Ai cũng muốn có sếp dễ tính. Và nếu sếp tôi vừa dễ tính, vừa tôn trọng đóng góp của tôi và luôn thử thách để giúp tôi đi lên trên bậc thang sự nghiệp, thì đó là điều rất đáng hoan nghênh.
Nhiều người cho rằng những người sếp khó tính thường là những kẻ độc tài.
Tuy nhiên điều họ không hiểu là sếp dễ tính chưa chắc đã là sếp tốt.
Tôi đã nhìn thấy nhiều nhà lãnh đạo miệng thì cứ yêu cầu nhân viên phải làm tốt nhưng trong bụng vẫn lo mình không được cấp dưới yêu mến. Họ muốn được cấp dưới tôn sùng và muốn làm bạn với cấp dưới.
Đây là thể loại sếp luôn sợ rằng nếu họ đề ra những chỉ tiêu trong công việc, điều đó sẽ gây tổn thương cho lòng tự trọng của cấp dưới. Kết quả là đội ngũ lao động trở nên dễ tự mãn, khiến hiệu suất công việc đi xuống.
Tôi đã chứng kiến những lãnh đạo xuất sắc, dù là trong lĩnh vực nghiên cứu hay cố vấn, bước vào công sở và chỉ tập trung cao độ vào kết quả. Những vị sếp này không cần được yêu mến, họ đòi hỏi một cách không thoả thiệp, và nhân viên của họ biết điều này.
Ông trùm bất động sản Mỹ Bill Sanders là một ví dụ. "Tất cả mọi người đều biết rằng Bill yêu cầu hiệu quả," Ronald Blankenship, cựu chủ tịch và CEO của Verde Realty, một quỹ đầu tư bất động sản và là một cộng tác lâu năm của Sanders, nói.
"Nếu bạn làm việc với ông, bạn hãy sẵn sàng xem công việc là trọng tâm duy nhất."
Những lãnh đạo giỏi này không ngại đề ra các quy tắc và họ không hề do dự. Điều nghịch lý là sự cứng rắn của họ, thường đi kèm với tầm nhìn xa, thường khiến họ được tôn trọng nhiều hơn thay vì ít đi.
Trên thực tế, điều họ nhận lại còn nhiều hơn thế: Sự tôn trọng, sự trung thành và thậm chí sự yêu mến.
Tất nhiên khó tính khác với xúc phạm. Làm sao để bạn biết mình sắp mắc hội chứng 'sếp dễ tính'? Hãy nhìn vào những câu hỏi này và ghi lại những lần bạn trả lời 'có'.
·Trong năm qua, bạn đã bao giờ hạ sự kỳ vọng đối với một nhân viên nào đó khi họ không thể đáp ứng được tiêu chuẩn bạn đưa ra?
·Trong năm qua bạn đã bao giờ không trừng phạt những cử chỉ xấu?
·Bạn đã bao giờ thưởng cho một nhân viên dù họ không thể đạt được chỉ tiêu, chỉ vì họ đã 'rất cố gắng'?
·Bạn có đưa ra những mục tiêu mù mờ cho nhân viên mình? Những mục tiêu rõ ràng thường rất cụ thể, có thể đo đếm, có thể đạt được và có thời hạn, còn các mục tiêu mù mờ thì không.
·Bạn có ngại đưa ra những nhận xét tiêu cực vì sợ làm ai đó tổn thương?
·Khi phải đưa ra những nhận xét tiêu cực, bạn có nhận ra mình đang nói giảm nói tránh?
·Sếp bạn và các quản lý khác có xem bạn là người mềm mỏng?
·Bạn có phải là người thường tự mãn?
Nếu bạn trả lời 'có' trước nhiều hơn ba câu hỏi phía trên, có lẽ bạn đang bắt gặp hội chứng 'sếp dễ tính'. Trong trường hợp đó, có lẽ bạn nên thay đổi cung cách của mình.
Nếu bạn muốn được tôn trọng, thay vì chỉ được yêu mến:
·Hãy đề ra các chỉ tiêu cho nhân viên bạn, quan sát hiệu suất của họ, những gì bạn đã làm để khiến họ phải đạt những chỉ tiêu đề ra và ghi chép vào một cuốn sổ tay.
·Với mỗi bản báo cáo, hãy nhìn lại những chỉ tiêu đề ra, liệu chúng có đủ tham vọng, đủ rõ ràng hay chưa? Đừng hạ thấp kỳ vọng chỉ vì một ai đó không đạt chỉ tiêu.
·Liệu có cách nào đó để đề ra chỉ tiêu một cách rõ ràng và minh bạch giữa tập thể? Điều này sẽ tạo ra môi trường cạnh tranh lành mạnh và cũng khiến bạn khó do dự hơn khi quy trách nhiệm một ai đó.
·Hãy làm quen với việc đưa ra nhận xét tiêu cực: Tránh bị xúc động và tập trung vào sự thật, hãy đưa ra tín hiệu về những nhận xét tiêu cực để đối tượng nghe không bị bất ngờ. Tập trung vào giải pháp làm sao để cải thiện vào lần tới thay vì chỉ lên án những gì đã xảy ra.
Sếp dễ tính có thể tự nghĩ tốt về bản thân nhưng họ không mang lại hiệu quả cao như những sếp cứng rắn hơn.
Nếu bạn làm việc cho một sếp dễ tính, đừng tự mãn quá nhanh. Nếu bạn không nâng cao kỹ năng của mình và phát triển bản thân, bạn không chỉ đang giẫm chân tại chỗ mà thực sự đang tụt lùi.
Trong môi trường ngày nay, nơi mà sự cạnh tranh đến từ mọi phía, đây không phải là công thức làm nên thành công.
Theo Cổng thông tin Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhấn mạnh quan điểm với Bộ Tư pháp: "Đối với những vấn đề qua rà soát khẳng định có sai sót, mà nếu không sửa (sẽ) không thể thi hành được thì cần kiên quyết sửa".
Sáng nay, 1/9, dưới sự chủ trì của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Chính phủ đã thảo luận các nội dung liên quan đến công tác xây dựng thể chế, pháp luật trong chương trình làm việc của phiên họp thường kỳ tháng 8. Tại phiên họp, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Lê Thành Long - đơn vị trực tiếp soạn thảo dự án Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ luật Hình sự (BLHS) số 100/2015/QH13 đã trình bày tờ trình về dự án này.
Đa số ý kiến thành viên Chính phủ đề nghị bỏ điều 292. Ảnh: VGP
Một trong những quy định thu hút nhiều ý kiến nhất chính là nội dung sửa đổi, bổ sung điều 292 của Bộ luật Hình sự 2015 về tội cung cấp dịch vụ trái phép trên mạng máy tính, mạng viễn thông.
Theo bản tin VTV lúc 12h trưa nay, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam cùng lãnh đạo các Bộ, bao gồm cả Bộ Công an và Bộ TT&TT... đều có chung quan điểm là bỏ Điều 292.
Cụ thể, theo lý giải của Bộ trưởng Bộ TT&TT Trương Minh Tuấn, việc quy định tội danh này ảnh hưởng đến cộng đồng khởi nghiệp trong lĩnh vực công nghệ thông tin và viễn thông. Mạng máy tính và viễn thông là công cụ kinh doanh của đa số doanh nghiệp khởi nghiệp ở Việt Nam trong hầu hết các lĩnh vực. Theo quy định thì phần lớn các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trên mạng internet và do có tương tác giữa những người sử dụng với nhau nên được coi là mạng xã hội. Với điều kiện như hiện nay, các doanh nghiệp khởi nghiệp khó đáp ứng được điều kiện kinh doanh mạng xã hội mà trong quá trình khởi nghiệp thì phải thử nghiệm để hoàn thiện mô hình kinh doanh và nếu thử nghiệm thành công với lợi nhuận trên 50 triệu đồng hay có doanh thu trên 500 triệu đồng thì sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự như quy định tại Điều 292 là không hợp lý.
