Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Có một ý thức vĩ đại kết nối tâm trí mỗi chúng ta và giữa vạn vật


Tồn tại "Một Tâm Trí" vĩ đại kết nối ý thức của vạn vật - ý tưởng này giống như dùng cỗ máy Cerebro trong phim X-men để kết nối với ý thức của mọi người. (Ảnh: 20th Century Fox)
Tồn tại "Một Tâm Trí" vĩ đại kết nối ý thức của vạn vật - ý tưởng này giống như dùng cỗ máy Cerebro trong phim X-men để kết nối với ý thức của mọi người. (Ảnh: 20th Century Fox)
Trong cuộc phỏng vấn dưới đây, tác giả, tiến sĩ Larry Dossey về quyển sách mới của ông có tựa đề ‘Một Tâm Trí’. Ông là một trong những cha đẻ của phong trào y học tổng thể (cách điều trị cân nhắc đến tất cả các nhân tố của con người – cơ thể, tâm trí, tâm linh và cảm xúc- để đạt tới sức khỏe tối ưu).
–***—
1. Frank Lipman: Cuốn sách Một Tâm Trí (One Mind) của ông đề cập đến điều gì?
Larry Dossey: Cuốn sách này thảo luận về bản chất của tâm trí chúng ta. Tôi chứng minh rằng tâm trí của chúng ta không chỉ giới hạn trong bộ não hay cơ thể như chúng ta vẫn thường được dạy, mà nó còn mở rộng vô hạn ra bên ngoài. Tâm trí của chúng ta không có giới hạn hay biên giới, nên chúng sẽ hòa lẫn với tất cả tâm trí của các sinh mệnh khác để hình thành Một Tâm Trí tổng thể.
Cái tâm trí rộng lớn hơn này dường như không có giới hạn về thời gian, nên nó bất tử và trường tồn vĩnh viễn. Nó cũng là một nguồn trí tuệ và sáng tạo lớn lao. Bức tranh này được dựa vào rất nhiều các bằng chứng cũng như nhiều trải nghiệm phong phú của con người, mà tôi trình bày một cách chi tiết đầy đủ trong cuốn sách.
Vì vậy, về cơ bản cuốn sách này nói đến kích cỡ của tâm trí —nhỏ, trung bình, lớn, ngoại cỡ, hay thậm chí là vô hạn.
Nó nói về mỗi tâm trí của cá nhân chúng ta không chỉ độc lập đơn lẻ, mà còn được kết nối trong Một Tâm Trí như thế nào.
Điều này nói về các mối quan hệ của chúng ta — cách thức bộ não của chúng ta kết nối với nhau và với tất cả các sinh mệnh trên Trái đất, và tại sao điều này lại tối quan trọng đối với sự sinh tồn của chúng ta.
Tôi muốn nói rằng anh, người phối ngẫu của anh, con cái, anh chị em, người yêu, tổ tiên, hậu thế, và ngay cả mẹ vợ và con chó, con mèo của anh, tất cả đều là các thành viên của một ý thức bao quát hơn: Một Tâm Trí [đơn nhất tổng thể] (the One Mind)
Trong thế kỷ 20, chúng ta đã tách riêng phần tâm trí ra để phân tích. Nay tôi đang đặt nó trở lại.
Chúng ta được dạy rằng tâm trí của chúng ta được phân mảnh, được phân chia thành tiền ý thức, tiềm ý thức, vô thức, và vô thức tập thể. Cuốn sách này trái lại sẽ nhìn xuyên qua phía đầu bên kia của kính viễn vọng. Nó cho thấy rằng các tâm trí riêng lẻ của chúng ta là một phần của chỉnh thể ý thức lớn hơn, một tầng ý thức bao hàm tất cả các loại tâm trí — quá khứ, hiện tại, và tương lai, con người lẫn phi con người.
Một Tâm Trí, cơ chế mà tâm trí đơn lẻ của chúng ta là một phần của một ý thức lớn hơn và tại sao nó lại quan trọng. (Hình ảnh: drfranklipman.com)
Một Tâm Trí, cơ chế mà tâm trí đơn lẻ của chúng ta là một phần của một ý thức lớn hơn và tại sao nó lại quan trọng. (ảnh: drfranklipman.com)
2. Frank Lipman: Tại sao điều này lại quan trọng?
Larry Dossey: Việc nhận thức ra điều này là hy vọng lớn nhất cho sự tồn vong của chúng ta trên Trái đất. Chỉ bằng cách nhận thức ra, tại tầng cảm xúc sâu thẳm nhất, sự liên kết của chúng ta với nhau và với chính Trái đất này thì chúng ta mới có thể đủ can đảm để đưa ra những quyết định khó khăn cần thiết cho sự sinh tồn. Vì vậy quyển sách này là về việc sinh tồn — cứu lấy Trái Đất và chính chúng ta.
Alice Walker đã từng nói: “Bất cứ điều gì chúng ta yêu quý đều có thể được cứu” – tôi cho rằng, bao gồm Trái đất, bản thân chúng ta, con cái chúng ta, và thế hệ kế cận mà vẫn chưa được sinh ra. Cuốn sách Một Tâm Trí sẽ hỗ trợ chúng ta liên kết và thống nhất với tất cả những gì còn lại, từ đó có thể chia sẻ tình yêu đến muôn loài. Một Tâm Trí sẽ giúp chúng ta tái lập sự thần thánh của thế giới này.
Làm sao chúng ta biết được Một Tâm Trí như vậy thực sự tồn tại?
Ví dụ về Một Tâm Trí hiện diện ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta. Đây không phải chỉ là triết học thuần túy. Từ thời kỳ này đến thời kỳ khác, chúng ta đều trải nghiệm các sự kiện mà sẽ chỉ có ý nghĩa khi tâm trí của chúng ta kết nối với nhau.
Tình yêu của một người mẹ dành cho đứa con là một phạm trù nghiên cứu về sự thống nhất, trong đó khoảng cách và biên giới vật lý không có ý nghĩa. Bất cứ ai đã từng yêu sâu đậm sẽ trải nghiệm được điều tương tự: một sự kết nối giữa hai người trong đó khái niệm về “người kia” không còn nữa. Gần đây có nổi lên khoa phả hệ, tức nghiên cứu về nguồn gốc gia đình. Người ta có thể xem đó là nỗ lực tái thiết mối liên kết và sự khao khát một sự hòa hợp làm một.
Hơn thế nữa, con người thường trao đổi suy nghĩ, cảm xúc, và thậm chí cả những cảm giác vật lý ở khoảng cách xa. Điều này đặc biệt phổ biến giữa những người có cảm xúc gần gũi với nhau. Ví dụ cổ điển là một bà mẹ mà “tự nhiên biết được“ rằng con bà đang gặp nguy hiểm, mặc dù đang ở cách đó rất xa — như thể bà mẹ và đứa con có cùng một tâm trí và ý thức chung vậy.
Ví dụ khác: Con người thường có thể thu thập kiến thức về sự vật theo những cách không thể lý giải được. Lấy ví dụ, nhà phát minh vĩ đại Thomas Edison từng nói:
“Tôi chưa bao giờ tạo ra bất cứ cái gì. Tôi thu nhận cảm hứng từ Vũ trụ rộng lớn và diễn đạt chúng ra”.
Ví dụ khác: Những thiên tài, vốn thường có xu hướng mắc các khuyết tật về mặt tâm trí, không thể đọc, và không có khả năng học, nhưng lại có thể đưa ra những thông tin chi tiết mà họ lý ra không thể biết được. Vậy những kiến thức này đến từ đâu? Tôi cho rằng họ đã kết nối với một kho trí tuệ gọi là Một Tâm Trí.
Con người thường hay có những giấc mơ chi tiết về những sự kiện xảy ra trong tương lai, mà tôi đã dành cả quyển sách có tựa đề Quyền năng của Linh cảm để thảo luận về nó.
Các trải nghiệm cận tử là một cánh cổng dẫn đến Một Tâm Trí. Mười triệu người Mỹ đã trải nghiệm hiện tượng này. Điểm đặc trưng của những trải nghiệm loại này là một sự thống nhất với tất cả những thứ ngoài kia — một nhận thức quá đỗi sâu sắc đến nỗi đã làm cuộc sống của họ biến đổi sau khi hồi phục.
Tôi thảo luận một loạt các trải nghiệm khác nhau thuộc loại này. Chỉ đơn giản là không có cách nào giải thích những việc như vậy bằng quan điểm truyền thống – cho rằng tâm trí của chúng ta bị giới hạn bởi bộ não, rằng chúng ta thu thập thông tin chỉ qua các giác quan vật lý, và rằng tâm trí của chúng ta đứng cách biệt với tâm trí của người khác. Cần phải có một tầm nhìn lớn hơn về ý thức — cái mà tôi gọi là Một Tâm Trí.
Bằng chứng cho thấy tâm trí của chúng ta không bị giới hạn bởi bộ não và thân thể. Và nếu nó không giới hạn hay hạn chế vào những địa điểm đặc định trong không gian, thì các tâm trí cá nhân của chúng ta phải hòa hợp với nhau theo một cách thức nào đó, trong Một Tâm Trí.
Các lợi ích là vô cùng lớn. Nếu tâm trí của từng cá nhân chúng ta không có biên giới và hòa lẫn vào với tất cả những tâm trí khác, thì điều đó có nghĩa là chúng ta có thể tiếp cận tất cả trí tuệ và khả năng sáng tạo có thể. Và vì Một Tâm Trí là vô hạn định không chỉ trong không gian mà cũng còn trong thời gian, nên nó phải là bất tử, theo một cách hiểu nào đó. Vì vậy cách nhìn nhận theo Một Tâm Trí cũng đảm bảo cho chúng ta sự tồn tại sau cái chết thể xác.
Frank Lipman: Từ đâu mà ông nảy sinh ra ý tưởng này?
Larry Dossey: Khái niệm về Một Tâm Trí đã xuất hiện trong một khoảng thời gian dài. Chúng ta có thể lần theo nguồn gốc của nó trong triết học Ấn Độ cổ đại 3.000 năm về trước, khi nó được gọi là các Ghi chép Akashic. Nó vang dội trong khái niệm của đạo Hindu về sự hợp nhất giữa thần và người: tat tvam asi (Bạn là như thế đó).
Rất nhiều truyền thống coi trọng trải nghiệm về Một Tâm Trí. Nó đã được gọi bằng những cái tên khác nhau như Ngộ trong Thiền, samadhi (hay Định) trong Yoga, fana trong đạo Xufi, và ý thức Thiên Chúa trong Công giáo. Các thuật ngữ khác bao gồm ý thức vũ trụ, khai ngộ, giác ngộ, v.v…
Việc trải nghiệm Một Tâm Trí, bất kể nó được gọi tên như thế nào, bao gồm một sự lĩnh hội trực tiếp về vũ trụ và vạn vật trong nó như Một Thể Duy Nhất mà không có các đường phân chia hay sự phân loại bên trong. Tất cả mọi thứ được kết nối với tất cả mọi thứ khác. Sự phân chia và sự ngăn cách là ảo giác không có thật. Như nhà tâm lý học Lawrence LeShan đã viết: “Không có sự phân cách giữa các thực thể, dù là thời gian hay không gian. Toàn bộ vũ trụ được nhận thức là ‘một thể duy nhất chứ không thể là hai”. Trải nghiệm này mang theo nó một cảm giác là một người đã thâu tóm được Chân lý không thể sai lệch. (Nguồn: Lawrence LeShan, Landscapes of the Mind. Guilford, CT: Eirini Press; 2012: 91).
Ở đây có sự ám chỉ đến ý tưởng trong Kinh Tân Ước. Thánh Paul đã nói đến “sự an lành của Chúa, vượt quá tất cả sự hiểu biết [của nhân loại]”. Như nhà nghiên cứu thần thoại Joseph Campbell đã nói, Chúa Giê-su nói rằng vương quốc của thiên đàng nằm ở bên trong. Ai ngự trị ở thiên đàng? Các vị Thần. Điều này có nghĩa là, Campbell nói, Chúa là ở bên trong mỗi con người — một thực thể vô tận, không giới hạn, bất tử.
Một người Mỹ theo chủ nghĩa tiên nhiệm (transcendentalists) đã ủng hộ khái niệm Một Tâm Trí — ý tưởng của Emerson về Oversoul (một linh hồn thần thánh tràn ngập toàn vũ trụ và bao chứa hết thảy linh hồn của con người – chú thích của người dịch).
Khái niệm vô thức tập thể của nhà tâm lý học người Thụy Điển Carl Jung là một phiên bản của Một Tâm Trí.
William James, người được mệnh danh là cha đẻ của ngành tâm lý học Mỹ, là một người ủng hộ sự tồn tại của một tâm trí đơn nhất, tập thể.
Rất nhiều các nhà khoa học vĩ đại trong nhiều lĩnh vực khác nhau đã ủng hộ ý tưởng này. Ví dụ như, ý tưởng này đã xuất hiện trong ngành vật lý học hiện đại trong các tác phẩm của nhà vật lý đoạt giải Nobel Erwin Schrödinger, mà những phương trình sóng của ông đã đóng góp nền tảng cho lý thuyết vật lý lượng tử. Nhà vật lý học nổi tiếng David Bohm cũng ủng hộ mạnh mẽ ý tưởng về một tâm trí đơn nhất, bao hàm hết thảy, trong đó bao gồm tất cả tâm trí của từng cá nhân.
Vì vậy ý tưởng về Một Tâm Trí đã xuất hiện cả thiên niên kỷ trước đây và vẫn tiếp tục cho đến ngày nay, và nó đã được củng cố bởi một số những nhân vật lỗi lạc nhất trong khoa học và tâm lý học hiện đại.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiểu sử nhạc sĩ Văn Cao

