Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

Phải chăng bản chất người Việt là… độc ác?


Thiện Ngộ

Đã 2560 năm kể từ khi Đức Phật nhập diệt. Suốt khoảng thời gian dài ấy, tưởng chừng ánh sáng văn minh của thế kỷ 21 đã chiếu rọi đến từng ngõ, đạo đức làm người được phổ cập đến từng ngách. Thế nhưng ở thời đại quái quỷ này, thanh niên Việt Nam ra đường hễ nhìn ai không vừa mắt là có thể lao vào chém giết, sẵn sàng bỏ mặc đồng loại đang thoi thóp trên đường, rặt một lối “sống chết mặc bay”. Quan chức nhà nước – thứ mà trong xã hội phong kiến được gán cái danh đầy trách nhiệm “quan phụ mẫu” thì lại làm việc vì tư lợi là chính. Đối với họ, những lý tưởng “tự do, bình đẳng, bác ái” thật là quá sức viển vông. Trong xã hội, con người giẫm đạp nhau, làm giàu trên xương máu đồng loại. Còn tôn giáo thì biến thành một thứ thần quyền, rặt một kiểu “xin cho”, chẳng khác chi một cái chợ. Xin mượn hai từ của cố nhà văn Nhật Tuấn để mô tả thời kỳ chúng ta đang sống: “đồ đểu”.
Nhiều đêm suy ngẫm về những việc ấy, tôi biết rốt cuộc tất cả cũng chỉ xoay quanh nhân quả. Bởi người Việt chúng ta đã gieo cái nhân méo mó, nên cũng chính người Việt phải nhận lại cái quả chẳng được ngọt lành ấy. Xin hãy đọc những dòng suy ngẫm của tôi để cùng nhau hiểu hơn về dân tộc chúng ta, mà chúng ta luôn tự hào là có “bốn ngàn năm văn hiến”.
Hậu quả của quan niệm sai lệch
Đa phần trẻ em Việt Nam từ nhỏ đã không được dạy về tình yêu thương động vật. Tôi có một đứa cháu gái gần 3 tuổi, mỗi khi thấy một loại động vật nào được mang về nhà là cháu lại hay hỏi “có ăn được không?”, bởi hàng ngày cháu thường được cha cháu nói “Để cha làm thịt nó cho con ăn nghen”. Hoặc khi cháu gặp chó mèo thì tự động cháu lại đấm đá xua đuổi, thay vì yêu thương nựng nịu. Sở dĩ cháu phản xạ như vậy là do cha mẹ cháu đã dạy cháu như vậy ở ngay lứa tuổi dễ uốn nắn nhất. Điều đó vô tình ảnh hưởng đến tính cách của cháu sau này. Hôm nọ, tôi có mua hai con cu gáy về nuôi thì đứa cháu gái lẽo đẽo theo sau, hỏi rằng “Con cu này làm gì vậy cậu? Sao cậu không làm thịt cho cháu ăn?” Tôi phải kiên trì giải thích với cháu rằng “Cậu không làm thịt mà cậu nuôi nó”. Nhưng dường như cháu không hiểu nổi tại sao phải nuôi nó, mà cứ lẩn quẩn hỏi về việc làm thịt nó. Đó chính là một cách dạy sai lầm của người lớn, khi tự động định hình tính hiếu sát mà không dạy việc phải biết yêu thương, bảo vệ động vật cho trẻ nhỏ.
Người Việt trong chừng hơn chục năm trở lại đây lạ lắm, hễ thứ thứ gì động đậy được là họ đều có thể…cho vào miệng hết. Và người ta khuyến khích lẫn nhau chuyện đó. Người Việt có câu cửa miệng “Không bổ ngang thì bổ dọc”, nghĩa là tất cả mọi thứ động vật nếu không bổ kiểu này thì sẽ bổ kiểu kia, và nếu không ăn được thì họ cũng…ngâm rượu để uống. Nhắc đến chuyện ngâm rượu, tôi lại nhớ chuyện ông chú họ tôi từ mấy năm trước. Khi nghe người ta đánh chết một con rắn cạp nong ngoài ruộng, ông liền phóng xe máy ra ngay để lấy về ngâm rượu. Hũ rượu được ngâm cấp kỳ ấy đã trở thành một chầu nhậu hoành tráng của chú và bạn hữu. Và hậu quả và tất cả phải được đưa ra trạm y tế xã để chích thuốc giải độc vì ngộ độc thực phẩm.
Cũng chính cái tư tưởng “không bổ ngang thì bổ dọc” ấy đã khiến không ít du khách nước ngoài ngán ngẩm nhìn người Việt ta như bọn man di mọi rợ.
Gieo nhân nào gặt quả nấy
Trong quá trình hình thành dải đất hình chữ S của nước Việt hiện đại, mà sử sách Việt Nam thường gọi một cách nhẹ nhàng là “tiến trình mở cõi”. Trên thực tế việc mở cõi ấy đã nhuộm không biết bao nhiêu xương máu của người Chiêm Thành, giống dân bản địa ở một dải tương ứng địa giới từ tỉnh Quảng Bình đến Bình Thuận ngày nay. Chiến thuật của các vương triều Việt là tàm thực, tức là lấn dần theo kiểu tằm ăn lá dâu, rồi dùng vũ lực chiếm đất khi đủ điều kiện. Về việc gả công chúa Huyền Trần cho vua Chế Mân, sử thần Ngô Sĩ Liên đã chê trách trong Đại Việt Sử Ký Toàn Thư:
“Ngày xưa Hán Cao Hoàng vì nước Hung Nô nhiều lần làm khổ biên cương, mới lấy con gái nhà dân làm công chúa gả cho thiền vu. Kết hôn với người không cùng giống nòi, các tiên nho đã từng chê trách, song dụng ý là muốn binh yên, dân nghỉ, thì còn có thể nói được. Nguyên Đế thì vì Hô Hàn sang chầu, xin làm rể nhà Hán, nên lấy nàng Vương Tường mà ban cho, cũng là có cớ. Còn như Nhân Tông đem con gái gả cho chúa Chiêm Thành là nghĩa làm sao? Nói rằng nhân khi đi chơi đã trót hứa gả, sợ thất tín thì sao không đổi lại lệnh đó có được không? Vua giữ ngôi trời mà Thượng hoàng đã xuất gia rồi, vua đổi lại lệnh đó thì có khó gì, mà lại đem gả cho người xa không phải giống nòi để thực hiện lời hứa trước, rồi sau lại dùng mưu gian trá cướp về, thế thì tín ở đâu”
Trong một dịp trà dư tửu hậu với một người bạn từ Pleiku xuống, anh bạn nói rằng “Chính quyền ưu tiên quyền lợi cho đồng bào thiểu số quá nhiều”. Tôi cười và nói với anh rằng “Chính người Kinh chúng ta bao đời nay đã cướp đoạt, lấn chiếm, ép họ bán rẻ đất đai. Giờ này cả một vùng Tây Nguyên, các sắc dân bản địa ấy đã trở thành thiểu số trước người Kinh chúng ta. Việc đồng bào thiểu số được nhận vài đồng trợ cấp hàng tháng chẳng có là gì so với những gì họ đã mất cả.” Tôi lại nghĩ đến nước Mỹ, ở đó họ có nhiều chính sách ưu đãi cho người da đỏ bản địa. Bởi trong thâm tâm người Mỹ luôn tâm niệm rằng người da đỏ vốn là chủ của mảnh đất hiện tại. Và những ưu ái hiện nay chính là để bù đắp những gì mà tổ tiên người da đỏ đã bị lấy mất. Chính sách ấy nếu được thực thi ở vùng các đồng bào thiểu số, theo tôi sẽ góp phần xóa bỏ thù hận sắc tộc đang ngày càng lên cao ở các khu vực Tây Nguyên, Tây Bắc.
Anh bạn còn phàn nàn với tôi rằng “người đồng bào nay không còn chân thật như ngày xưa nữa”. Tôi bảo với anh rằng “Họ học người Kinh chúng ta đấy”. Tôi nhớ chừng hơn 10 năm trước lúc tôi còn lang bạt lên vùng đồng bào Chăm Hroi ở miền tây tỉnh Phú Yên và cao nguyên M'Đrăk thì đồng bào ở đây còn chân thật lắm. Thế nhưng càng ngày họ càng giống người Kinh đến…kinh dị. Bao nhiêu dối trá, lừa lọc, ngụy biện…, bao nhiêu tính xấu của người Kinh, bây giờ họ đều có cả. Và dĩ nhiên, đó cũng cách cách thức họ tồn tại trước những người Kinh đầy man trá kia.
Người Việt Nam cứ bảo người Tàu là xấu ác, quỷ quyệt, thế nhưng tôi thấy chính chúng ta cũng xấu và ác chẳng kém người Tàu. Ôi, cái thời đại quái quỷ gì đã khiến dân tộc tôi trở nên xấu ác, bạc nhược, hèn hạ đến thế này!
Sửa đổi bản thân là chìa khóa để tiến bộ
Lật lại huyền sử Việt, thì người Việt luôn tự nhận mình là dòng dõi từ phương Bắc, tức là Đế Minh, mà Đế Minh chính là cháu ba đời của Thần Nông - một trong những tổ tiên của người Hán. Như vậy thì người Việt và người Hán có chung gốc gác. Thế nhưng trong tư tưởng của người Hán thì người Việt cũng như các dân tộc phương Nam đều là con cháu của Xi Vưu, là loài “man di mọi rợ”. Trong khi đó thì người Miêu tự hào nhận mình là con cháu của Xi Vưu, chẳng thèm tranh luận bên nào mới chính là con cháu Thần Nông.
Trong quá trình di cư về phương Nam, người Việt cũng như các sắc dân nhỏ ở miền Hoa Nam đã chịu nhiều sức ép từ người Hán. Nước Việt Nam còn tồn tại đến ngày nay không thể phủ nhận là một sự thần kỳ của lịch sử. Nước Việt Nam hiện đại đã không còn đồng văn, đồng chủng với người Hán như xưa nữa. Thế nhưng, nguy cơ Bắc thuộc một lần nữa lại nguy cấp hơn bao giờ hết. Nước Tàu hiện đại đã thực hiện thế trận bao vây cả trên đất liền lẫn trên biển, nền kinh tế Việt Nam bị thương lái Tàu lũng đoạn, phá nát. Nhiều doanh nghiệp Tàu làm ăn gian dối trên nước Việt, hủy hoại môi trường sống, bất chấp pháp luật Việt Nam, để lại một hiểm họa vô cùng đen tối trước mắt.
Chúng ta muốn độc lập, tự chủ, muốn thoát khỏi bóng dáng khổng lồ từ phương Bắc thì chính trước hết chúng ta phải hoàn thiện chính mình, mà quan trọng nhất là vấn đề đạo đức, nhân phẩm. Chúng ta căm ghét họ nhưng cũng xấu ác như họ thì có khác nào một giuộc như nhau.
Sửa chữa lại bản thân và giáo dục con cháu đi đúng phương hướng văn minh, trí thức là điều mà tôi tin người Việt ta có thể làm được!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

