Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

'Ở Bà Rịa - Vũng Tàu sao đòi giám sát chuyện Hà Nội?'



Theo Bạch Long/ Báo Đại biểu Nhân dân


























VNN - Thay vì trả lời chất vấn của đại biểu, vị Trưởng ngành lúc đó đã đặt câu hỏi: Không hiểu vì sao, đại biểu ở Bà Rịa - Vũng Tàu mà lại có nhiều công văn, giấy tờ và giám sát một vụ việc tại Hà Nội để chất vấn như vậy?

Hơn chục năm trước, tôi không khỏi ngạc nhiên khi được một ĐBQH kể lại câu chuyện ông đã bị “làm khó” thế nào khi thực hiện quyền chất vấn trên diễn đàn QH. Đó cũng là lần đầu tiên, với tư cách một cử tri, tôi hiểu ra rằng, “dũng khí” - vốn dĩ là một thuộc tính, phẩm chất phải có của đại biểu dân cử, nhưng quả thực, nói thì dễ mà thực hiện lại không đơn giản như vậy.

Bị “làm khó”

Câu chuyện ĐBQH bị “làm khó” sau khi chất vấn hoặc giám sát, tiếc rằng, không phải là hy hữu. Những ai theo dõi hoạt động của QH hẳn vẫn còn nhớ phiên chất vấn căng thẳng và bùng nổ năm 2006. ĐBQH Nguyễn Thị Hồng Xinh (Bà Rịa - Vũng Tàu) chất vấn một vị trưởng ngành về việc có nhiều thẩm phán cố tình “đạp lên pháp luật mà đi”, và lấy dẫn chứng cụ thể nhà 83 Đội Cấn, Hà Nội đã được các ĐBQH đặt ra suốt 5 kỳ họp của QH. Thay vì trả lời chất vấn của đại biểu, vị Trưởng ngành lúc đó đã đặt câu hỏi: Không hiểu vì sao, đại biểu ở Bà Rịa - Vũng Tàu mà lại có nhiều công văn, giấy tờ và giám sát một vụ việc tại Hà Nội để chất vấn như vậy? Ngay cả người có vị trí cao như vậy trong bộ máy nhà nước cũng vẫn chưa thật thấm nhuần quy định ĐBQH không chỉ là đại diện cho cử tri ở nơi ứng cử mà còn đại diện cho người dân cả nước.

Tình huống bị “làm khó” của Phó Trưởng Đoàn ĐBQH tỉnh Thanh Hóa Khóa XI Lê Văn Cuông, người nổi tiếng với những chất vấn “có gang, có thép” về nạn chạy chức, chạy quyền, quan liêu, tham nhũng… còn “căng” hơn thế. Năm 2009, trong Phiên chất vấn và trả lời chất vấn được truyền hình trực tiếp, ông Lê Văn Cuông đã chất vấn Thủ tướng về việc lãnh đạo tỉnh Hà Giang nhiều lần “phớt lờ” chỉ đạo của Thủ tướng liên quan đến vụ việc của Công ty Sông Lô. Phiên chất vấn buổi sáng thì buổi chiều, khi đang thảo luận tổ, ông nhận được cuộc điện thoại của Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang với lời cật vấn: “Tại sao anh lại đưa chuyện Hà Giang lên QH? Anh là đại biểu Thanh Hóa cơ mà?”.

Mấy ngày sau, Đoàn ĐBQH tỉnh Hà Giang làm văn bản dài tới 4 trang giấy A4 gửi tới các Đoàn ĐBQH để chất vấn lại ông Cuông với nội dung tập trung vào hai việc. Một là, ĐBQH Lê Văn Cuông lấy căn cứ ở đâu để khẳng định Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang 5 lần không chấp hành chỉ đạo của Thủ tướng? Hai là, nếu không đủ căn cứ, đề nghị ĐBQH Lê Văn Cuông phải có trách nhiệm với phát biểu của mình. Ông Cuông kể rằng, sau văn bản đó, nhiều đại biểu lo lắng cho ông và có vẻ như, cũng có những đại biểu ở các Đoàn khác đã nhìn ông với con mắt khác. Nhưng ông đã không chọn cách im lặng mà phản hồi văn bản của Đoàn ĐBQH tỉnh Hà Giang một cách đàng hoàng, nêu rõ căn cứ khiến ông đưa nội dung chất vấn đó ra QH.

Hay như ĐBQH Khóa XI Nguyễn Đức Dũng (Kon Tum), người đầu tiên có đơn đề nghị QH bỏ phiếu tín nhiệm đối với 4 bộ trưởng, trong đó có Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. Ngay sau đó, đã có nhiều người “bóng gió” nói đến tai ông rằng, Bộ Giáo dục và Đào tạo vì “ức” với đề nghị này nên đã cắt mất một số chương trình, dự án giáo dục của tỉnh Kon Tum, nơi mà ông được bầu làm người đại diện cho dân. Nhiều năm sau, khi nói về việc này, ông Dũng khẳng định không có chuyện đó. Nhưng ông cũng cho rằng, “nhiều khi thiên hạ tung tin đồn để nắn gân mình xem sao. Đại biểu mới hăng hái được vài lần, nếu yếu bóng vía, nghe xong những tin đồn như vậy thì có thể rụt cổ lại…”.

Không dễ “tròn vai”

10 năm qua, QH, HĐND đã có những thay đổi hết sức mạnh mẽ trong hoạt động của mình, đặc biệt là tính dân chủ trong chất vấn, giám sát và thảo luận, quyết định các vấn đề lớn về kinh tế - xã hội, ngân sách, lập pháp… đã ngày càng được thể hiện rõ nét. Và quan trọng hơn, quan điểm giám sát và chất vấn của QH, HĐND không phải là “săm soi, bới móc”, chăm chăm tìm ra khuyết điểm mà là để tìm giải pháp, đồng hành với cơ quan nhà nước giải quyết tốt nhất những kiến nghị, bức xúc của dân, đã thẩm thấu và dần trở thành nền nếp trong hoạt động của QH, HĐND và cơ quan nhà nước các cấp.

Bây giờ, chắc hẳn sẽ không có vị bộ trưởng, trưởng ngành hay lãnh đạo địa phương nào “vô tư” đặt ra những câu hỏi như vị Trưởng ngành hay Chủ tịch tỉnh Hà Giang đã hỏi đại biểu Nguyễn Thị Hồng Xinh, đại biểu Lê Văn Cuông gần chục năm trước. “Áp lực” đến từ nhận thức của các đối tượng liên quan về hoạt động giám sát và chất vấn của đại biểu dân cử có thể chưa được gỡ bỏ hoàn toàn nhưng chắc chắn đã không còn gay gắt như trước.

Nhưng đó cũng mới chỉ là gỡ bỏ rào cản về mặt tâm lý. Còn có một rào cản khác, lớn hơn. Đã có những đại biểu bị lãnh đạo tỉnh hoặc lãnh đạo cơ quan mà mình đang làm việc nhắc nhở sau khi “mạnh miệng” chất vấn hoặc giám sát vì những nội dung đại biểu nêu có thể sẽ gây bất lợi cho địa phương, cho ngành, cho cơ quan. “Bất lợi cho cá nhân mình thì thôi, nhưng đây lại là bất lợi cho địa phương, cho ngành thì… khó mở lời được nữa!” - một ĐBQH đã phân trần như vậy khi được hỏi, tại sao, mới chiều hôm trước, anh đã chuẩn bị rất kỹ càng để chất vấn về tình trạng chạy dự án, đầu tư tràn lan khiến dân lãnh đủ hậu quả, mà hôm sau, nội dung chất vấn lại khác. Dù không tán thành với lựa chọn đó, nhưng tôi cũng hiểu rằng, sau quyết định “khó mở lời lắm” ấy đã có bao nhiêu trăn trở, đắn đo và cân nhắc, chưa hẳn đã là vì lợi ích của cá nhân đại biểu như lẽ thường người ta sẽ nghĩ.

Hơn chục năm theo dõi hoạt động của cơ quan dân cử, tôi thấy chia sẻ với “cái khó” của những đại biểu khi không thể “mở lời” nhiều hơn là trách cứ. Khó không phải vì bản thân họ không thấy rõ nhiệm vụ của người đại biểu dân cử là phải nói lên tiếng nói của cử tri, của nhân dân. Khó là vì sự “phân vai” không rõ ràng khiến không ít người bị chênh vênh giữa vai trò một đại biểu dân cử với vai một cán bộ trong hệ thống cơ quan ban, ngành cụ thể. Sự xung đột giữa hai vai trò này đã có. Và thực ra, cũng không nên duy ý chí mà cho rằng, người đại biểu nào cũng có thể “tự nhiên” cân bằng được hai vai này. Nhất lại là khi, đại biểu dân cử ở nước ta hiện vẫn chưa thực sự được xem là một nghề, và “sự nghiệp” của đại biểu dân cử ấy chưa bị ràng buộc chặt chẽ với cử tri.