image
Nhạc sĩ Văn Cao

Nhạc sĩ Văn Cao tên thật là Nguyễn Văn Cao, sinh ngày 15 tháng 11 năm 1923 tại Lạch Tray (nay là phường Lạch Tray, quận Ngô Quyền), thành phố Hải Phòng, nhưng quê gốc ở thôn An Lễ, xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Xuất thân trong một gia đình viên chức, cha của ông vốn là giám đốc nhà máy nước Hải Phòng. Thuở nhỏ, NS Văn Cao học ở trường tiểu học Bonnal, sau lên học trung học tại trường dòng Saint Josef, là nơi ông bắt đầu học âm nhạc.

Năm 1938, khi mới 15 tuổi, vì gia đình sa sút, Văn Cao bỏ học sau khi kết thúc năm thứ hai bậc thành trung. Ông làm điện thoại viên ở sở Bưu điện tại Hải Phòng, nhưng được một tháng thì bỏ việc.

Cuối những năm 1930, Tân Nhạc Việt Nam ra đời. Ở Hải Phòng khi đó tập trung nhiều nhạc sĩ tiên phong như Đinh Nhu, Lê Thương, Hoàng Quý… ông tham gia vào nhóm Đồng Vọng của Hoàng Quý cùng Tô Vũ, Canh Thân, Đỗ Nhuận… và bắt đầu sáng tác ca khúc đầu tay là “Buồn Tàn Thu” vào năm 16 tuổi. Cùng nhóm Đồng Vọng, ông còn sáng tác một số ca khúc hướng đạo vui tươi khác như“Gió núi”, “Gò Đống Đa”, “Anh Em Khá Cầm Tay”.

image

image
image

Cũng trong thời gian ở Hải Phòng, Văn Cao làm quen với Phạm Duy, khi đó là ca sĩ trong gánh hát Đức Huy. Phạm Duy chính là người đã hát “Buồn Tàn Thu”, giúp ca khúc trở nên phổ biến. 

