đến. Mấy năm gần đây chú ấy chuyển lên trên này, mẹ cháu mới được người ta cho biết tin..
Hắn định hỏi vì sao bố áo đỏ mất? Nghĩ lại, thôi không hỏi. Ai lại tò mò như vậy làm gì chứ? Chuyện không vui của người ta, nếu người ta không muốn nhắc đến, đừng nên hỏi làm gì. Một thằng như mình chả nhẽ việc tối thiểu ấy không rõ sao? Hắn nghĩ thế. Hỏi sang việc khác:
- Đã cơm nước gì chưa?
Áo đỏ cúi xuống, không nói gì, cầm một mẩu củi vứt vào đống lửa đang cháy. Lúc này bụng hắn cũng đang cộn cạo, nhắc hắn cần phải bỏ vào cái chỗ thân thiết, sâu kín nhất ấy của lòng người thứ gì đó, nếu không bất ổn.
- Hay là ta kiếm cái gì, tôi cũng chưa ăn, cô có biết quán nào gần đây không?
- Ở quán này cũng có, nhưng chỉ có mì tôm thôi. Buổi sáng mới có phở. Nếu muốn cơm phải đi cách đây một quãng.
- Vậy ta đi.
Áo đỏ không nói không rằng, lặng lẽ đi theo hắn. Hai người đi qua con phố rộng, rẽ vào phố nhỏ, chỗ có cái trụ của đài truyền hình bắc qua hai bên, đứng như người dạng háng. Kỳ cục, chả rõ thằng ma toi nào lại có kiểu thiết kế công trình tục tĩu nhường này?
***
Chủ quán mặt lợn, da nhơn nhớt, lông mày nhẵn thịn đang ngồi đọc nhật báo. Thấy khách, mặt lợn đon đả. Chào. Mời.. Giờ này quán vắng, lão rảnh. Gọi là “quán ăn dân tộc”, nhưng rất ít món. Chỉ có thịt kho Tàu, cá và măng sào. Hắn cũng không cần gì hơn. Vậy là tốt rồi. Mặt lợn ngoài cái miệng dẻo, khả năng thao tác khá nhanh. Cá sông Lô, măng sào và canh bí đao nhoáng cái đã có đủ, bốc hơi nghi ngút.
Hắn ngồi uống bia, thứ bia chai của nước láng giềng không lấy gì làm ngon. Loại bia thường dân phía bên kia biên giới tự chế tạo. Áo đỏ không uống. Nàng xới cơm ăn ngon lành. Hẳn là cô nàng đã đói khá lâu. Không biết nàng thuộc giai tầng nào trong xã hội? Vẫn phảng phất dáng học trò lại có vẻ thành thạo không chút e dè trước người lạ? Kiểu người rất khó đoán qua dáng vẻ bề ngoài. Nhưng nét mặt, cái miệng, đôi mắt chắc chắn là con nhà lành, hoặc ít ra từng là con nhà lành.
Có mấy người mới đến lố nhố trước cửa. Áo đỏ tự nhiên đặt đũa, chạy vội vào toa let. Hắn cho rằng nàng ăn phải thứ gì, hoặc thức ăn có vấn đề? Gần đây tình trạng ngộ độc thực phẩm thường hay xảy ra. Nhất là ở những nhà hàng vắng vẻ như thế này.Thức ăn để lâu, giam mãi trong tủ lạnh, hoặc dùng thuốc hãm, dễ biến chất, trở nên độc.
Không biết áo đỏ làm gì trong đó khá lâu. Mấy người mới đến hình như tìm kiếm một ai đó. Họ hỏi câu gì đó với chủ quán. Hai bên nói nhỏ vừa đủ cho nhau nghe. Nhưng Hắn đoán có chuyện gì đó không bình thường đang xảy ra. Trong số mấy người đó có một tên đầu trọc, cao lớn, vạm vỡ, chân khuỳnh khuỳnh. Tên này có vẻ ráo riết nhất trong cả đám. Y nhìn trước nhìn sau, vào cả toa lét, mặt cau có. Không thấy gì. Cả bọn bỏ đi.
Hắn hỏi. Mặt lợn nói “Tìm người”, lão tỏ vẻ vô can, không thích dính vào những việc rắc rối không đâu. Thấy vậy hắn thôi không hỏi nữa, nhưng trong bụng ngờ ngợ hiểu ra phần nào..
Bấy giờ áo đỏ mới ra, nét mặt như vừa trải qua một việc hãi hùng. Từ lúc ấy, cô ngồi ăn không còn thấy vẻ ngon lành như lúc ban đầu.
Hắn hối hận vì đã mua chai bia có in hình con rồng xanh ngoài vỏ. Cũng không muốn đổi thứ khác. Áo đỏ đã xong, mắt chốc chốc ngó ra ngoài cửa. Rồi như không thể chờ hơn được nữa, nàng nói;
- Em có việc ra ngoài một tí. Anh về sau, lát nữa gặp lại ở nhà trọ ban nãy nhá!
Thoắt cái, áo đỏ đã khuất bóng. Cô ta chả đả động gì đến chuyện tiền nong trả nhà hàng. Hoặc ít ra cũng phải có lời nhờ mình trả giúp. Con nhà lành chẳng ai xử sự như thế cả. Giả dụ cô có ở lại đợi hắn cùng về, đương nhiên trong trường hợp này hắn không thể để cô phải thanh toán cơ mà? Có cái gì nghiễm nhiên, khó hiểu qua cách xử trí của cô vừa rồi. Từ lúc bắt chuyện, ngồi cùng bàn, đến bây giờ hắn chưa kịp hỏi tên cô là gì? Ít ra cũng phải biết lấy cái tên tối thiểu làm quen chứ? Ấy vậy lại ra vẻ thân thiết, ăn, ngồi cùng nhau..Chả nhẽ mình lại là kẻ dễ dãi, hoặc nói trắng ra là dại gái? Cũng may là cuộc hội ngộ ngắn ngủi, kéo dài sẽ đi tới đâu? Hắn chỉ thoáng nghĩ và hơi phân vân một chút. Coi như là có bạn cùng ngồi bàn cho vui, không nhẽ ngồi ăn một mình?
Trả tiền. Hắn lững thững đi về nhà trọ. Không biết hôm ở nhà ra đi bước chân nào ra cửa trước? Toàn những việc vớ vẩn không đâu vào đâu, mà trời càng mỗi lúc mỗi buốt, giá.
Chẳng lẽ đêm cuối của thế kỷ này, lạnh lẽo và vơ vẩn như thế này sao? Còn ngày mai nữa, chả biết công việc chầu trực mấy ngày nay liệu có kết quả gì không?
****
Lão cụt giờ này ngồi im. Đống lửa đã gần lụi. Cái điếu đổ nghiêng bên cạnh. Sái thuốc lào vẫn chưa xì ra khỏi nõ điếu ục. Không phải lão hết chuyện. Giằng co cương thổ gần chục năm trời, biết bao nhiêu chuyện, máu và nước mắt, kể đến bao giờ nguôi? Bao giờ hết? Nhưng kể mà không có người nghe ai còn muốn kể? Phần cái lạnh thấu xương, không ai còn muốn ngồi vỉa hè, phần người đương thời đang hồi hộp chờ đón điều gì đó mơ hồ khoảnh khắc giao thời của hai kỷ nguyên có khi còn cần thiết hơn. Phần vì gió lạnh. Chỉ còn con người phế binh này không coi những thứ xung quanh quan trọng nữa. Lão tựa lên đầu gối bên chân còn lành của mình mà ngủ. Tiếng ngáy ò ò thật vô tư. Con người của chủ nghĩa lạc quan, chả coi cái khổ, cái rét buốt ra gì.
Hắn lặng lẽ ngồi bên cạnh lão, sợ lão thức giấc. Thì ngủ đi người ơi, ngủ để quên, hoặc là ngủ để nhớ.. Tâm trạng hắn rỗng rễnh như chẳng có gì. Con người thường có những khi như thế, không hẳn cố tình. Một lúc hắn đứng dậy, hỏi cô chủ nhà có phòng nào còn chỗ?
Cô bảo còn một phòng áp mái. Chỗ có kê một cái thùng phuy đựng nước. Bên trên dây phơi lủng lẳng quần áo, thoạt nhìn giật cả mình. Nom như dãy dài những hình người treo cổ. Chỗ này bụi bặm, lâu không có ai ở, nhưng được cái thoáng. Có một khoảng sân hẹp, đứng đó có thể ngó ra bên ngoài. Nhờ cái áo ấm may lỗi mốt của người Trung Hoa hắn có thể đứng đó ngắm phố phường một lát..
Mà đâu có gì nhiều để ngắm, để nhìn? Con đường lở lói dưới vỉa hè bên hiên dãy nhà manh mún, tạm bợ. Bến xe đỗ có vài ba chiếc. Toàn xe cũ nát, ọp ẹp. Cảnh tượng chả khác mấy hồi còn chiến tranh, dưới ánh đèn đường yếu đuối, đỏ quành quạch. Chiến tranh với bộ cánh của thần chết mới chỉ vừa rời khỏi vùng này mấy năm, còn để lại dấu vết rất dễ nhận ra của đời sống hàng ngày. Hắn chán nản định quay trở vào. Chợt hắn nhận ra áo đỏ đang đứng ở dưới đường chờ mua bắp nướng. Hồi chiều cô vội vã bỏ đi, ý hẳn còn đói bụng. Hắn cứ nghĩ sẽ không gặp cô nữa, vậy mà cô lại xuất hiện ở đây? Hay cô cũng trọ cùng chỗ này nhỉ? Cái nhà trọ bé như lỗ mũi này đã chật kín người, đâu có còn chỗ nào? Mà cô ta đi đâu về đâu có bận gì đến mình? Chẳng qua gặp gỡ trên đường. Đến cái tên còn chưa biết.. Cuộc hôn nhân vội vàng của hắn vừa chấm dứt hơn năm nay, khiến hắn cảnh giác. Làm gì có chuyện tình yêu sét đánh? Chẳng qua bọn nhà thơ dở người cứ véo von lên như vậy. Tình yêu là cả một công trình, một kiến trúc phải có sự hiểu biết, xây dựng và chăm bẵm lâu dài. Chỉ qua cảm tính vội vàng nảy sinh tình cảm là điều rất không nên. Lâu lắm rồi, hắn nghĩ và làm như thế. Không hẳn là thờ ơ, lãnh đạm, chỉ là không quá sốt sắng mặn mà những gặp gỡ ngẫu nhiên.
