Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

Nhà tiên tri Nostradamus dự đoán IS sẽ châm ngòi cho Thế chiến 3?


Nhà tiên tri Nostradamus (Pháp) từng tiên đoán sẽ có một tổ chức khủng bố như IS chiếm một số nước châu Âu và châm ngòi nổ cho Thế chiến thứ 3.
Nhà tiên tri Nostradamus được cho là đã dự đoán chính xác sự phát triển của quân đội Napoleon và Hitler như là 2 trong 3 thế lực trên thế giới chống Chúa.
Vì vậy, khi nhà tiên tri này dự đoán thế lực “thứ 3 và cuối cùng” chống Chúa, sẽ còn tàn khốc hơn so với cả 2 thế lực đầu tiên hợp lại, và “Thế chiến thứ 3 kéo dài 27 năm”, nhiều người liên tưởng đó chính là lực lượng khủng bố IS.
Nhiều nhà nghiên cứu về nhà tiên tri nổi tiếng qua đời năm 1566 này đã bị thuyết phục khi thấy ông tiên đoán chính xác những hành vi man rợ của tổ chức IS tại Trung Đông, bao gồm cả tuyên bố gần đây về việc sẽ chiếm lĩnh toàn bộ các vùng đất châu Âu để xây dựng Đế chế của mình.
Trang web mang tên Nostradamus 2242 - thậm chí còn tuyên bố Thế chiến III sẽ bắt đầu trong năm nay như là kết quả của cuộc đấu tranh chống lại IS và có thể kết thúc trong năm 2242 - 27 năm kể từ bây giờ.
Trang web đã chỉ ra 4 câu thơ trong đó đưa ra cảnh báo về những sự kiện đang diễn ra ở Iraq và Syria.

Các câu thơ có thể tạm dịch là: “Anh sẽ bước vào khu vực Lưỡng Hà ngập tràn tội ác, sự khó chịu, nổi tiếng, ngược đãi. Tất cả bạn bè đều được hình thành bởi những người phụ nữ hư hỏng, đem tới những điều chết chóc và đen tối”.
Theo trang web này, một câu thơ nói về sự thử thách và bạo ngược của Iraq trong cuộc xung đột sắc tộc đang diễn ra, đặc biệt là về những hậu quả của cuộc xâm lược do Mỹ tiến hành năm 2003 đã thúc đẩy sự phát triển của al-Qaeda và dẫn tới hình thành tổ chức IS.
"Mục tiêu của IS là vùng Lưỡng Hà - Iraq ngày nay. IS cũng là tổ chức khủng bố giàu có nhất trên thế giới nhờ nhiều thế lực đóng góp".
"Cờ và đồng phục của IS màu đen. Phương pháp chiến đấu của chúng rất nổi tiếng và đạo luật Hồi giáo Sharia rất chuyên chế".
Những câu thơ khác của Nostradamus đều dự đoán về một cuộc chiến tranh tại châu Âu.
Một số nhà ngoại cảm đã tuyên bố họ tin những câu thơ tiên tri của Nostradamus thật sự nói đến IS. Nhưng vấn đề là có rất nhiều lời giải thích trước đây về các câu thơ khác của Nostradamus lại cho rằng Thế chiến thứ 3 sẽ bắt đầu vào khoảng năm 1999.
Dựa trên điều này và với rất nhiều nhà độc tài tại khu vực Trung Đông, ác nhà nghiên cứu Nostradamus đã xác định Saddam Hussein và Osama Bin Laden chính là thế lực thứ 3 và cuối cùng chống lại Chúa.
Vấn đề này kèm theo số liệu ngày tháng cụ thể đã khiến một số nhà nghiên cứu Nostradamus kết luận rằng chúng ta hiện đang ở trong Thế chiến thứ 3 và dường như đã bắt đầu từ năm 1999. Từ đó, đi đến một kết luận khùng khiếp “có khả năng liên quan đến vũ khí hạt nhân” năm 2026.
Nhiều người cho rằng Nostradamus đã đưa ra lời tiên đoán chính xác về cuộc tấn công vào tòa Tháp đôi ngày 11/9 với dòng chữ: “7 tháng năm 1999, từ trên bầu trời, Vua Khủng bố sẽ tới” – nhắc đến thế lực thứ 3 chống Chúa - Bin Laden, mặc dù nó chỉ tồn tại trong khoảng 2 năm.
Báo chí đưa tin IS đã lấy được 40kg uranium từ Đại học al-Mosul khi chiếm đóng thành phố Iraq và tuyên bố muốn chiếm Tây Ban Nha, Hy Lạp và toàn bộ vùng Balkan.
Một số bài báo cũng cho biết Nga (trong cuộc nội chiến Ukraine) được đề cập đến trong những câu thơ của Nostradamus và một số người đã liên kết với lãnh tụ IS Abu Bakr al-Baghdadi như là nghi can số 1 cho thế lực chống Chúa thứ 3.
Tác giả John Hogue bày tỏ trên trang web của mình niềm tin rằng Nostradamus đã dự đoán về IS cũng như sự can thiệp của Mỹ tại Iraq.
Thế kỷ 3, Câu thơ 61 của Les Propheties (The Prophecies) nói rằng: “Người chủ vĩ đại và giáo phái của người (quân thập tự chinh) sẽ tập trung tại Lưỡng Hà (Iraq). Sự quy tụ nhanh chóng của con sông gần đó (Eupharates), như một đạo luật sẽ giữ chân kẻ thù”.
Osama Bin Laden
Ông tuyên bố việc nhận định Saddam Hussein là thế lực thứ 3 chống Chúa là hoàn toàn sai lầm: “Tôi luôn nói rằng việc gắn những lời tiên đoán Nostradamus với thời kỳ Saddam Hussein là không chính xác”.
Ngay cả trên YouTube hiện nay cũng tràn ngập các nhà phân tích Nostradamus thiếu chính xác, lập luận dựa trên lời tiên đoán của nhà tiên tri về IS.
Những người hoài nghi lời tiên đoán của Nostradamus chỉ ra rằng có ít nhất 50% những linh cảm của ông quá ngắn gọn khiến các nhà nghiên cứu không thể hiểu được và đành phải bỏ qua.
Nguyễn Đức

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Chết đúng quy trình"- Lý lẽ của những thằng điên!


Ở Thanh Hóa, người sống thì bị khai tử còn ở Bắc Giang, người chết lại không được chết. Chưa bao giờ chuyện sinh – tử của đời người lại bị quyết định bởi những món nợ đầy bi hài như vậy.


Việc khai tử 4 người dân nghèo trong khi họ còn sống ở xã Xuân Lập, huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa được Hội Nông dân xã khẳng định là… muốn giúp dân nghèo xóa nợ. Có thể thấy, theo như giải thích ở trên thì việc làm của Hội nông dân xã có mục đích hoàn toàn mang tính nhân văn nên dù có “sai quy trình” nhưng vẫn được sự đồng tình, thông cảm của đông đảo độc giả.
