Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

Được cả Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai bảo vệ nhưng nguyên soái Hạ Long vẫn không thoát khỏi "nanh vuốt" nhóm Giang Thanh - Lâm Bưu. Cho tới tận khi chết, ông vẫn ngậm nỗi hàm oan.



Đầu năm 1942, Hạ Long được điều về Diên An - cái nôi khởi nghĩa của đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) - nhậm chức Tư lệnh Biên khu Thiểm Cam Ninh.
Trong một lần nói chuyện với Hạ Long, Mao Trạch Đông nhận xét Lâm Bưu - trong thời kỳ cách mạng văn hóa giữ chức Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng - là kẻ hai mặt, bên ngoài thì ủng hộ nhưng sau lưng lại ngấm ngầm chống đối Mao.

Trước đó năm 1937, trên đường trở về Sơn Tây từ Hội nghị của Ủy ban thường vụ trung ương ĐCSTQ ở Hà Nam, Lâm Bưu đã tự tay viết cho Hạ Long một bức thư yêu cầu Hạ Long kêu gọi đơn vị của mình ủng hộ Tưởng Giới Thạch.
Tuy nhiên, bức thư này đã bị người cảnh vệ vô tình làm nát khi giặt áo cho Hạ Long. Những việc trên khiến Lâm Bưu nơm nớp lo sợ Hạ Long sẽ tiết lộ mọi chuyện.
Đặc biệt, sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập năm 1949, Hạ Long lại càng nhận được sự trọng dụng của Mao Trạch Đông. Điều đó khiến Lâm Bưu bất mãn, lo sợ Hạ uy hiếp trực tiếp tới địa vị của mình.
Đến năm 1959, ngay khi trở thành Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Trung Quốc, Lâm đưa thân tín nắm giữ hàng loạt các cương vị chủ chốt trong quân đội và tiến hành các cuộc thanh trừng nhằm vào những người không theo phe cánh.
Nguyên soái Hạ Long
Năm 1966, khi cách mạng văn hóa bùng nổ thì người của Lâm đã nắm giữ hầu hết các cương vị chủ chốt nổi bật là Tư lệnh Không quân Ngô Pháp Hiến và Tư lệnh Hải quân Lý Tác Bằng. Hai người này sau đã bị kết án 17 năm tù vào năm 1981.
Hạ Long (1896 - 1969), tên thật là Hạ Văn Thường, quê ở Hồ Nam.
Ông là một trong những người sáng lập và lãnh đạo chủ chốt của lực lượng quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc.
Hạ Long là một trong 10 đại nguyên soái nổi tiếng Trung Quốc và từng giữ chức Phó thủ tướng Quốc vụ viện giai đoạn 1954 - 1965.
Nguyên soái Hạ Long và vợ - bà Tiết Minh (1916 - 2011)
Nhằm tiêu diệt "hòn đá cản đường" Hạ Long, Lâm Bưu đã chỉ đạo cho Ngô Pháp Hiến và Lý Tác Bằng tạo tài liệu giả, vu cáo Hạ Long có dã tâm lớn và có âm mưu làm phản, tranh quyền đoạt vị.
Tuy nhiên, âm mưu này đã thất bại, Lâm liền bắt tay với Giang Thanh - vợ Mao Trạch Đông hòng tiếp tục lập mưu hãm hại Hạ Long.
Lúc này Giang là thành viên Tiểu tổ Cách mạng văn hóa. Đây vừa hay là cơ hội giúp Giang thanh toán các mối hận bấy lâu nay vừa để dọn đường cho Giang leo lên những địa vị cao.
Lâm - Giang tạo ra vô số tài liệu và chứng cứ giả, hình thành một chiến dịch rầm rộ vu cáo Hạ Long. Hai người này cố tình khép Hạ Long vào tội "âm mưu ám sát Mao Trạch Đông bằng một khẩu súng ngắn được giấu trong Trung Nam Hải" và gửi bản cáo trạng lên Mao.

