Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

MỘT BÀI PHÂN TÍCH MỚI ĐÂY TRÊN TỜ THE MOSCOW TIMES NHẬN ĐỊNH, CHIẾN DỊCH QUÂN SỰ TẠI SYRIA CỦA TỔNG THỐNG NGA VLADIMIR PUTIN KHÔNG HOÀN TOÀN THẮNG LỢI NHƯ NHIỀU NGƯỜI LẦM TƯỞNG.


Kể từ hồi đầu tháng 9, khi Nga tăng cường can thiệp quân sự tại Syria, báo chí phương Tây thường xuyên đưa ra những lời bình luận về việc chiến lược này đã chứng tỏ sức mạnh của Nga, đồng thời bộc lộ những điểm yếu của Mỹ.
Tuy nhiên, theo tác giả Ilan Berman, việc Nga tăng cường hiện diện tại Syria vẫn tiềm ẩn đầy rẫy nhưng nguy cơ gây ảnh hưởng xấu đến nước này trong tương lai không xa.
Thứ nhất, chiến lược này không bền vững trong thời gian dài. Mặc dù điện Kremlin thường công bố những thắng lợi trước phiến quân IS, việc loại bỏ IS cũng như những mối nguy hại khác đến chính phủ Tổng thống Assad đòi hỏi phải đầu tư nhiều hơn nữa về nhân sự và vũ khí.
Tuy nhiên, Nga khó có thể đáp ứng những điều trên. Tác giả cho biết, hiện tại nhân lực quân đội Nga chỉ có 770.000 người, và hơn 1.500.000 nữa sẵn sàng phục vụ. Một phần lớn trong số đó hiện đang phải điều sang vùng viễn đông của nước này/

Như vậy, ngay cả lời hứa chi 150.000 quân đến chiến trường Syria của ông Putin cũng rất khó thực hiện nếu không đánh đổi những vị trí chiến lược ở quê nhà.
"Việc loại bỏ IS cũng như những mối nguy hại khác đến chính phủ Tổng thống Assad đòi hỏi phải đầu tư nhiều hơn nữa về nhân sự và vũ khí" - Ilan Berman
Thứ hai, chiến lược này gây ảnh hưởng không nhỏ đến nền kinh tế Nga.
Sau khi bị phương Tây cấm vận vào hè năm ngoái, dự án hệ thống khí đốt Dòng chảy phương Nam nhằm dẫn khí sang bán cho châu Âu đã phải hoãn lại.
Thay vào đó, Nga đặt hy vọng vào một dự án khác có tên Dòng chảy Thổ Nhĩ Kỳ để dẫn khí vòng qua Thổ Nhĩ Kỳ sang đường ống ở Hungary.
Tuy nhiên, trước tình hình căng thẳng hiện nay giữa Kremlin và Ankara, vào đầu tháng 9, chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã ngừng mọi đàm phán xoay quanh dự án này.
Quan hệ Nga-Thổ đang có chiều hướng xấu đi trong thời gian qua. Ảnh: AP
Quan hệ Nga-Thổ đang có chiều hướng xấu đi trong thời gian qua. Ảnh: AP
Điều này có ảnh hưởng không nhỏ đến nền kinh tế vốn đang suy thoái của Nga, đặc biệt là trong hoàn cảnh giá dầu vẫn không có xu hướng tăng và Nga vẫn phải chịu các lệnh trừng phạt của phương Tây.
Thứ ba, việc Nga không kích phiến quân IS sẽ khiến nước này có nguy cơ bị trả đũa bởi các thế lực khủng bố trong và ngoài nước.
Hàng chục giáo sĩ Hồi giáo từng đưa thư yêu cầu quân đội người Sunni đến Syria để chiến đấu chống lại “Liên minh thập tự/Shiite” (am chỉ Nga và Iran).
Ngoài ra, âm hưởng của cuộc chiến thất bại trước đó tại Afghanistan sẽ khiến những phần tử cực đoan tại Nga chạy sang đầu quân cho phiến quân IS một khi quân bộ Nga được gửi sang Syria.
Còn trong nước, Nga vẫn đang gặp rắc rối với những phần tử cực đoan trong nhóm người Hồi giáo thiểu số. Nhóm jihad mạnh nhất tại nước này vừa tuyên bố liên minh với IS vào tháng 6 năm nay.
Tác giả kết luận, mặc dù cuộc chiến tại Syria có thể đem lại những lợi ích nhất định về mặt chính trị, nhưng hậu quả của nó với Nga trong tương lai cũng không nhỏ chút nào.
theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

một kiểu sùng bái cá nhân, mang dáng dấp nịnh bợ.

