Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

VIỆT NAM SẼ ĐÓN KHÁCH THẾ NÀO?



VIỆT NAM SẼ ĐÓN KHÁCH THẾ NÀO?

Vinh Tran 

Tháng 3/2017 Hoàng Đế Akihito và Hoàng Hậu Michiko của Nhật sẽ viếng thăm VN. Hai vị đều đã trên 80 tuổi. Hoàng Đế bị ung thư đã qua giải phẫu, đã muốn thoái vị nhường ngôi nhưng dân Nhật chưa đồng ý. Trong tình hình này, ý nghĩa của chuyến viếng thăm VN chứng tỏ sự quan trọng của ngoại giao giữa hai nước trong bối cảnh địa chính trị, không chỉ về Biển Đông hôm nay mà còn lâu dài tới hàng trăm năm sau.

Nhật là quốc gia duy nhất trên thế giới còn giữ danh hiệu "Emperor/Empress -Hoàng Đế - Hoàng hậu". Triều đại có từ 660 Trước Công Nguyên, có lẽ vì vậy các công chúa quì gối trước hoàng hậu Michiko: công chúa Diane của nước Anh, công chúa Mary của Đan Mạch , công chúa và nữ thủ tướng Thái Lan...Nhưng các hoàng hậu thì không.

Những xứ không theo chế độ quân chủ thì không quì gối trước Hoàng Đế - Hòang hậu, mà chỉ bắt tay hay nghiêng người.

Hoàng hậu Nhật ra nước ngoài, y phục ôn nhu, màu sắc qui phái nhẹ nhàng hợp với tuổi tác mà còn vì lý do ngoại giao: không át giọng đối tác. 

Người Nhật trọng lễ nghi, kỹ càng từng chút...nắm tay hay bắt tay, ai giơ tay trước, ai nói trước, nói gì, cúi đầu bao nhiêu độ, mặc áo màu gì, đi trước đi sau bao nhiêu bước...

Tiếp khách, đừng diêm dúa quá khi cần nghiêm trang nhã nhặn. Bà Trương Tấn Sang bất chợt có một hình ảnh rất đẹp trong chiếc áo dài màu hồng nhạt đi với quần đen, vui tươi và trang nhã. 

Nhưng VN cũng ưa gây những trận cười trong ngoại giao. Món quà ngoại giao tháng 7/2014 ông Phạm Quang Nghị tặng ông McCain là tấm ảnh ông John McCain bị bắt năm 1967 ở hồ Trúc Bạch. VN đã ký Thoả Ước Vienna Convention on Diplomatic Relations ngày 18/04/1961 thiết lập một khung cảnh ngoại giao, mục đích và căn bản là …”hoà bình, an ninh và thân thiện giữa các quốc gia”. Trong khi tới nhà người ta năn nỉ bán vũ khí mà quà lại sỉ nhục thì ai chơi?

Cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng bị đài truyền hình Pháp chế giễu vì phát âm tên cựu thủ tướng Pháp Jean Marc Ayrault thành Giăng Mắc Ê-rô.

https://www.youtube.com/watch?v=u2JxOsNwIbk

Bà Kim Ngân tiếp khách (quan Trung Quốc) mặc một áo nhung đỏ rực diêm dúa dát "vàng" phần ngực như cái sú-cheng, cho cá ăn thì hất rổ cám xuống ao khiến tổng thống Obama phải ồ lên ngạc nhiên...

Cho mà không vênh váo, xin mà không hạ thể, hòa mà không nhục, thắng mà không kiêu, dịu dàng mà không mị dân, sang trọng không cần diêm dúa, nhẹ nhàng mà ở lại lòng người ... biết bao điều phải học ngoài hiên đời rộng mở.

















Phần nhận xét hiển thị trên trang

bài thơ sớm / muộn- phải kết thúc



nhất định- ngồi canh 
cha thức giấc thì đẩy ông trở lại 
giấc ngủ
chúng tôi không còn nhiều thời gian 
tôi không muốn ông ló mặt 
thêm- một khắc nào nữa 
nơi đời sống này
bây giờ ông bao nhiêu tuổi 
không phải ai cũng biết 
ban ngày ở hà nội 
hiện thời 
khá tăm tối
củi / lửa rồi 
đã tắt từ lâu 
trong lòng mọi người
với nhau- mỗi cuộc trò chuyện 
cùng cha 
chỉ còn thầm thì- hễ tôi đáp “vâng! thưa cha . . .” 
lập tức ông xoay mặt vào bóng tối 
khóc rấm rứt
sầu khổ- tôi 
ngửa ra ngó bầu trời cao 
nhiều ngôi sao nhỏ thừa lúc hắt tàn tro 
phủ mặt
cha rên lên mỗi bận mỗi 
lâu hơn
giữa ngôi nhà xiêu vẹo 
cuối con hẻm số 12/25 
đường nguyễn khoái- mái trống hoác
ông cựa mình liên tục trên 
ngọn đèn dầu 
thắp 
đầu mùa xuân 1917 bấc chưa lụn
tôi dợm thổi- bao phen cha ú ớ 
ngoái nhìn 
thấy tiếng ông che kín hai hốc mắt
chừa vừa đủ 
lỗ nhỏ- cỡ đầu đốt nhang 
cốt để nhìn lên dòng lịch sử 
thủng 
từng lỗ lớn
– sâu hun hút!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Làm thế nào Trung Hoa thắng cuộc chiến ở Biển Đông mà không bắn một phát súng



Bill Gertz
Bình Yên Đông lược dịch
Asia Times – 10 tháng 1 năm 2017
clip_image002
Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh của Trung hoa ở Biển Đông [Ảnh: Reuters]

