Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

So sánh chính sách đối ngoại của Hillary Clinton và Donald Trump by


Bài bình luận so sánh chi tiết quan điểm đối ngoại của bà Hillary Clinton và ông Donald Trump của tờ Wall Street Journal.

TRUNG QUỐCDonald Trump: tỉ phú Trump thường xuyên đề cập đến Trung Quốc trong các bài diễn văn, đôi khi mô tả nước này là đồng minh của Mỹ nhưng cũng thường xuyên cho rằng Trung Quốc là kẻ thù lớn nhất, đặc biệt trong lĩnh vực kinh tế.
Ông Trump cũng dán cho Trung Quốc cái mác chi phối tiền tệ, làm ngơ trước nạn tin tặc và đe dọa đánh thuế nhập khẩu của Trung Quốc nếu nước này không ký lại các thỏa thuận thương mại.
Tỉ phú Trump cũng muốn tăng cường sự hiện diện của Mỹ tại Biển Đông trong bối cảnh Trung Quốc ngang ngược tuyên bố chủ quyền một số đảo tại đây.
Trong nỗ lực kéo các nhà máy sản xuất trở lại Mỹ, ông Trump hứa cắt giảm thuế đến 15%. Ông cũng hứa sẽ phạt nặng tội ăn cắp trí tuệ và tăng trợ cấp để nâng cao năng lực xuất khẩu.
Ông Trump phản đối Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) bao gồm Mỹ, Nhật và 10 nước khác.
Hillary Clinton: cựu ngoại trưởng Mỹ nhiều lần chỉ trích vấn đề nhân quyền tại Trung Quốc. Bà thường xuyên gọi quan hệ Mỹ - Trung là "một trong những mối quan hệ tạo thách thức nhất", nhưng cũng đồng thời nói hai nước chia sẻ "mối quan hệ tích cực, hợp tác và toàn diện".
Trong giai đoạn làm ngoại trưởng Mỹ trong nhiệm kỳ đầu của Tổng thống Obama, bà Clinton tự nhận đã có nhiều thúc đẩy buộc Trung Quốc thỏa thuận tiêu chuẩn khí thải nhà kính mới. Trong năm 2010, bà Cliton có bài diễn văn tập trung vào vấn đề tự do mạng đồng thời chỉ trích Trung Quốc, Tunisia và Uzbekistan "đẩy mạnh kiểm duyệt mạng", trong đó Trung Quốc bị nhắc đến 10 lần.
Dù đã từng ủng hộ các cuộc đàm phán của Hiệp định TPP nhưng giờ đây bà Clinton lại đưa ý kiến chống hiệp định. Trong năm 2009, bà là một trong các quan chức Mỹ phát động cuộc gặp thường niên Mỹ - Trung bàn về chiến lược và kinh tế.
CHÂU ÂU
Donald Trump: Nhiều lần chỉ trích dữ dội lãnh đạo các nước châu Âu không có biện pháp đủ mạnh để ngăn khủng bố xâm nhập. Ông Trump đặc biệt chỉ trích Pháp, Bỉ có những điều luật gây khó khăn cho nhân viên an ninh chống các đợt khủng bố. Tỉ phú Trump cũng khẳng định các luật khắt khe cấm sở hữu vũ khí của châu Âu khiến người dân vô tội không thể tự vệ trước khủng bố.
Tờ Hollywood Reporter dẫn lời ông Trump rằng Anh nên rời khỏi EU. Rộng hơn, ông còn nói Đức và nhiều nước khác cần phải trả phí quân sự cho Mỹ, nếu không sẽ mất sự ủng hộ của Mỹ.
Hillary Clinton: Thường xuyên nói về việc ủng hộ đồng minh Mỹ tại châu Âu. Tuy nhiên, bà cũng nhấn mạnh châu Âu phải kiểm soát chặt chẽ hơn dòng người nhập cư từ Iraq và Syria. Đặc biệt, bà Clinton cảnh báo Anh không được rời EU và thực hiện chiến dịch kêu gọi châu Âu phải đoàn kết, trong đó tiếng nói của Anh là một phần của EU.
NGƯỜI NHẬP CƯ
Donald Trump: Kêu gọi lấy tiền từ Mexico để xây dựng một bức tường dài 1.600km bảo vệ biên giới phía nam của Mỹ. Và từ nay cho tới khi bức tường được xây, ông Trump đề nghị tịch thu tất cả tiền người Mexico làm chui kiếm được tại Mỹ gửi về quê nhà. Ông cũng đề nghị trục xuất 11 triệu người nhập cư chưa có giấy tờ tại Mỹ và tăng mức phạt đối với những người quá hạn visa. Đồng thời, tỉ phú Trump cũng kêu gọi chấm dứt luật "công dân khi sinh", trong đó quy định cấp quốc tịch Mỹ cho bất kỳ đứa trẻ nào sinh tại Mỹ.
Hillary Clinton: Kêu gọi một cuộc đại tu toàn diện luật nhập cư, trong đó có lộ trình cấp quyền công dân cho những người đang ở Mỹ bất hợp pháp. Bà ủng hộ việc không trục xuất hàng triệu người nhập cư lậu vào Mỹ.
IS / SYRIA
Donald Trump: Không đưa ra chi tiết kế hoạch triệt hạ tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) vì như vậy sẽ mất đi tính bất ngờ. Ông cho rằng để diệt trừ IS cần 30.000 lính Mỹ nhưng khẳng định sẽ không triển khai một lượng lớn binh lính như vậy. Tỉ phú Trump cũng hứa sẽ tịch thu các mỏ dầu của IS tại Iraq, Syria và Lybia, đồng thời cho rằng Tổng thống Syria Bashar al-Assad là "không tốt".
Để đối phó với các đối tượng tình nghi khủng bố, ông Trump hứa sẽ thay đổi luật quốc tế hiện không cho sử dụng tra tấn. Ông cũng đề nghị xử tử gia quyến của các thành viên khủng bố để tạo tính răn đe.
Hillary Clinton: Lực lượng Hồi giáo Sunni và người Kurd phải đóng vai trò lớn hơn trong việc chống IS. Song song đó, bà cũng kêu gọi tăng cường oanh kích tại Iraq và Syria để diệt trừ IS.
Bà Clinton cũng yêu cầu tăng cường mặt trận an ninh mạng nhằm dập tắt các kế hoạch tuyển hoặc tấn công của IS trên mạng. Tuy nhiên, bà không đưa ra kế hoạch chi tiết. Bà Clinton cũng đề xuất Mỹ phải đóng vai trò lớn hơn trong việc giải quyết khủng hoảng nhân đạo do làn sóng di cư khổng lồ từ Syria.
Điểm khác biệt lớn nhất trong vấn đề IS giữa bà Hillary và ông Trump chính là việc bà Hillary muốn thiết lập vùng cấm bay trên không phận Syria, điều đẩy Mỹ đi đến đối đầu trực tiếp với Nga.
NGA
Donald Trump: Ngài tỉ phú thả nổi ý tưởng "xóa bài làm lại", thành lập một liên minh mới với Nga nhằm xoa dịu căng thẳng ở Syria cũng như nhiều nơi khác. Tổng thống Nga Vladimir Putin cũng dành nhiều lời khen ngợi cho ông Donald Trump.
Hillary Clinton: Từng gọi ông Putin là "kẻ côn đồ" và dùng từ rắc rối để mô tả mối quan hệ Mỹ - Nga. Vào cuối nhiệm kỳ ngoại trưởng, bà từng viết thư riêng cho Tổng thống Obama, mô tả quan hệ Mỹ - Nga đang xuống nốt cực trầm.
Hiện quan hệ Mỹ - Nga vẫn đang căng thẳng và thái độ của các quan chức Nga đối với ông Trump có phần cởi mở hơn so với bà Hillary. Một trong những chính sách đối ngoại táo tợn của Nga những năm gần đây, mà phải kể đến việc sáp nhập Crimea, diễn ra sau khi bà Hillary rời chức vụ.
TRIỀU TIÊN
Donald Trump: Ngài tỉ phú tuyên bố sẽ gây áp lực lên Trung Quốc buộc nước này ngăn chặn chương trình phát triển hạt nhân của Triều Tiên và gọi lãnh đạo Triều Tiên Kim Jung Un là "kẻ rồ".
Ngược lại, truyền thông Triều Tiên lại gọi ông Trump là "chính khách khôn ngoan" khi tỉ phú Trump cho rằng sẽ đối thoại trực tiếp với Kim Jung Un và đe dọa rút quân Mỹ khỏi Hàn Quốc.
Hillary Clinton: Hứa hẹn tăng mức trừng phạt dành cho Triều Tiên nhằm buộc nước này từ bỏ chương trình hạt nhân.
Theo TUỔI TRẺ ONLINE