Báo Đài Loan: Trung Quốc chuẩn bị làm 45 tập phim truyền hình về Tập Cận Bình

HỒNG THỦY

(GDVN) - Một nhà sử học nổi tiếng của Trung Quốc cho rằng bộ phim truyền hình Lương Gia Hà là một kiểu sùng bái cá nhân, mang dáng dấp nịnh bợ

.
Thông tấn xã Đài Loan ngày 15/10 đưa tin, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận bình đã từng có thời gian xuống nông thôn, hình ảnh ông Tập Cận Bình ở nông thôn thời trai trẻ sẽ trở thành nguyên mẫu cho nhân vật chính trong bộ phim truyền hình 45 tập Lương Gia Hà sắp được khởi quay.
Hình ảnh Tập Cận Bình thời trai trẻ được treo khắp nóc hầm lưu niệm ở Lương Gia Hà, thị trấn Văn An Trạch, Diên Xuyên, Diên An, Thiểm Tây. Ảnh: Thepaper.
Truyền thông Trung Quốc cho biết, Tổng cục Phát thanh truyền hình Trung Quốc gần đây đã phê duyệt kịch bản 45 tập phim của bộ phim truyền hình Lương Gia Hà. Nội dung chính của bộ phim này nói về Trương Quảng Bình, một trong 10 trí thức thành thị được điều về ngôi làng nhỏ nghèo khó Lương Gia Hà ở Thiểm Bắc những năm 1960.

Trong số 10 thanh niên trí thức xuống Lương Gia Hà ngày ấy, chỉ có Trương Quảng Bình, một người "thông minh cần cù, chịu khó hiếu học" là ở lại cùng với dân làng thay đổi diện mạo lạc hậu của Lương Gia Hà khi 9 người kia hết thời hạn đều trở về thành phố.
Ông Tập Cận Bình năm 16 tuổi đã bắt đầu cuộc sống của thanh niên trí thức về nông thôn ở Lương Gia Hà trong suốt 7 năm. Người dân Lương Gia Hà ngày nay vẫn lưu truyền những giai thoại về Tập Cận Bình thời trai trẻ.
Giai thoại về Tập Cận Bình kể lại những ngày đầu tiên ông xuống nông thôn đã phải thích nghi với gián như thế nào, đêm đêm chong đèn học khuya ra sao, thậm chí không ngại khó khăn gian khổ nhảy cả xuống hố ga dọn dẹp. Thông tấn xã Đài Loan cho rằng, Trương Quảng Bình trong bộ phim Lương Gia Hà đích thị là hình ảnh Tập Cận Bình thời trai trẻ.
Ông Tập Cận Bình có tình cảm sâu sắc với Lương Gia Hà, đầu năm nay ông đưa con gái về thăm lại dân làng nơi đây, Lương Gia Hà cũng nhờ có ông mà trở nên nổi tiếng. Ông Bình nói: "Những gì cuộc đời tôi học được đầu tiên đều là ở Lương Gia Hà. Đừng xem thường Lương Gia Hà, đây là nơi có đại học vấn".
Bình luận về bộ phim này, ông Chương Lập Phàm, một nhà sử học nổi tiếng của Trung Quốc cho rằng bộ phim truyền hình Lương Gia Hà là một kiểu sùng bái cá nhân, mang dáng dấp nịnh bợ.
Khi được tờ Tinh Đảo xuất bản tại Hồng Kông hỏi rằng "giấc mộng Trung Hoa" mà ông Tập Cận Bình thường nó có phải là hình ảnh thu nhỏ của Lương Gia Hà hay không, ông Phàm cho rằng: "Tôi cảm giác 'giấc mơ Trung Quốc' rất ảo, rất khó khó thể giải nghĩa được cái gọi là Trung Quốc mộng là gì".

