Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

"..Nhân dân cũng có quyền được biết, những nhà lãnh đạo của họ đã làm gì, đã ứng xử thế nào, trong những thời khắc lịch sử của đất nước.

(Chính trị) - Là Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an, nên khi nhận lời trò chuyện với Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng – Cuối tháng về Tổng Bí thư Lê Duẩn nhân kỷ niệm 30 năm ngày mất của ông, tôi đã nghĩ Tướng Lê Kiên Trung khó mà thẳng thắn, sòng phẳng với những câu hỏi mà tôi sẽ hỏi anh. Nhưng sau buổi trò chuyện 2 tiếng đồng hồ, tôi biết mình đã vội vàng khi dự đoán thế!

Cha tôi quyết đoán, nhưng không bất chấp
- Nhà báo Tô Lan Hương: Thưa Thiếu tướng Lê Kiên Trung, khác với nhiều người thân trong gia đình mình, anh hầu như chưa từng xuất hiện trên báo chí và chia sẻ những câu chuyện về Tổng bí thư (TBT) Lê Duẩn?
- Thiếu tướng Lê Kiên Trung: Thực ra tôi đã từng viết một bài trên Báo An ninh thế giới nhiều năm trước với những câu chuyện của tôi về cha. Nhưng đặc thù công việc khiến tôi không phải lúc nào cũng thấy mình nên xuất hiện trên mặt báo để chia sẻ những suy nghĩ trong lòng.
- Thế thì, khi nhận lời trò chuyện với Chuyên đề ANTG Giữa tháng – Cuối tháng chúng tôi, với cương vị mà anh đang nắm giữ, anh có ngại ngần nếu tôi hỏi anh những câu hỏi mà bao năm qua, nhiều người vẫn cho là nhạy cảm, về TBT Lê Duẩn?
– Bạn hãy cho tôi một lý do để một người con phải ngại ngần, né tránh khi nói về cha mình?! Đặc biệt, một con người của dân tộc, của nhân dân, hết đời cống hiến hy sinh vì sự nghiệp của đất nước.
- Vậy thì, tôi muốn bắt đầu với một điều giản dị. Có phải khi còn bé, anh là người con được gần gũi với TBT Lê Duẩn và được ông thương yêu, cưng chiều nhiều nhất? Ký ức của anh về người cha chính khách có gì khác với ký ức của những đứa con bình thường?
– Ký ức bao trùm trong tôi về ba có lẽ là ký ức về tình thương. Nói là ba thương tôi hơn những anh chị em khác cũng không hẳn là đúng. Tôi không dám nói ba tôi dành cho tôi nhiều tình thương nhất, nhưng tôi may mắn là đứa con được gần ba nhiều nhất so với các anh chị trong nhà.
Thật ra ba tôi đi hoạt động cách mạng từ sớm, thời gian ông gần gũi gia đình, con cái gần như không có. Các anh chị tôi, từ lúc đẻ ra cho đến khi trưởng thành, hầu hết đều chỉ được gặp ba khi ông ghé thăm nhà. Tôi may mắn  sinh ra khi ba tôi đã ra Hà Nội, trong bối cảnh miền Bắc đã được hưởng hoà bình.
Mẹ tôi khi đó đang học ở Trung Quốc, tôi lại là con út trong nhà, nên ba tôi, với tâm trạng của một người cha “gà trống nuôi con”, thương tôi phải xa mẹ, đã luôn dành cho tôi tình yêu thương đặc biệt.
Dù là TBT và phải đảm đương trách nhiệm lớn lao với việc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, nhưng ông đã luôn để tôi là “cái đuôi” của ông trong suốt nhiều năm trời. Tôi ăn cùng ba, quanh quẩn bên ông khi ông làm việc và tôi ngủ cùng giường với ông cho đến tận khi học lớp 7, lớp 8.
- Điều đặc biệt nhất mà anh cảm nhận ở ba mình?
– Cũng là tình thương! Nhiều người nghĩ với vị trí người lãnh đạo đất nước, ba tôi là người lạnh lùng, cứng rắn, nhưng thực ra, ông vô cùng tình cảm với người xung quanh.
Không chỉ là tình cảm của người cha dành cho con, tình cảm của người chồng dành cho vợ, mà còn là tình cảm giữa người với người. Ba tôi coi những người giúp việc cho ông như người thân trong nhà. Ông cũng là người mà nếu đi ra đường, gặp một người nghèo, sẽ dễ dàng rơi nước mắt. Nhiều người đi làm cách mạng bắt đầu từ lý tưởng, từ lý trí, nhưng ba tôi đi làm cách mạng bắt đầu từ tình thương.
Khi còn nhỏ, có lần bà nội tôi nói với ba tôi: “Đến bao giờ nhà mình mới có một nồi khoai như nồi khoai nhà bên cạnh?”. 
Ông kể ông đã khóc khi nghe câu nói ấy, dù khi đó ông chỉ là một đứa trẻ nhỏ đang ngồi trong lòng mẹ. Ông thương xót cái ao ước nhỏ bé đến tội nghiệp của bà nội tôi bao nhiêu thì ông thấy căm giận chế độ đã tạo ra cả một dân tộc nghèo khổ, với một lớp người mà ước mơ của họ chỉ là một nồi khoai để ăn bấy nhiêu. Và vì muốn thay đổi điều đó, ông đã đi làm cách mạng.
- Anh nói, TBT Lê Duẩn đi làm cách mạng từ tình thương, nhưng trong một giai đoạn lịch sử dài sau này, khi nhắc về TBT Lê Duẩn, người ta vẫn cho rằng ông rất độc đoán trên cương vị của mình khi ông còn nắm quyền?
– Tôi vẫn luôn biết có những người nhìn ba tôi theo cách đó. Nhưng, như những gì tôi đã được chứng kiến về cha mình, thì cảm nhận của tôi hoàn toàn khác. Năm 1954, sau Hiệp định Geneve, ba tôi đưa mẹ tôi lên tàu ra miền Bắc, còn ông thì bí mật ở lại miền Nam.
Trước lúc chia tay, ông nói với bà: “Anh thương vợ con anh như thế nào, thì anh cũng thương đồng bào, đồng chí của mình như thế, cho nên anh phải ở lại, cùng với đồng bào đồng chí miền Nam chiến đấu để giành độc lập thực sự”.
Và nếu không phải vì Bác Hồ đã kiên quyết yêu cầu ba tôi ra miền Bắc năm 1957 để nhận nhiệm vụ mới, có lẽ ba tôi sẽ vẫn ở lại miền Nam, dù có lẽ ông hiểu, khi Trung ương gọi ông ra miền Bắc, có nghĩa là ông sẽ được tin cậy giao những vai trò quan trọng hơn trong bộ máy lãnh đạo đất nước. Một con người độc đoán, sẽ khó có tình cảm như thế với đồng bào, đồng chí.
Một điều nữa, trong cuộc chiến tranh khốc liệt kéo dài 20 năm mà mỗi gia đình ở cả phía bên này và phía bên kia đều phải gánh chịu nỗi đau mất mát, cộng thêm với sự khác biệt về ý thức hệ, thì sự thù hận là khó tránh khỏi.
Trong nhiều cuộc chiến tranh, phe thắng cuộc đã có sự trả thù với những kẻ thất bại. Nhưng sau khi giải phóng xong, Đảng ta mà người đứng đầu là ba tôi đã đưa ra mệnh lệnh: Bằng bất cứ giá nào cũng không được động chạm đến những người thuộc chính quyền cũ. Và, thay vì một cuộc tắm máu như báo chí nước ngoài đã dự đoán trước giải phóng, những người thuộc chính quyền cũ chỉ bị đưa đi cải tạo, giáo dục…
Tôi nghĩ ba tôi là người quyết đoán. Nhưng sự quyết đoán của ông nằm trong chừng mực của một người làm chính trị có cân nhắc trước sau, chứ không phải bất chấp.
Ông vẫn nói, làm chính trị là phải biết chờ đợi. Vì có những việc dù mình nghĩ đúng, nhưng mình vẫn phải chờ đợi sự đồng lòng từ những người xung quanh. Chính từ những việc đó, mà sau này, đã có những người hiểu không đúng hoặc đánh giá không chính xác về phương pháp và cách làm của ông.
Nhiều người phê phán cha tôi vì việc duy trì nền kinh tế bao cấp quá lâu. Nhưng ngay sau khi giải phóng xong, khi mà nhiều người trong chúng ta vẫn còn coi Mỹ là kẻ thù, ba tôi đã giao cho Bộ trưởng Ngoại giao khi đó là ông Nguyễn Cơ Thạch sang thăm Mỹ, bằng mọi giá thiết lập quan hệ ngoại giao với Mỹ.
Ba tôi đã muốn giữ nguyên nền kinh tế thị trường ở miền Nam, song song với nền kinh tế bao cấp ở miền Bắc, vì chính ông cũng muốn so sánh ưu điểm và nhược điểm của hai nền kinh tế đó. Vì ba tôi và các đồng chí của mình khi đó đều được giáo dục và trưởng thành trong hệ thống lý luận về XHCN theo mô hình Xôviết của Stalin.
Nhưng ông cảm nhận được, nền kinh tế thị trường có những ưu điểm của nó, và ông muốn có cơ hội để so sánh giữa hai mô hình đó, để tìm được con đường tốt nhất cho đất nước.
