Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

HÀNG CHỤC CA SĨ, NGƯỜI MẪU, NGHỆ SĨ ĐÃ LÊN TIẾNG!


Vượng Râu đã nhanh chóng lên tiếng.

Sau khi Tòa trọng tài quốc tế ở Hà Lan đưa ra phán quyết trong vụ Philippines kiện Trung Quốc, theo đó “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc đưa ra là vô giá trị, nhiều tài khoản nhiều ngôi sao Hoa ngữ trên mạng xã hội của Trung Quốc xuất hiện lời phản đối phán quyết này và đăng hình bản đồ Trung Quốc bao gồm "đường lưỡi bò" vô giá trị.

Ngày 13-7, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng Việt Nam bày tỏ những tuyên bố phản đối đường lưỡi bò phi lý của Trung Quốc. 
-------------
 
Nghệ sĩ Thành Lộc: 
Thanh Loc Nguyen
Hồi còn làm Ban Giám Khảo của Vn's Got Stalent , đến mùa thứ 2 thì có 1 bạn hâm mộ tại HN đã lấy chân dung tôi , Huy Tuấn , Thuý hạnh và MC Thanh Bạch ghép vào hình ảnh nhóm thầy trò đường tăng Tam Tạng đi thỉnh kinh trong Tây Du Ký để bày tỏ lòng ngưỡng mộ . Tôi có nói với bạn ấy (qua fb thôi ) rằng tôi cảm kích lòng ngưỡng mộ của bạn ấy dành cho chương trình và riêng BGK&MC , nhưng xin đừng ghép tôi vào cái nhóm văn hoá Trung Quốc vì tôi không muốn trông thấy hình ảnh chính mình lại khoát bộ trang phục của họ để cổ suý cho 1 nền văn hoá của 1 quốc gia đang xâm lấn lãnh thổ và làm hại người dân tôi mỗi ngày trên biển đảo ! Bạn ấy bảo tôi cực đoan , chính trị là chính trị mà nghệ thuật là nghệ thuật ! Tôi nói trước đây tôi cũng đã từng nghĩ như vậy nhưng bây giờ thì không vì chính bọn Tàu cộng cũng đã không nghĩ như vậy , bọn chúng là bọn xảo ngôn nên ta không cần phải tôn trọng và hãy lấy hình ảnh tôi ra khỏi bức ảnh ấy , người bạn HN nầy đã tỏ ra thất vọng và miệt thị tôi khá nặng ! Lúc đó tôi có nghĩ chắc bạn nầy là 1 dư luận viên ( ? )
...

Trong 1 đợt kỷ niệm cho sự kiện của 1 hội chuyên nghành về sân khấu , người ta muốn dựng lại 1 số vở kịch lừng danh của nhà hát sân khấu nhỏ 5B mà một thời tôi đã gắn bó tài nghệ mình nơi đó , chỉ là 1 đợt hoạt động mang tính sự kiện thôi nhưng trong đó có vở Lôi Vũ ( tác giả Tào Ngu - Trung Quốc ) mà tôi đã thành công nhiều với vai Chu Xung . Tôi từ chối tham gia cũng vì lý do trên , không thể khác ! Không thể viện lý do nghệ thuật khác với chính trị để chính mình tự làm tổn thương lòng tự trọng dân tộc của mình . Khi 2 quốc gia còn là bạn bè tôn trọng chủ quyền của nhau thì nghệ thuật còn làm thăng hoa nhau được , chứ ai lại có thể đi tôn vinh văn hoá của 1 quốc gia nó bắn giết dân ta , xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của ta từng ngày từng giờ được ? Tôi đã nói rõ quan điểm của mình như vậy với ban tổ chức và không hiểu sao sau đó đợt sự kiện đó cũng ngưng lại luôn , chắc vì không có kinh phí chứ không phải là từ tôi , tôi chỉ là hạt cát trong cái sa mạc showbiz Việt nhu nhược nầy ! Cũng như có lần tôi từ chối làm đại sứ hình ảnh cho 1 sản phẩm của Trung Quốc ( họ đài thọ tôi du lịch miễn phí bên đó ) thì cũng có vài người bảo tôi dại , đã để vuột khỏi tay 1 cây cờ !!!

....
Rồi bây giờ là 1 danh sách dài ngoằn các tài tử minh tinh điện ảnh và nghệ sĩ của Trung Hoa lục địa mà "thần dân" xứ Việt chết mê chết mệt đã lên tiếng ủng hộ cái gọi là đường lưỡi bò láo xược trên biển Đông của nhà cầm quyền Trung Quốc , họ phản đối phán quyết của toà án quốc tế , bất chấp luật pháp và đi ngược lại với lương tri thế giới . Những Phạm Băng Băng , Triệu Vy , Huỳnh Hiểu Minh , Lục Tiểu Linh Đồng...v.v... vốn đã xem chúng ta là thần dân của họ , tài nguyên nước ta là tài sản của quốc gia họ từ bao đời nay rồi ! Vậy có đúng là nghệ thuật kinh tế đi trước để lót đường cho chính trị và xâm lược đi sau không?

