Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Khi nào đến ngày tận thế?


Mọi thứ đều sẽ diệt vong, bao gồm cả sự sống. Nhưng sự sống trên Trái đất còn kéo dài bao lâu nữa?
Các hóa thạch cho chúng ta biết sự sống trên Trái đất đã kéo dài ít nhất 3,5 tỷ năm. Trong khoảng thời gian đó, sự sống đã trải qua các giai đoạn băng hà, bị thiên thạch đâm, bị nhiễm độc. Rõ ràng, khó mà hủy diệt hoàn toàn sự sống trên hành tinh.
Không hiếm kịch bản tận thế có khả năng xảy ra. Kịch bản nào cuối cùng sẽ làm cho Trái đất không còn sự sống?

Núi lửa

Thời gian: từ 0 cho đến 100 triệu năm?
Có lẽ lần gần nhất mà sự sống bị hủy diệt là 250 triệu năm trước đây. Khoảng 85% số loài sinh vật sống trên cạn và 95% số loài sinh vật ở đại dương bị xóa sổ.
Không ai biết chắc điều gì đã xảy ra, nhưng dường như sự tận diệt này trùng hợp với hoạt động của núi lửa ở quy mô hủy diệt. Ngày nay chúng ta lo lắng về khả năng hủy diệt của những siêu núi lửa như Yellowstone. Nhưng thiệt hại do nó gây ra chẳng là gì so với điều đã xảy ra 250 triệu năm trước.
Image copyrightBBC WORLD SERVICE
Vào khi đó, Siberia trải qua một đợt phun trào núi lửa rộng lớn và kéo dài đến mức dung nham bao phủ một khu vực rộng gấp tám lần nước Anh. Hoạt động núi lửa ở quy mô như thế là rất hiếm nhưng không phải là không bao giờ xảy ra.
Không ai biết một thảm họa tương tự sẽ xảy ra vào lúc nào, ông Henrik Svensen tại Đại học Oslo ở Na Uy nói. Núi lửa phun ở quy mô tương tự đã từng xảy ra 200, 180 và 65 triệu năm trước đây. Chắc chắn là nó sẽ xảy ra một lần nữa và khi nó xảy ra vấn đề đặt ra là nó sẽ xảy ra ở đâu?
Nghiên cứu của Svensen chỉ ra rằng sự hủy diệt của núi lửa tùy thuộc vào lớp đất đá nào của Trái đất mà nó tác động. Núi lửa phun 250 triệu năm trước không gây ra tình trạng hủy diệt mà nguyên nhân chính là muối.
Siberia có rất nhiều muối. Khi muối bị nung lên do núi lửa, nó đã làm thoát ra những chất hủy diệt tầng ozone vào khí quyển. Các sinh vật trên thế giới do đó phải đối phó với bức xạ có hại từ Mặt trời và đó là lý do khiến sự sống hủy diệt hàng loạt.
Điều không may là ngày nay trên Trái đất có rất nhiều nơi có trữ lượng muối lớn như vậy. “Miền đông Siberia là một trong những túi muối lớn nhất thế giới,” Svensen cho biết, “ngoài biển Brazil cũng vậy.”

Tiểu hành tinh

Image copyrightBBC WORLD SERVICE
Thời gian: trong vòng 450 triệu năm nữa?
Ngày nay ai cũng biết rằng tiểu hành tinh và khủng long kỵ nhau. Nếu như một tiểu hành tinh khổng lồ có thể làm tuyệt chủng tất cả khủng long trên Trái đất thì liệu nó có thể hủy diệt toàn bộ sự sống?
Một lần nữa, kịch bản này tùy thuộc vào tiểu hành tinh sẽ rơi vào nơi nào. Chúng ta đã biết rằng Trái đất từng bị tiểu hành tinh rất lớn va phải nhưng lại không gây ra sự hủy diệt sự sống.
Hố Manicouaga ở Canada – một trong những hố do tiểu hành tinh tạo ra lớn nhất thế giới – hình thành vào khoảng 215 triệu năm trước đây.
Tuy nhiên các hóa thạch cho thấy thảm họa này đã không dẫn đến sự hủy diệt sự sống như từng xảy ra khi khủng long tuyệt chủng. Đó là do miệng hố được hình thành khi va vào tầng đá kết tinh tương đối cứng.
Tuy nhiên, nếu tiểu hành tinh va vào nơi có lớp đất đá trầm tích dễ thay đổi thì nó thể thải ra những chất khí làm biến đổi khí hậu vào bầu khí quyển khiến cho sự sống bị hủy diệt hàng loạt.
Điều may mắn là những vụ va chạm như thế rất hiếm khi xảy ra. Khả năng tiểu hành tinh đâm vào Trái đất là mỗi 500 triệu năm.
Nhưng ngay cả khi nó xảy ra thì cũng khó có khả năng nó hủy diệt sự sống hoàn toàn. Sự sống chỉ bị hủy diệt khi nào Trái đất bị một vật gì đó còn lớn hơn cả tiểu hành tinh đâm phải: một hành tinh xấu chẳng hạn.
Một số khoa học gia cho rằng Trái đất đã từng bị một hành tinh như thế đâm trúng chẳng lâu sau khi nó hình thành và những những đám khói bụi tạo ra từ vụ va chạm này đã tạo ra Mặt Trăng.

Lõi Trái đất bất động

Image copyrightBBC WORLD SERVICE
Thời gian: từ 3 cho đến 4 tỷ năm
Trong phim The Core hồi năm 2003, lõi Trái đất ngừng quay một cách bí ẩn khiến cho Chính phủ Mỹ phải hỗ trợ một kế hoạch khoan đến tận lõi để tái khởi động lại nó bởi vì nếu lõi Trái đất ngừng quay thì Trái đất sẽ mất từ trường và toàn bộ sự sống sẽ bị đe dọa.
Phim The Core hoàn toàn là nhảm nhí và bị các nhà khoa học chế nhạo, nhưng không phải mọi vấn đề khoa học mà nó nêu ra là không có cơ sở.
Một số nhà khoa học tin rằng từ trường của Trái đất có khả năng đẩy ra xa những vật chất ion hóa từ Mặt Trời, nếu không chúng có thể ăn mòn khí quyển Trái đất.
Nếu điều họ nói là đúng và nếu xảy ra tình trạng không có từ trường thì hành tinh của chúng ta sẽ mất bầu khí quyển và tất cả sự sống đều chấm dứt.
Kịch bản như thế có thể đã xảy ra trên sao Hỏa, vốn có lẽ từng là nơi có nhiều điều kiện hơn cho sự sống so với bây giờ.
Hồi năm 1997, Joseph Kirschvink tại Viện Công nghệ California ở Pasadena và các cộng sự của ông đã tìm ra bằng chứng cho thấy sao Hỏa đã từng có nhưng sau đó mất từ trường.
“Từ trường của sao Hỏa tan biến khoảng 3,7 tỷ năm trước, cùng khoảng thời gian hành tinh này rơi vào tình trạng băng hà,” Kirschvink nói.

