Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

CẦN CÓ BIỆN PHÁP HỮU HIỆU, NẾU TRỊNH XUÂN THANH ĐÃ BỎ TRỐN !


Theo thông tin trên mạng xã hội, thì hình như TXT đã bỏ trốn sang Đức. Nếu thông tin trên là chính xác thì cần khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh truy nã TXT trên toàn thế giới ( Với việc đứng đầu Công ty nhà nước, để thua lỗ trên 3 nghìn tỷ là đủ khởi tố tội cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, hoặc tội thiếu trách nhiệm...);
Phối hợp với Interpol trong việc bắt giữ, dẫn độ TXT,
Nếu TXT đang ở Đức thì Cơ quan điều tra phối hợp với Sứ quán, liên hệ với Cảnh sát Đức bắt giữ và dẫn độ TXT, vì VN và Đức đã ký Hiệp định tương trợ tư pháp, có từ thời kỳ Đông Đức, khi sáp nhập thì được bảo lưu;
Cần gấp rút làm ngay, khẳng định TXT phạm tội về kinh tế, tham nhũng,...không liên quan đến chính trị, đề phòng TXT bịa đặt xin và được giải quyết cư trú chính trị hoặc trốn sang nước mà ta với bạn chưa ký Hiệp định tương trợ tư pháp,...thì không dẫn độ được;
Phối hợp với tổ chức phòng chống rửa tiền Quốc tế, điều tra xác minh nhà đất, doanh nghiệp, cổ phần, tài sản, tiền trên tài khoản gửi ở nước ngoài của TXT,...để thu hồi triệt để.
Biết rằng để xổng chuồng, bắt lại rất khó, nhưng không có nghĩa là không làm được; chỉ có điều là có quyết tâm làm và làm đến cùng hay không.
Không liên lạc được qua điện thoại, Tỉnh ủy Hậu Giang cử cán bộ ra Hà Nội tìm ông Trịnh Xuân Thanh tại nhà riêng nhưng cũng không gặp ông này.
NEWS.ZING.VN|BỞI ZING.VN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TIN MỚI - Phản ứng KHÓ HIỂU của Trung Quốc và Mỹ về vụ thử hạt nhân lần...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nếu Nga tấn công châu Âu, nước nào bị thổi bay đầu tiên?


638059
Tổng thống Nga Putin được cho là đã cho xây dựng những hầm chứa vũ khí hạt nhân, bom và vũ khí không gian để chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh với phương Tây.
Daily Star ngày 10/9 cảnh báo nếu một cuộc chiến tranh hạt nhân giữa phương Tây và Nga, Moscow sẽ biến một nửa của châu Âu trở thành vùng đất hoang không có người ở, trong đó có Anh.
Cảnh báo trên được đưa ra khi gần đây, những căng thẳng xung đột toàn cầu đang gia tăng do các lực lượng NATO và Nga đang có những động thái đối đầu nhau ở vùng biển Baltic.
Tờ báo Anh cho biết rằng để đối phó với những đe doạ an ninh và sẵn sàng tấn côngmục tiêu trong trường hợp xảy ra chiến tranh, Tổng thống Nga Putin đã cho xây dựng những hầm chứa vũ khí hạt nhân, bom và vũ khí không gian.
Hiện tại, Nga được cho là đang có số lượng vũ khí hạt nhân gấp 10 lần so với các đối thủ của Nga ở NATO.
>>>>Xem thêm video:
Daily Star tiết lộ rằng những nơi đầu tiên vũ khí hạt nhân của Nga có thể đánh vào nếu bùng nổ chiến tranh thế giới thứ 3 đó là Bỉ và Đức. Đây cùng là hai nước có thể chịu hậu quả nặng nề nhất từ các cuộc tấn công hạt nhân từ nước Nga.
Thêm vào đó, các thành phố lớn như Brussels và Munich sẽ bị thổi bay nếu Nga sử dụng các kế hoạch tấn công được phát triển trong thời Chiến tranh Lạnh. Thủ đô London của nước Anh cũng có thể là mục tiêu tiếp theo của Putin. London có thể bị đánh chìm, cùng với các thành phố công nghiệp và quân sự như Portsmouth.
Ở một diễn biến có liên quan trước đó, Cựu phó tư lệnh NATO ở châu Âu, tướng Alexander Richard Shirreff cảnh báo về một cuộc chiến tranh hạt nhân với Nga có thể xảy ra trong năm 2017, nếu khối này không tích cực tăng cường năng lực phòng thủ ở khu vực Baltic.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGUYỄN HUY THIỆP đã hư và nhảm nhí?








































Việc nhà văn Nguyễn Huy Thiệp xuất hiện trong dịp NXB Trẻ tái bản tập phê bình “Giăng lưới bắt chim” và trò chuyện “Nhà văn có nên viết phê bình văn học” diễn ra sáng 8-9 tại Hà Nội, gây nhiều bất ngờ. Sau khi nhượng quyền xuất bản cho NXB Trẻ và tuyên bố ngừng viết, ông gần như lui về ở ẩn. Trong cuộc phỏng vấn mới nhất, nhà văn được xem là hiện tượng của văn đàn Việt Nam chủ yếu nói chuyện về “đạo”. Ông thừa nhận, “tôi cũng hư và nhảm nhí đi nhiều”, đồng thời biện minh: “Tôi giữ được gia đình, mái ấm của mình. Mà bảo vệ gia đình không phải chuyện đơn giản đâu. Người đàn ông sợ vợ không phải vì sợ điều này điều kia. Anh ta sợ chính mình. Sợ mình không xứng đáng, không có chút giá trị nào. Nếu không cẩn thận, còn gây ảo tưởng. Rất khổ. Nghề viết văn lại là nghề dễ gây hiểu nhầm. Tôi viết văn nên tôi biết, ngôn ngữ là thứ tráo trở nhất trần đời…”


Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp: “Tôi cũng hư và nhảm nhí đi nhiều”

