Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

Khi báo chí không còn phục vụ bạn đọc mà trở thành công cụ cho những kẻ lắm tiền


>> Con rồng pikachu ở Hải Phòng và "nguyện vọng nhân dân"
























BlueVN - Báo điện tử là những trang tin cung cấp thông tin, kịp thời, nhanh và chính xác đến cho bạn đọc. Nhưng gần đây, trong làng báo lại xuất hiện một thực trạng đáng buồn, đó là 1 số đầu báo đi vượt quá chức năng và giới hạn cho phép của mình, trở thành công cụ phục vụ cho một số đại gia lắm tiền nhiều của hay một nhóm lợi ích nhằm che đậy, bưng bít thông tin.

Nói có sách, mách có chứng. Điển hình là vụ sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất. Chính lãnh đạo Cục hàng không Việt Nam Ông Lại Xuân Thanh cho biết: “hoạt động của sân bay Tân Sơn Nhất đang quá tải, “tắc” cả trên trời lẫn dưới mặt đất.”

Tình trạng này ngày càng trầm trọng, khi mưa lớn sân bay biến thành sông, khi đêm đến thì máy bay không có chỗ trú phải “qua đêm” ở Cần Thơ… Ấy thế mà đại gia Dương Công Minh ông chủ tập đoàn Him Lam lại được sở hữu 157 ha đất trong sân bay làm sân golf, khách sạn…Nếu sân bay có diện tích đất này, thì sẽ không còn cảnh ùn tắc nữa. Nhưng có lẽ vị đại gia này sẽ không chịu buông bỏ “con gà đẻ trứng vàng” này.

Để có được diện tích đó, thế lực và các mối quan hệ đằng sau lưng đại gia này chắc chắn không phải vừa. Vụ này gây ồn ào trong dư luận nhiều năm qua, vậy mà hầu như không thấy 1 tờ báo nào lên tiếng, hoặc có phản ánh thì không đi thẳng vào vấn đề chính là “dẹp bỏ sân golf” mà cứ vòng vèo hướng dư luận sang những cách giải quyết khác: như mở rộng đường, xây dựng cầu, hay xây thêm sân bay khác để giảm tải. Phải chăng đại gia Dương Công Minh đã dùng tiền để bưng bít thông tin, mua chuộc tất cả các tờ báo lớn để họ không nhắc đến vụ này?

Hay vụ nước nắm nhiễm Asen gây chấn động dư luận cả nước. Vị đại gia thừa tiền và thủ đoạn, ông Nguyễn Đăng Quang – chủ tịch tập đoàn Masan, đã vung tiền mua chuộc cơ quan báo chí tung tin đồn thất thiệt nhằm độc chiếm thị phần.

Mà trang báo tiếp tay cho Masan lại là tờ Thanh Niên uy tín hàng đầu cả nước. Hiện vẫn chưa tìm ra được kẻ chủ mưu, nhưng trước mắt các sếp của báo Thanh Niên bị xử lý, TBT Nguyễn Quang Thông và P.TBT Đặng Thị Phương Thảo bị rút thẻ nhà báo và cách chức.

Báo chí càng thể hiện rõ bản chất vì tiền mà bóp méo sự thật qua vụ chung cư 50 tầng trên đường Giảng Võ – Hà Nội . Trong bài phát biểu nói về quy hoạch Hà Nội ngày 29/12, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhắn mạnh: “Không có lý thuyết quy hoạch nào cho phép xây chung cư 50 tầng ở Giảng Võ, Hà Nội”. Vậy mà 11 tờ báo uy tín như Zing, Vietnamnet, VTC, Soha, Vneconomy, Vietnamfinace, Viettimes, VOV News, Dân Việt, Nguoilaodong lại đua nhau giật tít làm sai lệch lời phát biểu của Thủ tướng.

Đáng nói hơn, chỉ trong thời gian ngắn sau đó, tất cả các trang báo trên đồng loạt gỡ bài hoặc thay đổi tít, biến 50 tầng thành “cao tầng” và bỏ luôn Giảng Võ ra khỏi bản tin.

Vì sao lại như thế? Giật tít câu view là cách kiếm tiền của các tờ báo “thị trường”. Tuy nhiên, khi chạm tới lợi ích của một vài đại gia lắm tiền nhiều của thì họ sẽ “xì tiền” ra để che đậy, bóp méo sự thật. Thật khủng khiếp đồng tiền có quyền lực sai khiến tất cả.

Vụ chung cư 50 tầng còn nóng trong dư luận, thì báo chí lại quay sang vụ diễn viên Minh Béo trở về Việt Nam sau khi bị phạt tù vì tội “ấu dâm” ở Mỹ. Liên quan đến vụ này, các trang báo Kênh 14 , Soha, Baomoi lại có bài viết mang tính chất tuyên truyền, cổ xúy, đưa thông tin ca ngợi diễn viên này như một người hùng nhằm mục đích câu view, câu like mà. Liệu con em hoặc người thân trong gia đình họ là nạn nhân của Minh béo, thì chắc hẳn những tay bồi bút này có viết những bài ca ngợi như thế không?

Qua vụ này, ngày 26/12/2016, Cục Phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử quyết định xử phạt vi phạm hành chính 3 trang thông tin điện tử tổng hợp: Soha, Kênh 14 và Baomoi, với tổng số tiền phạt 80 triệu đồng. Thiết nghĩ, nên xử phạt thật nặng để răn đe làm gương cho các tờ báo khác. Nếu không, sau này sẽ có nhiều tờ báo khác lại sai phạm tương tự, mà vi phạm nghiệm trọng hơn thế nữa, rồi đóng tiền phạt là xong chuyện. Vậy thì quá ư là dễ dãi đối với họ.

