Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015

BÀI GIẢNG VỀ HỒI GIÁO - Đức cha Phê-rô Nguyễn Văn Khảm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sức mạnh bí ẩn khiến Mông Cổ "thua đau" Đại Việt và Nhật Bản



Trần Quỳnh |

Sức mạnh bí ẩn khiến Mông Cổ "thua đau" Đại Việt và Nhật Bản

THU PHỤC ĐƯỢC GẦN NHƯ TOÀN BỘ CHÂU Á VÀ CHÂU ÂU, NHƯNG ĐỘI QUÂN MÔNG CỔ PHẢI CHÙN BƯỚC SAU NHIỀU LẦN THẢM BẠI TRƯỚC ĐẠI VIỆT VÀ NHẬT BẢN.

Điểm lại những thất bại ê chề của đội quân Mông Cổ
Vào thế kỷ thứ 13, đại quân Mông Cổ bình định Trung Hoa, sau đó lại tiếp tục phát động hai chiến dịch chinh phục Nhật Bản và ba lần tiến hành chiến tranh xâm lược Đại Việt.
Tuy nhiên, đội quân tưởng như “bất khả chiến bại” ấy lại liên tiếp “thua đau” trước hai đất nước này.
Đầu năm 1258, Nguyên triều cử tướng Ngột Lương Hợp Thai dẫn quân tiến đánh Thăng Long nhưng không thành. Tiếp sau đó, vào năm 1285, quân Nguyên lại ồ ạt tiến quân hòng đánh chiếm Đại Việt lần thứ hai.
Tôn thất nhà Trần dưới sự chỉ đạo của vua Trần và “Hưng Đạo Đại vương” Trần Quốc Tuấn đã tiến hành phản chiến thành công. Quân dân khí thế bừng bừng, trên tay người nào cũng xăm hai chữ “sát Thát”(giết giặc Mông Cổ).

Sau khi chiếm lại được thành Thăng Long, toàn dân Đại Việt tiến hành phản chiến, đánh tan quân xâm lược.
Hốt Tất Liệt lúc này đang tổ chức tiến công Nhật Bản lần thứ hai, nghe tin quân Nguyên “thua đau” trước Đại Việt vô cùng giận dữ, liền ra lệnh tạm dừng cuộc chiến tranh với Nhật, nhanh chóng đưa 10 vạn quân xuống phía nam, tiến đánh triều Trần lần thứ ba.
Trần Quốc Tuấn khi đó dùng “cách đánh du kích”, lại kết hợp “chiến thuật cọc gỗ”, lợi dụng thủy triều trên cửa sông Bạch Đằng, chặt đứt đội thủy quân tiếp viện của Nguyên Mông, bắt sống tướng cầm đầu là Ô Mã Nhi cùng 400 thuyền lương.
Đội thiết kỵ Mông Cổ từng quét ngang đại lục Á – Âu, thu phục được cả những nước lớn như Trung Hoa và Nga, nhưng khi tiến quân xuống phía Nam lại bị một nước nhỏ như Đại Việt cho “nếm mùi thất bại”.
Sau ba lần thua đau, Hốt Tất Liệt cũng phải từ bỏ ý định xâm lược Đại Việt.

Quân đội Mông Cổ từng nhiều lần gặp thất bại ê chề tại Đại Việt và Nhật Bản (ảnh minh họa).
Quân đội Mông Cổ từng nhiều lần gặp thất bại ê chề tại Đại Việt và Nhật Bản (ảnh minh họa).
Điều này cũng lặp lại tương tự ở đảo quốc Nhật Bản.
Lần đầu tiên quân Mông Cổ giao chiến với Nhật Bản là vào năm 1274. Khi đó, 2 vạn 5 ngàn quân Nguyên Mông sau 20 ngày chiến đấu liên tiếp đã bị quân dân Nhật Bản hạ gục.
Nhờ có những võ sĩ trong đội kỵ binh nặng liều mình vượt mưa tên, đội quân Nhật Bản khi ấy đã đánh sâu vào lòng địch, buộc quân Mông Cổ phải đánh cận chiến, cũng khiến cho quân địch mất đi ưu thế.
Đội quân nổi danh là thiện chiến của Nguyên triều khi ấy dù đã hao tốn phân nửa binh lực vẫn không thể bảo vệ trận địa, đành phải lên thuyền rút lui.
Sau khi hoàn toàn chinh phục được Trung Hoa, Hốt Tất Liệt phát động cuộc hải chiến lần thứ hai với Nhật Bản.
Dù được đầu tư binh lực và tài lực gấp 10 lần so với trước đó, nhưng quân Mông Cổ vẫn không chiếm được ưu thế, một lần nữa bị quân dân đảo quốc này đánh lui.
Ba lần thua đau trước Đại Việt và hai lần thất bại trước Nhật Bản đã khiến đội quân thiết kỵ Mông Cổ đánh mất danh hiệu “bất khả chiến bại” của mình.
Vậy, sức mạnh gì đã khiến cho hai đất nước này có thể đại thắng trước một đội quân mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ?
Hé lộ nguồn gốc sức mạnh tinh thần của Việt Nam và Nhật Bản
Thời cổ đại, Đại Việt và Nhật Bản từng có mối quan hệ gần gũi với Trung Hoa, hoặc từng là chư hầu, hoặc có thời gian trở thành thuộc địa. Văn hóa của hai nước này cũng chịu nhiều ảnh hưởng từ văn hóa Trung Quốc.
Bản thân văn hóa Việt Nam cũng từng có thời kỳ du nhập tư tưởng của Nho gia. Tuy nhiên những điều này vẫn không thể “đồng hóa” được phong tục và quan niệm của người dân Việt Nam và Nhật Bản.
Nho gia vốn có quan điểm “thượng đức, ức võ” (coi trọng đạo đức hơn võ thuật). Trong khi đó, dù tiếp thu tư tưởng của Nho gia, nhưng Nhật Bản và Việt Nam vẫn luôn giữ truyền thống “dũng mãnh, thượng võ, có nghị lực chiến đấu”.
Điều này có liên quan chặt chẽ tới môi trường sinh sống và bối cảnh văn hóa của hai nước này.
Từ môi trường sống mà đánh giá, Nhật Bản và Việt Nam khi xưa đều không phải là “bộ lạc thảo nguyên”. Nhưng bởi vì sở hữu vị trí địa lý đặc biệt, hai đất nước này từ rất sớm đã thường xuyên phải chịu cảnh binh đao.
Vì vậy, những cuộc tranh đấu khốc liệt diễn ra tại hai nơi này cũng không thua kém so với các bộ lạc ở thảo nguyên.
Trải qua nhiều cuộc chiến tranh, nội chiến liên miên, hai quốc gia này có những trang sử đầy khói lửa, nhưng cũng lưu danh không ít anh hùng thiện chiến. Những nhân vật này nhận được sự sùng bái và tôn kính từ nhân dân.
“Văn hóa võ sĩ”,“văn hóa chiến đấu” từ đây cũng được hình thành và trở thành đặc điểm nổi bật của Nhật Bản và Việt Nam.
Trải qua ba trận chiến chống Nguyên Mông, Đại Việt đã có không ít những bậc anh hùng được lưu danh sử sách. Tiêu biểu phải kể tới “Hưng Đạo Vương” Trần Quốc Tuấn.
Đất Việt từ Bắc chí Nam đều có đền thờ ông, việc nhang khói vẫn tiếp diễn trong suốt ngàn năm qua. Vậy mới thấy chính việc tôn kính các bậc anh hùng đã trở thành truyền thống văn hóa quý báu, đồng thời khích lệ cho “văn hóa chiến đấu” của nhân dân ta.