Thời buổi này mà nói về “đạo”, nghe có vẻ hơi xa xỉ, thưa nhà văn Nguyễn Huy Thiệp?
Nguyễn Huy Thiệp: Trong cả xã hội, chắc là chỉ có mỗi nhà văn còn nói điều đó. Những người làm nghề khác, họ để ý làm gì? Nhà văn cũng có những nhầm lẫn nhưng họ luôn thức tỉnh con người hướng về cái đạo đó. Không có nhà văn nào viết ra chân lí cả. Bản thân tôi đôi khi cũng nhầm lẫn nhưng tôi vẫn viết để đánh thức bạn đọc của tôi, để họ có ý thức hướng về đạo. Không phải họ sẽ đi chùa, xây tượng là đạo. Mà tìm đạo trong chính nội tâm của mình. Tôi viết văn cũng là quá trình đi tìm bản thân tôi, đi tìm đạo. Cái cao nhất của đạo chính  là Chân - Thiện - Mỹ. Tất cả chúng ta đều đi tìm đạo. Đều đang mò mẫm. Trong lúc đi tìm, nhiều lúc tôi cũng buồn, cũng vui, cũng có lúc dở hơi, cũng có lúc hoan hỉ, kiêu ngạo. Đủ mọi trạng thái. Tôi nghĩ, làm nghề viết văn cũng như học đạo. Muốn lập công ở đời, phải tu luyện. Muốn tu luyện, phải tu tâm trước đã.

Nghĩa là nhà văn Nguyễn Huy Thiệp viết văn để đi tìm “đạo”?
Nguyễn Huy Thiệp: Nói thế thì to tát quá. Mỗi người có một cái nghề. Tôi viết văn trước hết là để kiếm sống. Trong các nhà văn Việt Nam, theo tôi dược biết, có ít người viết sống được bằng nghề. May mắn của tôi cho đến giờ phút này, sách vẫn được in và tái bản liên tục. Chưa kể, thỉnh thoảng có người vì yêu quý, còn cho tôi cái này cái kia. Nhiều lúc cũng tham lắm nên nhận nhưng cũng có nhiều thứ người ta cho rất to, tôi không dám nhận. Ở đời rắc rối là thế.

Sau khi bán tác quyền cho NXB Trẻ với giá nửa tỷ, ông tuyên bố gác bút. Ông tuyên bố vậy nhưng có phải vậy không, thưa ông?
Nguyễn Huy Thiệp: Viết đến lúc nên nghỉ thì nghỉ thôi, chứ nghề văn hay hớm gì đâu. Đó là cái nghề khắc nghiệt và cô đơn nhất. Kiếm sống bằng nghề viết không dễ dàng chút nào. Tạo hóa thế. Phải chấp nhận hết. Nhiều người nhìn tôi, cứ tưởng ông Thiệp danh tiếng như thế nên ông ấy chắc sung sướng lắm. Không cẩn thận, bị “nhục” ngay trong nhà ấy chứ. Nếu mình không có tiền, không có một giá trị nào đó để người ngoài, vợ con nhìn vào thì như thế nào? Chẳng lẽ để vợ hầu ư? Văn nghệ sỹ là những người ưa tự do. Mình mà sống không có đạo, không có đức, không có sự hi sinh nào thì mình sẽ trở thành người như thế nào? Đâu có đơn giản. Tu luyện đi theo đạo ở đây không chỉ trong viết lách mà còn trong cả đời sống thường nhật của mình. Lão Tử bảo “tri túc bất nhục”. Tôi biết đến đâu là đủ, là nên dừng. Đó là điều quan trọng nhất.

Nhưng có phải nhà văn nào cũng băn khoăn về chữ “đạo” đâu, thưa ông?
Nguyễn Huy Thiệp: Tất nhiên, trong số những nhà văn, không phải ai cũng băn khoăn về “đạo”. Những nhà văn u hoài về “đạo”, là do giời đày. Là sứ mạng họ phải đi.

Nếu là giời đày, thì phải đi cho đến hết sự đày ải đó chứ?
Nguyễn Huy Thiệp: Không phải. Khi bản thân mình là một thứ vô đạo, giời cũng bỏ mình mà đi.

Tức là nhà văn Nguyễn Huy Thiệp là người vô đạo nên giời thôi đày?
Nguyễn Huy Thiệp: Có lẽ thế. Tôi cũng hư nhiều, cũng nhảm nhí đi nhiều. Nghề văn có phải cái nghề béo bở gì đâu.

Tiền và hai chữ “tri túc” có phải là lí do khiến ông quyết định dừng lại con đường chữ nghĩa?
Nguyễn Huy Thiệp: Đó cũng là một trong những lí do. Lí do cơ bản nhất có lẽ đã đến lúc tôi tỉnh rồi. Giời đày, giời cho mình trạng thái mê mê tỉnh tỉnh. Nên mình viết, làm đủ thứ. Việc này cũng giống như tình yêu. Khi yêu, là lúc ta điên rồ nhất. Khi tỉnh ra rồi, tự nhiên lại thấy sợ. Trong cuộc đời của mình, cũng có những thứ tôi muốn giấu nhẹm đi chứ. Ở đời nó là thế. Giống như đôi bàn tay mình, có phải có trái. Nếu còn sức, tôi muốn làm tuyển tập Nguyễn Huy Thiệp, trong đó có một số điều, tôi sẽ phải bỏ đi hoặc sửa lại.

@ Xin hỏi, những ý kiến trái chiều về tác phẩm của ông, ông có bận tâm nữa không?
Nguyễn Huy Thiệp: Nhiều khi lời chê khó nghe. Nhưng người xưa có nói, người chê mình là thầy của mình. Con người ta dễ kiêu ngạo lắm. Nghề văn lại là thứ nghề ảo tưởng nhất. Chữ nghĩa cũng ảo. Không cẩn thận, mình tự mê hoặc mình lúc nào không hay. Rồi sinh ra hỗn láo, kiêu ngạo. “Lợi” và “danh” dễ làm hư con người. Nhiều người không biết đâu. Với những ý kiến trái chiều đó, tôi vẫn phải cảm ơn. Vì nó khiến tôi bớt kiêu căng, hợm hĩnh đi.

Nhìn bề ngoài, tôi không nghĩ ông cũng có lúc kiêu căng, hợm hĩnh đấy, thưa ông?
Nguyễn Huy Thiệp: Có chứ, ai mà chẳng tham sân si. Tôi cũng có lúc tham lam, ghen tị, ngu si. Con người  là thế. Tôi cũng lắm thói hư tật xấu lắm. Đủ trò chứ. Ví dụ, tôi thích tiền, thích phụ nữ…  Tuy nhiên, mình làm sao giữ được mình trong khuôn khổ nào đó. Tôi giữ được gia đình, mái ấm của mình. Mà bảo vệ gia đình không phải chuyện đơn giản đâu. Người đàn ông sợ vợ không phải vì sợ điều này điều kia. Anh ta sợ chính mình. Sợ mình không xứng đáng, không có chút giá trị nào. Nếu không cẩn thận, còn gây ảo tưởng. Rất khổ. Nghề viết văn lại là nghề dễ gây hiểu nhầm. Tôi viết văn nên tôi biết, ngôn ngữ là thứ tráo trở nhất trần đời.

