Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

Năm 2016 sẽ mang lại những gì cho châu Á?


Liệu Trung Quốc có đạt được tiến bộ trong cuộc cải tạo nền kinh tế của họ hay không? Hoa Kỳ và Trung Quốc có đương đầu nhau trên Biển Đông hay không? Ấn Độ và Pakistan có nhích lại gần nhau hay không? Hướng đi của châu Á cho 2016
Đảo nhân tạo của Trung Quốc trên bãi đá Gạc Ma
Đảo nhân tạo của Trung Quốc trên bãi đá Gạc Ma
Ngày 8 tháng Hai sẽ bắt đầu năm Thân ở Trung Quốc. Theo truyền thống, khỉ được xem là tinh ranh, có chủ định và thích mạo hiểm. Tập Cận Bình, được nhiều người xem như là chủ tịch nước có nhiều quyền lực nhất kể từ Đặng Tiểu Bình, sẽ cần tất cả những đặc tính đó để giải quyết các vấn đề cấp bách nhất của đất nước ông.
Đó là cuộc cải tạo hệ thống kinh tế Trung Quốc, hệ thống kinh tế mà đã gây bất an trên toàn thế giới vì những số liệu kinh tế yếu kém của nó. Mỗi một thay đổi trong đất nước then chốt của nền kinh tế thế giới đều được ghi nhận tỉ mỉ ở châu Phi, châu Âu và châu Mỹ. Các cải cách kinh tế do chính phủ Tập đưa ra năm 2013 hướng tới nhiều kinh tế thị trường hơn nữa, nhưng cho tới nay chỉ được thực hiện có giới hạn. Điều này có thể nhìn thấy qua những lần nhà nước can thiệp vào thị trường chứng khoán hay việc tư hữu hóa các doanh nghiệp nhà nước mà cho tới nay hầu như đã không được thực hiện. Thế nhưng nếu không có các cải cách đó thì Trung Quốc không thể tiếp tục câu chuyện thành công của họ được nữa, vì các khả năng của mô hình hiện nay hầu như đã được tận dụng hết.
Trật tự thế giới mới
Một thách thức khác của Trung Quốc nằm trong tham vọng của họ, muốn được công nhận không chỉ là một cường quốc khu vực mà là một cường quốc trên toàn cầu.
Về mặt chính trị, đóng vai trò trung tâm trong đó là Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng cơ sở châu Á (AIIB) mới được thiết lập, do Trung Quốc thành lập như là một sự lựa chọn khác cho Ngân hàng Thế giới, và sáng kiến Con đường Tơ lụa, cái có nhiệm vụ gắn kết Trung Quốc với châu Á, châu Phi và châu Âu qua những biện pháp hạ tầng cơ sở mới. Cả hai việc này sẽ tạo ra kích thích kinh tế mới cho 2016.
Cuộc bầu cử sắp tới đây trong tháng Giêng ở Đài Loan, mà theo dự đoán là Đảng Dân chủ Tiến bộ sẽ thắng cử, có thể sẽ gây nhiễu cho các yêu cầu của Trung Quốc, nhưng không thể đe dọa ở mức độ nghiệm trọng. Nhiều cử tri lên án đảng KMT đang cầm quyền rằng họ liên kết quá chặt chẽ với Bắc Kinh và bán đứng các lợi ích của Đài Loan.
Chiến trường chính về mặt địa chính trị của Trung Quốc trước sau vẫn là Biển Đông. Ở đó, Trung Quốc đang thách thức trật tự quốc tế do Hoa Kỳ thống trị. Việc xây dựng đảo nhân tạo, tăng cường vũ trang cho hải quân và các phản ứng của Hoa Kỳ, cho máy bay B-52 bay qua các lãnh thổ được Trung Quốc tuyên bố chủ quyền mà không hề có ấn tượng trước những yêu của nước này, đều xoay quanh câu hỏi, rằng tự do hàng hải và luật pháp quốc tế tiếp tục có hiệu lực cho tới đâu. Cả trong năm 2016, Trung Quốc và Hoa kỳ cũng sẽ luôn phô diễn lập trường khác nhau của họ.
Nhiều vũ khí hơn ở Đông Á
Trong mối liên quan này, Nhật Bản đóng một vai trò ngày càng có thể cảm nhận được rõ ràng hơn. Việc diễn giải mới hiến pháp hòa bình sau Đệ nhị thế chiến và tăng cao ngân sách vũ trang là một dấu hiệu cho thấy rõ rằng Nhật Bản sẽ không đơn giản chấp nhận lẩn trỗi dậy của nước láng giềng. Đồng thời, cùng với việc nước Nhật bồi thường cho những người phụ nữ Hàn Quốc bị cưỡng ép bán dâm, viên đá đầu tiên cho lẩn nhích lại gần nhau của hai đất nước này cũng đã được đặt xuống, những nước có truyền thống là đồng minh của Hoa Kỳ.
Đảo nhân tạo của Trung Quốc trên bãi đá Vành Khăn