Nếu ngày mai lên công sở công việc trì trẫm vẫn như vậy, hắn sẽ về. Có thể mãi mãi không lên đây nữa. Có thể lời giới thiệu của người bạn muốn giúp hắn chỉ là lời xã giao. Đúng là ở đây đang thiếu người thật. Nơi sơn cùng thủy tận này, tìm được người như hắn hẳn không dễ. Ác cái là mình chẳng quen biết ai. Thời bây giờ đâu phải là thời vác gươm ngêu ngao hát ngang đường để minh chủ biết đến mình? Xã hội nhiều năm cào bằng, san phẳng đã để lại nếp quen thờ ơ tất cả. Nhiệt tình, thành tâm chả biết đang tránh rét ở rừng xanh, núi đỏ nào?
****
Hắn không biết em chui vào chăn của mình tự lúc nào? Bằng cách nào? Gọi cho đúng tên của sự vật nó chưa hẳn là cái chăn, chỉ là cái ruột chăn, không có vỏ. Rất có thể khi ngủ dậy đầu tóc, quần áo hắn sẽ dính đầy sợi bông vụn vụn dây ra từ cái ruột chăn rẻ tiền này. Hắn định chỉ ngả lưng một chút, chờ đến lúc giao thừa của năm dương lịch xem bắn pháo hoa và nghe ngài chủ tịch đọc quốc thư đón chào năm mới. Để rồi xem năm nay liệu có thay đổi gì? Hay lại cũng như mọi năm, sung sướng, hồi hộp rồi nhạt dần đi? Nhưng mệt, hắn thiếp đi khi nào không biết. Hooc môn sinh dục trong thằng đàn ông đã lâu không gần gũi đàn bà chi phối giấc mơ của hắn. Hắn đang mơ lại giấc mơ của nhiều năm trước. Hồi hắn còn là chàng sinh viên mới ra trường. Hôm đó cũng vào dịp tháng ba âm lịch như thế này. Hắn cùng con người yêu đi hội chùa Thày. Một quả núi đứng lẻ loi giữa vùng đồng bằng sông Hồng quê hương hắn. Hai đứa mải chơi, mãi đến lúc xẩm tối mới về. Xe cộ ngoài đường đã vãn. Chờ mãi không có chuyến nào để về Hà Nội. May mà có nhà người quen của con bồ. Nàng đã từng về đây thực tập nghề gõ đầu trẻ của nàng. Chủ nhà cho mượn chiếc xe đạp và cây đèn pin. Trời mỗi lúc mỗi tối đen. Mưa phùn mỗi lúc mỗi dầy. Ánh đèn pin chỉ đủ soi sáng một quãng rất ngắn trước mặt. Chỉ thấy những gốc cây nhớt nhát hai ven đường và mặt đường ướt sũng. Lạnh và rét. Đom đóm ở đâu bay ra rất nhiều. Có con to như thông phong đèn, lập lòe xanh lạnh như ánh lân tinh. Người ta cho rằng đó là những oan hồn chưa siêu thoát, đang lần mò lối lên thiên đàng trong đêm tối. Cõi âm rất kị ánh thái dương, ban ngày đâu có dám xuất hiện? Hắn thoáng nghĩ như thế, không nói sợ nàng sợ hãi. Ấn tượng về chuyến đi này sẽ bị xóa hết bởi câu nói vô duyên của mình vào lúc này. Không biết nàng có cùng suy nghĩ như thế hay không? Nàng có vẻ sợ hãi thật sự, cứ ôm riết lấy hắn. Ôm chặt đến nỗi hắn rất khó điều khiển xe mỗi lúc cần tránh cái ổ gà. Tự dưng rầm một cái. Hình như xe bị gãy vành hay cổ phốt văng ra ngoài. Hắn cảm thấy đau cứng vùng bụng dưới..và tỉnh hẳn người.
Thực và mơ vừa có cuộc giao hoan, trộn vào nhau. Hắn bàng hoàng chưa kịp nhớ đây là chỗ nào. Lại nghe giọng nói quen quen.. mới quen. Đúng là áo đỏ rồi. Cô ta đi đâu từ tối đến giờ, bây giờ lại tự nhiên “Như người Hà Nội” chui vào chăn của mình thế này?
- Anh ngủ đi, bên ngoài lạnh quá. Em chỉ nằm ghé bên cạnh anh thôi. Sáng ra em sẽ đi sớm, không để anh bị nhà chủ rầy rà đâu..
Hắn lúng túng chưa biết xử trí như thế nào. Hắn đã từng yêu, từng có vợ, từng gần gụi đàn bà nhưng tình huống này là lần đầu tiên xảy ra trong đời đối với hắn. Từ chối cô ta ư? Đồng ý như vậy nghĩa là như thế nào? Cho dù mình không chủ định, nhưng mặc nhiên vẫn có cái gì hèn hèn. Bản tính lại không thích bất cứ thứ gì thụ động, kể cả “Tình cho không biếu không”. Nhất là thời buổi ngày nay bệnh họa quá nhiều. Bất cứ việc tắc trách, qua loa nào cũng mang lại hậu quả khôn lường. Song, con quỷ nằm phía dưới thân thể hắn hình như cãi lại. Nó bảo “ Đừng có mà sĩ hão. Thằng đàn ông nào lại từ chối nếu ở địa vị của mày? Mày có ép buộc cô ta đâu. Tự nhiên mang đến cứ việc hưởng. Còn bệnh họa, chết chóc có số cả con ạ. Nom ra xinh tươi thế kia chắc chả việc gì đâu..”. Con quỷ nói, rồi cười sằng sặc. Hình như tiếng cười của nó chỉ mình hắn nghe được. Dưới ánh sáng của ngọn đèn ngủ, hắn tuyệt nhiên không thấy biến đổi gì trên nét mặt người vừa cùng chăn với hắn chui ra. Có lẽ con quỷ đó có giọng âm vi ba, người bình thường như nàng khó mà nghe thấy.. Áo đỏ không có biểu hiện gì là sự đương nhiên..
Em bảo tên em là “Miên Miên”, khi hắn hỏi. Chẳng biết khi đặt tên này cho em, mẹ có ý gì? Hắn luận không ra. Một cái tên như trạng thái mơ hồ nào đó, rất khó cắt nghĩa. Miễn là “có” để gọi, còn hơn nói trống không. Hắn nghĩ thế..
- Em làm cách nào để vào được đây?
- Cửa này rất dễ mở. Chỉ người không có hành lý đáng giá mới ngủ ở đây và thường chỗ này bỏ không. Mấy đêm trước ngày nào vào giờ này em cũng vào đây mà chủ nhà không hay biết. Hôm nay không ngờ lại có khách là anh thuê chỗ này nên mới mò lên..
- Ngủ lén à?
- Cũng gần như thế, bần cùng thôi anh ạ!
Nàng lặng đi một lúc.
Miên miên kể: “ Em ra trường, chạy mãi không có việc làm vì thiếu một số tiền, chưa biết xuoay bằng cách nào? Vừa hay có người đến. Bà này có Shoop hàng bán hoa quả bên Trung Quốc muốn thuê người bán hàng. Lương tháng rất cao so với ở Việt Nam. Bà nói nếu đồng ý bà sẽ ứng trước cho ba tháng lương ( bằng số tiền cả nhà em vất vả cả năm trời). Mẹ em lúc đầu còn ngần ngừ, về sau đồng ý. Còn em cũng muốn bay nhảy một chuyến xem sao. Chuyện qua lại biên giới hai nước chắc không cần kể lại. Tương đối đơn giản. Em theo bà ấy đến một thị trấn. Ngày cũng như đêm treo rất nhiều đèn lồng. Trên tường các ngôi nhà dán đầy các bảng quảng cáo nền đỏ. Lạ một cái có rất nhiều người bưng những cái tộ to tướng vừa đi vừa ăn, vừa nói chuyện hay mua bán thứ gì đó. Cảnh tượng này ở bên mình không nơi nào có. Đêm đầu tiên em ngủ cùng bốn năm đứa chạc tuổi đều là con gái. Sáng hôm sau có xe đến đón mỗi đứa đi một nơi. Bà chủ nói đấy là các cơ sở của bà, công ty bà rất nhiều cơ sở. Bà cộng tác với người Hoa cho dễ làm ăn. Thấy họ im lặng hoặc chỉ nói tiếng Quan Hỏa em nghĩ bà nói thực, không nghi ngờ gì. Người đàn ông dẫn đường cho em chừng ngoài năm mươi. Suốt dọc đường ông ta chỉ ra hiệu, không ra lời. Ông ta không rời em nửa bước.. Đi thêm bốn giờ xe chạy nữa thì đến nơi. Chả thấy cửa hàng cửa hiệu đâu cả..” Miên Miên thụt thịt khóc. Vẻ hồn nhiên thơ ngây của cô biến mất.. Nghe đến đây, chừng hắn hiểu. Hắn bảo thôi đừng kể nữa. Tò mò vào nỗi đau của người khác là hành hạ người ta. Hắn không thích thế. Áo đỏ hình như cũng không muốn kể thêm. Kể làm gì cái đoạn ba bố con người đàn ông kia chung nhau một người vợ mới mua về? Có lẽ trên khắp hành tinh này không đâu có kiểu hôn nhân như thế. Một đất nước vĩ đại, có nền văn hóa năm ngàn năm chói lọi, sao lại có kiểu quần hôn như súc vật rất lạ đời? Hiện tại, ăn ở xưng hô thế nào? Thế hệ cái con truyền đời ra sao? Sẽ ra sao khi cha con, vợ chồng loạn luân, phi nhân như thế?