Nhưng người ta thường nói, văn là người. Bây giờ, nhà văn nói ngôn ngữ là thứ tráo trở nhất, xin hỏi ông, tôi phải hiểu như thế nào cho đúng?
Nguyễn Huy Thiệp: Nếu nghe theo điều này hay những điều tương tự, có ngày thành bọn điên. Nhưng có những điều không nghe không được. Cuộc đời là thế. Câu “Văn là người” đó có cái đúng và cũng có cái sai. Phải đo với thước đo Chân - Thiện - Mĩ. Đây là thời có nhiều thứ suy đồi. Đạo đức, giá trị đi xuống. Con người phải tu luyện, tu tâm là vì thế.

Xin cảm ơn nhà văn! Kính chúc ông dồi dào sức khỏe!  

Nguồn: ĐẬU DUNG 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thanh Hậu Giang


Buồn cười nhất là bàn dân thiên hạ, báo chí, Tỉnh ủy Hậu Giang, và tất cả những người tò mò, đều hoắng lên không biết ông Trịnh Xuân Thanh đang ở đâu. Mỗi anh đoán một phách, chả ra làm sao.

Gây nên tình trạng nhiễu loạn ấy, tôi cầm chắc là mấy ông to, cả công an nữa, bởi họ thừa biết ông Thanh đang ở đâu. Thì cứ nói toẹt ra là ABC này nọ, giấu làm quái gì, chỉ tổ khiến dân chúng hoang mang. Cái đứa cần trốn, cần phi tang chứng cứ thì nó đã trốn đã phi tang rồi, chả lừa thêm được đứa nào nữa đâu. 

Lão Maddox hàng xóm bảo Tỉnh ủy Hậu Giang nó thừa biết chả thể nào tìm ra Trịnh Xuân Thanh nhưng cứ giả vờ đi tìm, cứ ra tối hậu thư này nọ, thực chất là để giỡn trung ương thôi. Dân Nam Bộ nó còn biết sợ ai. 

Lão trầm ngâm rỉ tai tôi, bọn chóp bu sợ nhất là trong vụ này đã phát sinh những biểu hiện ly khai chính quyền trung ương, cứ để kiểu Hậu Giang cười cợt, coi thường là rất nguy hiểm cho nó, loang ra như hắc lào thì bỏ mẹ, nhưng chưa biết chặn thế nào cho êm.

Tôi cười, ông chỉ nói mò, thế sự chứ có phải vợ đâu mà mò khiếp vậy. Lão bĩu môi khinh bỉ, xì ra một cái, bảo cứ chờ xem.

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc đã từng bước mua Campuchia như thế nào?


Nguyễn Quang DyĐây là bản dịch bài phóng sự điều tra của các nhà báo Anh James Kynge, Leila Haddou và Michael Peel đăng trên Thời báo Tài chính (Financial Times, September 8, 2016). Tài liệu này cho thấy các nhà đầu tư và doanh nghiệp Trung Quốc đã được sử dụng như công cụ của Đảng, chính phủ và quân đội Trung Quốc trong chiến lược thâu tóm và thao túng quốc gia này. Campuchia đã trở thành đồng minh tin cậy để Trung Quốc không những phân hóa và vô hiệu hóa ASEAN mà còn biến những dự án đầu tư tại đây thành các căn cứ quan trọng trong bàn cờ chiến lược Biển Đông. Một lần nữa, Campuchia lại trở thành con dao nhọn chĩa vào mạng sườn Việt Nam, trong thế bị bao vây và đe dọa cả ba phía. Những gì diễn ra tại Campuchia có thể diễn ra tại Việt Nam. Liệu còn ai hồ đồ và ảo tưởng vào “tình hữu nghị viển vông” với người bạn vàng phương Bắc, hay người hàng xóm chí cốt phía Tây Nam? Liệu đây là sự thật hay “luận điệu tuyên truyền của các thế lực thù địch” hòng vu cáo Trung Quốc và Campuchia để chia rẽ tình đoàn kết giữa những người bạn cùng vì “đại cục”?

Phnom Penh đã nổi lên như một đồng minh chí cốt, và để đánh đổi lại Bắc Kinh đang đẩy mạnh phát triển đất nước này.

Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (trái) và Thủ tướng Campuchia Hun Sen (phải) tham dự phiên khai mạc của Hội nghị thượng đỉnh Á - Âu tại Mông Cổ hôm 15/7/2016 (Ảnh VOA Combodia)
Trong cộng đồng kinh doanh người Hoa tại Campuchia, “Ông anh Fu” là một cái tên được kính nể. Là một cựu sĩ quan Giải phóng Quân Trung Quốc (PLA), thân hình to béo và giọng nói oang oang của ông Fu càng làm tăng thêm quyền lực của cái tên húy đó. Nhưng hình dáng của ông cũng không to bằng những mối quan hệ chính trị của ông. Hầu như không có nhà đầu tư nước ngoài nào trong cái đất nước Đông Nam Á nhỏ bé nhưng quan trọng về chiến lược này lại được hưởng nhiều đặc ân như ông Fu Xianting.

Trong các dịp đại lễ, ông Fu thường đeo tấm băng khánh tiết màu đỏ có gắn huy hiệu vàng, một sắc phục chứng tỏ quan hệ giữa ông với Hun Sen, thủ tướng độc tài Campuchia. Quan hệ của ông Fu với thủ tướng gần đến nỗi chỉ huy đơn vị cận vệ riêng đã gọi ông là “người anh em” và hứa sẽ “tạo điều kiện đi lại an toàn cho mọi nỗ lực của ông Fu”. (Còn nhớ, một số thành viên của đơn vị này đã bị cáo buộc tấn công dã man các nghị sĩ đối lập).

