Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016

Mùa "đóng góp" hãi hùng ở Thanh Hoá:


Xông vào nhà tịch thu cả giường ngủ để ép dân nghèo nộp tiền
 
Đào Tuy- Tuấn Nam
Một Thế Giới
13/08/2016 06:20 
Chiếc giường của mẹ con chị Toàn từng bị cán bộ làng, xã cưỡng chế khuân đi.



Ở làng Thành Liên nhà chị Toàn nghèo rớt mùng tơi. Túng bấn, không xoay nổi tiền đóng góp, gia đình chị Toàn đã bị cán bộ làng, xã tịch thu mất chiếc giường.

Phản xạ của những người… bé họng

Dù nỗi lo cơm ăn, áo mặc vẫn hiển hiện ngay cả trong giấc ngủ chập chờn nhưng cứ đến mùa đóng góp, nhiều gia đình ở những địa phương chúng tôi thực tế vẫn cố xoay để đủ để đóng quỹ, phí cho thôn, xã.

Họ bảo, đến giờ, việc đóng góp như một phản xạ tự nhiên, như một trách nhiệm không thể nào rũ bỏ.

Đương nhiên, để những người dân thấp cổ bé họng có được "thói quen" này, chính quyền sở tại đã dùng đủ mọi chiêu thức để ép dân đóng cho kỳ được. Ban đầu là vận động, sau thì dọa nạt, bắt chẹt, thậm chí còn… tịch thu cả tài sản.

Ở làng Thành Liên (xã Trường Sơn, Nông Cống, Thanh Hóa), chính quyền làng, xã cũng áp dụng chiêu thức chỉ thấy trong thời phong kiến này.

Và, đến giờ, hình ảnh cả đám công bộc túm vào tháo dỡ rồi mang đi chiếc giường cũ kỹ, tài sản đáng giá duy nhất của một hộ nghèo vẫn còn ám ảnh những người dân trong làng.

Chính vì nỗi sợ hãi ấy mà làng xã muốn thu khoản đóng góp gì, bao nhiêu tiền, người dân đều răm rắp… vâng lời.

Mùa đóng góp hãi hùng ở Thanh Hoá: Xông vào nhà tịch thu cả giường ngủ để ép dân nghèo nộp tiền - Ảnh 1.
Làm ruộng chỉ đủ tiền đóng góp cho làng, xã, chị Toàn phải làm thêm nghề phụ 
để có tiền trang trải cuộc sống.

Nhà chị Nguyễn Thị Toàn nằm ở giữa làng Thành Liên, cách nhà trưởng làng Nguyễn Sỹ Thành không xa. Khi chúng tôi đến, dù đã quá trưa nhưng chị Toàn cùng hai con mới bắt đầu dùng bữa.

Sai con gái cất vội mâm cơm chỉ có bát canh và con cá bé xíu, chị Toàn bảo, nhà chị ngày nào ngày nào cũng ăn bữa trưa khi trời đã về chiều. "Tôi phải xuống mãi Tĩnh Gia bán nón nên ngày nào cũng về muộn", chị Toàn thật thà.

Chị Toàn có nghề làm nón lá. Khi nông nhàn, làm được đến đâu là chị tự tay đi bán. "Mình tự bán thì còn kiếm được đồng vào đồng ra chứ giao cho người ta thì chẳng được bao nhiêu", chị Toàn chia sẻ.

Như nhiều gia đình ở làng, nhà chị Toàn cũng chẳng có mấy vật dụng đáng giá. Nhà có một chiếc quạt cây lọc cọc, khách đến đông nên chẳng biết xoay chiều nào để đuổi đi cái nóng.
"Chồng tôi mất được hơn 3 năm rồi, mình tôi nuôi hai đứa nhỏ ăn học cũng cực lắm các anh ạ!",chị Toàn tâm sự.

Tuy đổ mồ hôi sôi nước mắt để lo cái ăn cái mặc cho các con nhưng vài năm nay nhưng các khoản đóng góp cho làng, xã chị Toàn đều cố gắng xoay cho đủ và nếu cạn sức khất lại thì cũng chỉ là phần nhỏ trên tổng các khoản thu.

Sở dĩ chỉ Toàn luôn tự giác hoàn thành trách nhiệm đóng góp của gia đình là bởi chỉ cách đây vài mùa đóng góp, gia đình chị đã phải trải qua một sự việc mà nói ra người ở nơi khác chẳng bao giờ tin là có thật.

Chuyện chỉ thấy ở thời… phong kiến

"Cả đời này tôi cũng chẳng thể nào quên được cái buổi chiều kinh hoàng ấy", chị Toàn chia sẻ.

"Ấy là buổi chiều giữa tháng 10 năm 2010, làng, xã tiến hành thu đợt đóng góp thứ hai trong năm", chị Toàn nhớ lại.

Mùa đóng góp hãi hùng ở Thanh Hoá: Xông vào nhà tịch thu cả giường ngủ để ép dân nghèo nộp tiền - Ảnh 2.
Nét mặt thất thần, chị Toàn kể lại chuyện kinh hãi mà gia đình mình từng hứng chịu.

Vụ ấy, gia đình chị phải đóng tất cả các khoản là 800 nghìn đồng. Chừng ấy tiền với gia đình chị khi đó quá lớn. Thêm nữa, đứa con gái đầu cũng vừa vào năm học mới, dành dụm được bao nhiêu thì chị cũng đã dồn hết cho việc đèn sách của con.

Nhà sạch bách tiền, chị Toàn tính bán nốt chỗ thóc còn lại để đóng cho làng nhưng chồng chị, anh Đậu Văn Tám không nghe. Anh bảo, bán hết thóc thì hai vợ chồng và các con không còn gì để bỏ vào mồm.

"Bao nhiêu vụ mình đều hoàn thành rồi, vụ này chậm một tí chắc họ cũng cảm thông thôi", anh Tám đã nói với vợ mình như vậy.

Nghe chồng nói vậy nhưng chị Toàn vẫn thấy chưa yên. Ở làng chị biết, cái gì người ta có thể sẻ chia chứ tiền đóng góp thì… hơi bị khó!

Chính bởi nỗi hoang mang ấy mà đã có lần nhân lúc chồng vắng nhà, chị Toàn đã chực xúc thóc đem bán để lấy tiền đóng góp. Tuy nhiên, thóc chưa kịp qua cửa thì anh Tám về. Hai vợ chồng giằng co, đánh nhau chí chóe.

Theo chính lời của trưởng làng Thành Liên, ông Nguyễn Sỹ Thành, lần ấy, giận vợ, anh Tám đã hất cả thúng thóc xuống giếng.

Không thể vay mượn được ở đâu, chồng lại không cho vét nốt chỗ thóc trong nhà đem bán, chị Toàn đành buông xuôi. "Tôi không biết làm sao cả, chỉ mong các bác ấy thương cho", chị Toàn nhớ lại.

Và rồi, niềm hi vọng nhỏ nhoi của người đàn bà có khuôn mặt khắc khổ ấy đã vỡ tan như bong bóng xà phòng. Hết hạn đóng góp mà chưa thấy vợ chồng chị Toàn đem tiền ra nộp, cán bộ xã, làng đã kéo nhau tìm đến tận nhà.

"Họ đến đông lắm, cả trưởng làng, phó làng cùng các cán bộ ở làng. Có cả các anh công an xã nữa", chị Toàn kể lại.

Thấy đoàn cán bộ ai nấy mặt lạnh như băng bất ngờ xuất hiện ở nhà bình, chị Toàn run như cầy sấy.

"Hai vợ chồng tôi đã khóc lóc van xin mong họ thư thư cho ít bữa nhưng không được", chị Toàn kể lại với ánh mắt thất thần như thể mọi việc vừa diễn ra mới ngày hôm qua.

Ngày ấy, nhà chị Toàn chẳng có gì. Ngôi nhà cấp bốn xây đã lâu nhưng vẫn để gạch thô, chưa có tiền vào cát. "Đến đôi cánh cửa vợ chồng tôi cũng còn chả có tiền lắp nữa là", chị Toàn sụt sùi nói.