Tuy nhiên, theo như Phòng giao dịch huyện Thọ Xuân của Ngân hàng Chính sáchxã hội thì suốt từ ngày thành lập (từ năm 2003) cho đến nay, phòng chưa hề thực hiện xóa nợ cho khách hàng bị rủi ro ngoài ý muốn nào tại xã Xuân Lập.
Vậy, mục đích của việc khai tử 4 người còn sống của Hội Nông dân xã là gì khi suốt 6 năm, những hộ nghèo đó vẫn chưa hề được giải quyết xóa nợ? Thậm chí, chính sách ưu đãi của nhà nước dành cho hộ nghèo đương nhiên cũng bị cắt và… theo cái giấy báo tử trôi xuống những “nấm mồ ảo”.
   Khi việc chết 'không đúng quy trình' - Ảnh 1
Bà Hoàng Thị Tằm, một trong những người còn sống bị khai tử. Ảnh: Dân trí.
Chẳng lẽ với cái tâm nhiệt thành giúp đỡ người dân nghèo ở xã mình, cố tình làm sai luật, không màng hậu quả về mình mà tận 6 năm ông cũng không giải quyết được việc xóa nợ cho 4 hộ dân mà ông đã khai tử? Mặc dù về thủ tục pháp lý, giấy tờ là hoàn toàn đầy đủ? (Điều kiện để được xóa nợ là cả vợ và chồng phải chết, hoặc bị mất tích, có điều kiện khó khăn. Trong 4 trường hợp còn sống, có người đã mất chồng, hoặc vợ.)
Ngược lại, ở Bắc Giang, trưởng thôn Chùa xã Lương Phong lại không cho người dân được “chết”. Nghĩa là bà Lê – một người dân trong xã đã qua đời nhưng chính quyền địa phương không cho mượn xe tang, kèn trống, không được thông báo cho người trong làng biết vì… bà còn nợ thôn hơn 1,7 triệu đồng.
Đương nhiên, việc không cho bà Lê “được chết” lại gặp phải sự “ném đá” không thương tiếc của cư dân mạng. Nhiều người cho rằng ông trưởng thôn đó là vô nhân đạo, chỉ vì số tiền nợ gần hai triệu mà khiến họ “chết” cũng không được bình đẳng. Cái nghĩa tử là nghĩa tận đã vì đồng tiền mà bị bóp méo.
   Khi việc chết 'không đúng quy trình' - Ảnh 2
Người nhà bà Lê trao đổi với phóng viên. Ảnh: Lao động Thủ đô.
Nhân dân ta có câu “Phép vua thua lệ làng”. Cái lệ làng thường ảnh hưởng trực tiếp, sâu sắc đến đời sống và suy nghĩ của người dân. Vậy, nếu cứ chiểu theo Hương ước được mọi người thống nhất từ trước thì việc ông trưởng thôn làm ở đây là không có gì sai.
Ngoài ra, mỗi người dân trong một tập thể phải làm tốt bổn phận của mình, thực hiện đúng và đủ những quy định của địa phương. Nếu như ai cũng không chấp hành đúng nghĩa vụ rồi lại đòi hỏi xã hội phải quan tâm thì sẽ như thế nào? Có thể với trường hợp này, chính quyền thôn làm như vậy chưa hợp tình nhưng hoàn toàn hợp lý. Với cách làm như vậy, chắc chắn từ nay về sau, ý thức về trách nhiệm cộng đồng của người dân trong thôn sẽ nâng cao hơn.
Hai việc đều liên quan đến chuyện sinh – tử của người dân nhưng lại hoàn toàn trái ngược nhau về cách thức, mục đích cũng như chiều hướng dư luận. Một việc lách luật, khai tử người sống để “xóa nợ” cho dân thì nhận được nhiều hưởng ứng. Một việc theo đúng Hương ước, không cho người chết được chết theo “đúng quy trình” để đòi nốt số tiền nợ thôn, đương nhiên sẽ nhận chỉ trích.
Tuy nhiên, nếu nhìn ở một khía cạnh khác khách quan hơn, suy xét hơn thì chúng ta sẽ thấy hóa ra việc lách luật khai tử người sống không hề nhân văn như mục đích được đưa ra để giải thích. Ngược lại, sự vô nhân đạo của ông trưởng thôn khi không cho người chết được chết lại chẳng hề đáng trách.
Văn Chính
*Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi công nghệ “bắt tay” thời trang


Khi công nghệ "bắt tay" thời trang
Thời trang sẽ đem lại vẻ đẹp tinh tế và sức hút khó cưỡng cho các sản phẩm công nghệ và sự kết hợp giữa các thương hiệu thời trang với công nghệ sẽ tạo nên những đam mê mới.
TAG Heuer đã nhận được hơn 100.000 lượt đặt hàng chiếc smartwatch Carrera Wearable 01. Đây là đơn đặt hàng lớn cho một chiếc smartwatch hàng hiệu có giá 1.500USD. Chính vì con số này mà Tag Heuer đang cố gắng nâng sản lượng lên 2.000 máy mỗi tuần thay vì 1.200 dự kiến lúc đầu.
TAG Heuer Connected Watch Carrera Wearable 01 được ra mắt hồi tháng 11, sử dụng chip xử lý của Intel và dùng Android Wear. Carrera Wearable 01 dùng vỏ titan, mặt kính sapphire và dùng dây cao su tăng tính thể thao. Ngoài yếu tố công nghệ, sức hấp dẫn của chiếc smartwatch này có lẽ là thương hiệu sang trọng TAG Heuer.
Điều này cho thấy thị trường smartwatch có thể tạo đột biến với các thương hiệu thời trang nổi tiếng, tạo ra trào lưu tiêu dùng trong tương lai là kết hợp thời trang với công nghệ. Theo Hãng Nghiên cứu thị trường IDC, doanh số bán hàng của các công nghệ thiết bị đeo thông minh trên toàn thế giới đã vọt lên 200%, với tổng số lô hàng thiết bị lên đến 21 triệu đơn vị.
IDC dự đoán năm 2019, số lô hàng thiết bị đeo thông minh trên toàn cầu sẽ tăng vọt lên đến 126 triệu đơn vị mỗi năm, với các mẫu đồng hồ thông minh và dây đeo ngày càng trở nên tinh vi, cùng các loại thiết bị mới được tung ra thị trường.
Sự ra mắt của Apple Watch và các thiết bị mới từ các thương hiệu sang trọng như Tag Heuer đã biến năm 2015 thành năm bùng nổ cho công nghệ thiết bị đeo thông minh. Điều này đã lôi kéo các hãng sản xuất đồng hồ Thụy Sĩ nhảy vào thị trường đồng hồ thông minh. Hãng Swatch Group AG đã công bố kế hoạch phát triển một sản phẩm cạnh tranh với Apple Watch và các smartwatch dùng Android Wear hay Tizen.