Các mối quan hệ này đã giúp ông Fu và công ty của ông (Unite International) giành được các ưu đãi hiếm có để phát triển một trong những bãi biển đẹp nhất Campuchia trở thành một điểm du lịch trị giá 5,7 tỷ USD. Nói rộng ra, điều này cho thấy các khoản tiền lớn, móc ngoặc bí mật, và sự chống lưng từ cấp cao của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã giúp Phnom Penh chắc chắn nằm trong vòng ảnh hưởng của Bắc Kinh.

Trong khi Trung Quốc tìm cách nắm quyền kiểm soát Biển Đông, một số nước Đông Nam Á đã tăng cường quan hệ với Mỹ, bao gồm Việt Nam và Philippines. Campuchia là đối trọng kiên cường của Trung Quốc, làm đất nước 15 triệu dân này có một vai trò quan trọng hơn cả tầm vóc của nó, trong một khu vực tranh chấp về địa chính trị gay gắt nhất thế giới. Với quyền phủ quyết hiệu quả trong ASEAN, Campuchia là vũ khí giấu mặt của Trung Quốc.

Câu chuyện của ông Fu cho thấy các công ty tư nhân của Trung Quốc, được các nguồn lực ngoại giao của Bắc Kinh và nguồn lực tài chính vô địch của các ngân hàng quốc doanh Trung Quốc chống lưng, đã mở đường cho chiến lược kinh doanh như thế nào để đặt nền móng cho các tham vọng chính trị và chiến lược của Trung Quốc.

Ông Phay Siphan, Quốc vụ Khanh trong Hội đồng Bộ trưởng Campuchia đã nói, “Về tiền, Trung Quốc là số một… Quyền lực của Trung Quốc ngày càng lớn hơn nhiều…Chúng tôi chọn Trung Quốc vì [đầu tư của họ] không kèm theo điều kiện”.

Ông Phay còn nói thêm, “Một số khoản đầu tư của các nước phương Tây thường có điều kiện kèm theo… [Họ đòi] chúng tôi phải có dân chủ, phải có nhân quyền. Nhưng ở Campuchia, chúng tôi đã trải qua nội chiến và chúng tôi hiểu rằng nếu bạn không no bụng thì bạn không thể có nhân quyền.”

Một cuộc điều tra của Thời báo Tài chính cho thấy đặc ân mà các công ty Trung Quốc giành được từ lãnh đạo Campuchia là được nhượng quyền sử dụng đất vượt xa quy mô được quy định, rõ ràng bỏ qua nghị định nhà nước cho nhà đầu tư Trung Quốc được hưởng, và được chính quyền hỗ trợ để chống lại sự phản đối của nông dân mất đất.

Phân tích các văn bản của nhà nước cho thấy trong nhiều trường hợp, đầu tư của Trung Quốc được hậu thuẫn bởi bản thân ông Hun Sen, một người đã cầm quyền 31 năm và bắt mọi người phải gọi ông ta là “Đức ông Thủ tướng và Tư lệnh Tối cao”. Trong một báo cáo năm nay, một tổ chức vận động của Anh là Global Witness, đã nói rằng thủ tướng đứng đầu một “mạng lưới làm ăn bí mật và gia đình trị khổng lồ” đã cho phép gia đình ông nắm các ngành kinh doanh hàng đầu và giúp “củng cố pháo đài chính trị của thủ tướng”.

Chính phủ Campuchia đã lên án tổ chức Global Witness có mưu đồ và từ chối không bình luận về những gì tổ chức này công bố. Ông Phay Siphan đã nhiều lần không trả lời điện thoại và email về bản báo cáo của Global Witness.

Sự hỗ trợ cá nhân của Hun Sen là quyết định trong việc giúp ông Fu, 67 tuổi, có được bước khởi đầu sớm. Một bức thư của Thủ tướng đề 10/2009 đã chúc mừng ông Fu “thành công mỹ mãn” trong việc phát triển một khu vực ven biển rộng tới 33 km2, với thời hạn cho thuê là 99 năm, mặc dù một phần đất nằm trung khu vực vườn quốc gia được bảo vệ. Thủ tướng còn lập ra một ủy ban đặc biệt có đại diện của 7 bộ để hỗ trợ triển khai dự án này.

Trong bức thư, ông Hun Sen viết (Thời báo Tài chính đã được xem), “Tôi bày tỏ cảm ơn và ủng hộ cá nhân đối với công ty của ông đã triển khai dự án du lịch này”. Bức thư đó được viết 9 tháng sau khi công ty của ông Fu tặng 220 chiếc xe mô tô cho đơn vị cận vệ của Hun Sen, một đội quân riêng gồm 3.000 người, được trang bị xe bọc thếp, giá phóng tên lửa, và súng máy của Trung Quốc. Đó là món quà gần đây nhất trong số các món quà tặng cho đơn vị có nhiệm vụ bảo vệ Thủ tướng và vợ là bà Bun Rany, được biết đến một cách chính thức là “Nhân tài Vinh quang và Chính trực nhất” (“Most Glorious and Upright Person of Genius”).

“Người anh em nhiều năm”

Theo lời kể lại về lễ trao tặng xe mô tô đó – được đăng trên trang mạng của công ty Trung Quốc – phó Thủ tướng Sok An được trích dẫn đã phát biểu, “cám ơn tập đoàn Unite về món quà 220 xe mô tô và những món quà khác trước đó để hỗ trợ vật chất cho đơn vị cận vệ của Hun Sen… đã hoàn thành nghĩa vụ đóng góp cho chính phủ hoàng gia”.

Tập đoàn Unite đã thiết lập một “liên minh quân sự-thương mại” với đơn vị cận vệ vào tháng 4/2010, một sự dàn xếp rất bất bình thường đối với một công ty nước ngoài tại Campuchia. Tại một lễ kỷ niệm liên minh này, Trung tướng Hing Bunheang, tư lệnh đơn vị cận vệ và một trong số những cộng sự gần gũi nhất của Hun Sen đã hết lời khen ngợi ông Fu.

Trung tướng Hing Bunheang đã phát biểu trong một băng video, được lồng tiếng Trung Quốc, “Ông Fu là người anh em nhiều năm của chúng ta, đã đóng góp xuất sắc vào sự phát triển của Campuchia… Công việc của ông Fu là công việc của chúng ta. Chúng ta sẽ tạo điều kiện đi lại an toàn cho mọi nỗ lực của ông Fu.”