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngắn nhớ ngay (NNN ):


Tran Thu
Cười chút chơi : LOA PHƯỜNG
- Thưa anh, anh làm ơn xoay chiếc loa chỉa xuống sông vì em mới sinh cháu. Mà cháu lại sinh giờ ngọ, tháng dần phạm giờ Dạ đề nên khóc cả đêm... Khổ lắm..!!!
- Quay xuống sông để hà bá nó nghe à.?
- Vậy anh làm phước chỉa lên trời được không ạ.? 
- Chia lên trời cho thiên lôi nghe à.? Đây là phương tiện để tuyên truyền nếp sống văn hoá. Chống tham nhũng... Và vv nhé..
Dạ gởi anh tý quà, trăm sự nhờ anh ạ!!!
- Hả cháu mới sinh à, chúc mừng nhé, sẽ xoay ngay
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gia đình Tập Cận Bình từng bị đày đọa đến ‘nhà tan cửa nát’ thế nào?


tap can binh
Ngày 16/5/2016 là kỷ niệm 50 năm cách mạng văn hóa ở Trung Quốc, đây được xem là thời điểm đánh dấu kiếp nạn to lớn của hàng trăm triệu người dân Đại Lục.
Thời báo học tập ở Trung Quốc đã có bài viết mô tả Tập Cận Bình thời thanh thiếu niên được xem là thanh niên trí thức và bị vận động đến Thiểm Tây lao động.
Bài báo nhắc đến cuộc vận động “lên rừng xuống nông thôn” do Mao Trạch Đông phát động trong thời kỳ cách mạng văn hóa, 17 triệu thanh niên thành phố bị vận động đến những vùng nông thôn xa xôi.
Tập Cận Bình khi đó mới 15 tuổi cũng nằm trong số 17 triệu thanh niên này, tình cảnh của họ thật là thảm khốc. Đó cũng là đánh dấu giai đoạn 7 năm đày đọa không thể quên của ông.
Tháng 1 năm 1969, Tập Cận Bình bị đưa đến đại đội sản xuất Lương Gia Hà huyện Diên Xuyên, Thiểm Bắc tham gia lao động sản xuất. Nơi đó khổ sở đến nỗi ông Tập không biết bao nhiêu lần không ngủ được vì đói và lạnh.
Em trai ông là Tập Viễn Bình đến thăm ông chỉ một ngày mà khắp người mọc đầy mụn nước. Thì ra Tập Cận Bình vì để tránh bị bọ chét cắn, đã rải một lớp bột 666 (một nguyên liệu để làm thuốc trừ sâu) rất dày dưới giường chiếu, quanh năm suốt tháng nằm ngủ trên lớp bột 666 này.
Tập Cận Bình dặn em không được nói cho mẹ nghe, nhưng Tập Viễn Bình đi có một ngày về nhà bị rữa đến mức thịt máu lẫn lộn nên không thể dấu mẹ được, cậu đành nói thật cho mẹ biết.
Tập Trọng Huân và 2 con trai Tập Cận Bình (đội mũ), Tập Viễn Bình. (Ảnh: smh.com.au)
Tập Trọng Huân và 2 con trai Tập Cận Bình (đội mũ), Tập Viễn Bình. (Ảnh:smh.com.au)
Cũng trong thời gian ở Lương Gia Hà, Tập Cận Bình nhận được thư nhà báo tin chị gái đã mất khiến ông khóc ngay tại chỗ. Người chị Tập Hòa Bình của ông bị bức hại đến mức không thể chịu đựng nổi nên tự sát mà chết.
Thời cách mạng văn hóa, cả gia đình Tập Cận Bình đều là nạn nhân, cha của ông là Tập Trọng Huân bị xem là thành phần chống đảng, bị đeo bảng hiệu trước thân và bắt đi diễu phố để người dân đấu tố.
tap-trong-huan
Cha của Tập Cận Bình là Tập Trong Huân bị ĐCS Trung Quốc đem đi đấu tố. (Ảnh:smh.com.au)
Khi cách mạng văn hóa bắt đầu, Tập Cận Bình mới 13 tuổi chỉ vì nói mấy câu không đồng ý cuộc vận động bị chụp mũ “phần tử phản cách mạng”, bị liệt vào thành phần “đối lập với đảng”, rồi bị nhốt trong trường Đảng trung ương.
Trường tổ chức đấu tố các phần tử chống đảng, hôm đấy có 6 người bị phê phán đấu tố, thì Tập Cận Bình nhỏ nhất chỉ mới 13 tuổi. Để mọi người đấu tố luận tội, ông bị ép đội lên đầu chiếc mũ cao bằng sắt, không nhìn được ai, chiếc mũ nặng đến nỗi ông phải dùng tay để nhấc lên.
Ông phải đứng thế cho mọi người đến đấu tố, mẹ của Tập Cận Bình cũng bị thử thách lòng trung thành với Đảng bằng cách xem có thật lòng dám đấu tố con mình hay không, bà đứng trước mặt con giơ cả hai tay hô đả đảo con mình mà trong lòng tan nát.
Từ đó Tập Cận Bình bị liệt vào dánh sách chống Đảng và luôn bị để ý xem có “tiến bộ” không, có “thay đổi lập trường quan điểm” không.
Hiện nay Tập Cận Bình đã là thành lãnh đạo tối cao ở Trung Quốc, ông đưa ra chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” nhằm bắt giam các lãnh đạo tham nhũng của ĐCS Trung Quốc, giờ đây tương lai Trung Quốc đi theo con đường nào là phụ thuộc vào quyết định của ông.
Ngọn Hải Đăng


Phần nhận xét hiển thị trên trang

“kinh kỳ” chứa đầy âm khí.