Hắn đã nghe nhiều chuyện tương tự, nhưng gặp “người trong cuộc” thì nay là lần đầu tiên.
- Bây giờ anh hiểu vì sao em trốn chui lủi và phải ngủ lén như thế này rồi chứ?
- Sao không về quê?
- Anh hỏi lạ! Về được đến đây được em đâu còn đồng nào? Em không có gì để bán ngoài bản thân. Nếu anh mua ngay bây giờ em cũng bán? – Miên miên cười như mếu.
- Tôi không còn tiền. Nếu có tôi cũng không mua. Tình là cái không nên mua bằng tiền..
Tự nhiên Cô gái cười sằng sặc. Hắn vội bưng miệng cô lại. Có thể, điều hắn vừa nói là điều cô không tin. Hết thế kỷ cũ rồi, còn bao nhiêu người nghĩ như hắn?
*****
Có người nào đó nói với hắn rằng: “ Bây giờ đang là thời âm thịnh, dương suy”. Hắn không tin. Bằng chứng là rất nhiều nữ nhân tài sắc vẹn toàn, đức độ, tử tế, hẳn hoi hắn được biết, rút cục số phận và cuộc sống chẳng ra gì. Cuộc gặp gỡ Miên Miên tình cờ, duy nhất một lần, cứ ám ảnh hắn. Hơn mười năm qua đi, hình bóng của nàng phai dần trong trí nhớ đã bắt đầu trở nên tệ của hắn. Hắn không ngờ có lần gặp lại nàng vào sáng nay, một buổi sáng của thập kỷ thứ hai, thế kỷ 21 này.
Phó sở vừa đỗ xe trước cổng cơ quan. Quý bà mơn mởn, đài các và lịch sự. Sau khi hắn đề đạt dự án của mình, quý bà cứ nhìn hắn chăm chăm. Bà nói:
- Tỉnh rất hoan nghênh các nhà nghiên cứu, các nhà khoa học có công trình về bãi đá cổ. Nhưng cho đến nay, chưa có công trình nào thực sự khoa học, thực sự sâu sắc về tính chất, ý nghĩa của những di sản còn tồn lưu đến bây giờ. Phần nhiều vẫn nằm ở dạng giả định, khái niệm và phỏng đoán chưa đủ sức thuyết phục. Dù rằng UNETCO đã công nhận đó là di sản văn hóa thế giới, các tài liệu về bãi đá cổ của ta vẫn chưa thực sự xứng tầm với nó..
Hắn biết với giọng điệu này, công trình của hắn chả còn hy vọng gì. Tìm một sự hỗ trợ về tài chính chỉ là điều không tưởng! Hơn nữa hắn là người ngoài tỉnh, việc đó lại càng khó khăn hơn nhiều. Bao giờ người ta cũng dành ưu ái cho các tác giả địa phương hơn. Hắn buồn bã và lịch sự cáo từ. Bước ra tới cửa, đột nhiên quý bà kêu hắn dừng bước. Hắn nghĩ có thể hắn bỏ quên thứ gì đó, nhưng không phải..
- Xin lỗi, hình như ta gặp nhau ở đâu rồi?
Ngay từ lúc đầu hắn đã ngờ ngợ nhưng không dám hỏi. Bà ta có nét quen quen.. rất có thể là Miên Miên, hoặc là chị em của nàng. Nhưng cảnh ngộ hai người một trời một vực, hắn không dám nghĩ hai người là một, đang hiện diện ngay trước mắt mình.
- Ở đây là cơ quan, chuyện riêng nói không tiện. Nếu anh còn lưu lại thành phố này, chiều nay mời anh đến..
Hắn không tin ở tai mình nữa khi quý bà nói địa chỉ và quý danh của mình. Thật không thể tin được địa chỉ ấy lại chính là chỗ có cái nhà hàng và quán trọ năm nào. Không trách trái đất tròn là phải!
*****
Ngồi trong ngôi biệt thự của nàng bên dòng sông bắt nguồn từ phía bắc chảy về, hắn thừ ra. Lúc lâu hắn mới thốt ra như không phải nói với nàng, mà tự nói với mình:
- Cuộc đời chẳng biết sao mà nói.. Sau cái đêm ấy một tháng, anh có quay trở lên đây tìm, nhưng không ai biết em là ai, ở đâu cả. Có hàng trăm cô áo đỏ từng qua thành phố này. Cả cái tên Miên Miên cũng là một cái tên họ chưa nghe bao giờ. Cứ như tên của một bài thơ, hay là tên của lời nguyền vậy . Cuối cùng anh đành trở về.
Nàng cười chua chát. Hẳn nàng không tin lời của hắn vừa rồi. Ai hơi đâu tìm bóng dáng của cuộc tình thoảng qua một đêm kia chứ? Nhưng đó là sự thật. Nàng tin hay không là quyền của nàng. Nhưng phần sau câu chuyện nàng chưa nói khúc quanh của nó ở đâu?
“Đấy là đêm trăng sáng lắm. Em quanh quẩn dọc bờ sông. Bụng đói có thể ăn được bất cứ thứ gì để sống người. Thỉnh thoảng cũng có hàng quán hai bên đường, nhưng tiền không có một xu. Cái ý định sẽ gặp may nếu cứ dọc đường mò về quê tiêu tan dần. Thỉnh thoảng cũng có vài tên trai lơ đỗ xe máy dọc đường trêu chòng nhưng em không nói gì. Giằng co không được chúng lầu bầu chửi tục rồi bỏ đi. Trời gần khuya, trước mắt em đổ những vòng tròn man dại.. Không còn ánh trăng. Không còn tiếng người, tiếng xe.. Tự nhiên cảm thấy người nhẹ hẫng, không còn trọng lượng..”
Người ta bảo với nhau: “Cô gái này tự tử vì tình”; “ Người như cô ấy thiếu gì thằng theo, chết chi cho uổng?”. Nhưng đâu có phải như vậy.. Chỉ là em hụt chân, ngay trước đền Thác Cái. Đúng là đền này thiêng. Phải chỗ khác em đã mất mạng rồi. Cứu em chính là ông Khánh Mũi Đỏ, người cả tỉnh này biết. Thiên hạ nói thế nào thì nói, với em ông ấy là một con người tuyệt vời.. Em về công ty ông ấy làm mấy năm rồi các anh trên này xin em, cất nhắc từ bấy đến nay..”
Hóa ra hắn biết Khánh Mũi Đỏ chừng ấy năm giời, từng có lúc lên công ty Khánh nằm vạ vật hàng tháng trời, mà sao không biết chuyện này? Vậy mà mình cứ nghĩ Khánh ruột để ngoài ra, biết hết rồi về Khánh, mà thực ra không phải.
Con bệnh quái ác đã mang nhà thơ trẻ ấy đi năm năm nay rồi! Nhiều người quen thân với anh ta cũng còn chẳng mấy người còn nhớ đến. Ngay chính mình đây nếu không có chuyện liên quan, mình cũng quên luôn huống chi người khác? Một sự lãng quên đáng phải áy náy và ân hận.
Có lẽ dự án, dự iếc không nên nói ra vào lúc này, nếu không mình sẽ tự xấu hổ vì nói ra không đúng lúc, chút nào đó mang tính lợi dụng quan hệ cá nhân. Miên Miên bảo:
- Đêm nay anh ở đây. Coi như em trả ơn cái đêm nào anh cho em ngủ cùng..- Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt nài nỉ.
Hắn bảo : “Thế sao tiện?” Ý chừng ngại chủ nhân chính thức của ngôi biệt thự này. Nàng hiểu ý hắn “ Người ấy chính là anh Khánh đấy, anh không nhìn ra bức ảnh kia sao?”. Hắn nhìn lên tường. Đúng là Khánh thật rồi.. Khánh mũi đỏ đầu chải rất mượt, ngồi im trên ban thờ, ánh mắt như cười cười, cảm thông, khuyến khích. Tự nhiên hắn thấy lòng hoang mang, hay một trạng thái tương tự nào đấy mà lúc này hắn chưa kịp nhận ra và gọi tên nó là gì??
==========

