Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

Tổng thống Mĩ phát ngôn ngược nhau, về cụ Fidel Castro (1927-2016)

Đọc tin các nơi. Thấy sự ngược nhau giữa hai ông Obama và Đồ Nam. Cùng trong ngày 26/11/2016, khi nhận tin lãnh tụ Fidel của Cu Ba từ trần.

Ông Obama, tức tổng thống sắp mãn nhiệm, thì ca ngợi hết lời về nhân cách cá nhân và tầm ảnh hưởng của lãnh tụ Fidel.

Còn ông Đồ Nam Trump, tức tổng thống nhiệm kì tới, thì không ngần ngại phát biểu: "Nhà độc tài tàn nhẫn đã áp bức nhân dân Cu Ba tới gần 60 năm qua".

Chủ tịch Fidel đến thăm Việt Nam năm 1973 (ảnh của fb Thu Uyên VTV)
Dưới là nhặt tin từ các nơi, liên quan đến các phát ngôn ngược nhau ở trên.

---



TƯ LIỆU

.

2.

トランプ氏「残忍な独裁者が死去した」 カストロ前議長
ワシントン=杉山正
2016年11月27日01時27分

 オバマ米大統領は26日、キューバフィデル・カストロ氏の死去を受けて声明で弔意を示し、「この非凡な人物が人々と世界に与えた巨大な影響は、歴史が記録し、判断するだろう」とした。オバマ氏はキューバとの関係改善に力を注いだが、次期大統領のトランプ氏は同日、声明でフィデル氏を批判。対キューバ政策の先行きは不透明だ。
 オバマ政権は昨年7月、キューバと54年ぶりの国交回復を実現。今年3月には現職米大統領として88年ぶりにキューバを訪問した。声明でも「60年近く両国は争いや深刻な政治的対立で刻まれた関係だった。我々は協働し、過去から未来に目を向けた」とした。
 一方で、オバマ氏は「キューバの人々は(フィデル氏に)変えられた個人の人生や家族、国家を思い出し、それぞれが非常に強い感情で満たされているだろう」とし、フィデル氏に賛否があることも示唆した。
 トランプ氏は、オバマ政権の対キューバ政策を疑問視している。
 オバマ大統領は、対キューバ禁輸措置の全面解除は共和党が多数の議会の反対で実現できないなか、大統領令で貿易や渡航、金融に関する規制を段階的に緩和し、両国の交流が飛躍的に増した。オバマ政権はキューバの人権状況には引き続き懸念を示しつつ、関係を築くことで内部からの変革を目指した。
 だが、トランプ氏はこの大統領令を「オバマによるカストロ政権への譲歩」と表現。「カストロ政権が要求を満たさなければ覆す」と、政治や信教の自由を確保するよう要求し、キューバとの再交渉も辞さない考えを示していた。トランプ氏は26日朝、「60年近く自国民に圧政をしいてきた残忍な独裁者が死去した」とし、「我々の政権はキューバ国民の繁栄と自由のためにできることを行う」とした。
 一方、フィデル氏は米大統領選の行く末を注視し、トランプ氏の信用性に疑問を呈していたとも伝えられている。(ワシントン=杉山正)
http://www.asahi.com/articles/ASJCV5SLRJCVUHBI01C.html

1.



Tổng thống Mỹ Barack Obama ngày 26.11 gửi lời chia buồn đến nhân dân Cuba và gia đình cựu Chủ tịch Fidel Castro, người vừa từ trần ngày 25.11. Trong khi đó, Tổng thống đắc cử Donald Trump viết trên Twitter: “Fidel Castro từ trần!”.
“Hôm nay, chúng tôi gửi lời chia buồn sâu sắc, lời cầu nguyện đến gia đình ông Fidel Castro và nhân dân Cuba”, ông Obama nói, theo thông cáo phát ra từ Nhà Trắng.
“Lịch sử sẽ ghi nhận và đánh giá sức ảnh hưởng to lớn của ông Fidel Castro đối với người dân và thế giới xung quanh ông. Trong những ngày tới, nhân dân Cuba sẽ tưởng nhớ về quá khứ và đồng thời hướng đến tương lai. Nhân dân Cuba nên biết rằng họ luôn có một người bạn và đối tác là Mỹ”, ông Obama phát biểu.
Tổng thống Obama có chuyến thăm lịch sử đến Cuba vào tháng 3.2016, từng tuyên bố sẽ gỡ bỏ lệnh cấm vận Cuba. Ông là Tổng thống Mỹ đương nhiệm đầu tiên đến Cuba kể từ năm 1928, nhưng ông không gặp ông Fidel.
Tổng thống Obama: Lịch sử sẽ đánh giá ảnh hưởng to lớn của Fidel Castro - ảnh 1
 Chủ tịch Cuba, Fidel Castro phát biểu khi cựu tổng thống Mỹ Jimmy Carter thăm Cuba ngày 12.5.2002AFP
“Trong suốt hai nhiệm kỳ, chúng tôi đã nỗ lực khép lại quá khứ, theo đuổi một tương lai trong đó mối quan hệ giữa hai đất nước được định hình không phải thông qua những bất đồng của chúng ta mà thông qua nhiều điều chúng ta cùng chia sẻ với tư cách là láng giềng và bằng hữu”, ông Obama lưu ý, theo Reuters.
Vào tháng 12.2014, ông Obama và Chủ tịch Cuba Raul Castro, em trai của ông Fidel, đã tuyên bố bình thường hóa quan hệ Mỹ-Cuba. Mỹ và Cuba sau đó tái lập quan hệ ngoại giao, mở cửa đại sứ quán tại thủ đô hai nước hồi tháng 7.2015.
Trong khi đó, Tổng thống đắc cử Donald Trump, sẽ tuyên thệ nhậm chức vào ngày 20.1.2017, viết một dòng ngắn ngủi trên Twitter: “Fidel Castro từ trần!”, rồi sau đó tiếp tục chỉ trích ông Fidel.
Tổng thống Obama: Lịch sử sẽ đánh giá ảnh hưởng to lớn của Fidel Castro - ảnh 2
Thế giới đang theo doi chính sách về Cuba của ông Trump sau khi ông tuyên bố nhậm chứcREUTERS
Ông Trump trong chiến dịch tranh cử từng dọa sẽ thay đổi những chính sách của ông Obama trong việc bình thường hóa quan hệ với Cuba sau hơn 50 năm thù địch.
“Tất cả những sự nhượng bộ mà Barack Obama dành cho chính quyền Castro được thực hiện thông qua sắc lệnh hành pháp (của Tổng thống Mỹ, không cần thông qua Quốc hội), điều này đồng nghĩa vị Tổng thống tiếp theo có thể thay đổi và tôi sẽ làm điều đó nếu chính quyền Castro không đáp ứng yêu cầu của chúng tôi. Những yêu cầu này bao gồm đảm bảo tự do chính trị, tôn giáo cho nhân dân Cuba và trả tự do cho tù chính trị”, ông Trump tuyên bố hồi tháng 9.2016.
Sau khi đăng tải bình luận trên Twitter, ông Trump dù không nhắc đến tuyên bố trong chiến dịch tranh cử, nhưng nhấn mạnh: “Chính phủ của tôi sẽ làm mọi thứ để đảm bảo nhân dân Cuba cuối cùng có thể bắt đầu hành trình hướng đến thịnh vượng và tự do”.
Thế giới vẫn đang trong tình trạng mà theo ông Obama từng nói là “đợi và xem” những chính sách ngoại giao của ông Trump khi ông nhậm chức, và trong trường hợp này là chính sách đối với Cuba.
Phúc Duy

http://thanhnien.vn/the-gioi/tong-thong-obama-lich-su-se-danh-gia-anh-huong-to-lon-cua-fidel-castro-768894.html






0.

