Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016

Cần bảo vệ những người dám "xé rào"

“Thu hút người tài bằng lương sẽ thất bại”
“Tiến sĩ trẻ về Việt Nam sẽ không biết đi làm ở đâu”
GS Ngô Bảo Châu: Có nhiều mức độ thu hút người Việt Nam ở nước ngoài về. Trước hết ta có thể bàn về nhóm trẻ nhất- những người mới tốt nghiệp tiến sĩ.

Đây là nhóm sẵn sàng về nước với mức lương rất khiêm tốn, có nhiều cái để lôi cuốn họ về chứ những người lớn tuổi, đã có gia đình, con cái ở nước ngoài thì mức độ lôi cuốn khó hơn nhiều.
Khi đặt mình vào vị trí của một em, một bạn trẻ mới tốt nghiệp tiến sĩ về Việt Nam sẽ thấy họ không biết đi làm ở đâu. Họ sẽ phải điện thoại cho bố mẹ xem có quen ông này ông kia không, hay quen trường này trường kia không.
Điều đó có nghĩa, thị trường lao động chúng ta đang có vấn đề.
Tôi cho rằng, thông tin tuyển dụng của các trường phải cực kỳ là trong suốt. Chính sách như vậy lúc đầu có thể gây khó cho các trường nhưng đó chính là động lực để họ phấn đấu.
Ông Hoàng Minh Sơn: Những điều anh Châu nói hoàn toàn đúng. Có mấy việc để thu hút những người đã tốt nghiệp tiến sĩ về nước.
Đầu tiên, chúng ta xem các bạn ấy quan tâm cái gì. Trường ĐH Bách khoa Hà Nội bắt đầu từ năm học này sẽ đổi mới cách tuyển dụng.
Trước đây một năm tuyển 2 đợt, bây giờ chúng tôi tuyển dụng thường xuyên. Nghĩa là vị trí nào chúng tôi cần là “open” và sẽ đăng tuyển dụng cho tới khi có được người vừa ý thì thôi.
Yếu tố thứ 2 tôi thấy rất quan trọng với các bạn trẻ về đó là người ta cần cái vị trí, điều kiện, môi trường làm việc, có thể phát huy, cống hiến.
Thứ 3 là khi các bạn về nên có chính sách hỗ trợ ban đầu cho các bạn. Có thể là một đề tài cấp cơ sở một vài trăm triệu trong vòng 2 năm để các bạn có sự khởi đầu. 
bàn tròn thu hút nhân tài, nhân tài, du học sinh, người tài, người giỏi, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, Bộ trưởng Giáo dục, GS Ngô Bảo Châu, Nguyễn Anh Tuấn, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trường ĐH Bách khoa Hà Nội, hiệu trưởng, thu hút nhân tài, chính sách thu
GS Ngô Bảo Châu (trái), Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ (giữa) và nhà báo Hạ Anh. Ảnh: Lê Anh Dũng.
Nhà nước có thể bỏ ra hàng trăm nghìn đô la để gửi các bạn đi học tiến sĩ thì việc hỗ trợ các bạn vài chục ngàn đô để các bạn tiếp tục trong vòng 1-2 năm đầu sẽ không có gì khó khăn.
Cần bảo vệ những người dám "xé rào"
Ông Nguyễn Anh Tuấn: Đầu tiên là đặt mục tiêu cụ thể.
Chẳng hạn, với những trường mạnh của Việt Nam như Bách khoa, anh Nhạ có thể đặt ra yêu cầu cho anh Sơn là trong vòng 5 năm tới phải trở thành trường mạnh ở Đông Á hoặc Đông Nam Á thì ngay lập tức anh Sơn sẽ phải có những giải pháp, suy nghĩ tập hợp tinh hoa không chỉ của Việt Nam mà thế giới về.
Thứ 2, anh phải bảo vệ anh ấy. Trong quá trình làm anh ấy sẽ phải xé rào những cơ chế chính sách. Anh làm có cái gì mới, bị lỡ, có ai đó muốn mang anh ấy ra xử lý thì anh bảo vệ anh ấy. Tôi nghĩ đó là 2 việc quan trọng.
Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ: Anh Tuấn chạm đúng vào định hướng của tôi trong việc thu hút anh em ở nước ngoài về.
Chúng ta không chỉ cần thu hút tiến sĩ mới ra trường đâu mà tôi rất muốn nhắm đến các nhà khoa học Việt Nam đang ở nước ngoài. Họ là những người rất có kinh nghiệm mà đằng sau họ là mạng lưới rất nhiều các nhà khoa học giỏi.
Nên cách đặt vấn đề của tôi là thu hút các nhà khoa học, những người có trình độ cao, có kinh nghiệm. Thậm chí họ chỉ về rất ngắn nhưng động thái của họ về cũng tạo ra tác động mạnh với người khác.