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thủ đoạn của 8 loại tiểu nhân nên tránh xa theo lời cổ nhân dạy


Gặp gỡ nhìn nhận được quý nhân đã khó, nhận diện được kẻ tiểu nhân lại càng khó hơn. Ngụy Hi – người được xưng là “Thanh sơ tam đại gia” (một trong ba nhà văn lớn hàng đầu của triều đại nhà Thanh) đã từng nói:
“Ta không hiểu biết như thế nào là người quân tử, nhưng nhìn vào khả năng “chịu nhận phần thiệt” trong mỗi sự việc của người ấy là sẽ biết. Ta không biết được như thế nào là kẻ tiểu nhân, nhưng nhìn vào việc “tranh giành phần lợi” của người ấy là sẽ biết.”Suy ngẫm kỹ càng, thật đúng nó là quanh co như vậy. Có thể chịu thiệt quả là không phải một việc dễ dàng. Cần phải có tấm lòng khoan dung, độ lượng lớn mới có thể chịu thiệt thòi một cách cam tâm tình nguyện. Tiêu biểu là phải khoan dung độ lượng, chịu nhẫn nhục, co được giãn được (tức là biết ứng phó thích hợp với tình hình cụ thể) thì chính là một quân tử. Chẳng trách mà người xưa dùng tiêu chuẩn “có hay không có khả năng chịu thiệt” là yếu tố đầu tiên để nhận biết người quân tử và kẻ tiểu nhân.
Cổ nhân đã đúc rút 8 loại tiểu nhân nên cẩn trọng.
Kẻ gây chuyện thị phi
Dựa vào gây chuyện thị phi, xúi dục, khiêu khích, ly gián mọi người là phương pháp đơn giản nhất, thuận tiện nhất để thực hiện mục đích cá nhân. Trong cuộc sống rất nhiều kẻ tiểu nhân, chỉ vì một chút lợi riêng, một chút ham muốn không đạt được, là ăn không nói có, từ bé xé ra to, biến trắng thành đen, biến tốt thành xấu, khiến những người thân cận phải xa lánh.
Kẻ đặt điều
Bọn tiểu nhân đều hiểu rằng: “Những điều không có thật, lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ biến thành chân lý”. Có lúc chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân khó thực hiện được ham muốn cá nhân, họ sẽ đặt điều, tạo dư luận huyễn hoặc mọi người. Khi họ đặt điều thường thường giả vờ thẳng thắn, chính trực, khiến người nghe hiểu lầm thực hư, vì thế rất dễ bị lừa, dễ bị mê hoặc.
Cáo mượn oai hổ
Để thực hiện được ý đồ riêng, bọn tiểu nhân thường thường tranh thủ lãnh đạo, nhìn nét mặt lãnh đạo cấp trên để làm việc, chú ý nắm bắt từng ly, từng tí tâm lý của lãnh đạo cấp trên, cố được lòng lãnh đạo. Sau đó lấy lãnh đạo làm chỗ dựa, mượn “oai hổ” để áp chế người khác, lăng nhục, nói xấu người khác, hãm hại người khác.
Gió chiều nào che chiều ấy
Từ cổ chí kim, kẻ tiểu nhân đều không bao giờ có ý chí và nhân cách độc lập. Bọn họ chính cống là loại “rồng đổi màu”. Chỉ cần lãnh đạo thay đổi là chúng chuyển hướng ngay lập tức, nói cách khác ngay. Bọn họ giỏi quan sát và nắm bắt tâm tư của người khác, luôn luôn để ý đến xu thế phát triển của sự việc, luôn luôn sẵn sàng gió chiều nào che chiều ấy. “Tuyệt chiêu” của họ là mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng. Vì lợi ích cá nhân luôn ngả theo cái có lợi.
Kẻ qua cầu rút ván
Kẻ tiểu nhân không bao giờ có bạn bè chân chính. Họ kết bạn chỉ là tạm thời, là giả tạo. Đối với họ, lợi ích bản thân cao hơn tất cả. Chỉ cần nhu cầu, lợi ích bị đụng chạm, họ coi bạn là thù ngay lập tức. Thậm chí họ dám hy sinh cả ân nhân và người thân của mình, lấy đó để đổi lấy cái gọi là “hạnh phúc” cho mình. Trong đầu họ, chỉ có người nào có lợi cho mình, người đó mới được coi là bạn.
Kẻ mượn gió bẻ măng
Một trong những thủ đoạn của kẻ tiểu nhân từ xưa đến nay lợi dụng lúc nguy ngập của người khác để trục lợi. Đối với những kẻ tiểu nhân mà nói, nắm thời cơ vô quan trọng. Vì thời cơ chín muồi, chúng sẽ hành động dễ dàng. Hơn nữa chớp được thời cơ, chúng còn có thể biến hành động không chính đáng thành hành động chính đáng và hành động “quang minh chính đại”. Ngược lại, hành vi của bọn tiểu nhân rất bị người ra nhận ra. Nhưng chúng luôn biến hóa. Nếu thấy sức mạnh của đối phương thật quá lớn, thì chúng tạm thời che dấu bộ mặt thật của mình. Nếu thấy đối phương ở vào hoàn cảnh bất lợi chúng thừa cơ tấn công ngay.
Kẻ khiêu khích ly gián
Kẻ tiểu nhân từ xưa đến nay, khi làm việc phần lớn thích vụng trộm, úp úp, mở mở. Bọn chúng hiểu rõ rằng: “Đục nước béo cò “, thì luôn dùng những thủ đoạn đê tiện để ly gián người khác, khơi ra mâu thuẫn giữa mọi người. Chờ đến khi những người ly gián đấu tranh với nhau, chúng sẽ trục lợi. Thủ đoạn này hễ thực hiện được thì cái hại vô cùng lớn không thể lường hết.
Vì vậy, khi bạn quan hệ với mọi người, nhất định phải thấy rõ, hiểu rõ, không thể chỉ nghe một phía, tin một phía để tránh mắc câu bọn tiểu nhân, gây phiền toái cho công việc và cuộc sống.
Kẻ đạo đức giả
Đây là một trò rất dễ mê hoặc người khác, khiến người ta mắc lừa. Đó là thủ đoạn lúc đầu là lùi sau đó là tiến lùi vừa có thể tự vệ lại vừa có thể khiến người khác lơ là cảnh giác, hễ thời cơ chín muồi, kẻ tiều nhân sẽ bất chấp tất cả tiến hành phản kích, cho đến khi đạt được mục đích. Biểu hiện chủ yếu của thủ đoạn, của bọn tiểu nhân là:
– Một là, cố ý tỏ ra vẻ nhân từ, rộng lượng, thật thà, thành tâm, công bằng trước mặt người khác. Có khi để đạt được mục đích nào đó, không ngại chịu đau khổ tạm thời, tỏ ra tốt với người khác, để được hài lòng người. Hễ điều kiện đến là trở mặt tấn công.
– Hai là, trước tiên có đối xử tốt hoặc có chút ân huệ nào đó với đối phương, để được đối phương nếm chút ngọt ngào. Hễ đối phương sa vào tròng, liền trở mặt tấn công thít chặt và giết thịt.
– Ba là, dùng phương thức kết hợp vừa kéo vừa đánh. Trước tiên là lôi kéo, sau đó là sẽ đánh, hay nói cách khác là vừa đấm vừa xoa, xoa là để đánh cho họ đau hơn. Thủ đoạn này bộc lộ rõ sự giả dối, xảo trá của kẻ tiểu nhân.
Vậy đối với loại tiểu nhân này, tuyệt đối không được sơ suất, không được mềm lòng mà phải kiên quyết.
HL (T/h)
Cafe Ku Búa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người đẹp Búp Bê Tình Dục