Một thực trạng đáng buồn và quá xót xa. Rồi đây sẽ còn bao nhiêu tờ báo nữa đi sai mục đích, chức năng, nhiệm vụ của mình. Không thể hiểu nỗi vì tiền mà họ xem thường bạn đọc, nên nhớ bạn đọc đủ thông minh để nhận ra được đâu là đúng và đâu là sai, và đâu là sự thật. Một lời khuyên chân thành tha thiết gửi đến cộng đồng báo chí, đừng vì thế lực của đồng tiền mà bưng bít, che đây thông tin 1 cách mù quáng, lan truyền thông tin không đúng mục đích nữa. Hãy làm cho tốt nhiệm vụ của mình.

Nguồn: Zing New / Vietnamnet

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nga can thiệp vào bầu cử tổng thống Mỹ như thế nào?

NguồnJoseph S. Nye, “The Kremlin and the US Election ”, Project Syndicate, 05/12/2016.
Biên dịch: Đặng Tấn Phước | Hiệu đính: Phạm Trang Nhung 
Đầu tháng 11, tổng thống Mỹ Barack Obama được cho rằng đã tự mình liên lạc với tổng thống Nga Vladimir Putin để cảnh cáo về những vụ tấn công mạng nhằm vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ. Tháng trước đó, Giám đốc Tình báo Quốc gia, James Clapper, và Jeh Johnson, Bộ trưởng An ninh Nội địa Mỹ, đã công khai cáo buộc những quan chức cao cấp nhất của Nga về việc dùng những vụ tấn công mạng để “can thiệp vào quy trình bầu cử của nước Mỹ.”
Sau cuộc bầu cử mùng 8 tháng 11, không xuất hiện chứng cứ rõ ràng rằng có sự xâm nhập, can thiệp vào các máy bầu cử hay các thiết bị bầu cử khác. Nhưng trong một cuộc bầu cử phụ thuộc vào 100.000 phiếu bầu ở ba bang chủ chốt, một vài nhà quan sát cho rằng sự can thiệp của người Nga vào quá trình bầu cử có thể đã có ảnh hưởng đáng kể.
Liệu những hành vi như vậy của Nga có thể bị răn đe trong tương lai? Việc răn đe luôn phụ thuộc vào việc răn đe ai hay răn đe cái gì.
Thật trớ trêu là răn đe các quốc gia không được sử dụng vũ lực có lẽ dễ hơn là răn đe họ không được có những hành động dưới mức đó. Nguy cơ về một cuộc tấn công bất ngờ như “Trân Châu Cảng trên mạng” có vẻ đã bị thổi phồng. Những cơ sở hạ tầng quan trọng như điện lực hay thông tin liên lạc có thể bị tấn công, nhưng các nước lớn lại thường bị ràng buộc vì sự phụ thuộc lẫn nhau. Và nước Mỹ đã tuyên bố rõ rằng việc răn đe không chỉ giới hạn ở hành động trả đũa trên mạng (dù việc đó là khả thi), mà còn có thể nhắm đến những khu vực khác với bất cứ công cụ nào họ muốn, từ việc chỉ trích trực diện và trừng phạt kinh tế đến sử dụng vũ khí hạt nhân.
Mỹ và các quốc gia khác, bao gồm Nga, đã đồng ý rằng những luật lệ về xung đột vũ trang được áp dụng cho cả không gian mạng. Việc một chiến dịch mạng có được coi như một cuộc tấn công vũ trang hay không phụ thuộc vào hậu quả của nó hơn là công cụ được sử dụng. Nó phải gây ra sự hủy hoại về tài sản hoặc thương tích hay thiệt mạng đối với cá nhân.
Nhưng còn việc răn đe những chiến dịch không tương đương với một cuộc tấn công vũ trang thì sao? Có những vùng xám mà trong đó những mục tiêu quan trọng (ví dụ như một quy trình chính trị tự do) không có vai trò mang tính chiến lược như hệ thống lưới điện hay hệ thống tài chính. Phá hủy những cái sau có thể gây thiệt hại về người và tài sản; can thiệp vào những cái trước đe dọa những giá trị chính trị cốt lõi.
Năm 2015, Nhóm Các Chuyên gia Chính phủ của Liên Hợp Quốc (bao gồm Mỹ, Nga, Trung Quốc, và hầu hết các quốc gia có năng lực mạng đáng kể) đã đồng ý với quy tắc không nhắm vào các cơ sở dân sự trong thời bình. Thỏa thuận này được ủng hộ bởi các nước thuộc G20 ở hội nghị thượng đỉnh của khối này năm 2015 tại Thổ Nhĩ Kỳ. Khi một cuộc tấn công mạng ẩn danh can thiệp vào hệ thống lưới điện của Ukraine tháng sau đó, một vài nhà phân tích nghi ngờ rằng chính phủ Nga đã sử dụng vũ khí mạng trong cuộc chiến hỗn hợp nước này đang tiến hành nhằm chống lại Ukraine. Nếu đúng là như vậy, điều đó có nghĩa là Nga đã vi phạm thỏa thuận họ vừa ký.