6 điểm cơ bản bạn cần biết về vụ kiện Biển Đông



1. Tiến trình tố tụng
Vụ án bắt đầu vào ngày 22/1/2013 khi Philippines gửi Trung Quốc một Thông báo (Notification) và một Tuyên bố Yêu sách “về tranh chấp với Trung Quốc xung quanh quyền tài phán của Philippines ở biển Tây Philippines” (tức là Biển Đông trong tiếng Việt, biển Nam Trung Hoa theo cách gọi quốc tế. Trong bài này, người viết xin gọi chung là Biển Đông).
Sự kiện này xảy ra sau khi Trung Quốc giành quyền kiểm soát bãi đá cạn Scarborough – một rạn san hô nằm cách bờ biển Philippines khoảng 140 dặm (tương đương 225 km).
Trong Thông báo gửi Trung Quốc, Philippines cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật quốc tế khi cho tàu thuyền vào đánh bắt cá, đe dọa tàu thuyền Philippines và không bảo vệ môi trường, cụ thể là hút cát và trầm tích dưới đáy biển lên để xây đảo nhân tạo trên một vài rạn san hô trong Biển Đông, trong đó có Scarborough mà Philippines khẳng định là nằm trong vùng biển của mình.

Philippines cũng yêu cầu tòa án quốc tế bác bỏ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc, đòi toàn bộ vùng biển nằm bên trong một đường chín đoạn. Xuất hiện trên bản đồ chính thống của Trung Quốc, đường chín đoạn này có hình dạng như cái lưỡi bò, bao trùm khoảng 85-90% Biển Đông, tức là tương đương diện tích nước Mexico, và đây cũng là vùng biển có tính chất quan trọng sống còn đối với thương mại toàn cầu, đặc biệt rất giàu tài nguyên, khoáng sản, kể cả dầu mỏ.

2. Trung Quốc không chấp nhận, không tham gia tố tụng
Ngày 19/2/2013, Trung Quốc gửi cho Philippines một công hàm mô tả “lập trường của Trung Quốc về các vấn đề biển Nam Trung Hoa”, bác bỏ và trả lại Thông báo của Philippines. Theo đó, Trung Quốc không chấp nhận và cũng không tham gia tiến trình tố tụng.
Bắc Kinh đã nhiều lần nhắc lại lập trường này trong các công hàm, tuyên bố, thư từ của Đại sứ nước CHND Trung Hoa tại Hà Lan gửi các thành viên của Tòa án, cũng như trong văn bản có tên “Tham luận nêu lập trường của CHND Trung Hoa về vấn đề quyền tài phán trong vụ kiện liên quan đến biển Hoa Nam do CH Philippines khởi xướng”, đề ngày 7/12/2014.
Bắc Kinh quả thật đã hành động đúng như lập trường của họ: Không tham gia tố tụng. Đồng thời, họ nêu rõ rằng các tuyên bố, hồ sơ, tài liệu, văn bản nêu lập trường đều “không bao giờ được diễn giải thành sự tham gia của Trung Quốc vào tiến trình tố tụng dưới bất kỳ hình thức nào”.
3.  Trung Quốc: Là tranh chấp chủ quyền / Philippines vi phạm thỏa thuận
Trong “tham luận lập trường” đề ngày 7/12/2014, Bắc Kinh khẳng định: “Quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa trong tiếng Việt – NV) của Trung Quốc hoàn toàn có đủ tư cách để có lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa”.
Bắc Kinh khẳng định Tòa án không có quyền tài phán trong vụ việc này. Tham luận viết, bản chất của vụ án là vấn đề chủ quyền đối với một số cấu trúc hàng hải trên biển Nam Trung Hoa, và như thế là nằm ngoài phạm vi điều chỉnh của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (sau đây gọi tắt là “Công ước”), không liên quan đến việc diễn giải và vận dụng Công ước:
“Chỉ sau khi chủ quyền của một nhà nước đối với một cấu trúc hàng hải đã được xác lập, và nhà nước ấy đã có tuyên bố chủ quyền tương ứng, thì mới có thể có chuyện nảy sinh tranh chấp liên quan đến việc diễn giải hay vận dụng Công ước – đó là khi mà một nhà nước khác đặt câu hỏi về việc liệu các yêu sách kia có tuân thủ Công ước hay chưa, hoặc liệu yêu sách của các bên có đang chồng lấn. Nếu chủ quyền đối với một cấu trúc hàng hải còn chưa được xác quyết, thì không thể tồn tại tranh chấp cụ thể, thực sự để mà phải đưa ra trọng tài phân xử xem các yêu sách chủ quyền của nhà nước nọ đối với một cấu trúc hàng hải như vậy có phù hợp với Công ước hay không”.
Diễn giải đơn giản là: Nếu không biết những miếng đất/đá nào đó thuộc về ai, thì không thể dùng Công ước để tuyên bố chủ quyền với những vùng đặc quyền kinh tế và lãnh hải xung quanh những miếng đất/ đá ấy. Tòa cũng không có quyền xác định xem những miếng đất/đá đó thuộc về ai (bởi Công ước chỉ xử lý tranh chấp trên biển chứ không xử lý tranh chấp đất).