Về phương thức thì nếu chúng ta cứ nói chung chung thì lại như cũ thôi. Phải đi vào hướng cụ thể.
Chẳng hạn như Bách khoa của anh Sơn tôi yêu cầu tự chủ thì trong 5 năm hay 10 năm nữa phải xác định đang đang ở đâu so với bản đồ của trường công nghệ trong khu vực.
Để đạt mục tiêu này thì anh cần những gì. Trong đó sẽ bao gồm cơ chế.
Thu hút nhân tài: "Không trải thảm nào có thể gạt được họ"
Theo GS Trương Nguyện Thành, người tài có khả năng đánh giá cơ hội phát triển chính xác hơn. Không một chính sách trải thảm nào có thể gạt được họ.
Bản thân anh Sơn sẽ phải chủ động đi tìm, anh phải rất cầu thị những người giỏi về và chịu trách nhiệm.
Đặt vấn đề thu hút người tài bằng lương sẽ khó khăn nếu không muốn nói là thất bại.
Trong điều kiện kinh tế còn khó khăn, chúng ta không đầu tư dàn trải được thì phải tập trung, có kết nối với các phòng thí nghiệm nước ngoài.
Chẳng hạn, nếu anh Sơn đề nghị có một phòng thí nghiệm về tế bào gốc chẳng hạn, trong đó có 2 Việt kiều rất giỏi ở Nhật đang làm chủ công nghệ này hay có phòng thí nghiệm này thì tôi đồng ý ngay. Thông qua phòng thí nghiệm này ta thu hút được họ về làm việc.
Ta nên tiếp cận vào điều kiện làm việc, môi trường làm việc hơn là mức lương hay vị trí. Anh Sơn nói rằng cho các tiến sĩ trẻ vài chục ngàn đô tôi cho sẽ không bền vững. Người giỏi họ sẽ biết cách, vấn đề là cơ hội việc làm.
Để có cơ chế này tôi cũng sẽ bàn với Bộ KHCN. Việc đặt hàng ở đây phải rất rõ để ra sản phẩm. Đồng thời chúng ta phải công khai thông tin và công khai cạnh tranh. Chứ không có chuyện GS trong nước mới là chủ nhiệm đề tài còn những người khác chỉ là phụ.
Các giáo sư hàng đầu cần gì ở Việt Nam?
bàn tròn thu hút nhân tài, nhân tài, du học sinh, người tài, người giỏi, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, Bộ trưởng Giáo dục, GS Ngô Bảo Châu, Nguyễn Anh Tuấn, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trường ĐH Bách khoa Hà Nội, hiệu trưởng, thu hút nhân tài, chính sách thu
GS Ngô Bảo Châu. Ảnh: Lê Anh Dũng
GS Ngô Bảo Châu: Tôi cũng chia sẻ một phần ý của Bộ trưởng nhưng có một vài ý trong việc mời chuyên gia nước ngoài phải tiếp cận theo hướng khác một chút.
Không phải mình muốn phát triển công nghệ sinh học thì mình tìm 2 ông sinh học rất giỏi để mời về. Việc đó một số nơi đã làm trong thời gian vừa qua và tôi nghĩ khả năng thất bại khá cao.
Vì sao? Vì dù cho mời được người nước ngoài nhưng chúng ta không có người Việt Nam tại chỗ tận dụng những gì họ mang tới Việt Nam.
Tôi xin chia sẻ phương pháp hoạt động của Viện Nghiên cứu cao cấp về Toán.
Mỗi năm Viện có đến 60 khách nước ngoài. Với kinh phí rất khiêm tốn như Bộ trưởng biết, đa số khách mời Viện chỉ cấp kinh phí ăn ở tại Việt Nam thôi, một số trường hợp hạn hữu thì mới cấp vé máy bay. Tuy nhiên, họ vẫn sang và họ sẵn sàng quay lại. Vì họ cảm thấy thời gian họ sang đây họ có công việc họ có tiến triển. Điều kiện tiến triển là gì?
Thực tế, tôi không tự viết thư mời khách nước ngoài mà các nhóm họ trong nước sẽ viết thư mời. Chúng tôi chỉ duyệt lại thôi. Nếu ổn thì Viện sẽ mời sang để làm việc với các nhóm. Viện cũng có trách nhiệm đàm phán với ông đó.
Đa số các nhà khoa học sang Việt Nam theo hình thức thiện nguyện thì hầu hết không đặt vấn đề trả hết mọi thứ chi phí. Điều quan trọng là mình tổ chức được đội ngũ làm việc với họ.
Còn tiếp
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/khoa-hoc/320471/thu-hut-nguoi-tai-bang-luong-se-that-bai.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sẽ có dịch vụ 'môi giới' nhân tài