Hết động viên rồi dọa nạt mà vẫn thấy đôi vợ chồng "cứng đầu" chẳng chịu… xùy tiền, đoàn công tác đã quyết định "xuống tay".

Mấy người chạy bổ vào nhà xục xạo, tuy nhiên, chẳng có vật dụng gì đáng tịch thu.

"Không tìm được cái gì đáng giá, mấy người ấy chực quay ra thì ông trưởng thôn lại lao vào. Ông ấy tháo chiếc giường mà vợ chồng cùng hai con của tôi đang nằm", chị Toàn nói giọng như chực khóc.

Chiếc giường ấy, theo lời chị Toàn là tài sản duy nhất mà vợ chồng chị sắm khi nên duyên chồng vợ.

"Thấy trưởng làng vào tháo giường, mấy anh đội mạnh (công an viên- PV) cũng lao vào. Tất cả xúm vào tháo tung chiếc giường nhà tôi ra rồi bó lại khiêng ra nhà văn hóa của làng. 

Khi ấy tôi chỉ biết khóc nhưng van xin thế nào họ cũng chẳng động lòng", chị Toàn nhớ lại.

Cuối năm, trời trở lạnh. Không còn giường nằm, đêm ấy, vợ chồng con cái chị Toàn ôm nhau co quắp nằm dưới đất.

Mùa đóng góp hãi hùng ở Thanh Hoá: Xông vào nhà tịch thu cả giường ngủ để ép dân nghèo nộp tiền - Ảnh 3.
Sau một thời gian "lưu lạc" ở nhà văn hóa của làng, chiếc giường lại trở về với mẹ con chị Toàn.

Nhà chưa có cửa, gió lùa đến tím thịt tím da. Thương nhất là đứa con thứ hai, khi ấy cháu mới vừa 5 tuổi. Trời lạnh, cháu cứ ngu ngơ hỏi, giường nhà mình đâu, sao không nằm trên giường mà lại nằm dưới đất.

Anh Tám, chồng chị Toàn hay rượu. Từ bữa bị "phi đội mạnh" tịch thu mất chiếc giường, phẫn chí, anh uống nhiều hơn. Cứ say là anh buông lời chửi đổng.

Thương các con nằm đất rét mướt, giận cán bộ làng, xã vô tình, hơn tháng sau, nhờ mấy người mách nước, chị Toàn lên huyện để phản ánh chuyện khó tin nhưng có thật xảy đến với gia đình mình.

Một tuần sau ngày chị lên huyện, trưởng làng đã đến thông báo với gia đình chị là lên xã để nhận lại chiếc giường. Tuy nhiên lúc này được thể anh Tám đã làm căng.

"Giường nhà tôi có chân nhưng nó không biết đi. Các ông bê đi thì các ông phải bê về trả", anh Tám quả quyết.

Thấy thái độ của anh Tám vậy, biết là có thuyết phục cũng chẳng ăn thua, trưởng làng đành lủi thủi ra về.

Ít ngày sau, khi tết đã cận kề, trưởng làng lại đến vận động gia đình chị Toàn ra nhận lại chiếc giường. Lần này trưởng làng bảo, vợ chồng chị cứ ra, đích thân trưởng làng sẽ phụ giúp chuyển về.

Nghĩ nếu cứ để người ta vứt lay lắt ở nhà văn hóa thì chiếc giường hỏng mất, lại thêm việc năm hết tết đến không thể để nhà trống hoác trống huơ, chị Toàn đã động viên chồng nghe lời trưởng làng đi nhận lại.

Chiếc giường ấy bây giờ chị Toàn vẫn kê ở góc nhà và được sơn lại màu cánh gián bóng bẩy. Chiếc giường ấy vẫn là tài sản đáng kể nhất trong nhà.

Cán bộ tịch thu giường là do dân… tự nguyện!

Sau mấy chục ngày "lưu lạc", chiếc giường cưới của vợ chồng chị Toàn lại tìm về với chủ. Tuy nhiên, hạnh phúc của chị thì đã không còn vẹn nguyên bởi vợ chồng âm dương cách biệt.

Sau chuyện kinh hãi trên, bởi thấy ở quê không ngóc đầu lên được, năm 2012, anh Tám quyết tâm vào Nam làm thuê những mong kiếm chút tiền để vợ con được mở mày mở mặt.

Anh Tám muốn vào Bình Dương để làm thuê cho người ta. Thế nhưng, đến Bình Định thì hành trình tìm kiếm vận may của anh vụt tắt. Bỏ lại vợ con, anh Tám lìa đời sau cơn đau lạ.

Mất chồng, gánh nặng gia đình buộc lên vai chị Toàn. Biết mình phận mẹ góa con côi, chị Toàn chỉ biết cun cút làm ăn, chăm lo cho hai đứa nhỏ và đến vụ thì gắng sức hoàn thành bổn phận đóng góp của mình.

"Vụ vừa rồi, ba mẹ con tôi phải đóng hơn 2 triệu đồng. Làng, xã thu là tôi bán lúa đóng ngay, không chậm đâu", chị Toàn nói.

Chị Toàn bảo, nhà chị có 2 sào ruộng. Mỗi vụ thu về chừng 5 tạ lúa. Nếu tính theo thời giá bây giờ (thóc 6000 đồng/kg) thì có bán sạch sẽ thóc cũng chỉ được 3 triệu đồng.

"Đóng cho làng xã hơn 2 triệu rồi, số còn lại mua giống má, phân gio còn chẳng đủ", nhẩm tính xong chị Toàn ngồi thừ mặt chán nản.

Mùa đóng góp hãi hùng ở Thanh Hoá: Xông vào nhà tịch thu cả giường ngủ để ép dân nghèo nộp tiền - Ảnh 4.
Trưởng làng Thành Liên, ông Nguyễn Sỹ Thành bảo, cán bộ đến thu chiếc giường 
là do chị Toàn... tự nguyện!

Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Sỹ Thành có chuyện cán bộ làng, xã đến cưỡng chế chiếc giường của gia đình chị Toàn nhằm gây sức ép để gia đình chị Toàn nộp tiền đóng góp.

Tuy nhiên, ông Thành bảo, việc cưỡng chế chiếc giường ấy là do chị Toàn… tự nguyện! Theo ông Thành, vụ ấy bởi muốn đóng nhưng anh Tám không cho nên chị Toàn đã đề xuất với cán bộ làng thu chiếc giường trên để… răn đe chồng!

(Còn nữa)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bùi Việt Thắng: ĐI HÀ TĨNH, THÂM NHẬP FORMOSA


Bên trong Khu Formosa. Ảnh: Trường Nhân.


THU HOẠCH TỪ HÀ TĨNH 

Bùi Việt Thắng
TranNhuong
10 tháng 8 năm 2016

Trực chỉ Hà Tĩnh

Tại Hội nghị Lý luận phê bình văn học lần thứ IV do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tại Tam Đảo (Vĩnh Phúc) tháng 6 - 2016, nhà văn Hoàng Quốc Hải, tác giả 6.000 trang tiểu thuyết lịch sử về các triều Lý, Trần đã đặt câu hỏi đầy tính chất gây men cảm xúc tích cực “hướng về đâu văn học?” làm cả khán phòng của Hội đồng văn xuôi xao động và kích thích tranh luận. Cũng chính nhà văn trưởng lão bước vào tuổi tám mươi này, ngay trong những ngày hội nghị, đã trực tiếp đặt vấn đề với nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Hội NVVN - về việc cần thiết cử các nhà văn đi vào “tuyến lửa” khu Bốn, cụ thể là vào Hà Tĩnh, mảnh đất khởi sự thảm họa môi trường bởi Formosa gây nên. 

Ngay lập tức vị Chủ tịch Hội NVVN đồng ý về ý tưởng, về phương hướng và động viên các nhà văn tham gia chuyến đi thực tế bổ ích cho sáng tác này. Cũng đúng thôi, từ tháng 5 đến tháng 7 năm 2016, Hội NVVN đã cử các đoàn công tác đến các địa phương phía Bắc xa xôi như Lai Châu, Lạng Sơn, Hà Giang. Thì không có lí do gì không cử một đoàn có mặt kịp thời ở một vùng đất đang nóng lên từng ngày, từng giờ. M. Gorki đã nói, đại ý, nhà văn chính là “cơ quan” nhạy cảm nhất (là tai/là mắt) của xã hội. Về Hà Tĩnh thời điểm này có muộn không? Không bao giờ là muộn, và thậm chí muộn vẫn hơn không, như cổ nhân nói. Về Hà Tĩnh lúc này không phải là một cuộc ngao du, thăm quan như thường thấy, mà là về với đời sống của nhân dân cần lao và vĩ đại đang trải qua “lửa đỏ và nước lạnh”.

