Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Liệu ông ấy có đọc không:



THƯ NGỎ GỬI BỘ TRƯỞNG BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO.
Tôi nằm trong số 0,01% dân số ủng hộ dạy và học chữ Hán (văn ngôn) và bỏ phiếu trắng về vụ đa số người phản đối dạy và học Trung văn (chữ Hán bạch thoại). Chỉ tính riêng khoảng vài ba nghìn nhà văn nhà báo, tôi cũng chỉ nằm trong khoảng 1 – 2% muốn con cháu mình học chữ Hán.
Vì sao?
Vì, như cụ Ngô Tất Tố, học có 10 năm chữ Hán và đỗ đầu xứ (Bắc Ninh) trong kỳ thi khảo hạch trước khi thi chính thức. Và có lẽ thi chính thức thì cụ không đỗ, dẫu chỉ là tú tài. Nhưng sau khi học thêm chữ Quốc ngữ, chắc là một vài tháng, cụ viết được báo rất hoạt, viết Tắt đèn rất hay. Còn dịch và khảo về Kinh dịch. Có thể bốc thuốc ở trình độ Y sĩ. Cụ có hai cái đặc biệt mà tôi nghĩ, chỉ có nền tảng Hán học vững chắc, mới có nổi:
1, Một học giả Pháp nhận xét, văn Ngô Tất Tố mới như văn Tây! (dù không có Tây học)
2, Cụ có đảm lược và khí chất của một trí thức tiết tháo. Hồi Cải cách ruộng đất và sau đó là Nhân văn Giai phẩm, chỉ có hai nhà văn tiết tháo nổi trội là Ngô Tất Tố (dùng liềm tự sát, được cứu nhưng sau đó phát phiền rồi ốm chết) và Phan Khôi. Có một số, không ít, tuy bất mãn, nhưng không dám ra mặt như hai cụ Hán học này. Phần lớn những nhà văn trí thức Tây học đều a dua theo thời…
Vâng, tôi chỉ muốn nói học chữ Hán đồng nghĩa với học kỹ năng làm người, học và rèn nhân cách; hiểu đại lược nho y lý số và chính trị học, nhân học. Chứ chỉ chuyên tri thức do nhà trường Quốc ngữ dạy, sau 10 năm, học trò viết đơn xin việc không nổi và sai chính tả be bét. Tức là nói và hiểu tiếng Việt không đúng. Trong một status khác, tôi có nói, người Việt từ trong bản chất dễ tính, nông nổi, ham ăn chơi và a dua. Chỉ thuần học Quốc ngữ, sẽ nhấn đậm bản tính đó.
Tôi cũng không cổ vũ cho mục đích học chữ Hán để đọc câu đối đình chùa. Mà vì mục đích:
1, Hiểu sâu từ nguyên của từ tiếng Việt. Nhiều giáo sư, nhà báo nhà văn nói, có thể chữa tật nói sai viết sai bằng cách biên soạn Từ điển Từ Hán Việt. Xin thưa, có đấy, nhưng khi viết hay giao tiếp, người ta không thể kè kè một cuốn từ điển. Chi bằng, học để thấm vào người. Vả lại, mục đích học THPT là gì, là sau khi tốt nghiệp, anh / chị ta thuần thục làm Người. Chả có nền giáo dục nào lại nhằm mục đích là đào tạo ra một loại lao động kè kè trong túi cuốn từ điển ngôn ngữ của nó.
2. Học để có nhiều hơn trí thức am hiểu ký ức dân tộc. Thế kỷ XVI nước Mỹ mới ra đời; thế kỷ XVIII mới có khái niệm Dân chủ Mỹ. Nhưng ngay từ thế kỷ thứ 4 trước Công nguyên, Doanh Chính đã xóa bỏ chế độ phong kiến, chia ruộng cho nông dân, có thể mua bán tích tụ để lập điền trang. Thể chế này tiến bộ chỉ sau Nền Dân chủ Hy Lạp cổ đại, (gần 2500 năm trước) với cơ chế chỉ chủ điền trang mới có quyền Công dân, bỏ phiếu đại nghị. Nhưng nhà Hán diệt Tần, khi khởi nghĩa cũng như khi nắm được quyền lực, nhà Hán dùng bọn nho sĩ quan lại đua nhau nói xấu chế độ Tần. (nói chung, hình thức này thì chúng ta lĩnh hội quá đủ!) Người Việt ta cứ đinh ninh ông ta là tên độc tài, giết sách chôn Nho; còn các nhà nghiên cứu văn hóa thế giới gọi ông ta là vĩ nhân ngoại hạng mọi thời.
Còn nền Dân chủ Đại Việt ta có từ thế kỷ XI với tên gọi Tam giáo Đồng nguyên; còn hay hơn khái niệm Dân chủ hiện giờ gọi là “nhị nguyên.”
3. Kể điều này có thể bị coi là khoe, nhưng thôi kệ. Cụ ngoại tôi, đến tôi là đời thứ tư đỗ Phó bảng Tấn sĩ Vũ. Cụ thi quyền, côn, kiếm thuật đều về nhất, sau vua Tự Đức thích, muốn thử tài, đưa con hổ vua yêu nhất ra sàn đấu. Không may, con hổ dữ quá nên, để tự vệ, cụ nhà tôi đã buộc phải đánh chết nó; nên chỉ đỗ Phó bảng.
Tiến sĩ võ thì chuyên học võ, nhưng nền học xưa không muốn quan lại của mình là võ biền; nên có môn thi bắt buộc là thi văn sách. Tôi đã vào Huế để coppy bài thi Văn sách của cụ, chỉ mới đủ chữ để hiểu bài thi của cụ nói về việc phòng bị đất nước, với nội dung: “Kim đức viêm quảng mạo sơn phòng Hải Phòng hà hà tối ư vách yếu, thủ chi như hà khả bảo thập phần vô ngại thị ngô hà dĩ đãi chi khả suy nhi thức Hoành phủ…” Cũng lõm bõm, tôi hiểu cụ cũng đề xuất phòng bị phía Hà Tiên, (viết thành Tây Hà) và Kinh Bắc. Về bài thi văn sách của cụ Nguyễn Khuyến thì đã có bản dịch, nó mang tầm một chính khách trác việt ngay cả với chính sự hôm nay.
Vì vậy, tôi trộm nghĩ, học chữ Hán để học ông cha mình; trong đó, cái cách ông cha chống Hán hóa và chống giặc phương Bắc nói chung là đáng học nhất. Trong cái đáng học nhất này, phương châm Dân chủ hóa, bó bện sức dân của Lý Trần lại là đáng học nhất!
Bỏ chữ Hán, học Trung văn là học cách người Việt chỉ có sở học Quốc ngữ cư xử thê thảm với cái ngọn người Hán bây giờ.
3, Vẫn còn một vấn nạn nữa, cũng xin nói ngay một lần cho xong. Nhiều người, trong đó có nhà báo kỳ cựu Lê Nam Sơn Tổng biên tập cũ của tôi phàn nàn về việc con cháu ta học như một sự đày đọa, vậy thì lấy thời gian đâu cho các cháu học chữ Hán?
Xin thưa ngay: Bỏ một số môn và giờ học vớ vẩn, như sau:
Thời khóa biểu lớp 9 là một ví dụ điển hình về sự dạy và học quá tải. Nó có 6 tiết toán (buổi sáng) và 5 buổi chiều 10 tiết toán nữa (thứ 5 không học chiều) và một tiết toán học thêm buổi tối.
Môn Văn cũng vậy, 6 tiết cho 6 ngày học buổi sáng, 10 tiết cho 5 ngày học chiều và một tiết học thêm buổi tối.
Xưa Ngô Bảo Châu chỉ học mỗi tuần 6 tiết Toán để trở thành Ngô Bảo Châu. Mà chỉ “nhõn” Ngô Bảo Châu, nước Việt Nam đã thừa. Vậy đào tạo nên hàng chục triệu Ngô Bảo Châu 3 (dấu mũ 3) để xuất khẩu sang Sao Hỏa à?
Bỏ ngay Tiết chào cờ sáng thứ Hai; dùng nó làm tiết Sinh hoạt lớp ở cuối buổi sáng thứ Bảy. Tiết chào cờ là một điển hình của giáo dục phong trào và chủ nghĩa thành tích mọc rễ tại đây. Tiết Thể dục ở buổi sáng thứ Sáu không nên tuần nào cũng học. Nên bố trí học vẽ, học nhạc lý xen các tuần.
Bỏ hẳn tiết Giáo dục công dân. Hết lớp 12, chỉ tuyển vào đại học hoặc trường nghề nếu, cùng với Bằng tốt nghiệp THPT có thêm chứng chỉ Quyền hạn và Nghĩa vụ Công dân – như Bắt buộc sinh viên năm thứ nhất học Quân sự 15 ngày.
Bỏ tất cả 10 tiết học văn buổi chiều. Trong 6 tiết văn dành ít nhất 1 tiết cho học nói, ở cấp 3 nó thành tiết học Diễn thuyết, Tranh luận. Đây là chương trình học văn thời chúng tôi, gọi tiết đó là Văn Miệng hay Văn Nói.
Như thế, chúng ta có dư 3 tiết buổi sáng và 20 tiết buổi chiều để cho học sinh học ngoại ngữ. Và để trẻ con chơi! Chơi với thày cô giáo chính là “môn học “ kỹ năng làm Người, học và rèn luyện sức khỏe. Stt này len đc mấy phút đã có bạn nói tuần chỉ 4 văn, 4 toán; nhưng có thể tôi căn cứ vào TKB lớp 9 chuyên nén có các tiết buổi chiều
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tại sao chưa thể chấm dứt tình trạng nghèo khổ tại Hoa Kỳ?