Việt Nam có nhiều thứ hấp dẫn người giỏi ở nước ngoài
Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ: Một chương trình dù có hiện đại hay là chính sách của đơn vị rất tốt nhưng năng lực nội sinh (nhà khoa học nội địa) mà không đủ để làm việc được với họ thì họ rất khó về. Vì họ không về làm việc với ông hiệu trưởng, họ làm việc với các nhà khoa học.

Ta có một hạn chế mà tôi thấy tương đối phổ biến là khi các nhà khoa học ở nước ngoài về thì họ không biết làm với ai, rồi cả hai bên đều thất vọng về nhau.
Trong điều kiện của Việt Nam, ngoài việc xây dựng năng lực nội sinh, tôi nghĩ có lẽ nên hình thành nên một dịch vụ để giới thiệu các nhà khoa học Việt Nam ở nước ngoài trở về.
Các anh cho ý kiến xem có nên có những hình thức kiểu giới thiệu, “môi giới” bước đầu không?
GS Ngô Bảo Châu: Chúng ta thử đặt mình vào vị trí của một giáo sư nước ngoài và thử hỏi tại sao ông ấy lại sang Việt Nam? Cái gì cuốn hút ông ấy?
Chắc chắn không phải vấn đề thu nhập rồi. Nên mình không đặt vấn đề cạnh tranh với thu nhập bên Mỹ, mặc dù đó là cái Trung Quốc làm.
Thế thì cái gì có thể cạnh tranh? Nó rất đơn giản thôi. Chẳng hạn như một giáo sư nghiên cứu về kinh tế học hay nghiên cứu về thủy lợi, cái ông ta cần là số liệu.
Vì thế, nếu chúng ta có một nhóm làm việc ở Việt Nam và đã tổ chức, đi thu thập những số liệu tốt để ông ta được quyền tiếp cận số liệu đó thì sẽ sức cuốn hút vô cùng lớn.
Thứ hai là yếu tố mà anh Sơn nói rất nhiều, đó là sinh viên.
Giáo sư nào cũng mong muốn có sinh viên giỏi để dạy. Đặc biệt giáo sư bên Mỹ có chế độ là cứ 5 năm thì có 1 học kỳ hoặc cả một năm không phải dạy, nhà trường vẫn trả lương. Trong năm đó thì ông ấy thường đi nước nọ nước kia dạy.
Rất nhiều người sẵn sàng sang Việt Nam. Nhưng thực ra mình chưa có bất cứ một cơ chế hay gì đó để cuốn hút nguồn nhân lực vô cùng lớn này.
Cái họ cần là một trường đại học tốt, có sinh viên tốt, có một vài đồng nghiệp để họ có thể trao đổi về khoa học.
Bên cạnh đó là có một chút cơ chế, ít nhất là nếu ông ấy sang 6 tháng thì cũng phải có chỗ ở tử tế, vé máy bay đi lại…
Những cái đó không phải là cái quá khó khăn để giải quyết, nhưng thực tế là chưa có cơ chế để làm những việc đó. Và đó là cái chúng ta thực sự phải suy nghĩ.
Các trường đại học hầu như không có cơ chế nào mời các giáo sư nước ngoài đúng không anh Sơn?
Ông Hoàng Minh Sơn: Thực tế thì không phải không có cơ chế. Hiện nay Trường Đại học Bách khoa cũng đã mời các giáo sư nước ngoài sang giảng dạy và hướng dẫn các sinh viên nghiên cứu.