Lãnh tụ Cuba Fidel Castro qua đời

Truyền hình quốc gia Cuba vừa đưa tin, cựu Chủ tịch, nhà lãnh đạo cách mạng Fidel Castro đã qua đời ở tuổi 90.
Cuba, Fidel Castro, qua đời, đảng Cộng sản
Chủ tịch Cuba Raul Castro tuyên bố: "Theo ý nguyện của đồng chí Fidel, thi hài của ông sẽ được hỏa táng vào sáng sớm ngày 26/11".
Ông Fidel Castro lãnh đạo Cuba hơn nửa thế kỷ rồi sau đó chuyển giao quyền lực cho em trai là Raul năm 2008.
Lãnh tụ Cuba sinh ngày 13/8/1926. Ông là một nhà cách mạng vĩ đại, một trong những người kiệt xuất nhất của thế kỷ XX. Ông là người đã ghi danh Cuba vào lịch sử nhân loại với cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài, dẫn dắt quốc gia Caribe này đến con đường độc lập ngày hôm nay.
VietNamNet

22h30
  
Nhà Trắng đã công bố một thông điệp của Tổng thống Obama trước sự ra đi của nhà lãnh đạo Cuba:
{keywords}

“Trong giây phút ông Fidel Castro qua đời, chúng tôi dang rộng bàn tay hữu nghị với người dân Cuba. Chúng tôi biết giây phút những người dân Cuba – tại Cuba và tại Mỹ - đang dâng trào những cảm xúc mạnh mẽ, gợi nhớ lại vô vàn những hướng đi mà Fidel Castro đã thực hiện để thay đổi cuộc sống của mỗi cá nhân, gia đình và cả đất nước Cuba. Lịch sử sẽ ghi nhận và đánh giá những ảnh hưởng to lớn của nhân vật kiệt xuất này với người dân và thế giới xung quanh ông.
Trong gần 6 thập kỷ qua, mối quan hệ giữa Mỹ và Cuba đã được đánh dấu bởi những xích mích và những bất đồng chính trị sâu sắc. Trong suốt nhiệm kỳ tổng thống của tôi, tôi đã làm việc chăm chỉ để gác quá khứ lại phía sau, theo đuổi một tương lai mà ở đó quan hệ giữa hai nước chúng ta được xác định không phải bởi những sự khác biệt mà bởi nhiều điều mà chúng ta cùng chia sẻ như những người hàng xóm và những người bạn – đó là những giao kèo về gia đình, văn hóa, thương mại và nhân loại. Sự cam kết này bao gồm những đóng góp của người Mỹ gốc Cuba -những người phải cống hiến thật nhiều cho đất nước chúng ta cũng như quan tâm sâu sắc tới người thân của họ ở Cuba.
Hôm nay, chúng tôi xin gửi lời chia buồn tới gia đình cựu Chủ tịch Fidel Castro và những người dân Cuba. Trong những ngày tới, họ sẽ nhìn lại quá khứ và cũng hướng về tương lai. Khi ấy, người dân Cuba nên biết rằng họ là một người bạn và một đối tác của Mỹ."

Cựu Chủ tịch Cuba Fidel Castro đã sống sót trước hơn 600 âm mưu ám sát trước khi ra đi một cách thanh thản ở tuổi 90 vào tối 25/11.
22h
  
Huyền thoại bóng đá Diego Maradona bị sốc
Theo Guardian, trước sự ra đi của ‘người đàn ông vĩ đại’, Maradona cho báo giới hay: “Họ gọi cho tôi từ Buenos Aires và đó là một cú sốc khi biết tin nhà lãnh đạo cách mạng lịch sử 90 tuổi đã qua đời. Tôi đau buồn tột cùng, ông ấy như người cha thứ hai của tôi vậy”.
{keywords}

21h40
  
Báo chí khắp thế giới đều đăng tin bài về sự ra đi của lãnh đạo cách mạng Cuba.
{keywords}
Ảnh:BBC
Đặc biệt, báo chí Cuba đăng đậm những bài viết ngợi ca lãnh tụ Fidel Castro.  Tờ Tuổi Trẻ (Juventud Rebelde) đã đăng lời ca cách mạng Cuba Hasta Siempre để tri ân Fidel Castro.
20h40
  
Giáo hoàng Francis, người đã có cuộc hội kiến với lãnh đạo Cuba Fidel Castro năm ngoái, đã mô tả sự ra đi của ông Fidel Castro là ‘tin buồn’ và ‘bày tỏ niềm tiếc thương’.
{keywords}
Ảnh AP
Trước đó, người phụ trách đối ngoại của Liên minh châu Âu Federica Mogherini đã ngợi ca tầm quan trọng lịch sử của ông Castro và khẳng định mỗi quan hệ giữa Cuba và EU sẽ tiếp tục được cải thiện.
Trong khi đó, Tổng thống đắc cử của Mỹ Donald Trump đăng trên Twitter: “Ông Fidel Castro đã qua đời’.
19h33
  
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã gửi thông điệp trên Kênh truyền hình Quốc gia Trung Quốc: ‘Người dân Trung Quốc mất đi một đồng chí tốt và chân thành. Đồng chí Castro sẽ sống mãi’. 
{keywords}
Ảnh AP
19h25
  
Được tin nhà lãnh tụ cách mạng Cuba Fidel Castro Ruz, nguyên Bí thư thứ nhất Ban chấp hành TƯ Đảng Cộng sản Cuba, nguyên Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Hội đồng Bộ trưởng, lãnh tụ của nhân dân Cuba anh em, đã từ trần vào đêm ngày 25/11 giờ La Habana, tức trưa 26/11 giờ Hà Nội, hưởng thọ 90 tuổi, ngày 26/11, Ban chấp hành TƯ Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch nước, Chính phủ và UBTVQH đã gửi điện chia buồn.

Việt Nam đã gửi điện chia buồn lãnh tụ Fidel Castro từ trần.

Nhiều nhà lãnh đạo thế giới đã bày tỏ niềm thương tiếc sự ra đi của cựu Chủ tịch Cuba Fidel Castro cũng như gửi lời chia buồn tới nhân dân Cuba.

Người dân thủ đô Havana đã vô cùng bàng hoàng trước tin dữ về cựu Chủ tịch Fidel Castro.

17h40
  
Cuba để quốc tang 9 ngày
Chính phủ Cuba sáng 26/11 (giờ địa phương) thông báo tro cốt của cựu Chủ tịch Fidel Castro sẽ được mai táng tại nghĩa trang Santa Ifigenia tại tỉnh Santiago de Cuba vào ngày 4/12.
Người dân Cuba sẽ có thể tới viếng nhà lãnh tụ cách mạng tại đài tưởng niệm José Martí ở thủ đô Havana vào hôm 28 và 29/11. Một cuộc mít-tinh lớn sẽ diễn ra tại thủ đô vào lúc 7 tối ngày 29/11.
Vào ngày hôm sau, tro cốt của cựu Chủ tịch Cuba sẽ bắt đầu hành trình dọc theo tuyến đường kỷ niệm chiến thắng của ông vào năm 1959.
Vào lúc 7h sáng ngày 4/12, tro cốt của ông sẽ được mai táng tại nghĩa trang Santa Ifigenia, nơi an nghỉ của người anh hùng Cuba thế kỷ 19 José Martí và nhiều nhân vật hàng đầu trong lịch sử Cuba.
17h20
  
Putin trân trọng ‘người bạn trung kiên và chân tình’
{keywords}
Ảnh Adalberto Roque/EPA
Tổng thống Nga Vladimir Putin đã gửi thông điệp tới Chủ tịch Cuba Raul Castro:
"Tên tuổi của nhà chính trị kiệt xuất này luôn là biểu tượng của toàn bộ thời đại trong lịch sử thế giới’.
“Đất nước Cuba tự do, độc lập mà ông và đồng đội xây dựng đã trở thành thành viên có ảnh hưởng trong cộng đồng quốc tế, và là tấm gương cho nhiều nước, nhiều dân tộc noi theo’.
"Fidel Castro là người bạn chân tình, trung kiên của nước Nga. Bản thân ông đã nỗ lực hết mình xây dựng và phát triển mối quan hệ Nga – Cuba, hợp tác toàn diện, chặt chẽ trên mọi phương diện”.
"Người đàn ông mạnh mẽ, kiệt xuất này luôn tự tin hướng về phía trước. Ông là hiệu thân của những lý tưởng cao đẹp của một chính khách, công dân và một người yêu nước, luôn theo đuổi sự nghiệp mà ông cống hiến cả đời mình’.
"Kỷ niệm về ông luôn sống mãi trong trái tim người Nga".

16h30
  
Quỹ Nelson Mandela đã gửi “Lời chia buồn sâu sắc nhất tới người dân và Chính phủ Cuba”.
{keywords}
Ảnh Reuters
Lãnh tụ Fidel Castro từng là bạn và đồng minh của ông Nelson Mandela, cả hai đã hiến dâng cho cuộc chiến chống chủ nghĩa phân biệt chủng tộc Apartheid.
Ông Nelson Mandela nhận xét: "Ngay từ những ngày đầu, cuộc cách mạng Cuba đã là nguồn cảm hứng cho tất cả những người yêu chuộng tự do. Chúng tôi ngưỡng mộ sự hy sinh của nhân dân Cuba trong việc duy trì độc lập và tự chủ trong bối cảnh luôn phải đối mặt với các chiến dịch xấu xa của đế quốc nhằm hủy diệt sức mạnh của cuộc cách mạng Cuba."

Trong trái tim mỗi người Việt Nam, Cuba và vị lãnh tụ Fidel Castro đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, tinh thần quật khởi.

Độc giả VietNamNet đã bày tỏ sự tiếc thương trước tin cựu Chủ tịch, nhà lãnh đạo cách mạng Cuba Fidel Castro đã qua đời.
15h52
  
Phóng viên BBC Will Grant tại Havana cho hay, khi nói về thông tin Fidel Castro qua đời người dân Cuba đều rơi lệ khi trả lời.
15h44
  
Lãnh đạo thế giới chia buồn
Nhiều nhà lãnh đạo Mỹ Latinh bày tỏ nỗi buồn về sự ra đi của ông Fidel Castro.
{keywords}
Ảnh Reuters
Tổng thống Mexico Enrique Pena Nieto viết trên Twitter: "Fidel Castro là một người bạn của Mexico, người khởi xướng quan hệ song phương dựa trên sự tôn trọng, đoàn kết và đối thoại".
Tổng thống El Salvador Sanchez Ceren viết: "Chúng tôi nhận tin về sự ra đi của người bạn, người đồng chí thân thiết với nỗi buồn sâu sắc".
Tổng thống Ecuador Rafael Correa viết: "Fidel là một nhân vật vĩ đại. Cuba muôn năm. Mỹ Latinh muôn năm".
Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro viết: "Gửi tới tất cả các nhà cách mạng trên thế giới, chúng ta phải tiếp tục di sản của Fidel và lá cờ của độc lập, của xã hội chủ nghĩa, của tổ quốc".
15h25
  
"Thông tin không ai muốn đón nhận"
{keywords}
Ảnh Reuters
Người dân thủ đô Havana đang tận hưởng một tối thứ sáu vui vẻ thì thông tin dữ về cựu Chủ tịch Fidel Castro được thông báo.
"Đó là quy trình của cuộc sống nhưng đó là thông tin chưa ai sẵn sàng đón nhận. Và còn buồn hơn nữa đó là tin lãnh tụ qua đời", một nữ cư dân Havana nói.
"Tôi cảm thấy rất buồn. Fidel Castro là một người mà ai cũng yêu quý và tôn trọng", một cư dân Havana khác nói.

Cựu Chủ tịch, nhà lãnh đạo cách mạng Fidel Castro đã có những phát ngôn đáng nhớ trong suốt sự nghiệp chính trị vĩ đại của mình.
15h12
  
Ông Fidel Castro sẽ được hỏa táng trong ngày 26/11, vài giờ sau khi có thông báo ông qua đời. Phóng viên BBC Will Grant ở Havana cho hay, việc hỏa táng sớm là truyền thống ở Cuba.
Đại sứ quán Cuba tại Mỹ viết: "Yên nghỉ vĩnh hằng, Nhà chỉ huy. Hôm nay, 25/11, lúc 10h29 phút tối, Tổng tư lệnh cuộc cách mạng Cuba Fidel Castro Ruz qua đời.

Ngày 13/8/2016, lãnh tụ Cuba Fidel Castro đã có buổi lễ mừng sinh nhật lần thứ 90 cùng em trai Raul và Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro.
14h36
  
Phóng viên của hãng tin AP có mặt tại La Havana ghi lại phản ứng của người dân Cuba khi nghe tin Fidel Castro qua đời:
Carlos Rodriguez, 15 tuổi, nói "Fidel qua đời? Điều đó không có thật". "Đó là một thảm kịch", y tá Dayan Montalvo 22 tuổi nói. "Chúng tôi lớn lên với ông. Tôi vô cùng đau buồn khi nghe tin"
14h21
  
Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi viết trên Twitter, chia buồn với Cuba về sự ra đi của Fidel Castro "một trong những nhân cách biểu tượng của thế kỷ 20" và Ấn Độ tiếc thương một người bạn vĩ đại.
14h10
  


Dưới đây là những bức ảnh về cuộc đời của Fidel Castro, nhà cách mạng vĩ đại, người nắm quyền điều hành đất nước Cuba trong gần nửa thế kỷ.
13h50
  
Chủ tịch Raul Castro tuyên bố: "Theo ý nguyện của đồng chí Fidel, thi hài của ông sẽ được hỏa táng vào sáng sớm ngày 26/11"
Ông Fidel Castro vẫn sống sót dù bao lần đối mặt với các vụ ám sát của CIA và những nhân vật chống đối hồi đầu những năm 1960.
Năm 2002, ông từng nói: "Tôi chưa bao giờ sợ chết. Tôi chưa bao giờ lo lắng về cái chết".
13h45
  
Imran Khan, cựu cầu thủ cricket sau này là lãnh đạo đảng Tehreek-e-Insaf của Pakistan viết trên Twitter: Hôm nay, thế giới mất đi nhà lãnh đạo cách mạng mang tính hình tượng, Fidel Castro - người giải phóng đất nước khỏi mọi hình thái của chủ nghĩa đế quốc.
{keywords}
Chủ tịch nước Trần Đại Quang hội kiến lãnh tụ cách mạng Cuba Fidel Castro - Ảnh: Reuters
Nhà cách mạng vĩ đại - nhân vật kiệt xuất
Lãnh tụ Cuba Fidel Castro sinh ngày 13-8-1926. Ông là một nhà cách mạng vĩ đại, một trong những người kiệt xuất nhất của thế kỷ XX.
Ông là người đã ghi danh Cuba vào lịch sử nhân loại với cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài, dẫn dắt quốc gia Caribe này đến con đường độc lập ngày hôm nay.
Fidel Castro Ruz, người tập hợp các lực lượng cách mạng Cuba vào một chính đảng duy nhất và sáng lập Nhà nước xã hội chủ nghĩa tại đảo quốc Caribe này, đã ghi lại dấu ấn đậm nét không chỉ trong lịch sử của “hòn đảo tự do” mà còn cả trong lịch sử của Mỹ Latinh, châu Phi và thế giới nói chung.
Ông từng nắm giữ chức vụ Thủ tướng Cuba từ năm 1959 tới năm 1976, và sau đó là Chủ tịch Cuba cho tới khi từ nhiệm vào năm 2008. Ông cũng là Bí thư thứ nhất của Đảng Cộng sản Cuba trong giai đoạn 1965-2011.
Trong cuộc tấn công lịch sử vào trại lính Moncada ngày 26-7-1953 - sự kiện thường được kỷ niệm như khởi đầu của cuộc Cách mạng 1959, ông Fidel vừa là nhà chỉ huy, vừa là chiến sĩ nơi tuyến đầu.
Sau khi cách mạng thành công, tinh thần tiên phong gương mẫu đó vẫn tiếp tục được ông thể hiện cả trong các chiến dịch quốc phòng như chiến dịch truy quét các nhóm vũ trang phản cách mạng do Cục Tình báo trung ương Mỹ - CIA - hậu thuẫn hay Chiến thắng Girón năm 1961.
Lòng quả cảm và tinh thần đối đầu trực diện hiểm nguy là điều mà Fidel chưa bao giờ thiếu hay đánh mất, kể cả khi đã là lãnh đạo tối cao của Cuba.
Ông đã được ghi danh vào sách kỷ lục Guinness là người sống sót qua nhiều âm mưu ám sát nhất do CIA cùng các thế lực vây cánh tiến hành - 638 vụ theo thống kê chính thức của Cuba.
Người dân Việt Nam cũng không bao giờ quên được việc Fidel là nguyên thủ đầu tiên và duy nhất thăm vùng giải phóng tại tỉnh Quảng Trị, ngay vào thời điểm cuộc chiến vẫn còn khốc liệt vào tháng 9-1973, theo đề xuất của chính ông.
Tất nhiên, lòng quả cảm của ông không chỉ thể hiện qua những hành động mang tính quên mình đó, mà còn cả trong việc dám chọn lựa một con đường chông gai nhưng đúng đắn để theo đuổi và sau này là phát triển đất nước, đi ngược lại lối mòn của tất cả các nước trong khu vực khi đó và thách thức siêu cường lớn nhất thế giới chỉ cách Cuba 150 km đường biển để bảo vệ khát vọng về độc lập và tự chủ của dân tộc mình.
Chính những điều này đã tạo nên sức lôi cuốn mạnh mẽ của Fidel nói riêng và của cách mạng Cuba nói chung trên thế giới, đặc biệt là tại khu vực Mỹ Latinh.
TTXVN
13h40
  
Năm 2007, Tổng thống Venezuel thời điểm đó Hugo Chavez từng nói: "Đối với tôi, Fidel là một người thầy. Một người thông thái sẽ không bao giờ chết, một người như Fidel sẽ không bao giờ qua đời vì ông luôn là một phần của nhân dân".
Còn ông Nelson Mandela nhận xét: "Ngay từ những ngày đầu, cuộc cách mạng Cuba đã là nguồn cảm hứng cho tất cả những người yêu chuộng tự do. Chúng tôi ngưỡng mộ sự hy sinh của nhân dân Cuba trong việc duy trì độc lập và tự chủ trong bối cảnh luôn phải đối mặt với các chiến dịch xấu xa của đế quốc nhằm hủy diệt sức mạnh của cuộc cách mạng Cuba."
Chủ tịch Raul Castro thông báo Lãnh tụ Fidel Castro qua đời trên truyền hình quốc gia Cuba:

13h20
  
Chủ tịch Cuba đương nhiệm Raul Castro đã thông báo về cái chết của anh trai trên truyền hình quốc gia và cho hay, thi hài của ông Fidel sẽ được hỏa táng.
{keywords}
Hồi tháng 4, ông Fidel có lần xuất hiện hiếm hoi tại đại hội đảng Cộng sản ở Havana và thừa nhận rằng ông không thể sống mãi mãi.
Hiện, truyền hình quốc gia Cuba chưa đưa thêm chi tiết nào ngoài thông báo tin Fidel Castro qua đời vào tối 25/11 giờ địa phương.
13h18
  
Trong thế kỷ 20, chỉ có ít người có ảnh hưởng sâu sắc tới một quốc gia hơn là Fidel Castro có ở Cuba, Robert Pastor, cựu cố vấn an ninh quốc gia cho Tổng thống Mỹ Jimmy Carter, nói với CNN vào năm 2012.
"Fidel Castro đã tái định hình Cuba bằng hình ảnh của mình. Cuba trở thành một nơi khác hơn vì ông ấy đã sống và qua đời ở đó", ông Pastor nói trước khi qua đời vào năm 2004.
{keywords} 
Ông Castro đã sống và chứng kiến "sự tan băng lịch sử" trong quan hệ giữa Cuba và Mỹ. Tháng 12 năm ngoái, Tổng thống Mỹ Barack Obama tuyên bố, Mỹ sẽ tái thiết lập quan hệ ngoại giao với Cuba và kêu gọi Quốc hội dỡ bỏ cấm vận kinh tế kéo dài 52 năm với quốc đảo này.
13h10
  
Những hình ảnh Chủ tịch Fidel Castro với Việt Nam:

12h40
  
Truyền hình quốc gia Cuba vừa đưa tin, cựu Chủ tịch, nhà lãnh đạo cuộc cách mạng cộng sản Fidel Castro đã qua đời ở tuổi 90. 

http://vietnamnet.vn/vn/the-gioi/cuba-cuu-chu-tich-fidel-castro-qua-doi-342109.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cuba của Fidel

Mạnh Kim
Đã có những bài viết nhìn lại thành tựu “xây dựng XHCN” của Fidel Castro. Việc Cuba có một chính sách giáo dục miễn phí “tuyệt vời” luôn được nhắc lại như một trong những ưu điểm nổi trội của đất nước này. Tuy nhiên, người ta không đặt ra một câu hỏi liên quan: tại sao nền giáo dục ấy không mang lại sự thịnh vượng cho đất nước Cuba? Cuba có một “nền y học xuất sắc” nhưng tại sao Cuba chỉ “xuất khẩu” được các bác sĩ thay vì có những công trình nghiên cứu cách mạng đột phá đóng góp cho y học thế giới? Để có cái nhìn rõ hơn, thử so sánh Cuba với Singapore, hay chính xác hơn là so sánh Fidel Castro với Lý Quang Diệu (ông Lý chết năm 2015 khi 91 tuổi; Fidel mới chết khi 90 tuổi).
Cả Fidel và Lý đều lên nắm quyền cùng năm 1959, thời điểm mà Cuba giàu hơn Singapore. Trong khi Singapore là một thương cảng nghèo, Cuba đã nổi tiếng với nền công nghiệp du lịch và giàu tài nguyên. Đó là thời điểm Cuba xếp hạng năm khu vực về thu nhập đầu người, hạng ba về tuổi thọ, hạng hai tỷ lệ đầu người sở hữu xe hơi, và hạng nhất về tỷ lệ đầu người sở hữu tivi. Sau hơn nửa thế kỷ, sự khác biệt giữa Cuba và Singapore chẳng có gì để bàn cãi. Nó cho thấy sự thành công và thất bại giữa hai mô hình kinh tế: kinh tế tập trung và thị trường tự do. Nó cũng cho thấy sự thất bại và thành công giữa hai mô hình chính trị: XHCN và tư bản tự do.
Năm 1959, khi Fidel lên nắm quyền, GDP đầu người Cuba là khoảng 2.067 USD/năm, so với 3.239 USD của Puerto Rico. Đến 1999, 40 năm sau, GDP Cuba gần như giậm chân tại chỗ với 2.307 USD; trong khi đó Puerto Rico là 13.738 USD. Từ 1965 đến 1990, năm mà họ Lý rời ghế thủ tướng, GDP Singapore tăng 2.800%, từ 500 USD lên 14.500 USD. Trong khi đó, Cuba dưới sự cai trị độc tài của Fidel, kinh tế quốc gia suy tàn, doanh nghiệp tư nhân bị xóa sổ và tỷ lệ nghèo vọt lên 26%. Chuẩn sống trung bình người dân tệ hơn trước thời Liên Xô sụp đổ. Tính đến năm 2015, trong số 11,3 triệu người Cuba, chỉ 5 triệu (không đến 45% dân số) là tham gia lực lượng lao động. Với Singapore (5,4 triệu dân), lực lượng lao động chiếm hơn 3,4 triệu người!

Xét về các chính sách thị trường tự do, Singapore hạng nhất thế giới trong danh sách các quốc gia có chính sách ưu đãi doanh nghiệp do Nhóm Ngân hàng Thế giới (World Bank Group) xếp chọn. Tính đến năm 2015, Singapore đứng thứ hai liên tiếp trong 4 năm trong danh sách các quốc gia có nền kinh tế cạnh tranh toàn cầu do Diễn đàn kinh tế thế giới bình chọn. Tổ chức Heritage xếp Singapore hạng nhì thế giới trong danh sách Chỉ số tự do kinh tế 2015 (Index of Economic Freedom-IEF). Trong khi đó, Cuba được xếp hạng 177 trong danh sách IEF và bị đánh giá là nước có nền kinh tế “ít tự do nhất trong 29 quốc gia khu vực Trung Mỹ, Nam Mỹ và Caribê”. Cuba thậm chí không được xếp hạng trong danh sách 189 nền kinh tế của World Bank Group.
Người dân Cuba, với cái bụng lép, trong nhiều thập niên, vẫn phải gượng sức hô to những khẩu hiệu sáo rỗng và lặp đi lặp lại như cái máy hát rằng “XHCN là ưu việt”, là “con đường tất yếu của thời đại”, là “xu thế của loài người văn minh”. Tuy nhiên, Fidel đã thiết kế một mô hình xã hội khác khá xa với văn minh loài người. Ở đất nước ông, người dân không phải đóng thuế bất động sản hoặc trả tiền lãi cho nhà mua góp nhưng người dân cũng không được phép xây ngôi nhà của chính mình (mãi đến năm 2010 họ mới được phép làm điều này!). Ở đất nước ông, học sinh được miễn phí đi học. Tuy nhiên, miễn phí giáo dục không đồng nghĩa với tự do trong giáo dục và tự do trong tư duy.
Mãi đến năm 2008, Raúl Castro mới đề cập một “chủ trương” “chưa từng có” trước đó: lần đầu tiên, việc mua máy tính, đầu máy DVD và lò viba là có thể được hợp pháp hóa! Đó cũng là năm mà người dân Cuba được phép sử dụng điện thoại di động... Cuộc cách mạng “chấn động địa cầu” của Fidel đã đóng một dấu ấn lịch sử chính trị thế giới và nó ít nhiều từng “gây cảm hứng” cho một thế hệ “sôi sục cách mạng” của thời ông, nhưng di sản cai trị của ông đã để lại quá nhiều hậu quả bi thảm mà ảnh hưởng của nó không chỉ đối với một thế hệ người dân Cuba. Ông có thể được các “đồng chí XHCN” của ông nhìn nhận như là một nhân vật “tiên phong cách mạng” nhưng ông thật ra là một trong những người đi chậm nhất, lạc hậu nhất, và bảo thủ nhất, ngay cả trong chính thời đại của mình.
Nguồn: FB Mạnh Kim

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

♥ Hoa Kỳ Khẳng Định : Tập Cận Bình là chủ tịch cuối cùng Trung Quốc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHIỀU VĂN XƯƠNG CÁC - thơ Bế Kiến Quốc





Bạn văn đưa tới gác Văn Xương
Nguyệt quế trong chiều phảng phất hương
Nhắc lại câu thơ từ thuở cũ
Buồn như thoáng lạnh giữa xanh vườn

Thuở ấy non sông lâm trận giặc
Pháo mã bâng khuâng lạc thế cờ
Vua thì nhu nhược, triều đình nát
Lòng ai trung nghĩa hoá bơ vơ

Sĩ phu trằn trọc trong cơn loạn
Ba, bảy con đường - biết chọn đâu
Đúng, sai - ai tính cho tròn vẹn
Chưa kịp từ quan đã bạc đầu

Bạn bè tự hỏi Văn Xương Các
Ngọn đèn tâm sự thức qua đêm
Thời cuộc liệu còn thay đổi được
Mà lấy văn chương gửi nỗi niềm?

Câu thơ thuở ấy - tấc lòng son
Lay động muôn đời lớp cháu con
Còn mãi Văn Xương lầu gỗ nhỏ
Giữ lại tình ai với nước non...

Vĩnh Long, 20-5-1986

*Tác giả Bế Kiến Quốc đã mất. 
Chú thích: Văn Xương các còn có tên Thơ lầu, Tụy Văn lâu và có lúc dân gian còn gọi thêm cái tên: đền Phan Thanh Giản, nằm trong khu vực Văn Thánh miếu, nơi thờ Ðức Khổng Tử tại làng Long Hồ, nay thuộc phường 4 thị xã Vĩnh Long. Theo tài liệu của anh Việt Chung Tử, được biết, sau khi thực dân Pháp đánh chiếm 3 tỉnh miền Ðông: Biên Hoà, Gia Ðịnh, Ðịnh Tường (1859) và cuộc điều đình xin chuộc lại 3 tỉnh miền Ðông của vua Tự Ðức triều Nguyễn do Phan Thanh Giản cầm đầu đoàn sứ sang Pháp bị thất bại (1863), thực dân Pháp bắt đầu đặt guồng máy cai trị trên phần đất chiếm đóng.
Nhận thấy miền Ðông đã rơi vào thực dân Pháp, Văn Thánh miếu ở Gia Ðịnh, nơi tiêu biểu cho văn hoá phía Nam bị Pháp khống chế và Bạch Mai Thi Xã do Tôn Thọ Tường thao túng. Lúc bấy giờ, các sĩ phu và người dân yêu nước tị địa về 3 tỉnh miền Tây còn lại. Với tinh thần bất khuất quyết giữ gìn mảnh đất còn lại làm chỗ dựa cho lòng yêu nước của toàn dân về mặt văn hoá, phát huy các đức tính: trung cang, nghĩa khí, mà Khổng giáo là tư tưởng chính thống lúc bấy giờ, Kinh lược sứ Phan Thanh Giản cùng Huấn đạo Nguyễn Thông và sự góp sức của các cựu trào 3 tỉnh Vĩnh Long (các quan phủ, huyện, thương biện, cử nhơn, tú tài, học sinh, hội biện và hương chức làng xã các địa phương...), An Giang (Án sát sứ Phạm Hữu Chánh - có tài liệu gọi là Phạm Viết Chánh), Hà Tiên (Tuần vũ Lê Nguyễn)... xây cất một Văn Thánh miếu mới ở Vĩnh Long, khởi công từ năm Giáp tí 1864 đến năm Bính dần 1866 mới hoàn thành. Trong khu vực Văn Thánh miếu vừa xây cất có cất thêm một Thơ lầu còn gọi là Tụy Văn lâu, nơi chứa sách, đọc thơ và bình văn. Phan Thanh Giản và Nguyễn Thông đóng vai trò là những chủ soái về mặt văn hoá và văn học trong vùng. Về sau khu vực nầy xứng đáng mang biểu tượng văn học vùng đồng bằng sông Cửu Long. (Nguồn: tại đây)

.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Việt - Chúng ta là ai?


Trải qua 1000 năm Bắc thuộc, dù có bị Hán hóa đến đâu, dân Việt vẫn cứ là dân Việt, không thay đổi. Hơn 80 năm Pháp thuộc, tốc độ Tây hóa ở Việt Nam nhanh chóng mặt, nhưng dân Việt vẫn cứ là dân Việt, không thay đổi. Vậy thì tại sao ở trong bối cảnh ngày nay chúng ta lại phải đối mặt với việc mất bản sắc đến thế và thực ra chúng ta đang thật sự dần mất đi bản sắc. 
Nhìn lại 60 năm gần đây, ta có thể thấy rằng, liên tiếp những lý tưởng về sự đại đồng tràn vào Việt Nam, trước là Chủ nghĩa Cộng Sản kiểu Liên Xô, sau là chủ nghĩa Toàn cầu với xu hướng Toàn cầu Hóa kiểu Hoa Kỳ, quá hấp dẫn, đến mức dân tộc Việt Nam dần dần quên mất mình là ai.

So với vấn đề Hán hóa hay Tây hóa, vốn đi kèm với việc các cường quốc áp bức dân ta, vậy nên, chính trong sự áp bức này, những tinh hoa của dân tộc Việt lại đâm chồi và nở rộ. Nhưng với những lý tưởng đại đồng và toàn cầu, chúng ta lại không hề có một chút đề phòng, sẵn sàng chấp nhận và nghĩ rằng đó là cơ hội để thúc đẩy tiến bộ nhân loại. Nhưng chúng ta đã nhầm lẫn, đại đồng và toàn cầu, không có nghĩa rằng chúng ta sẽ vứt bỏ hoàn toàn bản chất của mình để tự biến mình theo khuôn mẫu nào đó. Đây là một nhầm lẫn đáng nực cười, bởi mọi lý tưởng tốt đẹp thật sự không yêu cầu chúng ta phải vứt bỏ bản thân mình mà tạo ra một cơ hội cho mỗi người có thể đóng góp cho tiến bộ nhân loại bằng chính khả năng và lợi thế thật sự của mình. Nhưng nếu chúng ta đánh mất đi bản thân mình, thì làm sao chúng ta biết được đâu là lợi thế?

Người Việt ta không có thói quen đặt câu hỏi “Ta là ai?”. Khi đối mặt với Hán hóa và Pháp hóa, người Việt lại đang sống trong chính bản chất của mình một cách cách tự nhiên. Nhưng sau một thời gian chối bỏ bản chất của mình không thành, chúng ta lại chuyển sang sự hoang mang, và một trạng thái tâm lý mới xuất hiện: Phủ nhận những đặc tính của người Việt và coi rằng những đặc tính đó khiến đất nước ta lỗi thời, lạc hậu và kém cỏi, khiến đất nước ta trở thành một đất nước man di cần được giáo hóa. Và những chiến lược cải tạo dân Việt bắt chước kiểu mẫu con người của phương Tây (được coi là văn minh hơn nhờ vào tiến bộ về khoa học kỹ thuật) được thực hiện bởi chính những người Việt tự vỗ ngực xưng mình là cấp tiến. Chỉ đến khi nhiều mô hình thất bại, chúng ta mới thấy có gì đó không ổn, mới bắt đầu đi tìm bản tính người Việt, nhưng chúng ta đã quên mất nó, chỉ còn lưu lại những ấn tượng về “người Việt xấu xí”. Hậu quả của việc này khiến cho chúng ta lựa chọn sai các mô hình, tính toán sai các chính sách, dự đoán sai về xu hướng xã hội và hoàn toàn mất tự chủ trong đường lối xây dựng đất nước và phát triển dân tộc, hôm nay theo hướng này, mai theo hướng khác mà vẫn không có hướng nào là đúng đắn.

Đã đến lúc chúng ta xác định xem bản tính của chúng ta là gì, dân tộc chúng ta có sứ mệnh như thế nào với nhân loại. Bởi nếu không có sứ mệnh ấy, có thể chúng ta đã trở thành một bộ phận của Trung Quốc từ cách đây 2000 năm rồi, chứ không phải còn có cơ hội ngồi đây và chê bai dân Việt.

Đi tìm bản tính người Việt

Bản tính của một dân tộc không phải văn hóa của một dân tộc, nó ở một tầng sâu hơn thế. Levi Strauss cho rằng “văn hóa là tất cả những gì chúng ta có được từ truyền thống bên ngoài… là toàn bộ những tập tục, tín ngưỡng, những thiết chế như nghệ thuật, pháp luật, tôn giáo, các kỹ thuật trong đời sống vật chất, tóm lại, đó là tất cả những thói quen hoặc kỹ năng mà con người học được với tư cách là một thành viên trong xã hội.”. Còn N. Berdyaev khẳng định “Chúng ta nói “văn hóa tinh thần” chứ không nói “văn minh tinh thần”. Văn minh có nghĩa là một thang bậc lớn hơn nữa của khách thể hóa và xã hội hóa, còn văn hóa thì gắn nhiều hơn với bản diện cá nhân và tinh thần”. Hai quan điểm trên hoàn toàn hợp lý, nhưng quan điểm định nghĩa của Levi Strauss chỉ ta thấy cái bề mặt của văn hóa, còn quan điểm của N.Berdyaev dẫn ta đi vào một tầng sâu hơn, tìm về “bản diện cá nhân và tinh thần”, mà bài viết này gọi tắt là “bản tính dân tộc”.

Văn hóa của một dân tộc được quyết định bởi bản tính của dân tộc ấy. Vậy bản tính dân tộc gồm những khía cạnh nào và do những nhân tố nào quyết định? Hãy thử soi chiếu vào cá nhân của một người, bản tính của chúng ta thể hiện ở những khía cạnh: tư duy, cảm xúc và tham vọng. Một dân tộc cũng vậy, bởi dân tộc là tập hợp của rất nhiều cá nhân có chung một nền văn hóa, nên hẳn rằng có những bản tính chung, những cách thức tư duy chung, trạng thái cảm xúc chung và những tham vọng chung. Nhưng điều gì hình thành nên bản tính ấy? Đó chính là điều kiện sống và khả năng sinh tồn của một dân tộc trước mọi biến thiên của tự nhiên cũng như thời đại.

Nguồn gốc xuất xứ của dân Việt khá phức tạp do quá trình di dân liên tục trong lịch sử, bao gồm nhiều tộc Việt khác nhau. Nhưng cho dù di dân từ đâu đến, dù là người Chăm bị cúng nạp hay người Hán xuống đây sinh sống, ở lẫn với người Việt, thì họ cũng phải chịu chung những biến cố với người Việt và dần dần, cảm xúc, tư duy thay đổi theo hướng Việt hóa. Thế nên, một dòng họ dù xuất phát từ đâu, khi ở lâu đời với người Việt cũng trở thành một bộ phận của dân tộc Việt. Màu sắc bên ngoài có thể khác nhau, nhưng các trạng thái tâm lý có nhiều điểm tương đồng.

Người Việt định cư ở vùng đồng bằng sông Hồng, vốn là dải đồng bằng nhỏ hẹp, nhiều vùng chiêm trũng, không bằng phẳng và bị chia cắt.Đây chính là nguyên nhân dẫn đến tâm lý tiểu nông, tức là lối tư duy ngắn hạn và thực dụng. Người nông dân xưa chỉ quen cày cuốc trên mảnh đất nhỏ của mình, vừa đủ ăn, ít tham vọng mở rộng và phát triển. Không giống như ở châu Âu và Mỹ vốn là những đồng cỏ rộng, yêu cầu phát triển thiết bị kỹ thuật trở thành cấp thiết để có thể canh tác rộng hơn. Mặc dù ruộng nhỏ hẹp, nhưng đất đai phù sa sông Hồng lại màu mỡ khiến cho người nông dân có thể thực hiện thâm canh và xen canh. Lâu dần, hình thành cho người nông dân Việt khả năng tư duy tích hợp, có nghĩa là kết hợp thực hiện nhiều nhân tố khác nhau vào làm một để đạt được mục đích mình mong muốn. Chỉ đến khi di dân vào miền Nam với đồng bằng sông Cửu Long rộng lớn, cách tư duy này trở nên không cần thiết nữa. Đó là lý do tại sao người miền Nam dễ dàng tiếp thu các yếu tố phương Tây hơn người miền Bắc.

Giao thương buôn bán thời cổ ở Việt Nam chủ yếu bằng thuyền, do các vùng của đồng bằng Sông Hồng bị chia cắt bởi hệ thống sông ngòi chằng chịt. Việc đi lại bằng thuyền dậy cho người Việt bài học: nên biết xuôi chiều. Các cụ xưa có câu chúc “xuôi chèo mát mái” có lẽ là ẩn chứa kinh nghiệm dân gian này. Bởi thế người Việt luôn hướng tới sự đồng thuận, khi mọi thứ đều thuận thì qua đó mượn lực mà đẩy lên. Trong lịch sử không có nhiều người có xu hướng đột phá hay đi ngược dòng, bởi tận sâu bên trong, ai cũng hiểu rằng “bơi ngược dòng thì khả năng sẽ bị nước nhấn chìm”.

Khu vực địa lý chúng ta đang sinh sống là một khu vực đầy biến động, giông bão triền miên, lại liên tục bị phương Bắc xâm lược, một nỗi lo thường trực luôn ám ảnh dân tộc ta: nỗi lo sinh tồn. Đối mặt với quá nhiều biến thiên, người Việt không tội gì giữ gìn những thứ cồng kềnh và không cần thiết, khi thời đại thay đổi, những gì không còn có lợi cho sự sinh tồn nữa thì chúng ta sẵn sàng vứt bỏ. Bởi thế người ta nói người Việt hay thay đổi, hôm nay thế này ngày mai thế khác, nhưng nhìn một cách tích cực, đây là khả năng buông bỏ, không bám chấp nằm trong tận bản chất mà các nước phương Tây hay Trung Quốc còn phải học mà khó thực hiện được.

Hơn nữa, việc đối mặt với nhiều nguy cơ đe dọa, cộng thêm tâm lý xuôi chiều, người Việt luôn đề cao sự đồng thuận chung. Thay vì cố gắng thuyết phục hoặc tìm mọi mưu kế để đạt được mục đích, người Việt với nhau luôn có cách giải quyết mỗi bên nhường nhau một tí và cuối cùng đi đến kết cả là “hòa cả làng”. Ở thời Lý Trần, hiện tượng Tam giáo đồng nguyên là một biểu hiện của tâm lý “hòa cả làng” này. Thay vì xung đột giữa các tôn giáo giống như Châu Âu hay Ấn Độ, những người tu hành và tín đồ thuộc Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo ở Đại Việt thời đó chọn lựa phương án tìm ra điểmchung của các tôn giáo này và cùng nhau tạo ảnh hưởng lên tâm thức người Việt, và kể cả người nào chịu ảnh hưởng cùng lúc cả 3 tôn giáo cũng không thấy vấn đề gì.

Trạng thái cảm xúc ưa thích nhất của người Việt là cười vui. Không phải những cơn hưng phấn đầy kích thích của kẻ chinh phục, mà là trạng thái cười vui an lạc. Cho dù trong bất cứ trạng thái nào, người Việt cũng tìm cách để cười, dù cười để châm biếm hay để nghịch ngợm thì tựu chung lại vẫn là nụ cười. Đó là lý do tại sao người Việt thích truyện cười đến thế, thích tấu hài đến thế và tại sao hay lê la tán chuyện phiếm ở quán trà, quán rượu. Vui cười giúp người Việt yên tâm chờ đợi, ẩn mình, kiên trì đối mặt với khó khăn.

Với tình trạng sống như vậy, ta có thể thấy rằng người Việt không có tham vọng gì lớn lao, chỉ cần một cuộc sống an nhàn, no đủ. Mọi mong muốn khám phá, mở rộng lãnh thổ cũng chỉ vì dân số tăng và cần giải quyết vấn đề đất ở cũng như lương thực, thực phẩm. Hiểu biết về vũ trụ và thế giới cũng chỉ để ứng dụng thiết thực vào cuộc sống, như anh nông dân xưa “trông trời, trông đất, trông mây” cũng chỉ để có một vụ mùa bội thu. Những khám phá thỏa mãn sự hiểu biết của bản thân thuần túy có vẻ như là một điều xa lạ với người Việt.

Tất cả các cách thức tư duy và cảm xúc đó vẫn còn tồn tại đến ngày nay dù cho chiến lược “công nghiệp hóa, hiện đại hóa” không thích hợp chút nào với các đặc tính của người Việt. “Công nghiệp hóa” có thể dễ dàng thực hiện ở miền Nam, vì “Công nghiệp hóa” là sử dụng máy móc tạo ra các sản phẩm hàng loạt và đạt cùng tiêu chuẩn, rất phù hợp với người dân đồng bằng Nam Bộ đã quen với việc thu hoạch những sản lượng lớn và nhanh chóng. Người dân Bắc không có nhu cầu sản lượng lớn (và thực ra cũng không quá cần), cái họ cần là chất lượng. Thay vì chất lượng đồng đều, sản phẩm miền Bắc đưa ra thường hoặc cực tốt hoặc cực kém. Và nếu áp dụng công nghiệp hóa vào miền Bắc thì từ trước đến nay thường dẫn đến kém đồng đều nhiều hơn là tốt đồng đều. Có lẽ không nên lan man về chi tiết này, tôi chỉ muốn nói rằng các đặc tính của người Việt bị dè bỉu nặng nề nhất chính bởi nó rất khó thích nghi với “Công nghiệp hóa, hiện đại hóa”. Nhưng, vấn đề đặt ra là, “công nghiệp hóa, hiện đại hóa” có phải con đường duy nhất để phát triển đất nước?

Thời đại mới và những lợi thế

Từ khi có Internet, thế giới đã thay đổi rất nhiều. Lưu lượng và số lượng thông tin khổng lồ đã tạo nên kỷ nguyên thông tin, khi thông tin là quyền lực, mà một luồng thông tin đưa ra có thể sẽ tạo ra hiệu ứng domino. Hệ thống quyền lực trên thế giới trở nên lung lay, biến động xảy ra liên tục, các mô hình cũ không còn hiệu quả. Nhân loại đang phải đối mặt với một thế giới hoàn toàn bất định và không thể dự đoán. Điều này hoàn toàn trái ngược với thế kỷ 19-20, khi sản xuất công nghiệp là tối quan trọng. Việc sản xuất công nghiệp tầm cỡ lớn đòi hỏi một mô hình và quy trình chặt chẽ, tức là cần các thiết chế vững chắc và lâu dài. Việc thay đổi thiết chế sẽ tạo ra sự thay đổi hàng loạt trong kinh tế và xã hội. Dù cho có chiến tranh, thì con người ở thế giới hiện đại vẫn ở trong một thế giới ổn định, bởi những biến cố diễn ra khá chậm và cơ cấu xã hội cũng như nhận thức đều được cấu trúc gọn gàng. Thật không dễ dàng gì cho những quốc gia hiện đại đối mặt với thế giới bất định của thời đại mới, nhưng đó lại là cơ hội cho chúng ta – một dân tộc đã quen với sự bất định.

Bản tính hay thay đổi giúp chúng ta không bị bám víu quá nhiều những thứ không cần thiết. Khả năng tích hợp giúp chúng ta luôn cởi mở học tập cái mới mà không bị bất cứ định kiến nào. Với một thế giới bất định, việc con người phải luôn tiếp thu và thích ứng với cái mới lại trở thành một nhu cầu cấp thiết. Hơn thế nữa, do lưu lượng thông tin trao đổi liên tục, dần dần, các lĩnh vực không còn giữ nguyên vị trí của mình nữa mà bắt đầu tạo ra thế liên ngành. Tức là không còn dạng “một nghề cho chín” nữa, bởi một nghề có thể sẽ không giúp chúng ta giải quyết một vấn đề nào đó, mà cần sự liên kết của “chín nghề” (nói một cách hình ảnh). Cụ thể hơn, khi một người có kiến thức của nhiều mảng khác nhau lại có thể đưa ra giải pháp hiệu quả và thiết thực hơn là chỉ bằng một chuyên ngành.

Thế giới đã qua giai đoạn khám phá: khám phá vũ trụ, khám phá lòng đại dương, khám phá rừng già… những khám phá ấy vô cùng quan trọng, thế nhưng giờ đây loài người phải đối mặt với những nguy cơ sát sườn hơn như biến đổi khí hậu, thiếu năng lượng và thiếu lương thực… Những thời điểm như thế này, lối tư duy thực dụng của người Việt ta lại trở thành lợi thế. Không thể nhập nhằng giữa mong muốn khám phá của bản thân để thể hiện cái tôi và việc hi sinh cái tôi để giải quyết khó khăn của cộng đồng chung được. Rất hiếm khi hai cái đó đi đôi với nhau. Chúng ta không phát minh ra bom nguyên tử hay máy tính, nhưng nếu bạn tìm hiểu kỹ lịch sử khoa học, bạn sẽ biết rằng Việt Nam có 1 phát minh vô cùng quan trọng đã giải quyết được cốt lõi của nạn thiếu lương thực thế kỷ 20, đó là giống lúa lùn của giáo sư Lương Đình Của, đã tạo ra cuộc Cách mạng Xanh nổi tiếng.

Khi thế giới cổ vũ đa nguyên, mà có muốn không đa nguyên cũng không được, do tốc độ giao thương buôn bán và truyền tải thông tin nhanh chóng, khả năng đồng thuận và tích hợp của người Việt trở thành yếu tố cần thiết để tạo ra không khí hòa bình trong đất nước cũng như với các nước khác trên thế giới.

Ở trên mới chỉ là những nét phác thảo qua về bản tính người Việt, để tìm hiểu sâu hơn cần các chuyên gia và các học giả có bề dầy kinh nghiệm cũng như vốn sống nhiều hơn tôi. Tuy nhiên, tôi tin rằng từ tất cả những điều đó, nếu suy tưởng về một nước Việt Nam được xây dựng dựa trên các đặc tính của dân tộc, ta có thể thấy rằng không phải là không thể. Đó là dĩ nhiên, người Việt phải được giải phóng hoàn toàn bản tính của mình, không để bị nỗi sợ trước sức mạnh quân sự, kinh tế và khoa học kỹ thuật của các cường quốc làm cho mờ mắt. Khi nhìn nhận đúng bản tính của mình, nhìn nhận đúng xu hướng phát triển của thời đại, chúng ta sẽ biết chủ động lựa chọn cho mình những gì cần thiết để dân tộc trường tồn, đất nước phát triển.

Hà Thủy Nguyên
(Bookhunterclub)
http://www.tienbo.org/2016/11/nguoi-viet-chung-ta-la-ai.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

BÁO CÁO “TOÀN CẢNH THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG” MIỀN TRUNG




BÁO CÁO “TOÀN CẢNH THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG” 
ĐẾN VỚI NGƯ DÂN MIỀN TRUNG

FB Green Trees
25-11-2016

Những ngày qua, một số đại diện của nhóm Green Trees đã đến Hà Tĩnh và Nghệ An để trao tận tay báo cáo “Toàn cảnh thảm họa môi trường biển miền Trung” cho ngư dân – những người chịu thiệt hại nặng nề nhất từ thảm họa này. 


Đây là những đại diện cho hơn 10.000 thành viên của Green Trees, và cũng là đồng tác giả của báo cáo.

Tình hình môi trường ở các tỉnh miền Trung vẫn không có gì tiến triển. Mặc dù ông Bộ trưởng Tài nguyên – Môi trường Trần Hồng Hà mới đây tuyên bố “biển đã sạch”, nhưng ngư dân không nhận thấy một dấu hiệu nào chứng tỏ điều đó. Hàng chục chiếc ghe vẫn phủ vải nằm im trên bãi. Ngư dân gần như đã bỏ biển.

Ông Lê Xuân Thế (xã Kỳ Lợi, Kỳ Anh, Hà Tĩnh) cho biết, từ khi thảm họa xảy ra (được tính là từ ngày 6/4/2016), ông chỉ đi biển có… ba lần, mà đi là do quá nhớ biển, nhớ nghề, chứ không phải do còn hy vọng đánh bắt được cá.

Có vài ngư dân khác thỉnh thoảng cũng đi biển, nhưng số lượng hải sản đánh bắt được rất ít, theo ghi nhận của chúng tôi. Họ đã phải bắt đến cả cá con, mực con, điều này đe dọa khả năng phục hồi của các loại sinh vật biển. Ở trong một ghe, giữa lèo tèo vài con cá, chúng tôi đã trông thấy một cá mập con, dài chỉ chừng 60cm.

THỊ TRƯỜNG TÊ LIỆT

Tuy nhiên, vấn đề nghiêm trọng nhất chưa phải là không còn hải sản để đánh bắt, mà là hải sản mang về hầu như không bán được vì không còn ai tiêu thụ. Cũng vấn có một số tư thương vẫn đến mua của bà con, nhưng họ ép giá rất mạnh. Ví dụ như ghẹ, trước khi có thảm họa, giá có thể lên tới 400.000 đến 500.000 đồng/kg thì giờ chỉ còn trên dưới 100.000 đồng. Số hải sản đó được họ chuyển đi đâu sau khi mua và xử lý như thế nào, cũng không ai biết.

Nhìn bãi biển vắng tanh vắng ngắt và các mâm cơm không có cá, các thành viên của Green Trees hiểu rằng: Nghề đánh bắt, kinh doanh hải sản ở các vùng biển một thời rất giàu tôm cá, nay đã chết. Nghề này chỉ có thể sống lại khi thị trường hải sản đã được khơi thông, mà thị trường hải sản thì chỉ có thể được khơi thông khi người mua, người bán tin chắc là biển đã sạch. Niềm tin đó giờ ở đâu?

Không chỉ nghề đánh bắt hải sản, các nghề khác có liên quan đến biển như kinh doanh du lịch, làm muối, làm sỏi… cũng đều bế tắc. Dân bỏ nghề, ruộng muối bỏ không, nhà nghỉ, khách sạn ế khách.

Bốn tỉnh miền Trung chịu ảnh hưởng của thảm họa đều là địa phương có biển, tỷ lệ sinh rất cao (vì đặc thù của nghề đi biển là tiêu hao sức lao động, cần lao động nam). Mỗi hộ gia đình đều sinh trung bình 6 – 7 con, nhà nào hiếm lắm thì 3 – 4 con. Thảm họa vừa qua đã làm số thanh niên trai tráng thất nghiệp, bỏ biển tăng vọt. Họ ở nhà chơi cả ngày. Có một số tìm đến lối thoát khác, là theo tàu đánh bắt xa bờ ở miền Nam, hoặc trốn sang Lào, Campuchia, Thái Lan làm thuê (nhập cư bất hợp pháp).

Hoàng Tiến Sỹ, một ngư dân trẻ, là người đã từng lái tàu đưa các tác giả báo cáo ra gần nơi Formosa xây cảng nước sâu Sơn Dương vào tháng 8 vừa qua. Em cho biết, đó là lần đầu tiên em đi biển kể từ xảy ra thảm họa. Mới đây, lúc nhóm gặp lại em là lúc em đang ngồi chơi trước cổng nhà. Em nói: “Mọi việc vẫn thế”, và tỏ ra rất vui khi được Green Trees ký tặng một cuốn báo cáo.

BỒI THƯỜNG KHÔNG THỎA ĐÁNG

Liên quan đến khoản bồi thường 500 triệu USD của Formosa, chính quyền xã Kỳ Lợi đã tiến hành thống kê thiệt hại của người dân theo Quyết định 1880/QĐ-TTg ngày 19/9/2016 của Thủ tướng Chính phủ, nhưng chưa có hộ nào được chi trả. Xin lưu ý “Ngay cả khi được bồi thường, thì thời gian tính bồi thường thiệt hại tối đa cũng chỉ là sáu tháng, từ tháng 4/2016 đến hết tháng 9/2016”.

Còn ở huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh), chính quyền đã và đang trả tiền bồi thường cho dân. Tuy nhiên, phần lớn cư dân bị áp một mức chung là 17.460.000 đồng cho cả sáu tháng. Trong khi đó, theo kê khai của ngư dân, trước khi xảy ra thảm họa, thu nhập của họ đạt trung bình 2 triệu đồng/ngày.

Mức bồi thường không thỏa đáng đang gây bức xúc cho rất nhiều người dân.

Bản báo cáo “Toàn cảnh thảm họa môi trường biển” của nhóm Green Trees được xuất bản vào đầu tháng 10, bằng ba thứ tiếng Việt, Anh, Đài Loan.

Green Trees đã gửi báo cáo đến Văn phòng Quốc hội, Văn phòng Chính phủ, Văn phòng Chủ tịch nước, và hai bộ Tài nguyên – Môi trường, Thông tin-Truyền thông, nhưng không nhận được phản hồi nào từ đó đến nay.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Từ mối nguy TPP thất bại, nỗi lo hẫng hụt động lực cải cách


(Dân trí) - Khi không có TPP, điều lo ngại nhất không phải là sự hẫng hụt về tiềm năng tăng trưởng xuất khẩu, mà chính là sự hẫng hụt về động lực cải cách thể chế kinh tế. Câu hỏi khắc khoải nhất mà các chuyên gia kinh tế thường nói những ngày này là “không có sức ép từ TPP, động lực cải cách có giảm đi?”

.


(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)

Cách đây vài hôm, Tổng thống vừa đắc cử Donald Trump khẳng định Mỹ sẽ rút khỏi TPP với quan điểm “nước Mỹ trên hết” và niềm tin rằng, việc rút khỏi TPP sẽ giúp người Mỹ có nhiều việc làm hơn.
Thực ra, không phải chờ đến bây giờ mà ngay từ khi ông Trump bắt đầu chiếm lợi thế trong phiên kiểm phiếu, kịch bản này đã được đoán trước, rằng TPP sẽ không có Mỹ, ít ra là dưới thời Trump. Thị trường tài chính toàn cầu đảo lộn, riêng tại Việt Nam, VN-Index lao dốc mất tới 15 điểm.
Chúng ta đang lo sợ điều gì? Rằng TPP không được thông qua thì hàng Việt Nam xuất khẩu sẽ khó khăn hơn? Chẳng phải chúng ta vẫn đang mở cửa với 12 hiệp định thương mại tự do thế hệ mới và hàng Việt vẫn đang xuất khẩu rất mạnh sang Mỹ và các nước trong TPP đấy thôi? TPP chưa đi vào hiện thực nên những gì chúng ta “mất” về thương mại chỉ là sự “mất mát trên kỳ vọng”:
Nhẽ ra, GDP có thể tăng 10% vào 2020 và xuất khẩu của Việt Nam có thể tăng hơn 28% vào năm 2025…nếu có TPP. Ngành dệt may và giày dép hỉ hả. TPP chiếm đến 40% kinh tế toàn cầu, nên khi có hiệu lực, hiệp định này sẽ mở ra nhiều cơ hội tích cực cho Việt Nam cũng như các thành viên khác.
Nhưng điều tốt nhất mà TPP mang lại cho một quốc gia đang phát triển như Việt Nam không phải là thương mại. Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan từng cho biết, cái quan trọng ngoài thương mại của TPP chính là trợ giúp, chuyển giao công nghệ, kỹ năng quản trị và sân chơi giữa các nước lớn và các nước nhỏ thông qua một cơ chế phẳng về luật pháp, hành chính công và cạnh tranh... Điều này được kỳ vọng sẽ giúp các nước có thể chế kinh tế yếu hơn, sửa đổi, thích ứng với các thể chế kinh tế hiện đại bậc nhất thế giới như Mỹ, Nhật, Singapore...
Chính vì vậy, khi không có TPP, điều lo ngại nhất không phải là sự hẫng hụt về tiềm năng tăng trưởng xuất khẩu, mà chính là sự hẫng hụt về động lực cải cách thể chế kinh tế. Câu hỏi khắc khoải nhất mà các chuyên gia kinh tế thường nói những ngày này là “không có sức ép từ TPP, động lực cải cách có giảm đi?”.
Đây không phải là lo lắng vu vơ. Cựu Thủ tướng Anh Tony Blair trong chuyến thăm Việt Nam hồi năm ngoái nói: “Nếu không có ai phản đối, chứng tỏ đó là một cải cách tồi. Nếu cải cách mà lặng lẽ, yên ả thì có nghĩa là chưa thực sự cải cách, mới nói miệng về cải cách thôi”. Nôm na rằng, bất kỳ sự cải cách thực chất nào cũng sẽ vấp phải các thế lực chống đối, cũng sẽ có những người “phản cải cách”.
Câu nói đó của ông Blair tiếp tục được cựu Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KHĐT) Bùi Quang Vinh nhắc lại nhiều lần sau đó. Tại buổi trả lời phỏng vấn Dân trí trước thời điểm nghỉ hưu, ông Vinh chia sẻ: “Nếu mọi việc vẫn như cũ thì người ta việc gì phải phản ứng? Nhưng ở đây là đụng đến lợi ích ngành này, mất quyền ngành kia, cá nhân này thì mất lợi ích, nhóm lợi ích kia thì mất quyền lợi. Minh bạch ra thì nhiều người không còn lợi dụng được kẽ hở để tư lợi nữa…Tất nhiên họ phải phản ứng”.
Rõ ràng, lực cản cải cách, lực cản tái cơ cấu là hiện hữu, hiện hữu từ chính trong con người làm nên bộ máy, từ đâu đó còn một số vị lãnh đạo còn nuối tiếc lợi ích, vẫn thèm muốn “leo cao chui sâu” cho đến những công chức, viên chức chưa sẵn sàng lột bỏ tư duy cũ để thực hiện đúng nghĩa tinh thần phục vụ, phụng sự nhân dân.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc rất nhiều lần nhấn mạnh quyết tâm xây dựng một Chính phủ liêm chính, kiến tạo để lay chuyển cả bộ máy. Điều này càng cần thiết trong kịch bản không có TPP, tức là một khi không có động lực từ TPP thì nội tại đất nước cần phải tự đặt ra yêu cầu cải cách và Chính phủ hoàn toàn có khả năng để thay đổi, để cải cách và hội nhập. Vấn đề nằm ở hành động mạnh mẽ của những người đứng đầu, liệu có thể loại bỏ được những cá nhân, những thế lực “phản cải cách” khỏi bộ máy hay không.
Như ông Blair từng góp ý rằng: “Chúng tôi thấy không cần phải nhiều người cải cách mà là cần đúng người, đúng vị trí để khi cần có thể vượt qua”.
Bích Diệp
Phần nhận xét hiển thị trên trang