Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

Một ít chuyện bên lề liên quan tới "Chân dung nhà văn": phần hai -- về chính Xuân Sách

Sự hình thành một huyền thoại mới
Từ quá trình sáng tác của Xuân Sách, tôi đã thử liên hệ với đời sống văn nghệ, những mẫu người viết một thời. Nhưng bản thân số phận người viết Xuân Sách cũng là một nhân vật mà tôi muốn kể tiếp. Sau đây là một ít chuyện vặt và những suy nghĩ rút ra từ đó.
Ngoài thơ tứ tuyệt các nhà văn cũng thường cũng “chơi" nhau bằng câu đối. Tôi nhặt ra mấy câu tạm gọi là tiêu biểu.

Về Tú Mỡ và Khái Hưng
--Dưới bóng tre xanh Tú Mỡ buông câu dòng nước ngược
Dọc đường gió bụi Khái Hưng đứng bán gánh hàng hoa
Về Vân Đài và Đoàn Phú Tứ
--Thanh lịch Vân Đài, thanh lịch... kịch
Ngã ba Phú Tứ, ngã ba.. hoa
Về Thanh Tịnh
-- Thanh thanh thanh, thanh tú thanh giường thanh thiếu nữ
Tịnh tịnh tịnh, tịnh sừng tịnh mỏ tịnh nam mô
Và về Xuân Sách
-- Xuân đâu nữa 40, con 3 đứa, sao 3 ngôi, khôn dại dại khôn, khôn cũng nó, dại cũng nó
- Sách gì cũng năm bảy, thơ một thể, văn một thể, đức tài tài đức, tài nơi mình, đức nơi mình
Đôi câu đối này Xuân Thiều làm năm 1972. Nó đã phác ra đầy đủ con người gia cảnh tác giả thơ chân dung. Sao ba ngôi chỉ quân hàm thượng úy mà Xuân Sách mang trên vai ( Hữu Mai Hồ Phương lúc này đã đeo quân hàm thiếu tá). Tên ba đứa con chính là những chữ làm nên bút danh Lê Hoài Đăng.
Từ Xuân Sách lúc này có thể nhận ra dấu ấn một nếp sống thời chiến ổn định ở hậu phương Hà Nội trước 1975. Ổn định hay trì trệ thì cũng vậy. Trừ bom đạn, một chiến trường ở xa và những người đi người về, còn tất cả như đứng nguyên, năm nay giống năm ngoái. Sự trì trệ này là bao trùm nên tự nhiên là đi từ đời sống sang sáng tác. Những tờ báo ra những số giống nhau, bài vở na ná như nhau. Những nhà văn hàng đầu cũng thấy bí, lặp lại mình, chán mình. Chỉ có các cây bút công chức là thấy hợp. Chất công chức trong Xuân Sách cũng được dịp “phát huy’. Các nhà xuất bản cần những cuốn sách tả chiến trường cho đèm đẹp một chút ? Thì , như trên đã kể, Xuân Sách có tập truỵện Đêm ra trận tập thơ Trong lửa đạn. Phong trào văn học cần những tác phẩm viết cho thiếu nhi, nhất là cái phần tham gia chiến tranh của thiếu nhi? Thì Xuân Sách có Đội du kích thiếu niên Đình BảngMặt trời quê hương...Tôi xin phép không kể ra đây hết mọi sự trung bình thấp lè tè dang dở... của nhiều tác phẩm đương thời. Nhưng làm thế nào được, cùng đường rồi hết cách rồi. Sự đầu hàng cam chịu bao gồm cả cách nghĩ. Một cách rất bản năng Xuân Sách đã tìm ra cho mình cách tồn tại lý tưởng . Một mặt anh thừa hiểu những cái mình viết ra chả là gì cả ( anh viết rất vội, chỉ cốt được in, chứ không gửi gắm tâm huyết gì ). Mặt khác anh vẫn không giấu được một nỗi vênh vang ngấm ngầm. Ta đã có sách in, ta cũng chả kém gì đời. Sự trâng tráo, giá anh thấy ở ai sẽ cười giễu ngay, thì lại trở thành cách xử thế chủ yếu của anh. Dường như sau trang viết của Xuân Sách lúc này là cái cười khẩy, giữa sự dày công lao tâm khổ tứ của các anh với sự phẩy tay viết xong của tôi, thua đươc có là bao?
Chạm mặt nhau trong cơ quan, mấy năm ấy, tôi luôn luôn bắt gặp một Xuân Sách lưỡng phân. Lúc là người nhũn nhặn biết điều, lam lũ làm ăn; lúc khác là kẻ ra cái điều hơn người, kiêu ngạo vô lối. Lúc cam chịu nhẫn nhục, lúc lại lồng lộn như con ngựa bất kham. Vừa đục nước béo cò tranh thủ làm ăn kiếm chác, vừa ngả sang hư vô thấy mọi thứ hão huyền. Và anh lại muốn xoa đầu thiên hạ , muốn cười thầm, muốn lắc đầu làm một cái án tử hình cho những kẻ gặp thời kẻ quá may mắn, muốn có một quân tẩy xóa bỏ tất cả.
Trong số những ấn tượng lớn nhất về Xuân Sách tôi nhớ tới cái bĩu môi khinh đời của anh khi nghe những bản báo cáo về công trạng sáng tạo và phẩm cách của đám người làm nghề. Anh nắm bắt rất nhanh cái hãnh tiến ở người này, cái lặng lẽ sung sướng đếm tiền của người kia. Mọi thành tựu dưới mắt anh như đều hiện ra với cái vẻ vô nghĩa của nó. Cuối năm 1973, nhân dịp tổ sáng tác của Hồ Phương tổng kết, Xuân Sách cũng ném ra cách tổng kết của mình
Tổ sáng tác, tổ sáng tác
Tác phẩm ùn ra như đống rác
Dấu chân người lính chửa in xong
Đã viết Ký sự hai bờ đác
Ông Chủ tịch huyện cưỡi xe tăng
Thằng nào không tránh thì mất xác
Tôi ngẩng mặt lên nhìn Vùng trời
Mây trắng xếp đầy như xếp bạc
Một mình anh hùng Lê Mã Lương
Đánh cho lữ dù 3 tan tác
Thôi đành trở lại Thôn ven đường
Kiếm lấy cái gì mà gỡ gạc
Con gà động ổ nhà bên
Cục, cục tác, cục cục tác.
( những chữ được gạch chân ở trên đều là tên gọi tác phẩm mà các nhà văn  VNQĐ lúc ấy mới cho in)