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cái tên Mười Hương


Chuyện về Tổng Cục 2- Kỳ I: Phần nổi của tảng băng
Chuyện về Tổng Cục 2- Kỳ II: Mất mát

  Chuyện về Tổng Cục 2- Kỳ III: Cái tên Mười Hương
Xuân Ba
TP - Sau thời điểm Những việc cần làm ngay, đám viết chúng tôi hăng lắm. Hăng là say việc. Lắm hôm bỏ cả bữa lẵng nhẵng kéo nhau đi… Thường một nhóm dăm ba anh các báo tập trung giải quyết một vụ tiêu cực. Bám nhân mối các cơ quan điều tra để lấy thông tin đã đành. Lại lần tìm đến một vài lãnh đạo cấp cao để tranh thủ sự ủng hộ.
Ông Mười Hương tháng 4/2015.  
Ông Mười Hương tháng 4/2015.
Chiều ấy, ông anh đồng nghiệp ở Đài Tiếng nói Việt Nam, người nhỉnh tuổi nhất bọn dẫn tôi đến chỗ Ban Nội chính Trung ương. Anh nói đây là một chỗ đi về và là một nhân mối quan trọng mỗi khi báo chí phải nhờ cậy để phục vụ cho công tác đấu tranh chống tiêu cực.
Người mà chúng tôi gặp chính là ông Trần Quốc Hương, Trưởng ban.
Không ngờ ông Hương lại là chỗ quen biết với ông bạn đồng nghiệp. Và có vẻ như thân nữa?
Nhưng ấn tượng với tôi buổi gặp hôm ấy ngoài những lời khuyên bảo cần thiết về nghiệp vụ báo chí mà là cặp mắt, nói đúng hơn là ánh mắt là nhỡn lực của ông Trưởng ban Nội chính Trung ương.  Người gầy mảnh nhưng ông có uy lực gì đó toát lên từ cái nhìn… Như là bao dung là sắc sảo.