Ngày 5/9/1966, tại phòng nghỉ của bể bơi trong Trung Nam Hải, Mao Trạch Đông đã đưa bản cáo trạng trên cho Hạ Long xem và bày tỏ sự tin tưởng vào lòng trung thành của vị nguyên soái.
Nhưng Hạ Long không ngờ rằng, đó là lần nói chuyện cuối cùng giữa hai người, bởi chỉ 3 ngày sau đó do tác động của Giang Thanh, Hạ Long đã buộc phải "gặp Lâm Bưu để nói chuyện". Ngay sau khi Hạ rời đi, Giang - Lâm chính thức thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch.
Cuối năm 1966, dưới sự cổ xúy của Giang Thanh và Lâm Bưu, Hạ Long và các chiến hữu đã bị đưa ra đấu tố. Khi đó, xe tuyên truyền đã rêu rao khẩu hiệu "đả đảo Hạ Long" ở khắp các tuyến phố tại Bắc Kinh.
Khi đó, nhà của nguyên soái Hạ Long bị lục soát, một lượng lớn văn kiện cơ mật bị mang đi. Một nhóm Hồng vệ binh được cử tới bao vây và thay nhau suốt ngày đêm hô khẩu hiệu kiên quyết đòi đấu tố ông.
Hạ Long và Chủ tịch Mao Trạch Đông (1893 - 1976)
Hạ Long vô cùng tức giận muốn đi gặp nhóm Giang - Lâm nhưng bị cản lại. Vợ ông - bà Tiết Minh đành phải đi nhờ sự giúp đỡ của Thủ tướng Chu Ân Lai. Chu đã đưa vợ chồng Hạ đến sống ở nhà mình trong Trung Nam Hải.
Nhưng nhóm Giang - Lâm tiếp tục làm căng khiến Hạ Long bắt buộc phải rời Trung Nam Hải.
Tháng 1/1967, Chu đích thân cử người đưa vợ chồng Hạ Long ra vùng ngoại ô và bảo vệ nghiêm ngặt. Hai vợ chồng nguyên soái sống ở một căn nhà dưới chân núi cùng vài người lính cảnh vệ.
Chẳng được bao lâu, hoạt động đấu tố dưới sự chỉ đạo của nhóm Giang - Lâm ngày càng phát triển, "tội danh" của Hạ Long cũng vì thế mà không ngừng "nâng cấp".
Trước sự vu cáo Hạ Long dồn dập của Giang - Lâm, Mao Trạch Đông bắt đầu dao động. Đến đầu tháng 9/1967, Lâm Bưu chỉ đạo cho vợ mình là Diệp Quần đề cập đến việc lập chuyên án thẩm tra Hạ Long tại một hội nghị trung ương và nhận được sự tán thành nhất trí của nhóm Giang Thanh.
Ngày 13/9, Mao Trạch Đông phê chuẩn bản báo cáo thành lập tổ chuyên án thẩm tra Hạ Long. 
Ngày 22, nhóm Giang - Lâm bắt đầu tiến hành công kích và vu cáo Hạ Long là "đao phủ" hoặc "thổ phỉ". Đặc biệt, sau khi Mao Trạch Đông tuyên bố, không đứng ra bảo vệ nguyên soái này vì những âm mưu tạo phản, nhóm Giang - Lâm đã nhân cơ hội bắt giữ và giám sát ông.
Khoảng cuối năm 1968, nhóm Giang - Lâm đã tăng cường thẩm tra với ý đồ hoành thành định tội danh đối với nguyên soái, nhằm ngăn chặn ông tham gia Hội nghị trù bị Đại hội đại biểu toàn quốc đảng cộng sản Trung Quốc diễn ra cùng năm.
Tổ chuyên án muốn tiến hành đấu tranh khai thác trực tiếp Hạ Long nhưng Giang - Lâm có tật giật mình nên chột dạ. Họ biết ông rất khảng khái, không chịu cúi đầu nên chuyển qua hình thức đấu tranh khai thác gián tiếp.
Ngày 18/9/1968, Hạ Long bất ngờ nhận được một bức thư của Văn phòng quân ủy trung ương, thực chất đây là thư của tổ chuyên án yêu cầu ông giao nộp chứng cứ phạm tội.
Hạ Long tức tối quẳng thư xuống mặt bàn, gào lên chửi tục: "Xử bắn hết chúng cho tôi! Vu cáo, hoàn toàn là vu cáo! Lũ khốn, lũ này việc gì cũng dám làm hết".
Hạ lúc này giống như một con sư tử bị kích động, cả ngày tức giận, gào thét, đi lại trong phòng.
Mấy ngày liền cơn giận dường như vẫn chưa nguôi, ông không ngừng đi lại, có khi đang đi lại đột nhiên ngồi xuống bên bàn, giở nhật ký ra viết hai chữ "oan uổng".
"Bọn chúng muốn tôi ký tên điểm chỉ thì tôi viết hai chữ này. Muốn bắn chết tôi, tôi sẽ gào lên 'oan uổng'", Hạ lẩm bẩm.
Sau đó, khi đã bình tĩnh lại, ông dự định sẽ dùng sự thật để lật mặt nhóm Giang - Lâm. Bà Tiết Minh khi đó đã ghi chép lại tường tận những hồi ức về cách mạng của ông với hi vọng sẽ trao cuốn sổ này đến tay Mao Trạch Đông.
Tổ chuyên án nhìn thấy cuốn sổ ghi chép này đã vô cùng hoảng sợ. Khi báo cáo lên Mao, họ chỉ làm một bản tóm tắt ngắn với nhận xét: "Hạ Long dối trá, tự mãn về bản thân".
Tại Hội nghị toàn thể lần thứ 12 khóa 8 diễn ra vào tháng 10/1968, Mao Trạch Đông một lần nữa tuyên bố "không tiếp tục bảo vệ Hạ Long nữa".
Sau hội nghị, tổ chuyên án tiếp tục vu cáo Hạ Long "bắt tay với nhóm Tưởng Giới Thạch". Tổ này còn đi tìm người thân, chiến hữu của Hạ Long, tra tấn và ép họ ngụy tạo thông tin phản bội của Hạ.
Hạ Long và thủ tướng Chu Ân Lai
Từ đó, họ tiến hành tăng cường các phương pháp đấu tố khủng khiếp đối với vợ chồng nguyên soái Hạ Long.
Năm 1967, nhóm Giang - Thanh bắt đầu viện cớ có người muốn bắt vợ chồng Hạ Long nên giam lỏng hai vợ chồng ông trong một căn phòng tối và mang toàn bộ chăn ga, gối màn ra ngoài khiến vợ chồng ông chỉ có thể ngủ trên chiếc phản trống trơn và dùng tay làm gối.
Thức ăn cũng càng ngày càng ít và trộn nhiều cát sỏi. Vợ chồng ông chỉ còn cách lấy gạo từ nhà bếp về tự nhặt cát sỏi bỏ đi. Ngay cả đến nước, có khi hơn 40 ngày họ cũng không cho đến một giọt.
Nguyên soái Hạ Long (thứ 4, từ phải qua) trong hội nghị đấu tố năm 1966.
Đến mùa hè nóng như thiêu như đốt, trong phòng lại che rèm kín như bưng khiến vợ chồng Hạ Long đầm đìa mồ hôi nhưng mỗi ngày, họ cũng chỉ cho hai vợ chồng ông một bình nước nhỏ.
Đặc biệt, với một người già 71 tuổi và mắc bệnh tiểu đường như Hạ Long, lượng nước này chẳng đáng là bao. Để tích trữ lượng nước quý giá này, vợ chồng nguyên soái không dám rửa mặt hay súc miệng mà chỉ khi nào thật khát họ mới dám uống một ngụm nhỏ.
Do đó, mỗi ngày hai ông bà chỉ dám mở hé rèm mong trời mưa. Khi trời mưa, hai ông bà hồ hởi mang hết những vật dụng trong phòng ra hứng nước mưa.
Có lần, vì mưa trơn, Hạ Long đã bị trượt chân ngã nằm liệt giường hơn tháng, dẫn đết kiết lỵ.
Do không có bác sĩ nên bà Tiết Minh đành ngậm nước xà phòng, thông qua ống cao su rửa ruột cho ông. Kết quả, miệng bà cũng bị nước xà phòng ăn mòn.
Đặc biệt, đến khoảng mùa thu năm 1967, sau khi vợ chồng ông bị công khai đấu tố và bị cắt đứt mọi quan hệ với Chu Ân Lai, thủ đoạn bức hại của nhóm Giang - Lâm càng trở nên tàn bạo hơn.
Đầu tiên, họ bị đổi chỗ ở và tăng cường giám sát. Họ ép ông bà chuyển từ căn nhà bên chân núi do Thủ tướng Chu Ân Lai sắp xếp trước đó chuyển sang khu vực khác. Tại đây, nhất cử nhất động của ông bà đều nằm trong tầm mắt của nhóm Hồng vệ binh.
Đặc biệt, nhóm Giang - Lâm muốn lợi dụng dùng căn bệnh tiểu đường để "giết ông một cách từ từ".
Suất ăn bị cắt giảm và không đảm bảo chất lượng khiến căn bệnh của Hạ Long càng thêm trầm trọng, cơ thể suy nhược dẫn đến nằm liệt giường.
"Bọn chúng muốn giày vò chết tôi đây mà, lũ giết người không dao", Hạ Long căm phẫn khi nhận ra âm mưu của nhóm Giang - Lâm.
Tháng 3/1968, do tình trạng sức khỏe ngày càng xấu đi, Hạ Long được chuyển đến một bệnh viện quân đội ở Bắc Kinh. Tuy nhiên, thay vì được cứu chữa kịp thời, ông còn bị vu cáo tội danh "giả bệnh" và bị y tá mắng nhiếc.
Quá tức giận, ông đòi xuất viện và được điều trị ngoài. Cuối năm 1968, để che mắt, nhóm Giang - Lâm đã cắt cử y tá đến chăm sóc nhưng thực tế nhằm khống chế và tiếp tục bức hại Hạ Long.
Do đó, có thời gian mặc dù mắc bệnh nặng nhưng tất cả số thuốc được cấp phát trước đó đều được lệnh mang đi không để lại một viên, thậm chí thuốc thử bệnh tiểu đường cũng bị thu hồi.
Gia đình nguyên soái Hạ Long
Ngày 15/1/1969, tổ chuyên án hạ lệnh "hạn chế cấp phát thuốc và không cần đối tốt với dạng người như Hạ Long".
Đến tháng 6/1969, triệu chứng bệnh ông ngày càng nặng với nhiều lần hôn mê. Nhóm Giang - Lâm nhân cơ hội này, đánh tráo kết quả xét nghiệm hòng khép ông vào tội "sợ tội tự sát".
Ngày 9/6, ông được đưa vào viện trong tình trạng nguy kịch nhưng lại tiếp tục bị bỏ mặc và không có người thân bên cạnh. Vì thế vào viện chưa đầy bảy tiếng, vị nguyên soái khai quốc công thần đã trút hơi thở cuối cùng.
Sau khi qua đời, nhóm Giang - Lâm bí mật tổ chức hỏa táng, gia đình ông cũng không hề được thông báo. 
Sau khi hỏa táng, nhóm này còn đem tro cốt Hạ Long giấu đi nhằm che mắt dư luận về cái chết của ông.
Phải đến tháng 12/1973, khi Mao Trạch Đông tự nhận trách nhiệm về cái chết của Hạ Long thì sau đó, đến năm 1974, nguyên soái Hạ Long mới được phục hồi danh dự.
theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Rò rỉ tài liệu cổ tiết lộ nguồn gốc thực sự của loài người?