Bí ẩn về cái chết của Mao Trạch Đông mang số “769”

Ngày 9/9/1976, sau khi ông Mao Trạch Đông qua đời, giới lãnh đạo Trung Quốc quyết định xây dựng Nhà Kỷ niệm Mao. Một bài viết trên mạng Trung Quốc gần đây tiết lộ, địa điểm bảo quản thi thể trong thời gian xây dựng đã được giữ bí mật gần một năm.
mao-trach-dong

Mã số bí ẩn “769” về cái chết của Mao Trạch Đông

Theo tiết lộ trong bài viết của Trần Quang Nhiệm trên Wechat, giới lãnh đạo Trung Quốc quyết định xây dựng Nhà Kỷ niệm Mao sau khi ông này qua đời. Thời gian xây dựng mất khoảng một năm, do đó cần tìm một nơi thích hợp để bảo quản thi thể. Cuối cùng, các nhà chức trách đã chọn được một tầng hầm lớn ở ngoại ô Bắc Kinh, họ quyết định lấy mã số “769” để gọi tầng hầm này. Trước mặt tầng hầm có một lối ra dẫn đến một cái sân lớn, trong sân trồng một số rau củ, đây là một nơi hoang dã, vắng vẻ và buồn tẻ.

Hơn 30 người vào lòng đất cô lập

Ngày 20/9/1976, thi thể của ông Mao Trạch Đông được đưa đến tầng hầm “769” này. Lực lượng an ninh vẫn do Trần Trường Giang, người phụ trách an ninh thời Mao còn sống, chịu trách nhiệm quản lý. Cục trưởng Cục An ninh Uông Đông Hưng ra lệnh “để giữ bí mật, ngoại trừ người lao động bên ngoài, tình hình ở đây không được nói cho bất kỳ ai”.
Suốt gần một năm sau đó, Trần Trường Giang, các nhân viên an ninh khác và các chuyên gia Bộ Y tế, tổng cộng hơn 30 người bắt đầu cuộc sống ngày đêm ở đây, từ khi bước vào tầng hầm “769” là cắt đứt hoàn toàn liên lạc với thế giới bên ngoài.
Ngày 20/8/1977, sau khi hoàn tất việc xây dựng, thi thể Mao được đưa về Nhà Kỷ niệm.

Chi phí và tranh cãi

Việc bảo quản thi thể Mao Trạch Đông gây nên rất nhiều tranh luận bên ngoài. Nhà Kỷ niệm Mao có diện tích xây dựng là 28.000 mét vuông trên tổng diện tích 57.000 mét vuông. Chi phí xây dựng và bảo quản thi thể Mao vẫn là một ẩn số.
Một chuyên gia cho rằng công thức bảo quản thi thể lãnh tụ mỗi quốc gia đều là bí mật, ước tính chi phí cho việc ướp xác ban đầu ít nhất là 1 triệu đôla Mỹ và khoảng 800.000 đôla chi phí bảo quản mỗi năm.
Theo giới phong thủy quan niệm, vị trí Nhà kỷ niệm Mao có thể sẽ phá tổng thể bố cục của cố cung Bắc Kinh. Nhà kỷ niệm này thực chất chính là một cái nhà chứa xác, bên cạnh lại có thêm một cái bia tưởng niệm lớn, không nghi ngờ gì khi “kinh kỳ lớn mạnh” Bắc Kinh chứa đầy âm khí.
Bảo Long


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Còn nhiều điều ta chưa biết?

Gần đây, một vật thể lớn bằng nhôm đang gây tranh cãi bởi nó xuất hiện sớm hơn rất nhiều so với thời điểm con người biết đến kim loại này, thậm chí có người nghi nó là bằng chứng cho thấy UFO đã ghé thăm Trái Đất từ 250.000 năm trước.

Gần đây, một vật thể lạ bằng nhôm đang gây nhiều tranh cãi do các chuyên gia đánh giá nó có niên đại ít nhất 250.000 năm, trong khi loài người mới chỉ sản xuất được nhôm kim loại cách đây khoảng 200 năm, theo Mirror.
Năm 1973, nhóm công nhân xây dựng làm việc trên bờ sông Mures, gần thị trấn Aiud của Romania, tìm thấy ba vật thể ở độ sâu 10m dưới mặt đất. Do các vật đào lên có vẻ khác thường và lâu đời, các nhà khảo cổ học được mời đến hiện trường. Họ lập tức nhận ra 2 trong số 3 vật thể là hóa thạch xương động vật.
người ngoài hành tinh đến Trái Đất, mảnh vỡ UFO, Khối nhôm,
Vật thể bằng nhôm chưa rõ nguồn gốc tìm thấy ở Romania. Ảnh: CEN.
Vật thể còn lại rất nhẹ, trông giống như đồ kim loại do con người sản xuất và có hình dáng giống lưỡi rìu. Cả ba món đồ được gửi tới thành phố Cluj thuộc tỉnh Transylvania, Romania để phân tích kỹ hơn. Chuyên gia giám định nhanh chóng phát hiện hai chiếc xương lớn thuộc về một động vật có vú đã chết cách đây 10.000 – 80.000 năm. Tuy nhiên, vật thể thứ 3 khiến họ vô cùng kinh ngạc.
Theo kết quả kiểm tra, vật thể được làm từ 12 kim loại với 90% là nhôm, có niên đại 250.000 năm. Kết quả giám định này được một phòng thí nghiệm ở Lausanne, Thụy Điển, xác nhận sau đó. Một số chuyên gia khác đưa ra nhiều mốc niên đại khác nhau của vật thể, từ 400 đến 80.000 năm. Ngay cả có niên đại ít nhất là 400 năm, vật thể vẫn ra đời sớm hơn 200 năm so với thời điểm con người lần đầu tiên sản xuất vật liệu nhôm.
Vật thể dài 20cm, rộng 12,5cm và dày 7cm. Điều khiến các chuyên gia bối rối là khối kim loại có mặt lõm giống như một bộ phận của một hệ thống máy móc phức tạp.
Nhiều thợ săn vật thể bay không xác định (UFO) cho rằng, đó chính là mảnh vỡ của một chiếc đĩa bay, bằng chứng cho thấy nền văn minh ngoài hành tinh từng ghé thăm Trái Đất trong quá khứ.
Nhà sử học người Romania Mihai Wittenberger cho rằng mảnh nhôm trên là một phần của chiếc máy bay Đức thời Thế chiến II, nhưng không thể giải thích được niên đại của vật thể. Vật thể đang được triển lãm tại Bảo tàng lịch sử Cluj-Napoca với ghi chú “chưa rõ nguồn gốc”.
Theo Vnexpress