Đoàn nhà văn Việt Nam về Hà Tĩnh thực tế có trưởng lão Hoàng Quốc Hải (được anh em phong là “kiến trúc sư” của đoàn). Năm nay ông đã 79 xuân nhưng còn tinh anh, nhanh nhẹn, người trai trẻ coi chừng thua. Trong balô của ông khá đầy đủ cho một chuyến đi xa vào nơi khó khăn (thuốc Tây thông dụng, lương khô, nước uống, sâm nhung,…). Tất cả do phu nhân - nhà thơ Nguyễn Thị Hồng - sắm sanh, chuẩn bị từ mấy hôm trước. Bảy mươi sáu cái xuân xanh là nhà văn Trần Nhương (chủ trang web trannhuong.com, có đến 25 triệu lượt người truy cập tính đến nay). Đồ nghề đầy đủ (máy tính, máy ảnh chuyên dụng, điện thoại di động đời mới). U80 mà trông khỏe, hoạt, lại hơi có vẻ “ngầu” như cánh trẻ vẫn nói. Văn Chinh (Thư ký Tòa soạn Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm, Hội NVVN), thế hệ U70. Tóc bạc, râu bạc nhưng da đỏ au. Quần bò, áo phông trông rất “trai lơ”. Bùi Việt Thắng là dân phê bình văn chương. Tưởng chỉ ru rú trong thư phòng. Ai ngờ độ này cũng xông xáo, muốn trải nghiệm để viết cho đỡ “ngô nghê”. Xe đi qua Vinh (Nghệ An) đón thêm nữ sỹ Đàm Quỳnh Ngọc (hiện là Chi Hội trưởng nhà văn Việt Nam tại Nghệ An). “Quá giang” cùng đoàn nhà văn Việt Nam về Hà Tĩnh là Kiều Mai Sơn - phóng viên báo Nông nghiệp Việt Nam. Trẻ người nhưng không non dạ. Là người có kiến văn sâu rộng. Vừa làm báo vừa làm văn (một “tay” khảo cứu có triển vọng!). 
 
Nhà văn Trần Nhương, 76 tuổi đang tác nghiệp.

Đoàn nhà văn xuất phát từ Hà Nội lúc 8h30p, đến Hà Tĩnh lúc 17 h ngày 18-7-2016. Cập bến khách sạn 3 sao Ngân Hà giữa trung tâm thành phố Hà Tĩnh, đã thấy nhà văn Đức Ban (Chi Hội trưởng nhà văn Việt Nam tại Hà Tĩnh) đón ngay tại sảnh. Nghỉ ngơi, tắm rửa nhanh để 19h giao lưu. Người sở tại có thêm nhà thơ Bùi Quang Thanh, thêm hai cây bút nữ trẻ có triển vọng Trần Quỳnh Nga (văn xuôi) và Trần Thị Ngọc Mai (thơ). Nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú (Tổng Biên tập Tạp chí Hồng Lĩnh) có việc đột xuất, hẹn sáng hôm sau sẽ có mặt tháp tùng đoàn đi Vũng Áng, thâm nhập Formosa. Vừa giao lưu vừa bàn công chuyện cho những ngày ở Hà Tĩnh (dự kiến 2 ngày). Kết thúc ngày đầu tiên về nơi gió Lào cát trắng của đoàn nhà văn. Đêm đầu tiên ở Hà Tĩnh mọi người ngủ ngon sau một ngày hành trình xa ngái, nắng gió.

Những sắc màu

Những ngày thâm nhập thực tế ở Hà Tĩnh tôi thường bị ám ảnh bởi ba màu Đỏ, Xám và Xanh. Sẽ có người căn vặn về ba màu này mà tôi trình ra trong bài viết không biết xếp vào thể loại gì của mình. Đỏ thường được gắn với lửa (xe cứu hỏa thường sơn màu đỏ), với sức nóng mặt trời, với máu. Đỏ cũng đồng nghĩa với báo động (“bùn đỏ” chẳng hạn). Cũng là hiếm hoi khi thi sỹ Nguyễn Mỹ xúc cảm tràn trề mà viết bài thơ Cuộc chia ly màu đỏ khiến nhiều thế hệ nhập tâm. Chỉ với thi sỹ Nguyễn Mỹ thì mới có một “cuộc chia ly màu đỏ” mà thôi. Nhưng khi về Hà Tĩnh, mỗi lần nghĩ đến, hay nhìn thấy màu đỏ là tôi lại có cái ấn tượng, cái cảm giác về độ nóng. Độ nóng của mặt trời thiêu đốt dải đất hẹp nhất cả nước vào mùa hè. Lại thêm gió Lào. Là dân gốc Hà Tĩnh, xa quê hơn 60 năm, nhưng mỗi lần trở về đúng dịp tháng 6, 7 hàng năm thì chính tôi lại cũng có cái cảm giác bị nung chảy ra, đừng nói người xứ Bắc vào đây công tác hay nghỉ ngơi khi biển chưa chết như bây giờ (trẻ con vùng này hát chế “biển ngày xưa chưa chết như bây giờ”). Nhưng cái nóng của đất trời dù có khốc liệt thì cũng chỉ vài ba tháng hè mà thôi. Có một cái nóng khác, không đo được bằng nhiệt kế, nhưng sức nung, sức hủy của nó thì khủng khiếp hơn nhiều. Anh bạn đồng hương Hà Tĩnh của tôi, năm nay ngót sáu mươi, thừa nhận về cái gọi là “hậu quả của phát triển nóng”. Formosa (dân ở đây gọi chệch đi là “thằng Phò”) là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây nên thảm họa cá chết/biển chết ở 4 tỉnh miền Trung. Thật ra thì không chỉ riêng Hà Tĩnh mới lãnh đủ hậu quả của phát triển nóng. Phát triển nóng là phát triển thiếu bền vững. Phát triển nóng là phát triển chỉ chăm chăm tính đến lợi nhuận kinh tế mà quên đi môi trường sống. Phát triển nóng là phát triển theo lối “tư bản hoang dã”, cuối cùng hủy diệt sự sống, hủy diệt văn hóa và văn minh, văn hiến. Thử tưởng tượng 70 năm tới, không riêng gì Hà Tĩnh, mà cả một dải đất miền Trung, đặc biệt là mặt biển của 4 tỉnh (từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên - Huế) sẽ là biển chết. Và nữa, nếu 1.000 tấn rác thải khô của “thằng Phò” vừa lộ diện không được xử lý theo đúng quy trình thì sẽ tiếp tục tạo ra những vùng đất chết mới. Trên bờ, dưới nước đều chết vì phát triển nóng. Viết đến đây tôi chợt nhớ tới một tác phẩm Kẻ ám sát cánh đồng của nhà văn Nguyễn Quang Thiều xuất bản cách đây đã lâu. Bây giờ ở miền Trung nói chung, Hà Tĩnh nói riêng, thì không chỉ có “ám sát” (là bắn, đâm lén) mà là tàn sát, hủy diệt (công khai, lộ liễu, ngang ngược, dã man như bọn khủng bố).