Hoa Kỳ là một trong những nước giàu nhất thế giới với lợi tức bình quân hằng năm tính theo đầu người vào 2014 là 55.800 đôla, sau Luxembourg, Singapore, Norway, Australia, Switzerland, Hồng Kông, và một số các nước xuất cảng dầu hỏa. Tuy nhiên người ta vẫn thấy tình trạng nghèo khổ xuất hiện một cách công khai tại Hoa Kỳ như để thách thức xã hội và những nhà làm chính sách.

image
Vào năm 2014, có khoảng 47 triệu người sống trong hoàn cảnh nghèo khổ tại nước Mỹ, chiếm 15% tổng số dân Hoa Kỳ. Theo định nghĩa của chính phủ liên bang, một gia đình bốn người có lợi tức hàng năm từ 24.000 đôla trở xuống là ở trong tình trạng nghèo và mức nghèo cho một cá nhân là 12.000 đôla, hai người là 15.000 đôla, và ba người là 19.000 đôla. Ở Hoa Kỳ có khoảng 21 triệu người, tức 7% dân số, sống trong tình trạng nghèo khổ với lợi tức hàng năm chỉ bằng một nửa mức nghèo theo định nghĩa của chính phủ liên bang.

image
Phân tích kỹ hơn, người ta thấy sự nghèo khổ tác hại không đồng đều trên toàn thể 47 triệu người này. Cũng vào năm 2014, tỉ lệ nghèo của đàn ông là 13% so với 16% của đàn bà. Tỉ lệ nghèo của gia đình với cả vợ lẫn chồng chỉ là 6% trong khi đó tỉ lệ này tăng lên đến 16% đối với gia đình chỉ có chồng và 36% đối với gia đình chỉ có vợ. Thật là đáng sợ.

image
Thông thường người ta tưởng rằng sự nghèo khổ là một hiện tượng của thành thị nhưng thực tế khác hẳn. Mức nghèo ở nông thôn là 17% so với thành thị là 15%. Khu vực nông thôn nghèo tập trung ở miền Nam, đặc biệt là vùng Đông Nam, bao gồm Mississippi Delta, Central Appalachia, vùng thuộc thổ dân da đỏ, và vùng Colonias dọc theo biên giới Hoa Kỳ và Mexico. Hai lý do căn bản khiến tình trạng nghèo khổ của vùng nông thôn nói chung nghiêm trọng hơn thành thị:

(1) Vùng nông thôn ít công việc đòi hỏi kỹ năng và trả lương cao.

(2) Trình độ học vấn thấp.

image
Mức nghèo của các sắc dân cũng khác nhau. Cũng theo thống kê của US Census Bureau, vào năm 2014 tỉ lệ người nghèo của dân da đen là 26%, so với dân gốc người Tây Ban Nha (Hispanics) là 24%, Á châu 12% và da trắng là 10%. Tuy tỉ lệ người da trắng thấp nhất, nhưng số người da trắng nghèo cao nhất (25,7 triệu) so với người da đen (10,7 triệu) vì người da trắng chiếm 80% của dân số Hoa Kỳ (321,4 triệu) so với 12,8% của người da đen.