Thời điểm ấy tôi chưa biết gì nhiều về ông. Chỉ loáng thoáng ông là cán bộ cỡ cao cấp từng bị biệt giam sáu năm liền dưới tay Lãnh chúa miền Trung Ngô Đình Cẩn… Với lại thời điểm đó, chưa rộng rãi công khai chuyện ông Trần Quốc Hương là một cán bộ tình báo tài ba ( ông bạn tôi có biết nhưng cứ úp úp mở mở?) từng đào tạo nên những nhà tình báo nổi tiếng Phạm Ngọc Thảo, Vũ Ngọc Nhạ, Phạm Xuân Ẩn…
Từng ngột ngạt và ít nhiều là nạn nhân của những nghi kỵ, hiểu lầm nên với đồng đội bạn bè từng gặp  oan trái, ông Mười Hương với thứ trực giác bén nhạy đã có những xử sự khôn khéo…
Năm tháng qua đi. Dạo ấy tôi đang mải mê lần theo nhiều nhân mối để thực hiện loạt bài viết về những người con trai của cụ Nguyễn Văn Vĩnh.
Trong số những người con của cụ Vĩnh ( Nguyễn Phùng người được đặt tên cho một đường phố ở thành phố Montpellier nước Pháp, Nguyễn Giang từng là bạn của Picasso, nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp…) tôi rất ấn tượng với ông Nguyễn Văn Phổ, một người kém may mắn nhất.  Ông từng làm thợ ở nhà in Trung Bắc Tân Văn. Là điệp viên hoạt động nội thành… Hòa bình, ông Phổ bị nghi  là gián điệp, bị đi tù oan…
Khi tôi tìm đến nhà ông Phổ thì chỉ biết thắp lên bàn thờ nén hương muộn. Ông đã mất sau quãng đời tù oan dằng dặc đói khát tật bệnh.
Ngạc nhiên, mé dưới ban thờ còn có một tấm ảnh ông Phổ chụp với ông Trần Quốc Hương.
Tôi đã ngồi với người con trai ông Phổ, anh Nguyễn Văn Tuấn. Những năm ông Phổ còn sống,  anh đã lê lết hết các cửa để đưa đơn kêu oan cho bố nhưng vẫn vô vọng.
Một ngày nọ, người con trai ông Phổ, nghe theo lời mách đã tìm đến ông Trần Quốc Hương… Ông Hương năm xưa từng học nghề in từ ông Phổ. Rồi chính ông Hương bố trí cho ông Phổ vào nghề điệp báo quân đội cắm ngay ở Trung Bắc Tân Văn nay là Nhà máy in Tiến Bộ rồi sau đó với tay nghề tráng ảnh kẽm tài hoa, ông Phổ được điều sang làm ở Phòng thông tin Hoa Kỳ…
Danh nghĩa là Phòng thông tin. Nhưng bên trong là hoạt động của một cơ quan tình báo.
Xin trích ra đây lời nhận xét của ông Nguyễn Văn Đăng, nguyên đại đội trưởng đơn vị PC 256, Tiểu đoàn 610A, Trung đoàn 75 người chỉ huy trực tiếp nhóm điệp báo thời gian hoạt động trong nội thành...
Từ Phòng thông tin này, rất nhiều tài liệu quan trọng đã được Nguyễn Phổ sao chụp và đưa đến các hòm thư liên lạc chuyển ra chiến khu. Sáu năm hoạt động trong lòng địch, nhóm điệp báo này đã đưa được rất nhiều tài liệu có giá trị ra ngoài cho tới ngày giải phóng Thủ đô mà vẫn không bị lộ...
Trong câu chuyện, người con trai ông Phổ đã bật khóc khi nhắc đến những sự giúp đỡ của nhiều người trong đó có cái ơn của bác Hương đã từng tất tả kiên trì đi gõ các cửa minh oan trả lại danh dự và quyền lợi cho gia đình Nguyễn Phổ!
Và cả chuyện mẹ anh, vợ ông Phổ quá đau khổ uất ức đã một thời gian dài xuống tóc đi tu.
Có chi tiết như là kết thúc có hậu  của câu chuyện buồn ấy là ông Phổ được quy đổi 17 năm tù oan  thành 55 triệu đồng tiền truy lĩnh lương và 45 triệu tiền bồi thường những vật dụng của gia đình ông bị tịch thu năm 1955.
Năm 1997 ông Phổ được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương kháng chiến hạng Nhì.
Một bất ngờ nữa, anh Tuấn đã kể tôi nghe chuyện ông Phổ sau thời điểm được minh oan đã lặn lội vào Nam thăm nhà văn Vũ Bằng, người trong lưới điệp báo hoạt động ở nội thành. Chính vì không bị lộ mà  Vũ Bằng được cử vào Nam hoạt động.
Sau đó tôi đã có ý tìm gặp ông Mười Hương mấy bận để hỏi kỹ về chuyện này  nhưng không có duyên gặp…
Bù lại đã tìm đọc kha khá những gì sách báo đã viết về nhà tình báo Trần Quốc Hương.
Đó là những xen, những trường đoạn như trích ra từ bộ phim nhiều tập về ông Mười Hương. Đến mỗi đoạn như thế lại bất chợt nghĩ ngay đến người cặp mắt có những ánh nhìn ấn tượng.  Cứ như một thứ biệt nhỡn gì đó để ông  có thể nhìn xa nhìn ra từ những thanh niên Việt Nam bình thường mai sau trở thành những Thiếu tướng Vũ Ngọc Nhạ; Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Lê Hữu Thúy; Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Ngọc Thảo; Thiếu tướng, Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Xuân Ẩn...  cặp mắt ấy đã tìm ra, đã chọn lọc được biết bao nhà tình báo chiến lược xuất sắc đã đi vào sử sách, vào văn học, thậm chí đã trở thành huyền thoại tình báo trong nước và quốc tế.