Mỗi lần tham gia giao thông, dù ở đâu, thì đèn đỏ vẫn là ký hiệu cảnh báo “stop”. Dừng lại, nếu vượt là nguy hiểm chết người. Nhưng trong thực tế thì có không ít người vẫn cố tình vượt đèn đỏ. Liên hệ với Formosa, thì thấy có những người liều lĩnh vượt đèn đỏ, đem lại hậu họa cho không chỉ một người khác, mà cả đồng loại triệu người. Vì kém cỏi hay vì lòng tham? Đúng như cổ nhân nói “tham đĩa bỏ mâm”. Nóng trong nhân tâm vì “thằng Phò” (Formosa) còn chĩnh chệ (“ghế trên ngồi tót sỗ sàng”), tọa lạc ở mảnh đất này đến 70 năm. Chao ôi, bảy mươi năm là cả một đời người sống lâu (“nhân sinh thất thập cổ lai hy”). Nghĩ vậy làm sao mà không thấy “nóng trong người” như cái quảng cáo trên tivi. Nóng từ người này sang người khác, nóng từ vùng này sang vùng khác, không chừa ai, không chừa nơi nào. Sáng 19-7, được sự giúp đỡ của Ủy ban Nhân dân Tỉnh Hà Tĩnh, đoàn nhà văn Việt Nam có điều kiện thâm nhập sâu vào “hang ổ” của Formosa. Vì nhiều lý do, đoàn cũng chỉ được phép ngồi trên xe, không quay phim chụp ảnh, đi theo sự hướng dẫn của một nhân viên đối ngoại Formosa. Đồng hồ chỉ tất cả 16km ghi nhận hành trình của đoàn nhà văn đi và nhìn cái công trình đại công nghiệp “khủng”. Formosa chiếm giữ hơn 3.000 ha cả trên cạn (hơn 2.000) và cả trên mặt biển (hơn 1.000), là một không gian màu xám xịt với những kho bãi khổng lồ, những ống khói cao chất ngất của khu luyện, cán thép; những băng chuyền dằng dặc như vòi bạch tuộc, hàng chục km đường rải nhựa hắt lên tuyền một màu đen nóng sực, nhức mắt. Tôi cứ hình dung cái khối màu đen - xám khổng lồ này như bóng một con “khủng long sắt thép” thời hiện đại, ngoác cái miệng đầy nanh, ăn tươi nuốt sống không từ thứ gì. Và miệng nó nhuốm đầy máu. Đoàn nhà văn đã đi thăm một khu tái định cư ở Kỳ Anh, đến một làng chài cheo leo ở Vũng Áng, đến Bến Cá ở Thiên Cầm, vào một xóm ngư dân ở Cẩm Nhượng để tìm hiểu đời sống thực của nhân dân sau thảm họa Formosa. Một phụ nữ, chủ nhân một ngôi nhà sát biển ở xã Cẩm Nhượng, kinh doanh hải sản cho biết mọi năm doanh thu của gia đình thường dao động từ 5 đến 7 tỷ đồng. Vậy mà năm nay cho đến tháng 7 mới chỉ được khoảng 200 triệu. Chị bức xúc như là đay nghiến “Tất cả chỉ tại thằng Fo” (chúng tôi hiểu là chị nói về Formosa).

Nhưng phải nói đến màu Xanh. Tham gia giao thông, đến ngã ba, ngã tư, ngã năm, nếu nhìn thấy đèn Xanh là tín hiệu an toàn. Đi được. Không nguy hiểm. Màu Xanh bao trùm hơn là màu của cây cối, màu của mảnh trời thu trong vắt như trong thơ Nguyễn Khuyến (“Trời thu xanh ngắt mấy tầng mây”). Biển Thiên Cầm dạo nọ tôi đến cách đây mấy năm xanh ngăn ngắt. Người Pháp coi đây là bãi biển đẹp nhất Trung Bộ!? Dòng sông Lam đi vào thơ ca, nhạc, họa cũng đậm đà màu xanh quê hương xứ sở. Màu Xanh của bờ xôi ruộng mật một vùng Đức Thọ trù phú, địa linh nhân kiệt, nơi “chôn nhau cắt rốn” của tôi và những người đồng hương thân yêu. Gần đây xem tivi thấy nước Nhật đang độ phát triển bền vững, họ gọi là “phát triển Xanh”. Phát triển Xanh là phát triển bền vững. Phát triển Xanh là phát triển tính đến không gian sống toàn diện của con người như là trung tâm vũ trụ. Trên các chuyến xe khách đường dài chạy khắp các nẻo đường đất nước bây giờ, có câu khẩu hiệu chữ rất to dán ở kính trước xe và hai bên thành xe “Tính mạng Con Người là vốn quý nhất”. Màu Xanh là màu của Hòa Bình, Sự Sống. Màu của phát triển trong văn hóa - văn minh - văn hiến. Vậy mà Thiên Cầm nước biển vẫn xanh như bao đời, nhưng hầu như không có ai xuống tắm (có rải rác, đếm được đầu trên ngón tay vào chiều 19-7, khi đoàn nhà văn quyết định ở lại đây, để “trăm lần nghe không bằng một lần thấy, trăm lần thấy không bằng một lần sờ”). Không gì bằng trực quan sinh động (từ đó rồi mới tiến lên tư duy trừu tượng). Nhà văn sẽ viết thế nào nếu không trải nghiệm. Nhà văn có là người bạn đường của nhân dân nếu chỉ ru rú chốn thư phòng rồi tha hồ bịa đặt và hư cấu vô lối và tùy tiện?! Bài học thu hoạch được từ Hà Tĩnh lần này, với các nhà văn là vô giá. Có người ở Hà Nội, vào facebook mà tỏ ý ghen tỵ với đoàn chúng tôi. Tôi trả lời “Thế vì sao anh/chị không đi vào đây như chúng tôi?!”. Câu hát “Trời mô xanh bằng trời Can Lộc/Nước mô xanh bằng dòng nước sông La” (trong ca khúc Người con gái Sông La của nhạc sỹ Doãn Nho), cứ văng vẳng bên tôi, cứ váng vất bao nhiêu tâm sự đôi khi rất khó diễn tả. Vốn làm nghề dạy học, đôi khi hứng lên viết phê bình văn chương, đợt này về quê tự nhiên cảm xúc dâng trào, muốn sáng tác! Chả biết có thành ra cái gì. Nhưng mà như cổ nhân nói “không thành công cũng thành nhân”. Đành lòng vậy. Cầm lòng vậy. Có một nhà văn trẻ từ Hà Nội nhắn tin cho tôi, hỏi cảm xúc như thế nào khi ở Hà Tĩnh, khi vào trong lòng “thằng Phò” (Formosa)? Tôi trả lời “Vào đây bỗng thấy những trang viết của chúng ta vừa qua là còn rất hời hợt, rất nông nổi, rất nông cạn và rất ốm yếu trước nỗi đau của nhân dân cần lao và vĩ đại, trước cuộc đời vốn chất đầy “những điều trông thấy mà đau đớn lòng”. Nói thế có quá cảm thán?!

Căn tính người Xứ Nghệ

Trên xe khi đoàn nhà văn Việt Nam vào đến Hoàng Mai, địa đầu tỉnh Nghệ An, có người cao hứng ngâm “Đường vô Xứ Nghệ quanh quanh/Non xanh nước biếc như tranh họa đồ/Ai vô Xứ Nghệ thì vô”. Tôi liền alô cho nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Hùng Vỹ, hỏi xuất xứ những câu ca này, được biết đó là dân ca cổ Xứ Nghệ. Mà chỉ có ba câu mới lạ? Nó nguyên bản thế, ông Nguyễn Hùng Vỹ trả lời dứt khoát. Trên đường đi, mỗi nhà văn có cách hình dung riêng về tâm tính (tôi thì gọi là căn tính) người Xứ Nghệ (bao hàm cư dân sống trong vùng địa - văn hóa Xứ Nghệ, gồm cả Hà Tĩnh và Nghệ An). Tôi có chia sẻ với lão tướng Trần Nhương về các giai thoại “dân mang tơi”, “dân cá gỗ” - lối ví von xưa chỉ cái chịu thương, chịu khó, căn cơ bền bỉ của những người dân sinh ra ở một vùng đất chỉ có nhiều gió Lào và cát trắng (như nhan đề một tập thơ Gió Lào, cát trắng của nữ sỹ Xuân Quỳnh). Thiên nhiên khắc nghiệt là thế nên con người sinh ra ở đây ai cũng cần cù, nhẫn nại. Ai cũng cầu thị, tiến thủ học hành. Ai cũng biết “lá lành đùm lá rách”, “chị ngã em nâng”. Nói thế không có nghĩa là trên tinh thần cục bộ “địa phương chủ nghĩa”. Cái căn tính ấy phổ quát ở dân tộc Việt, nhưng đặc trưng nhất là người Xứ Nghệ.

