Phần nhận xét hiển thị trên trang
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015
Ngôn từ hiếu chiến, xấc xược, xuyên tạc trắng trợn của báo Trung Quốc
(GDVN) - Nhưng từ những lời lẽ hung hăng nhất của truyền thông Trung Quốc đã cho thấy điểm yếu nhất của họ, đó là sự thiếu tự tin bởi vì không có chính nghĩa.
Báo TQ: Gạc Ma sẽ thành "tàu sân bay không chìm Bắc Kinh" ở Biển ĐôngTQ lên tiếng vụ xây đảo nhân tạo, căn cứ quân sự trái phép ở Trường SaBáo Hoàn Cầu: Việt Nam hãy lượng sức khi đã từng nếm mùi đau đớn?!
| Từ ngày ông Tập Cận Bình lên nắm quyền, Trung Quốc càng trở nên hung hăng hơn trong việc theo đuổi yêu sách vô lý, phi pháp của họ ở Biển Đông. |
Thời báo Hoàn Cầu ngày 11/9 đăng bài xã luận với giọng điệu cực kỳ hiếu chiến và xấc xược, xuyên tạc trắng trợn sự thật trên Biển Đông khi nói rằng việc Bắc Kinh xây dựng (bất hợp pháp) căn cứ quân sự ở đá Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam) là do bị Việt Nam và Philippines "ép"?! Nước này chưa đánh đuổi Việt Nam và Philippines khỏi Trường Sa đã là kiềm chế lắm rồi?!
Dẫn lại bản tin của phóng viên đài BBC đã thực mục sở thị công trình xây dựng trái phép của Trung Quốc ở Gạc Ma mà BBC tin rằng một căn cứ quân sự mới của Trung Quốc sẽ được dựng lên (trái phép) ở đây, đồng thời tờ báo cũng đưa phản ứng của Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói rằng họ chỉ "cải tạo điều kiện sống và làm việc cho nhân viên trên đảo", với những ngụy biện ngôn từ mà chúng tôi đã phân tích TẠI ĐÂY
.
Không ngần ngại, Thời báo Hoàn Cầu đã xổ toẹt ngay vào phát ngôn lập lờ vừa nêu của Hoa Xuân Oánh khi thừa nhận rằng đúng là Trung Quốc đang rất cần căn cứ quân sự ở quần đảo Trường Sa để đối phó với cục diện phức tạp. Tại sao lại lựa chọn Gạc Ma, Thời báo Hoàn Cầu cho rằng cần phải để xem cánh phóng viên, nhiếp ảnh phương Tây đổ xô ra đó để nghiên cứu.
Thời báo Hoàn Cầu lý luận rằng, Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) năm 2002 quy định các bên liên quan không được chiếm thêm đảo/đá/rặng san hô mới, không được phép có hành động xây dựng trên các đảo, đá, rặng san hô không người ở và các cấu trúc tự nhiên khác ở Biển Đông rồi nói rằng Trung Quốc "gương mẫu chấp hành"?! Ngược lại, tờ báo này vu cáo Việt Nam và Philippines liên tục vi phạm DOC như "chiếm đảo, di dân, xây dựng các kết cấu vĩnh cửu như đường băng sân bay. 2 nước này liên tục bức bách Trung Quốc"?!
Tuy nhiên đó chỉ là chiêu trò ngụy biện, vừa ăn cướp vừa la làng của tờ báo Trung Quốc này. Chính báo chí, truyền thông cũng như các diễn đàn mạng xã hội Trung Quốc đăng tải hàng loạt ảnh, tư liệu và công khai thừa nhận các hoạt động xây dựng phi pháp, thay đổi hiện trạng của Trung Quốc trên 7 bãi đá, rặng san hô ở Trường Sa (Bắc Kinh thôn tính của Việt Nam và chiếm đóng trái phép từ 1988, 1995 đến nay).
| Nhà giàn "cho ngư dân tránh bão" trước đây và một pháo đài quân sự kiên cố ngày nay do Trung Quốc dựng lên bất hợp pháp ở đá Vành Khăn. |
Điển hình như đá Vành Khăn mà Bắc Kinh đánh chiếm bất hợp pháp năm 1995, ban đầu họ tuyên bố xây dựng nơi trú bão cho "ngư dân" Trung Quốc, sau đó tới việc điều "nhân viên Ngư chính" ra đồn trú tại đây, và cho đến giờ đã hiện nguyên hình là một căn cứ quân sự kiên cố nhất của Trung Quốc xây dựng bất hợp pháp ở Trường Sa
.