Smartwatch mang thương hiệu Swatch cho phép người dùng thực hiện thanh toán di động tương tự Apple Watch, tương thích với Windows và Android. Trong khi các hãng thời trang như LVMH Moet Hennessy Louis Vuitton SA và Richemont cũng bắt đầu tham gia thị trường đồ thời trang công nghệ này, các thương hiệu sang trọng như Mondaine, Alpina và Frederique Constant đều đã tiết lộ các mẫu smartwatch mới nhất của họ.
Cả ba đều được trang bị MotionX, một "nền tảng mở" mới, giúp các hãng sản xuất đồng hồ đưa các tính năng smartwatch vào đồng hồ truyền thống. MotionX hỗ trợ theo dõi giấc ngủ, cập nhật thông báo, có pin hoạt động trong vòng 2 năm...
Công nghệ đang đóng vai trò quan trọng và có sức ảnh hưởng lớn đến các thiết kế thời trang hiện nay. Điều này khiến các hãng thời trang phải nhanh chóng tìm cách để đi theo xu hướng và không bị lạc hậu so với các đối thủ khác trên thị trường. Xu hướng này trước đây đã từng chứng kiến sự kết hợp giữa các hãng công nghệ như HP, Samsung, Dell với các thương hiệu thời trang như Levis, Burberry..., tạo ra những sản phẩm có những điểm nhấn thời trang - công nghệ hết sức ấn tượng.
Đây là động lực để Apple hợp tác với thương hiệu thời trang danh tiếng Hermès thiết kế 3 mẫu dây đeo bằng da cho Apple Watch. Sản phẩm sẽ bao gồm mặt đồng hồ bằng thép của Apple Watch, size 38 và 42mm, song hành cùng 1 trong 3 mẫu thiết kế dây đeo thời thượng từ Hermès, giá dao động từ 1.100USD lên 1.500 USD/chiếc.
Tuy nhiên, gây chú ý hơn cả là thương vụ giữa hãng thời trang Mỹ Fossil và hãng công nghệ Misfit với giá 260 triệu USD. Fossil Group hiện sở hữu các thương hiệu Fossil, Skagen, Michael Kors, Diesel và DKNY... Mỗi năm Fossil bán ra đến 50 triệu đồng hồ và phụ kiện thời trang, doanh thu khoảng 3,5 tỷ USD.
Với việc bắt tay với Misfit, Fossil có thể tung ngay các sản phẩm thời trang tích hợp công nghệ vào năm 2016, trải rộng ở các phân khúc như tầm giá từ 100 - 500USD như Michael Kors, hay sản phẩm với thương hiệu cao cấp như Burberry có thể đưa mức giá lên hơn 1.000 - 1.500USD. Đưa sự xa xỉ hay đẳng cấp vào sản phẩm công nghệ, Fossil cho thấy công nghệ kỹ thuật số ăn sâu vào thói quen hằng ngày của người tiêu dùng và thời trang sẽ tạo nên vẻ đẹp tinh tế cho các sản phẩm công nghệ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Bỏ 2 USD mua bức ảnh cũ kỹ, không ngờ rằng món đồ cổ có giá cả triệu đô...


Bức ảnh khiến nhà sưu tập Randy Guijarro trở thành triệu phú (Ảnh: Viral Thread, Elite Reader)
Bức ảnh khiến nhà sưu tập Randy Guijarro trở thành triệu phú (Ảnh: Viral Thread, Elite Reader)
Liệu một bức ảnh cũ kỹ có thể biến người ta thành triệu phú không? Chỉ bỏ ra 2 USD mua lại món đồ cổ, nhà sưu tập tại California, Mỹ, không ngờ rằng 5 năm sau, ông có thể thu lại một món tiền khổng lồ…
Tôi chỉ có vài đô trong túi, và tìm thấy 3 bức ảnh ưng ý. Tôi suýt nữa đã thảy bức cổ nhất trong số đó lại,” Randy Guijarro chia sẻ. Tuy nhiên, ông đã không làm như thế. Đó có lẽ là hành động sáng suốt nhất của nhà sưu tập, vì chỉ vừa mới đây, một công ty định giá đồ cổ đã ước tính tấm hình của Guijarro có thể có giá lên tới hàng triệu đô la Mỹ.
(Ảnh: Viral Thread)
Bức ảnh của nhà sưu tập Randy Guijarro (Ảnh: Viral Thread, Elite Reader)
Tấm hình mô tả cảnh “Billy the Kid”, một tay súng khét tiếng sống ngoài vòng pháp luật, đang chơi đánh bóng Croquet cùng băng đảng. Henry McCarty hay “Billy the Kid” là một nhân vật phản diện có thật, rất nổi tiếng trong lịch sử, điện ảnh, âm nhạc, cũng như tiểu thuyết tại Mỹ. Tay cao bồi miền Tây hoang dã này đã trở thành huyền thoại kiểu mẫu với cách ăn mặc trang nhã, tài thiện xạ và tính cách vô cùng tinh quái của mình.
(Ảnh: Viral Thread)
“Billy the Kid” đang chơi bóng cùng băng đảng (Ảnh: Viral Thread, Elite Reader)
Sau hơn 1 năm tiến hành phân tích bức ảnh, thực địa và tìm hiểu tư liệu, tổ chức định giá đồ cổ Kagin công bố đây xác thực là một bức ảnh vô cùng hiếm hoi của “Billy the Kid” chụp tại hạt Lincoln, New Mexico, Mỹ vào mùa hè năm 1878, sau một đám cưới. Ước tính giá trị của bức ảnh sau khi đấu giá có thể lên tới 5 triệu USD.
(Ảnh: Viral Thread)
Nhân vật phản diện có thật này rất nổi tiếng trong lịch sử, điện ảnh, âm nhạc, cũng như tiểu thuyết ở Mỹ (Ảnh: Viral Thread, Elite Reader)
Trước đó, vào năm 2011, bức ảnh duy nhất được chứng thực là của “Billy the Kid” đã được bán với giá 2,3 triệu USD. Tới đây, trong một bộ phim tư liệu dài 2 tiếng đồng hồ trên kênh National Geographic, đạo diễn Kevin Costner sẽ đưa khán giả đến với hành trình định giá bức ảnh chụp huyền thoại cao bồi khét tiếng của nhà sưu tập may mắn Randy Guijarro.
Quang Minh 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Char nayf nhayr sang huyeetj ddoongj chanhs trej twf bao giowf nheef? Luu lai tham khiur thui!