Kết luận phiên họp, Thủ tướng yêu cầu Ban soạn thảo và các cơ quan liên quan rút kinh nghiệm, nâng cao trách nhiệm trong việc xây dựng Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của BLHS 2015 với tinh thần thận trọng, đặt chất lượng lên hàng đầu. "Đối với những vấn đề qua rà soát khẳng định có sai sót, mà nếu không sửa không thể thi hành được thì cần kiên quyết sửa", Thủ tướng nêu rõ. Ban Soạn thảo phải tổ chức lấy ý kiến các bộ, ngành liên quan và phải bảo đảm sự thống nhất cao đối với những vấn đề lớn, đặc biệt là phạm vi sửa đổi.
BLHS năm 2015 được Quốc hội khóa XIII thông qua tại Kỳ họp thứ 10 tổ chức vào tháng 11/2015, đã được công bố và thời điểm bộ luật này có hiệu lực là từ ngày 1/7/2016. Tuy nhiên, vào ngày 29/6/2016, Quốc hội khóa XIII đã ra Nghị quyết 144 về việc lùi hiệu lực của Bộ luật Hình sự năm 2015 và 3 đạo luật liên quan. Quốc hội cũng đã quyết nghị bổ sung Dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ luật Hình sự năm 2015 vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2016 và dự kiến trình Quốc hội khoá XIV tại kỳ họp thứ hai diễn ra vào tháng 10 tới.
Thời gian qua, dư luận và đặc biệt là cộng đồng khởi nghiệp, CNTT đã "dậy sóng" vì điều 292. Hầu hết đều lo sợ điều luật này nếu áp dụng trong thực tếsẽ hình sự hóa và đe dọa các doanh nghiệp khởi nghiệp, các doanh nghiệp công nghệ nhỏ, giảm năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp. Hơn nữa, BLHS đã bỏ tội danh kinh doanh trái phép nhưng Điều 292 lại quy định tội “kinh doanh trái phép trên mạng”. Hơn nữa, trong danh mục ngành nghề kinh doanh có điều kiện có đến 267 ngành nghề nhưng Điều 292 chỉ quy định xử lý hình sự đối với một số ngành nghề trong số đó. Thêm vào đó, cũng những lĩnh vực kinh doanh nêu tại Điều 292 nếu thực hiện qua mạng thì bị xử lý hình sự còn nếu không thực hiện qua mạng thì không bị xử lý hình sự. Đây là một sự bất bình đẳng. Các hiệp hội lớn như Vinasa, VCCI đều đã kiến nghị bỏ điều 292 ra khỏi BLHS 2015.
Tuy nhiên, đầu tháng 8 vừa qua, Bộ Tư pháp - cơ quan chủ trì xây dựng dự án này đã đăng tải dự thảo Luật trên Cổng thông tin điện tử của mình để lấy ý kiến cá nhân, tổ chức, doanh nghiệp trước khi trình Chính phủ tại phiên họp thường kỳ tháng 8. Trong dự thảo này vẫn giữ điều 292, dù Bộ này xác nhận, đây là một trong 4 vấn đề còn có nhiều ý kiến khác nhau và cần phải xin ý kiến Chính phủ.
Bàn về sự suy diễn tùy tiện của ông Phạm Viết Đào về cái gọi là “khi thành quả cách mạng bị “biến hóa”” 11 Tháng Chín, 2015 Duy Vũ 1 Comment Duy Vũ 1. Sự suy diễn không thực tế và không logic về cái gọi là sự chuyển hóa từ “dân chủ” thành “đảng chủ”. Trong bài viết “Khi thành quả cách mạng bị “biến hóa””, ông Phạm Viết Đào đã đưa ra những luận giải để đưa ra kết luận mang quan điểm cá nhân của ông rằng: “Tóm lại, hệ điều hành quản trị của bộ máy nhà nước Việt Nam từ tiền khởi văn bản Hiến pháp 1946, thành quả của Cách mạng tháng 8 tới Hiến pháp 2013 đã chuyển hoá từ dân chủ sang “Đảng chủ””. Đây thực sự là một quan điểm cá nhân hết sức phiến diện và áp đặt. Bởi lẽ, “nền tảng dân chủ” mà Hiến pháp năm 1946 là dùng để khẳng định chế độ chính trị xã hội mà nhân dân ta xây dựng khi đó là chế độ dân chủ, một chế độ xã hội mới do nhân dân làm chủ đối lập hoàn toàn với chế độ “quân chủ” do vua chúa phong kiến làm chủ trước cách mạng ( cụ thể là vua Bảo Đại). Ông Phạm Viết Đào có lẽ không hiểu được ý nghĩa của việc Hiến pháp năm 1946 khẳng định việc xây dựng chế độ dân chủ, hay việc “… kiến thiết quốc gia trên nền tảng dân chủ”, là sự khẳng định vĩnh viễn chấm dứt chế độ quân chủ ở nước ta, để xây dựng chế độ chính trị xã hội mới tiến bộ hơn – chế độ dân chủ cộng hòa. Mục tiêu “dân chủ”, “nền tảng dân chủ” vẫn được kế thừa phát triển khẳng định qua các bản hiến pháp ban hành các năm 1959, 1982, 2013, không hề có sự gạt bỏ “nền tảng dân chủ” như ông Phạm Viết Đào nói. Chỉ có sự cụ thể hóa, phát triển về nền tảng dân chủ theo hướng phù hợp hơn với thực tiễn hai cuộc kháng chiến cũng như công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước về sau này. Dân chủ được khẳng định vừa là mục tiêu, vừa là động lực chủ yếu, nền tảng cơ bản trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay và mãi mãi về sau. Mối quan hệ giữa việc Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, với việc làm chủ của Nhân dân cũng là để phát huy dân chủ cao hơn nữa, Nhân dân vẫn là chủ, Đảng giữ vai trò lãnh đạo không thể gọi là “Đảng chủ”. Nhà nước đóng vai trò quản lý, điều hành đất nước, tại sao ông Phạm Viết Đào không nói là “Nhà nước chủ”!? Thật sự cách mà ông Đào suy diễn thật phiến diện, ấu trĩ đến mức lạ thường. 2. Không hề có sự “biến hóa”, xóa bỏ đối với “Quyền tư hữu tài sản” trong tất cả các bản Hiến pháp 1959, 1982, 2013!? Ông Phạm Viết Đào đưa ra quan điểm: “Trong Hiến pháp 1946 không quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lý như các văn bản Hiến pháp 1992, 2013; vào thời điểm 1946, khi 90% dân số Việt Nam là nông dân, quy định như Điều 12 này vô cùng có ý nghĩa với nông dân, lôi kéo người nông dân đi theo, tham gia các cuộc chiến tranh mà họ không tiếc xương máu”. Suy luận như ông Phạm Viết Đào thì thực sự là kiểu suy diễn hết sức ấu trĩ, khó chấp nhận. Vì lịch sử hàng nghìn năm của dân tộc, nông dân luôn là lực lượng to lớn, chiếm đa số và đóng vai trò quan trọng trong đấu tranh giành và giữ độc lập. Ông Đào sẽ nói gì khi trong lịch sử chế độ phong kiến hàng ngàn năm ở nước ta, ruộng đất vẫn nằm trong tay địa chủ, phong kiến, tại sao nông dân nước ta vẫn kiên cường đứng lên chống giặc ngoại xâm? Nông dân ta nói riêng, nhân dân ta nói chung, đứng lên chiến đấu chống giặc ngoại xâm vì bọn giặc ngoại xâm giết hại nhân dân ta, áp đặt sự thống trị tàn bạo, bóc lột kiệt cùng nhân dân ta,… như Nguyễn Trãi từng tố cáo tội ác của bọn giặc xâm lược nhà Minh đối với nhân dân ta: “… Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn Vui con đỏ dưới hầm tại vạ…” Một điều nực cười nữa là ông Đào nói: “vào thời điểm 1946, khi 90% dân số Việt Nam là nông dân…”. Ở đây, có lẽ ông Đào ngồi “trong phòng lạnh” để suy diễn bừa bãi một điều đơn giản mà đến một học sinh lớp 9 cũng hiểu được rằng, người nông dân năm 1946, mấy ai hiểu được đầy đủ, cặn kẽ những khái niệm như “quyền tư hữu tài sản”, để mà ông Đào suy diễn: “… quy định như Điều 12 này vô cùng có ý nghĩa với nông dân, lôi kéo người nông dân đi theo, tham gia các cuộc chiến tranh mà họ không tiếc xương máu”. Sự thật cho thấy, “quyền tư hữu tài sản” chính đáng của người dân luôn được tất cả các bản Hiến pháp các năm 1959, 1982, 2013 bảo vệ, không hề có sự “phù phép” hay “biến hóa” gì đối với thành quả này của Cách mạng tháng Tám và Hiến pháp năm 1946, như ông Phạm Viết Đào nói. Là một “nhà văn” với trình độ hiểu biết về chế độ dân chủ, chế độ quân chủ nói riêng, về chính trị – xã hội nói chung ở mức độ “sơ khởi” như vậy, có lẽ ông Đào nên tập trung vào việc luyện tập nâng cao “bút pháp” và “đạo pháp” trên con đường “văn học” theo cách của ông; đừng nên đi suy diễn tùy tiện và đi “làm chính trị” vì đó không phải là “sở trường” hay “sở đoản” gì của ông./.
