Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2016

Hé lộ chi tiết bị lược trong cuộc gặp Lý Khắc Cường - Hun Sen


Trong cuộc gặp người đồng cấp Campuchia, Thủ tướng Trung Quốc đã đưa ra một cam kết viện trợ quan trọng, song báo chí Trung Quốc không đưa vào bản tin liên quan.

Hôm 15/7, trong khuôn khổ Hội nghị Cấp cao Á - Âu lần thứ 11 (ASEM 11) ở Mông Cổ, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã có cuộc gặp với ba người đồng cấp của Lào, Campuchia và Nhật Bản.
Trung Quốc, Campuchia, Biển Đông, phán quyết Biển Đông, PCA, viện trợ kinh tế
Thủ tướng Campuchia Hun Sen (trái) và Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường
Theo Tân Hoa xã, trong cuộc gặp với ông Hun Sen, Thủ tướng Lý Khắc Cường đã chủ động nói về vấn đề Biển Đông, cho rằng việc Campuchia có lập trường công bằng khách quan, trượng nghĩa trong vấn đề trọng tài Biển Đông góp phần bảo vệ luật pháp quốc tế thực sự và trật tự khu vực, phát huy vai trò không thể thay thế trong việc giữ gìn đại cục quan hệ Trung Quốc-ASEAN và hòa bình ổn định khu vực…
  • Tuy nhiên, truyền thông bằng tiếng Hoa ở Campuchia cho biết thêm trong cuộc gặp, hai thủ tướng đã trao đổi trực tiếp và thẳng thắn hơn về vấn đề Biển Đông, đặc biệt là viện trợ tài chính.
Đây chính là chi tiết mà truyền thông chính thống của Trung Quốc đã không đề cập tới trong bản tin liên quan.
Một kênh phát thanh của Pháp dẫn lại thông tin đăng tải trên truyền thông bằng tiếng Hoa ở Campuchia cho biết vào sáng 15/7 theo giờ địa phương, Thủ tướng Campuchia Hun Sen đã có cuộc gặp với Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường tại thủ đô Mông Cổ và nhận được “đại lễ”.
Phía Trung Quốc quyết định viện trợ không hoàn lại thêm cho Campuchia 600 triệu USD. Thủ tướng Trung Quốc còn tán thưởng hành động trượng nghĩa của Campuchia trong vấn đề Biển Đông, ngầm ám chỉ khoản viện trợ này có liên quan tới lập trường Biển Đông của Campuchia.
Sau khi kết thúc cuộc gặp, Kênh phát thanh trên cho biết thêm Thủ tướng Campuchia đã viết lên facebook cá nhân rằng tại cuộc gặp, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường tuyên bố trong 3 năm từ 2016-2018, phía Trung Quốc sẽ viện trợ không hoàn lại cho Campuchia 3,6 tỉ Nhân dân tệ (khoảng 600 triệu USD).
Liên quan tới vấn đề Biển Đông, ngày 12/7, Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) đã ra phán quyết bác bỏ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông. Cùng ngày, Nhà Trắng tuyên bố phán quyết của PCA rằng Trung Quốc không có chủ quyền lịch sử đối với các vùng biển ở Biển Đông cần được coi là cuối cùng và mang tính ràng buộc về pháp lý. Nhiều nước cũng lên tiếng yêu cầu tôn trọng phán quyết của PCA.
Theo Baotintuc/TTXVN
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thêm một chuyện sùng bái cá nhân quá mức!

Triều Tiên đã xóa tất cả ảnh về gia đình nhà lãnh đạo Triều Tiên khỏi sách giáo khoa.

Thông tin trên được báo Korea Times đăng tải, dẫn thông tin từ mạng truyền thông Nhật Bản Asiapress. Theo đó, Asiapress đã gom được 75 quyển sách giáo khoa cấp tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông Triều Tiên.
Triều Tiên, Kim Jong-un, ảnh, gia đình, xóa, sách giáo khoa
Vợ chồng ông Kim Jong Un (Ảnh: GlobalSecurity)

Ishimaru Jiro - chuyên gia về Triều Tiên làm việc tại Asiapress - nhận định Triều Tiên quyết định không để bức ảnh nào của gia đình lãnh tụ đất nước, để ngăn trẻ nhỏ vẽ đè lên.
Sách giáo khoa ở Triều tiên được cho là có nhiều đoạn ca ngợi nhà lãnh đạo Kim Jong-un cùng ông nội và cha ruột của ông, Kim Nhật Thành và Kim Jong-il.
Đoạn văn khuyến khích học sinh "trở thành những người con trai và người con gái trung thành của vị tướng kính yêu Kim Jong Un" và mô tả ông Kim là một nhà lãnh đạo cách mạng đặc biệt nhiều tài năng.
Việc làm xấu hình ảnh của gia đình họ Kim dưới bất kỳ hình thức nào đều bị coi là tội lỗi ở Triều Tiên.
Thanh Hảo
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Biển Đông: rắc rối chồng thêm


