Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

Trại gia cầm 'độc, lạ' ở xứ Lạng


Sau thời gian dài kiên trì tìm hướng đi mới với việc trồng trọt, chăn nuôi, ông Đỗ Mạnh Lai (52 tuổi, xã Minh Sơn, Hữu Lũng, Lạng Sơn) hiện có cả nghìn con vịt trời, gà H'mông, gà 6 ngón, lợn rừng... trên diện tích 1,5ha.
Ông Lai tách các giống gà ra riêng từng chuồng nuôi nhốt, có làm 2 hoặc 3 tầng để gà ở. Ảnh: Hồng Vân. Năm 1984, ông Lai nhập ngũ, được đơn vị cử đi học nghề y đến năm 1991 thì về nghỉ chế độ phục viên tại địa phương. Ban đầu, ông theo đuổi công việc bán thuốc, kinh doanh bách hóa tổng hợp nhưng không đem lại hiệu quả cao. Năm 2011, ông Lai quyết định đầu tư theo hướng tổng hợp về nông nghiệp: chăn nuôi lợn nái, gà, bò, đào ao thả cá, trồng táo và chăm sóc 1,5 ha rừng bạch đàn, keo.

“Ngày đó vốn liếng không có nhiều, đầu tư vào chăn nuôi trồng trọt vợ chồng tôi phải tính toán kĩ lưỡng cả về chuồng trại, thức ăn, đầu ra cho sản phẩm”, ông Lai chia sẻ.


Gia đình làm nông nghiệp nên ông thường tìm hiểu tài liệu, sách báo, xem các chương trình dạy kĩ thuật chăn nuôi. Nhận thấy giống lợn rừng, vịt trời đem lại hiệu quả kinh tế cao nên năm 2013, ông sang Lục Nam (Bắc Giang) mua 22 con giống vịt trời và đôi lợn nuôi thử. Nhờ cần cù, chịu khó nên sau một thời gian ông phát triển đàn vịt trời lên đến hàng trăm con.

Có thời gian rảnh rỗi, ông Lai đi tham quan học tập mô hình chăn nuôi của địa phương khác và tỉ mỉ ghi chép lại để áp dụng cho mình. Sau đó, ông đầu tư mua thêm giống gà H’mông, gà 6 ngón vùng Mẫu Sơn và gà sao. Từ kinh nghiệm thực tiễn ông nhận thấy các giống gà đặc sản nuôi tại mỗi địa phương có khí hậu khác nhau nếu được chăm sóc đầy đủ và tiêm phòng đúng thời gian chúng sẽ không dễ mắc dịch bệnh, tăng sức đề kháng.

Mỗi năm, thu nhập từ chăn nuôi ông Lai có lãi hơn 150 triệu đồng. Ảnh: Hồng Vân

Ông Lai xây dựng chuồng trại thoáng mát bằng thân cây, dùng lưới quây lại, có chỗ nuôi nhốt riêng từng loài gia cầm. Mỗi chuồng đều dựng 2 hoặc 3 tầng, đặc biệt không để lẫn con giống gà 6 ngón với gà thường. Cứ 5 ngày ông đem trứng gia cầm xuống Bắc Giang thuê ấp, thời gian ấp trứng vịt trời và gà sao là 27 ngày, gà 6 ngón và gà H’mông là 20 ngày. Ông xây riêng một khu chuồng cho gia cầm con, có nơi đốt lửa sưởi ấm về mùa đông.

“Đàn gia cầm và lợn tôi nuôi rất dễ, chủ yếu cho ăn các loại rau, chuối, bèo. Khoảng hơn 6 tháng gà mới được xuất, lợn rừng là từ 2 năm nên thịt chắc, thơm ngon. Ban đầu chỉ có vài khách tìm đến mua thử, ăn thấy ngon rồi họ giới thiệu thêm cho người quen”, ông Lai tiết lộ.

Ông Lai bên khu chuồng nuôi lợn rừng vừa đẻ. Ảnh: Hồng Vân

Nằm tách biệt khỏi khu dân cư, trang trại rộng 1,5ha của ông Lai hiện có gần 1.000 con vịt trời, đàn gà H’mông, gà sao, gà 6 ngón tổng cộng gần 1.000 con và 5 lợn nái rừng.

Hiện các loại gia cầm và lợn rừng của gia đình ông Lai nuôi được nhiều nhà hàng trong và ngoài tỉnh tìm mua. Ngoài ra, ông còn cung cấp giống gia cầm, hướng dẫn kĩ thuật nuôi, chăm sóc, phòng bệnh cho những người tìm đến học tập kinh nghiệm. Giá bán của lợn rừng hiện là 130.000 đồng một kg; gà sao, gà 6 ngón, gà H’mông là 200.000 đồng; vịt trời cũng từ 130.000 đến 150.000 đồng mỗi kg, chưa kể khoản thu từ trồng táo, thả cá. Hàng năm, trừ chi phí gia đình ông Lai có thu nhập từ 150 triệu đồng trở lên.

Trong thời gian tới, ông Lai có dự định tiếp tục mở rộng mô hình chăn nuôi của gia đình, trồng thêm hai loại cây dược liệu là đinh lăng và ba kích do nhận thấy giá trị kinh tế cao, phù hợp khí hậu thổ nhưỡng địa phương.

Hồng Vân


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tư liệu:





Bản chất của vật chất, nguồn gốc của ý thức và giả thuyết ý thức tách rời khỏi vật chất - những câu hỏi đặt ra với vị triết gia duy nhất (?) của Việt Nam ...

§§§§§§§§§§§

Một triết gia VN nổi tiếng (1) hiện có mặt tại Paris để ra mắt sách. Nhân dịp đó, một cuộc gặp gỡ được tổ chức trong mục đích trao đổi về triết học. Để sửa soạn cho cuộc gặp gỡ này, chúng tôi được nhờ soạn ra một vài câu hỏi về triết học duy vật Marx-Lénine. Xin ghi ra đây để hy vọng cuộc “trao đổi” trên trở nên rộng rãi hơn với những suy nghĩ vàđóng góp của độc giả “mộ điệu” bốn phương.

Kính thưa bác,

Có hai đề tài trong triết lý duy vật Marx-Lénine có thể bị coi như hai “khâu yếu”, xin được bác giải thích, đó là:

1. Vấn đề bản chất của vật chất: 

Theo bác, triết học Marx-Lénine có quan niệm sự hiện hữu của “con người nói chung” trong cái quá trình gọi là “lịch sử loài người”. Vậy trong một quá trình rộng lớn hơn là quá trình tiến hóa của vật chất (“lịch sử” của vật chất), cũng phải có cái gọi là “vật chất nói chung”. Nó là gì?

Đây cũng là đặt vấn đề bản chất của vật chất. Bác đã dẫn Lénine để cho rằng: “không có trình độ thấp nhất của vật chất”, tức vật chất không có cái gì được nhìn nhận là đầu tiên để mà quy định mọi bước tiến hóa khác. Bác cũng cho rằng thế giới là “vật chất vô hạn đương vận động”. Tựu trung, ta có thể hiểu, như Lénine, rằng: “Thiên nhiên trong tất cả các bộ phận của nó không có gì là đầu tiên và cũng không có gì kết thúc”.

Vậy, cái “vật chất” không có hạn chế và cũng không biết từ đâu ra như thế có còn là vật chất nữa hay không ? Chấp nhận sự hiện hữu của một vật chất như vậy có còn thực sự là “duy vật biện chứng” nữa hay không? Vì đến một lúc nào đó, ở chỗ vô hạn hay ở chỗ khởi thủy không hiện hữu, sẽ không còn cái điểm tựa vật chất để mà biện chứng nữa , mà sẽ chỉ là vận động khái niệm thuần túy (2).

2. Vấn đề chuyển hóa năng lượng thần kinh thành năng lượng tâm thần hay nói rộng hơn, vấn đề nguồn gốc của ý thức và các hoạt động tâm trí: 

Đây là một “khâu yếu” vì hai lý do:

- Thứ nhất: Sự chuyển hóa năng lượng thần kinh thành năng lượng tâm thần có thể quan niệm được, nhưng với sự hiểu biết của khoa học hiện tại, chưa thể chứng minh được. Năng lượng thần kinh, như sự hiểu biết hiện nay, đến từ một số phản ứng hóa học và thay đổi điện thế nơi các màng tế bào thần kinh. Không ai cắt nghĩa được các hiện tượng vật lý, hóa học ấy làm ra ý thức và các hoạt động tâm trí như thế nào cả. Nói: “một ngày kia sẽ cắt nghĩa được”, chỉ là một lời hứa. Trong khi chờ đợi lời hứa ấy được thực hiện, thì vẫn là “biện chứ không có chứng”, như lời phát biểu khôi hài của anh bạn Phan Tấn Hùng (3).

- Thứ nhì: Nếu quan niệm mọi hoạt động tâm trí đều được làm ra bởi một cơ cấu phức tạp bao gồm:

- môi trường sống (đem lại những khích động cho hệ thần kinh).
- các cơ quan cảm nhận của thần kinh hệ (tiếp nhận các khích động đến từ môi trường);
- hệ thống thần kinh có khả năng chuyển biến những khích động ấy thành ý thức và các hoạt động khác của tâm trí,

thì có lẽ cũng phải nghĩ rằng: trong một giai đoạn nhất định, mọi hoạt động của con người đều đã được quy định trước bởi cơ cấu kia.

Một cách cụ thể hơn, ta có thể nói: Mỗi tư tưởng của con người đều đã được sắp đặt trước một cách chính xác bở một chuỗi phản ứng hóa học và vật lý đặc biệt cho cái tư tưởng ấy. Như vậy, phải đặt vấn đề sáng tạo trong các họat động tâm trí của con người.

Có hai giả thuyết:

a) Hoặc con người không sáng tạo gì cả. Tất cả đều được định đoạt sẵn. Tương lai có tính tất yếu. Nhưng con người lại không thể là “chủ thể làm ra lịch sử của mình” như Marx và Engels tuyên bố.

b) Hoặc con người có phần nào sáng tạo, trong sự lựa chọn giữa những giả thuyết đã được in sẵn trong cái “máy làm ra tư tưởng” của mình. Như thế, nếu con người lựa chọn được đúng những giả thuyến phù hợp với thực tại, với môi trường sống, thì con người sẽ tồn tại, còn nếu lựa chọn sai, đem áp dụng những giả thuyết không thích nghi với môi trường sống, thì con người sẽ suy thoái và có thể bị hủy diệt. Trong giả thuyết này, tương lai không có tính tất yếu, và như thế lại không phù hợp với nhận thức khoa học theo chủ nghĩa Marx-Lénine ? (4)


Một vấn đề khác xin được trình bày với bác là : 

một phần lớn nhân loại tin vào một ý thức hoàn toàn tách rời khỏi vật chất. Họ gọi đó là Thiên Chúa, Thượng Đế … Chấp nhận có ý thức tách rời vật chất, thì cũng có thể chấp nhận một số chuyện như: một thế giới sản phẩm của tâm hồn biệt lập với các điều kiện vật chất, ý thức có thể có trước vật chất và chỉ dùng cấu trúc của vật chất như phương tiện để phát biểu ra mà thôi. Con vật cũng có thể có ý thức như con người tuy nó không có được cái cấu trúc vật chất như con người (bộ óc) để phát biểu những cái mà con người phát biểu (một số thuyết cho là con người có thể đầu thai vào con vật hay ngược lại), ý thức có thể tồn tại sau sự hủy diệt của vật chất …. Ngoài cách lên án các tư tưởng này là “duy tâm tiên nghiệm”, bác có cách nào khác để bài bác chúng hay không ?

Xin cảm ơn và kính chúc bác mọi sự tốt lành.

NHV 

Chú Thích :

(1) Giáo Sư Trần Đức Thảo


(2) Từ khi viết bài này tôi đã « giác ngộ » được một vài khía cạnh về quan niệm của Marx về vật chất ; Xin xem : 

(3) Thật ra, từ khi viết bài này, nhiều tiến bộ đã được ghi nhận trong lãnh vực này, xin xem : (tiếng Pháp)
và : 
 (tóm tắt tiếng Việt)

(4) Vấn nạn này cũng đã được phần nào giải quyết trong : 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cuộc chiến giữa trí tuệ và ‘hậu duệ’


(PL)- Không lâu sau ngày Chính phủ mới ra mắt, dư luận đã gay gắt phản ánh và yêu cầu làm rõ hàng loạt dấu hiệu bất thường trong công tác cán bộ tồn tại từ nhiều năm trước.
******************************** 
TIN LIÊN QUAN:
Nổi cộm như vụ luân chuyển cán bộ của ông Trịnh Xuân Thanh và con trai của nguyên Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng.
Tại phiên họp thường kỳ Chính phủ trong hai ngày đầu tháng 8, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu các bộ trưởng, thành viên Chính phủ phải nắm thật chắc quy trình xử lý công việc của bộ mình, chủ động xử lý khi có tình huống phát sinh. Lắng nghe dư luận thì tốt nhưng không phải chuyện gì cũng chờ dư luận nêu rồi mới chạy theo xử lý. Muốn làm được điều đó, phải chú trọng đến việc đào tạo, bồi dưỡng, bổ nhiệm và tuyển dụng các vị trí trong từng cơ quan.
Thủ tướng nhấn mạnh: “Tổ chức các cuộc thi tuyển là để tìm người tài chứ không phải tìm người nhà”.
Thực trạng bố trí người nhà vào các vị trí quan trọng, một người làm to thì con em cháu chắt cứ thế thăng tiến vù vù không hiếm. Có những người chỉ trong vòng vài năm đã chuyển qua nhiều vị trí công tác theo hướng được đẩy lên, vị trí sau cao hơn vị trí trước, cơ quan sau có bổng lộc, quyền hành hơn cơ quan trước. Điều đó đang biến công vụ thành một thứ “tài nguyên” để họ khai thác thủ lợi. Quyền lực có được bằng sự thăng tiến không minh bạch chắc chắn sẽ góp phần tha hóa những người đó, làm mất cơ hội phát triển và cống hiến của người khác có lý tưởng, có thực tài. Không chỉ thế, để bảo vệ vị trí mình có được không phải do năng lực hay cống hiến, người ta sẽ kết bè kết nhóm lợi ích và sinh ra thủ đoạn. Khi sự trong sáng không còn, công vụ biến thành tư riêng, sự giám sát của bộ máy bị vô hiệu hóa thì quan trường sẽ thành mâm tiệc của quan chức còn nhân dân là người lãnh đủ.
“Tìm người tài chứ không tìm người nhà”, phát biểu của Thủ tướng mạnh mẽ, rõ ràng và khái quát một thực trạng tồn tại từ rất lâu, ai cũng thấy. Thậm chí người dân còn đặt thành ngữ: “Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, bốn trí tuệ, năm thì… mặc kệ”. Trong cuộc tiếp xúc giữa Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân và cử tri Cần Thơ ngày 5-8, có ý kiến phát biểu: “Cán bộ thế nào, dân nhìn vô biết hết”. Nhưng biểu hiện xấu về phẩm chất, lối sống, sự thăng tiến bất minh không thể qua mặt được người dân, nó làm mất đi nguồn lực con người và xói lở niềm tin của công chúng, nó thách thức sự năng động và hiệu quả của bộ máy chính quyền.
Tuy nhiên, điều Thủ tướng nói sẽ khó có thể trở thành hiện thực nếu thiếu một quyết tâm rà soát, làm rõ và xử lý những trường hợp đang yên vị ở những cái ghế quyền lực nhờ tuyển dụng, bổ nhiệm theo “cơ chế người nhà. Nếu không thì không thể ngăn ngừa sự tiếp diễn của nó trong tương lai. Nếu không xử lý thì họ sẽ tạo thêm những mối quan hệ khác, bổ nhiệm thêm những người không xứng đáng khác theo cơ chế hậu duệ, quan hệ và tiền tệ”.
Và khi bị tấn công, những quan chức được bổ nhiệm theo cơ chế “người nhà” sẽ phản vệ. Có sẵn quyền lực, mối quan hệ và tiền bạc trong tay, họ sẽ mua chuộc cấp trên và vô hiệu hóa, trù dập người đấu tranh bằng nhiều cách. Xóa bỏ “cơ chế người nhà” không nên chỉ được xem như một phát ngôn thông thường, cần phải nhìn thấy và xem nó là một cuộc chiến làm lành mạnh bộ máy công quyền, một cuộc chiến giữa phẩm giá, pháp quyền và những kẻ cơ hội, thủ lợi. Và, có thể có những tổn thất nếu muốn làm đến nơi đến chốn. Tuy nhiên, nếu không làm thì chúng ta đang quay lưng lại với người tài. Nếu không làm thì quyết tâm của Thủ tướng trong cuộc tiếp xúc cử tri tại Hải Phòng: “Người tài dù có ở bìa rừng góc núi cũng phải trân trọng” chỉ dừng lại ở một phát ngôn.
ĐỨC HIỂN/ Pháp luật TP Hồ Chí Minh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

MEN LẠ.



Truyện ngắn  H.G

Năm xưa lưu lạc hải hồ, mình có quen mấy ông trên vùng cao. Một ông người Mèo, một ông Mán và một ông người Thổ. ( Cứ gọi nôm thế cho nó dân dã, thân mật, chả phải văn hoa, kiểu cách H’Mông, Dao diếc gì cả ). Tôn trọng, yêu mến nhau là ở trong lòng, phải đâu cách gọi tên thế này ra thế khác?
Ngày ấy mình khó trăm bề. Có ông anh kết nghĩa cho cái máy ảnh cũ Hiệu Ca non, ca già gì ấy, lâu ngày không còn nhớ nhãn mác, ống kính, độ zum của nó nữa. Ông ấy bảo: “Tao cho mày cái cần câu cơm. Lên vùng cao mà kiếm ăn. Ở đấy đồng bào người dân tộc. Người ta thật thà, tốt bụng và quý người. Vừa kiếm sống vừa tích lũy vốn sống sau này vừa phù hợp với chân mệnh của mày”.
Mình nghĩ ông này kinh, hiểu quá sâu về mình. Ông ấy không định kiến a dua theo dư luận lại còn có ý muốn giúp. Ông nhớ cả câu trong lá số của mình. Rằng là “Ở quê ăn ở chẳng yên, sau này lên núi, lên non mới thành”. Và cũng là “mối tình đầu XÃ NGHĨA”, con người ta sống với nhau. Đời sống còn nhiều khó khăn nhưng tình cảm trong sáng, không vụ lợi hoặc “Ông mất chân giò bà thò chai rượu”, có đi có lại như bây giờ!
 Đang sống ở Hà thành bụi bặm, ngột ngạt, những người là người, lênh bênh như trứng treo trong giỏ. Công việc nay có mai không, ba cọc ba đồng buộc vào cỗ máy nhà nước dăm ba tháng lại chực văng ra ngoài. Nay được ra chỗ rộng rãi, thoáng đãng, môi trường tử tế ai mà không ham? Tâm trạng mình như anh tù vừa được tha, sướng không tả được!
 Mình sắm sửa lên đường ngay. Chỉ định đi một vài năm, rồi “Châu về hợp phố”. Ai ngờ dính với núi với rừng gỡ không ra, mãi cho đến bây giờ!
Bạn trên núi cao một thời coi mình như người trong nhà. Bốn, năm cái “cùng” chứ không chỉ “ba cùng” như mấy ông cán bộ hồi cải cách, hay mấy ông “nằm vùng” ngày nay.
Ấy là mình nghe kể lại và tìm tòi qua sách vở, chứ hồi “cải cách”, mình đã biết “cải cách ”làcáiquáigìđâu?
Còn cái anh “Nằm vùng” hiện tại, quá lắm chỉ một, hai “cùng” thôi. Anh nào bám dân chỉ cùng ở, cùng ăn đã là tốt rồi. Làm gì còn ai cùng làm, “Ba cùng” nữa?
Mình khác. Chẳng những cùng ăn, cùng ở, cùng làm..Còn cùng suy nghĩ và cùng vui, cùng buồn, sướng khổ với các ông ấy. Người ta đối với mình thế nào, mình quý báu lại người ta như thế.
Lâu nay thêm tí danh hão, mình bận công việc như lông lươn, chả lúc nào rảnh.
Lâu lâu mới lên thăm các ông ấy được một lần. Các lần thăm viếng ấy thường không gặp may. Rất ít khi gặp các ông ấy có mặt ở nhà. Hôm thì có ông đi “Cầu làng”, hôm ông đi làm “Ma khô”, hôm vợ chồng cơm nắm lên nương, ở lại đó đến tối mới về. Mình đi tranh thủ, làm sao đợi được đến ngày hôm sau?
Sự thực là thế, nhưng công nhận mình vẫn thiếu quyết tâm, thiếu nhiệt tình. Con người ta muốn tốt với nhau, muốn gặp gỡ ân tình có trở ngại nào ngăn cản được? Chẳng qua mình tự dối lòng, tự an ủi mình thôi. Cái chính vẫn là ngại đi bộ, đường xa. Cái thời mũ lá, măng rừng leo núi, vượt đèo hàng chục cây số “như xưa” mất rồi. Con người ta hơi sướng một tí là quên, sợ ngay cái khổ, dễ hư thân. Mình còn thế huống chi những anh miệng rộng, bụng to, quan liêu, quan cách? Chả trách chủ trương cứ như ở trên giời.   Muốn giúp người vùng cao mà giúp không phải lối.
Định dịp cuối năm, nhân thể “đi thực tế tối tác” có thời gian sẽ ở lại vài ngày. Nướng bắp non, uống rượu hoẵng, chuyện tào phào với các bạn “tồng”.
Chưa kịp đi các ông ấy có việc về tỉnh, ghé nhà chơi. Nào mật ong, mộc nhĩ, gà, gạo lỉnh kỉnh như kiểu đi thăm người ốm.
Lại mừng và nhậu..

**
Bốn thằng mình, tuy là bốn “tông” người khác nhau ngồi theo thế “Tứ trụ trào đình” đang “mở hội tâm hồn” đãi nhau, chứ không phải như bác Chế “đãi núi sông”đâu. Sông núi thì tâm hồn đãi làm sao được? Mà chỉ tâm hồn thôi cũng chưa chắc đã đủ. Sông núi cần thứ khác, cụ thể hơn, mãnh liệt hơn, can đảm, sáng suốt hơn. Tâm hồn suông thì nước mẹ gì?
Rượu rót ra chén, lời thật thà tử tế rót vào lỗ tai. Thằng người Mèo bảo: “Tao xem vườn nhà cái mày rậm quá. Để hôm này tao vác con máy xuống hộ cho một buổi. Để thế này định nuôi chồn à?”
Mình bảo không phải, không phải.
Chẳng qua bận quá, chưa mượn được người. Với lại làm rừng cần phải giữ “thực bì”. Phát sạch cỏ, độ ẩm giảm đi đâu có tốt?
Nó cau mặt: “Đúng là cái mày học cày đường nhựa rồi. Phải phát quang đi cây mới lên được chứ?”
Mình thế á, thế á? Hôm nào xuống giúp tao đi.
Nó chả cần nghĩ lâu, đầu gật như gà mổ thóc! Thằng người Mán bảo: “ Cái gói tao đưa cho mày lúc nãy, đem ngâm rượu ngay đi. Dưng phải để lâu lâu mới uống. Uông lâu không nên đâu!”. Còn anh Thổ chả nói gì, gắp thức ăn cho cả ba: “Ăn tí đi đã. Uống không thế này khác gì rượu nhắm với thịt mình. Chuyện đâu chốc nữa nói”. Ừ thì ăn. Uống..
 Đang vui có người thập thò trước cửa. Con chó Mèo lông xồm chồm ra, người đó kêu ré lên. Mình vội chạy ra:
- Ai đấy? Có việc gì à?
- Tôi đây, có việc mới đến tìm ông. Không có đến làm gì?
Không đợi mình mời người đó gù gù kiểu “bố bản” cứ thể xông vào. Mình điên thật sự. Thằng nào chứ thằng này mình không muốn nó vào nhà tí nào.
Ngày thường mặt nó tôi tối, môi mỏng xám ngoét. Không hiểu sao hôm nay mặt nó đỏ tía lên. Cái trán hói cao như kiểu trán lãnh tụ bóng nhãy mồ hôi. Hai tay nó khuỳnh khuỳnh vòng trước đưa đi đưa lại, như thể chuẩn bị vào “trung bình tấn”, nom rất gây sự. Nó va mình mấy lần, mình đã cho nó nếm mùi đời, cạch mình đã lâu lâu. Hôm nay dáng vẻ khiêu khích thế này, chắc là có chuyện.
Mình đoán thế dù chưa biết có chuyện gì? Mình đâu có vướng mắc hay làm hại gì nó? Thằng “kiêu binh” này muốn gi?
Nếu nhà không có khách mình sẽ từ tốn nói với nó là mình đang bận, hay có việc ngay bây giờ phải đi. Không phải mình hốt hãi, ngại gì thằng đó, chỉ là không muốn nói chuyện với hạng người này.
Nhưng lúc này không lẽ đuổi nó đi? Mấy ông bạn kia sẽ nghĩ thế nào về mình? Dù sao nó cũng là người cùng một dãy nhà với mình. Có một vị láng giềng như thế, chả đáng lấy làm xấu hổ lắm sao?
Đành phải để hắn ngồi xuống ghế. Các ông bạn chân thành của mình vội lấy thêm cái chén, rót rượu cho nó. Mình than thầm, thể nào rồi cũng có chuyện..
Y như rằng! Hắn nhắc lại câu chuyện mấy hôm trước gặp mình ở nhà lão bí thư. Lão ấy cứ hỏi chuyện này, chuyện khác, chỗ nọ xọ chỗ kia.
Lạ nhỉ, người cương vị như lão sao kiến văn eo hẹp thế không biết? Cái gì cũng hỏi? Vui mồm mình kể chuyện mấy ngày rong ruổi trên cao nguyên Đà Lạt. Gặp bà con người Lâm Hà.. Toàn những chuyện chả liên quan gì đến hắn. Không biết hắn nhắc lại hôm đó là sao nhỉ?

**
Đáng lẽ thằng bỏ mẹ này phải cảm ơn mình mới phải. Hồi giải tán hợp tác xã nó mất chân thư ký đội. Từ nay làm thật ăn thật, không thể thăn thiến được của ai.
Dân làng đỡ hơn trước một chút, nhưng nhà nó lại đi xuống.
Nó vẫn hãnh diện với mọi người: Từng là lính lái xe tăng, tàu bò, từng là ‘Dũng sĩ” nọ kia. Nhà nó có tủ gương, giường mô đét, là những của quý lúc bấy giờ. Lại năm gian nhà ngói, vườn rộng hàng mẫu. Cả xã chưa ai biết đi xe máy thì nó đã mua Pốt xoa. Mua để cho oai chứ đâu đã có đường mà đi được? ( Riêng thuê chiếc thuyền chở từ Vật Trì về đã bằng tiền nhà người ta ăn tiêu cả năm. Thế mới kinh! )
Đang ở trên trời như thế, tự nhiên rơi xuống đất. Nó chán, lao vào rượu chè, bài bạc là những thứ mà trước đây nó ghét, nó khinh bỉ.
Của nả trong nhà cứ dần dà đội nón ra đi. Cuối cùng vợ nó ra đi nốt. Riêng về chuyện này không phải lỗi ở thị vợ nó. Dù có nghèo khổ đến đâu, con gái làng này cũng không bao giờ bỏ chồng, bỏ con để sướng một mình.
Thị ra đi vì chuyện khác..
Thằng em trai nó đang ở trên “chốt”. Tình hình biên giới mỗi ngày một căng, tay ấy ít khi về.
Đứa em dâu lại rờ rỡ như hoa hải đường. Nó thèm và đã bước qua hàng rào luân lí!
Mình không rõ chuyện ấy có thực hay không?
Nhưng dân làng bảo là nó có chuyện với đứa em dâu.
Con này sinh ra một thằng bé có đuôi dài độ nửa mét, mắt mũi dính lại với nhau và có đến mấy cái tai!
 Nhà nó họp lại, không dám nuôi, nửa đêm bắt phải đem chôn dấu dân làng ở gốc cây mít.
Nửa tháng sau ông bố đẻ nó vào một đêm tối trời, treo cổ tự vẫn chính cây mít ấy. Khi cả nhà phát hiện ra, người ông đã cứng, lạnh tím tự bao giờ rồi!

Sau chuyện đó, nó dở điên dở khùng, nhưng lúc không rượu lại vẫn nói năng rất văn hoa. Người xa mới gặp ai cũng nghĩ nó là người hiểu biết lịch sự..
Chính khi ấy mình về. Nó chủ động đến chơi, nghe nó nói chuyện mình có chút cảm tình. Ở cái chốn rừng xanh núi đỏ xa cách thế giới này, có một thằng như thế ai lại không muốn? Mình đâu biết quá khứ hay dở thế nào đâu?
Thằng bỏ mẹ kể những ngày oai hùng của nó.
Mình nghe mà thèm.
Nó bảo : “ Thực ra bài hát năm anh em trên một chuyến xe tăng là người ta hát cho có vần. Đúng ra xe tăng ta thời bấy giờ chỉ có bốn người. Vừa lái chính lại phụ, xạ thủ, thợ máy. Dưng mà chả sao, thơ nhạc cũng phải “mô đi phê” đi một tí chứ. Có sao hát vậy thì làm sao mà nghe cho được”.
Mình phục.
Thằng này tài. Biết cả chuyện éo le, bếp núc của văn học nghệ thuật, không phải người thường!
Mình có cô bạn người dưới Phòng trước cùng học một khoa với mình. Chồng nàng lái tàu Vích Ko lớ sớ thế nào lâm vào cảnh lao lí. Nàng bán nhà lên Hà Nội ngồi chè chén ngoài ga Hàng Cỏ, kiếm sống qua ngày. Lại thêm một thằng con trai mới ba bốn tuổi. Mình tình cờ gặp nàng trong một chuyến vi hành.
Người cũ, bạn xưa, oan khiên hiện tại, khiến mình động lòng. Nàng theo mình lên nhà chơi, nhận bà mẹ mình là mẹ nuôi.
Thực ra mẹ mình đâu có nuôi nàng được ngày nào?
Sau này mình cứ ân hận mãi, nếu không có cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, bạn mình đã không khổ. Hoặc giả mình không gặp chuyện ngang tai trái mắt bỏ nhà đi chừng ấy năm, thì đã không có chuyện.
Hắn lấy được nàng, nghe nói được mấy tháng đầu hạnh phúc lắm. Mình về thăm nhà, vợ chồng hắn đưa con lên chơi mang cả rượu cả gà.. Mình nghĩ vậy là mình đã làm được điều nhân nghĩa, phúc đức. Một thằng mất gần hết tính người gặp được người bơ vơ chân trời góc bể, đấu níu nhau, làm lại cuộc đời.
Qúa tốt rồi còn gì để nói?
***
Ngồi vào bàn nhậu rồi, nó không cần ý tứ. Bạn trên non cao của mình rót chén nào ra, nó không để “long đen” chén ấy. Liên tay gắp cho người, lại gắp cho mình.( Muốn ăn thì gắp cho người cũng chẳng sao). Mình nghĩ thằng này lâu ngay háo chất. Sống một thân một mình, bữa thất bữa thường, Người có gia đình hẳn hoi lúc khó khăn này còn sất bất sang bang, huống chi đơn người, phù phiếm vật vờ như nó? Không thông cảm chiếu cố đến hoàn cảnh của nó thì mình đâu còn là con người.
Chỉ mong cho nó “đến vạch”, đứng lên ra về. Mấy ông bạn trên núi lại càng thật thà chăm sóc..
Ai ngờ cuối bữa, nó nhắc chuyện hôm gặp nhà bí vừa rồi.
Hôm ấy nó cắt ở đâu mấy cành bưởi bảo là giống quý đến nhà bí chơi lần cuối!
Hỏi sao là lần cuối?
Nó bảo: “ Chả thiết ở cái làng này nữa. Sống buồn thế đủ rồi, tôi đến gặp ngài để ngày mai đi..”
Bí đâm hoảng. “ Thằng này có họ xa với mình. Nó định đi đâu? Hay là..? Nhà nó có cái zen tự vẫn. Ngoài ông bố nó còn đứa con trai bảo mà làm, thực ra uống thuốc ngủ chui vào bụi chết. Lại thằng cháu gọi nó là chú ruột. Hay là thằng này định “Theo chân” bố nó?” Vội vàng an ủi, động viên.
Mình cũng góp lời, thôi đi làm gì? Ở đâu cũng đường đất nhà trời. Ở đâu cũng phải làm phải ăn. Chả có chỗ nào ngồi mát mà ăn bát vàng đâu bác ạ!
Nó long mắt gừ mình:
- Mày thì biết sao được nỗi khổ của tao? Hồi ấy mày có nhà đâu? Con cái Quy ( Quy là cô bạn học của mình ) tao quý nó như vàng. Nó nỡ bỏ tao đi mang theo cả giọt máu của tao nữa. Chúng mày tưởng tao đi chết à? Đừng có nhầm. Tao đi tìm vợ con chứ dại gì mà tự vẫn?
Bí mừng ra mặt. Thế là đỡ đi một “vấn đề” phức tạp. Còn mình lại lo.
Ngày mình qua Lâm Đồng, thế nào lại gặp Quy. Đúng là oan gia lối nhỏ! Mình chỉ mong Quy đừng trách giận gì mình:
Nàng bảo chả qua là tại nàng chưa tìm hiểu sâu sát, lấy phải ác ma. Nó đánh nàng lên bờ xuống ruộng. Bắt phải đưa thằng cu con nàng về quê ngoại. Mà quê ngoại nàng đâu còn ai? Không có cách nào thuyết phục cảm hóa nổi con người này. Cuối cùng nàng lại một lần nữa cất bước lên đường. May mà vào đến trong này gặp được người tốt, mới có ngày hôm nay. Nàng gặp mình cốt để hỏi thăm hiện tại chồng cũ là nó đang sống như thế nào? Mình kể qua loa cho nàng nghe.
Nàng lặng người đi một lúc. Nàng dặn mình đừng nói gì với hắn về chuyện này. Cho mình số điện thoại để khi nào nàng cưới con mời mình vào dự đám.

Mình đã giữ lời hứa với nàng không nói gì. Không hiểu sao nó lại biết có cuộc gặp gỡ đó?
Mình nghĩ mãi. Có lẽ hôm đó khỏi nó về một lúc, chả biết cám cảnh về nỗi niềm của nó hay mấy chén rượu ngâm bìm bịp nhà bí mà mình hở chuyện. Quên cả việc nó với bí là chỗ họ hàng. Có lẽ thông tin từ lỗ này dò rỉ ra chăng?

****
Mồm ăn, miệng nói, nó liên thuyên về cái thời ra ngõ gặp anh hùng. Bản thân nó cũng là một “anh hùng chính danh”. Bạn vùng cao của mình cứ trố mắt ra mà nghe. Sao cái thằng xấu xấu, bẩn bẩn này lắm tài thế nhở? Cái gì cũng biết, cái gì cũng hay. Trên đời này chả có cái khó nào mà nó chưa từng trải qua!
Bạn mình phục và nể nó quá!
Bạn người Mèo còn hẹn nó: “Hôm nào lên cái tao chơi”!
Người vùng cao vắng vẻ, thích nghe chuyện và quý người một cách đơn sơ như vậy. Bạn Dao còn xin nó số điện thoại. Thằng bỏ mẹ cười ngượng ngịu: “ Mình quên không mang”.
Thực ra nó nào có dùng? Gọi đi đâu và nghe ai gọi mà dùng điện thoại?
Nó phét thế thây kệ nó.
Mình chỉ mong cho nó đứng lên, kết thúc cuộc gặp bất đắc dĩ này.
Đột nhiên nó quay sang mình:
- Tớ có việc phải về. Nhưng trước khi về cậu cho tớ số của..
- Làm gì có số nào? Ông với bà ấy vợ chồng với nhau bao nhiêu năm còn chả có nữa là tôi?
- Này đừng dấu nhau, lão bí nó bảo cậu biết số của mẹ con cái Quy, cậu giấu tớ làm gì?
- Ông này hay! Tôi dấu làm gì? Nếu ông bí biết thì hỏi ông ta ấy, sao lại hỏi tôi?
- Hay là mày có chuyện gì với nó mà mày dấu?
Tôi nóng hết cả mặt mày, định lôi luôn nó ra cửa, nhưng nghĩ nhà đang có khách, không nên.
Bạn Thổ trên làng Lan đã nóng mắt, lại không bình tĩnh như mình, nói ngay:
- Có, người ta mới cho mày được, không có lấy đâu cho, sao lại nói thế?
Nó nhếch mép cười khẩy:
- Mày biết đéo gì chuyện này mà tham gia? Thích gây với tao hả? Có biết bố mày là ai không?
Bạn thổ giận tím mặt, từ từ đứng lên. Có lẽ bạn ấy tức nó về câu văng tục vừa rồi..Nó ra tay trước, vơ vội cái bát vèo một cái ngang qua mặt mình. Không trúng ai. Cái bát chỉ làm vỡ cái khung ảnh “Gia đình văn hóa”  treo trên tường.
Cuộc đấu không hẹn của hai bên diễn ra ngay trên sân nhà.
Hai kẻ không, quen biết lăn xả vào nhau.
Mọi người chạy đến nhưng không ai làm cách nào ngăn cản được. Đúng là thằng dở có vài miếng của thời “lực lượng đặc biệt”. Anh bạn Thổ cũng không phải tay vừa. Bài “Miêu quyền” giờ được lúc trổ tài, tấn thủ mau lẹ..
Mọi chuyện xảy ra bất ngờ quá, mình lúng túng chưa biết làm sao. Có lẽ tại cái thứ men rượu của bọn người “nước lạ” bán sang đây? Con người ta bỗng chốc trở nên rồ dại, mất bình tĩnh do thần kinh căng thẳng đột ngột. Người bình thường còn có thể chịu đựng được. Nhưng với với kẻ điên sẵn, rồ sẵn, lại có dòng máu mang “zen tự vẫn” như thằng này, không bị điên hẳn, mới lạ!
Hai đấu thủ kẻ thì xưng má, kẻ trều môi vẫn quyết một lòng sống chết lăn lộn vào nhau. Vớ được cái gì liệng về đối phương cái đấy. Vừa may có một người vác đâu cành dong tre gai lùa vào giữa..
Đây là kinh nghiệm khi có hai con trâu cà đánh nhau, thật là hiệu nghiệm! Áo của cả hai “võ sư - võ sĩ” quấn chặt vào mớ gai đó, nhùng nhằng gỡ mãi không ra, cuộc tỉ thí mới tạm dừng. Cũng là lúc người nhà nó nghe tin chạy đến.
Không hiểu sao hôm nay bọn chúng mát tính. Không té nước theo mưa, kéo bè kéo cánh gây thêm sự như ở nơi khác, còn xin lỗi mình, đưa tên bỏ mẹ về nhà!
Bữa rượu thành ra hỏng. Bạn mình trên núi giận dữ bỏ ra về.
Bao lâu mới gặp, chỉ một chuyện không đâu vào đâu, chuyện nọ xọ chuyện kia mà nên nỗi!
Mình buồn, chả biết các anh í có hiểu cho tấm lòng của mình nữa hay không?


==================

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2016

Chiếc bẫy quyền lực của Putin, Tập Cận Bình và Erdogan

xipu

Nguồn: Nina L. Khrushcheva, “The Strongman’s Power Trap”, Project Syndicate, 19/07/2016.
Biên dịch: Trương Thái Tiểu Long | Biên tập: Lê Hồng Hiệp
Đầu năm nay, khi Tổng thống Vladimir Putin tuyên bố thành lập lực lượng vệ binh quốc gia với 400.000 nhân sự chỉ chịu trách nhiệm trước ông, nhiều người Nga tự hỏi tại sao nước họ lại cần thêm một quân chủng mới. Sau tất cả, quân đội Nga được xem là đã trở lại: Putin đã trang bị cho quân đội các khí tài mới và thậm chí còn dàn xếp hai cuộc chiến nhỏ – tại Gruzia năm 2008 và tại Ukraine từ năm 2014 – để khẳng định điều này.
Nhưng cuộc đảo chính thất bại chống lại nhà lãnh đạo cứng rắn đồng cấp với Putin tại Thổ Nhĩ Kỳ – Tổng thống Recep Tayyip Erdogan – đã chỉ ra nguyên nhân quan trọng cho việc thành lập đội vệ binh giống kiểu cận vệ của các hoàng đế La Mã (Praetorian Guard) này. Putin đã làm suy yếu quá nhiều thể chế dân chủ tại Nga nên cách duy nhất để tước quyền của ông hiện nay là phải thông qua một cuộc binh biến.
Putin, Erdogan và cả Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đều có chung nỗi lo lắng hợp lẽ về tương lai chính trị của mình. Trên thực tế, cả ba đều nắm quyền trong các hệ thống hạn chế việc thực thi quyền lực – dù đó là một hệ thống không hề dân chủ hoặc một nền dân chủ non trẻ luôn luôn bị đe dọa từ trong trứng nước. Trong trường hợp của Erdogan, Thổ Nhĩ Kỳ có nền pháp quyền và các thể chế kiểm soát và cân bằng đối với quyền lực hành pháp; còn trong trường hợp của Putin và Tập Cận Bình, đã có nhiều quy định bất thành văn được chấp thuận từ nhiều thập kỉ trước.
Những quy định đó – do Nikita Khruschchev lập ra sau cái chết của Joseph Stalin năm 1953 tại Liên Xô và Đặng Tiểu Bình lập ra tại Trung Quốc sau khi Mao Trạch Đông qua đời năm 1976 – được đưa ra để loại bỏ việc sát hại giới chóp bu bằng cách đảm bảo rằng một nhà lãnh đạo sẽ không đe dọa tính mạng và sự an toàn của những người tiền nhiệm hoặc các đồng nghiệp của mình. Trong hệ thống này, một quan chức chính phủ có thể bị tước quyền hoặc bị quản thúc tại gia nhưng anh ta và gia đình sẽ không phải đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù hay tổn hại thân thể.
Putin lên nắm quyền năm 1999 một phần là do ông hiểu được, và quan trọng hơn là ông chấp nhận điều này. Boris Yeltsin không chọn Putin làm người kế nhiệm bởi vì khả năng lãnh đạo xuất sắc thiên phú của Putin mà là vì Putin đã cam kết với Yeltsin rằng, nếu ông lên nắm quyền, Yeltsin và gia đình sẽ được bảo vệ khỏi tất cả các trừng phạt về luật pháp cũng như chính trị.
Trong trường hợp của Yetlsin, Putin đã giữ vững cam kết. Tuy nhiên, Putin chẳng hề khoan nhượng với các đối thủ của mình. Ví dụ, đầu sỏ chính trị Boris Berezovsky đã buộc phải lưu vong, liên tục bị theo dõi và quấy rối cho đến khi được phát hiện là đã chết tại nhà vào năm 2013 với kết luận tự tử. Mikhail Khodorkovsky là tỉ phú sở hữu công ty dầu Yukos và là một đối thủ chính trị tiềm tàng của Putin thì tước đoạt công ti, bỏ tù và sau đó cũng phải lưu vong.
Những đối thủ và kẻ thù cấp thấp hơn còn phải chịu sự trừng phạt khắc nghiệt hơn. Lấy một ví dụ tiêu biểu, nhân viên tình báo Nga Alexander Litvinenko đã chết vì nhiễm độc phóng xạ năm 2006 tại Anh sau khi bị đầu độc bằng polonium. Trong vụ án này, một bản điều tra chính thức của Anh đã kết luận rằng có lẽ Putin có biết về âm mưu giết người này; còn trong những bản điều tra khác, khả năng liên can cá nhân của Putin vẫn chưa rõ ràng. Nhưng có một thông điệp rất rõ ràng: Putin không bị ràng buộc bởi quy định gì và “vòi bạch tuộc” hay sự tàn bạo của ông cũng không có giới hạn, mặc cho cho đối thủ của ông có thể từng quyền lực tới đâu tại Nga.
Ở Trung Quốc, Tập Cận Bình – một người ngưỡng mộ các biện pháp của Putin, đã kế thừa các mưu chước của Putin trong quá trình ông củng cố quyền lực. Từ những năm nắm quyền cuối của Đặng Tiểu Bình – những năm cuối thập niên 1980 – một dạng lãnh đạo tập thể trong nội bộ Đảng Cộng sản đã cai trị Trung Quốc với những điều luật bất thành văn nhằm bảo vệ những người quyền lực nhất  khỏi sự trừng phạt. Tuy nhiên, dưới sự nắm quyền của ông Tập, lãnh đạo tập thể đã bị thay thế bằng hình thức tập trung quyền lực vào một người duy nhất, còn các nguyên tắc bất thành văn kia đã bị xếp xó.
Cũng tương tự như Putin, Tập Cận Bình sử dụng các biện pháp chống tham nhũng để loại trừ các đối thủ và tập trung quyền lực về tay mình, và thậm chí ông còn mạnh tay hơn cả Putin. Hàng trăm các tướng lĩnh cấp cao của Quân Giải phóng Nhân dân (PLA) đã bị thanh trừng và bỏ tù vì các cáo buộc tham nhũng.
Hơn nữa, ông Tập còn vi phạm quy tắc của Đảng về việc không xử lý các thành viên của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị trên mức khai trừ họ. Lấy ví dụ trường hợp của Chu Vĩnh Khang, nguyên Bộ trưởng Công an Trung Quốc trong một thời gian dài, đã bị bỏ tù vì các cáo buộc nhận hối lộ, làm suy đồi quyền lực nhà nước (vì được cho là có quá nhiều tình nhân) và làm rò rỉ bí mật quốc gia. Người thân của ông cũng bị bỏ tù.
Vụ ngã ngựa của Chu Vĩnh Khang nối tiếp vụ xét xử và bỏ tù Bạc Hi Lai diễn ra không lâu trước đó. Bạc Hi Lai là ứng cử viên Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị và có thể đã lên kế hoạch lật đổ Tập Cận Bình. Việc bắt giam hai nhân vật này càng thúc đẩy sự ngã ngựa của một mạng lưới rộng lớn các lãnh đạo cấp cao, bao gồm các chủ tịch tỉnh và người đứng đầu Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc (CNPC).
Vì đã vi phạm quy tắc và những thỏa thuận ngầm của giới lãnh đạo chóp bu, Putin và Tập Cận Bình ngày càng hiểu rõ rằng họ sẽ không bao giờ có thể từ bỏ quyền lực một cách tự nguyện mà không lo ngại về sự an toàn của mình trong tương lai. Vì vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi sau 17 năm cầm quyền, Putin sẽ lại ra tranh cử Tổng thống – trên thực tế là không có đối thủ – vào tháng Ba năm 2018.
Tuy nhiên, Tập Cận Bình lại có một vấn đề. Đến năm 2017, ông sẽ hoàn tất nhiệm kì 5 năm đầu tiên và ông chỉ còn được thêm một nhiệm kì 5 năm nữa. Bởi vì năm trong số bảy ủy viên của Ủy ban Thường vụ sẽ được thay thế vào năm 2017, đây sẽ là lúc để các đối thủ của ông đề cử một người kế nhiệm. Chỉ việc xuất hiện của một nhân vật thay thế tiềm năng thôi cũng có thể là một án tử hình chính trị đối với ông nếu xét thái độ bất mãn lan tràn đối với ông trong nội bộ chính phủ Trung Quốc.
Từ sau vụ đảo chính thất bại tại Thổ Nhĩ Kì, Erdogan đã thẳng tay đàn áp những người bị cáo buộc đứng sau âm mưu này, và đã đưa ra một danh sách bắt giữ đáng ngờ gồm hàng ngàn chính khách, nhân viên quân đội và bộ máy tư pháp, những người bị ông cáo buộc đã đe dọa nền cai trị “dân chủ” của mình. Nhưng hiện nay Erdogan phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn: theo chân Putin và Tập Cận Bình vào con đường chuyên chế không lối về, hay quay bước lại con đường dân chủ hiệu quả. Khi ngay cả các đối thủ chính trị cũng ủng hộ ông chống lại cuộc binh biến, thì người dân Thổ Nhĩ Kì đã dường như công bố sự lựa chọn con của mình (đó là ủng hộ nền dân chủ).
Nina L. Khrushcheva, tác giả của các cuốn sách Imagining Nabokow: Russia Between Art and Politics and the Lost Khrushchev: A Journey into the Gulag of the Russian Mind, là Giáo sư ngành Quan hệ Quốc tế và Phó Hiệu trưởng Trường Đại học The New School tại New York. Bà cũng là nghiên cứu viên cấp cao tại Viện Chính sách Thế giới.

 http://nghiencuuquocte.org/2016/08/09/chiec-bay-quyen-luc-cua-putin-tap-can-binh-va-erdogan/#sthash.ABtkqHi7.dpuf

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ta bắn chỉ thiên quá nhiều, không trúng vào đâu cả!


FB Võ Nhật Thủ

H1Thành công và thất bại

Đoàn thể thao lần đầu tiên mang huy chương vàng quý giá ở một kỳ thế vận hội về cho nước nhà: Bắn súng hơi cự ly 10m.
Trong khi đó, kỳ vọng vào môn bơi lội của kình ngư số 1 phải dừng chân không vào vòng chung kết.
Phóng viên các báo đài quốc tế, từ tư bản đến XHCN đều muốn săn tin một cách nhanh nhất. Họ đến gặp đoàn thể thao xin phỏng vấn tay ngắm số một.
– Chúc mừng anh lần đầu tiên đem về vinh quang cho đất nước ở đấu trường thể thao thế giới cao nhất. Anh có thể vui lòng cho xin vài phút về cuộc phỏng vấn được không?
– Anh cứ hỏi, chỉ như cuộc trò chuyên thôi nhé!
– Trước phát bắn quyết định để giật huy chương vàng anh thở dài nhưng tại sao ở phát quyết định anh lại bản lĩnh, tự tin bắn trúng vòng 10 để đạt vinh quang. Vậy động cơ dành cho phát cuối cùng là gì?
– À, lúc đó tui nghĩ lời của ngài TT nước tui: Ta bắn chỉ thiên quá nhiều, không trúng vào đâu cả! Tui thở dài vì lời của ổng nhưng sau đó tui nghĩ, nếu đã quyết tâm bắn thì thứ đếch chi mà bắn không trúng? Bắn hay không là ở bản lĩnh của mình thôi. Bởi vậy tui muốn chứng minh cho ổng thấy nếu quyết tâm thì bắn thằng chó chết mô cũng trúng, chớ cái bia cách 10m nghĩa lý chi.
– Vậy anh có nghĩ ý nghĩa của lần bắn này sẽ là động lực kích thích ngắm trúng, bắn trúng cho cái ngài … của nước anh?
– Việc nớ ông qua phỏng vấn ổng chớ tui thì chịu!
– Răng rứa?
– Nước tui mấy cha hứa lèo tui nghe mà phát ớn rồi!
– Cám ơn anh đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn.
Quay qua kình ngư số 1.
– Được biết chị là kình ngư số 1 của đất nước chị, chị vui lòng cho được phỏng vấn mấy phút, được chứ?
– Ơ, được, cứ hỏi, tui trả lời.
– Vì răng chị không vào được vòng chung kết? Có phải là cuộc thi bơi ở tầm cao nhất thế giới có quá sức chị hay không?
– Vâng! Cứ cho là vậy! Vì lớp trẻ nước tui trong cuộc sống hằng ngày phải bơi quá nhiều nhưng không vượt qua rào cản nên vào đây đuối sức cũng không có chi là ghê gớm!
– Vậy là thế hệ thanh thiếu niên nước chị luôn xem trọng môn bơi! Ồ, thật tuyệt! vậy rào cản bên chị chắc là đặt ở mục tiêu cao lắm! Mà là môn bơi gì vậy?
– Môn bơi tổng hợp. Sinh viên ra trường bên tui giờ phải tự bơi, bơi tìm việc làm để khỏi thất nghiệp. Còn rào cản à? Bên tui có câu: Nhất quan hệ, nhì tiền tệ, ba mới trí tuệ. Hai cái rào cản trước còn nằm chình ình đó thì các vận động viên trẻ nước tui dù sức lực phơi phới, trí tuệ đầy mình nhưng chịu không thể vượt qua. Nước tui giờ trình độ cử nhân, kỹ sư tốt nghiệp đại học, thạc sĩ… đầy đường lên đến gần 20 vạn còn phải bơi để tìm việc làm vì hai cái rào cản chết tiệt kia.
– Vậy chị có hi vọng gì ở tương lai?
– Tui hi vọng phát bắn đạt huy chương vàng như đã phỏng vấn sẽ bắn thẳng vô mấy cái đầu nói nhiều trước khi bắn sập các mục tiêu “quan hệ, tiền tệ” để sinh viên, giới trẻ nước tui vượt qua tất cả rào cản bằng chính sức lực và trí tuệ của mình để… khỏi thất nghiệp!
– Cám ơn chị về chuyện… bơi!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Sức mạnh” TQ nhìn từ cái nồi cơm điện



Wall Street Journal (3-8-2016) có một bài rất hay khi đặt vấn đề ở góc nhìn ít được để ý: nồi cơm điện trở thành một phép thử cho việc điều chỉnh nền kinh tế Trung Quốc. Từ góc quan sát đó, có thể bổ sung nhiều điều. Nền kinh tế thứ hai thế giới này, với làn sóng đầu tư toàn cầu trị giá hàng tỉ đôla, với sự bùng nổ cơn lốc đi du lịch khắp thế giới, với sự “lớn mạnh” của quân sự…, lại cùng lúc tồn tại nhiều nghịch lý. 
Trung Quốc đang giàu lên. Dân Trung Quốc du lịch ngày càng nhiều và xài tiền vung vít. Tuy nhiên, nhìn lại, kỹ hơn, sẽ thấy một trớ trêu khác. Kinh tế Trung Quốc không thỏa mãn được người tiêu dùng. Nguyên nhân: sản phẩm không được bán “kèm” với niềm tin!

Nồi cơm điện, sản phẩm gia dụng mà Toshiba cho ra mắt từ năm 1955, là một trong những mặt hàng mà khách Trung Quốc xách về nhiều nhất khi họ du lịch sang Nhật! Ở một nước vẫn chưa có công ty nào lọt vào top 100 thương hiệu giá trị nhất thế giới do Forbes bình chọn thì việc người tiêu dùng nghi ngờ sản phẩm nội địa là có thể hiểu được. Nồi cơm điện nội địa, khoảng 20 USD (so với 500-1.000 USD hàng Nhật mua tại Nhật), dĩ nhiên, cũng nấu được cơm. Tuy nhiên, lâu lâu nó xẹt xẹt, và thỉnh thoảng, nó bốc cháy. “Tại Trung Quốc, hầu hết loại nồi cơm điện được dùng là kỹ thuật trước thập niên 1980” – theo giáo sư Yoshiko Nakano thuộc Đại học Hong Kong.

Cơn sốt mua hàng tiêu dùng sinh hoạt của du khách Trung Quốc bùng nổ đến mức phi trường Narita (Tokyo) phải dựng bảng thông báo yêu cầu xếp hàng trật tự tại các cửa hàng miễn thuế. Năm 2015, các chuyến bay về Trung Quốc từ Tokyo phải bị hoãn vì chờ khách mua hàng! Chi tiêu du lịch của người Trung Quốc năm 2015 lên đến 215 tỷ USD, hơn cả ngân sách quốc phòng! Họ mua đủ thứ, từ kem dưỡng da, sữa, tã em bé, đến thậm chí bồn cầu. Một thăm dò của Nielsen Holdings PLC vào tháng 7-2016 cho biết có đến 67% người Trung Quốc trả lời rằng thương hiệu nước ngoài tốt hơn thương hiệu nội địa.

“Vấn đề” nồi cơm điện tại Trung Quốc trở nên nóng đến mức, năm 2015, đài truyền hình nhà nước thực hiện một chuyên đề bốn kỳ, so sánh các model của Nhật với hàng nội địa, để chứng minh rằng sản phẩm nội địa “không kém hơn hàng nhập khẩu”. Hàng nội địa có thể không kém hơn. Vì, như trường hợp hãng Midea (chiếm 43% doanh số nồi cơm điện thị trường Trung Quốc như họ công bố), đã thuê kỹ sư Hàn Quốc và gửi công nhân đến “tham quan” các nhà máy Nhật. Dù vậy, các bản tin “nồi cơm xẹt lửa” vẫn xuất hiện đều đều. Nồi cơm điện nội địa trở nên nguy hiểm đến mức nó bị cấm dùng trong ký túc xá. Năm 2010, báo chí đăng tin có bốn trẻ em bị thiệt mạng bởi hỏa hoạn do một nồi cơm điện cháy mạch.

Câu chuyện nồi cơm điện cho thấy ý thức và ý chí sáng tạo đóng góp cho kinh tế là một vấn đề rất không nhỏ đối với Trung Quốc. Các công ty Trung Quốc có thể sản xuất sản phẩm tốt hơn nhưng điều đó có nghĩa giá bán cao hơn và sức tiêu thụ kém hơn. Đa số người dân vẫn nghèo. Hàng bèo-giá rẻ vẫn là “công thức” sản xuất chủ yếu. Điều này lại dẫn tiếp đến một “nghịch cảnh” khác: sản phẩm Trung Quốc tiếp tục không tạo ra niềm tin đối với người tiêu dùng. 

Trung Quốc cứ vậy lẩn quẩn trong mâu thuẫn mà chính nó tạo ra. Hậu quả lớn nhất là không mang lại sự phát triển sáng tạo và nghiên cứu nói chung. Kinh tế và xã hội Trung Quốc cứ thế sống trong chụp giật. Kiếm được vài xu lẻ còn hơn không. Có thể nói thêm rằng, nguyên nhân cốt lõi vẫn là chính sách và chủ trương: Trung Quốc vẫn bám vào mô hình kinh tế định hướng XHCN. Không có cạnh tranh sáng tạo đúng nghĩa, không tôn trọng nhân tài và chất xám, đất nước này vẫn quanh quẩn không lối thoát với những vấn đề nhỏ nhặt và linh tinh.

Nguồn Fb
Manh Kim
Phần nhận xét hiển thị trên trang