Trên 6 bãi đá Gạc Ma, Chữ Thập, Châu Viên, Subi, Ga Ven và Tư Nghĩa, Trung Quốc đều xây dựng nhà nổi công sự kiên cố, cắt quân đồn trú và từ sau thời điểm có DOC tới nay vẫn không ngừng các hoạt động xây dựng, củng cố, lắp đặt các trang thiết bị quân sự nhằm cắm chân lâu dài, độc chiếm Biển Đông. Chưa kể đến những thủ đoạn, hoạt động thay đổi thực trạng ở Trường Sa không kém phần nguy hiểm khác như các lệnh cấm đánh bắt cá, xua tàu cá xuống Trường Sa.
Có thể thấy DOC đã hoàn toàn vô tác dụng dưới bàn tay Trung Quốc, và ngay cả DOC - bộ Quy chế ứng xử của các bên trên Biển Đông mà cả ASEAN đang nỗ lực theo đuổi, cộng đồng quốc tế kêu gọi cũng chỉ vì Trung Quốc tìm mọi cách trì hoãn, né tránh mà không thể đi đến đâu. Mặt khác, về bản chất quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam với đầy đủ bằng chứng pháp lý - lịch sử có hiệu lực còn Trung Quốc đã nhảy vào thôn tính một số bãi đá và không ngừng tham vọng bành trướng mở rộng lãnh thổ.
Phản ứng kiềm chế của Việt Nam và Philippines trước những hành động phi pháp của Trung Quốc lại bị tờ Thời báo Hoàn Cầu xuyên tạc thành 2 nước "sợ phản ứng vì đã xây dựng quá nhiều ở Trường Sa, dù bất mãn với Trung Quốc xây đảo ở Gạc Ma cũng không dám can thiệp quy mô lớn". Washington cho đến nay vẫn chưa công khai phản ứng việc Trung Quốc đang xây dựng bất hợp pháp ở Gạc Ma, nhưng điều đó không có nghĩa vấn đề Gạc Ma sẽ lắng xuống và Bắc Kinh "cần phải chuẩn bị phương án cho điều này".
Những phân tích của các học giả và truyền thông quốc tế xung quanh sự kiện Trung Quốc xây dựng căn cứ quân sự trái phép, đảo hóa đá Gạc Ma thì Thời báo Hoàn Cầu cho rằng cộng đồng quốc tế đang "đánh giá thấp quyết tâm và năng lực bảo vệ (cái gọi là) chủ quyền của Trung Quốc".
| Lính Trung Quốc đồn trú bất hợp pháp trên công sự kiên cố ở đá Chữ Thập, Trường Sa. |
Hành động đảo hóa, xây dựng căn cứ quân sự ở Gạc Ma được ngụy biện rằng là một "hành vi kiềm chế" trong phạm vi đường lưỡi bò. Thời báo Hoàn Cầu lên giọng xấc xược: "Việt Nam, Philippines phải biết rằng sau khi họ bố trí nhiều như thế ở Trường Sa thì việc Trung Quốc không có hành động gì căn bản là điều không thể. Tốt nhất là Việt Nam và Philippines chớ để chủ nghĩa dân tộc trong nước kích động vì điều này không có tác dụng gì với Trung Quốc mà chỉ càng làm cho chính quyền 2 nước cưỡi trên lưng hổ"?!
Xấc xược hơn, Thời báo Hoàn Cầu nói rằng trong phạm vi đường lưỡi bò Trung Quốc xây căn cứ ở Gạc Ma là đã đã kiềm chế tối đa chứ chưa "đánh bật Việt Nam và Philippines khỏi Trường Sa" như kêu gọi trên mạng internet là may lắm rồi?!