bàn tròn thu hút nhân tài, nhân tài, du học sinh, người tài, người giỏi, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, Bộ trưởng Giáo dục, GS Ngô Bảo Châu, Nguyễn Anh Tuấn, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trường ĐH Bách khoa Hà Nội, hiệu trưởng, thu hút nhân tài, chính sách thu
Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ tại cuộc bàn tròn 8/8. Ảnh: Lê Anh Dũng.
Như anh Châu nói cái thế mạnh của chúng ta là có lực lượng nghiên cứu, có nghiên cứu sinh và có sinh viên. Bách khoa cũng có nhiều sinh viên các lớp tài năng, chương trình tiên tiến, giáo sư rất thích sang dạy và làm việc với các em.
Tuy nhiên, mức độ mời thì hạn chế vì thiếu kinh phí. Chúng tôi không mời sang lâu hay nhiều người sang được.
Ông Nguyễn Anh Tuấn: Ngoài chuyên sinh viên tài năng, đất nước chúng ta trong quá trình đi lên cũng có nhiều bài toán và những vấn đề để các học giả, các giáo sư, các nhà nghiên cứu phải quan tâm nghiên cứu. Và đến Việt Nam chúng ta nghiên cứu là lý tưởng, rất nhiều thực tiễn ở đó.
Thế còn làm như thế nào để thu hút thêm thì tôi nghĩ thế này.
Thứ nhất là chúng ta nên có một hội đồng cố vấn. Có thể những người như anh Châu hoặc những người đã thành danh có cương vị, uy tín ở nước ngoài kết nối, đồng thời mời một số học giả nặng lòng với Việt Nam để tham gia.
Điều quan trọng là chúng ta phải thực sự tôn trọng họ. Với những người có năng lực và trí tuệ như vậy thì mọi sự hình thức, vẽ vời đều là vô nghĩa và đều không ổn.
Nếu đáp ứng được cái đó thì sẽ thu hút được những con người tinh hoa. Và những người đó sẽ đóng vai trò dẫn dắt vì thực tế hiện nay chúng ta đang thiếu những con chim đầu đàn.
Cần những người am hiểu cả hai bên để “môi giới”
GS Ngô Bảo Châu: Có nhiều vấn đề nghiêm trọng của chúng ta là vấn đề nghiên cứu vô cùng thú vị của thế giới.
Ví dụ như vấn đề biến đổi khí hậu. Việt Nam là một trong những nước ảnh hưởng nặng nề nhất của biến đổi khí hậu. Thế nên ai cũng muốn tới Việt Nam nghiên cứu để xem 10 năm nữa, 20 năm nữa, nước họ có gặp vấn đề tương tự không.
Nếu mình có những chương trình, có kinh phí, có cách để chia sẻ dữ liệu… Chắc chắn là vừa giải quyết được vấn đề của mình lại vừa tạo được sự thu hút các nhà nghiên cứu thế giới đến Việt Nam. 
Nhà báo Hạ Anh: Anh Châu vừa đặt ra vấn đề là minh bạch thông tin và dữ liệu cho những người nghiên cứu khoa học. Vậy ở Bộ GD-ĐT đã có nguồn cơ sở dữ liệu về những "nhà khoa học người Việt Nam đầu đàn" ở nước ngoài hay chưa?
Vậy, ở góc độ Bộ GD quản lý thì đã có hồ sơ hoặc thống kê nào về nguồn lực đó của Việt Nam hiện nay đang ở đâu hay không? Tôi nghĩ đó cũng là một thông tin về nhân lực để quy hoạch chính sách. 