ĐÔNG LA
VỀ CHUYỆN ÔNG HÀ TUẤN TRUNG, MỘT CỰU
CÁN BỘ CAO CẤP CỦA ĐẢNG, “KIẾN NGHỊ”
TỪ BỎ LÝ LUẬN CỦA ĐẢNG
         
Tôi vốn ngại viết nhưng vì biết nhiều thứ nên bạn đọc, bạn viết thấy “có chuyện” là lại gởi thông tin cho tôi. Lần này là việc góp ý cho Đại hội Đảng sắp diễn ra. Một cô bạn lại gởi cho tôi đường link này:     http://danquyenvn.blogspot.com/2015/06/kien-nghi-ve-sua-oi-ieu-le-va-cuong.html
Mở ra coi thấy bài: KIẾN NGHỊ VỀ SỬA ĐỔI ĐIỀU LỆ VÀ CƯƠNG LĨNH CỦA ĐẢNG, 29/06/2015, tác giả: Hà Tuấn Trung. Lên mạng coi thì biết ông Hà Tuấn Trung “không phải là tay vừa đâu”, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng kia mà:

          Trong thư gởi ĐẠI HỘI ĐẠI BIỂU TOÀN QUỐC ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LẦN THỨ XII và  BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, ông Trung trình bầy việc “xin mạo muội soạn thảo về một số nội dung cần đổi mới trong Điều lệ và Cương lĩnh chính trị của Đảng”.
          Lại một việc dời non lấp biển, đội đá vá trời, chuyện đại sự quốc gia hoàn toàn không đơn giản, nó đòi hỏi một cái đầu phải có trí, có tâm và phải “có tầm”. Vậy cái nhà ông Trung này có gì đây?
          Nhớ lại cũng một chuyện “đại sự quốc gia” ngày nào, chuyện góp ý sửa đổi Hiến pháp, ông Nguyễn Đình Lộc, Cựu Bộ trưởng Tư pháp, 4-2-2013, đã dẫn đầu một đoàn đến trao tận tay cho đại diện Ủy ban Pháp luật của Quốc hội bản “Kiến nghị” về Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp và đề xuất thay thế bằng bản “Hiến pháp mới” do chính nhóm của mình soạn. Nguyễn Huệ Chi, sau khi theo đoàn, lập tức đã được đài RFA phỏng vấn, trong bài  DỰ THẢO  HIẾN PHÁP: THỬ THÁCH SỰ SỐNG CÒN CỦA CHẾ ĐỘ, ông ta huyênh hoang trả lời: “Chúng tôi thấy cần phải đề xuất cho đến cùng. Đến cái chỗ mà dân tộc Việt Nam hiện nay đang mong muốn, quan tâm nhất. Bản kiến nghị này hình thành là như vậy”.
          Hồi ấy, tôi cũng được một bạn đọc “báo tin” và “xin bác cho ý kiến”, tôi bảo “Tết đến nơi rồi không có ý kiến ý cò gì hết”, nhưng “đ/c” này biết tôi quý nên cũng hay nhõng nhẽo cứ năn nỉ hoài nên cuối cùng tôi phải chiều và khi quan tâm thấy đúng là có chuyện to thật, nên mới “nổ” một loạt bài!
             Tôi đã viết về phát biểu của ông Huệ Chi: “Một đặc tính chung của các vị trí thức hãnh tiến là phét lác, “tôi cao trí thấp tâm tối”, nhưng lại luôn nhân danh những điều cao cả, luôn thậm xưng, tiếm danh “nhân dân” để thực hiện tham vọng. Huệ Chi nên nhân danh chính ông và nhóm của ông thôi, không được phép ba hoa nhân danh “nhân dân” lung tung như vậy!”
Sau loạt bài của tôi và của nhiều người khác nữa, Cựu Bộ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Đình Lộc trên VTV1 đã phải sượng sùng thanh minh, vai trò trưởng đoàn đưa “Kiến nghị lật pháp” của mình chỉ là chuyện bất ngờ, ông không tham gia soạn thảo bản Dự thảo Hiến pháp riêng, tóm lại ông không phải là người chủ chốt mà chủ yếu bị lôi kéo, bị lợi dụng trong vụ “lật pháp” đó! Hai ông Nguyễn Minh Thuyết và Nguyễn Trung, theo blog Tư Mã Thiên:
Trong bản kiến nghị 72, cựu đại sứ Nguyễn Trung đứng ở vị trí thứ 62 và cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đứng ở vị trí thứ 59… Nhưng chỉ sau đó vài ngày… thì cả ông Nguyễn Trung và ông Nguyễn Minh Thuyết đều đã quên những gì mình đã ký”.
Trước “hiện tượng” trên tôi đã viết bài  Dư-luận-viên-từng-đại-thắng cho rằng: “Công đầu chính là của những “dư luận viên”, chính họ bằng blog của mình đã đi đầu trong việc nã pháo vào những trò đấu tranh dân chủ nhí nhố và đỉnh điểm là trò “lật pháp” đó. Sau đó, các phương tiện thông tin chính thống, nhất là VTV1, mới lên tiếng và phát huy được lợi thế của mình”.
          Vậy hôm nay Hà Tuấn Trung, một ông Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng, phải chăng cũng lại đi theo “vết xe đổ” của ông Cựu Bộ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Đình Lộc ngày ấy?
Tôi đọc lướt qua thì thấy ông Trung cũng chỉ lặp lại những điều quen thuộc mà các cựu quan chức và các “chấy thức rận sĩ” mà đường quyền lợi khi đương chức chưa thỏa; bao cay cú, ganh gét chưa nói được thì nay hưu rồi mới xổ toẹt cả ra!
          Ông Hà Tuấn Trung viết: “Tuy nhiên, từ sau khi kết thúc chiến tranh, Đảng ta đã phạm sai lầm về đường lối xây dựng đất nước dựa trên nền tảng lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin, dẫn đến nguy cơ đổ vỡ vào giữa những năm 80 của thế kỷ trước”;  “Chủ nghĩa xã hội mà Cương lĩnh 1991 và 2011 của ĐCSVN xác định là “chủ nghĩa xã hội khoa học” để tiến lên Chủ nghĩa cộng sản theo lý luận ban đầu của Mác, lý luận đó đã bị thực tiễn chứng minh là sai lầm, ảo tưởng…”
Y như ngày nào trong Thư ngỏ gửi BCH Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng CSVN của các cựu quan chức đề nghị giải tán Đảng, với những “gương mặt thân quen” như:
 Trần Đức Nguyên, nguyên Trưởng ban Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Vũ Quốc Tuấn, nguyên Trợ lý Thủ tướng Võ Văn Kiệt; Hoàng Tụy, Giáo sư Toán học; Nguyên Ngọc, Nhà văn, nguyên Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn Việt Nam; Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học; Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Hội Kinh tế Việt Nam; Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ tại Thái Lan; Tô Nhuận Vỹ, nhà văn, nguyên Bí thư Đảng Đoàn kiêm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thừa Thiên – Huế; Bùi Đức Lại, nguyên Vụ trưởng, Ban Tổ chức trung ương Đảng, Hà Nội; Huỳnh Tấn Mẫm, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975; Lê Đăng Doanh, Tiến sĩ Kinh tế học, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, Hà Nội; Trần Đình Sử, Giáo sư Tiến sĩ Ngữ văn, Hà Nội; Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ; v.v…
Họ cũng đã viết:
Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin”;  “ĐCSVN tự giác và chủ động thay đổi Cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ, trọng tâm là chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách kiên quyết nhưng ôn hòa”.