Tác giả: Geoff Dyer  Tom Mitchell
Dịch giả: Song Phan

Trung Quốc đang xây đảo nhân tạo ở đảo chữ thập. Ảnh: Getty.
Thi hành phán quyết của tòa án quốc tế có thể đặt Bắc Kinh và Hoa Kỳ trên lối rẽ nguy hiểm trong một khu vực căng thẳng
Dù ai thay Barack Obama đều sẽ phải đối mặt với nhiều lựa chọn khó khăn nhưng có vẻ ít có lựa chọn nào khắc nghiệt như những lựa chọn ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Trong phán quyết 497 trang, dày đặc lý luận, tuần này, một tòa án quốc tế ở The Hague dẹp tan sự mơ hồ pháp lý từ lâu đã bao quanh yêu sách của Trung Quốc đòi kiểm soát phần lớn biển Đông – một trong những tuyến đường thương mại nhộn nhịp nhất trên thế giới.
Cách Nhà Trắng phản ứng với bản án trong những tháng tới sẽ giúp xác định quan hệ của Washington với Bắc Kinh trong nhiều năm, và ảnh hưởng đáng kể đến địa chính trị của khu vực.
Washington thấy phán quyết do Tòa Trọng tài Thường trực đưa ra, sau một khiếu nại của Philippines, là một chiến thắng cho điều mà một số quan chức Mỹ mô tả như là một trật tự của thế kỷ 21, dựa trên luật lệ đối với các mưu đồ thuộc thế kỷ 19 về vùng ảnh hưởng của Trung Quốc. Bằng cách bác bỏ rất nhiều giả định củng cố yêu sách của Bắc Kinh ở biển Đông, Tòa án đã đặt họ trong tình trạng khó giải quyết.
Nếu Trung Quốc tiếp tục chiếm các rạn đá và phát triển chúng thành các căn cứ quân sự tiềm năng – một tiến trình đã tăng tốc từ năm 2014 – thì sẽ hành động ra bên ngoài giới hạn của luật pháp quốc tế. Sau đó, Mỹ sẽ phải quyết định các bước tiếp theo của mình và quân đội sẵn sàng triển khai tới mức nào.
Ben Cardin, nhân vật cao cấp đảng Dân chủ, thuộc uỷ ban đối ngoại Thượng viện, nói: “Trung Quốc phải có quyết định – họ sẽ tuân thủ các quy tắc của pháp luật và hành động như một nước lãnh đạo thế giới với trách nhiệm hay họ sẽ đi theo lộ trình riêng của mình”. Tuy nhiên, ông nói thêm: “Có thể họ sẽ khẳng định chủ quyền qua việc xây thêm đảo hoặc qua hoạt động quân sự”.
Trong một cuộc phỏng vấn trước khi phán quyết được công bố, Max Baucus, đại sứ Mỹ ở Trung Quốc, cho biết, một trong những thông điệp của ông gởi cho các quan chức chính phủ ở Bắc Kinh là “chúng ta đang ở trong một chương hoàn toàn mới ở đây. . . Chương cũ là đàm phán là vì quyền lợi của đàm phán, đồng ý về việc không đồng ý”. Ông nói thêm: “Điều đó đã qua rồi. Chương mới là [về] hành động”.
Các đối thủ cạnh tranh nhau
Có rất nhiều đối thủ ở biển Đông và họ hành động trên hai cấp độ. Một loạt các đảo, đá và san hô đang do Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan yêu sách, và các tranh chấp này kết hợp với quyền đánh bắt cá, tài nguyên tiềm năng, cùng lòng tự hào dân tộc.
Đối với Hoa Kỳ và Trung Quốc, biển Đông là một vấn đề mang địa chính trị về kiểm soát trên biển hơn. Hải quân Mỹ đã gìn giữ trật tự tuyến đường thủy quan trọng trên biển này gần như 70 năm qua, và tin rằng Trung Quốc muốn từ từ lấn họ ra khỏi các bộ phận quan trọng của Tây Thái Bình Dương. Một vị trí thống trị trong vùng biển Đông sẽ cung cấp cho Bắc Kinh một nền tảng để gây ảnh hưởng lớn hơn trong chính sách đối ngoại của các nước láng giềng và các điều kiện hợp tác kinh tế ở Đông Á.
Phán quyết The Hague đã giáng một đòn đáng kể vào dự án đó. Toàn thể ban trọng tài gồm năm thẩm phán, nhất trí phán quyết rằng Trung Quốc không có “quyền lịch sử” đối với các nguồn tài nguyên bên trong “đường chín đoạn” được dùng mô tả những yêu sách của họ đối với khoảng 85% của thủy lộ này.