Nhờ công lao to lớn trong cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông, Trần Quốc Tuấn được tôn là Hưng Đạo Vương và được thờ phụng trên khắp cả nước (ảnh minh họa).
Nhờ công lao to lớn trong cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông, Trần Quốc Tuấn được tôn là "Hưng Đạo Vương" và được thờ phụng trên khắp cả nước (ảnh minh họa).
Một sử gia hiện đại của Việt Nam từng nhận định:
“Truyền thống của dân tộc Việt Nam trước giờ chính là toàn dân là binh. Nhân dân ta hằng ngày trên ruộng cầm cày, cuốc làm nông dân, nhưng tới một ngày cần cầm thương, thì tất cả đều có thể ra chiến trường chiến đấu.”
Trong cuộc sống thường ngày, nhân dân của hai nước là những con người bình thường, khiêm tốn, hiểu lễ nghĩa, nhưng khi bước lên chiến trường, họ đều là những đấu sĩ đáng gờm.
Vậy mới nói, mặc dù tiếp nhận văn hóa Nho gia, nhưng người Việt và người Nhật không hề bị đồng hóa, mà ngược lại còn bảo vệ, giữ gìn “dân phong mạnh mẽ” của dân tộc mình.
Thứ nhất là bởi Nho giáo chỉ có ảnh hưởng sâu sắc tới các tầng lớp trên trong xã hội, không phổ biến trong các tầng lớp bình dân.
Thứ hai là bởi các nước này cần những yếu tố thực tế hơn để sinh tồn trong hoàn cảnh khắc nghiệt chứ không phải là những thứ mang tính lý thuyết.
Không chỉ nhờ vào vị trí địa lý đặc biệt, mà chính “văn hóa võ sĩ”, “văn hóa chiến đấu” cùng tinh thần thượng võ và lòng đoàn kết đã khiến Việt Nam và Nhật Bản chiến thắng không chỉ đội thiết kỵ Nguyên Mông mà còn hạ gục nhiều đối thủ đáng gờm khác.
theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi Mã Viện làm giám khảo.


