Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

Tài liệu tuyệt mật của CIA về vụ thảm sát Thiên An Môn 1989

Đội quân tiên phong bị giải thể trong Chương trình Cải cách Quân đội của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) là Quân đoàn 27, sự kiện gây chú ý vì đây là đội quân chính gây ra vụ thảm sát Thiên An Môn ngày 4/6/1989.

Trang tin Next Magazine ở Hồng Kông gần đây đã đăng bài viết tiết lộ thông tin về hồ sơ mật của Nhà Trắng (Mỹ), theo đó tình báo Washington từng thu thập được tài liệu của nội bộ Trung Nam Hải đánh giá về số thương vong trong sự kiện thảm sát Thiên An Môn lên đến 40 nghìn người, trong đó có 10.454 người bị giết.



Thảm sát tại Thiên An Môn ngày 4/6/1989 

Trong cuộc thảm sát này, Quân đoàn 27 là thủ phạm chính. Sau vụ thảm sát, ông Giang Trạch Dân được ông Đặng Tiểu Bình tín nhiệm và cho thay thế ông Triệu Tử Dương. Ông Giang được chọn là vì đã thẳng tay trừng phạt “Báo Kinh tế Thế giới” và biết nghe lời lãnh đạo ra tay đàn áp phong trào dân chủ tại Thiên An Môn.

Trong “Nhật ký Lý Bằng” cũng khẳng định, ông Giang là “kẻ lãnh đạo và quyết định” đàn áp tại Quảng trường Thiên An Môn.

Khác biệt về số lượng thương vong trong tài liệu mật


Có nhiều số liệu khác nhau liên quan đến số người thương vong trong sự kiện Thiên An Môn. Theo số liệu của Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc, số người chết từ 2.600 ~ 3.000 người.

Vào ngày 16/6 năm đó, Tổng Lãnh sự quán Mỹ trú tại Hồng Kông đã chia sẻ một thông tin có được từ tài liệu nội bộ của chính quyền ĐCSTQ, theo số liệu này thì từ ngày 3 – 4/6, tại Thiên An Môn và phố Trường An có 8.726 người bị giết; từ ngày 3 – 9/6, vùng ngoại vi Thiên An Môn thuộc nội thành Bắc Kinh có 1.728 người bị giết.


Như vậy, tổng số người chết là 10.454 người, còn số người bị thương thì lên đến 28.796 người. Người Mỹ khẳng định, thông tin tình báo của họ đáng tin cậy, cho dù hiện không có cách nào kiểm chứng được thông tin trong tài liệu gốc này.

Theo truyền thông Hồng Kông, tài liệu nội bộ của Trung Nam Hải đánh giá về số thương vong trong sự kiện thảm sát Thiên An Môn và những chi tiết liên quan đến Quân đoàn 27 gây tội ác thảm sát mà người Mỹ thu thập được là chưa từng được biết đến.

Theo Next Magazine, tin tình báo của Mỹ có được qua tài liệu nội bộ của Trung Nam Hải đánh giá về số người thương vong trong sự kiện thảm sát Thiên An Môn lên đến 40 nghìn người, trong đó 10.454 người bị giết.

Chứng cứ này trái ngược hoàn toàn với công bố công khai của chính quyền ĐCSTQ với cộng đồng quốc tế rằng “không có người chết trong Sự kiện Thiên An Môn 1989.”

Quân đoàn 27 gây ra vụ thảm sát là đội quân mù chữ


Tối ngày 9/2 năm nay, chương trình “Tin tức Quân sự” của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc đưa tin, Quân đoàn 27 đã từ Thạch Gia Trang chuyển tới Sơn Tây.

Vào tháng 12 năm ngoái, tờ Minh Báo của Hồng Kông đưa tin, Quân đoàn 27 thuộc Quân khu Bắc Kinh bị giải thể, vào tối ngày 29/12 đã chuyển một bộ phận quân đến doanh trại xe tăng tại quận Giao, thuộc Thái Nguyên – Sơn Tây, đổi tên Sư Lục Quân đoàn 27, Tổng bộ trú tại Thạch Gia Trang – Hà Bắc được chuyển đến Ban Lục quân Chiến khu Trung bộ.

Next Magazine chia sẻ thông tin theo hồ sơ mật của Washington, Quân đoàn 27 là đội quân chính ra tay thảm sát khiến nhiều người thiệt mạng tại Quảng trường Thiên An Môn ngày 4/6.

Vào sáng sớm ngày 4/6, đội quân này mang theo vũ khí tiến vào Quảng trường Thiên An Môn thực hiện cuộc thảm sát, trong những người bị giết hại có cả lính của những đơn vị khác, vì thế mà tại đây còn xảy ra một cuộc chiến trong nội bộ lực lượng quân đội Trung Quốc.

Theo lời của gián điệp Mỹ, Quân đoàn 27 là đội quân được tín nhiệm và luôn biết phục tùng, tướng chỉ huy là Yang Jianhua, em trai cựu Chủ tịch nước Dương Thượng Côn, còn Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị khi đó là con của tướng Dương Bạch Băng, còn gọi là Dương Thượng Chính.

Nhưng nhân vật bí ẩn này không thấy có bất cứ tài liệu nào nhắc đến, không thể tìm được tên gốc bằng tiếng Trung Quốc.

Theo thông tin, Quân đoàn 27 là đội quân đặc biệt được tuyển từ những nông dân vùng hẻo lánh, có đến 60% là mù chữ.