Nhưng ta nên hiểu hành động của Nga đối với bầu cử Mỹ như thế nào? Theo các quan chức Mỹ, các tổ chức tình báo Nga đã thâm nhập vào tài khoản email của nhiều quan chức quan trọng trong Đảng Dân Chủ và cung cấp dữ liệu để Wikileaks tuồn ra trong suốt cuộc bầu cử. Bằng cách đó, họ đã gây ra luồng tin tức bất lợi liên tục cho Hillary Clinton.
Sự quấy phá chiến dịch bầu cử của Đảng Dân Chủ mà Nga bị cáo buộc này rơi vào một vùng xám vốn có thể được hiểu như một chiến dịch tuyên truyền nhằm đáp trả lại tuyên bố “chương trình nghị sự tự do” cho Internet của Clinton năm 2010, hoặc là sự trả đũa cho cái mà các quan chức Nga cho là những chỉ trích của Clinton về việc Putin đắc cử năm 2012. Dù động cơ đó là gì thì nó cũng giống như một nỗ lực nhằm chọc phá quy trình chính trị Mỹ – chính xác là kiểu hiểm họa chính trị không mang tính sát thương mà chúng ta muốn răn đe trong tương lai.
Chính quyền Obama đã nỗ lực xếp hạng mức độ nghiêm trọng của các vụ tấn công mạng, nhưng lại không phân loại những điểm mơ hồ trong những vùng xám này. Năm 2016, Obama đối mặt với những lựa chọn khó khăn trong việc đoán định khả năng gây leo thang (căng thẳng) của việc ứng phó bằng các phương thức mạng hay bằng một phản ứng liên ngành như cấm vận. Chính quyền Obama không muốn tiến hành những biện pháp có thể sẽ làm gián đoạn cuộc bầu cử. Vì vậy, tám ngày trước cuộc bầu cử, Mỹ đã gửi tới Nga một lời cảnh báo về việc can thiệp vào cuộc bầu cử thông qua đường dây nóng kết nối các Trung tâm Giảm thiểu Hiểm họa Hạt nhân của cả hai nước, một đường dây được tạo ra ba năm trước để giải quyết những vấn đề lớn về mạng.
Vì hoạt động xâm nhập của Nga có vẻ đã chậm đi hoặc ngừng hẳn lại, chính quyền Obama coi việc cảnh báo như một phương pháp răn đe thành công. Nhưng một vài nhà phê bình cho rằng Nga đã đạt được mục đích chính của mình.
Ba tuần sau cuộc bầu cử, chính quyền Obama tuyên bố sẽ tiếp tục tin vào tính toàn vẹn tổng thể của hệ thống hạ tầng bầu cử Mỹ, và cuộc bầu cử là tự do và công bằng, xét từ phương diện an ninh mạng. Nhưng các quan chức tình báo vẫn tiếp tục điều tra ảnh hưởng của một chiến dịch chiến tranh thông tin lớn hơn của Nga, trong đó những thông tin sai lệch về Clinton được đưa ra nhằm gây ảnh hưởng đến các cử tri. Rất nhiều bản tin sai lệch xuất phát từ RT News và Sputnik, hai tờ báo thuộc nhà nước của Nga. Liệu điều này nên được coi là kiểu tuyên truyền truyền thống hay cái gì đó mới hơn?
Một nhóm nhà phê bình tin rằng mức độ can thiệp của quan chức chính quyền Nga vào quá trình bầu cử Mỹ năm 2016 đã đi quá giới han và không nên được cho là một kiểu hành vi trong vùng xám có thể chấp nhận được. Nhóm phê bình này đã cố gắng thuyết phục chính quyền Obama vạch mặt Nga, bằng cách cung cấp thông tin công khai, đầy đủ hơn về những gì mà tình báo Mỹ biết về hành vi của Nga, và bằng cách áp đặt cấm vận về tài chính và di chuyển với những quan chức cao cấp Nga được xác định (điều này đã được thực hiện – NBT). Tuy vậy, các quan chức Mỹ khác lại ngần ngại trong việc sử dụng các phương thức tình báo cho việc buộc tội, và lo ngại về khả năng leo thang căng thẳng.
Việc Nga can thiệp vào cuộc bầu cử Mỹ năm 2016 là giọt nước tràn ly. Với nhiều cuộc bầu cử quan trọng sắp diễn ra ở một số nền dân chủ phương Tây, các nhà phân tích sẽ theo dõi sát sao những bài học mà Kremlin thu được từ đó.
Joseph S. Nye, cựu Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng và chủ tịch Hội đồng Tình báo Quốc gia Hoa Kỳ, là Giáo sư tại Đại học Harvard. Ông là tác giả cuốn “Is the American Century Over?”
- See more at: http://nghiencuuquocte.org/2017/01/12/nga-can-thiep-vao-bau-cu-tong-thong-nhu-nao/#sthash.VWPITXbH.dpuf