Bùng phát tia Gamma

Image copyrightBBC WORLD SERVICE
Thời gian: có một sao đôi không xa có tên gọi WR104 có khả năng gây ra tình trạng bùng nổ tia Gamma trong vòng 500.000 năm. Nhưng ngay khi nó xảy ra chúng ta cũng có thể tránh được.
Chúng ta có đơn độc trong vũ trụ? Nếu không, tại sao chúng ta chưa có tiếp xúc với những nền văn minh ngoài hành tinh? Một nhân tố hủy diệt sự sống khác có thể là lý do: bùng phát tia Gamma, hay GRB.
GRB được tạo ra do các vụ nổ lớn trong không gian, chẳng hạn như một ngôi sao khổng lồ nổ tung hay hai ngôi sao đâm vào nhau. Chúng có thể diễn ra trong một phần giây hay một vài phút.
Về mặt lý thuyết nếu GRB kéo dài chúng có thể quét sạch tần ozone của Trái đất và khiến cho sự sống không còn được bao bọc trước bức xạ tia cực tím từ Mặt Trời.
Nhiều nơi trong không gian đã không hỗ trợ sự sống do tần xuất GRB dày đặc, theo một nghiên cứu do ông Raul Jimenez tại Đại học Barcelona và Tsvi Prian tại Đại học Hebrew ở Jerusalem công bố hồi năm 2014. Nhưng khoảng không xung quanh hành tinh của chúng ta thì không sao.
GRB xảy ra thường xuyên ở gần trung tâm của dãi ngân hà và ở những nơi mà mật độ tập trung các ngôi sao dày đặc trong khi Trái đất của chúng ta đều cách xa những khu vực này.
“Cuộc sống hiện hữu là do Trái đất tương đối an toàn trước tác động của sự bùng phát tia Gamma kéo dài vốn có thể gây hủy diệt sự sống hoàn toàn,” Jimenez nói. “Nếu Trái đất ở gần trung tâm của dải ngân hà, sự sống có lẽ không còn nữa.”

Mặt Trời mở rộng

Image copyrightBBC WORLD SERVICE
Thời gian: trong khoảng từ 1 cho đến 7,5 tỷ năm
Nếu không có kịch bản nào trên đây hủy diệt sự sống thì chúng ta cũng không thoát khỏi Mặt Trời. Hành tinh này cho chúng ta ánh sáng và cung cấp năng lượng cho gần như hầu hết sự sống trên Trái Đất. Nhưng nó sẽ không mãi thân thiện như vậy.
Như chúng ta đã thấy trước đó, Mặt Trời đang ngày một nóng thêm. Một ngày nào đó nó sẽ nóng đến mức làm bay hơi toàn bộ đại dương trên Trái Đất và gây ra hiệu ứng nhà kính khiến nhiệt độ trên Trái Đất tăng vọt. Quá trình này có thể bắt đầu trong một tỷ năm nữa và nó sẽ hủy diệt mọi sinh vật chỉ trừ những vi sinh vật có sức sống mãnh liệt nhất.
Image copyrightBBC WORLD SERVICE
Nhưng chưa hết. Bắt đầu từ khoảng 5 tỷ năm nữa, Mặt Trời sẽ mở rộng và sẽ trở thành một hành tinh khổng lồ màu đỏ. Cho đến 7,5 tỷ năm nữa, bề mặt của nó sẽ vươn tới quỹ đạo của Trái Đất. Do đó Mặt Trời mở rộng sẽ bao trùm và hủy diệt Trái Đất.
Các nhà khoa học cho rằng Trái Đất sẽ thoát nạn. Mặt Trời sẽ mất đi vật chất khi nó phát triển do đó Trái Đất sẽ trôi ra xa. Tuy nhiên theo các tính toán được thực hiện vào năm 2008, điều này cũng không đủ để cứu hành tinh của chúng ta.
Nếu điều này là sự thực, hy vọng duy nhất là nhân loại chúng ta. Nếu con người vẫn còn sống cho đến lúc đó, họ có thể tìm ra cách đưa Trái Đất đến nơi an toàn. Nếu không thì sự sống trên Trái Đất chỉ có tuổi thọ tối đa là 7,5 tỷ năm.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vừa phản cung ở Đài Bắc, FORMOSA tiếp tục lật kèo ở Việt Nam



* NGUYỄN ANH TUẤN
Chỉ mới 2 ngày trước đây, Formosa, được dẫn lời từ ông Võ Tá Đinh, giám đốc Sở TN-MT Hà Tĩnh, đã thừa nhận sai phạm vì đã ký kết hợp đồng với một công ty 'không có chức năng xử lý chất thải công nghiệp'.
Nay họ phủ nhận hoàn toàn, cho rằng chính công ty môi trường Kỳ Anh phải chịu trách nhiệm vì:
(1) Họ chỉ ký hợp đồng VẬN CHUYỂN với công ty môi trường Kỳ Anh, và công ty này đã có giấy phép vận chuyển.
(2) Hợp đồng ghi rõ công ty môi trường Kỳ Anh "phải đưa bùn bánh đến XỬ LÝ ở khu xử lý chất thải trong tỉnh Hà Tĩnh đã được Sở Tài nguyên-Môi trường cấp phép hoạt động".
Theo Formosa, xe của công ty môi trường Kỳ Anh cứ đi khỏi cổng của họ thì họ hết trách nhiệm, vì rõ ràng trong hợp đồng đã có điều khoản công ty môi trường Kỳ Anh phải đưa đến đúng địa chỉ xử lý.
Nghe qua thì có vẻ hợp lý, tuy nhiên lập luận này không phải là không có sơ hở.
Các cơ quan chức năng có thể hồi đáp Formosa bằng cách dẫn Khoản 2 Điều 30 Nghị định 38/2015/NĐ-CP về Quản lý chất thải và phế liệu như sau:
"Điều 30. Trách nhiệm của chủ nguồn thải chất thải rắn công nghiệp thông thường
...
2. Tự tái sử dụng, sơ chế, tái chế, xử lý, đồng xử lý, thu hồi năng lượng hoặc ký hợp đồng chuyển giao cho đơn vị có chức năng vận chuyển, xử lý chất thải rắn công nghiệp thông thường (CTRCNTT)."
Căn cứ điều khoản này, Formosa CÓ TRÁCH NHIỆM ký hợp đồng chuyển giao với cả hai đối tượng sau:
(1) Đơn vị có chức năng vận chuyển CTRCNTT
(2) Đơn vị có chức năng xử lý CTRCNTT
Trên thực tế Formosa chỉ ký MỘT HỢP ĐỒNG với công ty môi trường Kỳ Anh có chức năng vận chuyển [loại (1)].
Họ hoàn toàn không ký hợp đồng với bất kỳ đơn vị nào có chức năng xử lý [loại (2)] mà lại để cho công ty môi trường Kỳ Anh quyết định việc chuyển giao này.
Vậy là Formosa đã vi phạm Điều 30 Nghị định 38 ở trên, còn chối đâu nữa.
XEM THÊM:
Formosa thừa nhận sai khi ký hợp đồng xử lý chất thải : http://tuoitre.vn/…/formosa-thua-nhan-sai-khi-…/1136116.html
Vụ chôn lấp chất thải: Formosa phủi tay, đổ hết lỗi cho bên B:http://dantri.com.vn/…/vu-chon-lap-chat-thai-formosa-phui-t…
Formosa thừa nhận sai khi ký hợp đồng xử lý chất thải : http://tuoitre.vn/…/formosa-thua-nhan-sai-khi-…/1136116.html
Vụ chôn lấp chất thải: Formosa phủi tay, đổ hết lỗi cho bên B:http://dantri.com.vn/…/vu-chon-lap-chat-thai-formosa-phui-t…
clip_image002
*
FORMOSA PHẢN CUNG Ở ĐÀI BẮC, CÒN ĐÂU THỂ DIỆN CHÍNH PHỦ VIỆT NAM?
Nguyễn Anh Tuấn
14/7/2016
Ngày 12/7 vừa qua, Liberty Times Net (LTN) - một trong 4 tờ báo lớn nhất Đài Loan - dẫn lời phát biểu của Phó Chủ tịch Formosa Đài Loan Hồng Phúc Nguyên [Hong Fu Yuan]* ngày 11/7 bác bỏ kết luận điều tra của Chính phủ Việt Nam về nguyên nhân cá chết được công bố ngày 30/6.
Trước đó báo chí Đài Loan cũng dẫn một số nguồn tin nói rằng lãnh đạo Formosa đã bị chính quyền Việt Nam cấm xuất cảnh để gây sức ép ký vào biên bản nhận lỗi. Thông tin này sau đó không được xác nhận nhưng cũng không bị phủ nhận bởi Formosa.
Động thái mới trên của Formosa Đài Loan phản ánh sức ép chính trị đang ngày một gia tăng lên tập đoàn này từ cả tân nội các Thái Anh Văn lẫn Quốc hội Đài Loan, vốn đang lo ngại vụ việc của Formosa sẽ gây ảnh hưởng xấu đến đầu tư của Đài Loan ở các nước Đông Nam Á - một trụ cột trong chính sách Hướng Nam của tân chính phủ.
LTN cho biết thêm, ngày 11/7 dân biểu từ các đảng phái chính trị khác nhau đã đồng loạt đề nghị chính phủ Đài Loan điều tra làm rõ vụ việc, đồng thời bảo vệ quyền và lợi ích của Đài Loan ở nước ngoài.
Bình luận về diễn biến mới này, các nhà báo Đài Loan đưa ra hai cách lý giải:
(1) Formosa bị ép nhận lỗi khi chưa có bằng chứng khoa học chắc chắn.
Hướng lý giải này dựa vào việc Chính phủ Việt Nam KHÔNG CÔNG KHAI toàn bộ kết quả điều tra nên không ai có thể khẳng định liệu đã đủ bằng chứng khoa học để kết tội Formosa chưa.
Tuy nhiên, khả năng này cũng gặp nhiều thách thức. Chẳng hạn, nếu thực sự bị oan, vì sao Formosa không ra thông cáo chính thức ở Việt Nam mà dường như chỉ nhắm tới công luận nước họ? Hoặc nếu chắc chắn rằng phía Chính phủ Việt Nam không có bằng chứng xác đáng sao họ không kiện chính phủ ra tòa trọng tài quốc tế?
Đó là chưa nói tới việc lối phát ngôn úp mở của họ trước báo giới Đài Loan. Khi thì 'không xác nhận' thông tin lãnh đạo bị cấm xuất cảnh, lúc thì 'với những thông số này, các bạn tự đánh giá đi', chứ không khẳng định.
(2) Formosa đang muốn xoa dịu các áp lực chính trị đang gia tăng ở Đài Loan.
Hàng thập kỷ là đối tượng bị phê phán liên tục bởi các tổ chức xã hội dân sự, báo chí và các luật sư về môi trường của Đài Loan, nay lại bị các dân biểu 'quy' là chướng ngại của chính sách Hướng Nam, Formosa đang trở thành đích ngắm của nhiều nhân tố khác nhau trong chính trị Đài Loan: từ các tổ chức dân sự đến báo giới, từ Quốc Hội đến Chính phủ.
Họ cần giải tỏa áp lực này, bằng mọi giá và mọi cách.
Làm truyền thông theo hướng 'bị oan, bị ép' bởi Chính phủ Việt Nam là một cách trong số đó.
Dù cho kịch bản nào thì rõ ràng với những gì Formosa đang phát biểu ở Đài Bắc từ sau ngày công bố nguyên nhân cá chết tới nay, thể diện của Chính phủ Việt Nam đang bị tập đoàn này coi thường nghiêm trọng.
Không biết Formosa nắm giữ những gì và họ sẽ còn tung ra những gì thời gian tới đây, nhưng chắc chắn Chính phủ Việt Nam không thể giữ im lặng mãi được, nhất là khi Chính phủ Đài Loan có dấu hiệu sẽ vào cuộc quyết liệt vụ này.
N.A.T.
ĐỌC THÊM VỀ VỤ VIỆC:
Formosa nói nước xả thải của họ không vượt chuẩn:http://news.ltn.com.tw/news/business/paper/1010168
CÓ HAY KHÔNG VIỆC VIỆT NAM CẤM XUẤT CẢNH LÃNH ĐẠO FORMOSA ĐỂ GÂY ÁP LỰC?
https://www.facebook.com/nguyen.anh.tuan8690/posts/1378642668817289
* Để biết thêm về Hồng Phúc Nguyên, Phó Chủ tịch Formosa Đài Loan, xem clip bên dưới và thông tin ở đây:
https://www.facebook.com/nguyen.anh.tuan8690/posts/1377167675631455
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sóng gió từ Bắc Kinh đến Biển Đông