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGÔI NHÀ HOANG


Nhà Hoang


Phải đưa mẹ về quê! Ở thế này mệt mỏi lắm.” – Cô nói
   “Ấy dại! Ở quê có còn ai đâu, mới cả đưa mẹ về bà lại kể lể cho đám bần nông đó thì bẽ mặt.” – Anh nói
   “Anh tính thế nào thì tính chứ ở thế này không được đâu?”
   “Để sau đợt hàng này gom tiền xây thêm tầng 4. Vợ chồng mình ở tầng hai, thằng Duy ở tầng 3, thế là yên chuyện. Sáng thì em đi sớm, tối về thì vợ chồng mình cùng đi nhà hàng.”
   “Nhà mình mà cứ như nhà ai vậy.”
     Anh cười khì khì, anh tiếp tục xem vô tuyến. Cô vợ thở dài, cô cầm lấy tập kịch bản quan trọng mà cuối tuần đã bắt đầu bấm máy ra đọc. Phòng của cô nằm dưới phòng bà Tạ, trần nhà lại tương đối mỏng nên bà làm gì cô đều nghe rõ. Cô diễn viên xinh đẹp không thể chịu được tính cách khắt khe của bà mẹ chồng khó tính, cái khăn, cái áo hay thậm chí cái cốc uống nước dù đã cũ, hỏng nhưng bà vẫn một mực giữ lại và dù cô có cãi tới đâu, thậm chí len lén lúc bà cụ lên phòng để ném tất cả vào sọt rác thì sáng sớm hôm sau cô vẫn thấy nó ở một nơi nào đó trong căn phòng. Cô và mẹ chồng cãi nhau với đủ mọi lý do. Mọi cử động của cô đều bị bà Tạ nhòm ngó, chỉ cần cô sơ xẩy làm hỏng chuyện gì là ngay lập tức bà cụ xuất hiện và sau vài lời phê bình là cả một bài giáo huấn cổ hủ mà bà luôn nói rằng “ đạo làm dâu phải hiểu”.
*
     Thằng Duy học lớp 8, nó và bà Tạ cũng chẳng hợp nhau. Hễ bà ôm lấy nó thì nó lại lè lưỡi nói “Bà nội hôi rình.” Rồi thì nó phủi đít, chạy tót xuống nhà và vùi mình hàng giờ vào trò games online. Bà không bảo được nó.
     Chuyện gì trong ngôi nhà này hễ có chút xíu đả động tới bà cụ hom hem đấy là cô lại thấy khó chịu. Chồng cô bảnh trai và có ánh mắt phong tình nên cô không muốn thuê người làm. Giúp việc trẻ cô không an tâm còn người già thì cô rất hãi. Cô cáng đáng hết việc nhà, chỉ cần xong vai diễn là cô tất tưởi chạy về nhà, lo chu toàn mọi chuyện trong gia đình. Riêng chủ nhật cô xin nghỉ để quét dọn nhà cửa. Cô chưa lần nào làm anh phải cau mày, nhưng bà cụ khó tính kia thì có. Có lần bà Tạ đánh đổ bô nước tiểu cất trong gầm giường xuống sàn nhà, bà với tiếng gọi cô với giọng khẩn khoản và khi tức tốc chạy lên thì một mùi khó chịu ộc lên khiến cô buồn nôn. “Lau cho mẹ nhé. Mẹ nhỡ tay”. Cô bịt mũi, mùi khăm khẳm của nước tiểu để lâu ngày bốc sặc sụa khắp căn phòng. Cô oẹ một cái rồi chạy xuống buồng dưới, lát sau cô đi lên và cùng với sự cau có anh dọn hết tất cả. Anh nói :
   “Nhà có buồng vệ sinh riêng sao mẹ không dùng!”
   “Tao quen ở quê thế rồi ! - Con dâu gì mới nhờ chút việc đã bĩu môi rồi, rõ là...”
   “Thôi, lần sau mẹ vào nhà vệ sinh đi. Quê thấy rõ.”
   “Tiên sư mày ! Thế mày chui ở Hà Nội ra chắc.”
     Anh chẳng nói gì, hôm sau lén lén lúc bà cụ ra ngoài đem cái bô vứt đi. Bà Tạ biết nhưng cũng đành im lặng, từ hôm đó trở đi bà ghét anh ra mặt.
*
     Năm sau, thằng Duy lớp chín. Nó chơi games mải miết. Anh xây thêm tầng nữa, bà Tạ dọn lên tầng trên và côi cút trên đó. Nhưng dù là thế thì việc giáp mặt nhau vẫn khiến cô khó xử. Hàng tuần cô vẫn phải lên đó quét dọn và lần nào mùi bã trầu, rác và mùi khăm khắm của nhà vệ sinh lâu ngày không dội cũng khiến cô  cau mày. Cô đeo khẩu trang, cầm chổi quét còn ánh mắt thì cứ nhìn bà cụ đăm đăm.
     Bà Tạ bị đau gan cấp tính, bệnh rất nặng. Anh phải mua đủ thứ thuốc về. Bà uống nhưng mọi thứ đông trùng hạ thảo chẳng thể khôi phục được sức khoẻ đang ngày một héo mòn vì tuổi già. Bà Tạ ngày càng gầy, khuôn mặt co lại như quả dừa khô, các nếp nhăn ngày một nhiều, bà đi chuệnh choạng như người say. Đôi lúc bà ho ra đờm và lần nào bà cũng nhằm sàn nhà mà nhổ. Những bãi đờm đặc sệt dính nhơn nhớp khắp nơi làm cô cảm thấy khó chịu, cô nói khéo để chồng đưa bà cụ về quê nhưng không được. Bà phàn nàn về đủ mọi chuyện trong nhà, chỉ có thằng Duy là dám hỗn công khai với bà. Có hôm bà nhờ nó đấm lưng, nó ậm ờ rồi đấm một cái thật mạnh khiến sống lưng của bà như sụm xuống, rồi khi bà ngã xuống nó chuồn thẳng. Bà định đánh nó thì cô can lại. Cô trách con vài câu rồi bảo “ mày mà còn tới gần bà nội là tao đánh tuốt xác”. Thằng Duy “dạ” một tiếng rồi tót vào phòng, lát sau đã nghe thấy trong phòng nó văng vẳng tiếng kêu la, khua vũ khí.