 canhco
Trong trăm mối của cuộc sống quăng quật hôm nay, người phụ nữ Việt Nam có lẽ là nạn nhân chung của mọi điều đang xảy ra từ gia đình đến xã hội. Từ một gánh hàng rong cho tới cõng con tới trường bằng phương tiện hiện đại của ngày nay là chiếc xe gắn máy, người đà bà nào cũng gánh trên lưng thứ bổn phận ngàn năm chưa thoát được từ khi Mã Viện trút thâm thù tuyệt hận trên lưng hai anh thư xứ Giao Chỉ: Hai bà Trưng.
Cái truyền kiếp Mã Viện ấy không thể chết theo lịch sử, cũng không thể giải thích bằng cách nào khác ngoài cách hiểu duy nhất: Trung Quốc luôn ghi bài học thua cuộc nhục nhã trước một nhóm dân nhỏ bé phương Nam khi hai bà Trưng cho giặc biết thế nào là Giao Chỉ trước móng vuốt quân thù.
Hé lộ trang phục dạ hội với tinh thần "bùng cháy" của Lan Khuê tại Hoa hậu Thế giới 2015
Móng vuốt ây chưa bao giờ ngưng đe dọa Việt Nam, kể cả khi hai nước tạm thời là đồng chí. Hai chữ đồng chí lạnh lẽo và đầy tráo trở ấy đã dạy cho Việt Nam rất nhiều bài học mà bài học nào cũng phải trả học phí bằng máu của người dân. Từ việc xâm lược bằng súng đạn ở 6 tỉnh miền Bắc cho tới chiếm trọn Hoàng Sa rồi Gạc Ma cùng các đảo khác ở Trường Sa. Máu người lính chiến hai miền Nam Bắc cùng đổ xuống cho quê hương chưa đủ, người Trung Quốc đang đầu độc cả nước Việt qua thức ăn, hóa chất và ngay cả việc phá hoại hoa màu, nông sản của dân Việt.
Phục Ba tướng quân Mã Viện luôn nằm trong não của người Tàu ở mọi trường hợp, sự căm thù ấy không thể nhạt phai nếu Việt Nam tỏ ra vững mạnh và được thế giới ngưỡng mộ. Tâm lý ghen ăn ghét ở của Trung Quốc thật ra cũng dễ hiểu vì con người không ai có thể bỏ qua mối nhục của nước lớn bị đánh đuổi thảm hại nhiều lần từ các trận xâm lược Việt Nam. Chỉ có ai tin vào tình hữu nghị viễn mơ của hai đảng mới có thể yên tâm sống trong ảo tưởng rằng Chủ nghĩa xã hội có khả năng hàn gắn mối nhục của Trung Quốc hôm xưa...
Rõ nét nhất về tâm lý ghen ăn ghét ở của Trung Quốc đối với Việt Nam xảy ra ngay trong cuộc thi Hoa Hậu thế giới 2015 được tổ chức tại Hải Nam trong hơn một tháng qua. Trong 114 thí sinh toàn thế giới có cả đại diện Việt Nam là Trần Ngọc Lan Khuê, một khuôn mặt trong sáng và thông minh của phụ nữ Việt Nam, tuy chưa phải là điển hình vẻ kiều diễm của nhan sắc Việt nhưng có lẽ cô là một ngôi sao hiếm hoi gần như duy nhất trong tất cả mọi người đẹp mà chúng ta biết trên các sàn catwalk hay trong các cuộc thi hoa hậu gần như phá sản khắp nước.
Trần Ngọc Lan Khuê như con thiên nga lộng lẫy trên sân khấu. Tự tin trong ánh mắt, hãnh diện trên từng nụ cười, nhuần nhuyễn mỗi bước đi và lung linh sắc màu trong trang phục đã làm cử tọa bị thuyết phục từ những vòng đầu. Chiến thắng quan trọng nhất của Lan Khuê là giải thưởng do khán giả bình chọn (People’s Choice) và theo như điều lệ thì người đoạt giải thưởng này đương nhiên hưởng quyền đặc cách vào Top 5 có nghĩa là vòng chung kết để chọn ra hoa hậu và á hậu trong 5 thí sinh. Thế nhưng niềm vui này bỗng dưng bị ban tổ chức lạnh lùng phủ nhận và Lan Khuê chỉ còn biết ngồi khóc với người cuồng nhiệt ủng hộ cô trong suốt cuộc thi.
Điều kỳ quặc đáng xấu hỗ này của ban tổ chức cuộc thi do chính phủ Trung Quốc đứng sau chỉ đạo xuất phát từ tâm lý nhỏ mọn của một tay nhà giàu keo bẩn. Nó cho thấy mối thù tiềm ẩn của Bắc Kinh chưa bao giờ quên bất cứ chi tiết nào với cựu thù Hà Nội. Thứ nhất nếu Việt Nam trở thành Hoa hậu thế giới thì Trung Quốc cực kỳ ê mặt, không thể chấp nhận cho con cháu của Hai bà Trưng cỡi voi mà trên đầu mang chiếc vương miện thắng Tàu một lần nữa. Thứ hai, có lẽ quan trọng hơn, chính phủ Trung Quốc không chịu nỗi một cô gái bằng ấy tuổi đầu lại có thể hiên ngang bộc lộ ý chí của nhân dân Việt Nam ....
Báo Thanh Niên tường thuật chi tiết đáng trân trọng của cô gái thông minh này như sau: Trong các giải thưởng giúp cho thí sinh tiến sâu vào vòng chung kết có một giải tên là Beauty with a Purpose, hay còn gọi là Hoa hậu nhân ái. Trần Ngọc Lan Khuê đã tự chọn cho mình một chuyến đi trước đó vào cộng đồng những bệnh nhân ung thư tại Nghệ An, Dak Lak. Lan Khuê đã quay lại một video clip dài 6 phút cho hoạt động này và cô gắn bản đồ Việt Nam vào clip để giám khảo có ý niệm về một đất nước Việt Nam hôm nay với những hình ảnh nao lòng của những con người bất hạnh.
Thế nhưng, cũng chính cái bản đồ ấy làm cho ban tổ chức nổi giận, bất cứ giá nào cũng phải gạch tên Lan Khuê ra khỏi cuộc thi bởi nó đưa hai khu vực mà Trung Quốc cho là của họ: Hoàng Sa và Trường Sa.
Cô gái bé bỏng dường ấy lại có cái chính kiến mạnh mẽ của một nhà kỹ trị thì hỏi sao ban giám khảo dám cho qua nếu không họ muốn bị vào tù. Trách chi giám khảo Trung Quốc mà hãy trách chính phủ mình trước: ngây thơ và dại dột khi chọn bạn mà chơi. Thằng bạn không những là cựu thù khó đối phó mà nó còn được trang bị tận răng thứ vũ khí mà Mã Viện đã đóng xuống thân thể Việt Nam từ khi hai bà Trưng bị chúng giết: Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt (Trụ đồng gãy là ngày tận diệt xứ Giao chỉ)
Viết trên trang facebook của mình, Lan Khuê chia sẻ:
“Điều gì không giết được tôi sẽ khiến tôi mạnh mẽ hơn.
Tôi vẫn tồn tại và vẫy vùng ở tận đáy vì tôi biết có biết bao con người ở đất nước tôi đang ngày đêm chung tay, đoàn kết vì dải băng Việt Nam mà tôi đang đeo.
Tôi khóc cạn nước mắt khi tôi không được xuất hiện mở màn Dances of The World. Tôi sững sờ với điểm số khi các phần thi của mình đều được đánh giá cao và nhận được sự trầm trồ từ các thí sinh. Nhưng không sao sóng gió đã đi qua. Mọi thứ đã ở lại phía sau. Những sóng gió này là động lực để tôi phải làm điều gì trong tương lai để tiếng nói của đất nước tôi mạnh mẽ hơn, có trọng lượng hơn.”
Vâng, Lan Khuê của chúng ta đấy, một nhân cách đáng trọng, một tự hào chung cho phụ nữ Việt Nam nhưng quan trọng hơn cũng là một chứng cứ làm không ít người bẽ bàng. Nếu may mắn tấm gương của em sẽ là tiếng chuông cảnh tỉnh cho những ai còn tự bịt mắt mình đi trên con đường bị rải đinh cùng khắp lại tưởng là hoa hồng nở ra của tình đồng chí.
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