Những lời khen như thế là một điểm sáng trong sự nghiệp kinh doanh của ông Fu, chứng kiến bước chuyển đổi từ một thập niên phục vụ trong quân đội trở thành giám đốc và chủ tịch một tập đoàn kinh tế nhà nước (theo tài liệu của công ty). Công việc kinh doanh của ông tại Campuchia bắt đầu từ đầu thập niên 1990 khi ông tổ chức triển lãm máy nông cụ Trung Quốc. Ông giữ một chức vụ tại Bắc Kinh trong một ủy ban là “Hội Liên lạc Hữu nghị Quốc tế” (China Association of International Friendly contact), trực thuộc Bộ Ngoại Giao. Nhưng lý lịch doanh nghiệp của ông tại Trung Quốc dường như không tồn tại, với dữ liệu về các công ty chỉ có một chi tiết về ông là “đại diện hợp pháp” của Beijing Tian Yi Hua Sheng Technology, một công ty chỉ có 2 triệu đồng Nhân dân Tệ (khoảng 300.000 USD) trong vốn điều lệ.

Nhưng tại Phnom Penh, ông Fu có lẽ là doanh nhân có ảnh hưởng lớn nhất của Trung Quốc, một cố vấn chính thức của Hun Sen và một nhân vật được tặng những danh hiệu cao quý của nhà nước và quân đội. Nhưng bất chấp những mối quan hệ được mạ vàng này, việc đầu tư của ông Fu tại Campuchia đã chứng tỏ có nhiều tranh cãi.

Trung Quốc đang đổ tiền vào đất nước này với một nhịp độ chưa từng có, nhưng theo các báo cáo điều tra của James Kynge trên Thời báo Tài chính, không phải mọi người đều được lợi từ các khoản đầu tư hàng tỷ USD này.

Các nhóm hoạt động môi trường đã phản đối việc công ty Trung Quốc này đã giành được đặc quyền thuê đất trong khu vực Công viên Quốc gia Ream, được bảo vệ bằng một nghị định của hoàng gia không cho phát triển chỗ đó. Licadho, một tổ chức nhân quyền Campuchia đã phàn nàn rằng hàng trăm gia đình nông dân đã bị đuổi khỏi nhà của họ. Dân làng đã biểu tình phản đối làm ảnh hưởng đến công việc triển khai của công ty.

Vào tháng 5/2010, một nghị định của Hội đồng Bộ trưởng đã rút giấy phép của công ty ông Fu để phát triển Golden Silver Gulf, tên của dự án nghỉ dưỡng (theo một bản sao của nghị định này mà Thời báo Tài Chính đã có được). Văn bản này đã chuyển trách nhiệm về khu đất đó cho Bộ Môi trường, nhưng chưa rõ liệu dự án có bị đình lại không.

Liên lạc bằng điện thoại và email với ông Fu đều bị ông từ chối bình luận về nghị định đã rút lại giấy phép, nhưng nói rằng việc chấp thuận mà ông có được từ Chính phủ của ông Hun Sen là do uy tín của ông là một doanh nhân được tín nhiệm tại Campuchia và không liên quan gì đến “liên minh quân sự-thương mại” với đơn vị cận vệ.

Năm nay, một công ty con của Unite International, là Yeejia Tourism, đã công bố mấy thỏa thuận liên quan đến dự án này, một dấu hiệu là dự án sẽ tiếp tục hoạt động.

Quan hệ nồng ấm

Ông Hun Sen không phải lúc nào cũng thân Trung Quốc. Đã có lúc ông ấy gọi Trung Quốc là “nguồn gốc của mọi thứ xấu xa” bởi vì Bắc Kinh ủng hộ bọn Khmer Đỏ diệt chủng, đã giết hại khoảng 1,7 triệu người Campuchia trong thập niên 1970.

Nhưng 15 năm qua, nhà lãnh đạo Campuchia này đã trở thành người ủng hộ Trung Quốc khả tín nhất ở Đông Nam Á, chủ trì việc bán những tài sản có giá trị nhất cho các công ty Trung Quốc, thiết lập mối quan hệ quân sự và ca ngợi Bắc Kinh là “người bạn đáng tin nhất”.

Việc nồng ấm với Trung Quốc đã có lúc biến thành lạnh nhạt với Mỹ, như Tổng thống Barack Obama đã chứng kiến khi tham dự hội nghị Thượng đỉnh Đông Á ở Phnom Penh năm 2012. Khi Tổng thống đương chức đầu tiên của Mỹ thăm Campuchia đến gần tòa nhà chính phủ, ông đã nhìn thấy hai băng khẩu hiệu lớn, “Cộng hòa Nhân dân Trung hoa muôn năm!”.

Trong 20 năm kể từ 1992, khi phương Tây bắt đầu giúp xây dựng nền dân chủ ở Campuchia, các nước tài trợ đã viện trợ khoảng 12 tỷ USD, gồm cả không hoàn lại – phần lớn trong đó không được sử dụng cho phát triển mà ngược lại được dùng để trả lương cho những nhà tư vấn đắt tiền (theo Sebastian Strangio, tác giả của cuốn Hun Sen’s Cambodia).

Để so sánh, Trung Quốc đã đầu tư 9,6 tỷ USD trong thập niên trước năm 2013; và khoảng 13 tỷ nữa sẽ đầu tư tiếp (theo viện nghiên cứu “Hợp tác và Hòa Bình” của Campuchia).

Nhưng sự hấp dẫn của Trung Quốc không chỉ có nguồn vốn đầu tư. Các công ty Trung Quốc do Ngân hàng Phát triển Trung Quốc và các tổ chức hùng hậu khác chống lưng, có tiếng là triển khai nhanh các dự án hạ tầng quan trọng, thường bị chậm trễ do dư luận về nhân quyền và bảo vệ môi trường phản đối.

Một ví dụ là dự án xây đập thủy điện “Lower Sesan” trị giá 800 triệu USD được xây dựng bởi HydroLancang, một công ty nhà nước của Trung Quốc. Công trình 400MW này đã bị phản đối bởi hàng ngàn dân làng phải tái định cư hoặc mất nguồn sinh sống, nhưng dự án vẫn được triển khai theo đúng tiến độ để hoàn thành vào năm 2019.

Trong số 8 triệu hectares (80.000 km2) được giao cho công ty này từ năm 1994 đến 2012, gần 60% tức 4,6m hectares – một vùng rộng hơn cả nước Hà Lan – đã trở thành tài sản của Trung Quốc (theo ước tính của Trung Tâm Nhân Quyền Campuchia, một tổ chức được tài trợ chủ yếu bởi các nhà tài trợ phương Tây).