Chủ tịch Tập Cận Bình, Thủ tướng Lý Khắc Cường 
Khi sấm sét 'đả hổ diệt ruồi' tuần tự đốn ngã từng cây đại thụ như Chu Vĩnh Khang, Từ Tài Hậu, Bạc Hi Lai, ... ở thượng tầng lãnh đạo đảng CSTQ, bộ máy tuyên truyền đưa lên hình ảnh đoàn kết sắt thép của bộ ba: Chủ tịch Tập Cận Bình, Thủ tướng Lý Khắc Cường, và Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Vương Kỳ Sơn. 
Những xôn xao trước đó về sự khác biệt lý lịch và phe phái giữa ông Tập và ông Lý - một tiến thân nhờ có nhân thân "thái tử đảng", một phải phấn đấu lên từng bậc thang của Đoàn Thanh niên Cộng sản - hầu như đã im bặt. Thủ tướng Lý Khắc Cường có vẻ như đã an phận; bỏ hẳn chủ ý từ thời Đặng Tiểu Bình về nhu cầu cân bằng quyền lực ở 2 vị trí cao nhất nước; và để mặc cho ông Tập thu gom quyền lực, ngoại trừ lãnh vực kinh tế.
Nhưng nay lãnh vực kinh tế cũng đang từng bước bị tước khỏi tay họ Lý. Ông Tập Cận Bình tập trung quyền lực bằng cách lập ra các ủy ban cho từng lãnh vực điều hành quốc gia vượt trên mọi bộ, ban, ngành. Hầu hết các ban này do chính ông Tập Cận Bình đứng đầu và trực tiếp điều động. Về kinh tế, giới quan sát quốc tế được biết hiện có một ủy ban bao gồm khoảng 6 người. Ủy ban này không chỉ bắt đầu lẳng lặng lấn vào lãnh vực kinh tế mà còn công khai chỉ trích các chính sách kinh tế của Thủ tướng Lý Khắc Cường.
- Dấu hiệu đầu tiên xuất hiện vào cuối năm 2015. Sau 4 lần cho phá giá đồng Nhân dân tệ vẫn không ngăn được mức độ tuột dốc của thị trường chứng khoán TQ, các lời lẽ đổ tội cho thủ tướng bắt đầu xuất hiện giữa vòng cán bộ cao cấp. Và kể từ đầu năm 2016 đến nay, phe ông Tập liên tục tăng dần nhịp độ tấn công.
- Vào tháng 5-2016, xuất hiện trên trang đầu Báo Nhân Dân bài phỏng vấn dài với "một nhân vật có thẩm quyền" nhưng lại ẩn danh. Nhân vật này chỉ trích nặng nề chính sách dựa biện pháp cung cấp tín dụng (gần 700 tỉ mỹ kim) của thủ tướng để đẩy tăng trưởng kinh tế quí đầu 2016. Những ai quen thuộc với tình trạng kiểm soát báo chí tại TQ, đặc biệt là cơ quan ngôn luận của đảng - báo Nhân Dân, đều biết loại bài bản này chỉ có thể phát xuất từ ủy ban của ông Tập. Thủ tướng Lý Khắc Cường không được biện minh cho mình trên báo Nhân Dân, mà chỉ gỡ gạc yếu ớt bằng cách đưa vào một bản tin trên các báo đài khác một câu gần như khẩu hiệu: "thủ tướng nhẫn nhịn vì đất nước".
- Ngày 4 - 7 - 2016, tại cuộc họp Hội Đồng Nhà Nước họ Tập và họ Lý cùng lúc ra lệnh trái chiều về kinh tế. Chủ tịch Tập Cận Bình gởi một công văn để đọc lên tại cuộc họp, yêu cầu phải "làm mạnh hơn, tốt hơn, lớn hơn" khu vực kinh tế quốc doanh với vai trò chủ đạo của Đảng CSTQ. Nhưng cũng trong cuộc họp này, Thủ tướng Lý Khắc Cường phát biểu, nhấn mạnh "phải giảm thiểu" các công ty quốc doanh và cải thiện các công ty này theo "các qui luật thị trường".
- Đến giữa tháng 7 - 2016, ông Tập Cận Bình cho triệu tập 1 cuộc họp với gần 30 chục chuyên gia kinh tế hàng đầu quốc gia nhưng không mời ông Lý Khắc Cường, người trách nhiệm kinh tế cao nhất. Hai ngày sau đó, ông Lý gỡ gạc bằng một cuộc hội thảo bàn tròn với một nhóm kinh tế gia khác.
Tình hình đối đầu đã căng đến độ nhiều nguồn tin cho biết Thủ tướng Lý Khắc Cường sẽ bị thay thế trong đợt xốc lại nhân sự vào năm tới. Nhưng hệ quả đã thấy ngay trước mắt là dàn lãnh đạo các bộ phận điều phối kinh tế quốc gia cũng các bí thư tỉnh ủy đều án binh bất động chờ xem gió thổi theo chiều nào. Không ai muốn mình bị đem ra làm dê tế thần.
Câu hỏi được giới phân tích quốc tế đặt ra là những sóng gió như thế tại Bắc Kinh sẽ ảnh hưởng thế nào đến tình hình Biển Đông? Điều được nhiều người đồng ý là viễn cảnh họ Tập phát động cùng lúc 2 cuộc chiến - tại Trung Nam Hải và tại Biển Đông - có xác suất xảy ra thấp.
Thật vậy, bên cạnh những phát biểu hùng hổ bề ngoài của vài quan chức và tướng tá quân đội, người ta thấy Bắc Kinh đã có những hành động mang tính thụt lùi như sau.
Trong bản trả lời chính thức chỉ vài ngày sau phán quyết của Toà Trọng Tài Thường Trực (PCA), do Thứ trưởng Ngoại giao Lưu Chấn Dân công bố, điều mà giới phân tích quốc tế đặc biệt chú ý là sự vắng bóng của cụm từ "đường 9 đoạn". Thay vào đó, Bắc Kinh chỉ nhắc đến chủ quyền của TQ tại các đảo trong quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, và 2 bãi cạn của Philippines. Nghĩa là chuyển từ chủ quyền biển sang chủ quyền đất.
Mục tiêu của thủ thuật này là:
1- Bắc Kinh cố giảm thiểu tác động quá lớn của phán quyết PCA bằng cách chứng tỏ phán quyết đó không liên hệ đến tình hình nữa. Tòa này xét xử chiếu theo bộ luật biển UNCLOS nhưng nay Bắc Kinh không còn tranh chấp về vùng biển nữa mà chỉ tranh chấp chủ quyền các đảo.
2- Bắc Kinh cũng hy vọng với thủ thuật tạo áp suất thật lớn bao trùm cả vùng biển "lưỡi bò", rồi nay chuyển sang chỉ muốn các đảo, thế giới sẽ cảm thấy "nhẹ nhõm" và chấp nhận đòi hỏi chủ quyền của họ cho yên chuyện.
3- Nhưng quan trọng hơn nữa, Bắc Kinh kỳ vọng các cường quốc như Mỹ, Pháp sẽ kéo quân về, không quan tâm đến Biển Đông nữa một khi đường hàng hải không còn bị đe dọa.
Và để trang điểm cho thủ thuật này, Bắc Kinh còn cho rút một số dàn hỏa tiễn lưu động ra khỏi một vài căn cứ trên các đảo.
Nhưng điều mà Tập Cận Bình chịu thừa nhận là ông đã mất sạch uy tín đối với thế giới kể từ chuyến sang Mỹ năm ngoái. Khi đứng cạnh Tổng thống Mỹ trước sự chứng kiến của giới truyền thông quốc tế, họ Tập tuyên bố sẽ ngưng ngay các công trình xây cất trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Thực tế qua các hình ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy tiến độ xây dựng đã tăng tốc gấp đôi, ngay cả gấp ba, với nhiều thiết bị quân sự được cài đặt, kể cả các đường băng cho phi cơ vận tải và tiêm kích.
Nay ai cũng biết chiêu trò xuống thang của Bắc Kinh, dù có được thực hiện, chỉ mang tính ngắn hạn. Ngay sau đập dẹp xong đối thủ mới nhất là Lý Khắc Cường, họ Tập sẽ trở lại gây hấn tại biển Đông. Và từ các đảo, TQ sẽ lại phùng lên đòi áp đặt Vùng Nhận diện Phòng không, và rồi lại trở lại chuyện chủ quyền biển. Các hạm đội Mỹ không thể cứ chạy đi chạy về được. Chính vì thế mà chẳng có quốc gia nào thay đổi vị trí trước các biến chiêu của Bắc Kinh.
Đối với người Việt Nam, điều đáng nhục là Bắc Kinh càng né đụng độ với các nước khác thì càng gia tăng ức hiếp Việt Nam - một nước cứ nhất định đứng ngoài liên minh ngăn chận TQ xâm lược. Hà Nội không chỉ không dám kiện TQ như Philippines; không dám có hành động gì...............
 Vũ Thạch/TTHN
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giải mã một cuộc chiến bị bỏ quên..


"Mặt trận Vị Xuyên", tên do phía VN đặt, TQ khởi động từ tháng 4 năm 1984, chấm dứt vào tháng 4 năm 1989, kéo dài đúng 5 năm. Địa bàn chiến dịch tổng cộng không quá 20 cây số chiều dài đường biên giới và độ sâu không quá 2,5 cây số vào trong lãnh thổ VN, tương ứng với chiều dài suối Thanh Thủy (vẽ màu xanh trên bản đồ 1) với đường biên giới (là đường phân thủy, màu nâu đen trên bản đồ, hai đường cách nhau khoảng 2,5km, xem bản đồ 1), theo các bản đồ tỉ lệ 1/100.000 của Sở Địa Dư Đông dương (Pháp) ấn hành cũng như các bản đồ 1/50.000 của Mỹ. TQ đã huy động tổng cộng khoảng nửa triệu quân lính thuộc tám đại quân khu để thực hiện chiến dịch này. Phía VN đã có 9 sư đoàn chủ lực thuộc QĐND tham chiến. Trận chiến khốc liệt mở đầu này 12-7-1984. Theo tài liệu từ phía VN vừa công bố, trận chiến này có bí số MB 84. Đụng trận ngày đầu tiên, Sư đoàn 356 đã bị thiệt hại đến 600 người.

Thanh thúy hà

Bản đồ 1 (cắt ra từ bản đồ 1/50.000 của Mỹ, hiện đang tồn trữ ở Đại học Texas, đã được một số "học giả" sử dụng trước đây nhằm chứng minh VN không có mất đất cho TQ).

Mục đích của TQ trong chiến dịch này là gì ?

Các sử gia thế giới gộp chung cuộc chiến này với cuộc chiến tháng hai năm 1979 làm một, gọi chung là "cuộc chiến biên giới". Bởi vì địa bàn cuộc chiến đã được "qui ước" trước, "khoanh vùng" trước trên biên giới. Phía TQ, Đặng Tiểu Bình, kiến trúc sư của cuộc chiến, gọi cuộc chiến tháng hai năm 1979 là "cuộc chiến dạy cho VN một bài học", địa bàn giới hạn ở các tỉnh biên giới. Còn cuộc chiến 1984-1989 là cuộc chiến "phản công tự vệ", mục đích lấy lại khoảng 50km² đất mà TQ cho là VN đã chiếm trước kia. Nhìn trên (bản đồ 1), ta thấy vùng đó tương ứng với phần gạch chéo màu đỏ.