Xung quanh việc Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ Martin Dempsey sang thăm Việt Nam và những bình luận về quan hệ Việt - Mỹ, Thời báo Hoàn Cầu cho rằng đó chỉ là nước cờ để Washington cân bằng quan hệ với Trung Quốc?!
Kết thúc bài xã luận sặc mùi hiếu chiến, Thời báo Hoàn Cầu nói rằng "Trung Quốc chưa muốn kết thúc vấn đề Biển Đông với Việt Nam và Philippines trong thời điểm hiện nay", nếu 2 nước mà "dồn" Trung Quốc thì cuối cùng chính Trung Quốc sẽ "dồn" lại và 2 nước mới phải vào chân tường?!
Có lẽ cái "dồn" mà Thời báo Hoàn Cầu nói ở đây là một lời hăm dọa nhằm ngăn cản Việt Nam khởi kiện và ép Philippines từ bỏ vụ kiện đường lưỡi bò. Nhưng từ những lời lẽ hung hăng nhất của truyền thông Trung Quốc đã cho thấy điểm yếu nhất của họ, đó là sự thiếu tự tin bởi vì không có chính nghĩa, không có căn cứ cơ sở nào cho tham vọng bành trướng Biển Đông, cuối cùng chỉ biết dựa vào sức mạnh cơ bắp cũng như miệng lưỡi hòng thực hiện tham vọng đó.
Hồng Thủy
Phần nhận xét hiển thị trên trang
'Chúng ta chỉ còn hai lựa chọn, mở cửa hay là chết'
Ông Nguyễn Đức Kiên:
BLA: Bài này đúng ra thì chỉ các bác quan lãnh đạo to nhất của đảng và nhà nước cần đọc. Chứ người dân đọc thì cũng chỉ biết ngậm ngùi thôi. Cũng may đây là bài đăng trên báo chính thống, chứ không rất dễ bị chụp mũ là "phản động".
Đến thời điểm này chúng ta đã hiểu rõ hơn quyền tự do cá nhân, quyền mưu cầu hạnh phúc, và quyền sống của một con người. Và chúng ta tin là chúng ta đã hiểu hội nhập, và chúng ta chấp nhận cuộc chơi ấy.
LTS: Nhân Diễn đàn Kinh tế Mùa Thu tổ chức ngày 27-8 tại Thanh Hóa bàn về chủ đề hội nhập và phát triển bền vững, nhà báo Tư Giang trao đổi với Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Nguyễn Đức Kiên về những vấn đề lao động khi tham gia các FTA.
Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Nguyễn Đức Kiên
Không còn cửa nào phát triển, nếu…
Việt Nam đã và sẽ ký 15-16 hiệp định thương mại tự do (FTA), trở thành quốc gia “nhất thế giới” trong việc tham gia các thỏa thuận thương mại. Vì sao chúng ta lại tham gia quá nhiều các FTA thế, trong khi phần lớn các nước khác đâu dám làm vậy?
Chúng ta không tham gia các FTA không được. Tình thế buộc chúng ta làm vậy. Các quốc gia khác họ tự cân đối được; còn nền kinh tế của Việt Nam có tổng kim ngạch xuất nhập khẩu bằng 1,8 GDP, chúng ta không còn cửa nào phát triển, nếu không mở ra bên ngoài. Sức mua của thị trường nội địa quá thấp. Ngay cả so với Lào thì sức mua của ta cũng rất kém. Chẳng hạn, một hộ gia đình của Lào ở thành phố có ít nhất 1 xe ô tô, nhà ở ít nhất 500 m2; còn Việt Nam chúng ta một hộ gia đình ít nhất có 1 xe máy, và 50 m2. Chỉ tính sơ bộ đã thấy sự khác biệt.
Tức là, tình thế hiện nay chỉ có hai lựa chọn, một là mở cửa, hai là chết.