          Viết như trên, ông Hà Tuấn Trung và các vị trên đây đều là những “tín đồ” của Đảng Cộng Sản đã phản lại chính giáo lý của mình. Có điều tại sao khi đương chức đương quyền các ông lại “ngậm miệng ăn tiền” không nói, giờ hưu rồi mới nói? Cả ông Trung và vị trên đều là những cán bộ cao cấp, giữ các vị trí quan trọng trong hầu hết các lĩnh vực thuộc thể chế, kể cả “cố vấn” cho các lãnh đạo tối cao của Đảng và Nhà nước. Vậy bây giờ ta đang nói tới “lỗi hệ thống”, vật cản lớn nhất của sự phát triển, thậm chí còn đẩy xã hội VN đến chỗ “nguy cơ tồn vong”, lỗi này chủ yếu không do các vị trên gây ra thì ai gây ra?
          Tôi đã viết bài VỀ LÁ THƯ NGỎ ĐÒI “LẬT ĐẢNG chỉ ra những sai trái cả về tư cách đảng viên và trình độ chính trị của các vị trên:
Theo Khổng Tử: "Tứ thập nhi bất hoặc", nghĩa là tới tuổi 40 người ta có thể phân biệt được mọi sự đúng sai, không còn nghi hoặc gì nữa. Vậy tại sao các vị ở tuổi 40 đã không nhận ra mình sai khi vào Đảng? Phải chăng tuổi đó là tuổi các vị đang quá cần cái danh Đảng viên để thăng quan, tiến chức. Còn bây giờ hưu rồi thì các vị muốn dựa vào cái khác nên cần phải thay danh hiệu đảng viên bằng một cái danh khác là: “nhà dân chủ”! Như vậy hóa ra các vị chả có lý tưởng quái gì cả, cái các vị cần là quyền, danh và lợi! Nếu các vị đúng là những con người chân chính thì lý tưởng cao đẹp của Đảng vẫn còn nguyên đó, bản chất ưu việt của CNXH, CNCS còn nguyên đó, nếu có những Đảng viên sai, nếu Đảng có chính sách sai, gây ra những tệ nạn thì các vị sẽ phải chiến đấu chống lại những cái sai ấy để bảo vệ lý tưởng cao đẹp chứ. Còn hành động như các vị chứng tỏ các vị chỉ là những kẻ cơ hội, trâu buộc ghét trâu ăn, không còn được ăn nữa thì đạp đổ, đạp đổ luôn cái Đảng mà khi các vị cần vào đã phải thề sống thề chết! Vậy lý tưởng của các vị là lý tưởng xôi thịt mà thôi”.
***
           Hà Tuấn Trung viết: “Đại hội VI của Đảng đã nhận ra sai lầm và quyết định thay đổi đường lối, gọi là “đổi mới”, thực chất là từ bỏ một phần những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lênin. Nhờ đó mà đất nước thoát khỏi nghèo đói, khủng hoảng và có những bước phát triển nhất định... Nhưng do đổi mới còn nửa vời nên sự phát triển rất chậm chạp và không bền vững dẫn đến tụt hậu ngày càng xa so với các nước khác cùng có bước khởi đầu tương tự hoặc lạc hậu hơn ta rất nhiều” cũng như các vị trên cho là nước ta đang có “đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin”?
Tôi đã cho rằng cái nhìn đó là một cái nhìn ấu trĩ của thời chiến tranh lạnh. Như trước đây người ta thường nói là “Giọng điệu của thế lực thù địch với chủ nghĩa Mác”.
Thực tế nước ta phải chịu hậu quả tàn khốc của chiến tranh, tay trắng, nền sản xuất tiểu nông, khoa học công nghệ lạc hậu, nguyên vật liệu, quy trình sản xuất không có, Mỹ và phương Tây cấm vận, chiến tranh hai đầu biên giới, đối đầu với Trung Quốc, mất chỗ dựa khi Liên Xô và cả hệ thống XHCN tan vỡ, cả hai miền đột ngột mất nguồn viện trợ lớn, dẫn đến nền kinh tế với siêu lạm phát kéo dài từ năm 1985 đến 1988 từ 500% đến 800%! Nước ta thực sự đứng trước bờ vực của sụp đổ và hỗn loạn. Chính vì vậy chúng ta buộc phải bình thường hóa quan hệ với TQ với đột phá khẩu chính là Hội nghị Thành Đô, ngày 3 đến ngày 4 tháng 9 năm 1990, để rồi hơn một năm sau, 1991, quan hệ Trung-Việt dần trở lại bình thường. Chúng ta dần hồi phục, có vị thế thực hiện chiến lược ngoại giao đa phương, Ngày 11 tháng 7 năm 1995, Tổng thống Bill Clinton tuyên bố Mỹ bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Những thành tựu ngoại giao đó đã tạo điều kiện cho chúng ta đổi mới tư duy kinh tế, mở cửa với thị trường thế giới, nhập nguyên liệu, máy móc, kỹ thuật ta không có, xuất những sản phẩm ta làm được. Vì thế mà chúng ta đã đứng vững và phát triển đến ngày hôm nay.
          Sự thật là thế chứ không chỉ đơn giản như ông Hà Tuấn Trung và các vị trên viết là “Đảng ta đã phạm sai lầm về đường lối xây dựng đất nước dựa trên nền tảng lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin”.
Nền tảng lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin” chỉ rõ quan hệ sản xuất phải phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất. Vậy chính chúng ta đã sai chứ không phải “nền tảng lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin” sai. Viết như ông Hà Tuấn Trung và các vị trên là dốt, là chưa hiểu lý luận.