Phần nhận xét hiển thị trên trang

11/01/1928: Stalin lưu đày Trotsky

Nguồn: “Stalin banishes Trotsky,” History.com (truy cập ngày 10/01/2015).
Biên dịch: Nguyễn Huy Hoàng
Vào ngày này năm 1928, Leon Trotsky, một nhà lãnh đạo của cuộc cách mạng Bolshevik và kiến trúc sư thời kỳ đầu của nhà nước Xô viết, đã bị trục xuất tới Alma-Ata ở vùng đất Liên Xô thuộc Trung Á xa xôi (nay là Almaty, thủ đô thương mại của Kazakhstan) theo lệnh của Stalin. Ông sống trong cảnh lưu đày ở đó một năm trước khi bị Stalin trục xuất vĩnh viễn khỏi Liên Xô.
Sinh ra ở Ukraine trong một gia đình mang dòng máu Nga-Do Thái năm 1879, Trotsky đi theo chủ nghĩa Marx khi còn là thiếu niên và sau này bỏ Đại học Odessa để giúp tổ chức Công đoàn Nam Nga (South Russian Workers’ Union) vốn hoạt động ngầm. Năm 1898, ông bị bắt giam vì các hoạt động cách mạng của mình. Năm 1900, ông bị lưu đày tới Siberia.
Năm 1902, ông trốn sang Anh bằng hộ chiếu giả dưới tên Leon Trotsky (tên khai sinh của ông là Lev Davidovich Bronshtein). Tại London, ông cộng tác với nhà cách mạng Bolshevik Vladimir Ilyich Lenin nhưng sau đó đứng về phía Menshevik vốn chủ trương một cách tiếp cận theo hướng dân chủ xã hội chủ nghĩa. Cùng với sự bùng nổ của Cách mạng Nga năm 1905, Trotsky trở về Nga và một lần nữa lại bị lưu đày đến Siberia khi cách mạng sụp đổ. Năm 1907, một lần nữa ông trốn thoát.
Trong thập niên sau đó, ông bị trục xuất khỏi một loạt các nước do lý tưởng cấp tiến của mình, sống ở Thụy Sĩ, Paris, Tây Ban Nha, và thành phố New York trước khi trở về Nga khi Cách mạng năm 1917 bùng nổ. Trotsky có vai trò hàng đầu trong việc giúp phái Bolshevik giành được quyền lực, kiểm soát phần lớn thành phố Petrograd trước khi Lenin trở về trong chiến thắng vào tháng 11.
Được bổ nhiệm làm dân ủy ngoại giao của Lenin, ông đã thương lượng với Đức nhằm chấm dứt sự tham gia của Nga trong Thế chiến I. Năm 1918, ông trở thành dân ủy chiến tranh và bắt đầu xây dựng Hồng quân, sau này đã thành công trong việc đánh bại phe đối lập chống cộng sản trong cuộc nội chiến Nga. Trong đầu những năm 1920, Trotsky có vẻ sẽ là người kế nhiệm Lenin, nhưng ông đã thua trong cuộc đấu tranh giành quyền kế nhiệm khi Lenin đổ bệnh năm 1922.
Năm 1924, Lenin qua đời, và Joseph Stalin trở thành nhà lãnh đạo của Liên Xô. Chống lại các chính sách đã được ban hành của Stalin, Trotsky kêu gọi tiếp tục tiến hành một cuộc cách mạng thế giới, điều chắc chắn sẽ dẫn đến việc giải thể nhà nước Xô viết. Ông cũng chỉ trích chế độ mới vì đã đàn áp dân chủ trong nội bộ Đảng Cộng sản và không thể phát triển việc lập kế hoạch phát triển kinh tế thích đáng.
Đáp lại, Stalin cùng những người ủng hộ ông đã phát động một cuộc phản công tuyên truyền chống Trotsky. Năm 1925, ông mất chức dân ủy chiến tranh. Một năm sau, ông bị khai trừ khỏi Bộ Chính trị và đến năm 1927 bị khai trừ khỏi Đảng. Tháng 1 năm 1928, Trotsky bắt đầu cuộc sống lưu đày của mình ở Alma-Ata và đến tháng 1 năm sau thì bị trục xuất khỏi Liên Xô vĩnh viễn.
Sau đó ông được chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ tiếp nhận và định cư trên đảo Prinkipo, nơi ông hoàn thành cuốn tự truyện của mình và lịch sử Cách mạng Nga. Sau bốn năm ở Thổ Nhĩ Kỳ, Trotsky tới sống ở Pháp và sau đó ở Na Uy và đến năm 1936 được cấp tị nạn ở Mexico. Định cư cùng gia đình ở ngoại ô Mexico City, ông bị kết tội phản quốc vắng mặt trong các cuộc thanh trừng đối thủ chính trị của Stalin.
Trotsky đã sống sót sau một cuộc tấn công bằng súng máy ở nhà nhưng đến ngày 20 tháng 8 năm 1940, ông bị một người cộng sản Tây Ban Nha, Ramon Mercader, đánh trọng thương bằng một chiếc rìu phá băng. Ông qua đời một ngày sau đó.
Xem thêm:

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xã hội bất an khi 'hàng nóng' được chào bán trên mạng


>> Quy hoạch là quy hoạch nào?
>> Đại án 9000 tỷ: Đề nghị cấm xuất cảnh bà Trần Ngọc Bích
>> Ông Vũ Quang Hải xin ở lại Sabeco như… nhân viên bình thường

Hồ Đông
























MTG - Chỉ cần vài cú nhấp chuột, vài tin nhắn cò kè về giá, ai cũng có thể đặt mua vô số thứ vũ khí nguy hiểm như mã tấu, roi điện, thậm chí các loại súng ngắn một cách dễ dàng.

Trong những năm gần đây, liên tục xảy ra những vụ án gây chấn động dư luận như thảm sát 6 người ở Bình Phước, cướp Ngân hàng BIDV tại Huế…Thủ phạm trong các vụ án này đều có trang bị vũ khí, công cụ hỗ trợ hoặc súng đạn. Tại cơ quan điều tra, các hung thủ khai nhận việc mua các công cụ hỗ trợ, vũ khí rất dễ từ các... mạng xã hội, website mua bán trực tuyến.

“Siêu thị hàng nóng” trên mạng xã hội

Chỉ cần “lượn” một vòng trên mạng xã hội Facebook với các từ khóa như “vũ khí tự vệ, súng ngắn, chợ vũ khí…” người ta dễ dàng thấy hàng chục page (trang) với vô số hình ảnh về “hàng nóng”.

Trong vai người mua vũ khí, phóng viên Báo điện tử Một Thế Giới đã liên lạc với chủ số điện thoại 09114754… hỏi về súng lục côn xoay với 6 viên đạn, người này báo giá 5 triệu đồng. Tiếp đó, chủ hàng còn báo giá về súng RG 90, băng 7 viên đạn với lời giới thiệu “RG 90 kích thước 190 x 110 x 2,5cm, trọng lượng 520 gr, chất liệu thép cao cấp toàn thân, chống trầy, chịu lực tốt, băng đạn 7 viên, cỡ đạn 9mm, cal 3.15mm, tầm chính xác 20 - 30m, sử dụng đầu đạn cao su, đầu đạn hơi cay và đạn nổ uy hiếp, trang bị khóa an toàn, bao da đeo, bộ vệ sinh súng, xuất xứ nhập khẩu chính thức hãng Rohm Đức, giá niêm yết 5 triệu rưỡi”. Khi được hỏi về độ sát thương của súng, người này khẳng định "bắn không chết cũng bị thương, súng cực mạnh, có thể áp chế người khác cả tinh thần lẫn sức khỏe". 