Refinery 29 GIFs library homeless homelessness street books
Bộ Canh Nông Hoa Kỳ ước tính rằng vào năm 2014 có khoảng 17 triệu gia đình (14%) đôi lúc trong năm thiếu thốn thực phẩm. Khoảng 61% những gia đình thiếu thực phẩm đã tham gia vào một hay hơn trong ba chương trình trợ giúp thực phẩm và dinh dưỡng lớn nhất của chính phủ như Supplemental Nutrition Assistance Program (SNAP), thường gọi là Food Stamp. Hai chương trình còn lại là Unemployment Insurance Benefits (Bảo Hiểm Thất Nghiệp) và Earned-Income Tax Credit (Trừ thuế vì có con nhỏ). Ngoài ra còn có chương trình Social Security (An sinh Xã hội) và minimum wage (lương tối thiểu).

Tất cả những chương trình chống nghèo khổ này đã giúp cho 40 triệu người thoát khỏi cảnh nghèo khổ. Theo Center on Budget and Policy Priorities, nếu không có những biện pháp trên, số người nghèo đã tăng gấp đôi. Nhưng tình trạng nghèo khổ chưa chấm dứt ở Hoa Kỳ như nhiều người mong ước. Để bi thảm hóa tình trạng này Tổng thống Ronald Reagan từng tuyên bố “We fought a war on poverty and poverty won” (Chúng ta chiến đấu chống lại nghèo khổ và nghèo khổ đã thắng).

image
Thật vậy, trong tài khóa 2016, chính phủ liên bang, tiểu bang, và địa phương đã chi tiêu tổng cộng khoảng 1.057,4 tỉ đôla vào các chương trình an sinh xã hội bao gồm Medicaid với 577,2 tỉ đôla và các chương trình khác với 480,2 tỉ đôla. Nói một cách khác, Hoa Kỳ đã tiêu khoảng 22.500 đôla mỗi năm cho mỗi người nghèo hay 90.000 đôla cho một gia đình bốn người nhưng tình trạng nghèo ở Hoa Kỳ không được cải thiện đáng kể.

Khi điều nghiên về những người nghèo ở vùng thủ đô Washington, tôi nhận thấy không ai gầy gò ốm yếu. Họ ăn mặc khá tươm tất và mập mạp. Những hình ảnh đính kèm trong bài này và nhiều hình khác tôi chụp được cho thấy rõ như vậy. Thông thường chúng ta hiểu từ nghèo có nghĩa là túng thiếu, cực khổ, không có khả năng cung cấp cho gia đình thực phẩm, quần áo, và nơi trú ngụ. Nhưng chỉ có một số nhỏ trong 47 triệu người được xếp vào loại nghèo bởi Census Bureau đáp ứng những tiêu chuẩn này.


image
Theo tài liệu điều trần trước Ủy Ban Kinh Tế Thượng Viện Hoa Kỳ của Nghiên cứu gia Robert Rector thuộc Heritage Foundation, một người Mỹ nghèo tiêu biểu theo định nghĩa của chính phủ có xe hơi, tủ lạnh, máy giặt, máy sấy, TV, DVD player, và được chăm sóc sức khỏe. Do đó, mức độ nghèo khổ không trầm trọng như ở các quốc gia khác.

Một trong những nguyên nhân khiến tình trạng nghèo tiếp tục tồn tại trong vài thập niên vừa qua là sự thoái hóa của nền công nghiệp tại Hoa Kỳ vào các thập niên 1980 khiến cho sự nghèo khổ thâm nhập vào miền Trung Tây (Midwest) và Đông Bắc (Northeast). Tình trạng kinh tế trì trệ vào các năm 2007-2009 ảnh hưởng lớn vào tình trạng nghèo khổ. Một lý do khác là sự gia tăng dân số nhanh chóng của người gốc Tây Ban Nha (Hispanic) trong hai thập niên 1990 và 2000, đặc biệt ở các tiểu bang California, Nevada, Arizona, Colorado, North Carolina, và Georgia.

image
Cũng theo ông Robert Rector, hàng chục triệu học sinh học dở dang đã nhập cư vào Hoa Kỳ trong những thập niên vừa qua một cách hợp pháp và bất hợp pháp. Khoảng 1/3 tất cả số người di dân trưởng thành ở Hoa Kỳ không có bằng trung học. Nói chung tỉ lệ nghèo của khối người di dân khá cao so với khối người còn lại. Một trong tám trẻ em nghèo ở Mỹ thuộc gia đình di dân bất hợp pháp và 1/4 của tổng số người nghèo ở Mỹ thuộc gia đình di dân. Khoảng 38% trẻ em Hoa Kỳ là những đứa trẻ ngoại hôn và sinh ra từ bà mẹ trẻ ít học. Đây là nguyên nhân làm cho chúng trở thành những đứa trẻ nghèo.

Do đó, ông Rector đề nghị rằng Hoa Kỳ cần phải duyệt lại chính sách di dân, giảm bớt nạn nhập cư bất hợp pháp, thi hành triệt để luật cấm thuê nhân công bất hợp pháp và tìm biện pháp phát triển gia đình và ngăn chặn tình trạng ngoại hôn.

image
Có năm trở ngại khiến Hoa Kỳ chưa thể chấm dứt được tình trạng nghèo khổ:

(1) Một số khá đông dân Hoa Kỳ kiếm sống bằng những nghề lương thấp.

(2) Ngày càng nhiều gia đình chỉ có một cha hoặc mẹ. Do đó rất khó kiếm được việc làm tốt vừa chăm sóc gia đình.

(3) Chương trình trợ cấp tiền mặt cho mẹ và con với lợi tức thấp gần chấm dứt (Temporary Assistance for Needy Families – TANF).

(4) Vấn đề sắc tộc và giới tính.

(5) Sức khỏe tâm thần xáo trộn khiến bệnh nhân khó có thể tìm được việc làm.

starving
The National Coalition for the Homeless ước tính rằng hàng năm có khoảng 700 người sống ngoài đường chết vì giá lạnh. Những nhân viên xã hội tiếp xúc và khuyến khích họ vào các nhà tạm trú nhưng nhiều người từ chối vì nhiều lý do như thiếu giường ngủ, luật lệ không thích hợp với người tàn tật, thiếu kiểm soát, thiếu riêng tư, sợ đám đông, sợ mất cắp, thành kiến về bệnh tâm thần, nghiện ma túy, không có tiện nghi cho người tàn tật, sợ lây bệnh, thủ tục phức tạp, bị từ chối vì bệnh tâm thần, kỳ thị đồng tình luyến ái, giờ giấc của nhà trú không thích hợp.