Dõi xa, nhìn ra có lẽ xuất phát từ cái tâm lành? Tâm ấy đã bầu nên tầm Mười Hương.
Chuyện về Tổng Cục 2- Kỳ III: Cái tên Mười Hương - ảnh 1 Ông Mười Hương (thứ 3 từ trái sang) và các điệp viên trong một lần gặp gỡ.
Nhớ lại sự kiện ông Mười Hương được tha là trường hợp gặp may. Đơn giản thời điểm đảo chính 1963, Ngô Đình Diệm đổ. Lực lượng đảo chính của Dương Văn Minh do lo thanh trừng phe phái của Diệm nên phần nào cũng ngó lơ số tù chính trị cũ. Và bất ngờ chúng cho thả dễ dàng một số đông. Trong số được thả ấy,  đối phương không ngờ đã để lọt mất một nhân vật tình báo cộng sản, Mười Hương. Sau này người ta tìm thấy tờ bìa hồ sơ tù chính trị Trần Quốc Hương có những dòng tắc trách quan liêu thế này
… Do đương sự ngưng hoạt động năm 1955, hơn nữa không gia nhập Đảng cộng sản và đã bị giam giữ 6 năm.
  Trở lại miền Bắc sau 6 năm nếm trải địa ngục trần gian nhưng Mười Hương không phải được hít thở ngay tràn trề buồng phổi không khí tự do.
Tại sao Mười Hương được tha và tha  một cách dễ dàng như thế? Bao nhiêu câu hỏi xoắn bện về ông ở những cấp quản lý. Ông như bị cách ly ở K5 Quảng Bá (dành cho các cán bộ từ chiến trường ra) hàng tháng trời. Ông hiểu và tuân thủ những nguyên tắc ngặt nghèo của ngành… Nhưng sao lâu thế? Và ông đương rất cô đơn.  Vừa bị nghi kỵ cộng thêm nỗi đau người vợ từ thuở tao khang trong thời gian ông hoạt động và bị giam cầm đằng đẵng trong ngục Chín Hầm đã ngoặt hướng đời sang một phía khác… Trong người không một mảnh giấy tờ, ông đánh liều tìm đến cấp trên trực tiếp tuyển mộ ông vào ngành khi đó là ông Trần Hiệu đang đương chức Viện phó Viện KSND Tối cao. Nhưng không có giấy tờ, bảo vệ không cho gặp.
May thời gian đó kéo dài không lâu. Ông đã trở lại công việc cũ với cương vị cao hơn phụ trách tình báo kỹ thuật trước khi lên đường trở lại miền Nam.
Từng ngột ngạt và ít nhiều là nạn nhân của những nghi kỵ, hiểu lầm nên với đồng đội bạn bè từng gặp  oan trái, ông Mười Hương với thứ trực giác bén nhạy đã có những xử sự khôn khéo…
Ông Mười Hương từng phụ trách an ninh Lễ Tuyên ngôn độc lập 2/9 ở Quảng trường Ba Đình (còn ông Nguyễn Hữu Đang - người từng nhiều năm hoạt động cùng nhau thời gian khó - chịu trách nhiệm tổ chức buổi lễ) nên khi ông Đang gặp nạn, ông đã tích cực khéo léo can thiệp. Ông Nguyễn Tài, con trai nhà văn Nguyễn Công Hoan, một cán bộ công an trung kiên từng bị giam cầm trong sào huyệt Mỹ-Thiệu khi được thả cũng bị nghi ngờ, tố giác… Ông Mười Hương đã tích cực can thiệp. Sau này ông Nguyễn Tài được minh oan, được phong tặng Anh hùng LLVT, trở thành lãnh đạo ngành Hải quan và công an với chức Tổng Cục trưởng và Thứ trưởng.
Hoạt động bí mật, hoạt động tình báo - công việc thầm lặng khổ ải ấy có biết bao thứ đặc thù. Như việc thẩm tra sau thời gian bị địch bắt, sau thời kỳ đứt liên lạc chẳng hạn. Và khi có trục trặc không phải ai cũng có sẵn năng lực để có thể nhận ra ngay để thông cảm với những khuất lấp, mất mát. Và cũng không phải ai cũng dũng cảm để làm cái việc đó. Dẫu hiếm hoi nhưng ông Mười Hương hình như đã có con mắt xanh trong việc cởi bỏ những oan sai của đồng chí mình. Tôi tin sẽ tiếp tục có những cuốn sách, bộ phim với những góc độ khác nhau về ông già Mười Hương.
Chắc ở đâu đó và dịp nào đó, ông vẫn âm thầm, miệt mài truyền nghề, kinh nghiệm cho lớp hậu sinh? Năm kia, tôi đã chứng kiến ông Mười Hương có một động tác truyền lửa cho thế hệ trẻ. Ông đã đem bức thư pháp Nam quốc sơn hà… với những câu thơ Thần của Lý Thường Kiệt do những người bạn kháng chiến của ông thể hiện đến tặng một cơ sở Đoàn TNCS ở thành phố Hồ Chí Minh nhân phong trào góp đá xây Trường Sa.
Làng tình báo nước Việt đương có một vị tiên chỉ cao niên cửu thập. Ông Mười Hương như một nhân chứng sống, như một cuốn sử sinh động đang minh chứng một thời cuộc chiến tranh vệ quốc của chúng ta có những huyền thoại  Phạm Ngọc Thảo, Lê Hữu Thúy, Phạm Xuân Ẩn, Vũ Ngọc Nhạ...
Mà ông là tác giả.
(Còn nữa)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đã xa quê nhà khốn khó - Lại gặp cơ nhỡ xứ người - Ôi buồn con Rồng cháu Lạc - Bao giờ vận hết nổi trôi?