Người Việt có câu “sinh nghề tử nghiệp”. Đã không được coi là “một nghề” thì thật khó để mỗi đại biểu dân cử có thể bình thản bước qua các mối quan hệ, và cả những lợi ích, nói lên được tiếng nói của dân. Và khi ấy, như nhiều ĐBQH nêu quan điểm trên Diễn đàn “Để hoạt động giám sát thiết thực, hiệu quả” của Báo Đại biểu Nhân dân, cái gọi là dũng khí, là bản lĩnh có thể sẽ xuất hiện ở nhiều đại biểu nhưng vẫn sẽ khó trở thành thuộc tính, thành phẩm chất phải có của tất cả đại biểu dân cử cả nước. 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÔNG TRÌNH 4,8 TỶ SỬ DỤNG 4 THÁNG ĐÃ SẮP SỤP ĐỔ


Công trình văn hóa thể thao sử dụng 4 tháng đã lo sập

Tuổi trẻ 
26/08/2016 17:34 GMT+7 

Người dân xã Hòa Liên (huyện Hòa Vang, Đà Nẵng) bức xúc về một công trình văn hóa thể thao có giá trị xây dựng 4,8 tỉ đồng mới đưa vào sử dụng mấy tháng đã lo bị sụp đổ. 

  
Tường tòa nhà bị nứt toác, còn nền bị sụt lún nặng nề - Ảnh: HỮU KHÁ

Hiện công trình Trung tâm văn hóa thể thao xã Hòa Liên đang xuống cấp nghiêm trọng, quá nặng nề buộc UBND xã Hòa Liên phải cấm dân vào bên trong tòa nhà để đảm bảo an toàn. 

Điều trớ trêu công trình này được nghiệm thu và mới đưa vào sử dụng từ... tháng 4-2016. 

Sụt lún, nứt tường 70% 

Ngày 25-8, khi chúng tôi đến nơi, Trung tâm văn hóa thể thao xã Hòa Liên không một bóng người. Xung quanh tòa nhà được rào chắn lại để không cho người ra vào. Ở giữa tòa nhà có tấm bảng rất lớn cảnh báo “công trình đang xử lý nền móng, không phận sự, miễn vào”. 

Càng đi sâu vào bên trong tòa nhà, chúng tôi không thể tưởng tượng nổi một công trình chỉ mới đưa vào sử dụng nhưng tường xuất hiện hàng trăm đường nứt lớn, còn nền nhà bị lún sâu. 

Ông Đ.Đ.T, một người dân xã Hòa Liên sống ở công trình buồn bã nói: “Tôi không hiểu họ làm ăn gian dối kiểu gì mà một công trình mới đưa vào sử dụng có mấy bữa đã hư hỏng nặng nề như vậy. Hồi trước khi xây công trình này, tôi có nghe UBND xã nói sẽ kết hợp cho dân sử dụng trú ẩn khi có bão lũ. Nhưng giờ nhìn thấy nhà cửa nứt toác như vậy ai cũng khiếp sợ, khi có bão ai mà dám vào trú. Do thấy tòa nhà sụt lún nên ở đây bà con cấm trẻ nhỏ vào trong vì sở nguy hiểm. Công trình này có khi mùa lũ tới sẽ lún thêm rồi sập như chơi”. 

  
Người dân Hòa Liên nói họ không tin nổi công trình xây dựng bằng tiền thuế của dân có chất lượng kém như vậy - Ảnh: HỮU KHÁ

Theo ông Huỳnh Tấn Bôn, phó chủ tịch UBND xã Hòa Liên công trình có qui mô đầu tư xây dựng trên diện tích hơn 1.200m2 gồm một khối nhà 1 tầng với các hạng mục hội trường đa năng, sân khấu, phòng sinh hoạt người cao tuổi, phòng quản lý… 

Ngoài ra, phía trước khối nhà có một sân chơi cho trẻ em. Tổng mức đầu tư của dự án gần 4,8 tỉ đồng bằng nguồn vốn ngân sách. 

Tại báo cáo gởi UBND huyện Hòa Vang, ông Bôn cho biết: “Công trình hoàn thành vào tháng 4-2016 và Sở Văn hóa - thể thao TP Đà Nẵng bàn giao cho xã sử dụng. Khi đưa vào sử dụng thì nhà trung tâm sụt lún nền, nứt tường, các cửa gỗ đều không đóng khóa được. 

UBND xã báo cáo bằng điện thoại cho Sở Văn hóa - thể thao TP và đơn vị thi công lên khắc phục sửa chữa 2 lần nhưng hiện tượng sụt lún, nứt tường vẫn xảy ra đến trên 70% và càng nghiêm trọng hơn khi các trụ bê tông đều sụt lún gây nứt máng xối, mái bằng cả hiên sau và trước công trình”. 

Chưa biết nguyên nhân? 

Trước tình hình khẩn cấp, mới đây, ông Bùi Nam Dũng, phó chủ tịch UBND huyện Hòa Vang báo cáo vụ việc với UBND TP Đà Nẵng. Ông Dũng cho biết, sau khi có thông tin công trình trung tâm văn hóa thể thao xã Hòa Liên vừa hoàn thành đưa vào sử dụng nhưng có hiện tượng xuống cấp nghiêm trọng và báo cáo của UBND xã Hòa Liên, UBND huyện Hòa Vang đã kiểm tra thực tế và nhận thấy phản ảnh của địa phương và người dân là đúng. 

Theo ông Dũng, công trình trung tâm văn hóa thể thao xã Hòa Liên vừa mới nghiệm thu và bàn giao sử dụng chưa đầy 4 tháng bị sụt móng, nứt tường và sê nô (máng xối), không thể sử dụng được. Hiện nay, UBND huyện Hòa Vang đã chỉ đạo UBND xã Hòa Liên cho dừng hoạt động để đảm bảo an toàn cho người dân. 

  
Công trình được rào chắn lại ngăn người vào - Ảnh: HỮU KHÁ

Để xử lý công trình đang xuống cấp rất nặng, ông Nguyễn Hữu Chiến, phó giám đốc Sở Văn hóa - thể thao TP Đà Nẵng (đơn vị điều hành dự án) vừa có văn bản gởi UBND xã Hòa Liên đề nghị “có kế hoạch hạn chế sử dụng”. 

Ông Chiến cho biết, qua thời gian khai thác sử dụng, công trình xuất hiện sự cố lún nứt, sở đã có công văn yêu cầu các đơn vị liên quan kiểm tra báo cáo và tổ chức sửa chữa khắc phục. 

Từ đó đến nay các đơn vị đã triển khai sửa chữa hai đợt. Tuy nhiên về nguyên nhân lún nứt, các đơn vị tham gia chưa thống nhất nguyên nhân để báo cáo cho Sở Văn hóa - thể thao theo yêu cầu. 

Theo ông Chiến, hiện nay để xác định được nguyên nhân gây ra lún, nứt công trình, Sở Văn hóa - thể thao TP đã làm việc với Trung tâm khoa học công nghệ và tư vấn Trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng lập đề cương đánh giá lại toàn bộ hồ sơ thiết kế thi công công trình, triển khai quan trắc, khảo sát, thực hiện kiểm tra thí nghiệm tại hiện trường công trình để xác định nguyên nhân và đề xuất biện pháp khắc phục.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THƠ CÁT DU CÓ MA KHÔNG ?