Doanh trại Quân đoàn 27 ở Thạch Gia Trang, cách Bắc Kinh khoảng 4 tiếng chạy xe, trước ngày vào thành Bắc Kinh họ được thông báo tới Bắc Kinh để huấn luyện. Trên đường đi vào thành Bắc Kinh, lại được thông báo được cho đi tham quan, ai nấy đều thích thú.

Vào ngày 20/5, sau khi Bắc Kinh thực thi lệnh giới nghiêm, họ mới biết “có lực lượng làm loạn.” Khi đó tiến vào Bắc Kinh còn có đội quân của Thẩm Dương và Thành Đô, nhưng chỉ có Quân đoàn 27 mang theo vũ khí chiến đấu, bao gồm: xe tăng, xe thiết giáp, sung ống đạn dược…

Hồ sơ nhắc đến vụ thảm sát diễn ra vào sáng ngày 4/6, vụ thảm sát xảy ra tại Lục Bộ Khẩu (Liubukou) ở phía tây Trung Nam Hải. Khi người dân cản trở đường đi của quân nhân, đội quân mù chữ Quân đoàn 27 đã chạy xe tăng lao thẳng vào các quân nhân và người đi đường, những họng súng cũng nhắm thẳng vào người dân khai hỏa.

Quân đoàn 27 đã nhận được mệnh lệnh: “Không được cho bất cứ ai chạy thoát, không được cho bất cứ ai sống sót.” Khi xe bọc thép chạy vào Quảng trường Thiên An Môn đã chuyển sang lao vào các học sinh, sinh viên, phụ nữ và trẻ em, giết đến đâu thì dùng máy ủi gom thi thể đến đó và dùng lửa hỏa thiêu.

Bọn lính man rợ được thông báo có khoảng 1000 học sinh trốn ở gần khách sạn Bắc Kinh, khu đường Chính Nghĩa, khi những học sinh này vừa kéo vào thì bị lính mai phục chờ sẵn và nổ súng càn quét. Ngay cả xe cấp cứu của Quân đoàn 27 đến Thiên An Môn chi viện cũng bị chính những tên đồng đội điên cuồng này xả súng vào.

Gián điệp của Mỹ nằm trong Quân đoàn 27 còn cho biết, bọn chúng ra tay khủng khiếp như thế là hoàn toàn là phục tùng mệnh lệnh của cấp trên.

Nhưng hồ sơ của Nhà Trắng còn kể lại tình hình nội bộ trong quân đội Trung Quốc khi đó, ví dụ như một quan chức trong đội quân ở Thẩm Dương sau khi biết tin bạn mình bị Quân đoàn 27 giết hại liền đến trước xe bọc thép của Quân đoàn 27 chửi mắng và lập tức bị một phát súng vào đùi; một quân nhân Thẩm Dương về quê nhà lấy vũ khí rồi trở lại Bắc Kinh liều chết với Quân đoàn 27.

Quân đội ở Tân Cương, Giang Tây, Sơn Đông cũng đến Bắc Kinh đối đầu với Quân đoàn 27.

Giang Trạch Dân được chọn vì “công lao” tắm máu người dân tại Quảng trường Thiên An Môn

Nhiều người đều biết, ông Giang Trạch Dân được lên nắm quyền lực tối cao sau sự kiện Thiên An Môn. Hồ sơ mật của Nhà Trắng cũng đề cập, Bí thư Thành ủy Thượng Hải đương nhiệm Giang Trạch Dân được xem là kẻ được lợi nhiều nhất nhờ công tắm máu tại Thiên An Môn.

Năm 1989, ông Giang là Bí thư Thành ủy Thượng Hải, vào trung tuần tháng 5/1989 làn sóng dân vận lan tới Thượng Hải, mũi nhọn dân chúng chĩa vào ông ta, thời điểm đó báo Kinh tế Thế giới ở Thượng Hải là tờ báo ủng hộ cải cách, vì đăng bài viết tưởng nhớ ông Hồ Diệu Bang nên đã bị Giang đến chỉnh đốn và bị đình bản.

Sau sự kiện Thiên An Môn, người Mỹ mới biết rằng, khi thực hiện lệnh giới nghiêm vào ngày 20/5 tại Bắc Kinh, ông Giang đã được ông Đặng Tiểu Bình hứa sẽ cho lên thay ông Triệu Tử Dương. Ông Giang được chọn là vì mạnh tay xử lý Báo Kinh tế Thế giới, và hùa theo bài Xã luận 426 trên Nhân dân Nhật báo.

Trong đó, sự kiện của Báo Kinh tế Thế giới là tâm điểm dẫn đến Phong trào Dân chủ Học sinh Sinh viên năm 1989.

Trong “Nhật ký Lý Bằng” viết, trong đêm xảy sự kiện Thiên An Môn, ông Giang Trạch Dân ở ngay gần Thiên An Môn để chỉ huy “chiến trường”.

Cuốn Nhật ký còn chỉ ra, ngày 3/6/1989, ông Đặng Tiểu Bình đã phê chuẩn phương án đàn áp phong trào vào tối hôm đó, ông Giang “trú tại lầu 4 tòa nhà của lực lượng Cảnh vệ, có thể quan sát mọi động thái tại Quảng trường Thiên An Môn qua cửa sổ.”

Tháng 1/2011, nhà đấu tranh nhân quyền Ngụy Kinh Sinh sống lưu vong ở ngoài Trung Quốc Đại Lục đã có bài viết tiết lộ, nhiều người không biết, trước sự kiện Thiên An Môn ngày 4/6/1989, ông Giang Trạch Dân đã được xem như là Tổng Bí thư, vì thế mới có thể vào thành Bắc Kinh chỉ huy cuộc tàn sát. Tội ác của ông Giang trong vụ thảm sát này là rõ như ban ngày

Cùng với việc ông Giang lên nắm quyền, ông Triệu Tử Dương vì phản đối đàn áp phong trào dân chủ Thiên An Môn 1989 nên đã bị mất chức, sau đó bị giam lỏng tại số 6 Hồ Đồng, Phú Cường, Bắc Kinh, đến năm 2005 thì qua đời ở tuổi 85.

Vào năm 2002, khi ông Giang mãn nhiệm kỳ Tổng Bí thư và Chủ tịch nước, ông ta đã đưa ra một số quy định cho các Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, trong đó có quy định là “không được lật lại vụ án tại Quảng trường Thiên An Môn.”

Nguyên nhân của Quy định này là vì chính ông ta là nhân vật chủ mưu và cũng là kẻ giành được lợi ích nhiều nhất.


Nguồn VTC News


http://www.vtc.vn/tai-lieu-tuyet-mat-cua-cia-ve-vu-tham-sat-thien-an-mon-1989-d245646.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng chỉ nghe truyền thông, hãy thử nhìn Trump dưới 9 góc độ này!


Hà Văn Thịnh | 
Đừng chỉ nghe truyền thông, hãy thử nhìn Trump dưới 9 góc độ này!
Ảnh: AP/LM Otero

Có lẽ trong suốt 57 nhiệm kỳ (1789-2016) với 44 đời Tổng thống (TT), nước Mỹ chưa bao giờ chứng kiến một ứng viên có cách phát ngôn kỳ quái – thậm chí là đáng sợ như Donald Trump.



LTS: Nội dung dưới đây là bài phân tích được đăng tải trên Báo điện tử Trí thức trẻ cách đây gần 8 tháng, ngày 21/3/2016, thể hiện những nhận định về ứng cử viên Tổng thống của đảng Cộng hòa Donald Trump.
Mới đây, sau khi ông Trump chiến thắng ứng viên đảng Dân chủ Hillary Clinton trong ngày bầu cử (8/11) để trở thành Tổng thống đắc cử của Mỹ, bài viết đã nhận được sự chia sẻ lớn từ cộng đồng mạng. Ngoài ra, nhiều nội dung ở đây cũng trở nên đúng với thời cuộc.
Chúng tôi xin gửi tới quý độc giả bài báo này một lần nữa, ngõ hầu cung cấp một góc nhìn rộng mở hơn về Tổng thống đắc cử Mỹ Donald Trump.
***
Ứng viên của đảng Cộng hòa đi vận động tranh cử nhưng bất chấp mọi quy tắc, phá vỡ mọi thủ tục truyền thống, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên về nghi thức ngoại giao – cứ ưa gì nói nấy, khiến không ít người hoảng hốt.
Đến nỗi, có nghị sĩ phải phàn nàn, nếu Donald Trump trúng cử, chắc hẳn cả thế giới sẽ tin rằng người Mỹ đang bị… điên.
Quả thực, khó ai có thể hình dung nổi những ngôn từ mà Trump phát ra lại có thể đại diện cho trí tuệ, sức mạnh Mỹ trong 4 năm sắp tới.
Khoe cô con gái Ivanka xinh đẹp, ông “bộc bạch” rằng đẹp đến nỗi là nếu không phải là con gái của mình thì chính ông ta cũng muốn… hẹn hò(?).
Bàn về người nhập cư từ Mexico, Trump đoan quyết rằng chính họ đã đem ma túy và đủ thứ tồi tệ vào Mỹ.
Đừng chỉ nghe truyền thông, hãy thử nhìn Trump dưới 9 góc độ này! - Ảnh 1.
Chê bai đối thủ, Trump không ngại ngần xỉa xói cả chuyện đời tư: Ông ta cho rằng bà Hilary là người rất kém nên chồng chán mới ngoại tình, “Bà ta không làm thỏa mãn được cả ông chồng, làm sao tin là bà ta có thể làm thỏa mãn hàng triệu người dân Mỹ” - ông từng nói.
Báo chí la ó, dân mạng sôi sục, các nhà trí thức phẫn nộ… Mặc, Donald Trump cứ y như chiếc xe ủi đất, ủi phăng mọi chướng ngại rồi, cứ lầm lũi mang theo bùn đất, “dọn sạch” con đường thành công bằng sự ủng hộ từ hàng triệu các cử tri.
“Hiện tượng Trump” có thể được coi là độc nhất vô nhị - không chỉ trong nước Mỹ mà xét cả trên phạm vi rộng lớn của chính trường hàng trăm quốc gia trong thế giới đương đại.
Điều đầu tiên dễ nhận thấy cái xu hướng thích mới, lạ, sáng tạo, là một đặc tính Mỹ. Người Mỹ ghét sự nhàm chán, lặp lại, cũ mòn, luôn hướng tới những tìm tòi, khám phá riêng biệt, độc đáo.
Đây là điều giải thích vì sao hơn 70% những phát minh ý nghĩa và hiệu quả nhất của văn minh hiện đại là của người Mỹ.
Quả thực, Donald Trump đã đem đến một luồng gió mới; dẫu luồng gió đó có làm cho ai đó cảm thấy quá lạnh hay quá nóng, quá độc hay quá thô thiển thì nó vẫn… mới mẻ và đầy hấp dẫn.
Điều tiếp theo phải thấy là, thế giới mà chúng ta sống dường như luôn bao phủ bởi một màn dối trá nhàm chán.
Hết thảy các chính trị gia là những nhà ảo thuật của ngôn từ, họ làm xiếc cực tài với cái vỏ của ngôn ngữ, sao cho, nếu các lời hứa bóng bẩy sau này không thực hiện được thì cũng rất dễ dàng bao biện.
Chính vì thế, người Mỹ - với tính thực dụng cao độ, đang cần đến sự cụ thể, rõ ràng của cách thức dẫn dắt của người lãnh đạo, theo cách thức các tuyên bố càng rõ càng tốt chứ không phải như bấy lâu nay, càng mơ hồ thì càng được tán thưởng.
Thứ ba, tất cả những gì Trump “động đến” đều rất thiết thực, đã và đang là đòi hỏi bức bách của hàng triệu người như việc làm, bảo hộ mậu dịch, vị thế bị sứt mẻ của Mỹ trước nguy cơ bị Trung Quốc lấn lướt…
Trump đảm bảo sẽ có cái mà người Mỹ cần; và, quan trọng hơn, ông chỉ ra rất chi tiết cách thức ông sẽ làm, làm được.
Chẳng hạn, ông nói rằng ông sẽ xây được bức tường thật dọc biên giới Mỹ - Mexico chứ không phải cái bức tường gọi là đang có, bởi “không ai xây tường giỏi hơn tôi”! Còn gì thuyết phục hơn lời hứa xây tường của một tỉ phú kinh doanh bất động sản?
Đừng chỉ nghe truyền thông, hãy thử nhìn Trump dưới 9 góc độ này! - Ảnh 2.
Thứ tư, trong lịch sử Hoa Kỳ, chưa có một người nào giàu cỡ như Trump ứng cử. Tài năng đã được tài sản mặc định. Tài năng đó càng được đảm bảo hơn khi dân Mỹ tin rằng đây sẽ là vị TT không dễ (không thể) bị các nhà tài phiệt thao túng.
Thử nghĩ xem: các ứng viên TT lâu nay đều “sống” được là nhờ dựa vào sự hà hơi, tiếp sức từ đủ thứ “quỹ” ủng hộ bởi rất nhiều nguồn khác nhau. Chẳng ai lạ gì sự trả ơn (đồng nghĩa với việc bớt phần bánh của người nghèo) của các TT cho những kẻ giàu sau khi đắc cử.
Thứ năm, để cho nước Mỹ lại trở nên vĩ đại như khẩu hiệu mà Trump đưa ra (Make America Great Again), người dân Mỹ cần đến một sự táo bạo bất quy tắc – điều lâu nay vẫn luôn hiện hữu suốt nhiều đời TT.
Sự uyển chuyển của Obama hiện nay luôn được ngầm hiểu là “yếu đuối”. Nước Mỹ không thể vĩ đại nếu không phô diễn sức mạnh, đúng như cách Ronald Reagan (TT từ 1981-1989) đã từng thể hiện: “Chúng ta sẽ tăng cường sức mạnh bởi chúng ta biết rõ đây là cách tốt nhất để khỏi phải đem sức mạnh đó ra dùng”.
Đừng chỉ nghe truyền thông, hãy thử nhìn Trump dưới 9 góc độ này! - Ảnh 3.
Cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan, người luôn được coi là "hình mẫu" của đảng Cộng hòa. Ảnh: WikiMedia
Thứ sáu, sự thâm thúy của ngôn từ, sự bóng bẩy đa nghĩa giàu hình ảnh trong cách diễn đạt của các TT và ứng viên TT, dường như là “món ăn, khẩu vị” của giới trí thức có bằng đại học, như phân tích của nhiều báo Mỹ.
Do vậy, tầng lớp ít học (một bộ phận lớn cử tri Mỹ) luôn cảm thấy đã và đang “bị thế giới phẳng giẫm đạp”; họ cần một sự thay đổi, cần một đại diện của họ theo đúng nghĩa đen của từ này, đó là con người hành động chứ không phải là người nói nhiều làm ít.
Thứ bảy, trái với cách hiểu sai của nhiểu người khi thấy ông ăn nói như một người ít học, Donald Trump lại là một trong những bậc thầy về ngôn từ.
Bằng chứng rõ nhất là ông đã từng chứng minh mình có tài ăn nói khi vừa là nhà sản xuất vừa là người dẫn chương trình truyền hình rất ăn khách – Apprentice (Học nghề) của đài truyền hình NBC.
Ông cũng là tác giả của nhiều cuốn sách ăn khách (Best-Seller) như Nghệ thuật thương lượng; Tồn tại đỉnh cao; Tôi đã làm giàu như thế nào; Hãy nghĩ như một tỷ phú
Thứ tám, từ tài năng đã được kiểm định, công nhận về ngôn ngữ trên đây mới thấy sự nổi bật về cách dụng từ có vẻ như bỗ bã, mộc mạc là một chủ định, tất nhiên, thành công đến ngay tức thì.
Có thể nói, Trump đang thực sự gần dân, hiểu dân, nói ngôn ngữ của đa số nhân dân; hứa với đa số điều ông hiểu rõ – sẽ làm. Trong lịch sử thế giới, có không ít lãnh tụ có kiến thức cao siêu nhưng luôn nói năng, phát biểu một cách mộc mạc. Chưa thấy ai trong số đó không thành công.
Thứ chín, Donald Trump đã từng gần như bị phá sản trong những năm 80 của thế kỷ trước. Thuở đó, Trump kể rằng ông còn nghèo hơn cả một người ăn mày vì tài sản của người đó là số 0, còn ông, âm 5 tỷ USD!.
Một con người có lúc thất cơ lỡ vận đến tận cùng, vẫn có thể vươn lên, không những đã trả hết nợ nần mà lại còn trở nên giàu có, chắc chắn là điều nước Mỹ đang cần.
Hãy nhớ lại một chút về lịch sử: năm 1932, nước Mỹ lâm vào cuộc Đại khủng hoảng, nền kinh tế bị tàn phá đến 60%. Chính trong thời điểm đó, người Mỹ cần đến một vị TT giàu ý chí, dám vượt qua mọi thử thách, khó khăn, có đủ bản lĩnh để đưa nước Mỹ tiến lên…
Người Mỹ đã chọn Franklin D. Roosevelt (1882-12.4.1945), đương kim Thống đốc bang New York – một người bị bại liệt từ năm 39 tuổi. Roosevelt đã không phụ lòng tin của nhân dân Mỹ, hoàn thành xuất sắc công việc trong gần 4 nhiệm kỳ.
Roosevelt bị bại liệt vẫn có thể trở thành Tổng thống, Trump bị phá sản vẫn có thể trở lại thành tỷ phú! Chẳng có bằng chứng nào thuyết phục hơn về tài năng, bản lĩnh, thành công…
Và cả hai đều là người New York!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin Mới - Donald Trump Tuyên Bố Trung Quốc Là Kẻ Thù Cần Tiêu Diệt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Obama nói gì về chiến thắng của Donald Trump?


Tổng thống Mỹ Barack Obama bày tỏ sự tự hào về bà Hillary Clinton trong bài phát biểu sau chiến thắng của ông Donald Trump.
Ảnh: CKC
Tổng thống Barack Obama xuất hiện cùng Phó Tổng thống Joe Biden. Ông hài hước nói, "hôm qua, trước khi các lá phiếu được kiểm, tôi đã quay một video... Trong đó, tôi nói với người dân Mỹ mặt trời sẽ lên vào buổi sáng và dự báo đó đã đúng. Tôi biết, tất cả mọi người đã có một đêm dài. Tôi cũng vậy".
Obama cho hay, ông đã có cuộc nói chuyện với Tổng thống mới đắc cử Trump lúc 3h30 sáng. "Việc tôi và Tổng thống mới đắc cử có một số khác biệt lớn không phải là điều gì bí mật. Tuy nhiên, hãy nhớ lại cách đây 8 năm, tôi và Tổng thống Bush cũng có những khác biệt đáng kể", Tổng tư lệnh nước Mỹ nói.
"Chúng ta đều ủng hộ cho thành công của ông ấy trong việc đoàn kết và dẫn dắt đất nước. Quá trình chuyển giao quyền lực hòa bình là một trong những dấu ấn của nền dân chủ Mỹ".
"Về bà Hillary Clinton. Tôi tự hào về Hillary... Việc bà ấy được đề cử và trở thành ứng viên Tổng thống là có thật trong lịch sử.
"Ai cũng sẽ cảm thấy buồn khi chiến dịch của họ thất bại. Tuy nhiên, ngày hôm sau, phải nhớ rằng, chúng ta thực chất là ở cùng một đội... Chúng ta phải là những người yêu nước trước nhất", Obama tuyên bố.
"Đó là những gì tôi nghe thấy khi nói chuyện trực tiếp với ông Trump... Đó là những gì mà nước Mỹ của chúng ta cần. Tôi hy vọng rằng, ông ấy sẽ giữ vững tinh thần đó trong suốt quá trình chuyển giao này và tôi hy vọng đó là cách mà nhiệm kỳ Tổng thống của ông ấy bắt đầu".
Ông Obama nói tiếp, "hôm nay, có nhiều người hoan hỉ nhưng cũng có người không như vậy. Tuy nhiên, đó là bản chất của việc tranh cử, bản chất của sự dân chủ".
"Với những người trẻ mới bước vào chính trị lần đầu và bị thất vọng vì kết quả bầu Tổng thống vừa qua, tôi muốn các bạn biết...đừng yếm thế. Đấu tranh vì cái đúng là rất quan trọng", Tổng tư lệnh nước Mỹ cho biết.
Obama nói, ông sẽ làm mọi việc có thể để bàn giao mọi việc cho Trump một cách suôn sẻ. "Đó là cuộc đua tiếp sức. Rốt cuộc, chúng ta đều cùng một đội", ông kết thúc bài phát biểu của mình.
Linh Lâm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khám phá tòa Tháp Trump ở New York


Với việc ông Donald Trump đắc cử Tổng thống Mỹ, tòa Tháp Trump ở New York chắc chắn sẽ trở nên nổi tiếng hơn bao giờ hết. 
Nằm trên Đại lộ Số 5 ở Midtown Manhattan, thành phố New York, Tháp Trump (Trump Tower) là nơi sinh sống, làm việc cũng như đại bản doanh cho chiến dịch tranh cử Tổng thống Mỹ năm 2016 của ông Donald Trump.
Tòa nhà được xây trên vị trí của Trung tâm thương mại Bonwit Teller, một công trình nổi tiếng được xây dựng vào năm 1929. Ông Trump đã mua lại tòa nhà này vào năm 1979.
Tòa tháp được xây dựng từ năm 1979 - 1983 theo thiết kế của kiến trúc sư Der Scutt với kinh phí khoảng 200 triệu USD. Công trình có 58 tầng, được chia thành các khu căn hộ, văn phòng và cửa hàng. Trong ảnh: Ông Donald Trump đứng bên mô hình tòa tháp mang tên mình năm 1980.
Tháp Trump tọa lạc trong khu quy hoạch đặc biệt, vốn không cho phép xây dựng các tòa nhà quá cao. Tuy nhiên, việc xây dựng công trình đã được thành phố New York phê duyệt với lý do đây là một công trình đa dụng.
Với độ cao 202m, Tháp Trump là tòa nhà cao thứ 64 của New York tính đến thời điểm hiện tại.
Điểm nhấn của tòa tháp là mặt tiền với cấu trúc 28-mặt "lởm chởm", khiến công trình có nhiều diện tích dành cho cửa sổ hơn các cao ốc khác của New York.
Lối vào chính của tòa nhà nằm trên Đại lộ Số 5. Ngoài ra còn một lối vào bên hông tại đường số 56, được sử dụng cho mục đích "riêng tư".
Không gian công cộng bên trong Tháp Trump được phủ bằng các lớp đá Pernice, một loại đá cẩm thạch màu hồng có vân trắng. Tòa nhà có bốn thang, một thang dẫn trực tiếp đến căn hộ penthouse, nơi gia đình ông Trump sống.
Phòng làm việc của ông Trump nằm ở tầng năm. Đây cũng là nơi điều hành các hoạt động tranh cử Tổng thống của ông.
Tư gia của ông Trump nằm trên tầng cao nhất tòa nhà, nơi có tầm nhìn tuyệt vời và giàn nội thất cực kỳ xa xỉ.
Sau khi khánh thành, Tháp Trump đã nhận được nhiều đánh giá trái ngược. Một số người cho rằng tòa nhà quá "phô trương", "sặc sỡ" và "ngạo mạn", trong khi số khác cho rằng đây là một trong những công trình ấn tượng nhất của New York.
Kể từ khi khởi đầu chiến dịch tranh cử của ông Trump trong năm 2015, số khách đến Tháp Trump đã tăng đáng kể. Phần nhiều trong số đó là những người ủng hộ ông Trump làm Tổng thống Mỹ.
Với việc ông Trump đăc cử Tổng thống, tòa Tháp Trump chắc chắn sẽ trở nên nổi tiếng hơn bao giờ hết.
Theo KIẾN THỨC

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

Khi thượng đế ‘ăn chửi’!


Cao Huy Huân - Chiến lược văn hóa đối ngoại của Việt Nam đến năm 2020 và tầm nhìn đến 2030 được Thủ tướng Chính phủ thông qua năm 2015 đã xác định văn hóa đối ngoại là một bộ phận quan trọng đặc biệt của nền văn hóa quốc gia, thể hiện sức mạnh nội sinh của dân tộc, có vai trò tích cực trong việc nâng cao vị thế của đất nước. Nhưng tôi không nhìn thấy triển vọng CNN có thể giới thiệu cái gì hay hơn “bún mắng cháo chửi” ở Hà Nội, nếu người ta, thậm chí cả những cán bộ cấp Vụ ngành ngoại giao như bạn tôi, vẫn gật gù “nhưng ở đấy ngon”.

Cách đây vài tuần, đầu bếp nổi tiếng Anthony Bourdain giới thiệu một “đặc sản” của Hà Nội trên kênh truyền hình nổi tiếng CNN. Bourdain từng là người chọn món bún chả cho Tổng thống Barack Obama khi nhà lãnh đạo Mỹ đến thăm thủ đô Hà Nội. Trong chương trình của mình, ông Bourdain đã kể lại một trải nghiệm dị hợm về một số hàng quán đáng kể ở Hà Nội hiện nay so với thế giới. Ai từng ghé qua Hà Nội, dù chỉ vài ngày, cũng có thể nếm trải các món “bún chửi”, “cháo quát, “ốc lắm mồm”, hay “phở xếp hàng Bát Đàn”…

“Bún mắng cháo chửi” là một lối kinh doanh mà trong đó người bán - từ chủ hàng đến nhân viên – có thái độ cau có, lạnh nhạt, và đôi khi quát tháo, xúc phạm khách hàng. Nếu phải tóm lược lề lối buôn bán này trong một câu, ta có thể nói: “Ăn thì ăn, không ăn thì biến”.

Còn nhớ một câu chuyện được loan truyền rộng rãi vài năm trước đây - khi “mắng”, “chửi” chưa được đưa lên thành “đặc sản” - về một bà bán “cháo chửi” khét tiếng khu phố cổ từng bị một vận động viên wushu chuyên nghiệp úp cả bát cháo vào đầu vì chửi anh ta. Một thanh niên nhảy vào can thiệp cũng suýt nhận một cước. Cú đá trượt đó làm bẹp rúm bình xăng chiếc xe máy bên cạnh làm cả quán xanh mặt.

Có những người cho rằng “bún mắng cháo chửi” là một dạng văn hóa. Bạn tôi, một cán bộ cấp Vụ ngành ngoại giao, ngày làm việc thì ăn vội trước khi lao vào công vụ nhưng cuối tuần thì vi vu hết quán bún đến cháo, miến “chửi”. Anh thường phân trần với tôi bằng một giọng khá vui vẻ rằng mấy quán đó thức ăn rất ngon, và rằng, anh vào đó với mục đích ngoài chuyện được ăn ngon còn muốn được nghe cả chửi nữa. Vì vậy, anh không cảm thấy bị xúc phạm. Tuy nhiên, cũng có lần, theo lời kể của anh, cô bạn đi cùng đã bật khóc, bỏ về khi bị chủ quán chửi trong sự sững sờ của cả quán.

Tôi cho rằng việc có thái độ cáu bẳn trong việc buôn bán là một hiện tượng xã hội chứ không phải là một hiện tượng văn hóa. Và hiện tượng xã hội ấy, đã được quảng bá cho toàn thế giới như là một phần của văn hóa Việt Nam.

Cách buôn bán có một không hai ấy có lẽ đã hằn vào đời sống cư dân thủ đô từ thời bao cấp, khi cả người bán lẫn người mua đều quen với “văn hóa mậu dịch”: người bán thì trịch thượng, bề trên, ban phát, còn người mua thì nhờ vả, xin xỏ, do đó không cảm thấy bị xúc phạm trước thái độ kẻ cả của người bán.

Mấy mươi năm đã qua rồi, nhưng văn hóa ẩm thực hay văn hóa nói chung của chúng ta hình như không hề tiến thêm được chút nào. Nói cách khác là chúng ta không tạo ra được thêm “sản phẩm văn hóa” nào để khoe với bạn bè quốc tế.

“Bún mắng cháo chửi” là chuyện đã diễn ra hàng chục năm, người Việt ai chấp nhận tệ trạng này thì đã chấp nhận rồi. Vấn đề là, nó đã được chọn để giới thiệu trên sóng của một kênh truyền hình uy tín bậc nhất thế giới, bởi chương trình của một đầu bếp nổi danh bậc nhất thế giới. Có phải như thế là vì anh ta không còn tìm thấy thứ gì đặc sắc hơn?


Tôi nhớ đến Thái Lan, quốc gia làm du lịch giỏi nhất Đông Nam Á. Từ những người đẩy xe bán quà vặt đến nhân viên khách sạn nhiều sao đều giữ thái độ niềm nở và nụ cười tươi rói. Không kiếm đâu ra cái cau mày chứ đừng nói là “có thái độ” với khách. Hướng dẫn viên của tôi tự hào: “Có muốn chửi khách cũng phải sợ. Vì chỉ cần khách tố cáo với cảnh sát du lịch thì nhà hàng đó kể như mất nghiệp”, anh kể. Tôi không biết văn hóa truyền thống của nước Thái có những nụ cười ấy không. Tôi chỉ biết rằng nó đã được gắng sức tạo ra bởi cả chính phủ và người dân, cho hiện tại và cho tương lai.

Chiến lược văn hóa đối ngoại của Việt Nam đến năm 2020 và tầm nhìn đến 2030 được Thủ tướng Chính phủ thông qua năm 2015 đã xác định văn hóa đối ngoại là một bộ phận quan trọng đặc biệt của nền văn hóa quốc gia, thể hiện sức mạnh nội sinh của dân tộc, có vai trò tích cực trong việc nâng cao vị thế của đất nước.

Nhưng tôi không nhìn thấy triển vọng CNN có thể giới thiệu cái gì hay hơn “bún mắng cháo chửi” ở Hà Nội, nếu người ta, thậm chí cả những cán bộ cấp Vụ ngành ngoại giao như bạn tôi, vẫn gật gù “nhưng ở đấy ngon”.

Cao Huy Huân

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao bà Hillary Clinton thất bại?



Nick Bryant - BBC News, New York: Bà Hillary Clinton không phải là một nhà vận động có phong thái tự nhiên. Những bài phát biểu của bà thường vô vị và thậm chí máy móc. Những gì bà nói nhiều khi nghe như chỉ là âm thanh - được tạo dựng từ trước, và với một số người là thiếu chân thật.

Vì sao bà Hillary Clinton thất bại?

Đây chắc chắn là cuộc bầu cử khác thường nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, là một cuộc nổi dậy chống lại nền tảng chính trị.

Không mấy người có thể đại diện cho thể chế chính trị tốt hơn bà Hillary Clinton. Trong chiến dịch này, với hàng triệu cử tri giận dữ, bà trở thành gương mặt của nền chính trị đổ vỡ.


Donald Trump: 'Chính quyền sẽ phục vụ người dân'

Donald Trump đã thuyết phục được đủ lượng cử tri ở đủ số bang rằng ông có thể đem lại giải pháp hàn gắn. Vị tỷ phú thành công trong việc phác họa mình là kẻ hoàn toàn đứng ngoài hệ thống chính trị, chống lại đối thủ là một người hoàn toàn đứng trong hệ thống đó. Ông là ứng viên nổi dậy. Bà đại diện cho việc giữ nguyên hiện trạng.

Bà Hillary liên tục tuyên bố rằng bà là ứng viên có có năng lực nhất cho vị trị tổng thống.

Bà liên tục nhắc tới lý lịch bản thân - kinh nghiệm khi còn là đệ nhất phu nhân, thượng nghị sỹ của New York, ngoại trưởng.

Đương kim Tổng thống, ông Barack Obama khen ngợi kinh nghiệm chính trị của bà Hillary Clinton nhưng điều này cũng khiến nhiều cử tri quay lưng                 

Nhưng trong kỳ bầu cử điên loạn này, nơi có quá nhiều sự giận dữ và bất bình, những ai ủng hộ Donald Trump coi việc có kinh nghiệm và bằng cấp là điểm trừ lớn.

Rất nhiều người tôi đã nói chuyện trong chiến dịch này - nhất là ở thành phố công nghiệp thép cũ Rust Belt - muốn có một doanh nhân trong Tòa Bạch ốc hơn là một người theo nghiệp chính trị. Rõ ràng là họ chán ghét Washington.

Thế nên, họ cũng ghét bà. Đó là cảm tính.

Tôi còn nhớ rất rõ khi nói chuyện với một phụ nữ trung niên ở Tennessee, một người miền Nam đầy cuốn hút và vô cùng lịch lãm. Nhưng khi nhắc tới Hillary Clinton, cách hành xử của bà thay đổi hẳn.

Từ lâu, bà Clinton đã gặp phải vấn đề về niềm tin, đó cũng là lý do vì sao vụ tai tiếng thư điện tử lại phủ bóng rộng tới vậy. Bà có vấn đề về sự chân thật. Bà được coi là bậc cao tu của tầng lớp tinh hoa bên bờ Đông, nhìn xuống, cười nhạo lớp người lao động.


Sự giàu có mà gia đình Clinton có được kể từ khi rời Tòa Bạch ốc không giúp ích gì cho bà trong chiến dịch này. Người ta thấy cặp đôi từng là đệ nhất nước Mỹ không phải đi trong những chiếc xe limousine sang trọng, mà là trên những chiếc phi cơ Lear Jet sang trọng.

Một lần nữa, sự giàu có của họ làm trầm trọng hơn vấn đề với các cử tri ở tầng lớp lao động, đến mức mà người ta vui vẻ bỏ phiếu cho một tài phiệt địa ốc.

Ở nơi có số phụ nữ bỏ phiếu đông hơn nam giới tới hàng triệu người, người ta đã tưởng rằng giới tính là lợi thế lớn của bà. Nhưng cũng rõ ràng là trong kỳ bầu cử sơ bộ trước đối thủ cùng đảng Bernie Sanders, bà cũng đã rất chật vật vận động các nữ cử tri trẻ, nhất là trong bối cảnh bầu ra một nữ tổng thống đầu tiên của đất nước nhằm phá bỏ ranh giới vô hình trong nền chính trị toàn cầu.

Nhiều phụ nữ cũng không mấy hào hứng với bà. Một số còn nhớ điều bị coi là nhận xét mang tính chê bai của bà khi còn là đệ nhất phu nhân, khi bà nói bà nói không muốn ở nhà nướng bánh.


Khi Donald Trump cáo buộc chính bà đã phần nào gây ra vụ ngoại tình của chồng, và về việc công kích những phụ nữ nói bị Bill Clinton gạ gẫm, rất nhiều phụ nữ gật đầu đồng tình.

Lòng tin tuyệt đối, sự lỗi thời, thói phân biệt giới tính cố hữu cũng phần nào là nguyên do: rất nhiều cử tri là nam giới không muốn bầu cho một nữ tổng thống.

Trong một năm khi mà rất nhiều người Mỹ muốn có thay đổi, bà dường như chỉ đưa ra những đề nghị không có gì mới.

Để một đảng có thể thắng lợi ở nhiệm kỳ thứ ba liên tiếp vẫn luôn rất khó khăn. Đảng Dân chủ chưa từng làm được điều này kể từ hồi thập niên 1940. Nhưng vấn đề còn tồi tệ hơn khi nhiều cử tri đã chán ngán với nhà Clinton.

Bầu cử Hoa Kỳ: Niềm vui và nước mắt

Bà Hillary Clinton không phải là một nhà vận động có phong thái tự nhiên. Những bài phát biểu của bà thường vô vị và thậm chí máy móc. Những gì bà nói nhiều khi nghe như chỉ là âm thanh - được tạo dựng từ trước, và với một số người là thiếu chân thật.

Vụ tai tiếng thư điện tử gần đây lại được đưa ra săm soi khiến độ ủng hộ dành cho bà bị phân tán đáng kể, và khiến bà kết thúc chiến vận động tranh cử với một thông điệp tiêu cực.

Bà phải rất chật vật mới có thể tổng kết được tầm nhìn của mình về nước Mỹ.

Câu slogan của bà, "Mạnh hơn khi bên nhau", nghe vẫn không sinh động bằng "Đưa nước Mỹ vĩ đại trở lại" của ông Trump. Thực thế, chiến dịch của bà Clinton đã thử qua hàng chục khẩu hiệu khác nhau, cho thấy bà khó khăn trong việc đưa ra được một thông điệp.

Chiến dịch của bà cũng phạm phải những lỗi chiến thuật. Nó tập trung nguồn lực và thời gian ở những bang mà bà không cần phải thắng, như North Carolina và Ohio, thay vì dành thời gian mở rộng và củng cố bức tường xanh, với 18 bang đã liên tục bỏ phiếu cho đảng Dân chủ trong sáu kỳ bầu cử qua.

Ông Trump, với sự giúp sức của nhóm cử tri da trắng thuộc tầng lớp lao động, phần nào đã phá bỏ được bức tường đó khi chiếm được Pennsylvania và Wisconsin, những bang chưa từng bỏ phiếu cho Cộng hòa kể từ năm 1984.

Đây không chỉ là sự phủ nhận Hillary Clinton mà còn là sự phủ nhận của phân nửa dân chúng nước Mỹ của Barack Obama, nhưng đó lại là chuyện dành cho một ngày khác.

Nick Bryant 
BBC News, New York


Phần nhận xét hiển thị trên trang