Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016

Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại - Kỳ 6: Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa

Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa 1
Đại tá Nguyễn Thành Trung đang kể về kế hoạch không kích giành lại Hoàng Sa vào năm 1974 - Ảnh: Tấn Tú
Đại tá Nguyễn Thành Trung, Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân, là phi công được “Việt Cộng” cài vào Không quân Việt Nam Cộng Hòa thời chiến tranh. Lâu nay người ta thường biết đến ông qua các sự kiện như vụ ném bom Dinh Độc Lập, cuộc không kích phi trường Tân Sơn Nhất vào giai đoạn sắp kết thúc chiến tranh và công lao trong quá trình xây dựng lực lượng không quân cũng như hàng không dân dụng của Việt Nam thời bình. Nhưng bên cạnh những câu chuyện đã trở nên nổi tiếng nói trên, ông còn có một bí mật để kể.
Trong căn nhà yên tĩnh ở quận Gò Vấp, TP.HCM, phi công huyền thoại Nguyễn Thành Trung kể lại cho chúng tôi câu chuyện mà ông giấu kín suốt 40 năm qua, từ sau trận Hải chiến Hoàng Sa bi tráng.
 
Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại - Kỳ 6: Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa - ảnh 2
Với phi công phe XHCN thời đó, bay biển là một vấn đề, nên tôi đánh giá phi công Trung Quốc năm 1974 không có gì, không thể bay ra biển, không dám chiến đấu trên biển, trong khi ở miền Nam, chúng tôi bay trong đất liền, bay ra biển giống nhau, bay ra Hoàng Sa, Trường Sa là bình thường
Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại - Kỳ 6: Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa - ảnh 3

Sẵn sàng không kích
“Quay lại thời điểm năm 1974, Không quân Trung Quốc chỉ có MiG 21 do Liên Xô sản xuất, là loại máy bay phòng vệ, chứ không phải tấn công. Phòng vệ là đánh trên đất mình, ai vào thì mình đánh nên tầm bay rất ngắn. Phi công của mình (miền Bắc) ngày xưa cũng vậy, các anh không bay xa, bay lên đánh được hay không được khi hết thời gian là phải về, nếu bay quần nữa là không có dầu. MiG 21 rất hạn chế về dầu. Đó là tôi chưa nói đến phi công, phi công Trung Quốc lúc đó không thể bay biển được, phi công của mình ngoài Bắc cũng thế, mấy ảnh ít bay ra biển lắm. Bay ra biển là cả một vấn đề, môi trường bay biển khác hẳn môi trường bay đất liền. Giữa trời và biển rất lẫn lộn, phi công rất dễ thao tác nhầm. Như anh (Bùi Thanh) Liêm, phi công vũ trụ, bay ra biển đâm xuống biển. Anh (Hoàng Mai) Vượng cùng biên đội với tôi đánh sân bay Tân Sơn Nhất, đánh xong bay ra biển nhào xuống biển liền. Với phi công phe XHCN thời đó, bay biển là một vấn đề, nên tôi đánh giá phi công Trung Quốc năm 1974 không có gì, không thể bay ra biển, không dám chiến đấu trên biển, trong khi ở miền Nam, chúng tôi bay trong đất liền, bay ra biển giống nhau, bay ra Hoàng Sa, Trường Sa là bình thường”, Đại tá Nguyễn Thành Trung dẫn dắt chúng tôi trở lại quá khứ, trước khi kể về kế hoạch của Việt Nam Cộng Hòa sử dụng máy bay F-5 không kích tái chiếm Hoàng Sa.
Sau khi bị mất đảo, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phản ứng như thế nào? Theo ông Nguyễn Thành Trung, Mỹ chỉ nói kiểu hàng hai, vì lúc đó Mỹ và Trung Quốc đã thông đồng rồi. “Còn ông Thiệu thì tức và quyết tâm làm một cái gì đấy để lấy tiếng vang. Lúc bấy giờ, theo tôi làm thế là hoàn toàn đúng. Mày cướp nước tao thì tao phải đánh mày một trận, còn giữ được hay không tính sau. Tao phải đánh mày một trận để cho mày bỏ tính hung hăng đi”, phi công Nguyễn Thành Trung diễn giải.
Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa 2
Phi công Nguyễn Thành Trung giới thiệu về hệ thống vũ khí của chiến đấu cơ F-5 - Ảnh: Tấn Tú
Vào thời điểm xảy ra Hải chiến Hoàng Sa, ông Trung là phi công của Không đoàn 63 chiến thuật đóng ở Biên Hòa. Có 5 phi đoàn F-5 ở Biên Hòa, 1 phi đoàn F-5 ở Đà Nẵng. Tổng thống Thiệu liền ra lệnh điều 4 phi đoàn F-5 từ Biên Hòa ra Đà Nẵng, chỉ giữ lại 1 phi đoàn ở Biên Hòa. Theo biên chế thời đó, mỗi phi đoàn 24 chiếc; 5 phi đoàn có khoảng 120 chiếc và 150 phi công.
 
Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại - Kỳ 6: Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa - ảnh 5
Cất cánh từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa, tụi tôi thừa sức đánh với họ trong 20 phút, thừa dầu bay về Đà Nẵng. Cự ly từ Hải Nam ra Hoàng Sa xa hơn Đà Nẵng ra Hoàng Sa chút xíu, nhưng không quân Trung Quốc chỉ có MiG-21, ra tới Hoàng Sa thì không còn dầu để quay về. Thế nên, về không quân thì tụi tôi chiếm ưu thế, Trung Quốc không có gì
Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại - Kỳ 6: Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa - ảnh 6
“Khi ra đến Đà Nẵng, chúng tôi nhận được lệnh chuẩn bị đánh để lấy lại Hoàng Sa và trước nhất muốn đánh là phải đánh cái hạm đội của Trung Quốc”, ông Trung nhớ lại. Trong kế hoạch tái chiếm Hoàng Sa bằng không quân, đại tá Nguyễn Văn Sỹ làm Không đoàn trưởng, cấp trên chỉ huy là chuẩn tướng Nguyễn Văn Tường, còn gọi là Tường “Mực”, da đen thui, là Phó sư trưởng Sư đoàn 3. Ở cấp phi đoàn, phi đoàn 536 có trung tá Đàm Thượng Vũ, phi đoàn 520 có trung tá Nguyễn Văn Dũng, phi đoàn 540 có trung tá Nguyễn Văn Thành, phi đoàn 542 có trung tá Nguyễn Ngọc Quang, phi đoàn 538 ở Đà Nẵng thì có trung tá Nguyễn Văn Giàu làm chỉ huy.
Theo phương án họp bàn ở Đà Nẵng, trước hết máy bay sẽ tấn công tàu Trung Quốc vì “họ đi ra Hoàng Sa của mình là bằng tàu thôi, mình mà diệt hạm đội này là họ cụt ngòi”. Máy bay sử dụng cho chiến dịch là loại F-5 và F-5E, loại có bình xăng phụ.
“Cất cánh từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa, tụi tôi thừa sức đánh với họ trong 20 phút, thừa dầu bay về Đà Nẵng. Cự ly từ Hải Nam ra Hoàng Sa xa hơn Đà Nẵng ra Hoàng Sa chút xíu, nhưng không quân Trung Quốc chỉ có MiG-21, ra tới Hoàng Sa thì không còn dầu để quay về. Thế nên, về không quân thì tụi tôi chiếm ưu thế, Trung Quốc không có gì. MiG-21 không dám bén mảng ra Hoàng Sa, mà ra đến đấy tụi tôi đánh cũng rớt, hoặc không có dầu về. F-5 vừa mang bom, tên lửa, vừa có súng, hai bên 2 cây 20 li, mỗi bên cánh 2 quả bom và chùm 3 quả ở giữa, hai bên đầu cánh là 2 tên lửa đối không Sidewinder. Hỏa lực của F-5 hồi đấy là quá mạnh. Về tương quan lực lượng là chúng tôi chiếm ưu thế, nếu đánh Hoàng Sa thì tôi xem như một cuộc dạo chơi, không có gì phải lo cả”, đại tá Nguyễn Thành Trung kể.
Sau khi các phi đội từ Biên Hòa bay tới Đà Nẵng, máy bay do thám RF-5A được điều ra Hoàng Sa để chụp ảnh. Đây là loại máy bay có thời gian hoạt động trên không rất lâu. RF-5A chụp ảnh chi tiết hết địa hình các đảo, mặt biển trong bán kính 100 km, ghi lại hình ảnh các chiến hạm Trung Quốc. Hình ảnh thu được cho thấy Trung Quốc tập trung tàu quanh Hoàng Sa khá nhiều. “Chúng tôi cho phóng to hình ảnh ra và được chỉ huy đơn vị tập trung hết 120 phi công lại nghe thuyết trình. Chúng tôi đếm từng chiếc tàu một, thậm chí số hiệu tàu chúng tôi cũng đọc được. Không có tàu lớn, tàu trung bình thôi, tàu nhỏ thì nhiều”.
 
Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại - Kỳ 6: Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa - ảnh 7
Các phi đoàn phải làm sạch, nhấn hết xuống biển và tôi đảm bảo là 100% sau một ngày tất cả 40 chiếc tàu đó không còn chiếc nào sống sót. Máy bay mà đánh tàu thì quá dễ, tàu nó chạy chậm, tốc độ khoảng 20 hải lý/giờ thì không có cách nào trốn được. Nói thiệt là xe tăng còn chạy không được huống gì tàu, xe tăng mà chạy là tụi tôi đánh lật ngửa hết
Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại - Kỳ 6: Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa - ảnh 8
“Nhấn hết xuống biển”
Các phi công đếm được khoảng 40 chiếc tàu, xác định được vị trí và hướng di chuyển của số tàu đó. Sau khi nắm được tình hình thì đại tá Sỹ chia tấm bản đồ thành 4 miếng và mỗi miếng được giao cho một phi đoàn, trách nhiệm của mỗi phi đoàn là làm sạch mảnh bản đồ được chia.
“Ví như ô của tôi có 15 chiếc, ô của anh có 20 chiếc thì nhiệm vụ của anh và của tôi là trong một ngày phải cho những chiếc tàu đó chìm hết xuống biển, không có chiếc nào nổi được nữa”, ông Trung giải thích. “Các phi đoàn phải làm sạch, nhấn hết xuống biển và tôi đảm bảo là 100% sau một ngày tất cả 40 chiếc tàu đó không còn chiếc nào sống sót. Máy bay mà đánh tàu thì quá dễ, tàu nó chạy chậm, tốc độ khoảng 20 hải lý/giờ thì không có cách nào trốn được. Nói thiệt là xe tăng còn chạy không được huống gì tàu, xe tăng mà chạy là tụi tôi đánh lật ngửa hết, cho nên tàu trên biển mà đánh là trong tầm tay”.
Theo trí nhớ của ông Trung, các phi công lúc bấy giờ cho rằng nhiệm vụ khá dễ, chỉ trong vòng 12 giờ là tàu Trung Quốc sẽ chìm hết. “Mà việc đó là chắc chắn đến 100%, không có trận nào mà chắc chắn như thế”, người phi công kỳ cựu lặp lại.
Lúc bấy giờ, quyết tâm của Không quân Việt Nam Cộng Hòa, từ lãnh đạo đến chỉ huy, phi công là rất cao. “Khí thế dữ lắm, các anh có sống ở thời điểm đó mới biết người Việt Nam chúng ta yêu nước như thế nào”.
Lúc bấy giờ, ông Trung là một sĩ quan cấp úy. “Mấy ông cấp tá, mấy ông lãnh đạo, chỉ huy phát biểu trong cuộc họp rằng: Đánh với Việt Cộng là chỉ đánh chơi thôi, không có sướng. Đánh với Trung Cộng mới là đánh cho nên tôi nói thật với các ông, đánh trận này, tụi tôi đi đánh trước. Cấp đại tá, trung tá, thiếu tá đánh trước, đánh cho họ biết người Việt Nam là như thế nào, đánh một trận cho họ từ bỏ ý định, bớt hung hăng, sau khi chúng tôi chết hết rồi mới đến cấp úy các ông đi đánh”, ông kể lại và nói thêm: “Nói thế để biết người Việt Nam yêu nước như thế nào, vì đánh với Trung Quốc mới là đánh giặc xâm lăng, cho nên mấy ổng bảo chừng nào tụi tôi chết hết mới đến các anh”.
Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa 3

Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa 4
Chiến đấu cơ F-5 của Không quân Việt Nam Cộng Hòa - Ảnh: Tư liệu
 
“Mấy ông cấp tá, mấy ông lãnh đạo, chỉ huy phát biểu trong cuộc họp rằng: Đánh với Việt Cộng là chỉ đánh chơi thôi, không có sướng. Đánh với Trung Cộng mới là đánh cho nên tôi nói thật với các ông, đánh trận này, tụi tôi đi đánh trước. Cấp đại tá, trung tá, thiếu tá đánh trước, đánh cho họ biết người Việt Nam là như thế nào, đánh một trận cho họ từ bỏ ý định, bớt hung hăng, sau khi chúng tôi chết hết rồi mới đến cấp úy các ông đi đánh”.
Theo lời kể của đại tá Nguyễn Thành Trung, lúc bấy giờ tất cả phi công đều tình nguyện ký vào lá đơn “Thề được chết cho Hoàng Sa”. Tất cả phi công đều tuyên thệ sẵn sàng chết cho Hoàng Sa và ai cũng coi đó là cái chết rất vinh hạnh. “Trận đánh này chúng tôi chuẩn bị rất kỹ và phần thắng là chắc chắn 100%, vì tàu không thể chạy nổi. Mỗi tàu một quả bom là xong và khí thế ấy nó luôn hừng hực trong lòng mỗi người Việt Nam, hừng hực trong mỗi phi công”.
Kế hoạch không kích, theo lời ông Trung, là tuyệt mật, chỉ có những người tham gia mới biết. Chỉ huy cấp cao trong quân đội, nếu không có nhiệm vụ liên quan trực tiếp tới việc triển khai chiến dịch, đều không biết được.
Một kế hoạch phản công được chuẩn bị công phu với “khả năng chiến thắng là 100%”, nhưng rốt cuộc đã không thể diễn ra do Mỹ cảnh báo Tổng thống Thiệu không được hành động. Lúc bấy giờ, Mỹ đã làm lành với Trung Quốc và chấp nhận làm ngơ để Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa.
Đối với những người như đại tá Nguyễn Thành Trung, 40 năm đã trôi qua nhưng những kỷ niệm ngày ấy vẫn còn mới nguyên, và trong lòng mỗi một cựu phi công F-5 thuở nào luôn canh cánh một nỗi niềm, rằng đã không được chiến đấu và được chết trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa thân yêu.
“Nếu ngày đó chiến dịch diễn ra đúng kế hoạch thì bây giờ và các thế hệ con cháu đỡ biết bao nhiêu. Bây giờ Trung Quốc đã chiếm đóng bất hợp pháp ở Hoàng Sa rồi, cái di sản, cái gánh nặng để lại cho các thế hệ con cháu Việt Nam thật là quá nặng nề”, ông Trung nói.
Đỗ Hùng - Tấn Tú
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

Thơ ngắn tũn!

LỤC BÁT NGÔ MINH CHÀO 2016

NGÔ MINH
CỐ ĐÔ HOA LƯ

gà đồi
dê núi
rượu quê
lí lơ gái đẹp…

thương Lê ngọa triều (*)
   
hUẾ 1-1- 2016
————-
 (*): Lê Long Dĩnh ( 998 – 1009), thời tiền Lê là vua Lê Ngọa triều.Theo sử sách ông vua này do hoang dâm mà mắc bệnh phải nằm cả khi triều chính

THƠ ĐỀ LỐC LỊCH ĐẦU NĂM 
hoàn nguyên một nắm thời gian
như là trời đất hỗn mang ép thành
dối lừa độc ác chiến tranh …
và bao cái xấu… cõi trần chưa bung

em ơi đừng bóc. Xin đừng
để tình ta mãi tửng tưng
dại khờ…
   
                 1 giờ sáng 1-1-2016

TRĂNG LÊN THÁNH ĐƯỜNG
đêm nay em lên thánh đường
và trăng từ cõi vô thường hiện lên
tôi ngoài xa ngài ngước nhìn
em trăng vành vạnh gọi trên đỉnh trời

đơn côi em đơn côi tôi
đơn côi trăng
cũng cho đời rằm soi

khúc Thánh ca đã hát rồi
ánh trăng như kiếm
tim người chói chang

 Giáng Sinh 2015

 BÊN MỘ NGUYỄN BÍNH
 dậu mùng tơi vẫn còn đây (*)
gái quê thôi đã thành Tây thành Hàn
chân dài váy ngắn tóc vàng
dăm thì mười họa về làng, chó ran

 tìm đâu giờ áo tứ thân
 thắp nhang vái mộ, bần thần  
  Nguyễn ơi…

                2007-2016
——-

(*): Chữ in nghiêng trong thơ Nguyễn Bính

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thư gửi Đại hội 12


- Người dân đang trông chờ vào lương tâm, trí tuệ, bản lĩnh chính trị của các vị đại biểu để làm cho Đại hội 12 thành công tốt đẹp. Chủ đề của Đại hội Đảng 12 có ý nhấn mạnh việc "Tăng cường xây dựng Đảng trong sạch vững mạnh" và đề nghị tiếp tục thực hiện Nghị quyết TƯ 4, khóa 11 là rất xác đáng. Con người là quan trọng. Đảng đã mạnh dạn, thẳng thắn chỉ ra những vấn đề cấp bách trong xây dựng Đảng hiện nay, từ tổ chức đến con người. Như thế sự kỳ vọng ở Đại hội 12 là rất lớn.