Người Việt và nỗi lo tái định cư ở Biển Hồ

image
Người dân sống tại làng nổi ở Biển Hồ thuộc Tỉnh Kompong Chhnang, trong đó khoảng 80% là người gốc Việt, đang bị buộc phải dời đi nơi khác.

image
Họ phải chuyển khỏi nơi từng sinh sống từ trước tới nay tới một đoạn sông khác xa bờ hơn.

image
Chính quyền tỉnh nói trong tương lai, các gia đình sẽ được chuyển hết lên bờ trong một chương trình tái định cư, và việc di dời nằm trong kế hoạch 5 năm nhằm cải tạo khu vực bờ sông, thúc đẩy du lịch.

image
Người Việt ở Biển Hồ chuyên nghề chài lưới, không quen canh tác. Nhiều người thậm chí không có quốc tịch Campuchia, không được ai bảo hộ.

image
Gần đây đang có quan ngại về hiện tượng bài người Việt, nhất là sau khi các đảng đối lập sử dụng điều này để vận động cho nghị trình chính trị của mình.

image
Hiện chưa có điều gì xảy ra với cộng đồng người Việt ở làng nổi tỉnh Kompong Chhnang.

image
Tuy nhiên, chừng nào chính quyền sở tại chưa đưa được ra những bằng chứng thuyết phục về cuộc sống mới ổn định ở nơi tái định cư thì chừng đó người Việt ở đây vẫn còn lo ngại.

image

http://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vừa điên vừa buồn ( Lưu lại kẻo QCM mất )

TRẢ LỜI THƯ BẠN!
Tôi cuốc.. đất làm thơ như trời bắt tội
Trên quê hương tôi khốn khó, mù lòa
Lũ bạn cũ cứ trêu tròng khốn khổ
Sao mày khờ..mày không như bọn ta?
Nửa đời sống cú quen dòm nhà bệnh
Chim lợn kêu vang khắp cánh rừng già
Tôi ngồi đó.. im lìm không muốn khóc
Mà suối sâu, lạnh buốt nước tràn ra
Có thể tôi sai lầm một IP xưa nào đấy
Chả giống ai và luôn chả giống mình
Thời cái ác lên ngôi, người hiền lận đận
Người quên tôi - Tôi vui vẻ thôi đành!
Xin người hãy quên một tên cùn khốn khổ
Hắn được sinh ra để nghe, nói, tâm tình..
"Lời chim chóc.." hắn tự nhiên thấy ghét
Hót mãi làm chi cho cây đau, bực mình?
Có bữa nào người ngang qua nhà hắn
Có rượu Đao, có hoa chuối xin mời..
Câu giả lả xin người đừng nói..
Có nói nhiều...cũng đến vậy mà thôi..
Hắn là đá là gốc cây..là lá
Cả trăm năm chả thay đổi được gì.
Người chán hắn..Hắn chán đời người ạ!
Có lẽ rằng hắn chỉ để nung vôi!
Qua lửa thắm và qua nhiều thứ nữa
Hắn là tên điên..vô lo liệu cả cười
Là gốc cây, của cánh rừng đốn hạ
Chả biết mai ngày còn sót chút lộc vui?
Hắn là gì, người ơi không quan trọng!
Nhưng chắc chắn hắn là tên yêu bạn, trọng thầy
Đói đến chết vẫn cài tăm khóe miệng
Khổ cả trăm năm nhưng hắn vẫn cười!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ở Nhật, có thể bạn sẽ chẳng bao giờ biết hàng xóm của bạn là một triệu phú bởi nhà của ông ấy trông cũng giống nhà của bạn....