Rò rỉ tài liệu cổ tiết lộ nguồn gốc thực sự của loài người?
Hình minh họa.

"50 năm nghiên cứu thư tịch cổ, tôi bị thuyết phục rằng con người đã từng sống trên hành tinh khác và đã đến Trái Đất vào năm 4000 Trước Công nguyên".

Nhiều người coi nền văn minh Sumeria và nền văn minh Ai Cập là 2 nền văn minh cổ đại nổi bật nhất hành tinh, thực ra còn có những nền văn minh khác mang đến những diện mạo khác nhau.
Như nền văn minh cổ đại Ấn Độ có những thư tịch cổ thu hút mọi thời đại, gọi là kinh Veda, được coi là văn bản cổ xưa nhất hành tinh.
Những thư tịch này nói đến "tàu bay" đã đến Trái Đất cách đây 6.000 năm. Đáng chú ý nhất là cuốn sách Vaimanika Shastra, hay còn gọi là Khoa học Hàng không. có mô tả chi tiết thiết bị cơ giới điều khiển bằng suy nghĩ.
Rò rỉ tài liệu cổ tiết lộ nguồn gốc thực sự của loài người? - Ảnh 1.
Hình vẽ như bản thiết kế tàu vũ trụ trong thư tịch cổ Ấn Độ.
Cuốn sách còn nói đến kỹ thuật tàu bay và chống lại lực hấp dẫn. Thật khó tin, những công nghệ tương lai đã từng tồn tại trên Trái Đất cách đây 6.000 năm.
Nhiều nhà nghiên cứu đã coi cuốn sách Vaimanika Shastra là cẩm nang về vũ trụ, tàu vũ trụ và du hành trong không gian.
Để hiểu cuốn sách Vaimanika Shastra, chúng ta phải nhờ đến tiến sĩ V. Raghavam là tác giả của 120 cuốn sách và 1.200 bài báo, từng đoạt giải thưởng Viện hàn lâm Sahitya về tiếng Phạn vào năm 1966.
Theo tiến sĩ V. Raghavam những thư tịch cổ Ấn Độ này cho biết: Cách đây hàng ngàn năm, con người và người ngoài hành tinh đã từng sống trên hành tinh khác và đã đến Trái Đất thăm ông bà tổ tiên.
Rò rỉ tài liệu cổ tiết lộ nguồn gốc thực sự của loài người? - Ảnh 2.
Tàu vũ trụ từng đến trái Đát cách đây 6.000 năm?
"50 năm nghiên cứu thư tịch cổ, tôi đã bị thuyết phục rằng con người đã từng sống trên hành tinh khác và đã đến Trái Đất vào năm 4000 trước CN."
"Có nhiều thông tin về máy bay, vũ khí viễn tưởng trong kinh thánh, thiên sử thi của Ấn Độ và thư tịch tiếng Phạn" - tiến sĩ V. Raghavam nói.
Nhiều học giả khác đồng ý với tiến sĩ V. Raghavam. Có nhiều bằng chứng trong văn bản cổ Mahabharata và Ramayana nói về những kỹ thuật đó.
Tiến sĩ A.V. Krishna Murty, giáo sư hàng không của Viện nghiên cứu Khoa học Ấn Độ ở Bangalore, cho biết "Có văn bản kinh Veda và văn bản cổ khác nói đến tàu vũ trụ, máy bay và nhà du hành cổ đại."
Rò rỉ tài liệu cổ tiết lộ nguồn gốc thực sự của loài người? - Ảnh 3.
Bức tranh cổ Ân Độ có hình như đĩa bay.
"Cuộc nghiên cứu văn bản tiếng Phạn đã thuyết phục tôi rằng người Ấn Độ cổ đại không chế tạo được máy bay, mà chúng từ hành tinh khác đến".
Có lẽ chúng ta từng bỏ sót một phần lịch sử hoặc hiểu sai lịch sử Ấn Độ cổ đại nói riêng và lịch sử nhân loại nói chung.
Vậy vì sao kỹ thuật tiên tiến thời đó bị thất truyền và lãng quên? Vì sao người ngoài hành tinh tuyệt giao với nhân loại?
Các học giả cần nghiên cứu sâu hơn để tìm ra câu trả lời.
Nguồn: Ancient Code
theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Năm mươi năm sau Cách mạng Văn hóa


Phạm Duy Hiển


David Boaz

Phạm NguyênTrường dịch

Tự do hóa trong lĩnh vực kinh tế làm cho Trung Quốc trở thành tự do hơn về chính trị. 