Hôm nay, các nhà văn lại tri nhận sâu sắc thêm phẩm chất trầm tĩnh, tự tại của người dân Xứ Nghệ nói chung, Hà Tĩnh nói riêng. Công sở vẫn nhộn nhịp như thường. Khách đến, khách đi vẫn nườm nượp. Hôm (20-7) từ biển Thiên Cầm trở về thành phố Hà Tĩnh, chúng tôi chủ quan không đặt phòng trước tại khách sạn ba sao Ngân Hà, xuýt nữa thì phải di chuyển tới địa điểm mới. Cuối cùng rồi cũng hanh thông. Ở lại Ngân Hà đêm cuối trong trạng thái yên tĩnh cả đoàn. Trong cuộc giao lưu với các nhà văn Hà Tĩnh, mọi người vẫn bàn luận sôi nổi về Giải thưởng Nhà nước về VHNT sẽ được trao cho một nhà văn sở tại - Đức Ban (tên thật Phạm Đức Ban, nguyên Giám đốc Sở VH-TT Hà Tĩnh). Ông cười hiền lành mà phân bua rằng “Chưa chính thức. Hãy đợi đấy!”. Ô hay, cứ tưởng ở mảnh đất đang rất “nóng” này thì chuyện văn chương nghệ thuật chỉ là thứ “xa xỉ”. Nhưng không! Văn chương phải chăng là ánh phản tâm hồn và cốt cách con người? Phải chăng trong đau khổ ta vịn câu thơ đứng dậy, như một thi sỹ nào đó đã viết, mà tôi quên tên. Chiều 20-7, trước hôm trở ra Hà Nội, nhà thơ Bùi Quang Thanh dẫn đoàn đi thăm Hồ Kẻ Gỗ. Cái địa danh này gắn với một bài hát nổi tiếng về Hà Tĩnh. Rất tiếc hôm ấy mực nước thấp nên không đi thuyền trên mặt hồ được. Thì ngồi ở trên bờ ngắm thỏa thích. Thì sau đó ăn cơm với các món cá nước ngọt. Rồi trở về thành phố lúc đã chớm khuya. Coi như một cú “pich-nich”. Tôi và các nhà văn trong đoàn có cái cảm giác lúc ở Hà Tĩnh, nơi đây “sự sống chẳng bao giờ chán nản” với những con người giản dị, trầm tĩnh, tự tại trên mảnh đất này. “Lây” được cái tâm thế ấy, bình sinh ấy không phải lúc nào, ở đâu cũng dễ mà có được. Thu hoạch từ Hà Tĩnh, như nhan đề bài viết, chính là thế.

Hà Tĩnh có một “đặc sản” là Thơ. Đây là mảnh đất của thi ca từ Nguyễn Du, Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Huy Tự, xa xưa . Gần hơn là các tao nhân mặc khách, “bầu rượu túi thơ” như Huy Cận, Xuân Diệu. Hội Nhà văn Việt Nam hiện nay có hơn 1.000 hội viên, Hà Tĩnh có gần 80, chiếm tỷ lệ 1/15. Sách Các nhà văn Việt Nam hiện đại tỉnh Hà Tĩnh (xuất bản năm 2011) giới thiệu 76 nhà văn. Trong đó có 22 nhà thơ. Nhiều nhà thơ đang sống và làm thơ ở khắp mọi miền đất nước như Duy Thảo, Đinh Phạm Thái, Lê Huy Quang, Ngô Thế Oanh, Lê Quốc Hán, Lê Thành Nghị, Mai Hồng Niên, Phan Cung Việt, Bùi Quang Thanh, Nghiêm Huyễn Vũ, Nguyễn Sỹ Đại, Nguyễn Ngọc Phú, Thuận Vy, Phan Trung Hiếu, Trần Kim Hoa, Tùng Bách, Nguyễn Huy Hoàng… Họ là hội viên Hội NVVN, đã đành. Bám trụ ở đất Hà Tĩnh thấy có Duy Thảo, Bùi Quang Thanh, Phan Trung Hiếu, Nguyễn Ngọc Phú…Cũng trong chuyến đi này đoàn nhà văn của Hội NVVN được dịp tiếp xúc với những thi nhân Hà Tĩnh trong nghĩa rộng của từ này - đó là Nguyễn Ngọc Vượng (hiện là phóng viên thường trú Báo Lao động & Xã hội tại Hà Tĩnh) và Nguyễn Minh Đức (công tác tại Cảng vụ hàng hải Vũng Áng). Nguyễn Minh Đức, thế hệ 7x, năm 2015 ra mắt tập thơ Những người đàn bà bán tóc (nxb. Hội Nhà văn). Cuộc giao lưu ở Vũng Áng trưa ngày 19-7 để lại nhiều ấn tượng. Nguyễn Ngọc Phú như lên đồng đọc thơ của mình về biển. Người anh như tan chảy ra cùng thơ dưới sức nóng mặt trời chính ngọ. Phiêu diêu, siêu thoát. Giản dị, có lửa, cuồng nhiệt, cháy hết mình…đó là Nguyễn Ngọc Phú. Tôi có trải nghiệm nghề văn, nhưng ít thấy ai vừa làm thơ hay vừa đọc thơ mình hay như Nguyễn Ngọc Phú (không kể ở Hà Nội có Nguyễn Thụy Kha, Nguyễn Trọng Tạo, Hoàng Trần Cương, Đỗ Minh Tuấn và Hoàng Nhuận Cầm). Nguyễn Minh Đức đọc hai bài thơ Xe cút kít và Những người đàn bà bán tóc. Anh đọc nhỏ nhẹ, vừa đủ nghe. Nhưng thấm thía một giọng thơ trầm tĩnh, suy tư, không màu mè, giản dị và chân thành đến độ có cảm giác như anh nói thơ (có thể gọi là điệu nói). Nguyễn Ngọc Vượng hứa chiều xuống biển Thiên Cầm sẽ đọc thơ, vì “ở đây anh Ngọc Phú và Minh Đức đọc rồi, không muốn mọi người thất vọng về thơ”. Chiều 19-7, lo xong nơi ăn chốn ở cho đoàn nhà văn từ Hà Nội vào, Nguyễn Ngọc Vượng và Nguyễn Ngọc Phú có việc gấp phải ngược ra thành phố Hà Tĩnh trước. Tôi hình dung nếu chiều ấy Nguyễn Ngọc Vượng đọc thơ ở Thiên Cầm thì biết đâu biển lại nổi sóng!? Nói thế để bạn bè văn giới gần xa biết người Hà Tĩnh dù trong lúc bỏng rát nhất của thời cuộc vẫn không quay lưng với Nàng Thơ. Nói thu hoạch từ Hà Tĩnh, như nhan đề bài viết, chính là vì thế.

Đi thực tế Hà Tĩnh, vào đến Kỳ Anh, mà không đến chiêm bái Đền thờ bà Nguyễn Thị Bích Châu (dân gian gọi là Đền Bà Hải), thì theo lời nhà văn trưởng đoàn Hoàng Quốc Hải, coi như chuyến đi mới chỉ thành công …một nửa. Cả đoàn đồng thanh nhất trí “tại sao không?!”. Vào Đền thờ Bà Nguyễn Thị Bích Châu (tọa trên đất làng Hải Phong, xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh) như là một hoạt động văn hóa tâm linh. Về lai lịch Đền, về nhân vật Bà Nguyễn Thị Bích Châu thì tôi đồ rằng rất nhiều người đã đến, đã biết tường tận hoặc qua sách vở. Rất nhiều người (cả địa phương, cả khách du lịch) vào chiêm bái Đền dù trời rất nóng đến gần 40 độ C. Tôi thực sự bị chinh phục bởi tấm bia khắc tác phẩm Kê Minh Thập Sách (Mười Kế Sáng Trị Nước) do Bà Nguyễn Thị Bích Châu, vốn chỉ là một cung phi của Vua Trần Nhuệ Tông, dâng lên người trị vì đất nước, nhằm thiện ý và thiện tâm can gián Vua bỏ qua việc chinh chiến, binh đao dồn sức củng cố đất nước. Rồi cũng vì thế mà chết oan. Sau này được Vua Lê Thánh Tông minh oan và có thơ đề tặng. Truyện này được chép trong sách Truyền Kỳ tân phả của nữ sỹ Đoàn Thị Điểm. Mười Kế Sáng ra đời cách đây gần 700 năm, nay đọc lại vẫn thấy thời sự, vẫn thấy quan thiết, vẫn thấy hàm chứa cả triết học, cả lịch sử, cả văn chương, cả tinh thần nhân văn, yêu hòa bình cao cả của một người phụ nữ Việt Nam tiêu biểu cho giống nòi Con Rồng cháu Tiên. Không biết có ai đứng trước tấm bia này mà cảm thấy hổ thẹn với tổ tiên, hay là cái thứ “máu cá” đã làm ai đó trong số chúng ta tê liệt cảm xúc công dân, tê liệt cảm xúc đồng bào? Nói thu hoạch từ Hà Tĩnh, như nhan đề bài viết, chính là thế.

Xem tivi mấy hôm vừa rồi, thấy có chuyện một nữ sỹ quan (quân hàm thiếu úy), công tác tại Công an Hà Tĩnh, mới chỉ 25 tuổi, đang mang thai đứa con đầu lòng, đồng thời phát hiện bị ung thư phổi giai đoạn cuối (đã di căn). Người mẹ trẻ đó đã dũng cảm, cắn răng chịu những cơn đau khủng khiếp để không truyền hóa chất hay xạ trị nhằm cứu lấy đứa con. Kết quả một cháu bé đã ra đời. Một sinh linh được sinh thành trong vỡ òa nước mắt và niềm vui. Không thể cầm nước mắt khi xem những hình ảnh được phát nhiều lần trên tivi. Một tấm gương về tinh thần kiên định, dũng cảm, vô song nghị lực của người Hà Tĩnh. Nỗi đau này đúng là không của riêng ai. Và niềm vui này cũng không của riêng ai. Nhưng phẩm tính kiên cường của người mẹ trẻ này phải chăng là ánh phản của căn tính người Xứ Nghệ?! Lại thêm một thu hoạch từ Hà Tĩnh, như nhan đề bài viết, chính là thế.

Vĩ thanh

Trở về Hà Nội vào hồi 17h ngày 21-7. Dư âm và ấn tượng của một chuyến đi thực tế vào “tuyến lửa” Hà Tĩnh, quả là không nói quá, không nói sai so với thực tế thật dồi dào. Người thân, bạn bè hỏi han rất nhiều nhưng dường như chưa trả lời kịp. Chỉ biết hứa, sẽ viết để giãi bày. Viết để chia sẻ. Viết để thu hoạch được một cái gì đó, dù rất nhỏ nhoi. Chỉ biết cảm giác rất khó tả của một tình cảm buồn, vui lẫn lộn sau chuyến đi có một không hai mà văn giới không phải ai cũng may mắn có được. Chỉ biết nhận ra mình và công việc của mình vô cùng bé nhỏ, thậm chí vô nghĩa trước đời sống rộng lớn, dữ dội, phức tạp. Chỉ biết không khéo đồng nghiệp của mình cũng sẽ cảm thấy lực bất tòng tâm khi viết ra những trang sách không có được cái khả năng “thổi lên gió bão của đời sống” (từ dùng của nhà văn Nguyễn Đình Thi). Nhà văn Trần Đình Sử cách đây chưa lâu có viết trên báo Văn nghệ một bài nói về văn chương và nỗi đau (cái ý tứ là: văn chương có đau mới hay, dư luận có vẻ như chia đôi).

Mấy hôm nay theo dõi thời sự (VTV1) thấy Bộ TN&MT vào làm việc ở Hà Tĩnh, với formosa. Bây giờ chuyện đã vỡ ra tung tóe rồi mới thấy Bộ này kiên trì bám địa bàn và vào cuộc “quyết liệt”!? Giá như sớm hơn nhỉ, thì nhân dân được nhờ! Lại nghe Bộ này tuyên bố sẽ giám sát Formosa trong vòng 3 năm liền tới?! Sao lại chỉ có 3 năm? “Thằng” này nó còn “ăn dầm nằm dề” 70 năm cơ mà. Thế thì đến mấy đời Bộ trưởng nhỉ? Chắc nhiều nhiều, không tính xuể. Mọi chuyện về “thằng Phò” như cách nói của dân gian về Formosa, nay đã bạch hóa kể từ buổi chiều lịch sử 30-6-2016, sau 84 ngày chờ đợi trong hỏa mù, trong sự đua nhau chém gió của các quan chức quan liêu liên quan, khi Chính phủ họp báo tuyên bố nguyên nhân cá chết ở bốn tỉnh miền Trung. Cũng chẳng thể thở phào được, cũng không thể “xả xu-páp” như dân sửa xe máy nói chơi được. Nhân Dân cần biển sạch. Câu nói từ tâm can của bất kỳ người dân nào, chúng tôi nghe thấy khi ở Hà Tĩnh, dù chỉ hai ngày. Nói thu hoạch ở Hà Tĩnh, như nhan đề bài viết, chính vì thế.

Thu hoạch từ Hà Tĩnh. Với tôi, sau một chuyến đi ngắn ngày, chỉ có vậy. Ít hay nhiều tùy độc giả phán xét./.
 
Hà Tĩnh - Hà Nội, tháng 7 năm 2016 
Bùi Việt Thắng
--------------

*Bài đăng trên Tạp chí Hồng Lĩnh 
(Hội Văn học nghệ thuật hà Tĩnh), số tháng 8 năm 2016.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

không điên đầu, mà là điên ...tiền


Trung tâm hành chính Đà Nẵng, tòa nhà “quả bắp” bên trái. 
Nguồn: báo Đà Nẵng.

GIÁM ĐỊNH TÂM THẦN CHO CÁC QUAN ĐÀ NẴNG:
SAO KHÔNG?


FB Trần Song Hào
12-8-2016

Chuyện TP Đà Nẵng xây “Ngọn Hải đăng” làm “biểu tượng Đà Nẵng” phối-kết-giao-hợp với công năng Trung tâm Hành chánh đã bộc lộ cái sự “quyết tâm chính trị” hơn là vấn đề xem xét khoa học về môi trường và sức khoẻ.

Về hình dáng không gian, khi khánh thành cách nay 3 năm, dân tình có góc nhìn khác quan và đã gọi “biểu tượng Đà Nẵng” là QUẢ BẮP. 

Tốn 2000 (hai ngàn) tỷ Cụ để xây nên một “QUẢ BẮP” bắp bằng sắt thép, bê tông, bao bọc bỡi các lớp vỏ bắp bằng kính chịu lực,… thì không nóng không bí mới lạ. Đó là một thiết kế phản khoa học ở xứ nhiệt đới nắng nóng quanh năm như miền Trung từ Nam đèo Hải Vân. 
Quả Bắp như cái lồng ấp bằng kính hấp nhiệt và tia tử ngoại. Thế mà đưa nhau vô đó ngồi thì đi ngược với khoa học môi sinh và xu hướng xanh, bền vững thế giới đang hướng đến…

Vấn đề là khi phê duyệt thiết kế và xây dựng QUẢ BẮP, các quan Đà Nẵng có hỏi dân đâu? 

Cái “quốc hội địa phương” cũng chẳng có chất vấn ý kiến gì. Giờ lại bàn lui, đòi di dời và “thăm dò ý kiến dân” thì lạ quá. Chẳng khác chi lãnh đạo và “quốc hội” Đà Nẵng muốn đá trách nhiệm về cho dân?

Mình nghĩ, Đà Nẵng nên theo gợi ý của Facebook. Làm cuộc vận động nhân dân ký tên giám định tâm thần lãnh đạo và “quốc hội” Đà Nẵng trong việc phê duyệt thiết kế, xây dựng và bàn chuyện…”di dời biểu tượng…. QUẢ BẮP !