25 THG 12, 2015 Bức tranh làng xã một thời quá khứ

Trên thế giới hiện có cả một môn học chuyên nghiên cứu nông thôn và nông dân nhưng ở ta, ngành này còn đang non yếu, chập chững. Điều đáng tiếc nữa là nhiều người chỉ biết tới những công trình (những bài báo, những cuốn sách) mà các tác giả như Nguyễn Hồng Phong, Nguyễn Đổng Chi, Nguyễn Từ Chi, Diệp Đình Hoa, Vũ Huy Phúc,... đã cho công bố mấy chục năm gần đây, chẳng hạn Xã thôn Việt Nam, Người Việt vùng đồng bằng Bắc bộ, Tìm hiểu làng Việt, Nông thôn Việt Nam trong lịch sử, Nông thôn Việt Nam thời cận đại...


Trong khi đó, thực tế cho thấy là ngay từ 1945, trên lĩnh vực này, người Pháp đã có nhiều chuyên gia hoạt động có tính cách khai phá, cuốn sách Người nông dân châu thổ Bắc kỳcủa P. Gourou , bản dịch tiếng Việt in lần đầu 2003, tái bản 2014 là một ví dụ.
Riêng phần nghiên cứu viết bằng tiếng Việt thì còn nằm rải rác trên các báo, tạp chí, tuy nhiên, ở đó cũng có nhiều trang viết có tính khái quát cao, chúng có thể giúp bạn đọc có quan tâm tới nông thôn hiểu biết sâu sắc hơn về bức tranh làng xã trong quá khứ, từ đó lý giải nhiều hiện tượng trì trệ bảo thủ hiện nay.
Dưới đây, chúng tôi muốn giới thiệu một trong những công trình loại đó, loạt bài Những nhận xét nhỏ về dân quê Bắc kỳ, của tác giả Tân Phong Vũ Văn Hiền, in trên một tờ tạp chí xuất bản ở Hà Nội thời gian 1941 – 1945, là tờ Thanh Nghị.
Như tác giả viết trong lời mở đầu, sau một thời gian sống hẳn ở một làng quê, ông ghi lại một số nhận xét của mình.

Thói quen biệt lập
Nét đặc trưng của đồng bằng Bắc bộ là tính chất manh mún lặt vặt, làng nhỏ thôn xóm rời rạc và được hình thành một cách tự phát. Đã có những nơi người ta định dồn các đơn vị nhỏ lẻ ấy lại thành những đơn vị lớn hơn, nhưng gặp phải sức phản kháng từ nhiều phía. Người dân muốn sống xa sự quản lý rồi dông dài thế nào cũng xong. Mà lý dịch cũng không thích ghép làng nọ với làng kia vì như vậy họ mất quyền lợi.
Các làng quen sống biệt lập với nhau, ngay các thôn trong cùng một làng cũng vậy. Vì không tin nhau, người ta thường rất chểnh mảng mỗi khi phải có việc cần đến sự cộng tác. Những quãng đường nhiều thôn cùng đi là những quãng đường ít được sửa sang nhất.

Bộ máy quản lý đơn sơ cổ lỗ
Trong phần lớn trường hợp, bộ máy này được hình thành trên cơ sở sự hiệp thương, thoả thuận giữa các phe phái trong làng, chủ yếu là xoay quanh các dòng họ. Bởi vậy, mặc dù trên nguyên tắc thì lý trưởng là người đứng đầu bộ máy hành chính, nhưng thực ra người này chịu sự khống chế của các bậc đàn anh trong dòng họ mình (nhiều khi những người này giấu mặt, song ngấm ngầm điều khiển công việc). Họ mạnh thì mới trúng được lý trưởng. Nhưng trong một làng mà vấp đâu cũng là người cùng họ thì việc điều hành của người lý trưởng có bất lực cũng trở nên dễ hiểu. Nhiều khi tình thần gia tộc diệt hết tinh thần công dân và cả những người đứng đầu trong làng cũng không thoát ra nổi tình cảnh đau xót này.
Nhưng sự bất lực của bộ máy còn đến từ nhiều lý do khác. Vì những chồng chéo trong phương thức tổ chức, nào là xóm ngõ, nào là giáp, nhiều khi các phe cánh mới sinh ra chỉ là để chống lại các phe cánh vốn có. Nhất là vì các nguyên tắc vận hành của bộ máy đó không được hình thành rõ ràng, và sự giải thích thì hoàn toàn tuỳ tiện. Rút cuộc, cả xứ như một hội riêng của những tư nhân. Nếu cái đặc tính của một pháp nhân cai trị là quyền ban hành những nghị định có ý nghĩa cưỡng bách, buộc mọi người thi hành, thì làng xứ ta chưa bao giờ có được cơ quan như vậy. Đây cũng là lý do khiến người ta nói rằng trong suốt quá trình tồn tại của mình, làng xóm mải lo làm ăn kiếm sống, mà không hình thành nổi một nền hành chính hợp lý.

Về cái gọi là nguyên tắc dân chủ ở nông thôn
Do những rơi rớt từ thời công xã nên có nhiều việc phải được sự nhất trí của đông đảo mọi người. Trước những công việc có ý nghĩa quyết định, cả làng cùng được mời ra họp. Việc làng thường định vào những ngày tuần tiết là những ngày ở đình có tế lễ và ăn uống. Khi nào có việc gì khêu gợi sự cạnh tranh và đụng chạm đến những quyền lợi có sẵn thì số người ra họp khá đông. Còn khi nào chỉ họp để dự định công việc mới mẻ nhưng chưa ai thấy lợi trực tiếp cho mình thì buổi họp rất vắng, nhiều người chỉ ra tế lễ ăn ruống rồi về. Mà cũng chẳng có lề luật nào định phải có bao nhiêu người dự bàn mới là đủ.
Thường thường những cuộc bàn cãi trong những buổi họp việc làng không dẫn đến một kết quả thiết thực gì cả. Bởi ngoài đám đông vô cảm thì một số người gọi là có hiểu biết một chút lại hay phá ngang. Chỉ cần một kẻ phản đối thì đủ làm cho điều đề nghị hay đến đâu cũng phải gác bỏ. Mà ở làng nào cũng có vài viên kỳ mục, vài người bướng bỉnh giữ thái độ phản đối: Hoặc vì họ thấy công việc sẽ làm không trực tiếp lợi cho họ, hoặc vì họ ghét người khởi xướng ra công việc ấy; đại khái họ nghĩ rằng người khởi xướng định bới ra việc để ăn - điều nghi kỵ sau này tiếc thay, nhiều khi cũng đúng.

