Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2016

Chủ tịch Đà Nẵng: “Toàn thói báo cáo láo! Hãy thực chất đi!”


Dân trí “Văn hóa không phải là có hay không tệ nạn. Văn hóa là đấu tranh với tệ nạn xã hội, không phải cứ sạch trơn là văn hóa. Đà Nẵng có tới 80 – 90% tổ văn hóa sao mà ma túy nhiều vậy. Toàn thói báo cáo láo! Hãy thực chất đi, đừng ru ngủ nữa!” - Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ gay gắt nói.

Sáng 12/11, Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ chủ trì hội nghị tăng cường công tác phòng, chống các hành vi vi phạm pháp luật và tội phạm liên quan đến ma túy trên địa bàn thành phố.
Đại tá Nguyễn Văn Chính, Phó Giám đốc Công an TP Đà Nẵng, cho biết, do ảnh hưởng của tình hình tội phạm về ma túy thế giới và trong nước, hoạt động của tội phạm ma túy trên địa bàn thời gian qua tiếp tục diễn biến phức tạp. Số đối tượng nghiện chuyển sang hoạt động tội phạm về ma túy chiếm tỷ lệ cao, nhiều đối tượng tại địa phương móc nối với số đối tượng ở Quảng Trị, Nghệ An, Hải Phòng, Hà Nội, Ninh Bình, Lạng Sơn… hình thành các đường dây mua bán ma túy đưa vào thành phố tiêu thụ.
Ngoài mua bán các loại ma túy truyền thống, hiện nay phổ biến hoạt động mua bán cỏ Mỹ. Phương thức, thủ đoạn hoạt động phạm tội ngày càng tinh vi, xảo quyệt, thậm chí có trường hợp đối tượng tàng trữ, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ, súng tự chế sẵn sàng chống trả nếu bị truy bắt.

Toàn cảnh hội nghị
Toàn cảnh hội nghị
“Từ đầu năm đến nay, các lực lượng chức năng đã phát hiện, bắt giữ 133 vụ, 179 đối tượng phạm tội về ma túy. Đáng chú ý, 100% đối tượng phạm tội không có nghề nghiệp, tập trung ở độ tuổi từ 18 – 35, có 2 trường hợp dưới 18 tuổi. Đối tượng ngoại tỉnh 48 người (chiếm 26,8%). Tiền án, tiền sự: 6 đối tượng. Lượng ma túy tổng hợp chiếm tỷ lệ 83,5% tổng lượng ma túy thu giữ. Qua đó phản ánh người sử dụng ma túy tổng hợp tăng cao”, Đại tá Chính thông tin.
Cũng theo Đại tá Chính, thời gian qua, công tác phát hiện, xử lý người nghiện, người sử dụng trái phép ma túy được thực hiện quyết liệt, góp phần hạn chế những tác động xấu cho người nghiện, người sử dụng trái phép ma túy gây ra cho xã hội. Tuy nhiên, tình hình tội phạm và tệ nạn ma túy trên địa bàn thành phố vẫn diễn biến phức tạp và có xu hướng gia tăng. Đặc biệt, thời gian gần đây xảy ra 2 vụ án giết người do người sử dụng ma túy bị ngáo đá gây ra đã làm hoang mang dư luận, báo động về tác hại của tệ nạn ma túy đối với tình hình an ninh trật tự trên địa bàn thành phố.
Theo Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ, thời gian gần đây, nổi lên nhiều vụ việc nghiêm trọng. Nếu chính quyền không hành động quyết liệt sẽ "nguy to". Có mấy ngày mà xảy ra 2 vụ giết người hết sức tàn bạo. Vì thế, không thể xem thường với cách làm đều đều, mà cần phải có giải pháp mới, mạnh hơn.
Ông Võ Đình Công, Chủ tịch UBND phường Thọ Quang (quận Sơn Trà), cho biết, trong xét thi đua văn hóa, tổ nào có người nghiện, có vi phạm ma túy sẽ không được xét thi đua, như vậy sẽ khó trong việc phát hiện. Vì thế, phường đã làm ngược lại, tổ nào phát hiện người nghiện, báo với cơ quan chức năng và xử lý được thì sẽ được cộng điểm thi đua. Còn nếu tổ nào để cơ quan chức năng bắt thì sẽ bị trừ điểm.
Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ cho rằng, việc đưa ra tiêu chí như vậy để xét thi đua là thái độ tích cực. Và từ nay, tiêu chí xét thi đua cần được điều chỉnh lại theo hướng trên.

Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ phát biểu tại hội nghị
Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ phát biểu tại hội nghị
“Văn hóa không phải là có hay không tệ nạn. Văn hóa là đấu tranh với tệ nạn xã hội, không phải cứ sạch trơn là văn hóa. Đà Nẵng có tới 80 – 90% tổ văn hóa sao mà ma túy nhiều vậy. Toàn thói báo cáo láo! Hãy thực chất đi, đừng ru ngủ nữa! Mấy danh hiệu gia đình văn hóa, tổ văn hóa không có thực chất đâu. Đề nghị Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố soạn lại tiêu chí”, ông Thơ nói.
Theo Đại tá Trần Phước Hương, Trưởng Công an quận Hải Châu, việc cai nghiện ngoài cộng đồng gặp nhiều khó khăn và hiệu quả thấp. Do vậy, cần giảm bớt điều trị ngoài cộng đồng. Và cần mở rộng Trung tâm 05- 06 với đầy đủ sinh hoạt, học tập cho người cai nghiện.
Ông Thơ thông tin, Trung tâm 05-06 đợt vừa rồi đã cho mở rộng. Đầu tháng 3 năm tới sẽ xong, chứa cũng đủ.
“Danh hiệu văn hóa phát cho lắm vô rồi trung tâm cai nghiện mở ra gấp đôi cũng không đủ”, ông Thơ nói.
Tại Hội nghị, ông Nguyễn Hùng Hiệp, Phó Giám đốc Sở Lao động, Thương binh và Xã hội cho hay, có 60% người sau cai nghiện cho việc làm.
Trước con số ông Hiệp đưa ra, Chủ tịch Đà Nẵng nghi ngờ về tính chính xác nó.
“Nói cho nó thật chứ đừng nói cho đẹp số. Anh đưa cho tôi danh sách đi, sau đó tôi chọn bất kỳ người nào để tôi đi kiểm tra xem. Báo cáo cai nghiện xong có đến 60% có việc làm nghe hơi khó tin. Những người bình thường cũng khó có được con số như thế” - Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ đặt nghi vấn.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

PHỎNG VẤN TS. ĐINH HOÀNG THẮNG VỀ BẦU CỬ Ở MỸ


TS. Đinh Hoàng Thắng, nguyên Đại sứ VN tại Hà Lan và Bỉ, nguyên TBT Tuần báo Quốc tế.
.
Phỏng vấn TS. Đinh Hoàng Thắng về bầu cử ở Mỹ:

“CƠN SÓNG DỮ” TRUMP TRÀN LÊN “CON ĐÊ” HILLARY

“Một người đàn ông thừa gái đẹp và tiền bạc, tuyên bố không thèm nhận đồng lương tổng thống. Một người đàn bà thượng lưu, đầy quyền lực và danh vọng. Vậy cái gì đã thúc đẩy sự dấn thân quyết liệt, bền bỉ của cả hai nếu như không phải vì tương lai của nước Mỹ, và hẳn nhiên, trong đó có tương lai của thế giới…”. TS. Đinh Hoàng Thắng trả lời như vậy trong cuộc phỏng vấn về sự kiện khiến hàng tỷ người trên hành tinh chưa hết choáng váng sau “ngày phán quyết” của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. 

* Tại sao có hiện tượng “gió đổi chiều” như đã xẩy ra trong ngày 8/11, thưa TS? 

- Có nhiều lý do nhưng tôi chỉ nhấn mạnh ba điểm. Thứ nhất, ông Trump đại diện cho cơn sóng dữ của một bộ phận lớn trong dân chúng Mỹ, những người bằng lá phiếu của mình có thể quyết định ai là người để họ giao phó tương lai. Ông Trump biết cách điều tiết cơn giận dữ của tầng lớp bình dân này chống lại Washington. Ông ấy chạm đúng vào những bất an và những lo ngại của họ. Ông ấy đã nói một cách bộc trực và giản dị nỗi đau mà họ từng gánh chịu. Một bí mật công khai là Trump phát huy tối đa được sức mạnh của facebook (Trước đây, Roosevelt dùng ra-đi-ô, Reagan dùng TV).

- Thứ hai, bà Clinton giống như một con đê đã được đắp lên để bảo vệ cho giới thượng lưu Mỹ. Bà là một chính trị gia lão luyện, nhưng không được đa số cử tri lựa chọn, vì đảng Dân chủ của bà đã nắm quyền 2 nhiệm kỳ, vì gia đình bà đã chiếm Nhà Trắng quá lâu. Ông nhà từng làm 8 năm tổng thống, bà 4 năm ngoại trưởng. Người Mỹ vốn năng động và thích thay đổi. Ông Obama thì quá thánh thiện, bà Clinton bị coi là giả dối. Trump là sự lựa chọn tốt hơn, vì ông trần tục từ trong ra ngoài. Nước Mỹ luôn vĩ đại vì sự trần tục của nó. “Cơn sóng dữ” Trump tràn lên “con đê” Hillary một cách nghẹt thở đối với nhiều cử tri là vì vậy.

- Lý do thứ ba, cử tri Mỹ chán ghét việc xem chính khách là khuôn mẫu. Họ ít khi tin vào các chính khách, họ coi việc lấy chính khách làm khuôn mẫu là di sản của lối sống từ thời bộ lạc. Điều này lại là điểm cộng cho Trump vì ông này chưa bao giờ là chính khách cả. Một bộ phận lớn dân Mỹ không quan tâm đến chính trị và họ cũng không đầu tư xúc cảm vào chính trị. Họ chọn người để làm những việc lớn cho nước Mỹ. Và họ không để cho truyền thông đánh lừa. Vì vậy, mới có chuyện báo chí hướng họ theo một đằng thì họ lại hành động một nẻo.

Tân Tổng thống Mỹ cùng vợ Melania Trump và con trai. 

* Ông dự đoán nước Mỹ dưới thời Tổng thống Trump sẽ như thế nào? 

- Một người đàn ông thừa gái đẹp và tiền bạc, tuyên bố không thèm nhận đồng lương tổng thống. Một người đàn bà thượng lưu, đầy quyền lực và danh vọng. Vậy cái gì đã thúc đẩy sự dấn thân quyết liệt, bền bỉ của cả hai nếu như không phải vì tương lai của nước Mỹ, và hẳn nhiên, trong đó có tương lai của thế giới… Và sau khi cử tri đã quyết định thắng bại, họ bắt tay hợp tác mà tuyệt nhiên không có màn truy sát nhau, sau cái gọi là “đấu tranh nội bộ trong đảng hoặc giữa các đảng”.

- Cộng hòa đại thắng vì hiện nay chiếm đa số ở cả Thượng viện lẫn Hạ viện. Đây là thuận lợi cho một tổng thống và rất thuận lợi cho sự “khởi nghiệp” của Trump. Rồi đây, Dân chủ có chiếm lại được hay không thì chưa thể biết trước. Trump có bài diễn văn mừng chiến thắng ôn tồn, đầy dáng dấp tổng thống và tinh thần đoàn kết. Chủ tịch Hạ viện Paul Ryan cũng nói ngay đến nhu cầu hợp tác giữa hai đảng. Cả Hillary Clinton lẫn Barack Obama xác nhận phán quyết của cử tri và kêu gọi đoàn kết với tân Tổng thống. Việc bàn giao đang khởi sự giữa một Tổng thống Dân chủ và một Tổng thống Cộng hòa. Sau một ngày hốt hoảng, cổ phiếu Hoa Kỳ tăng giá trở lại!

- Nước Mỹ vẫn tiếp tục là cường quốc hàng đầu thế giới nhưng sẽ có nhiều thay đổi về chính sách. Tuy nhiên, cuộc công kích của ông Trump vào hệ thống chính trị lâu nay sẽ diễn ra như thế nào thì còn là một câu hỏi mở. Ai cũng biết, đập dễ hơn xây. Vừa qua ông đã đập phá, nay tái xây dựng hệ thống chắc chắn khó hơn nhiều, nhất là với một nước Mỹ chia rẽ ghê gớm như mùa bầu cử đã cho thấy. Tuy nhiên, giữa hai sự lựa chọn, một bên không đáng tin, một bên là mạo hiểm, đa số cử tri Mỹ, như đã thấy, lựa chọn sự mạo hiểm như một khát vọng muốn thay đổi! 

* Vâng, bà Clinton thất cử làm một số người Việt Nam cảm thấy bâng khuâng. Ông bình luận như thế nào về chuyện này? 

- Có thể do những người đó chưa đủ thông tin. Họ bị quyến rũ bởi hình ảnh hai mẹ con bà Hillary đội nón lá Việt và đi thăm một trại lợn đâu đó ở ta. Họ không biết rằng, những ngày cuối của chuyến thăm Việt Nam hồi đó, bà ấy đã không bắt tay bất cứ một quan chức Việt Nam nào nữa cả, sau cái buổi Tổng Bí thư ta đã hăng hái lên án chiến tranh, lên án chủ nghĩa đế quốc trước mặt chồng bà, lúc bấy giờ là một quốc khách, có mặt tại văn phòng Trung ương Đảng. Sau cái vụ mà người Mỹ gọi là xì-căng-đan ấy, bà chỉ tiếp ngoại trưởng Nguyễn Mạnh Cầm tại sảnh Quốc hội, chứ không chịu tiếp bên trong văn phòng của bà như thường lệ. Đối với ngoại giao, đấy là một sự đáp trả khá thô bạo. 

* Thế còn “xoay trục” thưa ông, bà ấy là một tác giả của chính sách này? 

- Vâng, bà ấy có sang Hà Nội tuyên bố Mỹ “xoay trục”, nhưng đấy là vì lợi ích của nước Mỹ. Hơn nữa, “xoay trục”, nếu người Mỹ không làm đến nơi đến chốn thì đấy là con dao hai lưỡi. Bây giờ còn phải chờ xem Tổng thống đắc cử Trump sẽ làm gì với cái “xoay trục” ấy. 

* Nay đã có kết quả nhưng báo chí Mỹ vẫn liên tục đưa ra những bài viết bày tỏ sự bi quan và lo ngại đối với Trump, chưa kể còn có biểu tình đốt hình nộm Trump, trương biểu ngữ “Ông không phải tổng thống của chúng tôi”. Xin TS bình luận? 

- Vâng, ngay sau ngày bầu cử, Tổng Biên tập Tạp chí “The New Yorker” đã có một bài viết gây chấn động, với tiêu đề “Bi kịch của nước Mỹ”. Vị TBT này đánh giá Trump thắng cử là một đòn choáng váng đối với tinh thần Mỹ, là một sự kiện rất có thể sẽ đưa đất nước vào một giai đoạn bất ổn về kinh tế, chính trị và xã hội mà chưa ai hình dung ra. Việc đa số cử tri quyết định sống với thế giới phù phiếm, giả dối và liều lĩnh của Trump, quay lưng lại với các chuẩn mực dân chủ là một thực tế sẽ dẫn đến mọi hình thức suy tàn và khốn khó cho chính nước Mỹ.
 

- Nhưng như thế mới là Mỹ! Ý kiến của mọi người hoàn toàn có thể đối nghịch nhau. Không ngẫu nhiên, ngay trong đêm mừng chiến thắng, ta thấy một Trump điềm tĩnh, từ dáng di chuyển ra sân khấu đến phong cách diễn thuyết điệu đà như một MC thực thụ… Nghĩa là ông ấy được chuẩn bị rất kỹ. Ông ấy biết nước Mỹ đang bị chia rẽ khủng khiếp, cho nên một trong những tuyên ngôn đầu tiên hôm ấy là lời hiệu triệu “đã đến lúc hàn gắn sự chia rẽ!” Đã không có một tờ báo nào “được chỉ đạo” để ca ngợi ông ấy anh minh, ông ấy tuyệt vời cả! Chính bản thân Trump phải tuyên bố, rằng bầu cử đã kết thúc nhưng công việc bây giờ mới bắt đầu. Trump vẫn là một ẩn số lớn, rất lớn, không chỉ với thế giới.

- Nhưng Trump là con người của hành động. Còn hơn hai tháng nữa, ngày 20/1/2017, mới đến lễ đăng quang (nhậm chức), nhưng các cố vấn hàng đầu của ông đã bắt tay vào việc tiếp nhận các hồ sơ từ đội ngũ của Obama. Danh sách chính phủ mới đã lọt ra ngoài, có tin tân Ngoại trưởng của nước Mỹ là Newt Gingrich, vị cựu Chủ tịch Hạ viện nay đã 73 tuổi. Ông này đã ở Hạ viện 20 năm nay và tính khí bốc đồng cũng không kém ông Trump. 

* Bang giao Mỹ-Việt rồi đây sẽ thế nào, thưa TS? 

- Vạn pháp đều do nhân duyên sinh khởi! Nhiều lần tôi đã nói đấy là một tương quan vừa duyên vừa nợ. Thời của Trump ta chưa thể biết cái “DUYÊN” sẽ tụ về nhiều hay những gánh “NỢ” lại ấp đến. Trump là một nhà doanh nghiệp. Ông từng nói sẽ quản trị nước Mỹ như một đại công ty. Chưa rõ ông sẽ ra đòn về đối ngoại như thế nào. Nếu đối ngoại ông cũng làm như thế thì mọi tính toán sẽ được quyết định nhanh. Ông sẽ không rề rà mất thời gian vào những quan hệ vô bổ.

- Bang giao Mỹ-Việt sẽ tùy thuộc vào các nỗ lực tiếp theo của Việt Nam và không thể chệch khỏi khuôn khổ mới trong chính sách đối ngoại của Trump. Cứ theo như ông nói, ông muốn đạt đến một thế giới hòa bình, ổn định với ít xung đột, cùng chung sống. Ông muốn đề xuất một chính sách đối ngoại mới tập trung vào việc thúc đẩy lợi ích quốc gia cốt lõi, thúc đẩy sự ổn định trong khu vực, giảm nhẹ căng thẳng trên thế giới. Vì vậy, Trump cũng đòi xem xét lại các thất bại trong chính sách đối ngoại trước đây. Ông muốn tạo ra những người bạn mới, xây dựng lại các liên minh cũ và đưa các đồng minh mới vào khuôn khổ.

- Trump đã thể hiện rõ quan điểm về sự cần thiết tăng cường sức mạnh quân sự cho Hoa Kỳ. Ông tuyên bố khi nước Mỹ không được chuẩn bị thì đó là lúc nguy hiểm nhất. Ông chủ trương, nước Mỹ phải ngăn chặn, phải tránh và chế ngự xung đột thông qua sức mạnh quân sự không thể nghi ngờ của mình. Ông muốn xây dựng một quân đội mạnh để không phải dùng đến! 

* Thưa TS, báo chí thế giới cũng nói về sự khởi đầu của một kỷ nguyên đầy rẫy những biến động khó lường. Ông bình luận như thế nào về nguy cơ này? 

- Chúng ta thấy sự rạn nứt bắt đầu trong hệ thống đồng minh và đối tác của Mỹ ở châu Á ngay cả trước bầu cử. Phi tuyên bố công khai “tách” khỏi Mỹ, Mã xích lại gần Trung Quốc hơn, cả hai nước này đều tăng cường quan hệ hợp tác mọi mặt, kể cả về an ninh và quốc phòng với Bắc Kinh.

- Nếu Trump đảo ngược chính sách “xoay trục” của Mỹ, thì Trung Quốc ngay lập tức sẽ tìm được thời điểm phù hợp cho kế hoạch đang ấp ủ của mình. Nếu Trump thực hiện như cam kết lúc tranh cử, tức là rút khỏi TPP trong 100 ngày đầu ở Nhà Trắng thì sẽ có nhiều hệ lụy. Một khi điều đó xẩy ra, Trung Quốc sẽ đẩy nhanh hơn sáng kiến OBOR (một vành đai, một con đường). Mỹ sẽ đổi chác vấn đề châu Á nào cho Trung Quốc vì lợi ích của nước Mỹ là một trong những ẩn số lớn nhất của “hậu bầu cử”. 