P/S: Facebook xếp bàn chuyện di dời quả bắp của HĐND Đà Nẵng cùng loại với “giám định tâm thần ông Trump Donald” !
______

FB Nhân Thế Hoàng
11-8-2016

Quan thiếu ôxy, nóng bức dẫn đến tình trạng mất tập trung khi làm việc, thế là vất mịa nó cái toà nhà hành chính hình quả bắp trị giá 2000 tỷ ông cụ từ tiền thuế của dân, xây cái khác tốt hơn.

Dân quằn quại vì cá chết, bỏ quê sang Lào, sang Cam mần thuê, bỏ xứ sang đất khách quê người “đánh trống, thổi kèn”, kệ mịa tụi bây, nhớ gửi đô về xây dựng đất nước là được.

2000 tỷ tiền thuế của dân còng lưng mà nó làm như của ông cố nội nó để lại, muốn vứt là vứt cái rẹc.

Nói về độ tàn phá, bom nguyên tử phải gọi mấy ông nội .+. bằng cụ.

------------

Nguyễn Thông

Các cụ bảo "kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra" cấm có sai. Dân thì thừa không khí, thiếu ăn; quan thì thừa ăn, thiếu không khí.

Hóa ra từ thời thượng cổ đã thế rồi, cứ mắng oan cho cán bộ bây giờ.

Bác quan nào có muốn thở đủ oxy, ra đây em đủi cho này, em đói ăn quá lâu rồi.

Về vụ các sếp định tháo chạy khỏi tòa nhà trung tâm đầu não TP.Đà Nẵng, ngu ý của tại hạ như sau:

Có rất nhiều lý do để chạy khỏi tòa nhà này:

1. Kín quá khó thở, hàng mấy nghìn người tập trung cả ngày trong khối kín đó, hít oxy, thở ra carbonic thì thiếu dưỡng khí là phải rồi.

2. Toàn bộ lãnh đạo cấp cao của thành phố tập trung vào một chỗ, nhỡ có sự cố gì đó (cháy nổ, khủng bố) sẽ "đi" hết một lúc rất nguy hiểm.

3. Những anh tham nhũng không thích kẻ khác dòm thấy mình làm gì, tiếp ai, mà quấn túm tụ tập sát nhau thế này thì làm sao giấu được, cứ phải chia ra mỗi anh một nơi cho kín đáo, bí mật.

4. Không loại trừ âm mưu loại bỏ những di sản của ông Nguyễn Bá Thanh (mà bệnh viện ung thư vừa rồi là ví dụ).

5. Có làm (mới) thì mới có ăn, nhiệm kỳ lại ngắn, nên phải tính.

6. Phong thủy không hợp (còn không hợp thế nào thì tôi không rõ).

7. Bị gài các thiết bị do thám.

8. Đếch biết.
 
_____

FB Nguyễn Tấn Thành

Thấy gì với trung tâm hành chánh Đà Nẵng

11-8-2016

Thấy tòa nhà thiết kế kém nên thiếu oxy ư. Tầm bậy cả triệu tòa nhà như thế trên thế giới này có tòa nhà nào thiếu oxy đâu. Và về kỷ thuật chuyện thổi khí là đơn giản thôi chứ có gì mà tòa nhà 2000 tỷ đó không thể có được.

Chính xác chỉ chỗ ngồi làm việc thôi mà chúng làm hoàng tráng mấy ngàn tỷ, điều mà ngay cả các nước giàu có vẫn không dám làm. Rồi lại dể dàng bỏ nó để xây tiếp cái khác.

Thấy thế là chưa thấy, phải thấy:

– Một Xuân Anh, một lứa trẻ lên đã làm hy vọng ít nhiều Dân chúng, nhưng cuối cùng vụ này cho thấy họ cũng hoang phí tham nhũng, ăn phá tàn canh như những lãnh đạo + khác mà thôi.

– Một Đà Nẵng, ồn ào là thành phố đáng sống để làm hy vọng ít nhiều Dân chúng đây sẽ là hình mẫu của các tỉnh thành làm Đất nước đáng sống. Nhưng từ chuyện dấu 1500 lô đất, đến giờ bỏ cái trụ sở 2000 tỷ làm cái trụ sở khác vài ngàn tỷ. Nó cho thấy đó cũng chỉ là thành phố đáng sống và tham nhũng không lo trừng trị của quan+ mà thôi.

Và như vậy mới thấy chẳng còn hy vọng một tý nào với đám+ trẻ.

Và như vậy mới thấy chẳng còn mô hình “đáng sống” mà chỉ còn mô hình “đáng chết” mà thôi.
_____

Bất ngờ việc Đà Nẵng 
bàn chuyện dời trung tâm hành chính
Việt Hùng
11-8-2016

Tại kỳ họp thứ 2 HĐND TP Đà Nẵng sáng 11-8, chuyện di dời tòa nhà trung tâm hành chính thành phố đã được đại biểu Trần Văn Trường chất vấn lãnh đạo UBND TP khiến nhiều người bất ngờ.

Đại biểu Trần Văn Trường (huyện Hòa Vang) chất vấn vấn đề tòa nhà trung tâm hành chính thiếu oxy ảnh hưởng đến sức khỏe của cán bộ, công chức làm việc trong tòa nhà. Vậy thành phố có ý định sử dụng trung tâm hành chính này nữa hay không và đã có tính toán di chuyển chưa, chuyển đến đâu và khi nào thì chuyển? Ngoài ra, trụ sở trung tâm hành chính hiện tại sẽ được sử dụng làm việc gì?

Ông Đặng Việt Dũng, phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng cho hay trung tâm hành chính không chỉ là nơi làm việc tập trung của các cơ quan hành chính mà còn là biểu tượng của thành phố. Đây là vấn đề hết sức lớn nên việc di dời sẽ được lấy ý kiến rộng rãi trong nhân dân thành phố.

Ông Dũng nói, trung tâm hành chính thành phố mới được khánh thành được 3 năm, có nhiều ưu điểm như thúc đẩy việc cải cách thủ tục hành chính nhanh hơn, tạo nên chỉ số PCI cao trong nhiều năm, thể hiện được năng lực quản lý, lãnh đạo, điều hành của thành phố và các cơ quan hành chính.

Ông Dũng cũng thừa nhận trung tâm hành chính còn có những tồn tại như không khí chưa sạch, quá nóng. UBND thành phố đã chỉ đạo ban quản lý tòa nhà phải khắc phục cho được các tồn tại này, như bơm khí tươi vào, đảm bảo điều kiện thuận lợi cho anh em làm việc.

Ông Dũng cũng xác nhận lãnh đạo thành phố đang tính đến phương án xây dựng khu hành chính để thay thế trung tâm hành chính hiện nay và tập trung thêm các đơn vị khác.

Thành ủy đã giao các ngành chức năng nghiên cứu thực hiện và sau này sẽ có sự lựa chọn, tính toán sau khi các ngành đề xuất, thành phố sẽ lấy ý kiến nhân dân.

“Nếu xây dựng được khu hành chính thì đây cũng là biểu tượng của thành phố và cũng thuận lợi cho việc di chuyển trung tâm hành chính hiện nay” – ông Dũng nói.

Song, đại biểu Trường chưa hài lòng, đứng lên hỏi tiếp: “Trung tâm hành chính này đã tính hết chi phí điện, nước chưa và có hiệu quả không. Thành phố nói đây là vấn đề lớn, lấy ý kiến nhân dân, vậy trung tâm hành chính trước đây có lấy ý kiến nhân dân đâu mà vẫn làm”.

Ông Dũng giải trình thêm: “Trung tâm hành chính để phục vụ dân nên cần lấy ý kiến nhân dân để xây dựng, chứ không phải trước đây mình không lấy thì bây giờ cũng không lấy”.

Ông Nguyễn Xuân Anh, bí thư Thành ủy, chủ tịch HĐND TP Đà Nẵng tiếp lời, trong chương trình hành động của thành ủy có đặt ra vấn đề di chuyển trung tâm hành chính và đã giao cho các sở chức năng xem xét, đánh giá. Sau đó tổng hợp các ý kiến có thể di dời, có thể không di dời.

Nhưng triển khai phải có lựa chọn kĩ, dời nơi cũ sang chỗ mới thì như thế nào, tốt hơn mới làm, phải làm kỹ.