Phần lớn lợi tức của mọi cá nhân và gia đình thu nhận được từ việc làm. Phương cách đầu tiên để chống nghèo đói là tạo việc làm trả lương khá. Điều này đòi hỏi đầu tư đáng kể vào giáo dục và sách lược phát triển kỹ năng và kinh tế. Ưu tiên của chính sách quốc gia còn có an ninh, quốc phòng, và ngoại thương. Trong khi đó quốc gia phải đương đầu với tài nguyên hạn chế và quyền lợi mâu thuẫn giữa ba nhóm lợi tức: thượng lưu (30% trên cùng), trung lưu (40% ở giữa) và nghèo (30% thấp nhất). Nạn thất nghiệp là một nguyên nhân của nghèo đói, nhưng không một nước nào trên thế giới có thể xóa bỏ hoàn toàn nạn thất nghiệp.


image
Trong khoảng thời gian từ 1950 đến 2016, tỉ lệ thấp nghiệp thấp nhất ở Hoa Kỳ là 2,5% vào tháng 5/1953 và cao nhất là 10,8% vào tháng 11/1982 và gần đây hơn 9,9% vào 3/2010. Trong nền kinh tế thị trường luôn luôn có một số người không đi làm vì đang ở trong tình trạng thay đổi công việc, chuyển ngành hay không chấp nhận mức lương bổng chủ nhân đề nghị.

Hiện nay chưa có biện pháp nhiệm mầu nào có thể giúp chấm dứt tình trạng nghèo khổ ở Hoa Kỳ. Nhiều đề nghị đôi khi mâu thuẫn và tạo ra tranh cãi giữa hai phái bảo thủ và cấp tiến như tăng mức lương tối thiểu, cấp tiền mặt cho người nghèo, nghỉ làm vì gia đình vẫn được trả lương, và cung cấp dịch vụ chăm sóc trẻ em. Mặc dù xã hội tạo cơ hội tương đối đồng đều cho mọi người tiến thân, có những người không có phương tiện hay đủ khả năng nắm bắt được những cơ hội này. Họ sẽ phải nhờ vả vào xã hội lâu dài.

HULU tv scandal charity homeless

Tài liệu tham khảo:
William J. Bennett, Reduce Poverty by Promoting Schools, Families,” CNN January 17, 2013.
Peter Edelman, “Poverty in America: Why Can’t We End It?” The New York Time, July 28, 2012.
Tracy Farrigan, “Geography of Poverty,” Economic Research Service, USDA, December 17, 2015.
Evan Horowitz, “A Proven Way to Reduce Poverty? Give Poor People Money,” Boston Globe, October 29, 2015.
Robert Rector, “Understanding and Reducing Poverty in America,” The Heritage Foundation, September 25, 2016.
Paul Solman, “Will We Ever Get to ‘Full Employment’?” PBS, April 25, 2013.
Sam Webb, “Is Full Employment Possible Under Capitalism?” People’s World, February 27, 2013.
Poverty USA, Poverty Facts: The Population of Poverty USA,” an Initiative of the Catholic Campaign for Human Development, undated.

Nguyễn Quốc Khải


blackish homeless tv show black-ish andre johnson


Phần nhận xét hiển thị trên trang


Cuba : Raul  phục hận Fidel sau 50 năm ẩn nhẫn chờ thời
 
Fidel Castro (trái) khi còn là chủ tịch Cuba và em trai Raul,bộ trưởng Quốc Phóng tháng 12/2003, trong kỳ họp Quốc Hội. ADALBERTO ROQUE / AFP

    Sau gần nửa thế kỷ chấp hành mệnh lệnh của ông anh Fidel Castro, ngày 31/07/2006, Raul Castro lên làm quyền chủ tịch Cuba. Từ đó, Cuba dần dần biến đổi, cải cách kinh tế và tái lập bang giao với Hoa Kỳ, lật qua trang sử « cách mạng đối đầu » của Fidel Castro đẩy Cuba vào thế cô lập suốt 50 năm. Sơ kết mười năm cầm quyền của Raul Castro.