FB NGuyên Đoàn
TRẦN MẠNH HẢO.
Thưa rằng, trong thơ của nhà thơ nữ Cát Du có rất nhiều ma. Ta sẽ cùng nhau khảo sát để xem thơ Cát Du có loài ma nào trong các hệ ma sau: ma lực, ma bút, ma trận, ma thuật, ma xó, ma trơi, ma men, ma túy, ma-ki-ê (maquiller), ma-măng (maman), ma-ra-tông (marathon)…
Cổ nhân bàn về cái rốt ráo của thi ca, từng nói: “Thi trung hữu qủy” (trong thơ có qủy thần). Thơ muốn hay, phải có qủy thần núp trong câu chữ để mê hoặc người đọc; mà qủy với ma thì “người với ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai”, “nhất qủy nhì ma thứ ba học trò”.
Xem ra, thơ muốn cuốn hút người đọc, dứt khoát phải có ma nhập vào câu chữ. Bản chất của văn học là xúc cảm được truyền đạt thông qua ngôn từ, hình tượng, hình ảnh đa ngữ nghĩa. Văn học mang đến cho người đọc nỗi ám ảnh khôn cùng của sự biểu tượng muôn mặt. Thế mà, văn học ta, từ thời du nhập phương pháp sáng tác hiện thực xã hội chủ nghĩa, trớ trêu thay, lại rất sợ ám ảnh biểu tượng; nên nhà văn nào bị quy chụp “ biểu tượng hai mặt” là coi như tiêu đời. Bản chất của văn học là biểu tượng muôn mặt. Từ độ văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa xua đuổi sự biểu tượng muôn mặt ra khỏi câu chữ, cũng có nghĩa là thi văn đàn tìm mọi cách xua đuổi ma qủy ra khỏi chữ nghĩa thi ca.
Một nền thơ vắng bóng qủy thần, vắng bóng những con ma. Những câu nói dài dòng, lẩm cẩm đơn nghĩa, nói toẹt ra như những câu nói thường nhật, xuống dòng liên tù tì được gọi là thơ, được xưng tụng bằng giải thưởng này giải thưởng nọ khiến ma càng khiếp hãi mà bỏ trốn các nhà thơ theo trường phái “chân chân chân, thật thật thật” (Xuân Diệu).Cho nên khi đọc thơ Cát Du, thấy có ma, chúng tôi cả mừng, hi vọng ma đã hết giận hờn mà trở lại cứu nền thơ.
Cuối năm 2004 đầu năm 2005 ông Nguyễn Quốc Nhân – chủ tịch Hội văn học nghệ thuật tỉnh Bình Dương và nhà thơ Trần Bình Dương – tổng biên tập báo văn nghệ Bình Dương có nhờ chúng tôi đọc chung khảo ngành thơ cho giải thưởng văn học nghệ thuật Huỳnh Văn Nghệ lần thứ ba (2000-2005). Cát Du tham dự giải thưởng của tỉnh nhà bằng tập thơ đầu tay của chị : tập “ Cảm”. Trong dự tính trao giải do ban sơ khảo chấm, thấy đề tập “ Cảm” của Cát Du được xếp giải ba hoặc giải tư. Sau khi đọc tập thơ của Cát Du, chúng tôi đã trao đổi với ban lãnh đạo Hội văn nghệ Bình Dương và ban sơ khảo; rằng đây là tập thơ hay nhất của giải này, đề nghị xếp giải nhất. Chúng tôi còn nhấn mạnh: tập “Cảm” của Cát Du có thể nói là tập thơ hay nhất của năm 2004 xét trên bình diện thơ cả nước. Đề nghị của chúng tôi đã thuyết phục được tỉnh Bình Dương. Trong các tác phẩm của toàn ngành văn học nghệ thuật của tỉnh tham gia giải thưởng, cuối cùng chỉ có một tập thơ “Cảm” của Cát Du được xếp hạng nhất giải văn học nghệ thuật Huỳnh Văn Nghệ tỉnh Bình Dương lần thứ ba (2000-2005).
Chúng tôi rất vui mừng thưa với bạn đọc, thơ Cát Du có rất nhiều ma : ma chữ, ma bút, ma lực, ma trận… Xin trích bài “Con diều” trang 82, tập “Cảm” (Hội văn học nghệ thuật Bình Dương xuất bản 2004) :
“Em như con diều bị đứt dây
Chúi nhủi giữa từng trời
Không biết tựa vào đâu
để ngã”
Chừng như trái tim nữ thi sĩ hóa thân vào vào con diều đứt dây, chao đảo, chúi nhủi trên khoảng trời trang giấy, trên khoảng trời vô biên của tâm hồn người đọc, không còn khả năng ngã xuống đất của mặt phẳng trang giấy. Khi bị đứt dây, con diều như đưa trẻ con rơi khỏi vòng tay mẹ, chới với giữa trời, thèm được ngã, nhưng không còn điểm tựa. Chợt nhớ Archimèdes từng tuyên bố trong thời cổ Hi Lạp rằng: “hãy cho tôi một điểm tựa ngoài trái đất, tôi sẽ đẩy được trái đất chuyển dịch theo ý mình”.
Con diều bị đứt dây trong thơ Cát Du đang thèm được ngã, thèm một điểm tựa là trái tim người đọc. Hi vọng, thơ Cát Du, trong niềm u uẩn bơ vơ của tâm hồn đứt dây chúi nhủi cô đơn trên trời, sẽ tìm được xúc cảm của bạn đọc để ngã xuống trong ám ảnh khôn nguôi.
Hình ảnh con-diều-kiếp-người chao đảo trong vũ trụ hư vô luôn luôn là nỗi ưu tư xao động của nữ thi sĩ. Hạnh phúc được bay lên, chao liệng như chim trên bầu trời danh vọng quả là ước mơ của nhiều người. Tuy nhiên, tâm hồn con người sẽ hạnh phúc hơn nếu đang chơi vơi trong hư ảo được ngã xuống thực tại. Chừng như khi con diều thực đấy mà ảo đấy tìm được tình yêu của gió để sa… ngã. Cát Du chợt hóa thân vào một từ “em” dịu nhẹ mà tìm cách đánh đắm mình trong cơn lốc tình yêu qua bài “Gió thổi” (trang 22) :
“Gió thổi về em bốn phía
Em không cách gì trốn khỏi gió đâu
Gió thổi vào em phần phật
Như bão tình vồ vập-môi anh
Gió có mùi hương của biển
Mùi tinh khiết của hoa
Mùi thơm lừng của rượu
Và đôi khi
Một chút hương của điếu xì gà”
Bài thơ chỉ có chín (09) câu mô tả trận bão tình do “môi anh” rót hết vào “em”. Cái hay của bài thơ nằm trong câu kết. Bài thơ tuy có con ma men “ mùi thơm lừng của rượu” tham dự nhưng con ma trận (kiệm lời, sắp xếp câu chữ sao cho không thừa không thiếu) đã khiến “hương vị của điếu xì gà” trong môi anh, miệng anh thổi hết hương hoa của biển trời vào thân xác và linh hồn em. Đây là bài thơ nữ thi sĩ tả tình, thậm chí tả cảnh làm tình của đôi trai gái, rất nồng nàn, gợi cảm, rất sex mà vẫn rất ý nhị, rất văn hóa vậy.
Tâm hồn nữ thi sĩ tưởng như con diều đứt dây được hạnh phúc trong vòng tay cuồng nhiệt của gió, rốt cuộc, gió mệt nhoài ngủ lịm, diều rơi xuống rồi, nằm trong vòng tay tình yêu của đất rồi mà con diều ấy, em ấy, thân xác ấy và tâm hồn ấy, sau cuộc làm tình của diều-gió ấy, vẫn “ngã phịch xuống chân tường”. Mấy chục năm nay, chúng tôi chưa từng đọc được bài thơ nào hay như bài thơ “ Thít chặt” của Cát Du nói về bi kịch tình yêu trai gái :
“Em thít chặt vào anh
Tưởng không gì lèn qua được
Vậy mà
Có một hạt cát đã lèn giữa chúng mình
Hạt cát lớn thành viên gạch
Viên gạch hóa thành bức tường
Bức tường hóa ra Vạn lý
Cứu em !
Em không cách gì bíu anh cho được
Em rơi
Ngã phịch xuống chân tường”
Mối lạt tình yêu đã “thít chặt” hai thân xác, hai tâm hồn trong cuộc tình chất ngất hạnh phúc, tưởng là mãi mãi không có gì chia lìa đôi lứa, tưởng rằng diều đã tan vào gió, em đã tan vào anh, ai ngờ số phận chơi khăm, vẫn lèn giữa hai ta một hạt cát chia lìa.
Tưởng gió xì gà, gió mang mùi rượu chát thổi ra từ đôi môi người đàn ông bão lốc ấy đã dìu, đã uống, đã “nhắm” con diều cô đơn trong bữa tiệc hạnh phúc; nhưng chạm đỉnh thì diều kia đã nhìn thấy vực thẳm mất rồi. Con người vừa hoài thai trong bụng mẹ, tạo hóa đã chơi khăm, lén bỏ vào bào thai kia một hạt cát của sự chết. Chào đời, sự sống lớn lên, con người lớn lên thì sự chết như một hạt cát trong thân xác kia cũng lớn lên.
Hạt chết kia sẽ có ngày lớn trùm sự sống, đưa con người trở lại trò chơi sinh diệt tạo hóa mà thành hư không. Hóa ra, cái “thít chặt” kia, hạnh phúc kia, bão tình môi anh kia tưởng rằng đã chiến thắng, đã vô địch, nào ngờ số phận vẫn lèn vào giữa hai ta hạt cát siêu bé , siêu chia lìa, siêu phá đám kia một cục gạch, một bức tường, một vạn lý…
Con diều đang hạnh phúc trong bão tình của gió đã bị gió buông rơi, đành “ngã phịch xuống chân tường”…Hèn gì, ngày xưa, Xuân Diệu từng viết: “Em mãi là em anh mãi là anh ? Có thể nào qua được vạn lý trường thành ?”.
Bản thể cô đơn của vũ trụ chính là hình ảnh của con người ngơ ngác trên mặt đất. Chúng tôi xin lấy bài thơ “Củi than cùng rét” của mình (TMH) để minh họa cho bài thơ trên của Cát Du:
“Chúa ạ lâu rồi con mới rét
Chúa mới vùi con giữa gối chăn
Con như thanh củi lăn vào bếp
Yêu đến thành than rét vẫn hàn”
Anh là thanh củi cô đơn, được lửa tình em đốt cháy. Anh sướng quá mà sáng lên, nóng lên, tỏa nhiệt ngời ngời, mà thăng hoa nổ lốp bốp reo mừng hạnh phúc. Nhưng khi qua cơn nứng-lửa, em thải anh ra khỏi lò tình, anh không còn là củi nữa, anh chỉ còn là loài than thôi.
Mà than thì lại càng rét hơn thân phận củi. Hóa ra, qua lửa tình yêu, củi cô độc hóa thành than cô đơn, cả hai cùng chết… rét.
Bài thơ trên của Cát Du làm tôi vô cùng kinh khiếp hạt cát bé nhỏ nhoi đang lớn lên giữa các mối quan hệ con người. Cát ngủ là sa mạc, thức dậy nổi giận thành bão cát từng phủ lấp nhiều nền văn minh trên trái đất. Làm sao rửa sạch, phủi sạch cát bụi khi chính con người được sinh ra từ cát bụi : “ Rồi cát bụi lại trở về cát bụi” (Kinh Thánh).
Hèn gì người xưa lấy cát bụi mà đặt tên thế giới này : trần gian (trần = cát bụi = bụi trần = trần cấu). Mới hiểu vì sao giáo sư dạy triết ở Sài Gòn xưa là ông Trần Bích Lan đã lấy cát của Chúa Trời để đặt bút hiệu Nguyên Sa cho thơ mình. Và người đàn bà Bình Dương Phan Kim Dung, cũng thuộc nòi cát bụi dám cả gan lấy hạt cát rong chơi để làm bút danh Cát Du, đã viết được một bài thơ về bi kịch tình yêu do cát sinh ra: “Thít chặt” đầy xúc cảm, đầy tư tưởng sâu xa hay là thế.