Các văn nghệ sĩ , các fans hâm mộ những soái ca , tỉ tỉ , những thứ ngôn tình hay nam thần ngọc nữ gì đó.....hãy tỉnh táo và sáng suốt mà lo bảo vệ những giá trị văn hoá Việt còn sót lại trong mong manh và chỉ có chúng ta mới là những người phải thể hiện lòng tự tôn dân tộc mình . Dĩ nhiên dân tộc Hoa cũng là 1 trong 50 dân tộc hình thành bản sắc văn hoá Việt , tôi không kêu gọi kỳ thị mà tôi kêu gọi sự thức tỉnh !
Nghệ sĩ Việt trước hết phải là công dân Việt !

...
* mọi bạn Share thoải mái ! 
 -------------
 
 MC Phan Anh đã lên tiếng từ rất rất lâu rồi, không đợi đến hôm nay.





























______________

Báo Tuổi trẻ đã nhanh chóng đưa tin:

Phần nhận xét hiển thị trên trang

GIỚI TRẺ VÀ GIỚI VĂN NGHỆ SĨ HÃY LÊN TIẾNG VÌ TỔ QUỐC !


HÃY LÊN TIẾNG

LS Lê Văn Luân

Đến nay, hàng loạt các Nghệ sỹ Hoa Ngữ (Trung Quốc) mà đã từng và đang là "soái ca" của giới trẻ "ngôn tình" của Việt Nam đã chính thức lên tiếng khẳng định đường lưỡi bò 09 đoạn của Trung Quốc trên biển đông là của Bắc Kinh và bất chấp phán quyết của PCA theo luật pháp quốc tế ngày hôm qua 12.07.2016. 
Giới trẻ hãy mở mắt ra không đến lúc không còn ngày mai để mà mở mắt khóc lóc vì thần tượng của xứ trắng trợn cướp đất, cướp biển của đất nước này nữa đâu.

Vì vậy mới thấy, chỉ có đám nghệ sỹ cắn mong tay cho sừng tê giác bên châu Phi, hay những nghệ sỹ, nhà văn, nhà thơ, người trí thức hay nhà báo rởm đời khác chỉ là thứ rẻ tiền và mạt hạng, chỉ ngậm miệng ăn tiền và ru ngủ đời mình, hoặc chỉ đăng tin tích cực vui vẻ mà không mang gì đến chính xã hội mình đang sống - mới đúng là thể loại khốn nạn, loại cơ hội, hèn mạt và lưu manh, chứ tuyệt nhiên không bao giờ thấy chúng quan tâm đến vận mệnh đất nước mặc dù nó đang rất nguy cấp.

Chính trị, nó có mặt và chi phối tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội này. Nghệ thuật, giáo dục, báo chí, y tế, kinh tế hay luật pháp, tất thảy đều là một phần của chính trị. Và thực sự đã đến lúc không thể né tránh được nữa, mà hãy đối mặt và cùng chung tay mà lên tiếng bảo vệ quê hương, tổ quốc mình. Vì không ai thương mình bằng chính dân tộc mình được cả.

Còn lý do nào nữa, hãy mở miệng ra, hãy lên tiếng bằng tất cả những gì mình có, bằng lương tri và hiểu biết rất đời thường của một con người. Tổ quốc cần những gì đơn giản như vậy thôi.
 

********
(Nghệ sĩ hài Vượng Râu)

Em không dám nhận là Nghệ sĩ! Tất cả chương trình cá nhân đều ghi là Mr. Râu! Vâng tấm thân cát bụi Mr. Râu dã lên tiếng! Kính mời các anh chị Nghệ sĩ từ lão làng đến trung niên từ thần tiên tới lớp trẻ, từ chưa đẻ tới mới sinh từ chân tình đến lý trí từ Ưu tí tới Nhân dân -> Nếu yêu nước mình hãy cùng lên tiếng NoU.

Đáp lại lời các ngôi sao Tung Của đang dập dồn cất nhời phi lý. Đợi gì nữa!? Cơ hội dành cho các anh chị NS là đây!


Các bạn yêu mến hãy chia sẻ đi để Tôi đáp lại sao Hoa Ngữ


http://dinhlathang.org/cu-dan-mang-viet-nam-tay-chay-sao-ho…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ANH SEN RỖ