Dù chuyện này chưa bao giờ được ông công khai trong các nghị quyết của Bộ Chính trị, nhưng trong chỉ đạo của ba tôi và các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Đảng với ông Nguyễn Cơ Thạch trước chuyến thăm Mỹ sau giải phóng, tôi biết rằng đã có nội dung đó. Tiếc là cuộc đàm phán đó đã không thành công. Vì khi đó, nhiều người bên phía chúng ta vẫn còn coi Mỹ là kẻ thù, và bản thân người Mỹ cũng có suy nghĩ ngược lại.
Với họ, việc một nước lớn như Mỹ thất bại trong cuộc chiến với một dân tộc nhỏ bé như Việt Nam đã làm tổn thương nặng nề lòng tự tôn của họ. Không thể dễ dàng để hai nước có thể ngay lập tức nối lại quan hệ ngoại giao, bình thường hoá quan hệ. Thậm chí, sau đó Mỹ còn cấm vận Việt Nam nhiều năm liền. Nên cuối cùng, chuyến đi của ông Nguyễn Cơ Thạch đã thất bại.
- Cứ cho là chuyến đi đó thất bại, thì tôi nghĩ, vẫn có nhiều cách để duy trì và phát triển mô hình kinh tế thị trường ở miền Nam song song với mô hình bao cấp ở miền Bắc, nhưng như chúng ta đã biết, ngày đó, nền kinh tế bao cấp đã được nhân rộng ở cả hai miền. Tại sao ba ông không làm điều đó?
– Bối cảnh lịch sử lúc đó có lẽ đã khiến ba tôi không dễ thực hiện khát vọng và mục đích của mình. Khi mà Mỹ từ chối quan hệ ngoại giao với Việt Nam, và bản thân những nhà lãnh đạo trong nước thời đó đều tin theo hệ thống xã hội chủ nghĩa mô hình Xôviết của Stalin, thì việc đưa ra một ý tưởng như thế là trái với lý tưởng của nhiều người.
Tôi vẫn nhớ hồi đó, khi Nam Tư đưa ra khái niệm kinh tế thị trường, họ đã bị khai trừ ra khỏi hệ thống các nước XHCN và bị xem như một nước xét lại. Cho nên, không thể dễ dàng bày tỏ quan điểm của mình và thuyết phục những người khác cùng đồng lòng với quan điểm đó, nhất là trong một giai đoạn nhạy cảm như đất nước ta khi đó.
Mà anh chỉ có thể thực hiện nó âm thầm ở chỗ này, chỗ kia, cho đến lúc lý thuyết của anh chứng minh được là nó có sức sống, là nó thuyết phục, là thành công, thì đến lúc đó, anh mới có thể quay lại thuyết phục những người khác. Vì ba tôi hiểu nếu ngay lập tức thay đổi có thể sẽ khiến sự chia rẽ trong Đảng. Và hơn lúc nào hết, trong điều kiện đất nước lúc đó Đảng ta càng cần phải coi trọng sự đồng lòng, thống nhất.
- Bây giờ là thời điểm TBT Lê Duẩn đã mất được 30 năm. Vài ngày trước, trong ngày giỗ lần thứ 30 của TBT, tôi có đến gia đình ông và nhìn thấy có những lẵng hoa gửi đến từ các Ủy viên Bộ Chính trị và một số đồng chí lãnh đạo Đảng Nhà nước đã đến dâng hương tại số 6 Hoàng Diệu, ngôi nhà TBT Lê Duẩn sống lúc sinh thời.  Vài năm trở lại đây, báo chí đã nhắc lại về vai trò của ông Lê Duẩn trong giai đoạn ông làm lãnh đạo. Nhưng có một thời kỳ dài, người ta ít nhắc đến TBT Lê Duẩn. Anh có biết tại sao?
– Bạn hỏi không đúng chỗ rồi. Và cũng không hẳn như vậy! Nhưng tôi nghĩ thế này, chúng ta không thể không thừa nhận, trong Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn luôn tồn tại những sự khác biệt về tư tưởng. Ví dụ như quan điểm cải cách ruộng đất, quan điểm về chiến tranh cách mạng miền Nam, quan điểm về thống nhất đất nước, quan điểm về việc áp dụng mô hình kinh tế bao cấp hay thị trường, quan điểm về đường lối ngoại giao…
Cho nên việc có người này hay người khác ủng hộ hay không ủng hộ, đồng tình hay không đồng tình với đường lối của cha tôi khi ông còn nắm quyền có lẽ cũng là chuyện bình thường.
Ba tôi kể, ngay thời kỳ chiến tranh giải phóng miền Nam, có những người trong chúng ta sợ Mỹ, có những người thân với Liên Xô, có những người thân với Trung Quốc. Thế nên có nhiều chuyện, Bộ Chính trị vừa họp xong, nước này nước kia đã tìm cách can thiệp. Nhiều người không muốn chúng ta giải phóng miền Nam đâu. Nhưng Đảng ta và ba tôi quyết tâm làm việc đó đến cùng.
Một trong những điều buồn nhất của ba tôi trong cuộc đời làm cách mạng của ông chính là Hiệp định Geneve. Ông từng kể ông đã khóc rất nhiều khi đồng bào miền Nam đổ ra đường, chia tay con em mình ra miền Bắc, họ giơ hai ngón tay, hẹn hai năm sau Tổng tuyển cử, hẹn hai năm sau gặp lại.
Nhưng ba tôi hiểu, sẽ không bao giờ là hai năm, sẽ không bao giờ có Tổng Tuyển cử… Và việc rút toàn bộ lực lượng vũ trang ra miền Bắc sẽ tạo điều kiện cho chính quyền Ngô Đình Diệm củng cố sức mạnh ở miền Nam, điều đó đồng nghĩa với việc rồi đây miền Nam sẽ còn đổ máu. Mà điều ba tôi đau xót chính là, chúng ta có khả năng giải phóng miền Nam, nhưng đã phải chấp nhận ký vào Hiệp định Geneve một cách đầy thiệt thòi vì sự tính toán của các nước lớn.
Cho nên khi cử ông Lê Đức Thọ đi đàm phán ở Paris, Bộ Chính trị và ba tôi giao cho ông Lê Đức Thọ toàn quyền quyết định, nhưng với điều kiện: “Anh đàm phán cái gì thì đàm phán, nhưng có hai vấn đề không bao giờ phải bàn: quân đội miền Bắc ở lại miền Nam và Mỹ rút quân ra khỏi Việt Nam”. Nghĩa là ba tôi và Đảng ta cho ông Lê Đức Thọ được quyền chủ động trên bàn đàm phán, nhưng có những điều ông không bao giờ nhân nhượng.
Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc
- Tôi từng nghe kể TBT Lê Duẩn đã báo cáo với Bác Hồ: “Chúng ta muốn thắng Mỹ thì nhất định không được sợ Mỹ, nhất định không sợ Trung Quốc, nhất định không được sợ Liên Xô…”? Anh có nghĩ ba mình là người cứng rắn, khi ông không bao giờ sợ các nước lớn?
– Ba tôi không sợ Mỹ, vì ông hiểu Việt Nam có thể thắng Mỹ. Còn chuyện không sợ Trung Quốc là một câu chuyện dài.
Ba tôi là người yêu thích lịch sử. Ông đọc đi đọc lại những câu chuyện về lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc. Và vì thế, ông biết, trong những cuộc chiến tranh kéo dài suốt mấy nghìn năm đất nước tồn tại, ngoài hai lần chống Pháp và Mỹ, lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam là lịch sử chống quân xâm lược từ phương Bắc kéo xuống.
Và dù trong thời gian ngắn hay dài, thì cuối cùng, chúng ta cũng đều đánh đuổi được giặc ngoại xâm phương Bắc. Dân tộc này trong lịch sử chưa từng sợ phương Bắc, và tôi nghĩ ba tôi thấm nhuần truyền thống ấy.
Từ khi còn rất sớm, ba tôi đã nhận ra, dù họ viện trợ cho chúng ta rất nhiều, dù tiếng là hai nước Cộng sản anh em, thì họ vẫn mang những ý đồ không khác gì những triều đại trước đây.
Ngay cả trong các cuộc gặp với ba tôi, một lãnh đạo của bạn đã nói: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí biết điều này. Các đồng chí không cần làm cách mạng, tôi là chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất, và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á”.
Khi nghe câu nói đó ba tôi đã cảm nhận ra ngay ý đồ của họ và dặn lòng mình luôn phải cảnh giác với dã tâm ấy. Ba tôi từng viết về một cuộc đối thoại giữa ông và một lãnh đạo của họ (xin phép không nói rõ tên của nhà lãnh đạo đó – xin đổi là ông ta – PV) như thế này:
“Ông ta hỏi tôi: Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?
Tôi (Lê Duẩn) trả lời: Khoảng 200.000 cây số vuông.
Ông ta hỏi: Dân số của họ bao nhiêu?
Tôi trả lời: Khoảng 3 triệu!
Ông ta  nói: Như vậy là không nhiều! Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà!