Người đẹp búp bê có rất nhiều tính tốt và hầu như chẳng có tính xấu nào cả.Ví dụ như: Nàng không bao giờ cằn nhằn vì không biết nói. Nàng không bao giờ có kinh nguyệt. Nàng không bao giờ mập. Nàng không bao giờ đi shopping. Nàng chẳng bao giờ mang thai. Nàng không có mẹ. Nàng chẳng bao giờ nhức đầu. Nàng chẳng bao giờ đi làm tóc. Nàng chẳng bao giờ quan tâm ông xem gì trên tivi. Nàng không chat trên internet. Nàng chẳng bao giờ già. Nàng không ghen khi ông đem bạn gái về nhà. Nàng không cằn nhằn ông khi ông đi đâu và chẳng quan tâm khi ông về nhà...

Chuyện bắt đầu vào mùa đông năm 2011 khi tôi dọn đến khu nhà mới. Khu nhà đẹp nhất thuộc vùng ngoại ô cách thành phố Amsterdam mười sáu cây số. Hôm đến nhận chìa khóa nhà, người chủ nói cho tôi biết về những người đang sống quanh vùng:

- Tất cả những người sống trong khu này, chỉ có ông và ông Tom là sống độc thân. Ông Tom ở căn nhà số 73, dãy đối diện với dãy nhà của ông. Ông Tom là nhà báo và tính tình rất cởi mở. Tôi nghĩ… ông nên làm quen với ông ấy.

Phía sau dãy nhà anh Tom là khu rừng, vì vậy tôi có đặt ống dòm sau cửa kiếng nơi phòng làm việc trên lầu của tôi. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhìn vào ống dòm và thấy những con nai đang ăn cỏ và những con thỏ chạy tung tăng trong khu rừng đó. Tôi thích nhìn đến đó vì nó làm cho tâm hồn tôi thanh thản bởi những công việc quá bận rộn mỗi ngày.