Lập luận của TQ, đường biên giới khu vực này là con suối Thanh Thủy (đường màu xanh). Phía TQ cho rằng yêu sách này phù hợp với nội dung Biên bản bế mạc Công trình Phân định Biên giới (còn gọi là Công ước Pháp-Thanh 1887) cũng như nội dung Công ước Bổ túc về Biên giới 1895.

Vấn đề là các bản đồ do Sở Địa dư Đông dương (SGI) xuất bản sau này thì vẽ đường biên giới (đường màu nâu đen) cách suối Thanh thủy khoảng 2,5 đến 3 km về phía bắc.

Một số tài liệu nước ngoài về cuộc chiến biên giới Việt-Trung có dẫn tài liệu của CIA, cho rằng VN chiếm của TQ khoảng 50km² đất. Diện tích đất này khá phù hợp với "địa bàn" của chiến dịch Vị Xuyên, vùng gạch chéo màu đỏ trong bản đồ.

VN hay TQ, phía nào đúng, phía nào sai trong cuộc chiến này ? Dữ kiện của CIA đưa ra, VN chiếm khoảng 50km đất của TQ (có lẽ nhằm ủng hộ chiến dịch của TQ) có thật sự đúng hay không ?
Điều quan trọng hơn cả là ngày nay lịch sử VN đã xóa trắng, không có dòng nào nhắc đến cuộc chiến này. Các vết tích chiến tranh như nghĩa trang bộ đội, bia ghi dấu tích chiến tranh... thảy đều phá bỏ.

Bài viết này, với những dữ kiện góp nhặt được từ Trung tâm Văn khố Hải ngoại của Pháp (CAOM, Aix-en-Provence), hy vọng thiết lập lại một sự thật lịch sử.

Đó là: đối với VN, cuộc chiến biên giới Hà Giang là cuộc chiến vệ quốc. Không hề có việc VN chiếm 50km² đất của TQ. Cuộc chiến gọi là "phản công tự vệ" của TQ nhằm lấy lại 50km² đất và thiết lập lại đường biên giới thực sự là một "âm mưu chính trị" của Đặng Tiểu Bình. Máu xương của hàng trăm ngàn chiến binh TQ đổ xuống trong cuộc chiến này thật là phi nghĩa. Đặng Tiểu Bình ngụy tạo những bằng chứng về biên giới để phát động chiến tranh với VN, mục đích củng cố quyền hành của cá nhân trong chính trường Bắc Kinh.

1/ Đường biên giới theo các công ước 1887 và 1895:

Công ước Pháp-Thanh về phân định biên giới 1887 phân chia đường biên giới hai nước Việt-Trung thành 3 vùng biên giới: Quảng Đông, Quảng Tây và Vân Nam. Vị Xuyên, nơi phát xuất chiến dịch của TQ, thuộc về khu vực tỉnh Vân Nam.

Theo Công ước phân định biên giới 1887, vùng biên giới liên quan (với Vị Xuyên) thuộc về đoạn S-T, theo như bản đồ số 2. Nội dung Công ước 1887 (dẫn phần có liên quan):

"A partir du point S (Meng-toung-chia-ts’oun ou Mãnh Cang Hạ Thôn猛 崗下村), le milieu du Ts’ing-choueï-hô (Thanh Thủy Hà) indique, jusqu’à son confluent en T avec la rivière claire, la frontière adoptée."

Tạm dịch: Từ điểm S (Mường Tung hạ thôn hay Mãnh Cang hạ thôn), đường biên-giới là trung tuyến sông Thanh Thủy cho tới hợp lưu của nó là điểm T với sông Rivière Claire (sông Lô).

Đường biên giới ở đây (theo công ước 1887) là trung tuyến sông Thanh Thủy.

bandobiengioi 014

Bản đồ 2 (nguồn CAOM)

Công ước 1895, nội dung lấy lại vùng đất hữu ngạn sông Đà (vùng đất thuộc gia đình đầu lĩnh người Thái tên Đèo Văn Trị) về cho VN, đồng thời nhượng cho TQ một phần đất thuộc tổng Phương Độ. Đoạn biên giới thay đổi là R-S. Sông Thanh thủy vẫn là đường biên giới:

bandobiengioi 008

Bản đồ 3 (Nguồn CAOM)

Như vậy, nếu chiếu theo các công ước phân định biên giới 1887 và 1895, sông Thanh thủy là đường biên giới.

Dầu vậy, việc phân định biên giới không kết thúc đúng như nội dung hai công ước 1887 và 1895. Công trình phân giới và cắm mốc các năm 1895-1897 đã làm thay đổi nội dung của công ước. Vấn đề là phía TQ đã không nghiên cứu trọn vẹn công trình phân định biên giới. Họ chỉ ngừng ở hai công ước 1887 và 1895, bất chấp những ký kết khác giữa Pháp và nhà Thanh đã làm thay đổi nội dung hai công ước này.

2/ Đường biên giới theo công trình phân giới 1895-1897.

Công trình phân giới và cắm mốc (vùng biên giới Vân Nam), liên quan đến địa bàn Vị Xuyên, tùy thuộc vào Biên bản phân giới số 3 ký ngày 13 tháng 6 năm 1897 : "Từ Qua Sách Hà (戈索河) đến Cao Mã Bạch (膏 馬 白) thuộc Bắc Kỳ và Tân Nhai (新崖) thuộc Vân Nam". Cao Mã Bạch nay gọi là Cao Mã Pờ trên bản đồ do VN xuất bản. Nguyên văn biên bản được ghi lại như sau:

"Pour cette partie de la frontière les deux Commissions ont reconnu qu’il était impossible de suivre sur le terrain le tracé de la frontière tel qu’il avait été défini par les Commissions de délimitation. Elles ont été d’avis de rechercher un nouveau tracé correspondant autant que possible aux mouvements de terrain formant frontière naturelle ainsi qu’aux divisions administratives du pays, tout en tenant compte des dispositions du procès-verbal 2e section, signé à Lao-Kay le 19 octobre 1886 (22e jour du 9e mois de la 12e année de Kouang-Siu), ainsi que du procès-verbal de clôture signé à Pékin le 26 juin 1887 et de la convention supplémentaire en date du 20 juin 1895.

Cela décidé, il a été reconnu d’un commun d’accord que le tracé de la 2e section de la frontière qui ferait foi désormais dans les relations entre la France et la Chine, serait celui porté sur les cartes joints au présent procès-verbal, lequel tracé est figuré sur le terrain de la manière suivante :"

Tạm dịch: "Ðoạn biên giới này hai ủy ban công nhận rằng không thể áp dụng theo đồ tuyến đường biên giới của Ủy Ban Phân Ðịnh (1885-1887) trên thực địa. Hai bên đồng ý lập một đồ tuyến mới, phản ảnh đúng nhất có thể được, để phù hợp với địa lý làm thành biên giới tự nhiên cũng như sự toàn vẹn các đơn vị hành chánh của địa phương, đồng thời để ý đến nội dung biên bản phân định biên giới đoạn thứ 2 ; ký tại Lào Kay ngày 19 tháng 10 năm 1886 (ngày 22 tháng 9 năm Quang Tự thứ 12) cũng như biên bản bế mạc ký tại Bắc Kinh ngày 26 tháng 6 năm 1887 và công ước bổ túc ngày 20 tháng 6 năm 1895.

Hai bên quyết định công nhận một thoả ước chung, rằng đồ tuyến của đoạn biên giới thứ 2 từ nay về sau trong những liên hệ giữa hai nước Pháp-Trung, sẽ là đồ tuyến vẽ trên địa đồ kèm theo biên bản này, theo đó đường biên giới sẽ định trên thực địa như mô tả sau đây :"

Vì vậy, khi phát động chiến tranh 4 năm "phản công tự vệ", phía TQ đã bỏ qua văn bản quan trọng này. Nội dung văn bản ghi rõ rệt đường biên giới từ rày về sau sẽ là đường biên giới do văn bản này qui định.