          ***
Nếu nước ta đã và sẽ còn có sai lầm thì không phải do “dựa trên Chủ nghĩa Mác Lê Nin” mà đơn giản là do trình độ mọi mặt của chúng ta còn yếu kém, nhất là trình độ của các quan chức đảng viên về chính chủ nghĩa Mác – Lê nin. Thời nay, cần phải coi Chủ nghĩa Mác như một học thuyết chính trị, một khoa học về sự phát triển, cần phải hiểu đúng, vận dụng đúng thì mới có được thành công. Cũng như mọi lý thuyết khoa học đều có sẵn đó, các nhà khoa học “vẹt” của Việt Nam đã thuộc làu làu, nhưng tại sao chúng ta vẫn không thể tạo ra được một thương hiệu công nghệ nào có tầm cỡ thế giới? Điều đó do nhân lực của chúng ta dốt chứ không phải do nước ta theo Chủ nghĩa Mác- Lênnin. Ngay chuyện Liên Xô do theo Chủ nghĩa Mác-Lênin, từ một đất nước lắp ráp cồng kềnh, lạc hậu hơn nhiều so với phương Tây, nhưng đã phát triển, có sức mạnh chiến thắng bọn phát-xít, trở thành siêu cường, đối trọng được cả với Mỹ! Stalin từng nói: “Chúng ta lạc hậu hơn các nước tiên tiến 50 năm đến 100 năm, chúng ta phải chạy hết khoảng cách này trong 10 năm, hoặc chúng ta làm được điều này, hoặc chúng ta bị người ta đánh ngã”. Tiếc là đất nước Liên Xô đã thay đổi nhưng bản chất con người không thay đổi theo. Những cán bộ Xô Viết vẫn mang nguyên trong mình dòng máu quan lại, nghĩa là thượng tầng kiến trúc không thay đổi kịp theo hạ tầng cơ sở. Vì thế mà mâu thuẫn và đã dẫn tới sự tan vỡ! Kinh tế suy sụp, dân chúng bị bần cùng khi nền chính trị bị maphia hóa, chính vì thế mà ông Pu-tin nói đó là một “đại thảm họa địa chính trị”!
          ***
Hà Tuấn Trung viết:
Chủ nghĩa cộng sản do Mác và Ăng-ghen sáng lập từ giữa thế kỷ XIX với đặc trưng cơ bản là “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”. Song thực tiễn cuộc sống diễn ra mấy thập kỷ sau đó đã khiến cho các ông nhận ra sai lầm và tự mình phủ định những quan điểm trước đó để đổi mới tư duy, thay đổi mục tiêu và phương pháp đấu tranh. Thể hiện trong lời nói đầu của cuốn “Đấu tranh giai cấp ở Pháp”, xuất bản ngày 6/3/1895 Ăng-ghen đã viết: “Lịch sử chứng tỏ chúng ta đang mắc sai lầm. Quan điểm của chúng ta hồi đó chỉ là ảo tưởng. Lịch sử còn làm được nhiều hơn, không những đã xóa bỏ những mê muội của chúng ta hồi đó mà còn thay đổi điều kiện đấu tranh của giai cấp vô sản, phương pháp đấu tranh năm 1848 nay đã lỗi thời về mọi mặt… Mặc dù Mác và Ăng-ghen đã từ bỏ “Chủ nghĩa cộng sản”, nhưng sau khi giành được chính quyền ở nước Nga vào năm 1917, Lênin và tiếp theo là Stalin vẫn kiên trì thực hiện theo những luận điểm ban đầu của Mác về xây dựng xã hội cộng sản dựa trên nền tảng đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản… Kết quả là thất bại và kéo theo sự sụp đổ của cả phe xã hội chủ nghĩa”.
Viết như trên ông Trung như thầy bói mù sờ chân voi đoán con voi dáng như cột đình, nói như dân gian là xổ toẹt, vơ đũa cả nắm, chứng tỏ ông chẳng hiểu gì Chủ nghĩa Cộng sản cả. Chủ nghĩa Cộng sản không chỉ có “đấu tranh giai cấp” mà còn có cả một hệ thống lý luận từ Kinh tế chính trị họcTriết họcchủ nghĩa duy vật biện chứng,  Chủ nghĩa duy vật lịch sử đến Chủ nghĩa cộng sản khoa học.
Theo Các Mác, sự bất công trong hưởng thụ thành quả lao động, rồi từ sự chiếm đoạt đó nô dịch người lao động chính là nguyên nhân chủ yếu gây ra cách mạng xã hội. Điều này là hiển nhiên. Thực tế CNTB đã ác hơn và tham lam hơn Mác nghĩ, nó không chỉ bóc lột công nhân bản xứ mà còn đi xâm lược để bóc lột được nhiều hơn. Vì thế mà lịch sử loài người đã xảy ra hai cuộc Đại chiến thế giới: thứ Nhất (1914 - 1918) và thứ Hai (1939 - 1945). Chính sự phục thù của Đức khi bị thua đã làm nên Đại chiến thế giới thứ Hai, một cuộc chiến khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại. Liên-xô cùng phe đồng minh đã chặn đứng được thảm họa đó; và chính sự chiến thắng chủ nghĩa phát-xít đã sinh ra hệ thống các nước XHCN rồi trở thành đối trọng với hệ thống TBCN. Thế là trong quá trình “thích nghi để tồn tại”, tránh sự diệt vong theo tiên đoán của Mác, các nước tư bản đã tự thay đổi. Bách khoa toàn thư Wikipedia viết: “Lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản là đối trọng để chủ nghĩa tư bản trở nên tốt đẹp hơn để được xã hội loài người chấp nhận. Từ chủ nghĩa tư bản với sự tự do bóc lột - "Người với người là chó sói" (Lenin) - và đầy rẫy bất công tạo ra mầm mống của bạo động và cách mạng, thế giới cũ đã tìm các cách thích nghi và triển khai một xã hội công dân mà trong đó mọi thành phần xã hội đều có thể phát triển, các mâu thuẫn xã hội không thể đã hết nhưng đã có những cơ chế thỏa hiệp để giải quyết trên cơ sở hợp lý cho các giai tầng xã hội. Đây là một đóng góp gián tiếp rất lớn của chủ nghĩa xã hội”.
Còn ý mà Hà Tuấn Trung viết ở trên chỉ là sự thay đổi một phần quan điểm về đấu tranh giai cấp của Mác và Ăngghen chứ không phải là sự chối bỏ Chủ nghĩa Cộng sản. GS. Trần Chung Ngọc cũng đã viết về điều này:
Chủ trương đấu tranh giai cấp của Mác không phải là luôn luôn phải dùng đến bạo lực mà có thể thực hiện một cách hòa bình.  Ngày 8 tháng 9, năm 1872, trong một diễn văn dưới đầu đề “Có Thể Làm Cách Mạng Mà không Cần Đến Bạo Lực” (The Possibility of Non - Violent Revolution), đọc tại Amsterdam, Marx đã phát biểu như sau:
Các bạn biết rằng chúng ta  phải xét đến những định chế, và hơn nữa, những  truyền thống của các quốc gia khác nhau, và chúng ta không phủ nhận là có những quốc gia như Mỹ, Anh, và Hòa Lan, trong đó giới công nhân có thể đạt được mục đích qua những phương tiện hòa bình”. (The Marx-Engels Reader, Edited by Robert C. Tucker, p. 523:  You know that the institutions, mores, and the traditions of various countries must be taken into consideration, and we do not deny that there are countries – such as America, England, and Holland – where the workers can attain their goal by peaceful means).