Cơ hội đến để tôi được làm quen với anh Tom vào một buổi sáng kia tôi trở về nhà sau khi đi dạo trong khu rừng. Anh Tom đang đề máy chiếc xe hơi nhưng không làm sao cho cái máy xe nổ được vì thời tiết quá lạnh; âm đến hai mươi lăm độ. Thấy vậy tôi liền đi đến và nói với anh:

- Ông có muốn tôi câu bình ắc quy từ xe tôi giúp ông không?

Anh Tom mừng rỡ:

- Ô! Như vậy thì quý hóa quá. Vâng, xin ông giúp tôi.

Sau khi máy xe nổ, anh Tom đưa tay cho tôi bắt và đồng thời mời:

- Tôi còn nhiều thời gian, mời ông vào nhà uống ly cà phê cho ấm.Tôi tên Tom

- Tôi tên Jan.

Sở dĩ tôi giới thiệu tôi tên Jan là vì tên Nguyện - tên thật của tôi - đối với người ngoại quốc rất khó phát âm. Một lần kia khi bạn tôi gọi tôi là anh thì một người Hòa Lan đứng gần đó tưởng tôi tên là Jan nên người đó vừa nhìn tôi cười vừa gọi Jan Jan.Từ đó tôi lấy tên là Jan.

Khi đem ly cà phê ra cho tôi, anh Tom đổi cách xưng hô và chúng tôi gọi nhau bằng anh kể từ đó. Anh Tom lớn hơn tôi chỉ dăm ba tuổi:

- Anh Jan này, tôi cũng có quen vài người Tàu ở Amsterdam...

- Nhưng tôi không phải là người Tàu anh Tom à.

- Vậy sao?

- Ba mươi mốt năm trước tôi phải bỏ nước ra đi trên một chiếc ghe nhỏ và lênh đênh trên biển mất bảy ngày. Chiếc ghe của chúng tôi may mắn được một tàu buôn của Hòa Lan vớt.

- A, anh là thuyền nhân Việt Nam! Thời gian nhiều thuyền nhân Việt Nam vượt biển tôi mới học ra trường và tôi có viết nhiều bài về thuyền nhân Việt Nam.

- Anh Tom có ăn thử món ăn Việt Nam lần nào chưa?

- Chưa.

- Vậy tối nay tôi mời anh Tom qua nhà tôi.Tôi sẽ đãi anh món beef noodle soup.

- A... pho! Tôi có nghe mấy người bạn đi du lịch ở Việt Nam về kể món súp này rất ngon và bổ lắm.

- Phở chứ không phải pho.

Anh Tom chu cái miệng để cố phát ra thành tiếng:

- Phơ... phở.

Tôi khen cho anh vui:

- Anh đọc đúng rồi đó.

Tối hôm đó Anh Tom cầm theo chai rượu chát đỏ loại Grandcru Classé 2000 khi qua nhà tôi. Món đầu tiên ăn khai vị tôi làm món gỏi cuốn.Tôi cũng muốn đãi anh Tom món bì cuốn nhưng vì ở đây không có bì tươi, mà bì khô thì thường bị hôi mà tôi chưa biết cách khử cho hết mùi. Sau đó là món phở, là món mà tôi luôn có sẵn trong tủ đông lạnh. Khi cần ăn tôi chỉ cần bỏ vào lò làm nóng và thái thịt bò tái bỏ vô là... hết xảy. Anh Tom ăn rất ngon miệng và ăn nhiều. Anh ăn đến hai tô phở lớn loại “xe lửa” của tiệm phở Tàu Bay nổi tiếng trên đường Trần Quốc Toản Sàigòn. Tôi kể cho anh nghe về cuộc sống độc thân sau khi người bạn đời của tôi mất cách nay hai năm. Anh Tom tâm sự:

- Tôi có nhiều - rất nhiều cuộc tình - nhưng chỉ có một người vợ, vậy mà tôi cũng đành phải ly dị bà ấy chỉ vì bà nói quá nhiều. Bà thích nói đến cả những chuyện không cần thiết mà bà ấy thì luôn bắt tôi phải nghe. Tôi bị nhức đầu mỗi khi bà mở miệng. Tôi sống độc thân như vậy đã ba năm rồi anh Jan à. Vừa qua tôi có quen một người đàn bà qua internet. Vì muốn biết tính tình của người đó nên tôi đã viết cũng như trả lời rất nhiều thư mà không cần để ý đến những lỗi văn phạm cũng như lời văn của người đó. Nhờ vậy mà tôi biết nàng thiếu thốn tình cảm vì cũng ly dị đã lâu rồi. Nàng có cuộc sống bình thường chứ không phải lo lắng nhiều như những người đàn bà khác. Nhưng, qua những gì nàng viết tôi được biết nàng đang mang một căn bệnh cũng khá trầm trọng. Hôm tôi nói chuyện với nàng qua internet là vì tôi được nghỉ làm một tuần. Thế là nàng tưởng tôi rảnh rỗi nhiều nên cứ đúng giờ đó là nàng lại lên mạng chat. Nàng muốn chat hoài và toàn là những chuyện chẳng ra gì cả. Tôi muốn ngưng lại vì còn phải làm nhiều công việc nữa. Vậy là nàng giận và hỏi tôi tại sao... tại sao... và tại sao? Đó là người đàn bà bệnh hoạn từ thể xác đến tinh thần. Tôi có nói thẳng là cái đầu của nàng có lẽ đã bị hư thì nàng giận. Chưa là bạn thật sự với nhau mà đã như vậy thì... Tôi cầu mong Thượng Đế ban cho tôi người đàn bà biết nghe nhiều hơn nói. Tôi tôn trọng và chiều chuộng phụ nữ chứ không phải tôi là con lừa.

Tôi nói đùa cho câu chuyện thêm vui:

- Nếu như vậy thì cách hay hơn hết là... mua một con búp bê tình dục về thôi. Búp bê thì sẽ luôn ngoan ngoãn vì không biết nói.

Thật bất ngờ khi anh Tom lại cho đó là ý kiến hay cần phải thực hiện:

- Ý kiến hay đấy anh Jan à. Có lý lắm chứ. Vậy mà tôi không nghĩ ra.

Sau lần gặp mặt tối hôm đó, anh Tom và tôi vẫn thường xuyên liên lạc và qua lại với nhau cho đến đầu mùa hè năm 2012 tôi báo cho anh biết là giữa mùa hè tôi phải đi xa một thời gian. Tôi giao chìa khóa nhà của tôi cho anh để nhờ anh thỉnh thoảng vô tưới nước cho các cây kiểng và để ý giúp tôi. Anh cũng giao chìa khóa nhà của anh cho tôi như là một sự tin tưởng giữa hai người bạn. 


Và, đầu mùa thu khi tôi trở về nhà tôi thấy nhà anh Tom luôn kéo màn kín mít hết mà điện thoại thì cũng ngừng hoạt động. Tôi tưởng anh đi nghỉ hè nên định nay mai rồi sẽ qua nhà anh và tưới nước cho các cây như anh đã từng giúp tôi. Tôi chưa kịp qua thì một hôm tôi nhìn thấy mấy người hàng xóm kéo nhau ra đứng trước cửa nhà anh nhìn vô trong và bàn tán. Một người trong đám đó đã đến bấm chuông cửa nhà tôi hỏi xem có biết chuyện gì xảy ra với anh Tom không vì trong nhà tỏa ra mùi hôi đến không thể chịu được. Tôi liền lấy chìa khóa và đi qua mở cửa nhà anh. Một mùi hôi nồng nặc từ trong nhà phả ra khiến không ai bảo ai cùng bịt mũi một lượt. Tôi vừa bịt mũi vừa chạy thật nhanh lên phòng ngủ anh Tom. Bên trong phòng hoàn toàn tối. Tôi mở đèn cho sáng và, trên giường ngủ kiểu cổ xưa tôi nhìn thấy xác anh Tom đang bị thối rữa. Tôi cố nén cảm xúc để nhận ra là xác anh Tom đang trần truồng và nằm đè lên thân một người đàn bà. Nhưng, người này thì chưa bị phân hủy. Tôi nghĩ anh Tom bị... thượng-mã-phong chăng. Nhưng, tại sao người đàn bà cùng chết một lượt với anh mà lại không bị rữa thối? Tôi bước đến gần hơn để nhìn cho kỹ thì... không phải người thật mà chỉ là con búp bê tình dục. Vậy ra câu nói đùa hôm nào trong bữa ăn tối ở nhà tôi đã được anh Tom thực hành.