Tòa án cũng nói rằng không có thể địa lý nào ở quần đảo Trường Sa – nằm ở trung tâm của Biển Đông – có thể được coi là đảo, mà theo luật pháp quốc tế sẽ cho chúng một “vùng đặc quyền kinh tế” 200 hải lý. Kết quả đó – mà Bắc Kinh thách thức – cắt bớt yêu sách pháp lý đòi kiểm soát của họ một cách mạnh bạo.
Đối với Hoa Kỳ, phán quyết cho họ cơ hội để chứng minh rằng kênh này là một thủy lộ quốc tế mà hải quân nước nào cũng có thể đi qua đó một cách hợp pháp – và có khả năng gia tăng chi phí cho Trung Quốc nếu họ mở rộng dấu chân quân sự của mình thông qua việc bồi đắp biển. Nhưng các quan chức hy vọng bản án cũng có thể cung cấp cơ sở cho một vòng ngoại giao mới của khu vực về các tranh chấp này.
Trong bốn năm qua, chính quyền Obama đã cố gắng tăng cường sự hiện diện của mình trong khu vực để ngăn chặn Trung Quốc – một chính sách gọi là “xoay trục”. Michael McDevitt, đề đốc hải quân đã nghỉ hưu, nói rằng, kể từ năm 2013 đã có hai tàu khu trục Mỹ ở biển Đông tại một thời điểm.
“Sự hiện diện của Mỹ đã tăng lên một cách đột biến”, ông nói.
Mỹ cũng đã hàn gắn lại các quan hệ quân sự của mình trong khu vực. Sau khi đuổi quân đội Mỹ ra khỏi nước vào cuối thời chiến tranh lạnh, năm nay Philippines lại mở 5 căn cứ cho máy bay Mỹ đến. Washington cũng đang thảo luận về việc đặt thiết bị quân sự lần đầu tiên sau 40 năm ở Việt Nam, tại một căn cứ ở Đà Nẵng.
Môi trường không rõ ràng
Đôi khi, việc xây dựng đảo của Bắc Kinh làm Mỹ rối rắm. Họ thấy khó để đối phó với chiến thuật “cắt lát salami” của Trung Quốc, trong đó các hành động của họ thay đổi sự kiện tại hiện trường là quá nhỏ để thu hút một phản ứng mạnh bạo, trái ngược với sáp nhập Crimea của Nga năm 2014.
Chính quyền Obama cũng thấy chính họ bị chia rẽ về việc họ cần đẩy lùi Trung Quốc mạnh tới mức nào, với Lầu Năm Góc – và đặc biệt là bộ chỉ huy Thái Bình Dương – ủng hộ hành động quân sự cứng rắn hơn để ngăn chặn việc bồi lắp biển thêm nữa. Tuy nhiên, nhiều lúc điều này lại mâu thuẫn với các mục tiêu khác, chẳng hạn như bảo đảm có được sự ủng hộ của Trung Quốc đối với thỏa thuận biến đổi khí hậu năm ngoái.
Trước khi có phán quyết, Trung Quốc hoạt động trong một môi trường pháp lý không rõ ràng lớn hơn nhiều. Khi Hải quân Mỹ bắt đầu loạt hoạt động về “quyền tự do đi lại”, được vạch ra để thách thức các yêu sách quá mức, một quan chức cấp cao cho biết Ashton Carter, bộ trưởng quốc phòng, đã họp “hàng chục giờ với các luật sư, nghiền ngẫm bản đồ”. Tuy nhiên, thậm chí sau đó, một số quan chức Mỹ tin rằng, các cuộc tuần tra tiếp sau đó của các tàu Mỹ đã gửi tín hiệu lộn xộn về pháp lý.
Được hậu thuẫn của phán quyết, Lầu Năm Góc có một cái nhìn rõ ràng hơn về tình trạng pháp lý của hầu hết các thể địa lý ở biển Đông để hướng dẫn các cuộc tuần tra của mình. “Phán quyết thổi gió vào buồm của những gì Mỹ đã và đang làm”, Timothy Heath, một chuyên gia về Trung Quốc tại Tổng công ty Rand nói.
Nhưng ông ta không dự đoán có bất kỳ sự thay đổi căn cơ nào. “Trung Quốc sẽ chẳng tự nguyện rời đi sớm vào một lúc nào đó và Mỹ cũng không muốn có đánh nhau về vấn đề này,” ông nói.
Có khả năng Mỹ sẽ khuyến khích các đồng minh trong khu vực, chẳng hạn như Úc và Nhật Bản, tiến hành các hoạt động tương tự để khẳng định rằng đây là vùng biển quốc tế. Các đồng minh châu Âu cũng có thể sẽ can dự vào. Anh và Pháp đã bày tỏ sự quan tâm trong việc thực hiện các sứ mạng ở biển Đông, mà họ có thể biện minh là để bảo vệ luật pháp quốc tế.