Trung Quốc cũng tố ngược lại Philippines là hành xử phi pháp khi kiện Trung Quốc ra trọng tài quốc tế, vì vào năm 1995, hai nước đã có thỏa thuận giải quyết tranh chấp “một cách ôn hòa và hữu nghị thông qua cơ chế tham vấn”. Năm 1999, 2000, 2001, hai nước tiếp tục có những tuyên bố chung khẳng định việc giải quyết tranh chấp một cách hòa bình, thông qua tham vấn và đàm phán. Tuyên bố chung về Ứng xử của Các Bên trên Biển Đông (DOC) ký năm 2002 giữa Trung Quốc và ASEAN cũng quy định như vậy.
4. PCA: Tranh chấp có liên quan đến diễn giải và vận dụng Công ước
Ngày 29/10/2015, Tòa án ra phán quyết về quyền tài phán và thụ lý, theo đó, Tòa thấy rằng:
  • Tòa được thành lập đúng, phù hợp với Phụ lục VII của Công ước;
  • Sự vắng mặt của Trung Quốc trong quá trình tố tụng không làm cho Tòa mất quyền tài phán;
  • Hành động khởi kiện của Philippines không vi phạm tiến trình tố tụng;
  • Không có bên thứ ba nào là “không thể thiếu được” đến mức sự vắng mặt của họ có thể làm Tòa mất quyền tài phán;
  • Căn cứ Điều 281, 282 của Công ước, thì Tuyên bố về Ứng xử của Các Bên trên Biển Đông (DOC), Hiệp định Hữu nghị và Hợp tác ở Đông Nam Á, Công ước về Đa dạng Sinh học, v.v. không ngăn cản việc phải có một thủ tục giải quyết tranh chấp bắt buộc;
  • v.v.
Điều đó nghĩa là, dù Trung Quốc vắng mặt, Tòa vẫn tiếp tục tiến trình tố tụng. Cơ sở luật pháp của việc này là, Điều 9, Phụ lục VII của Công ước quy định: “Sự vắng mặt của một bên, hoặc việc một bên không tự bảo vệ mình trong vụ án, đều không cấu thành sự cản trở tiến trình tố tụng”.
Cũng theo Công ước, một tòa án được xác lập theo Phụ lục VII thì có quyền tài phán – nôm na là có thẩm quyền – để xét xử tranh chấp giữa các nhà nước tham gia Công ước nếu như tranh chấp đó có liên quan đến việc “diễn giải hoặc vận dụng” Công ước.
Kết luận là Tòa có quyền tài phán.
Theo đúng quy định trong Điều 5 Phụ lục VII về nghĩa vụ của tòa, “đảm bảo bên nào cũng có cơ hội đầy đủ để được lắng nghe và trình bày vụ việc”, Tòa án đã cập nhật cho Trung Quốc về tất cả các diễn biến, nêu rõ rằng tiến trình tố tụng luôn để ngỏ để Trung Quốc có thể tham gia bất kỳ lúc nào, và mời Trung Quốc bình luận về bất cứ điều gì được đưa ra trong tiến trình.
5. Philippines: Yêu cầu 5 điểm – Không liên quan đển khẳng định chủ quyền
Các lập luận của phía Philippines có thể được tóm tắt như sau:
Thứ nhất, Trung Quốc không có quyền thực thi cái mà họ gọi là “chủ quyền lịch sử” đối với vùng biển, đáy biển và tầng đất cái nằm ngoài biên giới mà họ có được theo Công ước. Luật pháp quốc tế chưa bao giờ chấp nhận những yêu sách chủ quyền chiếm lấy một diện tích khổng lồ trên biển; suốt từ đầu thế kỷ 17, luật pháp quốc tế chỉ công nhận sự kiểm soát của nhà nước đối với dải biển hẹp nằm sát bờ biển.
Quan trọng nhất là, Trung Quốc chưa bao giờ có chủ quyền lịch sử trên Biển Đông. Philippines cho rằng cho đến đầu thế kỷ 20, Trung Quốc vẫn chỉ xác định chủ quyền của họ về phía nam không quá đảo Hải Nam, và những yêu sách chủ quyền của họ đối với các đảo trên Biển Đông chỉ mới bắt đầu có từ những năm 1930. Thậm chí, tuyên bố của Trung Quốc về “các quyền lịch sử” đối với Biển Đông còn mới hơn, chỉ mới được đề cập lần đầu tiên vào tháng 5/2009. Các quốc gia có biển khác chưa bao giờ tán thành yêu sách đó của Trung Quốc, riêng Philippines khẳng định rằng Trung Quốc không có cơ sở nào để hình thành “chủ quyền lịch sử”.
Thứ hai, do cái gọi là “đường chín đoạn” nhằm xác định yêu sách chủ quyền của Trung Quốc gắn với “chủ quyền lịch sử”, mà Trung Quốc lại không có “quyền lịch sử” nào cả, do đó, theo luật pháp quốc tế, đường chín đoạn cũng không có cơ sở nào để tồn tại.
Thứ ba, các cấu trúc hàng hải khác nhau mà Trung Quốc dựa vào để coi như căn cứ khẳng định chủ quyền trên Biển Đông thì đều không phải là đảo để mà có được vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa.
(Theo truyền thống, các đảo đều có nội thủy và lãnh hải bao quanh. Chiều rộng của lãnh hải, theo Điều 3 Công ước, không quá 12 hải lý tính từ đường cơ sở. Bên ngoài lãnh hải của một đảo, là tới vùng tiếp giáp, rồi vùng đặc quyền kinh tế (EEZ), và rộng nhất là thềm lục địa của đảo đó. Một cấu trúc địa lý nếu không phải là đảo thì chỉ được có nội thủy và lãnh hải – NV).
Theo quan điểm của Philippines, các cấu trúc hàng hải mà Trung Quốc lấy làm căn cứ để xác lập chủ quyền thì có một số là đá, một số chỉ nổi lên khi thủy triều thấp, và một số nữa rõ ràng là đã chìm vĩnh viễn dưới biển. Chúng không thích hợp cho con người ở, không có đời sống kinh tế riêng, và vì thế, không phải là đảo theo như định nghĩa về đảo trong Điều 121 Công ước.
Do vậy, không cấu trúc nào có thể sinh ra chủ quyền ở vùng quá 12 hải lý tính từ đường cơ sở (hay nói cách khác, không thể có gì khác ngoài nội thủy và lãnh hải). Việc Trung Quốc ồ ạt tiến hành các hoạt động khẳng định chủ quyền thời gian gần đây không thể thay đổi được bản chất ban đầu và tính chất của các cấu trúc hàng hải đó.
Đặc biệt, Philippines cho rằng bãi cạn Scarborough, Gạc Ma (Johnson Reef), Chữ Thập (Fiery Cross Reef), Châu Viên (Cuarteron Reef) đều là đá, không phải là đảo, do vậy không có vùng đặc quyền kinh tế và không làm nảy sinh vấn đề “chồng lấn về yêu sách” để khiến cho Tòa không có quyền tài phán.
Thứ tư, Trung Quốc đã vi phạm Công ước khi can thiệp vào việc Philippines thực hiện các quyền chủ quyền và quyền tài phán của mình.
Thứ năm, Trung Quốc đã phá hoại môi trường biển trong khu vực một cách không thể thay đổi được, phá hoại những rạn san hô ở Biển Đông, kể cả những khu vực nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines, có những hoạt động đánh bắt cá mang tính hủy diệt và đầy rủi ro, khai thác cạn kiệt các giống loài đang có nguy cơ tuyệt chủng.
6. Phán quyết cuối cùng: 5 kết luận quan trọng
Thứ ba, ngày 12/7/2016, Tòa án Trọng tài Quốc tế ra phán quyết xử thắng cho Philippines trong vụ kiện Trung Quốc.
Phán quyết dài 501 trang khẳng định Trung Quốc không có “chủ quyền lịch sử” đối với Biển Đông và đường chín đoạn tức đường lưỡi bò là không có căn cứ pháp lý, do đó, vô hiệu lực. Phán quyết có các nội dung chính sau:
Thứ nhất, Trung Quốc không có chủ quyền lịch sử đối với tài nguyên trên Biển Đông, vì điều đó không phù hợp với quy định của Công ước về vùng đặc quyền kinh tế. Và mặc dù đã có 2 nhà hàng hải cùng những ngư dân Trung Quốc (cũng như nhiều nước khác) từng khai thác một số đảo trên Biển Đông, nhưng không có bằng chứng nào cho thấy Trung Quốc đã độc quyền kiểm soát các vùng biển, đảo này và tài nguyên của chúng từ trong lịch sử. Trung Quốc không có cơ sở pháp lý nào để đòi chủ quyền lịch sử đối với vùng biển và tài nguyên nằm trong đường chín đoạn mà họ đưa ra.
Thứ hai, mặc dù Trung Quốc đã tiến hành sửa sang, tác động rất nhiều vào các cấu trúc hàng hải, nhưng Công ước phân loại các cấu trúc đó (là đảo hay chỉ là đá) căn cứ vào điều kiện tự nhiên của chúng chứ không phải căn cứ vào những tác động nhân tạo. Tòa cũng cho rằng, việc các nhà hàng hải hay ngư dân từng khai thác nhất thời những cấu trúc địa lý trên Biển Đông không tạo thành một cộng đồng (dân cư) ổn định trên đảo; còn các hoạt động gọi là “kinh tế” trong lịch sử thì chỉ là khai thác tài nguyên, khoáng sản. Theo đó, Tòa kết luận: Toàn bộ quần đảo Trường Sa không tạo ra các vùng biển mà tại đó các nhà nước có chủ quyền mở rộng.Riêng những cấu trúc địa lý mà Trung Quốc khẳng định chủ quyền thì đều không phải là đảo, vì vậy không có vùng đặc quyền kinh tế và không chồng lấn với vùng đặc quyền kinh tế của Philippines.
Thứ ba, Trung Quốc đã vi phạm quyền chủ quyền của Philippines trên vùng đặc quyền kinh tế của Philippines khi: (a) ngăn chặn hoạt động đánh bắt cá và thăm dò dầu khí của Philippines; (b) xây đảo nhân tạo; và (c) để cho ngư dân Trung Quốc đánh bắt cá trong khu vực. Tàu hải giám Trung Quốc còn cố tình đâm va rất nghiêm trọng để cản phá tàu Philippines; đây là hành vi vi phạm pháp luật.
Thứ tư, Trung Quốc đã xây đảo nhân tạo ở 7 cấu trúc địa lý trong quần đảo Trường Sa, gây hại nghiêm trọng đến các rạn san hô, và vi phạm nghĩa vụ bảo tồn, bảo vệ hệ sinh thái biển cũng như đời sống của các loài sinh vật có nguy cơ tuyệt chủng. Tòa án còn phát hiện ra rằng chính quyền Trung Quốc hoàn toàn ý thức được là ngư dân Trung Quốc đã khai thác với quy mô lớn cả những động thực vật sắp tuyệt chủng như san hô, rùa biển, trai khổng lồ… nhưng không thực thi nghĩa vụ ngăn chặn những hành động đó.
Thứ năm, việc Trung Quốc xây đảo nhân tạo, tác động mạnh vào các cấu trúc địa lý trên biển, là không tuân thủ nghĩa vụ của một nhà nước trong tiến trình giải quyết tranh chấp. Đó là bởi vì, khi làm như vậy, họ đã gây ra những tổn hại không thể phục hồi đối với môi trường biển, đã hủy hoại bằng chứng về điều kiện tự nhiên của các cấu trúc địa lý vốn đang là đối tượng tranh chấp giữa các bên./.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vấn đề là còn bao lâu?

Việt Nam sẽ áp dụng công nghệ Nano của Đức để có nước sạch như châu Âu

cong nghe nano

Dù là thủ đô trung tâm của cả nước, nhưng Hà Nội lại luôn thiếu nước sinh hoạt cho người dân. Theo báo cáo của Sở Xây dựng Hà Nội, thì mùa hè năm nay, Hà Nội có thể thiếu 60.000m3 nước sạch mỗi ngày
Mặt khác Vinaconex chưa thực hiện được tuyến đường ống dẫn nước sạch sông Đà số 2, nên Hà Nội luôn trong tình trạng thiếu nước sinh hoạt, đặc biệt là mùa hè.
Dự án nước sạch chuẩn châu Âu với công nghệ nano của Đức
Đức dùng máy TBM (máy khiêng đào) để đào ngầm trong lòng đất mà không phải phá dỡ công trình hiện hữu bên trên.
Ngoài công nghệ nano, người Đức còn dùng máy TBM (máy khiêng đào) để đào ngầm trong lòng đất mà không phải phá dỡ công trình hiện hữu bên trên.
Tại buổi tiếp xúc cử tri trước kỳ họp thứ 2 HĐND TP khóa 15, nhiệm kỳ 2016 – 2021 tại UBND quận Hoàn Kiếm, Chủ tịch TP là ông Nguyễn Đức Chung phát biểu rằng: “1 – 2 tháng nữa chúng ta sẽ triển khai mô hình tư nhân hóa các đường cấp nước sạch và sẽ thuê lại, trả dần trong vòng 20-30 năm. Cách làm tư nhân này sẽ rẻ hơn rất nhiều so với Công ty Viwasupco đã đầu tư”.
Cũng theo thông tin từ buổi tiếp xúc cử tri này, Hà Nội sẽ đầu tư toàn bộ hệ thống tuyến  nước cũng như công nghệ làm nước, nhà cung cấp nước sạch cho người dân uống được ngay theo tiêu chuẩn châu Âu.
Ông Chung cho biết đã ký kết với Đức về công nghệ nano, đây là loại công nghệ được sử dụng ở 50 nước trên thế giới.
Nếu một nhà máy nước công suất 30.000m3 nước/ngày đêm phải sử dụng đến 2 ha mặt đất thì với công nghệ mới nhà máy xử lý nước đó chỉ cần sử dụng 500m2 đất. Toàn bộ hạ tầng từ đường ống chính vào cung cấp cho người dân sẽ xã hội hóa và hiện đã có 35 công ty đăng ký.
Công nghệ này đã được thí điểm ở những nơi có nguồn nước ô nhiễm, ông Chung cho biết: “5 tháng vừa qua TP đã lắp 5 trạm thí điểm ở Phú Xuyên có nước mạch khác nhau, đó là 5 điểm nước xấu nhất trong TP vì nước nhiễm mặn, nhiễm kim loại nặng. Trước ngày 15/8, TP sẽ công bố dự án này, sau đó sẽ nhân diện rộng để tất cả người dân nông thôn có nước sạch uống được ngay với hạ tầng đã có và công nghệ mới nhất”.
Hệ thống cung cấp nước sạch được quy hoạch theo mạch vòng, mạch kép, để nếu hệ thống này mất nước thì có hệ thống khác đáp ứng ngay. Đồng thời cần đảm bảo 6 tháng sẽ sục rửa đường ống một lần.
Chủ tịch TP cho biết thời gian tới sẽ cho lắp đặt một số đường nước công cộng mà người dân đi đườn có thể dùng uống được ngay.
Ý kiến chuyên gia
Việc xã hội hóa, để người dân tự chọn nhà cung cấp nước sạch ở Hà Nội cũng nhận được sự ủng hộ của các chuyên gia. PGS.TS Nguyễn Như Quý – Nguyên Trưởng Bộ môn Công nghệ Vật liệu Xây dựng, Đại học Xây chia sẻ với Báo Đất Việt rằng: “Đầu tiên việc xã hội hóa cung cấp các dịch vụ tôi hoàn toàn ủng hộ. Đây là cách để người dân có sự lựa chọn nhà cung cấp, giá thành hợp lý, chất lượng đảm bảo, nước Nhật hiện nay họ cũng có 2 – 3 nguồn cung cấp nước sạch khác nhau.
Cần tạo ra một thị trường cạnh tranh về giá cả, chất lượng, công nghệ, cuối cùng đi đến mục tiêu cuối cùng đó là chất lượng như nhau, giá thành rẻ hơn thì sẽ được ưu tiên.
Hiện nay, có lĩnh vực mạng Internet, do có nhiều nhà cung cấp trên thị trường từ VNPT, Viettel, FPT…nên khách hàng có quyền lựa chọn mạng lưới mình thấy phù hợp về giá thành, ổn định về chất lượng, như vậy người sử dụng có lợi nhất.
Từ trước đến nay, cung cấp nước sạch, điện lưới đều có tình trạng độc quyền, chỉ có một nhà phân phối, nên người dân không có quyền lựa chọn. Vì thế, việc xã hội hóa bằng các nguồn vốn tư nhân tôi hoàn toàn đồng tình”.
Với công nghệ nano ông Qúy cho rằng: “Công nghệ nano để lọc nước thì hiện nay cũng được sử dụng phổ biến, việc cấp nước cho người dân dùng vòi nước công cộng cũng không phải công nghệ hiện đại, các nước đang phát triển như Ấn Độ, Liên Xô họ có mấy chục năm nay.
Trước đây, khi tôi ở bên Nga cách đây 40 năm cũng đã có vòi nước công cộng, ở Mỹ cũng vậy”.
Nhiều chuyên gia cũng nhận định rằng, Nước Sông Đà đã đảm bảo đúng tiêu chuẩn nước sạch, thế nhưng hệ thống đường ống lại không đảm bảo. Vì thế nên rất khó làm theo tiêu chuẩn châu Âu, vì dù có công nghệ tốt, nhưng đường ống bẩn thì cũng không đảm bảo người dân sẽ có nước sạch
Báo Đất Việt dẫn ý kiến GS.TSKH Trần Hữu Uyển – nguyên Viện trưởng Viện Cấp thoát nước Việt Nam: hệ thống cấp nước đô thị yêu cầu phải có mạch vòng để đảm bảo cấp nước cho an toàn, yêu cầu áp lực trong các khu phố, tối thiểu phải được 10m, nhưng hiện nay, chúng ta cũng khó đáp ứng.
Vấn đề đặt ra hiện nay, đó là đảm bảo được cả chất lượng của đường ống dẫn nước, thì khi đó, nâng cao chất lượng công nghệ lọc nước mới có ý nghĩa, đem được nước sạch tiêu chuẩn châu Âu đến người tiêu dùng.
Hiện nay, vật liệu đường ống dẫn nước tốt nhất là nhựa HDPE, nhưng giá thành cao, nếu muốn có chất lượng nước đảm bảo thì phải thay đổi đường ống từ trên đầu nguồn cho đến từng trạm phân phối nước cho các hộ dân.
Cuối cùng ông Uyển cho rằng: “Chúng ta phải mời các chuyên gia về ngành nước, kinh tế, phân tích, đánh giá, góp ý để thực hiện dự án có hiệu quả, tránh việc công nghệ lọc thì tốt, nhưng đường ống dẫn nước lại kém chất lượng, khiến cho nguồn nước không đảm bảo”.
Ngọn Hải Đăng
Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHÙM TRUYỆN KINH DỊ CỰC NGẮN CỦA TRẦN HOÀNG TRÚC