Trên một trang khác, những cây mã tấu tùy vào độ dài ngắn khác nhau, dao găm, dao bấm cũng được chào bán với những hình ảnh khá “sắc” với giá từ 200 nghìn đồng cho đến hơn 1 triệu đồng. Súng K59 được cho biết giá sẽ dao động tùy theo số lượng đạn mua thế nào. Về đạn của súng K59, mua lẻ giá 20 nghìn đồng/viên, mua hộp 50 viên giá 750 nghìn đồng. Mua càng nhiều thì giá sẽ càng rẻ.

Có những loại vũ khí được cho là khá tinh vi như súng bút bi với giá 1,2 triệu đồng, bao gồm đạn. Kìm điện cũng được chào bán với giá 900 nghìn đồng. Súng M1911 giá 3,2 triệu… Có thể nói, chỉ cần người có nhu cầu vào những trang mạng này đều có thể tìm được những loại công cụ, vũ khí hỗ trợ có tính sát thương cực cao một cách dễ dàng.

Phương thức giao dịch giữa các nơi bán này khá giống nhau, họ đều đề cao sự an toàn cho mình. Theo tìm hiểu, các đối tượng mua bán vũ khí khá tinh vi, phương thức hoạt động kín kẽ: Chúng bắt người mua chuyển tiền đặt cọc trước vào tài khoản, mà thường tài khoản này không phải của chúng. Sau đó chúng thuê chân rết đi giao hàng và lấy phần tiền còn lại. Nếu gặp phải lực lượng chức năng thì kẻ giao hàng xem như là dạng thí chốt, kẻ chủ mưu không hề hấn gì. 


Theo những người chào bán "hàng nóng", đây là hàng ngoại nhập 100% từ Nga, Đức và đặc biệt là Trung Quốc. Khi bị nghi ngờ về xuất xứ, những người này khẳng định "bao kiểm tra vì đây là hàng xịn". Trên thực tế thì các loại đồ này hầu hết đều là hàng nhập lậu từ biên giới về. 

Hệ lụy khôn lường

Trong vụ án thảm sát 6 người ở Bình Phước, 2 hung thủ Nguyễn Hải Dương, Vũ Văn Tiến khi đi gây án cũng mang theo các hung khí như súng bắn bi, súng điện, dao… để gây án. Chính việc sở hữu trái phép vũ khí, công cụ hỗ trợ đã tiếp tay cho chúng có thể thực hiện hành vi tội ác đến cùng một cách man rợ.  Vừa qua lại xảy ra vụ bắn người tại quận 11, TP.HCM đang khiến cơ quan chức năng đau đầu, dư luận xã hội hoang mang. Còn có rất nhiều vụ án mà hung thủ sử dụng các loại dao, mã tấu, công cụ hỗ trợ và súng. Nếu không thể tiếp cận với nguồn hàng nóng thì chúng đã không thể gây nhức nhối cho xã hội như hiện giờ.

Trong những năm gần đây, các cơ quan chức năng đã phanh phui nhiều đường dây mua bán vũ khí và công cụ hỗ trợ trái phép. Tuy nhiên, do lợi nhuận lớn nên nhiều người vẫn bất chấp pháp luật và hệ lụy nguy hiểm để kinh doanh trái phép mặt hàng này. Do vậy, các cơ quan chức năng cần đẩy mạnh hơn để dẹp loạn thị trường 'hàng nóng' trên mạng, đem lại bình yên cho xã hội.

Luật sư Nguyễn Đức Chánh (Đoàn luật sư TP. HCM) cho biết hành vi tàng trữ, mua bán các loại súng thuộc công cụ hỗ trợ, theo điểm a khoản 9 điều 3 Pháp lệnh quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ, nếu vi phạm thì tùy mức độ, hành vi vi phạm mà cá nhân, tổ chức có thể bị xử phạt hành chính theo điều 10, Nghị định số 167 ngày 12.11.2013 quy định mức phạt tiền tối đa lên đến 40 triệu đồng (đối với cá nhân), 80 triệu đồng (đối với tổ chức); hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo điều 233 Bộ luật Hình sự, mức hình phạt cao nhất là 5 năm tù giam.

Đối với cá nhân sở hữu, sử dụng loại súng bắn ra đạn sắt có độ sát thương cao thì với tính năng, tác dụng gần giống như súng cầm tay hạng nhỏ, những loại súng này có thể được xem là vũ khí quân dụng.
***

Dùng bưu điện giao hàng

Cuối tháng 10.2016, một đường dây mua bán trái phép vũ khí thô sơ, các loại công cụ hỗ trợ, được tổ chức giao dịch trên các trang mạng xã hội như: Facebook, Zalo, Waiber, Line,... rồi lợi dụng dịch vụ chuyển phát nhanh (hình thức COD) của bưu điện để giao hàng, đã bị Phòng CSĐT tội phạm hình sự Công an TP Hải Phòng phát hiện, triệt phá.

Thủ đoạn hoạt động của đường dây này là lên chợ Đồng Đăng thuộc tỉnh Lạng Sơn, mua với số lượng lớn các loại vũ khí thô sơ như: dao, kiếm, đao, côn 3 khúc và các loại công cụ hỗ trợ như: dùi cui điện, súng điện, đèn pin chích điện, ĐTDĐ chích điện,... có thể gây tê liệt người bị hại, giá thành từ 300 nghìn đồng đến 7 triệu đồng.

Đây là vũ khí thô sơ và công cụ hỗ trợ mà bọn tội phạm đã từng sử dụng, gây ra nhiều trọng án. Sau khi nhập hàng, các đối tượng bọc kín, ngụy trang và đưa lên xe ô khách chở về Hải Phòng. Thông qua các trang mạng xã hội, các đối tượng chào hàng công khai, rộng rãi.