Ngày 16 tháng 5 năm 1966, được coi là khởi đầu của cuộc Cách mạng Văn hóa của Mao Trạch Đông ở Trung Quốc. Trung Quốc thời hậu-Mao chưa bao giờ thực sự giải quyết di sản của Mao Trạch Đông và đặc biệt là cuộc Cách mạng Văn hóa đầy tai họa.
Mao phát động Cách mạng Văn hóa

Nhiều quốc gia có huyền thoại về việc lập quốc, nó truyền cảm hứng và góp phần củng cố nền văn hóa quốc gia. Nam Phi thường tổ chức kỷ niệm những thành tựu của Nelson Mandela, người sáng lập chế độ dân chủ hiện đại, đa sắc tộc của đất nước này. Ở Hoa Kỳ, chúng ta nhìn vào cuộc Cách mạng Mỹ và đặc biệt là những tư tưởng trong bản Tuyên ngôn Độc lập, ngày 4 tháng 7 năm 1776.

Tuyên ngôn độc lập do Thomas Jefferson chấp bút, là luận văn hùng hồn của những người theo phái tự do cá nhân, nhất là cốt lõi máng tính triết học của nó:

"Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng Tạo hóa đã ban cho họ một số quyền bất khả tương nhượng, trong đó có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Rằng các chính phủ được lập ta là để đảm bảo cho những quyền này, chính phủ có những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân. Rằng khi một hình thức chính quyền nào đó đã trở thành nhân tố phá hoại đối với những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới, xây dựng nền tảng của nó trên những nguyên tắc cũng như tổ chức quyền lực của nó theo một hình thức mà họ cho là có hiệu quả tốt nhất đối với an ninh và hạnh phúc của mình".

Các tư tưởng của Tuyên ngôn, được trình bày bằng hình thức pháp lý trong Hiến pháp, đã đưa Hoa Kỳ từ một tiền đồn nhỏ bên rìa của các nước phát triển thành đất nước giàu mạnh nhất thế giới trong chưa đến một thế kỷ. Đất nước này chưa theo được tầm nhìn của bản Tuyên ngôn, đặc biệt là về chế độ nô lệ. Nhưng trong hai thế kỷ tiếp theo, tầm nhìn đó đã trở thành cảm hứng cho người Mỹ trong việc khuếch trương những lời hứa của bản Tuyên ngôn – quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc – cho ngày càng nhiều người hơn.

Trung Quốc, tất nhiên, đã đi theo tầm nhìn khác nhau, tầm nhìn của Mao Trạch Đông. Xin xem phát biểu của Mao, ngày 1 tháng 7 năm 1949, khi quân đội Cộng sản của ông ta sắp giành chiến thắng. Bài phát biểu có tựa đề: “Bàn về nền chuyên chính dân chủ nhân dân”. Không những không nói về quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc, mà ông ta lại nói về “việc tiêu diệt một số giai cấp, về quyền lực nhà nước và của đảng”, về “xã hội chủ nghĩa và xã hội cộng sản”, về quốc hữu hóa doanh nghiệp tư nhân và xã hội hóa sản xuất nông nghiệp, về “nhà nước xã hội chủ nghĩa tuyệt vời và lộng lẫy” ở Nga, và đặc biệt là về “bộ máy nhà nước đầy quyền lực” nằm trong tay “chế độ chuyên chính dân chủ của nhân dân”.

Thật khủng khiếp và không thể tin được rằng, tầm nhìn đó có sức hấp dẫn không chỉ với nhiều người Trung Quốc mà có sức hấp dẫn ngay cả với người Mỹ và người châu Âu, trong đó có cả những người xuất chúng. Nhưng ngay từ đầu, đấy đã là quan điểm sai lầm khủng khiếp, đáng lẽ có thể dự đoán được. Chủ nghĩa cộng sản đã tạo ra ở Trung Quốc cảnh đói nghèo cùng cực. Chính sách Đại Nhảy Vọt đã làm nhiều người chết đói. Cách mạng Văn hóa đã tháo cũi sổ lồng “cho sự điên rồ mang tên cách mạng đạt đến đỉnh điểm”, trong đó “hàng chục triệu nạn nhân vô tội đã bị đàn áp, bị mất nghề nghiệp, bị rối loạn về tinh thần, bị tàn phế về thể xác và thậm chí là bị giết”. Ước tính số người chết một cách bất thường trong thời gian Mao cầm quyền là từ 15 triệu đến 80 triệu. Khủng khiếp đến nỗi chúng ta không thề nào hiểu nổi. Cái làm cho nhiều người cánh tả ở Mỹ và châu Âu phấn khích là dường như Mao thực sự tin vào tầm nhìn của cộng sản. Và cố gắng nhằm xây dựng chủ nghĩa cộng sản trên thực tế đã gây ra thảm họa và chết người.

Đấu tố trong Cách mạng Văn hóa

Mao chết năm 1976, và Trung Quốc đã thay đổi một cách nhanh chóng. Người đồng chí cũ của ông ta, ông Đặng Tiểu Bình, nạn nhân của cuộc Cách mạng Văn hóa, đã rút ra được điều gì đó từ kinh nghiệm của 30 năm đại họa. Đặng Tiểu Bình bắt đầu thực hiện chính sách mà ông gọi là “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”, tương tự như các thị trường tự do hơn: phi tập thể hóa và “hệ thống trách nhiệm” trong lĩnh vực nông nghiệp, tư nhân hóa các doanh nghiệp, thương mại quốc tế, tự do cư trú.