Đảo nhân tạo của Trung Quốc trên bãi đá Vành Khăn
Triều Tiên, cũng như những năm trước đây, vẫn là một kẻ gây phiền nhiễu có bom nguyên tử mà khó có thể dự tính trước được. Mặc cho cho những lời kêu gọi liên tục ví dụ như từ Liên Hiệp Quốc, tình hình nhân quyền đáng hổ thẹn ở đó sẽ không thay đổi gì, vì đơn giản là không thể làm gì chống lại Triều Tiên được – ngoại trừ chiến tranh.
Trong trọng trường của những người khổng lồ
Mười quốc gia Đông Nam Á cố gắng tránh né cành nhiều càng tốt cuộc xung đột nước lớn đang hiện ra ngày càng rõ rệt hơn ở Thái Bình Dương. Nhưng việc này chỉ có thể ở mức độ.
Philippines dựa vào luật quốc tế, bằng cách dùng Công ước Quốc tế về luật biển để kiện ra Tòa Trọng tài Thường trực ở Den Haag. Người ta dự đoán là năm 2016, trong vụ kiện về Biển Đông sẽ có một phán xét có thể làm yếu đáng kể quan điểm của Trung Quốc. Ở Việt Nam, việc bổ nhiệm mới cho ba chức vụ quan trọng nhất – tổng bí thư đảng, chủ tịch nước và thủ tướng – sắp được tiến hành, điều sẽ quyết định việc đất nước này đi theo đường lối nào trong vòng năm năm tới đây: có thể là tiếp tục nhích lại gần Hoa Kỳ và qua đó là cách xa Trung Quốc thêm.
Các nước khác trong vùng trước hết là đang tự bận rộn với chính mình. Ở Thái Lan, quân đội sẽ tiếp tục cầnm quyền qua hết năm 2016, trở lại với dân chủ là một việc vẫn còn không chắc chắn. Ở Myanmar, Aung San Suu Kyi và đảng của bà sẽ đứng trước thánh thức lớn, biến lần thắng cử vượt bậc của năm 2015 thành những tiến bộ cụ thể cho người dân. Indonesia, Malaysia và Singapore đã đưa ra nhiệm vụ chính cho họ là chống khủng bố và chống những mối nguy hiểm do những người trở về từ Nhà nước Hồi giáo gây ra.
Khủng bố và nghi ngờ
Khủng bố và những người Hồi giáo cực đoan cũng là một mối đe dọa không ngưng ở Bangladesh, Pakistan và Afghanistan. Ở Bangladesh, cả trong năm 2016, các blogger và nhà báo cũng phải chịu nguy hiểm tới tính mạng để mà có thể ủng hộ cho quyền tự do ngôn luận, cái tất nhiên là bao gồm cả việc phê phán Hồi giáo.
Các cuộc đàm phán hòa bình được tái bắt đầu và đã nhiều lần thất bại của chính phủ Afghanistan với lực lượng Taliban có thể góp phần làm ổn định đất nước này, nhưng cũng cả cho láng giềng Pakistan. Nếu như năm 2016 người ta thành công trong việc đã thất bại trong năm 2015 thì đó là tin tốt đầu tiên kể từ khi lực lượng Taliban mạnh lên trong Afghanistan, việc đã khiến cho NATO buộc phải rút lui ra khỏi cuộc rút quân năm 2015.
Ở một mặt trận khác, có nhiều thay đổi lớn đang bắt đầu ở Pakistan. Cố gắng nhích lại gần kẻ thù không đội trời chung Ấn Độ, việc đã được bắt đầu trong tháng Mười Hai 2015, nếu như thành công thì cũng có thể góp phần làm ổn định đất nước này. Tức là năm 2016 có thể trở thành năm mà Pakistan bỏ lại ở phía sau mình thêm một đoạn nữa cái thể chế lâu năm của một nhà nước thất bại hay ít nhất là một nhà nước yếu kém.
Ấn Độ bành trướng
Vượt qua sự nghi ngờ kéo dài hàng thập niên giữa hai láng giềng Nam Á sẽ là một thành công quan trọng cho thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi, người mà ngay từ trước khi nhậm chức đã nói rằng quan hệ tốt với các quốc gia láng giềng là ưu tiên cao nhất trong chính sách đối ngoại của ông.
Nếu như thành công trong việc nhích lại gần Pakistan thì điều này sẽ tạo thêm khả năng cho Ấn Độ để đối  phó với những hoạt động tích cực của Trung Quốc ở Ấn Độ Dương, như ở Sri Lanka hay Maldives. Đồng thời, trong năm 2016, chính phủ Modi cũng sẽ tiếp tục chính sách “Look East” của họ, cái đã dẫn họ đến gần với với Đông Nam Á hơn, và tiếp tục sự hợp tác của họ với các đảo ở Thái Bình Dương