Trung Hoa đang tiến hành một chiến dịch chiến tranh thông tin rộng rãi như là một phần của một nỗ lực được che giấu để kiểm soát Biển Đông – trong ngôn từ của chiến lược gia Tôn Tử, không cần bắn một phát súng.
Những cuộc tấn công điện toán của Trung Hoa được thực hiện một cách bao quát vào các quốc gia trong khu vực cùng với những hoạt động để gây ảnh hưởng chánh trị được thiết trí nhằm thuyết phục sai lầm cộng đồng thế giới rằng vùng biển, từ xưa, là lãnh hải thuộc chủ quyền của Trung Hoa.
James Clapper, Giám đốc tình báo quốc gia Hoa Kỳ, nói với Thượng viện hôm tuần qua rằng những cuộc tấn công điện toán gây hấn của Trung Hoa đang tiếp diễn. “Trung Hoa tiếp tục thành công trong việc điều khiển gián điệp điện toán đối với Chánh phủ Hoa Kỳ, với các đồng minh của chúng ta, và các công ty Hoa Kỳ”.
Ở Biển Đông, nỗ lực được che giấu duy trì ở mức độ thấp trong 10 năm qua khi Trung Hoa xây dựng các đảo nhân tạo rộng tổng cộng trên 3.000 acres và trong những tháng gần đây bắt đầu quân sự hóa các đảo này.
Mục tiêu khác của hoạt động thông tin là làm giảm bớt tầm quan trọng của các hoạt động của Bắc Kinh ở Biển Đông trong một cố gắng có tính toán để tránh khiêu khích Hoa Kỳ.
Chương trình chiến tranh thông tin Biển Đông được phác họa trong quyển sách của tôi, iWar: War and Peace in the Information Age (Chiến tranh Thông tin: Chiến tranh và Hòa bình trong Thời đại Thông tin), phát hành vào ngày 3 tháng 1.
James Fanell, Đại úy Hải quân Hoa Kỳ hồi hưu, nguyên Giám đốc tình báo của Hạm đội Thái Bình Dương chuyên trách về Trung Hoa sự vụ nói: “Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã nghiên cứu cách tiếp cận của Hoa Kỳ với chiến tranh thông tin từ thời Chiến tranh Lạnh và đã thành công trong việc đặt mình vào vị trí ‘đáng tôn trọng’ so với anh em của họ ở Nga và ‘Nga Ngày nay (Russia Today (RT))’ vụng về.”
Fanell xem chiến tranh thông tin của Trung Hoa nhắm vào Hoa Kỳ và việc thiếu khả năng để nhận thức sự nguy hiểm của con ếch sống đang bị luộc một cách chậm rãi. Ông nói: “Nhiệt độ trong hồ chỉ tăng mỗi lần 1 độ”.
Cho đến khi Tòa Trọng tài Thường trực ra phán quyết chống lại những tuyên bố nới rộng chủ quyền của Trung Hoa ở Biển Đông, Trung Hoa dường như thành công trong việc lừa gạt thế giới tin vào lập luận Biển Đông là của họ từ ngàn xưa và những tuyên bố của các quốc gia khác xác nhận Biển Đông là hải phận quốc tế là sai.
Bắc Kinh cũng loan báo, đầy ý nghĩa, rằng bất cứ ý định nào chống lại các tuyên bố này sẽ tạo nên một sự đe dọa đối với quyền lợi quốc gia cốt lõi của Trung Hoa – ngôn từ được xem như là căn bản cho việc tiến hành chiến tranh để bảo vệ những quyền lợi đó.
Chiến dịch sử dụng một sự kết hợp phức tạp của chiến tranh thông tin và các thủ thuật gian dối của Trung Hoa đã làm cho Hoa Kỳ bỏ qua vấn đề lúc ban đầu, và sau đó với ý định miễn cưỡng, qua các tuyên bố công khai, để tránh thêm vào vũ khí và cơ sở quân sự.
Tuy nhiên, vào cuối năm rồi, mọi việc đã quá trễ. Trung Hoa đã hoàn tất việc xây dựng một loạt căn cứ quân sự ở Biển Đông, trước hết trên Đảo Woody thuộc Quần đảo Hoàng Sa, ở phía bắc, và rồi 3 tiền đồn trong Quần đảo Trường Sa ở phía nam.
Trong bóng tối, Trung Hoa đã phóng ra một cuộc hành quân thông tin và chiến tranh điện toán hung hăng chống lại các quốc gia trong khu vực bắt đầu khoảng 2010, sử dụng những đơn vị chiến tranh điện toán quân sự đặt căn cứ trong khu quân sự Chengdu dưới mã số Đơn vị 78020. Không có chánh phủ nào thoát khỏi những cuộc tấn công liên quan đến việc đánh phá điện toán đối với các hệ thống máy tính ở Cambodia, Indonesia, Malysia, Mayanmar, Nepal, Philippines, Singapore, Thái Lan, và Việt Nam.
Một phúc trình của Công ty an ninh điện toán ThreatConnect cho biết: “Chúng tôi đánh giá tâm điểm của Đơn vị 78020 là Biển Đông giàu tài nguyên đang bị tranh chấp, nơi mà Trung Hoa ngày càng xác nhận một cách gây hấn chủ quyền lãnh thổ của họ đi cùng với việc thu thập nhanh tin tình báo. Những dính líu chiến lược với Hoa Kỳ không chỉ bao gồm liên minh quân sự và đối tác an ninh trong khu vực, mà còn tạo nguy cơ cho một trục lộ quan trọng của thương mại quốc tế, qua đó hàng ngàn tỉ đô la trong mậu dịch toàn cầu đi qua hàng năm”.
Biển Đông được sử dụng cho mậu dịch quốc tế với số tiền lên đến US$5.000 tỉ mỗi năm.
Mục tiêu của Trung Hoa trên biển là áp đặt ưu thế trong khu vực và đẩy lui Hải quân Hoa Kỳ, một lực lượng đã duy trì khu vực như là vùng tự do và rộng mở cho mậu dịch quốc tế trong nhiều thập niên.
Chiến dịch chiến tranh thông tin chú trọng vào tất cả các chánh phủ ở Đông Nam Á, kể cả bộ chỉ huy của Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (Association of Southeast Asian Nations (ASEAN)) gồm 10 nước và các tổ chức năng lượng công và tư. Hoạt động gồm có đánh cắp dữ kiện, để có tin tức thương mại có giá trị và những bí mật của chánh phủ ngoại quốc có thể cung cấp cho các công ty của Trung Hoa hay dùng để thương lượng.
Về lâu dài, các tin tặc quân sự Trung Hoa đạt tới con đường chiến lược để nhắm vào các hệ thống máy tính của chánh phủ để có thế tấn công hay tắt máy trong một cuộc khủng hoảng hay xung đột, hay được dùng để phổ biến tin tức sai lạc trong nội bộ để gây bối rối và làm suy yếu kẻ thù của Trung Hoa.
Đối với chiến dịch Biển Đông, Trung Hoa sử dụng một hệ thống rộng rãi của hàng trăm địa chỉ Phương pháp gởi Dữ kiện (Internet Protocol (IP)) mà trong vài trường hợp chỉ được dùng 1 tiếng đồng hồ trước khi bị hủy – tất cả dưới sự kiểm soát của một phương pháp được thiết trí để tránh bị phát hiện bởi dịch vụ an ninh, cả chánh phủ lẫn tư nhân.
Qua những hoạt động chiến tranh thông tin này, Trung Hoa giành được quyền kiểm soát lớn dần ở Biển Đông và dùng nhiều thành phần của sức mạnh quốc gia với mục tiêu rộng lớn hơn để gây ảnh hưởng và cuối cùng áp đặt kiểm soát chánh trị trong toàn thể khu vực.
Cái bóng của chiến tranh thông tin tiêu biểu cho các hoạt động mà Trung Hoa can dự vào không chỉ ở Đông Nam và Đông Bắc Á mà còn trên toàn cầu như một phần của một nỗ lực cho sự công nhận và thống trị thế giới.
Ngày nay Trung Hoa dùng chiến tranh thông tin chiến lược để đánh bại đối thủ chánh của nó: Hoa Kỳ. Yêu sách của Trung Hoa trong việc kiểm soát truyền thông xã hội và Internet là một phần của chiến tranh thông tin chống lại Mỹ và phải được kháng cự lại nếu xã hội tự do và cởi mở và kỹ thuật thông tin mà họ sử dụng rộng rãi còn thịnh hành. Trung Hoa vẫn là mối đe dọa chiến lược nguy hiểm đối với Mỹ – cả về thông tin lẫn quân sự.
Sơ lược về tác giả
clip_image004
Bill Gertz là nhà báo và tác giả có nhiều thập niên theo dõi những hoạt động an ninh quốc gia và quốc phòng. Ông là tác giả 6 quyển sách về an ninh quốc gia, kể cả quyển iWar: War and Peace in the Information Age (Threshold Editions).
B.Y.Đ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Năm người thầy cần phải có:

Trên đường đời, mỗi bước đi đều không hề dễ dàng, sẽ luôn có những vấp váp, tổn thương… Ở mỗi giai đoạn, sẽ luôn có những vị “thầy” xuất hiện giúp bạn vượt qua. Họ không ở đâu xa, nhưng bạn nhất định cần nắm chắc.


tự tin, nỗ lực, người thầy, Bài chọn lọc,
Tri thức sẽ dạy bạn cách thay đổi cuộc sống. (Ảnh: Internet)
1. Tri thức

Người thầy đầu tiên, là tri thức.
Tri thức chính là bảo bối của vận mệnh, nó sẽ dạy bạn làm thế nào để thay đổi cuộc sống của mình!
2. Cảm hứng
Người thầy thứ hai, chính là cảm hứng.
Cảm hứng là người thầy tốt nhất của bạn, nó sẽ dạy cho bạn cách để theo đuổi lý tưởng của riêng mình.
tự tin, nỗ lực, người thầy, Bài chọn lọc,
Cảm hứng sẽ dạy cho bạn cách để theo đuổi lý tưởng của riêng mình. (Ảnh: Internet)
3. Nỗ lực
Người thầy thứ ba, chính là nỗ lực.
Nỗ lực giúp bạn tiến về phía trước. Nó sẽ dạy cho bạn biết rằng đằng sau thành quả đạt được là những giọt mồ hôi!
4. Lạc quan
Người thầy thứ tư là lạc quan.
Lạc quan là vị thuốc tốt cho cuộc đời của bạn, nó sẽ dạy bạn biết làm thế nào để đối mặt với cuộc sống!
tự tin, nỗ lực, người thầy, Bài chọn lọc,
Lạc quan sẽ dạy bạn biết làm thế nào để đối mặt với cuộc sống! (Ảnh: Internet)
5. Tự tin
Người thầy thứ năm là tự tin.
Tự tin là bạn đã thành công một nửa, nó sẽ dạy cho bạn biết rằng chỉ cần một chút tự tin + nỗ lực = thành công!
Hãy thử kiểm tra con đường nhân sinh của bạn, xem thử có phải đã từng nhận sự trợ giúp của 5 người thầy này hay không?
Năm vị “thầy” này lúc nào cũng xuất hiện trong tâm chúng ta, là một phần trong sinh mệnh của chúng ta, chính là để giúp chúng ta trở nên tốt đẹp hơn, vững vàng hơn trên con đường phía trước.
Tuệ Tâm, theo Cmoney

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quái gở:

Chủ trương đóng cửa với thế giới, Bắc Triều Tiên được coi là một đất nước bí ẩn. Ngoài ra, chính quyền nước này cũng thường có những hành động “không bình thường” khiến thế giới không thể hiểu nổi…

Bắc Triều Tiên, 25 chuyện khác người,
Người dân Bắc Triều Tiên đang cúi đầu trước tượng của ông Kim Il-sung (trái) và ông Kim Jong-il. (Ảnh: wiki)
1. Cần sa là hợp pháp
Tại Bắc Triều Tiên, cần sa không bị luật pháp cấm cản. Đầu năm 2013, phóng viên tự do Darmon Richter đã đi mua cần sa bán công khai ở chợ tại Bình Nhưỡng và chụp hình lại, sau đó ông đã chia sẻ lên blog cá nhân.
2. Cách tính năm
Đa số các nước trên thế giới dùng Tây lịch, thế nhưng cho đến nay, Bắc Triều Tiên vẫn sử dụng thứ lịch riêng của họ, với họ năm nay là năm 104. Vì năm 1997 Bắc Triều Tiên đã thông qua loại lịch của riêng họ, dùng năm sinh của ông Kim Il-sung (1912) là năm đầu tiên.
3. Bầu cử