     Bà Tạ nằm liệt giường, không cử động được. Chứng xơ gan ngày càng nặng và việc phẫu thuật lại trở thành vấn đề nan giải.
   “Hay đưa mẹ vào viện đi!”
   “Chỉ sợ mẹ không đồng ý.”
   “Ôi dào! Anh đặt một suất ở bệnh viện bác sỹ Triệu. Trọn gói luôn.”
   “Vợ chồng mình bận bịu, còn chuyện học hành của thằng Duy nữa. Cứ đưa mẹ vào viện, khi nào khoẻ thì đón về.”
   “Ừ! Cũng đúng.”
*
     Cô có chuyến du diễn ở Trung Quốc nên phải vắng nhà một thời gian, anh cũng lo cho chuyến hàng sắp tới nên việc đưa bà cụ vào bệnh viện trở thành biện pháp hữu hiệu. Bà Tạ liệt phải nằm một chỗ nhưng khi hai vợ chồng vào trình bày chuyện chuyển bà vào viện bà có thể nhìn thấy vẻ tự đắc của cô con dâu. “Ắt hẳn đây là ý kiến của nó, nó muốn tống mình ra khỏi nhà”. Bà trừng mắt lườm cô cho tới lúc cô ra khỏi phòng. “ Lát nữa bác sỹ sẽ tới đón mẹ, thôi tụi con phải đi rồi”. Cánh cửa được đóng chặt lại, ra khỏi phòng cô  bảo “Nhẹ cả người anh nhỉ”.
     Cô vào phòng thằng Duy, lấy một phong bì dày cộm đưa cho nó rồi bảo “Lát bác sỹ đến mày đưa cái này cho ông ấy”. Thằng Duy không ngoảnh lại, nó dán mắt vào màn vi tính chăm chú như đang khảo cứu công trình khoa học. “Tao và bố vắng nhà một thời gian, việc học hành ăn uống mày tự lo lấy. Đồ ăn đầy trong tủ không cần mua đâu”. Cô lấy trong túi ra hai triệu, đặt ở mép bàn, cô bảo “Cầm lấy đóng tiền học và...Làm gì thì làm”. Thằng Duy không nói gì, những con quái thú với đủ mọi hình thù vẫn cuốn hút nó hơn.
     Bà Tạ nằm trên phòng, bà cố gượng dậy nhưng không được. Từ ngày lên thành phố bà đâm ra lười nhác. Sự nuông chiều của con trai không khiến bà vui chút nào, vật chất đầy đủ khiến bà cảm thấy thừa thãi. Bà định gọi thằng Duy lên trò chuyện cho đỡ buồn nhưng ý nghĩ vừa mới manh nha đã lập tức biến mất. Bà thở dài, hai tay đặt lên bụng, bà cố ru mình vào giấc ngủ.
     Lát sau bà nghe thấy tiếng bấm chuông, bác sỹ đã tới vậy là thời gian tới đây bà lại phải nằm trong căn phòng xa lạ nồng nặc thuốc sát trùng.
*
     Căn phòng lâu ngày không có ai quét dọn trở nên bừa bãi và luộm thuộm. Thật chẳng rõ thằng Duy bày biện kiểu gì mà nhà của tan hoang như một bãi rác. Vỏ bánh, vỏ kẹo, mỳ tôm, hộp cơm nằm la liệt khắp nơi trong phòng, mùi xú uế quện đặc sệt. Anh cũng chẳng hiểu số tiền mà cô đưa thằng Duy nó đã làm gì mà hai tuần đã hết nhẵn. Nhưng dù sao thì cô vẫn cảm thấy vui vì bà cụ đáng ghét đó đã không còn làm phiền cô. Hôm sau chồng cô sẽ về và để tạo sự bất ngờ cô quét dọn nhà cửa thật sạch sẽ. Sau bộ phim “Nàng dâu hiền” cô được nghỉ hai tuần. Thời gian này dùng để nghỉ ngơi và làm việc nhà thì thật hữu ích.
     Cô quét dọn cẩn thận tất cả ngóc ngách trong căn nhà, dĩ nhiên là trừ tầng tư của bà Tạ. Trước khi bà cụ tới bệnh viện căn phòng đấy đã được cô quét dọn cẩn thận. Thằng Duy thì chẳng bao giờ lên đó nên chắc việc quét dọn cũng không cần. Hôm sau cô về và sau bữa lẩu thịnh soạn hai người đưa nhau vào phòng. Hai người quấn chặt lấy nhau như đôi trăn kì động dục. Chưa lần nào họ quan hệ thỏa thê tới mức không cần đóng cửa phòng.
*
     Anh định mua ít thức ăn vào viện thăm bà Tạ nhưng cô gạt đi. Cô nói “không cần đâu, mình đã đưa ngần ấy tiền cho ông Triệu, ông ấy là người biết chuyện, chắc chắn sẽ chăm lo chu đáo.” Anh ậm ừ nghe theo. Rồi anh nhìn thằng Duy, nó đang lục lọi đống bim bim ở tủ lạnh để mang lên phòng. “Hay mai đi học về con ghé thăm bà nội đi”.Cô vỗ mạnh vào vai anh rồi nói “Anh này, con nó còn phải học thời gian đâu mà...” Anh định nói thêm vài câu thì cô đã cười xoà rồi lấy lý do phải đọc kịch bản để đuổi thằng Duy lên lầu.
*
     “Anh Tuấn phải không. Tôi là Triệu, bác sỹ của bệnh viện...Thành thật xin lỗi anh hôm trước nhận lời anh tôi đưa xe tới đón bà cụ nhưng bấm chuông không ai mở cửa. Tôi định điện để hẹn lại thì có người ở viện bảo có một ca phẫu thuật cần có sự giúp đỡ của tôi. Sau đó tôi cũng bận quá nên không báo lại. Xin lỗi anh, chiều nay tôi tới đón bà cụ được chứ.”
*
     Anh lên phòng trên. Gõ cửa không ai mở. Tiếng cửa nín lặng trong tiếng xương chạm mặt gỗ, cốc cốc cốc. Anh lần chìa khóa, tra chìa và đánh rơi cả chìa. Nhặt lại chìa, anh mở khóa căn phòng. Chìa không rơi nữa vì đã cắm ngập ổ khóa như mũi tên. Cửa hé vào trong, anh nghe tiếng ruồi bay kéo trận. Vo ve vo ve….