Sự trì trệ kéo dài
Nghe thì có vẻ ngược đời, nhưng trong nhiều trường hợp, chính cái gọi là tinh thần dân chủ nói ở trên lại là nguyên nhân của tình trạng trì trệ. Nói chung, ngẫu nhiên tuỳ tiện gặp đâu hay đấy là đặc tính chi phối các hoạt động chung của làng xóm. Muốn đắp một con đường ư? Quyết định năm nay, nhưng có nhẽ rồi một hay hai năm sau mới làm xong, mỗi họ mỗi thôn mỗi gia đình ung dung tiện lúc nào thì làm lúc ấy. Muốn đào một giếng nước ăn ư? Nếu người khởi xướng ra việc đó không can đảm đứng ra mà đốc thúc thì dân làng cứ chịu khó ăn nước ao mãi. Hội đồng làng xã đặt lệ cấm đổ rác ra đường cái ư? Nếu không có một mối hiềm thù riêng từ trước, thì không một chức dịch nào thấy mình có trách nhiệm là ngăn cản hay trừng phạt người làm trái lệ ấy.

Tài chính bế tắc hay là thu chi hạn hẹp và giấm giúi
Khái niệm tổ chức sản xuất không có trong đầu những người quản lý làng xã. Sự bất lực trong hoạt động, có một lý do đơn giản: ngân sách thường rất hạn hẹp. Làm ăn kém, người dân muốn sự đóng góp càng ít càng tốt. Mà sự chi thì lúng túng, chẳng mang lại lợi ích gì chung. Thứ nữa, lý dịch chỉ nhăm nhăm chờ cho những dịp thu thuế có được ít quỹ là giấm giúi chia nhau giật tạm, việc này ai cũng biết mà không sao kiểm soát nổi. Tinh thần hoài nghi càng có dịp để mọc rễ trong tâm trí mỗi người dân thường.
Trước năm 1945, khái niệm xã hội học chưa thông dụng, song có thể nói trong bài viết này, nông thôn Việt nam trước 1945 đã được xem xét đánh giá bằng một cái nhìn mang tính cách xã hội học khá sắc sảo. Một trong những kết luận cuối cùng của người viết bài này quy lại ở một điểm thực tế: muốn cho làng xã thay đổi thì không thể và không nên để làng xã tự trị, làng nào cai trị làng ấy. Mà phải có một quy hoạch chung, hình thành nên một loại chức sắc chuyên quản lý nông thôn, loại cán bộ này (như cách ta gọi ngày nay) được đào tạo kỹ càng và do công quỹ trả lương. Có như thế thì mới khởi động cho việc đưa nông thôn ra khỏi tình trạng biệt lập trì trệ vốn kéo dài từ thời trung đại và đến nhà nước thuộc địa Pháp cũng bất lực.

Đã in Xưa & Nay, số 297, 12/2007, tr 32

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng nói "thắng, thua". Hãy nói có quan tâm và vì lợi ích người dân hay không?

Trung tâm thương mại Ninh Hiệp 
có thể dừng triển khai

VNE
Thứ sáu, 25/12/2015 | 09:29 GMT+7

Tễu blog: Xin chúc mừng thắng lợi bước đầu của bà con chợ Nành. Chúc mừng chỉ đạo sáng suốt của Thành ủy và UBND TP Hà Nội - và xin nói rõ đây không phải là các ông bà thua đâu, mà là chiến thắng - chiến thắng chính bản thân mình. Được biết đây là thắng lợi đầu tiên của Thành ủy, UBND TP, một ủy - ủy chưa bao giờ biết thắng mình, "thua" dân. 
Cũng nhắc bà con Ninh Hiệp cảnh giác. Vì rất có thể bị đánh úp (có thể do chính quyền sở tại hoặc nhóm lợi ích chỉ đạo) khi ta xúm vào lo Tết lơ là mất cảnh giác. Nên nhớ, hồi anh Đoàn Văn Vươn bị chính quyền cướp phá là vào những ngày áp Tết.
Nhiều phương án giải quyết điểm nóng tại xã Ninh Hiệp (Gia Lâm, Hà Nội) đã được tính đến, trong đó có việc không khởi công dự án Trung tâm thương mại trước Tết Nguyên đán.

Cho con nghỉ học để phản đối việc thu hồi bãi giữ xe

Trao đổi với báo chí chiều 24/12, người phát ngôn UBND huyện Gia Lâm Hoàng Anh Tú cho hay, lãnh đạo huyện đã báo cáo trực tiếp với Thành ủy, UBND thành phố Hà Nội về việc một số người dân tụ tập phản đối dự án xây dựng chợ và trung tâm thương mại tổng hợp tại xã Ninh Hiệp.

Ông Tú cho biết, UBND huyện cũng đã làm việc với toàn bộ hệ thống chính trị cơ sở xã Ninh Hiệp “để tuyên truyền, vận động, lắng nghe ý kiến, nguyện vọng của nhân dân” về dự án.

Mong muốn của chính quyền cơ sở là tạm thời chưa khởi công dự án đến hết Tết Âm lịch để ổn định tình hình địa phương, tiểu thương yên tâm kinh doanh buôn bán dịp cuối năm. Nguyện vọng trên cũng được lãnh đạo huyện trình bày trong buổi báo cáo lãnh đạo Thành ủy và thành phố Hà Nội.
.
Đa số học sinh 2 trường tiểu học và THCS Ninh Hiệp đã trở lại trường học. Ảnh: Võ Hải.