Suốt bao nhiêu thập kỷ qua, một trong những vấn đề nhức nhối nhất trên thế giới đó là khoảng cách chênh lệch giữa người giàu và người nghèo ngày càng rộng ra. Tại Mỹ cũng như nhiều nền kinh tế phát triển khác, luôn có những khu dành riêng cho nhà giàu, giới nhà giàu đi siêu xe xài trực thăng và tự sống tách biệt ra khỏi cộng đồng.Thế nhưng ở Nhật người giàu cư xử rất khác người giàu các nước phát triển khác, hay ít nhất họ thường thể hiện ra như vậy. Người giàu thường sống lẫn vào trong đám đông. Đó là những miêu tả về người giàu ở Nhật trong một bài báo mới đây trên Japan Times.
Ở Nhật người ta hay nói với nhau rằng có thể bạn sẽ chẳng bao giờ biết hàng xóm của bạn là một triệu phú bởi nhà của ông ấy trông cũng giống nhà của bạn.
Lý giải cho việc người giàu Nhật không thích khoe khoang tài sản có lẽ bắt nguồn từ quan niệm không nên nổi trội trong đám đông của giáo dục Nhật. Những năm gần đây, khi thị trường chứng khoán Nhật không ngừng tăng điểm, giới truyền thông Nhật đang nhắc nhiều hơn đến những người siêu giàu (cho-fuyuso).
Vậy có bao nhiêu tiền thì được coi là siêu giàu ở Nhật? Theo tác giả cuốn sách “The New Rich”, ông Atsushi Miura, trong ngành tài chính, một người sẽ được coi là giàu nếu thu nhập của người đó mỗi năm hơn 30 triệu yên và có tài sản ít nhất 100 triệu yên. Hiện có khoảng 1,3 triệu người Nhật tức khoảng 1% dân số có lượng tài sản như trên. Người giàu sẽ chỉ cần sống bằng lợi suất từ số tài sản trên chứ không cần phải động đến khối tài sản đó.
Cũng trong nghiên cứu của mình, ông Miura chỉ ra rằng người giàu ở Nhật thường rất tránh phô trương. Họ không thích xây dựng những dinh thự hoành tráng chỉ để cho thiên hạ biết rằng mình giàu. Họ thích dùng tiền cho những thứ mà họ thích cũng như thường thích những tài sản có giá trị vô hình.
Ví dụ như họ thích sưu tập các tác phẩm nghệ thuật, đi nghe hòa nhạc hơn là mua sắm xe ô tô thể thao sang trọng hay mua sắm đồ trang sức đắt tiền. Họ đi du lịch rất nhiều và thuê riêng những chuyến du thuyền sang trọng để đảm bảo sự riêng tư.
Người giàu Nhật rất yêu nước, họ mua hàng Nhật và đi du lịch nội địa. Họ thích mua rượu Nhật siêu đắt chứ không thích rượu nước ngoài, thích trưng bày tác phẩm nghệ thuật của Nhật, không hứng thứ nhiều lắm với nghệ thuật phương Tây. Đối với họ, câu chuyện ở đây không chỉ là vấn đề thị hiếu mà tiêu tiền cũng thể hiện trách nhiệm công dân.
Những người Nhật mới giàu lên hiểu vị thế của họ trong xã hội và biết rằng nước Nhật cần tiền của họ. Nói cách khác, họ hiểu chương trình kích thích kinh tế của Thủ tướng Shinzo Abe đến từng chi tiết.
Tuy nhiên, cùng lúc đó, nhiều người giàu Nhật vẫn muốn trốn thuế và họ vẫn tìm cách để giấu tài sản ở nước ngoài. Chính vì vậy thời gian gần đây, chính phủ Nhật đã yêu cầu những tỷ phú có tài sản ở nước ngoài trên 50 triệu USD buộc phải khai báo.
Quan điểm dạy con của người Nhật giàu có
Đối với người giàu ở Nhật, việc để lại tài sản cho con cháu không quan trọng bằng dậy chúng cách làm giàu, tiêu tiền và gìn giữ tài sản. Họ đặc biệt quan tâm đến việc mang đến cho con những cơ hội giáo dục tốt nhất, hiểu cách vận động của dòng tiền trong xã hội, cách kiếm tiền.
Theo nhà nghiên cứu Junji Hatoriya thuộc tổ chức Nomura Research, có rất nhiều điểm khác biệt giữa con cái của những người giàu và những người bình thường ở Nhật. Con cái của nhà giàu Nhật không nhất thiết quan tâm đến việc thừa kế, thay vào đó, họ quan tâm hơn đến việc nhìn vào những gì cha mẹ họ đã làm và tự lập ra chiến lược đầu tư riêng cho mình.
24% con cái của những người giàu có tài sản trên 100 triệu yên có kinh nghiệm đầu tư, 52% có danh mục đầu tư riêng trong khi con số này với toàn bộ dân số Nhật chỉ ở mức 8%. Cũng theo Nomura, bố mẹ giữ vai trò rất quan trọng trong việc hình thành nên kinh nghiệm đầu tư cho con cái. Nomura đưa ra định nghĩa “cặp đôi quyền lực”, đó là những gia đình với hai bố mẹ đi làm và kiếm mỗi năm 10 triệu yên. Trong nhóm này, có đến 44% có kinh nghiệm đầu tư, tương tự tỷ lệ này với đại chúng chỉ là 15%.
Một đối tượng người giàu khác được Nomura nhấn mạnh trong nghiên cứu của mình chính là những người giàu Nhật rất sành công nghệ. Họ đã về hưu và họ có rất nhiều tiền, đồng thời cũng biết sử dụng máy tính thành thạo. Họ tự tìm hiểu về thế giới và học về đầu tư thông qua mạng Internet.
Họ không tự giao dịch mua cổ phiếu qua mạng mà vẫn phải cần thông qua môi giới, nhưng bởi nắm vững về xu thế tài chính, họ đưa ra được rất nhiều những quyết định đầu tư đúng đắn và có thể nói chuyện với con họ và bạn bè về đầu tư.
Nomura ước tính có khoảng 8,8 triệu người giàu Nhật thuộc nhóm này, tài sản của họ trung bình khoảng 26 triệu yên Nhật.
Theo VNECONOMY