Tru Sa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Một ngày sau cơn mê..

Kết quả hình ảnh cho hình ảnh buồn văn nghệ?

HG

Đang buồn, chẳng định đi đâu. Lại nhớ hôm ở Hà nội nghe đọc thơ Đồng đức Bốn, mà kinh:
"Buồn buồn chẳng biết đi đâu
Xích lô Bà Triệu qua cầu Chương Dương.."
Nhà thơ viết những câu thơ này chỉ ít lâu sau là mất. Như vệt sao băng rơi vội ở cuối chân trời.
Nghiệp viết, tự nhiên nổi đình nổi đám là chuyện thật đáng sợ. Lâu rồi như Vũ Trọng Phụng, Nam Cao .. Gần đây : Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh, Lãng Thanh .. Toàn những tài năng mới mẻ đi qua thế giới khi tuổi còn rất trẻ. Để lại tiếc thương cho không biết bao bạn bè, người đọc trong đó có mình.
Có lẽ, như các cụ bảo chết trẻ, khoẻ ma, linh hồn họ còn vấn vít, đuà bỡn cõi đời khá là lâu . .
Hắn chẳng có tài năng và mông ước như thế. Hắn chỉ là tên viết quèn, lẫn lộn trong đám vô danh, chỉ có ít  người biết. Nhưng cũng tự thấy mừng, mình không đột ngột sáng lóe lên để rồi ngỏm vội như những tài năng nọ !
 Thôi thì cứ cố gắng thử, trời chả phụ công ai, miễn là đừng có vội vàng bỏ cuộc. Nay một chút, mai một chút, dần  dần sáng lên từ từ.. Tự an ủi mình chậm mà chắc.
Nhưng không phải lúc nào cũng viết được. Có lúc chữ nghĩa sắc nhọn như mảnh chai vỡ cứa vào tâm vào não, buốt nhói mà không sắp xếp được thành câu, viết ra thành lời. Lại có lúc nó khô khốc như mớ rơm mớ cỏ chẳng đáng nuôi bò. Sợ nhất nó nhạt nhẽo vô duyên vì cũ kỹ, vì giả dối.. Hắn nhớ đến cái giọng cười mỉa mai của ông bạn già mà muốn khóc :
" Văn chương chữ nghĩa bề bề
Bị lờ  ám ảnh là mê mẩn đời " !
Nhiều lúc muốn bỏ mà không bỏ được. Y như con nghiện, vật vã hàng tuần vì không viết được cái gì ra hồn.
Việc gì muốn cố, có thể cố được, chứ viết lách biết cố làm sao?
Hôm qua sếp bảo:
- Tết nhất đến nơi rồi, năm mới là năm có nhiều sự kiện trọng đại.. ( Hắn nghĩ ngay trong bụng : Năm nào mà không trọng đại ?  Một đời người mấy mươi năm, chả có năm nào đáng bỏ đi cả, cho dù năm đó toàn chuyện không vui, thậm chí đau lòng.. Làm cái thằng người học đòi viết lách hắn biết lắm chứ, cái gì cũng cần, không lúc này thì lúc khác. Có năm tháng nào đáng bỏ đi đâu? )
Sếp tiếp:
- Ông về viết cho tôi cái ký, nếu viết được tuỳ bút thì tốt nhất. Truyện ngắn, thơ thì có đầy ra đấy rồi. Số tết này bí nhất là không có cái ký cho báo nhà .. Ông là chúa lười, chả chịu viết mấy thể loại này. Lần này cố gắng lên, không cần dài, có nội dung hay, có phát hiện mới là được rồi. Thêm vài bức ảnh càng hay ..
Hắn thưa:
- Nhà em đã gưỉ mấy bài ở chỗ anh rồi ạ?
Sếp nhăn mặt :
- Không được, không được! Ông viết thế quá bằng giết tôi. Báo tết mà mấy cái tít ông đặt tên như thế quá bằng chơi xỏ nhau. Ông định để người ta chan tương đổ mẻ lên đầu tôi à? Nói thật nhá,  mấy lần in bài của ông tôi đều lo thấp thỏm như gái mới về nhà chồng làm vỡ vại dưa.. Qua vài ba ngày không có chuyện gì, đêm mới chợp mắt được đấy. Lúc nào cũng nơm nớp lo một cú điện thoại ..

Hắn nghĩ bài vở mình viết với ý thức trách nhiệm, có gì sai về nội dung đâu? Này nhé : Không kích động bạo lực, kích dục, khiêu dâm, không tiết lộ bí mật, không chống bất cứ cá nhân hay tổ chức nào.. Chỉ cảnh báo cái ác, phản biện cái sai, cái xấu ..vv nói chung là lành mạnh, đúng với tiêu chí là" chân, thiện, mỹ". Vậy thì không được, hỏng ở chỗ nào?
      
          Hắn hoang mang quá, nhưng lại không dám tranh luận với sếp.
Kinh nghiệm ấy hắn rút ra được sau nhiều năm làm việc với sếp rồi. Cãi lại sếp bao giờ mình chẳng thua?
 Ông ấy có trăm ngàn lý lẽ để chiến thắng mình. Đằng sau ông ấy cả một “thành trì tư tưởng” chống lưng. Ông ấy thắng một cách lẫy lừng, quang minh, chính đại nữa ấy cơ chứ!
Hắn chỉ dám hỏi lại :
- Nhưng nội dung mấy bài nhà em viết có gì không phải ạ?
Sếp cười :
- Nội dung không có gì sai. Nói hay, chưa phải hay qúa, nhưng đọc được. Chết nỗi mấy cái tít không ổn. Ai lại "…” với "…” như thế bao giờ. Người ta không gõ vào đầu tôi ấy à?
Hắn không nói gì nữa, chờ nghe ông nói nốt câu rồi đi. Không khí lúc ấy trong phòng như lắng lại.
       Hôm ấm trời, vậy mà trong phòng như đóng băng.
Sếp rót cho hắn ly trà nóng, mùi rất thơm rồi như để tâm sự, sếp xuống giọng :
- Ông còn nhớ vụ mấy bài thơ tết năm ngoái của tay K, tay H không? Có mấy câu mà tôi xoay mãi mới đỡ được.
Quả tình thơ phú mừng xuân năm ngoái hắn quên tiệt, không nhớ bài nào, kể cả thơ của mình. Thơ in báo chẳng mấy khi hay, làm sao nhớ được lâu như vậy?
Nhưng sếp nhớ vanh vách, đọc dẫn chứng luôn:
- Hãi nhất là cái câu: " Gió đồng vẫn thổi dọc sông
                                      Người đi, đi mãi .. Sao không thấy về .."
Tôi cứ bị người ta vặn hỏi mãi:" Người không về, thì người đi đâu?" . Các ông không phải chịu trách nhiệm, các ông đâu biết cái khổ của thằng cầm bút ký duyệt  bài đâu ..
Đang buồn vì bài của mình bị sếp chê mà hắn suýt chết sặc vì cười, ly nước trà  đang cầm trên tay sánh cả ra ngoài, đổ ướt mặt bàn.
Sếp nghiêm mặt:
- Có gì mà cười, sự tình là thế đấy, các bố đừng tưởng ngon. Người ta đâu có thì giờ đọc kỹ hết nội dung, chỉ lướt cái tít thôi chứ. Nội cái tít như của ông, tôi đã chết bỏ mẹ rồi!
Hắn định nói: "Vậy nhờ anh thay hộ cho cái tít”  nhưng lại thôi. Nếu quả thực ông ấy muốn giúp, ông ấy thiếu gì cách, thêm hoặc bớt là việc và cũng là nghề của ông ấy, được người ta cho phép và khuyến khích để gác đền cơ mà?
      Vấn đề là bài của hắn chưa cần với tiêu chí đặc biệt của số báo này. Cũng có khi còn vì những lý do quỷ quái nào đấy, ai mà biết được?