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Móng vuốt bìm bịp!

Quần đảo Trường Sa trong tầm nhìn địa chiến lược
Lê Ngọc Thống - Bất kỳ hoạt động nào trên khu vực Biển Đông của Trung Quốc đều gắn chặt và tương tác lớn với địa thế chiến lược của Việt Nam. Lâu nay các nhà quân sự, chính trị đã phân tích, nêu bật rất nhiều ý nghĩa, vai trò của quần đảo Trường Sa trong chiến lược của Trung Quốc, đều cho rằng, xây các căn cứ quân sự trên đó để khống chế Biển Đông, khống chế tuyến hàng hải quốc tế và eo biển Malacca ; bảo vệ "đường sinh mạng" của mình, hay để biến Biển Đông thành ao nhà, biến thành nơi trú ẩn cho tàu ngầm, là nơi xuất phát tấn công lý tưởng để phá vỡ hệ thống bao vây của Mỹ ngăn chặn Trung Quốc tiến ra Thái Bình Dương….
Khu vực được coi là sân sau của Trung Quốc dưới sự kiểm soát của các căn cứ quân sự của Trung Quốc xây trái phép, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền Việt Nam tại các đảo Trường Sa

Tuy nhiên, mọi điều có vẻ như chưa đủ và chưa thực tế về tầm nhìn chiến lược lâu dài của Trung Quốc trên Biển Đông và khu vực Đông Nam Á.

Sự cọ xát mạnh về địa chính trị trên khu vực Châu Á-Thái Bình Dương qua hoạt động của các cường quốc, càng ngày càng lộ rõ đáp án cốt lõi, phần nào giúp ta hiểu được vấn đề…

Tránh "dãy đá ngầm" Malacca….

Nếu như Trung Quốc coi tuyến hàng hải trên Biển Đông như là "đường sinh mạng" của mình thì eo biển Malacca chính là tử huyệt. Khi eo biển Malacca bị phong tỏa thì tuyến hàng hải từ Ấn Độ Dương, Trung Đông qua Biển Đông bị tê liệt. Vấn đề đặt ra ở đây là mối quan hệ giữa eo biển Malacca và quần đảo Trường Sa là gì ? Tại sao quần đảo Trường Sa, địa quân sự của nó, với Trung Quốc, quan trọng hơn là để tránh eo biển Malacca ?

Trước hết mà nói, khi đã gọi khống chế tuyến hàng hải thì phải bảo đảm 2 điều kiện là ngăn chặn được đối phương và bảo vệ được mình, nói cách khác là "đánh chuột nhưng không làm vỡ bình".

Trung Quốc với khả năng của hải quân (PLAN-People's Liberation Navy Army) với các căn cứ quân sự trên các đảo Trường Sa, Hoàng Sa thì có thể ngăn chặn được tuyến hàng hải qua Biển Đông đến Nhật Bản và Đông Bắc Á nếu một cuộc đối đầu với liên minh quân sự của Mỹ xảy ra.

Nhưng tất nhiên, khi đó đối phương cũng sẽ không ngồi nhìn mà sẽ phong tỏa eo biển Malacca. Lối vào Biển Đông bị bịt kín không phải bởi Trung Quốc mà bởi Mỹ-Singapore-Malaysia sẽ khiến Trung Quốc ngạt thở. Trong khi đó, hiện tại, Trung Quốc không có khả năng để khống chế eo biển Malacca theo phương thức "cấm đối phương nhưng không cấm ta".

Vì vậy, khi không làm chủ được eo biển Malacca thì Trung Quốc nếu có được quần đảo Trường Sa và những căn cứ quân sự trên đó chỉ có ý nghĩa về chủ quyền, mà vai trò quân sự của nó chưa khiến Mỹ và liên minh lo lắng, bất an như giới quân sự Mỹ đã phân tích.

Đương nhiên, Trung Quốc quyết tâm bất chấp tất cả, bỏ ra bao nhiêu tiền của, công sức, uy tín quốc tế bị lên án, để xâm phạm trái phép quần đảo Trường Sa, bồi lấp những đảo đã chiếm được của Việt Nam thành những căn cứ quân sự… không phải để phục vụ cho mục tiêu nhỏ, ngắn hạn như vậy trên Biển Đông. Trung Quốc xây dựng các căn cứ quân sự trên quần đảo Trường Sa để loại bỏ eo biển Malacca, không phụ thuộc vào nó.

Với hơn 85% lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc phải đi qua eo biển Malacca, nếu như hoàn toàn phụ thuộc vào eo biển này, tức là vào Mỹ thì Trung Quốc sẽ hoàn toàn bị động về chiến lược, bị khống chế về an ninh năng lượng. Vì thế eo biển Malacca là "dãy đá ngầm" nguy hiểm nhất trên tuyến hàng hải sống còn của Trung Quốc nên phải tránh và trong thực tế Trung Quốc cũng đã "vòng tránh" bằng việc xây dựng đường ống dẫn dầu qua Myanmar nhưng chỉ đáp ứng là một phần rất nhỏ trong nền kinh tế, năng lượng mà Trung Quốc cần.

…bằng kênh đào Kra


Vào trung tuần tháng 5/2015, Want China Times dẫn lại báo Hong Kong Oriental Daily cho biết, Trung Quốc và Thái Lan ký biên bản ghi nhớ xây dựng kênh đào Kra Isthmus, được mệnh danh là "kênh đào Panama Châu Á" ở miền nam Thái Lan, nhằm rút ngắn hải trình của tàu bè Trung Quốc từ Trung Đông về Quảng Châu.

Kênh đào Kra có hai chiều, sâu 25 m, dài 102 km, rộng 400 m, việc xây dựng sẽ hoàn tất trong 10 năm, với chi phí 28 tỷ USD. Biên bản này được ký kết tại một diễn đàn hợp tác nghiên cứu và đầu tư tổ chức ở Quảng Châu, thủ phủ tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.


Lễ ký kết dù rõ ràng nhưng vẫn bị giới chức 2 nước bác bỏ.