Chánh văn phòng UBND huyện Hoàng Anh Tú thông tin, phương án không triển khai dự án tại khu đất một số tiểu thương đang phản đối cũng đã được tính đến. Trong trường hợp đó, nhà đầu tư sẽ được giao khu đất khác để đảm bảo quyền lợi. Tuy nhiên, huyện Gia Lâm không muốn tạo tiền lệ “nhân dân phản đối là không thực hiện” vì dự án nằm trên đất công, quy trình thủ tục phê duyệt đúng pháp luật và nhà đầu tư đã thực hiện đầy đủ nghĩa vụ theo quy định.


“Mong muốn của chính quyền cơ sở là thế, nhưng thẩm quyền thuộc thành phố. Huyện đã báo cáo toàn bộ sự việc và xin chỉ đạo. Bây giờ chờ ý kiến thành phố”, ông Tú nói.

Ông Đàm Văn Bình, Trưởng ban thanh tra nhân dân xã Ninh Hiệp cho biết, khi chính quyền cơ sở tiếp nhận thông tin khởi công dự án vào ngày 22/12, qua nắm bắt dư luận, thấy việc này gây tâm lý không tốt cho tiểu thương. Các thành viên Ban thanh tra nhân dân đã họp và đề nghị UBND xã đề xuất cơ quan có thẩm quyền tạm dừng khởi công dự án. Vì hàng nghìn hộ kinh doanh buôn bán trong chợ, nhưng chỉ có một bãi gửi xe hàng, trong khi đang vào dịp kinh doanh trọng điểm 2 tháng cuối năm.

Trong báo cáo của Huyện ủy Gia Lâm với Thường trực Thành ủy Hà Nội và lãnh đạo UBND thành phố nêu: “Trong những ngày qua, một bộ phận nhân dân và một số hộ kinh doanh ở chợ Nành, xã Ninh Hiệp, tập trung đông người tại trụ sở đảng ủy, HĐND, UBND xã và khu vực xung quanh chợ Nành khiếu nại, yêu cầu chủ đầu tư không triển khai công trình xây dựng chợ và trung tâm thương mại tổng hợp”.

Theo Huyện ủy, đã có hàng nghìn học sinh cấp 1, 2 không tới trường trong các ngày 21-22/12. Hàng trăm học sinh cùng cha mẹ tập trung tại bãi xe, trước cổng trường rồi kéo về trụ sở UBND xã có hành động gây áp lực hòi hủy dự án.

Huyện chỉ đạo Phòng giáo dục vận động người dân đưa con đến trường, giáo viên trực tiếp đứng ở cổng trường đón học sinh vào lớp; lực lượng công an huyện bảo vệ an ninh trật tự trên địa bàn, không để tình hình phức tạp thêm. Các ban ngành đoàn thể vận động người dân không tiếp tục tham gia tập trung phản đối xây dựng dự án. UBND xã Ninh Hiệp yêu cầu giải tán đám đông, hiện vật, trả lại mặt bằng khu bãi để xe gần chợ Nành. Chủ đầu tư tạm dừng khởi công xây dựng dự án.
Theo UBND huyện Gia Lâm, dự án chợ và trung tâm thương mại tổng hợp được thực hiện trên khu đất rộng 4.903 m2 nằm sát cổng chợ Nành. Khu đất đang làm bãi xe trước đây là đất 5%, đất công ích của xã. Xã giao Hợp tác xã tổng hợp đầu tư làm bãi trông giữ xe.

Từ tháng 1/2014, khi có chủ trương thực hiện dự án, một số người dân đã tập trung, lôi kéo, khiếu kiện kéo dài. Khi có thông báo khởi công dự án ngày 22/12, người dân và một số tiểu thương đã tụ tập có nhiều hành vi quyết liệt phản đối thực hiện dự án.

Trước tình hình đó, chủ đầu tư đã tạm dừng khởi công trình theo kế hoạch vào ngày 22/12.
Võ Hải

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không còn thể thống gì nữa, nhà quản lý xã hội đi chơi đâu mà lộn xộn zậy?

Bộ Y tế họp nóng vụ việc “vỡ trận” 
khi tiêm vắc xin 5 trong 1
15:35 25-12-2015

Chính vì không tổ chức phát phiếu số nên tại điểm tiêm dịch vụ này đã xảy ra tình trạng 
hỗn loạn chưa từng có, một số người đã bị ngất.

Sáng ngày 25.12, tại điểm tiêm phòng vắc xin dịch vụ ở Phòng khám đa khoa 182 Lương Thế Vinh, Thanh Xuân, Hà Nội đã thật sự bị "vỡ trận" vì hàng ngàn phụ huynh xếp hàng để con mình được tiêm vắc xin như thông báo.

Trưa ngày 25.12, PGS.TS Trần Đắc Phu, Cục trưởng Cục Y tế dự phòng cho biết, qua báo chí đã nắm được thông tin về sự hỗn loạn tại phòng tiêm do số lượng phụ huynh đổ về đây xếp hàng quá đông. Ông Trần Đắc Phu đã khẳng định Bộ Y tế sẽ tổ chức họp tất cả các điểm tiêm chủng trên địa bàn Hà Nội để đưa ra phương án hợp lý nhất, xoa dịu tình hình khan hiếm vắc xin hiện nay.

Được biết, đợt vắc xin dịch vụ tại miền Bắc có khoảng 1.500 liều (Vắc xin Pentaxim) đã được chuyển tới các cơ sở tiêm chủng. Và địa chỉ tiêm phòng dịch vụ Polyvac tại 182 Lương Thế Vinh chính là điểm duy nhất không cần đăng ký trước, không cần ghi danh trước mà vẫn được tiêm. Và đêm 24.12 rạng sáng 25.12, có rất nhiều phụ huynh từ các tỉnh lân cận Hà Nội đã đưa con cái mình lên để mong con mình may mắn sẽ được tiêm trong 500 mũi đầu tiên này.