Truyện ngắn của HG

Làng Vân là một làng nghèo, từng có thâm niên hàng trăm năm bên bờ sông Cái. Tồn tại lâu như thế mà chả có danh tiếng gì. Đền thờ miếu mạo cũng gọi là có, nhưng hết sức sơ sài.
Về sau này có chủ trương bảo tồn bảo tàng, xét về quy mô chả có cái nào đủ tiêu chuẩn để tôn tạo,  để cấp bằng chứng nhận di sản lịch sử hay văn hóa.
 Danh nhân, danh tướng không có đã đành mà dân trí nói chung lại dưới tầm cây na, cây ổi.
Lanh quanh chỉ có một hai ông giáo làng, gõ đầu trẻ, gọi là lớp trí thức thời bấy giờ. Phần đông chân chì, hạt bột, cổ cày vai bừa..
Một nơi không xa kinh kỳ Hà Nội là mấy, mà tăm tối bao nhiêu năm kể cũng cực kỳ vô lý.
Nhưng hình như điều đó dân làng cũng chẳng ai bận tâm. Người ta lo cái ăn cái mặc hàng ngày còn chưa xong, lấy đâu ra thời giờ, công sức để ý đến chuyện sang hèn, đua tranh với thiên hạ?
Thời đó trong làng chưa có nhiều đồ nhựa, bền và tốt như bây giờ. Tất cả đồ dùng cho sinh hoạt mọi nhà hầu hết đều bằng tre. Từ cái rá đãi gạo, cái nong cái nia phơi thóc, đến cái quạt mát cầm tay, toàn làm bằng tre.
Ngay cả đến cái giường nằm, cái chõng ngồi xơi nước cũng bằng tre nốt. Chưa kể đến cặp gậy đôi, cái néo đập lúa, cái bắp cày, cái chổi bừa ..Không thứ nào không cần có tre góp mặt.
Mà làng Vân tre lại rất sẵn. Bốn bề làng, trừ một phía giáp cánh đồng là lũy tre dày đan kín. Ngay cả lối đi trong làng họa hoằn mới có một cây gạo, cây bàng xen kẽ, còn ngoài ra những tre là tre.
Người bấy giờ chưa đông, chưa nhiều như bây giờ nên phần đa vườn nhà ai cũng rộng. Cây trái chưa biết thâm canh, chưa nhiều chủng loại, lèo tèo vài thứ rông rài. Vườn nhiều nhà gần như bỏ hoang, lạp tạp những thứ cây không mấy giá trị. Cũng có nhà cày bừa trông ngô trồng đậu trong vườn. Nhưng bóng tre cớm nắng, cây lên èo uột chả mấy năng suất. Chủ yếu trồng dăm ba cây mít. Thứ cây tán nó rộng, có khi choán cả nửa sào đất,  chủ yếu lấy quả ăn chơi, chứ bán hơi bị khó vì chợ thì xa, dân làng thì nghèo. Chả có mấy người sẵn tiền trong bọc. Một loại cây khác nữa cũng hay được trồng hồi đó là cây chuối. Quả của nó chín thì ăn quả, xanh thì xào nấu làm canh, thay rau. Những năm mất mùa hoặc đê vỡ còn thay cả cơm, đến là tiện dụng.
Bây giờ nếu ai có dịp qua lại vùng này, có những thứ cây không còn nữa. Thậm chí người ta không thể hình dung ra nó đã từng hiện diện và tồn tại hàng trăm năm trước. Cây mít, cây tre là một ví dụ. Chỉ còn cây chuối là vẫn còn, được trồng hẳn từng vùng trong các trang trại cùng với nhiều giống cây khác. Nhưng đó là chuyện của sau này..

Thời cô Tân đang thời con gái, tre ở làng Vân vẫn còn nhiều. Vẫn còn là nguồn thu đáng kể của nhiều nhà trong làng. Ngay nhà cô cũng có hơn hai chục khóm. Mỗi khóm có đến hàng trăm cây. Những cây tre óng ả, chen chúc nhau thẳng như có người uốn. Đó là nguồn lợi bố cô được thừa kế từ đời các cụ, ông bà để lại. Cứ năm năm một lần lại có người đến mua hết cả vườn tre. Họ thuê người vác ra sông, kết thành bè mang về tận Hà Nội Hải Phòng. Bấy giờ làm gì có xe ô tô để chở? Đến xe bò xe cải tiến cũng không! Toàn là nhờ vào sức người.
Những ngày này, người ta đến chặt tre, khuân chuyển đi trong xóm cứ ồn ã, náo nhiệt như ngày hội. Cây tre đánh võng đu đưa trên vai. Vai trái, vai phải bên nào cũng đỏ bầm, chai đi, nhưng người ta vẫn rất vui. Vô tư lắm, không hay quạu cọ, nổi khùng như thời bây giờ.
Rồi anh rồi ả, hát đối hát đáp, chòng ghẹo nhau như tất cả đang được sống ở thiên đường.
Những ngày khác, năm khác tre vườn nhà cô Tân được mang ra chợ. Có một bãi hàng tre cho kẻ bán người mua chọn lựa, mặc cả, trả tiền cho nhau.
Đó là chợ Cầu. Một cái chợ bên kia con sông đào đổ ra sông cái ( không rõ có từ bao giờ, hình như là có từ thời thực dân, phong kiến ). Muốn vào chợ phải qua một cái cầu cũng làm bằng tre bắc qua con sông này. Vì thế chợ có tên là chợ Cầu.