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc đáp trả Hoa Kỳ về Biển Đông


 Tàu của Trung Quốc ở quần đảo Trường Sa Reuters
Trung Quốc đã đáp trả Hoa Kỳ trong đợt hai nước lời qua tiếng lại về các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ trên Biển Đông.
Phát ngôn viên ngoại giao Trung Quốc, bà Hoa Xuân Oánh, ám chỉ Hoa Kỳ khi bà nói “một số quốc gia” đã phô diễn “khả năng quân sự hết lần này tới lần khác” ở Biển Đông, nơi mà Trung Quốc gọi là Biển Nam Trung Hoa.
Tuần trước, quan chức Hoa Kỳ nói họ đang xem xét cho chiến hạm tuần tiễu ở khu vực quanh quần đảo Trường Sa mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.
Động thái này khiến hai quốc gia quyền lực nhất thế giới lời qua tiếng lại.
Trung Quốc khiến các nước láng giềng và Hoa Kỳ lo ngại bằng việc mở rộng hàng loạt hòn đảo nhỏ trong quần đảo này, theo phân tích gia về Trung Quốc của BBC, Michael Bristow.
Washington tin rằng Bắc Kinh đang xây dựng co sở quân sự, được thiết kế nhằm củng cố tuyên bố chủ quyền gây tranh cãi với hầu hết các nước trong khu vực về khu vận tải biển chính.
Trung Quốc nói hoạt động của nước này là hợp pháp và cần bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.
Tàu USS Fort Worth của Hoa Kỳ tuần tiễu ở khu vực Trường Sa hôm 11/05
Căng thẳng giữa hai nước nổ ra sau khi quan chức Hoa Kỳ nói sẽ xem xét đưa chiến hạm tuần tiễu ở vùng 12 hải lý mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa.
Trung Quốc đã dùng lời lẽ nặng nề chỉ trích tuyên bố này, bà Hoa Xuân Oánh cảnh báo: “Chúng tôi sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ quốc gia nào xâm phạm vùng hải phận và không phận của Trung Quốc ở Quần đảo Trường Sa, dưới danh nghĩa bảo vệ quyền tự do đi lại và bay trên vùng trời phía trên.
Quan ngại sâu sắc'
Hôm thứ Ba 13/10, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Ash Carter bày tỏ “quan ngại sâu sắc” trước việc xây dựng trên đảo, và lên tiếng bảo vệ kế hoạch của Washington.
Đừng có mong là Hoa Kỳ sẽ không cất cánh, giương buồm và có mặt ở bất kỳ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép, như chúng tôi vẫn làm ở khắp thế giới, và biển Nam Trung Hoa không phải là ngoại lệ.
“Đừng có mong là Hoa Kỳ sẽ không cất cánh, giương buồm và có mặt ở bất kỳ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép, như chúng tôi vẫn làm ở khắp thế giới, và biển Nam Trung Hoa không phải là ngoại lệ,” ông nói trong cuộc họp báo với ngoại trưởng và bộ trưởng quốc phòng Úc.
“Chúng tôi sẽ làm điều đó và thời điểm và địa điểm mà chúng tôi lựa chọn,” ông Carter được hãng tin Reuters dẫn lời.
Tuyên bố này khiến Trung Quốc phản ứng mạnh mẽ. Bà Hoa Xuân Oánh nói: “Tôi muốn chỉ ra rằng, một số quốc gia, ở cách xa miền đất của chính họ, đã cho triển khai các loại vũ khí tấn công trên diện rộng và phô diễn sức mạnh quân sự của họ hết lần này đến lần khác ở biển Nam Trung Hoa.
“Đây là nhân tố lớn nhất trong quá trình quân sự hóa biển Nam Trung Hoa. Chúng tôi hy vọng các nước liên quan ngưng thổi phồng vấn đề biển Nam Trung Hoa và nghiêm chỉnh thực hiện lời hứa của họ trong việc không đứng về bất kỳ phía nào trong tranh chấp lãnh thổ,” theo Reuters dẫn lời phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc.
Hồi đầu tuần này, Việt Nam chỉ trích việc Trung Quốc hoàn thành hai ngọn hải đăng ở quần đảo Trường Sa, cho rằng nước láng giềng đã vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam.
Tuy nhiên Bắc Kinh vẫn khẳng định hai ngọn hải đăng sẽ cải thiện việc di chuyển trên biển.
@bbc

Phần nhận xét hiển thị trên trang