***

Mùa thu ở Hòa Lan cũng có lá vàng rơi nhưng không đẹp và lãng mạn như ở Paris. Mùa thu ở Hòa Lan có mưa nhiều và gió lồng lộng. Tôi không thích mùa thu và mùa đông một tí nào cả. Vào hai mùa này tôi rất lười đi chợ và nấu ăn, vì vậy tôi thường đi ăn mì ở khu phố Tàu trong Amsterdam. 

Hai tuần trước tôi đã đến “khu đèn đỏ” ở Amsterdam. Tôi là con người bình thường - và tầm thường - nên cũng cần phải giải quyết sinh lý. Tôi không muốn tinh thần và thể xác bị mất quân bình. Sau khi ăn mì xong tôi đi đến khu của các cô gái điếm. Trong khi tôi còn đang lựa chọn xem vóc dáng những cô gái điếm đứng sau các tủ kiếng thì tự nhiên tôi như bị một động lực nào đó mạnh lắm, kéo tôi phải đi đến một tiệm bán đồ chơi tình dục cũng nằm trong khu này. Tại đây tôi được người chủ tiệm cho xem quyển catalogue những hình ảnh tuyệt đẹp của những con búp bê tình dục. Ông chủ tiệm là người rành tâm lý và là người bán hàng giỏi nên ông giới thiệu một hơi thật dài mà không cần đến tài liệu:

- Tiệm của tôi chuyên bán búp bê tình dục loại cao cấp. Da của con búp bê cấu tạo giống đến 99.8% da của phụ nữ. Búp bê sài bền bỉ cho dù ông có hùng hục với búp bê liên tục mỗi ngày. Búp bê có thể điều chỉnh, chiều chuộng bất cứ kiểu nào ông thích. Trong 100 bộ cảm nhận trải đều toàn thân búp bê, có 30 bộ cảm nhận trên vùng kín. Mỗi bộ cảm nhận khiến búp bê chuyển động, co thắt… một cách điêu luyện đến 20 vị thế. Khi lâm trận, búp bê sẽ rên rỉ khe khẽ rót vào lỗ tai ông bằng một bộ âm thanh đặt trong cổ họng và nhận biết đến 16 hiệu lệnh riêng tư cách xa tai búp bê đến 2 mét. Khi ông vuốt ve, âu yếm, kích thích chỗ kín, búp bê sẽ rên rỉ và âm hộ sẽ rỉ nước. Quan trọng nhất , búp bê có mật khẩu để... ha ra mo ty ( há
 ra một tý). Những đặc tính chính: Ông có thể làm tình với búp bê bằng âm đạo, hậu môn hoặc bằng khẩu dâm. Búp bê cao cấp khác với búp bê rẻ tiền là ở cái miệng. Nếu ông thử ông sẽ hoàn toàn thỏa mãn ngay. Đầu búp bê có thể xoay bất cứ vị thế nào ông muốn. Ông có thể chọn khổ người, chiều cao, nước da, mầu mắt, màu tóc, mầu lông, cạo nhẵn thín hoặc tỉa tót kiểu râu Hitler, kiểu cây thông, hay chữ nhất….

Người đẹp búp bê có rất nhiều tính tốt và hầu như chẳng có tính xấu nào cả.Ví dụ như: Nàng không bao giờ cằn nhằn vì không biết nói. Nàng không bao giờ có kinh nguyệt. Nàng không bao giờ mập. Nàng không bao giờ đi shopping. Nàng chẳng bao giờ mang thai. Nàng không có mẹ. Nàng chẳng bao giờ nhức đầu. Nàng chẳng bao giờ đi làm tóc. Nàng chẳng bao giờ quan tâm ông xem gì trên tivi. Nàng không chat trên internet. Nàng chẳng bao giờ già. Nàng không ghen khi ông đem bạn gái về nhà. Nàng không cằn nhằn ông khi ông đi đâu và chẳng quan tâm khi ông về nhà... Mà giá thì chỉ có bốn ngàn năm trăm euro thôi. Búp bê luôn có sẵn nên khách hàng chỉ cần lựa chọn kích thước, kiểu tóc, màu tóc, có lông hoặc không, nhiều hoặc ít... Khoảng mười ngày sau là hàng sẽ về. Không vừa ý thì được trả lại với điều kiện là hoàn toàn chưa sử dụng... Bây giờ ông chọn kiểu đi rồi tôi sẽ order ngay cho ông.

Nghe ông chủ tiệm giới thiệu một hơi làm cho trong đầu tôi hiện ra hình ảnh con búp bê tình dục tuyệt đẹp của anh Tom hôm nào. Có lẽ anh Tom cũng mua con búp bê ở đây nên trông thật xinh và giống hệt như người thật. Tôi chọn kích thước theo dáng phụ nữ Á Đông. Kiểu tóc thì tôi chọn dài tới ngang lưng và màu là màu nâu đen. Tôi đặt trước phân nữa tổng giá tiền và ra về với lòng háo hức mong đợi.

Đúng mười ngày sau tôi đến nhận con búp bê. Vừa vô đến nhà là tôi khui thùng ra ngay để xem con búp bê như thế nào. Tôi thật không ngờ con búp bê lại đẹp và sắc sảo quá. Nhìn con búp bê tôi có cảm tưởng như đây không phải là con búp bê bình thường nữa, mà là con người thật đúng như người chủ tiệm đã giới thiệu. Con búp bê quả là quá hoàn hảo. Tôi vô cùng sung sướng nên đã... liên tục đến nhiều lần và rồi tôi lăn ra ngủ ngon lành. Không biết tôi đã ngủ trong bao lâu, nhưng, khi tôi nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm tôi liền mở mắt và nhìn qua bên. Con búp bê đã biến mất khỏi chỗ nằm. Tôi liền tỉnh ngủ và ngồi lên ngay lập tức. Trong lúc tôi còn đang hoảng hốt thì, trước cửa phòng ngủ xuất hiện một người đàn bà trần truồng đang đứng nhìn tôi nhưng miệng thì nở nụ cười thật tươi. Tóc tai tôi ngay lập tức dựng đứng lên hết. Tôi sợ đến người tôi run lẩy bẩy và tay chân thì cũng rũ rượi ra hết. Tôi nghĩ tôi gặp ma. Tôi chưa biết phải làm gì thì người đàn bà liền lên tiếng như để trấn an tôi:

- Anh đừng sợ. Em... em chính là con búp bê của anh đây. Em tên là Ida. Em bị tai nạn xe và mất cách nay khoảng năm tháng. Em bị chết oan nên hồn em chưa được đi đầu thai. Hồn em thường vất vưởng đó đây và tình cờ em gặp anh trong khu đèn đỏ nên em đã đưa anh đến tiệm bán búp bê để anh mua con búp bê này.Hồn em đã nhập vô con búp bê nên từ lúc này em sẽ sống ở đây với anh. Xin anh hãy chấp nhận em và cho em được ở bên cạnh anh. Em không bao giờ làm cho anh phải buồn phiền một điều gì cả. Và, một điều chắc chắn là anh sẽ không bao giờ cảm thấy chán em.

