Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Bức tranh sinh động và toàn vẹn về cuộc đấu đá nội bộ của ĐCS Trung Quốc


Phần nhận xét hiển thị trên trangNgười đứng đầu ĐCSTQ Tập Cận Bình (trái), cựu Chủ tịch Hồ Cẩm Đào (giữa) và cựu Chủ tịch Giang Trạch Dân (phải). Vì sao Tập Cận Bình phải tận diệt phe phái Giang Trạch Dân? (Getty Image)
Người đứng đầu ĐCSTQ Tập Cận Bình (trái), cựu Chủ tịch Hồ Cẩm Đào (giữa) và cựu Chủ tịch Giang Trạch Dân (phải). Vì sao Tập Cận Bình phải tận diệt phe phái Giang Trạch Dân? (Getty Image)
Hiện nay dư luận thế giới đều quan tâm đến chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” ở Trung Quốc, những con “hổ” to nhất tưởng chừng như không thể xâm phạm là ông Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, hay như cựu Phó Chủ tịch nước Tăng Khánh Hồng đều lần lượt ngồi tù và bị quản thúc nội bộ.
Khi các con “hổ” lớn đều lần lượt vào tù thì người ta đồn đoán rằng, con “hổ” lớn nhất đang bị rơi vào tầm ngắm chính là “siêu hổ” Giang Trạch Dân.
Còn “ruồi” thì rất nhiều, hàng ngàn quan chức lớn nhỏ bị điều tra và ngồi tù. Các quan chức trốn ra nước ngoài cũng không yên khi cảnh sát Trung Quốc phối hợp với Interpol lên danh sách 100 quan chức trốn ra nước ngoài để truy bắt.
Câu trả lời rằng chiến dịch chống tham nhũng mà ông Tập Cận Bình đang phát động, thực chất là một cuộc đấu giữa hai phe phái lớn nhất tại Trung Quốc, cụ thể là phe của ông Tập Cận Bình nhắm vào phe ông Giang Trạch Dân.
1. Vì sao Tập Cận Bình phải tận diệt phe phái Giang Trạch Dân?
Từ trước Đại hội Đảng lần thứ 17 (năm 2007), ông Giang Trạch Dân đã lo tính đến việc tìm người của mình kế vị ông Hồ Cẩm Đào, và Giang Trạch Dân đã chọn ông Bạc Hy Lai, với mong muốn đưa Bạc Hy Lai lên làm Phó Thủ Tướng rồi sau sẽ thay Hồ Cẩm Đào.
Tuy nhiên, Thủ tướng Ôn Gia bảo lại thẳng thừng gạt Bạc Hy Lai, ông đã đưa ra lý do mà không ai có thể phản đối được, đó là vì ông Bạc Hy Lai đã bị tòa án quốc tế tại Tây Ban Nha truy tố về tội ác diệt chủng đối với Pháp Luân Công, phải đối mặt với sự dẫn độ nếu đi tới một đất nước có hiệp ước dẫn độ với Tây Ban Nha. Quyết định này được thực hiện đúng theo nguyên tắc thực thi pháp lý của thẩm quyền phổ quát, điều cho phép tòa án trong nước thụ lý tội diệt chủng và tội ác chống lại loài người.
Vì thế ông Bạc Hy Lai không thể ra nước ngoài được, mà trọng trách của Phó Thủ tướng đòi hỏi phải có công du nước ngoài. Do vậy Bạc Hy Lai dần bị loại khỏi ứng viên kế nhiệm, hơn nữa ông Hồ Cẩm Đào lại thích bạn của mình là Lý Khắc Cường lên nắm quyền.
Những tiết lộ của WikiLeaks cho thấy các lãnh đạo đã về hưu đều tỏ ra thích ông Tập Cận Bình, người vốn rất thận trọng trong những việc làm của mình. Vì thế ông Tập Cận Bình đã đột ngột nổi lên trong Đại hội Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lần thứ 17.
Để ngăn ông Tập Cận Bình lên nắm quyền thay Hồ Cẩm Đào, ông Giang Trạch Dân cùng Tăng Khánh Hồng và những người thân cận đã lên kế hoạch ép Tập Cận Bình rời bỏ quyền lực giống như ngày xưa Đặng Tiểu Bình đã ép Hoa Quốc Phong về hưu.
Kế hoạch này được giao cho Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang tiến hành hết sức trôi chảy, thì đúng lúc đó phát sinh sự kiện làm đảo lộn tất cả, đó là vào ngày 6/2/2012 cánh tay phải của Bạc Hy Lai là Giám đốc Công an tỉnh Trùng Khánh Vương Lập Quân phải chạy trốn vào Lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô để bảo toàn mạng sống, ông Bạc Hy Lai hốt hoảng hạ lệnh đuổi gấp với 70 xe cảnh sát và bọc thép, đây cũng chính là sự kiện mở đầu cho cuộc đấu đá quyền lực cấp cao nhất của ĐCSTQ.
Vậy ông Vương Lập Quân đã trao cho Mỹ tài liệu gì? Đó là một lượng lớn tài liệu cơ mật các loại về nội tình trong Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Ông Vương Lập Quân đã khai báo chi tiết kế hoạch bí mật của Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang nhằm ngăn cản Tập Cận Bình. Hai người này đã lên một kế hoạch hoàn chỉnh để công kích Tập Cận Bình, dự tính thực thi sau Tết Nguyên đán 2012. Kế hoạch là thông qua truyền thông hải ngoại để tung ra các chỉ trích và phê phán ông Tập Cận Bình, nhằm làm suy yếu quyền lực của Tập Cận Bình, sau đó giúp ông Bạc Hy Lai tiếp nhận chức Bí thư Ủy ban Chính trị và Tư pháp. Sau khi nắm được hệ thống cảnh sát vũ trang và công an, Bạc Hy Lai cùng Chu Vĩnh Khang sẽ thừa cơ cưỡng bức Tập Cận Bình trao quyền.
Trong các tài liệu mà ông Vương Lập Quân giao Chính phủ Mỹ, không chỉ có tài liệu về sự hủ bại của các quan chức cấp cao ĐCSTQ, hay tài liệu nội tình về sắp đặt chính biến, mà còn bao gồm một lượng lớn tài liệu về đàn áp Pháp Luân Công, gồm cả tài liệu mật nội bộ về mổ lấy nội tạng sống học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc.