Điểm tiêm phòng dịch vụ 182 Lương Thế Vinh sáng 25.12 đã hỗn loạn

Chính vì không tổ chức phát phiếu số nên tại điểm tiêm dịch vụ này đã xảy ra tình trạng hỗn loạn chưa từng có, một số người đã bị ngất. Do quá đông, để đảm bảo an ninh, công an phường phát loa thông báo tạm hoãn tiêm trong hôm nay. 

Trao đổi với phóng viên, bác sĩ PSG-TS Trịnh Hoàng Hà (Phó chủ nhiệm khoa Y, Dược) cho hay: "Đây là hiện tượng chưa bao giờ xảy ra nhưng do thuốc này quá hiếm mà nhu cầu của người dân quá đông. Việc này cũng đã có sự chuẩn bị trước của bệnh viện, như có sự hỗ trợ tham gia của phường; tuy nhiên vì quá đông nên chúng tôi tạm thời chưa triển khai và chúng tôi sẽ thông báo cụ thể phương án vào lúc 19h hôm nay, hiện chúng tôi đang tính đến phương án bốc thăm cho từng gia đình để tránh tình trạng xen lấn, xô đẩy giữa mọi người".

Sau buổi sáng "vỡ trận" vì lượng người đổ về xếp hàng tiêm sáng nay, phòng tiêm 182 Lương Thế Vinh đã phải ra thông báo hoãn tiêm. Ông Nguyễn Đăng Hiền, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu sản xuất vắc xin và sinh phẩm y tế (Polyvac) cho biết, tromg đợt này Trung tâm nhận được 420 liều tiêm, điểm tiêm thuộc Lương Thế Vinh cũng được phân bổ một phần (140 liều).

Các điểm y tế còn lại cũng đã nhận được các liều vắc xin đã đăng ký trước đó, tuy nhiên số lượng vắc xin có hạn nên các điểm tiêm chủng sẽ ưu tiên cho những gia đình đã đăng ký tiêm trước đó và việc tiêm phòng này sẽ bắt đầu vào 8h.00 ngày 26.12.2015 tại tất cả các điểm tiêm dịch vụ. 

Cũng trong sáng nay tại điểm tiêm Vĩnh Hưng của Trung tâm đã tiêm cho 30 cháu, đây là những cháu đã đăng ký từ tháng 11. Được biết Polyvac là đơn vị triển khai công khai, xếp số đầu tiên trong đợt vắc xin mới này. Hai đơn vị khác cũng triển khai tiêm nhưng theo gói dịch vụ đã đăng kí trước nên không xảy ra tình trạng hỗn loạn do cha mẹ trẻ đổ về quá đông.

Công văn của Bộ Y tế gửi báo chí và các điểm tiêm chủng dịch vụ

Khẳng định với báo điện tử Một Thế Giới, ông Trần Đắc Phu cho rằng danh sách từng cơ sở tiêm chủng được nhận vắc xin Pentaxim đợt này được chuyển về cho trung tâm y tế dự phòng giám sát, nếu có chênh lệch giữa sổ tiêm chủng về số văcxin nhập vào/xuất ra là phát hiện được sự thất thoát, khi đó thanh tra y tế sẽ tìm kiếm dấu hiệu găm trữ hàng nhằm đẩy giá, trục lợi.
Bộ Y tế đã ngay lập tức họp nóng và gửi công văn tới các cơ quan báo chí đồng thời gửi tới các điểm tiêm phòng dịch vụ yêu cầu các cơ sở báo cáo tình hình và sắp xếp cho các gia đình ở xa, đi lại khó khăn thuận lợi trong việc tiêm phòng cho các cháu.