Một hình thái móc ngoặc bí mật dựa vào quan hệ với chính quyền cũng lộ rõ trong hai dự án đầu tư lớn khác của Trung Quốc được Hun Sen và thuộc hạ cho phép (theo văn bản của nghị định). Một dự án gồm 360 km2 nhượng địa đổi lấy 3,8 tỷ đầu tư của Tập đoàn Union Development Group, một chi nhánh của tập đoàn Wanlong Group, một nhà đầu tư bất động sản lớn của Trung Quốc. Một dự án khác gồm 430 km2 nhượng địa để đổi lấy 1 tỷ USD đầu tư của tập đoàn Heng Fu Sugar, một trong những nhà sản xuất đường lớn nhất Trung Quốc. Tổng hợp quy mô của những nhượng địa này lớn hơn cả thủ đô Phnom Penh.

Cả hai dự án đầu tư này đã gây ra một làn sóng phản đối của người dân và cả hai dự án đều vượt quá giới hạn luật cho phép là 100 km2 nhượng địa cho mỗi công ty. Tập đoàn Heng Fu Sugar đã tránh né quy định này bằng cách lập ra 5 công ty riêng biệt để mỗi công ty nhận một nhượng địa nhỏ hơn quy định một chút (theo các văn bản về nhượng địa).

Mặc dù mỗi công ty trong số 5 công ty đó đều có tên riêng – như Heng Rui, Heng Yue, Heng Non, Rui Feng and Lan Feng – nhưng các giám đốc công ty thừa nhận tất cả thực chất đều do Heng Fu Sugar sở hữu. Ông Tan Jiangxia, đại diện cho công ty quản lý một nông trường tại Preah Vihear, một tỉnh miền trung, đã giải thích công ty ông đã tránh né hạn chế đó thế nào. Ông Tân nói, “Điều này liên quan đến một điều khoản trong luật nhượng địa. Mỗi công ty chỉ được phép nhận tối đa 10.000 hectares, cho nên chúng tôi đã phải giảm diện tích đất do mỗi công ty nắm dưới mức quy định là 10.000 hectares”.

Có một người bạn tốt

Các giao dịch đầu tư lớn không chỉ gắn kết quan hệ của Bắc kinh với Phnom Penh, mà còn giúp đạt được các lợi ích chính trị cho Trung Quốc khi họ áp đặt những tuyên bố chủ quyền tại các vùng biển tranh chấp tại Biển Đông. Khi các chiến hạm của Mỹ tuần tra gần các đảo do Trung Quốc bồi đắp và được trang bị tên lửa chống hạm, Biển Đông đã trở thành một trong các điểm nóng dễ xung đột nhất trên thế giới.

Khi căng thẳng khu vực tăng lên thì giá trị của Campuchia đối với Bắc kinh cũng tăng theo. Đặc biệt lả việc sử dụng vai trò thành viên của Phnom Penh trong khối Asean. Bởi vì Asean làm việc theo nguyên tắc đồng thuận, việc phản đối của một thành viên có thể phá hỏng bất cứ sáng kiến nào của cả khối Asean.

Campuchia đã sử dụng quyền phủ quyết hiệu quả này để bảo vệ Trung Quốc trong tháng 7/2016, khi Asean định ra tuyên bố chính thức về phán quyết của Tòa Trọng tài Quốc tế là các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông không có cơ sở theo luật biển của Liên Hợp Quốc. Nhưng sau khi Campuchia phủ quyết, thông cáo cuối cùng của Asean đã bị dội một gáo nước lạnh, không nhắc gì đến phán quyết đó.

Trước hội nghị Asean vài ngày, Trung Quốc đã hứa viện trợ cho Campuchia 600 triệu USD, nên Phnom Penh đã phản ứng tích cực tỏ ý biết ơn và công khai vui mừng. Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã nói Bắc Kinh “đánh giá cao” lập trường của Campuchia tại hội nghị mà lịch sử sẽ chứng tỏ là “đúng đắn”. Vài ngày sau hội nghị, Bắc Kinh tuyên bố sẽ xây dựng tòa nhà Quốc hội trị giá 16 triệu USD tại Phnom Penh.

Murray Hiebert, một chuyên gia về Đông Nam Á tại Trung Tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), đã nói, “Vì Tòa Trọng tài Quốc tế phán quyết bất lợi cho Trung Quốc tháng 7, Trung Quốc đã viện trợ cho Campuchia 600 triệu USD, và để đổi lại Campuchia ít nhất đã hai lần cản đường Asean ra tuyên bố chỉ trích Trung Quốc…Để đánh đổi, Campuchia đã nhận được rất nhiều. Họ nhận được viện trợ. Họ được xóa nợ, và đối với một chính phủ phụ thuộc quá nhiều vào viện trợ nước ngoài, họ nhận được viện trợ sống còn của Trung Quốc. Và người Trung Quốc không đòi hỏi gì về nhân quyền”.

Tat Oudom đưa tin thêm:

Có tham vọng lớn

Một công ty Trung Quốc hoạt động với sự hỗ trợ ngoại giao của Quân Giải phóng Trung Quốc (PLA), sắp xây dựng xong một cảng nước sâu tại một dải bờ biển Campuchia dài 90 km (theo các quan chức công ty và tài liệu dự án).

Cảng đó đủ sâu để tiếp nhận các tàu chở khách lớn, các tàu chở hàng lớn hoặc các tàu hải quân có trọng tải tới 10.000 tấn cập bến. Nó nằm ngay bên Vịnh Thái Lan, chỉ cách khu vực đang tranh chấp tại Biển Đông vài trăm cây số.

Ông Soeng Songang, một giám đốc của tập đoàn Tianjin Union Development Group (UDG), là công ty Trung Quốc đang làm dự án phát triển một khu vực rộng 360 km2 tại tỉnh Koh Kong, nói “Cảng đó sắp xong rồi”. Khu vực này được Phnom Penh cho thuê 99 năm, với giá ước tính là 3,8 tỷ USD. Ông Soeng nói, “Các tàu buôn lớn có thể cập bến, cảng này sâu tới 11m, có thể tiếp nhận các tàu có trọng tải tới 10.000 tấn.”