Cứ tưởng con diều cô đơn kia, thân phận tình yêu của người đàn bà từng chúi nhủi, chao đảo lơ lửng con cá vàng trên trời gió táp mưa sa kia đã bị hạt cát xô đẩy xuống chân tường “ngã phịch xuống chân tường” , được tường cho cư trú dưới chân mình, đặng sống chết cô đơn gửi hồn vía dưới chân tường thế là yên, là xong một kiếp người.
Ai dè chân tường kia, đường cùng kia cũng từ chối “em yêu”, chân tường hủi thế vẫn làm cao xua đuổi “ em yêu” :
“Vết nứt ở chân tường
Có một vết nứt ở chân tường
Bao giờ em cũng nhận ra có một vết nứt ở chân tường
Vào phút giây trọng đại
Vào những tích tắc mà con người ta không thể nào chữa được
Những hỏng hóc của mình
Dù rất nhỏ
Chỉ như
Một vết nứt ở chân tường”
(Vết nức ở chân tường – tr. 13)
Chao ôi là kiếp người, một hạt cát rong chơi, bị tình yêu và niềm cô đơn, bị nỗi chết và hư vô đuổi bắt, bị dồn đến chân tường rồi mà chân tường kia, đường cùng kia còn xua đuổi, còn xuất hiện một vết nứt ngay dưới chân tường. Vết nứt chân tường đang dần há miệng chờ sung, chắc chắn sẽ học theo phép lớn dần lên của hạt cát qủy thần nọ mà đổ sụp lên “em yêu”, đổ sụp lên thế giới này như một công đoạn cuối cùng của Chúa Trời trong ngày tận thế.
“Tồn tại hay không tồn tại”, sự hoài nghi triết học của chàng Hamlet xưa giờ vẫn còn day dứt thi ca Cát Du. Tâm hồn nữ thi sĩ chừng như vẫn còn bị sự cô đơn truy nã tận sào huyệt của hạnh phúc. Chả thế mà, trong bài thơ “Thít chặt” viết về nỗi kinh hoàng trước hạt cát lèn giữa hai thân xác yêu đương, Cát Du đã thất thanh kêu “cứu em”.
Có ai cứu nổi một hạt cát rong chơi giữa trời ? Hình như chúng ta đến thế giới này để kêu cứu, để tự cứu và cứu nhau, để tìm một chân tường, tìm một đường cùng mà tồn tại ? Nhưng than ôi, Cát Du ơi, bạn đọc ơi, đến cả đường cùng cũng từ chối không cho chúng ta cư trú, đành phải núp vào thi ca, núp vào tôn giáo, nhờ vả cầu xin Trời Phật, Chúa Trời “cứu vớt chúng con qua khỏi mọi sự dữ A men” (Kinh đạo Chúa).
Nhưng Chúa ơi, Ngài đã đuổi tổ tiên chúng con ra khỏi thiên đàng trần thế (vườn địa đàng), vì tội ông tổ Adam bị tình yêu của người đàn bà khỏa thân Eva mê hoặc, bị tình dục (hay rắn ?) xui ăn trái cấm để được thông thái. Loài người đã đánh đổi cái chết để lấy tình yêu và sự hiểu biết .
Mang sự hiểu biết trong người để đau khổ, để đi đâu cũng gặp sự dữ chặn đường. Những “em yêu”, những nàng búp bê cát bụi yêu kiều xinh đẹp luôn bị một loài thú dữ ăn thịt không biết no trông rất dễ thương có tên là tình ái đọa đầy, đành “vứt tình vào tối” để “ đi hoang” :
“Đêm qua có một cuộc chia ly
Cuộc chia ly vĩnh hằng của hai trái tim không thuộc về nhau nữa
Trái tim lớn lạnh lùng quay quắt
Trái tim nhỏ se thắt buồn đau
Nàng quay lưng đi về phía không có ánh mặt trời
Vứt tình vào tối
Đêm đông
Cành khô buốt
Có chú dế rủ rê đi hoang
“ Ừ, thì đi”
Gió đông gì cũng mặc
Nàng buông !
(Đi hoang-tr.87)
Tiếng thi ca dường như đang khản kêu trong hoang mạc: “Cứu em”. Tai nạn do tình yêu gây ra trên đất nước này, trên thế giới này nhiều gấp bội phần quốc nạn giao thông, nhưng dường như chỉ có thi ca đến cứu ?
Mà thi ca, bằng vũ khí run rẩy và xao động phiêu du mỏng manh dễ vỡ của mình, dường như cũng đang bất lực trong công cuộc cứu giúp những hạt cát cô đơn? May thay, còn có những tiếng vọng từ khuya đêm như tiếng dế cứu nàng. Ô hay, sao lại là tiếng dế, tiếng kèn sẽ hát ru chúng ta vĩnh hằng ngủ ngon trong những nấm cỏ xanh mai hậu?
Hóa ra, Cát Du khôn thiệt, nàng chọn anh bạn tiếng dế, một kẻ thủy chung nhất với con người mà đi hoang, mà buông mình khỏi thế giới như con diều đứt dây chờ im gió đáp xuống, trốn xuống đất mẹ. Vâng, trước sau gì nàng cũng buông, rời tay bám níu vào trang giấy mà ngoại tình với giun dế, mà “từ bỏ” chốn “Chẳng còn ai/ để yêu”, chẳng còn gì để giải khát cơn hư vô của mình:
“Em từ bỏ anh
Như từ bỏ niềm tin
Không mạ lỵ
Em từ bỏ anh
Như từ bỏ vầng trăng
Không kêu than
Người đàn bà đi trong hoang mạc
Thấy nước ở đằng đông
Chạy đến
Nước lại ở đằng tây
Khát !
Bỏng cháy
Niềm tin nhập nhoạng
Nàng xoay tư bề
Chẳng còn ai
Để yêu
( Từ bỏ – tr.91)
Trang giấy biến thành sa mạc cho hạt cát rong chơi bỏng khát kiếm tìm giọt nước vô vọng. Nước mát đang vẫy gọi nàng ở chân trời, niềm tin đang vẫy nàng ở chân trời. Nàng biến thành con lắc cho các chân trời chơi trò lúc lắc. Nàng bị các chân trời phản bội, bị niềm tin vào nguồn nước mát hư ảo dối lừa.
Nàng là tác giả tập thơ này mà cũng không hẳn là con người cụ thể Cát Du. Nàng là biểu tượng cho một sự kiếm tìm cái toàn bích, cái toàn thiện toàn mỹ trên thế giới không có sự hoàn thiện, tìm kiếm tình yêu trong một thế giới không có tình yêu…
Cát Du trong 60 bài thơ thật ngắn và khá ngắn của tập “Cảm” này, có khoảng hơn mười bài thật hay, vài chục bài khá, còn lại là những bài thơ trung bình, thậm chí có bài còn dở. Ngay tập thơ “ Lửa thiêng” của Huy Cận, từng được dư luận lâu nay cho là tập thơ hay nhất thời hiện đại của Việt Nam, cũng chỉ có hơn mười bài thật hay, hàng kiệt tác, vài mươi bài thật khá còn lại là những bài trung bình, thậm chí xoàng xĩnh.
Chúng tôi không có ý so sánh Cát Du với Huy Cận. Tuy nhiên, để được nói lên điều như lời kêu cứu của chúng tôi với hiện tình thơ nói riêng, văn học nói chung của nước ta hiện nay rằng, xin các nhà phê bình văn học hãy tỉnh thức, thoát khỏi cơn ngủ mê mấy chục năm mà phê bình các tập thơ dở đang lụt lội cả văn đàn. Ngay những tên tuổi nghe rất lớn của nền thơ cũng hầu như đang sản xuất một thứ câu chữ nước ốc rồi ngộ nhận là thơ để ăn hết giải thưởng này sang giải thưởng khác.
Vì vậy, phát hiện ra một Cát Du với nhiều bài thơ hay trong tập thơ đầu tay của chị, chúng tôi mừng vui mà thông báo với mọi người, rằng thơ hay nhất định phải như chiếc công tắc điện, phải được bật sáng trưng văn đàn để người yêu thơ đỡ có cảm giác bị thơ phản bội.
Cát Du vừa ra mắt đã có phong cách riêng, không bị cây đa cây đề nào cớm nắng như hàng loạt cây bút mới gần đây viết hao hao giống các bậc đàn anh, toàn một giọng bắt chước thô thiển mà cũng được giải này giải nọ.
Thơ Cát Du đúng nghĩa là thơ hiện đại, kiệm lời, thoát mọi vần điệu, dùng hình ảnh, hình tượng và câu chữ tưng tửng lạ thường, rất bình dân mà vẫn hết sức sâu sắc. Cát Du là một nhà thơ có tư tưởng.
Triết học của thơ nàng đã hóa thành cảm xúc, thành sự chân tình tưởng rất đỗi ngây ngô. Cát Du còn tiến xa hơn nữa nếu biết vượt qua mình. Tiếc rằng, thi đàn Hà Nội bị nhiễu, không còn đủ cảm xúc và trái tim thơ mạnh mẽ để bắt nổi sóng điện từ phát đi rất mạnh của nữ thi sĩ xứ Bình Dương xa xôi này.
Sau tập “Cảm”, Cát Du còn cho in tập thơ “Nàng” (NXB Hội Nhà Văn 2010). Theo tôi “Nàng” là tập thơ hay nhất của năm 2010 mà các thứ giải thưởng văn học xa xỉ ở Hà Nội vì khuất nẻo đã không nhìn thấy “Nàng”. Chúng tôi, xin trích ra ngay sau đây, năm (05) bài thơ hay của tập thơ “Nàng” để hầu quý bạn đọc. Vâng, thơ Cát Du rất có ma… lực, sẽ ám ta mãi nếu ta đem trái tim thơ ra mà thành tri âm tri kỷ cùng tác giả.
Sài Gòn ngày 29-02-2012
.
NĂM BÀI THƠ TRÍCH TRONG TẬP “NÀNG” CỦA CÁT DU:
Ừ THÌ EM CÓ ĐỢI ĐÂU
Em có chờ ai đâu!
Chỉ là tựa cửa thôi mà
Em có chờ ai đâu!
Hình như cơn gió thoáng qua
Hình như lá xào xạc cuốn trong chiều vàng êm
Hình như dấu rêu mòn một chút
Như là có dấu chân ai?
Em có chờ ai đâu!
Chỉ là đứng đợi cơm sôi
Chỉ là vớt bọt nồi canh thôi mà
Ồ! Hình như có tiếng xe
Tiếng xe ngoài ngõ, người dưng đấy mà!
Ư, thì em biết người dưng
“Người dưng” đi mãi “người dưng” không về
Ư, thì em có đợi đâu?!
04/8/2004
CHỈ CẦN AI ĐÓ ĐỂ CƯỜI...
Anh yêu!
Chiều nay em vui quá
Em cười nói một mình
Múa may một mình
Cái bóng trên tường cũng vui,
ngất ngưỡng
Em thèm có ai đó để cười
Không cần hôn cũng được
Không cần cần hôn
Chỉ cần có ai đó để cười.
18/9/2004
RỜI KHỎI GIẤC MƠ...
Em rời khỏi giấc mơ của anh
để chấp chới bay vào giấc mơ của những đàn ông khác
người trẻ có, người già có,
nhàng nhàng cở anh cũng có
Nhưng em không dám dừng lâu trong giấc mơ của mỗi người
Vì sợ
sẽ nhìn thấy
ở phía cuối giấc mơ
tình yêu bợt ra
ánh nhìn bợt ra
Hãi lắm!
và em lại phải hối hả bay vào giấc mơ của một đàn ông khác nữa
để thấy mình được yêu
như thực
trong đời.
23/6/2005
MƠ...
Đêm qua anh ngủ mơ
Thấy trăng tròn vành vạnh
Vỡ òa trên mặt anh
Ôi trăng thơm quá!
Trăng mùi thiếu nữ
Trăng mùi phù dung
Trăng biến thành em
Thơm hương đàn bà
Trăng mùi quỉ sứ
Mùi em
Ngái!
28/3/2006
ĐEN
Sao chân em đen thế!
Em dẫm phải bóng mình ư?
Ư, em dẫm bóng mình
Bóng mình đen
Chân em đen
Chân đen chạy khỏi bóng đen
Bóng đen chôp bàn chân nhỏ
Á!
Chân nhỏ tõm vào đêm
thút thít
thút thít
Có tiếng nấc
Đen!
21/3/2006
Chú thích ảnh : nhà thơ Cát Du khi viết tập thơ "Cảm" được giải nhất cuộc thi văn học nghệ thuật tỉnh Bình Dương.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Các chế độ toàn trị Trung Quốc và Nga, hiện trong thế phòng thủ...