    Tạm thay Fidel Castro bệnh tật vào năm 2006, Raul Castro phải chờ đến năm 2008 mới chính thức lên làm chủ tịch nước. Sau đó, phải đợi đến năm 2011, cha đẻ cách mạng Cuba mới chịu nhường chức vụ cuối cùng « lãnh đạo tối cao » cho người em.
    Nhân đại hội đảng Cộng sản Cuba năm đó, một loạt 300 biện pháp cải cách kinh tế, mở cửa cho lãnh vực tư nhân trách nhiệm tự quản lý cho các công ty Nhà nước được thông qua. Nhưng biến cố ngoạn mục nhất là trong lãnh vực ngoại giao. Ngày 17/12/2014, Raul Castro long trọng thông báo tái lập bang giao với Washington. Sau diễn văn, chủ tịch Cuba đưa tay gạt nước mắt, nhưng lập tức ông kiểm soát xúc động, không quay lại nhìn ông anh.
    Sau 50 năm tuân lệnh Fidel một cách mù quáng, Raul, mà nhiều người cho là « thiên tài quân sự và tổ chức » đã dứt khóat đứng thẳng trước định mệnh của chính mình. Nhân danh chủ tịch Cuba, Raul vĩnh viễn quay lưng lại với Fidel, vi phạm một điều cấm kỵ của chế độ cộng sản Cuba, đó là dám phạm tội tày trời, hoà giải với « kẻ thù không đội trời chung » Yankee ( Mỹ) , nắm bàn tay của « tên trùm đế quốc số một » Barack Obama.
    Vào thời điểm này, tuần báo cánh tả Pháp Người Quan Sát (l’Obs) đặt câu hỏi : Phải chăng« tiểu lãnh tụ » phục hận ?
    Raul, người em nhút nhát, người em có biệt tài « xuyên tường », ở 83 tuổi, đã bẻ gẫy lời nguyền, tự giải phóng để mang lại nụ cười và hy vọng cho một dân tộc mỏi mệt, kiệt quệ vì một chế độ độc tài lố bịch.
    Trong suốt nửa thế kỷ, tuy đeo sao trên cổ áo, Raul đóng nhiều vai trò phụ thuộc bên cạnh « tư lệnh tối cao ». Từ sĩ quan thuộc hạ, sĩ quan tùy viên, quản gia, bù nhìn, cầu nối với Matxcơva, giữ con cho ông anh, công tố viên, bình định viên. Lúc nào cũng sẵn sàng, lúc nào cũng sẵn lòng báo che những hành động điên rồ, lố lăng và tội ác của ông anh lãnh tụ ...
    Thật ra, nếu xem xét kỹ càng cuộc đời chính trị của Raul, người ta sẽ hiểu vì sao ông biết nhẫn nại và thi hành sứ mệnh cho đến hơi thở sau cùng. Sứ mệnh đó là bảo vệ hình ảnh chế độ Castro và quyền lực bằng mọi giá cho đến khi hương tàn khói lạnh.
    Vụ án ma túy Arnaldo Ochoa : giết bạn để cứu anh
    Một trong những sự kiện, đúng hơn là một vụ án dàn dựng vào năm 1989, truy tố 47 sĩ quan và cán bộ, tử hình bốn người trong đó có tướng Arnaldo Ochoa, đại tá Antonio de la Guardia, thuộc lực lượng đặc biệt, hai cán bộ cao cấp của bộ Tài Chính và bộ Nội Vụ với tội danh « phản quốc ». Bộ trưởng Nội Vụ José Abrante, cũng bị 20 năm tù với tội danh đồng lõa và sau đó bị ám sát trong nhà giam.
    Vào năm 1989, Cuba lập một đường dây buôn ma túy với phương tiện là máy bay vận tải, 15 chuyến từ Colombia, đáp thẳng xuống các sân bay quân sự và dân sự Cuba mà « không ai hay biết », kể cả tổng tư lệnh tối cao Fidel Castro, bộ trưởng quốc phòng Raul.
    Mục đích của kế hoạch « dịch vụ đặc biệt này » là tìm ngoại tệ đôla. Tuy nhiên, khi quan hệ giữa La Habana và các trùm ma túy Colombia sắp bị Washington tố cáo với quốc tế, Fidel Castro quyết định hy sinh các sĩ quan và cán bộ liên can. Thiếu tướng Arnaldo Ochoa, từng tổ chức nổi dậy ở Venezuela, nhưng thất bại, nguyên là tư lệnh lực lượng viễn chinh Cuba tại Angola, một người hùng của quân đội, cùng với 13 sĩ quan, đa số là khai quốc công thần từ năm 1959, bị kết án nặng nề , kẻ bị xử bắn, người bị giam cầm.
    Giết tướng anh hùng
    Vụ án này cho thấy Nhà nước Cuba quản lý đường dây ma túy. Tuy nhiên, không một nhà quan sát nào tin rằng một tướng lãnh như Arnaldo Ochoa, đứng đầu đường dây phạm pháp này. « Tòa » cũng không đưa ra được chứng cớ cụ thể.Thế thì tại sao anh em nhà Castro lại giết tướng ?
    Vụ này bắt nguồn từ hai nguyên nhân sâu xa. Theo nhà báo Pháp Serge Raffy, (l’Obs 15/04/2015), vào năm 1989, khi Liên Xô của Mikhail Gorbachev đổi mới, Raul Castro khuyên ông anh nên thừa cơ hội cải cách, nương theo lá bài Perestroika mở cửa Cuba cho giới đầu tư Mỹ.
    Thế nhưng nhà độc tài vẫn đóng kín trong tâm lý hoang tưởng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Fidel nghi ngờ đứa em âm mưu đảo chính với sự đồng lõa của tướng Arnaldo Ochoa mới từ chiến thắng Angola (chống lực lượng Nam Phi và đối lập không cộng sản Angola), trở về. Cũng như Raul Castro, tướng Arnaldo Ochoa rất thân với bộ tham mưu quân đội Liên Xô, đa số là tướng lãnh ủng hộ tân tổng bị thư Mikhail Gorbachev và chính sách Perestroika.
    Để triệt hạ băng « phản bội », Fidel Castro ra lệnh bắt hết những người bị nghi ngờ theo chủ trương của Gorbachev và kết án họ « buôn ma túy ». Fidel Castro còn thâm hiểm đến mức buộc Raul mặc chiếc áo « chưởng lý » để trong suốt vụ xử dàn dựng đúng theo kịch bản Stalin thời thanh trừng nội bộ.
    Raul tuân lệnh nhưng không bao giờ tha thứ cho ông anh đã bắt mình đóng vai trò vu khống, phản bạn và đưa nhiều bạn thân, chiến hữu, đồng chí ra pháp trường.
    Raul đã sống những ngày thê thảm, đớn đau trong các phiên toà giả dối này. Chính ông kêu án tử hình người bạn chiến đấu từ thời còn gian khó. Thời khắc kinh khủng nhất là khi Raul đọc bản luận tội Arnaldo Ochoa. Ông dìm xúc động trong cơn say, trấn áp nổi đắng cay và lợm giọng trong men rượu Rhum và Whisky ( Le Monde 11/05/2015 và L’Obs 15/04/2015).
    Nguyên nhân thứ hai, hãy nghe Illeana de la Guardia, con gái của đại tá Antonio de la Guardia bị xử bắn cùng với tướng Ochoa, kể lại : Fidel tiếp gia đình các tù nhân, giải thích với chúng tôi vụ xử này chỉ là dàn dựng. Tổ chức các phiên toà là để che mắt Hoa Kỳ vì CIA có bằng chứng chế độ có dính liếu vào đường dây buôn lậu ma túy với các trùm Colombia.
    Sau vụ xử, thì tất cả sẽ được tự do. Thật ra, chúng tôi ai cũng biết kẻ chủ mưu buôn ma túy là Fidel Castro và bây giờ thì ông ta tìm cách cứu bộ lông của mình. Fidel lừa dối chúng tôi. Chúng tôi phải chọn con đường lưu vong. Còn Raul, người bạn thân của gia đình, làm sao có thể bình tâm sau một tội ác (giết bạn thân vô tội để cứu anh) như vậy.
    Anh em Castro trong mắt giới lãnh đạo Liên Xô
    Thái độ của Raoul trong phiên toà dàn dựng, bất bình nhưng không dám chống lại Fidel phải được hiểu như thế nào ?