Quyết định của Hague trùng hợp với hội nghị thượng đỉnh ở Bắc Kinh giữa EU và Trung Quốc. Trong nhận xét chính thức lúc khai mạc vài giờ trước khi phán quyết được công bố, Donald Tusk, Chủ tịch Hội đồng châu Âu, nói tới “phán quyết quan trọng” đang sắp đưa ra và nói với Thủ tướng Trung Quốc, Lý Khắc Cường, rằng “trật tự quốc tế dựa trên luật lệ nằm trong lợi ích chung của chúng ta . . . Trung Quốc lẫn EU phải bảo vệ nó”.
“Họ rất bực tức vì Tusk nêu vấn đề công khai,” một người phổ biến tóm lượt về các cuộc đàm phán, nói. “Người châu Âu chưa bao giờ thấy phía Trung Quốc tức giận đến như vậy”. Một cuộc họp báo được lên lịch của ông Lý và ông Tusk đã bị hủy bỏ, chỉ báo trước một thời gian ngắn, khi phía EU nhấn mạnh rằng các nhà báo được phép đặt những câu hỏi mà các quan chức Bắc Kinh biết sẽ bị chi phối bởi việc tranh chấp lãnh thổ .
Cam kết của Mỹ
Phán quyết này đưa ra trong thời điểm chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ, đang tạo ra căng thẳng trong các đồng minh châu Á về độ tin cậy trong các cam kết của Mỹ, đặc biệt là về hiệp định thương mại Đối tác xuyên Thái Bình Dương.
Đối với nhiều nước trong khu vực, TPP là một cam kết một lần trong cả thế hệ của Mỹ – một bảo đảm rằng Washington thực sự thấy tương lai của mình gắn bó với châu Á. Chính vì lý do đó mà ông Carter đã nói rằng thỏa thuận này sẽ có “giá trị một tàu sân bay”.
Tuy nhiên, TPP bị cả hai ứng cử viên Hillary Clinton và Donald Trump của đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa phản đối. Ông Trump cũng đã nêu lên viển cảnh Mỹ rút quân khỏi Nhật Bản và Hàn Quốc và khuyến khích hai nước này tự mình phát triển hàng rào hạt nhân chống lại Bắc Triều Tiên – điều này sẽ cắt xén đáng kể vị thế của quân đội Mỹ nếu được thực hiện.
Ngoài ra còn có sự trớ trêu bất tiện là Thượng viện Mỹ vẫn chưa phê chuẩn Công ước Luật Biển của Liên Hợp Quốc, cơ sở cho The Hague phán quyết. Trong tranh luận hai năm trước đây, một số thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa đã cảnh báo rằng nó có thể được sử dụng để bác bỏ các yêu sách chủ quyền của Mỹ – đúng hệt điều phàn nàn mà Trung Quốc đang làm. Kết quả là Bắc Kinh từ chối không chấp nhận phán quyết dựa trên một thỏa thuận mà họ đã ký kết trọn vẹn, trong khi Mỹ lại kêu gọi cho việc thi hành một hiệp ước mà đã không chịu ủng hộ.
Trong ngắn hạn, đứng đầu danh sách những điểm nóng tiềm năng Trung – Mỹ là bãi cạn Scarborough, cách bờ biển Philippines khoảng 230 km, nơi Trung Quốc giành được quyền kiểm soát ba năm trước. Đầu năm nay, chính quyền Obama chuyển lời cảnh báo riêng tới Bắc Kinh, không được bắt đầu thực hiện một vụ bồi đắp mới. Mặc dù các quan chức Mỹ từ chối nói liệu bãi cạn Scarborough có được bảo đảm trong hiệp ước phòng thủ chung giữa hai nước này hay không, một số người ở Washington muốn có một tuyên bố chính thức để ngăn chặn Bắc Kinh.
“Tôi nghĩ chúng ta nên sẵn sàng cho hành động quân sự ở bãi cạn Scarborough” nếu Trung Quốc cố xây một đảo nhân tạo mới, Đô đốc Dennis Blair, cựu chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ nói. “Hãy vẽ một lằn ranh ở đó”.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vị Bao Công của Việt Nam là ai?