Thực tế Bắc Triều Tiên không theo chế độ thế tập, cứ 5 năm họ tổ chức bầu cử một lần, lãnh đạo Bắc Triều Tiên được chọn qua bầu cử, còn tỉ lệ phiếu bầu cho lãnh đạo luôn tuyệt đối 100%. Nguyên nhân vì sao? Vì chỉ có một lựa chọn trong bầu cử.
4. Không có đèn giao thông
Trên đường phố Bắc Triều Tiên không có đèn giao thông xanh đỏ, không có bất cứ thứ đèn tín hiệu giao thông nào. Thay vào đó họ dùng một nữ cảnh sát chỉ huy giao thông. Bắc Triều Tiên không xảy ra rối loạn giao thông, vì chỉ quân nhân mới có xe hơi cá nhân.
5. Sân thể thao lớn nhất thế giới
Tuy đất nước Bắc Triều Tiên không lớn, nhưng họ lại có sân vận động có sức chứa 150.000 người: đó là sân vận động Rungra 51. Nơi đây từng diễn ra hoạt động biểu diễn hoành tráng nhất thế giới: đồng diễn thể dục khổng lồ “Arirang” với 100.000 người tham gia.
Bắc Triều Tiên, 25 chuyện khác người,
Một màn đồng diễn Arirang ở Bắc Triều Tiên. (Ảnh: Internet)
6. Trừng phạt ba đời
Ở Bắc Triều Tiên, nếu một người phạm pháp bị tống vào nhà tù thì có thể liên lụy đến 3 đời người thân. Cả cha mẹ và con cái họ cũng bị trừng phạt, bị bắt đi cải tạo lao động. Vì luật của Bắc Triều Tiên có điều “trừng phạt ba đời”.
7. Học đàn phong cầm
Ở Bắc Triều Tiên rất thịnh hành đàn phong cầm. Vào đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, tất cả các thầy cô giáo đều buộc phải học chơi đàn phong cầm. Đến nay, loại nhạc cụ này vẫn được nhiều người Bắc Triều Tiên quan tâm.
8. Làng làm mẫu
Gần vĩ tuyến 38, Bắc Triều Tiên có làng Hòa Bình, sau chiến tranh Triều Tiên được sử dụng như một phương thức đối chọi với Hàn Quốc, được xây dựng thành “làng làm mẫu”. Làng này tuy không có dân cư sinh sống nhưng luôn được chiếu sáng, có đường sá gọn gàng sạch sẽ, tạo cho mọi người cảm giác lầm lẫn có người sinh sống. “Hành động giả” này của chính quyền Bắc Triều Tiên cũng tốn rất nhiều công sức.
9. Hiến pháp chỉ dùng để đọc
Trong Hiến pháp Bắc Triều Tiên cũng có những nội dung về tự do ngôn luận, bầu cử dân chủ và tự do tôn giáo, nhưng những vấn đề này không đi vào thực tế cuộc sống.
10. Bắt cóc đạo diễn làm phim
Ông Kim Jong-il rất xem trọng phát triển công nghiệp điện ảnh, vì thế đã từng bắt cóc đạo diễn Shin Sang-ok và người vợ là diễn viên Choi Eun-hee người Hàn Quốc đến Bắc Triều Tiên làm phim. Sau 8 năm bị bắt họ mới trốn thoát được trong một chuyến đi công tác.
Bắc Triều Tiên, 25 chuyện khác người,
Ông Kim Jong-il đứng giữa ông Shin Sang-ok và bà Choi Eun-hee. (Ảnh: Internet)
11. Godzilla của Bắc Triều Tiên
“Quái thú Bình Nhưỡng (Pulgasari)” là phiên bản Godzilla của Bắc Triều Tiên, là bộ phim “quái thú” hàng đầu của nước này. Sau khi bộ phim vừa hoàn thành thì đạo diễn Shin Sang-ok trốn thoát, nhưng ông Kim Jong-il không thừa nhận Shin Sang-ok là đạo diễn của bộ phim này.
12. Lãnh đạo vĩnh cửu
Bắc Triều Tiên có “lãnh đạo vĩnh cửu”, đó là Kim Il-sung (Kim Nhật Thành). Cho dù ông ấy đã qua đời nhiều năm và vai trò lãnh đạo được trao cho con và cháu, nhưng Kim Il-sung vẫn được xem là “lãnh đạo vĩnh cửu”.
13. Gặp lãnh tụ là khóc như mưa
Ở Triều Tiên, nước mắt được coi là biểu tượng của lòng trung thành tuyệt đối với lãnh tụ. Vậy nên, hễ gặp lãnh tụ là người dân Bắc Triều Tiên từ trẻ đến già đều ‘khóc như mưa’.
Bắc Triều Tiên, 25 chuyện khác người,
14. Rượu mạnh (Brandy)
Công ty Hennessy từng tiết lộ, khách quý nhất của họ là ông Kim Il-sung. Từng có thông tin, hàng năm ông Kim Il-sung chi khoảng 7,63 triệu đô la Mỹ để nhập khẩu rượu mạnh.
15. Kỳ lân
Nhà khoa học của Bắc Triều Tiên vô cùng lợi hại, vì theo truyền thông nước này thì những nhà khoa học không chỉ phát hiện ra hang của kỳ lân mà còn tin hang này thuộc về con kỳ lân do Đông Minh Vương cưỡi (người sáng lập nên vương quốc Cao Câu Ly cổ đại).
16. Giải trí
Người Bắc Triều Tiên giải trí như thế nào? Họ có ba khu vui chơi lớn ở Bình Nhưỡng, trong đó có công viên nước. Tuy nhiên không phải ai cũng có thể được thụ hưởng.
17. Việc được hoan nghênh nhất
Có một việc được chính quyền Bắc Triều Tiên hoan nghênh nhất: đi thăm quan thi thể ông Kim Jong-il.
18. Luật bóng rổ
Bắc Triều Tiên quả thật khác biệt, thậm chí đến cả luật ghi điểm trong bóng rổ, nhiều thứ hoàn toàn khác với giải nhà nghề NBA. Ví dụ ném phạt mà không vào rổ là bị trừ điểm.
19. Người Mỹ tự nguyện sống tại Bắc Triều Tiên
Có một người Mỹ tên Joseph Dresnok là người Mỹ duy nhất cho đến nay vẫn sống khỏe mạnh ở Bình Nhưỡng. Sau chiến tranh Triều Tiên, ông đã vượt biên giới vào Bắc Triều Tiên. Khi đó Joseph Dresnok cũng gặp 3 chiến binh người Mỹ khác chạy vào Bắc Triều Tiên, nhưng về sau cả 3 người kia đều bỏ đi, hiện chỉ còn mình Joseph Dresnok chọn quyết định ở lại.
20. Ba kênh truyền hình
Bắc Triều Tiên chỉ có ba kênh truyền hình, trong đó hai kênh chỉ phát vào cuối tuần, kênh còn lại thì chỉ chiếu vào buổi tối. Hàng nhập lậu mà Bắc Triều Tiên thích nhất là gì? Đó chính là vở nhạc kịch ‘Giặt quần áo’ của Hàn Quốc.
21. Trong 10 nước sản xuất rau quả hàng đầu thế giới
Cho dù người dân Bắc Triều Tiên thường xuyên thiếu ăn, nhưng đây lại là nước sản xuất rau quả hàng đầu thế giới. Đây là thực tế, vì đa số đồ ăn không thể trực tiếp đến tay người dân Bắc Triều Tiên.
22. Học trò trả phí sưởi ấm và bàn ghế
Có ba thứ miễn phí mà người dân Bắc Triều Tiên được hưởng đó là giáo dục, nơi cư trú và phí y tế. Tuy nhiên, đối với học trò thì dường như chỉ có học phí là được miễn, toàn bộ những thứ khác phải chi tiền, ví dụ bàn ghế thì phải bỏ tiền ra mua.
23. Bình Nhưỡng chỉ dành cho tinh anh
Thủ đô Bình Nhưỡng có khoảng 3 triệu người, nhưng đối với người dân ở nhiều nơi khác thì nơi này không khác gì một “thiên đường” xa vời, vì chỉ giới “tinh anh” mới có khả năng ở nơi này.
24. Tài nguyên… phân và nước tiểu
Nguồn tài nguyên của Bắc Triều Tiên thiếu thốn, và họ cũng rất thiếu… phân bón. Để gia tăng sản lượng, chính quyền Bắc Triều Tiên có phương pháp “tiên tiến”, theo đó họ ra lệnh phải thu giữ lại một lượng nhất định phân và nước tiểu của các gia đình.
25. Một nửa dân số nghèo khổ cùng cực
Theo định nghĩa của Ngân hàng thế giới, một người chi phí cuộc sống trung bình một ngày chưa đến 1,25 đô la Mỹ là thuộc diện cực nghèo. Nhưng trong dân số hơn 24 triệu người ở Bắc Triều Tiên thì có hơn một nửa số dân thiếu thốn nhu cầu sinh hoạt cơ bản.
Theo trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam thua Thái Lan 16 năm phát triển và chưa đuổi kịp được Philippines