    Nikita Krouchtchev, tổng bí thư đảng Cộng sản Liên Xô khi thấy Fidel Castro tịch thu tài sản và quốc hữu hóa các tập đoàn công nghiệp đa quốc gia của Mỹ, đã gọi Fidel là một kẻ ngông cuồng, là « con ngựa điên » không đáng tin cậy. Matxcơva đã chọn Raoul, được trung tá KGB Leonov móc nối từ thời sinh viên, làm điểm tựa để cắm dùi tại hải đảo. Trong mắt Liên Xô, Raoul là một nhân vật « thực tế, sùng bái Stalin tuyệt đối », còn Fidel « khó kiểm soát ».
    Giáo sư Jacobo Machover, người Cuba, tác giả quyển sách « Raul et Fidel, la tyranie des frères ennemis », tạm dịch là « Raul và Fidel, chế độ bạo ngược của hai anh em thù nghịch »nói rõ : Raul không phải là chiếc bóng hay thuộc hạ của Fidel. Trong nhiều năm dài chỉ huy quân đội, Raul đóng vai trò « người dọn rác » cho Fidel, thi hành những công tác sắt máu cho ông anh. Đó là hai nhân vật mà cá tính trái ngược nhau. Raul cư xử như một người cha có tình người trong khi Fidel tự cho mình là kẻ « giác ngộ cách mạng vị kỷ »ngay con ruột cũng không quan tâm.
    Người cha có tình cảm này, sau một loạt vố đau, và từ khi chính thức lãnh đạo quốc gia vào năm 2008, đã quyết định tiến hành hoài bão manh nha chuẩn bị từ thập niên 1980 nhưng bị Fidel giết từ trong trứng nước qua vụ án Arnaldo Ochoa.
    Để thực hiện kế hoạch bí mật này mà kết quả đầu tiên được thế giới biết đến là cú « bắt tay » ngoạn mục, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng với Mỹ 7 năm sau đó, « người dọn rác »của Fidel đã nhanh chóng « quét sạch » tay chân của ông anh : Cải tổ nội các, loại trừ những nhân vật có thể kế nghiệp, đặt người thân tín vào Bộ chính trị đảng Cộng sản, bổ nhiệm người thân vào các chức vụ quan trọng.
    Đưa tướng Julio Casas Regueiro, 80 tuổi, và con rể là đại tá Luis Alberto Rodriguez làm phó, đứng đầu tập đoàn doanh nghiệp quân đội Geasa, độc quyền quản lý một cách 80% lãnh vực kinh tế trọng yếu từ vũ khí, xăng dầu, khách sạn, nhà hàng, xuất nhập cảng, viễn thông, phi trường, hải cảng, xây dựng…. Con gà đẻ trứng vàng đáp ứng nhu cầu mở cửa kinh tế.
    Khi tướng Julio Casas Regueiro qua đời, Luis Alberto Rodriguez chính thức lên thay và được bố vợ thăng cấp tướng, bất chấp những dị nghị. Chưa hết, ngành an ninh tình báo, lá chắn bảo vệ chế độ và an nguy của Raul nằm trong tay đại tá Alejandro Castro, không ai khác hơn là con trai của Raul.
    Raul tham khảo rất kỹ hồ sơ mật, báo cáo mật về tâm tư, suy nghĩ dự án của thành phần cán bộ, sĩ quan cốt cán của chế độ và hiểu rằng chuyện sinh tử của gia đình Castro là làm cách nào để cứu sống toàn gia khi bị dân chúng đòi xét công luận tội. Raul nhất định không để xảy tới ngày này sau khi ông anh « Râu Xồm », biệt danh của Fidel, từ giã cõi đời.
    Hiểu rõ não trạng người dân Cuba, Raul không tin vào « Mùa Xuân Cuba » theo mô hình các nước Ả Rập. Theo ông, dân Cuba, nhất là thế hệ trẻ khát khao lối sống và văn hóa Mỹ. Sau nửa thế kỷ bị trói buộc, thanh niên Cuba không quan tâm đến chính trị, họ bất cần ký ức và chỉ lo « xoay sở » sao cho có cái ăn nhét vào bụng mỗi ngày. Nếu có nổi dậy thì cũng vì cái dạ dày. (l’Obs 15/01/2015).
    Cho dân ăn no để tránh nổi dậy …
    Do vậy, nổi ám ảnh ông Raul Castro là nuôi dân để tránh biển máu. Đáp án của ông là phải đổi mới kinh tế, mà muốn đổi mới kinh tế thì phải giải tỏa cấm vận. Mà muốn cấm vận được giải tỏa thì phải hoà giải với kẻ thù.
    Thế là Raul bổ nhiệm hai chuyên gia kinh tế trẻ không có thẻ đảng vào Hội đồng Nhà nước. Omar Everleny và Pavel Vidal có trọng trách lập kế hoạch dự báo kinh tế Cuba trong 10 năm tới. Theo hai nhà kinh tế Cuba này thì tương lai Cuba không tùy thuộc một cường quốc xa xôi nào, ám chỉ Nga và Trung Quốc, mà tùy thuộc vào nam Mỹ và bắc Mỹ nhất là Brasil và… Hoa Kỳ.
    Tháng 7/2007, một năm sau khi Fidel Castro nằm bệnh viện, Raul Castro đọc một bài diễn văn gây chấn động : « phải cải cách tận gốc rễ từ cấu trúc cho đến học thuyết kinh tế. Hoặc chúng ta đổi mới, hoặc sẽ bị tụt hậu » (Orectificamos, o nos hundimos). Thực ra, theo giới quan sát, Raul chỉ muốn cho dân đủ ăn mà thôi để họ đừng làm loạn.
    Cho Fidel đi vào quên lãng …
    Với đầu óc thực tế, không như ông anh Fidel, Raul thấy rõ là chế độ La Habana sống còn là nhờ Venezuela. Hai nhà « cách mạng hoang tưởng » Fidel Castro và Hugo Chavez không bao giờ quan tâm đến kinh tế và đời sống của dân chúng. Được Caracas mỗi ngày cho không từ 80.000 đến 100.000 thùng dầu, La Habana bán lại một phần cho thị trường quốc tế thu vào một số ngoại tệ đủ để cầm hơi xây dựng Xã hội Chủ nghĩa.
    Cái chết của tổng thống Hugo Chavez và cuộc khủng hoảng kinh tế, lương thực, chính trị làm rung chuyển Venezuela cho thấy Raul sáng suốt, phải đổi mới. Tiến trình bình thường hóa bang giao với Mỹ, do vậy, được tăng tốc.
    Rút kinh nghiệm thất bại đắng cay trong việc khuyến khích ông anh chủ tịch bắt chước Mikhail Gorbachev, Raul âm thầm thương lượng với nước Mỹ của Barack Obama từ năm 2013. Fidel hoàn toàn không hay biết gì về 9 cuộc gặp gỡ bí mật ở Canada và ở Vatican qua sự giúp đỡ của Giáo Hội Công Giáo Cuba và Toà Thánh.
    « Thằng em nhỏ », sau 50 năm nhẫn nhịn chờ thời, đã « giết chết thằng anh lớn hơn 5 tuổi » ( L’Express 02/01/2015). Từ thuở thiếu thời cho đến tuổi 83, Raul mới thật sự thoát khỏi bóng phủ của Fidel, cho dù trong thời cách mạng, Raul mới là bộ não chính trị và quân sự. Fidel chỉ đóng vai người hùng « trừ gian diệt bạo » trước ống kính của truyền hình quốc tế.
    Điều trớ trêu là vào ngày 17/12/2015, khi Washington và La Habana long trọng thông báo lật qua trang sử hận thù trước sự chứng kiến của hàng tỷ khán giả truyền hình thế giới thì Fidel Castro vắng mặt. Sức khỏe suy nhược, ở tuổi 88, Fidel đã vĩnh viễn bị loại khỏi đấu trường chính trị.
    … Và hoa giải dân tộc để tránh biển máu
    Tương lai của đảng Cộng sản Cuba và của 93% dân chúng không là đảng viên giờ đây tùy thuộc vào quân đội, yếu tố bảo vệ « ổn định » như các nước chậm tiến châu Phi.
    Báo mạng Mediapart nhân bầu cử Quốc Hội Cuba năm 2013 đã nhận định : Một khi Raul qua đời, quân đội có thể phải lên nắm quyền, ít nhất là trong giai đoạn đầu, để những hận thù kềm chế trong suốt 50 Fidel cầm quyền không dẫn đến « bạo loạn và biển máu ».
    « Biển máu » là một trong số những ưu tư ám ảnh Toà Thánh Vatican qua một số điện thư mà Wikileak đã tiết lộ. Cũng vì thế mà Giáo Hội Công Giáo Hoàn Vũ cũng như Giáo Hội Cuba đã giúp Cuba trong tiến trình « hòa giải dân tộc và hoà giải với Hoa Kỳ » (Mediapart 05/02/2013).

    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Chỉ xin lỗi mà xong à?



    Dân nóng giận không kiềm chế, đánh người nhà nước thị bị kết tội là: "Chống người thi hành công vụ" chắc chắn sẽ... tù to.
    Còn công an đánh nhà báo đang tác nghiệp, có nghĩa là người nhà nước... đánh người nhà nước, thì thế nào nhỉ?
    - Xin lỗi và rút kinh nghiệm.
    - Khiển trách.
    - Cảnh cáo.
    - Cho ra khỏi ngành công an.
    - Vào tù, tội đến đâu... tù đến đó.
    Chúng ta sẽ chờ xem nhé, hay chỉ "đánh bùn sang ao"".
    Sau khi sự việc công an đánh nhà báo xảy ra ở cầu Nhật Tân Dương, "thượng tá Phạm Nam Thắng, Đội trưởng Đội CSHS Công an huyện Đông Anh (Hà Nội) đã trực tiếp đến làm việc với Văn phòng đại diện báo Tuổi Trẻ tại Hà Nội. Ông Thắng cho rằng đây là sự việc rất đáng tiếc và ông thay mặt đơn vị xin lỗi báo Tuổi Trẻ và xin lỗi cá nhân nhà báo Trần Quang Thế".
    Ôi! Chỉ xin lỗi mà xong à?
    TTO - Công an TP Hà Nội đã yêu cầu Công an huyện Đông Anh báo cáo việc nhà…
    TUOITRE.VN|BỞI TUỔI TRẺ
    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Công an huyện Đông Anh xin lỗi vì đã hành hung phóng viên Chia sẻ


    Dân trí Trong lúc tác nghiệp vụ tài xế taxi nghi nhảy cầu Nhật Tân tự tử, phóng viên Quang Thế - báo Tuổi trẻ TPHCM - bị một số người mặc thường phục cản trở, hành hung. Công an huyện Đông Anh thừa nhận một số người hành hung PV Quang Thế là cán bộ Công an huyện này.

    Sáng 23/9, người dân lưu thông trên đường Võ Nguyễn Giáp hướng vào trung tâm TP Hà Nội phát hiện một người đàn ông áo sẫm màu bất tỉnh ở chân cầu Nhật Tân, cách mặt cầu khoảng 20 m. Trên cầu có chiếc ô tô taxi 4 chỗ có biểu hiện hư hỏng một số bộ phận, bên trong xe bị xáo trộn.
    Cán bộ Công an huyện Đông Anh có "thái độ không đúng" với phóng viên.
    Nhận được thông tin về vụ việc, PV Trần Quang Thế, báo Tuổi trẻ TPHCM, cùng nhiều phóng viên tới hiện trường ghi nhận thông tin. Tuy nhiên, quá trình tác nghiệp PV Quang Thế bị một nhóm người đàn ông cản trở, hành hung.
    Nhóm người này mặc thường phục, có hành động đấm, đá, đuổi đánh PV Quang Thế. PV Quang Thế cho biết mình bị đánh chảy máu mồm, bị đấm vào đầu gây choáng váng.
    Sau khi vụ việc xảy ra, PV Quang Thế đã đến Công an xã Vĩnh Ngọc (huyện Đông Anh, Hà Nội) trình báo sự việc mình bị hành hung khi đang tác nghiệp.
    Chiều 23/9, Thượng tá Phạm Nam Thắng - Đội trưởng Đội Cảnh sát hình sự (Công an huyện Đông Anh) - đã đến làm việc với Văn phòng đại diện báo Tuổi trẻ TPHCM tại Hà Nội.
    Tại buổi làm việc, Thượng tá Thắng thừa nhận cán bộ chiến sĩ của đơn vị đã có “thái độ không đúng” và cho rằng đây là sự việc rất đáng tiếc. Thượng tá Thắng nói thêm, thay mặt Công an huyện Đông Anh gửi lời xin lỗi tới Báo Tuổi trẻ TPHCM và PV Quang Thế.
    N.D
    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Tin Mới- "Mỹ Báo Động" bộ 3 đảo nhân tạo của Trung Quốc-Có thể đã QUÁ TRỄ

