Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

Hỗn loạn tranh lộc: 'Tây' nhìn thấy thì xấu hổ


Đoàn Bảo Châu 

VNN - Đừng viện cớ “văn hoá” “truyền thống” hay “tập tục” để những điều đáng xấu hổ cứ tồn tại mãi.
  
Giả sử ai đó đang ngồi cạnh những bạn nước ngoài mà vô tình xem clip cảnh chúng sinh xô đẩy, chen lấn để “xin” lộc sau lễ cúng Rằm Tháng Bảy ở chùa Quán Sứ, Hà Nội thì hẳn sẽ thấy xấu hổ và rất khó giải thích.  

Bởi chen lấn nên đầu bù tóc rối, quần áo xộc xệch, đồ cúng bị dập nát rơi vãi trên đất. Cùng với chuyện cướp lộc ở lễ hội Đền Gióng khi thanh niên dùng gậy phang vào đầu nhau thì hình ảnh của đám đông, gồm cả những người có tuổi khi “xin” lộc trong chùa Quán Sứ khiến tôi tự hỏi đây có phải là một nét truyền thống, hay văn hoá của người Việt không? Hai sự kiện ở hai nơi khác nhau nhưng chung một điểm là sự tranh giành.

Một số người cho rằng việc “xin” giống như cướp ấy là bình thường, đấy là tục lệ của lễ, ai lấy được nhiều thì được nhiều lộc, chẳng lẽ đi chùa mà không có lộc mang về cho con, cho cháu và mọi người không nên nhìn nhận vấn đề tiêu cực quá. 

Cũng có người nói những người xông vào “xin” như cướp ấy không phải là Phật tử, chỉ là chúng sinh bên ngoài, được nhà chùa mở rộng cửa từ bi đón chào. Theo tôi, đấy cũng là một kiểu chữa thẹn yếu ớt.  

Không thể thống kê, nhưng chắc chắn rằng trong số người “xin” như cướp trong lễ Vu Lan ấy, có nhiều người tụng kinh, nghe giảng Phật pháp nhiều. Những người dù không phải Phật tử, thì khi đến chùa bao giờ cũng phải biết giữ lòng thành kính, trang nghiêm. 

Phật dạy không nên tham, sân, si ấy vậy mà hành động tranh giành hối hả, một tay cầm túi to, tay kia vươn ra vồ cho vào túi thì lại thể hiện một lòng tham rõ ràng. Tham gì cũng là tham. Tham tình thương yêu của con người hay tham sự từ bi, tham lộc của Phật cũng vẫn là tham.  

Theo báo Đất Việt, thượng toạ Thích Thanh Tuấn, uỷ viên hội đồng trị sự trung ương giáo hội Phật giáo Việt Nam cho rằng cho rằng thông tin về việc người dân tranh cướp đồ lễ trong lúc các nhà sư đang làm lễ Rằm Tháng Bảy tại chùa Quán Sứ, Hà Nội, là không chính xác. 

''Bởi vì thời điểm cuối cùng của buổi lễ bao giờ cũng là lễ tạ, và lễ tạ xong là xong. Hôm qua chính tôi là người trực tiếp chỉ đạo buổi lễ. Khi ấy, tất cả toàn bộ các thầy vẫn ở trên nhưng các thầy đã lễ tạ xong rồi mới hô lễ tạ. Sau đó, khi Phật tử nghe các thầy hô ''lễ tạ xong'' nghĩa là xong thì họ (chúng sinh) mới vào thụ lộc'' - Thượng tọa Thích Thanh Tuấn cho biết.  

Lời khẳng định của thượng toạ có giảm đi chút ít tính chất hỗn loạn của việc tranh giành, nhưng bản chất của sự việc không thay đổi. Nếu sự việc này năm nào cũng diễn ra thì tại sao các thượng toạ, các sư trụ trì không hướng dẫn cho Phật tử hay chúng sinh cách xin lễ đúng mực?   

Đã là lộc Phật thì một li một lai cũng là lộc. Lòng từ bi, sự may mắn của Ngài có thể được chứa trong một cái oản nho nhỏ. Các bà, các chị có thể thành kính chia cái oản thành nhiều phần, để con cháu cùng tĩnh lặng thụ lộc của Ngài. Tôi sợ rằng, khi mang về quá nhiều, mọi người cũng đâu ăn ăn được hết, mà như vậy ý nghĩa của việc thụ lộc sẽ mất hết linh thiêng.  

Buồn ở chỗ là sự việc ấy không phải xảy ra ngoài đường, nơi nhốn nháo thập cẩm các loại người, mà ấy là chỗ cửa Phật, là nơi để tâm mỗi người kiếm tìm sự cao cả huyền diệu của Phật giáo. Nếu chỗ ấy không phải là đại diện cho văn hoá Việt thì chỗ nào là đại diện cho văn hoá Việt?  