Một cảnh xử án thời xưa (Ảnh: Internet)
Một cảnh xử án thời xưa (Ảnh: Internet)
Sông núi nước Nam là nơi sản sinh ra những bậc anh hào. Đó là các cao nhân lừng danh kim cổ hay những bậc hiền tài để lại tiếng thơm nơi hậu thế. Nguyễn Mại là một danh nhân như thế.
Sử sách nhắc đến ông như một vị quan văn võ song toàn, quan lại cùng thời ca tụng ông là “bậc thần giáng Hải Đông”, là “quý nhân Nam quốc”, còn dân gian thì tôn vinh ông là Bao Công nơi đất Việt.
Vậy hãy chắp nối từ các ghi chép trong lịch sử và những lưu truyền trong dân gian để cùng đến với bậc hào kiệt của trời Nam.

Quận công Nguyễn Mại

Nguyễn Mại (1655-1720) là người làng Ninh Xá, huyện Chí Linh, Hải Dương. Năm 1691, ở tuổi 36 ông đỗ Hoàng Giáp (vị trí chỉ đứng sau Trạng Nguyên), và làm quan dưới triều vua Lê Hy Tông.
Nguyễn Mại nổi tiếng là người văn chương lại hữu dũng. Sách Đại Nam nhất thống chímô tả ông là người “có sức khỏe, có mưu lược (…) có chính tích đặc biệt, trộm cướp phải nín hơi, xét kiện sáng suốt, danh vọng rất cao”. Còn Khâm định Việt sử thông giám cương mục thì viết: “Mại là người khỏe mạnh, có mưu lược lại giỏi bắn cung và cưỡi ngựa”. Trong đó cũng kể lại câu chuyện dũng khí của ông: “Một hôm, Lễ Phiên đang bàn việc, bỗng có con voi bị xổng, từ ngoài đi vào, khiến cho ai cũng hoảng hốt bỏ chạy, duy chỉ có Nguyễn Mại là thần sắc không hề thay đổi, vẫn đứng tiếp tục trình bày công việc như thường.”
Hình ảnh các vị quan thời xưa (Ảnh minh họa: Wikipedia)
Hình ảnh các vị quan thời xưa (Ảnh minh họa: Wikipedia)
Nguyễn Hoàn, một vị quan cùng thời, vốn là người nóng nảy, ưa cạnh tranh. Nhưng mỗi khi nhắc đến Nguyễn Mại, ông lại dành những lời thành kính và mến mộ. Ông từng viết bài “Tụng từ” ngợi ca Nguyễn Mại như sau:
“Văn kinh luân, võ tài lược, trong là cốt cán, ngoài là cánh vây.Chốn vương phủ sung Tri thủy Tri binh, đức vọng vòi vọi tựa Thái sơn Tung nhạc. Về địa phương là Đốc lãnh Đốc trấn, uy phong lẫm lẫm như nắng rực sương thu. Thanh danh vang vọng như chuông vàng nam lữ, tài nghệ sắc nét như thuyền thả Động Đình. Phép tắc nơi ba quân rành trong lòng bàn tay, lưu truyền tựa trí thần Tử Phòng tính toán. Cơ mưu chốn bát trận đầy sẵn trong bụng, tựa như tướng Gia Cát định quốc an dân (…) Tài đủ tiến lui, phong độ vững vàng, triều đình trông cậy”.
Với phẩm cách thanh cao quý, chính trực, không sợ cường quyền, Nguyễn Mại từng thẳng thắn chỉ trích lối sống xa hoa của chúa Trịnh. Cũng vì thế mà chúa Trịnh dù có phần phật ý nhưng vẫn kính nể và trọng dụng ông. Chúa Trịnh cũng là người giao cho ông trọng trách giữ thủy quân, sau làm đốc trấn Cao Bằng rồi chuyển về trấn thủ Sơn Tây.
Cũng tại trấn Sơn Tây, hay mảnh đất xứ Đoài này, mà chúng ta được biết đến tài năng xử án và xét đoán như thần của Nguyễn Mại. Hầu hết các câu chuyện xử án của ông được lưu truyền trong dân gian, dưới đây là một vài trong số đó.