Ông Giang Trạch Dân để đàn áp Pháp Luân Công đã sắp xếp tay chân của mình vào các vị trí trọng yếu, ai mà tích cực đàn áp Pháp Luân Công đều sẽ được tưởng thưởng thăng quan tiến chức. Vì thế các tay chân của Giang Trạch Dân như Tăng Khánh Hồng, La Cán, Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang đều tích cực đàn áp Pháp Luân Công để thăng quan tiến chức, kể cả tội ác to lớn nhất trong lịch sử nhân loại là mổ cắp nội tạng người đang sống. Ông Bạc Hy Lai là mẫu đàn em điển hình của Giang Trạch Dân nhờ tích cực phạm tội ác đàn áp Pháp Luân Công mà càng được ông Giang Trạch Dân tin tưởng giao cho các chức vụ ngày càng cao.
Sau đại hội lần thứ 18, ông Tập Cận Bình lên nắm quyền, ông ta hiểu rằng để thực sự nắm quyền thì phải chặt đứt sự tháo túng của Giang Trạch Dân. Vì thế ông Tập Cận Bình lên kế hoạch tận diệt phe cánh của Giang Trạch Dân .
Vậy Giang Trạch Dân có điểm yếu gì? Ông Tập Cận Bình tìm ra 3 điểm yếu của Giang Trạch Dân, mà điểm yếu nào cũng là tử huyệt.
(Getty Image)
Ông Tập Cận Bình (trái) và ông Giang Trạch Dân (phải) (Ảnh: Getty Images)
Tham nhũng
Từ khi ông Giang Trạch Dân còn đang nắm quyền, để có sự trung thành của đàn em, Giang Trạch Dân đã làm lơ tất cả các tham nhũng của các quan chức, nhưng đổi lại họ phải phục vụ ông ta thật trung thành.
Vì thế các quan chức tay chân của Giang Trạch Dân đều có chung đặc điểm là tham nhũng.
Giang Trạch Dân xuất thân gia đình Hán gian, bán đất cho Nga
Cha đẻ của ông ta là Giang Thế Tuấn (còn được biết đến với cái tên Giang Quan Thiên), là một tên Hán gian làm việc cho người Nhật khi Trung Quốc bị chiếm đóng,  đảm nhiệm chức Phó Bộ trưởng Tuyên truyền kiêm Chủ tịch Ủy ban Xã luận của chính phủ bù nhìn Uông Tinh Vệ tại Nam Kinh. Ông Giang Trạch Dân cũng từng theo học trường ĐH Trung ương Nam Kinh được điều hành bởi Nhật Bản. Ông Giang Trạch Dân cũng bịa ra là được chú của ông ta nhận nuôi, mặc dù người chú kỳ thực đã qua đời vào thời gian ấy.
Sau khi nắm quyền trong Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), Giang Trạch Dân đã giấu kín xuất thân Hán gian của mình, và để có thể leo cao, ông ta bắt đầu ngụy tạo hồ sơ, bịa đặt rằng mình được người chú là đảng viên cộng sản Giang Thượng Thanh nuôi từ năm mới 13 tuổi (mặc dù trên thực tế lúc ấy Giang Thượng Thanh đã qua đời). Vậy là từ một tên Hán gian ông ta đã trở thành “cháu của một liệt sĩ cách mạng”; thủ đoạn này có lẽ ông ta đã học được từ lớp đào tạo đặc vụ(?)
Ông Giang Trạch Dân đã tốt nghiệp đại học vào tuổi 21, vậy ai đã nuôi Giang giữa lúc ông ta 13 tuổi và 21 tuổi? Con gái của Giang Thượng Thanh là bà Giang Trạch Huệ đã từng nói rằng gia đình họ sống trong cảnh “vô cùng bần cùng và đói khổ” . Nếu là như vậy, thì ai là người đã trả học phí để Giang Trạch Dân học tập tại một trường trung học dành cho quý tộc và Trường Đại học Trung ương Nam Kinh? Ai là người đã chi trả để ông Giang học nghệ thuật và âm nhạc trong những năm loạn lạc, chiến tranh và lạm phát phi mã ấy? Ai đã cho ông ta lái một chiếc xe jeep ngay sau khi tốt nghiệp đại học? Nói cách khác, là ai đây ngoài người bố đẻ đã hậu thuẫn cho ông ta? Liệu ông Giang Thượng Thanh, người đã qua đời bảy tám năm trước, có thực sự làm được vậy không?
Khi được đào tạo ở Nga, có thời gian ông Giang đã chìm đắm trong một vụ bê bối tình ái với một phụ nữ người Nga và trở thành một điệp viên cho KGB (Ủy ban An ninh Quốc gia), khi có quyền lực, ông Giang Trạch Dân cũng bán rẻ một phần đất ở phương bắc cho Nga.
Đàn áp Pháp Luân Công
Từ năm 1992 Pháp Luân Công bắt đầu được phổ truyền tại Trung Quốc, đây là môn khí công với 5 bài công pháp (rèn luyện thân thể), và sống theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn (tu luyện tâm tính) được dân chúng theo tập rất đông, đến năm 1999 ước tính có đến 100 triệu người theo tập.
Ông Giang Trạch Dân vốn là người đã quen nghe người khác ca ngợi bản thân mình. Nhưng thời điểm đó, đi đâu ông ta cũng đều nghe nói về sự tốt đẹp do tập Pháp Luân Công. Đọc báo hay nghe tin đều thấy nhiều tấm gương người tốt việc tốt là các học viên Pháp Luân Công. Điều này khiến sự đố kỵ của ông ta dâng cao.
Ông Giang Trạch Dân cảm thấy tầm ảnh hưởng của ông ta đối với người dân Trung Quốc càng ngày càng giảm dần, trong khi ảnh hưởng của Pháp Luân Công đối với sức khỏe người dân ngày càng tăng cao.
Ông Giang Trạch Dân quyết định phải đàn áp Pháp Luân Công bất chấp sự phản đối của 6 vị Thường ủy trong Bộ Chính trị, cũng như các quan chức cấp cao khác như Thủ tướng Chu Dung Cơ, Hà Kiều Thạch.
Ngày 20/7/1999 theo lệnh của Giang Trạch Dân tất cả các phương tiện phát thanh truyền hình báo chí đang ca ngợi Pháp Luân Công bỗng quay ngược trở lại vu khống đả kích môn tập này để dọn đường cho cuộc đàn áp.
Đến nay sau 16 năm đàn áp, Pháp Luân Công không những không bị tiêu diệt mà còn được phổ biến khắp 114 nước trên thế giới.
Trong khi đó ông Giang Trạch Dân cùng các tay chân khác như La Cán, Bạc Hy Lai, Giả Khánh Lâm bị tòa án quốc tế ở Tây Ban Nha truy tố về tội diệt chủng đối với Pháp Luân Công.
Với 3 tử huyệt này của Giang Trạch Dân thì ông Tập Cận Bình chọn đánh vào tử huyệt nào?