Đại biểu dự hội nghị TƯ 13
Người dân trông đợi Đảng quyết tâm và sáng suốt, dũng cảm để lựa chọn nhân sự, bầu Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và đặc biệt là Tổng bí thư nhiệm kỳ mới thực sự có đủ tài năng và đức độ. Đây luôn là việc khó nhất trong mọi kỳ Đại hội, nhất là với Đại hội 12 lần này. Như Bác Hồ đã nói, khó dễ đều bởi tại lòng mình và dân chủ chính là chìa khóa vạn năng để giải quyết mọi vấn đề.

Chỉ có một cách duy nhất đúng là nghiêm túc chấp chấp hành nguyên tắc dân chủ bầu cử, ứng cử theo đúng điều lệ Đảng và mỗi đại biểu phải có bản lĩnh để thực hành quyền dân chủ ấy.

Bác Hồ từng dặn dân chủ thì phải làm cho người dân, trước hết là đảng viên, biết mở miệng ra, biết hưởng quyền dân chủ ấy, phải tránh tình trạng thiếu quang minh chính đại, thậm thà thậm thụt, trong Đảng im tiếng, ngoài Đảng nhiều tiếng, sinh ra sự uất ức chán nản mất đoàn kết.

Không ai khác, chính các vị đại biểu dự Đại hội phải là những người có bản lĩnh, trách nhiệm, dũng cảm và tự trọng để thực hành quyền dân chủ trong đại hội như Bác Hồ căn dặn.

Chỉ có như vậy các vị đại biểu mới giữ được vai trò thẩm định và quyết định sự chính xác của các văn kiện và dự kiến nhân sự mà Ban chấp hành Trung ương khóa 11 chuẩn bị.

Một đảng cầm quyền, nhất là một đảng duy nhất cầm quyền như Đảng Cộng sản Việt Nam nhất thiết phải có uy tín chính trị cao, tức là phải trở thành tổ chức cao nhất của nhân dân lao động, hiện thân của trí tuệ, lương tâm và danh dự của dân tộc, nghĩa là Đảng phải biết lãnh đạo nhân dân, phải biết cầm quyền. 

Để bảo đảm cho uy tín chính trị của Đảng cầm quyền thì trước tiên và mấu chốt là Đảng biết chọn được bộ máy lãnh đạo cấp cao tài năng và đức độ, những người phải biết khiêm nhường và cương nhu đúng lúc.

Theo danh xưng, định vị của Đảng và cách chọn lựa, bầu cử từ cơ sở trở lên thì chính các vị đại biểu dự đại hội là những đại biểu ưu tú nhất của toàn Đảng.

Vinh quang ấy thể hiện ở tinh thần trách nhiệm, sự hiến dâng tài năng, trí tuệ và sự dũng cảm hy sinh trong những giờ phút mang tính quyết định liên quan đến những bước ngoặt lớn lao của lịch sử dân tộc.

Mong rằng các vị sẽ xứng đáng với vinh quang ấy, thể hiện ở sự sáng suốt, vô tư, dũng cảm thực hiện quyền dân chủ của mình để chọn lựa bầu ra những nhà lãnh đạo có những đức tính nói trên để họ xứng đáng đảm đương sứ mệnh cao cả lãnh đạo Đảng và dân tộc ta trong tình hình mới.

Trần Đình Huỳnh

(nguyên Viện trưởng Viện Xây dựng Đảng)
http://m.vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/284990/thu-gui-dai-hoi-12.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vợ con lính Tàu nhởn nhơ trên Đá Chữ Thập


Thật phẫn nộ khi trang mạng sina.com ngày 15/01/2016 ngang nhiên đăng lên 12 tấm ảnh với dòng chú thích : « Các máy bay dân sự đầu tiên đưa các du khách đến Đá Chữ Thập (nguyên văn : Vĩnh Thử đảo) là thân nhân binh sĩ đồn trú trên đảo ».













Phần nhận xét hiển thị trên trang

Toan tính của người Thái trong cuộc thâu tóm thị trường bán lẻ Việt Nam by anle20

Bạch Dương / vnExpress
Những thương hiệu bán lẻ ăn sâu vào thói quen mua sắm của người Việt đang lần lượt rơi vào tay các đại gia Thái Lan.
Đầu năm 2016, các đại gia Thái đang liên tục đẩy mạnh tốc độ thâu tóm hệ thống phân phối bán buôn và bán lẻ của Việt Nam. Mới đây nhất, Tập đoàn Berli Jucker (BJC) của tỷ phú giàu thứ hai Thái Lan - Charoen Sirivadhanabhakdi - tuyên bố muốn mua lại thương hiệu Big C. Chủ thương hiệu này là Casino Group (Pháp) từng đề cập đến việc bán chuỗi siêu thị Big C ở Việt Nam - thị trường mà Casino không coi là trọng điểm.
toan-tinh-cua-nguoi-thai-truoc-cuoc-thau-tom-mang-phan-phoi-tai-viet-nam
Tỷ phú Thái Lan vừa ngỏ ý mua lại chuỗi bán lẻ Big C.
BJC cũng vừa công bố chi gần 880 triệu USD mua lại hệ thống 19 cửa hàng bán buôn và các danh mục đầu tư bất động sản liên quan thuộc Metro Cash & Carry Việt Nam. Nếu thương vụ thành công, BJC sẽ nắm trong tay hai hệ thống bán lẻ lớn bậc nhất và có lịch sử nhiều năm kinh doanh tại Việt Nam. Hãng này cũng đã đầu tư vào chuỗi siêu thị Family Mart (nay đổi tên thành B's Mart).
Trước đó, Power Buy - đơn vị thuộc Tập đoàn Central Group của tỷ phú Thái Lan Chirathivat - đã mua 49% cổ phần của Công ty Đầu tư phát triển công nghệ và giải pháp mới NKT (NKT) - đơn vị sở hữu Công ty Thương mại Nguyễn Kim. Đại gia này chính là chủ của chuỗi siêu thị Robins tại Việt Nam với mục tiêu phân phối hàng Thái tại Hà Nội và TP HCM.
Dưới góc độ thương hiệu, ông Lê Quốc Vinh - Chủ tịch Le Group - cho rằng các đại gia Thái Lan đã đi một nước cờ khá hay. Với cách này, họ có thể giảm bớt kinh phí xây dựng một thương hiệu mới từ đầu, tiết kiệm thời gian, tiền bạc và công sức. Thêm vào đó, để xây dựng một thương hiệu bán lẻ mới, trong môi trường đã có nhiều thương hiệu lớn thì sự cạnh tranh sẽ rất khốc liệt. Việc có một giấy phép kinh doanh mới trong lĩnh vực bán lẻ với các đại gia nước ngoài rất phức tạp và khó khăn.
Những thương hiệu mà các đại gia Thái Lan chọn mua đều rất lớn và có lịch sử lâu năm. Ví dụ, Metro có mặt tại Việt Nam từ năm 2002 và BigC từ năm 1998. Những thương hiệu này có hệ thống phân phối trải dài khắp đất nước, đã trở thành thói quen, ăn sâu vào tâm thức tiêu dùng của người Việt.
"Người Thái chọn cách ngắn nhất để đến thành công, đó là đầu tư một số tiền lớn ngay từ ban đầu. Không chỉ người Thái mà rất nhiều các nhà tài phiệt của kinh tế thế giới cũng chọn cách này", ông Vinh cho biết.
Chủ tịch Hiệp hội Siêu thị Hà Nội - ông Vũ Vinh Phú - lại lo lắng hơn về tỷ lệ hàng Việt trong các siêu thị sẽ giảm sút sau khi kênh phân phối bán lẻ, bán buôn lần lượt vào tay các đại gia Thái Lan.
"Chắc chắn tỷ lệ 80% hàng Việt trong các siêu thị sẽ tụt xuống, nội lực mình yếu thì phải chịu thua thôi. Tỷ phú Thái Lan khi mua Metro đã tuyên bố sẽ bán 60% hàng Thái trong các siêu thị. Chưa cần đến người Thái thâu tóm, hiện nhiều siêu thị ở Hà Nội đã nhập hàng Thái về bán. Trong kinh doanh ai nắm được kênh phân phối thì người đó sẽ thắng", ông Phú nhấn mạnh.
Theo đó, trước đây Big C trong tay người Pháp, Metro của người Đức, doanh nghiệp không quá lo lắng trước việc hàng Đức hay hàng hoá của Pháp lấn át hàng Việt là bởi khoảng cách địa lý khá xa, vị thế hàng hoá của họ ở một đẳng cấp khác so với hàng Việt, cơ cấu kinh tế không đồng nhất.
Đến khi kênh phân phối vào tay người Thái, ông Phú lại cho rằng đó là một nguy cơ bởi hàng Thái có chất lượng tốt, giá cả cạnh tranh và chiếm được lòng tin của người tiêu dùng Việt. Khoảng cách địa lý gần cùng những chính sách cởi mở về thuế quan của Cộng đồng kinh tế ASEAN (AEC) sẽ làm cho hàng Thái nhập khẩu vào Việt Nam tăng mạnh trong thời gian tới.
Theo số liệu của Tổng cục Hải quan, Việt Nam đang nhập khẩu từ Thái Lan đủ các loại mặt hàng từ những chiếc ôtô đắt tiền đến hạt muối, gia vị ăn hàng ngày. Kim ngạch nhập khẩu 11 tháng từ Thái Lan đạt 7,5 tỷ USD. Trong khi xuất khẩu từ Việt Nam sang Thái chỉ chừng 2,9 tỷ USD. Như vậy, Việt Nam đang nhập siêu khoảng 4,6 tỷ USD, tăng 31,5% so với cùng kỳ 2014.
Nhiều mặt hàng Thái Lan đã vươn lên vị trí dẫn đầu xuất khẩu vào Việt Nam như ôtô, rau quả-nông sản. Luỹ kế 11 tháng, Việt Nam đã nhập khẩu 23.516 ôtô nguyên chiếc các loại từ Thái Lan.
Theo chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh, người Thái đang biết tận dụng lợi thế của việc miễn giảm thuế quan trong AEC. Việc hàng Thái tràn vào Việt Nam trước hết giúp người tiêu dùng lợi vì được tiếp cận và mua những sản phẩm chất lượng với giá cả phải chăng. Đồng thời, hàng Thái lấn sân cũng tạo ra sức ép tốt cho doanh nghiệp Việt phải cải cách, cạnh tranh và vươn lên. Nếu không có cạnh tranh, doanh nghiệp sẽ không chịu cải tiến cứ mãi ì ạch.
Tuy nhiên, ông Doanh cho rằng đây cũng là một thách thức thực sự cho kinh tế Việt Nam nếu không cởi mở, cải cách toàn diện thì doanh nghiệp sẽ lâm vào khó khăn.
Ông Vũ Vinh Phú cũng nhận định đây là một thách thức lớn với doanh nghiệp. Để chống lại xâm lấn của hàng Thái, doanh nghiệp không còn cách nào khác phải liên kết, cải cách toàn diện cho ra những hàng hoá có chất lượng, nâng cao năng suất, giảm giá thành. "Không thể kêu gọi người Việt dùng hàng Việt khi sản phẩm không tốt và giá cũng không hợp lý", vị này khẳng định.
Mới đây, hãng tin Nikkei (Nhật) cũng cho rằng hàng Thái đang từng bước hất cẳng hàng Trung Quốc tại Việt Nam. Theo đó, số lượng các cửa hàng tiêu dùng chuyên bán hàng Thái xuất hiện tại Hà Nội và TP HCM ngày càng lớn với mức độ cạnh tranh hơn. Nhận thấy hàng hóa Thái đang bán chạy, nhiều hãng bán lẻ đang hoạt động tại Việt Nam như Aeon, BigC và Lotte Mart đã tăng cường tỷ lệ hàng Thái.
Hãng tin này nhận định, đối với các doanh nghiệp Thái, cơ hội làm ăn tại Việt Nam sẽ tăng mạnh trong thời gian tới khi hàng rào thuế quan trong AEC dần được gỡ bỏ.

TỔ QUỐC LÀ GÌ? TÔI VẪN TỰ HỎI ?


T. Kh 
Tổ quốc là gì, mà trước khi chết, Frederic Chopin, nhà soạn nhạc lừng danh của Ba Lan (1810 – 1849) cứ khắc khoải dặn dò trong lúc đau yếu, rằng hãy mang trái tim của ông về chôn cất ở quê nhà? Lưu lạc ở Pháp và Anh suốt trong 20 năm, nhưng Chopin luôn ngóng về đất mẹ, kể từ cuộc nổi dậy của người Ba Lan trước ách xâm lược của đế quốc Nga (1831).
Tranh của Lê Thiết Cương
Khi nghe tin cuộc cách mạng thất bại, dẫn đến việc hàng ngàn người Ba Lan phải ra đi lánh nạn, Chopin đã khóc và viết bản Etude cung Đô thứ (Op. 10, No. 12), còn gọi là bản etude Cách mạng, để ghi lại như một dữ liệu âm nhạc cho lịch sử đau thương của tổ quốc mình.

Tổ quốc là gì? Tôi vẫn tự hỏi

Với một nghệ sĩ cello tài danh, được cả thế giới chào đón như Mstislav Rostropovich (1927 – 2007), nơi nào cũng có thể là nhà, nhưng năm 1978 khi bị chính quyền Liên Xô cũ tước quyền công dân Nga, không cho trở về quê hương vì thái độ bất đồng chính kiến, ông đã đau khổ nói rằng “Nước Nga mãi trong trái tim tôi. Vậy mà tôi đã không thể quay lại để nhìn thấy tổ quốc và bạn bè của mình”.

Nhưng sau đó, năm 1991, khi Liên Xô tan rã, Rostropovich vội vã tìm cách bay trở lại Nga, xin một khẩu súng để được chiến đấu cho quê hương mình không còn chịu ách độc tài nữa. Lúc đó ông 54 tuổi, và đang được nhiều quốc gia như Anh, Canada, Nhật, Mỹ… sẵn lòng mời ông làm công dân danh dự của nước mình.

Tổ quốc, trong mỗi con người, ắt hẳn đều có những lý lẽ riêng cho sự ràng buộc lạ kỳ đó. Có thể đó là những lý lẽ dài dòng, hoặc chỉ là những cảm giác mơ hồ nhưng khó thể chối bỏ. Tổ quốc có thể gợi nhớ bằng hạnh phúc hay đau thương nhưng ký ức đó thì sẽ mang theo đến tận cuối đời như một món nợ trong tâm thức về nơi chốn.

Năm 2008, trong một bài nói chuyện về lòng ái quốc tại bang Missouri, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã nói với những người rất trẻ về tổ quốc và một tình yêu cho nó “khi đối diện với mất mát và hy sinh, con người trong một đất nước không bỏ chạy, không né tránh mà lại càng gắn kết với nhau hơn để đứng dậy, đó là tình yêu cho tổ quốc”.

Nước Mỹ là một quốc gia phải nói nhiều về tình yêu tổ quốc và giáo dục kiên trì ý tưởng đó, bởi đó là quốc gia của những người nhập cư, bao gồm nhập cư từ chính các nước có tư tưởng thù địch với họ. “Hãy bắt đầu bằng những ký ức đẹp đẽ nhất mà bạn đã sống trên đất nước này, gìn giữ nó bằng cảm giác đơn sơ nhất, thậm chí có thể bỏ ngoài tai các lời tuyên bố hay tranh cãi của các chính trị gia”, ông Obama nói.

Tổ quốc – đất mẹ

Thật bí ẩn khi đem vào tâm trạng của con người nỗi buồn ngập đến lúc ra đi, khi thấy mình bất lực. Nhà thơ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu (1888 – 1939) lúc say, đã giắt tấm bản đồ nước Việt rách ở lưng quần, lang thang ca hát nghêu ngao “Dù như sông cạn đá mòn. Còn non, còn nước, hãy còn thề xưa” (Thề non nước).

Đất mẹ dưới ách thực dân, quan tham dẫy đầy, quân dữ lao nhao, người Việt không còn thương nhau, tổ quốc điêu linh, người trí thức nếu không viết xuống bằng thơ văn, thì biết phải làm sao?”

Tổ quốc là gì mà đời mình phải nhớ, đời sau phải giữ? Nguyễn Phi Khanh (1335 – 1428) khi kháng chiến chống quân Minh xâm lược nước Việt bị bắt, giải qua biên giới chịu tội đã quay lại dặn Nguyễn Trãi (1380 – 1442) rằng hãy quay về tìm cách diệt giặc cứu giang sơn. Trong Hận Nam Quan của nhà thơ Hoàng Cầm có hát lại lời xưa: Về ngay đi, ghi nhớ hận Nam Quan./ Bến Kim Lăng cho đến ngày nhắm mắt,/ Cha nguyện cầu con lấy lại giang san…

Với những người ghi danh trong lịch sử thì đã vậy, còn với từng con người Việt bình thường, tổ quốc là gì trong trái tim họ? Cô bạn có hơn 20 năm sống ở nước ngoài nói mỗi khi gần Tết Việt, nghe một khúc nhạc quê, nghe mùi hương trầm lại dậy lên nỗi nhớ nhà kinh khủng. Tổ quốc như một vết cắt trong tim, tưởng đã lành với nhiều người đi xa, nhưng không ngờ cứ nhói lên khi nghĩ đến.

Trong các cộng đồng người Việt xa quê, ngày Tết là ngày không thể quên. Nhiều khi Tết chỉ nằm trong trí tưởng tượng, Tết là ngày phiền toái vì phải trữ trong nhà những món ăn dài ngày không đúng theo luật vệ sinh của phương Tây, phải giải thích thật dài dòng cho lũ trẻ về một đất nước với nhiều huyền thoại mà ngày thường chúng không quen.

“Làm sao Việt Nam lại có những câu chuyện kỳ quái như một đôi vợ chồng lại đẻ ra trứng?” – “Nó là huyền thoại để ghi nhớ, để tìm hiểu về một quê hương có thật – mà dù lạ lùng đến thế nào chúng ta sẽ chấp nhận, phải giữ gìn, vì đó là nơi ông cha chúng ta sinh ra”, tôi nghe người cha trong gia đình giải thích cho đứa con sắp vào đại học, nói tiếng Việt đã ngọng nghịu.

Những câu chuyện về Nguyễn Trãi, Lê Lợi, Quang Trung, Nguyễn Ánh… là gia sản lớn nhất mà các bậc phụ huynh có thể tự hào nói với con cái mình – ở những vùng đất mà trẻ con hội nhập cuộc sống mới luôn nhanh và giỏi hơn, thậm chí dạy lại cho cha mẹ.

Quả là từng người Việt vẫn giữ gìn cho mình những điều không giải thích được về đất mẹ, dù khó lý giải được tận cùng các ý nghĩa. Cũng như mỗi người dù đi đâu, nơi nào, vẫn mang trong tim một gánh nặng yêu thương bí ẩn về quê hương, không dễ từ bỏ.

Lễ, Tết trong đời sống Việt xa quê, chỉ là dịp để gặp lại, để nhớ, để kết nối trong trí nhớ những ràng buộc mơ hồ về quê hương – mà đôi khi phải cố quên, nhưng thật dễ bùng lên thương nhớ. Một người bạn đã sống hơn 30 năm ở Mỹ kể rằng những năm 1970, số người Việt cứ báo bệnh, đồng loạt nghỉ vào ngày Tết âm lịch khiến nhiều công ty, hãng xưởng hoang mang, báo cho các cơ quan y tế về một bệnh dịch bí ẩn.

Sau này khi hiểu ra, nhiều nơi cũng châm chước vì đó là ngày không thể thiếu với cộng đồng Việt Nam. “Đôi khi, nghỉ cũng chẳng làm gì. Về nhà pha một ấm trà, ăn một cái bánh chưng và mất một ngày lương nhưng lại thấy vui, vì đó là phong tục xứ mình, phải giữ”, anh bạn Việt kiều kể lại.

Trong lịch sử hơn 2.000 năm không tổ quốc của người Do Thái. Tổ quốc – đất mẹ, là sự khắc khoải, là giấc mơ tìm về không ngừng nghỉ của nhiều thế hệ. Từ những năm 60 trước Công nguyên, bị đế quốc La Mã xâm lược và xoá tên khỏi bản đồ thế giới, người Do Thái đã lưu lạc khắp nơi, và dù thành đạt ở đâu, đã quần tụ nơi nào… họ vẫn khát khao dựng lại quê nhà.

Trong Bài học Israel của nhà văn hoá Nguyễn Hiến Lê, điều mà mỗi người Do Thái cầu nguyện trước bữa ăn hay chào nhau, đều là “năm sau về Jerusalem”. Con cháu của những kẻ mất quê hương đó luôn được nghe và dạy nói như vậy, để biết và nhớ rằng mình có một tổ quốc.

Thật tuyệt vọng và viển vông với những người Do Thái góp tiền mua lại đất đai ở Palestine, dọn về xây dựng từ khô cằn và hoang mạc. Từ thế kỷ 19 đến sau đệ nhị Thế chiến, đến năm 1948 người Do Thái mới có cơ hội reo mừng dựng cờ trên đất mẹ, dù chung quanh đầy những quốc gia với tình trạng thù địch. Hôm nay, câu chào “năm sau về Jerusalem” vẫn được nhắc lại như một ký ức kiêu hãnh độc tôn của một dân tộc không từ bỏ tổ quốc của mình, dù trải qua ngàn năm quay quắt mong đợi.

Năm sau đến Hoàng Sa

Tôi có một người bạn ở Hà Nội, mà cứ thỉnh thoảng lại thấy ông treo hàng chữ “Năm sau đến Hoàng Sa”. Đó là một người sống cả đời vẫn chưa bao giờ có dịp ra biển đến gần Trường Sa hay Hoàng Sa. Nhưng sự âm vang trong lời hẹn của ông lại là sự khắc khoải kỳ quái đến mức suy nghĩ luôn luẩn quẩn về hai chữ Tổ quốc.

“Năm sau đến Hoàng Sa”, khẩu hiệu ấy đủ sức làm những ai nhìn thấy phải bật nhớ đến biển, đến mộ gió, đến những cái chết oan khiên của ngư dân và thanh niên người Việt được trao trách nhiệm gìn giữ quê hương mình. Đúng là chúng ta đã mất mát quá nhiều, nên đã đến lúc chúng ta cần đứng lại, cùng nhau, trên quê hương này.

Năm nay, tôi lại thấy người bạn đó treo cao câu “Năm sau đến Hoàng Sa”. Thật thú vị, tôi cũng thấy thêm một vài người treo khẩu hiệu đó. Hoá ra những người khắc khoải về quê hương không cô độc, dù là số ít. “Đến Hoàng Sa” chỉ là một khái niệm. “Đến Hoàng Sa” là con đường rất dài – có thể dài hơn con đường đến Jerusalem, có thể dài hơn cả 2.000 năm của người Do Thái, nhưng đó là con đường của những người yêu tổ quốc mình.

Nhiều năm, tôi vẫn không thể nào giải thích được trọn vẹn về ý nghĩa “tổ quốc”. Nhưng trong trí tưởng tượng của mình, tôi nhìn thấy đó là một ngôi nhà chung của bà mẹ Việt đã sinh ra rất nhiều đứa con.

Như trong câu hát Mẹ năm 2000 của nhạc sĩ Phạm Duy, có đứa đã là bạo chúa, có đứa là kẻ hèn, có đứa tham lam muốn bán đứng chính ngôi nhà của mẹ mình… nhưng dẫu thế, những đứa con còn lại rồi sẽ chung tay dựng lại, làm lại từ đầu, dù là tro tàn. Ngôi nhà đó – đất mẹ – và anh chị em tôi, tôi gọi tên, là Tổ Quốc.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhị Bình


Khởi tạo là Bình (Đặng Tiểu Bình), nếu không vượt qua thì kết thúc cũng là Bình (Tập Cận Bình). 40 năm là quá đủ cho một giấc mơ được hoạch định thành công sau 50 năm. Nếu hậu Bình mà đủ bản lĩnh và trí tuệ để đưa Tàu+ vượt qua khủng hoảng như tiền Bình đã từng làm được, Tàu+ chắc chắn sẽ trở thành bá chủ thế giới.
Quay lại Trung Nam Hải sau một thời gian dài bị lưu đày ở Giang Tây. Họ Đặng được khôi phục các chức vụ và đưa ra chương trình “Bốn hiện đại hóa” để khôi phục cả kinh tế lẫn các giá trị xã hội đã bị suy thoái đến tột cùng sau cuộc “Đại nhảy vọt kinh tế” của họ Mao và “Cách mạng văn hóa” của bè lũ 4 tên.

Có thể nói, việc giữ lại họ Đặng là một trong 3 công lớn nhất của họ Mao đối với xứ Tàu (họ Mao được đánh giá là 3 công 7 tội). Họ Đặng đã từng bước đưa xứ này phát triển vượt bậc với tham vọng làm bá chủ thế giới.

Một trong những mục tiêu lâu dài mà họ Đặng đưa ra là xây dựng một chiến lược để Tàu+ trở thành một “Great China” vào năm 2030. Chiến lược của họ Đặng đã được hậu nhân thực hiện khá tốt khi năm 2010 đã leo lên siêu cường kinh tế thứ 2 thế giới.

Ngoài ra Tàu+ cũng rất thành công khi phát triển sức mạnh quân sự để tạo ra sự cân bằng trong trục Mỹ – Nga – Trung và vươn tay ra khắp thế giới, đặc biệt là thâu tóm châu Phi và sáng lập ra Ngân hàng AIIB để đối trọng với WB và ADB.

Có điều khi họ Tập lên cầm quyền, Tàu+ đã và đang rơi vào sự suy thoái nghiêm trọng do tha hóa và tham nhũng trong giới quan lại từ trung ương đến địa phương; sự phát triển nóng dẫn đến cạn kiệt về tài nguyên và ô nhiễm môi trường; sự trỗi dậy đòi độc lập của các tộc người phía Tây và Tây Bắc.

Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của họ Tập không những thiếu hiệu quả mà lại gây ra sự mâu thuẫn sâu sắc trong nội bộ lãnh đạo cao cấp khiến họ Tập nếu không cẩn thận sẽ bị phản đòn từ các đối thủ chính trị dày dạn kinh nghiệm.

Sự tháo chạy khỏi Tàu của các nhà đầu tư nước ngoài lẫn các tư bản đỏ trong nước đã khiến Tàu+ đối mặt với sự suy thoái kinh tế khi “đại công xưởng” của thế giới có khả năng trở thành nhà xưởng trống với hàng trăm triệu lao động thất nghiệp. Trong khi đó sự khủng khoảng thị trường tài chính từ cuối năm 2015 đến nay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Mặc dù chính quyền Tàu+ có nguồn dự trữ rất lớn và là chủ nợ của nhiều quốc gia lớn, trong đó có Hoa-kỳ. Nhưng đồng nhân dân tệ chưa trở thành một loại tiền tệ mạnh để chi phối. Điều đó dẫn đến khả năng xử lý khủng khoảng tài chính và tiền tệ sẽ khó khăn hơn nhiều so với Mỹ hoặc EU.
Sự xâm chiếm quyết liệt của Tàu+ trên biển Đông là tất yếu, bởi lẽ đây là hướng vươn ra thế giới duy nhất còn lại sau khi vươn tay thành công đến châu Phi để có thể hoàn thành chiến lược Great China. Tuy nhiên Tàu+ đang vấp phải sự phản đối và chống trả quyết liệt từ các nước có quyền lợi như Nhật, Hàn, Phi,… (ngoại trừ An-nam chỉ cực lực phản đối).

Nếu khủng hoảng về kinh tế xảy ra, phương thuốc tốt nhất mà Tàu+ sử dụng để xử lý khủng hoảng sẽ là chiến tranh, và biển Đông sẽ là sự lựa chọn tốt nhất.

Cuộc chiến này nếu có xảy ra cũng chỉ là hình thức theo kịch bản của họ Tập chứ không thể phát triển sâu rộng thành cuộc chiến thực sự kiểu WW3 được.

Nếu cuộc chiến xảy ra và lợi thế thuộc về Tàu khựa, sự bá chủ sẽ được thiết lập trong khu vực. Ngược lại, có thể xứ Tàu bây giờ sẽ bị tan đàn xẻ nghé.

Với sự quyết tâm của Nhật, Hàn và sự xoay trục của Hoa-kỳ sang khu vực Châu Á – Thái Bình Dương thì lợi thế cho chính quyền Tàu+ là khá mong manh. Điều này cho thấy Tàu+ khó mà chiếm được lợi thế. Khi không sử dụng được con bài chiến tranh để xử lý khủng hoảng kinh tế thì sự tan rã của nhà nước Tàu+ hoàn toàn có nguy cơ xảy ra.

Nếu họ Tập không đủ sức lèo lái con thuyền Tàu+ đang trong tình thế “thù trong giặc ngoài” này thì khả năng không quá 3 năm sẽ sụp đổ. Khi đó giấc mơ Great China của họ Đặng nói riêng và chính quyền Tàu+ nói chung sẽ tan thành bọt nước.

Khởi tạo là Bình, nếu không vượt qua thì kết thúc cũng là Bình. 40 năm là quá đủ cho một giấc mơ được hoạch định thành công sau 50 năm.

Nếu hậu Bình mà đủ bản lĩnh và trí tuệ để đưa Tàu+ vượt qua khủng hoảng như tiền Bình đã từng làm được, Tàu+ chắc chắn sẽ trở thành bá chủ thế giới.

Hãy chờ xem lịch sử sẽ đặt vào tay hậu Bình điều gì? Sẽ trở thành vĩ nhân hay tội đồ của thể chế Tàu+?

TÁC GIẢ BARON TRINH

Phần nhận xét hiển thị trên trang