Bao Công nơi đất Việt

Sách Đăng khoa lục sưu giảng viết rằng: Một lần Nguyễn Mại đi qua chợ Bảo Khám ở Gia Bình (Bắc Ninh), thấy người đàn bà mất màn (sách Hải Dương phong vật chí thì ghi là mất con gà) đang to tiếng chửi rủa. Có lẽ vì xót của mà bà ta lôi cả tam đời ngũ đại kẻ đánh cắp ra mà chửi. Ông bèn mắng người đàn bà này là ác khẩu, rồi sai tất cả người dân trong làng, cả già trẻ gái trai, đến vả vào má bà này. Mọi người vì sợ lệnh quan mà miễn cưỡng chấp hành, nhưng vẫn thương hại bà mà giơ cao đánh khẽ. Thế nhưng có một người lại ra sức tát mạnh. Nguyễn Mại lập tức cho bắt lại và tra hỏi. Quả nhiên đó chính là thủ phạm, vì bị chửi rủa mà căm phẫn bất bình.
(Ảnh minh họa: Internet)
(Ảnh minh họa: Internet)
Một lần khác khi đang vi hành chợ Sơn Tây, ông thấy hai người đàn bà đang giành nhau một tấm lụa. Ông phân xử xé đôi tấm lụa cho mỗi người một nửa. Sau đó, một người cầm mảnh lụa vui vẻ rời đi, còn người kia vẫn quỳ đó mà khóc lóc kêu than. Ông bèn phán: “Phàm chỉ có người làm ra tấm lụa mới biết trân trọng, tiếc công sức của mình. Còn chỉ biết hưởng công sức người khác thì mới hí hửng nhường ấy”. Nhờ đó mà ông đã tìm lại chủ nhân chân chính của tấm lụa. Đó cũng là vụ án xé đôi tấm lụa nổi tiếng trong dân gian.
Một vụ án cũng nổi tiếng không kém là vụ trộm chuối. Đó là lần Nguyễn Mại đi qua làng Đông Ngạc ở Từ Liêm (Hà Nội), ông gặp người đàn bà kêu mất buồng chuối. Ông nhìn vết chặt còn mới, đoán biết là kẻ trộm chỉ ở quanh đây. Ông liền ra lệnh cho người làng ra vét ao đình. Sau đó, ông sai mọi người rửa tay sạch để nhận trầu cau. Duy nhất có một người dù đã rửa tay nhưng vẫn lấm lem bùn đất. Nguyễn Mại cho bắt kẻ đó lại và phán rằng: “Chỉ có bàn tay dính nhựa chuối, lại ngâm xuống bùn thì mới bẩn, không dễ rửa sạch như vậy”. Người này sau đó không thể chối cãi, phải trả lại buồng chuối đã lấy.
Chốn quan trường thời xưa (Ảnh: Internet)
Chốn quan trường thời xưa (Ảnh: Internet)
Ngoài những vụ án phân xử công minh, Nguyễn Mại còn có tài năng và đức độ cảm hóa lòng người.
Khi còn là Đốc trấn Cao Bằng, ông từng phải đối phó với giặc cướp từ Quảng Tây tràn sang. Nhận thấy đám giặc phì thực ra chỉ là nông dân nghèo, vì quá đói khổ nên mới tìm đường trộm cướp. Ông chỉ hạ lệnh bắt rồi thả chứ không xét xử, thậm chí có lần còn cung cấp lương thực trước khi trả về. Cứ như vậy, ba lần bắt rồi thả, bắt rồi thả, đám giặc phì phương Bắc cảm động ân đức mà thôi không quấy nhiễu.
Về sau khi làm quan trấn Sơn Tây, công sở của ông bất ngờ bị cháy. Đám cháy lan sang cả nhà ngục, nơi giam giữ những bọn đầu trộm đuôi cướp của xứ Đoài. Ông không ngần ngại sai người mở cửa ngục, thả tất cả tù nhân ra ngoài. Mặc dù có cơ hội lẩn trốn, tìm đường đào tẩu, nhưng bất ngờ là tất cả tù nhân đều cùng nhau dập lửa. Sau đó, không ai bảo ai, bọn họ đều trở lại trại giam không sót một ai. Nguyễn Mại phải có một tâm hồn cao thượng và một tài năng đức độ đến nhường nào thì mới có thể cảm hóa những kẻ được gọi là” lưu manh vô lại” ấy.
Nổi tiếng là vị quan thanh liêm, cương trực, trong cuộc đời làm quan đã lập nhiều công trạng hiển hách, nhưng cuối đời ông lại chịu nhiều oan khiên và chết trong bí ẩn. Có tài liệu nói là vì mạo phạm can gián chúa Trịnh mà ông bị ám sát khi còn đương chức. Nhiều năm sau khi Nguyễn Mại qua đời, đất nước rối ren, xã hội tao loạn, hai hậu duệ của ông cầm quân khởi nghĩa chống lại triều đình. Vì lý do này mà mộ Nguyễn Mại bị đào lên, xương cốt ném xuống sông; bản thân ông cũng bị thêu dệt nhiều chuyện thị phi. Nhưng dẫu sự đời đổi trắng thay đen thì người dân xứ Đoài vẫn không quên truyền tai nhau những giai thoại đẹp về một tấm lòng trong sạch, một tài năng đức độ, một vị quan thanh liêm sáng suốt, và một vị Bao Công của nước Việt lưu danh ngàn đời.
Quả đúng là:
Ngô Đồng Nguyễn Mại danh hữu bỉnh
Minh mẫn thiên tư trù dữ tịnh
Xuân khoa nhị giáp đạt cao tiêu
Tây trấn lục niên thi đức chính
Đồn khuyển can thường tôi hữu dư
Xuân thu di bút công hàm lệnh
Triết đàn cổ thụ bạch vân đê
Trật điển khoa chương hồng nhật quýnh
Cố lý hưu đàm văn hiệu dĩ
Di phong đạo khởi nhân chiêm kính.
(Chí Linh phong vật chí)
Dịch nghĩa:
Ông Nguyễn mại làng Ngô Đồng* danh tiếng lừng lẫy
Thiên tư minh mẫn dễ ai sánh bằng
Khoa xuân đậu cao đệ nhị giáp
Trấn Sơn Tây sáu năm làm quan có đức chính
Chó lợn can tội thường có dư
Bút Xuân thu chép thì có hại gì đến danh giá ông
Nền thờ bậc hiền triết, cây cỏ mây phủ trắng
Sắc phong tự điểm như mặt trời sáng tỏ
Làng cũ thường bàn đến danh hiệu của ông
Di phong của ông làm cho người sau kính phục.
(*Ngô Đồng là tên gọi khác của làng Ninh Xá, còn gọi là làng Nành, ở Chí Linh, Hải Dương.)
Hồng Liên