Kênh đào Kra Isthmus không chỉ biến Thái Lan trở thành một trung tâm hàng hải khu vực có thể lấn át các cảng trung tâm dọc eo biển Malacca của Singapore và Malaysia. Nó còn có vai trò như một huyết mạch quan trọng trong Con đường tơ lụa trên biển của Trung Quốc mà giờ đây là một phần trong kế hoạch "Một vành đai, một con đường" của nước này.

Kênh Kra Isthmus nối thẳng vịnh Thái Lan với Ấn Độ Dương, cho phép tàu thuyền không phải đi qua Eo biển Malacca cũng như trung tâm cảng Singapore, cho nên vấp phải nhiều nhạy cảm về địa chính trị khu vực. Chính vì thế sau đó vài ngày giới chức 2 nước Trung Quốc, Thái Lan đã bác bỏ tin này.

Một tháng sau đó, The Straits Times ngày 20/8/2015 thông tin, Việt Nam tuyên bố sẽ xây một cảng biển nước sâu trị giá 2,5 tỷ USD tại đảo Hòn Khoai, cách 17km ngoài khơi bờ biển Cà Mau-tỉnh cực nam của Việt Nam. Dự án đã được Thủ tướng thông qua.


Dự án kinh đào trên bán đảo Kra

Dự án được thực hiện bởi Tập đoàn Bechtel-công ty kiến trúc và xây dựng lớn nhất Hoa Kỳ, trong một thỏa thuận ký với doanh nghiệp Việt Nam là Vân Phong. Thiết kế này bao gồm 12 cầu cảng trong số đó thì một nửa dùng để nhập khẩu than.

Nếu dự án với Bachtel được thông qua thì cảng Hòn Khoai sẽ được tài trợ 85% vốn bởi Ngân hàng Xuất nhập khẩu Hoa Kỳ (Ex-Im Bank). Ex-Im Bank là một cơ quan tín dụng hỗ trợ xuất khẩu của Mỹ.

Ý nghĩa địa kinh tế, địa chính trị của việc hình thành cảng Hòn Khoai ta sẽ bàn vào lúc khác, ở đây ta chỉ quan tâm đến vai trò quân sự của quần đảo Trường Sa khi kênh Kra Isthmus, nếu có, hoàn thành.

Đến lúc này, nhìn lên bản đồ Biển Đông chúng ta sẽ thấy rõ căn cứ quân sự không quân, hải quân trên quần đảo Trường Sa mà Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế, xâm phạm chủ quyền Việt Nam, sẽ cho phép Trung Quốc kiểm soát khu vực Tây Nam Biển Đông và vịnh Thái Lan. Không có các căn cứ quân sự của Trung Quốc trên quần đảo Trường Sa thì không bao giờ Trung Quốc dám đổ tiền của xây dựng kênh đào Kra Isthmus.

Như vậy, chắc chắn các bên sẽ phải có cách tiếp cận về an ninh hàng hải trên Biển Đông và trên hết, Luật biển, công ước quốc tế phải được các bên xem xét, tôn trọng.

Lê Ngọc Thống
(Đất Việt, 01/01/2016)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tham khảo tư liệu hàng xóm!


Mao, Lưu, Chu, Đặng, Giang – Họ nghĩ gì về chủ nghĩa Cộng sản Trung Quốc đang theo đuổi?

Mao, Lưu, Chu, Đặng, Giang – Ai tin vào Chủ nghĩa Cộng sản? (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên)

Thời kỳ cải cách, ông Đặng Tiểu Bình từng cho phép phe dân chủ trong Đảng làm báo, một đảng viên Cộng sản được phái đến tòa báo “Ủy ban Cách mạng Quốc dân Đảng” xong về nói: “Họ trái ngược với ta, trái ngược với Đảng Cộng sản.” Sau đó tờ báo của họ quả nhiên có nhiều cải cách. Báo Đại Tự đã phản ánh nhiều vấn đề trong Cách mạng Văn hóa, nhờ đó mọi người nhận ra rằng: Nhiều Đảng viên trên miệng thì truyền bá Chủ nghĩa Marx nhưng lại không thật sự tin vào Chủ nghĩa Cộng sản.