Trong tiếng Việt có một từ gọi là khôn. Người khôn thông thường được hiểu không phải là người uyên bác về kiến thức hoặc giỏi giang về nghề nghiệp mà chủ yếu là người giỏi thích ứng, trong phạm vi hạn hẹp của tài năng và trình độ của mình vẫn biết cách kiếm lợi cho bản thân làm nổi bản thân khiến người ta phải chấp nhận, lắm khi không yêu không phục nhưng cũng phải chấp nhận.
Làm sao mà một người sáng tác không có gì đặc biệt như Xuân Sách tạo đươc một ấn tượng khiến người ta luôn phải nhắc đến anh – đấy là cái khôn của anh.
Nguyễn Minh Châu ví von: Thằng Sách lúc này như chất dầu nhờn chỗ nào cũng chảy vào được, đâu cũng có mặt.
Mặc! Xuân Sách vẫn sống và viết một cách kiên trì với những lý lẽ riêng của mình. Có lần anh nói với Nguyễn Minh Châu:
-- Anh đừng vênh mặt với chúng tôi! Tại trời cho anh nhiều hơn chúng tôi chứ đâu anh có cần cố gắng! Vậy thì với tư cách nhà văn, lẽ ra anh phải thông cảm với đám chúng sinh bất hạnh mới phải! Cũng nên sớm học tập cách kính trọng bọn không nổi tiếng đi thì vừa. Vì trong cái bọn không nổi tiếng ấy, khối tay, về mặt thông minh và bản lĩnh, nó còn bằng mấy anh đấy!
Dường như Xuân Sách không chỉ nói với thiên hạ mà thường xuyên nói với chính mình như vậy. Sự tự tin làm cho anh đứng vững, lại cũng là nhân tố khiến anh tìm cách huy động hết vốn liếng của mình cho cuộc chơi. Một lần nào đó anh bảo tôi:
-- Ông xem còn cửa nào mà tôi không thử vào không?
Nghe mà sững sờ! Trong khi tưởng là dong chơi Xuân Sách vẫn lẩn mẩn làm cuộc phiêu lưu nho nhỏ. Ở những khu vực người khác bỏ qua anh lại gặt hái được một ít thành tựu. Trên tinh thần tự khẳng định như vậy, Xuân Sách có lần khắc họa chân dung mình một cách phô trương, dùng các tác phẩm của mình để ghép lại:
Cô giáo làng tôi đẻ sòn sòn
Một đêm ra trận được nghìn con
Thiếu nhi Đình Bảng nô ầm ĩ
Du kích Bạch Đằng hát véo von
Đường ra mặt trận chân chẳng mỏi
Lối vào lửa đạn bước không mòn
Mặt trời rạng rỡ quê hương mới
Vang khắp xa gần một tiếng khôn
Còn nhớ khi lần đầu nghe đọc bài này, Nguyễn Minh Châu cho luôn một chùy “Như là một bản báo công ấy“. Nguyễn Khải thì điểm huyệt cả con người bạn: “Thế mà cũng đòi khôn!”
Dường như thấy tự khen như thế quá lố, nên Xuân Sách có lúc chữa như sau:
Cô giáo làng tôi đã chết rồi
Một đêm ra trận đất bom vùi
Xót xa Đình Bảng người chồng goá
Đau đớn Bạch Đằng lũ trẻ côi
Đường ra mặt trận gân cốt rão
Lối vào lửa đạn tóc da mồi
Mặt trời ảm đạm quê hương 
Khôn dại trần gian để tiếng cười
(tôi ghi theo bản chép trong sổ, so với bản in sau này câu cuối có khác. Câu cuối về sau là Ở một cung đường rách tả tơi )
Chê thì có chê, tuy nhiên âm điệu chủ yếu vẫn là khoe, khoe một cách kín đáo. Dao sắc không gọt được chuôi—người ta lại chỉ có thể kêu lên như vậy.

Tận hưởng lộc trời
Tuy chỉ in ra có một lần, nhưng thơ chân dung thực sự tồn tại theo lối truyền khẩu. Mà khi truyền khẩu thì nó trở nên một thứ tập mờ không có hình thù rõ rệt, bị giải thích tuỳ tiện, có lúc trở thành một thứ bí truyền, khiến người ta vừa đọc vừa giải đoán.
Chẳng hạn đây là những lời ca tụng thơ chân dung. “Hình như trong đó sừng sững đến cả trăm gương mặt. Tập thơ đặc tả những gương mặt quen thuộc, nhàu nát như thể sách giáo khoa. Những thế hệ bầy đàn như chúng tôi chính là đã lớn lên trong cái vầng hào quang giáo khoa chói lọi ấy”.
Nên nhớ là Xuân Sách làm tập này ban đầu chỉ để đùa, chả có lớp lang quy hoạch gì. Có một vài bài làm chỉ để lấp chỗ trống. Có bài làm theo đơn đặt hàng. Có mấy trường hợp một nhà văn thấy phải có mặt trong tập thơ này của Xuân Sách thì mới nên người, nên chèo kéo ông mời mọc ông; rồi thì Xuân Sách cũng chiều đời mà làm thôi chứ chả hề mang vào đấy chút chủ kiến nào cả.
Còn về nghệ thuật loạt thơ cũng trong tình trạng xôi đỗ, bài hay bài dở, khá nhiều bài chặt chẽ ( nhất là mấy bài làm theo thể tứ tuyệt ) nhưng nhiều hơn là những bài vần điệu xộc xệch, tác giả viết vội viết vàng cho qua, và trong khi thưởng thức người ta chỉ mải để ý xem nó dùng để chơi xỏ ai, ra đòn có ác không, chứ không đếm xỉa tới nghệ thuật.
Song khi đã mê rồi còn ai tỉnh nữa. Hơn nữa từ yêu thơ, người ta chuyển sang yêu người, cái bước đi phi lô-gich ấy đã đến với cuộc đời bao người, lại đến với Xuân Sách.
Từ sau 1980, cuộc sống trong nghề của anh có bước rẽ ngoặt. Không chỉ chuyển về các cơ quan văn nghệ dân sự, mà cái chính là từ nay anh trở thành một bộ phận của sinh hoạt văn học ở cả bề nổi cũng như bề chìm của nó. Trong giới, cái tên Xuân Sách nổi lên như một người thạo đời thạo việc. Khoảng 1989-90, Dương Thu Hương còn sinh hoạt với Hội nhà văn, và nhiều lần được nhăm nhe vào chấp hành hội. Trước Đại hội nhà văn cuối 1989, Dương Thu Hương nói với nhiều người:
-- Tôi mà trúng vào Ban chấp hành thì thả nào tôi xin Đại hội để nhường cho Xuân Sách. Dương Thu Hương tin khả năng ứng phó và hiểu nghề, hiểu giới viết văn của Xuân Sách sẽ giúp cho việc điều hành hoạt động của Hội.
Ngoài những người bạn cũ, bắt đầu có bao nhiêu người viết khác, chỉ đọc chân dung mà cảm thấy Xuân sách như người quen của mình. Các đám nhậu trở nên sang trọng hơn nếu mời được Xuân Sách đến dự. Người ta chẳng những thấy đây là một tác giả sành sỏi thạo đời mà còn tin chắc rằng anh là một người viết có bao điều chưa bộc lộ, có cái bề sâu thăm thẳm chưa kịp nói ra. Cơn sóng ngấm ngầm sùng bái đã đẩy tác giả của những bài thơ đùa bỡn này lên thành một bậc trí giả, một cây bút uyên bác thông kim bác cổ. Cách nghĩ thâm thúy của người Tàu được vận dụng để cắt nghĩa. Trong số các danh hiệu được đặt bên cạnh anh có những chữ thuộc loại thiêng liêng nhất mà dưới áp lực của văn hóa Trung Hoa, mọi người đều dùng một cách tự nguyện. Nào một ẩn sĩ cô đơn, một nhân giả,một chân kẻ sĩ, một cây cổ thụ. Có mặt trong một bữa rượu, anh được mô tả “có cái gì giống Khuất Nguyên ngày trước. Cả cuộc đời say, đủ các kiểu say, chỉ có mình ông tỉnh...” “ Ông chính là người mà thời gian đã kịp “nấu” thành... cao, một thứ “cao” giống như cao hổ cốt.”
Dễ dàng đoán ra tâm trạng nao đã khiến người ta có sự quá đáng trong những lời khen tặng như vậy. Ngoài đời nhiều giá trị giả quá, mà không ai phá tung ra được, nên thấy ở Xuân Sách có chút gì thực, là người ta khen không tiếc lời. Xã hôi tốt xấu nhập nhèm, mà tìm trong dư luận công khai chẳng thấy gì nên người ta mù quáng tin vào những lời đồn thổi. Xã hội quá nhiều người sống cứ nhô ra, làm nổi mình lên, nên thấy ai có vẻ bình lặng một chút, người ta gán cho đủ thứ phẩm chất tốt đẹp.
Câu thơ Xuân Sách viết về Chính Hữu Anh thành đồng chí tự bao giờ? ( Đồng chí là tên một tập thơ Chính Hữu) lúc này có thể đổi ra anh thành huyền thoại tự bao giờ?
Và tôi hiểu rằng, khốn khổ, cũng như nhiều nhân vật hoạt động xã hội thời nay, Xuân Sách cũng tham gia vào cái việc tạo ra huyền thoại cho chính mình. Anh muốn bù lại những năm bị thiệt thòi, bị quên lãng.
Ở các làng xóm xưa có những nho sĩ chuyên làm vè. Cái gì họ cũng biết một tí. Về kiến thức, chân trời của họ là những cuốn sử sách và triết lý bên Tàu. Nhưng cái chân trời ấy xa quá thăm thẳm nên khi đến với mỗi người thì nó chỉ còn là những mảnh tan nát rời vụn mỗi người nhặt một mảnh mỗi kiểu. Xuân Sách cũng không ra thoát khỏi tình trạng chung. Nhưng như thế kể đã đủ lắm.
Ngoàì một chút “thâm như người Tàu” , loại trí thức nông thôn mà Xuân Sách đại diện lại còn chỗ mạnh của người trí thức bình dân. Lơ lửng sống giữa nông thôn, họ như ma xó, tức là không cần đi đâu mà chuyện gì trong cái “ hương đảng tiểu triều đình” cũng không qua khỏi mắt. Tầm hiểu biết của họ bao quát từ những vụ việc bê bối trong làng xóm tới các kiểu tính cách con người, những mối quan hệ lằng nhằng phức tạp. Với năng khiếu thiên về phúng thích (=châm biếm mỉa mai), những người làm vè nhậy với những gì cũ càng, héo hon, tan nát. Vượt quá lên nữa, đôi khi họ chạm tới cả sự vô nghĩa của kiếp người lẫn sự bất lực của cái cao sang cái tốt đẹp.
Xuân Sách là một con người như thế còn sót lại. Xuân Sách mang cái nếp nghĩ ấy nghĩ về làng văn. Ta biết rằng cuối đời Xuân Sách dặn người thân khi chết đưa mình về làng. Tôi nhìn nhận việc này như một lời thú nhận. Người ấy biết thân biết phận .
Sáng tác của Xuân Sách từ 1980 cũng theo đà này mà thay đổi về sau cũng đậm hơn sắc thái nhân sinh
Làm vua mà cũng chán
 Bỏ đi theo mây ngàn 
 Một nước cờ Yên Tử 
Làm bận lòng thế gian ( bài Yên Tử )


Đừng rót nữa tôi không sành rượu 
 Uống không say thì uống làm gì 
 Vui chẳng thêm, buồn không quên được
 Cứ như thừa từ cái mặt thừa đi 
 Cứ như thừa trong cõi đời náo nhiệt 
 Hay hớm gì nhìn gan ruột người ta 
 Giữa thời buổi cạnh tranh quyết liệt
 Cứ tỉnh queo lắm lúc cũng phiền hà... ( bài Rượu)

.
Tôi về tới bến sông xưa
Hút tàn điếu thuốc mà chưa gọi đò
 Nhìn theo ngọn khói vu vơ
 Nhớ thương thì có đợi chờ thì không 
 Buồn ai thả lại giữa dòng
Cho tôi mang lấy nặng lòng chiều nay
Hư hao một thoáng heo may
Sương nhòa mặt đất mây bay cuối trời
Cất lên một tiếng đò ơi
Nhỏ nhoi như giọt mưa rơi giữa đồng. ( bài Bến quê).

Trong các hồi ức có liên quan tới nhà số 4 Lý Nam Đế, tôi đã kể những buổi họp mặt ngẫu nhiên ở đó các nhà văn chúng tôi sống thật cuộc sống của mình. “Giao ban“ với nhau về những tin tức mới thu thập được. Đọc được cái gì hay kể lại. Có chuyện gì bực bội kể lại. Bao nhiêu những tình cảm suy nghĩ mà mỗi người vừa trải nghiệm có dịp bộc lộ. Thành thử ở đó mỗi nhà văn cũng có dịp hiện ra với tính cách có thật của mình. Hữu Mai với bộ dạng kín kín hở hở muốn chứng minh rằng mình quen biết nhiều vị cấp trên, được dự vào nhiều việc quan trọng. Xuân Thiều còn nhiều chất của người cán bộ cơ sở, thực thà đơn giản, trong khi Hải Hồ ranh vặt, Nhị Ca hư vô, Mai Ngữ chẳng còn tin ở việc gì tử tế trên đời...
Trong số này tôi nhớ hơn cả là Nguyễn Khải và Nguyễn Minh Châu. Người thứ nhất sôi nổi hào hứng không chỉ từng trải sự đời mà còn giỏi bình luận biết chớp ngay được những chi tiết người khác vừa kể biến ngay thành tài liệu riêng, và điều quan trọng hơn là cái gì cũng chấp nhận, chuyện gì cũng thấy có lý. Còn người thứ hai bề ngoài như một người thừa, thỉnh thoảng chêm vào một câu chẳng đâu vào đâu hoặc nhếch mép cười một mình, song thật ra ngấm ngầm thu góp tất cả, để rồi mai kia trong buổi nói chuyện riêng sẽ thủ thỉ với tôi về những chiêm nghiệm và sau cùng đưa những gì tâm huyết vào trang sách.
Người thứ ba tôi phải nhớ là Xuân Sách. Anh có cả đặc điểm của hai người trên. Với sự thông minh hiếm có, gần như chuyện gì anh cũng có thể tham gia được, chuyện bên ta hay bên Tàu cũng chen vào được. Cũng có lúc chẳng qua là nói vuốt đuôi nhạt nhẽo, song có khi lại là sự tiên cảm sâu sắc kỳ lạ. Ngay hồi ấy, tức là giữa lúc cách mạng văn hoá bên Trung Hoa bộc lộ tính cách cực đoan kỳ dị của nó, Xuân Sách có lúc đã dự đoán đúng. Anh bảo không chừng thứ tai hoạ này lại là một lời cảnh tỉnh, sau cơn dằn vặt này xã hội Trung Hoa sẽ trưởng thành vượt bậc. Đây là kết quả của một đầu óc có nhặt được ít mảnh vụn lấy từ những Đông Chu liệt quốc, Chiến quốc sách, Tam quốc, Thuỷ hử. Còn cách bộc lộ của Xuân Sách thì đại khái thường gồm mấy bước thế này. Thoạt đầu, giữa đám đông anh cũng chỉ dửng dưng lơ láo như một người thừa. Làm sao mà thi thố tài năng được với những cái mồm lợi hại khác? Vả chăng còn để mọi người có ngón gì trổ hết ra đã chứ. Rồi cái gì phải đến sẽ đến. Khi câu chuyện đã tàn, phần lớn mọi người ra về cả, anh thường còn cùng một vài người khác nán lại tiêu  hoá câu chuyện. Và Xuân Sách là người tiêu hoá nhanh nhất, có cách giải thích độc đáo nhất khiến những ai kiên trì ở lại cùng anh sẽ không mấy khi phải hối hận. Mà về cách biểu hiện, đã bốc lên thì Xuân Sách của chúng tôi cũng bồng bột lắm. Cũng có lúc anh đỏ mặt tía tai như cãi nhau với ai đó. Lại cũng có lúc đang ngồi anh phải đứng lên vung chân múa tay như đang diễn thuyết trước đám đông, và diễn xong lăn ra cười, không hiểu sao tôi thường hay nghĩ cái tiếng cười tự mình thưởng thức cái sự bình luận sâu sắc của mình ở Xuân Sách lúc ấy vừa sang mà lại vừa hèn hèn thế nào ấy.
Tôi nghĩ sự có mặt của Xuân Sách, cái vai Xuân Sách đóng trong những buổi nói chuyện trên đây cũng mang bóng dáng cách tồn tại của Xuân Sách nói chung. Những vần thơ chân dung của anh, sự có mặt của anh trong giới văn nghệ mà trên đây tôi thử miêu tả nuôi trong đầu óc tôi một cảm tưởng về sự đa dạng của tài năng trong giới văn nghệ , nhất là văn nghệ trong hoàn cảnh của Hà Nội lúc đó. Miễn làm sao mỗi chúng ta tìm được cái vai của mình, thứ đặc sản của mình, thì rồi không bao giờ thiệt, thiên hạ sẽ biết hết, cuộc đời này công bằng trong cái lý lớn lao của nó.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ nghĩa nào đã tạo ra những chị Dậu thời nay?


Chủ nghĩa nào đã tạo ra những chị Dậu thời nay?
Các mác bóng bẩy của bình đẳng, chủ nghĩa nọ kia chỉ là một cái vỏ giả tạo. Xã hội giờ đây có những kẻ siêu giầu, ăn trên ngồi trốc đầy quyền lực, có những kẻ khổ cực, bị bắt ne bắt nẹt đến cái giường nằm cho con nhỏ 5 tuổi còn bị chính quyền xã cưỡng chế mang đi.

Chiếc giường của mẹ con chị Toàn từng bị cán bộ làng, xã cưỡng chế khuân đi. - Ở làng Thành Liên nhà chị Toàn nghèo rớt mùng tợi Túng bấn, không xoay nổi tiền đóng góp, gia đình chị Toàn đã bị cán bộ làng, xã tịch thu mất chiếc giường.

Có lẽ chị Dậu của Ngô Tất Tố cũng không khốn khổ và tăm tối bằng câu chuyện xảy ra năm 2010 của chị Toàn ở làng Thành Liên, xã Trường Sơn, Nông Cống, Thanh Hóa. Những chị Dậu của thời nay hàng ngày chứng kiến thiên hạ đi xe ô tô bóng loáng, xe máy chạy vù vù trong làng, hàng xóm hát Karaoke váng óc, được loa công cộng rót vào tai những điều đẹp đẽ về chăm sóc con người, về sự rực rỡ của thời đại.

Nếu là bạn, bạn sẽ cảm thấy thế nào trước sự chênh lệch mức sống của mình và xã hội? Chị Dậu thời xưa có thể có những người bần nông cùng cảnh ngộ sang an ủi, sự khốn cùng đau khổ còn được tình người xoa dịu khuây khoả, những chị Dậu thời nay sẽ cảm thấy mình nằm dưới đáy cùng của xã hội, bước ra đường là ô tô, xe máy bóp còi inh ỏi như những tiếng hét hắt hủi, chê bai. Về nhà thì tiếng nhạc, tiếng hát Karaoke của hàng xóm sẽ len vào tận giường ngủ, xó bếp như một sự đay nghiến của số phận hèn mạt.

Những gì chúng ta biết chỉ là một phần bé tí trong hàng triệu những số phận khốn khổ. Có phải nơi nào phóng viên, nhà báo cũng đến được đâu. Có những góc tăm tối mà ánh sáng của thông tin, truyền thông chẳng bao giờ tới được. Có hàng tỉ tỉ những giọt nước mắt âm thầm rỏ, những suy nghĩ thắt lòng mà chúng ta, những người đang ngồi trước màn hình máy tính và smart phone chẳng bao giờ biết tới, trí tưởng tượng dù phong phú đến mấy cũng không chạm được đến hiện thực ở những góc khuất ấy.

Nhớ lại những cuộc nhậu nhẹt của cán bộ địa phương trong những lần đi công tác, tôi cảm thấy câu chuyện của chị Toàn là hoàn toàn đáng tin. Chúng thích uống, thích chúc tụng đến mức mà chúng tôi có người phải giả vờ đau bụng, người cương quyết từ chối, bỏ về, người kín đáo rót sẵn nước trắng vào chén để cạn với kẻ từ bàn bên sang chúc tụng.

Nếu lãnh đạo địa phương mà ngày 2 bữa đỏ mặt ngất ngây như vậy thì đầu óc tăm tối, tham lam là điều dễ hiểu. Từ đấy thì những hành động khốn nạn, táng tận lương tâm, bắt nạt dân chúng cũng là điều dễ hiểu.
Trong đầu chúng, chúng là “quan”, tức là chúng có quyền ăn “lộc” của dân, cho dù những thứ được gọi là lộc ấy chính là máu, là mồ hôi và nước mắt của dân nghèo.

Khi đọc những câu chuyện đau lòng này, tôi lại không căm giận những cán bộ địa phương, bởi đối với tôi, rất nhiều kẻ trong chúng không phải là con người. Nhưng tôi căm giận những kẻ có chút chữ nghĩa, bản tính đàng điếm, nịnh bợ, bê đít nâng bi quyền lực. Tôi căm ghét bởi chúng nguy hiểm, bằng những câu chữ lừa mị mà lôi kéo được nhiều người ngu si theo cùng. Chúng mới là vật cản cho sự tiến bộ của xã hội và chính chúng mới là phản động.

FB Chau Doan

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

Tôi… khen Lưu Á Châu!


Phát biểu của Lưu Á Châu

‘Lịch sử của Phương Tây là nền lịch sử cải tà quy chính từ ác trở thành thiện. Lịch sử của Trung Quốc thì ngược lại, là một bộ lịch sử đổi từ thiện sang ác’ 
(Câu nói hay… nhất của Lưu Á Châu!)
---------

Thật ra, blogger nào tôi cũng khen cả, kể cả Lưu Á Châu vì họ Lưu thường dùng lối nói ‘nghịch’, và vì nghe nói ‘thuận’ miết cả đời - chán rồi!, thiệt! Thiết nghĩ họ viết theo ý của họ, thích thì đọc, không thích thì qua ‘nhà’ người khác đọc, trong đó có thể phản biện - là ‘chuyện thường ngày ở huyện’, nhưng hà cớ gì lại đi ‘TROLL’ người ta (troll, xem dưới):
-‘Những cái nói đúng, các anh cứ ghi nhớ trong lòng, những chỗ nói sai, các anh cứ để cho nó đi ra bằng tai kia, mỗi người đều có quyền tự do riêng, tôi không thể ép ai đó đi theo tư tưởng của mình được!’ (Lưu Á Châu).
Lưu ý rằng tôi viết bài này (cũng như mọi bài khác) là để ‘tự học’, nếu có thêm nữa là để ‘hi..hi…’ qua lại giữa tôi và các thiên thần bé nhỏ; và lưu ý rằng những gì bạn nghe/đọc dưới đây chỉ có giá trị tham khảo.



1
Diễn đàn Trung Quốc ‘bùng nổ’…
Mấy năm trước, có một ông ‘cây cao bóng cả’ hoạnh họe một blogger là ‘mầy có tư cách gì mà bình về Bùi Giáng?, Phạm Công Thiện, hay Lưu Á Châu…?’, tôi tự hỏi là ‘thế thì ai mới có tư cách?, ông à?, tui phải học mấy ngàn năm nữa mới có tư cách, ông đừng có định ‘troll’ tui thành ‘bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm’, nhé!’… Mà ông càng ‘troll’ thì tui càng viết, tui sẽ viết về Lưu Á Châu đê, hê..hê…
Lưu Á Châu sinh năm 1952 tại Ninh Ba (Chiết Giang, TQ), gia nhập quân đội từ tháng 3/1968…, năm 2012 được phong hàm Thượng tướng… Trong suốt hơn 30 năm, là một trong những tác giả nổi tiếng nhất của Quân giải phóng nhân dân TQ (PLA)…, tướng Lưu có bối cảnh và trải nghiệm không đơn giản…, và từng có bài diễn thuyết khiến cả quốc gia này ‘giật mình’.
Ban đầu, các bài nói chuyện của Lưu chỉ được in ấn và phát hành trong giới lãnh đạo cấp cao quân đội như một ‘tài liệu nội bộ’, không công khai ra ngoài. Ngay sau khi tập sách này được tung ra, quan điểm của Lưu đã được giới tướng lĩnh PLA đón nhân. Hầu như không cần đến ‘chỉ đạo’ thì trong Không quân TQ, mỗi quân nhân đều sở hữu một tập sách của Lưu. Những bài diễn thuyết trong sách sau đó bị rò rỉ trên mạng và khiến các diễn đàn nước này ‘bùng nổ’, người dùng mạng đua nhau sử dụng những kiến thức, quan điểm của Lưu...
Một trong những tuyên bố ‘đụng chạm’ tới cả xã hội TQ của Lưu là bài diễn thuyết hôm 10/5/2010* mà trong đó, ông này phê phán nặng nề các vấn đề tư tưởng, xã hội cổ đại dẫn đến sự ‘ngụy biện, đối nội tàn nhẫn và thấp hèn’ của xã hội TQ hiện đại. Tuy vậy, trong vai trò là Chính ủy, Bí thư đảng ủy ĐH Quốc phòng - đơn vị ngang tầm một đại quân khu của PLA và được gọi là ‘cái nôi của tướng lĩnh, sĩ quan quân đội’, Lưu dường như không e ngại những phát ngôn bên trong quân đội lan truyền ra dư luận… Nhiều bài viết mang tính lý luận của Lưu cũng được các cơ quan truyền thông chính thống TQ sử dụng như một ‘bản hướng dẫn’ trong nội bộ giới quan chức lãnh đạo nước này…
(Đặc biệt), bài phát biểu của Lưu hôm 6/7/2016* tại buổi tọa đàm lý luận của Đại học quốc phòng TQ đã vạch ra hàng loạt ‘góc tối’ tha hóa, biến chất và tham nhũng đáng sợ đã lây lan khắp quân đội TQ
 trong hơn 1 thập kỷ qua, một lần nữa khiến lực lượng này ‘chấn động’… (soha.vn)


Theo tôi, những ghi nhận từ ‘soha’ ở trên là khá đúng vì có lúc Lưu cũng nói rất thẳng, nhưng cũng cần đặc biệt lưu ý đến việc không ít người Tàu cho Lưu là Triệu Quát* (thời Chiến Quốc, khoảng 260TCN) tức là ‘kẻ nói khoác’, hay một số ‘cảnh giác’ trái chiều, vd, blogger Kỳ Văn Cục cho rằng ‘Ông tướng Trung Quốc Lưu Á Châu là một ‘con sói đội lốt cừu’! (kyvancuc.wordpress.com)…

2
‘TROLL’ là gì?...
Là một thuật ngữ trong Facebook mới đây, tạm hiểu như trong đoạn: ‘Bọn này rất ồn ào, to mồm, và cứng đầu cứng cổ. Gần như bạ cái gì nhà nước làm, chúng cũngphê phán, chỉ trích, và gọi đấy là ‘phản biện’. Chính sách gì của nhà nước, chúng cũng vặn vẹo, rồi la ó phản đối, ném đá, đến nỗi đã có nhiều người mô tả bọn chúng là cái lũ chỉ biết ‘auto chửi’: Chúng chửi từ vụ ‘vòng ngực dưới 72cm không được đi xe máy’, tới ‘người đi xe máy phải cầm theo giấy tờ chính chủ’, đến ‘CMND phải có tên cha mẹ’, tới chuyện xử oan…, tới chuyện ‘thay thế’ cây cổ thụ tán lá xum xuê bằng cây mỡ thanh thanh, rồi chuyện nhận 500 triệu USD và tiếp tục tạo điều kiện cho Formosa làm ăn ở VN, đủ thứ. Cậy có Internet và mạng xã hội nên chúng nó bắt đầu liên kết lại, chúng nó hùa nhau ‘tát nước theo mưa’, chửi hội đồng… (phamdoantrang.com)
Lưu ý rằng nữ blogger này còn có ý ‘khác’, nhưng bài viết chỉ quan tâm đến vd minh họa cho khái niệm ‘troll’ mà thôi.
*
Mới đây, tôi có đọc được tâm sự của diễn viên Kim Tuyến (trong phim ‘Tuổi thanh xuân’), từ lúc 23 tuổi, do có vụ lèng èng với soái ca Huy Khánh mà bị ‘ném đá’ tơi tả, từ đó mà người đẹp sợ ‘xuất hiện trước công chúng’ tới… già! Nói thêm, tôi có dùng cặp mắt ‘capacity assessment’ (đánh giá năng lực) quan sát trên ti-vi mấy lần, thấy Kim Tuyến rất ‘tĩnh’ - khác với rất nhiều phụ nữ khác, mà chắc là tôi đã không nhầm khi Hoài Linh, Chí Tài, Trường Giang… đều có nể nàng ba phần!
Một sinh viên đã tâm sự: ‘hễ cha mẹ mà hay chửi đứa con là ‘đồ ngu’ thì rất thường lớn lên thì nó sẽ ngu thật!, vì họ đã hình thành trong đầu óc nó cái ‘mất tự tin’ từ đầu rồi’… May lắm ngoại lệ thì có Edison (nhà bác học Mỹ) - người mà năm học lớp 3 đã bị bà hiệu trưởng chửi là ‘ngu như heo’ (‘trò Edison, con trai ông, là một trò dốt, lười và hư, tốt nhất là nên cho trò ấy đi chăn heo thì hơn vì chúng tôi thấy rằng trò ấy có học nữa thì sau này cũng không làm được trò trống gì’, bà hiệu trưởng phê trong… lý lịch!), nhưng sau này khi Edison thành danh, nghe kể lại như vậy, TT Mỹ Rutherford lập tức hạ lệnh cho đổi tên trường đó thành ‘Trường tiểu học EDISON’.
Còn một nữ blogger tâm sự: ‘Trong quan hệ xã hội - dù ở mức tối thiểu - thì đôi khi em cũng có bị đụng chạm, vì em không phải là Trương ‘Vô Kỵ’, và cũng không phải vì em ‘chấp’ người ta, mà vì người ta quá ‘cố chấp’ từ những ‘va chạm’ vô tình!, chứ hơi sức nào mà em đụng đến mấy cái thứ ‘cây đa cây đề’ có râu dài thoòng loòng tới… đít đó’! Nàng nói nghe dễ vậy chứ không phải vậy, vì dường như ở xã hội ta, người ta rất dễ lên cơn ‘troll’ người khác!
*
Còn dưới đây là Lưu Á Châu kể:
…Khoảng 20 năm trước gì đó, khu nhà tôi đang ở có phát sinh một sự việc: Một đôi vợ chồng cãi vã đòi li hôn, người chồng đem bồ mới về ở trong nhà, sau đó cãi nhau to, người vợ leo lên đỉnh tòa nhà để nhảy lầu. Người xem đứng xung quanh rất đông, có người vui sướng trước cảnh này kêu to: “mau nhảy đi, mau nhảy đi!!!” Sau đó cảnh sát tới đem người cứu xuống, những kẻ đứng xem thậm chí còn tỏ vẻ tiếc nuối…
…Vào đêm ngày 12 tháng 9 năm đó (2001), sinh viên 2 trường Đại học Bắc Kinh và đại học Thanh Hoa đang đánh trống gõ chiêng ầm ĩ…, một thời gian tôi mới biết các sinh viên TQ đang hoan hỉ chúc mừng nước Mỹ bị đánh bom khủng bố vào tòa tháp đôi. Nước ta có một đoàn đại biểu, lúc đó đang ở thăm nước Mỹ, lúc xem tòa nhà thương mại thế giới bị máy bay bọn khủng bố đâm vào, những người trong đoàn tham quan liền không kìm được cảm xúc, đứng dậy vỗ tay hoan hô. Dưới quá trình ngâm tẩm văn hóa như thế, chúng ta không thể trách họ được, bọn họ đã không thể khống chế nổi bản thân nữa, kết quả là họ bị tuyên bố là những vị khách không bao giờ được hoan nghênh… 

…Đối lập với việc này là thảm án Dover ở nước Anh. Vào mấy năm trước, một nhóm người Phúc Kiến chui vào thùng xe tải bịt kín để nhập cư lậu vào nước Anh qua eo biển Dover, do nằm trong thùng xe bị bít kín nhiều giờ liền nên họ đều bị chết ngạt, chỉ còn 2 người còn sống. Sau khi sự việc được đưa ra ánh sáng, Đại sứ quán TQ ở Anh đã không có một nhân viên nào xuất hiện, sau đó chính người Dover đã tự tổ chức lễ truy điệu cũng như buổi đốt nến tưởng niệm các nạn nhân xấu số. Có nhiều trẻ em đã tham gia, trên tay cầm những đồ chơi do TQ… Có phóng viên hỏi trẻ em: ‘tại sao em lại tới tham gia buổi lễ tưởng niệm này?’, đứa bé nói ‘họ cũng là người mà…’. Trong toàn buổi lễ tưởng niệm, không hề có bóng dáng một người TQ nào ở hiện trường… (Lưu Á Châu)

3
Triết gia người Đức Hegel đã nói…
Đồng thời với ‘troll’, xưa nay người ta cũng rất thường tâng ‘lên mây’ những Lão-Trang-Khổng-Mạnh, những Socrat-Platon-Aristot

BLOG NGLB
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Gorbachev và nghi án đánh cắp 20 tàu ngầm chở báu vật của Liên Xô

Gorbachev và nghi án đánh cắp 20 tàu ngầm chở báu vật của Liên Xô
Ảnh minh họa

Ông Vyacheslav Kebich đã có tuyên bố khiến nhiều người sửng sốt về việc 20 tàu ngầm chứa đầy báu vật đã bị "đánh cắp" khỏi Liên Xô cách đây vừa tròn 25 năm.

Phát biểu của cựu Thủ tướng Belarus (1990 - 1994) Vyacheslav Kebich được đưa ra nhân kỷ niệm vụ chính biến 19/8/1991, mà hệ quả của nó dẫn đến việc Liên Xô nhanh chóng sụp đổ.
Vyacheslav Kebich nói với Đài phát thanh Tự do của Belarus:
"Tôi tin tưởng một cách chắc chắn rằng, chính cựu Tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev đã tổ chức cuộc chính biến này.
Sau này ở Foros, tôi đã gặp Tolstoy - đại tá phụ trách bảo vệ Gorbachev. Tôi cũng đã gặp viên chỉ huy đơn vị bảo vệ bờ biển và người phụ trách nhà nghỉ (ở Crimea) - nơi Gorbachev nghỉ ngơi khi đó. [Theo họ] Gorbachev không hề bị ai giam lỏng, không hề bị ai kiểm soát.
Ở đó, [trong thời gian chính biến], ông ta đi lại thoải mái. Không có đơn vị an ninh nào kiểm soát, đường dây liên lạc vẫn thông suốt".
Kebich nhấn mạnh: "Tôi không thể chịu đựng được Gorbachev cho đến tận ngày nay. Tôi có đủ số liệu về những thứ ông ta đã "cướp đi". 
Vì sao lại xuất hiện Quỹ Gorbachev? Thời đó, nạn trộm cắp (công quỹ) còn tệ hơn bây giờ ở nước Nga. 20 chiếc tàu ngầm chứa đầy báu vật đã biến mất, thậm chí kể cả tàu rỗng còn không quay về".
Ông này cho rằng Nhà nước Liên bang Nga, Belarus hiện nay tồn tại là "nhờ vào ý chí chính trị củaTổng thống Vladimir Putin và Alexander Lukashenko".
"Nếu như một trong hai nhà lãnh đạo này ra đi, thì khi đó, số phận của Nhà nước này cũng sẽ kết thúc", chính trị gia này nhận định.
theo Thế giới trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TẮM BIỂN BẤT CHẤP TRỜI MƯA NGƯỜI TA GỌI LÀ THIẾU KIẾN THỨC TRẦM TRỌNG

Nguyễn Danh Lam
Sau khi các nhà khoa học công bố nước biển miền Trung "đạt chuẩn", Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường cùng nhiều lãnh đạo xuống tắm, ăn hải sản ở Quảng Trị.
VNEXPRESS.NET|BỞI VNEXPRESS
  • TẮM BIỂN BẤT CHẤP TRỜI MƯA NGƯỜI TA GỌI LÀ THIẾU KIẾN THỨC TRẦM TRỌNG
    Trưa 22/8, bất chấp trời miền Trung có mưa to, Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà cùng lãnh đạo tỉnh Quảng Trị đã xuống tắm ở bãi biển Cửa Việt (huyện Gio Linh, Quảng Trị). Cách đây ít bữa, mình có đưa cái stt nói, ở Mỹ người ta có luật cấm người tắm ở các hồ bơi mỗi khi trời có sấm, sét, mưa... Trên thế giới đã từng có nhiều vụ sét đánh xuống bãi biển khiến người khét lẹt. Khoe cái cảnh bộ trưởng tắm biển mặc trời mưa to là một hình thức... bêu xấu bộ trưởng, vì qua đây chứng tỏ ngài thiếu kiến thức trầm trọng, nếu không muốn nói là... ngờ có u!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiết lộ về trận chiến cuối cùng giữa CIA và KGB. Kỳ một: Cuộc quyết đấu cân não bắt đầu

Washington DC, 18 giờ 30, ngày 13-6-1985, Burton Gerber một lần nữa cảm thấy bế tắc!. Từng là chánh văn phòng CIA tại Moscow ba năm trước, Gerber biết rõ vùng biển đầy sóng gió Moscow nguy hiểm như thế nào đối với điệp viên Mỹ. CIA đang lập kế hoạch tuyển dụng nhân viên làm việc tại Moscow.

The main enemy – The Inside Story of CIA’s Final Showdown With The KGBlà quyển sách đầu tiên viết về cuộc so găng gay cấn giữa Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) và Cơ quan Tình báo Liên Xô (KGB) thời điểm trước khi Chiến tranh lạnh kết thúc. Với 560 trang được viết bằng thủ pháp ngôn ngữ điện ảnh, quyển sách đầy chi tiết sống động và lôi cuốn ngay từ những trang đầu, tiết lộ nhiều câu chuyện hậu trường gián điệp và cho thấy nhiều sự kiện cũng như nhân vật lịch sử liên quan, kéo dài từ năm 1985 (mà tác giả gọi là “năm của gián điệp”), đến cuộc quyết đấu giữa CIA và KGB tại Nam Á và trận  sống mái cuối cùng ở Đông Âu.Người Lao Động xin trích lược...
Gã điệp viên trị giá 1 tỉ USD
Một kế hoạch mới toanh, trong đó người được tuyển tham gia khóa đào tạo cấp tốc với chỉ huy trưởng chương trình huấn luyện Jack Platt, cựu thủy quân lục chiến và từ lâu là mục tiêu hấp dẫn của KGB. Tối nay, Gerber mời Jim Olson dự buổi huấn luyện thực hiện tại Washington D.C, trong đó điệp viên tương lai phải bằng mọi giá giao thành công bộ “hồ sơ mật” cho đối tượng trong khi bị “KGB” (nhân viên FBI đóng giả) theo dõi sát nút. Từng chỉ huy  các chiến dịch Moscow, Jim Olson là đồng nghiệp được Gerber tin cậy. Buổi tham gia chương trình huấn luyện bất ngờ bị hủy. Khi đến, Olson thông báo một tin chấn động: Paul Stombaugh mới bị thộp tại Moscow! Với Gerber, vụ Stombaugh bị bắt chẳng khác nào một phát đạn bắn trúng mình. Thế là tay điệp viên thâm niên 25 năm quan trọng nhất của CIA tại Moscow, Paul Stombaugh, đã sa lưới. Như vậy Adolf Grigoryevitch Tolkachev – gián điệp Liên Xô trị giá hàng tỉ đôla với mật danh GTVANQUISH làm việc cho CIA – hẳn cũng có thể gặp nguy hiểm. Tối nay, theo kế hoạch, Stombaugh có cuộc hẹn với Tolkachev...
Ống tai nghe phát ra thông điệp ngắn gọn: “Narziss”. Trong chiếc xe thùng kín mít không cửa sổ đậu góc phố Moscow, trung tướng KGB Sergeyevich Krassilnikov chuyển mình trên ghế. Ông biết gã điệp viên CIA mật danh Narziss sắp sa bẫy. Cái mồi giăng đêm nay quá hấp dẫn và bất ngờ. KGB tìm được một người nhân dạng giống Adolf Tolkachev và nhiệm vụ anh ta thật đơn giản: tản bộ với quyển sách bìa trắng kẹp nách và chân mang đôi giày của Tolkachev. Cách “Tolkachev” vài chục mét, Paul Stombaugh xuất hiện. Ông nhanh chóng bị túm quẳng vào chiếc xe thùng, trước khi kịp gặp “Tolkachev”. Cái bẫy được giăng không chỉ bắt Stombaugh mà còn nhằm đánh lừa CIA rằng dù Stombaugh bị thộp nhưng Tolkachev vẫn an toàn và có thể tiếp tục hoạt động cho Mỹ. CIA không hề biết rằng Tolkachev đã nằm gọn trong tay KGB. Sắp sang tuổi 60, Tolkachev là một trong những khoa học gia hàng đầu, có mặt trong chương trình thiết kế máy bay tuyệt mật của Liên Xô. Ông đã bán mình cho CIA 6 năm, hoạt động với hai mật danh CKSPHERE và GTVANQUISH (GT là hai mẫu tự viết tắt, chỉ khu vực địa lý). Trong hơn nửa thập niên, Tolkachev tuồn hàng chục ngàn tài liệu tuyệt mật cho CIA. Trước cuộc hẹn với Stombaugh hai tháng, Tolkachev bị nhóm KGB dưới sự chỉ huy của Vladimir Sharavatov và lực lượng đặc nhiệm Alfa thộp tại Rogachevskoye Shosse gần nhà mình ở ngoại ô, cách Moscow 25 km.
Tác giả Milt Beardentừng giữ ghế Chánh văn phòng CIA phụ trách điệp vụ Liên Xô và Đông Âu và Chánh văn phòng CIA tại Pakistan. Sau 30 năm làm việc cho CIA, Milt Bearden được tặng Huân chương Tình báo xuất sắc (cao nhất CIA), được nhắc đến trong phim tài liệuSecret Warriors của Đài Truyền hình Discovery và Covert Action của BBC. Quyển The main enemy bị CIA kiểm duyệt  gắt  gao trước khi phát hành cách đây vài tháng. Đồng tác giả James Risen là phóng viên phụ trách an ninh quốc gia tờ New York Times (NYT), thuộc nhóm phóng viên NYT được trao Pulitzer 2002, giải phóng sự xuất sắc cho loạt bài về sự kiện 11-9.
Hồi ức về cây bút Mont blanc
Khi bị bắt, Tolkachev không chút kháng cự và người ta vội vàng thọc sợi dây thừng to vào mồm để phòng trường hợp đối tượng nuốt thuốc độc. KGB có một bài học kinh nghiệm đắt giá về trường hợp tương tự, xảy ra 8 năm trước. Đó là vụ Alexander Ogorodnik, trợ lý Đại sứ Liên Xô tại Colombia. Trong thời gian làm việc tại Bogota (Colombia), Ogorodnik – vốn có vợ tại Nga – lao vào cuộc tình vụng trộm với một phụ nữ Tây Ban Nha. Nhờ thiết bị nghe trộm, CIA biết tỏng nội dung các cuộc “mật đàm” trăng hoa giữa Ogorodnik và người tình, gọi từ Tòa Đại sứ Liên Xô. Chánh văn phòng CIA tại Bogota đến gặp người phụ nữ và cô đồng ý thuyết phục “tình lang” làm gián điệp cho CIA, với hy vọng đó là cách giữ chân vĩnh viễn Ogorodnik tại phương Tây. Chấp nhận phản bội Liên Xô, Ogorodnik tạo điều kiện cho CIA chụp tất cả tài liệu mà tòa đại sứ Liên Xô gửi về Bộ Ngoại giao Liên Xô ở Moscow. Tiếp đó, Ogorodnik – mật danh TRIGON – nghe lời CIA xin chuyển sang bộ phận ngoại giao. Ogorodnik được CIA bí mật huấn luyện mánh lới nghề gián điệp ngay tại Bogota để chuẩn bị cho công tác mới tại Moscow. Trước khi rờiBogota, Ogorodnik yêu cầu được gặp tay nhân viên CIA làm việc với mình tại Moscow. Trong cuộc gặp viên chức CIA Jack Downing ởBogota, Ogorodnik nói rằng mình sẽ không liều mạng làm việc cho Mỹ nếu CIA không đưa thuốc tự tử. Từ 1974-1977, Ogorodnik trở thành một trong những gián điệp đắt giá nhất của CIA. Và đến khi bại lộ, Ogorodnik vẫn không tiết lộ gì cho KGB bởi nhanh tay lấy cây bút máy Mont blanc xịt thuốc độc vào họng...
Chiếc bẫy kỳ diệu
Moscow, 20 giờ 10, ngày 13-6-1985. Paul Stombaugh ngồi trên băng ghế trước một tòa nhà cũ nát. Mùi phân chó bốc nồng nặc. Tối nay, Stombaugh có cuộc gặp quan trọng với Tolkachev. Do không biết rõ địa hình khu vực, Stombaugh đến sớm hơn giờ hẹn 20 phút. Lướt mắt, Stombaugh thấy xung quanh không có gì bất thường, nếu không kể chiếc rơ moóc đậu trên đường Kastanayevskaya cách khoảng 50 m. Stombaugh uống từng ngụm nước trong chai vodka, trông như một công nhân Nga mệt mỏi sau ngày làm việc. Tiếp đó, Stombaugh thọc tay vào bụng kiểm tra máy ghi âm. Tất cả những gì sắp bàn với Tolkachev đều phải được ghi lại. Trong chiếc túi nhựa, Stombaugh mang theo 125.000 rúp, tương đương 150.000 USD; 5 camera cực nhỏ giấu trong khớp dây đồng hồ – tất cả đều được lên phim sẵn. Chiếc túi thứ hai đựng vài vỉ thuốc tây Mỹ, hai cặp kính cho Tolkachev và vợ ông, băng dạy tiếng Anh cho cậu con trai Tolkachev và mớ sách trong đó chứa chỉ thị mật, cho biết tài liệu nào mà Tolkachev phải chụp sắp tới. Trước nay, Stombaugh chưa hề bị trở ngại khi hoạt động tại Moscow. Cả ông lẫn vợ (Betsy) đều không bị rắc rối đe dọa lần nào...
“Giáo sư phản gián”
5 phút trôi qua rồi – Krassilnikov nghĩ. Bất ngờ, từ phía xa, ánh đèn bắt đầu chớp nháy ra hiệu. KGB sắp hành động. Chưa bao giờ hoài nghi về mình cũng như về lý tưởng đang theo đuổi, Krassilnikov là con một tướng quân NKVD (Cục Nội vụ nhân dân – tiền thân KGB), nói tiếng Anh sõi và từng phụ trách các chiến dịch tình báo hải ngoại của KGB (viết tắt từ Komitet Gosudarstvennoy Bezopasnosti, Hội đồng An ninh Nhà nước). Thập niên 1980, Krassilnikov đã trở thành tên tuổi huyền thoại làng tình báo Liên Xô và trong nội bộ KGB, người ta gọi ông là “giáo sư phản gián”. Krassilnikov quan hệ gần gũi hai điệp viên Anh lừng danh đào tẩu sang Liên Xô – Kim Philby và George Blake... Trong cùng thời gian với diễn biến cuộc giăng bẫy của KGB tại Moscow, ở Washington DC, Aldrich Ames bước vào nhà hàng Chadwicks, mang theo chiếc túi đầy tài liệu tuyệt mật. Ames sắp gặp Sergey D. Chuvakhin – nhà ngoại giao Liên Xô mà Ames có nhiệm vụ huấn luyện làm gián điệp cho CIA. Tuy nhiên, quan hệ hai người có một chuyển biến mà CIA không bao giờ ngờ. Chuvakhin bây giờ là cầu nối giữa Ames và KGB. Sau bữa ăn tại Chadwicks, Ames trao Chuvakhin chiếc túi, trong đó có danh sách gần như tất cả điệp viên Liên Xô làm việc cho CIA và FBI. Đổi lại, Chuvakhin đưa Ames một giỏ tiền. Đây là lần thứ ba Ames liên lạc với điệp viên KGB. Ngày 16-4-1985, Ames vào Tòa Đại sứ Liên Xô tại Washington, tình nguyện bán đứng nước Mỹ. Sau đó không lâu, ngày 19-5-1985, FBI thộp John Walker, chỉ huy mạng gián điệp Liên Xô nằm trong Hải quân Mỹ. Để tránh bị bắt như John Walker, Ames quyết định cung cấp cho KGB toàn bộ mạng lưới điệp viên Liên Xô làm việc cho Mỹ, trong đó có Adolf Tolkachev. Tuy nhiên, Ames không biết rằng khi bước ra khỏi nhà hàng Chadwicks với chiếc giỏ tiền đầy ắp, KGB đã thộp Tolkachev từ vài tuần trước và bây giờ họ sắp túm Paul Stombaugh...
MẠNH KIM trích lược
Kỳ hai: Hiệp thứ nhất: KGB xỏ mũi CIA như thế nào?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hội Nhà văn đang hành xử bất thường?


(Tin tức thời sự) - Cán bộ ở Báo Văn nghệ đang bất ổn khi thấy một Phó TBT đã quá tuổi nghỉ hưu nhưng vẫn tại vị, 2 tháng nay không được cơ quan trả lương.

Nội bộ bất ổn, cả cơ quan chưa nhận lương
Sáng ngày 22/8, ông Khuất Quang Thụy - TBT Báo Văn nghệ (thuộc Hội Nhà văn Việt Nam) xác nhận trường hợp của Phó TBT Thành Đức Trinh Bảo đã quá tuổi nghỉ hưu theo quy định 2,5 năm nhưng vẫn đang tại vị và không được nhận lương 2 tháng qua.
"Chị Bảo kiêm công tác tổ chức cán bộ trong cơ quan nên điều này đã làm ảnh hưởng đến uy tín cá nhân chị ấy. Rất nhiều người cảm thấy không phục nên có tư tưởng chống đối khiến việc lãnh đạo gặp khó khăn" - ông Thụy xác nhận.
Theo lời ông Thụy, công tác nhân sự lãnh đạo của báo do Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam đảm nhiệm. Thời điểm này, ông Thụy và bà Bảo đều đang trong diện nghỉ hưu nhưng vẫn chưa nhận được quyết định từ cấp trên nên vẫn phải tiếp tục công việc lãnh đạo, đồng thời chịu áp lực từ những nghi vấn không hay từ dư luận.
Hoi Nha van dang hanh xu bat thuong?
Ông Khuất Quang Thụy - TBT báo Văn nghệ.
Ông Thụy nhận xét: "Chị Bảo không phải là người tham quyền cố vị, cũng đã có ý định nghỉ hưu từ nhiều năm nay nhưng mà trên chưa quyết nên chưa được".
Lý giải về việc bà Bảo không nhận được lương của cơ quan từ 2 tháng nay, ông Thụy cho biết đó là ảnh hưởng từ việc tự chủ kinh tế của báo nên bất ổn về nguồn thu khiến tình trạng nợ lương xảy ra. Như vậy, tất cả các cán bộ ở Báo Văn nghệ đều không nhận được lương chứ không riêng gì mình Phó Tổng biên tập Thành Đức Trinh Bảo.
Ông Thụy chia sẻ: "Việc chị Bảo không nhận được lương không liên quan gì đến việc tổ chức cán bộ của cơ quan. Đó là tình hình khó khăn chung của nhưng cơ quan báo chí tự chủ về kinh tế. Đặc biệt, Báo Văn nghệ không được thay đổi theo xu thế xã hội mà văn đảm bảo nguồn thu là rất khó".
Một phần lý do ông Thụy lý giải cho việc hiện nay lãnh đạo của báo đều quá tuổi nghỉ hưu là do không tìm được những tầng lớp trẻ kế cận. "Người trẻ thì họ không đủ trình độ, còn người giỏi thì lại không chịu về đây làm vì lương chỉ 3 - 4 triệu/ tháng" - ông Thụy cho biết.
Hoi Nha van dang hanh xu bat thuong?
Trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam.
Bất thường!
Tình trạng này không chỉ diễn ra ở Báo Văn nghệ mà đã từng diễn ra ở nhiều cơ quan cấp 2 của Hội Nhà văn Việt Nam như Nhà xuất bản Hội Nhà văn. Ngoài những lùm xùm về chuyện chuyện giải thưởng, chuyện kết nạp hội viên thì chuyện tổ chức nhân sự ở các cơ quan này cũng đang khiến dư luận đặt nhiều câu hỏi.
Theo Luật Lao động, tuổi nghỉ hưu ở nam giới là 60, nữ giới là 55. Nhưng ở Hội Nhà văn Việt Nam có luật riêng "X+2". Theo báo Tiền Phong, ông Trần Đăng Khoa - Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam giải thích: ở Hội Nhà văn có sự du di, “thành X+2. Nghĩa là tuổi hưu cộng thêm 2 năm nữa. Nam là 62, nữ là 57... vì Hội Nhà văn là hội nghề nghiệp nên Ban Chấp hành đã thống nhất như vậy".
Thế nhưng, tại các cơ quan cấp 2 của hội thì lại đang có sự du di lên X+4 hoặc X+5 hoặc X+n. Như tại  Nhà xuất bản Hội Nhà văn, quyết định nghỉ hưu với Giám đốc Phạm Trung Đỉnh đang khiến ông này bức xúc. Ông Đỉnh bức xúc không phải đến tận khi 67 tuổi mới được nhận quyết định về hưu mà là vì cách ra quyết định của Ban chấp hành, 6 năm qua ông đã có tới 3 lần có đơn xin nghỉ hưu nhưng không được chấp nhận.
Có những cá nhân tại vị 3 - 4 khóa liền, ngoài 70 tuổi vẫn ngồi ghế lãnh đạo. Có ý kiến cho rằng, ngoài việc không có đội ngũ kế cận thì đó là vì tình cảm anh em nhà văn dành cho nhau. Họ được đề cử rồi lại được bầu vào ban chấp hành, làm lãnh đạo... rất đúng quy trình!
Ông Khuất Quang Thụy cho rằng, đây rõ ràng công tác nhận sự ở Hội Nhà văn Việt Nam trong những năm qua có nhiều điểm bất thường. Có ý kiến giải thích rằng đó là do tình cảm của anh em nhà văn dành cho nhau nhưng rõ ràng đã nảy sinh nhiều bất cập, khiến nội bộ một số cơ quan không thống nhất, dị nghị.
Để giải mã được những điểm bất thường này, ông Thụy cho rằng chỉ có ông Trần Đăng Khoa - Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam mới có câu trả lời chính xác.
Song Bảo
Theo Đất Việt
Phần nhận xét hiển thị trên trang