Những thay đổi ở Trung Quốc trong thế hệ vừa qua là câu chuyện vĩ đại nhất thế giới – hơn một tỷ người được đưa từ chế độ toàn trị sang hệ thống kinh tế tư bản chủ nghĩa, và nền kinh tế này đang gậm nhấn dần chủ nghĩa toàn trị vẫn còn rơi rớt lại trong hệ thống chính trị. Vào ngày kỉ niệm lần thứ 90 ngày thành lập (năm 2011 – ND), Đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn cai trị Trung Quốc bằng bàn tay sắt. Không có đối lập chính trị công khai, không có thẩm phán hoặc phương tiện truyền thông độc lập. Nhưng những thay đổi trong lĩnh vực kinh tế đang phá hoại ngầm quyền kiểm soát của đảng, đây là thách thức mà đảng cũng nhận thức được. Năm 2008, Howard W. French viết trên tờ New York Times:

"Thay đổi về chính trị, dù diễn ra một cách chậm chạp và đầy mâu thuẫn, đối với người dân bình thường, Trung Quốc đã trở thành đất nước cởi mở hơn rất nhiều so với thế hệ trước đây.

Nhiều thứ vẫn vẫn còn chưa được tự do. Quyền thể hiện công khai và hội họp vẫn còn bị hạn chế gay gắt; các dân tộc thiểu số, đặc biệt là ở Tây Tạng và Tân Cương, bị đàn áp; và đảng vẫn giữ gần như độc quyền hoàn toàn trong quá trình ban hành quyết định chính trị.

Nhưng ngày càng có nhiều người Trung Quốc sống ở nơi mà họ muốn. Ngày càng có nhiều người đi du lịch nước ngoài hơn. Quyền sở hữu ngày càng được toà án ủng hộ hơn. Trong những giới hạn đã được xác định rõ, người dân cũng được hưởng những thành quả của cuộc cách mạng công nghệ, từ điện thoại di động tới Internet, và có thể giao tiếp hoặc tìm thông tin với một cách dễ dàng, chả có mấy nước toàn trị trong quá khứ có hiện tượng như thế".

Đảng Cộng sản Trung Quốc vẫn còn nắm quyền kiểm soát. Và dưới quyền cai trị ngày càng độc đoán của Tập Cận Bình, chủ nghĩa Mao đang dần hồi phục, như một đồng nghiệp cũ của tôi, ông Jude Blanchette viết. Nhưng ít nhất, một công trình nghiên cứu đã phát hiện ra có sự chia rẽ về tư tưởng ở Trung Quốc, giữa những người ủng hộ nhà nước mạnh – đấy là những theo phái xã hội chủ nghĩa và bảo thủ về mặt văn hóa - và những theo phái tự do, ủng hộ “chế độ dân chủ hợp hiến và tự do cá nhân, ... cải cách theo xu hướng thị trường ... khoa học hiện đại và những giá trị như tự do tình dục”.

Chính phủ của Tập Cận Bình đang tìm cách ngăn chặn, không cho người dân thu thập thông tin, ngày nào họ cũng phải chiến đấu với Google, Star TV, và các phương tiện truyền thông khác. Howard French nhận xét: “đất nước này hiện có 165.000 luật sư đã đăng ký, tăng gấp năm lần so với năm 1990, và người dân bình thường đã thuê họ để đòi thực thi những quyền được ghi trong Hiến pháp Trung Quốc”. Người dân bình thường tự quyết định trong nhiều lĩnh vực của đời sống và tự hỏi tại sao họ bị cấm đoán trong những lĩnh vực cách khác. Tôi hy vọng rằng lễ kỷ niệm lần thứ 100 ngày thành lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc, năm 2021, Đảng này chủ yếu sẽ chỉ còn là mối quan tâm của các nhà sử học, chuyên nghiên cứu về quá khứ của Trung Quốc và lúc đó nhân dân Trung Quốc sẽ được hưởng quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc dưới quyền cai trị của chính phủ mà nguồn gốc sức mạnh của nó là sự đồng thuận của những người bị trị.

David Boaz là phó giám đốc Viện nghiên cứu mang tên Cato và là cố vấn hiệp hội sinh viên vì tự do. Ông là tác giả cuốn Chủ nghĩa tự do cá nhân: Lược khảo (Libertarianism: A Primer) và là người biên tập mười lăm cuốn sách khác, trong đó có Người đọc theo triết lí tự do: những bài viết kinh điển và hiện đại từ Lão Tử tới Milton Friedman (The Libertarian Reader: Classic and Contemporary Writings from Lao Tzu to Milton Friedman). Ông đã và đang viết cho những tờ báo lớn như the New York Times, the Wall Street Journal và the Washington Post, và là nhà bình luận thường xuyên có mặt trên các chương trình truyền hình cũng như phát thanh; ông còn tham gia viết blog cho các trang mạng như Cato@Liberty, The Guardian, The Australian, và Encyclopedia Britannica.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện Làng báo


Tác giả: Lê Nguyễn Hương Trà (Theo FB Đức Bảo Phạm)
.KD: Từ hôm qua đến nay làng báo ồn ào đủ chuyện về vụ Lê Bình. Nay đọc được bài này của nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà (bút danh Cô Gái Đồ Long), sợ quá. Chuyện như …. ma xó! Có nhiều nội dung mình nghe từ rất lâu, do giới doanh nhân nói lại. Quả thật lúc đầu mình “không tin được dù đó là sự thật”. Vì nó đi quá sức tưởng tượng của mình.
.Nhưng chính xác đến độ nào, chắc chỉ những người trong cuộc- ở đây là cơ quan chức năng và LB biết, mình không bàn thêm.
.Bài này là quan điểm riêng của LNHT, xin đăng lại để bạn đọc hiểu thêm một thông tin cứ úp úp mở mở rất khó chịu. Blog KD/KD sẵn sàng đăng những bài viết phản biện lại bài viết này, kể cả nếu là bài của nhà báo Lê Bình- coi như rộng đường dư luận trong thế giới đa chiều đang rất cần sự minh bạch.
Và bên cạnh chuyện Lê Bình, còn biết bao chuyện làng báo những ngày này. 
.Bài xin được biên tập dòng cuối cho phù hợp tinh thần Blog 

h1554
Khi nghe tin Lê Bình giám đốc Trung tâm tin tức VTV24 rời vị trí công tác, ít ai hiểu chuyện mà bất ngờ. Nhớ hồi 1.2015 nhiều phóng viên đã chuẩn bị sẵn tin chị bị bắt là…đăng liền, khi ấy C.46 nhiều lần triệu tập Lê Bình để làm rõ việc chị có được hàng tỉ đồng từ OCB và Dũng Lò vôi để xây dựng VTV24, nếu tui nhớ không lầm là 21 tỉ. Như đâu Bình có tham vọng biến kênh của mình thành CNN Việt Nam. Rồi Bình thoát, đồn rằng chị có quan lớn can thiệp. Đó là thời gian tiền đại hội Đảng XII. Việc của Lê Bình có khả năng bị qui từ Điều 281 BLHS, lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ!
Sau ồn ào của Đại tá Nguyễn Như Phong Petrotimes và Lê Bình VTV24, làng báo yên ả dễ sợ, trời thường rất đẹp trước mỗi cơn bão lớn. Cuộc tàn sát tiếp theo khả năng là Tuổi Trẻ và Lao Động!

Vào ngày 29.9 báo Lao Động đã chính thức chấm dứt chuyên mục “Tin Khó Tin”, trước đó 6 tháng đã phải xóa sổ “Oh my chuối” và hôm qua 5.10 lại tiếp tục đóng cửa “Đừng im lặng” – đây là chuyên mục cuối cùng trong nhóm các mục diễn đàn của bạn đọc. Sếp báo Lao Động đang tập huấn nghiệp vụ ở nước ngoài phải bỏ ngang và hiện đang trên đường về trình diện. Một sếp báo bự khác là anh Tuổi Trẻ, tin đang lan nhanh trong làng báo là sẽ chuyển…về huyện làm quan, có thể là bí thư quận 9 chẳng hạn ;v
Tin liên quan, như tui từng kể. Ngày 4.6 anh Đinh# có phát biểu trên Tuổi Trẻ về việc cựu binh Việt Nam Bob Kerrey, được bổ nhiệm làm Chủ tịch hội đồng tín thác ĐH Fulbright, nhiều báo đăng tải lại nhưng sau đó có lệnh Ban Tuyên giáo TW đồng loạt phải gỡ, Tuổi Trẻ cũng cùng số phận. Tuy nhiên, sau đó anh Đinh# đã phone cho ban biên tập, và báo TT đã đưa bài lên lại. Tới ba ngày sau, một anh cấp cao hơn bạn Võ Văn Thưởng lệnh phải gỡ nên Tuổi Trẻ đành hạ. Tuy nhiên, bản tiếng Anh của bài vẫn còn ở trang tiếng Anh của Tuổi Trẻ. Sau vụ lợp gỡ lợp gỡ này, sếp Tuổi Trẻ đã 5 lần được BTG Trung ương mời ra Hà Nội…. uống chè xanh!
.
Tui nói đây là thời huy hoàng của Võ Văn Thưởng. Biết Thưởng từ hồi còn làm Đoàn trường ĐH Tổng Hợp Tp.HCM, đây là người quyết liệt thường làm ít nổ. Bạn tui cãi, sau lưng Thưởng có anh hùng Núp kìa. Ờ…mà cảnh hoàng hôn bao giờ cũng rực rỡ!
P/s: Tại hội nghị giao ban quản lý nhà nước quý 3/2016 của Bộ TT-TT hôm qua 5.10, cho biết đã thanh tra 3 cơ quan báo chí, thu hồi 10 thẻ nhà báo. Trong 10 nhà báo có 1 tổng biên tập và 1 phó tổng biên tập bị thu hồi thẻ và cách chức; 4 trường hợp bị thu hồi thẻ và bị buộc thôi việc. Thời gian tới Bộ 4T sẽ tiếp tục rà soát tôn chỉ mục đích của các cơ quan báo chí, tiếp tục đề xuất xử lý nhân sự các đơn vị có vi phạm. Và, đặc biệt đưa ra nhiệm vụ trọng tâm cho quý IV/2016 là rà rà soát nội dung liên quan Quy hoạch báo chí để trình lại Thủ tướng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bị “chê” dự báo lung tung, Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê nói gì?


Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê Nguyễn Bích Lâm khẳng định: "Chúng tôi không làm dự báo kế hoạch. Chúng tôi chỉ làm dự báo để có các kịch bản giúp Chính phủ có giải pháp điều hành kinh tế".

Tại buổi làm việc với tổ công tác của Thủ tướng Chính phủ hôm 26/8, Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng cho rằng dự báo GDP của Bộ Kế hoạch và đầu tư rất “lung tung”. Liệt kê các trường hợp dự báo GDP của năm 2014 và năm 2015 của Tổng cục Thống kê (Bộ Kế hoạch và Đầu tư), lãnh đạo Bộ Tài chính tỏ ra bức xúc: 2 năm liền Tổng cục Thống kê thất bại trong việc dự báo này.

Năm 2014 cuối năm vẫn dự báo giá trị GDP đạt 4,1 triệu tỷ đồng nhưng sau chỉ được 3,8-3,9 triệu tỷ đồng. Còn năm 2015 dự báo 4,4-4,5 triệu tỷ, sau cũng chỉ được 4,1 triệu tỷ đồng.

Ông Đinh Tiến Dũng nhấn mạnh việc dự báo GDP không chính xác là “rất nguy hiểm”, “Cái này vô cùng quan trọng đến an ninh an toàn tài chính quốc gia và các chỉ tiêu vĩ mô”, ông Dũng nói.

Liên quan đến phát biểu của Bộ trưởng Tài chính về công tác dự báo GDP, tại cuộc họp báo sáng 29/9, Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê Nguyễn Bích Lâm giải thích: Phát biểu của Bộ trưởng Bộ Tài chính đề cập đến dự báo GDP để xây dựng kế hoạch, xây dựng các chỉ tiêu thu chi, bội chi ngân sách.

“Những tính toán này được xây dựng dựa vào mục tiêu tăng trưởng GDP và mục tiêu lạm phát được Quốc hội phê duyệt. Trên cơ sở đó Tổng cục Thống kê và Bộ Tài chính sẽ tính ra số tuyệt đối GDP là bao nhiêu để tính toán các khoản khác như bội chi ngân sách, huy động vốn...

Ví dụ như năm 2017, tổng mức đầu tư sẽ chiếm bao nhiêu GDP chẳng hạn. Đầu năm, chúng tôi sẽ ngồi tính toán các con số này với Bộ Tài chính”, ông Lâm cho biết.

Ông Nguyễn Bích Lâm khẳng định: Tổng cục Thống kê không làm dự báo kế hoạch. “Chúng tôi chỉ xây dựng các kịch bản phát triển kinh tế xã hội để Chính phủ, các bộ ngành có giải pháp làm thế nào để đạt được mục tiêu và có đạt được hay không thì dựa vào con số thực tế đạt được”, ông Lâm nhấn mạnh.

Ông Lâm giải thích thêm: Chúng ta quay trở lại năm 2014, lúc đó GDP kế hoạch đặt ra 5,8%. CPI đặt ra là tăng dưới 7%. Thực tế GDP 2014 đạt 5,98%. Lạm phát 2014 chỉ là 1,84%. Như vậy, GDP tăng hơn 0,18 trong khi giá tăng thấp. Giảm mấy phần trăm về giá như vậy quy mô GDP sẽ khác.

“Như vậy số chênh lệch là đương nhiên. Và chúng tôi mừng ví nó lệch vì chúng tôi đang phản ánh đúng thực tế kinh tế”, ông Lâm nói.

Sang năm 2015, ông Lâm cho biết: Chúng ta đặt mục tiêu 6,2%. Tuy nhiên, chúng ta đạt tận 6,68%. Lạm phát đặt ra vẫn 5%. Nhưng lạm phát thực tế chỉ 0,63%. Hay lạm phát bình quân chỉ 0,65%.

“Chuyện tính toán xây dựng kế hoạch đề ra khác con số thực tế là đương nhiên, là tất nhiên. Xây dựng kế hoạch cũng nên có cái điều chỉnh, cập nhật để tính toán được các nguồn vốn, tính toán được những chỉ tiêu thực tế như bội chi, thu ngân sách. Cho nên 2015 tỷ lệ bội chi khác hẳn”, ông Lâm cho biết.

Ông Lâm cho biết rất đồng cảm với bức xúc của Bộ trưởng Tài chính, nhưng ngành thống kê làm có phương pháp và thực tế chứ không làm dự báo để lên kế hoach.

“Chúng tôi chỉ dự báo để xây dựng các kịch bản giúp Chính phủ có giải pháp điều hành kinh tế”, ông Lâm nhấn mạnh.


Theo Mạnh Nguyễn
Bizlive
http://cafef.vn/bi-che-du-bao-lung-tung-tong-cuc-truong-tong-cuc-thong-ke-noi-gi-20160929160359279.chn
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao Nga đổi ý vội giao Su-35 cho TQ? YTB-147

Phần nhận xét hiển thị trên trang