1. CỰU CHỦ TỊCH NƯỚC LƯU THIẾU KỲ

Ông Lưu Thiếu Kỳ có câu đối kinh điển tuyên truyền phải hy sinh tất cả và vô điều kiện vì Chủ nghĩa Cộng sản: “Lợi ích Đảng vượt trên tất cả; Vì Cộng sản phấn đấu đến cùng”. Vì thế ông Lưu Thiếu Kỳ đã sớm đến khu mỏ An Nguyên để phát triển Đảng viên và xây dựng phong trào công nhân.
Khi ngồi kiệu cho công nhân khiêng, ông Lưu Thiếu Kỳ nói: Đây là các bạn đang khiêng Đảng!
Nhà lý luận phái hữu Lưu Thiếu Kỳ liên tục là nhân vật số hai trong thời gian dài, sau Đại hội Đại biểu lần thứ 7 ĐCSTQ mãi đến năm 1967 khi xảy ra Cách mạng Văn hóa mới bị lật đổ. Ông Lưu có sách lý luận nổi tiếng “Lun v tu dưỡng trong Đảng Cng sn” bổ sung vào chỗ thiếu về mặt lý luận đạo đức trong Phong trào Quốc tế Cộng sản, được dịch ra nhiều thứ tiếng và phổ biến trong phong trào Quốc tế Cộng sản, ngoài ra còn có cuốn “Ch nghĩa Dân tc và Ch nghĩa Quc tế,” phê phán khuynh hướng lợi ích dân tộc cực đoan của Đảng Cộng sản các nước…
Sau Đại hội 7, các Đảng viên Cộng sản mới nhập Đảng thường thề thốt tuân theo tôn chỉ mà câu đối của ông Lưu Thiếu Kỳ đưa ra: “Li íchĐảng vượt trên tt c; Vì Cng sn phđấđến cùng.”
Có thể nói chính ông Lưu Thiếu Kỳ là nguồn gốc để các Đảng viên lợi dụng chiêu bài Đảng nhưng lại nhằm phục vụ cá nhân.
Về việc tu dưỡng đạo đức của ông Lưu Thiếu Kỳ, trong thời gian an dưỡng tại bệnh viện Tân Tứ quân ông đã lừa và kết hôn được với một cô y tá tên Vương Tiền (Wang Qian) mới 16 tuổi, ông nói mình 30 tuổi, trong khi tuổi thực là 40 tuổi. Nhưng không lâu sau ông Lưu lại bỏ cô gái này vì cho rằng cô ta “theo chủ nghĩa cá nhân và có tư tưởng lạc hậu” để lấy một cô học sinh Trung học ở Bắc Kinh tên Sinh Ngọc Kiện (Sheng Yujian). Cuối cùng ông Lưu lại lấy thêm một cô khác tên Vương Quang Mỹ (Wang Guangmei), sinh viên ngành Vật lý hạt nhân. Vì chuyện ly hôn của Thủ trưởng quá thuận lợi nên ông Lưu ly hôn đến 7 lần.