***
Hà Tuấn Trung viết: “Theo Mác… giai cấp vô sản là đại diện cho lực lượng sản xuất tiền tiến nên phải trở thành giai cấp lãnh đạo cách mạng và xây dựng chế độ mới.
Nhận định trên đây chỉ là cảm tính, xuất phát từ tình thương yêu rất chân thành của Mác đối với những người vô sản... nhưng lại nhìn nhận và đề cao quá mức khả năng của họ mà trên thực tế do hoàn cảnh bần cùng nên không có điều kiện học tập, mở mang kiến thức cần thiết để thực thi sứ mệnh lớn lao đó! Vì vậy việc suy tôn vô sản là giai cấp lãnh đạo chỉ là gán ghép một cách gượng gạo. Trên thực tế, hầu hết các nhà sáng lập và hoạt động nổi tiếng trong phong trào cộng sản trên thế giới đều xuất thân từ trí thức”.
Thật nực cười khi tôi không phải đảng viên, chỉ là “dân đen”, lại giảng những điều A,B,C về lý luận Mác-Lê cho ông Hà Tuấn Trung, một cựu cán bộ cao cấp của ĐCS. Đơn giản là vì tôi là “dân đen” nhưng lại có trình độ để có cái nhìn biện chứng của một nhà khoa học, một nhà nghiên cứu, còn ông Hà Tuấn Trung là cán bộ cao cấp nhưng lại có cái nhìn ngô nghê của dân đen.
Con mắt của nhà lý luận là phải nhìn toàn diện, phải nhìn xuyên quan lớp vỏ ngôn ngữ để hiểu bản chất vấn đề. Các Mác khi coi trọng giai cấp vô sản là trong trường hợp so sánh cụ thể chứ không phải nói khơi khơi như ông Trung. Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản viết:
Trong tất cả các giai cấp hiện đang đối lập với giai cấp tư sản thì chỉ có giai cấp vô sản là giai cấp thực sự cách mạng. Tất cả các giai cấp khác đều suy tàn và tiêu vong cùng với sự phát triển của đại công nghiệp, còn giai cấp vô sản lại là sản phẩm của bản thân nền đại công nghiệp.
Các tầng lớp trung đẳng là những tiểu công nghiệp, tiểu thương, thợ thủ công và nông dân, tất cả đều đấu tranh chống giai cấp tư sản để cứu lấy sự sống của họ với tính cách là những tầng lớp trung đẳng. Cho nên họ không cách mạng mà bảo thủ. Thậm chí, hơn thế nữa, họ lại là phản động: họ tìm cách làm cho bánh xe lịch sử quay ngược trở lại. Nếu họ có thái độ cách mạng thì cũng chỉ trong chừng mực là họ thấy họ sẽ phải rơi vào hàng ngũ giai cấp vô sản: lúc đó, họ bảo vệ lợi ích tương lai của họ, chứ không phải lợi ích hiện tại của họ, họ từ bỏ quan niệm của chính họ để đứng trên quan điểm của giai cấp vô sản.
Còn tầng lớp vô sản lưu manh, cái sản phẩm tiêu cực ấy của sự thối rữa của những tầng lớp bên dưới nhất trong xã hội cũ, thì đây đó, có thể được cách mạng vô sản lôi cuốn vào phong trào, nhưng điều kiện sinh hoạt của họ lại khiến họ sẵn sàng bán mình cho những mưu đồ của phe phản động”.
Cũng Tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản viết: “Bác sĩ, luật gia, tu sĩ, thi sĩ, bác học đều bị giai cấp tư sản biến thành những người làm thuê”; rồi: “Từng bộ phận trọn vẹn của giai cấp thống trị bị sự tiến bộ của công nghiệp đẩy vào hàng ngũ giai cấp vô sản... Những bộ phận ấy cũng đem lại cho giai cấp vô sản nhiều tri thức”.
Như vậy, tầng lớp trí thức và tư sản tiến bộ cũng thuộc “giai cấp thực sự cách mạng”. Hơn nữa với chú thích của Ăngghen “Giai cấp vô sản là giai cấp những công nhân làm thuê hiện đại”, vậy khái niệm “giai cấp công nhân” với ý nghĩa triết học Mác chính là “giai cấp làm thuê hiện đại”, bao gồm tất cả những tầng lớp bị bóc lột, bị trị, bị vô sản hóa, cả những tư sản tiến bộ, chứ không chỉ trơ trụi là những người công nhân đứng máy, những người hoạt động cơ bắp.
Chính vì không hiểu điều này nên những người như ông Hà Tuấn Trung đã ngô nghê cho Mác sai khi đề cao sức mạnh cơ bắp, cho những người “ngu si tứ chi phát triển” làm sao mà lại “tiên phong”, lại lãnh đạo cả những tầng lớp có “đầu óc” được.
Viết như trên ông Hà Tuấn Trung cũng chưa phân biệt được khái niệm “cộng sản” với “vô sản”. Khi viết về những người lãnh đạo phong trào cách mạng, Mác và Ăngghen đã phân biệt rõ “những người cộng sản” với giai cấp vô sản nói chung.
Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản viết: “Về mặt thực tiễn, những người cộng sản là bộ phận kiên quyết nhất trong các đảng công nhân ở tất cả các nước, là bộ phận luôn luôn thúc đẩy phong trào tiến lên về mặt lý luận, họ hơn bộ phận còn lại của giai cấp vô sản ở chỗ là họ hiểu rõ những điều kiện, tiến trình và kết quả chung của phong trào vô sản”.
Như vậy, những người cộng sản, tức những người vô sản tiên tiến, có trí, có đức, được giác ngộ tinh thần cộng sản mới chính là những người có khả năng lãnh đạo.
***
Ý cuối của ông Hà Tuấn Trung tôi muốn bàn tới trong bài này là ý:
“…qua nhiều kỳ đại hội kế tiếp chỉ tiến hành những bổ sung, cải tiến vặt, không căn bản và thiếu đồng bộ…nên tốc độ phát triển rất chậm và không vững chắc, đời sống của nhân dân, nhất là công nhân, nông dân và các dân tộc miền núi còn vô vàn khó khăn…đồng thời nạn tham nhũng, lạm dụng chức quyền ngày càng nặng nề và trở thành “quốc nạn” mà chưa có cách nào chống được, tệ nạn xã hội cũng ngày càng gia tăng, lòng tin của nhân dân đối với Đảng ngày càng giảm sút… đó chính là hệ quả của việc kéo dài sự sùng tín chủ nghĩa Mác-Lênin.
Từ tình hình thực tiễn kể trên, đã đến lúc cần dứt khoát đoạn tuyệt với cái gọi là chủ nghĩa Mác- Lênin”.