Để khỏi bị cơ quan chức năng nghi ngờ, sau khi thống nhất giá cả với khách, chúng chia lẻ hàng ra, chuyển cho khách qua nhiều bưu điện khác nhau, đồng thời thu ngân thông qua dịch vụ bưu điện, do quy định của dịch vụ mà nhân viên bưu điện không thể phát hiện. Đối với khách hàng ở khu vực nội thành Hải Phòng, các đối tượng trực tiếp vận chuyển giao hàng và thu tiền. 

Theo báo Công an TP.HCM


Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGOẠI TRƯỞNG MỸ BẤT NGỜ THĂM VIỆT NAM: WHY?

Tin Đặc biệt: NGOẠI TRƯỞNG MỸ BẤT NGỜ ĐẾN VN



Nguyễn Ngọc Trường



Chiều tối ngày 5/1, khi đang ngồi uống rượu ở cái vườn nhỏ trên tầng 12, mình nhận được cú phỏng vấn điện thoại từ Washington của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ về việc Ngoại trưởng Kerry thăm Việt Nam và các thách thức và cơ hội đối với Việt Nam dưới chính quyền Trump. 


Vào lúc chuyển giao quyền lực bề bộn ở Washington, Ngoại trưởng Mỹ lặn lội đường xa tới Việt Nam là một cử chỉ hiếm có. Lúc ông Kerry tới Hà Nội thì Tổng bí thư ĐCS Việt Nam cũng tới Bắc Kinh, chắc là trải thảm đỏ. Mỹ mất gần hết bạn ở Đông Nam Á vào tay Trung Quốc. Việt Nam thành “quý hiếm”, vừa được các bên lôi kéo, hoặc bị sức ép, vào lúc Tổng thống đắc cử Trump đang tạo ra nhiều quan ngại trên thế giới.

Ông Kerry đến Việt Nam vì mục tiêu gì? Chắc chắn ông sẽ đưa ra những phân tích chiều sâu về chính quyền mới, đưa ra những lời khuyên. Đồng thời đây là dịp Việt Nam chuyển tới chính quyền mới ở Mỹ những thông điệp cần thiết.

Ông Kerry là một người bạn của Việt Nam. Thật quý, vào những ngày cuối này, ông vào đồng bằng sông Cửu Long đề thúc đẩy những chương trình liên quan phát triển năng lượng sạch, hạ tầng bền vững, quản lý hiệu quả nguồn nước và quản tài nguyên hệ sinh thái.

Mời xem phân tích đầy đủ ở: http://toquoc.vn/the-gioi/viet-nam-trong-gach-noi-giua-hai-chinh-quyen-my-225264.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một kiểu làm sách cẩu thả


Không chỉ sai sót về những chú thích ảnh, nhiều sự kiện trong sách cũng thiếu chính xác, cần phải thu hồi để sửa chữa.
Hai cuốn sách “Hồ Chí Minh - Biểu tượng của hòa bình và hữu nghị giữa nhân dân toàn thế giới” do Đỗ Hoàng Linh - Nguyễn Văn Dương sưu tầm, biên soạn và “Cách mạng Tháng Tám 1945” (sự kiện, hình ảnh và ký ức) do Đỗ Hoàng Linh - Nguyễn Văn Dương - Vũ Thị Kim Yến sưu tầm, biên soạn. Cả 2 cuốn đều thuộc sách nhà nước tài trợ, do NXB Thông tin - Truyền thông ấn hành (2015-2016) nhưng có quá nhiều sai sót, thể hiện sự cẩu thả của người làm sách lịch sử và thiếu tôn kính khi làm sách về lãnh tụ.

Sai từ địa điểm, thời gian đến nhân vật

Trong cuốn “Hồ Chí Minh - Biểu tượng của hòa bình và hữu nghị giữa nhân dân toàn thế giới” có nhiều ảnh chú thích sai. Ví dụ, trang 24 chú thích dưới bức ảnh Hồ Chí Minh và nhóm Con Nai (Mỹ): “Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ trưởng Nội vụ Võ Nguyên Giáp chụp ảnh cùng toán Con Nai thuộc lực lượng Đồng minh tại Thái Nguyên tháng 7-1945”.



Về địa điểm, những người biên soạn chú thích không đúng. Bức ảnh được chụp tại An toàn khu Tân Trào, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang, chứ không phải tỉnh Thái Nguyên. Về thời gian, vào tháng 7-1945 thì chưa có Chính phủ của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, vì thế không thể chú thích “Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ trưởng Nội vụ Võ Nguyên Giáp”.


Chú thích sai Phan Chu Trinh thành Phan Bội Châu
 Chú thích sai Phan Chu Trinh thành Phan Bội Châu

Chú thích sai Phan Bội Châu thành Phan Chu Trinh
Chú thích sai Phan Bội Châu thành Phan Chu Trinh


Vẫn tấm ảnh này, trong cuốn “Cách mạng Tháng Tám 1945” lại được chú thích thành: “Chủ tịch Hồ Chí Minh chụp ảnh kỷ niệm với Ban Chỉ huy đại đội liên quân Việt - Mỹ, tháng 7-1945”.

Trang 59 cuốn “Hồ Chí Minh - Biểu tượng của hòa bình và hữu nghị giữa nhân dân toàn thế giới” đăng ảnh kèm chú thích: “Chủ tịch Mao Trạch Đông và Thủ tướng Chu Ân Lai tiếp Chủ tịch Hồ Chí Minh tại thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 25-6-1955”. Tuy nhiên, trong ảnh này không có Thủ tướng Chu Ân Lai. Người được chú thích là Thủ tướng Chu Ân Lai thì lại là… ông Lưu Thiếu Kỳ.
Chuyện chú thích ảnh sai còn nghiêm trọng hơn trong cuốn “Cách mạng Tháng Tám 1945” (sự kiện, hình ảnh và ký ức). Đầu tiên, bức ảnh ở trang 41 được chú thích là cụ Phan Bội Châu thì người trong ảnh lại là cụ… Phan Chu Trinh. Còn trang 42, người được chú thích là cụ Phan Chu Trinh thì trong ảnh lại là cụ… Phan Bội Châu.