VN bác tin 'tôn trọng lập trường của TQ'


Image copyrightREUTERS
Image captionÔng Nguyễn Xuân Phúc đã tham dự hội nghị Asem 11 tại Mông Cổ
Thông tấn xã Việt Nam vừa được uỷ quyền bác bỏ thông tin nói Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tuyên bố Việt Nam "tôn trọng lập trường của Trung Quốc" về Biển Đông.
Hãng thông tấn nhà nước Việt Nam nói báo chí Trung Quốc đã nói sai sự thật khi tường thuật về cuộc gặp giữa ông Nguyễn Xuân Phúc và Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường bên lề Hội nghị thượng đỉnh Á – Âu (Asem) tại Ulan Bator (Mông Cổ) ngày 14/7/2016.
Các tờ báo lớn của Đảng Cộng sản Trung Quốc như Trung Quốc Nhật báo và Nhân dân Nhật báo đều chạy tin nói rằng thủ tướng Việt Nam khẳng định “Việt Nam tôn trọng lập trường của Trung Quốc về vụ kiện trọng tài Biển Đông”.
Ông Phúc cũng được báo Trung Quốc dẫn lời nói: “Việt Nam sẵn sàng thúc đẩy đàm phán song phương về vấn đề biển và quản lý đúng đắn những khác biệt với Trung Quốc nhằm đóng góp cho hòa bình và ổn định khu vực”.
Theo chính phủ Việt Nam, thông tin này không đúng. Ông Phúc, theo nguồn tin chính phủ Việt Nam, chỉ khẳng định lại "lập trường của Việt Nam đối với phán quyết ngày 12/7/2016 của Tòa Trọng tài Thường trực (PCA)".
Cho tới nay, lập trường của Việt Nam chỉ là hoan nghênh việc Tòa PCA đưa ra phán quyết và tiếp tục ủng hộ giải quyết tranh chấp ở Biển Đông bằng biện pháp hòa bình, "bao gồm các tiến trình ngoại giao và pháp lý".
Chính phủ Việt Nam tuy chưa khẳng định nhưng cũng chưa bao giờ bác bỏ khả năng kiện Trung Quốc ra tòa.
Ông Nguyễn Xuân Phúc đã kết thúc chuyến thăm chính thức Mông Cổ và tham dự Asem 11 vào chiều 16/7.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

À ra thế!

TỘI CỦA NGƯỜI ĐẸP NGUYỆT HƯỜNG LÀ CÁI TỘI LO XA

  
Doanh nhân Nguyễn Thị Nguyệt Hường.
.
Vì sao bà Nguyệt Hường bị bác tư cách 
đại biểu Quốc hội?