Ông ta  hỏi: Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?
Tôi trả lời: Khoảng 500.000 cây số vuông.
Ông ta hỏi: Có bao nhiêu người?
Tôi trả lời: Khoảng 40 triệu!
Ông ta nói: Một tỉnh của nước tôi có 500.000 cây số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân của tôi tới Thái Lan!
Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này. Tuy nhiên, ông ta nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người của các đồng chí đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?”. Tôi nói: “Đúng”. Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người của đồng chí đã đánh bại quân Thanh?”. Tôi nói: “Đúng”. Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?”. Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Nếu các ông tìm cách xâm lược đất nước tôi. Các ông có biết điều đó không?…”.
Vì nhận thức được ý đồ của họ, cũng như các tiền nhân, nên trong bất cứ hoàn cảnh nào, Đảng ta và ba tôi cũng giữ tinh thần cảnh giác, ngay cả khi họ là nước viện trợ rất lớn cho chúng ta trong kháng chiến chống Mỹ.
Có lần, họ đề nghị viện trợ cho chúng ta 500 xe tải chi viện cho tuyến đường Trường Sơn, với điều kiện họ sẽ cử lái xe đi kèm. 500 xe hồi đó là vô cùng quý giá với Việt Nam. Nhưng chúng ta đã kiên quyết từ chối.
Khi đó có đồng chí lãnh đạo đề nghị ba tôi “nhận vài chiếc cho người ta vui”, nhưng ba tôi và lãnh đạo không đồng ý. Ba tôi cũng báo cáo với Bác Hồ: “Chúng ta muốn thắng Mỹ, thì không được sợ Mỹ, nhưng nhất định cũng không được sợ Trung Quốc”. Câu nói ấy của ông hẳn đã đến tai người Trung Quốc…
Ảnh trong bài: Alannguyen Đức.
- Hầu hết những nhà nghiên cứu lịch sử đều nhận định, TBT Lê Duẩn là nhà lãnh đạo Việt Nam có đường lối cứng rắn nhất với phương Bắc. Anh có đồng ý với ý kiến của nhiều người, khi họ cho rằng sự cứng rắn của ông Lê Duẩn là một trong những nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến tranh Biên giới phía bắc?
– Ba tôi cứng rắn với họ thì đúng. Nhưng những người nói ông là một trong những nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến tranh Biên giới năm 1979 có lẽ là không hiểu lịch sử. Suốt thời phong kiến của chúng ta, họ đã vì ghét ông vua nào mà đem quân xâm lược mảnh đất này? Không vì cha tôi, họ vẫn tìm cách chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, rồi bây giờ là âm mưu chiếm toàn bộ biển Đông. Họ chẳng ghét ai cả.
Chỉ có một lý do duy nhất, ý đồ xâm lược của họ là không bao giờ thay đổi. Ba tôi, mang trong mình bản năng của người Việt suốt chiều dài lịch sử: không cần biết họ mạnh thế nào, nhưng anh cứ xâm phạm biên giới chúng tôi là chúng tôi đánh.
Còn nói về sự cứng rắn với họ, ba tôi có lẽ không thể so với cụ Lý Thường Kiệt. Bậc tiền nhân ấy đã chủ động đánh phương Bắc ngay khi họ lộ ý đồ sang xâm chiếm nước Việt. Trừ những kẻ bán nước, còn thì, đã là người Việt Nam, nếu thực sự yêu dân tộc này, nếu thực sự yêu đất nước này, sẽ đều hành động như thế, bất kể kẻ thù có mạnh và dã tâm đến đâu.
Ba tôi, như bao người Việt yêu nước bằng cả trái tim mình, đã luôn hiểu rằng, họ là mối đe dọa truyền kiếp, là dân tộc mà trong bất cứ hoàn cảnh lịch sử nào, bất cứ triều đại nào, chế độ nào, cũng không từ bỏ ý đồ xâm chiếm Việt Nam. Lịch sử xâm lược của họ là lịch sử mở rộng lãnh thổ về phương Nam.
Và, cho đến tận ngày hôm nay, với những yêu sách về chủ quyền ở biển Đông, về đường lưỡi bò, vẫn có thể chứng minh một điều, những nhận định của chúng ta về dã tâm của họ chưa bao giờ sai lầm. Khi còn nắm quyền, ba tôi vẫn cố gắng giữ một mối quan hệ ngoại giao mềm mỏng với họ.
Năm 1961, khi Bác Hồ cử ba tôi đi dự Hội nghị Quốc tế Cộng sản vào thời điểm quan hệ giữa Trung Quốc và Liên Xô đang căng thẳng. Khi đó, Trung Quốc rất đơn độc, vì các nước khác đều ủng hộ Liên Xô. Chỉ có duy nhất đoàn Việt Nam do ba tôi dẫn đầu là có ý kiến ủng hộ Trung Quốc. Nhưng Đảng ta do ông đứng đầu không bao giờ cho phép ai có hành động xâm phạm chủ quyền đất nước này.
- Đến nay đã 30 năm rồi sau ngày mất của TBT Lê Duẩn, anh có nghĩ, sự cứng rắn của cha anh là một trong những lý do mà sau này ông ít được nhắc đến?
– Tôi nghĩ ba tôi là nhà lãnh đạo đất nước trong một giai đoạn lịch sử phức tạp và cam go của đất nước. Với nhiều ý kiến xung đột lẫn nhau. Thế nên, như tôi đã nói ban đầu, việc chấp nhận ông hay một bộ phận không chấp nhận quan điểm của ông, ủng hộ ông hay không ủng hộ ông cũng là điều tất yếu. Ba tôi không chịu nói, chịu kể về mình giống như một số người khác.
Có những người có cả chục cuốn hồi ký, nhưng ông thì khác, ông không hề viết một cuốn sách nào kể về mình. Ông không bao giờ chịu giải thích để người ta hiểu hơn về những việc ông làm. Vì thế đến giờ, nhiều người chưa thực sự hiểu ba tôi như ông vốn có.
Nhưng tôi tin, cuối cùng thì những sự thật lịch sử sẽ được sáng tỏ đến tận cùng, và người ta sẽ hiểu hơn về ông và những việc ông làm. Tôi vẫn nghĩ ba tôi là người thiệt thòi. Tất nhiên làm cách mạng thì phải chịu thiệt thòi.
Chúng ta ghi nhớ công ơn của các liệt sĩ, của các bà mẹ Việt Nam anh hùng đã hi sinh hạnh phúc riêng của mình vì đất nước. Nhưng ba tôi, người lãnh đạo có vai trò rất quan trọng, ảnh hưởng rất lớn đến sự thành công của cuộc chiến ấy, đã ít được nhắc đến suốt một thời gian. Đó là điều mà lịch sử đã không công bằng với ông. Song tôi tin điều đó đang và sẽ được nhìn nhận công bằng hơn.
- Và cảm giác của anh – một người con, như thế nào trong suốt giai đoạn ấy, giai đoạn mà tên tuổi ông ít được nhắc đến như thế?
– Dĩ nhiên là tôi buồn. Không chỉ buồn cho cá nhân tôi, gia đình tôi. Vì tôi cho rằng đã có những việc, câu chuyện của ba tôi đã không được đề cập chính xác, đầy đủ, khoa học. Tôi cũng rất buồn và mãi trăn trở một điều, tại sao có những sự thật mà sau bao nhiêu năm chúng ta vẫn nhất định phải giấu kín? Và tôi cho rằng, đó không phải là cách hành xử khách quan, minh bạch và khoa học.
– Nói thế thì hẳn là anh khao khát đến một ngày, tất cả tư liệu về cuộc đời của TBT Lê Duẩn, về những quan điểm cũng như quyết định của ông trong những thời điểm lịch sử và cả những đánh giá về vai trò của ông trong giai đoạn ông nắm quyền sẽ được công bố?
– Đó chính xác là mong ước lớn nhất của tôi và những người thân trong gia đình suốt nhiều năm qua. Cha tôi và nhiều nhà lãnh đạo đất nước thời kỳ đó đã mất mấy chục năm trời. Và tôi không hiểu lý do vì sao, có những điều đến giờ này chúng ta vẫn cần giữ bí mật.
Nhưng tôi nghĩ, những người làm công tác nghiên cứu, những người làm báo như chị, phải được tiếp xúc với những sự thật đó, để có cái nhìn chính xác và đầy đủ nhất về lịch sử. Và nhân dân cũng có quyền được biết, những nhà lãnh đạo của họ đã làm gì, đã ứng xử thế nào, trong những thời khắc lịch sử của đất nước.
- Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện này!
(Theo Công An Nhân Dân)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện chỉ có ở Trung Quốc phản ánh một xã hội khủng hoảng trầm trọng 19/01/2015 Gửi bình luận 118,171 lượt xemBản InT+T-


Cây cầu dài 26 km không biết đi về phương nào.(Hình ảnh trên mạng)
Tốc độ phát triển lạ thường của Trung Quốc đã tạo ra một loạt vấn đề khủng hoảng mang sắc thái riêng.
Đối với việc xem trọng tốc độ phát triển vượt quá mức an toàn, hoàn cảnh, môi trường sống bị ác hóa thay đổi trở nên khắc nghiệt trầm trọng. Sử dụng những vật liệu xây dựng không đạt tiêu chuẩn, việc trừng phạt nặng các cán bộ lãnh đạo phạm tội, cho đến việc tuyên truyền mang tính bảo hộ hình tượng chính phủ, công trình xây dựng cầu đường sụp lún trong khi được khen ngợi, vệ sinh an toàn thực phẩm v.v… đều đang trở thành những vấn đề mang tính lâu dài của xã hội Trung Quốc.
Chỉ cần xem qua 18 sự kiện dưới đây, bạn sẽ lập tức hiểu rõ sự khủng hoảng của đất nước này.
1. Tòa lầu lớn xây xong đổ nhào xuống đất
1
Tòa lầu lớn xây xong không bị tổn hại nào mà nằm đổ xuống đất ngửa lên trời
Các công nhân của một công trình kiến trúc bị thiệt mạng khi một tòa cao ốc 13 tầng hoàn chỉnh, không khiếm khuyết ngã nhào sụp đổ. Khi mà tốc độ xây dựng vượt quá mức an toàn, thì nỗi sợ hãi về nó vĩnh viễn tồn tại.
2. Thành phố không người ở rải rác khắp Trung Quốc
Khu vực thành phố không người ở rải rác khắp cả nước Trung Quốc (Hình ảnh trên mạng)
Thành phố không người ở rải rác khắp cả nước Trung Quốc (Hình ảnh trên mạng)
Trung Quốc với dạng thức tăng trưởng kinh tế đầu tư thiết bị cơ sở hạ tầng, đã dẫn đến sự xuất hiện của một số thành phố ma không người ở và các khu thương mại trống không.
3. Tiêu phí hàng ngàn Đô la Mỹ vào điêu khắc trên hạt quả hạch đào
Người ta tiêu phí hàng ngàn Đô la Mỹ vào điêu khắc trên hạt quả hạch đào (Hình ảnh trên mạng)
Người ta tiêu phí hàng ngàn Đô la Mỹ vào điêu khắc trên hạt quả hạch đào (Hình ảnh trên mạng)
Những người giàu ở Trung Quốc lựa chọn các hạt trong quả hạch đào ( hạt điêu khắc), ngọc thạch và bánh trung thu hoàng kim là vật yêu thích của họ.
4. Tiêu phí tiền bạc trên đá ngọc thạch (ngọc phỉ thúy)
Họ còn tiêu phí hàng vạn tiền bạc trên đá ngọc thạch (ngọc phỉ thúy) (Hình ảnh trên mạng)
Họ còn tiêu phí hàng vạn tiền bạc trên đá ngọc thạch (ngọc phỉ thúy) (Hình ảnh trên mạng)
Năm 2005, ngọc phỉ thúy lần đầu tiên tăng giá, nhưng nghe nói hiện tại số tiền đầu tư vào ngọc phỉ thúy đã gần như mất trắng vì nó không còn giá trị nữa.
5. Quan chức chính phủ tiêu phí hàng ngàn đô la Mỹ làm bánh trung thu bằng vàng bạc
Các quan chức chính phủ tiêu phí hàng ngàn đô la Mỹ mua bánh trung thu bằng vàng, bạc (Hình ảnh trên mạng)
Các quan chức chính phủ tiêu phí hàng ngàn đô la Mỹ mua bánh trung thu bằng vàng bạc (Hình ảnh trên mạng)
Tại Trung Quốc, một số quan viên tiêu phí hàng ngàn Đô La Mỹ để mua bánh trung thu vàng, bạc. Theo báo Tân Hoa Xã đưa tin, điều này dẫn khởi sự chú ý đối với hiện tượng hủ bại.
6. Cây cầu dài 26 km không biết đi về phương nào
Cây cầu dài 26 km không biết đi về phương nào.(Hình ảnh trên mạng)
Cây cầu dài 26 km không biết đi về phương nào.(Hình ảnh trên mạng)
Cây cầu Thanh Đảo với 8 làn xe là cây cầu dài nhất thế giới với chi phí xây dựng đã tiêu tốn 148 tỷ nhân dân tệ, nhưng hiện nay chỉ mới xây dựng được một phần của công trình. Trước đó, chính quyền Trung Quốc đã không tiếc bất kể giá nào để xây dựng cây cầu này, nhưng nay lại đành chịu bó tay khi tiến về giai đoạn cuối. Ở Trung Quốc, đa phần công việc được chấp hành theo bộ óc của các quan lớn chứ không phải là hội nghị đưa ra quyết sách. Do đó, không biết số phận cây cầu này sẽ đi đến đâu.
7. Bé gái dễ thương bị bé gái dễ thương hơn giành lấy cơ hội
Bé gái dễ thương bị bé gái dễ thương hơn giành lấy cơ hội trên thị trường (Hình ảnh trên mạng)
Bé gái dễ thương bị bé gái dễ thương hơn giành lấy cơ hội trên thị trường (Hình ảnh trên mạng)
Tại thế vận hội Olympic Bắc Kinh năm 2008, vì yêu thích vẻ bề ngoài của bé gái dễ thương Lâm Diệu Khả, người Trung Quốc đã quyết định để cho em lên sân khấu hát nhép bài “ca tụng tổ quốc” trên thực tế là do em Dương Bái Nghi hát. Tổng Thanh tra Âm nhạc Trần Kỳ Cương nói với hãng tin AP của Mỹ, khán giả đều thông cảm được cách làm này, bởi vì nó phù hợp với lợi ích quốc gia.
8. Huy động vốn bất hợp pháp bị kết án tử hình
Cán bộ lãnh đạo chuyên nghiệp vì tham gia vào “ngân hàng bóng” mà bị kết án tử hình (Hình ảnh trên mạng)
Huy động vốn bất hợp pháp  bị kết án tử hình (Hình ảnh trên mạng)
Ngô Anh, được xem là nữ tỷ phú giàu có của thị trấn Nghĩa Ô tỉnh Chiết Giang, đã có những hoạt động huy động vốn bất hợp pháp 770 triệu NDT (tương đương 112 triệu USD), trả lãi cao đến 80%/năm, nên bị tòa sơ thẩm kết án tử hình, tuy nhiên hiện tại theo dự kiến cô sẽ bị bỏ tù chung thân.
9. Tiết mục đưa tin và phỏng vấn trước khi tội phạm bị đưa đi thi hành án được nhiều người quan tâm
Trước khi tội phạm bị đưa đi chịu hình phạt, tiết mục thăm hỏi/phỏng vấn của đài truyền hình sẽ đến săn tin
Trước khi tội phạm bị đưa đi chịu hình phạt, tiết mục thăm hỏi/phỏng vấn của đài truyền hình sẽ đến săn tin
10. Cây cầu vừa mới xây xong đã lập tức bị gãy đổ
Cây cầu vừa mới xây xong đã lập tức bị gãy đổ (Hình ảnh trên mạng)
Cây cầu vừa mới xây xong đã lập tức bị gãy đổ (Hình ảnh trên mạng)
Cây cầu Công Quán tại núi Vũ Di Sơn tỉnh Phúc kiến đổ sụp khiến 1 người chết và 22 người bị thương.
11. Người giàu có bị tòa kết án dùng người khác thế thân
Người giàu có bị tòa kết án dùng người khác thế thân (Hình ảnh trên mạng)
Người giàu có bị tòa kết án dùng người khác thế thân (Hình ảnh trên mạng)
Tại Trung Quốc, người ta tin rằng một số nhà tài phiệt, siêu tỷ phú dùng người khác thế thân chọ họ khi lên tòa hoặc ngồi tù.
12. Đường cao tốc mới xây phát sinh sự cố giao thông nghiêm trọng
Đường cao tốc mới xây phát sinh sự cố giao thông nghiêm trọng. (Hình ảnh trên mạng)
Đường cao tốc mới xây phát sinh sự cố giao thông nghiêm trọng. (Hình ảnh trên mạng)
Năm 2011 phát sinh sự cố đường cao tốc gần khu vực Ôn Châu khiến cho 40 người chết, 200 người bị thương.
13. Điện thoại Apple Sanzhai (Sơn Trại)  [nhái  theo hãng Apple]
Điện thoại Apple Sanzhai (Sơn Trại) [nhái theo hãng Apple] (Hình ảnh trên mạng)
Điện thoại Apple Sanzhai (Sơn Trại) [nhái theo hãng Apple] (Hình ảnh trên mạng)
Cùng với sự phát triển của các thành phố tại Trung Quốc, nhãn hiệu Shanzhai càng lúc càng thịnh hành. Có thể nói sản phẩm nổi tiếng nhất của Shanzhai là điện thoại Apple Shanzhai tại Côn Minh phía Nam Trung Quốc.
14. Sữa bột bị liệt vào danh sách có chứa chất Melamin
Sữa bột bị liệt vào danh sách có chứa chất Melamin (Hình ảnh trên mạng)
Sữa bột bị liệt vào danh sách có chứa chất Melamin (Hình ảnh trên mạng)
Công nghiệp thực phẩm của Trung Quốc năm 2008 gặp phải vụ tai tiếng sữa bột nhiễm chất Melamin. Theo các báo đưa tin, các nhà sản xuất sữa bột thêm vào các loại hóa chất từ thủy ngân, Melamin cho đến bột giặt, có đủ mọi thứ.
15. Nước sông đỏ như máu
Nước sông chảy như máu (Hình ảnh trên mạng)
Nước sông đỏ như máu (Hình ảnh trên mạng)
Hoàn cảnh môi trường ô nhiễm và chất thải hóa học thải ra các dòng sông tại Trung Quốc dẫn đến dòng nước chảy trở thành màu đỏ như máu.
16. Nhà nước dự trữ thịt heo để đối phó tình trạng lạm phát
Nhà nước dự trữ thịt heo để đối phó tình trạng lạm phát (Hình ảnh trên mạng)
Nhà nước dự trữ thịt heo để đối phó tình trạng lạm phát (Hình ảnh trên mạng)
Trung Quốc thay thế Mỹ trở thành quốc gia có chi phí tiêu thu thịt heo lớn nhất thế giới. Quốc gia này có cả một kho dự trữ thịt heo của nhà nước, khi mà giá thịt tăng rất cao, thì sẽ đem ra thị trường tiêu thụ.
17. Nhiều người hít đất giữa đường cao tốc khi đang kẹt xe
Nhiều người hít đất giữa đường cao tốc khi đang kẹt xe (Hình ảnh trên mạng)
Nhiều người hít đất giữa đường cao tốc khi đang kẹt xe (Hình ảnh trên mạng)
Vào“giờ vàng”, trên đường cao tốc kẹt kín các xe ô tô. Rất nhiều tài xế rời khỏi buồng lái xe, thậm chí hít đất giữa đường trong khi chờ đợi.
18. Công ty treo lưới cứu hộ đề phòng các nhân viên tự sát
Công ty treo lưới cứu hộ phòng ngừa các nhân viên tự sát (Hình ảnh trên mạng)
Công ty treo lưới cứu hộ phòng ngừa các nhân viên tự sát (Hình ảnh trên mạng)
Bên ngoài ký túc xá của nhân viên tập đoàn công ty Foxconn lắp đặt treo các màng lưới, phòng ngừa sự kiện tự sát và tâm lý trốn việc của các chuyên viên.
Nguồn : Internet
Tùy Thi biên tập
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lái xe trên đất Lào ! Yêu quá


Đọc những bài như thế này chỉ muốn chửi những kẻ là người Việt, thậm chí là giáo sư tiến sĩ, đã và đang nhẫn tâm đẩy đất nước VN trở thành nơi vô văn hóa nhất quả đất. Sao trời không có mắt xóa sạch chúng đi ? Nhiều người xem tivi hàng ngày chỉ mong thấy tin chúng nó chết nhưng không thấy đứa nào chết hết, thậm chí trăm tuổi rồi vẫn nhất định không chết.
Lái xe trên đất Lào 
27/04/2016 TTCT - Một hình ảnh rất khó tin xảy ra trên đường sá Việt Nam nhưng lại quá bình thường ở Lào: hai chiếc xế hộp mới cáu qua đường sơ ý phang nhau cái rầm. Hai tài xế bình thản tháo dây đai, cùng vào lề đường ngồi nói chuyện trong hòa bình!

Đường phố Vientiane đông đúc người xe nhưng luôn trật tự-GIA TIẾN
Họ còn vui vẻ gọi Coca-Cola cho nhau uống như bạn bè và chờ cảnh sát, bảo hiểm đến làm việc... Mấy lần trước qua Lào, tôi đã nghe nhiều chuyện về văn hóa lái xe hiền lành ở nước họ nhưng chưa có đủ thời gian để trải nghiệm tường tận. Chuyến này đi hơn chục ngày, lại có việc phải rong ruổi suốt trên đường nên có chút điều kiện để hiểu được phần nào tâm tính của những tay lái ở xứ sở Phật giáo.

Họ sống thoải mái với triết lý “cuộc đời ngắn ngủi, chẳng biết ra sao ngày mai” nhưng lái xe lại cực kỳ cẩn thận và thân ái với nhau. Văn hóa này khác hẳn với các quái xế đất Việt, thậm chí các công dân cổ cồn trông có vẻ rất “trí thức” vẫn sẵn sàng cắm đầu cắm cổ tranh nhau từng mét đường, chẳng sợ sống chết và cũng chẳng ngại... đấm nhau.


Kinh tế phát triển, xe ô tô đang tăng nhanh hơn xe máy ở phố Lào -Quốc Việt

Đụng nhau... thành bạn!

Một buổi sáng đầu tháng 4, tôi rảo bộ trên đường phố thủ đô Vientiane tìm mua card điện thoại quốc tế. Chuẩn bị vào giờ học, đường phố đông đúc học sinh vui vẻ đến trường. Bất ngờ một chiếc ôtô bảy chỗ đánh gấp tay lái sang trái tránh hai nữ sinh đột ngột sang đường.

Chiếc xe bán tải đi chiều bên phải không thắng kịp, thế là hai chiếc đụng nhau cái rầm. Do tốc độ trên phố không cao, tài xế cũng cài dây an toàn nên họ bình an vô sự bước xuống.

Cả hai vội vã nhìn đầu xe đã vỡ đèn, móp méo, cong cả cản trước... Theo phản xạ, trong đầu tôi nghĩ ngay đến một cuộc thư hùng “đẫm máu và nước mắt” như vẫn thường thấy ở đâu đó. Nhưng không. Họ bình thản bước vào lề đường, móc điện thoại gọi cho công ty bảo hiểm, cảnh sát và cùng nhau ngồi đợi.

Trời Vientiane mùa này như đổ lửa với nhiệt độ 39-400C. Họ mua Coca-Cola mời nhau uống rồi trò chuyện tự nhiên như bạn bè đã thân thiết nhiều năm. Ấn tượng đập vào mắt mạnh đến nỗi tôi không thể rời chân mà cố đợi xem đoạn kết thế nào. Chưa đầy 15 phút sau cảnh sát giao thông đã có mặt, rồi nhân viên bảo hiểm cũng đến. Không có người chết hay ai bị thương nên thủ tục khám nghiệm hiện trường tai nạn chỉ thoáng chốc đã xong. Hai anh tài xế cười tươi, quay sang... bắt tay chào nhau rồi tiếp tục lên xe, đường ai nấy đi.

Tôi ngỡ ngàng nhìn theo, thầm nghĩ những tai nạn đến hư hỏng xế hộp này mà xảy ra ở Việt Nam thì phần lớn là rách việc. Nếu tài xế không lao vào đấm nhau thì ít nhất cũng có lắm lời chửi thề văng mạng được tung ra hỗn loạn trên phố. Rồi người qua đường hiếu kỳ đứng lại xem “phim hành động bạo lực” và kế tiếp là kẹt xe, tiếng còi, tiếng người phàn nàn, la lối um sùm.

Trong một vụ tai nạn khác tôi không chứng kiến, nhưng được chính chứng nhân trong cuộc là anh Trần Văn Tài - người Việt, làm nghề buôn bán nhỏ đã chín năm ở cố đô Luangprabang - kể: Vài tháng trước, sau một buổi chiêu đãi bạn bè từ Nghệ An sang chơi, anh đã say nhưng vẫn cố lái xe về nhà.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa ngủ, Tài đã lao thẳng chiếc xe bán tải của mình vào một nhà dân bên đường. Cú đâm chính diện làm vỡ toang cửa gỗ, rồi làm sập thêm một lớp tường gạch và hất văng chiếc giường ngủ nằm sâu bên trong phòng.

Tuy lao vào đến giường, chiếc xe đã giảm tốc độ vì các chướng ngại vật nhưng vẫn làm người đàn ông ngủ trên đó văng xuống đất sây sát nhiều chỗ.

“Gần sáng, khi tôi mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Bên cạnh người nhà ngồi ở đầu giường còn có một người đàn ông lạ đầy vết xây xước trên mặt và cánh tay. Hỏi ra mới hay đó chính là người bị tôi cho “đo ván” khi tự đâm xe vào nhà ông ta” - anh kể.

Đến giờ, anh Tài vẫn xúc động kể chính nạn nhân này lại là ân nhân của mình. Khi xe tông vào ngôi nhà, anh bất tỉnh ngay. Nạn nhân bị thương, nhưng thấy người lái xe bị nặng hơn mình nên cố đưa anh vào bệnh viện cấp cứu.

Rồi người này còn tìm số điện thoại trên máy của Tài để gọi thân nhân tới hỗ trợ. “Nếu ông ta cứ bỏ mặc tôi nằm đấy mà chờ cảnh sát tới giải quyết, không biết hậu quả với tôi sẽ thế nào rồi” - Tài nhớ lại.

Ra viện, Tài và phía bảo hiểm đền bù đầy đủ cho nạn nhân sửa lại ngôi nhà, sau đó hai người trở thành bạn bè thân thiết. Trước khi qua Lào mưu sinh, Tài đã có gần mười năm đi buôn đường dài ở Việt Nam, từng gặp nhiều tai nạn bất ngờ trên đường.

Anh kể có lần đã phải chạy vào đồn cảnh sát để khỏi bị hành hung dù người cầm gạch đuổi đánh mình lại chính là tài xế gây tai nạn. “So sánh khập khiễng những chuyện này cũng hơi kỳ, nhưng quả thật tôi biết ơn người chủ nhà Lào vô cùng.

Nếu gặp người nóng tính, tôi không bị mất mạng vì tai nạn tự mình gây ra thì cũng bị hành hung rồi” - Tài tâm sự với thái độ đầy biết ơn.


Người đi bộ thong dong giữa phố vì không sợ các bác tài phóng nhanh vượt ẩu -GIA TIẾN

Cư xử thân ái

Anh Chế Quang Long, đại diện Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai ở Vientiane, kể: “Sang đây từ năm 2009, suốt bảy năm trời tôi trực tiếp cầm lái di chuyển trên đường nhiều hơn ngồi ghế văn phòng. Kinh tế Lào phát triển, ôtô bây giờ đã nhiều hơn xe máy.

Giờ cao điểm đi học, đi làm, đường phố thủ đô cũng bị kẹt không khác gì ở Việt Nam. Nhưng thật sự tôi chưa bao giờ thấy một vụ tai nạn nào dẫn đến ẩu đả, đánh nhau tơi bời, náo loạn. Hầu hết họ đều có thái độ rất nhẹ nhàng, chờ đợi sự phán xét đúng sai của công quyền và giải quyết thiệt hại bởi công ty bảo hiểm”.

Anh Long còn nhắc tôi hãy để ý xem có tài xế Lào nào cố tình đi lấn làn đường không, mặc dù bóng dáng cảnh sát giao thông hay camera giám sát là cực kỳ hiếm bên Lào.

Thi thoảng có ai chạy lấn đường một chút thì chắc chắn là người mới mua xe, còn đang tập tành cầm lái hoặc tài xế nước khác mới sang. Một hình ảnh văn hóa giao thông khác trên đường phố Lào là hầu như không nghe thấy tiếng còi xe. Tôi ở đây suốt chục ngày cũng rất hiếm nghe tiếng còi nào.

Người bạn đồng hành nhiều chuyến đi với tôi là giáo sư Soulyphan Tha Kanni, Trường đại học Quốc gia Lào, đã chia sẻ rất nhiều chuyện xe cộ xứ mình.

Từng học ở Hà Nội, xem Việt Nam như quê hương thứ hai của mình và trực tiếp cầm lái nên ông đồng cảm với những suy nghĩ của tôi: “Người Lào theo Phật giáo, quan niệm cuộc đời là vô thường, nên họ sống theo lẽ thoải mái của tự nhiên. Gần đây, tốc độ phát triển ôtô ở Lào nhanh hơn cả xe máy nhưng không có nghĩa là lái xe phô trương, bừa bãi, góp phần làm tăng tai nạn giao thông”.

Với sở học và sự trải nghiệm của mình, vị giáo sư này quan niệm nhân quả của Phật giáo khiến dân Lào xem ai đó phía trước mũi xe có thể là cha mẹ hay vợ chồng, con cái của mình ở kiếp trước hoặc kiếp sau này nên họ lái xe rất cẩn thận. Nếu hiếm hoi xảy ra tai nạn, họ cũng hóa giải thành nhẹ nhàng, cư xử nhân ái cho nhau với tâm niệm rằng đó là chuyện chẳng ai muốn.

Những ngày ở đất Lào, tôi đã được cả tài xế Việt lẫn người bản địa chở rong ruổi trên nhiều nẻo đường xuyên đất nước này. Chuyện kể hay dở thế nào cũng không thể bằng trải nghiệm tận mắt.

Anh Khăm Sak, người chở tôi, đã kiên nhẫn dừng xe chờ các học sinh qua đường hết mới đi tới. Tuổi thơ hiếu động, các em chạy qua chạy lại, lượn lách tốp năm tốp ba nhưng Khăm Sak vẫn chỉ bình thản, tươi cười nhìn. Khi tôi hỏi tại sao Khăm Sak không dùng còi để các em tránh đường? Anh nhẹ nhàng trả lời: “Mình chậm lại một chút có sao đâu. Bấm còi tội các cháu mà cũng ảnh hưởng cả những người khác”.

“Ở lâu rồi cũng đầm dần xuống như người Lào thôi. Bởi ở đây mọi người đều hiền thì mình dữ được với ai” - anh Long cười triết lý chuyện sau tay lái... ■
Nước Lào rộng 236.800km, dân số khoảng 6,6 triệu người, tốc độ tăng trưởng kinh tế trung bình 8% năm. Theo Ngân hàng Thế giới, Lào hiện có gần 1 triệu ôtô, tức cứ bảy người dân Lào thì một người có xe. Đặc biệt, số lượng này tiếp tục gia tăng với khoảng 30.000 xe mỗi năm. Nó rất ấn tượng nếu so với thu nhập đầu người Lào mới chỉ hơn 1.700 USD (riêng ở các thành phố lớn như Vientiane, Luangprabang đạt hơn 3.000 USD).

Người ta cho rằng nhiều người Lào có ôtô nhờ thuế suất nước này rất thấp. Gần đây Chính phủ Lào tăng thuế ôtô, nhưng giá xe hiện vẫn rẻ hơn hẳn Việt Nam trong khi chất lượng xe tốt hơn do nhập khẩu trực tiếp từ Hàn Quốc, Nhật Bản, Thái Lan. Nếu như mật độ xe trên các quốc lộ Lào vẫn rất thông thoáng thì tình trạng quá tải ôtô giờ cao điểm đã xảy ra ở các thành phố lớn của Lào, nhưng chỉ làm chậm tốc độ chứ không dẫn đến kẹt đường trầm trọng. Bởi người Lào tuân thủ luật giao thông, họ kiên nhẫn nối đuôi chờ xe trước chứ không lấn làn, tranh đường dẫn đến kẹt xe.

Người Lào cho rằng người tham gia giao thông gây tai nạn là điều hổ thẹn, xấu hổ và cũng không có những người dân hiếu kỳ nào tập trung tìm hiểu nguyên nhân, gây nên cảnh ùn tắc.

QUỐC VIỆT
http://tuoitre.vn/tin/tuoi-tre-cuoi-tuan/cuoc-song-muon-mau/ho-so/20160427/lai-xe-tren-dat-lao/1089325.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Ông Cự trả lời như lấy thúng úp voi”; còn ông Dũng ?