Trang 103 cuốn “Cách mạng Tháng Tám 1945” (sự kiện, hình ảnh và ký ức) có chú thích ảnh: “Ấn, kiếm của Bảo Đại trong lễ thoái vị, tháng 8-1945”. Không rõ những người biên soạn dựa trên nguồn tư liệu nào để chú thích đây là ấn, kiếm của vua Bảo Đại trong lễ thoái vị tháng 8-1945? Bởi lẽ, đây là ấn kiếm của Quốc trưởng Bảo Đại khi được người Pháp đưa trở lại Việt Nam năm 1947.

Đáng tiếc hơn, những người sưu tầm và biên soạn 2 cuốn sách này đều công tác ở Khu Di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch. Lẽ ra, độ chính xác cần phải được họ đặt lên hàng đầu để bạn đọc tin tưởng chứ không phải làm ra sản phẩm sai khiến người ta đặt nghi vấn.

Dựa vào nguồn thiếu kiểm chứng

Không chỉ sai sót về những chú thích ảnh, nhiều sự kiện trong sách cũng thiếu chính xác. Xin nêu ví dụ dưới đây.

Trong sách “Cách mạng Tháng Tám 1945” (sự kiện, hình ảnh và ký ức), trang 152, bài “Tuyên ngôn thoái vị của Bảo Đại” có đoạn viết: “Theo lời yêu cầu của Trần Huy Liệu, chiều ngày 25 tháng 8, 1945; Bảo Đại mặc trào phục và đọc bản Tuyên ngôn thoái vị trước hàng ngàn người tụ họp vội vã trước cửa Ngọ Môn…”. Tiếp đó, trang 153, sau khi trích dẫn bản Tuyên ngôn thoái vị có đoạn: “Theo hồi ký “Con rồng Việt Nam” của Bảo Đại, bản tuyên ngôn được đọc trong sự yên lặng hoàn toàn. Mọi người có mặt trong buổi lễ đều ngẩn ngơ, bàng hoàng…”.


Chú thích sai Lưu Thiếu Kỳ thành Chu Ân Lai

Chú thích sai Lưu Thiếu Kỳ thành Chu Ân Lai

Chú thích sai về ấn, kiếm nhà Nguyễn
Chú thích sai về ấn, kiếm nhà Nguyễn

Những người biên soạn “Cách mạng Tháng Tám 1945” (sự kiện, hình ảnh và ký ức) đã không lấy tư liệu này từ các cơ sở nghiên cứu, lưu trữ đáng tin cậy mà là nguồn thiếu kiểm chứng. Câu chuyện hồi ký “Con rồng An Nam” của cựu hoàng Bảo Đại vốn đã gây nhiều tranh cãi. Nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân (Huế) đã có nhiều bài viết phân tích chi tiết câu chuyện này, ở đây tôi không nhắc lại. Tôi chỉ khẳng định: Không có cuộc thoái vị nào ở Ngọ Môn (Huế) vào ngày 25-8-1945 mà đó phải là ngày 30-8-1945.

Khó thể biện minh

Hài hước là cuốn sách “Cách mạng Tháng Tám 1945” (sự kiện, hình ảnh và ký ức) mới đây đã được Hội Xuất bản Việt Nam trao giải Khuyến khích Sách Đẹp năm 2016. Có người đã nêu câu hỏi: Phải chăng sách chỉ cần đẹp mà không cần đúng? Bởi lẽ, ngay như lá cờ đỏ sao vàng ngoài bìa sách cũng đã phi lịch sử.

Nhà báo Lê Minh Quốc - tác giả của nhiều cuốn sách tư liệu lịch sử như “Nguyễn An Ninh - dấu ấn để lại”, “Nguyễn Thái Học”, “Danh nhân lịch sử Việt Nam” (nhiều tập) - cho rằng sự sai sót khi làm sách về danh nhân, lãnh tụ, dù có biện minh thế nào đi nữa, chắc chắn cũng khó được bạn đọc đồng tình, thứ lỗi.

“Tôi nghĩ, trong trường hợp cụ thể này, từ phía NXB đến tác giả khi thực hiện 2 tập sách đều do xuất phát từ lòng tôn kính danh nhân. Tuy nhiên, nay công luận đã phát hiện ra sự sai sót thì cần có thiện chí sửa sai. Cách sửa sai cầu tiến nhất mà cũng thiện chí nhất là NXB Thông tin - Truyền thông nên ra quyết định thu hồi 2 quyển sách nêu trên” - nhà báo Lê Minh Quốc bày tỏ.

K.M.S.
Nguồn:  http://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/mot-kieu-lam-sach-cau-tha-20170101213913368.htm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRƯỚC LÝ THƯỜNG KIỆT, QUÂN TA NHIỀU LẦN BẮC PHẠT SANG ĐẤT TÔNG