Tôi nhớ đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, khi miền Bắc đang “vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội”, người dân Tràng An đã than phiền về nạn càn quấy của đám trai trẻ mặc quần ống tuýp, để tóc dài khiến các quý thanh niên “Cờ đỏ” đông nhan nhản ở Bờ Hồ phải thủ sẵn kéo lăm le cắt ống quần, cắt tóc dài để dạy chúng bài học vỡ lòng về … phép ứng xử văn hóa (!).
Tôi nhớ cũng vào những năm đó, nhà văn Nguyễn Khải kể chuyện có lần ông đi xem phim ở rạp Bắc Đô, Hàng Giấy. Khi đèn đã tắt, phim đã bắt đầu chiếu, thấy mấy cậu choai choai ngồi hàng phía trên nói chuyện rào rào, phì phèo thuốc lá, ông bèn khẽ khàng nhắc nhở: “Các cháu tắt thuốc đi nhé!”. Bất ngờ ông nghe thấy giọng nạt nộ: “Này thằng già, liệu mà câm mồm đi!”, và các mẩu thuốc cháy dở tới tấp bay vào người ông. Không một ai lên tiếng bênh vực ông. Ông đành phải câm mồm thật, nếu không muốn bị khủng bố tiếp. Nhà văn ngậm ngùi đúc kết: “Thời nay, cái Thiện đã chịu thua cái Ác!”. Thời ấy người ta cũng đã từng đâm chém nhau vì va chạm … xe đạp. Các vị cán bộ nhà nước mặc đại cán nghiêm chỉnh cũng đã từng không kiêng dè, to tiếng cãi vã so bì nhau từ lạng chè, bao thuốc đến chiếc vành, chiếc lốp hay chục cái nan hoa mua theo sổ căng-tin cơ quan, chưa nói đến cuộc “đại chiến” vì phiếu mua xe đạp phân phối hay những căn phòng nhà tập thể không khép kín…
Thời ấy đã lan truyền trong dân gian câu khái quát về mối quan hệ người – người còn đúng tới tận giờ: “Nhất thân, nhì thế, tam chế (chế độ), tứ tiêu (tiêu chuẩn), ngũ liều, lục đả (cùng lắm thì dở nắm đấm!)”. Hay câu vè khá thật thà nôm na: “Tiền là tiên là phật / Là sức bật tuổi trẻ / Là sức khỏe tuổi già / Là cái đà tiến thân / Là cán cân công lý / Tiền là hết ý!”.
Vài dòng gọi là “ôn nghèo gợi khổ“, hoài niệm thời bao cấp để cùng nhau từ bỏ ảo tưởng: Khichia đều sự nghèo túng, chúng ta có thể xây dựng được một nền văn hóa đầy ắp tình người. Và đành phải thừa nhận rằng văn hóa chúng ta thực ra đã có dấu hiệu suy thoái từ rất lâu.
***
Thực trạng suy thoái văn hóa hiện nay
Không phải tôi không nhìn thấy những “việc tử tế” trong đời sống chúng ta hiện nay: những tấm gương làm việc hiệu quả, bất chấp hiểm nguy để kiềm chế tội phạm, vượt khó khăn cứu chữa bệnh hiểm nghèo, vật vã mang con chữ lên vùng cao, nhường cơm sẻ áo với người bất hạnh… Tôi vẫn tin trước sau gì thì cái tốt, cái đẹp cũng sẽ trở thành nét chủ đạo trong cuộc sống. Nhưng để sớm đạt tới điều mong muốn đó, chúng ta không thể ru ngủ nhau bằng những lời khen. Hãy đừng vội hài lòng mà cùng hướng sự chú ý đến những mặt tối, dần loại bỏ cái xấu để tự hoàn thiện.
Từ mấy thập niên gần đây, không ai không cảm thấy văn hóa – tôi muốn nói đến văn hóa đạo đức xã hội – đang mỗi năm lại càng thêm lao dốc, chưa hề thấy có điểm dừng. Nhiều người thường nhắc đến những thói xấu dễ nhận thấy ở người Việt như thói ham chuộng hư danh, thói say mê bia rượu, ăn nhậu đánh chén; thói liệt dây thần kinh xấu hổ khi chen lấn xô đẩy nhau, tranh tài lộc, giành nhau miếng ăn; thói quen bắt chước đua đòi, “con gà tức nhau tiếng gáy”… Những nhận xét “bắt bệnh” này đều đúng.
Tuy nhiên, dưới góc nhìn của tôi, xin mạo muội tạm nêu ra 4 biểu hiện, theo tôi là rõ rệt hơn cả của tình trạng suy thoái trên. Đó là: Đồng tiền bất chính; Bạo lực lên ngôi; Giả dối thắng thế; Con người vô cảm.
Đồng tiền bất chính. Đồng tiền không có gì xấu. Bản thân nó là một thành tựu lớn của văn minh nhân loại. Nhưng kiếm tiền bằng cách giẫm đạp lên lợi ích của cộng đồng mới thực sự là đáng chê trách.