“Đây là việc rất quan trọng nên phải lấy ý kiến rộng rãi trong nhân dân, xin ý kiến HĐND” – ông Anh nói.

Trung tâm hành chính TP Đà Nẵng có hai tầng hầm, 34 tầng nổi, cao 166,8m theo thiết kế hết sức đặc biệt, mang hình dáng của một ngọn hải đăng, đế tòa nhà là một con thuyền căng gió vươn khơi với tổng mức đầu tư gần 2.000 tỉ đồng.

Tòa nhà mới đưa vào hoạt động tháng 9-2014 với khoảng 1.200 cán bộ, công chức TP Đà Nẵng làm việc.

16 nhận xét :

  1. Quy hoạch kiểu gì, trong vòng bán kính chưa đến 500 m, chỉ với 2 tuyến đường, mà có biết bao nhiêu tòa nhà, trường học (to), bệnh viện, các trung tâm khác, ... không tắc đường kinh niên, không ô nhiễm, ... mới là chuyện lạ các bác ạ, cái "Quyết tâm chính trị" hay gọi là sự "Dốt nát khoa học", ...
    Trả lời
  2. khóa trước nó ăn hết rồi thì khóa này bỏ để làm cái mới, to đẹp hơn, nhiều nghìn tỷ hơn, để kiếm % nhiều hơn, cũng may là bọn chúng bí quá không nghĩ ra được lý do gì hợp lý, và chắc vội quá vì sợ hết nhiệm kỳ không kịp chén nên mới nói đại là thiếu không khí, nếu không vội và nếu to gan hơn, chúng cho người xuống đục móng nhà cho nó nứt dần dần rồi quyết xây cái khác thì đố ai có ý kiến gì được
    Trả lời
  3. Thiếu ô xy, láo khoét. Dân chúng chả hiểu gì cả. Thử hỏi lúc bấy giờ chúng nó xây cái khách sạn như thế có được không? Thử hỏi bây giờ chúng nó chuyển đổi công năng thành khách sạn có không được không?
    Trả lời
  4. Bọn này khôn lắm, mọi chuyện đều đã tính toán kỹ từ lâu rồi, dân chúng còn khướt mới theo được cái tâm thần của bọn chúng.
    Trả lời
  5. Trung tâm hành chính gì mà trông như cái bắp ngô, nhà "cuốc hụi" thì trông như trung tâm thương mại, dịch vụ. Đi nước ngoài nhiều mà đéo học được gì văn minh của mấy thằng tư bản rẫy hoài không chết. Đéo bằng mấy thằng  Triều Tiên. Quan đã ngu nhưng tỏ ra nguy hiểm thì chỉ chết dân thôi, giáng chịu dân ạ.
    Trả lời
  6. Việc tàn phá đất nước nầy không phải chỉ riêng lãnh đạo Đà Nẳng đâu? Nếu như cần khám " tâm thần " cho lãnh đạo , tôi nghĩ nước ta không đủ bác sĩ và bệnh viện để làm điều nầy vì họ đông và được hưởng chế độ y tế cao nhất đó !( Không thể để 3 người nằm một giừong , vi phạm chính sách...)
    Trả lời
  7. Xây xong Nguyễn Xuân Anh lại ra Hà Nội làm trưởng ban nội chính như Nguyễn Bá Thanh xưa
    Trả lời
  8. Thật ra cũng chẳng phải là thiếu không khí hay nóng gì cả! Máy điều hòa cứ việc mở hết công suất, tiền điện dân chi trả, lo gì!
    Nhưng điều đáng nói là cái hai ngàn tỉ quan trước xây thì quan trước đã ăn rồi. Nay quan sau lên thì cũng phải ăn, đã muốn ăn thì xây cái khác to đẹp hơn mới có nhiều để ăn. Chuyện dễ hiểu.,
    Trả lời

  9. Hai nghìn tỷ đồng chi ra xây một tòa nhà để ngắm chơi. Không có giá trị xử dụng.
    Mới xây xong đòi phá dỡ chuyển đi...Lãng phí này ai chịu?
    Những người thiết kế thi công có tội với dân với nước.
    Chủ đầu tư có tội với dân với nước vì đã chấp nhận bỏ 2 nghìn tỷ để xây dựng một công trình vô dụng...
    Phải truy tố và bỏ tù hết chúng nó,
    Người dân làm hỏng một cột điện bị đi tù.
    Cán bộ lãng phí 2000tyr coi như không.
    Chỉ có chế độ CHXHCN Việt Nam mới như vậy.
    Thế mà cả nước đua nhau xây Hành chính tập trung. Hay tập trung để Hành là chính?
    Trả lời
  10. Chắc lại có thằng Tầu nào định mua Quả bắp này như đã mua đất cạnh sân bay Nước mặn hay mua BigC ...nên các quan ĐN mới nảy ra cái sáng kiến này. Nghe nói bọn Tầu đang tìm nơi đặt Tổng lãnh sự ở ĐN mà chưa được chỗ nào ưng ý, dân ngu có kế hèn này tham mưu với các quan ĐN : Giao luôn Quả bắp cho Tầu cộng làm TLS quán để thể hiện tình cảm 4 tốt 16 chữ vàng lại trút được của nợ cũng như làm cho chúng sẽ chết dần vì nóng và thiếu dưỡng khí như thế gọi là kế Nhất tiễn hạ tam điêu. Rất mong được Ngài Bí thư Nguyễn xuân Anh quan tâm xem xét . P/s:Ý tưởng này là free. Trân trọng
    Trả lời
    Trả lời
    1. ý tưởng của bạn HN dân đen quá tuyệt vời, tui góp thêm là trước khi bàn giao, mấy ổng nhớ gài thiết bị do thám vô các ngóc ngách, tụi nó mần chi ta biết hết trơn. he...he ...
  11. Bệnh viện tâm thần cũng không khám, chữa nổi cái bệnH của các quan địa phương này đâu. Chúng nó không điên đầu, mà là điên ...tiền. Bệnh ĐIÊN TIỀN chỉ có NHÀ ĐÁ mới trị nổi, NHÀ THƯƠNG không trị được đâu!
    Trả lời
  12. (Nhân vụ TTHC 2000 tỉ UBND TP Đà Nẵng thiếu oxy để thở yếu não) Ông GĐ Sở XD ĐN trong phiên họp HDND TPĐN thành thật nói "qui hoạch sai, chưa chín tới đã BẮT ĐẦU thấy hậu quả". Ông Tô Hùng, Trưởng ban đô thị HĐND TPĐN (ban mới lập) cho là ĐN làm qui hoạch ngược & sai qui trình PL, không thực sự lấy ý kiến dân 30 ngày"!!!
    Vụ 2000 tỉ này chỉ là mới phát lộ đầu tiên. Chẳng lẽ TW để địa phương tiếp tục???!!! Nhân dân cả nước vô cùng bức xúc với sự phung phí vô lối nhưng hoàn toàn không biết phục thiện nhận lỗi nay!!! Chẳng lẽ TW "ngoảnh mặt làm ngơ"???
    Người ta sẽ tìm cách "bán" cho 1 đại gia nào đó giá cao rồi tìm cách "iêu đãi" khủng bù lại để tránh tiếng!
    Trả lời
  13. Bán đi cũng kiếm lợi ít nhiều.
    Xây cái mới : 2000 tỷ x 30% (thất thoát thấp nhất trong xây dựng) = 600 tỷ.
    Ta đã từng nói CNTB là xấu xa, là thối nát, là thặng dư, là đồng tiền, ... còn CNXH (hiện nay tan rã hết) là xã hội ưu việt, tốt đẹp, thiên đường của loại người, ...
    Dù bất cứ lý do gì cũng là bất lương, vô nhân tính, ... trong điều kiện đất nước muôn vàn khó khăn, Việt gian bán nước ở trong - còn giặc ngoài.
    Trả lời
  14. Nguyên nhân chính cũng chỉ tại cái ông thầy phong thủy bên "T" phán ,là tuổi của ông bí thư Đà Nẵng làm việc ở tòa nhà này không Hợp nên phải thay đổi mà thôi...!!!

Phần nhận xét hiển thị trên trang