Hãy nhìn thẳng vào những ngõ ngách u mê của xã hội mà thừa nhận sự xấu xí đáng vứt bỏ trong chúng ta. Đừng viện cớ “văn hoá” “truyền thống” hay “tập tục” để những điều đáng xấu hổ ấy còn tồn tại mãi. Nếu không, lòng tự hào của người Việt sẽ bị bào mòn và chúng ta sẽ ngày càng nhỏ bé đi mà thôi.  


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người con gái trong gia đình ông bà Lê Duẩn - Bảy Vân : mối tình Lê Vũ Anh - Maslov


Bà Bảy Vân từng kể tóm tắt về mối tình của con gái mình với một giáo sư toán - lí người Nga, tư liệu video nên thấy cả hình và tiếng, đã đưa ở đây.

Người con gái là Lê Vũ Anh, được xem là sinh khoảng năm 1950; còn giáo sư Maslov được xem là sinh năm 1930, tức hơn 20 tuổi (tạm theo phân tích của cô Tiên Lãng).

Hiện nay, hồi kí của giáo sư Maslov về cuộc tình với bà Lê Vũ Anh đã được công bố (năm 2015, nguyên bản tiếng Nga ở đây), và cũng đã được dịch sang tiếng Việt.


Một số chi tiết đáng chú ý (theo Maslov, trách nhiệm nguồn thông tin thuộc Maslov): 

- bà Bảy Vân có mang dòng máu Trung Hoa. Nên sau này, cụ Lê Duẩn có ý trách con gái mình về nét căn cỗi này.

- Lê Vũ Anh từng có thời gian gần gũi với gia đình Mao Chủ tịch của Trung Hoa đại lục. Maslov từng được xem ảnh Lê Anh Vũ ngồi trên đùi Bác Mao.

(...)













Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thuan Pham: Từ đứa bé gốc Việt đến người thay đổi cả thế giới