Các chế độ toàn trị Trung Quốc và Nga, hiện trong thế phòng thủ sau những thất bại gần đây, chưa bao giờ lại tỏ ra nguy hiểm như thời điểm đầu năm 2016 này. Theo ghi nhận của François Hauter, nhà văn – nhà báo, nguyên chủ bút tờ Figaro, tác giả bài "Gió lạnh thổi tại Trung Quốc và Nga" (Vents glacés sur la Chine et la Russie), được báo Pháp ngữ Le Temps (tháng 2/2016) đăng tải. Sau đây là toàn văn bài dịch.

Tin xấu đầu tiên trong năm 2016: tổng thống Nga Vladimir Putin vừa tuyên bố là Hoa Kỳ và do vậy cả các đồng minh phương Tây của họ, là một « mối đe dọa » đối với nước Nga.

Tuyên bố hung hăng này, bất hạnh thay lại chính là đặc trưng chính sách tuyên truyền của chế độ Nga đương đại. Người đứng đầu điện Kremlin giải thích với 140 triệu đồng bào rằng cuộc khủng hoảng kinh tế kéo dài hai năm vừa qua, các trừng phạt của phương Tây hay thậm chí những bất hạnh của của nước Nga, tất cả đều do Hoa Kỳ gây ra. Những hiện tượng kể trên chẳng liên quan gì đến việc giá khí đốt và dầu lửa sụt giảm, bạn bè, người thân của nguyên thủ Nga vơ vét tài sản của Nhà nước hay việc ông Putin đã đưa nước Nga vào tình trạng bị cô lập…

Chủ nghĩa dân tộc hung hãn

Cơn gió độc dân tộc chủ nghĩa hung hãn này không chỉ thổi qua đất nước Nga, mà thậm chí cả ở Trung Quốc. Nước này tự khép mình như một con hàu trước những ảnh hưởng từ bên ngoài. Có vẻ như từ đầu năm 2016, sau khi cùng nhau phô trương sức mạnh cơ bắp của mình, cả hai chế độ toàn trị lớn nhất trên thế giới đều có nhu cầu khẩn trương « sáng tạo » ra các kẻ thù, để tự cứu chính mình. Kinh tế của hai quốc gia này đều đang lung lay và chính quyền của hai nước, hiện trong thế phòng thủ, đều tỏ ra hung hăng một cách nguy hiểm.




Vào thế kỷ thứ tư trước Công Nguyên, triết gia Trung Quốc Mạnh Tử (Mencius) từng giải thích rằng chính quyền chỉ như chiếc thuyền mỏng manh trên mặt biển. Biển ở đây là dân chúng. Một khi biển dậy sóng - tức là khi dân chúng bất mãn, thì giới chức quyền nên tự rút lui hoặc phải tìm ra thủ phạm.