“Sống chết mặc bay; tiền thầy bỏ túi”. Lời nhận xét sỗ sàng này đã trở thành phương châm ứng xử của vô số người trong xã hội. Người nuôi heo sẵn sàng tiêm thuốc mê, bơm nước lã để tăng trọng lượng con vật khi bán để kiếm thêm lợi nhuận, bất chấp tác hại. Người nông dân vốn hiền lành bỗng biết dành riêng cho mình khoảnh vườn chè, vườn rau sạch, còn rau bẩn, chè bẩn thì để bán cho các bạn được gọi là “công nông liên minh”(!). Hàng giả, hàng lậu, hàng nhái mặc sức tung hoành; không hải quan, biên phòng nào bắt giữ hết được. Một cơ quan nhà nước ở Tổng cục Thủy sản thu bộn tiền do ngang nhiên bán khống hàng trăm giấy chứng nhận (với giá 5 triệu đồng/cái) kiểm định vật tư ngư nghiệp đạt chuẩn. Nhà giáo, thầy thuốc vốn là nghề cao quý được trọng vọng ngày xưa, nay cũng không nhiều người tránh được sự cám dỗ của đồng tiền. Muốn học bạ có điểm cao ư? Không học thêm lớp của các thầy cô trong trường thì đừng có mơ. Muốn cấp cứu ư? Nộp đủ tiền chưa mà muốn vào phòng mổ?
Tệ hại nhất về kiếm tiền bất chính không ai khác ngoài đám quan chuyên nghề “cướp ngày” (“Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”). Cơ hội chui vào Đảng, lý lịch man khai, bằng thật họcgiả, bỏ vốn ra mua chức, có ghế cao rồi dễ dàng hoàn vốn và thu về lãi khủng.
Không khó biết tham nhũng cụ thể là ai. Nhưng hầu như không mấy ai đủ dũng cảm “vào hang bắt cọp”, để đến nỗi vị quan khả kính nguyên Tổng thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh đưa ra nhận xét để đời: “Tham nhũng vẫn ổn định !”.
Từ năm 1999, Hội nghị TƯ 6 (lần 2, khóa VIII) đã ra Nghị quyết về xây dựng và chỉnh đốn Đảng. Gần 15 năm sau, Hội nghị TƯ 4 (khóa XI, năm 2012) lại tiếp tục thông qua Nghị quyết cùng về vấn đề trên, thừa nhận tình trạng suy thoái tư tưởng, đạo đức lối sống trong Đảng vẫn không thuyên giảm, nếu không nói là còn nghiêm trọng hơn, “đe dọa đến sự tồn vong của chế độ”. “Người ta ăn của dân không từ một thứ gì” (lời nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan). Từ một vài con sâu, tham nhũng đã phát triển thành “cả bầy sâu”! (chữ dùng của nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang).
Khi một “bộ phận không nhỏ” các quan “phụ mẫu”, những người được cho là “tinh hoa” dân tộc, là thành viên của “đội ngũ tiên phong của giai cấp công nhân ưu tú nhất” lại đồng thời là kẻ cắp theo nghĩa đen thì quả thật văn hóa đạo đức xã hội đã tụt xuống đáy. Cha ông ta đã dạy: “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Tham nhũng là cội nguồn của các bất công, khiến lòng dân không yên. Tham nhũng cũng mở đường cho các suy thoái văn hóa đạo đức ở các tầng lớp khác trong xã hội, trước hết là các thanh niên, khi lớp trẻ mới vào đời thấy các bậc cha chú “đầu têu” hành xử bất chấp đạo đức và pháp luật.
Bạo lực lên ngôi. Có thể là từ trong vô thức, từ tuổi vị thành niên, nhiều người trong chúng ta đã bị ám ảnh bởi các ý tưởng cao siêu, đại loại như: “Đấu tranh giai cấp là động lực phát triển xã hội”; “Đấu tranh giai cấp song hành cùng bạo lực cách mạng”. “Họng súng đẻ ra chính quyền”. “Đấu tranh ôn hòa, bất bạo động là cải lương, là thiếu tinh thần cách mạng triệt để”… Bạo lực tất nhiên khó tránh đổ máu cho cả hai phe. Khi lòng hận thù được nuôi dưỡng, từ “bạo lực cách mạng” đến bạo lực trong đời thường chỉ còn cách vài bước chân… Vô hình trung bạo lực đã được tôn vinh!
Không biết từ bao giờ không ít người Việt Nam chúng ta trở nên hung hãn, gương mặt bặm trợn, lúc nào cũng sẵn sàng nói chuyện bằng dao kiếm. Xe máy va chạm ngoài phố – thay vì ôn tồn xin lỗi nhau rồi đường ai nấy đi, người ta sẵn sàng hùng hổ lao vào giành phần đúng, rồi rút dao, rút kiếm đâm chém nhau. To tiếng khi ăn nhậu, bị coi là “nhìn đểu” – đều có thể đổ máu. Vợ chồng con cái xích mích – ai đó có thể bị tưới xăng đốt. Bảo mẫu túm ngược chân trẻ mười mấy tháng tuổi dúng đầu vào sô nước vì mắc tội … chậm ăn cháo. Cô giáo thẳng tay tát học sinh, bắt học sinh liếm ghế. Nữ sinh xúm vào túm tóc đánh bạn vì những chuyện không đâu…
Đáng lưu tâm nhất là bạo lực không còn hiếm ngay cả với những người được giao nhiệm vụ bảo vệ pháp luật mà Nội quy treo trong phòng làm việc ghi rõ “phải kính trọng, lễ phép với dân”. Bao nhiêu người dân, kể cả trẻ vị thành niên, đang khỏe mạnh, sau khi bị tạm giam, đã bất ngờ trở về với tổ tiên (nhiều người vì lý do “chán đời thắt cổ tự vẫn” ở tư thế ngồi?), hoặc may mắn hơn, thì chỉ bị tàn tật.
Nhiều người xuống đường tham gia tụ tập ôn hòa với các biểu ngữ bảo vệ môi trường sống, bảo vệ chủ quyền biển đảo toàn vẹn đã bị các quý anh mặc trang phục “Thanh niên xung phong” (?) lao vào đấm đá không thương tiếc, không kiêng dè đối với cả phụ nữ và trẻ em vì lý do khó tin là họ đã bị “thế lực thù địch” chưa được phát hiện nào đó “kích động gây rối” (?). Đó quả thật là một hình ảnh không thể xấu hơn trước con mắt của bạn bè quốc tế khi đến thăm Thành phố “Vì hòa bình”!
Bạo lực đẻ ra bạo lực. Chẳng còn mấy người ngạc nhiên khi súng đã nổ, đồng chí đã bắn vào đồng chí ngay trong trụ sở của một Văn phòng Tỉnh ủy…
Giả dối thắng thế. Có lẽ đối với không ít người, giả dối là cách đỡ hao tâm tổn trí nhất để đạt được điều mình muốn. Dốt nát, sợ điểm kém ư? Đã có thể quay cóp bài của bạn hay dấu mang vào phòng thi đủ loại phao bé bằng hai ngón tay. Chưa học hành tử tế để đạt bằng cấp cao ư? Thì đã có vô số trường dởm, thầy dởm, người sẵn sàng thi hộ, viết hộ luận án giúp anh dễ dàng có được tấm bằng để rồi bắt đầu cuộc hành trình leo lên chức này chức nọ. Thích được huân chương hay có danh hiệu anh hùng để lòe thiên hạ ư? Có thể bịa ra các chiến tích để đạt được điều này. Muốn địa phương mình có thành tích vượt trội – nào là mức tăng trưởng kinh tế hai con số, tỷ lệ học sinh đỗ tốt nghiêp cao chót vót, nhiều vùng đạt danh hiệu “Nông thôn mới “, số “Gia đình văn hóa” chiếm quá 90%… từ đó để cái gọi là “tài năng lãnh đạo” của mình được cấp trên thừa nhận, cá nhân mình dễ bề tiếp tục leo cao – cách dễ nhất là chỉ đạo thuộc cấp bịa đặt ra các con số đẹp như ý, sẵn sàng vay nợ đầm đìa để đạt bề ngoài phồn vinh. (Xin mở ngoặc nói thêm: Người ta thường phê phán căn bệnh “chạy theo thành tích”; nhưng thử hỏi: Nếu không bày ra chuyện “Thi đua khen thưởng” với cả bộ máy rình rang từ trên xuống dưới thì còn ai phải “chạy theo thành tích”?).