Việt Nam thua Thái Lan 16 năm phát triển và chưa đuổi kịp được Philippines
Tại Hội nghị tổng kết công tác ngành năm 2016, ông Nguyễn Chí Dũng, Bộ trưởng Bộ KH&ĐT nêu rõ hiện nền kinh tế đã và đang bộc lộ rất nhiều điểm nghẽn từ bộ máy, từ con người, từ cách quản lý cũ khi thế giới đang thay đổi hàng ngày, hàng giờ.
"Chúng ta chưa giải được bài toán tại sao tăng trưởng vẫn dưới tiềm năng và nền kinh tế trước nguy cơ rơi vào bẫy thu nhập trung bình đang hiện hữu", ông Dũng nói.
Dù có nhiều đột phá đổi mới, nhưng Việt Nam vẫn chưa đuổi kịp và giảm khoảng cách phát triển với các nước trong khu vực
Để minh họa cho sự gấp gáp phải đổi mới, cải cách nền kinh tế, ông Dũng nêu ví dụ: "Mỗi sáng ở Châu phi một con linh dương thức dậy, nó phải hiểu rằng phải chạy nhanh hơn con sư tử chạy nhanh nhất không thì sẽ chết. Ngược lại con sư tử cũng phải hiểu rằng nó phải chạy nhanh nhất, hơn cả linh dương, không thì cũng chết đói. Và trong quy luật tự nhiên thì không chạy nhanh sẽ đào thải".
Chính vì vậy, vị trưởng ngành KH&ĐT - đơn vị được coi là kiến trúc sư trưởng cho đổi mới, cải cách nền kinh tế khẳng định: Đã đến lúc phải nghiêm túc và tìm cho được lời giải tại sao tăng trưởng của chúng ta vẫn dưới tiềm năng; tại sao nguy cơ tụt hậu vẫn hiện hữu với đất nước; làm thế nào để vượt qua bẫy thu nhập trung bình… Tăng trưởng cao nhưng chúng ta vẫn là tăng trưởng thâm dụng vốn, lao động giá rẻ và khai thác tài nguyên.
Bộ trưởng Dũng cho rằng: “Chúng ta đã không còn là một quốc gia nghèo, chậm phát triển nhưng chặng đường phát triển thành quốc gia giàu mạnh thì còn rất dài. Nếu phải mất 25 năm nữa đổi mới để đạt tư cách đang phát triển ở mức thu nhập trung bình thấp. Để trở thành 1 nước thu nhập trung bình cao và phát triển thì chúng ta phải mất nhiều hơn thế, là tầm nhìn 30 – 50 năm nữa".
Riêng về ngành mình, ông Dũng tuyên bố và đề nghị mỗi cán bộ, cá nhân ngành KH&ĐT phải có khát vọng vươn lên, đổi mới... "Bộ sẽ không có chỗ cho những ai trì trệ, quan liêu, chậm đổi mới".
Theo Bộ trưởng Bộ KH&ĐT, hiện xét về quy mô nền kinh tế, Việt Nam hiện đứng thứ 6, thu nhập bình quân đúng thứ 7, về xếp hạng năng lực cạnh tranh đứng thứ 5… trong ASEAN. Tuy nhiên, các nước đứng trên Việt Nam không chờ chúng ta vượt qua. Các nước đứng sau Việt Nam hiện cũng đang cải cách mạnh mẽ, họ không chịu đứng sau và sẽ vượt qua Việt Nam nếu chúng ta cứ bước đi chậm trễ như hiện nay.
Cụ thể, so với Thái Lan, chúng ta sẽ mất 16 năm để đuổi kịp trình độ hiện tại của họ. So với Philippines, quốc gia đang cạnh tranh vị trí trực tiếp với Việt Nam thì chúng ta vẫn luôn ở vị trí bám theo họ mà chưa thu hẹp được khoảng cách, để vượt họ thì còn cả vấn đề lớn.
Do vậy, “Làm thế nào để rút ngắn khoảng cách thời gian này. Thời gian là vàng nhưng cũng là kẻ thù. Là vàng khi chúng ta tận dụng được cơ hội, hành động đúng để vươn kịp thời đại. Là kẻ thù khi chúng ta để chúng trôi đi một cách vô nghĩa”, Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng nói.
Trước quyết tâm của Bộ KH&ĐT, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh, tăng trưởng mà chỉ một bộ phận này giàu lên rất nhanh còn bộ phận kia nghèo đi thì không phải tăng trưởng tốt, bao trùm. Thủ tướng đề nghị, Bộ KH&ĐT phải có chương trình cải cách tốt nhất để xứng tầm kiến trúc sư trưởng của đất nước.
“Một kiến trúc sư giỏi là trong điều kiện nguồn lực eo hẹp nhất vẫn có thể đưa ra một thiết kế tốt nhất. Chúng ta đang trong bối cảnh nguồn lực eo hẹp vậy thì cách tính toán nào cho có hiệu quả nhất. Đó là câu hỏi, một bài toán lớn đặt ra cho Bộ KH&ĐT”, Thủ tướng nói.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

VỤ ÁN HỒ DUY HẢI: AI ĐANG BÓP CHẾT NỀN TƯ PHÁP NƯỚC NHÀ?

Nguyễn Đăng Quang

13-1-2017

Trên thế giới không một quốc gia nào dám khẳng định là nước mình không có án oan sai, nhưng cũng không một nhà nước nào lại nhẫn tâm bỏ qua, không xem xét những chứng cứ oan sai, dù chỉ là một dấu hiệu rất nhỏ! Song trong vụ án Hồ Duy Hải ở Long An thì lại hoàn toàn khác!

Cách đây 9 năm, vào tối 13/1/2008, hai nữ nhân viên Bưu cục Cầu Voi (huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An) bị sát hại dã man. Ngay sáng hôm sau, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an tỉnh Long An vào cuộc. Tất cả những ai có mặt tại Bưu cục Cầu Voi tối hôm trước (13/1/2008) đều bị CQĐT triệu tập, lấy lời khai. Sau khi sàng lọc, CQĐT “khoanh” nghi can có dấu hiệu đáng ngờ nhất là Nghị (trong vụ án này, danh tính Nguyễn Văn Nghị được thể hiện rõ trong Hồ sơ vụ án, một thanh niên nghiện ma túy, quê ở Cai Lậy, Tiền Giang). Nghị được CQĐT xác định là nghi can số 1. Nghị không chỉ là bạn của nạn nhân Hồng mà là người thường xuyên lui tới Bưu cục Cầu Voi thăm Hồng. Tất nhiên, Nghị là người có mặt tại hiện trường trong buổi tối xảy ra vụ án. Nhưng sau mấy ngày bị tạm giữ để phục vụ điều tra, Nghị được trả tự do một cách bất ngờ và đầy khó hiểu!

Người dân đang thắc mắc và nghi ngờ, thì 2 tháng sau, ngày 21/3/2008, CQĐT đột nhiên triệu tập Hồ Duy Hải để hỏi về tội cá độ bóng đá, rồi đọc lệnh bắt và khởi tố Hải về tội danh sát hại 2 nữ nhân viên Bưu cục Cầu Voi! Trong quá trình điều tra và xét xử Hải, cả 3 cơ quan tố tụng của tỉnh Long An là Điều tra (Công an), Truy tố (Kiểm sát), Xét xử (Tòa án) phạm phải rất nhiều sai sót, vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự. Luật sư Trần Văn Tạo, nguyên Phó Giám đốc CATp.HCM, một trong các luật sư được gia đình bị cáo mời bào chữa, nhận định về bản án tử hình tuyên cho Hồ Duy Hải như sau: “Bản án được xác lập theo một trình tự vi phạm nghiêm trọng quy định pháp luật tố tụng!”. 

Người viết bài này xin nêu lên 5 trong số các sai sót nghiêm trọng trong quá trình điều tra, truy tố và xét xử mà các cơ quan tố tụng tỉnh Long An mắc phải:

1/. Dấu vân tay để lại tại hiện trường không phải là của Hồ Duy Hải.

2/. Không có nhân chứng nào khẳng định nhìn thấy Hồ Duy Hải, và CQĐT cũng không chứng minh được đương sự có mặt tại hiện trường trong buổi tối xảy ra vụ án.

3/. CQĐT không tìm thấy và thu giữ được những tang vậy mà bị cáo Hồ Duy Hải khai đã dùng để gây án. CQĐT phải nhờ người ra chợ mua mới (dao và thớt) hoặc dùng chiếc ghế tương tự khác để thay thế cho “hung khí thật”!