bàn tròn thu hút nhân tài, nhân tài, du học sinh, người tài, người giỏi, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, Bộ trưởng Giáo dục, GS Ngô Bảo Châu, Nguyễn Anh Tuấn, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Trường ĐH Bách khoa Hà Nội, hiệu trưởng, thu hút nhân tài, chính sách thu
Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ. Ảnh: Lê Anh Dũng.
Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ: Thực ra cũng có nhưng chưa đủ, và chất lượng của cơ sở dữ liệu đó cũng chưa cao.
Khi triển khai chủ trương này, tôi cũng cho kiểm tra tất cả cơ sở dữ liệu. Cục Đào tạo nước ngoài và hợp tác quốc tế cũng như các cục, vụ cũng đều có thống kê cả.
Cơ sở dữ liệu là cần thống kê, tuy nhiên cách tiếp cận của tôi là phải đi từ thực tiễn. Bởi vì theo cơ chế tự chủ, các trường đại học, các học viện phải chủ động.
Chừng mực nào họ chủ động thì lúc ấy mới thắng lợi. Chứ nếu cứ treo trên mạng một danh sách ABC… thì chỉ nhìn cho đẹp thôi.
Bộ sẽ hỗ trợ, ví dụ danh sách các nhà khoa học các lĩnh vực. Nhưng theo tôi, chỉ dừng lại ở đó sẽ không thành công. Mà thành công phải từ những hiệu trưởng như anh Sơn và cả các nhà khoa học, các trưởng bộ môn, giảng viên của trường nữa.
GS Ngô Bảo Châu: Có lẽ ý của Bộ trưởng nêu lúc nãy cũng rất cần thiết, tạm gọi là ‘môi giới’.
‘Môi giới’ hiểu nghĩa nghiêm túc là phải có một số yêu cầu cấp thiết đối với xã hội Việt Nam, Nhà nước hay Chính phủ Việt Nam đưa ra.
Mỗi năm chúng ta đặt ra 5, 10 vấn đề cực kỳ cấp thiết cần phải đầu tư, và cơ quan đó có trách nhiệm tư vấn hoặc đấu thầu đề tài nghiên cứu cho cán bộ Việt Nam kết hợp với giáo sư nước ngoài, có thể là gốc Việt hay không.
Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ: Tôi muốn nói rõ thêm, thực ra trong bối cảnh hiện nay thì cũng nhiều nhà khoa học Việt Nam đang ở nước ngoài, lâu ngày cũng ít về quê, rồi điều kiện làm việc ở ta với ở nước ngoài có những sự khác biệt.
Phải có một nhóm các nhà khoa học đã từng sống và làm việc ở nước ngoài, am hiểu nước ngoài, đồng thời họ cũng đã từng thời gian làm việc ở Việt Nam.
Họ hiểu cả các bên, không phải chỉ văn hóa mà họ hiểu cả công việc để có thể kết nối họ lại với nhau, tạo thành một nhóm có cả Việt Nam lẫn nước ngoài.
Tất nhiên không phải cái gì có người nước ngoài vào cũng mới là quốc tế nhưng dù sao cũng có sự giao lưu về tư duy và cách nhìn thì nhóm ấy sẽ mạnh hơn.
Bây giờ cứ thuần tuý người Việt với nhau thì cũng rất là giỏi nhưng đâu đó nó cũng chưa hẳn tiếp cận được với các trào lưu.
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/khoa-hoc/320479/se-co-dich-vu-moi-gioi-nhan-tai.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang

20 câu châm ngôn sâu sắc càng đọc càng thấy thấm thía (Trên mạng Internet)

Hãy cùng đọc và suy ngẫm những câu thành ngữ thời hiện đại có ý nghĩa giáo dục rất sâu sắc:
1. Dạy con trẻ vạn lời hay, không bằng nửa ngày làm gương, làm mẫu
2. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi. Con cái thích vòi mà không biết trả
3. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han, bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng
4. Con trai chào trăm câu không bằng nàng dâu một lời thăm hỏi
5. Khôn đừng cãi người già, chớ có dại mà chửi nhau với trẻ
6. Gọi cha: ông khốt, gọi mẹ: bà bô. Ăn nói xô bồ thành ngừơi vô đạo
7. 
Rể quý bố vợ vì có nhà mặt phố. Con trai thương bố vì chức vì quyền
(Ảnh minh họa)
8. Gian nhà, hòn đất, mất cả anh em. Mái ấm bỗng nhiên trở thành mái nóng
9. Ngồi bên bia rượu hàng giờ, dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ
 
(Ảnh minh họa)
10. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay. Mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi
11. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ. Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào
12. Khoẻ mạnh mẹ ở với con, đau ốm gầy còm tuỳ nghi di tản
13. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi, nhưng quên ngày giổ Tổ
(Ảnh minh họa)
14. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không. Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện
15. Cha mẹ còn thơm thảo bát canh rau. Đừng để mai sau xây mồ to, mả đẹp
16. Ở đời bất thiện, là tại nhàn cư. Con cháu mới hư đừng cho là hỏng
17. Bạn bè tri kỷ, nói thẳng nói ngay. Con cháu chưa hay đừng chê đồ bỏ
18. Bảy mươi còn phải học bảy mốt. Mới nhảy vài bước chớ vội khoe tài
19. Tiếp thị vào nhà bẻm mép, cẩn thận cảnh giác, đôi dép không còn
20. Cầu thủ thế giới tên gọi chi chi, thoáng nhìn tivi đọc như cháo chảy, ông nội ngồi đấy thử hỏi tên gì?
Theo cachsong
Nguồn: Hội Người cao tuổi phường Tân Thành(TP Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên)
Bảo Nguyên sưu tầm

* Sưu tầm thì còn một số câu khác nữa nhưng chỉ đưa 20 câu kể trên xem như đủ.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Học giả Trung Quốc: TRUNG - VIỆT KHAI CHIẾN, VIỆT NAM TẤT THẮNG



Phùng Hoài Ngc- Trung Thun



Quang Trung Nguyễn Huệ đại thắng quân Thanh

Đất nước Trung Quốc rộng lớn và sự phân hóa tộc người khá mạnh. Sự phân biệt ranh giới giữa hai nhóm dân tộc Bắc và Nam vẫn ngấm ngầm còn rất sâu, không dễ xóa mờ. Người miền Nam Trung Quốc vẫn không quên rằng tổ tiên họ xuất phát từ khối Bách Việt phương Nam. Con sông Hoàng Hà phía bắc vẫn là ranh giới Hán tộc vượt sông lần mò xuống Trung nguyên, rồi vượt Trường Giang làm bá chủ thiên hạ (dấu vết còn đậm đến nỗi sông rạch ở miền Bắc gọi là “hà” thì sông rạch miền Nam cứ gọi là “giang”, hai vùng đều không chịu thống nhất danh từ). Vua Triệu Đà ngày xưa vốn là người Bách Việt nên không tuân lệnh nhà Hán sáp nhập nước Âu Lạc mới thôn tính vào Trung Quốc mà quyết để riêng một cõi với tên gọi Nam Việt…