Anh Tú






Chiến dịch Bắc phạt đánh phá Ung châu, Khâm châu vào năm 1075 của Lý Thường Kiệt là một trong những đỉnh cao trong lịch sử dựng và giữ nước của người Việt. Đây là chiến dịch quân sự quy mô bậc nhất trong những lần Bắc phạt hay đúng hơn là để tự vệ một cách chủ động. Bản thân vua tôi nhà Lý khi đó không hề có dã tâm xâm lược nhà Tống mà chỉ muốn làm phá sản kế hoạch xâm lược Đại Việt của nhà Tống. Các thám tử nhà Lý tung sang đất Tống đã xác định rõ quân Tống đã tập trung lương thảo, khí giới ở gần biên giới nên chuyến Bắc phạt của Lý Thường Kiệt vừa để đánh nhụt nhuệ khí quân xâm lược mà còn vừa phá hủy kho tàng mà nhà Tống chuẩn bị.
Cũng cần phải nói rằng việc nhà Lý đưa quân sang đánh Tống năm 1075 không hề phiêu lưu vì ngoài công tác do thám, thăm dò kỹ càng thì trước đó, quân đội ta và quân Tống đã có vài cuộc đụng độ để đo sức mạnh của nhau. Thậm chí, ta nhiều lần đưa quân vượt qua biên giới để trả đũa các khiêu khích của nhà Tống. Chính những lần đưa quân như thế đã giúp cho người Việt khi ấy không còn tâm lý e ngại nếu phải dùng biện pháp quân sự ngay trên đất địch mà đỉnh cao là chiến dịch của Lý Thường Kiệt.
Đại Việt sử ký toàn thư chép: Bấy giờ (năm 995) nhà Tống ngại việc chinh chiến, vua cậy có núi biển hiểm trở, hơi buông thả cho dân biên giới lấn cướp vào cõi của nhà Tống. Mùa xuân năm ấy, Chuyển vận sứ Lộ Quảng Tây nước Tống là Trương Quan, Binh mã giám áp trấn Như Hồng thuộc Khâm Châu là Vệ Chiêu Mỹ đều tâu rằng chiến thuyền của Giao Chỉ hơn trăm chiếc, xâm phạm trấn Châu Hồng, cướp bóc cư dân và lương thực rồi đi. Mùa hạ năm ấy, châu Tô Mậu nước ta lại đem 5 nghìn hương bình xâm lược Ung Châu nước Tống.
Thực ra đây chỉ là cách để triều Lê Đại Hành xem thử thực lực của quân Tống ở vùng biên mạnh cỡ nào và nhà Tống có dã tâm xâm lược một lần nữa không. Nếu nhà Tống thực sự có dã tâm lúc ấy, họ sẽ mượn ngay cớ này để phát binh thì ta cũng chủ động đối phó hơn. Qua bài thử, Lê Đại Hành thấy rằng nhà Tống đã ngại binh đao nên sau đó không cần phải quá lo đến phương Bắc.
Nhưng vào những năm đầu triều Lý, nhà Tống nhân nước ta vừa thay đổi triều chính, cũng muốn đo sức mạnh quân sự của ta ở biên giới. Nhưng những lần làm phép thử đó, nhà Tống đều chịu chua cay và hứng chịu các đòn phản kích của ta sang tận đất Tống. Cuốn Lược sử ngoại giao Việt Nam các thời trước của Nguyễn Lương Bích có chép một số vụ điển hình chính là tiền đề để sau này Lý Thường Kiệt đem quân Bắc phạt.
Năm 1028, nhà Tống lại cho quân cướp phá vùng châu Lạng. Thủ lĩnh người Tày vùng châu Lạng là Thân Thừa Quí đem quân đánh đuổi giặc sang tận đất Tống, giết tướng Tống và bắt nhiều quân Tống. Viên quan Tống coi Ung Châu phải cầu hòa, khi đó Thân Thừa Quí mới rút quân về.
Năm 1034, quan lại nhà Tống dụ dỗ bọn Trần Công Vĩnh ở vùng biên giới đem 600 dân chạy sang theo Tống. Vua Lý Thái Tông cho hơn một nghìn quân sang đất Tống đuổi bắt.
Năm 1059, quan lại nhà Tống lại dụ dỗ một số dân vùng châu Lạng sang Tống. Thân Thiệu Thái là phò mã nhà Lý, cai quản vùng châu Lạng, được lệnh triều đình đưa quân lên vùng biên giới đòi nhà Tống trả lại dân. Tướng Tống ở Ung Châu là Tống Sĩ Nghiêu đem quân đánh sang châu Lạng, bị quân ta do Thân Thiệu Thái chỉ huy đánh cho đại bại. Tướng giặc Tống Sĩ Nghiêu phải đem tàn quân chạy về nước. Tướng ta đưa quân vào đất Tống giết chết Tống Sĩ Nghiêu. Triều đình Tống cho viên quan coi Quế Châu là Tiêu Cố đem quân xuống tăng viện cho vùng Ung Châu, cùng viên quan coi Ung Châu là Tiêu Chú và các tướng Tống ở Ung Châu phải quyết chiến, đánh lui kỳ được quân ta. Quân ta lại từ biên giới tiến thêm sang. Cả Ung Châu náo động. Các tướng Tống phải xin thêm 3.000 quân thiện chiến ở Kinh Hồ xuống cứu viện.
Thân Thiệu Thái vẫn rầm rộ tiến quân lên Ung Châu, bắt sống tại trận viên chỉ huy quân Tống là Dương Bảo Tài và nhiều quân giặc, trâu, ngựa...Triều đình Tống hoảng sợ, Vua Tống cách chức hai viên quan coi Quế Châu và Ung Châu là Tiêu Cố và Tiêu Chú, cho một viên triều thần là Dư Tĩnh làm an phủ sứ đem thêm quân xuống Ung Châu cùng các tướng Tống tại đây lo tính việc bảo vệ Ung Châu. Vua Lý cho quân tăng viện sang đất Tống. Thanh thế quân ta trên đất Tống càng mạnh. Các tướng Tống ở Ung Châu bất lực. Triều đình Tống phải xin thương lượng với ta.
Các tướng Tống ở Ung Châu là bọn Dư Tĩnh, Lý Sự Trung phải chủ động nhận lỗi với ta rằng những cuộc xung đột ở biên giới là do các tướng Tống ở biên giới gây ra, đề nghị ta cử người cùng thương lượng giải hòa. Thấy nhà Tống không còn hống hách, phải xin lỗi cầu hòa, triều đình nhà Lý chấp nhận thương lượng, lệnh cho Thân Thiệu Thái đem quân về, cho đại học sĩ Phí Gia Hựu sang Tống hội thương.
Anh Tú

Phần nhận xét hiển thị trên trang