Giống như bao đứa con Việt Nam khác, anh làm người mẹ của mình cảm thấy đau lòng. Bởi bà vẫn hy vọng anh sẽ tiếp tục làm công việc ổn định và nghỉ hưu với một chiếc đồng hồ vàng. Nhưng anh đã quyết định đến thung lũng Silicon và trở thành người thay đổi cả thế giới.
Cái thời mà những đứa trẻ khác mới chỉ biết ăn, biết ngủ đúng giờ, Thuan Pham cùng mẹ và em trai phải đối mặt với nhiều khó khăn ở vùng ngoại ô Maryland xa xôi của nước Mỹ.
Thuan Pham và em trai khi còn ở Việt Nam. Ảnh: CNNMoney.
Sau khi rời Việt Nam và tới Mỹ, Thuan tiếp tục đi học tại một trường trong vùng. Ở đó, anh tìm thấy tình yêu của mình với chiếc máy tính. Bằng niềm đam mê, anh nhận được thư mời vào Viện công nghệ Massachusetts - nơi anh có thể nghiên cứu khoa học máy tính.
Sau khi tốt nghiệp, Thuan đến thung lũng Silicon và trở thành nhân tố quan trọng trong sự dịch chuyển ngành công nghệ. Năm 2013, Uber mời anh về làm giám đốc công nghệ . Kể từ đó cho đến nay, giám đốc công nghệ 49 tuổi đã xây dựng được một đội ngũ kỹ sư từ 40 lên hơn 2000 người. Số chuyến đi nhóm này chịu trách nhiệm xử lý kỹ thuật cũng tăng lên đáng kể từ 30.000 lên hàng triệu chuyến mỗi ngày.
Từ Sài Gòn đến đất Mỹ
Ban đầu, khi mới đặt chân đến Rockville vùng Maryland, mẹ anh đi làm việc cho một trạm xăng và một cửa hàng tạp hoá. Trước đây ở Việt Nam, bà là một kế toán viên nhưng do tiếng Anh của bà không tốt, bà không thể nhận chứng chỉ hành nghề kế toán tại Mỹ.
Sau đó, họ chuyển đến một căn hộ 2 phòng ngủ với giá 370 USD/tháng và phải ở chung với một gia đình khác. Có đến 7 người sống trong căn hộ này.
"Mùa đông ở Maryland nổi tiếng là lạnh, nhưng bên trong căn hộ của chúng tôi lúc nào cũng như một phòng xông hơi. Chính xác là, hơi nước ngưng tụ trên trần nhà và cửa sổ có thể chảy thành dòng. Khi tối đến, gián bắt đầu bò đầy nhà. Đó chính là nơi chúng tôi đã ở trong suốt nhiều năm liền". Thuan chia sẻ.
Trong suốt những năm học tại trường THPT Richard Montgomery, Thuan Pham học tập rất chăm chỉ.
Kể từ đây, anh bắt đầu tìm thấy tia sáng đầu tiên trong cuộc đời mình.
Không có tiền để mua máy tính riêng, Thuan Pham dùng nhờ máy tính của một người bạn. Anh say sưa lập trình trên máy tính và thích thú khi một chiếc máy vô tri vô giác làm việc theo đúng ý mình
Một lần nữa, may mắn lại mỉm cười với anh. Một trong số những người cùng có mặt trong nhà thờ vào mỗi ngày cuối tuần là giám đốc Cục tiêu chuẩn quốc gia Mỹ. Người này nhận anh vào làm tình nguyện viên. Ở đó, anh thực sự được đam mê, cống hiến và viết ra những chương trình tự động thu thập dữ liệu và tính toán cho Cục. Nhờ có phần mềm của anh, số lượng nhân viên kế toán cần thiết giảm được 2-3 người.
Đến khi nhận được thư mời từ Viện công nghệ Massachusetts (M.I.T), anh nghỉ việc tại Cục và nhận được 1.800 USD, anh dùng để mua máy tính phục vụ cho công việc học tập tại trường đại học
Bước ngoặt trên con đường sự nghiệp
Tốt nghiệp M.I.T, Thuan Pham nhận được một công việc tại phòng nghiên cứu của hãng HP.
Sau 3 năm làm việc tại đây, anh bắt đầu cảm thấy không còn gì thú vị ở nơi này và vì vậy anh gia nhập Silicon Graphics (SGI) – công ty công nghệ rất có tiếng nói trong thời điểm đầu thập kỷ 90 tại thung lũng Silicon. Anh tham gia xây dựng Netscape – thứ đã thay đổi cả thế giới mà hiện nay chúng ta còn gọi là Internet.
Nhưng với anh, đó là một cơn ác mộng khủng khiếp.
Sau đó, Thuan Pham tham gia sáng lập NetGravity (sau này sáp nhập với DoubleClick). Anh không nói cho mẹ biết cho đến khi NetGravity phát hành ra công chúng và anh đã có thể tự mua một ngôi nhà.
Bí quyết thành công mỗi ngày của Thuan Pham: ngẫm nghĩ
Nhiều người có kỹ năng, nhưng cuối cùng, chúng ta đều cần phải tạo ra cơ hội để thể hiện và cho người khác thấy những gì mình làm. Thời điểm Thuan Pham tìm thấy Uber, anh đã biết rằng công ty này sẽ có thể thay đổi cả thế giới. Một lần nữa, anh quyết định chuyển hướng sự nghiệp và đầu quân cho Uber.
Khi trả lời phóng viên thước đo và giá trị cốt lõi của sự thành công là gì, Thuan Pham nói: “Tôi tự hỏi liệu mình đã sống một cuộc sống ý nghĩa hay chưa. Bằng cách đó, tôi biết được mình đã thành công được đến đâu”.
Đối với anh, thành công cũng tồn tại ở một dạng khác mà điều này thì anh sẽ để người khác đánh giá: Liệu anh đã tận dụng hết quỹ thời gian của mình hay chưa.
Là một trong những người thay đổi cả thế giới, bí quyết mỗi ngày của anh đó chính là “ngẫm nghĩ”. Mỗi ngày, anh thường suy nghĩ và tất cả những gì đã xảy ra và tự hỏi “liệu mình đã làm hết sức có thể hay chưa” và lúc nào cũng như vậy, câu trả lời của anh thường trực trong tâm trí anh chính là “mình có thể làm tốt hơn như thế”.
Theo Trí thức trẻ/CNNMoney

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tình hình Biển Đông sắp nguy cấp?