Đoạn biên giới liên quan được văn bản này mô tả lại như sau:

"Delà la ligne frontière monte sur le massif montagneux appelle Ban-Tze-Chan (板 子 山 ) se dirige au Nord-Est en suivant la ligne de partage des eaux placée entre celles allant à Muong-Tong (猛 崗 ) à la Chine , et celles allant au Tsing-Tchouei-Ho (清 水 河 ) (rivière de Thanh-Thuy) à l’Annam."

Tạm dịch : Từ đây đường biên giới bắt vào núi tên là Bản Cử Sơn (板子山), đi theo hướng Ðông-Bắc, theo đường phân thủy ở giữa hai đường đi từ Muong-Tung (Mãnh Cang 猛崗) đến Trung Hoa và đường đi từ Thanh Thủy (Thanh Thủy Hà清水河) đến Việt-Nam.

Như vậy đường biên giới đã thay đổi.

Thay vì là con sông (suối) Thanh Thủy (như các công ước 1887 và 1895 đã qui định), đường biên giới lấy "đường phân thủy" của hai khu vực Mường Tung và Thanh Thủy. Tức là vùng nước chảy về phía sông Thanh Thủy thuộc VN, vùng nước chảy về phía Mường Tung thuộc về TQ.

Điều này đã được thể hiện trên các tập bản đồ tỉ lệ 1/100.000 do Sở Địa dư Đông dương xuất bản, thập niên 30, 40, 50... hay các bản đồ 1/50.000 của Mỹ phát hành sau này.

Nguyên nhân thay đổi biên giới, đã ghi rõ trong biên bản, là không thế áp dụng đúng trên thực địa tinh thần hai công ước 1887 và 1895. Đơn giản vì công ước đặt căn bản trên những tấm bản đồ (do TQ cung cấp) hoàn toàn sai. Lý do thứ hai là trao lãnh thổ để giữ nguyên các đơn vị hành chánh. Người ta không thể áp dụng một cách máy móc tinh thần công ước, hệ quả sẽ chia một làng, một xã... biên giới ra làm hai, nên này là VN bên kia là TQ. Và ngay ở việc trao đổi lãnh thổ này phía TQ cũng được phần lợi. Các bài nghiên cứu của các học giả Pháp, sau này đã tố cáo các viên chức phân định biên giới Pháp đã bị TQ mua chuộc, làm cho đường biên giới có lợi về phía TQ.

Kết luận:

Phía TQ đã gây sự chiến tranh bằng những bằng chứng sai, hay ít nhứt, là không đủ. Tức là lãnh đạo TQ là lừa gạt máu xương của các tầng lớp thanh niên TQ. Cuộc chiến "phản công tự vệ" của họ là cuộc chiến phi nghĩa.

(Bài viết này cũng nhằm cảnh báo việc sắp tới, lãnh đạo TQ có thể bị mù quáng lặp lại sai lầm cũ, là đem máu xương của thanh niên TQ để "phản công tự vệ", thiết lập lại "chủ quyền lịch sử" các đảo của TQ theo đường 9 đoạn ở Biển Đông. Tập Cận Bình cũng có thể vịn cớ "vì quyền lợi dân tộc", phát động một chiến dịch điên cuồng, mà thực chất là để củng cố ngôi vị của ông ta đang bị lung lay ở Bắc Kinh.)

Mà cho dầu phía TQ có đưa ra bằng chứng nào, thì toàn thể khu vực này trước đây thuộc tổng Phương Độ, thuộc về VN.

Giáp ranh phía bắc của hai tổng Vị Xuyên và Phương Độ là tổng Tụ Long của VN, rộng khoảng 700 km². Đây là một khu vực phong phú về hầm mỏ (vàng, bạc, đồng, thiếc...) đã bị Pháp nhượng cho nhà Thanh để được lợi ích kinh tế.

mine-tulong 064

Bản đồ vùng đất Tụ Long của VN bị Pháp nhượng cho TQ (vùng gạch đỏ).

Bạn đọc có thể đọc bài viết sau đây để biết thêm các chi tiết:

http://nhantuantruong.blogspot.fr/2013/03/tim-hieu-nguyen-nhan-mat-at-tu-long-vao.html

Vì vậy cuộc chiến Vị Xuyên đối với VN là cuộc chiến tự vệ, có chính nghĩa.

Trên bản đồ 1 hai ngôi sao chỉ cho hai trận địa kinh hồn: Lão Sơn và Giải Âm sơn. quân đội VN không thua nhưng hai vùng đất này đã bị nhượng cho TQ theo Hiệp ước Phân định Biên giới trên đất liền tháng 12-1999. Ngọn Lão sơn nhượng vì lý do "có nghĩa trang của lính TQ trên đó". Còn Giải Âm sơn, tức ngọn đồi phía bắc, kế cận hợp lưu sông Thanh Thủy và sông Lô, thì nhượng không rõ lý do.

Vấn đề là những chiến binh hy sinh trong chiến dịch Vị Xuyên đã bị nhà cầm quyền bỏ quên. Tương tự như những chiến binh bị thảm sát ở Gạc Ma năm 1988.

Vài năm trở lại đây, biến cố Gạc Ma đã được nhắc tới, những chiến sĩ hy sinh đã được đồng đội và những nhân sĩ yêu nước mỗi năm làm lễ truy điệu. Lịch sử đã được thiết lập lại: họ là những chiến sĩ hy sinh để bảo vệ tổ quốc (chớ không phải bảo vệ hòa bình cho khu vực như nhà nước CSVN đã khắc trên mộ bia của họ).

Những chiến binh ngã xuống ở chiến trường Vị Xuyên cũng vậy. Xương máu của hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn, chiến binh VN đổ xuống là để bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ tổ quốc. Những người lính này đã chết trận vinh quang với cây súng trên tay. Họ phải được tổ quốc ghi nhớ công ơn.

Gần đây những đồng đội cũ đã lập nghĩa trang (tư nhân), gom góp hài cốt về chôn cất tử tế. Việc này dĩ nhiên không thể gọi là đủ. Và lịch sử cũng vậy, như bài viết này, việc thiết lập lại sự thật cũng mới chỉ là một công việc của lương tâm.

.........................................
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Rủi ro từ chủ nghĩa dân tốc đối với Trung Quốc


Chủ nghĩa dân tộc trong vấn đề chủ quyền lãnh thổ là con dao hai lưỡi. Nếu không có khả năng duy trì yêu sách, hoặc nếu không sẵn sàng đáp ứng những lời kêu gọi có hành động cứng rắn, thì Đảng Cộng sản Trung Quốc có nguy cơ bị xem là quá yếu kém. Thậm chí, nếu sức ép về tinh thần dân tộc chủ nghĩa trở nên quá cấp thiết, Chính phủ Trung Quốc có thể bị thúc ép hành động liều lĩnh hơn.