Nhưng, các FTA, nhất là Hiệp định xuyên Thái Bình Dương (TPP) cũng mang lại những trò chơi khốc liệt, không chỉ trong kinh tế, thưa ông?
Thực tế thì nó sẽ còn khốc liệt hơn chúng ta nghĩ vì các FTA sẽ còn tác động đến các tổ chức chính trị, xã hội mà lâu nay chúng ta nghĩ nó là duy nhất của Việt Nam. Ví dụ như như quyền tự do lập hội và quyền thương lượng thỏa ước lao động. Chúng ta nghĩ rằng, chỉ có Đảng là người chăm lo mọi lợi ích của người lao động.
Nhưng nếu Đảng và các tổ chức chính trị xã hội đi cùng không tự vươn lên, không trở thành thỏi nam châm để thu hút người lao động, thì người lao động họ sẽ tách ra và đi theo guồng máy của lực hút khác. Những thách thức đó còn khốc liệt hơn nhiều, thách thức toàn diện, không chỉ trên lĩnh vực kinh tế mà sang cả chính trị,…
Việt Nam tuyên bố là kết thúc đàm phán song phương với các quốc gia TPP. Theo ông, chúng ta có quá dễ dàng không, chẳng hạn như với các điều khoản về lao động?
Các yêu cầu trong TPP đều là mục tiêu mà Việt Nam phấn đấu xây dựng. Ví dụ, điều kiện lao động yêu cầu người lao động không làm việc quá 48 tiếng trong tuần; hay chỗ làm việc cũng quy định điều kiện vệ sinh, ánh sáng thế này; hay không có lao động trẻ em. Những yêu cầu đấy hiện nay chúng ta đang phấn đấu. Đảng còn đấu tranh yêu cầu các chủ lao động cải thiều điều kiện làm việc cho người công nhân, cải thiện điều kiện ăn ở trong khu ở của người lao động. Đến mức nào đó, chúng ta thấy mục tiêu chúng ta đang phấn đấu trùng với tiêu chí, giới hạn kỹ thuật mà tổ chức chúng ta định gia nhập đặt ra. Đấy chính là quyền mưu cầu hạnh phúc của con người.
Thưa ông, những cam kết về lao động và công đoàn trong TPP cũng chỉ là lặp lại những cam kết của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) mà Việt Nam là thành viên. Ông có thể vắn tắt những cam kết này?
Việt Nam trở thành thành viên của ILO năm 1998 sau khi đạt được thỏa thuận lùi thời gian thực hiện lại, tức có lộ trình. Có 13 công ước của ILO, trong đó, chúng ta đã và đang thực hiện 8, và 5 chưa thực hiện.
Có hai công ước quan trọng nhất. Thứ nhất là Công ước 87 về quyền tự do lập hội của người lao động ở cơ sở, hay nói nôm na là quyền lập công đoàn cơ sở. Một nhà máy có thể có nhiều công đoàn, như công đoàn công chức, công đoàn công nghiệp, công đoàn hóa chất, hay thậm chí là hội thợ may quê Nghệ An,… Người lao động được tự do gia nhập các tổ chức ấy, hoặc là họ tự lập ra một tổ chức và chính quyền phải chấp nhận. Họ có quy chế, có đăng ký, và các tổ chức ấy được đối xử bình đẳng.
Thứ hai là Công ước 107, khi công đoàn tập hợp được trên 50% người lao động thì họ có quyền liên kết lại để ký với chủ thỏa ước lao động; và nếu cần, họ có thể đình công, hay kêu gọi đình công hợp pháp. Công đoàn này có thể hỗ trợ công đoàn khác. Họ liên kết ngang, liên kết dọc.
Trong các công ước của ILO, thì hai công ước trên là đáng lưu tâm nhất…
Theo thông tin của ông, Việt Nam có được hưởng ân hạn trong cam kết về công đoàn và lao động hay không?