Điều này cũng đã có những cựu quan chức và những “chấy thức rận sĩ” nói và viết trước ông Hà Tuấn Trung. Tôi cũng đã phản bác nhiều lần.
Xã hội Việt Nam hiện tại còn rất nhiều tệ nạn và yếu kém mà bài toán khó giải nhất hiện nay chính là “lỗi hệ thống”. Nó được tích tụ dần từ lâu, mà nguyên nhân chính là trình độ yếu kém của nhiều thế hệ cán bộ đảng viên, chắc chắn có “công” của ông Hà Tuấn Trung và những người đã nhắc tới ở trên, chứ hoàn toàn không phải “là hệ quả của việc kéo dài sự sùng tín chủ nghĩa Mác-Lênin” như ông Trung viết.
Nhưng phải coi đó là một sự tất yếu của quá trình phát triển. Triết học Mác chỉ ra, xã hội XHCN chỉ được xây dựng trên nền tảng của XHTB cực phát triển, trong khi nước ta xuất phát từ một chế độ phong kiến nô lệ với cơ sở hạ tầng là nền sản xuất tiểu nông. Nước ta đã đi theo mô hình “Kinh tế thị trường định hướng XHCN”. Đây là một mô hình tốt vì vừa phát huy được sự năng động của nền sản xuất tư bản vừa vẫn giữ được lý tưởng XHCN vì số đông người lao động. Có điều vì là một mô hình mới, lại thực hiện trên nền tảng lực lượng sản xuất lạc hậu, tất sẽ có những trục trặc. Giống như một cỗ xe tăng tốc mà các bộ phận phanh và tay lái còn chưa chuẩn nên còn va quẹt lung tung. Đó chính là những yếu kém và tệ nạn, là căn bệnh của xã hội chúng ta hôm nay. Cái cần nhất bây giờ là là phải định đúng được bệnh để đưa ra một toa thuốc đúng để trị hết bệnh.
Thứ nhất, Kinh tế thị trường định hướng XHCN đã sinh ra cái tình trạng công tư nhập nhằng, lại chưa có cơ chế giám sát phù hợp và hiệu quả. Vì thế đã sinh ra quốc nạn tham nhũng, dẫn tới tình trạng có những dấu hiệu chúng ta làm Kinh tế thị trường định hướng TBCN chứ không phải XHCN. Chính TBT Nguyễn Phú Trọng nói trong Đảng giờ cũng có người giầu, người nghèo.
Nền tảng cơ bản nhất của Chủ nghĩa Mác là sự công bằng, cha ông ta cũng có câu “không sợ hàng thiếu chỉ sợ phân phối không công bằng”. Từ các cuộc cách mạng xã hội, sự bất ổn xã hội đến những mâu thuẫn gia đình, mâu thuẫn cá nhân, nguyên nhân chính đều là do cái sự chia phần không đều ấy. Vì vậy cái quan trọng nhất cần phải đạt được chính là công bằng xã hội. Thứ hai là sự minh bạch. Minh bạch chính là ánh sáng làm lộ nguyên hình từ con người đến các ngõ ngách dẫn đến tham nhũng. Có điều những chỗ có ăn thì mấy ai thực tâm muốn minh bạch? Triết học Mác dạy “Vật chất quyết định ý thức”. Vậy cái cần làm là làm sao công chức có mức lương không cần phải tham nhũng cũng sống tốt, bên cạnh đó phải có một cơ chế giám sát, người ta có muốn tham nhũng cũng không được!
Đó chính là bài toán cần phải giải cho sự phát triển của đất nước chúng ta chứ không phải là việc từ bỏ lý luận Mác-Lênin như những tín đồ trí thấp, tâm tối đã “phản đạo”!
30-11-2015
ĐÔNG LA

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhìn tướng tay bói nguy cơ nghèo khó mạt vận

Xem tướng tay của những người ăn xin, một chuyên gia xem tướng bàn tay Ấn Độ đã phát hiện tay họ có điểm chung, báo hiệu nguy cơ nghèo khó.

Không chỉ giúp báo hiệu số làm lãnh đạo hay giàu to, tướng tay cũng có thể tiết lộ bạn có nguy cơ nghèo khó hay không.
Độ linh hoạt của ngón cái: Cho thấy bạn là người bủn xỉn hay tiêu tiền như nước
Hãy thử bẻ ngón cái bàn tay thuận của bạn ra sau sao cho cách xa những ngón khác. Sau đó, để xuôi bàn tay theo cách thoải mái nhất và quan sát khoảng cách giữa các ngón tay. Nếu có thể bẻ ngón cái dễ dàng và các ngón tay không liền khít với nhau, nhiều khả năng chủ nhân là người tiêu xài phung phí. Họ gần như không thể tiết kiệm được tiền.
nhin-tuong-tay-boi-nguy-co-ngheo-kho-mat-van
Người có ngón cái có thể bẻ được dễ dàng, các ngón tay cách xa nhau thường không giữ được tiền. Ảnh: WikiHow
Mặt khác, nếu ngón cái cứng nhắc, không cách nào bẻ ra sau hoặc chỉ có thể bẻ ra sau rất ít; giữa các ngón tay không có khoảng cách nào; chủ nhân là người rất biết tính toán trong các vấn đề tiền bạc. Trước khi mở ví chi tiêu bất cứ khoản gì, họ cũng đều suy nghĩ rất kỹ.
Những đường chỉ tay báo hiệu sự nghèo khó
Theo một chuyên gia xem tướng tay người Ấn Độ, có thể nhận ra những đường chỉ tay đẩy người ta vào cảnh nghèo khó. Ông đã xem qua tay của nhiều người ăn xin và tìm ra những dấu hiệu sau đây.
Trên lòng bàn tay, hầu hết các gò đều rất thấp và mềm nhũn. Không chỉ vậy, vùng Đồng Hỏa Tinh ở giữa lòng bàn tay cũng cực thấp, thậm chí là lõm hẳn vào trong. Da tay rất mỏng, khi chạm vào có thể cảm thấy dây thần kinh bên dưới. Đây là các dấu hiệu báo hiệu chủ nhân mắc nhiều nợ nần, vướng vào các vụ kiện cáo và gặp nhiều trở ngại trong cuộc sống.
Nếu da trên bàn tay rất khô, các ngón tay thô ngắn, chủ nhân nhiều khả năng là người có suy nghĩ và hành động bộp chộp, bốc đồng – nên thường dẫn đến những lúc ném tiền qua cửa sổ.
Nếu chủ nhân không có đường định mệnh hoặc đường định mệnh rất mờ, nông và bị cắt bởi rất nhiều đường ngang; các đường chỉ tay khác có thể cũng mang tính chất tương tự: Người này bị tổn thất về tài chính rất nhiều hoặc kiếm được rất ít, thu nhập chẳng đáng là bao.
Theo Khỏe và Đẹp
Phần nhận xét hiển thị trên trang