Sự rồ dại của chính sách tập thể hóa

Khi nhận thấy các vụ mùa bị thất thu nghiêm trọng do chính sách tập thể hóa điên rồ, Stalin đã ra lệnh xử bắn các nhà khí tượng học. Putin thì tân tiến hơn : các đối thủ của ông nếu không bị đưa vào các trại tâm thần thì cũng bị ám sát một cách bí ẩn ở Luân Đôn và Matxcơva. Như vậy, chỉ còn có Putin là người duy nhất được nói tại Nga. Khi chính sách của Mao Trạch Đông đã làm cho Trung Quốc rơi vào nạn đói và đẩy đảng Cộng Sản đến bờ vực tan vỡ, thì ông ta tấn công Khổng Tử bằng cuộc « Cách Mạng Văn Hóa ». Tập Cận Bình tỏ ra tân tiến hơn khi núp sau cái bóng của Khổng Tử để ngăn chặn những « ảnh hưởng tiêu cực » từ bên ngoài vào.

Tại Trung Quốc, giai đoạn chấm dứt thời kỳ « 30 năm vinh quang » này đầy nguy hiểm. Vì không còn tỷ lệ tăng trưởng GDP 10% hàng năm để bảo đảm tạo công ăn việc làm đầy đủ, Trung Quốc sẽ còn có thể phá giá đồng nhân dân tệ nhằm thúc đẩy sức cạnh tranh, nhưng chính sách này cũng có giới hạn của nó. Mặc dù hàng trăm triệu người dân Trung Quốc đã thoát khỏi đói nghèo, nhưng công lý vẫn chỉ là công lý của một đảng duy nhất, nền kinh tế còn ở giai đoạn chủ nghĩa tư bản sơ khai, môi trường bị tàn phá, nguồn nước ô nhiễm, các doanh nghiệp Nhà nước làm ăn thua lỗ, giá nhân công không còn sức cạnh tranh nữa, bất động sản hụt hơi, các cơ sở hạ tầng lớn đã được xây dựng, tỷ lệ thất nghiệp đang gia tăng và thị trường chứng khoán thì như một sòng bài khổng lồ.

Năm 2001, có 100 ngàn vụ biểu tình phản đối, thì đến năm 2014, đã có 800 ngàn vụ. Ngân sách dành cho lực lượng an ninh nội địa cao gấp hai lần ngân sách quân sự. « Giấc mơ Trung Hoa » về một sự « phát triển hài hòa », như ông Tập từng hứa, nay gây ra vô số nạn nhân ung thư phổi. Mọi tự do tư tưởng đều bị vùi dập. Núp sau vẻ ngoài của sự hiện đại hóa, đảng Cộng Sản Trung Quốc đóng cửa đất nước để chống lại những tư tưởng bên ngoài. Điều này minh chứng cho trạng thái căng thẳng và dễ bị thương tổn của đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Sự sụp đổ của đồng rúp

Nền kinh tế Nga không tốt đẹp hơn. Ngoài Matxcơva và Saint-Peterburg, thu nhập trung bình của một nhân công là 300 đô la/tháng. Mức lương này thậm chí còn giảm 10% trong năm 2015. Đồng rúp bị mất giá (đã qua rồi các thời dân Nga được hưởng những kì nghỉ giá rẻ ở Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập và Thái Lan), một chiếc điện thoại có giá bằng 2-3 tháng lương, giá thực phẩm tăng vọt và giới doanh nhân thì phàn nàn vì không còn thị trường xuất khẩu.

Tham nhũng ở Nga thậm chí còn nghiêm trọng hơn ở Nigeria. Theo phân tích của Karen Dawisha (tác giả cuốn « Chế độ đạo tặc của Putin, ai sở hữu nước Nga », Simon và Schulster, 2014), các tài nguồn năng lượng của nước này (trị giá 1,6 nghìn tỷ đô la trong giai đoạn 2000 – 2011) đã bị đánh cắp. Không có một đường cao tốc nào giữa các thành phố lớn được xây dựng trong giai đoạn này. Với nước Nga, tự cung tự cấp lương thực chỉ là một huyền thoại, bởi vì không thể thực hiện cung ứng liên vùng mà không có cơ sở hạ tầng.

Không ai vui mừng về tình hình thê thảm này vì chúng mang mầm mống của khủng hoảng, thậm chí những cuộc xung đột trong tương lai. Những chế độ toàn trị chưa bao giờ sụp đổ mà lại không tái diễn và làm trầm trọng thêm những hậu quả mà chúng đã gây ra trước đó.

Những cuộc chiến nhỏ của triều đại đỏ

Tại Bắc Kinh, cho đến lúc này, triều đại đỏ đã tránh thoát được khủng hoảng bằng cách tiến hành các cuộc chiến tranh nhỏ chống lại các nước láng giềng, có nghĩa là tìm cách tập hợp người dân để chống lại những « mối đe dọa bên ngoài », như đến từ Nga, Hàn Quốc, Ấn Độ hay Việt Nam. Việc Trung Quốc sáp nhập các vùng biển của Brunei, Việt Nam, Philippin hay Malaysia, bằng cách xây bồi các đảo nhân tạo là điềm báo trước xẩy ra các xung đột trong tương lai tại Biển Đông. Đằng sau Nhật Bản và Việt Nam, tất cả các cường quốc khu vực đều đang trong tình trạng chuẩn bị.

Tại Mátxcơva, Putin cũng dùng những thủ đoạn tương tự với các hoạt động tại Ukraina. Tại Syria, vì đã trang bị vũ khí cho chế độ Assad từ nhiều năm nay, rõ ràng ông Putin phải là người chịu trách nhiệm chính về các vụ thảm sát ở nước này. Những toan tính chia rẽ phương Tây thông qua việc liên kết với những lực lượng chính trị mị dân của phương Tây, từ Donald Trump đến các chính trị gia dân túy châu Âu, chỉ đánh lừa được những kẻ ngu ngốc.

Chế độ toàn trị tại Trung Quốc và Nga, trong tư thế phòng thủ sau những thất bại, lại càng tỏ ra nguy hiểm hơn vào đầu năm 2016 này. Chẳng có gì tốt đẹp để mong đợi từ các chế độ này : bởi vì chính nền dân chủ đe dọa các thể chế toàn trị và các chế độ toàn trị chống lại nền dân chủ. 

 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quả bom nghìn tỷ USD đang chờ phát nổ ở Trung Quốc


​Quả bom nghìn tỷ USD đang chờ phát nổ ở Trung Quốc




Nếu không quản lý sát sao, những khoản đầu tư mờ ám trị giá hàng nghìn tỷ USD có thể đẩy kinh tế Trung Quốc vào khủng hoảng.