Đoạn này tôi không tán thành: "Bây giờ ông ấy lại định đùn đẩy trách nhiệm lên Thủ tướng, nói rằng Thủ tướng đồng ý. Không thể nói như vậy được, Thủ tướng chịu trách nhiệm quản lý chung, còn đã đi vào vấn đề cụ thể thì người quản lý cấp cơ sở phải chịu trách nhiệm". Khi ông Cự làm sai, TTCP đã báo cáo Thủ tướng, lẽ ra là người chỉ huy, Thủ tướng phải bắt ông Cự sửa lại; đằng này Thủ tướng lại đồng ý với ông Cự. Thủ tướng Dũng phải có trách nhiệm trả lời vụ này; không thể ngậm miệng như hiện nay được. Vụ này không kỷ luật nặng cựu Thủ tướng thì coi như đấm bị bông; chẳng có tác dụng răn đe gì đối với các quan chức khác. Tội của ông cựu Thủ tướng ấy như trời biển, "trình cái gì cũng ký; ký cái gì sai cái đấy", vậy mà được nghỉ hưu an toàn, con cái tung hoành thiên hạ, thì quá tàn nhẫn với đất nước, với người dân. Như Huy Đức viết, 10 năm qua, cả nước lụn bại, chỉ có duy nhất 1 gia đình hưởng lợi; đó là gia đình ông Thủ tướng ấy. Trời xanh có mắt hay không ? Quả báo không thực hiện ngay ở kiếp này ư ? Nhớ lại ngày đi làm, nhìn cái mặt vênh váo, thái độ kênh kiệu, độc tài, bề trên, không thèm nhìn, thèm nghe cấp dưới của ông này, mình luôn căm thù hắn; và đối lại cũng không thèm nhìn, thèm chào hắn. 
“Ông Cự trả lời như lấy thúng úp voi”
26/07/2016 TTO - Đó là bình luận của ông Vũ Phạm Quyết Thắng, nguyên phó tổng Thanh tra Chính phủ, khi trao đổi với Tuổi Trẻ về vụ Formosa và trả lời công luận của ông Võ Kim Cự.
Ông Vũ Phạm Quyết Thắng
Ông Thắng nói: “Tôi thấy ông Cự trả lời quanh co, thậm chí mâu thuẫn với chính những gì ông ấy đã từng làm. Ông Cự từng làm trưởng ban quản lý Khu kinh tế Vũng Áng, làm chủ tịch rồi bí thư tỉnh Hà Tĩnh, ông ấy cũng từng quản lý doanh nghiệp khai thác khoáng sản và làm chủ tịch Hiệp hội Titan VN. Có nghĩa là không phải ông ấy không hiểu về khai thác khoáng sản, không phải ông ấy không hiểu về 
dự án”.

* Nhưng trả lời báo chí, ông Cự chỉ “nhận một phần trách nhiệm”, còn lại là đúng quy trình và đúng pháp luật...
- Để xảy ra tình trạng như ngày hôm nay, tôi chưa nói đến ông ấy có vi phạm gì không, nhưng với trách nhiệm và lương tâm của một người lãnh đạo, người quản lý trực tiếp gắn với dự án này, ông Cự phải nhận trách nhiệm chứ.
Tôi nhớ một ông thống đốc ngân hàng Nhật Bản, khi xảy ra vấn đề với chứng khoán, ông ấy đã cúi đầu xin lỗi, chủ động xin từ chức.
Đó là văn hóa của người làm quản lý. Đảng, Nhà nước không chỉ dạy ta làm quản lý và đưa ta vào các vị trí quản lý mà còn dạy ta phải biết rút ra khỏi quản lý khi không làm được việc, khi việc làm của ta liên đới tới những hậu quả xấu mà đồng bào phải gánh chịu.
Về việc cho Formosa thuê đất 70 năm, Thanh tra Chính phủ đã vào cuộc và kết luận rõ ràng từ lâu là không đúng với quy định của pháp luật. Người đề nghị dành ưu ái này cho Formosa chính là ông Võ Kim Cự.
Bây giờ ông ấy lại định đùn đẩy trách nhiệm lên Thủ tướng, nói rằng Thủ tướng đồng ý. Không thể nói như vậy được, Thủ tướng chịu trách nhiệm quản lý chung, còn đã đi vào vấn đề cụ thể thì người quản lý cấp cơ sở phải chịu trách nhiệm.
Tôi xin phép hỏi ông Cự một câu và mong ông trả lời tắp lự: ông là người trình xin Thủ tướng cho phép dự án có thời hạn 70 năm hay trình dự án 50 năm mà Thủ tướng chữa lại thành 70 năm?
Ông Vũ Phạm Quyết Thắng
Chúng ta đều biết rằng trong bất kỳ một dự án nào thì các nhà đầu tư, nhà thầu đều có quá trình đi lại rất kỹ với những người có thẩm quyền quyết định. Tôi không loại trừ trong quá trình quan hệ đó có lý do nể nang, quen biết, cảm tình và có cả vấn đề lợi ích cá nhân.
Một cách rất chủ quan, tôi nghĩ rằng ông Cự phải chịu trách nhiệm chính về quá trình giới thiệu đầu tư dự án này vào VN. Thế còn những ai, ở cấp nào có liên quan thì ông Cự hãy chỉ ra. Ông Cự có quyền, có trách nhiệm và lòng tự trọng chỉ ra những người cùng với ông ta làm việc đó. Người nào có tác động mạnh mẽ nhất trong việc cho thuê đất 70 năm? Ông Cự chủ động, tích cực làm việc này nhưng chắc chắn phải có người hậu thuẫn, bật đèn xanh cho ông ấy.
* Formosa - ông nghĩ gì về nhà đầu tư này từ khi họ gây ra tình trạng cá chết ở 4 tỉnh miền Trung?
- Có lần tôi được ngồi máy bay với Chủ tịch nước bay từ TP.HCM xuống Vũng Tàu. Trên máy bay chúng tôi nhìn thấy khu vực loang lổ do hậu quả của một nhà máy gây ô nhiễm môi trường.
Chủ tịch nước hỏi tôi phải làm gì với nhà máy này, tôi trả lời là hãy học cách của bầy ong xử lý với con chuột chui vào tổ ong ăn mật. Trước hết bầy ong đốt con chuột ấy, rồi sau đó để tránh hậu quả thối rữa làm ô nhiễm môi trường, đàn ong lấy sáp bọc kín lấy con chuột ấy như một cách vùi nó lại.
Formosa cũng vậy, với những hệ lụy khủng khiếp mà họ gây ra, với những sự hủy diệt và vết thương đau đớn lên hệ sinh thái biển miền Trung, là một cử tri, tôi đề nghị các đại biểu Quốc hội phải có ý kiến, làm rõ những thiệt hại Formosa gây ra.
Càng sớm càng tốt, hãy xử lý nghiêm khắc dự án Formosa vì tương lai của con cháu chúng ta. Với những gì họ đã làm (ở nhiều nước chứ không phải riêng VN), tôi rùng mình khi nghĩ đến thời gian 70 năm mà các nhà chức trách chúng ta đã cấp phép cho dự án này.
Sẽ có những dự án khác, nhà máy khác thân thiện với môi trường, những dự án phù hợp với mục tiêu phát triển bền vững của chúng ta.
http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160726/ong-cu-tra-loi-nhu-lay-thung-up-voi/1143484.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang