Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

có vấn đề gì không?

Xưa nay vẫn thế

    Chúng ta đều biết mười mươi rằng ở xứ này cái gì mà đảng đã chọn rồi thì cấm cãi, cứ thế làm theo, sai cũng phải làm. Đó là quyền lãnh đạo tuyệt đối của đảng. Hay dở thế nào, bàn sau.

     Hôm qua đảng kết thúc hội nghị trung ương 14, ra tuyên bố rõ ràng là đã nhất trí cao trong việc chọn các chức danh lãnh đạo cao cấp của quốc gia, cụ thể là chọn đề cử chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội (mà ta quen gọi là thuộc tứ trụ). Hội nghị 14 đưa danh sách ra đại hội 12, chắc sẽ được thông qua thôi bởi xưa nay ít khi có chuyện ngược lại. Đại hội đảng mà thông qua thì bố bảo quốc hội khóa 14 sắp tới dám từ chối. Xưa nay vẫn thế.

     Lúc nào cũng bảo quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của quốc gia, là người đại diện của nhân dân, đại biểu quốc hội là đại biểu của dân (vì vậy còn có tên dân biểu), nhưng dân lại không có quyền chọn những vị lãnh đạo đất nước bởi đã có lực lượng khác tiếm quyền làm thay rồi. Nếu có bầu chủ tịch nước, thủ tướng và chủ tịch quốc hội thì đó cũng chỉ là thủ tục hình thức vẽ vời. Đảng đã làm thay quốc hội, bầu bán chi nữa.


     Vậy thì cuộc bầu cử quốc hội và hội đồng nhân dân vào cuối  tháng 5 tới cũng chỉ để cho vui thôi. Ai còn nghĩ nó là cơ quan quyền lực cao nhất nước thì hãy đi khám thần kinh xem có vấn đề gì không.


Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện hải quan (hay Quan Hải? )


    Báo chí vừa rồi đưa tin công an bắt được một cha cán bộ hải quan cỡ kha khá của hải quan TP.HCM, chỉ riêng hơn chục cái phong bì mà y mới thu nhận trong 5 ngày đã sơ sơ 1 tỉ đồng. Đọc tin, ai cũng lắc đầu lè lưỡi. 
    Dù báo chí bảo rằng cha này bị công an bắt do các doanh nghiệp bị bóp nặn quá nên ức, không chịu được đã tố cáo. Nhưng dư luận cũng nói có lẽ y ăn dày, không chịu chia cho các đồng chí đồng nghiệp, nhất là cấp trên, nên trở thành kẻ chịu nạn của sự ghen ăn tức ở. Điều này chả biết có đúng không nhưng có bằng chứng là y không bị bắt quả tang, người ta đã làm rõ tài sản phi pháp của y khi y còn ở nước ngoài, về nước mới bị bắt. Nhiều người bảo: cho chết.
    Ở xứ ta, ai cũng biết hải quan là một ngành đặc biệt dành cho con ông cháu cha, cho những kẻ có tiền chạy chọt vào làm. Hải quan là vùng cấm địa, không có chỗ cho bọn dân thường. Hải quan là đất vàng, chỉ con cháu các cụ mới được hưởng lộc. Hải quan là đất ác, người lương thiện đừng hòng ngó vào.
    Đã nói đến hải quan là nghĩ ngay đến làm tiền, tống tiền, làm giàu phi pháp, tiêu cực, tham nhũng. Nó mang cái án chung thân ấy không oan tí nào.

    Hồi sau năm 1992, tôi bỏ dạy học bởi đói quá, thày giáo tháo giày, xung phong đi làm thuê cho công ty nước ngoài. Bị nó bóc lột nhưng lại sống được, đỡ hơn gần 2 chục năm làm chủ mỏi mòn. Ông chủ người Hồng Kông tên là Choi Wan Hoi (Thái Văn Hòa) rất quý tôi, chớ giấu tôi điều gì. Chả biết móc nối với hải quan làm sao, hay là có chế độ gì ưu tiên, đặc biệt mà hàng nhập khẩu đóng trong container được đưa thẳng từ cảng về sân công ty. Trước khi khui container, công ty điện báo cho hải quan. Chỉ chốc nhát là 2 cán bộ - nhân viên hải quan có mặt. Cũng ra vẻ làm đủ thủ tục, kiểm kiểm đếm đếm, rồi họ rút lên lầu uống nước. Vậy là xong. Họ chỉ vui vẻ về sau khi ông Choi sai nhân viên đưa cho họ, mỗi người một phong bì dày cộp. Lần nào cũng như lần nào. Ngày nào cũng có hàng về. Ngày nào cũng 2 cán bộ hải quan đến kiểm tra. Tôi thắc mắc, hỏi ông Choi, anh ơi, sao anh đút cho họ làm gì, mà đút nhiều thế, hàng của ta có gian dối gì đâu. Ông Choi cười, chú (ông ấy coi tôi như chú em nên xưng hô vậy) đếch hiểu đời, hiểu chuyện làm ăn. Cứ thử chỉ mời họ uống nước suông xem, ngay ngày mai hàng sẽ ách lại cảng ngay, mà nó có kiểm, nó cũng hành hạ mình lên bờ xuống ruộng (ông Choi là người Hoa phố Khách, Hải Phòng nên thạo tiếng Việt lắm). Cứ phong bì nhẹ xem, cũng chết với nó. Mình muốn yên, phải tọng vào mồm nó. Và tôi nói thật với chú, thằng doanh nghiệp đếch nào chẳng gian dối, sòng phẳng thì có mà ăn cám. Nó biết thóp, nó chặn phát là mình chết ngay. Từ bấy, tôi hiểu tại sao bọn hải quan chúng giàu có đại phú thế.
    Tôi có người nhà ngay cạnh nhà một thủ trưởng hải quan tỉnh, vợ thủ trưởng là trưởng hải quan một cảng lớn. Tay bán cà phê sát đó kể đây chỉ là chỗ thứ không biết bao nhiêu của họ, vài ba hôm mới ghé một lần. Trong nhà toàn đồ đạc của bậc vua chúa. Riêng bộ sa lông, chính ông chủ khoe mua hết 250 triệu đồng. Xe hơi thay như thay áo. Kinh.
    Một xã hội mà tồn tại cái ngành đặc quyền đặc lợi công nhiên như thế, hỏi sao người dân chẳng bất bình. Nhưng bất bình cũng chẳng làm gì được nhau. Chúng ông cứ thế đấy, có giỏi thì trèo lên giời mà kêu.

Nguyễn Thông


Phần nhận xét hiển thị trên trang

NƯỚC TA CÓ THỂ GIẢI ĐƯỢC BÀI TOÁN TRUNG QUỐC KHÔNG?


Hoàng đế Lê Thánh Tông


Đoàn Lê Giang

- Vừa hữu hảo với Trung Quốc mà vừa không bị khinh miệt?


- Vừa hòa hoãn với TQ mà vừa không bị lấn lướt? 

- Vừa thân với thế giới hiện đại, tự do, dân chủ mà vừa không sợ bị TQ động binh? 

- Vừa không lo chiến tranh, dân khổ, đất nước tan hoang, lại vừa giữ được chủ quyền, lãnh thổ? 

- Vừa không phải ngửa tay xin tiền TQ, lại vừa phát triển được đất nước? 

- Vừa không phải chạy sang cầu cạnh TQ, mà vừa giữ được ổn định?

- Vừa giữ được văn hóa truyền thống, lại vừa "thoát Trung"? 

Ai giải được bài toán ấy mới là người lãnh đạo xứng đáng! Chứ không thì "tranh quyền đoạt vị", "tham chức tham quyền", "cố đấm ăn xôi"...chẳng để làm gì, dân người ta cười cho!

Ngày xưa các hoàng đế thời Lý Thái Tông, Lý Thánh Tông, thời Thịnh Trần, Lê Thái Tổ, Lê Thánh Tông, Quang Trung đều đã giải xuất sắc bài toán đó. Nhìn sang bên cạnh thì Nhật, Hàn cũng giải xuất sắc. Vậy "quan hệ triều cống" không phải là định mệnh của dân tộc ta.

Lời vua Lê Thánh Tông: 

"Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại nên vứt bỏ? Ngươi phải kiên quyết tranh biện, chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, còn có thể sai sứ sang phương Bắc trình bày rõ điều ngay lẽ gian. Nếu ngươi dám đem một thước núi, một tấc đất của Thái tổ làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di!" (lời của vua Lê Thánh Tông nói với các quan phụ trách biên cương năm 1473, được chép trong Đại Việt sử ký toàn thư.)

Chiến lược của ông đối với phương Bắc: phòng vệ tích cực, khi cần ông có thể cho quân sang đánh vào các căn cứ hậu cần của địch. 

Về quân sự: Việc canh phòng và khuyến khích các quan lại ở biên cương thường cảnh giác với các âm mưu xâm nhập và xử lý kịp thời các sự việc lãnh thổ với bên ngoài ở thời ông là rất chặt chẽ và cẩn thận nên triều đình nhà Minh rất tôn trọng và có phần e ngại. Trong sử Việt còn nhắc đến việc Lê Thánh Tông ra sắc chỉ phải cảnh giác với lực lượng nội gián là các gia nô người Ngô (số người nhà Minh tự nguyện xin được ở lại sau khi bị bắt làm tù binh trong cuộc chiến trước đây của Thái Tổ Lê Lợi).

Theo các sử gia, thì vũ khí quân sự dưới thời Lê Thánh Tông đã có những tiến bộ vượt bậc, do vốn có các kỹ thuật và sáng chế cùng kĩ năng chế tạo vũ khí cực kì tinh xảo của Đại Việt thời nhà Hồ về vũ khí tầm xa như hỏa thương, hỏa hổ, súng thần công,... hợp với số vũ khí khá tân tiến thu được trước đây trong cuộc kháng chiến với nhà Minh đã tạo nên cho Đại Việt một kho vũ khí đa dạng và hùng mạnh, có thể vượt xa so với vũ khí Châu Âu cùng thời về sát thương và chất lượng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nghe các ngài phán đôm đốp, thú thực nhà em nghe chả hiểu Đek gì! Có ai biết cho xin một tí "biết"?

Sẽ như phim hành động của Hollywood?
Lưu Trọng Văn - Ối giời, tối nay gã liên tục nhận được các cú điện thoại. Sao rồi? Sao rồi? Một chú em là doanh nghiệp trồng chuối công nghê cao tới tấp hỏi. Sao rồi, là gã hiểu chuyện bầu bán ở cung đình vừa diễn ra sao rồi. Gã tia lia mồm nào là, nào là...
Lại điện thoại, lần này là ông bạn nhà thơ Trần Mạnh Hảo, người mà có bác nhà văn cũng thân với gã bảo hình như thằng Hảo này là người của công an nên nó chửi lãnh đạo ỏm tỏi mà vẫn được cùng vợ là nàng Giáng Tiên chu du khắp Mỹ rồi Pháp, rồi Úc, người lại bảo thằng Hảo là phản động, vì nó to mồm và sắc lem lẻm nên người ta còn treo ở đó chưa muốn dây vào, còn với riêng gã thì đó là một nhà thơ rất có tài với những câu thơ ngồn ngộn tình yêu nước và yêu...gái . Vừa alo xong Hảo không hỏi “sao rồi, sao rồi” như doanh nghiệp trồng chuối kia mà: Biết tin gì chưa? Anh X thắng rồi được 68% phiếu. Gã cười hê hê hê làm chàng thi sĩ nổi nóng:
-Cười gì mà toe toét thế?

-Hề, tin của ông là tin Vịt. Tin chính thức thì hình như ...ngược lại đó.

Thế rồi gã tỏ ra hiểu biết cái gọi là “nguồn tin chính thức” ấy để lòe chàng thi sĩ nổi tiếng hay gây gổ kia, nhưng thật ra thông tin gã thu lượm là từ các nguồn facebook của các nhà báo giỏi săn tin nghị trường như Huy Đức, Nguyễn Thế Thanh,Nguyễn Quang Lập cùng thông báo kết quả Hội nghị TW14 trên báo chí chính thống thôi.Trần Mạnh Hảo nghe giọng tươi vui lạc quan của gã mà phát...sốt vì ngạc nhiên:

-Sao mày có vẻ phấn khởi vậy?

Gã bảo , sao không phấn khởi cho được khi mình dự báo trúng là dù thằng cha nào thắng thì cũng phải ủng hộ TPP hết ráo.Ồi thấy cái giọng TW nhất trí cao TPP và chuẩn bị cho kí kết vào tháng Hai 2016 mà gã rơn rơn.Gã chỉ một niềm hy vọng lúc này vào TPP thôi.Kinh tế sạch sẽ của Mỹ, Nhật, Úc sẽ giúp nước ta đẩy lùi cái kinh tế bẩn thỉu, độc hại của anh Trung Quốc, làm cho nước ta dần dần thoát khỏi nô lệ kinh tế Trung Quốc thì làm sao mà không vui?

Thoát Trung là thoát về kinh tế trước đã.

Hảo khà khà cười: Mày làm trưởng ban tuyên giáo thay ông Đinh Thế Huynh là hợp đấy.

Gã nghe vậy giật thốt.Ông Huynh mà nghe thế thể nào cũng cho gã một mẻ như ông Hồng Vinh từng cho gã một mẻ khi viết thông báo gã là thằng thợ... báo láo lếu dám chiếm quyền một tờ báo của Hội Nhà báo Việt Nam nói xấu...lãnh đạo thì gã...toi.

Hảo độp hỏi: Anh X nếu thua thì chịu im à?

Gã bảo, gã là thằng viết kịch rất thích các tình huống, kịch tính đẩy lên cao trào tận cùng vào phút chót.Gã bảo, phim hành động của Hollywood luôn lừa người xem tới phút chót, cứ tưởng thế này, nhưng rồi cuối cùng là thế khác.

-Vậy là vẫn còn phút bù giờ à? Chàng thi sĩ tác giả của trường ca bất hủ “Đất nước hình tia chớp” hỏi.

- Nu, pagadi! Hãy đợi đấy!Ông có nhớ một bộ phim hoạt hình con chó sói và con thỏ không?Hê hê hê...Gã lại toe toe cười mà chính gã cũng nhận thấy là đến dễ...ghét.Rồi giọng gã nghiêm lại.Nếu thực sự vì dân tộc , đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết thì dù là ai đi chăng nữa vẫn còn cơ hội, chỉ có điều vào thời điểm này nó có thể là cơ hội...cuối cùng.

-Mày ạ, tao ân hận vì ví đất nước mình hình tia chớp nên vận vào nước mình, lúc chó nào cũng sấm chớp, bão giông?

Gã xin thú thật ngay, câu nói trên là do gã tự nhét vào mồm Trần Mạnh Hảo.

Lưu Trọng Văn 13.1.2016
(Lưu Trọng Văn FB)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Khám phá Bí ẩn mới nhất về người khổng lồ (Thuyết minh tiếng Việt) Full

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà văn can đảm xác nhận bài viết là của mình, nhưng nếu vì bài viết này bị kết tội, ông có can đảm nhận "tội" không?

Giấy xác nhận của nhà văn Phạm Đình Trọng về “chứng cứ” trong vụ án ông Nguyễn Hữu Vinh


SÀI GÒN – VIỆT NAM
Ngày  13 tháng   1    năm    2016

GIẤY XÁC NHẬN

Kính gửi: Ông NGUYỄN VĂN PHỔ, Thẩm phán Tòa án Nhân Dân thành phố Hà Nội, Chủ tọa phiên tòa xét xử vụ án “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” ngày 19.01.2016 tại Hà Nội với hai bị cáo là ông NGUYỄN HỮU VINH và bà NGUYỄN THỊ MINH THÚY.
Tôi là Phạm Đình Trọng, sinh năm 1944, nhà văn quân đội, hiện thường trú tại nhà… căn hộ Hoàng Anh Goldhouse, Phước Kiển, Nhà Bè, Sài Gòn, xin xác nhận một chứng cứ trong cáo trạng truy tố ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy như sau.
Trong 24 bài viết nêu trong cáo trạng dùng làm chứng cứ truy tố ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy tội “Lợi dụng các quyền tư do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” thì bài thứ ba CHUYỆN KỂ NĂM 2000, CUỐN TIỂU THUYẾT VỀ THÂN PHẬN CON NGƯỜI TRONG CÁI ÁC CỘNG SẢN là bài viết của tôi. Tôi viết giấy xác nhận này để khẳng định tôi là người viết và sự vô can của ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy đối với bài viết này. Nhân đây, tôi cũng xin thưa ngắn gọn về sự cần thiết và vai trò tich cực của bài viết:
1- BIỂU DƯƠNG, KHÍCH LỆ CÁI THIỆN ĐÃ QUAN TRỌNG VÀ CẦN THIẾT THÌ CHỈ RA CÁI ÁC ĐỂ NHẬN MẶT, NGĂN CHẶN, LOẠI BỎ CÁI ÁC KHỎI XÃ HỘI CÒN QUAN TRỌNG, CẦN THIẾT VÀ CẤP BÁCH HƠN NHIỀU. ĐÓ LÀ HAI MẶT KHÔNG THỂ TÁCH RỜI CỦA MỘT CHỦ THỂ XÃ HỘI.
Trong xã hội cũng như trong mỗi con người bao giờ cũng có cái thiện và cái ác tồn tại. Một con người dù thánh thiện đến đâu cũng không loại bỏ hết mần mống của cái ác trong bản thể người. Cửa từ, cõi Phật là chốn từ bi hỉ xả nhưng ở mọi ngôi chùa thờ Phật của dân gian Việt Nam đều có ông Thiện và ông Ác đứng hai bên cửa từ để nhắc nhở chúng sinh về cái Thiện và cái Ác bản thể trong mỗi con người.
Một xã hội dù tốt đẹp, ưu việt đến đâu vẫn có cái ác thường trực ẩn náu, rình rập huống hồ xã hội cộng sản lấy học thuyết đấu tranh giai cấp sai lầm tệ hại làm lẽ sống, coi đấu tranh giai cấp tội ác là động lực thúc đẩy xã hội phát triển. Kích động con người phải hận thù con người mới là người có lí tưởng cách mạng, có giác ngộ giai cấp, có lập trường vô sản! Kích động đấu tranh giai cấp, nuôi dưỡng hận thù con người với con người chính là kích động cái ác, nuôi dưỡng cái ác trong xã hội. Trong xã hội đó, bạo lực là ngôn ngữ đối thoại. Nhà nước dùng sức mạnh bạo lực khổng lồ của nhà nước, dùng dùi cui, tòa án, nhà tù lạnh lùng, khốc liệt đối thoại với người dân bất đồng chính kiến. Người dân dùng bạo lực lấy mạng sống của nhau để giải quyết những tranh chấp dân sự nhỏ nhặt thường ngày. Con người ứng xử với nhau bằng cái ác.
Cho đến lúc từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam, năm 2009, tôi đã có 40 năm là đảng viên Cộng sản. Là người lính, là nhà văn sĩ quan quân đội nhân dân Việt Nam, là đảng viên cộng sản, tôi đã trải qua liên tiếp những đợt học chính trị bất tận, những khóa chỉnh huấn định kì thường xuyên cho sĩ quan như “Ôn nghèo kể khổ”, “Đấu tranh chống chủ nghĩa xét lại hiện đại”, “Giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc quyết đánh thắng giặc Mĩ xâm lược” . . . Những đợt chỉnh huấn, học chính trị dồn dập liên miên đó đều đề cao bạo lực, kích động bạo lực, tuyệt đối hóa bạo lực, coi bạo lực như cứu cánh.
Điều tệ hại là chính những người cộng sản Việt Nam và cộng sản nước ngoài đã chia cắt đất nước Việt Nam thành hai trận tuyến đối kháng, chia đôi dân tôc Việt Nam thành hai nửa thù địch phải tiêu diệt, thanh toán nhau để thống nhất lại đất nước. Rồi chính những người cộng sản lại phát động cuộc nội chiến Bắc – Nam, nửa dân tộc Việt Nam phía bên này quyết tiêu diệt nửa dân tộc Việt Nam phía bên kia để “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”. Cuộc nội chiến Bắc – Nam người Việt giết người Việt đẫm máu nhất, chết chóc đau thương lớn nhất trong lịch sử Việt Nam được ngụy trang, được hoán đổi, chuyển hóa thành cuộc “Kháng chiến chống Mĩ cứu nước” để anh hùng ca hóa, tráng ca hóa, lí tưởng hóa cuộc nội chiến đau thương, anh hùng ca hóa, lí tưởng hóa cái ác! Lí tưởng hóa cả việc đẩy những người Việt Nam yêu nước thương nòi nhưng khác biệt ý thức hệ, khác biệt chính kiến trở thành thế lực thù địch, trở thành kẻ thù để nhà nước cộng sản mặc sức dùng bạo lực nhà nước và cả bạo lực côn đồ trừng trị!
Cái ác không được chỉ mặt, không bị lên án, ngăn chặn, cái ác còn được lí tưởng hóa và cái ác cứ ngạo nghễ, đắc thắng ngự trị trên đất nước Việt Nam thương yêu. Một thanh niên khỏe mạnh đi xe máy không đội mũ bảo hiểm bị đưa về đồn công an thì chỉ ba giờ sau thanh niên khỏe mạnh đó đã là một xác chết với những vết đòn thâm tím, phù nề khắp người. Người dân xô xát với hàng xóm bị bắt về đồn công an buổi chiều thì đến đêm đã thành xác chết với những vết đòn bầm dập trên thân thể! Đất nước Việt Nam thời yên hàn mà chết chóc bởi bạo lực diễn ra hàng ngày, diễn ra khắp nơi như đất nước đang có chiến tranh. Đất nước Việt Nam hiền hòa đang thực sự có cuộc chiến của cái ác, cuộc chiến thủ tiêu những giá trị đạo đức cơ bản, cuộc chiến giết chết những giá trị nhân văn, hủy hoại lí tưởng thẩm mĩ.
Đọc tiểu thuyết tự truyện Chuyện Kể Năm 2000 của nhà văn Bùi Ngọc Tấn, nạn nhân của cái ác, tôi càng nhận ra cái ác đã bao trùm sâu rộng như thế nào và càng nhận rõ nguyên nhân lộng hành của cái ác. Lí tưởng cộng sản xóa bỏ bóc lột, áp bức, bất công, xây dựng thiên đường cộng sản: “Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu” thật tốt đẹp, thật nhân đạo. Đó là cái Thiện. Nhưng là cái Thiện không tưởng, không có thật. Để đi đến cái Thiện không có thật phải sử dụng bạo lực chuyên chính vô sản, phải nuôi hận thù giai cấp tàn bạo không còn tính người. Đó là cái Ác. Cái Thiện chỉ là ảo tưởng, không có thật nhưng cái Ác thì có mặt khắp nơi, hiển hiện hàng ngày. Hơn một trăm triệu người dân lương thiện trên thế giới đã bị giết chết thê thảm bởi bạo lực đấu tranh giai cấp như cái chết thê thảm của người đàn bà Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên, năm 1953. Hàng trăm triệu người khác đã bị đày đọa trong ngục tù bởi đấu tranh giai cấp như nhà văn Bùi Ngọc Tấn ở Hải Phòng. Khắc ghi trang sử bi thảm của lịch sử loài người ở thời cái ác đấu tranh giai cấp hoành hành, nước Mĩ dân chủ đại diện cho lương tri loài người đã dựng tượng đài ở trung tâm Washington DC tưởng niệm hơn trăm triệu hồn oan loài người bỏ mạng vì bạo lực đấu tranh giai cấp.
Cuộc chiến của cái Ác chính là cuộc chiến của bạo lực đấu tranh giai cấp, của chuyên chính vô sản. Một nhà nước còn ứng xử, đối thoại với người dân bằng bạo lực chuyên chính vô sản thì cái ác còn lộng hành.
Chức phận của nhà văn là đánh thức cái Thiện, nuôi dưỡng cái Thiện và cảnh báo cái Ác của xã hội như chim báo bão cảnh báo giông bão của thời tiết.
Là nhà văn còn chút tấc lòng với cuộc đời, là công dân còn chút ý thức trách nhiệm với nước non, tôi phải lên tiếng chỉ ra cái ác, báo động về cái ác.
Và điều 25 Hiến pháp năm 2013 “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí” cho tôi quyền được lên tiếng cảnh báo cái ác.
2- ÔNG NGUYỄN HỮU VINH VÀ BÀ NGUYỄN THỊ MINH THÚY KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN BÀI VIẾT CỦA TÔI VỀ CUỐN TIỂU THUYẾT CHUYỆN KỂ NĂM 2000
Bài viết “Chuyện Kể Năm 2000, Cuốn Tiểu Thuyết Về Thân Phận Con Người Trong Cái Ác Cộng Sản” tôi gửi cho trang web Dân Quyền theo địa chỉ email diendanxahoidansu@gmail.com vì thế ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy không hề liên quan đến bài viết của tôi về cuốn tiểu thuyết Chuyện Kể Năm 2000 của nhà văn Bùi Ngọc Tấn, một tài năng lớn và vô cùng quí hiếm mà khốn khổ và bị vùi dập trong sự lộng hành của cái ác. Tôi sẵn sàng ra làm chứng trước tòa xác nhận ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy không liên quan đến bài viết của tôi.
Nhà văn lớn Bùi Ngọc Tấn, công dân lương thiện Bùi Ngọc Tấn đã bị giam cầm ngục tù oan khiên 5 năm trời. Tôi viết GIẤY XÁC NHẬN này với mong mỏi oan khiên đó không tái diễn với những công dân lương thiện, trung thực Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy.
Cảm ơn ông Thẩm phán.
NGƯỜI VIẾT XÁC NHẬN
PHẠM ĐÌNH TRỌNG
Nhà văn
____
Đính kèm:

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 CUỐN TIỂU THUYẾT VỀ THÂN PHẬN CON NGƯỜ TRONG CÁI ÁC CỘNG SẢN

PHẠM ĐÌNH TRỌNG
Say sưa phô trương sức mạnh bạo lực nhà nước, công an – tòa án – nhà tù, hơn nửa thế kỉ cầm quyền, nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam đã vô cùng cần mẫn và tùy tiện tống hàng ngàn người dân Việt Nam lương thiện của nhiều thế hệ nối tiếp nhau vào ngục tù.
Đầu tiên nhà nước độc tài man rợ đó tống vào tù những đại công thần đã mang cả cuộc đời chiến đấu hi sinh dựng lên nhà nước cộng sản: Tướng Đặng Kim Giang. Nhà cách mạng lứa tiền bối dựng lên đảng Cộng sản Việt Nam, dựng lên nhà nước cộng sản Việt Nam Vũ Đình Huỳnh. Nhà triết học cộng sản Hoàng Minh Chính. . . . Rồi lần lượt đến những trí thức, nhà văn, nhà báo con đẻ của chế độ cộng sản. Nhà văn Vũ Thư Hiên, nhà báo Hoàng Thế Dũng, nhà báo Trần Thư, đạo diễn điện ảnh Huy Vân, nhà báo, nhà văn Bùi Ngọc Tấn. . . bỗng trở thành người tù không án ròng rã gần chục năm trời trong nhà tù cộng sản mà từ lúc bước chân vào ngục tối đến khi ra khỏi cổng nhà tù vẫn không biết bị tù về tội gì.
Qua đi thời hồng hoang không pháp luật, tù không án, tù theo lệnh tùy hứng của kẻ độc tài như từ trên trời rơi xuống, đến thời luật cộng sản, luật chỉ để bảo vệ sự thống trị của đảng cộng sản và chỉ để khoe mẽ, vênh váo làm sang với thế giới văn minh, còn bộ máy công quyền thì vẫn hành xử mông muội, ngồi xổm lên pháp luật, tùy tiện bắt người, đánh người, giết người và tùy tiện làm án.
Làm án theo lệnh của quyền lực độc tài từ bóng tối ban ra, làm án theo kịch bản của công an, theo lớp lang dàn dựng của cơ quan cảnh sát điều tra và quan tòa. Với cách làm án mờ ám, bất lương đó, bất kì người dân lương thiện, trung thực, khảng khái nào sống đúng Hiến pháp và pháp luật cũng đều có thể bị tù vì những tội danh vu vơ, mơ hồ “tuyên truyền chống nhà nước”, “lợi dụng các quyền tư do, dân chủ” hoặc đi tù mút mùa vì tội danh cụ thể: trốn thuế, nhưng mang rõ dấu ấn dàn dựng, áp đặt của cơ quan cảnh sát điều tra và tòa án.
Những tội danh vu vơ, những bản án được dàn dựng sống sượng đã tống vào tù ngục nhiều trí thức chân chính như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, luật sư Lê Thị Công Nhân, nhà giáo Vũ Hùng, giáo sư Phạm Minh Hoàng, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, luật sư Lê Công Định, luật sư Lê Quốc Quân, luật sư Phan Thanh Hải, . . . Biến nhiều công dân ưu tú có ý thức về quyền làm người, có lương tâm với cuộc đời, có trách nhiệm với vận mệnh đất nước thành những người tù lương tâm, người tù thời đại như trái tim yêu nước Vi Đức Hồi, nhà doanh nghiệp Trần Huỳnh Duy Thức, kĩ sư Nguyễn Tiến Trung, nhà báo tự do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, những phụ nữ trung hậu Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Bùi Thị Minh Hằng, . . .
Muốn bắt ai cũng được, muốn bỏ tù ai cũng được. Cần có án thì tạo dựng ra án. Không có tội thì tạo dựng ra tội. Mọi tiếng nói khác biệt, mọi đòi hỏi tự do dân chủ, mọi đòi hỏi quyền làm người đều trở thành án hình sự, đều bị tống vào tù ngục. Với bộ máy công cụ bạo lực nhà nước khổng lồ không cần hành xử theo pháp luật, thẳng tay tiêu diệt mọi tiếng nói phản biện, đảng cộng sản và nhà nước độc tài của đảng tưởng rằng sẽ ngạo nghễ tồn tại đến vô cùng và những người lãnh đạo cộng sản “ghế trên ngồi tót sỗ sàng” thì hả hê bắt dân tụng niệm: Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm.
Nhà tù cộng sản là nơi giam cầm khát vọng làm người của người dân Việt Nam, nơi giam cầm trí tuệ và khí phách Việt Nam cũng là nơi thể hiện đầy đủ bộ mặt man rợ, mất tính người nhất của nhà nước độc tài cộng sản. Nhà nước độc tài cộng sản càng tùy tiện tống nhiều trí tuệ và khí phách Việt Nam vào tù thì sự man rợ cộng sản càng được trí tuệ và khí phách Việt Nam khắc ghi vào lịch sử, khắc ghi vào thời gian.
Chín năm trong nhà tù cộng sản cho nhà văn Vũ Thư Hiên viết tự truyện Đêm Giữa Ban Ngày ghi lại sự tàn bạo, man rợ của thể chế cộng sản. Thể chế cộng sản là đêm đen lạc lõng giữa ánh sáng rực rỡ của văn minh loài người thời công nghiệp hóa, toàn cầu hóa.
Miệt mài chăm chút viết báo tô hồng thể chế cộng sản, tô hồng xã hội cộng sản, nhà báo Bùi Ngọc Tấn bỗng bị bắt rồi trở thành người tù không án trong nhà tù cộng sản. Năm năm trong nhà tù cộng sản cho nhà báo Bùi Ngọc Tấn thấy sự man rợ cộng sản đã khinh rẻ, đã đầy đọa, đã xỉ nhục con người như thế nào. Con mắt quan sát sắc xảo của nhà báo Bùi Ngọc Tấn và cảm hứng sáng tạo mạnh mẽ của nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã biến hiện thực năm năm ngục tù cộng sản thành tiểu thuyết tư liệu lịch sử Chuyện Kể Năm 2000.
Năm 2000 chấm dứt một thế kỉ chủ nghĩa cộng sản đưa loài người vào chém giết, hận thù, máu và nước mắt. Chủ nghĩa cộng sản rồi sẽ qua đi như một cơn ác mộng của loài người. Nhưng sự khinh bỉ con người của cộng sản, máu và nước mắt cộng sản gây ra cho con người thì phải khắc vào thời gian, ghi lại cho mai sau sau để cảnh tỉnh loài người. Vì thế Chuyện Kể Năm 2000 cũng là Chuyện Kể Năm 3000, Chuyện Kể Năm 4000 . . .
Nhà văn Vũ Thư Hiên, nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã phải để lại những năm tháng quí giá của cuộc đời trong ngục tù man rợ cộng sản để có Đêm Giữa Ban Ngày, Chuyện Kể Năm 2000. Những Vi Đức Hồi, Nguyễn Xuân Nghĩa, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân . . . những trí tuệ và tâm hồn đó đang sống, đang quan sát, đang ghi nhận, đang nhận mặt thể chế cộng sản và nhà tù cộng sản để rồi sẽ có thêm những Đêm Giữa Ban Ngày, Chuyện Kể Năm 2000 chân thực, sinh động về số phận bi thảm của con người trong thể chế cộng sản, trong ngục tù cộng sản. Nhà nước độc tài cộng sản ỷ vào sức mạnh bạo lực nhà nước, vận hành tối đa công suất bộ máy công an – tòa án – nhà tù càng hung hãn tù đày nhiều tâm hồn, trí tuệ Việt Nam thì sự tàn bạo, mất tính người của độc tài cộng sản càng được khắc ghi vào lịch sử, khắc ghi vào thời gian.
N hà văn Vũ Thư Hiên và nhà văn Bùi Ngọc Tấn trước tôi một thế hệ và hơn tôi một cuộc chiến tranh. Khi người lính Vệ quốc đoàn Vũ Thư Hiên và anh đội viên Thanh niên xung phong Bùi Ngọc Tấn đi vào cuộc chiến tranh chống Pháp thì tôi còn là đứa bé ê a đọc sách Tân Quốc Văn. Nhưng cuộc đời các anh và trang sách về cuộc đời ngục tù của các anh đã thức tỉnh tôi và thức tỉnh hàng triệu người Việt Nam về thể chế cộng sản. Không biết tự lúc nào anh Vũ Thư Hiên và anh Bùi Ngọc Tấn đã trở thành người anh thân thiết của tôi.
Dù cách xa hàng chục ngàn kilomet nhưng hằng ngày tôi vẫn gặp anh Vũ Thư Hiên trong thế giới phẳng tin học. Mới mấy tháng trước anh Bùi Ngọc Tấn và chị Nguyễn Thị Ngọc Bích, vợ anh Tấn vào Sài Gòn, tôi cùng anh chị đến nhà con gái anh Vũ Thư Hiên để được nói chuyện và nhìn thấy anh Hiên trên màn hình laptop. Mới mấy ngày trước, tôi lại được gặp anh Tấn, chị Bích ở Sài Gòn và anh Tấn đã tặng tôi bản in mới nhất tập tiểu thuyết của đời anh, tập tiểu thuyết về hiện thực cái ác cộng sản, về thân phận con người, về sự khinh bỉ, xỉ nhục, đày đọa, vật hóa con người của nhà nước cộng sản.
Chuyện Kể Năm 2000 được nhà xuất bản Thanh Niên ở Hà Nội phát hành đầu tiên tháng hai, năm 2000 liền bị cơ quan văn hóa của nhà nước độc tài cộng sản ra lệnh thu hồi và tiêu hủy. Một việc làm của quyền lực độc tài độc ác mà tối tăm. Độc ác và tối tăm như nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam giam cầm những tâm hồn, trí tuệ và khí phách Việt Nam. Làm sao có thể giam cầm được sự thật, giam cầm được lẽ phải. Làm sao có thể giam cầm được tâm hồn, trí tuệ và khí phách.
Thời tin học, không quyền lực nào thu hồi, tiêu hủy được thông tin đã được tin học hóa, sản phẩm của thế giới thật, thế giới vật thể đã trở thành sản phẩm của thế giới ảo, thế giới phi vật thể. Lệnh thu hồi tiêu hủy của nhà nước độc tài cộng sản với Chuyện Kể Năm 2000 là sự giới thiệu, sự quảng cáo, tôn vinh lớn nhất cho Chuyện Kể Năm 2000. Vì có lệnh thu hồi và tiêu hủy của nhà nước độc tài cộng sản mà Chuyện Kể Năm 2000 lại được xuất bản với số lượng lớn, phát hành rộng chưa từng có dưới nhiều hình thức. Chuyện Kể Năm 2000 tràn ngập trên các trang web. Chuyện Kể Năm 2000 được in đi in lại với số lượng lớn ở trong nước, ngoài nước.
Cuối năm 2013 lại có người ở phía Nam đứng ra tổ chức in Chuyện Kể Năm 2000. “Tập sách này được thực hiện bởi những người yêu quí Chuyện Kể Năm 2000 / Tháng 12 – 2013 / 100 bản. Không bán”. Anh chị Bùi Ngọc Tấn – Nguyễn Thị Ngọc Bích vào Sài Gòn nhận sách do người in ấn tặng để tặng lại những người đang đấu tranh giành lại những giá trị làm người đã bị nhà nước độc tài cộng sản tước đoạt.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nếu TQ cứ tiếp tục vi phạm thì sao? Ta lại "Kiên quyết phản đối.." à?

TRUNG QUỐC KHÔNG HỀ THÔNG BÁO KẾ HOẠCH BAY CHO VIỆT NAM


 Việt Nam không hề nhận được bất kỳ thông báo nào của Trung Quốc về kế hoạch bay như họ nói.

Đó là khẳng định của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình hôm nay khi trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị cho biết phản ứng của Việt Nam về nội dung phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày hôm qua về việc tàu bay Trung Quốc bay ra sân bay mà Trung Quốc xây dựng bất hợp pháp trên đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
Quan điểm sai trái
Ông Lê Hải Bình nhấn mạnh, Việt Nam kiên quyết bác bỏ các quan điểm sai trái trong phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc vừa qua.
đá Chữ Thập, Trường Sa, Biển Đông, an ninh hàng hải
Người phát ngôn Lê Hải Bình
“Một lần nữa, chúng tôi khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với quần đảo Trường Sa cũng như đối với quần đảo Hoàng Sa”, ông nói.
Liên quan đến hoạt động bay của Trung Quốc, ông Lê Hải Bình cho hay, như đại diện Cục Hàng không Việt Nam đã nhiều lần khẳng định, cơ quan quản lý FIR Hồ Chí Minh của Việt Nam không hề nhận được bất kỳ thông báo nào của Trung Quốc về kế hoạch bay như họ nói.
Vào ngày 30/12/2015, khi đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội thông báo cho đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam về việc Trung Quốc sẽ sử dụng tàu bay dân sự thực hiện các chuyến bay ra đá Chữ Thập, Việt Nam đã ngay lập tức phản đối và yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ hành động này.
“Việc Trung Quốc tuyên bố coi việc cho máy bay ra đá Chữ Thập là “các hoạt động hàng không quốc gia” thực chất là nhằm khẳng định yêu sách chủ quyền phi lý của họ đối với quần đảo Trường Sa, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Trường Sa.
Mặt khác, việc Trung Quốc cho máy bay bay ra đá Chữ Thập cho dù là dưới bất kỳ danh nghĩa nào với cách làm như vừa qua cũng đều ảnh hưởng đến an ninh an toàn tự do hàng không ở Biển Đông; đi ngược lại các quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Chicago năm 1944 về Hàng không dân dụng và các phụ lục liên quan đến Quy tắc bay qua vùng trời quốc tế, đặc biệt là phụ lục 2 và phụ lục 11”, ông Lê Hải Bình nêu rõ.
Một lần nữa, Việt Nam yêu cầu Trung Quốc chấm dứt việc bay ra đá Chữ Thập, không có thêm các hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam, đóng góp thiết thực vào việc duy trì hòa bình, ổn định trong khu vực, an ninh an toàn tự do hàng hải, hàng không ở Biển Đông.
Nguồn Vietnamnet.vn

Phần nhận xét hiển thị trên trang