Một công ty đầu tư ở Thượng Hải đã đưa ra cam kết sẽ đem đến cho nhà đầu tư mức lợi nhuận lên đến 10% một năm - con số làm lu mờ thị trường chứng khoán và lãi suất ngân hàng. Công ty này yêu cầu số tiền đầu tư tối thiểu vào khoảng 15 USD, khiến bất cứ ai cũng có thể tham gia. Các nhà đầu tư có thể rút tiền chỉ sau 7 ngày. Quan trọng nhất, tiền đầu tư được bảo lãnh.
Các ưu đãi trên nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng có một vấn đề: nhà đầu tư không biết tiền của mình sẽ được rót vào đâu.
Công ty nói trên, State Gold Treasure, cho biết tiền sẽ được đầu tư vào một công ty bất động sản đang xây một tổ hợp chung cư cao cấp ở Thượng Hải. Nhưng công ty này không cung cấp thêm thông tin chi tiết nào, kể cả điều đơn giản như địa chỉ của tổ hợp chung cư.
Trường hợp trên chỉ là một trong vô vàn những khoản đầu tư mờ ám, không được quản lý, nhưng đang trở thành mối đe dọa ngày càng lớn cho hệ thống tài chính Trung Quốc. Các chuyên gia lo ngại rằng, khi nền kinh tế nước này giảm tốc, nhiều quỹ đầu tư sẽ sụp đổ. Và chính phủ có thể không biết làm thế nào để xử lý cú sốc này với hệ thống tài chính.
Trong 5 năm qua, nhà đầu tư Trung Quốc đã rót ít nhất 2,8 nghìn tỷ USD vào các quỹ đầu tư thuộc sở hữu của ngân hàng. Sau khi tăng gấp 5 lần kể từ năm 2011, những khoản đầu tư này, còn được gọi là sản phẩm quản lý tài sản, hiện nay có giá trị bằng 1/3 GDP cả nước. Hoạt động đầu tư trên vẫn tiếp tục tăng trưởng bất chấp nền kinh tế Trung Quốc đang giảm tốc.
Đấy là mới nói đến những quỹ đầu tư được quản lý bởi các ngân hàng. Còn nhiều công ty khác như State Gold Treasure đang bán sản phẩm quản lý tài sản, nhưng vẫn chưa được biết đến.
Vấn đề của Trung Quốc là phần lớn số tiền trên đang đổ vào các ngành làm ăn yếu kém như xây dựng và bất động sản. Sự sụp đổ của các khu vực này có thể gây ra những chấn động kinh hoàng cho nền kinh tế.
Cho đến nay, chính phủ Trung Quốc đã ra tay để ngăn chặn sự đổ vỡ của các sản phẩm quản lý tài sản, nhằm tránh hiệu ứng dây chuyền và xoa dịu cơn giận dữ của nhà đầu tư. Nhưng không phải tất cả nhà đầu tư đều được giải cứu.
Li Wenyuan, một bác sĩ ở Bắc Kinh, cho biết năm ngoái cô đã đầu tư gần 140.000 USD vào một sản phẩm quản lý tài sản gắn với một công ty thép. Sau khi công ty làm ăn thua lỗ, cô được trả lãi chưa đến 2.000 USD. Trước đó, cô đã lên kế hoạch dùng toàn bộ tiền đầu tư gốc để gửi con trai đến học cấp 3 ở Canada, nơi có không khí sạch hơn và giúp con cô cải thiện tiếng Anh.
“Đó là một tổn thất lớn cho gia đình tôi. Chúng tôi vẫn có thể xoay xở được. Nhưng đó là một số tiền lớn và tôi ngờ rằng mình sẽ không bao giờ lấy lại được tiền. Tôi rất lo lắng”, cô chia sẻ.
Sản phẩm quản lý tài sản là một phần trong hệ thống đầu tư và ngân hàng ngầm khổng lồ của Trung Quốc. Nhiều người tìm đến hệ thống này để vay vốn làm ăn. Ngày càng có nhiều quan ngại về việc điều gì sẽ xảy ra nếu hệ thống này sụp đổ và chính phủ có thể phản ứng lại như thế nào.
“Rủi ro trong hệ thống này đang lớn dần lên, và quan trọng hơn, nhiều hệ lụy nghiêm trọng sẽ xảy ra nếu hệ thống sụp đổ”, David Daokui Li, kinh tế gia của đại học Thanh Hoa, đồng thời là thành viên ủy ban chính sách tiền tệ của ngân hàng trung ương Trung Quốc cho biết. “Nhiều khả năng sẽ có một cuộc khủng hoảng xảy ra. Câu hỏi là khủng hoảng sẽ lớn hay nhỏ”.
Sản phẩm quản lý tài sản của Trung Quốc không phải là chứng khoán, trái phiếu hay quỹ tương hỗ. Một sản phẩm quản lý tài sản điển hình thường cam kết lợi nhuận cố định trong một kỳ hạn định trước. Nhiều nhà đầu tư Trung Quốc xem chúng như tài khoản tiền gửi ở ngân hàng vì chúng được bán bởi các ngân hàng quốc doanh. Các ngân hàng sẽ chống lưng cho các quỹ này trên danh nghĩa. Nhưng không giống như tài khoản tiền gửi, chúng không được bảo lãnh. Chúng được cơ cấu sao cho ngân hàng không phải chịu trách nhiệm nếu các khoản đầu tư này sụp đổ.
Các nhà phát hành sản phẩm quản lý tài sản lớn nhất là hàng trăm ngân hàng và tổ chức tài chính ở các tỉnh nghèo nằm sâu trong nội địa của Trung Quốc. Chính quyền địa phương đang gây sức ép lớn, buộc các ngân hàng này phải tiếp tục cho vay và bơm tiền cho các doanh nghiệp nhà nước trong bối cảnh toàn nền kinh tế đang giảm tốc.
Để có tiền cho vay trên quy mô lớn, các ngân hàng này đã tăng cường phát hành sản phẩm quản lý tài sản. Họ đã bán 187.000 sản phẩm quản lý tài sản vào cuối năm ngoái, tăng 56% so với một năm trước đó.
Công nghệ đã giúp các công ty như State Gold Treasure bán sản phẩm của mình qua Internet và ứng dụng smartphone dễ dàng hơn so với ngân hàng. “Trong quá khứ, bạn cần tới ngân hàng hoặc một công ty quỹ để mở tài khoản. Giờ đây, với ứng dụng smartphone, bạn chỉ cần đăng ký thông tin cá nhân và mua sản phẩm quản lý tài sản qua Internet”, He Zhirui, một nhân viên tài chính ở Bắc Kinh, đồng thời cũng là một nhà đầu tư vào sản phẩm quản lý tài sản cho biết.
Sự phổ biến của sản phẩm quản lý tài sản đã làm chính phủ lo lắng. Trong tháng 5, ủy ban ngân hàng của Trung Quốc cảnh báo rằng, ngành kinh doanh này đang gặp nhiều vấn đề, trong đó có các sản phẩm không được cấp phép.
Sự chuyển hướng của dòng tiền từ tiền gửi ngân hàng sang sản phẩm quản lý tài sản đã làm lung lay hệ thống tài chính của Trung Quốc. Trung Quốc đã chống đỡ được cuộc khủng hoảng tài chính Châu Á năm 1997 và cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008 nhờ dòng tiền gửi ổn định của các hộ gia đình và doanh nghiệp vào bốn ngân hàng quốc doanh lớn. Nhưng nếu tính tổng thể, các ngân hàng nhỏ hiện nay đã lớn gần bằng 4 ngân hàng trên cộng lại. Sản phẩm quản lý tài sản chiếm gần 1/3 số vốn của các ngân hàng vừa và nhỏ.
Các quan chức và chuyên gia kinh tế Trung Quốc cho biết, chính phủ có đủ nguồn lực để trang trải các khoản lỗ nếu hệ thống sản phẩm quản lý tài sản sụp đổ. Họ cũng cho biết việc thắt chặt giới hạn gửi tiền ra nước ngoài sẽ giúp duy trì dòng tiền trong nước trong trường hợp hệ thống trên sụp đổ.
“Hệ thống tài chính Trung Quốc có thể khắc phục được vấn đề thanh khoản - tiền không thể chạy ra nước ngoài”, Chang Chun, giám đốc Viện tài chính cấp cao Thượng Hải ở Đại học giao thông Thượng Hải nhận định.
Nhưng một số chuyên gia về tài chính Trung Quốc cho rằng khủng hoảng sẽ xuất hiện nhanh và nghiêm trọng hơn dự đoán. Các nhà hoạch định chính sách và nhà đầu tư có thể trở tay không kịp nếu hệ thống sụp đổ.
Long Nam
Theo Trí thức trẻ/New York Times
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khám nhà Zhenli Ye Gon, trùm ma tuý người Mexico gốc Trung Quốc, cảnh sát phát hiện số tiền mặt hơn 200 triệu USD được chất thành đống trong phòng ngủ của y.



Tháng 7/2007, cảnh sát bắt giữ Zhenli Ye Gon tại Mỹ vì những cáo buộc liên quan tới ma tuý. Vài tháng trước đó, căn nhà của Zhenli ở thành phố Mexico, Mexico cũng bị khám xét. Cảnh sát thu giữ 205 triệu USD tiền mặt. Zhenli cầm đầu các hoạt động rửa tiền xuyên quốc gia nhằm hợp pháp hoá tài sản phi pháp từ các hoạt động buôn bán ma tuý. Ảnh: Reuters
Tháng 7/2007, cảnh sát bắt giữ Zhenli Ye Gon tại Mỹ vì những cáo buộc liên quan tới ma tuý. Vài tháng trước đó, căn nhà của Zhenli ở thành phố Mexico, Mexico cũng bị khám xét. Cảnh sát thu giữ 205 triệu USD tiền mặt. Zhenli cầm đầu các hoạt động rửa tiền xuyên quốc gia nhằm hợp pháp hoá tài sản phi pháp từ các hoạt động buôn bán ma tuý. Ảnh: Reuters

Lượng tiền khổng lồ và vũ khí được tìm thấy trong nhà của Zhenli tại Mexico. Gần 10 năm sau khi bị bắt giữ, trường hợp của Zhenli tiếp tục nóng lên khi y có thể bị dẫn độ về Mexico để chịu sự trừng phạt. Theo luật sư của Zhenli, vụ dẫn độ có thể xảy ra vào tuần tới, kết thúc nhiều năm tranh đấu để được thụ án trong nhà tù Mỹ. Ảnh: Reuters
Lượng tiền khổng lồ và vũ khí được tìm thấy trong nhà của Zhenli tại Mexico. Gần 10 năm sau khi bị bắt giữ, trường hợp của Zhenli tiếp tục nóng lên khi y có thể bị dẫn độ về Mexico để chịu sự trừng phạt. Theo luật sư của Zhenli, vụ dẫn độ có thể xảy ra vào tuần tới, kết thúc nhiều năm tranh đấu để được thụ án trong nhà tù Mỹ. Ảnh: Reuters