Từ nhà cô Tân xuống chợ non chục cây số. Phải qua hai cánh đồng, một khúc đê, lên xuống hai cái dốc. Chỉ đi bộ thôi từ nhà đến chợ đã mệt, đằng này vắt vưởng ít nhất là hai cây tre bó lại thì biết vất vả như thể nào rồi?
Nhưng cô không thấy mệt, cũng chẳng thấy cực, thấy buồn, lại thấy phấn khích, hăng hái là đằng khác.“Con gái mười bảy, bẻ gãy sừng trâu” Cô Tân chỉ thấy thinh thích. Thoát ra khỏi cái không khí u u, ang ang của làng quê nghèo, ra chợ cô thấy cái gì cũng mới, cũng đáng yêu.
Cô đặt vác tre xuống bãi ở góc chợ, để mẹ cô bán sao thì bán. Nhoăn nhoắt, cô đi về hàng bún ốc, dù trong túi chưa có đồng nào.
Mẹ cô bảo: “Con gái không nên giữ tiền trong người, nhiều sự nguy lắm. Chỉ tổ làm sự chú ý của bọn ma cô, móc túi”.
Ôi dào nói đến bọn đấy, cô không muốn nghĩ nhiều. Chỉ tổ nhức đầu, hơn nữa cô chẳng thấy có gì phải sợ. Cô đến chỗ này theo thói quen mọi khi. Nơi có anh chàng không đẹp trai lắm, nhưng không đến nỗi xấu. Anh này mồm lôi công, kiểu mồm nói có người nghe làm nghề hoạn lợn. Một nghề mà sau này người ta cho là nghề mọn, xâu xấu, nhưng thời bấy giờ lại có nhiều người trọng vọng vì kiếm ra được đồng tiền.
Ở cái xứ mà nghề ngỗng hiếm hoi, có bất cứ nghề gì cũng là tốt rồi. Chê làm gì? Chê làm sao khi mà tất cả chỉ có mỗi một nghề “chổng mông”, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời? Suốt từ lúc sinh ra, cho đến khi nhắm mắt, không chừa một ai thoát ra khỏi cảnh chân lấm, tay bùn.
Người ấy có đôi mắt rất lạ. mắt to đàng hoàng, nhưng chỉ nhìn he hé, cách nhìn sâu vào bên trong, giấu kín cảm xúc riêng của chính mình. Kiểu mắt của người đa mưu, túc trí. Đúng ra kiểu người này phải làm việc bàn giấy, hay ông thầy dạy học. Không hiểu vì sao lại làm nghề này?
Lòng trắc ẩn của cô gái mới lớn khiến cô chú ý, dù chẳng biết anh ta là ai, quê quán nơi nao?
Nhưng cái làm cô chú ý nhất là cái xe đạp của anh thợ hoạn. Đó là cái xe độc nhất vô nhị ở vùng quê nghèo này. Khung và vành xe làm bằng đuya ra, lốp xe hai mầu đen trắng có xuất xứ từ bên Pháp. Nó bằng tài sản của một gia đình trung lưu thời bấy giờ.

Hai người quen nhau bởi cái giây phút gặp gỡ trên cầu vào chợ. Suýt nữa thì cái ngọn tre cô vác trên vai đâm thẳng vào cái vành xe của anh. (may mà chuyện đó không xảy ra, nếu không đã xảy ra nạn lớn rồi ).
“Đi đứng thế nào thế?” Anh quát to. Cô gái hoảng hồn né sang một bên. Chút nữa thì cả cô lẫn vác tre rơi xuống con sông đào!
Vẻ hoảng hốt của cô làm anh chàng ái ngại. Anh dịu giọng: “ Cô không sao thì tốt rồi..Tôi mạn phép đi trước”.
Tới lúc vào chợ cô lại bất ngờ gặp lại con người này. Cô đã định tránh mặt. Người kia tiến lại gần: “Tôi ban nãy có hơi nóng, cô cảm phiền cho nha!”. Khác với giọng khê khê nồng nồng của dân vùng đất bãi, giọng anh chàng trầm vang như tiếng chuông chiều, làm cô cảm động. Anh hỏi han quê quán, rồi hai người quen nhau. Anh theo cô về làng.

Về cái làng Vân có lũy tre xõa tóc, ao hồ liên chi hồ điệp, anh không khỏi sửng sốt. Anh đi nhiều nơi gặp gỡ nhiều người vì cái nghề thợ hoạn của anh vốn là nghề “thân cư thiên di”, phải đi nhiều nơi mới kiếm được tiền.
Rồi cái gì phải đến đã đến. Cô phải lòng anh lúc nào không hay. Ông bố nghiện rượu của cô hễ thấy anh đến là rung râu, sáng mắt như được gặp quý nhân. Ngày ngày anh đạp xe đi thiến lợn rong trong vùng, chiều tối mới về. Hôm thì mang về xâu thịt, hôm mớ cá tươi. Hàng xóm phát ghen với nhà cô vớ được “ông khách sộp”.