Năm 1940, Văn Cao có một chuyến đi vào miền Nam. Ở Huế, Văn Cao đã viết “Một đêm đàn lạnh trên sông Huế”, được coi là bài thơ đầu tay.

image

Năm 1942, nghe theo lời khuyên của Phạm Duy, ông rời Hải Phòng lên Hà Nội. Ông thuê căn gác nhỏ số 171 phố Mongrant – nay là 45 Nguyễn Thượng Hiền – và theo học dự thính tại Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương. Ông còn làm thơ, viết truyện đăng trên Tiểu thuyết Thứ Bảy.

Năm 1943 và 1944, Văn Cao hai lần xuất hiện trong triển lãm Salon Unique tổ chức tại nhà Khai trí Tiến Đức, Hà Nội với các bức tranh sơn dầu: “Cô Gái Dậy Thì”, “Sám Hối”, “Nửa Đêm”. Đặc biệt tác phẩm “Cuộc Khiêu Vũ Những Người Tự Tử” (“Le Bal aux suicidés”) được đánh giá cao và gây chấn động dư luận. Tuy được báo chí khen ngợi, nhưng tranh của ông không bán được. Ông trải qua một thời gian dài ở Hà Nội trong thiếu thốn. Cùng bạn bè, ông thường phải đứng bán các tác phẩm của mình trên các đường phố Hà Nội, Hải Phòng.

image

image
image
Trong giai đoạn sáng tác đầu tiên, giống như những nhạc sĩ tiền chiến khác, ông viết các nhạc phẩm trữ tình, nhưng ít ảnh hưởng bởi chủ nghĩa lãng mạn Pháp mà mang nặng âm hưởng phương Đông. Từ ca khúc đầu tay “Buồn Tàn Thu”, ông đã sử dụng ngũ cung để viết về một hình ảnh quen thuộc trong nghệ thuật châu Á: người phụ nữ đan áo ngồi chờ đợi. Sau “Buồn Tàn Thu”, ông còn viết hai ca khúc khác về mùa thu là “Thu Cô Liêu” và “Suối Mơ”. Trong đó “Suối Mơ” vốn là một đoạn của bản “Trương Chi 1” được ông phát triển thêm và cùng NS Phạm Duy hoàn tất. Bản “Trương Chi” nổi tiếng sau là “Trương Chi 2”.

image

Bên cạnh đề tài mùa thu, ông cũng viết hai ca khúc nổi tiếng khác về mùa xuân là “Cung Đàn Xưa” và “Bến Xuân”. Nhạc phẩm “Bến Xuân” có sự tham gia của NS Phạm Duy, nhưng về sau ông viết lại lời mới cho ca khúc này và đặt tên “Đàn Chim Việt”. Ngay từ những ca khúc đầu tiên, NS Văn Cao đã giành được thành công. “Buồn Tàn Thu” được biểu diễn trên các sân khấu hát rong và trên Đài Phát thanh Sài Gòn trong những năm 1944-1945, lúc tân nhạc còn mới phôi thai nên trở nên phổ biến. “Suối Mơ”, “Bến Xuân” được Phạm Duy đánh giá là rất cao của lãng mạn tính trong ca nhạc Việt Nam.

Nhưng hai tình khúc của NS Văn Cao được đánh giá cao hơn cả là “Thiên Thai” và “Trương Chi”. Bản Thiên Thai được nhà xuất bản Tinh Hoa ở Huế in năm 1944, NS Văn Cao tự nhận mình là “Người sông Ngự”, ghi: “Ảnh hưởng sông nước khúc “Thiên Thai” cổ trong khung cảnh huyền diệu của Đường Thi với hai truyện Thiên Thai và Đào Nguyên. Người sông Ngự đã lạc mất cảm xúc rồi!”. Lời bài hát được đề là của Văn Cao, Hoàng Thoái và Phạm Duy cho rằng Hoàng Thoái là bí danh của Đỗ Hữu Ích, một người bạn của NS Văn Cao.

image

Sử dụng ngũ cung để viết về một câu chuyện cổ, “Thiên Thai” có tới 94 khuông nhạc, vừa mang tính trường ca, vừa mang tính nhạc cảnh. Năm 2001, khi phim Người Mỹ Trầm Lặng được thực hiện, “Thiên Thai” được sử dụng làm nhạc nền của bộ phim. Giống như “Thiên Thai”, “Trương Chi” cũng dựa trên tích chuyện cổ nhưng không phải là một truyện ca mà manh tính tự sự. Ca khúc này còn một đoạn lời nữa mà các ca sĩ thường không trình diễn: “Từ ngày trăng mơ nước in thành thơ, Lạc loài hương thu thoáng vương đường tơ”…. Hình ảnh Trương Chi trong bài hát cũng thường được so sách với hình ảnh của chính ông.

NS Văn Cao kết hôn cùng bà Nghiêm Thúy Băng năm 1947, có với nhau 5 người con, 3 trai đầu và 2 gái cuối.

Năm 2005, mười năm sau ngày NS Văn Cao mất, Hà Nội lấy tên Văn Cao đặt cho một tuyến phố thuộc hàng đẹp nhất của thành phố nối từ Liễu Giai đến đường Hoàng Hoa Thám. 

“Đường Văn Cao” sau đó đã được kéo dài xuyên qua đường Hoàng Hoa Thám, ra tận sát Hồ Tây.

Tên “Đường Văn Cao” cũng được nhiều thành phố lớn ở Việt Nam dùng đặt tên đường trong thành phố để tưởng niệm người nhạc sĩ tài hoa này.


Túy Phượng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

hoan hô cái lò tôn!

Trần Hồng Giang

- Mỗi ngày đất nước có ti tỉ vụ tai nạn giao thông, bao nhiêu mạng ra đi, vậy nên giờ có hơn ba chục mạng ông người được cứu ngay trước mũi tử thần là ngon giồi. Hình tượng anh hùng trong cái thời loạn này là đây chứ đâu nữa. Nào các nhà báo chí cách mạng đâu, cùng vào cả đây mà xây dựng hình tượng đi chứ nhỉ. Chúng ta đã từng có anh hùng chăn bò, anh hùng đốt kho xăng… vậy sao ta lại bỏ qua cái pha ngoạn mục này nhở? Hãy há mồm ra cho chúng tớ nhét chữ vào .... Cuối cùng thì các anh hùng khốn đốn vì cái sự anh hùng ấy . Bố tiên sư, nẫu hết cả ruột! Một cái xã hội mà một người làm việc tốt lại được xem là bất thường, là khác thường thì đúng là chúng ta đang ở thời mạt rồi, phỏng ạ?

- Có mỗi ngót nghìn bạn học sinh không đi dự khai giảng thôi chứ có gì đâu mà cũng ầm hết cả ĩ lên. Không đi học rồi nhớn lên các bạn ý đi làm cu ly cửu vạn chứ có thất nghiệp đâu mà lo. Chậc, rõ là cái bọn rỗi hơi lo việc triều đình! Mà rồi cả cái bọn phụ huynh dở người nữa, không có tiền cho con đi học thì bắt cái đứa nó cướp tiền của mình nó phải đền chứ, đằng này lại quay ra ăn vạ ngành giáo dục là thế nào? Nói ngay nhá, nợ nần ở đâu thì không biết chứ riêng ngành chúng tớ là không có được nợ nhá. Đứa nào thiếu tiền học phí là a lê hấp, cút xéo, bố mày chạy mãi mới được suất biên chế nên không có dạy không công nghe chửa! Mà xiền thì đã được đền nửa tỷ ông Tơn rồi đấy thôi, móc ra mà nộp học phí cho con cái nó đi học khỏi tội nghiệp chúng nó, giữ xiền làm éo gì mà không chịu nhả ra ? Nẫu!