Các nhà phân tích cho rằng hải cảng này là ví dụ gần đây nhất chứng tỏ nỗ lực của Trung Quốc để trở thành cường quốc hàng hải hàng đầu ở Châu Á, bằng cách xây dựng, đầu tư hoặc giành quyền sử dụng một mạng lưới các hải cảng trong cả khu vực.

Ông Geoff Wade, một chuyên gia về Châu Á tại trường Đại học Quốc gia Úc (ANU), nói “Các hải cảng cực kỳ quan trọng đối với việc Trung Quốc theo đuổi mục đích bá quyền khu vực”. Ông Wade cho biết thêm rằng Bắc Kinh đang đầu tư phát triển hoặc kiểm soát một loạt hải cảng tại Hambantota ở Sri Lanka, Gwadar ở Pakistan, Kyaukpyu ở Myanmar và Chittagong ở Bangladesh, cũng như các cảng khác ở Thailand và Indonesia.

Ngoài ra, Trung Quốc đang xây dựng một căn cứ quân sự đầu tiên ở nước ngoài tại Djibouti, vùng Sừng Châu Phi (Horn of Africa), chiếm lĩnh một vị trí chiến lược sống còn ngay tại cửa ngõ phía Nam của Biển Đỏ tiếp giáp với Ấn Độ Dương, với 30% số lượng tàu thuyền của thế giới phải đi qua đó.

Bắc Kinh chưa có ý kiến liệu họ có kế hoạch sử dụng hải cảng mới tại bờ biển Tây Campuchia vào mục đích quân sự hay không, nhưng ông Wade nói rằng hải cảng này đủ lớn để nếu cần có thể tiếp nhận hầu hết các khinh hạm và tuần dương hạm của Trung Quốc.

Tập đoàn đầu tư UDG được chống lưng bởi các thế lực chính trị và quân sự cấp cao tại Bắc Kinh, bởi vì công ty tư nhân này (có trụ sở tại thành phố Thiên Tân, ở phía bắc TQ) đã giành được quyền sử dụng một diện tích đất rất lớn một cách đặc biệt, kiểm soát tới 20% tổng chiều dài bờ biển Campuchia, vào năm 2008.

Ông Trương Cao Lệ (Zhang Gaoli), một ủy viên thường vụ Bộ Chính Trị của Trung Quốc, là cơ quan đầu não của Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã chủ trì lễ ký kết dự án đầu tư của UDG (theo tài liệu mà Thời báo Tài chính có được). Từ đó, dự án này (có tên là Dara Sakor, bao gồm kế hoạch xây một sân bay quốc tế, các bệnh viện, trường quốc tế, khách sạn và khu nhỉ dưỡng 5 sao) đã được lãnh đạo quân sự của hai nước thông qua.

Vào tháng 11/2015, ông Liao Keduo, lúc đó là chính ủy bộ tư lệnh quân khu Thiên Tân của PLA đã gặp bộ trưởng quốc phòng Tea Banh của Campuchia, trong chuyến thăm Thiên Tân. Theo một trang mạng của UDG có đăng hình hai nhân vật nói trên, ông Liao đã bày tỏ “hy vọng dự án Dara Sakor, một bông hoa của tình hữu nghị được vun đắp bởi hai đất nước Trung Quốc và Campuchia, có thể nở hoa kết trái một ngày gần đây”.

James Kynge, Leila Haddou, và Michael Peel (Thời báo Tài chính, 8/9/2016)

Nguyễn Quang Dy dịch

(Blog Kim Dung)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chiến tranh giữa người và thú: Ai sẽ thắng?


Image copyrightTHINKSTOCK
Trong phim Hành Tinh Khỉ, một người đàn ông lạc vào thế giới được cai trị bởi những con khỉ cực kỳ thông minh, bắt loài người làm nô lệ cho chúng.
Bộ phim dựa trên cuốn sách xuất bản vào năm 1963 của Pierre Boulle và giờ đây được liệt vào danh mục truyện kinh điển, là loại truyện 'giả tưởng xã hội', theo đánh giá của tác giả.
Điều gì sẽ xảy ra nếu không chỉ loài khỉ có trí thông minh giống người mà tất cả các loài khác trên Trái Đất?
Sẽ như thế nào nếu tất cả các động vật trên thế giới bỗng có ý thức?
Liệu sẽ có một loài nào đó trỗi dậy để thống trị các loài khác như con người đã làm, hay các loài sẽ chung sống trong hoà bình?
Ý tưởng này nghe có vẻ như điên rồ và không tưởng, thế nhưng nghiên cứu sâu hơn sẽ giúp làm sáng tỏ những câu hỏi thú vị về bản năng của loài người và vai trò thống trị của chúng ta trên hành tinh này.
Image copyrightISTOCK
Image captionNếu bị lột truồng vứt vào môi trường tự nhiên thì con người sẽ rất bất lợi so với nhiều loài động vật khác
Tất nhiên, giả thiết được đưa ra không phải là một viễn cảnh tươi đẹp: "Gọi cảnh tượng đó là 'hỗn loạn' cũng sẽ vẫn chưa đủ," Innes Cuthill, một nhà sinh thái học tại Đại học Bristol, nói. "Chúng ta không nên cho rằng trí thông minh là một điều tốt."
"Chúng ta sẽ giết lẫn nhau," Robin Dunbar, một nhà tâm lý học tiến hoá tại Đại học Oxford, nói.
"Con người không phải là loài được đánh giá cao về thói tò mò và tồn tại ôn hoà khi bắt gặp các loài mới."
Josep Call, một nhà tâm lý học so sánh tại Đại học St. Andrews, đồng ý. "Nếu bạn nhìn vào lịch sử loài người, tôi không nghĩ là chúng ta chỉ muốn kết bạn," ông nói. "Có lẽ ngày nay chúng ta đã tốt hơn trong quá khứ, thế nhưng chỉ cần nhìn vào thế giới ngày nay cũng đủ hiểu con người không phải loài thân thiện."
Cũng bởi vì thói quen tàn sát các loài khác lẫn chính đồng loại, không có lý do gì để nghĩ rằng loài người hay bất kỳ loài thú có trí thông minh tột đỉnh nào khác sẽ cư xử khác đi. Đệ Tam Thế chiến sẽ bùng nổ. "Chúng ta thường phản ứng rất tiêu cực và hung hăng trước những kẻ lạ và những mối đe doạ," Cuthill nói.