Chuyện đời xưa nay, ngày vui thường không dài. Nửa năm sau, anh thợ hoạn mất dạng không có tăm hơi. Người ta đồn anh dính dáng đến một “hội kín” gì đó, bị nhà chức trách đưa biệt tích lên vùng rừng xanh núi đỏ.
Cũng là lúc cô Tâm mang một mầm mống sinh linh bé nhỏ trong lòng. Cô cực kỳ hoang mang.
Thời đó “khắc phục hậu quả” không đơn giản như thời sau này. Cô đã tính đến chuyện bỏ làng ra đi, muốn đến đâu thì đến. May mà phút lưỡng lự bên bờ sông Cái đã cứu cô thoát nước làm liều. Tháng sáu nước lên, sông cái cuồn cuộn, mênh mang nhìn không tới bờ bên kia. Nhảy xuống đấy rồi chỉ còn nước xuôi ra cửa bể, không thể lên bờ..
   Con người ta bất luận hoàn cảnh thế nào, sinh mệnh cũng đều quý giá. Người ta chỉ có một lần duy nhất nơi thế gian này. Nếu cô dại dột nhảy xuống dòng sông năm ấy, sinh mệnh quý báu đã không còn. Dù có đầu thai kiếp khác chắc gì đã được làm người, khi không biết quý trọng sinh mạng tạo hóa đã ban cho?
 
Cũng còn may, nhờ tục ngữ có câu:“Ở ống thì dài..” Cha mẹ cô nhận lời sắp xếp cho cô một đám khác. Đám này ước ao theo đuổi cô từ lâu, bị cô năm lần bảy lượt chối từ. Nhà anh ta đã nghèo, người lại xấu. Cô từng chê anh ta “Mười phần thì bảy phần khỉ, chỉ có ba phần người”. Đã thấp lùn thì chớ, lại lưng gù, mặt rỗ, răng vẩu. Đứng gần mồm hôi đến buồn nôn.
Trăm sự tại giời, “ghét của nào trời trao của đó”, ở hoàn cảnh này cô Tân đành phải chấp thuận, chứ biết tính làm sao?
Anh “Sen rỗ”, tên cúng cơm của vị hôn thê còn thêm một điều kiện: Hai người sẽ chả có cưới treo gì. Cả hai sẽ xuống thuyền, từ nay làm nghề chài lưới dưới sông, cách xa miệng tiếng người đời.

Cô dần quên bóng hình anh thợ hoạn. Sát cánh cùng anh Sen rỗ, nay đây mai đó trôi nổi sông nước cho đến ngày lên tới đầu nguồn..

(Còn nữa..)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

THƯ MỜI DỰ RA MẮT TIỂU THUYẾT TRUNG VIỆT - VIỆT TRUNG


ĐQ
Thư mời ra mắt tiểu thuyết “Trung-Việt Việt-Trung”
(Văn chương với vấn nạn biển Đông & Trung - Việt)
Toronto, ngày 16 tháng 6, 2016
Thưa Quý anh chị văn hữu và độc giả gần xa,
Cùng Quý báo chí, truyền thông…
Trong thập niên qua và cho đến các tháng năm này, vấn nạn biển Đông & Trung - Việt đã vụt trở thành điểm nóng nhất giữa đời sống của người Việt Nam ở khắp nơi trong-ngoài nước, trên mọi lĩnh vực kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa, trong đó không thể thiếu văn chương.
Chúng tôi - Nhóm bạn hữu ở thành phố Toronto, Canada - là bạn của tác giả Đỗ Quyên với tiểu thuyết thời sự “Trung-Việt Việt-Trung” vừa được xuất bản vào cuối tháng Giêng bởi NXB Người Việt Books, Hoa Kỳ.
Một buổi ra mắt sách sẽ được tổ chức vào hôm thứ Bảy, từ 12:30pm tới 3:30pm, ngày 16 tháng 7 sắp tới; tại 95 Lavinia Ave. (Council Chamber, Swansea Town Hall), Toronto, Ont., Canada.
“Trung-Việt Việt-Trung” được viết ngay sau biến cố giàn khoan 981 tại biển Đông, với nội dung về các truyện chính sự giả tưởng theo lịch sử ngàn năm giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc, cùng chuỗi phóng sự bán hư cấu các chuyện từ thời sự VN, thế giới cho đến sinh hoạt làng văn Hà Nội, về quan hệ Việt - Trung và kết thúc ở quan hệ Việt - Mỹ.
Hai năm qua, từ khi là bản thảo, cuốn sách đã được nhiều trang mạng trong, ngoài nước đăng tải các chương đoạn, đặc biệt trang damau.org đã đăng nhiều kỳ toàn bộ tác phẩm.
Sau khi sách ra đời, nhiều trang mạng đã giới thiệu và tiếp tục trích đăng một số chương có tương ứng với thời sự đang diễn ra (như các dịp: tưởng nhớ Chiến tranh biên giới Việt-Trung 17/2; tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama vừa đến thăm Việt Nam 23-25/5/2016…)
[Mời xem thêm dưới thư một số links giới thiệu, phê bình, trích đoạn, bán sách online…]
Mục đích của buổi ra mắt “Trung-Việt Việt-Trung” là giới thiệu tác phẩm cùng các vấn đề liên quan với sự có mặt của tác giả tới độc giả địa phương. Và, theo nguyện vọng của tác giả nhân dịp này được ký tặng sách để góp phần thiện nguyện. (Sau khi trừ chi phí in sách và di chuyển cho tác giả, toàn bộ số tiền thu được trực tiếp bởi Ban tổ chức sẽ chuyển đến các quỹ Hoàng Sa - Trường Sa).
Trân trọng kính mời Quý anh chị và bạn hữu tham dự buổi ra mắt sách sắp tới.
Thành công và cũng là niềm động viên cho cuốn sách, không gì hơn là sự hiện diện của bạn đọc cũng như các bài vở gửi đến và việc đăng tải, phổ biến chúng trên báo chí, truyền thông… Bởi thế và hơn thế nữa, buổi ra mắt đầu tiên này của “Trung-Việt Việt-Trung” đang thật sự trông chờ các bài tham luận, phê bình, ý kiến từ văn hữu khắp nơi như là những hình thức tham dự từ xa.
Các bài viết có thể về đề tài cụ thể là tiểu thuyết “Trung-Việt Việt-Trung”, hoặc đề tài chung là văn chương với vấn nạn biển Đông & Trung - Việt.
Thời hạn nhận bài: khoảng ngày 10 tháng 7, 2016 (Những bài gửi trễ được dùng vào buổi ra mắt sách lần thứ hai được dự tính thực hiện tại quốc gia/thành phố khác).
Thành thật cảm tạ mọi sự quan tâm từ Quý vị và các bạn; chúng tôi cũng mong thứ lỗi bởi các sơ suất, thay đổi ngoài dự tính.
Vì quỹ Hoàng Sa - Trường Sa, một đồng cũng quý!
Vì vấn nạn biển Đông & Trung - Việt, một chữ cũng cần!
Trân trọng kính mời và xin được hẹn gặp.
Thay mặt Nhóm bạn Toronto:
Phạm Ngọc Cương & Phạm Phương Lan
• •
• Liên lạc
- Phạm Phương Lan (thông tin chung): email: lanpham03@gmail.com ; phone: 416-890-9973
- Đỗ Quyên (bài vở): doquyen.tvvt@yahoo.ca
• THAM KHẢO
Một số links về tiểu thuyết “Trung-Việt Việt-Trung” (giới thiệu, phê bình, trích đoạn, bán sách online)
- Giới thiệu
http://trannhuong.net/tin-tuc-30461/gioi-thieu-tieu-thuyet-%E2%80%9Ctrung-viet-viet-trung%E2%80%9D.vhtm
https://www.facebook.com/dang.than.5/posts/10206793832219043
- Đỗ Minh Tuấn (Lời tựa)
“Thi pháp Đại dương” trong tiểu thuyết Trung-Việt Việt-Trung của Đỗ Quyên
http://tonvinhvanhoadoc.vn/van-hoc-viet-nam/phe-binh/12331-thi-phap-dai-duong-trong-tieu-thuyet-trung-viet-viet-trung-cua-do-quyen.html
+ Trần Văn Nam (Tham luận)
“Văn chương và thời sự: một đóng góp về thể-loại tiểu-thuyết của Đỗ Quyên”
http://www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tacpham&action=detail&id=22659
+ Nguyễn Anh Tuấn (Tham luận)
“Tiểu thuyết Trung-Việt Việt-Trung: Lời hiệu triệu của một dân tộc trước đại họa”
http://trannhuong.net/tin-tuc-41109/tieu-thuyet-trung-viet-viet-trung-loi-hieu-trieu-cua-mot-dan-toc-truoc-dai-hoa.vhtm
- Trích đoạn
+ Toàn bộ tác phẩm
http://damau.org/archives/author/dzoquyen
+ Nhân dịp TT Obama thăm VN
http://trannhuong.net/tin-tuc-41018/trung---viet-viet---trung.vhtm
+ Nhân ngày 17/2
http://vandoanviet.blogspot.ca/2016/02/trung-viet-viet-trung-trich-oan-nhan.html
+ Về làng văn nghệ sĩ Hà Nội
http://trieuxuan.info/?pg=tpdetail&id=13720&catid=1
+ Và
http://www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tacpham&action=detail&id=20992
http://nhattuan2011.blogspot.ca/search/label/TRUNG-VI%E1%BB%86T%20VI%E1%BB%86T-TRUNG
https://giangnamlangtu.wordpress.com/2014/12/25/chuyen-chien-tranh-van-hoc-bat-thanh-ky-2/
http://nhavantphcm.com.vn/hoat-dong-hoi/ban-thao-du-lieu/chuyen-cai-mui-khoan-va-bom-di-bao.html
+ Bán sách online
- VN
http://fado.vn/us/s/?field-keywords=Trung+Viet+Viet+Trung+Do+Quyen
- Mỹ
http://www.amazon.com/s?ie=UTF8&page=1&rh=n%3A283155%2Cp_27%3AQuyen%20Do
Phần nhận xét hiển thị trên trang

"KIỆN TRUNG QUỐC, ĐẾN LÚC NÀY, KHÔNG CÒN CÁCH NÀO KHÁC"


Hồng Chuyên- Lại Hà (thực hiện)

GS.TS sử học Nguyễn Quang Ngọc, Phó Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam khẳng định khi trả lời câu hỏi của PV Infonet.
Để hiểu về ý nghĩa, giá trị của bộ tư liệu, bản đồ và câu chuyện Trung Quốc phát động chiến tranh bản đồ, cũng như quan điểm của nhà khoa học về việc Việt Nam có nên kiện Trung Quốc bây giờ, PV Infonet đã có cuộc trao đổi vớiGS.TS Nguyễn Quang Ngọc, Phó Chủ tịch Hội Khoa học lịch sử Việt Nam.
Ông Ngọc cũng là người tham gia rất tích cực vào việc sưu tầm, thẩm định bản đồ, tư liệu lịch sử về chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa.
GS.TS Nguyễn Quang Ngọc phát biểu tại lễ công bố tư liệu khẳng định chủ quyền Hoàng Sa (ảnh Công Khanh)
Thưa giáo sư, hiện nay, Trung Quốc đang phát động một "cuộc chiến tranh bản đồ" với những toan tính vô cùng nguy hiểm, ông có đánh giá như thế nào về những hành động gần đây của Trung Quốc?

GS.TS Nguyễn Quang Ngọc: Không phải đến bây giờ mà từ rất lâu rồi Trung Quốc luôn lấn dần từng bước để thực hiện mưu đồ độc chiếm Biển Đông. Từ những tấm bản đồ (từ những năm đầu của thế kỷ 20) khi lần đầu tiên Trung Quốc ra Hoàng Sa, họ không biết đến chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo này và Trung Quốc tuyên bố Trung Quốc khai phá ra đảo đó và đặt tên cho đảo là Tây Sa. Rồi lấn xuống cuối đảo Tây Sa, gọi đảo Tri Tôn của Việt Nam là đảo Nam Cực và giải thích đấy là cực Nam của nước Trung Quốc. Sau đó, mở rộng bản đồ dần dần ra khu vực khác gọi là Nam Sa, Trung Sa… Tiếp đến, họ vẽ đường lưỡi bò ban đầu gồm 11 đoạn rồi xuống 9 đoạn và bây giờ là 10 đoạn để găm lại.
Đây là một tuyên bố chính thức Trung Quốc sẽ biến toàn bộ khu vực này thành đất đai của họ. Và từ bản đồ này để Trung Quốc tuyên bố rằng Trung Quốc có chủ quyền ở đây và sau này họ sẽ có các biện pháp để thực thi chủ quyền. Tức là hiện thực hóa đường lưỡi bò, biến đường lưỡi bò thành lãnh thổ của họ.
Đây là một hành động cướp chiếm, một hành động xâm lăng trên bản đồ trong khi trước đây Trung Quốc không hề có một tư liệu gì để chứng minh chủ quyền thì bây giờ họ nói đường lưỡi bò này có lịch sử đến 2.000 năm. Tôi không hiểu là họ lấy đâu ra tư liệu này. Rồi Trung Quốc đưa cả vào trong hộ chiếu để cho những công dân Trung Quốc nghĩ rằng đường lưỡi bò này là của họ. Đây hoàn toàn không có cơ sở.
Trung Quốc tuyên bố, họ có lợi ích cốt lõi ở đây. Tuy nhiên, tôi không hiểu rằng cái lợi ích cốt lõi này bắt đầu từ khi nào? Cho nên, chúng ta mở triển lãm bản đồ như thế này không chỉ để những người dân trong nước mà còn để cả thế giới biết được rằng cho đến đầu thế kỷ 20, lãnh thổ của Trung Quốc chỉ đến phía trên của vĩ tuyến 18, còn từ vĩ tuyến thứ 18 trở xuống là của Việt Nam. Do đó, triển lãm này là một hình thức không chỉ nhằm mục đích tuyên truyền, giới thiệu đến đông đảo người dân trong nước mà còn để cả thế giới nhận ra và cùng Việt Nam trong cuộc đấu tranh vô cùng gian khó và quyết liệt này.
Không chỉ phát động chiến tranh bản đồ, hai tháng qua Trung Quốc luôn có những hành động ngang ngược, vô lý, bất chấp luật pháp quốc tế trên thực địa. Vậy theo ông, Nhà nước nên kiện Trung Quốc ra tòa hay không?
GS.TS Nguyễn Quang Ngọc: Tôi nghĩ rằng đã đến nước này chúng ta không còn con đường nào khác là phải kiện Trung Quốc. Đây là hình thức thực thi chủ quyền theo Luật pháp Quốc tế một cách hòa bình và văn minh nhất.
Vây xin ông cho biết các tư liệu lịch sử cũng như những bản đồ khẳng định chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam có giá trị như thế nào trong việc đấu tranh chủ quyền?
GS.TS Nguyễn Quang Ngọc: Đây là một hệ thống gồm các tư liệu và bản đồ không chỉ được sưu tầm và tập hợp của Việt Nam mà còn của Trung Quốc và các nước phương Tây. Các tư liệu khẳng định một cách rõ ràng và đầy đủ chủ quyền thật sự của Việt Nam ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, ít nhất là từ đầu thế kỷ 17 cho đến nay trong đó, tập trung chủ yếu vào giai đoạn từ đầu thế kỷ 17 đến cuối thế kỷ 19.
Đây là giai đoạn chúng ta xác lập và thực thi chủ quyền một cách liên tục và không có tranh chấp cũng như đã tiến hành rất nhiều hình thức thực thi chủ quyền như đưa người ra bảo vệ và khai thác các hóa vật và hải vật. Thậm chí đưa người ra ngoài đó để thu thuế cũng như thực thi trách nhiệm của một đất nước có chủ quyền như cứu hộ, cứu nạn, cắm mốc chủ quyền, lập miếu thờ, trồng cây để đánh dấu cho tàu thuyền không đi vào vùng mắc cạn…
Có thể nói, các hoạt động nhằm thực thi chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa rất đa dạng và phong phú. Trong đó, đáng chú ý là bộ sưu tập gồm 19 châu bản. Đây là tài liệu đặc biệt quý giá và độc nhất chỉ Việt Nam mới có gồm những sắc lệnh mà nhà vua đã trực tiếp chỉ đạo cũng như phê duyệt đội quân ra thực thi chủ quyền ở ngoài quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hay những bộ chính sử biên soạn dưới sự chỉ đạo trực tiếp của nhà vua sau đó được đem đi khắc in. Bộ châu bản này không chỉ có giá trị vô giá đối với Việt Nam mà nó còn khẳng định giá trị quốc tế khi được Unesco công nhận là di sản thế giới.
Những Châu bản Triều Nguyễn là những văn bản khẳng định Việt Nam đã thực thi chủ quyền Nhà nước đối với 2 quần đào Hoàng Sa, Trường Sa một cách hòa bình và liên tục.
Các tư liệu về bản đồ cũng rất phong phú bao gồm hàng trăm bản đồ không chỉ của Việt Nam mà còn của các nước trên thế giới. Và trong triển lãm này ta chọn những tấm bản đồ có giá trị đại diện cao nhất, phản ánh chủ quyền của Việt Nam ít nhất là từ khoảng thế kỷ 16 cho đến nay.
Tuy nhiên, tư liệu để nói chúng ta bắt đầu thực thi chủ quyền đối với hai quần đảo này theo tôi phải bắt đầu từ chúa Nguyễn Phúc Nguyên đầu thế lỷ 17 tổ chức đội Hoàng Sa.
Bản đồ lúc đầu được vẽ một cách hết sức tượng trưng, không thật chính xác tuyệt đối nhưng càng ngày càng chính xác hơn, nhất là những bản đồ phương Tây.
Triển lãm lần này chúng ta giới thiệu một số bản đồ phương Tây có giá trị cao bởi cách vẽ rất khách quan và chính xác. Đặc biệt, bộ Atlas Universel do Philippe Vandermaelen - nhà địa lý học người Bỉ - người sáng lập Viện địa lý Hoàng gia Bỉ biên soạn.
Đây là bộ gồm 6 tập lên đến gần 600 bản đồ trong đó có 4 bản đồ về Việt Nam. Một trong 4 bản đồ đó được vẽ rất rõ ràng, khoa học và chính xác khẳng định chủ quyền của Việt Nam một cách hết sức minh bạch, không ai có thể phủ định được.
Bộ Atlas cổ tại bảo tàng Hoàng Gia Bỉ khẳng định Hoàng Sa là của Việt Nam (ảnh Thái Anh)
Việc sưu tập bản đồ khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa có ý nghĩa rất cao. Vậy việc thu thập cũng như công tác bảo tồn hiện nay được triển khai như thế nào?
GS.TS Nguyễn Quang Ngọc: Ví dụ bộ Atlas mà tôi vừa giới thiệu trên đây, khi chúng tôi có thông tin về bộ Atlas đó, Bộ Thông tin và Truyền thông đã có những chỉ đạo rất cụ thể, sát sao và quyết liệt như cử chuyên gia sang Pháp, Bỉ để điều tra, nghiên cứu, sưu tầm, so sánh cũng như đối chiếu nhằm khẳng định bộ Atlas mà chúng ta sắp mua là bộ gốc, được xuất bản tại Brucxen năm 1827. Trên cơ sở đó, chúng tôi đi sâu nghiên cứu về giá trị của nó, về việc phản ánh chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa như thế nào. Đây là một bằng chứng cho Việt Nam không chỉ trong tuyên truyền, giới thiệu mà còn đấu tranh thực thi chủ quyền.
Xin cảm ơn ông!
Hồng Chuyên- Lại Hà (thực hiện)

Phần nhận xét hiển thị trên trang