Chúng ta cam kết thế, phải luật hóa các cam kết đó, và phải thực hiện 24 tiếng sau khi phê chuẩn TPP. Điều đó cũng giống như đến ngày 1-1-2018 thì tất cả các ân hạn trong WTO sẽ hết hiệu lực với Việt Nam. Lúc ấy thì nghiễm nhiên họ công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường. Việc công nhận hay không công nhận lúc ấy không còn quan trọng nữa bằng việc phải tôn trọng quy định của WTO. Chúng ta phái đối mặt với tình trạng, Chính phủ bị doanh nghiệp kiện, và phải hầu tòa.
Điều lo ngại nhất
Vậy vì sao là thành viên của ILO mà những cam kết đó lại không được chúng ta thực hiện, theo ông?
Đến thời điểm này thì thế và lực trong nước của chúng ta mới cho phép làm. Nó phải có căn cứ. Đến nay, chúng ta có Hiến pháp 2013, đưa quyền con người lên chương đầu tiên; Hiến pháp 1992 thì quyền con người đứng ở phía cuối. Đến thời điểm này chúng ta đã hiểu rõ hơn quyền tự do cá nhân, quyền mưu cầu hạnh phúc, và quyền sống của một con người. Và chúng ta tin là chúng ta đã hiểu hội nhập, và chúng ta chấp nhận cuộc chơi ấy.
Nhưng tiến trình dân chủ hóa có thể đến ngay lập tức vì TPP có hiệu lực ngay lập tức. Ông có lo ngại điều gì không?
Thực ra là (tôi) sợ tổ chức của chúng ta không thay đổi ngay được. Cái chúng ta lo ngại nhất là tổ chức công đoàn trong việc tập hợp người lao động. Trong suốt thời gian dài, chúng ta đã hành chính hóa bộ máy công đoàn. Họp cái gì cũng phải có bộ tứ đảng, chính, công, thanh, và quyết thay mọi mong muốn của công nhân. Chúng ta đã quen cái nếp là một người nghĩ cho cả nghìn người. Bây giờ không thể thế được nữa, một người phải xin ý kiến của 1.000 người.
Chúng ta vẫn thực hiện chế độ đại diện, nhưng phương thức thực hiện chế độ đại diện đó phải khác. Trước là tôi (công đoàn) nghĩ cho ông, tôi nói cho ông, vì ông bầu tôi và đại diện; nhưng giờ thì khác, tôi chỉ bầu ông làm đại diện khi ông thỏa thuận với tôi những vấn đề ông đại diện. Nó khác trước. Đến bây giờ, trình độ xã hội, nhận thức của chúng ta lên hẳn bậc như thế.
Ông có vẻ lạc quan. Nhìn vào xã hội hiện nay, ông thấy nó đã đủ chín để chấp nhận những điều kiện đó chưa?
Nói thật là chưa. Phải nói, ở đây người lao động chưa được chuẩn bị. Chúng ta thiếu một kiến thức công nghiệp. Nhiều lần, tôi đi thực địa, hỏi các bạn công nhân tuổi con, cháu, vì sao không vào sống trong khu tập thể của các nhà máy của các hãng đầu tư lớn, mà lại đi ra ngoài chui rúc trong các khu nhà trọ? Lý do cực kỳ lãng xẹt. Họ bảo vào đó gò bó lắm chú ạ, về sau 11h đêm là bảo vệ không cho vào. Rồi họ không cho chúng cháu đun nấu, rồi lại bắt chúng cháu ra ăn ngoài đầu hành lang. Chú bảo đang uống rượu, mà lại phải ra đầu hành lang thì uống cái gì. Ngồi nhậu ở sàn đây mới vui chứ. Tôi mới hỏi, họ bắt về ngủ trước 11 giờ là tốt hay xấu, sáng mai 6 giờ đã vào ca rồi, mà 1-2 giờ sáng cậu chưa ngủ, rượu chè, nhậu nhẹt thì mai làm hỏng đồ của họ thì sao? Các cháu không trả lời được.
Khi không có nếp sống công nghiệp, thì anh hoàn toàn sống bằng bản năng. Hỏi, tại sao cháu không đi làm? Đáp: không thích! Thế thì chết rồi.