Trung Quốc được cho là sắp chiếm bãi cạn Scarborough ở Biển Đông. Điều này đồng nghĩa với việc Bắc Kinh sẽ phạm phải "lằn ranh đỏ" mà Mỹ đưa ra. Liệu diễn biến này có đẩy tình hình Biển Đông vốn đã căng thẳng vào tình trạng nguy cấp hay không?
Ảnh minh họa
Căng thẳng tiếp tục leo thang ở Biển Đông và với việc Bắc Kinh đang tuyệt vọng tìm cách thay đổi căn bản cán cân sức mạnh trong khu vực sau phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực ở the Hague, khả năng bùng phát xung đột ở một trong những điểm nóng nguy hiểm nhất Châu Á chưa bao giờ lớn hơn lúc này.
Trung Quốc chẳng bao lâu có thể sẽ tìm cách thay đổi thế nguyên trạng ở Biển Đông bằng cách chiếm giữ bãi cạn Scarborough trong vùng Đặc quyền Kinh tế của Philippines - một động thái mà Washington coi là xâm phạm vào “lằn ranh đỏ” mà Tổng thống Barack Obama đưa ra. Nhà lãnh đạo Mỹ hồi tháng Ba từng cảnh báo Trung Quốc về “hậu quả nghiêm trọng” nếu cố tìm cách chiếm bãi cạn Scarborough.
Tờ Bưu điện Buổi sáng Hoa Nam ở Hồng Kông mới đây có bài viết nói về khả năng Trung Quốc chiếm bãi cạn Scarborough. Tờ báo này dẫn tin từ “một nguồn tin nắm rõ vấn đề” cho biết, Bắc Kinh sẽ không tìm cách chiếm bãi cạn Scarborough trước khi nước này chủ trì hội nghị thượng đỉnh G-20 vào tháng tới. Tuy nhiên, họ sẽ hành động vào giữa thời điểm từ tháng 9 đến tháng 11 khi người Mỹ đi bỏ phiếu bầu chọn Tổng thống.
Nguồn tin của tờ Bưu điện Buổi sáng Hoa Nam cho hay, Bắc Kinh có thể sẽ tìm cách tận dụng sự xao nhãng chú ý của chính quyền Mỹ trong mùa bầu cử để hành động. "Tổng thống Obama sẽ tập trung vào các vấn đề trong nước trước thềm cuộc bầu cử, bởi ông cần phải truyền lại di sản trước khi rời nhiệm sở. Điều đó có thể làm ông Obama bận rộn và không có thời gian để quan tâm đến các vấn đề an ninh khu vực", nguồn tin cho biết.
Giới phân tích an ninh tin rằng, động thái chiếm bãi cạn Scarborough là một cách để Trung Quốc phản đòn lại phán quyết gần đây của tòa án ở The Hague. Theo phán quyết đó, yêu sách đường 9 đoạn hay còn gọi là đường lưới bò của Trung Quốc bị bác bỏ. Bắc Kinh định độc chiếm Biển Đông bằng yêu sách này.
Không rõ Mỹ sẽ phản ứng như thế nào nếu Trung Quốc phạm vào “lằn ranh đỏ” mà họ đưa ra. Nhiều người đang lo ngại dõi theo diễn biến tình hình ở Biển Đông bởi rất có thể xung đột sẽ bùng phát vì sự thách thức của Bắc Kinh.
Kiệt Linh (theo Sputnik)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tại sao đất nước ta mãi nghèo?

Phần 2.và 3


Phần 2: TƯ DUY NHỎ – QUANH QUẨN XÓ NHÀ

FB CaoBao Do

15-8-2016

Tư duy nhỏ bé của người Việt thể hiện rất rõ trong giao thông: thời trước khi Pháp xâm lược Việt Nam (1858) giao thông của nước Việt chỉ là những con đường nhỏ cho người đi bộ, ngựa, trâu, bò và xe 2 bánh người kéo (xe kéo chở người, xe chở hàng hoá). Không có con đường nào rộng đủ cho xe 4 bánh ngựa kéo hay ô tô có thể đi lại được (Các đường quốc lộ, tỉnh lộ, liên huyện, đường xe điện, đường tàu hoả đều do người Pháp xây dựng sau khi vào Việt Nam).

Giao thông toàn đường nhỏ cho người và xe 2 bánh rất lợi hại cho phòng thủ đất nước, chống xâm lược. Chỉ cần rút lui, vườn không nhà trống rồi tuyệt đường tiếp vận là quân xâm lược tự thua và rút về nước. Đọc lịch sử Việt Nam thì thấy hầu hết các triều đại, khi ở thế yếu, các tướng lĩnh, vua, chúa Việt Nam đều dùng chiến thuật vườn không nhà trống này để chống xâm lược phương Bắc và đều giành chiến thắng.

Thế nhưng, để phát triển kinh tế, giao thương thì đường giao thông nhỏ bé là lực cản, là hạn chế lớn nhất. Con người và hàng hoá không được lưu thông, kinh tế không thể phát triển. Với đường giao thông nhỏ như vậy thì Việt nam không có công trình nào to cũng dễ hiểu.

Vì tư duy nhỏ bé nên biểu tượng của Hà Nội là chùa một cột, một ngôi chùa có lẽ bé nhất thế giới. Trong công viên “Thế giới thu nhỏ” ở Thâm Quyến, mỗi quốc gia người ta xây dựng một công trình biểu tượng (Pháp thì có tháp Eiffel, Mỹ thì có tượng Nữ thần Tự do, Italia thì có đấu trường La Mã…). Mỗi công trình người ta thu nhỏ 1/25 so với kích thước thật, riêng Chùa Một Cột vì quá bé nên người ta thu nhỏ tỷ lệ 1/8. Chúng tôi đi thăm thì tất cả các biểu tượng của các nước khác đều có thể đi vào bên trong, đi lại được, chỉ có Chùa Một Cột là đứng bên cạnh và nóc chùa chỉ đến ngang vai. Vừa đứng bên cạnh biểu tượng Chùa Một Cột vừa nhìn biểu tượng của các quốc gia khác mà sống mũi tôi cứ cay cay.

Tư duy nhỏ bé còn thể hiện trong việc ruộng đất được chia nhỏ theo từng thửa, thường là 1 sào 360 m2, với thửa ruộng bé như vậy thì chỉ có thể làm thủ công với hiệu suất thấp, không thể tổ chức sản xuất lớn, không thể cơ giới hoá. Khoán 100 năm 1981 và khoán 10 năm 1988 đã thiết lập nên kinh tế hộ gia đình, người nông dân làm chủ mảnh đất của mình, đã tạo ra cú huých, đột phát đưa nước ta từ chỗ thiếu lương thực thành nước xuất khẩu gạo thứ 2 thế giới. Nhưng như cái lò xo bị nén được giải phóng, đã bung hết cỡ, những năm gần đây nông nghiệp không còn lực phát triển nữa, bởi bản chất kinh tế hộ gia đình vẫn là lối tư duy nhỏ bé. Phải làm lớn, tích tụ ruộng đất lớn để sản xuất với qui mô lớn, đưa máy móc, tự động hoá vào, đặc biệt phải đẩy mạnh nông nghiệp công nghệ cao theo công nghệ của Nhật Bản, Israel. Chỉ có như vậy nông nghiệp và nông thôn Việt Nam mới có bước phát triển mạnh mẽ, mới có năng suất và hiệu suất cao.

Tư duy nhỏ bé còn thể hiện trong việc tổ chức buôn bán thông qua chợ cóc, buôn bán vỉa hè. Vì chợ cóc, buôn bán vỉa hè nên xe máy là phương tiện giao thông thích hợp nhất vì có thể dừng bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào. Khi xe máy ít thì đúng là rất thuận tiện, nhưng bây giờ khi Hà Nội có 5 triệu xe và TP Hồ Chí Minh có 8 triệu xe, nạn kẹt xe thường xuyên xẩy ra thì hiệu quả của cả xã hội rất thấp, mỗi ngày người dân tốn thêm trung bình 45 phút – 75 phút cho việc đi đến công sở và trở về nhà. Bây giờ chúng ta mới bắt đầu nghĩ đến đường sắt đô thị, metro thì ít nhất phải 10-15 năm nữa Hà Nội, TP Hồ Chí Minh mới có hệ thống đường sắt đô thị, metro.

Tư duy nhỏ bé còn thể hiện trong các doanh nghiệp. Ai cũng biết doanh nghiệp nhỏ thì năng động hơn, nhưng doanh nghiệp lớn mới có tiềm lực, có thể đảm nhận những công trình lớn, mới có thể cạnh tranh quốc tế. Rất nhiều doanh nghiệp Việt Nam sau một vài năm thành lập, phát triển thành công một tý, lớn một tý là tách làm hai, làm ba, kể cả những công ty do 2-3 người bạn thân cùng góp vốn.

Nếu chúng ta không có những công ty lớn thì không thể cạnh tranh quốc tế, không thể làm được những việc lớn. Nếu chúng ta không có tư duy lớn thì chúng ta chỉ làm những việc bé. Đất nước mở cửa, hội nhập kinh tế thế giới đã 22 năm mà hầu hết các doanh nghiệp Việt Nam chỉ làm thầu phụ ngay trên chính sân nhà của mình, nếu có làm tổng thầu thì cũng chỉ là những dự án vốn của nhà nước, của chính phủ, cứ dự án đấu thầu quốc tế sòng phẳng là hầu hết doanh nghiệp Việt Nam lại trở lại thân phận làm thuê, làm thầu phụ ngay.

Hội nhập kinh tế thế giới là tất yếu, nhưng sau 22 năm hội nhập, đáng buồn là chúng ta đã mất đi nhiều thương hiệu Việt nổi tiếng một thời vào tay các hãng nước ngoài chỉ vì các doanh nhân Việt không dám nghĩ lớn, không dám đương đầu cạnh tranh sòng phẳng với các hãng nước ngoài, dù là trên sân nhà của mình. Các thương hiệu Việt bị các hãng nước ngoài nuốt chửng, mất luôn tên tuổi có thể kể đến kem đánh răng Dạ Lan bị Colgate Palmolive nuốt, kem đánh răng PS về tay Unilever, bia Huế về tay Carlsberg Đan Mạch, Tribeco về tay Uni-President, Phở 24 và Highland Coffee về tay Jollibee Ford…

Một điểm yếu nữa của người Việt là không có máu chinh phục, không có máu kinh doanh quốc tế, không có khát vọng toàn cầu hoá, trong khi Tây vào tận nước mình, kinh doanh, thôn tính, kiếm tiền của mình, thì các Doanh nghiệp Việt chỉ quanh quẩn trong đất nước mình, thậm chí thành phố mình, tỉnh mình.

Năm 1998 FPT quyết định chiến lược toàn cầu hoá xuất khẩu phần mềm, anh Trương Gia Bình đã gặp rất nhiều lực cản cả từ bên trong lẫn bên ngoài. Rất nhiều lãnh đạo FPT sợ thất bại, sợ mất tiền, để thể hiện quyết tâm anh Trương Gia Bình đã phải ra nghị quyết đầu tư 1 triệu USD cho xuất khẩu phần mềm (một con số gấp 2.5 lần toàn bộ doanh thu phần mềm trong nước của FPT năm 1998). Chưa đủ, anh Trương Gia Bình còn thể hiện quyết tâm bằng khẩu hiệu “dù phải đốt cả dãy Trường Sơn cũng phải xuất cho được phần mềm”. Nếu không có những quyết tâm cao độ đó thì hôm nay FPT không có 10.000 người làm xuất khẩu phần mềm với doanh thu 300 triệu USD năm 2016.

Đến giai đoạn xuất khẩu lần thứ 2 của FPT, kiếm được hợp đồng từ các nước đang phát triển đã khó nhưng để có chuyên gia sẵn sàng đi nước ngoài triển khai hợp đồng cũng khó không kém, chúng tôi đã phải xây dựng chính sách ưu đãi cho toàn cầu hoá như tiêu chuẩn ăn, ở, đi lại, công tác phí, phụ cấp toàn cầu hoá, 3 tháng về thăm nhà một lần, thế mà cũng không ít cán bộ tự nguyện đi Toàn cầu hoá. Chưa hết chúng tôi còn làm qui đổi doanh số Toàn cầu hoá được nhân hệ số 4, tức cứ 1 triệu USD doanh số Toàn cầu hoá bằng 4 triệu USD doanh số ở thị trường Việt Nam.

Hiện tại, tuy Việt Nam đã đạt kim ngạch xuất khẩu 162 tỷ USD (năm 2015) nhưng hầu hết là xuất khẩu tài nguyên, khoáng sản, thuỷ hải sản, nông sản, thực phẩm và hàng gia công chứ rất ít từ dịch vụ, từ công nghệ, tức giá trị chất xám của người Việt còn chiếm tỷ lệ rất thấp.

Về tinh thần thì số doanh nghiệp Việt Nam ra nước ngoài (không tính Cambodia và Laos) chinh chiến, hoạt động thương mại, sản xuất, kinh doanh tại các quốc gia khác chỉ đếm trên đầu ngón tay, nếu phải kể tên thì cũng chỉ có các tên sau Vietel, FPT, Hoàng Anh – Gia Lai…

Chúng ta không kiếm được tiền của các nước khác mà lại để doanh nghiệp các nước khác kiếm tiền của mình, trên sân nhà mình thì chúng ta nghèo hơn người ta là đúng thôi.

(3) ÁP ĐẶT SUY NGHĨ CỦA MÌNH CHO NGƯỜI KHÁC

Cuối năm 1990 tôi sang Pháp 8 tháng nên có gặp gỡ nhiều anh chị Việt Kiều Pháp và Đức. Tôi có được đọc một bài trả lời phỏng vấn của một đạo diễn nổi tiếng trên tạp chí Quê Hương, sau khi được các anh chị Việt Kiều mời anh sang Pháp, Đức, Mỹ 3 tháng làm phim về Việt kiều, vị đạo diễn đã trả lời đại ý như sau:

– Hỏi: Anh có cảm giác gì sau 3 tháng sang Pháp, Đức, Mỹ làm phim và tiếp xúc với nhiều Việt Kiều thành đạt?

– Trả lời: Tôi thất vọng về dân tộc Việt.

– Hỏi: Anh cũng là người Việt, sao anh lại nói vậy?

– Trả lời: Trước khi sang đây tôi tưởng Việt nam nghèo vì sai lầm về thể chế về chế độ chính trị, nhưng sau khi sang đây tiếp xúc với nhiều anh, chị, tôi thấy các anh chị tuy sống ở Mỹ, Pháp, Đức được coi là những nước tự do, dân chủ hàng đầu thế mà các anh chị vẫn có tật là áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác, các anh chị không chấp nhận người không cùng chính kiến với mình, cùng là chống cộng, nhưng những người chủ trương bạo động và những người chủ trương bất bạo động cũng coi nhau như kẻ thù. Nếu chỉ là sai lầm về thể chế, chế độ chính trị thì chúng ta dễ sửa, còn áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác, không chấp nhận người khác chính kiến của mình là bản tính của dân tộc Việt thì rất khó sửa.

Sau khi đọc bài trả lời phỏng vấn ấy, tôi suy nghĩ nhiều và thấy ông đạo diễn nói có cơ sở. Hoá ra áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác, không chấp nhận người khác chính kiến của mình là bản tính xấu của người Việt. Ngay từ thói quen ăn uống, người Việt đã áp đặt nhau: Người Việt ăn món gì thấy ngon thì luôn nghĩ người khác phải ăn thế mới ngon, mình ăn hành, ăn tỏi, ăn mắm tôm, ăn thịt chó thì người khác cũng phải ăn, “không ăn phí nửa đời người”, “ăn tốt cho sức khỏe”, “ăn ngon lắm”… họ đâu có biết người không ăn được thì hoặc cơ thể họ không tiếp nhận hoặc với họ ăn như một cực hình.

Trong nhà hàng hay mời khách đến nhà ăn, người Việt không có thói quen hỏi người khác kiêng cái gì hoặc người Việt quan niệm “Nam vô tửu như cờ vô phong”, trên bàn tiệc bắt tất cả đều phải uống rượu, đều phải 100%, nếu không 100% là không thật lòng, không cần biết người ta có uống được không, có đang điều trị bệnh gì không.

Trên Facebook chúng ta thường xuyên thấy những người tự nhận là đấu tranh cho dân chủ, thế nhưng bất cứ ai nói khác với họ là họ qui ngay là DLV, là ăn lương của nhà nước, là ngu… Đến cả những người đang giương cờ đấu tranh cho dân chủ mà cũng thế thì hết cách chữa.

Đất nước đã thống nhất 41 năm thế mà vẫn chưa thể hoà giải giữa những người hai bên chiến tuyến, một bên thì vẫn chưa bỏ được mối thù, cứ có dịp là biểu tình chống cộng, một bên thì vẫn chưa bỏ được định kiến. Một bên thì bảo anh thắng trận anh phải quảng đại, anh phải chìa tay ra chứ, một bên thì bảo tôi đã chìa tay ra rồi mà anh có bắt đâu.

Hệ quả của việc áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác, không chấp nhận người khác chính kiến cùa mình là vô cùng lớn:

[1] Đầu tiên là anh thiếu kiềm chế, anh hung hăng nên rất khó tìm lời giải tối ưu khi đất nước đứng trước nguy cơ bị xâm lược, nguy cơ chiến tranh, dẫn đến việc chúng ta không giữ được hoà bình, xẩy ra chiến tranh nhiều. Đã bao giờ bạn tự hỏi tại sao trong lịch sử 4000 năm Việt Nam lại xẩy ra chiến tranh nhiều đến thế, có bạn nói tại ông bạn hàng xóm xấu tính, thế thì Sơn Tinh đánh nhau với Thủy Tinh, Đinh Bộ Lĩnh loạn 12 xứ quân, Trịnh Nguyễn phân tranh 200 năm là tại ai? Đã bao giờ bạn tự hỏi tại sao trong lịch sử Thái Lan và các nước xung quanh ít chiến tranh hơn Việt Nam?

[2] Tiếp theo là chúng ta thiếu tính kế thừa, ai có quyền cũng muốn không giống người tiềm nhiệm, muốn ghi dấu ấn của mình thành ra các công trình cổ bị đập đi, làm lại. Trong khoa học, công nghệ chúng ta không có thói quen làm tiếp, tiếp quản thành quả của người khác mà thích làm lại từ đầu. Tất cả dẫn đến lãng phí của cải chung của cả xã hội và giá thành sản phẩm cao.

[3] Một hậu quả xấu nữa là hoặc là tổ chức sẽ thiếu tính sáng tạo vì không có người phản biện hoặc là tổ chức sẽ thiếu sự đoàn kết và không phát huy hết các tài năng cá nhân vì những người khác quan điểm hoặc sẽ phải rời bỏ hoặc ở lại thì thụ động, không dám thể hiện hết mình.

(4) NỀN TẢNG TRIẾT HỌC YẾU LẠI KHÔNG CHUẨN

(5) LỜI GIẢI NÀO ĐỂ VIỆT NAM VƯƠN LÊN THOÁT NGHÈO
Phần nhận xét hiển thị trên trang

DOANH NGHIỆP TRUNG QUỐC VÀ NÚI RÁC CAO 40 M

 

'Núi' chất thải độc hại cao 40 mét ở Hải Phòng 

VNE 
Thứ tư, 17/8/2016 | 11:16 GMT+7

Công ty cổ phần DAP - Vinachem (khu công nghiệp Đình Vũ, TP Hải Phòng) sau 7 năm hoạt động thải ra hàng triệu tấn chất thải làm đổi màu nước, ăn mòn kim loại và hủy hoại đời sống động, thực vật xung quanh. 

Nhà máy DAP Đình Vũ thuộc Công ty cổ phần DAP - Vinachem (Khu công nghiệp Đình Vũ, quận Hải An, TP Hải Phòng) là dự án nhóm A do Thủ tướng quyết định đầu tư, với mức vốn 172,3 triệu USD, công suất 330.000 tấn/năm. Sau khi đấu thầu, tổng vốn đầu tư giảm xuống 165 triệu USD.Đơn vị trúng thầu là doanh nghiệp Trung Quốc. Nhà máy được khởi công ngày 27/7/2003, đến ngày 11/4/2009 hoàn thành và đưa vào sản xuất mẻ phân bón DAP đầu tiên. 


Sau 7 năm đi vào hoạt động, nhà máy xả thải ra hàng triệu tấn chất thải có tên gypsum chưa qua xử lý, gây ô nhiễm môi trường, bị người dân cũng như các cơ quan chức năng Hải Phòng phản ứng gay gắt. 

Để tận dụng phế thải, cách đây mấy năm, DAP Đình Vũ liên doanh xây dựng nhà máy xử lý bã thải gypsum thành sản phẩm thạch cao (ảnh trên) với vốn đầu tư 200 tỷ đồng. Tuy nhiên, sau khi bán được 200.000 tấn cho Công ty Xi măng Hải Phòng, Búp Sơn, Tam Điệp để làm chất phụ gia xi măng thì nhà máy xử lý bã thải cũng ngừng hoạt động. 

Hiện 2 bãi chứa chất thải của nhà máy rộng 18,4 ha, chất cao hơn 40 m. Tại kỳ họp thứ 12 HĐND TP Hải Phòng khóa XIV tháng 9/2015, nhiều vấn đề liên quan đến nhà máy DAP Đình Vũ đã được đưa ra thảo luận. Ông Bùi Quang Sản khi đó là Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường Hải Phòng, chỉ ra tình trạng vi phạm quy định về công tác bảo vệ môi trường của Công ty DAP - Vinachem đã đến mức báo động. 

Theo kết quả quan trắc môi trường do Trung tâm Quan trắc môi trường của Sở Tài nguyên phân tích, chỉ tiêu chất thải kim loại nặng (Mn, Fe) của DAP vượt gần 5 lần, coliform vượt 34 lần. Nhà máy xảy ra sự cố môi trường trong quá trình sản xuất như: rò rỉ 7 tấn axít H2SO4, rò rỉ khí amoniac… Trong ảnh, lo ngại chất thải đổ sập, nhà chức trách Hải Phòng đã yêu cầu nhà máy cắt ngọn hạ độ cao, san đều xuống chân "núi". 

Hệ thống đầm, hồ, kênh nước xung quanh bãi thải đổi màu lạ, bốc mùi khó chịu.

Phía sau nhà máy xử lý thạch cao 200 tỷ, nước thải rò rỉ và chất thải đổ tràn ra ngoài. Nguyên Giám đốc Sở Môi trường Bùi Quang Sản khẳng định, bụi từ bãi thải gypsum có tính axít, gây ăn mòn kim loại. Nước rò rỉ từ bãi gypsum có tính axít cao, một số vượt mức quy định có thể gây ô nhiễm môi trường. 

Người dân phản ánh mỗi khi nước thải ngấm ra đầm cá hoặc theo nước mưa chảy tràn xuống đầm, thủy sản chết hàng loạt. 

Cá tại các kênh đầm sát bãi thải gypsum của DAP chết nổi trắng. Trước thực trạng này, Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà mới đây đã ký văn bản số 3218 giao Tổng cục Môi trường phối hợp với Sở Tài nguyên và Môi trường Hải Phòng kiểm tra, xử lý. 


Ông Đỗ Văn Chính cùng gần 20 người đến từ xã Tiên Phong, thị xã Quảng Yên (Quảng Ninh) đều bị mẩn ngứa khắp người sau 2 ngày ngâm nước vớt rong câu thuê cho chủ đầm sát bãi thải nhà máy phân đạm DAP. "Một số người không chịu nổi đã bỏ về", ông Chính nói. 

Cây trang, cây sú vẹt tại đầm xung quanh cũng chết khô hàng loạt sau khi nước đầm đổi màu trắng, bốc mùi hắc khó chịu. Ông Nguyễn Ngọc Sơn, Trưởng phòng kỹ thuật (Công ty cổ phần DAP - Vinachem), người được lãnh đạo công ty ủy quyền trả lời báo chí, thừa nhận bãi thải gypsum chưa qua xử lý, có chứa axit và trong chất thải này có chất phóng xạ nhưng ở mức rất thấp, dưới ngưỡng cho phép, không gây ảnh hưởng tới sức khỏe con người. Hiện Công ty cổ phần DAP gặp khó trong vấn đề xử lý, tiêu thụ nên trước mắt bã thải trong quá trình sản xuất phân đạm doanh nghiệp chỉ biết đổ đánh đống. 

Giang Chinh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHÀ THƠ XUÂN QUỲNH LIỆU CÓ THA THỨ?



Hoài Hương

NHÀ THƠ XUÂN QUỲNH LIỆU CÓ THA THỨ?

Ảnh chụp từ bản tin Thời sự 22h30 ngày 15/8 trên VTV1 đoạn nói về nhà thơ Xuân Quỳnh lại đăng nhầm ảnh diễn viên Tố Uyên.

Tệ hơn báo Văn Nghệ cũng vậy. (Số 24/2016).




Phần nhận xét hiển thị trên trang