Trong cuốn “Đagestan của tôi” Rasul Gamzatov đã tưởng tượng ra cuộc đua chinh phục lòng người giữa Giả dối và Sự thật. Và không bất ngờ, Giả dối đã giành phần thắng vì thường hay làm mọi người thấy “dễ chịu thoải mái” dù biết là đang lừa nhau, còn Sự thật chịu thua vì khiến người ta “đau đớn lo âu”! Tinh thần “Nhìn thẳng vào sự thật” những năm đầu Đổi mới có vẻ đã mai một khá nhiều.
Dù thế nào thì người ta vẫn hay nhắc nhau: “Nói thật mất lòng” và nhấn mạnh rằng “thuốc đắng” mới “dã tật”. Một xã hội đề cao Sự thật mới mong được phát triển bền vững. Dối trá trước sau gì cũng dẫn tới đổ bể.
Con người vô cảm. Một người ngã xe bên đường, nằm bất động, nhiều xe đi qua không dừng lại cứu giúp, coi như không thấy. Một chiếc xe khách không may lăn xuống vực, nhiều người lần xuống theo; thay vì cứu chữa người bị nạn thì lại thản nhiên lần mò lấy cắp hành lý, tư trang. Một lái xe taxi đang tâm đẩy nữ hành khách bị vỡ ối xuống vệ đường khi bệnh viện đã ở ngay trước mặt. Một bọn gọi là bảo vệ bệnh viện, để bảo kê cho xe cứu thương của mình, “quyết liệt” ngăn cản xe gia đình thuê đưa đứa bé đang hấp hối thở ôxy trở về nhà. Không hiếm các điều tra viên muốn lập thành tích phá án nhanh đã sẵn sàng dùng nhục hình, bức cung ép người dân lành phải nhận tội, chịu ngồi tù oan hàng chục năm trời, gia đình tan nát. Chỉ cần các điều tra viên, các vị giữ quyền công tố, các thẩm phán cầm cán cân công lý có chút tình thương với bị cáo thì họ sẽ động lòng, thoát khỏi trạng thái vô cảm, và thấy ngay những bất cập trong hồ sơ để rồi hủy án.
Cái vô cảm đáng sợ nhất là vô cảm trước tình cảnh hiểm nghèo của Đất nước. Người ta đua nhau quên hết sự đời, say sưa theo bắt con vật ảo Pokemon. Số đông hình như vẫn “bình chân như vại” không nhìn thấy trước mắt mối nguy lù lù như trái núi: Nợ trong nước, nợ ngoài nước tăng cao, mới nứt mắt chào đời đã mang nợ hàng chục triệu đồng; nợ xấu, nợ công sắp vượt ngưỡng an toàn; thu không đủ chi, bội chi ngân sách năm sau cao hơn năm trước; nhiều dự án lỗ hàng ngàn tỷ đồng đắp chiếu; nhiều dự án hàng ngàn tỷ đồng khác được vẽ ra đang chờ duyệt để xây … tượng đài, xây trung tâm hành chính hoành tráng trong khi trẻ con đi học qua sông phải đu dây hay chui vào túi ni-lông, bệnh nhân phải nằm 2-3 người một giường…Thảm họa môi trường làm cá chết, biển chết, người lao đao. Khi chủ quyền biển đảo trên Biển Đông bị xâm phạm trắng trợn thì tình hình đã rất nghiêm trọng, không thể là bình thường, là “vũ như cẫn” nữa rồi!
Có cảm tưởng rằng, khi trộm cướp đã vào đến trong sân nhà thì hàng xóm gần, hàng xóm xa đua nhau la to giùm, trong khi chủ nhà thì giữ ý, im lặng. Thật là ngược đời!
***
Điều gì có thể ngăn chặn được đà suy thoái về văn hóa?
Trả lời câu hỏi này, nhiều người nghĩ ngay tới sự cần thiết phải cải cách lĩnh vực giáo dục một cách căn bản, toàn diện – từ trong gia đình, nhà trường đến ngoài xã hội. Điều này không sai. Nhưng theo thiển ý của tôi, còn có một việc khác cấp bách hơn, có sức tác động sâu rộng hơn, mạnh mẽ hơn nhiều lần, bao trùm lên mọi lĩnh vực, kể cả giáo dục. Đó là việc cải cáchthể chế xã hội; nói khác đi là đổi mới chính trị.
Từ hơn 10 năm trước, Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ X (năm 2006) đã chỉ rõ sự cần thiết phải tiếp tục đổi mới kinh tế đi đôi với đổi mới chính trị.Tiếc rằng trên thực tế chúng ta chưa làm được bao nhiêu theo hướng này.
Thể chế xã hội là điều tác động mạnh nhất đến văn hóa nói riêng. Một thể chế phù hợp, đáp ứng được nhu cầu phát triển con người và xã hội một cách bền vững là thể chế trước tiên phải bảo đảm các quyền cơ bản của con người – đó là “quyền sống, quyền bình đẳng, quyền tự do dân chủ, quyền mưu cầu hạnh phúc” như Tuyên ngôn độc lâp năm 1776 của nước Mỹ đã khẳng định và Hồ Chủ tịch đã nhắc lại tại Quảng trường Ba Đình ngày 2 tháng 9/1945.
Cần đặc biệt lưu ý tới quyền tự do dân chủ. Đây chính là giá trị cốt lõi của một thể chế tốt đẹp nói chung và của văn hóa nói riêng.
Hiến pháp năm 2013 của nước ta đã long trọng khẳng định các quyền con người và công dân cơ bản: quyền bầu cử, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền lập hội, quyền tự do tôn giáo, quyền biểu tình…theo quy định của pháp luật.
Để những quyền cấp thiết trên đây từ trang giấy còn thơm mùi mực in bước được vào cuộc sống, cần rất nhiều điều luật cụ thể mà Quốc hội và Chính phủ còn mắc nợ nhân dân. Nhiều người tâm đắc với phát biểu rành rẽ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong phiên họp Chính phủ ngày 1 tháng 8 vừa qua: “Ở nước ta hiện nay, con đường dài nhất là con đường từ lời nói đếnviệc làm!”.
Chỉ có dân chủ mới tạo điều kiện xác lập được trên thực tế tinh thần “thượng tôn pháp luật”. Chỉ có dân chủ mới có thể phát huy tính chủ động sáng tạo, tính hướng thiện, tính cộng đồng của người dân thực sự có sở hữu tài sản trên mọi lĩnh vực xã hội, từ đó hình thành nên một thị trường đúng nghĩa, buộc mọi người phải làm ăn tử tế.
Chỉ có dân chủ mới lựa chọn được những người có tài có đức nhất vào bộ máy quản trị xã hội, loại bỏ hoàn toàn những kẻ bất tài, thất đức leo cao vì chạy chức chạy quyền. Chỉ có dân chủ mới có thể đặt quyền lực dưới sự giám sát hiệu quả, nghiêm khắc, khiến không một vị quan nào có thể có điều kiện tham nhũng mà không bị sớm phát giác. Chỉ có dân chủ mới loại bỏ được tham nhũng – giặc nội xâm tàn phá đất nước, tàn phá đạo đức, văn hóa.