Hơn nữa, mạng xã hội cũng đang bôi mỡ cho kiến đốt.
Ông từng chứng kiến biểu tình vì điều 60 Luật Bảo hiểm Xã hội. Trước thực tế trong TPP, liệu có biểu tình liên miên gây đình đốn sản xuất?
Hình dung của bạn với tư cách phóng viên phong phú quá. Đừng nghĩ người dân sẽ biểu tình tràn lan; mà còn chính quyền nữa chứ. Chính quyền để làm gì? Tôi ăn lương như thế, thì làm gì trong tình huống đó? Không nên lo lắng quá chuyện này.
Liên quan đến Điều 60, tôi muốn nói thêm, đây là thỏa hiệp quá mức của Tổng liên đoàn lao động Việt Nam, dựa trên năng lực giải quyết điểm nóng quá yếu của Bộ Lao động Thương binh và Xã hội, nên mới dẫn đến chuyện này. Điều 60 là xu hướng tất yếu của nhà nước pháp quyền vì dân. Không có quốc gia nào mà Nhà nước dám nói với dân, thôi, kệ, sau này sau 60 tuổi các ông muốn sống thế nào là chuyện của các ông. Không một nhà nước nào ăn tiền thuế của dân mà dám nói với dân như thế. Vấn đề là công tác tuyên truyền chưa đúng …
Ông có bất ngờ khi Việt Nam đã tuyên bố kết thúc đàm phán song phương với các quốc gia, nhất là Hoa Kỳ, nhất là trong chuyện vượt qua chương về công đoàn và lao động?
Cố vấn pháp luật của một đoàn đàm phán ngồi riêng nói với chúng tôi, tại sao các ngài cứ lo về cái điều mà chúng tôi có bắt các ngài làm ngay sáng hôm sau đâu. Cam kết ở đây là để các ngài xây dựng luật, phù hợp với các hệ thống luật khác của các ngài. Các ngài có thể đồng ý cho công nhân thành lập công đoàn, nhưng các ngài quy định, người đứng ra thành lập công đoàn cơ sở đó phải 25 tuổi trở lên; phải làm việc trong doanh nghiệp đó ít nhất 3 năm; không có tiền án, tiền sự; có gia sản ít nhất bằng này, vì có gia sản mới lấy tiền đó đi hoạt động được, mà không phải lấy đóng góp từ người lao động. Xong 4 điều kỹ thuật đó, lại quy định tiếp là người đó phải lấy được ít nhất 10% ý kiến của người lao động ở doanh nghiệp, họ ký vào đây đồng ý, thì Nhà nước mới cho ông lập.
Nói thực ra là nhiều người Việt Nam cũng nghĩ đến điều này…
Tư Giang (thực hiện)
Phần nhận xét hiển thị trên trang
HÀ THÀNH XƯA THANH LỊCH
Hơn nửa thế kỷ trước, Hà nội được mệnh danh là đất “ngàn năm văn vật”, nơi đã trải qua “4,000 năm văn hiến”. Hà nội được xưng tụng là “Hà Thành thanh lịch”, đào tạo ra những “trai thanh, gái lịch”. Các “nam thanh, nữ tú” đã làm Hà nội hãnh diện bằng 2 câu thơ:
Chẳng thơm cũng thể hoa nhài.
Hà nội xa xưa, chỉ là một thành phố xinh xắn, hiền hòa, với 36 phố phường và 5 cửa ô. Phố xá Hà nội ngắn, gọn, và sạch sẽ, nhà cửa khang trang. Người Hà Nội hầu như quen biết nhau gần hết. Họ chung sống hài hòa, và đối xử với nhau lịch sự tới độ khách sáo. Khoảng cách giữa giàu và nghèo không chênh lệch là mấy.
Hà nội còn nổi tiếng về các vùng phụ cận như làng Nhật Tân ven Sông Hồng, nhờ thổ nhưỡng đặc biết đã trồng được loại hoa đào đẹp nhất miền Bắc. Hoa đào Nhật Tân, sắc hồng thắm rực rỡ, cánh kép lâu tàn, nụ hoa chi chít trên cành. Ngày mùng một Tết, đào Nhật Tân nở rộ, những bông hoa tươi thắm còn ngậm sương mai, xen lẫn với các nụ hoa chúm chím, và lất phất những cánh lá non mươn mướt trên cành, trông đẹp vô tả. Theo dòng lịch sử, ngày mùng 5 tháng Giêng năm Kỷ Dậu, khi vừa chiến thắng trận Đống Đa, vua Quang Trung vào thành Thăng Long, và đã tới ngay làng Nhật Tân để chọn một cành đào đẹp nhất, gửi về tặng Bắc Cung Hoàng Hậu, là công chúa Ngọc Hân.
Hà Nội còn nổi danh với khu Khâm Thiên, nơi giải trí của các bậc thức giả phong lưu. Họ đã ngẫu hứng sáng tác ra những bài ca trù, cho các ả đào ngâm nga bên khay rượu. Giọng ngâm thơ, xen lẫn với tiếng trống chầu thưởng, phạt, khen, chê đã nâng cao trình độ nghệ thuật của một thú ăn chơi nửa thanh nửa tục. Nhiều bài hát ả đào đã nổi danh, được lưu truyền trong văn học, và làm phong phú thêm cho nền văn hóa Việt Nam.
Hồ Hoàn Kiếm, một danh lam thắng cảnh ở trung tâm Hà nội, ghi lại huyền thoại vua Lê Thái Tổ du ngoạn trên hồ, khi vừa đại thắng quân Minh, năm 1428. Một con rùa vàng trồi lên mặt nước, đòi lại thanh bảo kiếm, đã cho nhà vua mượn diệt giặc. Nhận được thanh kiếm, rùa bèn ngậm vào miệng, và lặn xuống đáy hồ. Vua Lê Thái Tổ bèn đặt tên cho hồ, là Hồ Hoàn Kiếm.
Thăng Long thành còn ghi lại chiến tích oai hùng của trận Đống Đa, khi vua Quang Trung đại phá quân Thanh vào ngày mùng 5 Tết năm Kỷ Dậu, 1789, khiến Thái Thú Sầm Nghi Đống phải treo cổ tự vận, và Tướng giặc Tôn sĩ Nghị phải bỏ cả ấn tín, tháo chạy về Tàu.
Đất Hà Thành là đất địa linh nhân kiệt. Người Hà Thành tao nhã, lịch sự từ lời ăn tiếng nói, tới cách phục sức, và giao tế.
Cái văn hóa của người Hà nội xa xưa, là hình ảnh của những người đàn ông phong lưu, lịch lãm, tề chỉnh mỗi khi bước ra khỏi cửa, là các bà nội trợ nề nếp, đảm đang, khăn nhung, áo lụa, khoe tài nữ công gia chánh qua những mâm cỗ thịnh soạn vào các ngày giỗ, ngày Tết, là các cô thiếu nữ duyên dáng, e ấp trong tà áo nhung, tấm khăn quàng, lên chùa lễ Phật buổi đầu năm. Người Hà nội, khi vui không sôi nổi, ồn ào, khi bất bình, giận dữ, biết kiềm chế lời ăn tiếng nói, để tránh xung đột.
Cái thanh lịch của người Hà Nội không phải chỉ tập tành trong một sớm một chiều mà có được. Cái phong thái đó, phải có sẵn trong nếp nhà, từ trước khi đứa trẻ sinh ra đời, để rồi khi lớn lên, đứa trẻ cứ rập khuôn theo cái nếp có sẵn, mà học theo cách cư sử, phép giao tế, lời ăn tiếng nói, nếp sinh hoạt của những bậc trưởng thượng. Thêm vào đó, là sự theo dõi, uốn nắn, dạy dỗ của các bậc phụ huynh, để rồi khi tới tuổi trưởng thành, người con trai trở nên một thanh niên phong lưu, lịch lãm, mạnh dạn bước vào đời, và người con gái trở thành một thiếu nữ đức hạnh, đảm đang, có khả năng quán xuyến một gia đình mới.