4/. Hồ sơ vụ án bị làm sai lệch: Lời khai của Hồ Duy Hải trong bản cung bị tự tiện tảy xóa, sửa chữa, không có sự xác nhận của bị cáo. 

5/. HĐXX chỉ chọn và sử dụng những chứng cứ, lời khai có lợi cho việc buộc tội, ngược lại không sử dụng và loại bỏ những chứng cứ, lời khai có lợi cho việc gỡ tội! 

Thật không ai có thể hình dung nổi, sang đến thế kỷ XXI rồi, vẫn còn có những phiên tòa coi thường công lý, vi phạm nghiêm trọng các quy định của Luật Tố tụng Hình sự, như: Dấu vân tay thì không phải của Hồ Duy Hải nhưng vẫn khẳng định Hải là hung thủ. Nhân chứng thì Tòa không triệu tập. Tang chứng, vật chứng đều là ngụy tạo. Hồ sơ vụ án thì bị làm sai lệch, v.v…  Ấy thế mà Hồ Duy Hải vẫn bị tuyên án tử hình!

Sau khi Hồ Duy Hải bị 2 cấp tòa tuyên tội chết, thì ở địa phương (Long An) có dư luận râm ran rằng nghi can Nghị mới thực sự là hung thủ! Nguyễn Văn Nghị bị tạm giữ mấy ngày, rồi nhanh chóng được thả ra vì y là cháu ruột một quan chức rất to ngoài Trung ương, và còn có người chú dượng cỡ bự ở địa phương nữa! Thực hư việc này ra sao, rất cần các cơ quan chức năng làm sáng tỏ để giải tỏa sự hồ nghi của dư luận, kể cả dư luận cho rằng Hải bị khép tội chết là để “thế mạng” cho Nghị! 

Dưới đây, người viết xin nhấn mạnh đến một chứng cứ vô cùng quan trọng, không thể bỏ qua, đó là dấu vân tay. Như mọi người đều biết, trong mọi vụ án hình sự, đặc biệt là các vụ án giết người, thì chứng cứ quan trọng bậc nhất là dấu vân tay của thủ phạm để lại trên hiện trường và trên các hung khí gây án. Trong vụ án này, Ban Chuyên án (CQĐT) có tìm thấy nhiều dấu vân tay của hung thủ lưu lại tại hiện trường, nhưng tất cả các dấu vân tay này lại không phải là của Hồ Duy Hải!

Kết luận giám định số 158/KL-PC21 ngày 11/4/2008 của Phòng Khoa học Hình sự Công an tỉnh Long An đã khẳng định điều này: “Các dấu vết vân tay thu được tại hiện trường vụ án ngày 14/01/2008 tại Bưu cục Cầu Voi không phát hiện trùng với điểm chỉ 10 ngón tay in trên chỉ bản của Hồ Duy Hải”. Còn các hung khí mà Hồ Duy Hải khai sử dụng để sát hại 2 nạn nhân thì CQĐT không tìm thấy và thu giữ được. Con dao và cái thớt thì nhờ người ra chợ mua mới để thay thế, còn chiếc ghế inox có dính máu do không tìm thấy nên buộc CQĐT phải lấy chiếc khác tương tự để thế vào! Tất nhiên 3 “hung khí ảo” này không thể có dấu vân tay của Hồ Duy Hải cũng như của hung thủ thực sự mà dư luận cho rằng rất có thể là Nghị như đã nói ở trên!

Ngay sau khi được thả ra, Nghị liền bỏ trốn biệt tăm khỏi địa phương, đến nay đã 9 năm rồi vẫn bặt âm vô tín! Thế mà, không hiểu sao CQĐT Công an tỉnh Long An vẫn khởi tố và  khép tội Hồ Duy Hải là thủ phạm duy nhất của vụ án! Còn VKSND tỉnh Long An lại lập ra cáo trạng “đanh thép”, truy tố Hải tội danh “giết người, cướp tài sản”! Rồi sau đó, tại phiên sơ thẩm, TAND tỉnh Long An tuyên tử hình Hồ Duy Hải, và tại phiên phúc thẩm, TANDTC tại Tp.HCM tuyên y án tử hình Hải!

Việc xét xử và tuyên án tử hình Hồ Duy Hải, cả 2 cấp Tòa đều không dựa trên chứng cứ khoa học và cơ sở pháp lý, không chứng minh được Hải có mặt tại hiện trường vào thời điểm 2 nữ nạn nhân xấu số bị sát hại, và cũng không chưng ra được hung khí gây án (mà chỉ là “hung khí thay thế”!). Hai cấp Tòa đều hoàn toàn chỉ dựa trên cơ sở duy nhất là lời khai nhận tội của Hồ Duy Hải trước CQĐT để làm bằng chứng kết án tử hình nghi phạm Hồ Duy Hải!  Các nguyên tắc tố tụng như “Thượng tôn pháp luật”, “Không bắt oan người ngay, không bỏ lọt tội phạm”, “Xử đúng người, đúng tội”, “Suy đoán vô tội” và nhất là “Trọng chứng hơn trọng cung”, đều bị các cơ quan tiến hành tố tụng bỏ qua, không thực thi và áp dụng!

Tại Biên bản khám nghiệm hiện trường, CQĐT Công An tỉnh Long An có ghi rõ: “Trên kính cửa vào buồng ngủ có dấu vết đường vân”, “Ở mặt trong cửa kính trên cánh cửa buồng vệ sinh có một số dấu vết đường vân”, “Trên labo rửa có một số dấu vết đường vân”. Như vậy, hoàn toàn có thể khẳng định những dấu vân tay nói trên là của hung thủ giết 2 nữ nạn nhân, chứ không thể là của ai khác! Và kết quả giám định khẳng định đấy không phải là dấu vân tay của Hồ Duy Hải. Thế mà bản Cáo trạng số 97/QĐ-KSĐT, Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Long An vẫn kết luận thủ phạm giết người là Hồ Duy Hải: “Hải đã dùng tay thực hiện hàng loạt động tác như: đánh, bóp cổ, kéo xác, dùng dao, thớt, ghế đập đầu, cắt cổ 2 nạn nhân”.

Độc giả có thể so sánh và thấy rất rõ sự mâu thuẫn tréo ngoe giữa 2 văn bản trên! Còn tôi, người viết bài này, xin khẳng định rằng: Không thể kết án tử hình Hồ Duy Hải một khi Tòa và các cơ quan tiến hành tố tụng chưa xác định được chủ nhân của các dấu vân tay để lại trên hiện trường là của ai, và không chứng minh được Hồ Duy Hải có mặt tại Bưu cục Cầu Voi vào thời điểm xảy ra vụ án! Tử hình một người không trên cơ sở pháp lý và chứng cứ khoa học là vi phạm thô bạo pháp luật và là một tội ác!

