Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Hai ngày 12 và 13/10, nông dân tại thị trấn Xuân Loan thành phố Dương Xuân, Quảng Đông đã biểu tình để phản đối nhà máy xi măng Hải La tự ý xây dựng khu đốt rác.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung


Hai ngày 12 và 13 tháng 10, hàng chục ngàn nông dân tham gia hoạt động kháng nghị đã đụng độ với cảnh sát, 4 chiếc xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy bất kể ai cũng bắt, cũng đánh. (Ảnh: Internet)
Hai ngày 12 và 13 tháng 10, hàng chục ngàn nông dân tham gia hoạt động kháng nghị đã đụng độ với cảnh sát, 4 chiếc xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy bất kể ai cũng bắt, cũng đánh. (Ảnh: Internet)

Hai ngày 12 và 13/10, nông dân tại thị trấn Xuân Loan thành phố Dương Xuân, Quảng Đông đã biểu tình để phản đối nhà máy xi măng Hải La tự ý xây dựng khu đốt rác.

Hàng chục ngàn người đã xuống đường biểu tình, bao gồm người của các huyện lân cận và đã có đụng độ với cảnh sát. 4 xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy người, là đánh, là bắt, trong đó có một em bé 7 tuổi đã bị đánh gãy đùi. Có thông tin rằng, 2 người đã bị cảnh sát đánh chết. Hiện tại đã có hàng chục người bị bắt, nhưng chính quyền không hề có bất kỳ giải thích nào về vụ việc này.

Hoạt động kháng nghị xây dựng khu đốt rác bắt đầu diễn ra từ ngày 3/10. Hoạt động kháng nghị đã lên đến cao trào vào ngày 9/10, dẫn đên cuộc đụng độ của hàng ngàn nông dân và cảnh sát, đã có nhiều nông dân bị thương. Sau khi sự việc phát sinh, truyền thông nhà nước chỉ đăng một tin ngắn, nói không đúng sự thật rằng “có một số thành phần xấu gậy rối” và 11 người đã bị bắt.

Truyền thông nhà nước đưa tin gian dối và việc cảnh sát đánh, bắt người bừa bãi đã dẫn đến cuộc kháng nghị của hàng chục ngàn người dân vào ngày 12 và 13/10. Chính quyền địa phương vào đêm hôm trước đã thuê mướn rất nhiều người không rõ thân phận, đồng thời phát cho họ quần áo và đồ nghề cảnh sát để tham gia vào cuộc đàn áp.

Ngày 12 và 13/10, hàng chục ngàn nông dân tham gia hoạt động kháng nghị đã đụng độ với cảnh sát, 4 chiếc xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy bất kể ai cũng bắt, cũng đánh. (Ảnh: Internet)
Ngày 12 và 13/10, hàng chục ngàn nông dân tham gia hoạt động kháng nghị đã đụng độ với cảnh sát, 4 chiếc xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy người là bắt, là đánh. (Ảnh: Internet)

Ngày 12 và 13/10, hàng chục ngàn nông dân tham gia hoạt động kháng nghị đã đụng độ với cảnh sát, 4 chiếc xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy bất kể ai cũng bắt, cũng đánh. (Ảnh: Internet)
Ngày 12 và 13/10, hàng chục ngàn nông dân tham gia hoạt động kháng nghị đã đụng độ với cảnh sát, 4 chiếc xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy người là bắt, là đánh. (Ảnh: Internet)

Ngày 12 và 13/10, hàng chục ngàn nông dân tham gia hoạt động kháng nghị đã đụng độ với cảnh sát, 4 chiếc xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy bất kể ai cũng bắt, cũng đánh. (Ảnh: Internet)
Ngày 12 và 13/10, hàng chục ngàn nông dân tham gia hoạt động kháng nghị đã đụng độ với cảnh sát, 4 chiếc xe cảnh sát đã bị lật đổ, cảnh sát nhìn thấy người là bắt, là đánh. (Ảnh: Internet)

Ông Trương cho biết, vào lúc 1h chiều ngày 12, hàng chục ngàn nông dân đã tiến về phía nhà máy, nhưng họ không thể tiếp cận nhà máy. Chính quyền địa phương đã điều động hàng ngàn cảnh sát bao vây khắp nơi, nhằm phân tán người biểu tình.

Ông Trương cho biết: Nông dân địa phương bị chặn đường, chỉ đứng một chỗ không hề có hành động hay lời nói nào quá khích. Đột nhiên cảnh sát ập vào đánh đập người dân, khi chứng kiến 3 người dân bị đánh đập và lôi lên xe cảnh sát, mọi người đều hết sức phẫn nộ. Tất cả người dân lúc đó đều đứng lên, xung đột bắt đầu xảy ra, 4 xe cảnh sát đã bị lật tung, đến 5h chiều thì người dân đã bị cảnh sát giải tán.

Hành động bạo lực của cảnh sát không hề khiến người dân sợ hãi, ngày 13 càng có nhiều người hơn nữa đến hiện trường. Ông Trương nói thêm, số người biểu tình đã lên đến hơn 2 chục ngàn người, số lượng cảnh sát cũng tăng lên khoảng 2 ngàn người. Cảnh sát đầu đội mũ sắt, tay cầm dùi cui và tấm chắn, vũ trang đầy đủ.

Ngày 13 người dân gần như không có sức để chống đỡ, do cảnh sát liên tục bắn bom cay vào đám đông. Nông dân chỉ còn cách bỏ chạy, sau đó cảnh sát nhìn thấy ai cũng đánh, cả trẻ em 7 tuổi họ cũng không tha. Có 2 người phụ nữ đang sửa nhà ở ven đường, và một thanh niên đang sửa xe máy cũng bị đánh chảy máu đầu.

Ông Trương tiết lộ, trong hai ngày qua, có đến 30 người bị bắt, có người điều trị trong bênh viện bảo rằng đã có nông dân bị đánh chết. Một phụ nữ họ Lý cho biết, có một người nông dân lớn tuổi và một cháu trai 15 tuổi đã chết.

Bà Lý nói: “Cảnh sát nhìn thấy người là đánh, đứa trẻ 7 tuổi cũng bị đánh gãy xương đùi, phụ nữ 40, 50 tuổi và ông già đều bị đánh. Thậm chí còn bị ném bom cay, toàn bộ đã trở thành bi kịch, xe máy của nông dân trong vùng đều bị cảnh sát đập nát.”

Hiện tại toàn bộ mọi ngõ ngách đều có cảnh sát tuần tra, đồng thời để phòng ngừa những người đi làm xa về cứu viện. Chính quyền địa phương đã chặn mọi ngả đường tiến về thành phố Dương Xuân, mọi con đường chính dẫn đến thị trấn Xuân Loan cũng đều bị chặn. Thông qua kiểm tra chứng minh thư nếu là người của thành phố Dương Xuân, Quảng Đông thì đều không được về nhà.

Bà lý cho biết, sau khi những người dân bị bắt về giam tại đồn công an, họ đều bị đánh đập tàn nhẫn, bị ngược đãi. Thậm chí có người còn bị đánh cho chỉ có thể nằm thở thoi thóp, nhưng chính quyền cũng không gọi bác sĩ để chữa trị cho họ. Người nhà của ông Trương cũng bị cảnh sát bắt đi, và hiện giờ đang nằm trong bệnh viện cấp cứu.

6

7

8

9

10

12

13

Bà Lý cho biết: “Hiện tại những người dân làng bị bắt đi đều bị đánh đập, thương tích đầy mình mới được thả ra, còn có nhiều người vẫn chưa được thả, vẫn bị đánh đập ở trong đó, không có thức ăn thức uống, không được đi vệ sinh, quỳ ở đó mà bị đánh đập, họ cũng không cho phép bác sĩ kiểm tra. “
Ông Trương cũng cho biết một số bạn bè của ông vào tối ngày 12 khi đang đi ra ngoài ăn đêm. Có trò chuyện về sự viêc này, và sử dụng di động gửi tin nhắn qua wechat (một phần mềm tin nhắn của trung quốc), kết quả tất cả đều bị cảnh sát bắt đi đêm đó, sau khi bị đánh đến bầm tím khắp người, họ mới được thả vào sáng ngày hôm sau (ngày 13) .

Hai ngày liên tiếp, người dân tiếp tục gọi điện đến các phương tiện truyền thông địa phương, hy vọng có được sự giúp đỡ từ những phương tiện truyền thông, nhưng không một phương tiện truyền thông nào đến hiện trường đưa tin. Các nhà chức trách cũng không có bất kể tuyên bố nào.

Những người dân cho biết cảnh sát càng đàn áp, sẽ càng có nhiều người dân phản kháng, sự việc này sẽ tiếp tục dâng cao.

14

15

16

17

Thông tin cho biết, Công ty TNHH Xi măng Dương Xuân Hải La được thành lập năm 2009, có diện tích khoảng 1.000 mẫu, vốn đầu tư gần 3 tỷ nhân dân tệ. Quy hoạch xây dựng 2 dòng sản xuất xi măng theo phương pháp làm khô theo mô hình mới, 6 bộ của hệ thống nghiền xi măng, đồng thời xây dựng một hệ thống phát điện tận dụng nhiệt dư thừa với công suất 27MW, và hệ thống xử lý chất thải rắn 200 tấn/ngày.

Dân làng cho biết, dự án này không hề được các cấp chính quyền đưa ra phổ biến cho người dân, còn chưa hề thảo luận mà đã tiến hành cưỡng chế xây dựng. Trong đó nhất định có sự thông đồng giữa quan chức và chủ doanh nghiệp, thậm chí có quan chức vì sự việc này mà nhận được hối lộ tới hàng triệu nhân dân tệ.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung

Thiên Minh biên dịch

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không thể cứ trả lời theo kiểu ‘Kangaroo’!


* TÔ VĂN TRƯỜNG
Nhân bàn đến  thổ ngữ, thổ âm là vấn đề phổ biến của thế giới, tôi được vị trưởng thượng lưu ý là bên cạnh đó còn có vấn đề ngữ và nghĩa của các thuật ngữ. Đây là vấn đề gây ra không biết bao nhiêu sự rắc rối trong cuộc sống, nhất là trong đời sống chính trị, kinh tế, xã hội. Do không có sự giải thích rõ ràng, nên trong các văn kiện chính thức của nước ta cho đến nay có vô số vấn đề vẫn tù mù, ai hiểu thế nào cũng được và hành động thế nào cũng xong.

Tôi đã nhiều lần đến các nước nói tiếng Anh thấy tiếng Mỹ dễ nghe vì tính toàn cầu và cao ngạo. Lịch sự thì dân England chính thống. Úc và New Zealand thì nói khó nghe. Có nhiều câu chuyện vui được nghe kể lại về thổ ngữ. 
Xem phim Úc hơi khó nghe hơn phim Mỹ nhưng cũng hiểu nội dung. Có người bạn lớn tuổi bảo rằng nói tới Úc lại hậm hực là cái dân Úc dùng tiếng Anh mà sao cái từ dầu hôi (dầu hỏa) cứ một mực gọi là Parafine (trong khi cả thế giới đều dùng từ này để chỉ sáp nến “sáp đèn cày”!
            Thực tế, chẳng cứ gì dân Úc mà ngay cả dân "Anh rặc" cũng có từ sai toét tòe loe - đó là từ kangaroo (con chuột túi). Lần đầu tiên, có người Anh tới Úc họ thấy con vật lạ và hỏi thổ dân bản địa và được trả lời "kangaroo", họ bèn ghi vào tự điển tên loài vật này . Ai dè, tới mãi sau có người nghiên cứu thổ ngữ của dân bản địa thì mới hay rằng "kangaroo" nghĩa là : "tôi không hiểu" (ông nói gì) đã lỡ rồi nên con vật này đành mang cái tên "tôi không hiểu" . Đúng là "oan thị Kinh"!
            Nói về giọng địa phương, chẳng nói đâu xa, hồi ông Trường Đình Tuyển mới ra Hà Nội, mỗi khi phát biểu trong cuộc họp dù kiến thức rất uyên bác và am hiểu thực tế nhưng giọng xứ Nghệ nặng chịch rất khó nghe, nên ông Phan Văn Khải nửa đùa, nửa thật đề nghị ông Võ Văn Kiệt cho người phiên dịch. Có bài báo tường thuật ý kiến của ông Trương Đình Tuyển, thú thực đọc xong, tôi không hiểu ông nói về cái gì, hỏi lại hóa ra bàn về kinh tế nhưng do nhà báo không có kiến thức về chuyên môn, máy ghi âm rè rè, lại gặp thổ âm xứ Nghệ càng khó nghe thành ra khi viết “tam sao thất bổn” cũng không có gì lạ.
Thổ ngữ khó hiểu đã đành, còn thuật ngữ mà hiểu thế nào cũng được thì thật tai hại, rắc rối. Để tránh các suy diễn hiểu nhầm, trong các văn kiện chính thức như luật, hiến pháp, hiệp định bao giờ người ta cũng để một phần thời lượng rất đáng kể để “giải thích thuật ngữ”.
Ngày nay, thuật ngữ cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước (Cổ phần hóa DNNN) ở nước ta dùng một cách phổ biến trong các văn bản chính thức của đảng và nhà nước và trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhưng những ngày đầu, không ít vị lãnh đạo vẫn chưa hiểu bản chất kinh tế của nó. Có chuyên gia giải thích bản chất kinh tế “cổ phần hóa DNNN” là tư nhân hóa doanh nghiệp nhà nước. Tuy vậy, nếu các chuyên gia đưa thuật ngữ “tư nhân hóa doanh nghiệp nhà nước” theo đúng bản chất kinh tế của nó vào các dự thảo văn kiện thì chắc chắn văn kiện không những không được thông qua, mà còn gây ra rắc rối, thậm chí thảm họa cho người đề xuất chủ trương đó.
Tôi được biết nhóm người đầu tiên thay mặt nhà nước ta đi vận động vay vốn ưu đãi (ODA) bao giờ cũng gặp một trong những chuyện phức tạp là vấn đề doanh nghiệp nhà nước. Việc xử lý vấn đề doanh nghiệp nhà nước bao giờ cũng được các đối tác nêu ra như là một trong những điều kiện quan trọng để quyết định cho vay hay không. Ngay cả khi đàm phán về hiệp định đối tác thương mại tự do xuyên Thái Bình Dương (TPP), vấn đề doanh nghiệp nhà nước cũng được các đối tác đặt ra.
Thuở ban đầu khi đàm phán vay vốn ODA đó, một số vị lãnh đạo có trách nhiệm của Việt Nam phải giả câm, giả điếc, giải thích “cổ phần hóa là cổ phần hóa”, không phai tư nhân hóa doanh nghiệp nhà nước nhưng chẳng ai tin. Sau đó, họ buộc phải giải thích rằng cổ phần hóa là nhà nước bán (hay cho thuê…, tức chuyển quyền sở hữu tài sản) một phần hay toàn bộ doanh nghiệp nhà nước cho tư nhân hay một tập thể nào đó, tức là biến doanh nghiệp vốn là sở hữu nhà nước thành sở tư nhân hay sở hữu hỗn hợp. Thế là từ đó, trong các văn bản bằng tiếng Anh sau thuật ngữ  “cổ phần hóa” bao giờ cũng kèm theo trong ngoặc đơn “tư nhân hóa”. Cụm từ "tư nhân hóa" trong ngoặc đơn là do người nước ngoài "chua" thêm vào chứ không phải do ta viết ra. Bởi lẽ, ai trong chúng ta tự viết ra điều đó đều "bị ăn đòn"! (Còn sở hữu tập thể thì cả thế giới, có lẽ trừ Việt Nam đều hiểu đó là sở hữu tư nhân).


Tuy nhiên, theo tôi tìm hiểu thì khái niệm "cổ phần hóa" không đồng nghĩa với tư nhân hóa! Có hai loại công ty tư nhân (1) Công ty do một người hay vài người nắm giữ, mỗi người có "phần hùn" định sẵn, có bán lại thì phải có sự đồng ý của các phần hùn khác. Họ  không có phát hành cổ phiếu bán trên thị trường. và (2) Công ty được phân thành cổ phần bán trên thị trường. Ai nắm nhiều cổ phiếu thì người đó có ảnh hưởng lớn. Ai cũng có quyền bán và mua.
Doanh nghiệp nhà nước "cổ phần hóa" vẫn là doanh nghiệp nhà nước nếu mà phần cổ phần nhà nước nắm, có ảnh hưởng đến quyết định của công ty. Hiện nay rất nhiều công ty "cổ phần hóa" kiểu này, có phần quyết định là 30 hay 50% là do nhà nước nắm và bán ra phải do nhà nước quyết định. Như thế, loại công ty này nên gọi là "công ty phần hùn", tùy theo phần hùn là bao nhiêu mà nó là doanh nghiệp nhà nước hay tư nhân. Theo nguyên tắc của Hệ thống Tài khoản Quốc gia của Liên Hiệp Quốc , tỷ lệ cổ phần quyết định là tỷ lệ mà nhà nước có thể quyết định việc bổ nhiệm Hội đồng quản trị.
"Cổ phần hóa" ở Việt Nam là hình thức tư nhân hóa giả hiệu, nên gọi đúng tên là công ty nhà nước có phần hùn của tư nhân. Tư nhân nào mà nắm cổ phần lớn thì có thể lạm dụng vai trò của nhà nước để làm lợi cho mình.
Trong trường hợp này, trong các văn kiện chính thức không giải thích thuật ngữ “cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước ” hóa ra “có lợi”.  Tuy nhiên, trong trường hợp không giải thích rõ nghĩa “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” thì lại “có hại”. Do thiếu sự giải thích nên đã 30 năm trôi qua rồi mà người ta vẫn bỏ tiền ra để tổ chức các cuộc hội thảo để tìm ra nội hàm của khái niệm “Kinh tế thị trường định hướng XHCN”!?.
Ngay cả Bộ Khoa học & Công nghệ cùng với Hội đồng lý luận Trung ương đã tốn nhiều thời gian công sức, tiền bạc để nghiên cứu đề tài khoa học về nội hàm kinh tế thị trường định hướng XHCN nhưng kết quả như đi tìm “lá diêu bông”! 
Nhưng quan trọng hơn là do không có sự giải thích cụ thể, mà thực chất là không hiểu hay mơ hồ về bản chất của nó, nên lúng túng trong chỉ đạo thực hiện, gây thiệt hại lớn cho đất nước, đến mức trong Dự thảo báo cáo kinh tế trình Đại hội Đảng khóa XII coi đây là nguyên nhân số 1 gây ra sự yếu kém. Xin trích nguyên văn để bạn đọc tham khảo: “Nhận thức về kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, nhất là về vai trò của Nhà nước, kinh tế nhà nước, doanh nghiệp nhà nước, kinh tế hợp tác, kinh tế tư nhân, thị trường quyền sử dụng đất, quản lý giá cả, phân bổ nguồn lực, cơ chế cung ứng dịch vụ công, giá dịch vụ trong giáo dục, y tế... chưa đủ rõ và còn khác nhau.”.
Rõ ràng trong dự thảo Văn kiện Đại hội Đảng không giải thích rõ cụm từ “kinh tế thị trường định hướng XHCN” là rất có hại. Hệ luỵ của trường hợp “cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước’ biết mà không giải thích, khác lắm với hệ luỵ của trường hợp thứ hai là không biết hay mơ hồ.  Không thể cứ trả lời theo kiểu "Kangaroo !". Thực chất, kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là một sự lai tạp vô lý của hai loài không cùng hệ gene, chỉ là sự nguỵ biện, duy ý chí, lạc lõng.
Có thể tóm tắt lại những sai biệt về ngôn từ có hai dạng : Thứ nhất là do thiếu hiểu biết hoặc hiểu chưa đến nơi đến chốn, đến đầu đến đũa là ngộ phạm. Thứ hai là nếu hiểu rõ rành rành nhưng cố tình lấp lửng hoặc ... “lập lờ đánh lận con đen”, theo kiểu “người khôn hay nói nửa chừng, để cho kẻ dại nửa mừng nửa lo” là mưu phạm! Ngôn từ, văn tự là phương tiện để biểu đạt cho hành động hoặc tư duy, do vậy, nó chỉ có giá trị thật khi lời nói đi đôi với việc làm như trong trường hợp thứ nhất nói ở trên thì quả là ... “Kangaroo” và với trường hợp thứ hai thì lại không còn là “con chuột túi” nữa mà là con “tư túi”, đó chính là ... con dơi – một loài lưỡng thể, bay được như chim dù không có lông vũ mà lại có lông mao và gặm nhấm như chuột !
Ngay cả từ “nhóm lợi ích” phải chỉ đích danh là “nhóm tư lợi” hoặc “vụ lợi” vì từ lợi ích thì là chung cho tất cả mọi người như “ba lợi ích” hoặc “ích nước, lợi nhà” .
Kết luận cho bài viết này là con đường Đại hội Đảng khóa XII đang muốn mở ra cho đất nước có tên gọi là "Kangaroo"!
TVT (Tác giả gửi BVB)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chính Trung Quốc đang đẩy láng giềng về phía Mỹ


* Ashton Carter
..."Ông đưa ra ví dụ như Việt Nam, Ấn Độ, Philippines và Nhật Bản mong muốn Hoa Kỳ nỗ lực nhiều hơn để duy trì luật pháp quốc tế và trật tự ở Đông Nam Á"...
Bloomberg ngày 14/10 dẫn lời Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter bình luận, chính hoạt động leo thang bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông đã đẩy các nước láng giềng châu Á tìm kiếm sự hợp tác chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ. Ông đưa ra ví dụ như Việt Nam, Ấn Độ, Philippines và Nhật Bản mong muốn Hoa Kỳ nỗ lực nhiều hơn để duy trì luật pháp quốc tế và trật tự ở Đông Nam Á.
Ông Ashton Carter
Bộ trưởng Quốc phòng và Ngoại trưởng Mỹ cùng xuất hiện với hai người đồng cấp Úc Marie Payne và Julie Bishop sau hai ngày hội đàm về các vấn đề quốc phòng, an ninh. Ngoại trưởng Úc Julie Bishop nói: "Chúng tôi đang cùng chung quan điểm với Hoa Kỳ khi đề cập đến vấn đề Biển Đông. Chúng tôi kêu gọi tất cả các bên không hành động đơn phương, không làm nóng tình hình, leo thang căng thẳng, đảm bảo các nguyên tắc tự do hàng hải và hàng không".
"Nước Mỹ sẽ bay và tàu thuyền Mỹ sẽ hoạt động ở bất cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép chúng tôi. Biển Đông không phải và sẽ không thể là một ngoại lệ", Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ tuyên bố.
Theo Rory Medcalf từ Trung tâm An ninh quốc gia thuộc Đại học Quốc gia Úc ở Canberra, rất có thể Mỹ sẽ tuần tra 12 hải lý xung quanh các bãi Vành Khăn, Su Bi và Ga Ven trước, bởi chúng là những rặng san hô hoàn toàn ngập nước khi triều lên, không thể có 12 hải lý lãnh hải theo UNCLOS.
Ngoại trưởng John Kerry bình luận thêm: "Một quốc gia lớn đến đâu cũng không quan trọng. Nguyên tắc rõ ràng là tất cả các quốc gia dù lớn hay nhỏ cũng đều có nghĩa vụ tôn trọng luật pháp quốc tế".
Bloomberg bình luận, tuần tra 12 hải lý xung quanh các rặng san hô và bãi cạn ở Trường Sa bị Trung Quốc chiếm đóng, bồi lấp, xây dựng và quân sự hóa đảo nhân tạo bất hợp pháp không phải là một ý tưởng tồi. Một thách thức rõ ràng có thể gây áp lực với Bắc Kinh phải làm rõ yêu sách của họ dựa trên căn cứ pháp lý nào. Đường lưỡi bò Bắc Kinh đưa ra thì không một quốc gia nào thừa nhận.
Tờ báo cho rằng Hoa Kỳ nên tuần tra ở bãi Vành Khăn trước, bởi đó là một rặng san hô ngập hoàn toàn dưới mặt nước biển, đồng thời cũng nên tiến hành tuần tra ở những bãi cạn, rặng san hô khác ngập dưới mực nước biển do các bên yêu sách khác đóng giữ. Tất cả các bên yêu sách này đều chào đón sự hiện diện của Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương dựa trên luật pháp quốc tế.
Nhà Trắng đã có thể tập trung vào việc này một cách mạnh mẽ sau khi kết thúc thành công quá trình đàm phán TPP. Tổng thống Obama có thể tạo ra thành công về đối ngoại tại APEC tháng tới nếu thúc đẩy Trung Quốc ngồi vào bàn ký kết COC, bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông với ASEAN.
Hồng Thủy/(Giáo Dục)
---------------
** Ashton Carter, cựu chiến binh từng tham chiến ở Việt Nam và là cựu thượng nghị sỹ đảng Cộng hòa, năm nay 68 tuổi, một cựu quan chức hàng đầu của Nhà Trắng. Ông Carter, một nhà kỹ trị, một nhà quản lý giỏi, từng giữ chức Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng, chuyên về chính sách an ninh quốc tế dưới thời ông Bill Clinton. Ông được Tổng thống Barack Obama giao chức Bộ trưởng Quốc phòng thay cho ông Chuck Hagel từ chức.
 ----------

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hãy cảnh giác những “thằng bán tơ”!

Chuyện của “Phượng” và ba gã “bán tơ”

Thằng bán tơ
* HẠ ĐÌNH NGUYÊN
Đây là câu chuyện có thật, từ nghiêm trọng bổng chuyển sang khôi hài, được lan truyền khắp trên mạng trong tuần nay, mà người Việt ở năm châu bốn biển đều biết. Cái hấp dẫn không phải ở chỗ “Phượng”, một người phụ nữ còn trẻ mang tên một loài hoa, mà ở chỗ, chính ba vị “đại sư” đã biến thành “đại sự”, và như một đám cháy, nó đã “thực sự bùng nổ phủ trùm lên Hội nghị trung ương 12”, theo mô tả của bloger Nguyễn Thông.
Bởi như lệ thường, khi đến mùa bầu bán nhân sự cho Đại hội Đảng, thì hoa tố cáo nở rộ, bay tới tấp về Hội nghị ở Ba Đình, tạo nên những chuyện vừa nghiêm trọng vừa khôi hài mà “cười ra nước mắt”! Lần nầy có ba ông Giáo sư Tiến sĩ thuộc “Thánh đường Lý luận Trung Ương” xuất hiện, với tờ đơn nóng hổi trên tay!
Rất xứng đáng và trân trọng nêu rõ lên đây, tên tuổi và sự nghiệp của các vị, cho cả nước đang nóng lòng muốn biết, để hình dung rõ hơn về một loại côn trùng đã được thuần hóa từ phương Bắc.
Đó là các “đại sư”:
- Lưu Văn Sùng (1939), GS.TS, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học – Chính trị.
- Đỗ Thế Tùng (1934), GS.TS, nguyên giảng viên cao cấp.
- Nguyễn Đình Kháng (1945) GS.TS, nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế – Chính trị. (Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh).
Theo dõi câu chuyện, chúng ta sẽ càng biết rõ hơn, đến độ phải rùng mình về tình hình đất nước và một bộ phận “rực rỡ” trong ĐCSVN hôm nay, đã nhiểm độc như thế nào, và tê liệt ra sao về khả năng tư duy. Câu chuyện của “3 đại sư”, không phải chỉ là “3” đại sư, mà nhiều hơn thế.

Đơn tố cáo:
1) Nội dung 1- Nguyễn Thanh Phượng – có bố là Nguyễn Tấn Dũng, đang làm Thủ tướng – là đảng viên ĐCSVN mà có Quốc tịch Mỹ! Nguyên văn tố cáo: “cô Nguyễn Thanh Phượng nhập quốc tịch Mỹ là chạy theo Đế Quốc Mỹ, vi phạm nguyên tắc Đảng và phản bội dân tộc”. Trời đất! Cái hồ đồ trong lý sự ấy là “hết ý kiến”. Mà cái tiền đề quan trọng “nhập Quốc tịch Mỹ” cũng đã không có nốt. Nguyễn Thanh Phượng trả lời bằng một lá thư hẳn hoi, đồng thời đưa lên facebook của mình, nội dung tử tế mà chứa vị đắng: “Cháu không có quốc tịch Mỹ như các bác gởi đơn tố cáo” (xin đọc trọn(1)). Có một số bài viết để chứng minh sự hài hước nầy trên mạng:“Bác vu khống, cháu la làng!” (2). Tôi đột ngột nhớ một câu trong Truyện Thúy Kiều, về một thời kỳ đổ đốn: “Thằng bán tơ nó gieo họa thình lình!”  Ôi, cái lý của thằng gieo họa đã hồ đồ, cái tánh lại nông nổi tới cái mức “bần cố nông”. Xin hỏi: ai cấp cái học hàm học vị cho các bác”bán tơ”nầy vậy? Các bác dạy lý luận bao nhiêu năm, và đào tạo được bao nhiêu khóa học trò? Hẳn là nhiều! Mà ai đứng đằng sau thằng bán tơ? Người dân đang rất ớn lạnh về loại thực phẩm độc từ Tàu đưa sang bấy lâu nay, con số chết thảm hàng năm vì bịnh ung thư là 75.000 người. Còn cái độc hại trong tư tưởng thì không thống kê nổi.
2) Nội dung 2 - Nguyễn Tấn Dũng – đang là Thủ tướng Việt Nam.
Ba “đại sư” đã tố giác như sau:
[“Tình hữu nghị của hai dân tộc Việt-Trung sống bên cạnh nhau, bao giờ cũng là thật, không bao giờ viễn vông. Dù có đối đầu, chống nhau rồi cũng phải tìm cách sống chung hòa bình, hữu nghị như anh em một nhà. Còn tình hữu nghị lệ thuộc của Việt Nam với Trung Quốc thì từ khi Cách mạng Việt Nam do Đảng ta lãnh đạo đến nay chưa bao giờ có. Nêu ra những“luận điểm”trên, dù vô tình hay hữu ý, Nguyễn Tấn Dũng đã tiếp sức cho thế lực thù địch đang vu cáo Đảng ta lệ thuộc vào Trung Quốc không dám đấu tranh bảo vệ chủ quyền lãnh thổ].
Tôi chỉ là một công dân đơn thuần, không quen biết thân thiết gì với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cũng không bầu ông ấy vào Bộ Chính Trị, hay vào chức Thủ tướng, nhưng nghe như thế là rất “nghịch lỗ nhỉ”. Sao các ông lại tin Trung Quốc đến độ là “bao giờ cũng thật”? Lịch sử của Trung Quốc đã không là một lịch sử của đầu rơi máu chảy đó sao? Các ông có đọc được một trang lịch sử nào của họ không, chỉ kể từ thời Mao đến nay thôi? Một Quốc gia nầy với một Quốc gia khác sao lại như “một nhà?”. Các ông có chắc là 70 năm qua không có “hữu nghị lệ thuộc” không? Sao các ông dám nói Thủ tướng đã “tiếp sức cho thế lực thù địch”? Sao cái Bộ Chính Trị các ông lại để ông ấy làm Phó Thủ tướng, rồi Thủ tướng đến hai nhiệm kỳ? Hóa ra nuôi chứa lâu nay một anh phản động? Các ông muốn kết án cả cái ê-kip lãnh đạo Đảng trước đây sao? Định làm binh biến để tiếp sức cho Bắc Kinh chăng? Xin hỏi, ai xúi dại cho các ông viết cái đoạn văn nầy? Lâu nay các ông dạy cho ai cái gì nhỉ, với cái tước GS.TS.?
Đơn tố cáo viết tiếp: [Bài phát biểu có tính chất kích động sự đối đầu giữa Việt Namvà Trung Quốc. Nhất thời có thể có tác dụng tinh thần yêu nước nhưng tiếp tục đẩy nó lên cao thì có thể thành thảm họa. Thực tế vừa qua khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 ở quần đảo Hoàng sa do phát biểu kích động đối đầu giữa Việt Nam và Trung Quốc của Nguyễn Tân Dũng, đã cổ vũ cho những phần tử kích động đập phá gần 1000 nhà máy xí nghiệp có vốn đầu tư của nước ngoài]...
Xin thưa ba ông GS.TS,
Trung Quốc tấn công không đối đầu thì van lạy hay sao? Nếu van lạy thì các ông hy vọng được bọn chúng sẽ cho gì nào? Câu kế tiếp thì quá tối tăm và vô nghĩa: tinh thần yêu nước mà đẩy lên cao có thể thành thảm họa. Sau cùng là một câu nói lộn đầu xuống đất: Cái mà các ông gọi là “phát biểu kích động đối đầu” là ngày 11/5 tại Philippines, cái giàn khoan HD 981 vào biển Việt Nam là ngày 2/5, biểu tình vào ngày 11-12/5. Lời kích động (ở Philippones) biến thành hành động (ở Bình Dương, Vũng Áng) nhanh như điện chớp. Ai đứng sau những cuộc đập phá này còn phải hỏi Trung Nam Hải. Nhưng sự hưởng ứng là của chính công nhân, và người dân rất hả hê về phản ứng nầy, trong khi Bộ Chính Trị im phăng phắc. Ông TBT Nguyễn Phú Trọng lúc ấy thì kiên trì gọi điện “đường dây nóng” mà đối tác tác không bắt máy!
Theo các ông thì phải phát biểu như thế nào?
            Để hiểu rõ lời vu cáo, xin hãy đọc lại bài phát biểu của Thủ tướng Dũng tại Philippines ngày 11/5: ["Có lẽ như tất cả các nước, Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế", 
"Bạn hỏi về biện pháp quân sự? Không!".
"Việt Nam đã chịu nhiều đau thương mất mát từ các cuộc chiến tranh xâm lược. Vì thế, chúng tôi luôn tha thiết có hòa bình, hữu nghị để xây dựng và phát triển đất nước. Chúng tôi không bao giờ đơn phương sử dụng biện pháp quân sự, không bao giờ khơi mào một cuộc đối đầu quân sự, trừ khi chúng tôi bị bắt buộc phải tự vệ".
"Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó".
            "Chúng tôi đã hết sức chân thành, thực tâm, thiện chí và kiềm chế, nhưng câu trả lời hiện nay là Trung Quốc ngày càng gia tăng sức mạnh, các hành động uy hiếp và xâm phạm, rồi liên tục vu khống và đổ lỗi cho Việt Nam. Những gì mà Trung Quốc đang làm khác rất xa những gì mà Trung Quốc nói"] (4)
Lời quy chụp của 3 vị GS.TS xem ra là rất hồ đồ!

3-Đơn tố cáo yêu cầu:
- “Có hình thức kỹ luật đối với Nguyễn Tấn Dũng”.
- “Kiên quyết không để Nguyễn Tấn Dũng lọt vào Ban Cấp Hành Trung Ương khóa XII. Nếu lọt vào sẽ là thảm họa của Đảng ta và dân tộc ta”.
Theo tôi, cũng có hai đề nghị:
 - Đưa 3 GS.TS đi khám bệnh tâm thần, nếu không mắc bịnh, thì:
- Đưa ra kiểm điểm về cái tội “tích cực vận động (cho ai đó) bằng cách vu cáo” là vi phạm kỷ luật của Đảng, và đưa ra tòa về tội “vu khống” hai cha con ông Dũng. Và điều tra tích cực xem ai ở đàng sau “đã tiếp sức” cho sự vu cáo nầy, thay vì làm “mất tình hữu nghị Việt-Trung”?, là gây rối loạn nội bộ?
Lời cuối:
Đọc kỷ bản văn tố cáo trên đây, chúng ta thấy thế nào?
Đau thương dành cho “thằng bán tơ” lỡ nhiễm bùa mê, đã dẫn đường, đã lót ổ, đã đành! Mà sau hắn là lủ “đầu trâu mặt ngựa” đang ẩn núp nhiều nơi, mà “Giáo đường Lý Luận Trung Ương” cũng là nơi tá túc khá an toàn,  và từ đó nó “lọt ra, sẽ là thảm họa cho Đảng ta và Dân tộc ta”.
Chúng đang chờ thời cơ được sự hà hơi tiếp sức của Tập Cân Bình.
Hãy cảnh giác những “thằng bán tơ”.
HĐN (From: To Van Truong tovantruong1948@yahoo.com) 
--------------
Nguồn:
(3)  Khi “lão thành” làm “con rối chính trị”

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tại kẻ viết bài này bố xiến bố lao?

Đèo Ngang - Đèo Nghếch - Đèo Đứng

image
Chuyến công tác vào miền Nam, Bộ Chính Trị đi bằng xe, khi ngang qua Đèo Ngang, Tổng Bí Thư nhìn xuống xóm làng, hai bên đèo sao mà nghèo xác xơ, ông than thở như vậy.

Một cán bộ cao cấp nói: Tại cái tên đèo làm nghèo chớ sao! Đoàn cán bộ và TBT ngạc nhiên, hỏi cái tên đèo sao làm nghèo được?

image
Cán bộ kia trả lời: Còn gì nữa, Đèo Ngang là đang nghèo không đúng sao, cả đoàn ồ lên. Đúng rồi nguyên nhân cái nghèo đã tìm ra.

TBTgợi ý: Thế ta tìm cái tên gì đổi cho nó hết nghèo xem.

image
Ông Bộ Trưởng Giáo Dục, người có học vấn cao hơn đề nghị đổi thành Đèo Nghếch:
Đếch nghèo, tràng pháo tay tán thưởng nhiệt liệt, từ đó Đèo Ngang có tên mới: Đèo Nghếch.

image
Mấy năm sau cũng đoàn cán bộ cao cấp ấy trở vào Nam, thấy hai bên Đèo Nghếch, dân làng có đỡ hơn xưa, nhưng dân số tăng qúa mức, TBT hỏi sao mà họ đẻ hăng thế, làm cách nào ngăn chận đây?

Một cán bộ lên tiếng: Cũng tại tên đèo nó thế, TBT bảo giải thích, ông ta nói, khi người ta hết nghèo, khá lên thì “no cơm ấm cật, sinh ra dậm dật.”bây giờ đổi tên đèo tiếp.
TBT hỏi: Đã đổi thành Đèo Nghếch, chúng nó khá lên, bây giờ đẻ tràn lan, ta biết đổi tên gì cho chúng bớt đẻ?

Ông cán bộ nói: Tôi mà đổi thì đảm bảo chúng hết đẻ luôn, hơn cả triệt sản!

http://baomai.blogspot.com/
Tên gì mà hiệu nghiệm guớm thế? TBT hỏi, cán bộ ấy đáp: Đổi thành tên: Đèo Đứng!
Phần nhận xét hiển thị trên trang

trong lịch sử dân Việt Nam xưa nay vẫn có truyền thống thà chết chứ không chịu nhục.

Tàu, Mỹ vờn nhau, Việt Nam làm gì?

 Nhân Dụng
Chính phủ Mỹ đã trình bày với các đồng minh trong vùng Á Ðông kế hoạch đưa tàu tuần thám hải quân vào sâu hơn 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo Trung Cộng xây đắp bất hợp pháp trên năm nhóm tảng đá ngầm ở vùng Trường Sa. Nhật Bản, Philippines là những nước đồng minh lâu đời, với Singapore là một đồng minh mới chắc chắn phải được báo tin. Việt Nam, Malaysia, Indonesia, Brunei có thể được báo tin vì tất cả đều có quyền lợi liên can đến các đảo nhân tạo trên. Chính phủ Mỹ cần hành động sớm, như Lê Phan trình bày trên báo Người Việt vào cuối tuần rồi, vì càng trì hoãn không đối phó ngay thì sau này vấn đề càng phức tạp và có thể nguy hiểm hơn.
Tại sao chính phủ Mỹ cần phản đối việc Trung Cộng xâm lấn vùng biển Ðông Nam Á? Vì quyền lợi của chính nước Mỹ. Thế giới không thể để yên cho Trung Cộng trấn ngự con đường biển này, như các tay lục lâm thảo khấu từng chiếm những con đường đèo, thâu “tiền mãi lộ!” Vì Biển Ðông là một vùng yết hầu, 40% thương mại quốc tế đi qua đó.
Nhưng việc Trung Cộng dựng lên các hòn đảo nhân tạo có gì nguy hiểm cho thương mại thế giới? Tại sao chính phủ Mỹ cần xác định ngay rằng họ không chấp nhận các bãi đá ngầm đó thuộc chủ quyền Trung Cộng? Vì Bắc Kinh đang theo chiến thuật được đằng chân lân đằng đầu, mỗi tháng mỗi năm lấn thêm một chút; phải ngăn chặn càng sớm càng tốt.
Vì thế, trước đây chính phủ Mỹ và Philippines đều đã cảnh cáo Trung Quốc có thể đang tạo bàn đạp cho việc thành lập Vùng Nhận Dạng Phòng Không (ADIZ). Gần đây, Ðô Ðốc Samuel Locklear, chỉ huy Hải Quân Mỹ trong vùng Á Châu mới nói với các nhà báo rằng sau khi xây dựng các phi trường, các căn cứ trên các đảo nhân tạo, Trung Cộng sẽ tính chuyện lập những đài radar, rồi đến các giàn hỏa tiễn (tên lửa). Họ sẽ tuyên bố vùng Biển Ðông nước ta thuộc vùng quyền lợi kinh tế thiết yếu và độc quyền của Trung Quốc và dùng các vũ khí mới đem tới đó bảo vệ quyền của họ.
Cuộc đối đầu ở vùng biển Ðông Nam Á đang diễn ra như một cuộc cờ, mỗi bên đi một nước rồi chờ xem đối thủ đáp lại ra sao. Cuộc cờ trong vùng Biển Nhật Bản trong mấy năm qua cũng giống như vậy. Trong các cuộc chơi địa dư chính trị này, mọi người biết mục tiêu lâu dài của Trung Cộng là bành trướng ảnh hưởng. Tham vọng bành trướng đó có thể rộng hay hẹp, tùy theo cán cân lực lượng. Cho nên những nước khác cần phải cho Bắc Kinh biết đâu là giới hạn không được phép bước qua. Cần phải gửi những “thông điệp,” những “tín hiệu” rõ rệt, không thể nào hiểu lầm. Và cần hỗ trợ thông điệp của mình bằng hành động. Ở Ðiếu Ngư Ðài, Senkaku, Nhật Bản đã cho Trung Cộng biết họ sẵn sàng đương đầu, với sức mạnh quân sự của họ. Philippines cũng báo tin cho Trung Cộng biết họ biết sử dụng luật pháp quốc tế, họ có đồng minh là nước Mỹ, và quân dân nước họ đoàn kết nhất tâm bảo vệ lãnh thổ, dù phải hy sinh. Một quốc gia nhỏ, quân lực yếu, vẫn có thể tự vệ được. Thứ nhất sợ kẻ anh hùng, thứ nhì sợ kẻ bần cùng khố dây.
Chính phủ Mỹ cần báo tin cho Bắc Kinh biết họ đang đứng trước một lằn ranh, không nên bước qua. Bộ Ngoại Giao Mỹ đã công khai bày tỏ ý kiến rằng việc đắp các hòn đảo nhân tạo gần đây là sai luật biển quốc tế, không thể coi đó là vùng thuộc chủ quyền Trung Quốc. Ông Obama nói rõ: “Cuối cùng, dù Trung Quốc có đem bao nhiêu cát đổ lên các bãi đá ngầm cũng không biến các vùng đó thành ra thuộc về họ. Chủ quyền không thể dựng lên theo lối đó!” Các lời tuyên bố này không ảnh hưởng gì tới hành vi của Bắc Kinh. Tổng Thống Obama đang bị thách thức.
Năm 2011, ông Obama loan báo chuyển trục sang Á Châu, Thái Bình Dương. Người ta có thể nghi ngờ quyết tâm chuyển trục có thật hay không; và chuyển mạnh tới đâu. Từ năm 2012 chính quyền Mỹ chưa cho chiến thuyền đi qua các vùng tranh chấp ở Trường Sa, chỉ yêu cầu các nước giải quyết trong hòa bình. Tháng Năm, sau vụ biến đá ngầm thành đảo, Mỹ mới bày tỏ thái độ bằng hành động. Chiến đấu cơ P8-A Poseidon đưa phóng viên đài CNN bay qua ba hòn đảo nhân tạo mới, nhưng vẫn chưa bay sâu vào trong vùng 12 hải lý. Chuyến bay đó không làm cho Trung Cộng thay đổi, họ tiếp tục xây các hòn đảo khác và củng cố các căn cứ, phi trường.
Ðã đến lúc chính phủ Mỹ phải đi nước cờ mới, gửi một tín hiệu rõ ràng, quả quyết hơn. Chắc ông Obama đã đặt vấn đề này với ông Tập Cận Bình, báo trước những hành động mới, khi họ gặp nhau ở Washington mới đây.
Tiếp theo lời cảnh báo đó, Bộ Quốc Phòng Mỹ mới công bố kế hoạch đưa thêm các máy bay và chiến thuyền qua vùng 12 hải lý quanh các hòn đảo nhân tạo mới xây. Ðại sứ Trung Cộng ở Washington, Thôi Thiên Khải (Cui Tiankai) phản ứng ngay, nói một cách văn hoa rằng “nhiều vấn đề căng thẳng trên thế giới không thể giải quyết bằng cách phô trương vũ lực.” Cần nhắc nhở ông Thôi Thiên Khải rằng chính Bắc Kinh đã và đang phô trương vũ lực đe dọa các nước Ðông Nam Á, nhắm thẳng vào Việt Nam và Philippines.
Trong vài tuần nữa, thế giới sẽ chứng kiến hành động của Hải Quân Mỹ và coi phản ứng của Trung Cộng. Bắc Kinh sẽ phản đối ồn ào, có thể sẽ có những cuộc biểu tình chống Mỹ khắp nước. Nhưng, cũng giống như các biến cố chung quanh mấy tảng đá giữa biển gọi là Senkaku hay Ðiếu Ngư Ðài, sau mấy tháng, mọi chuyện lại êm đi, trở về tình trạng cũ. Tất nhiên, Hải Quân Mỹ ở Thái Bình Dương còn rất nhiều việc khác phải làm, sẽ không tiếp tục đưa tàu tuần thám đi diễu trong vùng Biển Ðông mãi được! Theo lối tuyên truyền mị hoặc, ngu dân, Bắc Kinh có thể sẽ tuyên bố “toàn thắng,” báo tin “tàu chiến Mỹ đã bỏ chạy!” Mục tiêu của chính phủ Mỹ là gửi một tín hiệu cho Bắc Kinh biết rằng họ có thể tiếp tục bắt nạt những quốc gia yếu hèn chung quanh, nhưng không được xóa bỏ luật pháp quốc tế. Nếu họ bước thêm một bước nữa, hành động của chính phủ Mỹ sẽ mạnh hơn.
Trong vụ Senkaku, chính phủ hai nước Nhật và Tàu không muốn gây chiến tranh nên cuối cùng đều trở lại tình trạng bình thường, không nước nào tiến thêm một bước gây hấn mới. Cũng giống như vậy, những cuộc tranh chấp trong vùng Biển Ðông nước ta sẽ kéo dài. Giữa hai nước lớn nhất là Tàu với Mỹ, lâu lâu lại có một biến cố gây sôi nổi, rồi lại trở về cảnh bình thường. Bởi vì Trung Quốc không dám gây chiến, với Nhật Bản cũng như với Mỹ - ít nhất trong nửa thế kỷ nữa.
Nhưng điều đáng buồn là trên sân khấu tranh hùng đó, Việt Nam lại đứng ngoài chứng kiến mà không dám có một phản ứng, một thái độ hay hành động nào để ảnh hưởng tới chính số phận nước mình, trong khi chính nước mình là nạn nhân của cuộc bành trướng của Trung Cộng! Chính phủ Philippines đã chứng tỏ dân tộc họ không hèn nhát, khăng khăng đối đầu với Trung Cộng, trên các mặt trận pháp lý và ngoại giao. Malaysia và Indonesia trước đây gần như đứng ngoài tranh chấp, nhưng sau khi Trung Quốc trở thành hung hăng họ cũng thay đổi. Bộ Quốc Phòng Malaysia đang yêu cầu dự các cuộc tập trận chung với Mỹ trên biển, và xin Washington giúp phát triển lực lượng cảnh sát biển dựa trên kiểu Mỹ.
Malaysia và Việt Nam đều là thành viên của Hiệp định Hợp tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP), Philippines và Việt Nam đều là nạn nhân trực tiếp của quân Trung Cộng xâm lược. Ba nước này không thể đóng vai bàng quan trước cuộc tranh hùng giữa Trung Cộng và Mỹ. Nhân dịp chính quyền Obama chứng tỏ họ có thái độ cứng rắn hơn đối với Trung Cộng trong vụ làm các hòn đảo nhân tạo, ba nước Philippines, Malaysia và Việt Nam cần kêu gọi các nước Ðông Nam Á khác chính thức phản đối hành động của Bắc Kinh và bác bỏ các lời tuyên bố về chủ quyền của Trung Cộng trong vùng lưỡi bò. Chính quyền Obama đang đưa một tín hiệu cho Bắc Kinh thấy họ đang tiến gần đến một lằn ranh không thể bước qua. Các nước Việt Nam, Malaysia và Philippines cần phải xác định chung một lằn ranh làm giới hạn cho các hành vi tương lai của Cộng Sản Trung Quốc. Phải cảnh cáo rằng nếu Bắc Kinh xâm phạm lằn ranh đó, các nước nhỏ phải tự về bằng vũ khí.
Việt Nam không thể đóng vai khán giả, đứng ngoài vỗ tay khi Mỹ tỏ ra cứng rắn hơn với Trung Cộng. Cần phải cho giới lãnh đạo Mỹ cũng như Trung Cộng biết rằng nếu có xung đột lớn trong vùng Biển Ðông nước ta thì kinh tế Trung Quốc sẽ bị thiệt hại nặng nề hơn tất cả các nước Ðông Nam Á. Cần nhắc nhở Bắc Kinh biết trong lịch sử dân Việt Nam xưa nay vẫn có truyền thống thà chết chứ không chịu nhục.
Phần nhận xét hiển thị trên trang