Ở Việt Nam, nhà nghiên cứu Hà Văn Thùy lao tâm khổ tứ chứng minh tiếng Việt là cha đẻ tiếng Tàu, 12 con giáp Việt Nam đẻ ra 12 con giáp TQ. v.v… Tuy nhiên khuynh hướng chứng minh văn hóa Việt đẻ ra văn hóa Hán chỉ được coi là giả thuyết khoa học, ít người dám theo đuổi (có lẽ vì nhà nước cộng sản không đầu tư ngân sách, không khuyến khích. Lại nữa, tài liệu cổ sử của ta quá hiếm hoi với giả thuyết hầu hết tài liệu chữ Việt cổ đã bị phong kiến TQ thu gom về bên kia biên giới hoặc đốt xóa sạch). Giới học giả ở Trung Quốc cũng tỏ ra rất phân tán quan điểm khi bàn về nguồn cội dân tộc Bắc và Nam.

Một học giả ẩn danh ở Trung Quốc viết một bài nghiên cứu lịch sử theo kiểu nôm na truyền thống đăng trên trang mạng blog.boxun.com. Bài viết đáng chú ý với luận giải khá bất ngờ thú vị. Bài viết dựa trên quan điểm huyết thống chủng tộc sẽ quyết định thắng bại trong lịch sử đối đầu xưa và nay.

ĐẠI THANH PHỤC QUỐC: TRUNG- VIỆT KHAI CHIẾN, VIỆT NAM TẤT THẮNG

Trung -Việt khai chiến, Việt Nam tất thắng!
Trung -Phi khai chiến, Philippines tất thắng!
Trung -Ấn khai chiến, Ấn Độ tất thắng!
Trung -Nhật khai chiến, Nhật Bản tất thắng!

Tôi từng viết một bài blog nói, Trung- Mĩ khai chiến, Mĩ tất thua. Nguyên do chủ yếu là Cộng phỉ đã tẩy não triệt để người Trung Quốc (ý là đã gieo mối căm thù người Mỹ cho tất cả người TQ), còn những người Hoa theo phái tu Pháp luân công, Dân vận, Hong công và Đài Loan trong thời chiến dứt khoát sẽ đóng vai Trương Học Lương[1]* ủng hộ Cộng phỉ.

Song, nếu Trung Quốc và Việt Nam khai chiến, Việt Nam tất thắng.

Lí do rất đơn giản.

Thời Chiến tranh Giáp Ngọ [2]* quân Đại Thanh đại bại. Thủy quân của Đại Thanh là người Phúc Kiến, còn người miền Nam Nhật Bản và người miền Nam Trung Quốc bao gồm cả người Phúc Kiến đồng văn đồng tộc, thì chuyện người Phúc Kiến giúp người Nhật Bản chống lại Mãn Thanh là lẽ đương nhiên.

Khi Bát quốc liên quân [3]* xâm chiếm Bắc Kinh và Thiên Tân, người miền Bắc Trung Quốc cũng cống hiến sức lực cho Bát quốc liên quân, giúp Bát quốc liên quân đẩy tiểu xa, trèo tường thành, tấn công quân Thanh; nguyên do là vì người Trung Quốc có mối quan hệ huyết thống với người Nhật Bản trong Bát quốc liên quân, vì thế, họ dứt khoát sẽ giúp Bát quốc liên quân đánh quân Thanh.

Hàng trăm năm nay, toàn bộ tầng lớp thống trị Trung Hoa Dân quốc và nước CHND Trung Hoa đều là tộc người miền Nam, hoặc là những người có quan hệ huyết thống với tộc người miền Nam (chủ yếu là người Khách gia).

Tuy tộc người miền Nam bịa đặt giả làm Hán tộc và con cháu Viêm Hoàng (hoàng đế truyền thuyết) dùng đó để đánh lừa người Phương Tây và để tẩy não người Trung Quốc. Bản thân họ biết thừa đó là bịa đặt, chỉ có các chuyên gia Trung Quốc và kí giả Trung Quốc sống ở Phương Tây là tin vào điều này chắc như đinh đóng cột.