Dân chủ là tôn trọng sự khác biệt giữa mọi người về sự hiểu biết, về niềm tin và quyền lợi. Không áp đặt thô bạo ý kiến của mình với người nghĩ khác mình, lấy đối thoại thay cho đối đầu. “Cầu đồng tồn dị” là phương châm hành xử của mọi người: cố tìm điểm chung, gác lại bất đồng để cùng ghé vai chung sức làm điều hay cho cả cộng đồng. Với tinh thần khoan hòa khoan dung, người ta sẽ loại trừ được bạo lực ra khỏi đời sống. Thói hung hãn tôn sùng nắm đấm sẽ lùi vào dĩ vãng. “Từ đây người biết thương người / Từ đây người biết yêungười…” (Văn Cao). Và đó chính là văn hóa.
Dân chủ gắn liền với Sự thật. “Một nửa cái bánh mỳ là bánh mỳ; một nửa Sự thật không còn là Sự thật”. Dân chủ có nghĩa là Sự thật tròn vẹn, không thể bị che dấu, dù chỉ một phần. Dân chủ đồng nghĩa với minh bạch và công khai. Dưới ánh sáng của minh bạch và công khai, Giả dối sẽ không còn đất sống.
Dân chủ biến mỗi người dân từ thân phận “thần dân” thụ động trở thành công dân tích cực, không phó mặc việc nước chỉ cho một nhóm người khác lo, mà luôn coi việc nước là việc nhà, không ngoảnh mặt làm ngơ trước các hiểm họa cũng như thời cơ hiện ra trước Đất nước. Con người vô cảm đáng trách sẽ không còn lý do tồn tại.
Dân chủ không phải là không có mặt trái. Nhưng phải thừa nhận rằng “dân chủ là lựa chọn ít xấu nhất” để phát huy sức mạnh tích cực của mọi người dân. Dân chủ quả là “chìa khóa vạn năng” để giải quyết mọi khó khăn. “ Dễ trăm lần, khôngdân cũng chịu / Khó vạn lần, dân liệu cũng xong”(Thanh Tịnh).
Ngăn chặn đà suy thoái về văn hóa, làm nó trở nên tốt đẹp, đáp ứng được vai trò là điều kiện tiên quyết để phát triển bền vững con người và Đất nước quả là một việc “khó vạn lần”. Con đường đi đến thực thi dân chủ thực sự cũng là một việc “khó vạn lần”, lắm gian nan, nhiều trở ngại do chính hạn chế của dân trí và dân khí, nhất là do các nhóm lợi ich sẽ cảm thấy bị “thiệt thòi” khi quyền lực ngon lành bấy lâu bị kiểm soát từ phía người dân và từ xã hội dân sự.
Dân chủ không thể từ trên trời rơi xuống. Dân chủ không thể là thứ mà ai đó có thể ban phát. Dân chủ phải đồng tâm hiệp lực đấu tranh mới có thể giành lấy được. Và đây là chủ đề của một bàn luận khác.
Nguồn: Viet-Studies ngày 2/9/2016 ------------- * Tác giả Phan Hồng Giang là Tiến sĩ Khoa học, nguyên Viện trưởng Viện Văn hóa Nghệ thuật (Bộ Văn hóa). Ông là con trai Nhà phê bình Văn học Hoài Thanh (đồng tác giả Thi nhân Việt Nam).
Lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un sau vụ bắn thử hỏa tiễn từ tàu ngầm. Ảnh của KCNA ngày 25/08/2016.
Hôm thứ Tư 24/08/2016, Bắc Triều Tiên đã cho bắn một hỏa tiễn đạn đạo KN-11 từ căn cứ hải quân Mayangdo ở vùng Sinpo, ở bờ biển phương đông bán đảo. Đây là lần bắn thử thứ 6 hoặc thứ 7 từ một tàu ngầm. Lần thử nghiệm trước vào tháng Bảy dường như đã thất bại, còn lần này hỏa tiễn đã bay được 480 km trước khi rớt xuống Biển Nhật Bản.
Le Figaro nhận xét, vụ bắn thử này chứng tỏ tiến bộ của công nghệ SLBM (submarine-launched ballistic missile) của Bắc Triều Tiên. Theo nhiều chuyên gia, Bình Nhưỡng cũng có những tiến triển trong nỗ lực hoàn chỉnh một hỏa tiễn liên lục địa (ICBM) có thể mang ngọn lửa nguyên tử đến lục địa Mỹ. Năm nay, Bắc Triều Tiên đã tung ra một số hỏa tiễn gồm nhiều loại và hồi tháng Giêng đã tiến hành vụ thử hạt nhân lần thứ tư kể từ năm 2006.
Antoine Bondaz, nguyên là nhà nghiên cứu của trường đại học Hàn Quốc ở Seoul nhận định : « Chương trình nguyên tử và đạn đạo Bắc Triều Tiên tiếp tục được củng cố ». Một chương trình mang hai tầm vóc : quân sự với các vũ khí phòng vệ để ngăn chận mọi cuộc tấn công, đồng thời mang tính chính trị, với các vũ khí đặc thù để bảo đảm tính chính danh và sự vĩnh cửu của chế độ. Nhưng đối với chuyên gia nắm rõ các vấn đề của quốc gia khép kín này, năng lực về đạn đạo và nguyên tử của Bình Nhưỡng chỉ tương đối.
Ông phân tích : « Câu hỏi chính là khi nào Bắc Triều Tiên có được một chương trình nguyên tử và đạn đạo sẵn sàng hoạt động. Một khi vẫn chưa có, mối đe dọa này là hạn chế ». Theo các chuyên gia Mỹ, việc triển khai năng lực SLBM thực sự còn phải mất nhiều năm, và đối với Viện Mỹ-Hàn của trường đại học John Hopkins ở Washington thì « sớm nhất cũng không thể trước nửa cuối năm 2018 ».
Được Bình Nhưỡng đánh giá là « thành công vĩ đại », vụ thử SLBM mới nhất của Bắc Triều Tiên không thể so sánh với hệ thống của các cường quốc biển. Theo giới chuyên môn, Bắc Triều Tiên có từ 70 đến 80 tàu ngầm, chủ yếu là các « tàu ngầm mini » chạy bằng động cơ diesel, như loại đã tấn công vào chiếc tàu Hàn Quốc hồi tháng 3/2010 làm 46 thủy thủ Hàn Quốc tử nạn. Đội tàu này đã cũ kỹ, làm ô nhiễm đại dương, do Bắc Triều Tiên tự sản xuất hay sử dụng công nghệ xô-viết đã quá lạc hậu.
Theo một chuyên gia, Hải quân Bắc Triều Tiên sở hữu một số tàu ngầm cỡ lớn, chủ yếu là lớp Sinbo (67 mét, 2.000 tấn), nhưng số lượng « chỉ đếm được trên đầu ngón tay ».Một nguồn tin Hàn Quốc cho biết năm 2008, Bình Nhưỡng đã mua của Nga hai chiếc tàu ngầm diesel cũ. Từ năm 2009, đã triển khai được một tàu ngầm 3.000 tấn có thể mang theo bốn hỏa tiễn Pukkuksong-1, và còn có tham vọng sở hữu một tiềm thủy đĩnh nguyên tử 3.500 tấn từ này đến năm 2018.
Hỏa tiễn được bắn đi từ tàu ngầm Bắc Triều Tiên, 25/08/2016.
Hỏa tiễn Bắc Triều Tiên làm thay đổi chính sách trong khu vực
Vụ bắn thử hôm 24/8 có thể thực hiện từ một tàu ngầm đậu tại bến hay chỉ lặn vừa đủ chìm dưới nước, như vậy cũng gần như là bắn từ mặt đất. Sự kiện này ít ý nghĩa về mặt công nghệ hơn là thời điểm tiến hành, thông điệp mà Bắc Triều Tiên muốn đưa ra và tầm vóc chiến lược cũng như chính trị.