Minh Khuê

Phần nhận xét hiển thị trên trang

QUAN THAM NGÀY MẶC ÁO RÁCH, ĐÊM NGỦ LONG SÀNG


Ngô Tuyết


Cuộc chiến “đả hổ, đập ruồi” đã hé lộ không ít điều thú vị về quan tham Trung Quốc, từ chuyện ăn chơi, bao gái cho tới chiêu trò cất giấu tiền bạc cực kỳ tinh vi.
Mới đây, tờ “Trung Quốc kỷ kiểm giám sát”, cơ quan ngôn luận của Ủy ban Kiểm tra kỷ luật Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã nêu rõ một số quan chức để hạ cánh an toàn, đã trở thành kẻ ngụy trang siêu giỏi. Trong nhà cất giữ cả trăm triệu Nhân dân tệ tiền mặt, nhưng sáng sáng đạp xe đi làm.
quan tham, tham nhũng, Trung Quốc, tích trữ, hối lộ, hoang phí, tiết kiệm, thanh liêm
Nghê Phát Khoa (giữa) mê ngọc tới điên cuồng
Nhiều quan tham miệng vừa hô hào “thanh liêm giữ mình”, sau đó đã chuồn vào hội sở chè chén nhậu nhẹt. Không ít kẻ ban ngày ưỡn ngực hô “kiên quyết thực hiện”, tối đến bên bàn rượu bàn nhau làm theo ý mình…
Khai man các kiểu, thật giả khó lường
Do yêu cầu về tư tưởng, chính trị, văn hóa ngày càng cao, quy định kỷ luật ngày càng nghiêm, sự giám sát ngày càng chặt, “làm giả” đã trở thành thứ bùa phép để các quan tham trốn tránh sự giám sát. Thủ đoạn và nội dung làm giả thì đủ kiểu, nhưng mục đích đều nhằm bảo toàn bản thân, kiếm nhiều lợi lộc.
quan tham, tham nhũng, Trung Quốc, tích trữ, hối lộ, hoang phí, tiết kiệm, thanh liêm
Vương Mẫn
Tháng 2/2015, Khu ủy Quảng Tây ra thông báo về một cán bộ cấp phòng làm giả hồ sơ nghiêm trọng. Khi từ tỉnh ngoài chuyển đến, ông ta mới ở cấp phó một ban, nhưng đã thay đổi, làm giả hồ sơ lý lịch cả về năm sinh lẫn quá trình công tác để biến thành cấp trưởng phòng.
Việc tuyển lựa đề bạt cán bộ, lãnh đạo lui về tuyến 2 có quy định cụ thể về độ tuổi. Nhiều cán bộ để được đề bạt, kéo dài thời gian giữ chức, đã tìm cách khai bớt tuổi, “trẻ hóa” hồ sơ. Thế nên mới có chuyện buồn cười là có những cán bộ công tác từ khi còn học trung học cơ sở.
Tháng 3/2015, Ban Tổ chức trung ương ra thông tri yêu cầu tăng cường thẩm tra lý lịch tự khai của cán bộ lãnh đạo, nâng tỷ lệ thẩm tra lên 10%, “nếu đề bạt phải thẩm tra”. Thế nhưng một số cán bộ lãnh đạo vẫn không chịu ngưng tay, tiếp tục lừa dối tổ chức, trốn tránh thẩm tra.
quan tham, tham nhũng, Trung Quốc, tích trữ, hối lộ, hoang phí, tiết kiệm, thanh liêm
Vạn Khánh Lương
Mạc Quyên, Bí thư Đảng ủy, Phó giám đốc Sở Dân chính Tân Cương làm giấy tờ giả cho bản thân và con trai, tùy tiện xuất cảnh, che dấu vụ việc của bản thân. Quyên đã bị xử lý vì vi phạm nghiêm trọng kỷ luật chính trị và kỷ luật tổ chức.
Chu Bản Thuận, Bí thư Tỉnh ủy Hà Bắc nổi tiếng về phát biểu mạnh mẽ chống tham nhũng trên các diễn đàn, nhưng phía sau thái độ chống quyết liệt ấy là một quan tham ra sức vơ vét của công, nhận hối lộ.
Vương Mẫn (Ủy viên thường vụ tỉnh ủy Sơn Đông, Bí thư thành ủy Tế Nam), Vạn Khánh Lương (Ủy viên Trung ương dự khuyết, Bí thư thành ủy Quảng Châu)… đều là những “đấu sĩ chống tham nhũng” mọi nơi chốn, nhưng khi họ ngã ngựa, mọi người mới ngã ngửa. Đó đều là những “kẻ hai mặt” giỏi diễn kịch, khéo dùng thái độ để che dấu vấn đề cá nhân, lừa gạt tổ chức.
Tham ô tiền tỉ vẫn nổi tiếng “quan thanh liêm”
Lưu Thiết Nam nguyên là Phó chủ nhiệm Ủy ban Cải cách và phát triển quốc gia. Xuất thân trong gia đình công nhân, Nam có ý chí vươn lên mạnh mẽ và miệt mài làm việc “hàng ngày trừ khi ngủ đều ngồi làm việc”, liên tục được bình chọn, khen thưởng các danh hiệu vinh dự.
quan tham, tham nhũng, Trung Quốc, tích trữ, hối lộ, hoang phí, tiết kiệm, thanh liêm
Lưu Thiết Nam
Tuy nhiên, theo cáo trạng của tòa án, Lưu Thiết Nam đã tham nhũng tiền và vật quy ra 35,58 triệu Nhân dân tệ (124,6 tỷ VND), trong đó con trai Nam là Lưu Đức Thành “nhận hộ” 34 triệu Nhân dân tệ.
Nguyên phó tỉnh trưởng An Huy - Nghê Phát Khoa cũng từ một con công nhân dần dần vươn lên. Khoa luôn được đánh giá là cán bộ “có năng lực, có khả năng thu hút người khác”, nhưng Khoa cũng có thú vui “tao nhã” khác người là chơi ngọc. Theo tờ báo, Nghê Phát Khoa mê ngọc đến mức điên cuồng, không rời tay khỏi ngọc bất kể là đang xem tivi hay đọc sách
Trên cổ Khoa lúc nào cũng đeo miếng ngọc to tướng. Cứ đến cuối tuần là Khoa giở hết đồ ngọc ra ngắm nghía. Trong vòng vài năm, từ người thích ngọc, Khoa trở thành nhà sưu tập ngọc rồi mở triển lãm trưng bày ngọc. Tuy nhiên, nguồn gốc những tác phẩm bằng ngọc quý ấy chẳng “tao nhã chút nào”.
Phần lớn số ngọc được các thương gia, ông chủ “tặng” để đổi lấy được Khoa tạo điều kiện làm ăn. Trước tòa, Khoa khai nhận 49 lần nhận quà biếu là thư họa, đá ngọc và tiền tặng, tổng trị giá trên 13 triệu Nhân dân tệ (45,5 tỷ VND).
quan tham, tham nhũng, Trung Quốc, tích trữ, hối lộ, hoang phí, tiết kiệm, thanh liêm
Ngụy Bằng Viễn
Ngụy Bằng Viễn chỉ là Vụ phó Vụ Than, Cục Năng lượng quốc gia, nhưng về mức tham thì đứng hàng đầu. Tháng 5/2014, khi Viễn bị bắt để điều tra, tổ chuyên án phát hiện thấy trong nhà cất dấu 230 triệu Nhân dân tệ tiền mặt (805 tỷ VND).
Viện Kiểm sát tối cao cho biết đây là quan chức tham nhũng có khoản tiền tang vật lớn nhất kể từ năm 1949 đến nay. Một ngân hàng ở Bắc Kinh phải điều đến 16 máy đếm tiền để kiểm, 4 chiếc bị cháy vì chạy liên tục quá lâu.
Tuy nhiên, điều khôi hài là, để che đậy, Viễn luôn tỏ ra là người tiết kiệm, giản dị. Giàu đến mức ấy, nhưng Viễn luôn ăn mặc xoàng xĩnh, hàng ngày đạp xe từ nhà đến cơ quan làm việc.
Ngô Tuyết

Phần nhận xét hiển thị trên trang