Bắc Kinh đã làm bùng lên ngọn lửa dân tộc chủ nghĩa và giờ đây rất khó có thể ngăn chặn điều này.
Ngày 12/7 vừa qua là một ngày đen tối đối với những người theo đuổi đường lối dân tộc chủ nghĩa của Trung Quốc. Thực vậy, Tòa Trọng tài đã quyết định bác bỏ phần lớn các yêu sách về lãnh thổ của Bắc Kinh đối với khu vực Biển Đông, khu vực tranh chấp và nhiều va chạm với Philippines, Việt Nam và các bên khác. Thời điểm Tòa Trọng tài ra phán quyết rằng những yêu sách lịch sử của Trung Quốc trong khu vực này không có cơ sở pháp lý nào là vào 17 giờ ở Bắc Kinh. Vài phút sau, một làn sóng tức giận dồn dập tấn công các trang mạng xã hội Trung Quốc, một không gian rộng rãi để bày tỏ quan điểm dân tộc chủ nghĩa. Ngoại trừ đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), ngọn lửa mang màu sắc dân tộc chủ nghĩa như vậy là một con dao hai lưỡi. Do vậy, các nhà kiểm duyệt Internet ở nước này đã nhanh chóng ngăn chặn các cuộc thảo luận vượt quá những giới hạn về tinh thần dân tộc chủ nghĩa có thể chấp nhận được.
Vài giờ sau thông báo của Tòa Trọng tài, cụm từ “Trọng tài Biển Đông” luôn đứng đầu danh sách các từ khóa được tìm kiếm trên mạng xã hội Weibo, còn trang Twitter tiếng Trung bị theo dõi chặt chẽ. Nhiều người đã đổ trách nhiệm cho Tòa Trọng tài, cho Mỹ - đối thủ lớn nhất của Trung Quốc trong khu vực, và cho Philippines - đã đệ đơn kiện Trung Quốc lên Tòa Trọng tài vào năm 2013. Theo một người dùng Weibo, ông Đới Bỉnh Quốc, cựu Ủy viên quốc vụ Trung Quốc, trong một phát biểu tại Washington ngày 5/7 khi tham dự một cuộc hội thảo đã đánh giá trước rằng phán quyết của Tòa Trọng tài sẽ chỉ như “mớ giấy lộn đáng vứt bỏ”. Thật vậy, Bắc Kinh đã nhiều lần nhấn mạnh thực tế rằng phán quyết đó sẽ không được chấp nhận, cũng như không được thực hiện. Một người khác thì kêu gọi “Hãy chiến đấu cho từng cm đất” nhằm hưởng ứng một khẩu hiểu trên mạng liên quan tới phán quyết của Tòa Trọng tài. Một người khác lại kêu gọi tẩy chay Iphone 7, có lẽ bởi vì đó là một sản phẩm của Apple - một tập đoàn công nghệ của Mỹ.
Có một số ý kiến khác công kích Philippines. Tòa Trọng tài đã không ra phán quyết về vấn đề chủ quyền của các vùng lãnh thổ trên biển, mà chỉ về chủ quyền của các bãi đá ngầm và các rạn san hô thuộc quần đảo Trường Sa, gần Philippines, không đủ điều kiện để có được vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) 200 hải lý. Tòa Trọng tài cũng phán quyết rằng Trung Quốc đã chặn bất hợp pháp các tàu đánh cá của Philippines ở Trường Sa. Liên quan tới mặt hàng chuối xuất khẩu quen thuộc nhất của Philippines sang thị trường Trung Quốc, một người đã viết trên Weibo rằng “những người bán chuối cứ tiếp tục bán chuối và hãy để cho cá của tôi được yên”. Lời kêu gọi này đã nhận được 35.000 lượt “like”. Một người khác đã mỉa mai viết: “Kêu khóc với Mỹ sẽ chẳng ích gì!”.
Những thảo luận liên quan tới chủ đề này còn nở rộ trên các trang mạng xã hội khác. Một bài viết có tựa đề “Cuộc chiến trên Biển Đông bắt đầu tối nay” đã được hơn 100.000 lượt xem trên ứng dụng Wechat – một ứng dụng gửi tin nhắn và trò chuyện trực tuyến trên điện thoại, và những bài viết tương tự cũng được ồ ạt đưa lên mạng. Thậm chí, Phoenix - một kênh truyền hình được yêu thích ở Bắc Kinh, có trụ sở tại Hong Kong - đã đưa lên website của họ trò chơi trực tuyến của Trung Quốc, có tên "Phiêu lưu trên Biển Đông”. Những người tham gia trò chơi trực tuyến này (các game thủ) đóng vai các ngư dân Trung Quốc bị mắc kẹt trong bão. Dù họ gặp phải hạm đội Mỹ và các cuộc tập trận răn đe của Mỹ hay bị quân đội Việt Nam (được trang bị vũ khí đến tận răng) bắt làm tù binh, các game thủ luôn được Trung Quốc và quân đội tinh nhuệ - với các căn cứ quân sự hoành tráng được xây dựng trên các hòn đảo nhân tạo, giải cứu.
Bên cạnh những phản ứng trước phán quyết của Tòa Trọng tài là cả một làn sóng kiểm duyệt. Không ngạc nhiên khi các nhà kiểm duyệt đã xóa bỏ tất cả các bài viết đi ngược đường lối của ĐCSTQ trên Weibo. Chẳng hạn, ngày 12/7, một bài viết đã đăng tấm áp-phích của một người biểu tình Philippines với dòng chữ "Biển Đông không thuộc Trung Quốc". Tuy nhiên, theo những thông tin từ trang mạng chống kiểm duyệt Freeweibo, hầu hết các bài viết bị xóa mang màu sắc dân tộc chủ nghĩa cực đoan, chẳng hạn có những bài viết kêu gọi thực hiện các hành động quân sự chống Mỹ hay Philippines để bảo vệ danh dự của lãnh thổ Trung Quốc. Một người dùng Weibo - có bài viết bị xóa - trước đó đã viết: "Chiến tranh cuối cùng rồi cũng sẽ bùng nổ trên Biển Đông. Tôi rất hồi hộp theo dõi, không tài nào ngủ được!". Hay bài viết - cho rằng "phán quyết về vấn đề Biển Đông là một sự sỉ nhục đối với Trung Quốc. Tại sao cần phải chờ đợi kết quả tệ hại này cơ chứ? Với một quân đội lớn mạnh như vậy, tại sao chúng ta không chiến đấu để giành lại [những gì thuộc về chúng ta] - cũng bị xóa bỏ. Hay lời bình luận "chúng ta sẽ thực sự chiến đấu. Đừng để mất dù chỉ là một đoạn (trong "đường 9 đoạn" - ND), có nghĩa là cần phải giành lại những bãi đá ngầm và các đảo mà Việt Nam và các nước khác đã chiếm giữ. Bằng cách nào? Bằng một cuộc chiến, không có lựa chọn nào khác".
Quản lý những rủi ro
Để hiểu được ý đồ kiểm duyệt của Chính quyền Bắc Kinh đối với những phát ngôn, cần phải hiểu những rủi ro trong trường hợp để chủ nghĩa dân tộc không có sự kiểm soát có thể ảnh hưởng đối với ĐCSTQ. Jessica Chen Weiss, Giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Cornell và là một chuyên gia về chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc, giải thích: "Phản ứng của công chúng vừa là cơ hội, song cũng là một mối nguy hiểm cho Chính phủ Trung Quốc. Do vậy, chính quyền nước này vừa muốn khích lệ công luận, vừa lo sợ khả năng gây mất ổn định của họ". Bà Weiss cũng nói thêm: "Chính phủ Trung Quốc có xu hướng kiềm chế tinh thần dân tộc của người dân khi họ cần không gian để thực thi chính sách đối ngoại. Cho dù phản ứng của Chính phủ Trung Quốc được nhận định là sẽ cứng rắn, song phản ứng đó ít có khả năng làm thỏa mãn các ý đồ dân tộc chủ nghĩa mang màu sắc cực đoan và hiếu chiến của một bộ phận nhân dân. Theo bà Weiss, "việc kiểm duyệt những phát ngôn quá khích là một phần của chiến lược quản lý rủi ro của Trung Quốc".
Trên phạm vi quốc gia và quốc tế, lập trường của Bắc Kinh luôn rõ ràng: những phần lãnh thổ nằm trong "đường 9 đoạn" đều thuộc chủ quyền của họ. Năm 2012, Trung Quốc đã thay đổi mẫu hộ chiếu có in hình bản đồ Biển Đông mà Trung Quốc coi như là lãnh thổ của mình. Năm 2014, Chính phủ Trung Quốc đã công bố bản đồ mới theo chiều dọc, trong đó Biển Đông là một phần kéo dài trực tiếp của lãnh thổ Trung Quốc, để thay thế những bản đồ theo chiều ngang trước đây mà trong đó Biển Đông chỉ được xem như là phần mở rộng của lãnh thổ nước này. Và giới truyền thông Trung Quốc đã không ngừng nhắc đi nhắc lại rằng Trung Quốc có "chủ quyền không thể tranh cãi" đối với các đảo và các bãi đá ngầm ở Biển Đông.
Chiến lược nói trên có lẽ nhằm mục tiêu củng cố quyết tâm của Trung Quốc, cũng như nhằm chứng tỏ cho thế giới thấy sự bền bỉ của chính quyền nước này, song rõ ràng chiến lược đó cũng cho thấy sự nguy hiểm. Nếu không có khả năng duy trì yêu sách về sự toàn vẹn lãnh thổ của Trung Quốc, hoặc nếu không sẵn sàng đáp ứng những lời kêu gọi có hành động cứng rắn của một bộ phận người dân, thì ĐCSTQ có nguy cơ bị xem là quá yếu kém trong việc bảo vệ các lợi ích quốc gia. Những người theo chủ nghĩa dân tộc thậm chí có thể trút sự tức giận của họ đối với ĐCSTQ. Bắc Kinh đã nhiều lần nhắc lại rằng hòa bình trong khu vực có giá trị sống còn đối với sự thịnh vượng, điều này cho thấy dù có các tuyên bố chủ quyền trên biển, thì cũng ít có khả năng Trung Quốc tuyên chiến với Philippines hay với Mỹ. Tuy nhiên, nếu sức ép về tinh thần dân tộc chủ nghĩa trong một bộ phận người dân trở nên quá cấp thiết, Chính phủ Trung Quốc có thể bị thúc ép hành động liều lĩnh hơn.
Ở Trung Quốc, chủ quyền lãnh thổ là một chủ đề hết sức nóng hổi. Trong suốt thế kỷ 19, triều đại nhà Thanh đã không đẩy lùi được các cuộc tấn công của châu Âu, và buộc phải nhượng bộ một phần lãnh thổ cho Anh, Pháp và một số nước khác. Chính phủ Trung Hoa Dân Quốc, quản lý Trung Quốc Đại lục từ năm 1912 cho đến khi bị đẩy ra đảo Đài Loan vào năm 1949, cũng đã đầu hàng các đội quân Nhật Bản trong những năm 1930. Đối với nhiều người Trung Quốc, những ký ức về triều đại nhà Thanh và Trung Hoa Dân Quốc nhuốm cảm giác nhục nhã, và do vậy họ rất ngưỡng mộ Chính phủ hiện tại vì sức mạnh và sự kiên trì của họ. Kể từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa vào năm 1949, ĐCSTQ đã giành được phần lớn tính hợp pháp của họ từ khả năng tránh được những xáo trộn về lãnh thổ.
Nếu như những phát ngôn quá khích không bị xóa hoàn toàn khỏi không gian mạng của Trung Quốc, thì việc kiểm duyệt các mạng xã hội được thực hiện mạnh mẽ ngay sau khi Tòa Trọng tài ra phán quyết nhắc chúng ta một điều: Ở Trung Quốc, ngân sách dành cho an ninh quốc gia thường lớn hơn ngân sách dành cho quốc phòng, và cho dù ở trong thời kỳ có những tranh chấp lãnh thổ gia tăng, thì đối với Bắc Kinh, kẻ thù lớn nhất luôn đến từ trong nước.
Trần Quang (gt)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sao..Cùng đồng chí lại chơi nhau?