Việc Giang Trạch Dân xuất thân từ gia đình Hán gian có thể xem là con át chủ bài sẽ được dùng trong tình huống cần thiết.
Việc đàn áp Pháp Luân Công là một việc quá lớn, và ảnh hưởng mạnh đến từng người dân, nếu công khai việc này, thì uy tín của ĐCSTQ sẽ bị mất hết, vì một Đảng để một cá nhân thao túng là không thể. Việc công khai này sẽ kéo theo nguy cơ cả ĐCSTQ cũng bị sụp đổ theo, vì thế Tập Cận Bình không dám chọn cách này.
Sau này sự thật về đàn áp Pháp Luân Công nếu dân chúng có biết được, thì ông Tập Cận Bình cũng xem như là có công vì đã đứng ra tiêu diệt phe cánh Giang Trạch Dân, nhất cử lưỡng tiện.
2. Diễn biến cuộc chiến
Sau khi Tập Cận Bình tuyên bố chống tham nhũng đến cùng, phe cánh Giang Trạch Dân từ “hổ” đến “ruồi” lần lượt vào tù. Ông Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, đến Cựu Phó Chủ tịch nước là Tăng Khánh Hồng lần lượt ngã ngựa vào tù, hay quản thúc nội bộ.
Chu Vĩnh Khang (trái), Tăng Khánh Hồng (giữa) và Bạc Hy Lai (phải)Chu Vĩnh Khang (trái), Tăng Khánh Hồng (giữa) và Bạc Hy Lai (phải)
Còn “ruồi” bị bắt nhiều không kể xiết, số lượng quan chức tự tử và chết bất thường xảy ra liên tục khiến dân chúng xôn xao. Chỉ tính riêng trong năm 2013 hơn 6.500 quan chức Trung Quốc biến mất không dấu vết, hơn 8.000 quan chức đã ra nước ngoài, và khoảng 1.250 người đã tự sát.
Ở Trung Quốc cũng xuất hiện một căn bệnh mới, đó là bệnh trầm cảm của các quan chức.
Khi đoàn thanh tra đến địa phương nào, các quan chức nơi đấy đều hoảng hốt. Điển hình là ở thành phố Thượng Hải, khi đoàn thanh tra đến đây, lập tức doanh số bán hàng điện thoại di động có mã hóa tăng cao kỷ lục và phải huy động thêm hàng từ nơi khác về để bán.
Các đơn đặt hàng điện thoại được mã hóa chủ yếu là từ các cơ quan chính phủ của thành phố Thượng Hải, Ủy ban Thành phố Thượng Hải, Hội đồng nhân dân thành phố Thượng Hải, và Hội nghị Hiệp thương Chính trị Thượng Hải.
Thiệp mừng sinh nhật Giang Trạch Dân ngày 17/8 2014 là hình con hổ bị xén mất bộ lông. Bức hình đã bị xóa khỏi trang Sina Weibo, một phiên bản Trung quốc của Twitter, nhưng vẫn đứng đầu trong bảng xếp hạng được tìm kiếm nhiều nhất trên freeweibo.com Thiệp mừng sinh nhật Giang Trạch Dân ngày 17/8 2014 là hình con hổ bị xén mất bộ lông. Bức hình đã bị xóa khỏi trang Sina Weibo, một phiên bản Trung quốc của Twitter, nhưng vẫn đứng đầu trong bảng xếp hạng được tìm kiếm nhiều nhất trên freeweibo.com
3. Giang Trạch Dân phản công
Có rất nhiều các vụ khủng bố đẫm máu xuất hiện tại Trung Quốc như vụ đánh bom tại chợ sáng ở Urumqi Tân Cương năm 2014,  vụ tấn công khủng bố bạo lực tại Ga tàu Côn Minh, nhiều cuộc khủng bố đều do tập đoàn Giang Trạch Dân dàn dựng, mưu toán dùng máu của dân chúng để khiến xã hội bất ổn, từ đó lấy lý do để lật đổ Tập Cận Bình.
Sau cuộc khủng bố tại nhà ga Côn Minh, có 22 tỉnh, 5 khu tự trị, 4 thành phố trực thuộc đã triển khai các bài tập phòng ngừa bạo động và chống khủng bố.
Đặc biệt ở Bắc Kinh trong nửa tháng có 3 đợt tập chống khủng bố quy mô lớn.
Không khí khủng bố bao trùm, trong vòng nửa tháng, Bắc Kinh đã tiến hành 3 cuộc diễn tập chống khủng bố quy mô lớn. (Ảnh từ Internet)Không khí khủng bố bao trùm, trong vòng nửa tháng, Bắc Kinh đã tiến hành 3 cuộc diễn tập chống khủng bố quy mô lớn. (Ảnh từ Internet)
khung bo 1Theo Nhật báo Thanh niên Bắc Kinh, trong chiến dịch chống khủng bố, chính quyền Bắc Kinh đã triển khai 100.000 “cán bộ thông tin” và 850.000 “tình nguyện viên bảo vệ” để kiểm tra thành phố và giám sát các vùng lân cận, bắt đầu từ ngày 30 tháng 5 năm 2014.
Vào tháng 5/2014 trong tình trạng lo lắng bị khủng bố, các quan chức an ninh tại Liêu Ninh thông báo rằng cảnh sát sẽ thắt chặt kiểm soát việc mua diêm, bật lửa dễ cháy, xăng dầu, pháo hoa và các sản phẩm gây nổ khác. Hơn thế nữa, bất cứ ai mua những mặt hàng đó phải đăng ký bằng tên thật của họ.
Tỉnh Liêu Ninh – một tỉnh nằm ở phía Đông Bắc của Trung Quốc – phát động chiến dịch một năm “hành động đặc biệt chống khủng bố” vào ngày 1/6/2014 và thắt chặt kiểm soát việc mua bán các thành phần có trong thuốc nổ. Nhưng trong số các mặt hàng bị cấm có các mặt hàng phục vụ nhu cầu thiết yếu hàng ngày như diêm và bật lửa. (Screenshot via secretchina.com)Tỉnh Liêu Ninh – một tỉnh nằm ở phía Đông Bắc của Trung Quốc – phát động chiến dịch một năm “hành động đặc biệt chống khủng bố” vào ngày 1/6/2014 và thắt chặt kiểm soát việc mua bán các thành phần có trong thuốc nổ. Nhưng trong số các mặt hàng bị cấm có các mặt hàng phục vụ nhu cầu thiết yếu hàng ngày như diêm và bật lửa. (Screenshot viasecretchina.com)
Đến nay cuộc đấu đá nội bộ ĐCS Trung Quốc đang tiếp diễn, kết cục của cuộc đấu đá này sẽ thế nào, phe nào sẽ chiến thắng và giành quyền lực?
Dù kết cục có thế nào đi nữa, thì người cất tiếng nói sau cùng không phải là Tập Cận Bình hay Giang Trạch Dân, mà chính là người dân Trung Quốc. Khi người dân biết được sự thật và cất tiếng nói của mình thì đó sẽ là thảm họa dành cho ĐCS Trung Quốc.
Ngọn Hải Đăng /daikynguyenvn

Tại sao họ trở thành khủng bố?


Điều gì làm một người nào đó trở thành một người Hồi Giáo cực đoan? Có phải là vì nghèo đói? Sự thiếu hiểu biết và giáo dục? Hay đó là một cuộc tìm kiếm ý nghĩa nào đó? Haroon Ullah, một cố vấn cao cấp cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và một giáo sư của môn chính sách đối ngoại tại Đại học Georgetown, chia sẻ những gì ông ta đã chứng kiến khi đang sinh sống ở Pakistan, một quốc gia Hồi Giáo.
Động lực thúc đẩy
Điều gì thúc đẩy một người trở thành một người cuồng tôn giáo cực đoan, đến mức để trở thành một sát thủ đánh bomb? Cũng như đa số người, tôi cứ nghĩ rằng chỉ có hai câu trả lời cho vấn đề đó: sự nghèo đói và thiếu hiểu biết.

Lập luận “nghèo đói” thường được nói như vầy: mức nghèo đói đến độ gần như không có lối thoát nuôi dưỡng sự căm thù đối với những người có nhiều của cải hơn. Nếu lựa chọn của bạn là chết với tư cách là người liệt sĩ hoặc chết như một người ăn xin, thì chết như một liệt sĩ là sự lựa chọn hiển nhiên.

Còn lập luận “thiếu hiểu biết” thường được nói như vầy: người nghèo không có cơ hội để được giáo dục đầy đủ và vì vậy họ thường dễ bị dụ và thao tác tư tưởng. Những người thông minh hơn lợi dụng lòng căm thù và và tín dị đoan của họ. Khi một người cực đoan lôi kéo được người nghèo đó, việc tẩy não người đó trở thành quá dễ dàng.

Vì có rất nhiều nghèo đói và sự thiếu hiểu biết ở trên thế giới, nên có rất nhiều người để các tổ chức cực đoan lựa chọn. Lập luận này được sử dụng để giải thích là nguồn cung cấp nhân lực cho khủng bố.

Thực tế là…

Sau đó, tôi đã đến Pakistan và thậm chí sinh sống ở nơi mà các người cực đoan tuyển dụng khủng bố. Và tôi đã tìm thấy nhiều điều khác biệt hơn tôi đã dự đoán. Sự nghèo đói thường ít liên quan gì đến việc một người nào đó trở thành khủng bố cực đoan, sự thiếu vắng giáo dục thì càng ít liên quan hơn.

Rất nhiều người trong số tôi đã gặp có nhiều quan điểm tương đồng với chủ nghĩa tôn giáo cực đoan – họ sẵn sàng giết và chết vì lý tưởng – và họ là những người ở tầng lớp trung lưu và rất nhiều người trong số đó được giáo dục ở bậc đại học. Những người đó không phải là những người nghèo và những người vô giáo dục. Họ là những người được ăn uống và học hành đầy đủ.

Cho nên, nếu nghèo đói và sự kém hiểu biết không thúc đẩy con người đến với cực đoan, thì cái gì?

Sự thật là….

Một là một sự mong muốn vì lý tưởng và trật tự. Những nơi như Pakistan đang đắm chìm trong sự hỗn loạn và tham nhũng. Những người theo Chủ Nghĩa Hồi Giáo hứa hẹn những giải pháp rõ ràng cho tất cả những vấn đề đó: “nếu bạn tuân theo những quy luật Hồi Giáo này, thì mọi thứ sẽ thay đổi như sau. Và chỉ những quy luật này thôi.”

Một thứ khác là sự mong muốn để thay đổi. Quy trình tham nhũng cũ kia, như họ hay nói, phải bị lật đổ và điều đó chỉ có thể xảy ra qua hành động bạo lực. Một lần nữa, chính những người theo Chủ Nghĩa Hồi Giáo đã can thiệp – với một sự hứa hẹn sẽ thành lập một cơ chế chính phủ mới.

Sau đó họ đưa thêm vào một ý thức nạn nhân mạnh mẽ — chúng ta không có trách nhiệm gì về thực trạng tồi tàn của đất nước chúng ta, những người khác đã làm như vậy– và bạn có một tố chất mà nhiều người sẵn sàng hấp thụ. Những điều đó, đương nhiên, là những câu trả lời dễ dàng mà các nhà độc tài và mị dân thường dùng – từ Lenin đến Mussolini, Hitler cho đến bin Laden – họ đều nói những điều tương tự với những ai đi theo họ.

Tôi đã thấy điều này được diễn ra vào một ngày khi đang sống ở Pakistan. Sau một trong những cuộc ám sát những người cao cấp ở đây, tôi lúc đó đang ngồi với hai phụ huynh thuộc tầng lớp trung lưu. Người cha sở hữu một doanh nghiệp nhỏ và người mẹ làm y tá. Họ đã cho đứa con trai của họ một cuộc sống tốt đẹp. Và họ không muốn con họ trả lại điều gì.

Họ nói với tôi rằng vào một buổi ăn tối với gia đình vào vài ngày trước, đứa con trai của họ đã nói rằng cái người đã bị ám sát “xứng đáng được chết.” Tại sao? Bởi vì cậu bé đó đã nói lên thay mặt cho một số người tôn giáo thiểu số. Hai phụ huynh đó đã thật sự sốc. Tại sao đứa con trai của họ, một người được ăn học và nuôi nấng đầy đủ, lại suy nghĩ như vậy? Câu chuyện đó xảy ra qua thường xuyên.

Giải pháp để chống lại cực đoan

Vậy thì chúng ta nên làm gì với chủ nghĩa tôn giáo cực đoan này?

Bước đầu tiên là phải xóa bỏ lập luận sai lầm rằng sự nghèo đói và kém hiểu biết là vấn đề.

Bước thứ hai là đối mặt với lập luận rằng chính những tổ chức cực đoan mới là vấn đề và nguyên nhân. Họ hứa hẹn một lối thoát tốt hơn, nhưng thực tế thì họ đem lại những gì? Câu trả lời luôn luôn như nhau: thêm chết chóc, thêm đau khổ và thêm nghèo đói.Nói cách khác, các người trẻ cần phải thấy những thực tế và sự thật của các tổ chức cực đoan này. Chỉ khi đó thì số lượng tuyển dụng vào các tổ chức đó sẽ suy giảm.

Thứ ba, giới truyền thông phải ngưng việc xem những người cực đoan là những người đấu tranh cho tự do, một lập luận quá thường tình ở những nơi như Pakistan.

Thứ tư, các giáo viên và phụ huynh không thể cho rằng chỉ vì họ phản đối chủ nghĩa tôn giáo cực đoan, thì học sinh và con cái họ cũng sẽ làm điều tương tự. Những phụ huynh trung lưu và những giáo viên phải hết sức thận trọng trong việc giảng dạy những giá trị tích cực và đa nguyên cho giới trẻ.

Thứ năm, các chính trị gia phải ngừng đổ lỗi cho các vấn đề trong các nước của họ lên Tây Phương và phải giáp mặt với bệnh tham nhũng trầm kha, một điều đang tiêu diệt những nước như Pakistan từ bên trong.

Thứ sáu, và có thể nói là điều quan trọng nhất, các nhà lãnh đạo Hồi Giáo phải ngưng việc tìm kiếm những giải pháp khác, hoặc tồi tệ hơn là tôn vinh những người được cho là “liệt sĩ” — những người Hồi Giáo mà đã giết những người vô tội – hầu hết là những người Hồi Giáo khác – dưới danh nghĩa Hồi Giáo. Các nhà lãnh đạo Hồi Giáo phải hứa rằng những người giết người đó sẽ muôn kiếp khổ cực, chứ không phải là một sự hạnh phúc nào đó trên thiên đường.

Người dân của Pakistan và những nước Hồi Giáo khác thật sự có bất bình. Nhưng chủ nghĩa cực đoan chỉ có thể làm mọi thứ tồi tệ hơn. Luôn luôn ở mọi nơi.

Không phải nghèo đói và đau khổ tạo ra Chủ Nghĩa Hồi Giáo cực đoan. Chính Chủ Nghĩa Hồi Giáo cực đoan đã tạo ra nghèo đói và đau khổ, và chết chóc.

http://www.tintuchangngayonline.com/2015/10/the-luc-nao-ong-trum-nao-se-trum-len-ai.html

Tác giả: Haroon Ullah, Why Do People Become Islamic Extremists?, Prager University
Dịch giả: Ku Búa @ cafekubua.com

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi những tên thổ phỉ được phong anh hùng..Thật chẳng còn gì để nói!

Pol Pot đã trở thành “Anh hùng nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên” như thế nào

Tác giả:  Nate Thayer
(Hà Hiển dịch và giới thiệu)
Nhà báo Nate Thayer
Nhà báo Nate Thayer
HH – Dưới đây là bản dịch bài viết của nhà báo Mỹ Nate Thayer với tiêu đề gốc là:   Pol Pot Tells China in 1977 that Killings Underway, to Continue  (tạm dịch:  Pol Pot tuyên bố với Trung Quốc vào năm 1977 rằng việc giết người đang diễn ra sẽ được tiếp tục) (*).  Bài viết này nói về chuyến thăm chính thức duy nhất ở cấp nhà nước tới Trung Quốc và Bắc Triều Tiên  của bọn Khmer Đỏ do Pol Pot dẫn đầu khi bọn chúng còn đang nắm quyền ở Phnom Penh năm 1977.  
Nate Thayer, theo lời tự giới thiệu trên trang blog riêng của ông, là một nhà báo tự do có 25 năm kinh nghiệm viết về các chủ đề ở ngoài nước Mỹ, chủ yếu về Châu Á, đặc biệt là về lịch sử chính trị hiện đại của Campuchia, về Khmer Đỏ cũng như về Bắc Triều Tiên.
Nhà báo này cũng là người đã gặp và trực tiếp phỏng vấn Pol Pot tại một căn cứ của Khmer Đỏ trong rừng vào năm 1998, chỉ 5 tháng trước cái chết của y.
Bản dịch này đã được tác giả cho phép đăng lên ở đây. Trong giới hạn khả năng của mình, người dịch đã cố gắng dịch sát với văn phong, kể cả giữ nguyên cách viết chữ hoa, chữ  đậm… trong bài gốc cũng như trong các đoạn mà tác giả trích dẫn lại từ nguồn khác. Người dịch chỉ xin được lấy một chi tiết trong bài báo, đó là việc Pol Pot, kẻ vấy máu hàng triệu người dân Campuchia và cũng là thủ phạm gây ra cuộc chiến tranh biên giới phía Tây – Nam tàn sát dã man hàng ngàn dân lành Việt Nam, đã được Kim Nhật Thành trao tặng danh hiệu “Anh hùng nước CHDCND Triều Tiên” để đặt lại tựa bài cho bản dịch sang tiếng Việt nhân vừa đọc một bài viết trên Cầu Nhật Tân nhắc lại thông tin Nhà nước Việt Nam đã trao tặng  Huân chương Sao Vàng cho Kim Nhật Thành 11 năm sau sự kiện trên.  

Vào hôm ngay trước khi Pol Pot thực hiện chuyến thăm nhà nước đến Bắc Kinh vào tháng 9 năm 1977, ông tađã đọc một bài diễn văn tại Phnom Penh, trong đó ông ta lần đầu tiên công khai tiết lộ sự tồn tại của Đảng Cộng sản Campuchia mà chính ông ta là Tổng Bí thư. Không người nào ở Campuchia cũng như trên thế giớibiết về điều này ngay cả sau khi họ (tức là Polpot và đồng bọn – HH) đã nắm quyền lực hơn hai năm.
Năm ngày trước đó, tức ngày 24, lực lượng Khmer Đỏ đã phát động các cuộc tấn công vào một số làng bên trong Việt Nam.
Ông ta đến Bắc Kinh ngày 28 tháng 9 và khởi hành đi Bình Nhưỡng vào ngày 04 tháng 10, trở về Trung Quốc một tuần sau đó và trở về Campuchia vào ngày 22 Tháng 10 năm 1977.
Đó là chuyến thăm chính thức duy nhất của Pol Pot bên ngoài Campuchia tới Trung Quốc và Bắc Triều Tiêntrong khi ông ta còn đang nắm quyền lực như  nhà lãnh đạo của chính quyền Khmer Đỏ.
Bức ảnh này chụp buổi lễ tiễn Pol Pot tại Bắc Kinh ngày 22 tháng 10 năm 1977-  là hình ảnh cuối cùng của Pol Pot khi ông ta đang nắm quyền trước khi bị đẩy vào các khu rừng nhiệt đới hơn hai năm sau đó vào ngày 07 tháng 1 năm 1979. Với hình ảnh Pol Pot mỉm cười vẫy tay ở phía trước, Đặng Tiểu Bình ở bên trái và Hoa Quốc Phong ở phía trước. Giữa Hoa và Pol Pot là Ieng Sary, Bộ trưởng ngoại giao và cũng là em (anh) rể của ông ta . Trong khi Việt Nam chú thích bức ảnh này này như là chuyển thăm của Pol Pot tới  Bắc Kinh, Đặng Tiểu Bình đã vắng mặt trong ngày tổ chức lễ  đón Pol Pot. Việt Nam đã sử dụng bức ảnh chính thức này của Trung Quốc vào mục đích tuyên truyền để chứng minh sự thông đồng giữa Khmer Đỏ và Bắc Kinh.
Bức ảnh này chụp buổi lễ tiễn Pol Pot tại Bắc Kinh ngày 22 tháng 10 năm 1977- là hình ảnh cuối cùng của Pol Pot khi ông ta đang nắm quyền trước khi bị đẩy vào các khu rừng nhiệt đới hơn hai năm sau đó vào ngày 07 tháng 1 năm 1979. Với hình ảnh Pol Pot mỉm cười vẫy tay ở phía trước, Đặng Tiểu Bình ở bên trái và Hoa Quốc Phong ở phía trước. Giữa Hoa và Pol Pot là Ieng Sary, Bộ trưởng ngoại giao và cũng là em (anh) rể của ông ta . Trong khi Việt Nam chú thích bức ảnh này này như là chuyển thăm của Pol Pot tới Bắc Kinh, Đặng Tiểu Bình đã vắng mặt trong ngày tổ chức lễ đón Pol Pot. Việt Nam đã sử dụng bức ảnh chính thức này của Trung Quốc vào mục đích tuyên truyền để chứng minh sự thông đồng giữa Khmer Đỏ và Bắc Kinh.

Ở Trung Quốc, 
Pol Pot đã gặp Chủ tịch Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc và thủ tướng Trung Quốc Hoa Quốc Phong – đã được Mao cầm tay chỉ định là người thừa kế, cũng như sẽ sớm gặp nhà lãnh đạo Đặng Tiểu Bình.
Pol Pot rời Trung Quốc để thực hiện chuyến thăm chính thức Bắc Triều Tiên vào đầu tháng Mười, nơi ông tađược Kim Nhật Thành chào đón với nghi lễ nhà nước cấp cao trước khi trở lại các cuộc thảo luận tại Trung Quốc.
Polpot đã ký các thỏa thuận nhằm gia tăng viện trợ quân sự, huấn luyện và hỗ trợ khác với cả hai nước trong chuyến đi này.
Mặc dù ngầm lo ngại về sự cai trị khắc nghiệt của Khmer Đỏ và kế hoạch của họ chuẩn bị một cuộc chiến tranh sẽ xảy ra sớm với Việt Nam, Trung Quốc vẫn cung cấp một sự hỗ trợ đầy đủ và toàn diệnchoKampuchea Dân chủ khi nổ ra cuộc chiến tranh không tuyên bố với Việt Nam hai năm sau đó.
Trong cuộc thảo luận với Pol Pot, Đặng Tiểu Bình đã cố gắng thuyết phục Khmer Đỏ nên cân nhắc và nênhoãn cuộc chiến tranh với Việt Nam, nhưng Pol Pot bác bỏ lời khuyên của Trung Quốc, làm xấu đi mối quan hệ vốn đã căng thẳng giữa Bắc Kinh và Hà Nội.
Tuy nhiên, Trung Quốc đã hỗ trợ đầy đủ và toàn diện cho Kampuchea Dân chủ trong cuộc chiến tranh khôngtuyên bố lúc đó với Việt Nam.
Trong chuyến thăm Trung Quốc, Pol Pot (bên trái) đã nhận được sự ủng hộ của Đặng Tiểu Bình cho sự  "thành công" của "Kampuchea Dân chủ" trong (việc xây dựng) một thiết chế xã hội "phi giai cấp" và trong cuộc chiến chống lại Việt Nam. Ảnh lưu hành chính thức của Trung Quốc (không ghi thời điểm chụp).
Trong chuyến thăm Trung Quốc, Pol Pot (bên trái) đã nhận được sự ủng hộ của Đặng Tiểu Bình cho sự “thành công” của “Kampuchea Dân chủ” trong (việc xây dựng) một thiết chế xã hội “phi giai cấp” và trong cuộc chiến chống lại Việt Nam. Ảnh lưu hành chính thức của Trung Quốc (không ghi thời điểm chụp).

Theo các tài liệu mới tiết lộ gần đây của Trung Quốc, trong buổi làm việc này với Hoa Quốc Phong, Pol Pot đã trình bày rõ về cuộc thanh trừng diễn ra tại Campuchia và rằng chiến tranh với Việt Nam đã lấp ló ở phía trước, hai năm trước khi phần còn lại của thế giới nhận thức được các cuộc thảm sát đã diễn ra bên trong Campuchia.Ông ta cho biết chi tiết về các gián điệp của đối phương tại trung tâm của bộ máy quyền lực trong đảng và sĩ quan quân đội chỉ huy cấp cao như sau:  “chúng tôi cho rằng chúng (tức Việt Nam – HH) đã cài đặt nhân viên tình báo trong lực lượng của chúng tôi. Ở cấp trung ương, chúng có 5 gián điệp, ở cấp sư đoànchúng có từ 4 đến 10 (gián điệp), và ngoài ra, chúng có một số gián điệp ở các tỉnh “. Pol Pot khẳng định chắc chắn rằng cuộc càn quét do trung ương của ông ta chỉ đạo nhằm tiêu diệt kẻ thù trú ngụ ở cấp cao nhất của chế độ cho đến các cấp thấp hơn sẽ còn tiếp tục, và ông ta tuyên bố với Thủ tướng Trung Quốc rằng chiến tranh với Việt Nam là điều tất yếu phải xảy ra.
Hoa Quốc Phong trả lời: “Chiến lược của đồng chí  đối với các nước láng giềng là đúng đắn.”
Đại sứ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Campuchia, Sun Hua, bên trái, cùng với Ieng Sary nâng cốc chúc mừng nhau tại Phnom Penh – Bác ảnh không ghi ngày tháng được Quân đội Việt Nam tìm thấy trong các tài liệu lưu trữ trong tháng 1 năm 1979  bị  Khmer Đỏ bỏ lại khi họ chạy trốn khỏi Phnom Penh.
Đại sứ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Campuchia, Sun Hua, bên trái, cùng với Ieng Sary nâng cốc chúc mừng nhau tại Phnom Penh – Bức ảnh không ghi ngày tháng được Quân đội Việt Nam tìm thấy trong các tài liệu lưu trữ trong tháng 1 năm 1979 bị Khmer Đỏ bỏ lại khi họ chạy trốn khỏi Phnom Penh.

Pol Pot: Liên Xô, Việt Nam, và Cuba đang hợp tác 
với nhau để chống lại chúng tôi tại khu vực biên giới. Chúng tôi nghĩ rằng bọn chúng đã cài sẵn các nhân viên tình báo trong lực lượng của chúng tôi. Ở cấp trung ương, chúng có 5 gián điệp, ở cấp sư đoànchúng có từ 4 đến 10, và ngoài ra, chúng còn có (gián điệp) ở một số tỉnh. Kể từ tháng chín năm 1975, chúng đã chuẩn bị tấn công Phnom Penh, Prey Veng, và khu vực biên giới. Chúng cũng đang chuẩn bị ám sát lãnh đạo của chúng tôi  bằng những khẩu súng có độ chính xác cao và chất độc. Chúng đã nhiều lần bỏ chất độc vào thức ăn mà chúng tôi tình cờ không ăn phải.  Thái Lan, Liên Xô và Việt Nam đang hợp tác với nhau để làm như vậy. Chúng tôi cũng có tài liệu cho thấy rằng Mỹ và Việt Nam cũng hợp tác với nhau trong chuyện này. Trong năm 1976, chúng tôi bắt đầu giải quyết vấn đề gián điệp Việt Nam và vào tháng Sáu năm 1977, công việc này đã cơ bản hoàn thành. Chúng tôi đã bố trí cán bộ được lựa chọn cẩn thận để phụ trách Phnom Penh và các khu vực biên giớinhất là tại vùng biên giới phía Đông [với Việt Nam], nơi có nhiều nhân viên CIA đang hoạt động. Chúng tôi hiểu rằng bản chất của các lực lượng vũ trang Việt Nam đã thay đổi. Chúng không còn chịu đựng được khó khăn. Bây giờ chúng dựa vào vũ khí hạng nặng, xe tăng và máy bay. Đồng thời, bản chất của lực lượng bộ binh của chúng cũng đã thay đổi. Quân đội của chúng không muốn chiến đấu. Nhiều người trong quân đội của chúng từ miền Bắcvào đã lấy vợ khác ở miền Nam và không còn chiến đấu được nữa. Chúng tôi không ngại đánh nhau,mà chỉ lo ngại về mối đe dọa liên tục từ Việt Nam. Không chỉ Việt Nam muốn thôn tính Campuchia và Lào. Chúng còn muốn chiếm toàn bộ Đông Nam Á. Chúng tôi đã tiến hành đàm phán với chúngnhiều lần nhưng không có kết quả. Việc giải quyết vấn đề bằng biện pháp quân sự sẽ dẫn đến sự suy giảm lực lượng của chúng tôi.
Đại sứ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Campuchia, Sun Hua, bên trái, cùng với Ieng Sary nâng cốc chúc mừng nhau tại Phnom Penh – Bác ảnh không ghi ngày tháng được Quân đội Việt Nam tìm thấy trong các tài liệu lưu trữ trong tháng 1 năm 1979  bị  Khmer Đỏ bỏ lại khi họ chạy trốn khỏi Phnom Penh.
Hộ chiếu ngoại giao chính thức của Trung Quốc mà Bắc Kinh cấp cho Ieng Sary dưới tên giả Trung Quốc là  “Su Hao,” với thông tin giả mạo là ông ta được sinh ra ở Bắc Kinh vào ngày 01 Tháng Giêng năm 1930. Hộ chiếu này được Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốccấp, cho phép Sary thực hiện các chuyến đi bên ngoài Trung Quốc sau khi Khmer Đỏ sụp đổ vào tháng 1 năm 1979.

POL POT: Do đó, định hướng chiến lược là nên phát triển cách mạng ở Đông Nam Á. Nếu không,  sẽ mất hàng thế kỷ để giải quyết các vấn đề giữa Việt Nam và Campuchia. Theo hiểu biết của chúng tôi thì Lào sẽ đóng một vai trò quan trọng trong chiến lược của Việt Nam. Hiệp ước ViệtLào ngày13 tháng 7 năm 1977 là một hiệp ước, theo đó Việt Nam đặt lãnh thổ Lào dưới sự kiểm soát của họ. Dân số Lào là ba triệu. Tuy nhiên, chỉ tính riêng số lượng người Việt Nam ở Lào không thôi, chưa đề cập đến những người Lào gốc Việt, đã là ba triệu người. Dân số Việt Nam tăng từ một đến hai triệu mỗi năm. Sau năm năm, người Lào sẽ trở thành thiểu số. Tuy nhiên, Việt Nam không thể kiểm soátđược Lào vì nó không có đủ các nguồn nhân lực, tài chính, và lương thực. Nếu cuộc cách mạng ởĐông Nam Á tiến lên mạnh mẽ, khai thác được các cơ hội, thì tình hình sẽ tốt hơn và chúng tôi sẽ giải quyết được vấn đề của chúng tôi. Chúng tôi đã thảo luận với các bạn Miến Điện, Malaysia, Indonesia và Thái Lan và đã đạt được những thỏa thuận với họ. Đây là một thắng lợi chính trị to lớn mặc dù sẽ phức tạp hơn khi chúng ta đi vào chi tiết. Chúng tôi dựa vào người bạn Trung Quốcở miền Bắc. Đông Nam Á là thống nhất. Tình hình này khuyến khích chúng tôi về mặt chiến lược. Về chính sách đối ngoại, chúng tôi cố gắng đoàn kết các lực lượng ở Đông Nam Á. Trung ương chúng tôi coiviệc này là một nhiệm vụ quan trọng. Chúng tôi dành nhiều thời gian làm việc với các bên trong khu vực Đông Nam Á. Việc Campuchia có thể tự bảo vệ được chính mình là góp phần vào việc bảo vệ Đông Nam Á. Như trước đây, chúng tôi cảm thấy an toàn khi có Trung Quốc như bạn bè. Đại hội Đảng (CS Trung Quốc) lần thứ 11 gần đây đã khích lệ chúng tôi và hứa hẹn một tương lai tươi sángcho chúng tôi và cho cuộc cách mạng Đông Nam Á. 

Hoa Quốc Phong: Chiến lược của 
các đồng chí liên quan đến các nước láng giềng là đúng đắn.

 Pol Pot, bên trái phía trước, đi với phái đoàn Trung Quốc do Uông Đông Hưng (phía trước, bên phải) trong chuyến thăm của phái đoàn này đến Kampuchea Dân chủ vào ngày 05 Tháng Mười Một 1978. Khieu Samphan và Noun Chea đi theo phía sau. Trong chuyến thăm này, diễn ra hai tháng trước khi những người này chạy trốn xe tăng Việt Nam để vào rừng, Pol Pot được cho là đã yêu cầu viện trợ quân sự khẩn cấp từ Trung Quốc, nhưng yêu cầu này đã bị từ chối.
Pol Pot, bên trái phía trước, đi với phái đoàn Trung Quốc do Uông Đông Hưng (phía trước, bên phải) trong chuyến thăm của phái đoàn này đến Kampuchea Dân chủ vào ngày 05 Tháng Mười Một 1978. Khieu Samphan và Noun Chea đi theo phía sau. Trong chuyến thăm này, diễn ra hai tháng trước khi những người này chạy trốn xe tăng Việt Nam để vào rừng, Pol Pot được cho là đã yêu cầu viện trợ quân sự khẩn cấp từ Trung Quốc, nhưng yêu cầu này đã bị từ chối.

N
gày 4 tháng 10, Pol Pot và một phái đoàn, trong đó  Nuon Chea, người phụ trách các vấn đề về an ninh và là chỉ huy chính trị của bộ máy Khmer Đỏ giết ngườingoại trưởng kiêm anh rể Ieng Sary, Bộ trưởng Quốc phòng Son Sen, và em dâu Ieng Thirith- là các thành viên của Bộ Chính trị của đảng Campuchia đã đến Bình Nhưỡng, nơi họ được chào đón nhiệt tình bằng những nghi lễ rất khoa trương.
Pol Pot đã được Kim Nhật Thành tôn vinh thông qua nghi lễ đón tiếp nhà nước cao cấp. Đoàn của Polpot đã được ca ngợi với không ít hơn 2bài báo trên các phương tiện truyền thông chính thức của Bắc Triều Tiên,được phát liên tục trên đài phát thanh và truyền hình với vô số hình ảnh  và ít nhất 6 cuộc gặp mặt riêng vớiLãnh tụ vĩ đại Kim Nhật Thành, người đã đón Pol Pot tại sân bay cùng một đám đông gồm hàng trăm ngànngười cổ vũ và vẫy hoa trên suốt con đường (từ sân bay) về thủ đô Bình Nhưỡng.
Ieng Sary, Pol Pot, và Son Sen (trái sang phải) cùng nhau tại Bình Nhưỡng. Bức ảnh không đề ngày này đã được các nhà báo thu thập được sau một cuộc tấn công (của Việt Nam) vào các căn cứ của Khmer Đỏ.
Ieng Sary, Pol Pot, và Son Sen (trái sang phải) cùng nhau tại Bình Nhưỡng. Bức ảnh không đề ngày này đã được các nhà báo thu thập được sau một cuộc tấn công (của Việt Nam) vào các căn cứ của Khmer Đỏ.

Ngay khi đến nơi, “Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành đã siết chặt tay Đồng chí Pol Pot tại sân bay Bình Nhưỡng” nơi “Lãnh tụ vĩ đại, Đồng chí Kim Nhật Thành cùng chụp ảnh kỷ niệm chung với phái đoàn của đảng và chính phủ Campuchia Dân chủ do Đồng chí Pol Pot dẫn đầu “
Sau đó, “Đồng chí Pol Pot đã duyệt Đội danh dự thuộc ba binh chủngQuân đội Nhân dân Triều Tiên” và “các học sinh trung học đã dâng các chùm hoa thơm ngát tới Lãnh tụ vĩ đại, Đồng chí Kim Nhật Thành và Đồng chí Pol Pot.”
Họ tiếp tục đi vào Bình Nhưỡng, nơi “Chủ tịch Ủy ban hành chính Bình Nhưỡng, cùng với các anh hùng của nước cộng hòa và các công nhân tiêu biểutặng Đồng chí Polpot bức tượng một chiến sĩ chống đế quốc ” sau đó là “các chàng trai và cô gái sinh viên cùng các nghệ sĩ xếp thành hàng múa hát nhiệt tình chào đón các sứ giảthiện chí của nhân dân Campuchia với sự tham dự của Đồng chí Kim Nhật Thành tại quảng trường Kim Nhật Thành. “
Hai ngày tiếp theo, 05 tháng 10 và 06 Tháng 10, chứa đựng nhiều bí mật hơn khi các thành viên phái đoàn Khmer Đỏ  buổi làm việc với các đồng nhiệm Bắc Triều Tiên. “ Truyền thông chính thức của Bình Nhưỡngđưa tin:các cuộc hội đàm  đã diễn ra giữa Lãnh tụ vĩ đại Đồng chí Kim Nhật Thành và Đồng chí Pol Pot”,  tiếp theo là lễ hội với các nghi thức cấp cao vào tối 5 tháng 10, trong đó “Đồng chí Pol Pot, cùng với Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành bước lên sân khấu tại Nhà hát Mansudae và trao tặng cho các diễn viên một giỏ hoa để chúc mừng họ về buổi biểu diễn thành công và chụp ảnh kỷ niệm cùng với họ. “
Vào ngày 06 Tháng Mười năm 1977, “Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành đã đến thăm  xã giao trở lại Đồng chí Pol Pot” và sau đó “Hội đàm đã được tổ chức giữa Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành vàĐồng chí Pol Pot.”
Bắc Triều Tiên và Trung Quốc là hai nước mà các nhà ngoại giao của họ tại Phnom Penh trong thời gian Khmer Đỏ cai trị có đặc quyền duy nhất là được phép rời khỏi khuôn viên đại sứ quán của họ (tại Phnom Penh) mà không cần phải xin phép trước. Vài ngàn kỹ thuật viên và cố vấn Bắc Triều Tiên đã sống ở Campuchia. Bắc Triều Tiên cung cấp thép, vật liệu và kỹ sư để hỗ trợ việc xây dựng và huấn luyện cho quân đội và các lực lượng an ninh.
Trong một chương trình tuyên truyền mà Bình Nhưỡng dành cho Pol Pot năm 1977 khi Pol Pot đang tăng cườngchiến dịch thanh trừng nội bộ đối với các kẻ thù ý thức hệhệ thống truyền thông Bắc Triều Tiên đã phátđi một bức điện chúc mừng các đồng chí Campuchia nhân kỷ niệm 17 năm thành lập Đảng Cộng sản Kampuchea. Bản tin này nói Kim Nhật Thành đã chúc mừng nhân dân Campuchia vì đã “xóa sổ [các] nhóm phản cách mạng của bọn gián điệp đã tiến hành các hoạt động lật đổ và phá hoại”
Sau khi đàm phán để gia tăng thương mại và hỗ trợ từ Bình Nhưỡng, ngày 07 Tháng Mười, Pol Pot đã được chào đón bởi hàng trăm ngàn người tại sân vận động quốc gia nơi “Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thànhvà Đồng chí Pol Pot cùng nắm chặt tay nhau giương lên cao trước sự chào đón nhiệt tình của đông đảo quần chúng tại Sân vận động Moranbong”, nơi đoàn Khmer Đỏ được vinh dự “ngồi trên lễ đài cuộc tập hợp của đông đảo quần chúng chào mừng đoàn đại biểu đảng và chính phủ Cam pu chia do Đồng chí Pol Pot dẫn đầu,với sự có mặt của Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành
Cuộc tụ họp trên được phương tiện truyền thông Bắc Triều Tiên cổ vũ và đưa hình ảnh “Kim Nhật Thành đọc diễn văn trước cuộc mit-tinh ngày 07 tháng 10 của đông đảo quần chúng chào đón Pol Pot.”
Trước hàng ngàn người,“Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành đã trao tặng danh hiệu Anh hùng nướcCộng hòa Dân chủ nhân dân Triều Tiên cho Đồng chí Pol Pot.”
Ngày hôm sau, 08 tháng Mười vào buổi sáng, “Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành và Đồng chí Pol Pot đã ký thông cáo chung giữa nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên và nước Campuchia Dân chủ” và “Trong khi chúc mừng kỷ niệm lần thứ 32 ngày thành lập Đảng Lao động Triều Tiên, đồng chí Pol Pot đãtặng Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành một giỏ hoa và chúc vị lãnh tụ vĩ đại sống lâu
Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành chân thành nói lời chia tay Đồng chí Pol Pot ngay khi  đồng chí rời khỏi Bình Nhưỡng sau khi kết thúc thành công chuyến viếng thăm đất nước chúng ta”, và một bài viết khác miêu tả Lãnh tụ vĩ đại – Đồng chí Kim Nhật Thành đã siết chặt tay Đồng chí Pol Pot khi đồng chí rời Bình Nhưỡng. “
_________________________________________________________________________
(*) Link bài gốc bằng tiếng Anh:
http://natethayer.wordpress.com/2012/09/13/pot-pot-briefs-china-in-19977-that-khmer-rouge-killings-underway/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Mỹ cũng sai lầm khi cho rằng phát triển kinh tế sẽ thay đổi thể chế chính trị, có xấu hổ nhưng Đặng cũng làm được nhiều cho Trung Quốc!

Hình ảnh đáng xấu hổ của Đặng Tiểu Bình ve vản Mỹ trước khi đánh VN


President Jimmy Carter (R) and Chinese Vice Premier Deng Xiaoping shake hands after cementing relations with agreements convering science and technology, cultural exchange and consular affairs in a ceremony in the East Room of the White House 1/31/1979 (Upi)

Thông tin liên quan:
Dương Danh Dy: Nhớ lại đêm 17 tháng 2 năm 1979
Trần Trung Đạo: Đặng Tiểu Bình trong chiến tranh biên giới Việt Trung 1979  

Phần nhận xét hiển thị trên trang