300000938214129749378989402
Lưu Thiếu Kỳ và Vương Tiền
Lưu Thiếu Kỳ và Vương Quang Mỹ
Lưu Thiếu Kỳ và Vương Quang Mỹ

Kỳ thực, chính ông Lưu Thiếu Kỳ mới là người theo chủ nghĩa cá nhân.
Trong Cách mạng Văn hóa, cô Vương Tiền đã tiết lộ với Đại Tự báo rằng ông Lưu Thiếu Kỳ từng nói với cô: “Khi ra ngoài nên mặc đồ xấu để tỏ ra mình sống mộc mạc giản dị, khi ăn cần ăn ngon, ở nhà có gà ăn thì đừng cho người khác biết.
Ngay cả Nguyên soái Chu Đức cũng bị lừa, từng viết thư ca ngợi ông Lưu Thiếu Kỳ là “Bc thy ung dung trong bin người”.
Trong thời gian đi thăm Liên Xô, trong buổi tiệc rượu cùng lãnh đạo cấp cao Liên Xô, ông Lưu Thiếu Kỳ đã mang đạo lý mình “tu luyện” kể cho các lãnh đạo Quốc tế Cộng sản: “Ví như trong buổi tiệc này tôi thường ngồi lặng lẽ, mọi người đều thi nhau gắp cho tôi, kết quả chính tôi lại được nhiều nhất, đây gọi là nguyên lý ăn ít được nhiều.
Hoàng thân Sihanouk (cựu Nguyên thủ Campuchia) từng chia sẻ với giới báo chí rằng “Lưu Thiếu K là người kh hnh trong ĐCSTQ”.
Kẻ khổ hạnh này tâng bốc Mao là người đưa tư tưởng Trung Quc vươđếđỉnh cao”, cho đến khi trở thành Chủ tịch nước đã cung phục Mao để thanh trừng tướng Bành Đức Hoài.
Nhưng trong Cách mạng Văn hóa, Mao Trạch Đông lợi dụng Hồng Vệ binh (học sinh, sinh viên cấp tiến) để bắt lãnh đạo các tỉnh đưa ra đấu tố, Mao muốn đập tan hệ thống Đảng trên toàn quốc của ông Lưu Thiếu Kỳ.
Ông Mao Trạch Đông đã đập tan hệ thống Đảng trên toàn quốc của ông Lưu Thiếu Kỳ, nhưng sau khi hoàn thành việc thay đổi nhân sự tại tất cả các địa phương thì lại thực hiện chính sách “công, nông, thương, hc, binh trên toàn quđều dưới s lãnh đạo cĐảng”. Vậy là lý luận của ông Lưu Thiếu Kỳ cuối cùng lại được ông Mao Trạch Đông mang ra sử dụng.
Câu hỏi mà ông Lưu Thiếu Kỳ đưa ra khi giảng lý luận cho thuộc cấp rằng “Ti sao Trung Quc không th có ch nghĩa Marx ca Lưu?”, cuối cùng đã thành sự thật.
Về câu hỏi “Nhân dân hnh phúc như thế nào dưới Ch nghĩa Cng sn?”, ông Lưu Thiếu Kỳ đã tuyên bố lạnh lùng: “Khi thực hiện Chủ nghĩa Cộng sản, thế giới vài tỷ người thì vài người chung một chiếc giường, khi ngủ sẽ thay phiên nhau.

2. MAO TRẠCH ĐÔNG NGHĨ GÌ VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN?

Trong những lãnh đạo theo Chủ nghĩa này có lẽ Mao là cuồng vọng nhất, ông ta dự đoán “cách mng s hoàn thành trên toàn thế gii trong thế k 20”, ông Mao hy vọng công nhân Mỹ sẽ nổi dậy làm cách mạng, từng cho người điều tra tìm hiểu cảm hứng cách mạng của giai cấp công nhân Mỹ.
Trong Cách mạng Văn hóa ông ta dự tính, “nm cách mng” phải “nm sn xut”, kết quả người công nhân chỉ lao vào đấu đá mà quên làm việc, khi kinh tế Nhật Bản phát triển vượt bậc thì Mao cho rằng “phát trin d dng”.
Cái chết của ông Lâm Bưu gây tác động lớn đối với Mao, sau đó Mao phát hiện mọi người ai cũng như mình, không ai tin vào Chủ nghĩa Cộng sản.
Trong một lần gặp cố vấn an ninh của Mỹ là ông Kissinger, Mao đã dùng hình thức bút đàm: “Thượng đế không ưa người cĐảng Cng sn, ông y thích Ch nghĩa Tư bn ca các ngài” để thừa nhận đảng Cộng sản đã thất bại, hiện nay muốn cùng Mỹ để chống lại Liên Xô.