Chuyện lạ nhưng có thật : “Siêu trộm” đột nhập phòng ông Võ Kim Cự từng là Bí thư chi bộ thôn


Tin của tờ Dân Việt.

---


authorPhan Phương Thứ Hai, ngày 25/07/2016 13:10 PM (GMT+7)

(Dân Việt) Lãnh đạo UBND xã Quảng Phú (huyện Quảng Trạch, Quảng Bình) cho rằng, ở địa phương, chưa từng nghe ai phản ánh việc Quân ăn trộm, cho đến khi đối tượng này bị bắt trong một lần đột nhập phòng làm việc của Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự.

 
   

Quân có nhân thân tốt, bản thân là đảng viên, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự trở về địa phương từng được bầu làm Bí thư chi bộ thôn. Ở địa phương, cũng chưa từng nghe ai phản ánh việc Quân ăn trộm cho đến khi bị bắt trong một lần đột nhập phòng làm việc của Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh”, ông Nguyễn Văn Dũng - Chủ tịch UBND xã Quảng Phú - nói về Nguyễn Tiến Quân (39 tuổi, “siêu trộm” chuyên đột nhập vào phòng làm việc của lãnh đạo 9 tỉnh, thành vừa bị TAND Hà Tĩnh xử tù 8 năm).

Theo ông Dũng, Quân trú tại thôn Hải Đông - một thôn ngư nghiệp, người dân phần lớn làm nghề đánh cá trên biển. Ở địa phương, Quân có nhân thân rất tốt, bố là sĩ quan quân đội về hưu, còn mẹ cũng làm cán bộ xã về hưu. Bản thân Quân từng tham gia quân đội, đã được kết nạp Đảng. Sau khi xuất ngũ trở về địa phương, Quân tham gia sinh hoạt Đảng và chính quyền ở thôn Hải Đông và được đánh giá là một cán bộ thôn nhiệt tình với phong trào, có năng lực. Năm 2012, Quân còn được Chi bộ thôn Hải Đông bầu làm Bí thư chi bộ cho đến khi bị bắt.
 “sieu trom” dot nhap phong ong vo kim cu tung la bi thu chi bo thon hinh anh 1
Bị cáo Nguyễn Tiến Quân tại tòa.

Thời gian đó, người dân thôn Hải Đông cũng bàn tán về việc Quân tự nhiên trở nên giàu có, lúc nào cũng rủng rỉnh tiền tiêu, nhưng nhiều người nghi ngờ đó là do cá độ bóng đá, đánh đề gặp vận đỏ, không ai nghĩ do ăn trộm. Bởi từ trước đến nay, ở thôn, xã chưa ai thấy Quân lấy cắp bất cứ một thứ gì của ai.

Đến khi mọi người nghe tin Quân bị bắt quả tang khi đang đột nhập vào phòng làm việc của ông Võ Kim Cự - nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, mọi người mới vỡ lẽ.

Như Dân Việt đã thông tin, từ tháng 5.2014 đến tháng 8.2015, lợi dụng đêm tối, sơ hở tại các cơ quan, công sở trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh, 13 lần Quân dùng tuốc-nơ-vít phá khóa, đột nhập vào phòng làm việc của các lãnh đạo từ tỉnh xuống huyện trộm cắp tài sản.

Trong 13 lần đột nhập các cơ quan công sở, 4 lần Quân thực hiện trót lọt, trộm cắp được rất nhiều tiền, gồm: 2 lần Quân đột nhập vào phòng làm việc của Chủ tịch và Phó chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh lấy trộm khoảng 100 triệu đồng, 1 lần đột nhập vào phòng làm việc của Chủ tịch, Phó chủ tịch UBND huyện Can Lộc lấy trộm 233 triệu đồng, lần thứ 4 đột nhập phòng làm việc của Phó chủ tịch UBND huyện Thạch Hà lấy 20 triệu đồng.

Đến ngày 6.8.2015, vào khoảng 21h, Quân đột nhập vào phòng làm việc của ông Cự (nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh) để trộm tài sản thì bị phát hiện, bắt quả tang.

Ngoài Hà Tĩnh, Quân còn 26 lần đột nhập công sở ở các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế, Hải Phòng, Nghệ An… trộm cắp tài sản.

http://danviet.vn/phap-luat/sieu-trom-dot-nhap-phong-ong-vo-kim-cu-tung-la-bi-thu-chi-bo-thon-696363.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang