Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

Mỹ mới là nước quyết định có để chiến tranh ở châu Á xảy ra hay không (THAM KHẢO)


(Thế giới) - Chiến tranh có xảy ra ở châu Á hay không phụ thuộc vào thái độ và hành động của Washington chứ không phải Bắc Kinh.
Tạp Chí National Interest của Mỹ gần đây đăng tải bài nhận định khá sâu của tác giả Gordon G. Chang trong đó nhấn mạnh rằng dù một cuộc chiến tranh quy mô lớn có thể xảy ra ở Đông Á hay Biển Đông đi chăng nữa thì Trung Quốc không phải là nước quyết định được điều này bởi Hoa Kỳ mới là nước có khả năng quyết định để chiến tranh nổ ra ở Á châu hay không.
Tác giả Gordon G. Chang cũng đã đưa ra nhiều dẫn chứng, sử liệu trong các cuộc chiến tranh lớn nhất thế giới để chứng minh cho nhận định của mình.
Gordon G. Chang cho rằng đội ngũ lãnh đạo cao cấp ở Bắc Kinh không đủ khả năng quyết định để chiến tranh có thể nổ ra ở khu vực hay không.
Người đưa ra nhận định này cũng chính là tác giả của cuốn sách đang gây sự chú ý có tên “The Coming Collapse of China”.
Gordon G. Chang đặt giả thuyết và trả lời rằng “nếu dư luận đang cố gắng phán đoán mốc thời gian khi tiếng súng đạn chiến tranh đầu tiên xuất hiện ở châu Á thì chắc chắn phải quan sát các động thái của Washington”.
Như nhiều nhà phân tích trước đó đã nhận định, khu vực châu Á từ nay sẽ là một trong những nơi chắc chắn sẽ không bao giờ kết thúc khủng hoảng bởi các nhà lãnh đạo Bắc Kinh tin rằng đất nước Trung Hoa sẽ còn mạnh và to lớn hơn bây giờ rất nhiều.
Chính vì trong tư duy và suy nghĩ của các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã như vậy nên trong tương lai, Trung Quốc sẽ đẩy mạnh các hoạt động bành trướng, mở rộng lãnh thổ về hướng Đông và hướng Nam của châu lục thông qua các chiến thuật sử dụng vũ lực hòng kiểm soát thêm được các vùng biển và vùng trời ở xunh quanh châu Á dù một số nơi đang được thế giới coi như các vùng biển, vùng trời quốc tế nơi được phép đi lại, lưu thông một cách vô hại.
Ông Gordon G. Chang nhận định: “Thật không may, Hoa Kỳ trong một vài cách thức nào đó đã trở thành lý do để Trung Quốc gia tăng các hoạt động thù địch, khiêu khích ở khu vực, Và, hiện nay, sự năng động của các hành động hiếu chiến đã bắt đầu. Chắc chắn Trung Quốc sẽ không dừng lại nếu nước này chưa bị một thế lực khác mạnh hơn chặn lại, buộc Bắc Kinh phải chấm dứt các hành động bành trướng lãnh thổ”.
Theo Gordon G. Chang, sự thù địch và bành trướng của Trung Quốc đã bộc lộ vào mùa Xuân năm 2012 khi tàu Trung Quốc và tàu Philippines xảy ra đối đầu ở khu vực bãi cạn Scarboroug nằm ở phần phía Bắc của khu vực Biển Đông.
Đứng trước sự kiện này, Washington khi đó được xem như đã đóng vai nhà cái, đưa ra những mặc cả để Philippines và Trung Quốc không xảy ra đối đầu quân sự tại Biển Đông.
Bằng việc Hoa Kỳ can thiệp, cả Trung Quốc và Philippines đều đồng ý rút tàu khỏi khu vực tranh chấp. Philippines đã hoan nghênh sự can dự của Mỹ nhưng nhờ sự khôn lỏi và thủ đoạn cộng với năng lực hải quân tốt hơn, Trung Quốc đã kiểm soát được bãi cạn Scarborough.
Trung Quốc đã quyết tâm giành bãi cạn Scarborough bởi nước này tính toán rằng khu vực này chỉ nằm cách đảo Luzon  chỉ khoảng 124 hải lý – nơi được xem là có chức năng hộ vệ cho các cảng chiến lược Manila và Subic của Philippines.
Trung Quốc kiểm soạt Scarborough sau đó bởi Hoa Kỳ đã không quyết liệt bảo vệ thỏa thuận trước đó đã được Philippines và Trung Quốc nhất trí và cuối cùng nhà cái Washington đã không đạt được tính toán ban đầu của mình (theo các nhà quan sát, sở dĩ Mỹ buộc phải làm vậy để tránh đối đầu quân sự với Bắc Kinh).
Tuy nhiên, đến nay, cách làm của Hoa Kỳ khi ấy đã để lại hậu quả đó là đã để các nhà lãnh đạo Trung Quốc tin rằng họ có khả năng gia tăng sức ép, dọa nạt và chiếm thêm đảo, đá mà Philippines đang kiểm soát trên Biển Đông, điển hình là khu vực Bãi Cỏ Mây (thuộc chủ quyền của Việt Nam) hiện do Philippines bố trí một con tàu sắt cho lính đồn trú để kiểm soát).
Trường hợp gần tương tự cũng xảy ra đối với quần đảo Senkaku trên khu vực Biển Hoa Đông do Nhật Bản hiện nay đang kiểm soát nhưng tàu thuyền, máy bay Trung Quốc thường xuyên lởn vởn, hoạt động ở khu vực này.
Theo Gordon G. Chang, các nhà hoạch định chính sách, chiến lược của Hoa Kỳ đã nhận được những bài học đắt giá từ những sự kiện như vậy và Mỹ đã, đang và sẽ thay đổi để ngăn chặn Trung Quốc tiến xa hơn.
Chính các nhà sử học quân sự của Mỹ cũng phải thừa nhận rằng việc Hoa Kỳ và đồng minh tiến hành các hoạt động ngăn chặn đã chấm dứt bá mộng ngay từ đầu của Hitler trong giai đoạn Thế chiến thứ II.
Cuối cùng, tác giả Gordon G. Chang cho rằng, chiến tranh có xảy ra ở châu Á hay không phụ thuộc vào thái độ và hành động của Washington chứ không phải Bắc Kinh.
(Theo Viettimes)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Báo Mỹ: 6 cuộc chiến tranh Trung Quốc có thể phát động (Hồ sơ) - Đầu tháng 7, trang Wearethemighty của Mỹ cập nhật 6 cuộc chiến tranh Trung Quốc sẽ khởi động trong 5 thập kỷ tới.


Trung Quốc tranh chấp ranh giới pháp lý này do công nhận Tây Tạng là quốc gia độc lập tại thời điểm ký hiệp ước, nên từ năm 1941 giữa hai nước thường xuyên xảy ra xung đột, tiêu biểu có cuộc chiến tranh Trung-Ấn Độ diễn ra năm 1962.
Cuộc chiến thu hồi Nam Tây Tạng Trung Quốc dự kiến thực hiện từ năm 2035-2040
Cuộc chiến tranh chẳng làm thay đổi điều gì, ngoại trừ khu vực từng được gọi là Vùng Biên Đông Bắc, nay là bang Arunachal Pradesh của Ấn Độ. Một trong mục tiêu gia tăng tranh chấp là do bang này có nhiều tiềm năng về thủy điện.
Cho dù chiến tranh 1962 diễn ra, nhưng Trung Quốc vẫn tin rằng họ có thể đánh bại Ấn Độ và chiếm lại miền Nam Tây Tạng bằng vũ lực. Để thực hiện ý đồ, Trung Quốc đã tìm mọi cách để khiến Ấn Độ bị chia cắt, và tiến hành hỗ trợ vũ khí cho Pakixtan, giúp Pakixtan thống nhất lãnh thổ, đặc biệt là chiếm lại Kashmir cùng nhiều âm mưu khác.
Nếu tất cả các sách lược trên thất bại, Trung Quốc sẽ tấn công trực tiếp Ấn Độ. Khi Ấn Độ bị thất bại, Trung Quốc sẽ cùng Mỹ, Châu Âu, và Nga đương nhiên trở thành những cường quốc toàn cầu.
Cuộc chiến 4: Thu hồi quần đảo Điếu Ngư và Ryukyu
Cho tới thời điểm hiện tại, tác giả của báo cáo dự đoán ba cuộc chiến tranh quân sự lớn còn lại sẽ được khởi động vào giữ thế kỷ 21, khi Trung Quốc đã trở thành cường quốc thực sự.
Trung Quốc tuyên bố hai quần đảo này là những quốc gia chư hầu của Trung Quốc cổ đại, hiện đang bị người Nhật (và cả người Mỹ) dùng làm căn cứ quân sự trên đảo Okinawa thuộc Ryukyu.
Lính thuỷ Trung Quốc tập trận biểu dương lực lượng
Với sự hiện diện quân sự trên quy mô toàn cầu và uy tín được nâng lên, Trung Quốc sẽ dùng vũ lực để chiếm các đảo này. Trung Quốc còn tự hào khoe, lúc đó Mỹ và Nhật sẽ suy yếu mặc dù sát cánh bên nhau, còn Nga sẽ không làm gì cả nên việc thu hồi hai đảo này sẽ diễn ra chóng vánh, không quá sáu tháng.
Cuộc chiến 5: Xâm lược Mông Cổ
Người Trung Quốc gọi Mông Cổ là "Ngoại Mông", một phần tách biệt của Trung Quốc, phân biệt với Khu tự trị Nội Mông, một tỉnh của Trung Quốc. Thậm chí còn khẳng định, lãnh thổ Mông Cổ là một phần của Trung Quốc.
Trong những năm 1600, nó đã được cai trị bởi người Trung Quốc, nhưng thực tế đi ngược thời gian, thì chính người Mông Cổ đã cai trị Trung Quốc trong suốt một thời gian dài.
Bất luận phải phải trái, Trung Quốc hiện đang âm thầm thực hiện giấc mơ chiếm lại vùng đất này ngay sau khi khi cuộc xâm lược Đài Loan kết thúc. Giống như việc thu hồi Đài Loan, Trung Quốc cũng sẽ cho người Mông Cổ thực hiện một cuộc trưng cầu dân ý thống nhất đất nước với Trung Quốc.
Nếu ủng hộ, Mông Cổ sẽ được chấp nhận vào Trung Quốc một cách hoà bình.
Trận Badger Mouth (1211) trong khuôn khổ Chiến tranh Mông Cổ-Trung Quốc
Ngược lại nếu người Mông Cổ không chấp thuận, chiến tranh sẽ xảy ra, Trung Quốc không chỉ chuẩn bị chiến tranh xâm lược quân sự mà còn chuẩn bị nhiều mặt để tiếp cận quốc gia láng giềng này.
Trung Quốc tin rằng vào giữa thế kỷ 21, Trung Quốc thực sự là cường quốc còn Mỹ và Nga sẽ suy yếu nên việc xâm lược Mông Cổ bằng quốc phòng lẫn ngoại giao sẽ nhanh chóng, thuận lợi.
Cuộc chiến 6: Thu hồi lãnh thổ bị Nga chiếm đóng
Mặc dù mối quan hệ hai nước đã được hồi phục kể từ khi chiến tranh Trung-Xô thời kỳ Chiến tranh Lạnh diễn ra, nhưng Trung Quốc vẫn xem Nga kẻ thù truyền kiếp, cả hai bên còn tồn tại nhiều mối ngờ vực.
Trung Quốc luôn luôn xem Nga kẻ thù truyền kiếp
Theo quan điểm của Trung Quốc, Nga đã chiếm giữ hàng triệu km2 đất của Trung Quốc từ thời nhà Thanh, khoảng năm 1644. Các tác giả của bài viết cho rằng vào năm 2045, khi Nga suy yếu, Trung Quốc sẽ tận dụng thời cơ phát động chiến tranh để thu hồi vùng đất nói trên.
Trung Quốc cho rằng, vào thời điểm này các phương diện như kinh tế, quân sự, vũ trụ của Trung Quốc đã vượt Nga, nên việc phát động chiến tranh nhằm vào một cường quốc hạt nhân là thuận lợi.
Tuy nhiên, để làm được điều này Trung Quốc phải huy động mọi "nhân tài vật lực", kể cả vũ khí hạt nhân, vũ khí đánh chặn hạt nhân tầm xa, lẫn tầm trung và tầm ngắn.
Và một khi đã vượt Nga, khả năng chấp nhận trả lại phần lãnh thổ xâm chiếm cho Trung Quốc là điều dễ dàng đạt được, không phải tốn nhiều công sức.
Khắc Nam
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Campuchia phản bác tài sản khổng lồ của Thủ tướng Hun Sen


(Tin tức 24h) - Global Witness báo cáo chi tiết khối tài sản khổng lồ của gia đình Thủ tướng Campuchia Hun Sen trên 114 công ty, 18 lĩnh vực.

Tờ báo Campuchia Phnompenh Post mới đây đăng tải báo cáo  của tổ chức Global Witness hôm 7/7 cho thấy, gia đình của Thủ tướng Hun Sen can thiệp vào ít nhất 114  công ty trong nước, trải rộng trên 18 lĩnh vực chủ chốt như năng lượng, viễn thông, khai mỏ và thương mại...
27 người thân của nhà lãnh đạo Campuchia được cho là có liên quan tới các công ty có giá trị vốn cổ phần trên 200 triệu USD.
Campuchia phan bac tai san khong lo cua Thu tuong Hun Sen
Gia đình thủ tướng Hun Sen đã tích lũy được một khối tài sản khổng lồ. Ảnh: THE PHNOMPENH POST
Dữ liệu được Global Witness thu thập từ bộ phận đăng ký kinh doanh thuộc Bộ Thương mại Campuchia.
Theo báo Campuchia, dữ liệu này không cung cấp thông tin về doanh thu hay lợi nhuận, đồng nghĩa với việc số liệu được nêu ra chỉ chiếm một phần nhỏ giá trị của các công ty và chưa thể khái quát tài sản thực sự của gia đình ông Hun Sen.
Báo cáo còn nêu Thủ tướng Hun Sen cho phép người thân kiểm soát hoặc giữ cổ phần trong hầu hết những ngành công nghiệp lớn của Campuchia.
Gia đình ông Hun Sen nắm giữ cổ phần trong ít nhất 17 công ty thương mại, 10 công ty tài chính, 10 công ty giải trí, 8 công ty du lịch và mua sắm, 7 công ty xây dựng và bất động sản.
Ngoài ra, họ còn sở hữu cổ phần trong các lĩnh vực năng lượng, khai thác mỏ, nông nghiệp, lâm nghiệp, truyền thông và giao thông vận tải.
Thân nhân của ông Hun Sen cũng nắm giữ chức chủ tịch, giám đốc hoặc có cổ phần lớn hơn 25% tại 103/114 công ty. Các tập đoàn đa quốc gia như Apple, Canon, LG Electronics, Lenovo-IBM, Nokia, Electrolux và Pioneer muốn phân phối hàng hóa tại Campuchia phải thông qua các công ty liên kết với gia đình ông Hun Sen.
Phnompenh Post sau đó đã liên hệ và nhận được lời từ chối bình luận của phát ngôn viên chính phủ Campuchia Phay Siphan rằng ông là "một người phát ngôn, không phải luật sư của thủ tướng".
Ông Siphan đồng thời cáo buộc Global Witness đang kích động một “cuộc nổi loạn” chống lại thủ tướng.
Người phát ngôn Bộ Thương mại Soeng Sophary cho rằng Campuchia hiện nay là một thị trường tự do nên miễn người nào có tiền thì người đó được đầu tư vào các lĩnh vực yêu thích, bất kể là ai. Theo ông, gia đình thủ tướng thành công là nhờ "họ có tiếng tăm tốt".
Năm 2011, Thủ tướng Hun Sen kê khai tài sản với Đơn vị Chống tham nhũng. Ông cho biết vào thời điểm đó: “Hôm nay, tôi đã hoàn thành nghĩa vụ của mình theo luật chống tham nhũng”.
Theo kê khai, thu nhập duy nhất của nhà lãnh đạo Campuchia là tiền lương, với mức lương dành cho chức vụ thủ tướng là 1.150 USD/tháng (13.800 USD/năm).
Tuy nhiên, theo Global Witness, thu nhập trên quá khác biệt so với lối sống xa hoa của ông Hun Sen. Nhà lãnh đạo Campuchia đươc cho là sở hữu nhiều biệt thự sang trọng và ông tự hào khoe đã tài trợ cho nhiều dự án và thường xuyên làm từ thiện bằng tiền túi.
3 người con trai trẻ tuổi đầy quyền lực
Thủ tướng Hun Sen có 3 người con trai, Trung tướng Hun Manet, Hun Manith và Hun Many. Cả 3 người con của Thủ tướng Hun Sen đều nắm giữ những chức vụ quan trọng trong hệ thống chính quyền nước này.
Người con trai cả Hun Manet khởi nghiệp trong Bộ Quốc phòng sau khi tu nghiệp ở nước ngoài trở về giữ vai trò Tư lệnh Lực lượng đặc nhiệm chống khủng bố kiêm Phó chỉ huy đơn vị cận vệ riêng của Thủ tướng.
Campuchia phan bac tai san khong lo cua Thu tuong Hun Sen
Ông Hun Sen và con trai cả.
Năm 2013, khi vừa chớm 34 tuổi, Hun Manet được thăng từ hàm Thiếu tướng lên Trung tướng. Quá trình thăng hàm liên tục của ông Manet được Tân Hoa xã đánh giá là sự thăng tiến nhanh chóng hiếm có trong quân đội Campuchia.
Người con trai thứ hai của Thủ tướng là Hun Manith. Hồi tháng 10/2015, Hun Manith được giữ chức Giám đốc Cơ quan tình báo của Lực lượng vũ trang hoàng gia (RCAF). Người ký quyết định là Thủ tướng Hun Sen.
Ông Hun Manith cũng đồng giữ 3 chức vụ quan trọng khác là Phó Chánh Văn phòng chính phủ, Phó Trưởng Ban nghị quyết giải quyết các vấn đề về tấn công và biểu tình và Phó Tổng thư ký Cơ quan quản lý đất đai của Chính phủ Campuchia.
Con trai út của Thủ tướng Hun Sen là Hun Many theo đuổi sự nghiệp của cha.
Ông từng nói: “Là một thanh niên Campuchia, tôi nghĩ rằng trở thành Thủ tướng là mục đích của cuộc đời tôi và điều đó cũng cần phải trở thành mục đích của những người trẻ khác".
Hun Many là người đứng đầu Liên đoàn Thanh niên Campuchia. Ông hầu như luôn tháp tùng cha tại các cuộc gặp trong và ngoài nước. Hun Many là nghị sĩ trẻ nhất Campuchia.
Ông Hun Sen, một trong những nhà lãnh đạo tại nhiệm lâu nhất ở Đông Nam Á với 28 năm cầm quyền. Ông từng tuyên bố sẽ cố gắng duy trì quyền lực ít nhất một thập niên nữa. Hun Sen cũng từng nói không muốn bất kỳ cậu con trai nào tham gia chính trường.
Kim Hoa (Tổng hợp)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bình Phước: Cá chết nổi trắng thượng nguồn sông Sài Gòn



Báo Phụ nữ
07:18 08/07/2016 
Đến chiều 7/7, nhiều người dân sống ven sông thuộc địa phận xã Tân Hiệp, huyện Hớn Quản, tỉnh Bình Phước vẫn dùng ghe đi vớt cá chết. 

Đoạn sông từ địa phận tổ 5A (ấp 9) đến tổ 5 (ấp Bàu Lùng) dài khoảng 3km phơi trắng xác cá.

Người dân cho biết, rạng sáng 6/7, khi phát hiện cá nổi ngắc ngoải dày đặc mặt sông, hàng trăm hộ dân đã đổ xô đi vớt cá. Việc vớt cá rầm rộ kéo dài đến cuối ngày nhưng lượng cá vẫn còn rất nhiều. Có người vớt được hàng trăm ký, bán cho thương lái trong vùng và đem về ăn. Cá chết có kích cỡ từ hai ngón tay đến nặng khoảng 3kg, nhiều nhất là cá trắng - phân bố nhiều ở thượng nguồn sông Sài Gòn. Ngoài ra còn có cá mè, rô phi và một số loài sống ở tầng nước sâu như cá trê, cá lăng.

Lượng cá chết dày đặc kéo dài từ suối Bà Quen đến ấp Bàu Lùng dài khoảng 10km. Đến khoảng 10g sáng 7/7, xác cá đã trôi xuống tận địa phận tổ 5A, ấp 9, xã Tân Hiệp (cách Bàu Lùng khoảng 3km). Xác cá trương phình nổi lềnh bềnh trắng mặt sông, dạt vào ven hai bờ, lẫn trong những đám cây cỏ, bốc mùi hôi thối. 

Cá chết trắng sông Sài Gòn

Một số ngư dân khẳng định đây không phải là mùi cá vì cá mới chết không thể bốc mùi. Một số người khác cho rằng mùi thối của nước sông là mùi nước xả thải của nhà máy chế biến khoai mì. Đây là hiện tượng bất thường hiếm gặp trong vòng hơn 20 năm trở lại đây kể từ khi hồ Dầu Tiếng hoàn thành và nghề cá xuất hiện. 


Trên địa bàn xã Minh Tâm hiện có một số nhà máy chế biến nông sản và trại chăn nuôi heo quy mô lớn đang hoạt động. Trong vài năm trở lại đây, báo chí đã nhiều lần phản ánh việc xả thải của một số trang trại chăn nuôi heo gây ô nhiễm nặng khúc sông từ xã Minh Tâm đến xã Tân Hiệp dài khoảng 12km.

Bình Phước đang vào mùa mưa nên lưu lượng nước thượng nguồn sông Sài Gòn dâng cao và tốc độ chảy mạnh hơn. Ngư dân cho biết đang là mùa cá sinh sôi mạnh nhất, nhiều con cá vớt lên mổ bụng đầy ắp trứng. Hàng chục ngư dân đã treo vó vì không có cá. 
Anh Nguyên
Phần nhận xét hiển thị trên trang

An-nam đặc tính cần-lao #6: Tư duy đường thẳng


Phần lớn cần-lao thối tai khai bẹn xứ An-nam có não trạng duy tình. Vì vậy luôn tư duy cảm tính và không bao giờ xem xét thấu đáo một vấn đề.
Sự âm tính này càng được đẩy lên cao và hình thành một đặc tính cố hữu khi tầm nhìn của họ không dám vượt ra khỏi lũy tre làng để nhìn nhận một chân trời tri thức mới.
Bởi lẽ, ở sau lũy tre làng đó, họ thủ dâm tinh thần là tất cả mọi người như nhau trong một chủ nghĩa cào bằng, có nghĩa ai cũng đúng, ai cũng giỏi mà không có một tiêu chí nào được đặt ra để minh bạch điều này.

Để ẩn giấu những hạn hẹp về tri thức, họ ngụy biện và dối trá để lấp liếm những sai sót, thiếu hụt. Và họ sẵn sàng cuồng nộ bầy đàn để ném đá đến chết một ai đó dám nói ra những điều khác biệt với đám đông, thậm chí đó là chân lý như kiểu "trái đất quay" của Galilei.
Chính sự đè nén, bức bối khi phải giả vờ khoác lên bộ mặt đạo đức, sự ghen ăn tức ở bắt đầu hình thành trong tính cách.Và dĩ nhiên, họ GATO với những người hơn họ.
Họ sẵn sàng lừa dối bản thân hoặc tự huyễn hoặc để thủ dâm tinh thần rằng họ chả kém gì người khác. Kiểu như chả bao giờ biết đến vị vây cá mập, nhưng lại bĩu môi nói rằng, thứ đó ngon gì mà khoe, dồi chó mới là quốc hồn quốc túy của ẩm thực xứ sở kia.

Tâm thức ghen ghét người hơn mình dẫn đến họ bị dẫn dắt bởi một cái nhìn rất thiên kiến và u mê. Kiểu như một ô-tô và xe máy va chạm nhau, chưa biết đúng sai nhưng trong đầu họ mặc định là ô tô phải đền cho xe máy.
Nhưng điều kỳ lạ đến kinh ngạc là họ sẵn sàng quay ngoắt 180 độ để ném đá xe máy khi một một ai đó nói rằng ô tô có một hoàn cảnh rất đáng thương, như vừa bị người tình phụ bạc chẳng hạn. Họ cuồng nộ ném đá xe máy với những ngôn từ độc địa về thân phận của xe máy mà không biết rằng, phần lớn họ chính là xe máy.

Họ, chỉ quen nhìn đường thẳng và hình tròn, nên không chịu tin rằng có những đường lượn sóng.
Cơ khổ!