Hắn luôn giữ chủ trương của mình. Ấy là bài gửi không bao giờ hỏi lý do tại sao không được in?
Người có chút tự trọng đều làm như vậy. Hỏi nữa sẽ bị đốp vào mặt: " Viết như cứt như thế cũng in được sao?"   thì còn mặt mũi nào?
Nói gì thì nói, sếp hắn xưa nay là người chính trực, làm việc không vụ lợi, vơ vào cho riêng mình bao giờ. Ông không như người khác, phụ trách các tờ báo khác, toàn in bài vở của anh em, gia đình, thân thích của mình. Thậm chí có ông còn chủ trương “Nhuận bút ngược”   khi tác giả cần in bài để thành danh. Ôi là giờ đây, cái gì cũng có thể xảy ra, như người ta nói.
Chợt nghĩ đến mà buồn hết cả chân tay!
Hắn lặng lẽ xin phép ra ngoài. Tết này coi như mình yên trí không phải ký tên vào sổ lĩnh tiền nhuận bút, tha hồ nhàn nhã để nghĩ đông, nghĩ tây, đỡ rách việc!
**
Hắn còn nhớ như in, đêm hôm trước ngoài vườn có tiếng cú kêu trên ngọn cây nhãn. Cây này thuộc giống nhãn lồng, mọi năm rất sai quả lại quả to và ngọt.
Riêng một cây đến vụ cũng thu được vài ba tạ. Không hiểu sao từ độ năm ngoái đến giờ cây cứ dần khô đi, gần đây thì chết hẳn. Có thể do trời hạn luôn mấy năm liền cây mất dần sức sống. Cũng có thể do ô nhiễm công nghiệp trong vùng mỗi ngày một nặng vì nhãn là giống cây nhạy cảm với xung quanh .. Nhiều lý do lắm, nhưng vì nhãn không còn là cây có giá trị kinh tế cao như ngày nào,  nên hắn chẳng bận tâm tìm hiểu lý do vì sao cây chết? Có khi trồng bưởi, trồng cam sành lại hay hơn ..
Giống cú hay tìm cây khô để đậu, như quạ tìm xác chết động vật, chuyện này hắn biết nên lúc đó không để ý lắm.
Nhưng đêm hôm đó hắn gặp cơn ác mộng, lâu lắm hắn không gặp như  thế lần nào.
Trong giấc mơ không phải gặp: “Mặt trời thức dậy..”   Như thơ Lưu Quang Vũ viết trong một bài thơ cho đến giờ còn rất ít người biết, chỉ bạn bè chuyền tay nhau. Mà là đường hầm tối đen, không có lối ra. Hắn đi mãi, đi mãi.. Đến gần kiệt sức, thấy phía cuối le lói ánh đèn. Hắn mừng khấp khởi. Hại thay đó là lối thoát được đan dày bằng dây kẽm gai.. Hắn tủi thân muốn khóc! Nhưng thằng đàn ông luôn kiêu hãnh trong hắn nhắc hắn không được ngã lòng!
Hắn tự an ủi thế nào cũng có một lối ra ở chỗ nào đấy.. Chẳng qua trong đêm tối mình không nhận ra mà thôi..
Đằng nào cũng mắc kẹt ở đây rồi, cứ tạm nghỉ một chút, lấy lại sức.. mai sẽ hay.. Hắn bồng bềnh trong cơn mộng mị. Chợt hắn nhận ra, trên nền hầm chật chội đang nằm, có một mũi sắt nhọn như từ dưới lòng đất, do một kẻ nào đó tai quái thuốn lên. Hắn tránh bên này, mũi thuốn sang bên này. Hắn né bên kia mũi nhọn cũng chuyển sang bên kia, như vừa doạ lại vừa đùa hắn vậy.. Thật là kinh hãi!
Hắn choàng tỉnh dậy, nhận ra chỉ là một giấc mơ ..
Trạng thái tinh thần ấy ám ảnh hắn đến tận ngày hôm sau, qua cả đêm mất ngủ ..
Cho đến cuộc gặp vừa rồi .
Hắn không tin lắm ở những giấc mơ. Nhưng sau cuộc trao đổi, chả hiểu sao, hắn lại nghĩ ngày hôm nay là ngày chẳng ra gì.
Thôi về ngủ một giấc cho lại sức, vớ vẩn kéo dài tình trạng này , dễ bị tâm thần như không..
Vừa lúc đó có tín hiệu di động, gì thế nhỉ, ai gọi cho mình? Hắn dừng lại ..