Được loan báo vào tháng Bảy, việc triển khai hệ thống lá chắn tên lửa Mỹ THAAD (Terminal High Altitude Area Defence) tại Hàn Quốc khiến Bình Nhưỡng phản ứng bằng vụ bắn thử nhằm chứng tỏ năng lực của lực lượng tàu ngầm Bắc Triều Tiên, hai ngày sau đó. Một phương thức khác để bắn hỏa tiễn, được cho là để vô hiệu hóa khả năng ngăn chận của « lá chắn » Mỹ. Tương tự, vụ phóng hỏa tiễn hôm 24/8 diễn ra hai ngày sau khi cuộc tập trận chung Mỹ-Hàn khởi động.
Bắc Kinh cũng như Matxcơva đều cảm thấy bị đụng chạm. Bởi vì nếu THAAD nhắm vào Bắc Triều Tiên, hệ thống lá chắn tên lửa này cũng có thể phát hiện được các hỏa tiễn do Trung Quốc phóng đi. Quan hệ giữa Bắc Kinh và Seoul – đã nồng ấm lại từ năm 2013 – bỗng chốc lại trở nên căng thẳng. Song song đó, Hàn Quốc lại xích gần với Nhật Bản hơn. Mặc cho những bất đồng sâu sắc về lịch sử, hai nước vừa ký kết một thỏa thuận trao đổi tin tức tình báo.
Đối với Antoine Bondaz, vụ bắn hỏa tiễn của Bắc Triều Tiên đã góp phần làm thay đổi chính sách trong khu vực, một sự « dàn hàng ngang của các hành tinh ». Các quốc gia liên quan đã thỏa thuận được với nhau, trong đó kẻ thiệt thòi nhất là Trung Quốc, và Hoa Kỳ là nước được lợi nhiều nhất, với « mục tiêu tăng cường hệ thống liên minh khu vực với Hàn Quốc và Nhật Bản, đồng thời gia tăng phối hợp ba bên Mỹ-Nhật-Hàn ».
Các điều tra viên trước đại sứ quán Trung Quốc ở Kyrgyzstan sau khi bị tấn công tự sát ngày 30/08/2016.
Đại sứ quán tại Kyrgyzstan bị tấn công: Trung Quốc không yên ổn ở Trung Á
Tại vùng Trung Á, Le Monde chú ý đến sự kiện « Tại Kyrgyzstan, đại sứ quán Trung Quốc là mục tiêu của một vụ tấn công tự sát ». Chính quyền Bắc Kinh tố cáo hành động mà họ gọi là « hết sức thô bạo » làm ít nhất ba người bị thương ở Bishkek.
Một chiếc xe tải có gài chất nổ đã lao vào đại sứ quán Trung Quốc tại Kyrgyzstan hôm thứ Ba 30/8, các tấm ảnh của Tân Hoa Xã cho thấy khuôn viên tòa đại sứ đầy những mảnh vỡ. Vụ nổ xảy ra chưa đầy một tuần trước hội nghị thượng đỉnh G20 ở Hàng Châu, khiến người ta phải đặt ra câu hỏi về mối đe dọa khủng bố đối với Bắc Kinh và các lợi ích Trung Quốc trên thế giới. Kể từ sau làn sóng khủng bố kinh hoàng năm 2013 và 2014 trên lãnh thổ đến nay, Trung Quốc tương đối không bị khủng bố Hồi giáo nhắm đến.
Bắc Kinh đã làm mọi cách để ngăn cản các nước dọc theo đường biên giới tây bắc, nhất là có sử dụng ngôn ngữ của người Duy Ngô Nhĩ như Kyrgyzstan và Kazachstan, dung dưỡng các hoạt động chính trị của các nhà ly khai Duy Ngô Nhĩ. Theo nhà bình luận Caleb Weiss, vụ tấn công mới đây có thể là do TIP, một nhánh của phong trào Đông Thổ tiến hành, nhưng cũng có khả năng do các nhóm khác – hoặc Al Qaida, hoặc các tân binh của tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS, Daech) tại Kyrgyzstan.
Máy bay C919 của Trung Quốc muốn cạnh tranh với Boeing 737 và Airbus 320.
Động cơ máy bay made in China : Lạc hậu 20 năm
Cũng liên quan đến Trung Quốc nhưng về kinh tế, Le Monde cho biết « Bắc Kinh muốn có động cơ máy bay do Trung Quốc sản xuất ». Khi thành lập tập đoàn Aero Engine Corporation of China (AECC), Trung Quốc khẳng định tham vọng trong kỹ nghệ hàng không.
Nhưng theo tờ báo, Trung Quốc còn lâu mới thu ngắn được khoảng cách, Airbus và Boeing không có gì phải lo ngại. Về khả năng sản xuất động cơ máy bay, Bắc Kinh đang bị chậm trễ từ 20 đến 30 năm. Các tập đoàn hàng không phương Tây thận trọng không chuyển giao công nghệ cho Bắc Kinh, để không giúp đối thủ tiềm năng đầy nhanh tiến trình. Tập đoàn Safran của Pháp tuy cho sản xuất các phụ tùng tại Trung Quốc, nhưng không hề giao « bất kỳ bộ phận nhạy cảm và công nghệ cao nào ».
Tại một siêu thị ở Trung Quốc, 15/10/2015.
« Công xưởng thế giới » đang trở thành xã hội tiêu thụ
Cũng theo Le Monde, « Trung Quốc đang trở thành một xã hội tiêu thụ ». Quá trình chuyển đổi mô hình kinh tế dựa trên xuất khẩu sang mô hình dựa vào tiêu thụ nội địa và dịch vụ đang diễn ra, trong đó internet đóng vai trò quan trọng. Tờ báo cho rằng đây là điều tốt cho Trung Quốc và cho nền kinh tế thế giới, nhưng cảnh báo hậu quả đối với các nhà sản xuất và phân phối hàng hóa trong và ngoài nước.
Trong thời gian đầu, các nước mới nổi đang xuất khẩu nguyên vật liệu sẽ bị thiệt hại vì lệ thuộc vào nhu cầu của Trung Quốc. Mức cầu giảm sẽ khiến giá cả sụt giảm, và các nhà nhập khẩu ngoại quốc có thể sẽ nhận ra rằng các sản phẩm sản xuất tại Trung Quốc thích ứng tốt hơn với người tiêu thụ nội địa.
Bà Aung San Suu Kyi tại hội nghị Panglong, 31/08/2016.
Miến Điện và giấc mơ hòa bình Panglong
Cũng tại châu Á, « Miến Điện tìm kiếm hòa bình với các sắc tộc thiểu số » : hôm qua bà Aung San Suu Kyi đã khai mạc hội nghị Panglong với tham vọng kết thúc sự chia rẽ tại đất nước này.
Tuy nhiên tác giả bài viết trên Le Monde nhận định ít ai ảo tưởng về kết quả hội nghị. Năm 2015, tám nhóm vũ trang đã ký « ngưng bắn toàn quốc », nhưng 13 nhóm khác từ chối, trong đó có nhóm vũ trang quan trọng của Kachin. Tương tự, thủ lãnh du kích của ba tộc người Ta’ang, Kokang và Arakanais tuy cũng muốn tham gia, nhưng quân đội ra một điều kiện mà họ không thể chấp nhận : giao nộp vũ khí.
Hội nghị Panglong diễn ra tại một địa điểm lịch sử, nơi tướng Aung San, cha của bà Suu Kyi đã triệu tập hội nghị liên sắc tộc đầu tiên của Miến Điện năm 1947. Nhưng 69 năm sau, tình hình không thay đổi mấy và « tinh thần Panglong » năm xưa khó thể sống sót.