VNEconomy
19:58 - Chủ Nhật, 17/7/2016

“Vi phạm của bà Nguyệt Hường đã quá rõ, nên dù không có đơn xin rút thì vẫn không được công nhận tư cách đại biểu Quốc hội khoá 14”...


Trao đổi với VnEconomy sau phiên họp bất thường của Hội đồng Bầu cử Quốc gia chiều 17/7, Chánh văn phòng của hội đồng này, Tổng thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc đã cho biết lý do doanh nhân Nguyễn Thị Nguyệt Hường không được công nhận là đại biểu Quốc hội khoá 14.

Bà Hường đã vi phạm điều 4 Luật Quốc tịch Việt Nam, ông Phúc nói.

Chánh văn phòng Nguyễn Hạnh Phúc cũng nói thêm là bà Hường là đại biểu Quốc hội khoá 13, là uỷ viên đoàn chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tức là người am hiểu pháp luật nhưng cả nhà lại đăng ký quốc tịch Cộng hoà Malta.

Việc này cơ quan chức năng mới phát hiện ra, nên hôm 15/7 đã tưởng là phiên họp cuối cùng của Hội đồng Bầu cử Quốc gia nhưng hôm nay mới là phiên cuối cùng, ông Phúc nói.

Liên quan đến việc bà Hường có đơn xin rút không tham gia đại biểu Quốc hội khoá mới, ông Phúc cho biết trong đơn bà Hường đã thấy hành vi vi phạm và thấy không đủ tiêu chuẩn làm đại biểu. Nhưng vi phạm của bà Hường đã quá rõ, nên dù không có đơn xin rút thì vẫn không được công nhận tư cách đại biểu Quốc hội khoá 14, ông Phúc giải thích.

Bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường là Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Đầu tư TNG Holdings Việt Nam. Bà Hường là đại biểu Quốc hội hai khoá 12 và 13 và là một trong 17 doanh nhân trúng cử đại biểu Quốc hội khoá 14. 
---------

À ra thế! Có tài sản, có của ăn của để, biết sắp huy động vàng, Bà đọc binh pháp, thấm được câu: "tẩu vi thượng sách" nên lo việc tẩu thoát khỏi Việt Nam hơi sớm, trước cả nhiều người nên người ta loại bà là đúng!
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Các ông bà cho tôi hỏi


-Báo chí bữa ni nói thủ tướng không phê chuẩn ông Lê Khắc Nam, có báo lại bảo không có chuyện ấy. Vậy thủ tướng có phê chuẩn ông Lê Khắc Nam làm Phó chủ tịch Hải Phòng không? Ông Mai Tiến Dũng chánh VP Chính phủ vội khẳng định không có chuyện không phê chuẩn, mà còn... đang trong quy trình phê duyệt chứ không phải không phê chuẩn. Lạ. Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã công bố ông Nam và một số ông khác ở HP sai phạm nghiêm trọng gây dư luận xấu, khiến dân mất niềm tin với đảng và nhà nước, thế mà còn lừ khừ chuyện phê chuẩn thì kể cũng lạ. Theo tôi, đã thế cứ để cho ông ấy làm, thậm chí vài nhiệm kỳ nữa kẻo dở dang "sự nghiệp gây mất niềm tin".

-Ông Cục trưởng Cục tần số Đoàn Quang Hoan bác bỏ chuyện Trung Quốc chèn sóng phát thanh, bảo dứt khoát không có. Ông ấy giải thích lòng vòng, khó lọt lỗ tai; thậm chí cho rằng đó chỉ là nhiễu sóng, chuyện thường thôi, cũng như ở sát biên giới người ta vẫn xem tivi của Lào hoặc Campuchia được ấy mà. Nói thế chó nó nghe, bởi 2 chuyện hoàn toàn khác nhau. Lại còn khuyên dân chúng đừng gắn đó vào vấn đề chính trị. Kiểu nói như ông Hoan, người ta có thể hiểu rằng Trung Quốc nó đàng hoàng, nó tốt lắm, chả làm chuyện bậy bạ thế đâu. Chắc phải đợi thần Kim Quy hiện lên bảo "giặc ngồi sau lưng nhà vua kìa", ông nhỉ.


-Tay tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan, thú thực tôi chả có cảm tình tí nào, chả biết các bác ra sao. Ông ta dọa sẽ trả thù khủng khiếp không thương tiếc đối với những người đảo chính. Tôi dám cam đoan, ông này ba bảy hai mốt ngày nữa sẽ bị quân đội hoặc dân chúng ăn thịt. Kẻ ác và độc tài như thế (ở xứ người) không tồn tại lâu đâu.


Nguyễn Thông
Phần nhận xét hiển thị trên trang