Thì ra, một người bạn gọi cho hắn. Anh chàng này hắn phải mang ơn về một việc mà giờ chưa tiện nói. Bạn hắn còn bảo:
-Anh ra ngay đi, có mấy anh em thôi đang chờ anh ở đây!
Hắn hỏi :
- Có chuyện gì à?
Bạn hắn cười :
- Truyện vui, anh em gặp nhau thôi mà.. Quán bờ hồ chỗ .. Nhé !
Hắn lẩm bẩm ( Dạo này không hiểu sao hắn hay lẩm bẩm như “ tiền tâm thần” vậy)
" Chuyện vui, hoá ra ngày hôm nay có chuyện vui sao?”
Hắn phóng xe ra chỗ hẹn.
Không phải ngày nghỉ , đường vắng tanh vắng ngắt. Nhìn ra ngoài mặt hồ có cảm giác cái giá lạnh từ đáy hồ đang tràn lên mặt phố. Hàng cây ban đỏ lúc lắc đung đưa chùm quả khô thâm xịt, nom thật xấu xí. Những quán giải khát ven hồ cũng vắng teo, đám cây cảnh trước nhà hàng trông xanh xao gầy guộc . Mùa này chả thấy loài hoa nào quanh đây. Có chút gì buồn buồn tê tê, tái tái của ngày năm cùng, tháng hết. Đúng là " Người buồn ..” Như cụ Nguyễn ngày xưa từng viết .
Nhưng mà chẳng sao , hắn đâu có ra đây để ngắm cảnh?
Nằm khuất vào phía trong một quãng sau lùm cây phượng có hàng thịt chó, bạn hắn đang chờ. Chẳng biết mấy ông quản lý đô thị nghĩ sao lại để cả một dãy nhà hàng ăn uống, nhất là các quán thịt chó ở một nơi trung tâm thành phố đang xây dựng cơ sở văn hoá như thế này?
 Hắn chỉ chợt nghĩ thế thôi, chứ việc chả bận gì đến hắn. Với lại nôm na, mách qué ở một góc cạnh nào đó, lâu ngày đã thành quen, thành biểu hiện trong đời sống hàng ngày .
Bận tâm đến làm gì?
Hắn bước vào quán, phía bên trong vắng ngắt, chưa biết các bạn đang ngồi chỗ nào?
Chợt nghe có tiếng loảng xoảng kim khí, hắn định thần nhìn lại.
 Ám ảnh từ giấc mơ đêm qua thoáng hiện lên mũi thuốn thép sắc nhọn, làm hắn chợt rùng mình. Lẽ nào giấc mơ  ấy lại là điềm báo trước? Theo bản năng, hắn tự nhiên lùi lại ..
Té ra không phải.. Trong chỗ khuất gần cửa có một quý bà đang hầu rượu một quý ông. Dưới đất, một chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú, lông mày đậm, lỗ mũi to, miệng rộng, môi dày, đang ngồi trước một bó dao đủ loại còn mới, xanh ánh thép!   
Quý ông tóc xuăn, dáng người cao lớn, sống mũi thẳng, nom vẻ hảo hán, ra điều sành điệu, tay chơi. Bên ngoài, quý ông  khoác cái áo da rung rúc, phong trần, vẻ mặt vừa như thản nhiên, bất cần, vừa tinh quái. Quý bà khó đoán hơn, chẳng hiểu là tiểu thương hay là trí thức? Mặt tròn, đầy đặn khuôn trăng nhưng cặp lông mày rất mờ che phủ qua loa trên cặp mắt sắc như dao. Thôi cứ xếp vào loại tiểu thị dân là ổn nhất, hắn nghĩ và sắp xếp trong bụng thế !
 Từ lâu công việc tạo cho hắn cái thói quen quan sát, nghĩ ngợi linh tinh, ngay cả những chuyện chẳng liên quan quái gì đến mình.
 Nhưng họ đang có chuyện gì nhỉ, hắn chưa thấy cảnh ngộ này bao giờ? Ai lại uống rượu bên một đống dao nhọn hoắt như thế kia chứ?
Hắn bỏ qua ý nghĩ tìm hiểu sự việc vừa rồi, đi sâu vào trong. Thì ra mấy ông bạn thích ngồi phản hơn ngồi bàn, nên ngồi khuất mãi trong đây. Toàn nhân sĩ non trẻ của thành phố cả, hai nhà thơ trẻ, một cây đại thụ về văn xuôi. Các vị chọn quán này vì thịt chó ngon, rẻ lại nhiều chất đạm rất cần để bồi bổ sức khoẻ cho công việc khổ ải là sáng tác văn chương!
Thôi thì gặp nhau tay bắt mặt mừng. Hắn không ngờ ngày hôm nay lại là ngày có ý nghĩa như thế. Gặp nhau chỉ cười cười, cái cười đầy ý vị, chả cần nói năng gì nhiều vì toàn quen biết nhau lâu rồi. Không nói còn có khi biết cả những điều trong đầu của nhau đang nghĩ gì?
 Nghề nghiệp nó thế, hay ít dở nhiều. Sự đời cứ kín kín, hở hở có khi còn thú vị, chứ huỵch toẹt, biết tuốt cả rồi lại mất hứng .
May mà món kịp bưng lên, rượu vào câu chuyện có phần rôm lên một chút ..
Đúng lúc đó nghe tiếng loảng xoảng, thảy đều quay lại. Chỗ hắn vừa đi qua chàng thanh niên  ban nãy vừa tung mấy con dao trước mặt quý ông và quý bà kia. Mặt chàng đằng đằng sát khí.. Hình như chàng đang uy hiếp hai người về một chuyện gì đó. Nghe ra câu chuyện là do quý bà kia vừa giới thiệu cho chàng trai bán dao cho nhà hàng thịt chó. Không rõ trao đổi thế nào, hàng thịt chó không mua, chàng ta đang nổi cơn thịnh nộ ..
Hắn đoán thế nào quý bà kia cũng lựa lời xin lỗi vì làm lỡ việc, mất thì giờ của anh chàng nọ ..
Không ngờ quý bà vùng lên, phụ nữ VN thế kỷ 21 có khác!
 Một bước bà ta nhảy qua dãy bàn, vồ lấy một con dao nhọn hoắt, mặt đen lại, nom dữ dội:
- À thằng ranh, mày muốn gì nào? Mày tưởng doạ được bà chắc, mày biết bà là ai không ?
Trong khi đó quý ông cao to kia cũng thong thả nhặt lấy một con, nhìn kỹ một lượt lưỡi dao như chuẩn bị chặt một khúc thép.
Chàng trai nhìn nhìn hai người như để đo đạc lại, nét mặt đang đỏ tía lên chuyển dần sang màu xanh xám, miệng lắp bắp:
- Dạ cháu xin cô chú, cháu không biết, cháu xin lỗi, chỉ là cháu vô ý đánh rơi chứ không có ý gì ..
Quý bà vẫn nhảy lên chồm chồm, tay cầm dao nhưng không chém, chân đá túi bụi vào chòm của quý của chàng trai. Tay này nhanh, tránh được, quý bà mất đà ngã lăn một vòng, nhưng chồm nhanh dậy được. Mụ vớ ngay chiếc ghế phang thẳng vào đầu gã trai kia, may mà ghế nhựa, không thì anh chàng có cơ vỡ đầu.
Tiệc rượu  đang vui, mất hứng. Ăn uống làm sao được trước nguy cơ máu có thể chảy, đầu có thể rơi ngay trước mắt mình? Nhà thơ rỉ tai hắn " Mụ này bán thịt lợn ở chợ đầu cầu” Ra thế, nếu là trí thức làm sao có thể hung hãn như vậy?
Cuộc cãi lộn giằng co cả tiếng đồng hồ. Cuối cùng mụ hàng thịt ôm cả bó dao thảy xuống hồ.
Trước khi đi mụ còn nói: " Danh dự của tao là lớn,  tao đang ngồi với bạn tao chứ không phải chồng tao, dám làm mất mặt tao à ? May cho mày không chống cự, nếu không tao gọi con trai tao ra, nó chẳng ném luôn mày xuống hồ. Bay khôn ở đất nhà bay, tưởng dân Cao Bằng là to hả, biến mẹ mày đi, đừng có trêu tức bà” Nói xong mụ lại ỏn ẻn chui vào nách quý ông kia:
- Thôi, ta đi anh !
Quý ông xem chừng có vẻ ngượng vì sự thái quá của bạn gái mình lúc vừa rồi, nhìn chúng tôi có vẻ sượng sùng. Ông ta không nói gì, chỉ khẽ gật đầu như để xin lỗi.
 Mọi việc chẳng liên quan gì đến hắn và mấy ông bạn, nhưng bữa rượu tự nhiên mất ngon.
Cây đại thụ bảo hắn :
- Cậu thế nào cũng viết được một truyện hay!
Hắn chỉ cười không nói gì. Những chuyện như thế này ngày nào không gặp? Có khi còn dữ dội điên khùng hơn. Không ở chỗ này thì cũng chỗ khác. Hình như trong mỗi con người đều bức xúc một điều gì đấy, khẽ chạm vào là nổ tung ra. Cả thế giới như đang bị đầu độc bởi không khí tranh đoạt, lừa dối, đầy dẫy âm mưu và thủ đoạn.
Chỗ nào cũng nóng. Nóng lên từng ngày..
Việc nhỏ này đâu đã là cái gì? Đâu phải đề tài, đề dại gì hở bác? Chuyện như vậy viết ai người ta đăng? Và có đăng phỏng có ý nghĩa gì?
              Chỉ những kẻ vô lại mới say sưa chuyện cướp, hiếp, giết, chuyện hở hang, hàng họ, chuyện vụ án câu khách.. Nhà em nói thật là đầu óc chưa được ổn sau cơn mê đêm vừa rồi.
Kính bác đừng xui dại!


======================

Phần nhận xét hiển thị trên trang