Nếu một cuộc chiến xảy ra, ai sẽ thắng?

Image copyrightISTOCK
Image captionTuy hung dữ nhưng cá mập chỉ có khả năng cao nhất là làm bá chủ thế giới nước
Tất nhiên là nhiều loài sẽ bị tiêu diệt. Các động vật ăn cỏ sẽ phải giành hầu hết thời gian để ăn cỏ nhằm tích trữ đủ năng lượng. Điều này hạn chế thời gian chúng có thể đầu tư vào việc giao tiếp, sản xuất công cụ, xây dựng một nền văn hoá hoặc tham chiến.
Các loài ăn thịt sẽ có lợi thế hơn. Cá mập, cá heo và cá voi sát thủ sẽ là trường hợp ngoại lệ vì chỉ sống ở đại dương - mặc dù các loài sống ở đại dương cũng có thể giao tranh để giành quyền lực.
Tương tự, các loài thú không thể sống ngoài những môi trường đặc biệt như đầm lầy, sa mạc, cũng không thể thống trị thế giới.
Các loài thú săn mồi lớn như sư tử, hổ, gấu, chó sói, thậm chí các loài không săn mồi như voi, tê giác, đều có thể tham chiến, và chúng sẽ là mối đe doạ lớn nhất cho sự thống trị của loài người.
Nếu chúng ta bị lột trần truồng và ném vào sa mạc hoặc rừng sâu, chúng chắc chắn sẽ đánh bại chúng ta.
Thế nhưng với những vũ khí hiện đại và số lượng áp đảo, loài người sẽ không mất nhiều thời gian để đè bẹp đối thủ mới của mình.
Thế nhưng có một đối thủ khác mà chúng ta chưa đề cập đến: Các loài linh trưởng cùng họ với loài người.
Cuthill chỉ ra rằng công nghệ của chúng ta đã cho phép chúng ta có được vị thế như hiện nay, và các loài linh trưởng cũng có cùng chức năng sinh lý cần thiết để sử dụng những công nghệ đó như loài người.
Tinh tinh, đười ươi, khỉ đột có thể thâm nhập vào máy tính hay sử dụng súng của chúng ta.
Bên cạnh đó chúng còn có cơ thể dẻo dai hơn. Chúng cũng có thể tạo ra những công nghệ mới từ các dụng cụ lấy cắp được của loài người.
Image copyrightISTOCK
Image captionCác loài linh trưởng được cho là đối thủ tiềm năng đáng gờm nhất của con người
Thế nhưng khả năng làm tất cả những điều này sẽ phụ thuộc vào việc liệu chúng có xâm nhập vào được kho kiến thức mà loài người đã tích trữ suốt nhiều thế kỷ, trong đó bao gồm cách thức giao chiến một cách hiệu quả, liệu chúng có khả năng hiểu rõ con người và nhiều điều khác hay không.
"Nếu có được tất cả những kiến thức này thì nhiều khả năng chúng sẽ ngang ngửa với chúng ta," Call nói. "Nếu không, dù là một đối thủ đáng gờm, chúng cũng không thể trở thành loài thống trị."
Thế nhưng nếu có đủ thời gian, khả năng thích nghi nhanh với sự thay đổi môi trường và hoàn cảnh sẽ là vũ khí mạnh nhất cho công cuộc thống trị thế giới.
Thực vậy, đây là một trong những kỹ năng cơ bản giúp con người thống trị Trái Đất.
Mặc dù sinh ra ở những vùng thảo nguyên ấm áp, chúng ta dần tìm cách khám phá các vùng đất có đặc điểm khác xa với xuất xứ của mình. Số lượng cũng là một yếu tố đáng kể, bên cạnh khả năng phát hiện ra việc bị tấn công.
Mặc dù vậy, các bằng chứng cũng cho thấy vi khuẩn mới là loài kế thừa Trái Đất. Vi khuẩn không có hệ thần kinh và vì vậy chúng khó có khả năng trở nên thông minh. Thế nhưng "chúng lại ở khắp nơi, ngay cả bên trong cơ thể chúng ta," Call nói. "Chúng sẽ là một đối thủ vô cùng mạnh."
Image copyrightSPL
Image captionVirus được cho là 'thế lực' có khả năng kế thừa Trái Đất, ngay cả khi đa số các loài động vật khác đã bị tuyệt diệt
"Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu kẻ thắng cuộc là một loài rất nhỏ," Dunbar đồng ý. "Tôi đoán là chúng ta sẽ trở thành con mồi của những sự sống sơ khai hơn rất nhiều, từ vi khuẩn cho đến các virus."
"Con người sẽ gặp rắc rối lớn nếu phải chiến đấu với các vi khuẩn thông minh, nhất là những vi khuẩn chết người," Call nói. "Vấn đề là chúng ta không thể loại bỏ chúng hoàn toàn vì chúng cần thiết cho sự sống của chính chúng ta."
Ngay cả khi con người bị tận diệt, xung đột sẽ tiếp tục nổ ra trên Trái Đất. Không có lý do gì để tin rằng bất cứ loài động vật nào có trí thông minh tương đương với trí tuệ của giống người thông minh thời tiền sử Homo sapien sẽ hành xử khác với con người trong việc khám phá tài nguyên cũng như khai thác, sử dụng các loài động vật khác.
Tương tự, xung đột cũng sẽ diễn ra bên trong từng loài. "Nên nhớ rằng động vật không giải quyết các vấn đề vì lợi ích của loài khác," Kacelnik nói. "Chúng cạnh tranh vì lợi ích của chính giống nòi chúng, hoặc từng nhóm gia đình."
Nhìn chung, tình hình sẽ trở nên tồi tệ cho muôn loài. Khi các loài bị tận diệt, hệ sinh thái sẽ sụp đổ và chừa lại những kẻ sống sót mạnh nhất - vi khuẩn, gián, chuột kế thừa Trái Đất.
Ngay cả khi đó, thế giới cũng khó lòng được yên ổn. Như Cuthill nói, bất cứ loài nào còn lại cũng đều có thể "phá hỏng hành tinh như chúng ta đang làm".
"Tôi không thấy có lý do nào khiến bất cứ loài nào khác trở nên vị tha hơn chúng ta," ông nói. "Sự cân bằng trong tự nhiên mà chúng ta đang chứng kiến có thể tồn tại là nhờ sự cân bằng về sức mạnh."

Phần nhận xét hiển thị trên trang