- Lèo mịa, bé đến giờ cán bộ thành ở thủ đô ta đã biết mặt mũi cái Sờ-mát-phôn nó tròn méo thế nào đâu! Lạc hậu thế là không có được nhá, cả nước nó cười cho thủ đô thối mũi ra thì còn gì là bộ mặt, là trái tim của đất nước nữa? Vậy nên anh Chung phải nghiến răng móc xiền quỹ ra mà chi đẹp thôi chứ còn gì nữa, chứ không lẽ cứ để cán bộ tuyền dùng mấy con Vertu bấm nút lạch cạch thế thì ai coi được, nhể? Khổ, làm cái thằng đầy tớ phục vụ nhân dân ở cái thời này là nó cơ cực lắm. Đấy là Hà Nội ta còn chưa đến nỗi phải đi thuê cái xe Lexus nào rồi gắn biển xanh vào cho cán bộ đi tạm đấy. Cứ bảo là làm quan thì sướng mà rồi có sung sướng gì đâu! Cứ xem đấy, đến ngay cái thứ đơn giản như Sờ-mát-phôn ở ngoài xã hội đến đứa trẻ con nó cũng có để dùng chơi game rồi mà đây cán bộ cấp thành đã có mà dùng đâu! Khổ thế mà có ai biết cho đâu hở giời!

- Ối anh Thanh ơi, anh ở đâu thì về đi anh ơi! Đảng đang mong, dân đang chờ anh mỏi mòn anh ạ! (Chậc, là gọi thế cho nó thuận mồm thôi chứ đảng thì mong thật rồi cơ mà bọn dân thì nó chờ làm đếch gì anh ý nhở?). Khổ, mỗi cái sự anh đi đâu ở đâu thôi mà làm đảng và nhà nước cứ buốt hết cả ruột cả lòng! Có đứa nó còn thối mồm nó bẩu là anh chuồn mịa nó sang Malta giồi cũng nên ý. Rồi lại có đứa bẩu rằng thì là anh xin ra đảng giồi nên cái sự anh đi đâu anh về đâu là quyền của anh, đảng chả quản được nữa nhá! Rõ là cái bọn thậm ngu chả biết cái ứt gì mà cũng nói được. Khốn nạn thế chứ lị, nó lại tưởng cán bộ nhà nước thích ra là ra, thích vào là vào, thích đi đâu thì đi như cái đám xe ôm ở chợ cá Long Biên được à! Nó phải có tôn ti trật tự chứ, không thì còn là đảng à? Cơ mà anh ở đâu thế anh Thanh ơi, anh về đi anh ơi….

- Triệu rưỡi đô quy ra xiền ông cụ thì nó nằm vào cỡ trên ba chục tỷ. Chạy cái vé bà nghị chỉ nhõn có thế thôi mà chụy Thu Nga nhà mình đâm ra mang tiếng. Chuyện thường thôi mà, không thế thì sao mà đỗ được qua bao vòng xét tuyển như thế chứ! Không soi các anh chị khác đấy thôi, chứ làm gì có anh chị nào tay không mà ngồi được vào cái ghế bọc nỉ đỏ ở giữa Ba Đình lộng gió như thế được. Thôi nhá, chụy có xiền thì chị phải có quyền chứ. Cũng đừng có hỏi chụy làm bà nghị để làm gì nhá, nghe nó sến vãi và ngu ngu kiểu gì ý! Làm ông nghị bà nghị mà không lợi lộc gì thì vào làm gì cho nó phí của giời đi. Vậy nên khi đã máu rồi thì phải đầu tư thôi chứ còn gì. Và cũng đừng hỏi xiền ấy ở đâu ra nhá, hãy cứ xem như nó là vốn tự có của chụy đi, thế cho nó dễ hiểu, nhỉ!

- Thiên hạ lâu nay ai chả biết cái danh anh Vũ lò tôn rồi. Cơ mà pha này anh diễn hoành quá! Nói đến thép mà anh cứ xem dân miền trung như đám lợn gà ở trong sân nhà anh vậy. Còn khi anh nói đến VTV thì người nghe hiểu ngay rằng ủy viên trung ương Trần Bình Minh chẳng qua cũng chỉ là thằng đệ của anh mà thôi. Rõ là người có xiền nó sướng ở cái điểm ấy. Đấy, cái tay Lã Bất Vi bên Tàu ngày xưa nó còn đem xiền đi buôn vua bán chúa được cơ mà! Hoan hô anh Vũ và cái lò tôn của anh! Đúng là anh ăn chay niệm phật thường ngày nên cũng có khác với bọn ăn tạp chúng em thật. Thôi, Phật độ cho anh được thế cũng là mừng giồi ạ! Thừa thắng xông lên anh cứ làm tới đi anh, ngu gì không làm. Nhẽ cái miếng mồi béo bở thế mà rồi lại để cho cái thằng ất ơ ở bên tàu bên mỹ gì đấy nó vác mồm sang ăn hớt thì cũng hận anh nhở! Cố lên anh, dù cho bọn dân đen nó ghét nó không ủng hộ thì anh cũng được vô khối anh cỡ như anh Cự anh Cứt gì đấy chống lưng cho rồi, sợ mốc gì bố con thằng nào nữa! Hoan hô anh Vũ, hoan hô cái lò tôn!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhảy múa để chết (kỳ 8)