3. CHU ÂN LAI

Trước Cách mạng Văn hóa, ông Chu Ân Lai hàng năm đều có một lần diễn thuyết trước sinh viên Đại học Bắc Kinh khi tốt nghiệp. Ông Chu đã từng hùng hồn tuyên bố niềm tin của mình vào Chủ nghĩa Cộng sản: “Khi du h Pháp tôi đã nghĩ mi người trên thế gii không th nàođều biến thành nhà tư bn, nhưng h hoàn toàn có th biến thành công nhân!”
Vào những năm cuối đời của ông, ở Tây phương đã có rất nhiều người gia nhập vào tầng lớp Trung sản, có hơn 70% người Mỹ được xếp vào tầng lớp Trung sản (gồm viên chức nhà nước, trung và tiểu thương, bác sĩ, luật sư). Năm 1976, trước khi hấp hối, ông Chu đã nói: “Tôi tin Chủ nghĩa Cộng sản nhất định sẽ thắng lợi!” là để thi thể của mình không bị đưa ra làm nhục do sự cố “Chu Ân Lai tuyên b thoái Đảng”. Trước thực tế vô tình mà thế giới đã minh chứng, trong lòng ông Chu Ân Lai không thể không dao động niềm tin đối với Chủ nghĩa Cộng sản.

4. ĐẶNG TIỂU BÌNH

Còn Đặng Tiểu Bình thì đã có “Miêu luận” với ẩn ý: Mèo Cng sn không biết bt chut, mèo ca Ch nghĩa Tư bn mi tt.
Đặng không bố trí cho con cái vào Trung ương Đảng, điều này cho thấy rõ ông ta cũng không tin vào Chủ nghĩa Cộng sản. Đặng đặc biệt yêu thích loại hình Chủ nghĩa Tư bản gia tộc kiểu độc tài ở Singapore. Ông ta dự tính, sau khi thỏa mãn cho lớp “thái tử Đảng” đời đầu tích lũy tư bản và trở thành giai cấp quý tộc thì việc chuyển hóa thành Chủ nghĩa Tư bản sẽ không gặp trở ngại gì nhiều.
Sau khi Đặng phát hiện Giang Trạch Dân và Lý Bằng đang lấy “chng din biến hòa bình làm trung tâm”, muốn ông Kiều Thạch và Chu Dung Cơ lật đổ địa vị của 2 kẻ ngoại tộc này, nhưng nhiều lần thất bại, cuối cùng chịu cảnh “nuôi h gp ha”.

5. GIANG TRẠCH DÂN

Còn kẻ đầu cơ Giang Trạch Dân thì cả đời toan tính vun vén cá nhân, để tránh bị thẩm tra chính trị đã bán cả dân tộc, dùng lãnh thổ đút lót cho ông chủ nghèo (ám chỉ Liên Xô cũ – ND), như điều tra của các học giả Trần Khuê Đức (Chen Kuide), Hồ Bình (Hu Ping), Chính Bình Gia (Zheng Pingjia), diễn biến hòa bình của Giang là loại Chủ nghĩa Tư bản bị biến dạng hóa thành trò chơi bẩn. Đây là cách “thc hin chnghĩa trng thương nh vào quyn lc quc gia” để cho gia tộc ông Giang Trạch Dân vơ vét. Vào năm 2000 trong chuyến thăm Mỹ, Giang đã hỏi lại khi trả lời phỏng vấn báo chí: “Nước Mỹ hùng mạnh như thế tại sao lại đi quan tâm đến nhân quyền, quan tâm đến chuyện Trung Quốc bắt bớ vài cá nhân?” Có thể thấy Giang không hiểu tại sao quốc gia lớn mạnh phải quan tâm đến nhân quyền?
Đặc biệt, chính sách khủng bố đoàn thể người tu luyện Pháp Luân Công của Giang đã chứng thực khẳng định của ông Trần Khuê Đức và Hồ Bình rằng, thứ Giang đang theo đuổi chính là Chủ nghĩa Phát xít, cũng là sự khẳng định phát biểu một nhà báo Mỹ am hiểu tình hình Trung Quốc: “Thứ ‘Chủ nghĩa Xã hội’ trong tủ kính mà Giang đang làm rất giống với tên độc tài Benito Mussolini.
Theo Secretchina
Tinh Vệ biên dịch
Phần nhận xét hiển thị trên trang