© 2016 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên Internet
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tự do ngôn luận từ nhiều góc nhìn

 LÊ NGUYỄN DUY HẬU 

Một xã hội không thể có tự do nếu ngôn luận của người dân không được tự do. Tất cả các bản hiến pháp văn minh, các tuyên ngôn nhân quyền, các công ước quốc tế về quyền con người đều dành vị trí hàng đầu trang trọng cho quyền tự do ngôn luận như một sự ghi nhận thành quả đấu tranh của loài người.
Từ chén thuốc độc của Socrates đến bài thơ của Böhmermann và thuyết gây hại
Không ai biết chắc từ đâu mà con người dám quay lại bản ngã để nói với nhà cầm quyền rằng mình có quyền ngôn luận tự do. Có lẽ nó bắt đầu tư chén thuốc độc mà Socrates chấp nhận uống để đổi lấy quyền được nói cho đến giây phút cuối cùng. Cho đến những người vô danh khác đã chấp nhận mang tội phản nghịch để được ngôn luận chống lại sự bất công. Ngày nay, con người đối mặt với một cuộc chiến khác liên quan đến ngôn luận, đó là chúng ta với tư cách một cộng đồng phải tôn trọng sự tự do của những ngôn luận mà chúng ta không thích. Những ngôn luận đó có thể có tính khiêu khích, bẩn thỉu hoặc công kích. Câu hỏi đặt ra rằng liệu pháp luật có nên khoan dung và bảo vệ các ngôn luận không đáng khoan dung?
Mỗi quốc gia khác nhau sẽ có câu trả lời khác nhau cho câu hỏi ở trên. Mới đây nhất, chính phủ Đức đã từ chối sự tự do của ngôn luận phỉ báng một nguyên thủ quốc gia nước ngoài khi quyết định cho phép truy tố một nghệ sĩ hài. Trong vụ việc đang diễn ra được biết với cái tên vụ áp-phe Böhmermann (Böhmermann affair), một clip nhạc parody có tên Erdowie, Erdowo, Erdoğan được phát sóng trong chương trình hài châm biếm extra 3 của đài ARD trong đó Böhmermann công khai chỉ trích sự vi phạm nhân quyền của Thổ Nhĩ Kỳ trong khi nhẹ tay với “huynh đệ ISIL” của họ.
Tức giận trước sự phỉ báng này, Thổ Nhĩ Kỳ đã triệu hồi đại sứ Đức và yêu cầu nước này phải truy tố Böhmermann. Trong một quyết định cực kỳ gây tranh cãi, Thủ tướng Angela Merkel đã cho phép truy tố Böhmermann theo Điều 103 của Bộ luật hình sự Đức chống việc phỉ báng các đại diện của một quốc gia ngoại quốc. Điều luật này tồn tại từ thế kỷ 19 với mục tiêu là để bảo vệ quan hệ quốc tế dễ tổn thương tại thời kỳ đó. Trớ trêu thay, chính bà Merkel cũng thừa nhận điều luật kể trên sẽ bị bãi bỏ vào năm 2018. Nhiều người chỉ trích vụ kiện này là chống lại quyền tự do ngôn luận, tự do thể hiện đặc biệt trong lĩnh vực nghệ thuật. Chưa biết số phận của Böhmermann sẽ ra sao nhưng chính quyền của Merkel đang bị chỉ trích vì quyết định của mình.
Bà Angela Merkel đã gây ra tranh cãi khi để một vụ việc liên quan đến tự do ngôn luận bị khởi tố
Bà Angela Merkel đã gây ra tranh cãi khi để một vụ việc liên quan đến tự do ngôn luận bị khởi tố
Ở nhiều quốc gia khác, hình tượng nhà vua hay biểu tượng quốc gia hoặc chính sách Nhà nước, đảng cầm quyền được bảo vệ tuyệt đối. Một số quốc gia thường lựa chọn tiêu chí gây hại để phán xét xem một ngôn luận có nên được tự do hay không. Tiêu chí gây hại xuất phát từ diễn ngôn rằng quyền tự do của một người không được phép xâm phạm quyền và lợi ích của người khác. Kì thực, tiêu chí này tưởng như rõ ràng nhưng lại được sử dụng khá tùy tiện vì các chính quyền đôi khi bỏ qua những xâm phạm của chính quyền với người dân nhưng lại rất mạnh tay khi thấy có dấu hiệu người dân xâm phạm chính quyền.
Hơn nữa, tiêu chí này cũng là rất khắt khe vì trong sự giao lưu giữa các quyền với nhau, chắc chắn không thể tránh khỏi những mâu thuẫn lợi ích. Thiết nghĩ, pháp luật công bằng không nên né tránh mâu thuẫn mà phải được tạo ra để giải quyết các mâu thuẫn đó. Singapore cho chúng ta một ví dụ về cách giải quyết mâu thuẫn chưa hẳn là hợp lý nhưng hoàn toàn hợp pháp – đó là thay vì Nhà nước đứng ra để truy tố hình sự chống lại một ngôn luận, luật pháp nước này cho phép ngôn luận khá tự do tuy nhiên người phát ngôn phải chịu trách nhiệm dân sự, đền bù thiệt hại cho người mà phát ngôn đó nhắm vào và chứng minh được sự gây hại bất hợp pháp trong các vụ kiện phỉ báng. Đây là một cách làm đáng tham khảo cho các chính quyền vẫn một mực xem tiêu chí gây hại là kim chỉ nan để hạn chế ngôn luận của một ai đó.
Bởi lẽ, một vụ án hình sự chỉ có chức năng trừng phạt chứ không thực sự đền bù cho người bị hại. Tại Trung Quốc, những vụ án liên quan đến tuyên truyền chống Nhà nước cũng xuất phát từ việc áp dụng tiêu chí gây hại này. Điều thú vị là mặc dù các thẩm phán thường cho rằng phát ngôn của một ai đó gây ảnh hưởng đến uy tín của chính quyền nhưng bản thân chính quyền lại không phải là một nguyên đơn dân sự để chứng minh thiệt hại của bản thân và đòi bồi thường. Theo thiển ý của tác giả, truy tố hình sự không phải là một giải pháp trọn vẹn nếu như các chính quyền muốn áp dụng tiêu chí gây hại để hạn chế ngôn luận tự do.
Lựa chọn khác của Hoa Kỳ
Tuy nhiên, ở Hoa Kỳ, các thẩm phán Tối cao Pháp viện lại đưa ra một tiêu chí khác để xác định khi nào thì một ngôn luận cần phải bị hạn chế. Trong vụ án Schenck v. Hoa Kỳ, 249 U.S 47 (1919), cố thẩm phán Oliver Wendell Holmes, Jr. đã đưa bài test “nguy hiểm rõ ràng và hiện hữu” (clear and present danger). Theo bài test này thì chỉ khi nào chính quyền có thể chứng minh được rằng phát ngôn bị điều tra sẽ dẫn đến một nguy hiểm rõ ràng và hiện hữu thì các biện pháp ngăn chặn mới có thể được áp dụng. Điều này có nghĩa là chính quyền không được ngăn chặn một phát ngôn chỉ vì chính quyền không thích nó, hoặc chính quyền nghĩ rằng nó sẽ gây ra nguy hiểm (nhưng không rõ ràng), hoặc nghĩ rằng nguy hiểm đó sẽ xảy ra trong tương lai (không hiện hữu). Thẩm phán Holmes ví dụ việc “hô cháy trong một nhà hát đông khách” chính là một nguy hiểm rõ ràng và hiện hữu và cần bị ngăn chặn. Tuy nhiên, các phát ngôn cho dù là chống chính quyền có thể gây tổn hại cho uy tín của chính quyền nhưng nó vẫn không đáng bị ngăn chặn.
13339696_1723380921264104_927438655197553950_n
Vì sao Tối cao Pháp viện lại coi nhẹ khả năng chính quyền bị mất uy tín như vậy? Một thẩm phán nổi tiếng khác là Louis Brandeis trong ý kiến của mình trong vụ Whiney v. California, 274 U.S. 357 (1927) cho rằng ngôn luận thì phải được đối đáp bằng ngôn luận chứ không phải bằng vũ lực, trừ phi thời gian và hoàn cảnh không cho phép. Thẩm phán Brandeis cho rằng “giải pháp cho một ngôn luận tồi tệ là một ngôn luận tốt” và chỉ khi nào sự nguy hiểm nó quá rõ ràng, quá hiện hữu đến mức việc tranh luận sẽ khiến cho sự nguy hiểm không thể cứu vãn thì chính quyền mới được phép ngăn cản ngôn luận bằng vũ lực.
Các quan điểm này tạo tiền đề cho quyền tự do ngôn luận ở Hoa Kỳ. Các tiêu chí kể trên được đưa lên tầm cao mới trong vụ án Brandenburg v. Ohio, 395 U.S. 444 (1969). Lần này, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ làm rõ hơn bài test của Thẩm phán Holmes bằng việc đưa ra tiêu chí “hành vi vi phạm pháp luật sắp xảy ra” (imminent lawless action) để hạn chế ngôn luận. Thật ra từ “imminent” là một từ khó dịch vì nó vừa diễn tả tính tất nhiên sẽ xảy ra của một vấn đề, vừa diễn tả tính thức thời của nó. Trong cụm imminent lawless action, một hành vi vi phạm pháp luật được coi là imminent nếu như chính quyền chứng minh được rằng nó sẽ xảy ra, đương nhiên xảy ra, và thời gian nó xảy ra sẽ là ngay tức thời hoặc không lâu sau đó.
Trong một vụ án sau đó là Hess v. Indiana, 414 U.S. 105 (1973) khi nguyên đơn là Hess bị cảnh sát Indiana bắt vì tham gia biểu tình phản chiến tại Việt Nam. Trong cuộc biểu tình, Hess lớn tiếng tuyên bố rằng sinh viên sẽ lại chiếm đóng đường phố và điều này bị coi là gây rối trật tự công cộng ở Indiana. Tuy nhiên, Tối cao Pháp viện thì lại cho rằng việc Hess làm không gì hơn là “biện hộ cho một hành vi vi phạm pháp luật có thể xảy ra trong một khoảng thời gian vô định trong tương lai” và do đó không phải là một “hành vi vi phạm pháp luật sắp xảy ra.”
Như vậy, có thể thấy ở Mỹ, bản thân ngôn luận không phải là một hành vi vi phạm pháp luật mà tòa án chú trọng vào những gì ngôn luận có thể gây ra. Quan điểm này khác cơ bản với một số quốc gia cho rằng có những ngôn luận đương nhiên bị coi là vi phạm pháp luật.
Mỗi quốc gia có quyền lựa chọn con đường khác nhau và cách thức khác nhau để đảm bảo và thúc đẩy nhân quyền. Xin lưu ý, không ai nói rằng mỗi quốc gia được phép hiểu khác và áp đặt các ngăn chặn về nhân quyền mà trái lại, họ có nghĩa vụ thúc đẩy các quyền con người đó. Quyền tự do ngôn luận cũng như các quyền khác được toàn nhân loại đấu tranh để đạt được chứ không phải từ trên trời rơi xuống và do đó, không ai có thể nói rằng một dân tộc được phép có quyền này còn dân tộc khác thì không. Thúc đẩy quyền con người không xuất phát từ việc đưa ra các hạn chế mà phải xuất phát từ sự khuyến khích phát ngôn và từ đó sửa sai.
ĐỌC THÊM
Phần nhận xét hiển thị trên trang

10 Quốc gia kiểm duyệt thông tin chặt chẽ nhất thế giới: Hơn cả Triều Tiên? – Kỳ 3


Thế giới sau 10 năm đã có nhiều sự thay đổi đáng kể. Trong khi hàng loạt các quốc gia đã lọt ra khỏi danh sách của năm 2006; Myanmar và Cuba có những tiến bộ đáng kể khi chỉ còn nằm ở hai vị trí 9 và 10; hàng loạt các quốc gia khác có môi trường tự do báo chí ngày càng xuống dốc. Danh sách của năm 2015 là nơi mà những lính mới “cừ khôi” tung hoành khi lần đầu có tên trong danh sách nhưng đã sở hữu thứ hạng “cao”. Thậm chí, các phương thức áp dụng của những lính mới trong danh sách này còn có phần nghiêm trọng, tàn bạo, hay thậm chí “tinh tế” hơn trước đó.
1. Eritrea
Tình trạng kiểm duyệt: Chỉ có truyền thông nhà nước được phép phổ biến tin tức; phóng viên quốc tế cuối cùng được cấp phép hoạt động đã bị trục xuất vào năm 2007. Ngay cả những người làm việc cho báo chí nhà nước với cơ chế kiểm duyệt khắt khe vẫn luôn sống trong nỗi sợ hãi bị bắt bớ nếu lỡ dại có bất kỳ bài viết nào chỉ trích đảng cầm quyền, hoặc bị nghi ngờ để lộ thông tin ra nước ngoài. Cơ quan truyền thông tư nhân cuối cùng ở đất nước này đã bị đình chỉ hoạt động và các nhà báo của họ đã bị bắt giam vào năm 2001.
Eritrea là nơi cầm tù nhiều nhà báo nhất châu Phi. Không ai bị bắt giam mà được đưa ra xét xử , và nỗi sợ hãi bắt bớ đã buộc hàng chục nhà báo phải lưu vong. Những người đang lưu vong cố gắng cung cấp thông tin thông qua các trang tin tức trực tuyến và đài phát thanh độc lập, nhưng cơ may để làm điều đó rất hạn chế vì tín hiệu bị làm nhiễu và sự kiểm soát chặt chẽ mạng trực tuyến bởi công ty truyền thông độc quyền nhà nước EriTel. Mọi thiết bị liên lạc di động đều phải thông qua Eritel, và mọi nhà cung cấp dịch vụ Internet phải sử dụng các cổng thông tin do chính phủ kiểm soát. Truy cập Internet bị hạn chế cực kỳ và chỉ có thể khả dụng thông qua kết nối quay số (dial-up) chậm chạp (phương thức kết nối với mạng Internet và các mạng nội bộ thông qua đường truyền điện thoại – ND). Theo những số liệu từ Liên minh Viễn Thông Quốc tế của LHQ, chỉ dưới 1% dân số Eritrea tiếp cận được Internet.
Có thể bạn muốn biết: Theo những người mới lưu vong gần đây, năm nhà báo độc lập bị bắt vào năm 2001 có thể đã chết trong tù. Với tình trạng tiếp cận thông tin hạn chế ở Eritrea, CPJ không thể xác nhận một cách độc lập những cái chết kể trên và tiếp tục liệt kê họ trong những điều tra nhân số tù nhân của mình như một phương thức yêu cầu chính quyền chịu trách nhiệm cho số phận của những nhà báo này.

2. CHDCND TRIỀU TIÊN

Tình trạng kiểm duyệt: Điều 53 của Hiến pháp của nước này khoa trương về tự do báo chí, nhưng ngay cả với một nhân viên văn phòng AP, là người của Thông tấn xã Trung ương Triều Tiên KCNA có trụ sở tại Bình Nhưỡng, và một nhóm nhỏ nhà báo làm việc cho hãng tin nước ngoài có tình cảm hữu nghị chính trị với Triều Tiên, việc tiếp cận với các nguồn tin độc lập là rất hạn chế.
fsdgdfg
Hầu như không có tiến triển nào cho tự do báo chí tại Triều Tiên sau khi Kim Jung Un lên nắm quyền. Ảnh minh họa: Kim Jung Un tại một xưởng sản xuất phim hoạt hình tại Triều Tiên không được cung cấp ngày tháng cụ thể (Reuters/KCNA).
Gần như tất cả các nội dung 12 tờ báo chính của Triều Tiên, 20 tạp chí, và các đài truyền hình đến từ KCNA, trong đó tập trung vào các bài phát biểu và hoạt động các nhà lãnh đạo chính trị. Theo AP, Internet chỉ giới hạn cho tầng lớp tinh hoa chính trị sử dụng, nhưng một số trường học và các cơ quan nhà nước cũng có quyền truy cập vào một mạng nội bộ được kiểm soát chặt chẽ gọi là kwangmyong. Người dân Triều Tiên muốn tiếp cận thông tin độc lập phải chuyển sang các kênh truyền hình và phát thanh bắt tín hiệu lậu nước ngoài và sử dụng đĩa DVD nhập lậu, đặc biệt là ở các khu vực biên giới lỏng lẻo giáp Trung Quốc. Mặc dù điện thoại di động bị cấm, một bộ phận người dân vẫn có thể tiếp cận tin tức thông qua những chiếc điện thoại nhập lậu hoạt động dựa trên các cột phát sóng Trung Quốc. Báo chí Hàn Quốc tường thuật rằng Triều Tiên đã bắt đầu sản xuất điện thoại smartphone chạy trên một mạng lưới được thiết lập bởi công ty Ai Cập Orascom và Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Triều Tiên. Theo các du khách trở về từ Triều Tiên, thương nhân tại các phố chợ thường được nhìn thấy với điện thoại 3G có hỗ trợ trao đổi video và văn bản.
Có thể bạn muốn biết: Sau khi Kim Jong Un ra lệnh hành hình người chú Jang Song Thaek của mình (trong khoảng thời gian kỷ niệm 2 năm ngày giỗ người cha quá cố của Un), bất kỳ đề cập nào về Jang đều bị gỡ bỏ khỏi kho lưu trữ của truyền thông nhà nước, kể cả những video chính thức mà trong đó có Jang đều đã được chỉnh sửa cẩn thận. Jang bị phỉ báng trên các phương tiện truyền thông như “một con người đê hèn cặn bã, kẻ còn tệ hơn cả một con chó.”