    Phần nhận xét hiển thị trên trang

    Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình


    Trần Vàng Sao
    Kết quả hình ảnh cho Ảnh Trần Vàng Sao

    1. tôi tuổi tỵ
    năm nay bốn mươi ba tuổi
    thường không có một đồng trong túi
    buổi sáng buổi chiều
    thứ hai thứ ba thứ bảy chủ nhật
    trong nhà ngoài sân với hai đứa con
    cây cà cây ớt
    con chó con mèo
    cái đầu gãy cái tay gãy của con búp bê
    cọng cỏ ngọn lá vú sữa khô
    thúng mủng chai chén sách vở quần áo mũ nón cuốc rựa trên ghế dưới bàn
    hai ba ngày một tuần một tháng có khi không đi đâu hết
    một hai ba giờ sáng thức dậy ngồi vác mặt ngó trời nghe chó sủa
    miếng nước trà mốc nguội có mùi bông lài rát cổ
    cũng không có chi phiền
    vấn một điếu thuốc hút
    hai ba lần tắt đỏrồi nửa chừng rách giấy
    bạn bè gặp nhau
    cho uống một ly cà phê
    một lần
    qua hai lần phải tránh
    không phải ai cũng nghĩ như mình
    nhiều đứa vui gặp nhau cho năm ba đồng một chục
    đưa tay cầm lấy
    miệng nói không được
    2. tôi thấy tôi như người tù được thả rông
    lang thang giữa đường giữa phố
    nhìn hết mọi người
    xem mình lâu ngày mặt mũi có khác người không
    tôi đi lui
    tôi đi tới
    phố phường đông chật
    tiếng cười tiếng la tiếng nói tiếng xe cộ
    chẳng có ai quen thử nói chào tôi một tiếng
    tôi đưa hai tay lên đầu vuốt tóc
    lấy chân hất một hòn đá
    cúi xuống nhìn mấy bao thuốc không bên lề đường
    rồi đi về
    qua cầu dép sút một quai
    tôi không muốn nhớ gì hết
    3. tôi ngồi trên hòn đá trước nhà
    buổi chiều không có một con chim đậu trên cây
    đám trẻ con chia phe bắn nhau cười la ngoài sân
    đứa sống đứa chết cãi nhau ăn gian chưởi thề
    những người đi bán về nói chuyện tiếng to
    hai đứa nhỏ nhà bên cạnh cầm đèn che miếng lá chuối qua xin lửa hỏi tôi chưa nấu cơm tôi cười lắc đầu muốn đi ngủ
    trong gió có mùi rơm cháy
    tôi không biết làm gì hết
    tôi bỏ hai chân ra khỏi dép cho mát
    đám trẻ con bỏ chơi chạy theo phá đàn trâu bò đi qua
    tôi bước vào nhà mở rộng hai cánh cửa lớn thắp một cây đèn để lên bàn thờ
    hai đứa con ra ngoài đường chờ mẹ chưa về
    rời còn lâu mới tối
    tôi đi gánh một đôi nước uống
    4. tôi sống yên ổn với những việc làm hàng ngày ở nhà của mình
    không định được ngày mai
    có một đồng để mua cho con nửa cái bánh tráng hay hai cái kẹo gừng
    có hai đồng cất dưới chân đèn trên bàn thờ lỡ khi hết dầu thắp tới bữa thiếu ruốc hết bột ngọt
    mả cha cuộc đời quá vô hậu
    cơm không có mà ăn
    ngó lui ngó tới không biết thù ai
    những thằng có thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vất
    5. lâu ngày tôi thấy quen đi
    như quen thân thể của mình
    tiếng ho gà nửa đêm của những đứa bé chưa đầy hai tuổi buổi chiều không có cơm ăn
    những con ruồi ăn nước mũi khô trên má những đứa đau quan sát
    những con chuột chết lòi ruột ở bến xe đò
    những tiếng cha mẹ vợ chồng anh em con cái chưởi bới la hét trong bữa ăn
    người điên ở trần đứng làm thinh giữa trời mưa ngoài chợ
    những ngày hết gạo hết tiền hết củi muối sống không còn một hột của tôi
    những trách canh rau khoai tháng năm không có bột ngọt
    hai mắt tôi mở to
    đầu tôi cúi thấp
    miệng tôi há ra
    những lá khoai nhám và rít mắc vài hột cơm dồn cứng chật cuống họng
    nói thật lúc này tôi muốn được say rượu
    hoạ may thấy một đồng thành ba bốn đồng
    6. nhiều khi tôi quá chán
    chân tay rã rời
    đầu óc đau nhức
    không muốn làm gì hết
    mấy đứa nhỏ chơi buôn bán bỏ đi đâu không biết để đất đá lá cây đầy nhà
    tôi dựa cửa ngồi yên một chỗ
    dụi mắt nghĩ hết chuyện này tới chuyện khác
    nói chi tới những đứa đã chết trên rừng giữa phố
    bạn bè có đứa giàu có đứa nghèo
    đứa nguỵ đứa cách mạng
    đứa tiền của ăn tiêu mấy không hết
    đứa không có được một cái áo lành
    đứa đi kinh tế mới ba bốn bảy tám năm trở về xách một cái bị lác
    mặt cắt không có hột máu
    đứa đạp xe thồ ngồi vắt chân ăn củ sắn chờ khách ở bến xe
    đứa vô tích sự ở nhà không có việc chi làm
    có đứa râu tóc dài che kín mặt
    có đứa tàn không nhớ mình tên chi
    có đứa chịu không nổi dắt vợ con vào nam ăn chợ ngủ đường
    mỗi lần gặp nhau mở to mắt cười hút một điếu thuốc lắc đầu
    hết chuyện nói
    hai đứa con đi chơi về cười nói
    đứa nhỏ bắt tôi đánh trống cho nó làm ông địa múa thiên cẩu
    cái trống lon mặt ni lông và hai chiếc đũa tre
    tôi đánh
    múa đi các con
    này đây cái nón gãy vành làm đầu thiên cẩu
    và sợi dây chuối treo ngọn lá làm tiền
    múa đi các con
    cái bụng ông địa to tròn giơ lỗ rún gài nút áo không được
    ông địa chống tay vỗ bụng ngửa mặt lên trời cười ha ha
    tôi vỗ tay hoan hô
    và không biết mình có nhớ ra được cái mặt ông địa không
    tháng 9-1984
    Phần nhận xét hiển thị trên trang