Trần Hoàng Trúc


1/ ỐC ÂM DƯƠNG
.
Những người bạn mới quen nói với tôi rằng dạo gần đây xuất hiện một quán ốc rất độc đáo trên bãi biển. Độc đáo vì quán chỉ bán vào lúc nửa đêm và chỉ có thực khách là những người còn sống. Vừa không tin vừa cảm thấy ly kỳ, tôi nài bạn đưa đến đấy cho biết. Sau một quãng đường cuốc bộ, bãi biển hiện ra trước mắt tôi nhộn nhịp một cách kỳ lạ với những bếp lửa bập bùng và những chảo ốc đang sôi sùng sục. Vây quanh là rất đông người ngồi ăn. Thế mà tôi chưa kịp kéo ghế thì một người bạn đã lên tiếng:- Còn đứng đấy làm gì, xắn tay vào phụ bán đi chứ!
.
2/ BỘ BA THÂN THIẾT
.
Giữa đêm u tối, lẫn trong tiếng gió vi vu và tiếng lá cây xào xạc có tiếng nói rì rầm cất lên:
- Này! Ba đứa hàng xóm mới về, ba đứa ở dãy bên trái cách tụi mình một dãy ấy! Sao lúc nào chúng cũng kè kè với nhau như hình với bóng thế nhỉ?
- À, lúc còn sống chúng chở ba mà! Có gì ngạc nhiên đâu!
.
3/ CHUYỆN TRONG TOA TÀU
.
Không rõ vì lý do gì, đoàn tàu dừng khá lâu trong đêm. Tôi rời khỏi giường đi về hướng toilet ở cuối toa. Tại đây tôi phải chờ một lúc thì cửa mới mở. Một người đàn ông tóc bạc và hói đầu dễ khiến người ta liên tưởng đến nhà khoa học Albert Einstein bước ra. Ánh mắt ông ta nhìn tôi cười cười khiến tôi hơi khó chịu. Tôi vốn không mấy thiện cảm với những người đàn ông quên cả tuổi tác của mình. Trở về giường thật lâu tàu vẫn chưa chạy, tôi xuống tàu đi dạo một vòng cùng những người khác. Giữa bãi đất hoang vu, tôi rùng mình trông thấy gương mặt lúc nãy đang mỉm cười nhìn tôi từ... một bức ảnh.
.
4/ THANG MÁY BỊ KẸT
.
Tối hôm ấy, thang máy toà nhà chỗ tôi làm việc gặp sự cố và mắc kẹt giữa chừng. Trong lúc chờ nhân viên kỹ thuật tới ứng cứu, tôi kể cho những người cùng bị kẹt trong thang câu chuyện tiếu lâm về một con ma chuyên phá hệ thống thang máy. Cả đám rộ lên cười. Lúc tôi ra khỏi thang, bảo vệ toà nhà thắc mắc vì sao qua máy ghi hình, họ thấy tôi cười nói một mình rất vui vẻ?
.
5/ CÂY TRƯỚC NHÀ
.
Một tối nọ, hắn về nhà muộn. Cơn say khiến hắn có cảm giác bềnh bồng như đang bước trên mây. Chợt hắn phát hiện một ông già đang ngồi ôm bụng nhăn nhó dưới cái cây lớn trước nhà mình. Ông ta nhìn hắn với ánh mắt đầy oán hận, rồi ông nôn ra toàn những máu. Mùi axit quen thuộc mà hắn vẫn kiên nhẫn đổ vào các lỗ nhỏ khoan vào thân cây xộc lên khiến hắn rùng mình bỏ chạy.
Sáng hôm sau người ta nhìn thấy hắn nằm chết bên cạnh cái cây cũng đã chết, miệng toàn mùi rượu.
.
6/ PHÍA CÓ NGÔI SAO
.
Vào ngày sinh nhật cậu bé, một người đàn ông âu yếm hỏi cậu:
Con có biết bố con là ai không?
Cậu bé chỉ tay lên trời:
Là ngôi sao kia kìa!
Người đàn ông xúc động nhìn mẹ cậu bé. Nhưng cô ấy không nhìn thấy anh ta.
.
7/ ÁM ẢNH
.
Mỗi đêm gã tài xế đã cố tình lái xe bỏ trốn sau khi va phải một ông cụ đều thao thức không ngủ được vì tiếng động vang lên từ gara. Vợ gã bảo đó là chuột nhưng gã biết không phải. Chuột không húng hắng ho.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thôi xong! Hai thằng bé chưa thành niên!!!


Thôi xong! Hai thằng bé chưa thành niên!
Giật đồ chỉ 45.000 đồng gồm: "2 bịch chuối sấy, 1 ổ bánh mì ngọt, 1 bịch đậu phộng rang muối, 3 bịch me trộn đường" mà phải vòng tù tội. Khổ thân hai thằng bé... thiếu niên!
Con voi thì chui qua, con ruồi thì mắc lưới!
TTO - TAND quận Thủ Đức, TP.HCM đã tuyên phạt Nguyễn Hoàng Tuấn 10 tháng…
TUOITRE.VN|BỞI TUỔI TRẺ
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vào ngày này năm 1944, Hitler đã thoát chết..

20/07/1944: Âm mưu ám sát và đảo chính Hitler thất bại

wolflair
Nguồn: Assassination plot against Hitler fails”, History.com (truy cập ngày 20/7/2016)
Biên dịch: Nguyễn Ngọc Tường Ngân
Vào ngày này năm 1944, Hitler đã thoát chết khi một quả bom được cài trong một chiếc cặp phát nổ nhưng không giết nổi ông ta.
Một số quan chức cấp cao của Đức đã quyết tâm cho rằng Hitler phải bị giết. Ông ta đã lãnh đạo nước Đức bước vào một cuộc chiến tranh tự sát trên hai mặt trận, và tiến hành ám sát là cách duy nhất để ngăn chặn ông ta. Một cuộc đảo chính sẽ diễn ra sau đó, và một chính phủ mới ở Berlin sẽ cứu Đức khỏi bị hủy diệt hoàn toàn bởi quân Đồng minh. Đó là kế hoạch. Còn đây là thực tế:
Đại tá Claus von Stauffenberg, giám đốc lực lượng quân dự bị, đã được giao nhiệm vụ cài một quả bom trong một cuộc họp được tổ chức tại Berchtesgaden, nhưng sau đó đã được chuyển đến “Wolf’s Lair” (Hang sói) của Hitler, một căn cứ sở chỉ huy ở Rastenburg, Phổ. Stauffenberg đã cài chất nổ trong một chiếc cặp, sau đó ông đặt nó dưới một chiếc bàn rồi nhanh chóng bỏ đi. Hitler đang nghiên cứu một tấm bản đồ mặt trận phía Đông thì Đại tá Heinz Brandt muốn nhìn rõ hơn bản đồ nên đã di chuyển chiếc cặp ra khỏi vị trí, xa nơi vị Quốc trưởng đang đứng. Lúc 12 giờ 42 phút trưa, quả bom phát nổ. Khi khói tan, Hitler bị thương, sém đen, và thậm chí còn bị tê liệt tạm thời một cánh tay, nhưng ông ta vẫn sống. (Ông ta thậm chí còn đủ sức khỏe để giữ một cuộc hẹn với Benito Mussolini vào chiều hôm đó. Ông đã đưa Mussolini đi thăm căn phòng bị đánh bom.) Bốn người khác có mặt tại hiện trường đã chết vì bị thương nặng.
Khi quả bom phát nổ, Stauffenberg đang trên đường đến Berlin để tiến hành Chiến dịch Valkyrie nhằm lật đổ chính phủ trung ương. Tại Berlin, ông và người đồng chủ mưu là Tướng Olbricht đã bắt giữ chỉ huy quân dự bị, Tướng Fromm, và bắt đầu phát lệnh cho quân chiếm giữ các tòa nhà chính phủ khác nhau. Sau đó tin tức đến từ Herman Goering cho biết Hitler vẫn còn sống. Fromm, vốn được thả ra vì những người chủ mưu cho rằng ông sẽ tham gia lực lượng đảo chính để lật đổ Hitler, đã quay sang chống lại những người cầm đầu âm mưu. Stauffenberg và Olbricht bị bắn cùng ngày.
Sau khi Hitler phát hiện phạm vi của âm mưu này (vốn lan đến vùng lãnh thổ bị chiếm đóng của Pháp), ông ta bắt đầu thanh trừng một cách có hệ thống các kẻ thù của mình. Hơn 7.000 người Đức đã bị bắt (bao gồm mục sư Tin lành Dietrich Bonhoeffer), và lên đến 5.000 người sau đó đã bỏ mạng do bị xử tử hoặc tự sát. Hitler, Himmler, và Goering đã kiểm soát chặt chẽ hơn nước Đức và cỗ máy chiến tranh của nó. Hitler bắt đầu tin rằng số ông ta không thể chết – “Tôi coi đây như là một sự xác nhận về các sứ mệnh mà Chúa  đã giao cho tôi”, và rằng “không có gì sẽ xảy ra với tôi … Sự nghiệp vĩ đại mà tôi phục vụ sẽ vượt qua mọi hiểm nguy hiện tại… tất cả mọi thứ có thể được đưa đến một kết thúc tốt đẹp.”
Hình: Hiện trường căn phòng tại “Hang sói” sau vụ đánh bom. Nguồn: Wikipedia.
- See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/07/20/am-sat-dao-chinh-hitler/#sthash.5sZadhht.dpuf
Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Nhóm lợi ích” đang chuẩn bị để đối phó với quyết tâm của Tổng Bí thư?


Xuân Dương
Theo Giáo dục Việt Nam
(GDVN) – Tạo ra một tiền lệ phải chăng là cách mà các “nhóm lợi ích” đang chuẩn bị để đối phó với quyết tâm chống tham nhũng của Tổng Bí thư?
Văn phòng Trung ương Đảng gửi Công văn số 1578-CV/VPTW tới các ban, bộ, cơ quan liên quan, truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng về các công việc cần làm tiếp sau khi có thông báo kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương về ông Trịnh Xuân Thanh.

Tổng Bí thư yêu cầu: “Ủy ban Kiểm tra Trung ương cần chỉ đạo chặt chẽ các đoàn kiểm tra xem xét, kết luận bảo đảm đúng quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước, công tâm, khách quan, trong sáng, không chịu bất kỳ một sức ép nào của bất cứ tổ chức, cá nhân nào”.

Ông Trịnh Xuân Thanh bị hủy tư cách Đại biểu Quốc hội

(GDVN) – Các thành viên Hội đồng bầu cử Quốc gia đều tán thành không xác nhận tư cách Đại biểu Quốc hội đối với ông Trịnh Xuân Thanh.
Với những sai phạm mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã kết luận, dư luận cho rằng ông Trịnh Xuân Thanh không đủ tư cách đảng viên, việc xử lý còn phải chờ kết luận điều tra của Bộ Công an.
Trước đó, nhân vật này đã không còn là Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang và Quốc hội cũng đã quyết định không công nhận tư cách đại biểu của người này.
Có thể thấy rằng Tổng Bí thư đã tiên liệu những khó khăn mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương có thể gặp phải khi thực hiện công việc nên đã yêu cầu Ủy ban Kiểm tra Trung ương  “không chịu bất kỳ một sức ép nào của bất cứ tổ chức, cá nhân nào”.
Người dân hoàn toàn ủng hộ quyết tâm của Tổng Bí thư truy quét tận gốc những kẻ nhân danh Đảng, nhân danh Nhà nước nhưng lại ngầm phá hoại uy tín của Đảng, phá hoại kinh tế, an ninh quốc gia… chỉ vì “nhóm lợi ích thân hữu” của mình!
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo yêu cầu xử lý nghiêm vụ ông Trịnh Xuân Thanh (Ảnh nguồn: Vietnamnet.vn).
Tuy nhiên người dân cảm thấy lo lắng vì những khó khăn mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương có thể gặp chưa hẳn xuất phát từ một vài cá nhân hay một vài tổ chức bởi tình trạng “trên bảo dưới không nghe” không còn là cá biệt trong mọi hoạt động xã hội.

Sự kiện Trịnh Xuân Thanh và những câu hỏi lớn

(GDVN) – Chỉ bằng cách tiêu diệt những “bầy sâu” đang làm mục ruỗng xã hội, cuộc chiến chống giặc nội xâm mới có thể thắng lợi.
Trong lĩnh vực kinh tế, sự kiện Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ đặt vấn đề cần phải “khắc phục tình trạng 63 tỉnh, 63 nền kinh tế” cho thấy tình trạng “cát cứ” của các địa phương đang là một thực tế không thể phủ nhận.
Tuy ông Vương Đình Huệ chỉ đề cập đến lĩnh vực kinh tế song có thể thấy tình trạng này đã xuất hiện ở nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều lĩnh vực khác, ví dụ:
Hơn một năm trước, ngày 25 tháng 3 năm 2015, Bộ Nội Vụ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn  ký Thông tư liên tịch số 14/2015/TTLT-BNNPTNT-BNV. Thông tư quy định: “số lượng Phó Giám đốc Sở (NN&PTNT)  không quá 3 người”.
Tại tỉnh Thanh Hóa, hiện nay Sở NN&PTNT có 8 Phó Giám đốc, điều này xảy ra là vì – theo phát biểu của ông Đầu Thanh Tùng, Giám đốc Sở Nội vụ – “có“sự chấp thuận của Ban thường vụ Tỉnh ủy (Thanh Hóa)”.  [1]
Báo Laodong.com.vn bình luận: “Không thể có cách diễn đạt nào khác hơn rằng việc bổ nhiệm 8 Phó Giám đốc sở là một sự thách thức rất ghê gớm với quyết tâm giảm biên chế mà bộ máy của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đang hàng ngày hàng giờ đau đáu tìm giải pháp và thực thi”. [2]
Có thể thấy trong trường hợp này hoặc là quyền của “Ban thường vụ Tỉnh ủy” to hơn quyền “Liên tịch” của hai Bộ thuộc Chính phủ hoặc là tỉnh Thanh Hóa được “đặc cách” không cần tuân theo quy định của Liên Bộ?
Cấp tỉnh là như vậy, cấp bé hơn tỉnh cũng không chịu kém.
Vụ Formosa chôn lấp chất thải rắn khắp nơi ở Hà Tình khiến dư luận dậy sóng, khiến lãnh đạo Chính phủ phải lên tiếng, thế nhưng Phó chủ tịch UBND thị xã Kỳ Anh, ông Phan Duy Vĩnh lại công khai lên tiếng: “Báo chí và người dân đều… ‘náo’;  Biển nhiễm chất độc từ cái mồm của các bạn…“. [3]
Chính phủ đã công bố kết quả điều tra, Formosa đã nhận lỗi và xin đền bù 500 triệu USD, thế nhưng ông Phan Duy Vĩnh lại viết trên facebook rằng:  “Biển nhiễm chất độc từ cái mồm của các bạn…” thì đủ thấy người này xem thường kết luận của Chính phủ như thế nào.

Vì đồng tiền cho bản thân, họ đã quên đi lợi ích quốc gia, dân tộc

Là Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân một thị xã thuộc tỉnh Hà Tĩnh mà ăn nói như thế, to hơn chút nữa thì sao?
Mà hình như không ít “phó cán bộ” của Hà Tĩnh đều có năng lực như ông phó Ủy ban Duy Vĩnh.
Chẳng hạn ông Phó thanh tra  Lê Ngọc Huấn từng phát biểu với truyền thông: “Đây là quan điểm áp đặt, máy móc, không thấu tình đạt lý trong kết luận thanh tra của Thanh tra Chính phủ và UBND tỉnh không đồng ý nội dung này”.
Nhìn vào cách nói năng của những “cấp phó” như Phó Bệnh viện Nhi Trung ương hay “phó” ở Hà Tĩnh, có thể thấy trên đầu họ không có trời, dưới chân họ không có đất, họ chính là những “ông vua con” mà Tổng Bí thư từng đề cập. Có phải vì thế nên chẳng ai dám làm gì họ?
Nếu có ai đó muốn “làm gì” liệu có phải chờ khi vụ Trịnh Xuân Thanh ngã ngũ?
Ông Trịnh Xuân Thanh trong danh sách Đại biểu Quốc hội Khóa XIV tại Hậu Giang (Ảnh nguồn: Tuoitre.vn).
Vụ ống nước sông Đà vỡ mười mấy lần, kết quả điều tra Công an xác định: năm người (Phí Thái Bình, Nguyễn Văn Tuân, Tô Ngọc Thành, Hoàng Hợp Thương và Vũ Đình Chầm) “đã có dấu hiệu của tội vi phạm quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng theo điều 229 bộ luật Hình sự”.
Sự nghiêm trọng không phải chỉ là Nhà nước phải bỏ ra nhiều chục tỷ đồng sửa chữa ống bị vỡ mà còn là hàng chục vạn người dân, trường học, bệnh viện… thiếu nước sinh hoạt; niềm tin của dân với đội ngũ cán bộ, đảng viên giảm sút đến mức nào thì thực khó định lượng.
Tuy nhiên, “Liên ngành tư pháp Trung ương” thấy không cần thiết phải xử lý hình sự đối với những người này vì họ “có nhân thân tốt, nhiều đóng góp cho ngành xây dựng, vi phạm lần đầu”? [4]
Chợt nhớ mấy cháu thiếu niên Hải Phòng giật cái mũ của bạn gái suýt bị tù mấy năm, hai thanh niên đói giật hai cái bánh mỳ cũng suýt bị 3-10 năm tù.
Họ đều vi phạm lần đầu, mà trẻ con đang cắp sách đến trường thì không thể nói là nhân thân xấu, nếu không được dư luận “bênh” thì hiện chúng đang ở đâu?
Luật Hình sự là một trong những bộ luật cơ bản của Quốc gia, nếu “Liên ngành tư pháp Trung ương” thấy không cần áp dụng luật này với nhóm người phạm tội Phí Thái Bình thì có nghĩa là luật chỉ có giá trị khi “Liên ngành” thấy cần thiết?
Liệu quyết định của “Liên ngành” chỉ là chưa thượng tôn pháp luật hay còn tiềm ẩn nguy cơ luật bị vô hiệu hóa bởi ý chỉ chủ quan của một nhóm người mà dư luận vẫn gọi là “nhóm lợi ích”?
Trở lại ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong Công văn số 1578-CV/VPTW: “kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với Ban cán sự đảng Bộ Công Thương nhiệm kỳ 2010-2015 và đồng chí Vũ Huy Hoàng, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng Bộ Công Thương”.
Có thể thấy “Liên ngành tư pháp Trung ương” đang đặt Ủy ban Kiểm tra Trung ương vào một tình thế khó.
Giả sử sau khi kiểm tra (đây chỉ là giả sử), Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận ông Vũ Huy Hoàng “thực sự vi phạm”, khi đó Ủy ban Kiểm tra Trung ương chỉ có thể đề xuất kỷ luật về Đảng, còn về phía pháp luật thì theo tiền lệ chắc phải cũng do “Liên ngành” xem xét?
Ông Vũ Huy Hoàng đã nghỉ hưu theo Luật bảo hiểm tức là “sức yếu”, ông có nhân thân tốt thì khỏi phải bàn, vi phạm của ông (nếu có) cũng là lần đầu, vì vậy không có lý gì ông Vũ Huy Hoàng không được đối xử “công bằng, minh bạch” như “tiền lệ” đã được áp dụng cho trường hợp ông Phí Thái Bình?
Nếu Ủy ban Kiểm tra Trung ương xem đề xuất của “Liên ngành” là “hợp tình, hợp lý” thì việc kiểm tra với ông Vũ Huy Hoàng có cần thiết khi ông Hoàng cũng hội đủ các tiêu chuẩn miễn truy cứu như ông Phí Thái Bình?
Nguyên Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng (Ảnh: laodong.com.vn).
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng – như lời ông tâm sự – tuổi đã cao, sức đã yếu nhưng quyết tâm chống giặc nội xâm của ông không hề giảm, nhân dân mong muốn được góp sức cùng ông chiến đấu và chiến thắng trong cuộc chiến này.
Nói nhân dân mong muốn cùng Tổng Bí thư chiến đấu vì dường như tiếng nói của nhân dân, của truyền thông vẫn chưa được coi trọng đúng mức.
Trong khi Tổng Bí thư, Thủ tướng và các vị lãnh đạo cao cấp tỏ rõ quyết tâm thì ở đâu đó, người ta vẫn công khai làm theo ý riêng mình.
Khi mà báo điện tử Vietnamnet.vn phải thốt lên “Những vụ án oan ‘thấu trời xanh‘” [5] thì lại vẫn còn đó “những vụ án ‘vui’ đầy trong… túi”, những vụ án không bao giờ được xử theo quyết định của “Liên ngành”.
Xin nhắc lại một lần nữa đề nghị mà người viết từng nêu với Tổng Bí thư: “hy vọng trong tương lai Tổng Bí thư sẽ quan tâm đến những vấn đề mà báo chí đề cập rất nhiều trong các lĩnh khác như Tư pháp, Hành pháp…”. [6]
Để giải quyết triệt để vụ việc liên quan đến ông Vũ Huy Hoàng, Ủy ban Kiểm tra Trung ương có cần xem xét lại quyết định của “Liên ngành”, có nên đưa ông Phí Thái Bình và bốn cộng sự vào danh sách truy tố?
Tạo ra một tiền lệ phải chăng là cách mà các “nhóm lợi ích” đang chuẩn bị để đối phó với quyết tâm chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng như chủ trương làm trong sạch Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc?
Tài liệu tham khảo:
[1]http://giaoduc.net.vn/Ban-doc/Thanh-Hoa-noi-viec-bo-nhiem-8-Pho-Giam-doc-So-la-dung-quy-trinh-post169414.gd
[2]http://laodong.com.vn/kho-tin/tin-kho-tin-sau-trinh-xuan-thanh-la-ai-truoc-pham-cong-danh-la-hua-thi-phan-bo-nhiem-8-pho-so-dung-quy-trinh-573837.bld
[3]http://www.nguoiduatin.vn/pho-chu-tich-tx-ky-anh-noi-nha-bao-va-nguoi-dan-deu-nao-a250550.html
[4]http://thanhnien.vn/thoi-su/mien-xu-ly-hinh-su-lanh-dao-vinaconex-vi-vi-pham-lan-dau-723726.html
[5] http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/277261/nhung-vu-an-oan-thau-troi-xanh-nam-2015.html
[6] http://giaoduc.net.vn/Goc-nhin/Su-kien-Trinh-Xuan-Thanh-va-nhung-cau-hoi-lon-post169360.gd
X.D
Phần nhận xét hiển thị trên trang