Tiểu thuyết
Nguyễn Viện
Cái hòm là một di sản
Có từ thời ông cụ cố, theo lời bố hắn kể lại, cái hòm được làm bằng gỗ lim, theo dự kiến ban đầu là để dành cho hậu sự của cụ cố, nhưng bình thường vẫn dùng để làm tấm phản ngả lưng. Không hiểu vì lý do gì, khi cụ cố chết, ông nội hắn vẫn cho ghép tấm phản thành quan tài, nhưng đặt trong gian thờ. Còn bản thân cụ cố được chôn trong một chiếc áo quan mới.
Vào mỗi ngày rằm và ngày đầu tháng, ông nội hắn ăn chay và dành ít thời giờ vào nằm trong chiếc hòm. Việc này trở thành truyền thống trong gia đình hắn. Hắn cũng cảm thấy đó là việc nên làm, nhưng hắn chỉ làm khi cần tìm sự bằng an.
Từ hôm ăn thịt rồng, tối nào hắn cũng phải vào nằm trong hòm mới ngủ được.
Làm thế nào mà tôi chưa chết hay bị bắt?
Tự xưng là phóng viên của một đài phát thanh ở nước ngoài, hắn hỏi tôi: “Làm thế nào mà ông vẫn chưa bị bắt và vẫn viết được?” Tôi bảo, “giống như căn nhà có những khe hở và ống cống cho những con gián tồn tại. Tôi cũng vậy, để sống và viết được, phải đi qua những khung cửa hẹp. Đôi khi cũng phải tự biết co rút lại như con gián”.
Chỗ an toàn nhất cho con người và gián là một cái hòm.
Tự đặt mình vào hòm là cách sống của một con ma. Tôi đã là ma thật sự từ lâu. Đã ăn cơm cúng và hủy diệt sự tồn tại của mình bằng cách xóa nhòa mọi dấu vết trong các quan hệ cộng đồng.
Răng là để nhai hoặc để cắn
Sau vụ bị tông xe với một xác quyết là cố ý của người “lạ”, cô bị gãy tổng cộng 7 cái răng cửa, vừa trên vừa dưới. Nha sĩ bảo muốn có răng để nhai, phải tốn 20 triệu đồng. Cô nói, “Làm đi, tôi cần răng để cắn”. Số tiền ấy, cô phải mất hai năm dành dụm, kế hoạch học cao học của cô chậm lại không biết đến bao giờ. Bất giác, cô chửi thầm trong bụng. Đụ má chúng mày. Nha sĩ bảo, răng giả thì chỉ nên cắn chuối, không nên cắn người. Con người không ăn thịt đồng loại. Cô hỏi: “Chỉ nên ăn tiền?”. Nha sĩ đáp: “Thưa, vâng”.
Cuộc đua của những kẻ ăn tiền
Chẳng có ai là không đua. Chỉ có mỗi điều khác nhau là đua theo luật hay đua tự do. Tuy nhiên, đã đến thời điểm của chuyến tàu vét, bọn vơ vét càng vét kỹ, bất kể sự bất hạnh tận cùng của người khác.
Cô vẫn tin mình bị tông xe vì có mối liên quan với những người bị tòa án kết tội giúp đỡ dân oan khiếu kiện.
May nhờ rủi chịu
Ở một đất nước như xứ rồng thì có luật cũng như không. Người dân không thể tự bảo vệ mình bằng luật pháp, vì luật pháp được thiết lập chỉ để bảo vệ sự bền vững của chế độ. Cho nên có hai cách để tự bảo vệ hữu hiệu nhất: Một là lấy tiền che thân. Hai, nếu không có tiền thì nên ăn chay cầu phúc.
Ngày nào cô ấy cũng ăn chay
Tôi hỏi, ăn chay trường thì làm sao có sức để yêu? Cô bảo, chẳng những vẫn yêu mà còn yêu mãnh liệt hơn. Mãnh liệt, có nhiều kiểu mãnh liệt. Tôi chỉ thích mãnh liệt kiểu súc vật. Bởi tôi uống máu và ăn ớt hiểm. Cô bảo, anh giống như ngạ quỷ. Ừ, ngạ quỷ thì làm sao tìm được sự thanh tịnh, thanh sạch, thanh nhã, thanh lịch…? Cô bảo, chịu khó ăn chay như em, may ra bớt vọng động, anh sẽ thấy một thứ tình yêu khác. Tôi bảo, ăn với em may ra có thể, còn ăn như em thì anh không tu một mình được. Anh chỉ có thể tu tình chứ không tu tỉnh được. Anh có thể niệm em chứ không niệm Phật được. Cô bảo, ăn mặn khát nước. Tôi nhái giọng Khổng Tử, khát thì uống, đói thì ăn, không tu mà chính là tu vậy. Cô bảo tôi ba láp ba sàm.
Thày Khổng Khâu ơi, ba láp thì nói là ba láp, ba sàm thì nói là ba sàm, ấy chính là chân chính ba láp ba sàm vậy, đúng không?
Rồi cô ấy cũng phải gặp người không muốn gặp
Họ cho cô coi một cuốn phim ghi hình trên hành lang khách sạn, nơi cô gái rồng đã sống trong những ngày đến thành phố này. Trong số những người đến gặp cô gái rồng có cô. Cô đã ngủ ở đó mấy đêm với bạn. Họ hỏi cô quan hệ thế nào với cô gái rồng? Cô nói, tôi không “quan hệ”, tôi chỉ đến ở với bạn cho vui. Họ hỏi, cô gái rồng và cô có tham gia vụ mặc áo mưa có hình “No-U” đi diễu phố không? Cô bảo không. Rồi cô hỏi lại: “Hình “No-U” thì có vấn đề gì ạ”? “À, nhạy cảm”, họ cho biết và hỏi tiếp, “ai tổ chức vụ ăn nhậu”? “Vui thì nhậu, cấm nhậu à”? cô hỏi lại. “Không cấm, nhưng có nhiều người thuộc diện nhạy cảm”, họ nói. Cô hỏi: “Tôi có nhạy cảm không”? “Điều ấy cô tự biết”, họ bảo. “Thế mà tôi không biết đấy. Tôi nghĩ là tôi gợi cảm hơn nhạy cảm, nhưng chẳng có thằng ma nào tán tỉnh tôi”, cô nói. “Chỗ làm việc, không được nói xiên xẹo”, họ răn đe. “Tôi nghiêm chỉnh mà”, cô nói. Họ bảo, “muốn gãy thêm mấy cái răng nữa à”?
Cô nín thinh. Gãy thêm mấy cái răng nữa thì hãi.
Những bến bờ xa lạ
Tôi đã nhìn thấy cô từ bên kia sông. Chỗ tôi ngồi dưới chân nước chảy xiết. Cô một mình trên chiếc xuồng mỏng manh. Dòng sông xa lạ. Nhưng lời nói thì lại không cần thiết. Chúng tôi nhìn nhau như đồng cảm, hoặc một điều gì thân thiết hơn. Một số phận chăng, tôi không biết. Sự bất trắc ở phía bên dưới. Tiềm ẩn. Gió đang thổi rất mạnh và lướt trên mặt nước sắc như lưỡi dao cạo sẵn sàng gọt đi mọi lợn cợn. Chúng tôi là những cái lợn cợn trên mặt nước. Tôi thầm nghĩ phải nhanh chóng bơi vào bờ. Nhưng tôi không nhìn thấy bờ. Hơi nước mù mịt không gian. Cô ấy vẫn một mình trên chiếc xuồng mỏng. Gió có thể thổi bay lên trời hoặc lật úp cô ấy xuống nước. Khi tôi cảm thấy hoàn toàn mất phương hướng, tôi nghĩ cần phải giữ cô ấy trong tầm nhìn của mình. Đó là cách để sống sót và hy vọng.
Tôi đã luôn cố gắng để được nhìn thấy cô ấy
Khi mưa xuống, chúng tôi đã vào được một căn chòi. Không thể nào không ôm và tôi đã ôm cô ấy trong lòng. Tôi chỉ buông cô ra khi mưa tạnh. Trong suốt thời gian ấy, những sợi lông trên cánh tay cô đã mọc dài ra và tóc cô dày rậm như một tổ chim. Trên đôi mắt khép của cô những lớp rêu bao phủ như một lời ru êm của thiên thu gởi lại.
Cuối cùng, tôi đã hôn đôi mắt ấy để từ biệt với tất cả những gì thuộc về thế giới này.
Rồi tôi đi uống rượu
Hắn nói trong quán thịt cầy: “Để tìm thấy ánh sáng dân chủ, ở Trung Đông và Bắc Phi đã có hàng ngàn người chết. Ở Việt Nam chưa có ai chết vì công lý, mặc dù chúng ta đã có nhiều người bị ở tù vì lý tưởng của mình. Chúng ta chưa thật sự trả giá, vì thế chúng ta không thể có cái chúng ta muốn. Tuy nhiên, tôi cũng đã nhìn thấy niềm hy vọng khi càng lúc càng có nhiều người tỉnh thức trong những tầng lớp quần chúng khác nhau. Nhưng chúng ta cũng không thể ảo tưởng về một sự cuồng nhiệt trên không gian mạng khi những cái avatar ấy chưa bước xuống đường bằng những con người thật”.
Hắn nói tiếp sau một hớp rượu: “Dẫu sao chúng ta đã có những đốm lửa. Nhưng để những đốm lửa ấy biến thành một đám cháy lớn, chúng ta cần một cơ hội”.
“Trong khi chờ Godot”
Hắn vẽ những bức tranh thuộc loại pop art. Với nồi niêu xoong chảo bên cạnh những vòng tròn của bánh xe, cuộc hành trình nghệ thuật của hắn mang một ấn tượng của những thực đơn cho một tìm kiếm không giới hạn. Hắn nói, màu nâu vừa ảm đạm vừa nồng ấm thì lại “rất tâm trạng” của những kẻ không còn đất sống. Những nồi niêu và bánh xe gợi nhớ đến những gánh hàng rong. Hắn tận dụng màu nâu đó trong hầu hết các tác phẩm để nói về sự bật gốc của con người ra khỏi nguồn cội và lưu vong ngay trên quê hương mình. Nhưng tính cách pop art cũng làm mất đi cái sâu lắng của thân phận, nhưng bù lại nó làm nổi bật lên sự hỗn tạp thời sự mà cuộc sống con người bị chìm lẫn trong đó.
Hắn nói, không hiểu vì sao, những nhà sưu tập tranh ở Singapore lại ưa chuộng những bức tranh này.
Trong lúc cô ấy viết những bài thơ siêu hình
Văn chương chẳng để làm gì, nhưng cũng không thể không có nó. Cô ấy vẫn viết những bài thơ cho mình. Tôi thật sự tin rằng những bài thơ siêu hình như của cô không vô ích. Nó vẫn tồn tại đâu đó trong tâm hồn con người, đặc biệt đối với các nghệ sĩ, như dưỡng chất của máu. Nó làm cho các nghệ sĩ trở thành nghệ sĩ cho dù họ sáng tác như thế nào. Đó cũng là lý do tôi cần phải nhìn thấy cô. Luôn luôn. Như thể chính cô là linh hồn tôi.
Vì bởi tôi là sự tàn tạ
Cô và nước của cô vẫn hằng tưới lên tôi từng giây từng phút. Ân sủng ấy làm cho linh hồn tôi nẩy mầm và thân thể tôi tươi nhuận. Trong khi trí nhớ tôi càng lúc càng tàn lụi, tôi không kết nối được các sự kiện hay ngôn ngữ để phát biểu mạch lạc, thì linh hồn tôi lại rậm rịt các hình ảnh quái dị khởi phát cùng với ý niệm về sự hồi sinh thôi thúc dấn thân. Tôi cần phải sống tận cùng những gì còn lại, thời gian và sinh thú cuộc đời, thoát khỏi mọi ràng buộc. Nhưng tôi giống như kẻ đan lưới tự vây bủa chính mình, sự tỉ mẩn trong ý nghĩ và những giới hạn phập phù mang tính thiểu năng đã càng lúc càng biến tôi thành kẻ loay hoay và đầy lưỡng lự. Cảm thức về sự cô đơn và bất lực giống như trong một đám cháy tuy không làm tôi sợ hãi nhưng đẩy tôi tới sự khốn cùng.
Một cảm giác vừa cạn kiệt vừa sinh sôi không giống như kinh nghiệm được mô tả của một ngọn đèn trước gió, lửa sẽ bùng lên trước khi tắt, tôi chập chờn tan biến cùng lúc với khao khát thụ hưởng. Những hạt mầm tôi rơi vãi và bám giữ trên mặt đất đang trôi đi và mất hút vẫn mọc lên cành nhánh hệ lụy trong lúc tôi muốn trút bỏ toàn bộ cái lý lịch đời sống để biến thành không. Một sự vô danh triệt để. Cũng là một toàn mãn vô cầu.
Tôi luôn hướng về sự chết và chuẩn bị cho cái chết.
Nhưng tất cả chỉ là vật vờ
Hôm nay con quái vật Gaddafi ở Libya đã chết. Trên facebook, bá tánh post lại một biếm họa cảnh ông ta xuống hỏa ngục hội tụ với các trùm sát thủ của nhân loại. Hắn viết một comment: “Hỏa ngục điểm danh vẫn còn thiếu một số đồng chí”.
Cả hỏa ngục và trần gian đều chờ đợi ngày các sát thủ đền tội.
Chúng ta ngồi với vết thương
Tất cả. Liệu có ai trong chúng ta không mang thương tích? Chúng ta vẫn để máu chảy trên mặt và thân thể lấm lem bùn đất. Nhưng chúng ta vẫn ngồi đó, nơi chúng ta bị sỉ nhục. Và chúng ta nghĩ về thiên thu. Và chúng ta được đánh dấu trên trán chờ ngày làm thịt. Và chúng ta biết điều ấy là khốn nạn, nhưng chúng ta vẫn ngồi đó và im tiếng.
Thượng đế không làm thay con người
Họ đi trên phố với các khẩu hiệu in trên giấy A4: “Không được bắt người yêu nước”, “Yêu cầu thả người yêu nước”… Nhưng những người yêu nước vẫn bị bắt.
Các chính phủ và các tổ chức nhân quyền trên thế giới bày tỏ thái độ và yêu cầu chính quyền không được đàn áp người bất đồng chính kiến. Nhưng những người bất đồng chính kiến vẫn bị đàn áp.
Tất cả mọi kiến nghị với hàng ngàn chữ ký không làm cho cánh cửa nhà tù mở ra.
Bất bạo động và hòa bình là một giải pháp tranh đấu văn minh, nhưng nó chỉ có thể đạt hiệu quả khi kèm theo một số lượng người tham gia đủ để chi phối vào đời sống xã hội.
Vài chục người xuống đường chưa phải là một áp lực.
Vài trăm người xuống đường chưa phải là một áp lực.
Vài ngàn người xuống đường cũng chưa phải là một áp lực.
Nhưng hàng trăm ngàn người xuống đường chắc chắn là một áp lực.
Linh hồn tôi lúc nào cũng muốn rời xa tôi
Thỉnh thoảng, cô ấy vẫn nhắn tin: “Tôi căm thù anh”. Tôi không dám xác quyết đó là một trạng thái của tình yêu hay không. Nhưng tôi cũng không có cách nào để hóa giải nỗi “căm thù” đó thành một trạng huống bình thường vì cô luôn từ chối mọi mong muốn được gặp cô của tôi.
Tôi biết có những người mà cho dù bất kể như thế nào, bất đồng chính kiến hay khác biệt quyền lợi phe phái, họ cũng vẫn là bạn mình. Cũng như có những người hoặc sẽ không bao giờ có thể thành bạn, hoặc cho dù có từng là bạn cũng sẽ đến lúc không bao giờ nhìn mặt nhau.
Nhưng có một điều tôi tin chắc, khi cô ấy nói “Tôi căm thù anh” là cô đang nhớ đến tôi, nhớ những gì tươi đẹp mà chúng tôi từng chia sẻ. Bởi thế, tôi càng mong muốn gặp cô. Tôi vẫn tin cô là bạn tôi. Tôi yêu cô cũng như cô yêu tôi.
Có thể có những sai lầm không thể sửa chữa, nhưng tôi vẫn tin bằng sự chân thành, sự sai lầm sẽ được tha thứ.
Khi hồn lìa khỏi xác, sự sống chỉ còn là một cái bị thịt
Cuộc sống tôi là những thước phim âm bản. Không có cô ấy, tôi thiếu ánh sáng để hiện thành thực hữu. Không có sự soi chiếu của cô ấy, tôi chỉ là một bóng tối phi thực. Tôi là một gã đàn ông mít ướt, sến chảy nước. Tôi không thể chết vì bất cứ một điều gì khác ngoài cô ấy. Vì thế, tôi là một thứ thùng rác để cô ấy vứt bỏ tất cả những gì cần vứt bỏ.
Hắn muốn thoát ra
Hắn nói, chưa bao giờ hắn cảm thấy cuộc sống nhỏ mọn đến thế. Vì thế, hắn cần phải bung phá. Nhưng bung phá như thế nào thì hắn không biết. Đầu tiên, hắn bỏ việc một chỗ làm yên ấm, tuy luơng không cao nhưng đủ để ăn nhậu và tán gái. Hắn muốn dành cuộc đời hắn cho những cuộc ra đi. Nhưng hắn cũng chẳng biết đi đâu. Thế rồi hắn lại phải đối diện với việc làm thế nào để có tiền ăn nhậu và tán gái. Điều may mắn nhất của cuộc đời hắn là không dính đến ma túy. Và điều quan trọng nhất mà hắn nhận ra là cuộc sống thật nhảm. Để cho cuộc đời bớt nhảm, hắn lại cũng không biết làm gì hơn là ăn nhậu và tán gái.
Một may mắn khác cho hắn là hắn không có nhu cầu bày tỏ mình. Bởi vì khi bày tỏ mình, hắn sẽ đụng vào bức tường chuyên chế ngăn ngừa và kiểm duyệt mọi sự khác biệt về tư tưởng trong hệ thống cai trị. Từ văn chương nghệ thuật đến chính trị xã hội.
Không một ai bày tỏ thái độ hay quan điểm khác biệt với chính quyền mà không gặp khó khăn, ít nhất là một cảm giác bất an cho đến khủng bố hoặc lao tù.
Thời của những con chuột cống
Khi những con chuột cống bò ra đường, chúng nghĩ rằng thế giới này thuộc về chúng và chúng cắn cả con người. Đã có hàng triệu người chết vì bị chuột cống cắn trên khắp mặt đất. Con người ghê tởm chúng, nhưng con người đã không thể chống lại chúng bởi sự chia rẽ của mình. Không ít người cũng muốn biến thành chuột cống để được chia sẻ thịt người. Trong một thời kỳ dài, một nửa thế giới đã bị bọn chuột cống thống trị. Và chúng bảo đó là thiên đường, mặc dù mùi hôi của chúng làm cả nhân loại ngạt thở. Lâu dần, mùi hôi của chuột cũng trở nên quen thuộc và một nửa thế giới ca tụng mùi hôi đó là ưu việt và đầy tính nhân văn...
Nhưng chuột và người vốn là hai loại khác nhau không thể cưỡng bức chung sống.
Chuột cống phải chui xuống cống.
Con người phải đi đâu bây giờ?
Nếu như “Thượng đế đã chết” theo phán quyết của Friedrich Nietzsche, thì con người cũng nên tự vứt mình vào thùng rác, khi con người không có khả năng làm cho mình tự do hơn.
Đám tang chuột cống
Giống như một bức tranh Đông Hồ, xác con chuột cống nằm trên kiệu được lũ mèo thay phiên nhau khiêng từ Bắc xuống Nam và được đặt trên núi Cấm. Bài vị con chuột cống được viết theo kiểu thư pháp Việt chỉ giản dị có mấy chữ: “Vua của các vua” và được dân chúng thờ phượng như Thành hoàng. Nhờ niềm tin của con người, chuột cống trở nên linh thiêng. Những kẻ mưu đồ quan chức và cầu tài đều đến khấn vái xin lộc.
Phúc – họa của xứ rồng cũng từ đấy
Hắn bảo: “Buôn vua cũng chưa phải là lợi nhất, bởi chơi dao cũng dễ đứt tay. Buôn thần bán thánh tuy có khá hơn vì nắm được đầu con người, nhưng của thiên trả địa, cũng chỉ là chuyện bạo phát bạo tàn âm binh thế thôi”.
Thằng Click bảo chính trị xứ mày theo kiểu Hàn Tín
Môi hở răng lạnh. Dù thế nào cũng không để cho răng rụng hay gãy. Còn răng thì còn có cái để cạp. Răng chắc cặc bền. Chân lý ở chỗ ấy. Khôn dại cũng ở chỗ ấy.
Ai mua tôi bán
Hắn cầm chai bia đứng lên giữa quán nhậu, rao: “Bán đêêêê…” rồi tu một hơi. Lại rao: “Bán đêêêê…”. Mọi người quay nhìn hắn. Một người nói: “Ngữ ấy cho cũng không ai lấy”. Hắn ngồi xuống, nghĩ mình thua một con đĩ. Nhưng tại sao lại so sánh với đĩ? Hắn có quyền và có thể so sánh với đĩ không? Đĩ có phải là một phẩm giá không hay đĩ là thứ không được xếp loại? Đĩ có phải tồn tại chỉ vì chính đĩ hay còn vì những gì lớn lao hơn, giá trị hơn? Và đĩ thõa là một phẩm tính hay sa đọa? Thế nào là phẩm tính? Thế nào là sa đọa?
Tuy nhiên, hắn biết một điều chắc chắn khi cô gái nói “Em là con đĩ nhỏ của anh” thì đấy là một sự dâng hiến say đắm, trong sáng và tận tụy nhất mà con người có thể cho nhau.
Hắn cũng nghe truyền tụng: “Cái gì không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng số tiền cao hơn”
Người ta mua nhau hay mua quan bán chức và những kiểu trao đổi khác như hối lộ, tham nhũng, đĩ điếm… về bản chất không khác gì nhau.
Thân xác là một tài sản cá nhân, tinh thần là một tài sản cá nhân, chức quyền là một tài sản được ủy nhiệm hay chiếm dụng. Kẻ bán thân xác chỉ bán tài sản của mình. Kẻ lạm dụng chức quyền bán cái không phải của mình.
Đạo đức hình thức giết chết những kẻ nghèo hèn.
“Chiếm lấy phố Wall” (**) hay “Chiếm lấy Trung Nam Hải” là sự thức tỉnh cần thiết của đạo đức đích thực.
Nhưng trước khi chiếm được phố Wall hay Trung Nam Hải, 99% nhân loại cần bảo vệ được mình không bị ai chiếm.
Chỉ có con đường dằng dặc mà không có đất hứa
Khắp nơi trên mặt đất, con người tiếp tục tị nạn, tiếp tục lưu vong cả bên ngoài và bên trong quê hương mình. Họ không có đất hứa ngoài một niềm hy vọng do chính mình vẽ ra trong tuyệt vọng tăm tối. Niềm hy vọng của tự do.
Nhưng cũng 99% nhân loại nếu được tự do, cũng không biết dùng tự do của mình để làm gì.
Vì thế, con người tiếp tục đi trong tăm tối
Hắn hỏi tôi: “Ông có nghe nói về minh triết Việt không”? Tôi bảo minh triết Việt chỉ là vấn đề copy và copyright. Cái gọi là bản sắc cũng chỉ là nỗ lực tuyệt vọng vá víu cho một ý thức hệ vay mượn đã phá sản. Vì thế, minh triết Việt không nằm ở thượng tầng, mà ẩn sâu trong dân gian.
Hắn bảo, minh triết là sự mách qué của ngôn ngữ
Công an lại mời hắn làm việc. Những gì hắn viết được mang ra săm soi phân tích. Hắn chẳng buồn tranh cãi vì không thể tranh cãi chuyện văn chương tư tưởng với những người làm an ninh. Hơn nữa, những gì cần được kết luận thì đã có kết luận trước khi hắn được mời rồi. Thế là dự định cho một feuilleton trên Facebook đành ngưng lại. Thay vì một tác phẩm với những comment sẽ ra đời như một thể loại cuộc sống thì hắn lại chìm vào cái chết của sự im lặng đầu hàng. Thế cũng có nghĩa là mọi suy nghĩ sáng tạo phải nằm trong định hướng của nhà cầm quyền. Mọi tự do đều là ảo tưởng.
Hắn không còn đủ sức để đương đầu với những khó khăn, phiền nhiễu và khủng bố.
Và hắn nhận ra sự thủ dâm chính là một minh triết cho sự sống mà không tự gây ra phiền nhiễu
Hắn nghĩ đến một sinh vật hoàn hảo. Ừ, một sinh vật hoàn hảo là một sinh vật có khả năng làm mình tự sướng. Làm giống đực hay giống cái cũng đều khiếm khuyết như nhau. Les hay Gay hẳn nhiên là một sự thiên lệch. Lưỡng tính thì đầy đủ về tính cách nhưng thiếu các bộ phận cơ thể đáp ứng. Bởi thế một sinh vật hoàn hảo cần có hai bộ phận sinh dục khác nhau, đực và cái. Nó có thể tự thỏa mãn và tự sinh sản mà không cần bất cứ một sự hỗ trợ nào từ bên ngoài. Và như thế, nó hoàn toàn độc lập, tự do và hạnh phúc để sống hay chết.
Cái chết chỉ có nghĩa khi nó là sự tự sát
Hắn biết rằng im lặng là chết và đó là cái chết ngục tù. Mọi hy vọng chỉ là hão huyền nếu con người không hành động. Nhưng hành động trong sự cấm đoán là tự sát. Chính vì thế, tự sát là một hành động vượt thoát. Như sự hoàn hảo đầu tiên và tự do cuối cùng. Dưới đáy của sự im lặng, hắn lau chùi ngôn ngữ và hắn nhìn thấy ngôn ngữ tứa máu.
Những bản thế vì khai sinh bị xé rách
Hắn hỏi tôi: “Mày muốn gì”? Tôi bảo, tôi chẳng muốn gì khác là cái gì ra cái ấy. Như tôi ra tôi. Hắn nói, việc đó đâu có ai cấm. Tôi bảo, lý thuyết là thế, nhưng thực tế nếu tôi là tôi mà không giống mọi người như một khuôn mẫu trong mọi quan điểm xã hội, tôi sẽ trở thành “nhạy cảm”. Mà “nhạy cảm” là điều cấm kỵ để trở thành thực tế. Và “nhạy cảm” là một phạm trù không giới hạn và không được qui định cụ thể trong bất cứ một văn bản pháp luật nào. Vì thế, sự kiểm soát của các cơ quan công quyền đối với con người cũng trở nên vô giới hạn.
Hắn nói: “Nếu mày muốn, cứ tự xé rách mình ra”.
Tôi viết cam kết: “Nếu còn tiếp tục viết những điều nhạy cảm, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật”, như thể viết những điều “nhạy cảm” là phạm tội. Cho dù “nhạy cảm” chỉ là một khái niệm.
Cũng như tôi đã từng cam kết: “Nếu tiếp tục biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật”, như thể chống xâm lược là phạm pháp.
Nếu mày muốn thể hiện mày như chính là mày thì mày đã quá ngông cuồng, con ạ.
Các con của ta, đừng bắn
Có lẽ đó là câu cuối cùng của lãnh tụ Gaddafi sau khi bị lôi ra khỏi ống cống. Vị “cha già dân tộc” này quên rằng, chính ông ta đã từng ra lệnh bắn vào đồng bào của ông khi họ cất tiếng nói xác lập quyền con người của họ.
Khi máu con người tuôn đổ
Trên những quảng trường khát vọng, con người đứng thẳng và hô vang những ước mơ của mình. Cho dù những âm thanh của ước mơ đó sẽ bị những tiếng nổ của súng đạn lấn át và con người phải đổ máu, những ước mơ vẫn không ngừng mở ra những chân trời mới.
Thị kiến của tôi
Tất cả mọi cánh cửa đều mở và từng con người banh ngực bước ra. Mọi đường phố đều chật cứng người. Họ như một làn sóng cuồng nộ. Họ đi đến đâu ở đó xuất hiện những ngọn súng cắm xuống đất và nở ra những bông hoa lài trong khi lũ chuột cống chui xuống hang hốc rồi bị phân hủy. Họ đi từ xứ sở này đến xứ sở khác, trên ngực đầy vết máu, nhưng không gục ngã. Khi đứng trên một ngọn đồi, trong phút chốc, họ biến thành rừng. Và khu rừng cứ trải rộng dần ra như một vạt nước bao phủ toàn trái đất. Rồi tôi thấy gió nổi lên và tôi biết đó là những linh hồn con người đang bay. Tôi không biết họ sẽ bay về đâu, nhưng tôi biết mỗi một cơn gió đều có linh hồn con người trong đó và nó nuôi dưỡng niềm hy vọng cho người sống cũng như an ủi cho người đã chết.
Cô ấy nói, em ghét anh
Điều đó không bình thường. Tôi không vui vì có cảm giác miễn cưỡng trong cách cô ấy chiều chuộng tôi. Có một khoảng cách đang lớn dần lên giữa hai chúng tôi. Đã đến lúc phải xa nhau, tôi nghĩ. Cô ấy hỏi, không còn em, anh chịu đựng được chứ? Tôi nói, không đến nỗi chết. Nhưng chắc chắn anh sẽ buồn lâu.
Đến bây giờ, tôi vẫn còn buồn và không khỏi không nhớ đến cô ấy, từng giây.
Những khoảng tối trong cánh rừng
Có khoảng gần một trăm nhân viên công quyền, mặc sắc phục và thường phục, bao vây và khám xét nhà cô ấy. Máy vi tính, đầu đọc và USB bị tịch thu. Rồi họ bắt cô đi.
Vì những gì cô đã viết, cô phải bị trừng phạt.
Số phận của cô ấy giờ đây như cá nằm trên thớt. Không ai biết cô bị giam giữ ở đâu.
Chuồn chuồn, châu chấu vẫn bay
Bất động và im lặng tuyệt cùng, hắn chìm sâu ở dưới ấy. Nhưng thi thoảng nhờ em gái giúp trong lúc tắm rửa, sự sống lóe sáng từ những cơn phóng tinh dật dờ biểu tượng của hắn.
Tôi cũng chìm sâu dưới ấy
Hai bàn chân tôi đạp thoi thóp. Rong rêu bám vào chân tôi. Tôi nghĩ, cần phải thoát ra khỏi chỗ này. Nhưng khi chồi lên khỏi mặt nước, một khoảng trống khác mênh mông hơn làm tôi chới với. Tôi lại nghĩ, đây là cái chết của mình. Một cơn gió bay ngang hút hết hơi thở của tôi. Bây giờ, cả bên trong linh hồn tôi cũng trống rỗng. Tôi nghĩ, mình không còn gì nữa. Và tôi muốn nói với cô ấy, anh không còn gì nữa. Nhưng tôi không nói ra lời. Tôi đã là một cái xác im lặng.
Người ta gọi tôi là ma
Suốt 49 ngày, tôi được cúng cơm. Đến ngày thứ 50, trở thành con ma đói, tôi lang thang và đi xuyên qua thế giới này như âm vọng. Và tôi va đập với thế giới một cách mù quáng.
Cả cái chết cũng chỉ là một sự thật biểu kiến của vĩnh hằng.
N.V.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nga - Trung tập trận ở Biển Đông



Image copyrightGETTY IMAGES
Image captionChiến hạm của Nga (hình minh họa)
Cuộc tập trận giữa Nga và Trung Quốc ở Biển Đông bắt đầu thứ Hai 12/9, kéo dài tám ngày.
Mang tên Phối hợp trên Biển 2016, cuộc thao diễn sẽ có tàu ngầm, tàu khu trục, máy bay chiến đấu tham dự, theo thông báo của Hải quân Trung Quốc.
Trung Quốc nói quân đội hai nước sẽ tập phòng thủ, cứu hộ, chống tàu ngầm và thao diễn “chiếm đảo”.
Lính thủy đánh bộ sẽ tham gia các bài tập đạn thật, đổ bộ trong cuộc tập trận lớn nhất của hai quân hai nước.
Đây là cuộc tập trận chung lần thứ năm giữa hai quốc gia từ 2012 nhưng lần đầu diễn ra ở Biển Đông.
Sự kiện diễn ra trong lúc Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc chính thức tới thăm Trung Quốc, 10-15/9.
Việc tổ chức tập trận đã bị đặt câu hỏi trong Hội nghị Thượng đỉnh G20 vừa kết thúc tại Hàng Châu, Trung Quốc, nhưng Tổng thống Nga Vladimir Putin hôm thứ Hai 5/9 tuyên bố rằng nó "không ảnh hưởng tới lợi ích của bất kỳ ai, và có lợi cho an ninh của cả Nga lẫn Trung Quốc".
Đồng thời, ông Putin cũng gây ngạc nhiên khi tuyên bố ủng hộ lập trường của Trung Quốc không công nhận phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực tại The Hague trong vụ kiện biển đảo của Philippines.
Image copyrightREUTERS
Image captionTrung Quốc phóng tên lửa trong cuộc tập trận ở Biển Đông tháng 7/2016
“Chúng tôi đoàn kết và ủng hộ lập trường của Trung Quốc trong việc không công nhận phán quyết của tòa [PCA].”
Trung Quốc ra yêu sách chủ quyền đối với khoảng 95% tổng diện tích Biển Đông, chồng lấn nhiều phần với các tuyên bố chủ quyền của một số nước khác như Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan.
Hồi trung tuần tháng Bảy, tòa PCA tại The Hague đã bác bỏ yêu sách "đường lưỡi bò" của Trung Quốc.
Trong mùa hè rồi, các tàu khu trục của hải quân Mỹ đã bắt đầu tuần tra trên Biển Đông, và Bắc Kinh đã lặp đi lặp lại lời kêu gọi Washington hãy "chấm dứt những hành động khiêu khích này".
Lần tập trận chung trước của Nga và Trung Quốc là hồi 2015, tại Biển Nhật Bản. Hai nước bắt đầu các hoạt động tập trận hải quân chung tại Thái Bình Dương kể từ 2012.
Phần nhận xét hiển thị trên trang