Cảnh sát tịch thu số tiền khổng lồ trong nhà doanh nhân người Mexico gốc Trung Quốc. Nếu bị dẫn độ về Mexico, Zhenli sẽ phải đối mặt với các tội danh buôn bán ma tuý và rửa tiền. Luật sư của Zhenli từng bày tỏ quan ngại thân chủ của ông sẽ bị bạo hành trong nhà giam ở Mexico nhằm ngăn chính phủ Mỹ dẫn độ nghi can này. Ảnh: Reuters
Cảnh sát tịch thu số tiền khổng lồ trong nhà doanh nhân người Mexico gốc Trung Quốc. Nếu bị dẫn độ về Mexico, Zhenli sẽ phải đối mặt với các tội danh buôn bán ma tuý và rửa tiền. Luật sư của Zhenli từng bày tỏ quan ngại thân chủ của ông sẽ bị bạo hành trong nhà giam ở Mexico nhằm ngăn chính phủ Mỹ dẫn độ nghi can này. Ảnh: Reuters

Những tập tiền được xếp chống lên nhau trong chiến dịch đột kích tháng 3/2007. Zhenli bị dẫn độ về Mexico theo thoả thuận giữa Bộ Ngoại giao hai nước. Ông John Kirby, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ, từ chối bình luận về vụ việc, nhưng cho rằng, trước khi quyết định dẫn độ một người nào đó, chính phủ Mỹ phải đảm bảo cá nhân đó không bị tra tấn và được xét xử công bằng. Ảnh: Reuters
Những tập tiền được xếp chống lên nhau trong chiến dịch đột kích tháng 3/2007. Zhenli bị dẫn độ về Mexico theo thoả thuận giữa Bộ Ngoại giao hai nước. Ông John Kirby, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ, từ chối bình luận về vụ việc, nhưng cho rằng, trước khi quyết định dẫn độ một người nào đó, chính phủ Mỹ phải đảm bảo cá nhân đó không bị tra tấn và được xét xử công bằng. Ảnh: Reuters

Bức tường được tạo thành từ những xấp tiền trong ngôi nhà của Zhenli. Hình ảnh về hơn 205 triệu USD mà nhà chức trách Mexico thu giữ năm 2007 mới được công bố trong đoạn băng video chất lượng thấp. Các nhân chứng đều từ chối vạch tội Zhenli nên phiên toà xử y tại Mỹ đổ bể năm 2009. Từ đó tới nay, Zhenli bị giam trong một nhà tù ở Virginia. Ảnh: Reuters
Bức tường được tạo thành từ những xấp tiền trong ngôi nhà của Zhenli. Hình ảnh về hơn 205 triệu USD mà nhà chức trách Mexico thu giữ năm 2007 mới được công bố trong đoạn băng video chất lượng thấp. Các nhân chứng đều từ chối vạch tội Zhenli nên phiên toà xử y tại Mỹ đổ bể năm 2009. Từ đó tới nay, Zhenli bị giam trong một nhà tù ở Virginia. Ảnh: Reuters

Toàn cảnh căn nhà của Zhenli, nơi hơn 200 triệu USD được cất giấu. Ảnh: Reuters
Toàn cảnh căn nhà của Zhenli, nơi hơn 200 triệu USD được cất giấu. Ảnh: Reuters
Linh Anh
Theo Trí thức trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc có lẽ sẽ không tránh khỏi cảm giác “chết lặng” trước sự thay đổi thái độ nhanh chóng của Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte

Trung Quốc có lẽ sẽ không tránh khỏi cảm giác “chết lặng” trước sự thay đổi thái độ nhanh chóng của Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte. Sau khi vừa đưa ra lời đề nghị đàm phán song phương trực tiếp, ông Duterte bất ngờ tung cảnh báo cứng rắn chưa từng có, khiến Trung Quốc chưa kịp vui mừng đã “toát mồ hôi” vì lo ngại.
Trung Quoc 'chet lang' truoc canh bao cua Tong thong Philippines - Anh 1
Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte
Nhà lãnh đạo Philippines đã khiến Trung Quốc mừng vui, hoan hỉ khi tuyên bố không có ý định đưa phán quyết về Biển Đông của Tòa án Trọng tài Thường trực ra Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á vào tháng tới. Thay vào đó, Manila muốn xúc tiến các cuộc đàm phán trực tiếp song phương với Trung Quốc để giải quyết tranh chấp giữa hai nước ngay trong năm nay.
Tuy nhiên, chưa kịp vui mừng, Trung Quốc đã phải sốc trước những phát biểu mới nhất mang đầy tính thách thức và cực kỳ cứng rắn của Tổng thống Duterte. Ông Duterte hôm qua (24/8) đã lên tiếng cảnh báo sẽ “tính sổ sòng phẳng” với Trung Quốc nếu hai bên không thể tìm ra được một giải pháp hợp lý cho cuộc tranh chấp nóng bỏng ở Biển Đông.
Trước đó, hồi tháng 7, Tòa án Trọng tài Thường trực đã ra phán quyết bác bỏ yêu sách đường 9 đoạn phi lý hay còn gọi là đường lưỡi bò của Trung Quốc – một yêu sách mà Bắc Kinh dựa vào đó để đòi chủ quyền với gần như toàn bộ Biển Đông. Phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực được xem là một thắng lợi của Philippines. Bắc Kinh phản đối quyết liệt và tuyên bố sẽ không thực thi phán quyết của tòa án ở The Hague.
Tổng thống Duterte liên tục tuyên bố không muốn làm Trung Quốc tức giận bằng những hành động cứng rắn và đã cử một phái viên đi làm dịu căng thẳng với nước láng giềng. Trong thời gian qua, Philippines đang tích cực thực hiện các bước đi nhằm sắp xếp một cuộc đàm phán với Trung Quốc về vấn đề Biển Đông. Đương nhiên, Bắc Kinh nhiệt tình đón nhận điều mà họ luôn mong muốn này. Trung Quốc đã đưa ra nhiều cam kết giúp đỡ cho Philippines để “thưởng” cho lời đề nghị đàm phán từ phía Manila.
Tuy nhiên, ngày hôm qua, ông Duterte bất ngờ phát đi một thông điệp sắc lạnh và đầy thách thức, khiến Bắc Kinh không thể không cảm thấy giật mình lo ngại, theo đó Nhà lãnh đạo Philippines cho thấy ông sẵn sàng thực thi một phương pháp tiếp cận đối đầu hơn với Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp biển đảo.
"Chúng ta sẽ không làm rùm beng mọi chuyện vào lúc này bởi đã có phán quyết của tòa nhưng sẽ đến thời điểm chúng ta phải tính sổ về chuyện này”, Tổng thống Duterte tuyên bố trong bài phát biểu trước binh lính Philippines tại doanh trại quân đội Mateo Capinpin ở Tanay, Rizal.
Ông Duterte nhấn mạnh, Trung Quốc không thể tiếp tục phớt lờ phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực bởi phán quyết này không chỉ được kêu gọi thực hiện bởi Philippines mà bởi toàn bộ các nước ở Đông Nam Á. Tổng thống Duterte cảnh báo, nếu Philippines và Trung Quốc “không thể hiểu nhau”, ông sẽ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc bảo đảm rằng đất nước ông sẵn sàng bảo vệ các quyền chủ quyền.
"Tôi sợ rằng, nếu chúng ta không thể hiểu nhau, chúng ta sẽ phải cầu nguyện cho điều đó. Tôi đảm bảo với họ rằng nếu họ vào đây, sẽ có một cuộc đối đầu đẫm máu. Và chúng ta sẽ không để cho họ dễ dàng lấy đi thứ gì”, ông Duterte cảnh báo.
Ông Duterte còn tuyên bố, những cam kết giúp đỡ của Trung Quốc sẽ không thể xóa bỏ được phán quyết của tòa án ở The Hague.
Đây là những phát biểu sắc lạnh nhất, cứng rắn nhất từ trước đến nay mà ông Duterte đưa ra kể từ khi ông này nhậm chức tổng thống Phiilippines.
Biển Đông đang là nơi chứng kiến những cuộc tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải gay gắt giữa Trung Quốc với 4 quốc gia Đông Nam Á gồm Philippines, Việt Nam, Brunei, Malaysia, và Vùng lãnh thổ Đài Loan.
Biển Đông là một trong những vùng biển quan trọng nhất thế giới bởi nó chứa các tuyến đường hàng hải sống còn. Đồng thời Biển Đông còn được cho là chứa đựng một trữ lượng tài nguyên thiên nhiên hấp dẫn, đặc biệt là dầu mỏ. Chính vì thế, Trung Quốc có tham vọng độc chiếm Biển Đông.
Kiệt Linh(tổng hợp)
Phần nhận xét hiển thị trên trang