Nói rồi... Ida đến nằm xuống bên cạnh tôi và ôm tôi. Sự đụng chạm da thịt với người đàn bà đã làm cho tôi quên hết mọi sợ hãi. Dẫu sao thì Ida cũng thành thật nói cho tôi biết về nàng là oan hồn chứ nàng đâu phải là ma hiện ra để nhát tôi. Bàn tay mềm mại của Ida mơn trớn khắp người tôi làm cho tôi phải ôm cứng lấy Ida và chìm đắm trong đê mê xác thịt.

Con búp bê tình dục - nàng Ida của tôi - Đẹp như hoa hậu đẹp nhất thế gian này. Tôi đã có những tháng ngày thật vô cùng hạnh phúc. Nếu không là người trong cuộc thì không bao giờ tôi được biết là có nhiều những oan hồn vẫn đang vất vưởng chung quanh chúng ta. Những người không may mắn thì cho là gặp ma. Tôi thật sự được may mắn nhiều nên gặp oan hồn chứ không phải… ma cà rồng. Một hôm Ida tâm sự:

- Em sắp được rời khỏi đây nhưng em muốn anh theo em. Anh có sợ chết không?

Tôi cố nén nỗi sợ hãi khi nhớ lại hình ảnh của anh Tom hôm nào. Anh chết có lẽ cũng vì vậy chăng? Tôi không - chưa - muốn chết lúc này. Nhưng, tôi phải làm sao đây để thoát khỏi cái chết gần như là đang bị bắt buộc.

- Sao anh không trả lời em? Anh suy nghĩ gì vậy?

- À... anh cũng... cũng không sợ... chết đâu Ida à.

Ida nhìn tôi cười bí hiểm:

- Vậy khi nào em đi em sẽ đem anh theo nha. Chúng ta sẽ không bao giờ bị bệnh. Và, sẽ không bao giờ bị già.

***

Tôi đã thoát chết! Tôi không muốn chết nên tôi vẫn còn sống, và sống vui. Sau Ida, tôi đã sống với oan hồn của người phụ nữ tên Helma. Helma hai mươi sáu tuổi bị chết khi chiếc xe cô lái đâm nhào xuống con kinh lạnh lẽo giữa đêm khuya vào mùa đông băng giá. Cuối cùng thì Helma cũng muốn tôi chết theo nhưng… tôi lại thoát chết. 

Tôi có cách để không phải chết theo các oan hồn. Và, bốn ngày nữa tôi sẽ lại nhận một con búp bê tình dục mới mà tôi đã đặt mua. Lần này sẽ là oan hồn của ai và bao nhiêu tuổi? Tôi háo hức mong chờ cuộc sống mới với vong hồn của người mới. Và, chắc chắn cuối cùng tôi cũng sẽ lại thoát chết. Tôi hoàn toàn mạnh mẽ về thể xác lẫn tinh thần. Tôi không hề bị bệnh tự-kỷ-ám-thị. Chỉ có điều là phải mạnh bạo và can đảm xem đó chỉ là oan hồn mượn con búp bê thì không có gì phải lo sợ cả. Có điều là tôi đang bị lão hóa theo thời gian như mọi người chứ không được trẻ mãi mãi. Ngoại trừ… ./.

Topa (Hòa-Lan)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

11 điều khiến con người dễ “bốc hỏa” nhất trong cuộc sống này


Không phải là những điều quá đao to búa lớn, chỉ cần những hành động vô ý vô tứ nhỏ nhặt của người xung quanh thôi cũng khiến ta bốc hỏa dễ dàng.


Trong cuộc sống này, bạn dù muốn dù không cũng phải tiếp xúc với nhiều loại người và đôi khi, những hành động vô ý của họ khiến bạn phát điên. Những hành động đó không phải là quá quắt, dồn nén ta đến cùng cực, đôi khi chỉ là ánh nhìn soi mói, cái rung chân bần bật của người ngồi bên thôi cũng khiến ta phát điên.
Đừng nghĩ bạn nhỏ mọn, vì không chỉ riêng bạn đâu, mà gần như 90% người trên thế giới này cũng dễ dàng bốc hỏa với những hành động tưởng chừng nhỏ nhặt sau.
Đây là hành động bất lịch sự nhưng hầu như chúng ta ai cũng một lần gặp phải nhỉ? (Ảnh: Brightdside)
Đây là hành động bất lịch sự nhưng hầu như chúng ta ai cũng một lần gặp phải nhỉ? (Ảnh: Brightdside)
Thật sự rất khó chịu khi ai đó cứ cố soi mói, theo dõi mình làm gì.(Ảnh: Brightside)
Thật sự rất khó chịu khi ai đó cứ cố soi mói, theo dõi mình làm gì.(Ảnh: Brightside)
Thật sự là nếu bạn biết hết rồi thì đừng nên đi coi phim chứ nhỉ, sao không biết lịch sự là gì? (Ảnh: Brightside)
Thật sự là nếu bạn biết hết rồi thì đừng nên đi coi phim chứ nhỉ, sao không biết lịch sự là gì? (Ảnh: Brightside)
Ơ kìa, văn hóa xếp hàng đâu mất rồi? (Ảnh: Brightside)
Ơ kìa, văn hóa xếp hàng đâu mất rồi? (Ảnh: Brightside)
Hóa ra nãy giờ bạn không để ý những lời nói của tôi à? (Ảnh: Brightside)
Hóa ra nãy giờ bạn không để ý những lời nói của tôi à? (Ảnh: Brightside)
Có gì nói thẳng đi chứ, tôi làm gì sai mà bạn lại tỏ thái độ với tôi? (Ảnh: Brightside)
Có gì nói thẳng đi chứ, tôi làm gì sai mà bạn lại tỏ thái độ với tôi? (Ảnh: Brightside)
Tôi biết anh đến rồi, không cần phải ra hiệu bằng cách ồn ào thế đâu. (Ảnh: Brightside)
Tôi biết anh đến rồi, không cần phải ra hiệu bằng cách "ồn ào" thế đâu. (Ảnh: Brightside)
Nếu anh giỏi thế thì chơi với chúng tôi làm gì? Tìm người giỏi hơn mà thể hiện đi. (Ảnh: Brightside)
Nếu anh giỏi thế thì chơi với chúng tôi làm gì? Tìm người giỏi hơn mà thể hiện đi. (Ảnh: Brightside)
Yêu điện thoại thế sao không đăng kí kết hôn với nó luôn đi nhỉ? (Ảnh: Brightside)
Yêu điện thoại thế sao không đăng kí kết hôn với nó luôn đi nhỉ? (Ảnh: Brightside)
Hình như họ không hiểu nghĩa của từ lịch sự thì phải? (Ảnh: Brightside)
Hình như họ không hiểu nghĩa của từ "lịch sự" thì phải? (Ảnh: Brightside)
Có ai ghét bị nhìn bởi cặp mắt như xoáy vào tâm can người khác thế đâu đúng chứ? (Ảnh: Brightside)
Có ai ghét bị nhìn bởi cặp mắt như xoáy vào tâm can người khác thế đâu đúng chứ? (Ảnh: Brightside)
Theo Afamily/Brightside

Phần nhận xét hiển thị trên trang