Như vậy, phải đặt ra câu hỏi: “Các dấu vân tay thu được tại hiện trường không phải của Hồ Duy Hải thì là của ai?” Đây là nút thắt vô cùng quan trọng, và chỉ CQĐT Công an Long An mới có thể trả lời câu hỏi này! Trong số các dấu vân tay thu được trên hiện trường, nhất thiết phải làm rõ đấy là dấu vân tay của (những) ai? Có trùng với chỉ bản 10 đầu ngón tay của Nguyễn Văn Nghị, nghi can số 1 vụ án này hay không? Nhưng rất tiếc, CQĐT đã không trả lời được câu hỏi này, hoặc CQĐT thừa biết nhưng không công khai cho công luận rõ!

Một giả thiết khác là CQĐT quên, không lấy dấu vân tay của Nghị để giám định nên không trả lời được câu hỏi trên! Nếu vậy, việc rất đơn giản là CQĐT tái triệu tập Nguyễn Văn Nghị trình diện để lấy vân tay. Nếu không triệu tập được do Nghị đã trốn khỏi địa phương, thì CQĐT hoàn toàn có thể sử dụng tàng thư căn cước của Công an tỉnh Tiền Giang là nơi trước đây đã cấp CMTND cho nghi can Nghị!

Ngoài dấu vân tay không phải là của Hồ Duy Hải, trong quá trình xét xử, các cơ quan tố tụng tỉnh Long An còn mắc những sai sót nghiêm trọng sau:

– Một, trong cả 2 phiên tòa, Hội đồng Xét xử đều không triệu tập Nguyễn Văn Nghị như là một nhân chứng của vụ án!

– Hai, HĐXX không làm rõ vì sao toàn bộ các tài liệu, thông tin, bản tự khai (bút lục) cũng như Biên bản lấy lời khai của nghi can Nghị đều bị rút khỏi hồ sơ vụ án? Vậy ai là người đã rút và ai là người ra lệnh làm việc này?

– Ba, HĐXX phải làm rõ động cơ gây án và giết hại 2 nữ nhân viên Bưu cục Cầu Voi của Hồ Duy Hải. Đây là tình tiết rất quan trọng mà Tòa đã không làm rõ!

– Bốn, CQĐT đã không xác định được giờ chết chính xác của 2 nạn nhân. Đây là một thiếu sót lớn. Vì việc xác định thời gian chết cụ thể của từng nạn nhân là yếu tố không thể thiếu, từ đó mới có căn cứ để xác định thời điểm gây án, thời gian nghi can nào có mặt hiện trường! Hồ sơ vụ án của CQĐT không có tài liệu nào xác định giờ chết của 2 nạn nhân: Bản giám định pháp y, Giấy chứng tử, Bản trả lời về dấu vết trên cơ thể nạn nhân, v.v… đều để trống (không ghi) giờ chết của 2 nạn nhân. Thế nhưng tại sao bản Cáo trạng của VKSND Long An lại xác định thời gian mà Hồ Duy Hải gây án là vào 20h30’ tối ngày 13/01/2008!?

Dựa trên những thông tin và dữ liệu có được, bà Nguyễn Thị Loan, mẹ ruột  tử tù Hồ Duy Hải, với sự hỗ trợ pháp lý của luật sư Trần Hồng Phong, người đã suốt 9 năm qua luôn theo sát mọi diễn biến của vụ án, đã viết “ĐƠN TỐ GIÁC TỘI PHẠM” đề ngày 11/5/2015, gửi Giám đốc Công an tỉnh Long An và Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Long An, tố giác đích danh nghi can Nguyễn Văn Nghị là hung thủ đã giết hại 2 nữ nhân viên Bưu cục Cầu Voi tối hôm 13/01/2008! Trong đơn, bà Loan đã cung cấp nhiều bằng chứng, cơ sở và lý lẽ rất thuyết phục! “ĐƠN TỐ GIÁC TỘI PHẠM” này mãi đến ngày 14/6/2016, CQĐT Công an tỉnh Long An mới có Thông báo trả lời. Nhưng trong Thông báo này, CQĐT lại đưa ra một cái tên lạ hoắc là Nguyễn Hữu Nghị chứ không phải Nguyễn Văn Nghị như “ĐƠN TỐ GIÁC” của bà Nguyễn Thị Loan đã tố cáo, song CQĐT cũng không giải thích lý do khác nhau giữa 2 người mang tên là Nghị này?! Thông báo trả lời của CQĐT Công an Long An có 2 nội dung chính như sau:

– “Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An đã triệu tập, làm việc với Nguyễn Hữu Nghị (bạn của nạn nhân Hồng, nhân viên Bưu cục Cầu Voi) và thẩm tra, xác minh. Qua tài liệu thu tập được trong quá trình điều tra, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An có đủ cơ sở chứng minh Nguyễn Hữu Nghị ngoại phạm, không có liên quan đến vụ án 02 nữ nhân viên (Hồng và Vân) bị giết tại Bưu cục Cầu Voi”  

– “Qua nghiên cứu nội dung đơn, đối chiếu với quy định pháp luật, không có cơ sở để giải quyết theo trình tự, thủ tục giải quyết tố giác, tin báo về tội phạm quy định tại Điều 103 BLTTHS năm 2003”.  

Đúng là “Miệng quan có gang, có thép”! Trong đơn, bà Loan với sự hỗ trợ của luật sư Trần Hồng Phong, đã liệt kê hàng tá chứng cứ và cơ sở chứng minh Nghị là thủ phạm gây án, thế mà Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An lại khẳng định Nghị vô can, ngoại phạm; và kết luận “ĐƠN TỐ GIÁC” là không có cơ sở để giải quyết!? Nghị có mặt tại Bưu cục Cầu Voi tối hôm 13/1/2008 nên bị triệu tập, tạm giữ mấy ngày để điều tra, nhưng vì Nghị khai là 20h10’ tối đó có mặt ở quán cafê nên CQĐT coi đấy là bằng chứng ngoại phạm!

Tình tiết Nghị có mặt tại quán cafê lúc 20h10’ chưa phải là cơ sở kết luận đấy là bằng chứng ngoại phạm, vì nhiều khả năng vụ án xảy ra sau 21h30’ chứ không phải là 20h30’ như các cơ quan tố tụng xác định, vì thức ăn trong dạ dày 2 nạn nhân đã “nhuyễn”! Điểm mấu chốt, vô cùng quan trọng, đó là giám định dấu vân tay của Nghị có trùng với dấu vân tay của hung thủ để lại ở hiện trường hay không, thì CQĐT lại lảng tránh, không trả lời như đòi hỏi tại kiến nghị thứ 4 trong 5 kiến nghị bà Loan đã nêu trong “ĐƠN TỐ GIÁC”!

Một chi tiết hơi khó hiểu là sau hơn 1 năm (chính xác là 13 tháng 3 ngày) CQĐT mới trả lời người tố giác, trong khi Khoản 2 Điều 103 BLTTHS quy định thời hạn giải quyết tố giác là 20 ngày hoặc “Trong trường hợp sự việc bị tố giác…có nhiều tình tiết phức tạp hoặc phải kiểm tra, xác minh tại nhiều địa điểm thì thời hạn giải quyết tố giác có thể dài hơn, nhưng không quá 2 tháng”. Ấy vậy, chẳng ai thèm xin lỗi người đứng đơn tố giác cả!

