Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

“Sự lười biếng” của báo chí thời @


H.M
Hãy tin tôi vì tôi là nhà báo. Ảnh: Internet
Hãy tin tôi vì tôi là nhà báo. Ảnh: Internet
Nếu đọc ở đâu đó trên facebook hay blog của ai đó viết rằng, Benjamin Franklin từng nói như sấm truyền “Don’t believe everything you read on the Internet. Đừng tin tất cả những gì có trên internet”.
Nếu tin chuyện tài xế Bắc chủ động mời xe khách đâm vào đít xe tải, vẫn còn xuất hiện dài dài trên thế giới phẳng.

Bài học Y2K
Vào đêm 31-12-1999 hồi đó còn làm chuyên viên IT cho vp Ngân hàng Thế giới (WB), tôi phải trực suốt đêm tại 53 Trần Phú (Hà Nội) tại tầng hầm của tòa nhà để xem có sự cố Y2K nào không, trong khi bạn bè đi nhảy nhót, ra bờ Hồ đón pháo hoa như mọi ngõ ngách trên thế giới khi chuyển giao thiên niên kỷ.
Nghe nói trong ở đây, phòng nhì Pháp từng tra tấn và giết nhiều người, hồn ma vẫn vương vất. Nhưng tôi không cảm thấy sợ bằng nếu toàn bộ các máy chủ, hệ thống thông tin nối với vệ tinh trị giá hàng triệu đô la bị ngừng hoạt động do đồng hồ chuyển từ 99 sang 00.
Tôi cũng giúp chính phủ Việt Nam xin 1,7 triệu đô la viện trợ không hoàn lại nhằm khắc phục Y2K, tổ chức nhiều hội thảo cao cấp, làm các báo cáo, viết các hướng dẫn xử lý sự cố, điều tra sự sẵn sàngY2K.
Như trào lưu dịch hạch truyền thông trên thế giới, tôi không quên viết một số bài báo cảnh tỉnh về con bọ thiên niên kỷ có thể làm ngưng hệ thống ngân hàng, tên lửa bị thay đổi ngày có thể tự bay lên trời, hay máy bay bỗng ngừng bay trên trời do đồng hồ chỉ nhầm sang ngày 1-1-1900.
Nhưng đồng hồ quá 12 giờ, ngày đã sang 1-1-2000 được 15 phút, điện thoại réo từ Washington DC bắt tôi kiểm tra từng thiết bị xem có sự cố gì không. Giờ phút đi qua không hề có một sự cố nhỏ nào. Vui quá là vui.
Viết mấy dòng báo cáo cho sếp sở tại và bên trung tâm tại Hoa Kỳ, tự hào đã hoàn thành trách nhiệm của một tay IT, chuẩn bị khá tốt nên mới được như thế, tôi làm một giấc ngay trong cái phòng lạnh lẽo có hồn ma mà không hề thấy sợ.
Nhưng lúc đó tôi không biết rằng, sự cố Y2K được coi là một thảm họa thiên niên kỷ của nền báo chí lười biếng, copy/past mà không kiểm chứng, văn phòng WB chỉ là một trong những nạn nhân.

Vụ tài xế Bắc và câu hỏi về "dòng báo chí lười biếng" trong thế giới phẳng

Hiệu Minh | 
Vụ tài xế Bắc và câu hỏi về "dòng báo chí lười biếng" trong thế giới phẳng

Nếu không dùng được cái đầu lạnh để kiểm chứng, xác thực thông tin, thì nhà báo có khác gì một kẻ tung tin đồn trên thế giới phẳng.

Nếu đọc ở đâu đó trên facebook hay blog của ai đó viết rằng, Benjamin Franklin từng nói như sấm truyền "Don’t believe everything you read on the Internet. Đừng tin tất cả những gì có trên internet".
Nếu tin câu lời sấm truyền này thì chuyện tài xế Bắc chủ động mời xe khách đâm vào đít xe tải, vẫn còn xuất hiện dài dài trên thế giới phẳng.
Bài học Y2K
Vào đêm 31-12-1999 hồi đó còn làm chuyên viên IT cho vp Ngân hàng Thế giới (WB), tôi phải trực suốt đêm tại 53 Trần Phú (Hà Nội) tại tầng hầm của tòa nhà để xem có sự cố Y2K nào không, trong khi bạn bè đi nhảy nhót, ra bờ Hồ đón pháo hoa như mọi ngõ ngách trên thế giới khi chuyển giao thiên niên kỷ.
Nghe nói trong ở đây, phòng nhì Pháp từng tra tấn và giết nhiều người, hồn ma vẫn vương vất. Nhưng tôi không cảm thấy sợ bằng nếu toàn bộ các máy chủ, hệ thống thông tin nối với vệ tinh trị giá hàng triệu đô la bị ngừng hoạt động do đồng hồ chuyển từ 99 sang 00.
Tôi cũng giúp chính phủ Việt Nam xin 1,7 triệu đô la viện trợ không hoàn lại nhằm khắc phục Y2K, tổ chức nhiều hội thảo cao cấp, làm các báo cáo, viết các hướng dẫn xử lý sự cố, điều tra sự sẵn sàngY2K.
>>Xem bài cùng tác giả TẠI ĐÂY
Tác giả Hiệu Minh
Như trào lưu dịch hạch truyền thông trên thế giới, tôi không quên viết một số bài báo cảnh tỉnh về con bọ thiên niên kỷ có thể làm ngưng hệ thống ngân hàng, tên lửa bị thay đổi ngày có thể tự bay lên trời, hay máy bay bỗng ngừng bay trên trời do đồng hồ chỉ nhầm sang ngày 1-1-1900.
Nhưng đồng hồ quá 12 giờ, ngày đã sang 1-1-2000 được 15 phút, điện thoại réo từ Washington DC bắt tôi kiểm tra từng thiết bị xem có sự cố gì không. Giờ phút đi qua không hề có một sự cố nhỏ nào. Vui quá là vui.
Viết mấy dòng báo cáo cho sếp sở tại và bên trung tâm tại Hoa Kỳ, tự hào đã hoàn thành trách nhiệm của một tay IT, chuẩn bị khá tốt nên mới được như thế, tôi làm một giấc ngay trong cái phòng lạnh lẽo có hồn ma mà không hề thấy sợ.
Nhưng lúc đó tôi không biết rằng, sự cố Y2K được coi là một thảm họa thiên niên kỷ của nền báo chí lười biếng, copy/past mà không kiểm chứng, văn phòng WB chỉ là một trong những nạn nhân.
Trong cuốn "Tin tức thế giới phẳng – Flat Earth News", nhà báo kỳ cựu Nick Davies, tác giả cuốn sách, có nhắc đến Y2K như một bài học về truyền thông.
Ông nhớ lại tháng 5/1993 một tờ báo vô danh tiểu tốt ở Toronto đăng một bài báo ngắn về lời cảnh báo của Peter de Jager về khả năng vào 12 giờ đêm ngày 31-12-1999 nhiều máy tính có thể ngừng hoạt động do dùng đồng hồ có hai số chỉ năm khi chuyển từ 99 sang 00.
Hiệu ứng truyền thông đã vượt quá những gì mà Peter de Jager mong đợi. Cả thế giới sôi sục về Y2K.
Những tiếng nói yếu ớt chống đối bị lấn lướt bởi số lượng khủng khiếp các bài báo sao chép của nhau một cách vô trách nhiệm, tờ Financial Times nói thế này, Washington Post viết thế kia, CNN đưa tin rồi mà.
Lời dọa hão của các hãng thông tấn đã "giúp" thế giới chi tới 300 tỷ đô la (tương đương với 412 tỷ đô thời giá hiện nay) cho Y2K một cách vô bổ.
Nhân loại nhận được là một bài học đắt giá tầm toàn cầu trong trong nền báo chí mà Nick Davies gọi là Churnalism – tin tức dựa vào ăn cắp, xào xáo mà không kiểm chứng do phải giảm giá thành, cắt nhân viên trong khi muốn mối lợi cao nhất.
Vụ tài xế Bắc và câu hỏi về dòng báo chí lười biếng trong thế giới phẳng - Ảnh 3.
Y2K là sự kiện lớn cho báo lá cải và giật gân
Những lỗi lầm trong nghề nghiệp phải bị trừng phạt
Vào những năm 1980 chưa có internet và hệ thống thông tin như bây giờ. Một nhà báo từng được cử đi dự lễ khánh thành chiếc ca nô mới đóng phía cầu Thăng Long.
Do trời rét phải đạp xe đạp hơn chục km, anh ngồi nhà và bịa ra tin in trang trọng trên tờ báo in, chiếc cano đã hạ thủy trong tiếng hoan hô vang dậy của bà con hai bờ sông Hồng.
Báo ra và bên có cano đọc được liền gọi điện báo, họ đã hoãn hạ thủy vì hôm đó mưa phùn gió bấc. Vị nhà báo kia mất việc dài dài.
Một nỗi xấu hổ của tòa soạn, người viết bịa ra tin, tòa soạn lười biếng không kiểm chứng thông tin. Còn người đọc thì nghi ngờ những gì tờ báo viết.
Tháng 2 năm ngoái, giới truyền thông Hoa Kỳ còn nhớ vụ nhà báo Brian Williams nổi tiếng làm cho hãng NBC News. Ông này đã "nhầm lẫn" khi kể về chuyến máy bay Chinook bên Iraq bị tên lửa vác vai của phiến quân bắn trúng.
Vụ tài xế Bắc và câu hỏi về dòng báo chí lười biếng trong thế giới phẳng - Ảnh 4.
Lỗi nghề nghiệp nghiêm trọng của Brian Williams làm cho hãng NBC News vào năm 2015. Ảnh: CNN.
Câu chuyện chỉ rõ hơn khi những người lính trong chiếc trực thăng Chinook đó xem tivi và bắt đầu phản ứng. Họ cho biết Brian Williams không có mặt trên chiếc máy bay. Willams phải nhận lỗi vì đúng ra là ông bay ở chiếc máy bay sau một cách bình an. Ông bị treo "miệng" 6 tháng.­
Đạo đức nghề nghiệp như đưa tin chính xác và khách quan, tránh gây phương hại, độc lập, trách nhiệm và minh bạch là những tố chất không thể thiếu của người cầm bút.
Trong trường hợp tin sai sót, tòa soạn phải xin lỗi độc giả nếu không muốn bị tẩy chay và hành động kỷ luật người đưa tin sai cũng phải được công bố.
Nửa sự thật và niềm tin bị đánh cắp
Tuần trước đi café với một bạn trên facebook vì bạn tự hào đưa tin về lái xe Bắc như một người anh hùng.
Bạn tâm sự, thế giới mạng của Việt Nam thường đưa tin xấu nhiều hơn tốt. Một người lái xe dũng cảm như anh Bắc cần đưa lên thành tấm gương cho mọi người học tập. Người viết bài này cũng bị cơn gió "người hùng" đó cuốn theo.
Thật đáng tiếc là có một số chi tiết được kể từ lái xe Bắc, lại không phải sự thật chỉ là nửa sự thật. Có những chi tiết, mà những người am hiểu hoặc những "tài già" – lái xe có kinh nghiệm – đã thấy phi lý ngay từ đầu.
Vụ tài xế Bắc và câu hỏi về dòng báo chí lười biếng trong thế giới phẳng - Ảnh 5.
Các báo đưa tin này đã không kiểm chứng với cả hai lái xe, với hành khách, thậm chí lẽ ra phải hỏi cả người đi đường, chuyện gì thực sự đã xảy ra.
Đưa tin trung thực, khách quan là một tố chất quan trọng của người cầm bút. Muốn làm được điều đó phải biết kiểm chứng bằng mọi giá chứ không thể vì sự nóng hổi mà đưa tin không chính xác.
Có một sự thật mà Benjamin Franklin đã từng nói "Half a truth is often a great lie – Nửa sự thật thường là một sự dối trá vĩ đại".
Nếu ai đó tin rằng Benjamin Franklin đã từng nói "Đừng tin tất cả những gì có trên internet", thì nên nhớ rằng thời của Benjamin Franklin, một vĩ nhân của Hoa Kỳ, chả ai biết internet là gì.
Thế nhưng không ít nhà báo sẽ ngay lập tức đưa tin một cách đầy phấn khởi về "lời sấm truyền" nhảm nhí được gắn cho Franklin như thế.
Nếu không dùng được cái đầu lạnh để kiểm chứng, xác thực thông tin, thì nhà báo có khác gì một kẻ tung tin đồn trên thế giới phẳng.
theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nên đổi lại là "Đúng quy trình"!




Tôi vô phép lấy cái tít của một chương trong Số Đỏ của cụ Vũ Trọng Phụng để đặt tên cho chuyện kể dưới đây.

Ấy là tôi có anh bạn, chẵn năm mươi mùa lá rụng mà chẳng vợ con gì ráo trọi. Anh không phải dạng “ ẩm IC” do nấm mốc vùng bộ hạ hay “ chập mạch” do quạt trần rơi vào đầu, càng không phải nghèo hèn hay đốn mạt. Trái lại, anh trí tuệ, hào hoa, đóng chức đầu lãnh của một doanh nghiệp nhà nước hạng ruồi.

Nhà anh ba đời độc đinh. Sự thể ấy như là định mệnh nên đến đời anh thời muốn hoán cải nó đi chăng? Thì bằng chứng là anh chẳng thèm lấy vợ đấy thôi. Anh sống bằng an với ông bố tròm trèm tám mươi trong căn nhà rộng có nhiều ban-công trổ ra rất khéo nơi phố hẹp.

Tôi thi thoảng hay bia hơi thịt chó cùng anh. Cứ đến đận ngà ngà là hay la đà gợi chuyện vợ chồng con cái nhưng anh tuyền gạt đi, bảo một mình quen rồi, dan díu vào thời vướng víu. Tôi tin anh thật thà và cũng có thể anh là một tín đồ của chủ nghĩa độc thân nhưng lắm khi nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy thế nào. Người như anh chả vợ con gì kể ra cũng hơi phí của.

Hôm lận bâu được chút tiền còm tôi gọi anh đi đổi món, nâng cấp bia hơi thịt chó lên vang đỏ thịt bò, nhưng anh bảo bố anh mất, không đi được. Tôi lấy làm xót xa nên có dài dòng văn tự mà an ủi và ngỏ ý đến phúng điếu chia buồn. Anh gạt đi, rằng có gì sẽ thông báo. Giọng điệu anh nghe tỉnh táo lắm, chả có chút gì gọi là bối rối tang gia.

Chẳng có thông báo gì ráo nên tôi phải canh me đúng dịp cúng ba ngày mà gọi điện. Phía đầu giây bên kia ồn ào lắm. Thay cho lời chào thì tôi hỏi, đang làm ba ngày à? Anh bảo không, đang bia hơi trên phố, rảnh chạy lên đây uống cho vui. Tôi hơi chột dạ. Quái lạ cái nhà ông này. Bố chết mà cứ như không.

Mãi sau này tôi mới hiểu chuyện, rằng việc bố anh mất là sự thật nhưng cái làm tôi không tin là anh lẳng lặng thuê xe chở xác ông cụ đi hỏa thiêu rồi cất bốc tro cốt bỏ lọ mang lên công viên Vĩnh Hằng chôn lấp. Về cái chết của bố anh, tôi luôn có cảm giác là ông cụ đang nằm trên giường thời chuyển xuống nằm xuống đất vậy, nhẹ nhàng như cú trở mình hụt hẫng ban mai.

Anh thuyết, rằng độc đinh nên chả có anh em, lối phố thời chật chội, bạn bè bận làm bận ăn thì cái việc tang ma rình rang là không cần thiết. Vì một chút nghĩa tử nghĩa tận mà gây ra nhiều những phiền lụy lại càng rất không nên. Vả lại bố anh chết rất “đúng quy trình” của cái gọi là sinh – lão – bệnh – tử. Vậy thì hà cớ gì cứ phải rùm beng? Tôi nghe cái lý sự của anh mà ngao ngán cho cái nết văn minh ấy lắm. Nhưng anh bảo việc này không do anh nghĩ ra mà là di chúc bố anh để lại. Ông cụ muốn ra đi yên lành như thế và cái chính là thương anh một mình vất vả lo chuyện tang ma nhiễu sự.
Sẽ chẳng nhiều ai biết việc bố anh ra đi. Lối phố dường như cũng thế. Và quan trọng là anh rất vui vẻ và luôn có cảm giác ông cụ vẫn lẩn khuất đâu đó trong nhà, có trống vắng chăng cũng chỉ là đi chơi đâu xa ít bữa.

Mấy hôm nay tôi mất ngủ bởi sát vách có người già ra đi vì tuổi tác. Ngõ xóm lúc nào cũng rầm rập tiếng chân người và những điệu bi ai của phường bát âm não nuột. Sự thể ấy kéo dài hơn mức bình thường bởi nghe đâu còn chờ đám con cháu ở xa về.

Thôi thì thức một chút để cho người ngủ giấc thiên thu an lành vậy.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngày tù của quan, năm tù của dân và “biểu giá tù”… tăng giá!

Bùi Hoàng Tám 

(Dân trí) - Mọi sự so sánh vốn đều khập khiễng, nhất là trong chốn pháp đường còn có nhiều yếu tố chi phối như tăng nặng, giảm nhẹ mà ở đây lại ở các vụ án khác nhau. Song, dù lý giải thế nào thì cũng khó có thể thỏa mãn cái bài toán 30.000 đồng = 1 năm tù và 500.000 đồng =1 phút tù vì thời gian đối với mỗi kiếp người đều quý và đáng trân trọng như nhau


Ngày 9/9 vừa qua, sau hơn một tháng xét xử và nghị án, phiên tòa xử vụ án kinh tế thất thoát hơn 9.000 tỷ đồng tại Ngân hàng Xây dựng (VNCB) đã được Tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh tuyên án.

Phạm Công Danh, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị VNCB đã phải chịu hình phạt cao nhất của luật pháp. Theo đó, sau khi xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, Danh đã bị tòa tuyên phạt 18 năm tù về tội "Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng", 20 năm tù về tội "Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng", tổng hợp hình phạt là 30 năm tù.

Thử nhẩm tính, 9.000 tỉ đồng cho 30 năm tù tức là 3.000 tỉ cho 10 năm tù, 300 tỉ cho 1 năm tù, 25 tỉ cho 1 tháng tù, 800 triệu đồng cho 1 ngày tù, 30 triệu cho 1 giờ tù và 500.000 đồng cho 1 phút tù.

Năm 2012, khi viết về vụ án “khủng” Phạm Thanh Bình ở Vinashin làm thất thoát 500 tỉ đồng, bị tòa tuyên án 20 năm tù giam, mình đã “tá hỏa” khi làm phép tính thế này. 500 tỉ đồng : 20 năm = 25 tỉ đồng và cũng tức là hơn 2 tỉ đồng/tháng.

Thế mà giờ đây chỉ sau 4 năm (2012 - 2016), với số tiền thất thoát tăng lên 18 lần (9.000 tỉ đồng/500 tỉ đồng) thì giá trị thời gian tù giam qui ra tiền tăng lên hơn 12 lần (25 tỉ/2 tì đồng/tháng).

Nếu trước đây, số tiền thất thoát trong vụ Phạm Thanh Bình mỗi tháng mua được 1-2 căn hộ sang trọng ở một thành phố lớn hoặc tương đương với lương của khoảng 800 người lao động/tháng ở các khu công nghiệp thì giờ đây, chỉ cần 3 ngày là có thể mua được một căn hộ tương đương.

Thế nhưng thời hạn tù đối với vụ Phạm Thanh Bình thì còn có ý kiến bàn ra tán vào, còn đối với vụ án Phạm Công Danh thì đến đây có thể coi như là xong. Xong bởi 30 năm tù là mức án cao nhất theo luật định của loại tội phạm này nên dù có muốn thì cũng chẳng có thể tăng thêm hình phạt, dù chỉ một ngày mà chỉ có thể là giảm đi nhờ… khoan hồng, đặc xá.

Người xưa có câu, một ngày trong tù, nghìn thu ở ngoài quả là chính xác đến… tuyệt đối. Nói tuyệt đối chính xác bởi với mức tiền 800 triệu đồng thì với lương người lao động bình thường 200 ngàn đồng/ngày thì phải mất… 4.000 ngày, tức là 11 năm làm việc liên tục, không có ngày nghỉ.

Đọc đến đây, có khi nhiều người muốn được… đi tù thay nếu như được trả với mức thù lao trên. Nhưng đừng có tưởng bở bởi đây là giá trị ngày tù của “quan”, của “sếp” còn “biểu giá” ngày tù của dân rẻ rúng lắm.

Cách đây chưa đầy 1 tháng, chỉ vì lấy 2 bịch chuối sấy, 3 bịch me đường, một bịch đậu phộng rang muối cùng bánh mì ngọt trị giá 45.000 đồng nhưng hai thanh niên bị tòa tuyên án hơn 1,5 năm ( Nguyễn Hoàng Tuấn mức án 10 tháng tù, Ôn Thành Tân mức án 8 tháng 20 ngày), tức là 30.000 đồng/1 năm tù, tức là 2,5 ngàn đồng/tháng (chưa được một chén trà đá vỉa hè) và cũng tức là 80 đồng/ngày (số tiền này có lẽ không mua được bất cứ thứ gì và hình như trên thị trường, loại tiền 100 đồng không thấy lưu hành nữa).

Tất nhiên, mọi sự so sánh vốn đều khập khiễng, nhất là trong chốn pháp đường còn có nhiều yếu tố chi phối như tăng nặng, giảm nhẹ mà ở đây lại ở các vụ án khác nhau. Song, dù lý giải thế nào thì cũng khó có thể thỏa mãn cái bài toán 30.000 đồng = 1 năm tù và 500.000 đồng =1 phút tù vì thời gian đối với mỗi kiếp người đều quý và đáng trân trọng như nhau

Chúng ta, mỗi con người đều chỉ may mắn một lần sinh ra trên cõi đời này, đừng để thời gian của người này là vàng, là bạc còn thời gian của người kia thì không bằng cỏ rác, phải không các bạn?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mẹ bổ nhiệm con, chồng quy hoạch vợ sao tìm ra người tài?


- Dư luận đã quá ngán với câu chuyện "cả họ làm quan", mẹ quyết định bổ nhiệm con, chồng quy hoạch vợ.
LTS: Hưởng ứng phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: "Chúng ta thi tuyển để tìm người tài, chứ không phải để tìm người nhà", VietNamNet mở diễn đàn "Người tài, người nhà". 
Yêu cầu của người đứng đầu Chính phủ đã nhanh chóng nhận được sự ủng hộ. Bởi lẽ việc sử dụng nhân sự trong bộ máy nhà nước từ lâu đã trở thành câu chuyện "biết rồi, khổ lắm, nói mãi". Dư luận thì đã quá ngán với câu chuyện "cả họ làm quan", "mẹ quyết định bổ nhiệm con", "chồng quy hoạch vợ"...
Vấn đề đặt ra là làm thế nào để thực hiện cho bằng được yêu cầu đó? Có 2 vấn đề tách bạch nhưng lại liên quan chặt chẽ với nhau cần được giải quyết cấp bách:
Thứ nhất, phải nhanh chóng triệt tiêu hiện tượng "tìm người nhà". Đây chính là một trong những nguyên nhân khiến người tài nản lòng, không muốn tham gia vào đội ngũ công bộc. 
Người tài người nhà, Mẹ bổ nhiệm con, chồng qui hoạch vợ, thi tuyển lãnh đạo
Thi tuyển Giám đốc Sở Xây dựng Đà Nẵng, tháng 6/2015. Ảnh: TTXVN
Hệ luỵ của tình trạng sử dụng "người nhà" là sự gia tăng tình trạng lợi ích nhóm, sự phân tầng giai cấp, tha hoá đội ngũ lãnh đạo và sự bất bình đẳng giữa các nhóm người trong xã hội. Trong một đất nước văn minh, mọi công dân phải được bình đẳng về cơ hội cống hiến cho tổ quốc và tham gia quản lý xã hội. Cho dù là con quan hay con dân thì cơ hội thăng tiến cũng phải ngang nhau.
Về công tác cán bộ, chúng ta có cả "rừng" quy định, cả "núi" quy trình tưởng chừng rất chặt chẽ nhưng lại dễ dàng bị không ít người có chức quyền biến thành cái "đũa thần" để nhấc "người nhà" dù không có tài cán hay cống hiến gì nổi bật lên những nấc thang danh vọng với tốc độ thăng tiến chóng mặt.
Khi dư luận xì xào bàn tán, đoàn nọ, đoàn kia vào cuộc thì cái kết luận mà ai cũng có thể biết trước là "đúng quy trình" hoặc cùng lắm cũng chỉ là..."nghiêm túc rút kinh nghiệm"! Câu chuyện một người trẻ được bổ nhiệm chức giám đốc sở khi chưa đủ tiêu chuẩn, hay chuyện mẹ bổ nhiệm con, chồng quy hoạch vợ... khiến dư luận sôi sùng sục rốt cuộc cũng chỉ như "ném đá ao bèo".
Tình trạng "tìm người nhà" chỉ có thể được giảm thiểu khi việc bổ nhiệm các chức danh lãnh đạo, quản lý phải được thực hiện qua hình thức thi tuyển một cách công khai, minh bạch với những tiêu chuẩn, yêu cầu rõ ràng. Mặt khác, cần có những quy định chặt chẽ để những người có chức quyền không thể tác động hay can thiệp vào kết quả thi tuyển nhằm tạo thuận lợi cho "người nhà". Bất cứ ai cản trở hay vi phạm điều này đều phải bị nghiêm trị chứ không phải chỉ "rút kinh nghiệm" rồi "hoà cả làng"!
Hai là, Nhà nước cần thực tâm tạo mọi điều kiện để người tài "có đất dụng võ". 
Người thực tài không cần đến "thảm đỏ" hay những ưu đãi như lâu nay nhiều người vẫn nghĩ. Điều mà họ cần là được làm việc trong môi trường cạnh tranh lành mạnh, nơi mà sự đánh giá, sử dụng con người đều dựa trên nguyên tắc bình đẳng, công bằng, công khai, minh bạch. Nơi mà cơ hội thăng tiến của mỗi người đều dựa trên năng lực, trình độ, đạo đức công vụ và khả năng cống hiến chứ không phải dựa trên mấy yếu tố "hậu duệ, quan hệ, tiền tệ". 
Chỉ khi nào tạo ra được một môi trường làm việc như thế thì người tài mới có cơ hội và điều kiện để yên tâm làm việc, cống hiến cho đất nước.
Cần chuyển biên chế công chức sang hợp đồng công chức 
Tìm ra giải pháp để giải quyết 2 vấn đề này không dễ nhưng cũng không quá khó.
Trước hết, Nhà nước cần chuyển chế độ biên chế công chức sang chế độ hợp đồng công chức vừa để tránh tâm lý "chắc chân", vừa nhằm xoá bỏ ranh giới giữa công chức và những người làm việc trong khu vực tư nhân, qua đó mở rộng cơ hội tham gia quản lý xã hội cho mọi đối tượng có đủ năng lực, trình độ.
Mặt khác, việc tìm ra người tài phải được thực hiện bằng 3 cách: tranh cử (đối với những vị trí dân cử); thi tuyển và tiến cử chứ không phải bằng những quy trình tưởng chừng như rất chặt chẽ nhưng lại rất dễ bị biến tướng như hiện nay.  
Dù triển khai cách nào thì điều quan trọng nhất là phải đảm bảo tính công khai, minh bạch và bình đẳng về cơ hội cho tất cả mọi người. 

Nguyễn Trãi đã nêu rõ trong Bình Ngô đại cáo: "Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau/Song hào kiệt thời nào cũng có". Ngoài tài năng, hào kiệt phải là người có chí lớn, biết trăn trở với vận mệnh của dân tộc,.... Lịch sử đã chứng minh hào kiệt có thể xuất thân từ mọi tầng lớp nhân dân chứ đâu cứ phải là "con vua, cháu chúa"! 

Lịch sử cũng đã chứng minh vận mệnh của đất nước luôn gắn liền với vận mệnh của người tài. Khi người tài được trọng dụng thì vận nước thịnh, và ngược lại - khi người tài bị vùi dập thì vận nước suy. 
Đề án thi tuyển các chức danh lãnh đạo đã được khởi động từ lâu nhưng không hiểu vì lý do gì, đến nay vẫn chưa được ban hành thực hiện. Việc thi tuyển lãnh đạo mới chỉ dừng ở mức thí điểm ở một vài cơ quan, địa phương.
Hi vọng thông điệp của người đứng đầu Chính phủ sẽ biến thành hành động một cách nhanh chóng và quyết liệt. 
Mời bạn đọc gửi bài viết "hiến kế", những cách làm hay, những cơ chế mời gọi, đãi ngộ nhân tài về banxahoi@vietnamnet.vn. Những ý kiến phù hợp sẽ được đăng tải.

Thái Hưng 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

HỘI CHƠI CHIM


         
                                          Truyện ngắn của HG

Buồn buồn, mình đi qua nhà hắn. Ngày ba mươi tháng tư vắng lặng như tờ, khác hẳn mọi năm, loa đài rộn rã. Có chuyện lạ gì chăng?
Mấy chục năm như thế này, vào giờ này, thường nhà gã rất đông. Mấy ông CCB mỗi ông góp chút gạo chút tiền. Rồi khánh tiết, biểu ngữ, biểu tượng, khẩu hiệu giăng lên. Đứng nghiêm. Chào cờ. Hát. Tiến quân ca, quốc ca. Rồi các cựu sĩ đọc bài truyền thống thuộc nằm lòng. ( thực tình mỗi năm cũng được bổ sung một đoạn ngăn ngắn nào đó mới nhớ thêm được bổ sung vào bản cũ ) nội dung chính vẫn như bản in, không sai một chữ. Nhưng tất cả đều vui vẻ, chả ai lấy làm chán vì phải nghe cái bài diễn văn cũ mòn, đọc đi đọc lại mãi mãi này. Đương nhiên không thể bỏ qua phần hoạt động công tác hội, phần đóng góp, thu chi của mỗi năm..
Cuối cùng là đoàn kết nhất trí, rượu túy lúy tưng bừng. Hẹn gặp lại ngày này năm sau. Chuyện chả có gì mới, nhưng ít ra nó cũng làm thay đổi cuộc sống vốn không thuận lợi, vui vẻ gì của chừng ấy con người. Ngoại trừ một vài anh may mắn cởi áo lính được ngồi ngay vào ghế  có chỗ “cơ cấu”, hay hoạt động khôn khéo bên “Kinh tế thị trường ” có cái đuôi vừa quen vừa dài vừa vô lí..
Những lúc đó như quên hết giàu nghèo, sang hèn, đồng cảm, đồng tình như nhau.. Chỉ khi về đến nhà rồi, tỉnh rượu rồi mới ngậm ngùi nghiệm ra rằng: Cũng là con người, là thằng lính, cũng vào sinh ra tử như nhau, chưa chắc thành tích, công trạng “nó” đã hơn mình. Thế mà nó thế, mình như thế!
Ngoài mặt vẫn phải vui, vẫn khoe với vợ với con rằng gặp người này, người kia. Các ông ấy phát quan, phát tài, làm ăn xu hướng, triển vọng lắm.. Dẫu rằng cái “phát” ấy chả liên quan mẹ gì đến mình. Nhưng mà chiến hữu với nhau, không mừng cho chúng nó thì mừng cho ai?
Nhà hắn tiện đường, lại là khu trung tâm. Chọn chỗ ấy để giao lưu, kỉ niệm kỉ niếc là chuyện dễ hiểu.
Nhưng năm nay nơi kỉ niệm chuyển chỗ. Nơi này bận mở hội chơi chim. Một cái hội mới coong vừa ra lò, hắn trăn trở, tâm huyết mấy năm nay. Vận động mãi, lên lên xuống xuống chán trò mới mở ra được..
Mình bảo:
- Hội hè gì mà im ắng thế này? Ít ra cũng phải có loa đài, cờ giong trống mở như người ta vẫn làm chứ, có phải hội kín đâu mà âm thầm lặng lẽ thế?
Thằng bỏ mẹ cười:
- Vậy là bác chưa rõ về tính đặc thù của hội em rồi..
Lại là cái “đặc thù” dớ dẩn mà người ta thường hay viện dẫn ra! Có gì mà “đặc thù” với chả đặc bạn? Toàn nhiễu nhương, bịp bợm cả. Hội chim là hội chim, hội cá, hội chó cảnh hay hội thơ, hội thẩn cũng đều thế cả thôi, có quái gì mà “đặc thù”?
Thực tình lâu nay mình chán ngấy các loại hội này rồi, chả mấy quan tâm. Có đặc thù đặc sắc hay đặc đeck gì cũng vậy. Có dỗi hơi đâu mà bận tâm? Nhưng thằng chủ tịch cái hội chim này hình như không hiểu, hoặc không quan tâm đến thái độ của mình. Hắn đang sung sướng về cái hội hắn vừa nặn được ra, để tỏ vẻ với đời.
Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của mình thằng í bảo:
- Hội của các bác khác hẳn với hội của bọn em nên bác không hiểu. Chơi chim là nghề chơi lắm công phu, không phải ai cũng chơi, cũng tham gia được. Nhưng tuyệt đối tránh sự ồn ào. Trống mõ rầm beng, âm thanh ồn ĩ không phù hợp với cách chơi của bọn em. Chim nó sợ, rụt hết tinh thần vào, chim không chọi nữa thì nhà em chỉ có nước ăn cám vì hội vỡ, lấy đâu kinh phí, kinh phiếc đổ vào mồm?
Mình bảo:
- Anh chịu các chú, thời buổi suy thoái toàn diện này, còn mở ra được cái hội lông bông này ra được không phải chuyện đùa!
Thằng í cáu:
- Sao bác lại bảo hội của em là “hội lông bông”? Bác nói với em thế, nể tình bấy lâu mình là chỗ tâm “dao”, em bỏ qua. Bác mà nói với thằng khác trong hội em chúng nó không bỏ qua đâu!
- Chúng đánh anh à?
- Chả ai đánh, nhưng anh khốn khó là cái chắc. Thời buổi này có thằng ngu nào mà ra mặt sinh sự với anh? Chúng chỉ đòn gió là anh cũng đủ chết vì mệt mỏi rồi.
Mình đâm hoảng. Chả nhẽ chuyện này có thật vậy sao? Có thật xã hội đen xâm nhập đời sống chả thiếu “mặt trận” nào?
Nhưng có lẽ cu này nói đúng. Chả phải đâu xa, mới gần đây mình vừa bị một thằng “cùng hội cùng thuyền” chơi cho một nhát, đánh thẳng vào niêu cơm nhà mình. Thằng ấy thậm cao tay, nó nhân danh học thuật, nhân danh lý thuyết cơ bản, sơ khai, sơ sài, khái niệm chân lí, nhân danh những cái mả mẹ  gì gì..người ta vẫn dùng mòn nhẵn đi rồi. Mình biết mà chả làm gì được vì là số ít. Nhóm lợi ích của hắn lại quá đông. Quyền lợi là thứ keo gắn kết không thể nào lay chuyển nổi bọn chúng. Dù anh có thành thực, tâm huyết đến đâu chúng cũng không dại gì ủng hộ anh để cháy thành vạ lây. Cái tâm địa cao đẹp ngàn đời nay của dân mình là vậy.. Thực là cao tay. Chỉ có giời cao đất dày biết và thời gian mới nhận biết cái trò ma cô này của hắn.
Mình bỏ đi chơi vu vơ thế này một phần là do cú đánh ngầm này. Phàm là những anh có bệnh “sĩ” như mình, chỉ một chiêu này cũng đau âm ỉ khá lâu. Không hẳn vì niêu cơm vơi mất một góc, mà còn vì “Danh dự, tự hào”, tự ái, tự trọng bỏ mẹ gì gì nữa.

Nghĩ lại trong cái rủi có cái may. Biết đâu nhờ thế mình tỉnh táo hơn, nhận chân giá trị cuộc sống hơn, làm cái đáng làm hơn?..
Đang nghĩ liên thiên như thế thằng bỏ mẹ kia bảo:
- Bác không bận mời bác quá bộ vào thăm quan hội mở hôm nay của bọn em. Có gì góp ý cho chúng em. Hội mới thành lập, kinh nghiệm còn nghèo, còn non lắm.. Trưa nay bác ở lại uống với bọn em chén rượu.. Trong hội em nói để bác biết, chả phải toàn bọn sìu sìu ển ển cả đâu. Đại gia, quan chức cũng có vài người. Có khi mấy ông này bác quen..
Không hẳn vì cuộc rượu hắn mời. Mấy cái “nhân” hắn vừa nói, gợi cho mình chút tò mò. Biết đâu thêm chuyện hay, thêm ý đồ “sáng tạo” trong lúc chán nản không nghĩ ra được, không muốn viết bất cứ chuyện gì?
Còn góp ý ư? Đây là trò đùa kinh khủng nhất! Đừng có góp ý mà làm gì, chỉ họa vào thân. Nếu không cũng mất lòng mất bề, mình không dại.
Làm người ai chả muốn được khen vợ mình đẹp, con mình ngoan? Chê nó sứt môi lồi rốn, chả có nước mà uống, ở đấy mà góp ý!
Chuyện nhỏ đã vậy, huống chi những việc tày đình?
**
Ngày nay những con chim tự do còn rất ít. Chim đẹp và quý như công, dũng mãnh như đại bàng kể như tuyệt chủng. Có chăng còn đám chim sâu, chim chích bé bỏng, những chú chìa vôi nhấp nhẩy ngoài mé sông. Hoặc những con kền kền hôi hám chuyên ăn xác chết ở đâu đó trên dãy Himalaya. Cả đến giống bìm bịp một thời không ai quan tâm cũng không còn được bao nhiêu. Nay bảo ngâm rượu uống, “hay” cho cái “của nợ” làm việc bốn tốt ( Bạn đừng cho là mình có ý xỏ xiên, ý mình là 1, tốt cho chuyện ỉa đái, 2 đẻ cái sinh con, 3, tốt cho tâm hồn lại láng, dễ xuất bản thơ, 4, tốt cho dễ ngủ, quên hết hoặc kệ con mẹ sự đời ). Bìm bịp bây giừ cũng thành ra hiếm hoi!
 Lòng tham lam của con người, ô nhiễm và thay đổi khí hậu đã khiến loài có cánh này đến sát bờ tận vong. Ngay cả đến chim khiếu, chào mào cũng đã là loài chim quý hiếm. Họa mi ngày càng ít dần. May thay cho mấy thứ chim này. Nhờ có tiếng hót, lại dễ nuôi nhốt trong lồng nên chúng còn sống sót. Chưa có ai dịch được ngôn ngữ của loài chim, nên chẳng biết tâm sự của chúng thế nào, nhưng chắc chắn là chúng chẳng vui sướng gì ở cơ may ấy.
Thiếu bầu trời, nắng và gió sự tồn tại trên đời của chúng giờ đây phỏng có ích gì?
Mình nghĩ nếu chúng còn sót lại, ngày nào đó chúng cũng phải tuân theo quy luật của tiến hóa. Đôi cánh không cần đến nữa sẽ rụng đi hoặc ngắn lại. Hoặc sẽ trở thành hai chi trước như lũ chuột, lũ chồn cáo mà thôi!
Ý nghĩ ấy làm mình mất hứng thú khi thằng bỏ mẹ đưa mình đi thăm những dãy lồng dài treo trên các sợi dây thép cột vào dãy cột bê tông. Lũ chim tự nhiên hôm nay như phởn chí, quên hết thân phận của mình là để mua vui cho kẻ khác. Chúng gặp đồng loại có đủ đực cái, đủ giai cấp và tầng bậc mà, cứ hót vóng vót liên tu tì trận. ( Đừng nghĩ rằng loài chim bình đằng và không có giai cấp nhé. Giai cấp là tố chất tự nhiên, không phải muốn có, hay không có mà được. Nó như rừng cây có cây to, cây nhỏ. Ngay xè xè bọn cỏ vẫn còn có giai cấp tầng bậc nữa là. Ý nghĩ triệt tiêu nó, bây giờ xem ra là chuyện khôi hài mẹ nó rồi). Mình cay đắng nghĩ thế, tiếc cho một thời khờ khạo, cả tin đến ngu xuẩn của mình.
Cách một quãng có đến hơn chục chiếc xe bốn chỗ bóng lộn, ầm thầm núp dưới bóng cây. Người ta phải để nơi kín đáo như thế để tránh phản xạ ánh nắng từ nước sơn bóng nhoáng từ cửa kính hắt lại, làm ảnh hưởng đến lũ chim.
Phía bên ngoài chỗ đó một chút căng một cái bạt rộng. Có đến vài chục ông phục phịch, thoát vị má và mấy mụ nạ dòng móng tay không sơn màu đỏ như ngày nào, giờ là màu tím ngắt thủy chung.
Thằng chủ tịch trym giới thiệu mình với mọi người. Cả bọn ơ hờ bắt tay. Mình cứ ghê ghê khi có cảm giác đang đụng vào những chiếc găng nhồi bông lạnh và xũng nước. Chả biết mấy ông mấy bà ấy “Bông dua” “OK” hay “Hảo lớ” cái quái gì đấy, mình nghe không rành. Có lẽ tại lúc đó tâm trạng mình không tốt, sự chú ý chưa được thúc đẩy lên cao đủ mức cần thiết để có thể nghe rành rọt. Cũng có thể tại họ lạ hoắc..những con người của thế giới phía bên kia, thế giới khác, cực kì xa cách với mình..

Phải công nhận tay nào nó vẽ tấm phông cho hội trym này có đầu óc phóng khoáng. Bầu trời thì xanh lơ, lớt phớt mây hồng gợi cho người ta mơ về cõi hoang đàng, í quên thiên đàng ( xin lỗi sự nhầm lẫn). Góc bên phải là cây đa già, cụt mất phần ngọn không hiểu do gió bão hay do sâu bọ? Được cái sót lại ba nhánh cành hãy còn xanh tốt, đang thả rễ “sinh di” tràn lên mặt đất. Trong đám rễ xum xuê đó dầy rẫy các loại tổ chim. ( Đương nhiên không có tổ của công, trĩ, đại bàng ).
 Đậu chót vót chỗ cao nhất là chú vẹt có màu lông xanh biếc, với cái mỏ đỏ quặp xuống như đang ngậm cái gì. Rải rác trên nền trời là từng đám chim én, báo hiệu mùa xuân. Hình ảnh này không thích hợp lắm, vì bây giờ đang là tháng tư, còn báo hiệu báo hiếc gì nữa?
Thằng chủ tịch Trym bảo: “ Cái này em làm đấy anh thấy có được không?” Mình biết tỏng đây là sản phẩm Photosop, công nghệ in ấn thời bây giờ, nhưng chả nên bóc mẽ nó làm gì. Sự khoác lác của nó có mặt tốt, hướng mỹ, hướng thiện và căn bản nhất là không hại đến ai. Một bức bích họa loại này giá trị nghệ thuật chưa đến nỗi người ta phải tranh cãi, kiện cáo về bản quyền. Nó yêu cái đẹp, thích sang kệ nó, có làm sao? Miễn nó đừng nhân cái này, vụ lợi riêng cho mình nó là được!
Ngày thường chả thấy chim chóc đâu, hôm nay ở đâu ra thế không biết. Lụa đỏ che trym rợp cả góc trời. Mình nhìn suýt hoa cả mắt. Cái màu.. nếu tim mạch không tốt là dễ tụt huyết, hoặc tăng sông.
Cuộc chọi bắt đầu. Tiếng bàn tán thì thào lan tỏa, rồi tăng dần. Từng cặp một hai con vào trận. Có lẽ duy nhất chỉ giống chim họa mi này mới có nhu cầu để thể hiện như thế.
Cứ một con trống lại phải có một con mái đi kèm làm cổ động viên nó mới chịu giao đấu. Bằng không một mình con đực, xua thế nào cũng không kết quả. Nó cứ ì ra mặc cho chủ chim muốn làm gì thì làm. Giả dụ có giết chết nó cũng vậy thôi.
Mình quên không mang kính. Cặp mắt mù dở chỉ có thể thấy chúng loang loáng lăn xả vào nhau. Đánh miếng trên hay miếng dưới, tiểu nhân hay quân tử, chịu chết, chả hiểu gì. Với lại cái gì cũng phải có chuyên môn, chuyên nghiệp của nó. Mình người ngoại đạo, biết đeck gì mà tham gia?
Bỏ về ngay sợ chủ tịch trym phật ý. Chả gì mình với hắn cũng là chỗ láng giềng. Nó lại đang phụ trách công tác môi trường tiểu khu. Phật ý nó có ngày xe rác xả ngay trước nhà không biết chừng. văn hóa ném cứt, ném chuột chết đang có cao trào phát triển, đừng dại mà dây với hắn. Tình trạng chung của các loại hội bây giờ là khá phức tạp. Tránh voi chả xấu mặt nào. Mình chưa quên bài học gây nên bởi tên cùng hội với mình. May mà chuyện đó mới chỉ ảnh hưởng tí ti vào phần mềm đời sống. Chưa phạm đến phần cứng của tư tưởng, tinh thần, ý thức, thái độ bị cương lên như một số trường hợp từng diễn ra gần đây ở chỗ nọ chỗ kia!

Cuối cùng cuộc thi hội cũng kết thúc. Trò hay đến đâu cũng không thể kéo dài mãi. Chủ tịch Trym phấn khởi ra mặt vì hôm nay trym của hắn được giải nhất.

Không hiểu sao một thằng hạ đẳng, hạ cấp như hắn lại luôn luôn thắng trong các cuộc thì?
Chấm.
Mất một buổi sáng cho một việc ngớ ngẩn vừa rồi.
Nhưng mà thôi, có phải ngày nào ta sống cũng đều có ích, có kết quả, có ý nghĩa cả đâu?
Cuộc đời vốn không dài và đầy rẫy phí phạm vô nghĩa lý như thế đấy, biết phải làm sao?

=======

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ông Trịnh Xuân Thanh bị khai trừ Đảng, nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng thì sao?



QUỐC TOẢN



(GDVN) - Những vi phạm liên quan tới ông Trịnh Xuân Thanh chắc chắn phải có tính hệ thống, có sự tham gia của các cơ quan có thẩm quyền, đặc biệt là đơn vị quản lý...

Cứ thế này thì người ta sẽ nghĩ bộ máy nhà nước chỉ toàn "con ông, cháu cha"Hậu Giang triệu tập cán bộ, ông Trịnh Xuân Thanh bị đề nghị khai trừ khỏi ĐảngÔng Trịnh Xuân Thanh có được phép ra khỏi Đảng trong thời điểm này hay không?Bộ Công Thương thay lãnh đạo Vụ Tổ chức cán bộ




Cần làm rõ trách nhiệm của ông Vũ Huy Hoàng 


Ngày 8/9, Ban Bí thư đã họp để xem xét thi hành kỷ luật ông Trịnh Xuân Thanh, Tỉnh ủy viên, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Hậu Giang nhiệm kỳ 2011- 2016.
Sau khi xem xét Báo cáo của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban Bí thư kết luận: Trong thời gian từ năm 2007-2013, trên các cương vị là Phó Bí thư Đảng ủy, Tổng Giám đốc, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng Công ty cổ phần xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), mặc dù đã có kiến nghị, cảnh báo của các cơ quan thanh tra, kiểm toán về tình hình thua lỗ và tiềm ẩn thua lỗ, nhưng ông Trịnh Xuân Thanh cùng với Ban Thường vụ Đảng ủy, Hội đồng quản trị, Ban Tổng Giám đốc, Ban Kiểm soát Tổng Công ty đã thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, quản lý điều hành.
Thiếu kiểm tra, giám sát, làm trái các quy định của pháp luật về quản lý kinh tế, để xảy ra nhiều sai phạm và thua lỗ 3.298,27 tỷ đồng (giai đoạn 2011-2013), nhiều tổ chức, cá nhân trong tổng công ty bị kỷ luật và xử lý hình sự.
Kết luận của Ban Bí thư cũng chỉ rõ, ông Trịnh Xuân Thanh là người chịu trách nhiệm chính về các khuyết điểm, vi phạm và thua lỗ ở PVC, lãnh đạo Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam đánh giá không hoàn thành nhiệm vụ và cho thôi các chức vụ Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị.
Trao quyết định bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh (ngoài cùng bên trái) làm Vụ trưởng, Ban đổi mới doanh nghiệp thuộc Bộ Công thương. Ảnh: Báo Công thương.
Ông Trịnh Xuân Thanh không đủ điều kiện, tiêu chuẩn để được đề bạt, bổ nhiệm, quy hoạch các chức vụ cao hơn và không thuộc diện cán bộ luân chuyển theo Thông báo kết luận số 146-TB/TW, ngày 4/10/2013 của Bộ Chính trị khóa XI.
Nhưng ông Trịnh Xuân Thanh vẫn đề nghị và để các cơ quan chức năng làm quy trình tiếp nhận, bổ nhiệm các chức danh lãnh đạo ở Bộ Công Thương và tỉnh Hậu Giang là thể hiện sự thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm và thiếu gương mẫu.
Căn cứ nội dung, tính chất, mức độ vi phạm, căn cứ Quy định số 181-QĐ/TW của Bộ Chính trị khóa XI về xử lý đảng viên vi phạm, Ban Bí thư đã nhất trí rất cao (biểu quyết 100% bằng phiếu kín) quyết định thi hành kỷ luật bằng hình thức khai trừ ra khỏi Đảng đối với ông Trịnh Xuân Thanh.
Nhiều ý kiến cho rằng, khi PVC thua lỗ, nhưng ông Trịnh Xuân Thanh vẫn được đề bạt, bổ nhiệm, luân chuyển lên các vị trí lãnh đạo là có dấu hiệu bất thường. 
Câu hỏi đặt ra là: Việc ông Trịnh Xuân Thanh gây thất thoát hơn 3.000 tỷ đồng nhưng vẫn được  điều lên làm Chánh Văn phòng Ban Cán sự Đảng Bộ Công thương, điều về Hậu Giang làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang! Vậy trách nhiệm của ông Vũ Huy Hoàng - nguyên Bộ trưởng Bộ Công thương tới đâu?
Về việc này, hôm 9/9, trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, Đại biểu Quốc hội Bùi Văn Xuyền - Ủy viên thường trực Uỷ ban Pháp luật của Quốc hội cho rằng, ngoài việc xem xét trách nhiệm của ông Trịnh Xuân Thanh, cần thiết phải xem xét trách nhiệm của người đứng đầu, liên quan trực tiếp về công tác quản lý, đề bạt, bổ nhiệm cán bộ.
“Những vi phạm liên quan tới ông Trịnh Xuân Thanh chắc chắn phải có tính hệ thống, có sự tham gia của các cơ quan có thẩm quyền, trong đó đặc biệt là đơn vị quản lý. 
Một mình ông Thanh không thể làm được việc đề bạt, bổ nhiệm, luân chuyển cán bộ. Bản thân ông Thanh chỉ là đối tượng được đề bạt, bổ nhiệm, luân chuyển”, Đại biểu Bùi Văn Xuyền nêu quan điểm.
Đại biểu Quốc hội Bùi Văn Xuyền - Ủy viên thường trực Uỷ ban Pháp luật của Quốc hội (ảnh: Báo Thanh tra).
Đại biểu Bùi Văn Xuyền cho biết thêm, việc PVC xảy ra thua lỗ có trách nhiệm của ông Trịnh Xuân Thanh. Mặt khác, quá trình thực hiện đề bạt bổ nhiệm, ông Thanh không trung thực thông tin trong hồ sơ là lỗi do cán bộ này.
“Lỗi của ông Thanh một phần, thế nhưng việc tổ chức kiểm tra không đến nơi đến chốn mới xảy ra việc “con voi chui lọt lỗ kim”.
Do đó, phải làm rõ trách nhiệm của từng giai đoạn một, từ việc đề xuất đến việc quyết định đề bạt, bổ nhiệm, tiếp nhận.
Những người có liên quan tới việc đề bạt, bổ nhiệm, luân chuyển ông Thanh cũng cần phải làm rõ".
Từ vụ việc nêu trên, Đại biểu Bùi Văn Xuyền nhận định, cơ chế chịu trách nhiệm của người đứng đầu là khâu yếu nhất trong công tác cán bộ hiện nay.
“Chế độ làm việc tập thể, phân công phân nhiệm, trách nhiệm quản lý từng lĩnh vực không rõ ràng, dẫn tới việc xử lý trách nhiệm người đứng đầu chưa đầy đủ. Lỗi này có tính hệ thống. 
Cứ có "tội" là... ốm
Trước đó, trong cuộc trao đổi với báo giới Bí thư tỉnh ủy Hậu Giang Trần Công Chánh cho biết: "Hiện tại, ông Trịnh Xuân Thanh đang trong giai đoạn xin nghỉ phép để đi chữa bệnh".
Tuy nhiên, ông Thanh sau khi hết phép vẫn không có mặt tại cơ quan để làm việc.
Tiếp đó, hôm 8/9, Thường trực Tỉnh ủy đã có công văn triệu tập ông Trịnh Xuân Thanh để báo cáo những vấn đề có liên quan.
Tuy nhiên, tới thời điểm hiện tại, việc ông Trịnh Xuân Thanh đang ở đâu vẫn còn là ẩn số.
Trước những thông tin nêu trên, PGS.TS Bùi Thị An, Đại biểu Quốc hội khóa XIII (đoàn Hà Nội) phân vân: "Tôi thấy rất kỳ lạ! Tất cả mọi người khi được đề bạt hay bổ nhiệm thì rất vui, phấn khởi. Nhưng đến lúc bắt đầu xảy ra chuyện liên quan tới mình thì kiểu gì cũng có sự cố. Lý do có thể là ốm đau, bệnh tật...
Tất nhiên có những chuyện bất ngờ, đột biến xảy ra với con người là điều bình thường. Nhưng hiếm có sự trùng hợp ngẫu nhiên nào xảy ra nhiều lần, đối với nhiều người và đúng thời điểm đến vậy. Tôi nhớ rằng từng cấp đều có ban quản lý, theo dõi sức khỏe cán bộ cả đấy!".
PGS.TS Bùi Thị An (ảnh: NGỌC QUANG).
Về việc đề bạt, bổ nhiệm, luân chuyển ông Trịnh Xuân Thanh, PGS.TS Bùi Thị An cho rằng, cần làm rõ trách nhiệm của những người có liên quan.
"Rõ ràng trong quản lý hoạt động kinh tế, công tác cán bộ, ông Trịnh Xuân Thanh là người có lỗi. Nhưng ông Thanh chỉ có quyền đề đạt nguyện vọng, nêu ý kiến của mình.
Bản thân ông Thanh làm sao có thể tự ý ký quyết định bổ nhiệm, luân chuyển cho mình được. Do đó, phải làm rõ từng khâu trong công tác cán bộ liên quan tới ông Trịnh Xuân Thanh.

Bên cạnh đó, phải làm rõ ai đã "chống đỡ" cho ông Trịnh Xuân Thanh trước những vi phạm nêu trên. Vấn đề này, Bộ Công thương phải giải trình rõ và quy trách nhiệm đến cùng. Như vậy mới công bằng", PGS.TS Bùi Thị An cho biết.
Quốc Toản
http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Ong-Trinh-Xuan-Thanh-bi-khai-tru-Dang-nguyen-Bo-truong-Vu-Huy-Hoang-thi-sao-post170773.gd

Phần nhận xét hiển thị trên trang