3. SAUDI ARABIA

Tình trạng kiểm duyệt: Chính phủ Saudi đã dần tăng cường đàn áp pháp lý kể từ khi diễn ra phong trào Mùa xuân Ả Rập. Luật Báo chí sửa đổi năm 2011 có quy định xử phạt các ấn phẩm dưới bất kỳ dạng nào có nội dung bị coi là trái Sharia, đụng chạm đến lợi ích của nhà nước, thúc đẩy lợi ích nước ngoài, gây tổn hại trật tự công cộng, an ninh quốc gia, hoặc cho phép hoạt động tội phạm. Trong năm 2014, Chính phủ đã ban hành một đạo luật chống khủng bố và những quy định mới mà cơ quan Giám sát Nhân quyền Quốc tế (Human Rights Watch) cho biết sẽ “hình sự hóa hầu như bất kỳ biểu hiện nào hay đoàn thể nào chỉ trích chính phủ và sự hiểu biết của họ đối với Hồi giáo.” Luật pháp trao cho Tòa án Hình sự Chuyên trách, thành lập vào năm 2008, khả năng nghe theo những lời chứng không thể bị bác bỏ dù bị cáo hoặc luật sư của bị cáo vắng mặt. Vào tháng tư năm 2014, Ủy ban chung về Truyền thông Nghe nhìn thông báo rằng họ sẽ giám sát trực tuyến và nội dung YouTube để đảm bảo rằng những người dùng tại Saudi, một trong những thành phần khán giả lớn nhất của các trang web chia sẻ video trực tuyến, tuân thủ các hướng dẫn của chính phủ. YouTube được sử dụng bởi nhiều người Saudi để giải quyết các vấn đề gây tranh cãi, chẳng hạn như phụ nữ lái xe, và ghi lại các sự kiện không được truyền thông ghi nhận như vụ một người Canada bị đâm ở trung tâm thành phố Dhahran vào tháng năm 2014. Arab Saudi cũng sử dụng ảnh hưởng khu vực của mình trong Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh để thông qua những hạn chế được dùng để ngăn chặn truyền thông các nước thành viên chỉ trích sự lãnh đạo của các quốc gia thành viên khác.
sadasdasdd
Một phụ nữ dùng điện thoại chụp ảnh cuộc họp báo đang diễn ra. Có rất nhiều nhà báo và người dùng mạng bị bắt trong cuộc bố ráp năm 2014 (Ảnh: AP/Hassan Ammar)
Có thể bạn muốn biết: Một loạt các vụ bắt giữ và truy tố những ai bày tỏ quan điểm độc lập đã diễn ra vào năm 2014. Nhiều người trong số bị bắt giam đã bị cáo buộc liên quan đến báo chí sau khi tham gia biểu tình. Tháng 10 năm đó, chính quyền đã sử dụng luật chống tội phạm mạng 2007 để buộc tội ít nhất 7 người Saudi khi đã sử dụng Twitter của mình để chỉ trích chính quyền và kêu gọi cho phép phụ nữ lái xe.
Protesters calling for greater democracy and justice gather in Addis Ababa in May 2014 after security forces shot at students. Ethiopian authorities are cracking down on the press ahead of elections in 2015. (Reuters/Tiksa Negeri)

4. ETHIOPIA

Tình trạng kiểm duyệt: Khi Ethiopia chuẩn bị cho cuộc bầu cử tháng 5/2015, nhà nước đã đàn áp thẳng tay một cách có hệ thống vào những tờ báo độc lập còn lại của đất nước thông qua các vụ bắt giữ nhà báo cũng như thị uy các công ty in ấn và phân phối.  Việc khiếu kiện các biên tập viên và buộc các nhà xuất bản ngừng hoạt động đã khiến đất nước hơn 90 triệu dân này chỉ còn một số rất ít tờ báo độc lập sót lại. Mười nhà báo và blogger độc lập đã vào tù vào năm 2014; chính quyền đã khiếu kiện cáo buộc 6 ấn phẩm “ủng hộ chủ nghĩa khủng bố” vào tháng 8/2014, buộc ít nhất 16 nhà báo phải chạy trốn ra nước ngoài lưu vong. Ở đây không hề có đài truyền hình độc lập, và đài truyền hình của phe đối lập được phát từ Mỹ liên tục bị gián đoạn khi lên sóng trong nước. Công ty viễn thông do nhà nước kiểm soát Ethio Telecom là nhà cung cấp Internet duy nhất đã thường xuyên đình chỉ các trang web thời sự có tính chỉ trích. Nhiều nhà báo quốc tế làm việc ở Ethiopia đang bị theo dõi và sách nhiễu. Dù các nhà báo đã không khó khăn gì để có được giấy phép hoạt động trong quá khứ, những người mới đến cho biết họ phải đối mặt với rất nhiều thách thức.
asdasdasaddd
Ảnh: người biểu tình tại Addis Ababa vào tháng 05/2014 kêu gọi dân chủ và công lý cho một thiếu niên bị bắn chết bởi các lực lượng an ninh Ethiopia. (Reuters/Tiksa Negeri)
Có thể bạn muốn biết: Năm 2014, chính quyền đã tung một đòn tấn công được cho là lớn nhất vào báo chí kể từ cuộc đàn áp năm 2005 sau cuộc bầu cử quốc hội gây tranh cãi. Mười nhà báo và blogger độc lập đã bị bắt với cáo buộc chống nhà nước, và ít nhất 9 tờ báo độc lập đã bị đóng cửa.
Award-winning investigative reporter Khadija Ismayilova is one of at least 10 independent journalists and bloggers arrested during a crackdown by Azerbaijani authorities in 2014. (AP/Aziz Karimov)

5. AZERBAIJAN

Tình trạng kiểm duyệt: Nguồn thông tin chính ở Ajerbaijan là từ các đài truyền hình được nhà nước sở hữu và kiểm soát hoặc ủy quyền sở hữu và kiểm soát. Các đài truyền hình quốc tế đều bị cấm hoặc tín hiệu vệ tinh bị làm gián đoạn. Những nhà in có các ấn phẩm mang tính chỉ trích chính quyền đều bị các quan chức sách nhiễu, trong đó có các vụ khiếu kiện, trục xuất, một lệnh cấm nhận tài trợ nước ngoài và những lời khuyên cho các doanh nghiệp về quảng cáo. Việc phát biểu trực tuyến phải chịu sự tự kiểm duyệt nếu không muốn ngồi tù 6 tháng vì phạm tội phỉ báng. Các trang web tin tức và truyền thông xã hội đều bị chặn một cách tùy tiện . Ít nhất 10 nhà báo và blogger, trong đó có phóng viên đoạt giải Tự do báo chí thế giới Khadija Ismayilova, đều đã bị tống giam ở Azerbaijan. Một số nhà báo bất đồng chính kiến đã rời khỏi đất nước này vào năm 2014, còn những ai ở lại đều phải đối mặt với các vụ tấn công và sách nhiễu, cấm đi lại hoặc bị truy tố về các tội được chính quyền bịa ra.
Có thể bạn muốn biết: Emin Huseynov, giám đốc của Viện vì “Tự do và An toàn” cho Phóng viên  (Institute for Reporters’ Freedom and Safety – IRFS), đã buộc phải bỏ trốn sau khi chính quyền lục soát văn phòng của ông, tịch thu tất cả các tài liệu của IRFS và niêm phong các cơ sở. Một số tổ chức phi chính phủ quốc tế khác hỗ trợ truyền thông địa phương cũng bị buộc phải ngừng công việc ở Azerbaijan sau khi nhà chức trách cáo buộc họ trốn thuế, đột kích văn phòng , và đóng băng tài khoản ngân hàng của họ. Nhân viên tại các tổ chức này và gia đình mình đã và đang phải đối mặt với sự sách nhiễu của các quan chức chính quyền sở tại.
Còn tiếp
ĐỌC THÊM
Phần nhận xét hiển thị trên trang