* TS. vừa ở Nhật về, ông thấy người Nhật đối với bầu cử Mỹ như thế nào? 

- Một số nhà báo tại Câu lạc bộ báo chí và các giáo sư Nhật tôi có dịp tiếp xúc tại hai trường đại học Waseda và Takushoku đều nói rằng, quan hệ đồng minh Mỹ-Nhật sẽ không bị ảnh hưởng quá lớn, nhưng ông Shinzo Abe sẽ chủ động và phối hợp chặt chẽ hơn, nhất là đối với yêu cầu Nhật phải chia sẻ bớt gánh nặng an ninh cho Mỹ trong khu vực.

- Thủ tướng Shinzo Abe đã ngay lập tức có cuộc điện đàm với Tổng thống đắc cử Donald Trum khoảng 20 phút và hai ông dự kiến sẽ có cuộc gặp gỡ ngày 17/11 tới tại New York khi ông Shinzo Abe ghé qua trên đường đi Peru tham dự hội nghị APEC./.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

Giáo sư Đỗ Đức Hiểu: Âm thầm một bàn tay minh triết


NGUYỄN HỮU ĐẠT
Một ngày mùa đông, trời lành lạnh. Mới 6 giờ 30 phút, tiếng còi của đội Cờ đỏ đã vang lên giữa hai dãy nhà của khu ký túc xá. Sinh viên lục tục từ các phòng chạy ra xếp thành từng hàng theo lớp để chào cờ. Đó là buổi sáng thứ hai, buổi đầu tuần, theo thông lệ, sinh viên phải chào cờ Tổ quốc sau đó nghe báo cáo giao ban.

Hôm đó, một người rất gầy gò, đeo kính trắng, quần áo chỉnh tề bước đến trước cái bục gỗ. Ông là phó chủ nhiệm khoa Văn: Đỗ Đức Hiểu.

Nghe thầy trợ lý chính trị giới thiệu xong, tất cả chúng tôi đều ngỡ ngàng. Sao thầy phó chủ nhiệm khoa lại gầy thế nhỉ? Có cảm tưởng, mỗi lần ông nói, mọi đường gân trên cổ ông hiện ra gân guốc như đua chen với chiếc hầu nhọn. Ông nói nhỏ, lần đầu nghe, có cảm giác hơi từ ngực ra rất yếu, giống như người đổ bệnh, thều thào. Những nghe quen, lại thấy giọng ông da diết, như ngọn gió bay trong chiều thu. Ông nói:

- Các anh các chị yêu nhau, khoa không cấm. Nhưng yêu nhau thì đừng bê trễ học hành. Yêu thì có lúc giận, lúc hờn. Nhưng giận nhau cũng đừng lấy đá mà ném nhau. Như thế chẳng còn gì là Văn khoa nữa. Các cụ vẫn dạy:

Yêu nhau thì ném bã trầu

Lấy đá mà ném, sứt đầu nhau ra.

Câu đó của ông trở thành nổi tiếng, học trò đem vận vào câu đối với Nguyễn Văn Tu để thành cái tứ “Đỗ Đức Hiểu chỉ ném bã trầu...”.

Giáo sư Đỗ Đức Hiểu là người  thành danh từ rất sớm. Ngay từ trước khi có khoa Văn ông đã được người đời biết đến trong nhóm Lê Quý Đôn, đó là một nhóm nghiên cứu nổi tiếng trong lĩnh vực văn học. Đến khi ông làm Phó chủ nhiệm khoa Văn, người ta càng thấy ông nổi bật với những quan điểm cứng rắn bảo vệ đường lối lãnh đạo chuyên môn của Đảng trong sự kết hợp giữa hai khái niệm trở thành phổ biến đương thời là “hồng” và “chuyên”. Về những khái niệm này, ngay từ thời phổ thông chúng tôi đã phải tụng niệm như kinh thánh. Bởi ngay cả đề thi vào Đại học thời đó vẫn có nhiều dạng bài đại loại: “Thủ tướng Phạm Văn Đồng nói: Chủ nghĩa Xã hội rất cần những con người vừa “hồng” vừa “chuyên’. Anh chị hiểu câu đó như thế nào? Lấy thực tiễn văn học Việt Nam giai đoạn 1954-1960 để chứng minh”.

Cho nên, khi mới bước chân vào khoa, chúng tôi đã được nghe giáo sư Hiểu nói về vấn đề này. Với cương vị là người phụ trách đào tạo, ông kiên quyết phải lái lũ học trò chúng tôi đi theo con đường chuyên môn theo tinh thần của Đảng. Một khi chưa thấm nhuần tư tưởng đó thì chuyên môn chỉ là một cái thứ rẻ rách vì nó chẳng thể phục vụ cho ai.

Chủ nghĩa “hồng”và“chuyên” đến nay không còn là cái tâm điểm chú ý của sinh viên hiện đại. Tâm điểm chú ý của họ bây giờ là:ngoại ngữ, vi tính. Ngoài chuyên môn thì đó là những món ăn khoái khẩu nhất với các nhà quản lý và những người tiếp nhận thứ sản phẩm trí tuệ đặc biệt từ các mái trường đại học về cơ quan. Ở bậc cao hơn, tầm vĩ mô Nhà nước, ngoại ngữ trong một số trường hợp chỉ còn được hiểu là tiếng Anh. Không biết tiếng Anh coi như không biết ngoại ngữ.

Sự biến chuyển của thời cuộc diễn ra nhanh đến như thế thì cái việc người ta nhìn nhận về các bậc tiền bối đâu khỏi tránh được phiến diện? Có người hiện nay chê trách giáo sư Hiểu sao có một thời cứng thế ? Ông là một trong các nhân vật đứng đầu trong các trận quyết tâm đè bẹp phái “Chuyên môn thuần tuý”. Những cuộc xung trận của ông, nào kém chi thời Hoàng Xuân Nhị xuất chưởng đánh dẹp phái Nhân văn giai phẩm. Chỉ có điều khác, lần này cuộc đấu chỉ xoay quanh sự lệch lạc trong sự kết hợp giữa chính trị và chuyên môn chứ không phải là hiện tượng “chống đối” nên nó cũng có phần nhẹ hơn. Tuy nhiên, cuộc đấu tranh nội bộ ngày ấy vô hình chung đã hình thành một thế trận lẽ ra không nên có mà không phải không có lúc ông không nhận ra, Nhất là lúc về già. Nên tuổi càng cao, ông càng trở thành con người trâm ngâm, mang đầy những nỗi niềm thế sự. Nỗi niềm ấy, gần như ông đã ôm trọn kiếp người để mang nó về thế giới bên kia với bao nhiêu suy gẫm mà chưa có kịp nhắn nhủ hết cho đời sau.

Đó là một vấn đề lịch sử. Rất khó luận bàn. Lịch sử không xuôi chiều. Lịch sử cần có các mặt “đối lập” để thúc đẩy nhanh sự phát triển của sự vật theo những qui luật biện chứng tất yếu của nó. Giáo sư Đỗ Đức Hiểu là người nằm trong quĩ đạo đó. Ông  là người đã làm trọn các bổn phận của mình những nhiệm vụ mà Đảng giao phó, phò tá giáo sư đại tài Hoàng Xuân Nhị trong suốt nhiều năm.

Không ai tin một con người gầy gò tưởng như thiếu sức sống như giáo sư Đỗ Đức Hiểu lại có một sức lực làm việc dẻo dai và phi thường đến như vậy. Điều đó, thoạt nghe là cái sự phi lý. Nhưng lại là sự thực. Sự thực là trên đời này chưa bao giờ hết cái phi lý. Giáo sư Hiểu chính là người dạy những vở kịch phi lý của nền Văn học Phương Tây một cách say mê. Và, cuộc đời ông không những đã chứng kiến mà tận hưởng những điều phi lý hết sức ngọt ngào.

Để nói về câu chuyện ly kỳ này hãy lui lại một chút về quãng thời gian hơn ba mươi năm về trước. Dạo đó, các thế hệ sinh viên từ K14 đến K20 thường được nghe một điệp khúc trong các buổi chào cờ đầu tuần. Điệp khúc đó là sự nhắc nhở, phê bình thường xuyên của lãnh đạo khoa về một sinh viên. Anh này là Lê Ngọc Tân, tôi nhớ không nhầm thì anh  là sinh viên K17. Anh không có tội gì lớn ngoài cá tính là thích ăn mặc theo ý riêng của mình. Mà cái thời ấy, sống theo ý riêng thì sớm muộn cũng sẽ bị la rầy. Người ta hoà đồng, tất cả đều hướng chung về một. Cùng một lý tưởng. Cùng một suy nghĩ. Cùng một cách ăn mặc duy nhất. Vậy mà anh lại cứ thích khác đời.  Đặc điểm của anh là thích mặc quần loe. Anh bị phê phán nhiều lần vì đã không  ăn mặc đúng theo cái mốt thời trang  của sinh viên cùng thế hệ. Giáo sư Đỗ đức Hiểu buộc phải nêu tên anh như là một hiện tượng của sự lạc dòng với văn hoá mới, con người mới. Mà văn hoá mới lúc đó thì quyết liệt lắm. Thanh nữ đi trên phố nếu mặc quần loe thì công an lấy kéo rạch quần một nhát từ gót đến đùi, mặc áo có cổ hở hang gọi là áo “đợi chờ” thì lập tức xoẹt một cái từ lưng đến gáy. Vậy mà anh cứ ngang nhiên như thế đi tới giảng đường thì ai chấp nhận được?

Với cương vị Phó chủ nhiệm khoa, giáo sư Hiểu kiên quyết ngăn chặn cái thứ ăn mặc “thiếu văn hoá” mới nảy mầm từ trong lòng đội ngũ sinh viên mà Tân là một tiêu điểm. Nhưng khốn nỗi, sự nhận thức của người ta lại khác nhau. Tân cho là ăn mặc theo cùng một kiểu là không đẹp. Bị phê phán bởi mặc quần loe, anh quay sang mặc quần gụ. Trong giới trí thức người ta đã Âu hoá từ thời ông “Văn Minh” của Vũ Trọng phụng, anh lại phục cổ. Giữa lúc các bạn toàn mặc quần Âu, vải ka ki Liên Xô hay si mi li Trung Quốc, anh lại trưng cái quần ống lá toạ, thắt giải rút chạy tung tăng dưới sân trường, rồi thản nhiên đi vào lớp học thì đúng là cái trò trêu ngươi với “văn hoá mới”. Đến buổi chào cờ đầu tuần, giáo sư Hiểu lại kiên quyết nêu tên. Vì cái sự được nêu tên nhiều, hoá ra anh lại nổi tiếng. Tên anh đã khắc sâu trong tâm trí nhiều người sau này thành thứ biệt danh “Tân quần loe”, ai ai cũng biết.

Vào những năm tháng cuối đời, giáo sư Hiểu sống trong tâm trạng cô đơn khủng khiếp. Suốt đời ông đã theo đuổi văn nghiệp, lấy việc nghiên cứu văn học Phương Tây làm niềm vui, làm lẽ sống. Bao nhiêu thế hệ học trò được ông đào tạo dạy dỗ đã lần lượt trưởng thành. Họ đi làm phóng viên, biên tập, làm nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch.... thậm chí có người thành các nhà quản lý, lãnh đạo có tầm cỡ. Còn ông, giống như một ông lái đò cả đời đưa bao người qua sông, cuối cùng lại trở về với cái bến vắng của mình trong một chiều cuối năm. Trời lâm thâm mưa, gió nhẹ, nhưng rét. Ông nhìn sông nước mênh mang, sóng gợn cô liêu hoang hoải, càng thấm thía một điều: đời người thật là vô định, như áng mây bay...Đó không phải chỉ là tâm trạng của riêng ông mà là tâm trạng của hầu như tất cả những người làm văn trên thế gian này. Văn tức là người. Từ ngàn xưa chưa mấy ai thoát khỏi câu định mệnh. Ông gắn với Văn học Phương Tây, say sưa nghiên cứu thi pháp từ cổ điển đến hiện đại, viết không ít công trình, tác phẩm để lại cho đời. Ông giảng kịch phi lý hấp dẫn như đạo diễn  trong các phim chưởng. Nhiều thế hệ sinh viên từng nghe ông giảng với sự mê đắm mà bao nhiêu năm sau không bao giờ quên hình ảnh một người thầy vóc hạc, trông gầy guộc, nhưng nói lại mạnh mẽ và cuồng nhiệt đến thế. Có một cái gì đó rất lạ trong âm hưởng giọng nói của ông. Nó da diết như xoáy sâu vào trí nhớ người ta những ấn tượng của một trận mưa buồn. Dai dẳng. Đeo bám. Thánh thót. Nhớ về ông, các học trò nhớ về một người thầy lúc nào cũng lịch sự theo kiểu Pháp nhưng có một sự nồng nhiệt âm thầm như ngọn lửa lúc nào cũng muốn cháy rực lên.

Có thể nói, Đỗ Đức Hiểu là một chứng nhân lịch sử của trí thức hiện đại Việt Nam. Ông sống hơn hai phần ba thế kỷ trong khung cảnh lịch sử của một đất nước đầy biến động, làm nên những kỳ tích bởi cả chất bi và chất hùng. Con người ông chính là hội tụ của của nhiều luồng tư tưởng, đa dạng, phức tạp. Bộ óc ông là một bộ óc trác việt dung chứa nhiều kiến thức thẳm sâu của hai nền văn hoá Đông- Tây. Bởi thế, tuy là một chuyên gia cỡ đầu ngành về Văn học Phương Tây ông vẫn có nhiều bài viết gây dư luận về Văn học Việt Nam. Ông  có những đóng góp tích cực trong nghiên cứu thi pháp văn xuôi  và cả trong nghiên cứu thi pháp thơ và kịch. Ông có nhiều bộ sách quí để lại cho khoa, cho đời, làm cẩm nang cho các thế hệ sinh viên mở mang tầm mắt của mình ra thế giới. Sau thời kỳ đất nước đổi mới, ngòi bút ông không ngớt trăn trở. Ông hăm hở lao vào mặt trận nóng bỏng: mặt trận phê bình và cho xuất bản một loạt những công trình tiêu biểu như: Phê bình I, Phê bình II...

Với cả một chiều dày đáng nể đóng góp trong quản lý và trong chuyên môn, lẽ ra ông phải thừa sức nhận được chức danh giáo sư ngay từ đầu. Vậy mà mọi điều xảy ra trong cuộc sống đều tỏ ra rất phi lý với ông. Cũng may, là một chuyên gia tầm cỡ chuyên nghiên cứu và giảng dạy về kịch phi lý, ông qua hiểu những gì ngổn ngang ở cuộc đời này nên ông bình thản tiếp nhận nó.

Theo anh Trần Hinh cho biết, việc phong chức danh giáo sư cho Đỗ Đức Hiểu có nhiều chuyện tức cười lắm. Số là vì dạo đó, do những quy chế định ra, muốn được phong giáo sư thì những người chưa có bằng phó tiến sĩ như Đỗ Đức Hiểu phải bảo vệ một công trình tương đương. Mà dính vào chuyện bảo vệ thì ở ta, ai cũng biết, nó phải trải qua nhiều thủ tục giấy tờ hành chính lắm. Mà Đỗ Đức Hiểu thì luôn tiếc thời gian, ông nhất định không chịu làm. Thấy thầy mình không được giáo sư thì thiệt thòi quá, thế là Trần Hinh xắn tay nhảy vào cuộc, dành thời gian làm mọi thủ tục hồ sơ cho thầy. Cuối cùng mọi hồ sơ cũng được hoàn tất. Đố Đức Hiểu đem một cuốn sách nghien cứu về văn học phương Tây ra bảo vệ.

Tưởng ai sẽ ngồi vào ghế Hội đồng để chấm công trình cho Đỗ Đức Hiểu. Hoá ra lại là tiến sĩ Đoàn Hương và “lưỡng quốc tiến sĩ Đỗ Văn Khang”. Ngồi phía dưới hội trường, Trần Hinh hai ba, lần tháo kính ra rồi lại đeo vào như  còn không tin vào mắt mình. Ngực anh thót lại vì sợ hãi. Bởi cứ theo nguyên tắc khoa học thì người chấm Đỗ Đức Hiểu ít ra cũng phải là Đỗ Đức Dục hay một ai đó làm văn học phương Tây. Đằng này lại là một tiến sĩ Mỹ học và một tiến sĩ về văn học Việt Nam. Ngồi phía dưới, càng nghĩ, Trần Hinh lại càng hồi hộp. Anh cố nhoi lên lần nữa cứ sợ là kính mình mua đã lâu quá có lẽ bị sai đi ốp nên nhìn nhầm. Nhưng rõ ràng kia là “lưỡng quốc tiến sĩ” và tiến sĩ Đoàn Hương hẳn hoi. Luống cuống, chiếc kính của Trần Hinh rơi xuống đất vỡ tan. Anh cúi xuống sờ soạng, nhặt lên được cái gọng thì lại bị một mảnh vỡ cứa phải làm cho rớm máu. Anh vội lấy khăn mù xoa rịt lại rồi giở cười giở mếu với ý nghĩ “Liệu thầy Hiểu có qua được không?”. Anh nhìn lên phía trước. Trời ơi! Cái ông già “Lê Quý Đôn” sao dạo này gầy quá, mặt tong teo hẳn đi. Trong khi đó thì hai vị giám khảo mặt lại bừng bừng nhiệt huyết, giống như hai mãnh tướng vừa tiến vào một trận mới, một trận đồ xa lạ nhưng tay họ một bên cầm chắc thanh long đao và một bên cầm quả chuỳ vàng. Nếu họ chỉ vung cao một chút thì có thể ông già “Lê Qúy Đôn” còm nhom kia sẽ đổ gục xuống như một cây chuối. Đặc điểm của hai vị tướng này thì Trần Hinh rất sợ. Các chiêu của “lưỡng quốc tiến sĩ’ thì huyền ảo, bay lượn lắm. Nó đi từ nhận thức đến vô thức, đi từ cổ điển đến hiện đại rồi hậu hiện đại. Từ văn học đến cận văn học... Trong cái mênh mông bể sở mịt mù ấy, thanh long đao của lưỡng quốc tiến sĩ mà vọt ra thì số phận của ông già tội nghiệp kia coi như được an bài.

Nghĩ thế, sống lưng Trần Hinh lại lạnh toát. Anh choáng váng như bị trúng cảm. Tay luống cuống tìm được lọ dầu cù là, loại dầu đặc biệt Bùi Việt Thắng mới cho. Nghe nói loại dầu này rất công hiệu, Bùi Việt Thắng gửi mua bên Ấn Độ, tận một ngôi chùa giáp vùng núi Hy ma la a. Nó có công hiệu lấy lại độ bình thường của nhịp tim mỗi khi sợ hãi. Bùi Việt Thắng khẳng định chất lượng “loại siêu” của nó vì anh đã thử đôi lần. Đó là những lần anh đi dạy tại chức ở các tỉnh xa về hoặc đi du lịch đâu đó chục ngày. Anh tính thời gian, cứ trước mươi phút gặp vợ mà xoa nó thì hiệu quả của nó sẽ đạt tới mức cao nhất. Khi ấy chỉ cần ngửi mùi hương của nó là vợ sẽ rất thương tình, sẽ không yêu cầu mình làm bất cứ việc gì, cũng không truy vấn bất cứ câu hỏi nào rắc rối.

Trần Hinh vừa xoa dầu vừa lẩm nhẩm cầu mong công hiệu của loại dầu người bạn vàng cho anh. Mùi dầu ngan ngát làm anh thấy có vẻ tỉnh lại. Ông già “Lê Quý Đôn” đang hăng hái diễn thuyết trên bục. Ông nói say sưa, hấp dẫn. Các cử toạ gật gù.

Sau đó đến phần nhận xét của các phản biện, uỷ viên hội đồng. Tim Trần Hinh như lắng lại. Anh nhìn như dán vào hai vị tiến sĩ.

Nhưng rồi mọi nỗi lo lắng của Trần Hinh  đần dần được giải toả. Một tràng vỗ tay lét đét nổ. Bài nhận xét của “lưỡng quốc tiến sĩ” đã dài, nhưng chẳng mấy khi ông có dịp “bổ túc” cho mọi người những cái mới về học vấn và tri thức của ông nên ông lại mở rộng các nhận xét ra bên ngoài khá lâu. Trần Hinh kín đáo ngó ông già “Lê Quý Đôn” thấy ông gục mặt xuống, mệt mỏi, và như  có vẻ ngủ gật. Khi “lưỡng quốc tiến sĩ” ngồi vào ghế, ông già “Lê Quý Đôn” mới mở choàng mắt, nhìn  quanh như mình vừa lạc vào một giấc mơ.

Đến khi nữ tiến sĩ đứng lên, Trần Hinh lại một lần nữa hồi hộp lo lắng. Vị nữ tướng này thì Trần Hinh đã chạm trán trong một vài lần cùng đi luyện thi đại học, nhằm đào tạo các nhân tài tương lai và có đọc đôi bài của chị trên báo Văn nghệ. Chị là học trò không biết là thế hệ thứ bao nhiêu của ông già vậy mà bây giờ chị lại ngỗi chễm chệ trên cao để phán về người thầy của mình. Mà món võ của chị lại thuộc môn phái khác. Đó là cái thứ Trần Hinh lo nhất. Nghe nói chị được đào tạo từ Ba Cu ở Liên xô. Ba hay Ta...đại loại như thế. Có lẽ là “Ta” thì có lý hơn chứ “ba” thì nghe buồn cười. Anh chuyên về văn học Pháp nên không thật quan tâm lắm đến tên thành phố của của xứ xở này. Nhưng thôi, điều đó không quan trọng. Miễn là, giám khảo là một tiến sĩ về văn học Việt Nam nhưng được đào tạo từ nước ngoài. Thế mới là thứ của độc. Trần Hinh cứ lo là các vị giám không hiểu thầy mình. Thật là lo phỗng lo loan. Có lẽ do đọc nhiều Camus mà anh đã trở thành “người xa lạ” với xứ sở quê hương mình. Ở xứ ta, tiến sĩ bao giờ cũng có thể làm tuốt. Cũng như giáo sư. Đã là giáo sư thì là giáo sư toàn quốc rồi chứ ai người ta gọi là giáo sư của trường nào, viện nào.

Đang nghĩ lẩn vẩn thì giọng nói của nữ tiến sĩ vang lên. Cái chất giọng khàn khàn đáng yêu, rất riêng của chị làm cho Trần Hinh, theo thói quen, bất thình lình giương cái kính vỡ mắt lên nhìn. Anh quên mất mắt kính bị vỡ. Chỉ thấy trước mắt nhoè nhoè, nhoà nhoà. Mọi thứ lẫn lộn, mờ ảo. Hoá ra ở trong cái tầm quang học như thế mọi thứ lại đẹp. Trời ơi, đeo kính vào nhìn rõ để làm gì? Tốt nhất đừng nhìn rõ một cái gì cả thì có khi lại hay.

Một tràng pháo tay lẹt đẹt nổ. Cả hội trường thở phào. Trần Hinh cúi xuống. Không hiểu do sung sướng hay do độ sốc của dầu cù là, nước mắt anh ứa ra. Anh lầy mù xoa lau lau. Từ ruột anh đùn lên tiếng cười. Tiếng cười như bị kìm giữ làm nẩy nẩy cả cái bụng đầy mỡ, chiến tích của những trận ăn vã cá luộc năm xưa.

Ông già “Lê Quý Đôn” mặc dù được cả hai vị tiến sĩ khen, nhưng xem ra không lấy gì làm sung sướng. Ai cũng mừng cho ông khi hội đồng đọc thông báo kết quả. Cái cầu bắc cho ông vượt sông sang bờ bên kia đã hoàn thành. Chẳng bao lâu nữa ông sẽ thành giáo sư. Vậy mà nét mặt ông vẫn trầm mặc như thường ngày. Thậm chí lại có vẻ u uất hơn. Thế mới lạ! Trên đời có thiếu gì có những kẻ bỏ ra hàng đống tiền dể “chạy” lấy cái chức giáo sư  mà mặt lúc nào cũng hý hửng, tưởng mình là tài hơn thiên hạ. Còn ông, tài năng, trí dũng như thế được phong giáo sư mà lại buồn thì ai mà hiểu nổi? Nên mới có thơ vui về cuộc bảo vệ của ông:

Xét rằng trí dũng có thừa.

Nghe Trần xúi giục nên cơ hội này

Rằng hay thi thật là hay

Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào.

Trong những năm tháng về hưu, mặc dù tuổi cao sức yếu ông vẫn cặm cụi miệt mài bên bàn viết, rút ruột viết ra những dòng tâm đắc nhất cho cuộc đời như con tằm đều đặn nhả tơ. Những người sống trong khu tập thể của ông hẳn không bao giờ quên hình ảnh một ông già quanh năm sống âm thầm trên một căn gác nhỏ, thắp đèn sáng thâu đêm để làm việc. Nhiều đêm, bà con lối phố đi ngủ hết, người ta vẫn thấy ông ngồi trầm mặc bên trang sách viết dở rất lâu, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong bầu trời mênh mông, biết bao nhiêu ngôi sao mờ, sao tỏ. Ông ngồi gần như bất động, bóng lõm trên tường. Bàn tay dài gầy guộc đang viết ra hàng ngàn những điều trăn trở. Bàn tay ấy được anh Đào Duy Hiệp miêu tả là bàn tay minh triết, tôi mượn tứ mà cho lên đầu bức chân dung viết về ông.

Những năm tháng cuối cùng thầy Hiểu sống trong sự ngưng đọng của bao điều u uất và khám phá. Ông muốn dành những tâm lực mạnh nhất của tuổi già trút lên đầu ngọn bút của mình. Thời gian này, hầu như ông không bao giờ xuống đất. Mỗi sáng, ông thả một “chiếc quang nhỏ” nhờ bà hàng xóm tốt bụng mua sắm thức ăn trong ngày. Bà đi chợ về, giật chuông. Chiếc quang từ từ kéo lên. Một mớ rau. Đôi miếng thịt. Thanh đậu phụ hay ít lạc nhân. Đó là những món ăn thường nhật của một vị trí thức già tâm huyết với đời, với nghiệp.

Vì kính trọng và thương ông, vợ chồng người học trò hay bị ông phê bình nhất thuở còn đi học là Lê Ngọc Tân đã nằn nì đón ông về sống chung với mình. Không ai tin rằng, cái anh thanh niên một thời luôn bị phê là sống “thiếu văn hoá” lại là người có văn hoá nhất trong ứng xử và đạo nghĩa thầy trò. Trước khi từ giã cõi đời trần thế, ông lại một lần nữa được hưởng cái sự ngọt ngào vô tận của trang kịch phi lý trong đời. Ông đi thanh thản, chẳng đem theo thứ gì, ngay cả những cuốn thi pháp là loại sách tâm đắc nhất của ông.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Biết thêm một danh từ rất khó nghe!

Thì ra, lưu manh đỏ... đã có từ thời Văn Cao!

Hoàng Minh Tường

Đôi khi những cuốn ghi chép vụn lại giống như kho chứa đồ, bất chợt nhặt được những thứ quí hiếm ngang đồ cổ.

Tình cờ lật dở mấy dòng ghi từ năm 2010, không biết các nhân vật trong buổi gặp tối đó, có ai biến đi đâu không?

Ấy là buổi tối 6 tháng 7 tại nhà hàng 36 Lý Thường Kiệt, một restaurant của gia đình nhạc sỹ Phạm Hồng Hà. Anh chàng tiến sỹ Viện vật lý Đupna, đã giải nghệ từ lâu, mưu sinh tại Mat, trở thành một nhạc sỹ lãng tử với mái tóc Digan và ngón đàn ghi - ta tuyệt kỹ hút hồn đàn bà. Mới về Hà Nội một ngày, anh đã rủ bạn bè đến khai trương thùng rượu Putina. Khách dự Phạm Hồng Sơn, anh trai Hà, vợ chồng Thông và hai người trùng tên Long, Long Bụi và Long Y dược.

Đúng như tên gọi, Long Bụi quả là bụi, bụi từ vóc dáng, ăn mặc, tới khẩu khí. Hỏi ra, mới biết anh là con rể hoạ sỹ Lê Chính, trình bày báo Văn Nghệ nhiều năm, có thời cùng cơ quan với mình. Có lẽ vì bố vợ là hoạ sỹ, bạn thân của những Văn Cao, Hoàng Cầm, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Sáng, Nguyễn Tư Nghiêm, Dương Bích Liên… nên anh con rể cũng đồng thời là đệ tử của các tiên tửu ấy luôn. Lần nào Hoàng Cầm từ Hoả Lò ra, cũng có mặt Long Bụi đến thăm và hầu …rượu. Thời chiến tranh phá hoại, Long Bụi có chân trong tổ dân quân trực quanh Hồ Gươm. Thương cảm Văn Cao, Nguyễn Sáng, Hoàng Cầm…, nhiều lần Long Bụi đã tổ chức đưa thuyền chở các ông ra đảo Tháp Rùa câu cá, uống rượu, rồi hát ca trù, chầu văn cho đỡ … thèm.

– Có chuyện này về cụ Văn Cao, chỉ mình hai bố con tôi chứng kiến – Long Bụi kể – Ấy là cái năm Hội Nhà văn hay Nhạc sỹ Hunggari có giấy mời đích danh Văn Cao sang chơi hay hội thảo gì đó. Tổ chức không muốn cho Văn Cao đi, vì ông thuộc diện văn nghệ sỹ bất hảo, nhưng chưa tìm ra cớ gì ngăn cản. Tối ấy, tôi lai bố Lê Chính cùng bác Văn Cao đi đâu đó. Đến ngã tư Trần Nhân Tông – Mai Hắc Đế, bỗng thấy hai thằng du côn tự nhiên xô vào xe bác Văn, rồi chửi ông và đánh ông túi bụi. Khi ấy tôi đã là một thầy dạy võ, có lò võ riêng. Điên tiết, tôi xông đến, giằng hai thằng côn đồ ra, định dạy cho chúng một bài học. Thấy tôi ra đòn, biết gặp cao thủ, chúng bí quá, liền dí tấm thẻ đỏ vào mặt tôi: “Mày không biết chúng bố là ai, hả? Xéo đi cho các bố làm việc.”

Long Bụi cùng bố vợ, hoạ sỹ Lê Chính, đau đớn đưa nhạc sỹ Văn Cao về nhà phục thuốc.

Thế là chuyến đi Hunggari ấy của Văn Cao không thành.

Đọc lại trang ghi chép trên, buồn đến mấy ngày.

Thì ra, "Lưu manh đỏ" – danh từ mà tiến sỹ Tô Văn Trường vừa mới nghĩ ra, đã có từ thời Văn Cao.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Miễn thuế, hàng Trung Quốc tràn vào Việt Nam


Nhiều mặt hàng Trung Quốc giá rẻnhưng không đi kèm với công cụ về hàng rào kỹ thuật cần thiết chứng minhđược chất lượng an toàn.

 >> Phát hiện 40 tấn hàng Trung Quốc trên tàu hỏa nghi nhập lậu
 >> Doanh nghiệp FDI khốn khổ vì hàng nhập phá giá từ Trung Quốc
 >> Nguy cơ hàng Việt ‘chết chìm’ theo hàng Trung Quốc

Chính phủ vừa ban hành Nghị định 128/2016 về biểu thuế nhập khẩu hàng hóa nhằm thực hiện Hiệp định Thương mại hàng hóa ASEAN - Trung Quốc (ACFTA) giai đoạn 2016-2018. Theo đó, hàng loạt mặt hàng từ Trung Quốc và nhiều nước nhập khẩu vào Việt Nam được hưởng mức thuế suất 0%.
Áp lực gia tăng lên hàng Việt
TS Võ Mai, Phó Chủ tịch Hội Làm vườn Việt Nam, cho biết lâu nay hàng ngàn mặt hàng như rau, củ, quả có xuất xứ từ Trung Quốc đã tràn ngập ở thị trường nước ta. Nay với hàng loạt mặt hàng Trung Quốc được miễn thuế thì sẽ càng tăng thêm sức ép đối với hàng Việt, nhất là nông sản.
“Những mặt hàng Trung Quốc cùng loại sẽ cạnh tranh gay gắt với hàng Việt như khoai tây, hành tây, súp lơ, cam, quýt, nho… nhờ giá rẻ. Đó là chưa kể nhiều loại trái cây của Trung Quốc như xoài mút, mận tím, nho, đào “núp bóng” hàng Việt Nam có thêm nhiều cơ hội thâm nhập và cạnh tranh không lành mạnh với trái cây nước ta” - TS Mai lo ngại.
Ngoài rau quả, ông Châu Nhựt Trung, Giám đốc Công ty Huỳnh Gia Huynh Đệ, nhận định các sản phẩm như thịt gà, vịt, phụ phẩm, gia cầm sống từ Trung Quốc khi thuế về 0% cũng sẽ tạo áp lực cạnh tranh đối với ngành chăn nuôi trong nước. Ông Trung dẫn chứng: “Hiện các phụ phẩm của gia cầm như lòng gà, vịt, heo Trung Quốc vào Việt Nam rất nhiều”.
Đại diện một công ty chăn nuôi ở Đồng Nai cho hay thời gian qua một lượng lớn chân, cánh, đùi, mề gà... Trung Quốc được tạm nhập vào Việt Nam để tái xuất. Nhưng nhiều lô hàng đã không được tái xuất mà đưa ra tiêu thụ trên thị trường khiến người chăn nuôi Việt Nam điêu đứng và người tiêu dùng trong nước đang bị ảnh hưởng vì chất lượng không đảm bảo.
“Nay với việc mở rộng cửa cho hàng miễn thuế thì chắc chắn các sản phẩm thịt, phụ phẩm gà, vịt từ Trung Quốc với giá rẻ sẽ có cơ hội gia tăng xuất sang Việt Nam. Từ đó khiến ngành chăn nuôi thêm khó khăn” - đại diện công ty trên cảnh báo.

Hàng Việt chất lượng cao, an toàn thì không sợ hàng Trung Quốc. Trong ảnh: Người tiêu dùng mua nông sản sạch tại một siêu thị ở TP.HCM. Ảnh: HOÀNG GIANG
Hàng Việt chất lượng cao, an toàn thì không sợ hàng Trung Quốc. Trong ảnh: Người tiêu dùng mua nông sản sạch tại một siêu thị ở TP.HCM. Ảnh: HOÀNG GIANG
Hàng rào chất lượng
“Quan trọng nhất là Việt Nam cần có biện pháp tự vệ bằng các hàng rào an toàn vệ sinh thực phẩm. Các nước đều có hàng rào kỹ thuật để ngăn hàng hóa phẩm cấp thấp, hàng bán phá giá, ô nhiễm môi trường từ nước khác. Đồng thời cần truy xuất nguồn gốc, có giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa để kiểm soát hàng kém chất lượng, không rõ ràng từ Trung Quốc tuồn vào” - GS Võ Tòng Xuân góp ý.
Ông Nguyễn Thế Bảo, Chủ nhiệm HTX xoài Suối Lớn ở huyện Xuân Lộc, Đồng Nai, nhận xét xoài trong nước chắc chắn bị cạnh tranh thị phần lớn với xoài Trung Quốc. Nhưng nếu hàng Việt đầu tư làm bài bản, có uy tín thì không sợ hàng Trung Quốc được miễn thuế. Ông Bảo tự tin: “Hiện nay xoài do chúng tôi sản xuất đã có mặt tại các siêu thị ở Úc, Nhật Bản”.
Nhiều ý kiến khác cũng cho rằng với việc miễn thuế cho hàng hóa Trung Quốc thì người tiêu dùng có thêm sự lựa chọn sản phẩm. Nhưng vấn đề là Việt Nam cần phải kiểm soát được chất lượng hàng Trung Quốc nhập vào nước ta. Bởi thực tế cho thấy nhiều mặt hàng Trung Quốc giá rẻ nhưng không đi kèm với công cụ về hàng rào kỹ thuật cần thiết chứng minh được chất lượng an toàn. Thậm chí có trường hợp hàng Trung Quốc không đảm bảo chất lượng vào nước ta nhưng các cơ quan kiểm định lại không phát hiện khiến người tiêu dùng thiệt thòi.
Trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, ông Hoàng Trung, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật thuộc Bộ NN&PTNT, nói do xác định Trung Quốc là một trong những nhóm thị trường có nguy cơ cao nên khi nhập khẩu mặt hàng rau quả từ Trung Quốc, cơ quan chức năng lấy mẫu với tần suất cao hơn để kiểm tra.
Nhập siêu hơn 20 tỉ USD từ Trung Quốc
Theo số liệu của Tổng cục Thống kê, chín tháng đầu năm nay, Trung Quốc vẫn là thị trường nhập khẩu hàng hóa lớn nhất của Việt Nam, nhập siêu từ Trung Quốc lên tới hơn 21 tỉ USD.
Phân tích của Tổng cục Hải quan cho thấy trong thời gian trên, Việt Nam nhập hơn 45 triệu USD hàng thủy sản, 147 triệu USD rau quả từ Trung Quốc. Đặc biệt Việt Nam tốn cả tỉ USD nhập khẩu từ thị trường này nhiều mặt hàng như vải; nguyên phụ liệu dệt may, da giày; máy vi tính và sản phẩm điện tử linh kiện; máy móc, thiết bị…
Theo Nghị định 128/2016, hàng hóa từ Trung Quốc, Philippines, Thái Lan, Singapore, Myanmar, Malaysia, Lào, Indonesia, Campuchia, Brunei được hưởng mức thuế 0% khi nhập vào Việt Nam. Các mặt hàng được miễn thuế là rau củ quả; cá, tôm, mực; ca cao, bột; thịt và phụ phẩm của thịt sau giết mổ như thịt trâu, bò và gia cầm sống…



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vũ trụ quan Mường


Nếu không kể mường Pưa Tín và mường Bua Khú, là hai thế giới đã thôi ám ảnh người Việt từ lâu lắm rồi, thì vũ trụ quan Mường nguyên thủy chính là vũ trụ quan Việt truyền thống!

Cái “đặc điểm của tư duy tôn giáo Mường: óc thực tiễn, khuynh hướng phàm hóa siêu nhiên (...) nặng nhân tình”, cũng chính là đặc điểm của tư duy tôn giáo Việt!

Dân tộc Việt Nam vốn chỉ chú trọng hai thế giới: nơi ta đang sống và nơi khi chết ta “về”. “Thế giới bên kia” ta hình dung không khác thế giới bên này. Còn thần linh thì tuy dĩ nhiên rất kính sợ nhưng ta lại không hề chịu bỏ công “vẽ” ra một thiên đình tôn ti, hoành tráng như người Tàu đã làm.

Nên nhớ, rút cuộc, chưa có mảy may bằng chứng rằng Ngọc hoàng Thượng đế (hay đấng thiêng liêng nhất của bất kỳ tôn giáo nào) là “thực” hơn bà Mây bà Mưa bà Sấm bà Sét, hay ông Đá, trong tín ngưỡng dân gian của tổ tiên ta xưa kia!

Người Ấn xây xong Cực Lạc, người Tàu dựng xong thiên đình, rồi để đấy cho ai muốn tin thì tin. Có giống người kia cũng xây xây dựng dựng trong óc mình một chốn thật rực rỡ, xong dùng đủ cách bắt tất cả mọi người phải tin!
(Thu Tứ)







Thực ra, trong văn học truyền miệng của người Mường, kể cả văn học tôn giáo, không có tác phẩm nào miêu tả vũ trụ (hoang đường) ấy. Ngay cả áng mo lớn “TÉ ĐẤT TÉ ĐÁC” (Đẻ Đất Đẻ Nước) mà chúng ta có thể xem phần đầu là thần thoại Mường cận đại đã cố định lại dưới hình thức lời thơ (1), cũng chỉ đề cập sơ lược đến việc tạo thiên lập địa, mà không hề cho ta biết vũ trụ được cấu trúc như thế nào. Theo dõi diễn biến của tang lễ, thông qua đường đi nước bước của hồn người chết, cũng có thể biết một số vùng thuộc vũ trụ ấy. Nhưng một số vùng chưa phải là toàn bộ. May thay, tất cả các bố Mo, cũng như những cụ, kể cả những mế (bà), thạo cổ tích mà chúng tôi đã có dịp tiếp xúc đều thống nhất với nhau về những nét cơ bản, khi họ kể cho chúng tôi những gì họ biết được về vũ trụ huyền hoặc mà ta muốn tìm hiểu. Rõ ràng vũ trụ quan tôn giáo của người Mường còn cố định trong quan niệm dân gian (...) tập hợp và sàng lọc lại, có thể rút ra một cái “vốn” chung (...) Chúng ta sẽ thấy rằng đó là một quan niệm phức hợp, như nhiều mặt khác trong nền văn hóa phức hợp của người Mường.

Theo quan niệm cổ truyền của người Mường, vũ trụ chia làm ba tầng, ba khu vực khác nhau phân bố trên một trục dọc. 

Ở giữa là MƯƠNG PƯA (mường Pưa, nghĩa là mường bãi bằng, hay là mường bằng phẳng), thế giới của người sống.(2) Ở đây, người sống tập hợp lại thành NOÓC (mường, địa vực, gồm nhiều xóm) dưới sự cai quản của Lang, đẳng cấp thống trị, và Âu (Ậu), tay chân của Lang. Mường Pưa là khung cảnh địa lý quen thuộc của người Mường, là thung lũng và núi đồi, là ruộng nước và nương rẫy, là xóm, là mường, nhưng cũng là KE CHO (Kẻ Chợ) nữa. Và, trong quan niệm vũ trụ của họ, người Mường không hoàn toàn loại trừ địa bàn của những dân tộc khác, đặc biệt những dân tộc đã sống bên cạnh họ từ lâu đời, như CON TÁO (Con Đáo, tức người Thái). Do đó, từ Pưa không hạn chế mường Pưa trong phạm vi thung lũng, nơi có nhiều bãi bằng. Có hạn chế chăng, là hạn chế trong phạm vimặt đất, mặt phẳng, đối lập với trời ở bên trên và với lòng đất ở bên dưới (...)

MƯƠNG K”LƠI (mường Trời), ở bên trên mường Pưa, là nơi ngự trị của BUA K”LƠI (vua Trời), có các KEM (Kem) phò tá. Xã hội Mường cổ truyền không có vua, nhưng vì nhiều lý do lịch sử khái niệm “vua” rất quen thuộc với người Mường.(3) Trong mo Đẻ Đất Đẻ Nước mà chúng tôi vừa nhắc đến, nhân vật BUA GIT GIANG (vua Gịt Giàng), người đầu tiên xưng vua ở Kẻ Chợ, được xem là dòng dõi trực tiếp của TÁ CÂN (đá Cần, ông Cần), anh hùng văn hóa của thần thoại Mường cận đại. Chức Kem nêu rõ tính cách xã hội của vua Trời: tại đôi nơi trên địa bàn Mường (Hòa Bình), một số chức Ậu – tay chân của nhà Lang – được gọi là Kem (...) Vua Trời mang diện mạo một ông Lang: xã hội mường Trời là hồi quang của xã hội có thực, xã hội của những con người thực sống ở mường Pưa (...) Vua Trời và các Kem (...) không thể chết (...) thời gian ở mường Trời là vô tận. Nhưng không gian ở đây lại hữu hạn (...) “Mường Trời cũng có chỗ cùng” (...) trên đường xuống mường Pưa, có một con sông (...) khi lên trời, người chết phải vượt qua KHUÔÔNG KHANG PỆN KHẠN (sông Khàng bến Khạn). Như vậy, giữa mường Trời, thế giới siêu nhiên, và mường Pưa, thế giới tự nhiên, có sẵn lối thông thương. Nhưng người sống không thể men theo lối đó mà lên mường Trời được. Đây là lối đi dành cho hồn người chết, vì lên mường Trời là một chặng đường trong hành trình của linh hồn đã thoát xác (...) (ngay) hồn người chết (...) cũng không thể bước vào địa hạt mường Trời, nếu không có (...) bố Mo (...) không có tác động của pháp thuật.

Thế giới bên dưới mặt đất, trong lòng đất, là MƯƠNG PƯA TÍN (mường Pưa Tín, nghĩa là mường bằng phẳng dưới). Tên gọi ấy cũng đủ để khiến ta ngờ rằng thế giới này không khác mấy so với thế giới trên mặt đất (mường Pưa: mường bằng phẳng). Mà quả vậy. 

Căn cứ vào lời miêu tả thống nhất của những người cung cấp tài liệu, chúng tôi hiểu mường Pưa Tín không phải là thế giới siêu nhiên. Ở đây có người và thú vật; người cũng săn bắn, đánh cá, lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cái, sống, chết. Ở đây có nhà cửa, xóm, mường, Lang, Ậu. Mường Pưa Tín chẳng khác gì mường Pưa, ngoại trừ ở đây “con trâu chỉ bằng con chó, con bò bằng con mèo, người lớn bằng trẻ con mười ba mười bốn tuổi”.(1) Xưa kia, mường Pưa và mường Pưa Tín có lối thông thương với nhau: đấy là một cái RÔÔNG (cái rông, tức lối thông miệng tròn nối liền hai tầng cao thấp) nối liền mặt đất với thế giới bên dưới. Bấy giờ, người hai mường đi lại với nhau, có những trường hợp trai gái hai bên lấy nhau. Về sau, không rõ vì lý do gì – có người cho rằng vì tục lệ cưới xin khác nhau – người hai mường lấp lối thông thương, không đi lại với nhau nữa. 

Một thế giới bên dưới mặt đất, có cư dân, có cuộc sống, là hình ảnh quen thuộc, vốn có trong cổ tích, truyền thuyết, quan niệm dân gian của nhiều dân tộc ở nước ta: người Thái, người Tày, người Dao, người Giáy, người Pu Péo, nhiều dân tộc ở Tây Nguyên, người Kinh và người Khơ-me ở Nam bộ...(2) Từ dân tộc này qua dân tộc khác, những chi tiết kể ra có thể khác nhau, nhưng xung quanh bản chất của thế giới ấy và những con người ở đấy, các dị bản đều thống nhất với nhau trên mấy nét chính:

1. Thế giới bên dưới mặt đất ấy không phải là âm ty, không phải là thế giới siêu nhiên của tinh linh. Thế giới bên dưới và thế giới trên mặt đất vốn là một, xưa kia có lối thông thương với nhau. Đáng lưu ý là, theo truyền thuyết của người Ê Đê và người Mạ, thì loài người vốn xuất phát từ thế giới bên dưới ấy, trước khi nhô lên từ lòng đất mà chiếm lĩnh mặt đất;

2. Cư dân của thế giới bên dưới có thể là những người tí hon (theo truyền thuyết Mường, Thái, Tày, Giáy, Dao, Pu Péo, Kinh và Khơ-me ở Nam bộ, Ba Na), hoặc bằng tầm vóc chúng ta (theo truyền thuyết Ê Đê và Mạ). Nhưng họ là những con người thực, bằng xương và bằng thịt; 

3. Dù giống thế giới trên mặt đất về bản chất, thế giới bên dưới vẫn thua kém thế giới của chúng ta (người bé tí, ăn đất, dùng đũa ta đánh rơi để làm cột nhà, viện đến sức mạnh của người trên mặt đất...).

Là thế giới vật chất vốn thông thương với mặt đất, và là môi trường thực, mường Pưa Tín ắt hẳn cùng một không gian (và thời gian?) với mường Pưa. Có lẽ chính vì tính chất thực này, mà có người muốn xem những “người lùn” dưới mặt đất là hình ảnh truyền thuyết hóa của những người Nê-gri-tô từng cư trú ở Đông Dương và Đông Nam Á. Sau đây, khi bàn đến đường đi của linh hồn người chết, chúng ta sẽ thấy rằng, dưới vỏ duy lý của nó, kiến giải này thực ra không có cơ sở chắc chắn.

MƯƠNG BUA KHÚ (mường Vua Khú) cũng là thế giới bên dưới, nhưng không phải dưới mặt đất, mà ở đáy nước. Đây là vương quốc của bọn KHÚ, dưới quyền cai quản của vua BUA KHÚ. Khú là nhân vật huyền hoặc thường xuất hiện trong cổ tích và chuyện truyền kỳ Mường dưới dạng rắn lớn ở nước. Nếu có thể nói rằng người tí hon ở mường Pưa Tín là người thực, có thể nói là người "bằng xương, bằng thịt", thì trái lại, bản chất của Khú khó xác định hơn nhiều. Điều khiến chúng tôi lưu ý khi thăm hỏi là, mặc dầu Khú có thể xuất hiện dưới nhiều dạng khác nhau, trong ý thức của họ, người Mường không bao giờ tách khái niệm "Khú" khỏi hình tượngrắn gắn liền với nước. Mô tả cảnh khô cằn trong buổi khởi nguyên của trời đất, moĐẻ đất đẻ nước có câu:

"Chẳng có sông Li chảy lọt lá bài
Không có sông Cái chảy lọt lá de
Nước sông Đằm sông Đè chưa có
Bông cơm trái lúa chưa nên
Tiếng ếch nhái còn lặng im
Hang chưa có nơi nuôi khú
Núi đá chưa có chỗ nuôi rùa
Bên bãi bên gò
Chưa có chốn nuôi giải..."


Ở đây, Khú được xếp cạnh "sông", "cơm lúa", "ếch nhái", "rùa", "giải", những khái niệm có liên quan đến nước.Ngôn ngữ văn học Mường thường ghép hình tượng Khú với hình tượng Rồng (cũng là một thứ rắn) trong một thành ngữ có tính chất lấp láy: "CON KHÚ CON RÔÔNG" (con khú con rồng). Trong những chuyện Khú mà chúng tôi được nghe kể, dù mang hình dạng gì, nhưng khi đã bị người dùng mưu giết chết, hay khi đang ngủ, bao giờ Khú cũng trở lại nguyên hình con rắn. Như vậy, trên cơ bản, Khú là rắn to ở nước.

Rắn gắn với nước là một khái niệm có sẵn trong thần thoại của nhiều dân tộc trên thế giới, và có liên quan mật thiết với ý niệm phồn thực trong tín ngưỡng dân gian và các nghi lễ nông nghiệp: vấn đề này đã được nhiều lần sơ kết. Nguyên hình rắn của Khú có một đặc điểm: bao giờ cũng có một mào đỏ trên đầu như mào gà sống. Qua công trình so sánh của C. Hentze, chúng ta đã biết rằng, cũng như rắn hai đầu và rắn hai thân, rắn có mào là một hình tượng thần thoại và một đồ án trang trí phổ biến khắp miền bao quanh Thái Bình Dương. Nhưng, trong cổ tích Mường, Khú không còn là khái niệm thần thoại, biểu trưng của thế giới bên dưới, thế giới sinh vật và bản năng nữa. Vuợt khỏi khuôn khổ lô-gích chặt chẽ của tư duy thần thoại, tràn vào địa hạt rộng rãi của tình đời trong cổ tích và chuyện truyền kỳ, Khú được nhân cách hóa ít nhiều, trở thành nhân vật có cá tính và lắm khi tai quái, đã thế lại có phép thần thông biến hóa, khi mang hình rắn, khi hiện hình người, khi vật vờ trên mặt sông thành những khúc LOÓNG (thân cây chuối) để đánh lừa người qua bến. Những dạng biến hóa kể trên được phối hợp tài tình trong chuyện "Mế Cụt", một viên ngọc trong kho tàng truyện cổ Mường. Có những người, kể cả bố Mo, quả quyết với chúng tôi rằng Khú cũng là người như ta thôi, nhưng là người ờ dưới nước, đi đâu cũng phải mang lốt rắn. Một số chuyện về Vua Khú có thể khiến chúng ta suy nghĩ theo chiều hướng đó, ví như chuyện người đi cày được mời xuống nước LA WẠI (làm vía, tức cúng) cho con Vua Khú. Dưới đáy nước, Vua Khú sống một cuộc đời vương giả, dưới hình dạng con người, trong những cung điện đầy báu vật. Rõ ràng, trong cổ tích Mường, Vua Khú đã mang diện mạo của một "Long Vương" hay "Vua Thủy Tề" trong truyền thuyết của người Hán và những dân tộc chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa Hán. Như vậy, khái niệm Khú - con Khú thường - và khái niệm Vua Khú, tuy có chỗ giống nhau, nhưng đã khác nhau về mức độ siêu nhiên. Dù sao, cũng không thể xem muờng Vua Khú là một thế giới thực như mường Pưa Tín được. Tuy đã siêu nhiên hóa, thế giới dưới nước vẫn ở trong một không gian hữu hạn, một không gian rõ ràng bị hạn chế giữa mặt nước và đáy nước. Nhưng, sẵn uy lực phi thường, Khú có hai cách vượt khỏi hạn chế nói trên: một là mở rộng không gian của mình bằng cách dâng nước lên, nước dâng đến đâu Khú vẫy vùng đến đấy; hai là hóa thân thành người để đi vào thế giới của con người. Ngược lại, người sống cũng có thể xuống thế giới dưới nước, nếu có Khú dẫn đường, trong trường hợp ấy, người sống cứ việc theo kẻ dẫn đường bước xuống nước, và khi đã ngập hoàn toàn anh ta sẽ thấy đường sá thênh thanh dẫn đến cung Vua Khú. Cũng có người kể rằng Khú cho người sống ngồi vào một cái thúng, xong một xoáy nước hút thúng xuống đáy, tận cung Vua Khú. Qua đó, ta thấy rằng, mặc dầu giữa mường Pưa và mường Vua Khú có những trường hợp đi lại với nhau, nhưng đây vẫn là hai thế giới cách biệt nhau bằng một hàng rào chỉ có thể vượt qua bằng pháp thuật.

Vậy thực ra vũ trụ quan Mường là ba tầng và năm thế giới, chứ không phải bốn thế giới.

Nguyễn Từ Chi nhận xét mường Trời "tính chất hầu như vô nghĩa (...) bắt nguồn từ Đạo giáo (và có lẽ cả Phật giáo nữa)", chứ không thuộc vào vũ trụ quan nguyên thủy của người Mường.

(Trích Nguyễn Từ Chi, Góp phần nghiên cứu văn hóa và tộc người, nxb. Văn Hóa Dân Tộc, VN, 2003)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cú sốc khó chịu


Ông nhận định thế nào về kết quả bầu cử Tổng thống Mỹ? Có phải nước Mỹ chưa sẵn sàng cho một nữ tổng thống?
– Chiến thắng gây choáng váng của Donald Trump phản ánh 5 đặc điểm của nền chính trị đương đại Mỹ: Sự phân cực chính trị cực đoan của đất nước; Sự bất mãn lớn của dân chúng Mỹ về việc thực thi chính sách công cũng như sự nhận thức và thực tế rằng chính sách công không giúp cải thiện mức sống trong hơn 3 thập kỷ qua; Sự nhạy cảm sâu sắc của người dân Mỹ với thông điệp mị dân, đặc biệt là của cử tri da trắng ít học và cả với những người khác; Sự suy giảm chất lượng của diễn thuyết chính trị Mỹ, một phần do các phương tiện truyền thông cố áp đặt phong cách và chiến thuật “Hãy nhìn tôi” trên bản chất; và chiến lược thất bại của bà Hillary Clinton. Bà Clinton đáng nhẽ nên truyền tải thông điệp đến tất cả người Mỹ thì lại chọn chiến lược nhằm vào các nhóm riêng biệt, bỏ qua tầng lớp xã hội mà ở bất kỳ nước nào, mặc dù có lẽ đặc biệt là ở Mỹ, là một hiện tượng văn hóa.
Không may, đặc điểm văn hóa của nền chính trị Mỹ mà đã giành chiến thắng cho Trump, như chúng ta quan sát thấy, lại bao gồm cả phân biệt chủng tộc, chống trí thức và ít sự tôn trọng với các thể chế dân chủ. Nhưng xin được nói rõ, thất bại của bà Clinton không phải vì bà là một người phụ nữ, mà là vì những chính sách không hấp dẫn của bà, vì sự nhận thức rằng bà ấy là một người không trung thực và vì chiến lược bầu cử quá chật hẹp và thất bại của bà ấy.
– Tương lai nào cho nước Mỹ với Tổng thống đắc cử Donald Trump?
– Thật khó dự đoán nước Mỹ sẽ như thế nào dưới sự lãnh đạo của Trump. Chắc chắn Mỹ sẽ trở nên phân cực hơn, không chỉ về chính trị mà còn cả về thu nhập và sự giàu có. Phân biệt chủng tộc là yếu tố thắng lớn trong cuộc bầu cử này, nhưng hy vọng nó sẽ không tháng phổ biến sau nay.
Về mặt chính sách, với nền kinh tế trong nước, các điều kiện cho những người siêu giàu sẽ được mở rộng thậm chí nhiều hơn so với hiện tại. Chính sách về y tế của ông Obama sẽ dễ bị tổn thương. Các thẩm phán bảo thủ sẽ được bổ nhiệm vào Tòa án Tối cao. Xin nhấn mạnh rằng, Đảng Cộng hòa hiện đang kiểm soát Nhà Trắng, Hạ viện và Thượng viện. Thật vậy, sự thất bại lớn của Đảng Dân chủ cho thấy tầm nhìn của đảng này còn vô cùng kém trong việc tạo ra những phương án và những ứng cử viên hấp dẫn với mọi tầng lớp trong xã hội.
Có lẽ điểm sáng duy nhất với những người quan tâm đến việc thực sự làm cho nước Mỹ vĩ đại một lần nữa (ngoại trừ phân biệt chủng tộc) là nếu Trump có thể giữ đúng cam kết của mình đầu tư mạnh tay và có hiệu quả vào cơ sở hạ tầng và các dự án tạo việc làm khác. Nhưng chúng ta cũng cần nhớ rằng, kế hoạch đầu tư trên quy mô lớn này mâu thuẫn gay gắt với chính sách và ý thức hệ của Đảng Cộng hòa.
Có thể, những khoản đề xuất đầu tư trên quy mô lớn vào cơ sở hạ tầng có thể giành được sự ủng hộ chính trị của cả hai đảng để đổi lấy những khoản tiền khổng lồ cho các công ty xây dựng lớn.
Về mặt chính sách đối ngoại, thật khó để dự đoán Trump sẽ có đường hướng như thế nào, đặc biệt là về chính sách đối với khu vực Đông Á và nước Nga. Và cũng đừng quên Mexico.
– Vậy còn với thế giới thì sao?
– Ở mức độ cá nhân, tôi hy vọng rằng Mỹ và thế giới sẽ ổn. Nhưng tôi thực sự bất an về kết quả này, có lẽ nhất là do Trump không chỉ là một nhà tư bản tham lam, một người lạm dụng phụ nữ, mà còn là một người phân biệt chủng tộc, không quan tâm đến một nền kinh tế công bằng, và dường như không xem sự ổn định địa chính trị là mối quan tâm lớn. Liệu cuộc bầu cử này sẽ là dấu chấm hết cho trật tự hậu Thế chiến 2? Thời gian sẽ trả lời.
Về nhiều mặt, Mỹ là một xã hội tuyệt vời, năng động, đầy tiềm năng và cũng đang đóng một vai trò quan trọng trên thế giới. Song, kết quả này nói lên những điều về Mỹ làm cho tôi bớt tự hào, những điều xấu xí và nguy hiểm cho nước Mỹ và các nước khác nữa. Tôi không muốn phóng đại. Chúng ta chưa biết tình hình sẽ diễn biễn ra sao. Chỉ hy vọng người Mỹ sẽ tìm cách vượt qua giai đoạn đặc biệt phức tạp này trong lịch sử theo cách mà không gây ảnh hưởng xấu đến số phận của nước Mỹ và toàn thế giới.
Vậy, nếu không muốn quá bi quan, hãy hy vọng những lời của Trump về việc muốn có quan hệ tốt và công bằng với tất cả các nước là thực sự phản ánh ý định của ông ấy. Hãy chờ xem, một lần nữa thời gian sẽ trả lời tất cả. Nếu kết quả bầu cử là một cú sốc khó chịu, thì biết đâu sự thể hiện của ông Trump ở Nhà Trắng lại là một bất ngờ dễ chịu hơn? Chúng ta hãy cùng hy vọng về điều đó.
– Xin cảm ơn ông!
Jonathan

Phần nhận xét hiển thị trên trang