Tổ̉ tiên của tộc người miền Nam Trung Quốc chính là người Việt Nam, người Philippines… Vì thế, nếu Trung Quốc khai chiến với người Việt Nam, Philippines. Ấn Độ và Nhật Bản…, thì chính là đào mồ tổ tiên, con cháu đánh ông bà, không chỉ đã thua đứt về lí lẽ, thất bại về đạo nghĩa, mà về tâm trạng cũng chẳng thể yên.

Sau ngày hoàng đế Mãn Thanh thoái vị, Trung Quốc đã phát động nhiều cuộc chiến tranh trong lịch sử cận đại. Trung Quốc khai chiến với Việt Nam, Philippines. Ấn Độ.., Trung Quốc toàn thua, thua tới nỗi chẳng còn mảnh quần. Còn cuộc chiến với Nhật Bản là hoàn toàn dựa vào hơi Mĩ (đại chiến thế chiến II), nếu chỉ dựa vào thực lực thì người Trung Quốc không thể thắng được; nếu Mĩ không ném 1 quả bom nguyên tử, thì bây giờ Nhật Bản chắc hẳn vẫn là kẻ thống trị Đại Mãn Thanh đế quốc.

Ngoài ra, trong Đại chiến thế giới II, do người da trắng nước Anh có mối quan hệ huyết thống với người Đức, nên Hitler đã luôn không muốn khai chiến với người Anh và người Mĩ, mà luôn tìm cách tránh né chiến tranh. Thế nhưng vì Mĩ và Anh bị người Do Thái khống chế [4]* bắt phải xuống tay hạ sát người Đức, cho nên, nước Đức đã thua trắng.

Nam Hải đại chiến, Trung Quốc tất thua.

Nguồn:
大清复国:中越开战,越南必赢
http://blog.boxun.com/hero/201607/daqingfuguo/47_1.shtml
(Người dịch: Trung Thuần)
đăng ngày 20/7/2016




[1] * Trương Học Lương: tướng lĩnh cao cấp Quốc dân đảng, có cảm tình với Trung cộng, lại có người cha là một tướng lãnh bị Nhật sát hại. Trương bắt giam tổng thống Tưởng Giới Thạch để ép ông ta phải hợp tác Quốc- Cộng thành lập liên quân kháng Nhật. Sau đó Tưởng Giới Thạch bắt lại tướng Lương giam giữ hết đời ở đảo Hawaii.

[2] * Chiến tranh Nhật bản –Mãn Thanh (theo cách gọi ở Nhật Bản), hay Chiến tranh Giáp Ngọ (theo cách gọi cũ ở Trung Quốc) là một cuộc chiến tranh giữa Đại Thanh và Đế quốc Nhật Bản diễn ra từ 1 tháng 8 năm 1894 đến 17 tháng 4 năm 1895. Cuộc chiến tranh này đã trở thành biểu tượng về sự suy yếu của nhà Thanh và chứng tỏ sự thành công của quá trình hiện đại hóa do công cuộc Minh Trị duy tân mang lại. Kết quả chủ yếu của cuộc chiến này là một sự chuyển dịch sự chi phối khu vực châu Á từ Trung Quốc sang Nhật Bản và là một đòn chí mạng vào nhà Thanh và truyền thống cổ truyền Trung Quốc.

[3] *Bát quốc liên quân:  Tám nước đó gồm: Anh, Pháp, Mỹ, Đức, Ý, Nhật, Nga và đế quốc Áo-Hung vây đánh  Bắc Kinh và Thiên Tân thuộc Mãn Thanh, đánh bại cuộc tấn công của Nghĩa Hòa Đoàn.

[4] *Tác giả muốn nói người Do thái làm cố vấn cho Anh Mĩ tài giỏi đến nỗi điều khiển được họ trả thủ cho dân tộc mình. (Phùng Hoài Ngọc chú thích)

Phần nhận xét hiển thị trên trang