Gần suốt 9 năm qua, bản thân tử tù Hồ Duy Hải, các luật sư và gia đình, đặc biệt mẹ ruột của Hải đã nhiều lần ra tận Hà Nội gửi đơn kêu oan, yêu cầu xem xét lại bản án và kiến nghị giám đốc thẩm vụ án này! Sáng ngày 4/12/2014, trước cổng TAND tỉnh Long An, em gái ruột cùng hơn một chục thân nhân của Hồ Duy Hải vật vã kêu khóc, kịch liệt phản đối việc mang Hồ Duy Hải ra tử hình vào ngày hôm sau, 5/12/2014, như kế hoạch đã định. Điều này buộc ông Phó Chánh án TAND tỉnh Long An phải chấp thuận với bút phê “Đồng ý” vào đơn xin hoãn tử hình của gia đình Hồ Duy Hải!

 Bà Lê Thị Nga, Ủy viên Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, khi còn là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp QH khóa XIII, bà được cử làm Phó Trưởng đoàn giám sát án oan sai của UBTVQH. Bà đã bỏ nhiều công sức nghiên cứu kỹ toàn bộ hồ sơ vụ án Hồ Duy Hải, đã vào tận trại giam để gặp trực tiếp tử tù Hồ Duy Hải, gặp và làm việc với mẹ ruột và dì ruột của Hồ Duy Hải, làm việc với Ban giám thị Trại giam tỉnh Long An. Bà đã có bản Báo cáo dài 10 trang đề ngày 10/02/2015, gửi Chủ tịch nước, Chánh án TANDTC, Viện trưởng VKSNDTC đưa ra kết luận và kiến nghị rất xác đáng, xin trích nguyên văn:

“Tòa án hai cấp kết tội Hồ Duy Hải là chưa đủ cơ sở vững chắc; có đủ căn cứ để giám đốc thẩm Bản án hình sự phúc thẩm số 281/2009/HSPT ngày 28/4/2009 của Tòa phúc thẩm Tòa án Nhân dân Tối cao tại Tp. Hồ Chí Minh. Bị cáo Hồ Duy Hải bị kết án mức hình phạt cao nhất là tử hình, nên để đảm bảo thận trọng, chúng tôi cho rằng cần phải xem xét, kháng nghị giám đốc thẩm vụ án này”.

Điều 273 Bộ luật TTHS (2003) quy định chỉ cần 1 trong 4 căn cứ thì có thể kháng nghị giám đốc thẩm một bản án đã có hiệu lực:

1-Việc điều tra xét hỏi tại phiên tòa phiến diện hoặc không đầy đủ;
2-Kết luận trong bản án không phù hợp với những tình tiết khách quan của vụ án;
3-Có sự vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng trong điều tra, truy tố hoặc xét xử;
4-Có những sai lầm nghiêm trọng trong việc áp dụng Bộ luật Hình sự.

Bà Lê Thị Nga khẳng định, vụ án Hồ Duy Hải không chỉ có 1 mà có đủ cả 4 căn cứ nói trên theo Điều 273 Bộ luật TTHS để kháng nghị giám đốc thẩm!

Phiên họp thứ 36 của UBTVQH khóa XIII (13/3/2015), nhiều thành viên Ủy ban Tư pháp của Quốc hội đã chất vấn gay gắt ông Trương Hòa Bình, Chánh án TANDTC, về các án oan sai, trong đó có vụ án Hồ Duy Hải. Nhưng ông Chánh án đã bất chấp sự thực khách quan, thẳng thừng bác bỏ đề xuất của nhiều ĐBQH là thành viên của Ủy ban Tư pháp là cần xem xét thận trọng vụ án Hồ Duy Hải, kể cả việc kháng nghị theo trình tự giám đốc thẩm! Ông khẳng định:  Chưa có căn cứ kháng nghị vụ Hồ Duy Hải, mặc dù có có một số thiếu sót trong quá trình thu thập chứng cứ của CQĐT. Viện KSNDTC cũng nhận định như vây! Ông còn nói quá trình điều tra, Hải không kêu oan và đã nhận tội, chỉ xin giảm án. Khi truy tố và xét xử, Hải cũng nhận tội, và khẳng định là không có bức cung, nhục hình! Quan điểm và ý kiến của ông Trương Hòa Bình bị gia đình tử tù Hồ Duy Hải phản ứng gay gắt, và cho rằng ông Chánh án đã không trung thực, “hoàn toàn bịa đặt, sai sự thật”, và phát biểu của ông “thể hiện sự quan liêu, thiếu trách nhiệm”!

Quá bức xúc với quan điểm và tư duy của người đứng đầu TANDTC, mẹ và dì ruột của Hồ Duy Hải, trong 6 tháng liền, từ tháng 3 đến tháng 9/2015, đã 6 lần (xin nhắc lại là 6 lần liên tục!) gửi “ĐƠN TỐ CÁO” đến Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ và Chủ tịch Quốc hội tố cáo đích danh và đòi “xử lý theo quy định của pháp luật” ông Chánh án TANDTC Trương Hòa Bình, đồng thời kiến nghị xem xét lại toàn bộ vụ án này theo trình tự, thủ tục giám đốc thẩm! Nhưng đến nay, đã hơn một năm rồi, “ĐƠN TỐ CÁO” của gia đình Hồ Duy Hải không hiểu sao chưa được giải quyết, rơi vào im lặng khó hiểu?! 

Gần chục năm qua, Đảng và Nhà nước ta đã và đang tiến hành công cuộc Cải cách Tư pháp mà trọng tâm là cải cách Ngành Tòa án để không còn xảy ra những vụ án oan, sai chấn động dư luận như các vụ Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang), Huỳnh Văn Nén (Bình Thuận), Đỗ Đăng Dư (Hà Nội), Ngô Thanh Kiều (Phú Yên), Trần Văn Thêm (Bắc Ninh), Lương Ngọc Phi (Thái Bình), Nguyễn Văn Chưởng (Hải Phòng), và mới đây nhất là vụ Hàn Đức Long (Bắc Giang) cùng rất nhiều vụ án oan sai khác,v.v.. Muốn thực sự xây dựng Nhà nước pháp quyền, dù là pháp quyền XHCN đi nữa, điều tiên quyết là không thể thiếu vắng một nền Tư pháp công minh, liêm chính, trong sạch và trên hết là thượng tôn pháp luật, hay nói một cách nôm na dễ hiểu là phải có một nền tư pháp tử tế!

Trong vụ án này, nếu những người đứng đầu ngành Tư pháp không lắng nghe người dân và các chuyên gia, không tuân theo lẽ phải và công lý, cứ một mực hành xử theo tư duy cũ, bác bỏ mọi kháng nghị giám đốc thẩm, không hủy án và điều tra, xét xử lại thì họ không chỉ giết một sinh mạng con người mà họ đang bóp chết cả một nền tư pháp quốc gia, nền tư pháp nước CHXHCN Việt Nam! Nếu họ giết được 1 người vô tội, chắc chắn họ sẽ chuốc lấy sự phản kháng không chỉ của gia đình người đó mà của hàng triệu, hàng chục triệu người khác nữa! Chúng ta hãy cùng nhau cứu lấy nền Tư pháp nước nhà!

Hà Nội, ngày 13/1/2017
N.Đ.Q

Phần nhận xét hiển thị trên trang