Tài tử Leonardo DiCaprio và người hâm mộ Paris, tháng 1/2016.
« Sói già Wall Street » dính vào xì-căng-đan tài chính Malaysia
Một xì-căng-đan tài chính ở Malaysia lại dính líu đến « Sói già Wall Street » : diễn viên nổi tiếng Mỹ Leonardo DiCaprio. Hồi tháng Hai, ngôi sao màn bạc Mỹ đã nhận được tượng Oscar đầu tiên trong sự nghiệp. Sáu tháng sau, vinh quang đã thay bằng tai tiếng, anh bị tư pháp Hoa Kỳ nghi ngờ đã sử dụng những đồng tiền bẩn từ quỹ đầu tư nhà nước 1MDB của Malaysia.
Tên của tài tử Hollywood xuất hiện nhiều lần theo với đà cuộc điều tra, do quan hệ với hai nghi can chính trong vụ thâm lạm công quỹ, là Jho Low và Rira Aziz. Cả ba cùng đi xem các trận cầu Cúp bóng đá thế giới, là khách quen của câu lạc bộ sang trọng Hakkasan ở Las Vegas, nơi DiCaprio mừng sinh nhật 40 tuổi bằng cách tưới lượng rượu sâm-banh trị giá 1 triệu đô la – theo New York Post.
Câu lạc bộ này có thể nhận được tiền biển thủ từ quỹ 1MDB. Tỉ phú Jho Low của Malaysia được cho là dùng một số tiền khá lớn của quỹ đầu tư công này để tặng cho quỹ nhân đạo của Leonardo DiCaprio. Còn Rira Aziz, con rể của thủ tướng Malaysia đã lấy 100 triệu đô la từ 1MDB để tài trợ bộ phim « Sói già Wall Street », trong đó DiCaprio là đồng sản xuất và diễn viên chính.
Abou Mohammed Al Adnani, phát ngôn viên của tổ chức Nhà nước Hồi giáo, vừa bị tiêu diệt.
Ai đã tiêu diệt « tiếng nói » của tổ chức Nhà nước Hồi giáo ?
Nhân ngày khai trường hôm nay 01/09/2016, vấn đề cải cách giáo dục được nhiều báo Pháp chú ý, bên cạnh đó là việc bộ trưởng Tài chính Emmanuel Macron từ chức, và sự kiện phát ngôn viên IS bị tiêu diệt.
Le Figaro nhận định « Tổ chức Nhà nước Hồi giáo mất đi bộ trưởng Khủng bố ». Việc diệt trừ được Abou Mohammed Al Adnani - phát ngôn viên của Daech, được coi là có khả năng thay thể thủ lãnh Baghdadi – cho thấy các địch thủ đã xâm nhập được vào tổ chức của Daech.
Libération đặt câu hỏi : « Ai đã diệt trừ tiếng nói của tổ chức Nhà nước Hồi giáo ? », khi Mỹ và Nga đều nhận thắng lợi này về mình. Ban đầu, phát ngôn viên Lầu Năm Góc Peter Cook tối thứ Ba 30/8 loan báo lực lượng liên minh quốc tế đã « tiến hành một vụ không kích có chủ đích » ở gần Al Bab, đông bắc Aleppo, « nhắm vào Al Adnani, một trong những thủ lãnh cao cấp nhất của IS ». Charles Lister, chuyên gia về thánh chiến nhận định Hoa Kỳ có thể đã có được nguồn tin tình báo về hoạt động của ban lãnh đạo IS.
Đến thứ Tư, bộ Quốc phòng Nga lại cho biết Al Adnani nằm trong một nhóm khoảng 40 quân thánh chiến bị chết trong vụ Su-34 của Nga không kích vào một làng ở Oum Hoch thuộc Aleppo. Một quan chức quốc phòng Mỹ kịch liệt phản đối, nói rằng tuyên bố của Nga là « một trò đùa ».
Theo Libération, giới tuyến giữa đông Aleppo và biên giới Thổ Nhĩ Kỳ khá phức tạp. Tại đây không chỉ phe nổi dậy Syria đánh nhau với quân thánh chiến IS mà cả dân quân Kurdistan, Thổ Nhĩ Kỳ vừa gởi quân và chiến xa sang, còn trên bầu trời các phi cơ - chủ yếu của Mỹ, nhưng cũng có máy bay Nga và Thổ Nhĩ Kỳ - tham gia oanh kích.
Giải thưởng Minh Triết cho bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam
Trung Tâm Minh Triết Hà Nội 2 tháng 9 năm 2016
Kính gửi các quý Anh, Chị,
Trung Tâm Minh triết nhận thấy bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh” của cô giáo Trần Thị Lam ở Hà Tĩnh quả thật đã đạt được những phẩm chất “minh triết”:
– Tư tưởng, tình cảm chân thành, sâu sắc và da diết, rất “kim nhật kim thì”.
– Nghệ thuật, ngôn từ bình dị mà có sức lay động lòng người.
Bài thơ đã đạt tới một trình độ nghệ thuật, có thể gọi là “xuất thần”, sức lan tỏa lớn, đã chạm đến “tâm tình” của hàng triệu con tim người Việt Nam hôm nay. Nhiều nhân sĩ, trí thức cho đó là một dấu ấn nghệ thuật đóng vào không thời gian đầy bi hùng này của chúng ta. Trung Tâm Minh Triết quyết định trao Giải Thưởng Minh Triết cho tác giả với bài thơ ấy.
Xin các quý Anh Chị tán đồng và hỗ trợ chúng tôi. Xin hãy quyên góp và vận động quyên góp để chúng ta có một khoản “Prix lớn” (giá trị giải thưởng). Mỗi khoản tiền của quý anh chị sẽ như là một lá phiếu khẳng định giải thưởng và cũng là lòng cảm ơn và khen ngợi của tất cả chúng ta đối với tác giả và bài thơ xuất sắc ấy.
Tiền góp vào giải thưởng xin gởi về tài khoản:
Số TK: 050.001.060.000.125. Chủ tài khoản: Trung tâm Minh Triết. Ngân hàng Bắc Á-Chi nhánh Kim Liên TP Hà Nội. Ghi rõ Giải thưởng Trần Thị Lam.
Chúng tôi sẽ kết thúc việc nhận tiền trao giải thưởng vào ngày 15 tháng 10-2016, và sẽ công bố tổng số tiền cùng danh sách trong tháng 10. Giải thưởng sẽ tổ chức trao vào giữa tháng 11 (nhân ngày Nhà giáo) tại Hà Tĩnh.
Kính, Nguyễn Khắc Mai GĐ TT Minh Triết ----------- . Ghi chú: Chủ tịch Hội đồng Giải thưởng: Giáo sư Nguyễn Huệ Chi (chủ tich HĐ), Nhà văn Phạm Xuân Nguyên, PGSTS văn học Nguyễn Hữu Sơn, PGSTS văn học Lưu Khánh Thơ, PGSTS văn học Trần Thị Băng Thanh, cùng các ủy viên HĐ.
Trưởng ban tổ chức: Nguyễn Khắc Mai, GĐ TT Minh triết.
Kế toán trưởng: Nhà văn nữ Nguyễn Nguyên Bình.
Phụ trách in tập kỷ yếu (Bài thơ, Tiểu sử tác giả. một số bài bình luận chọn lọc, bản nhạc phổ thơ. Bài giới thiệu của Chủ tịch Hội đồng giải): Nhà báo Phạm Quang Ái.
Địa chỉ Trung Tâm Minh Triết: 26/40 Phố Kim Hoa, Hà Nội. ĐT: 04-38526058. Di động: 0906141259. Email: maiminhtriet@gmail. com