Có người nhận xét, người Hà nội khéo ăn khéo nói, nhưng không thực lòng, xử sự mềm mỏng nhưng thiếu chân tình, lịch sự, nhã nhặn nhưng ngầm kiểu cách. Có người còn nói, người Hà Nội coi trọng thể diện, giữ gìn mặt mũi, và sợ dư luận, nên họ sống cho người ngoài, nhiều hơn cho chính họ.
Những nhận xét đó, không phải là sai. Ngày tôi còn nhỏ, mẹ tôi thường nhắc nhở: “ Ở trong nhà thiếu thốn, thì cũng chỉ có mình biết, nhưng bước ra ngoài, mà xử sự hẹp hòi, thì sẽ bị thiên hạ chê cười, làng nước đàm tiếu.” Bởi vậy, các khoản chi tiêu về giao tế như hiếu, hỷ, hay mọi đóng góp, mẹ tôi đều rất hào phóng. Để bù lại, bà thẳng tay cắt xén những khoản chi tiêu trong gia đình, kể cả khoản tiền chợ mỗi ngày. Mẹ tôi còn kể cho tôi nghe rằng ngày bà còn trẻ, trước khi đi ăn giỗ, ăn cưới, bà đều bị bà ngoại tôi ép ăn cơm trưóc ở nhà, để khi tới nơi, không vì đói mà ăn uống thô tục. Con gái của gia đình lễ giáo là phải …khảnh ăn, thanh cao, và đài các.
Tôi đã từng theo mẹ tôi đi tham dự các buổi họp mặt với bạn bè của bà. Vừa ăn xong, là các bà tranh nhau trả tiền, để chứng tỏ rằng mình là người lịch sự, hào phóng, nhưng khi về nhà, thì lại ngồi tiếc tiền. Có lần tôi nghe bà bạn hỏi ý kiến mẹ tôi về cái áo choàng của chồng bà vừa mua tặng từ Hồng Kong. Mẹ tôi hết lời khen ngợi, nhưng khi bà khách vừa ra về, thì mẹ tôi lại nói với ba tôi là cái áo màu mè, coi thiếu thẩm mỹ. Tôi thắc mắc về thái độ này, thì mẹ tôi giải thích rằng: “chiếc áo đã lỡ mua rồi, không thay đổi được, thì can chi làm buồn lòng người khác !”
Ngày còn nhỏ, tôi cứ phân vân, không biết những thái độ này là đúng hay sai, nhưng từ khi biết suy nghĩ, tôi lại thấy, có lẽ những cách xử thế này, đã góp phần không nhỏ trong việc kiến tạo cái xã hội thanh lịch của người Hà thành. Vì họ luôn muốn vui lòng người khác, trọng“thể diện”, và sợ tai tiếng, nên họ thận trọng từ lời ăn, tiếng nói, tới cách thức giao tế, và dạy dỗ con cái. Thà là bản thân và gia đình chịu o ép, thiệt thòi, chứ không để cho thiên hạ dị nghị, chê cười.
Đó là những người Hà Nội của hơn nửa thế kỷ trước.
Người xưa nói, “cùng một giống quýt, trồng ở Giang Nam thì ngọt, trồng ở Giang Bắc thì chua”. Như vậy, môi trường đã đóng góp không nhỏ vào việc hình thành phẩm chất của cây trái.
Con người cũng vậy. Bản chất con người cũng thay đổi theo hoàn cảnh và môi trường sống. Sau khi đất nước bị chia đôi năm 1954, miền Bắc từ cảnh quan, tới con người Hà nội, đều mau chóng….bị phá sản. Nếp sống lễ giáo, gia phong của người Hà nội, bị lên án là “phong kiến”, “tiểu tư sản”, và hô hào từ bỏ, để học theo “nếp sống mới”.
(cắt bỏ đoạn dài)
Đoan Nghi





http://tienggoicongdan.com/2015/08/07/doan-nghi-ha-thanh-thanh-lich-hanh-dien-la-nguoi-ha-noi-xua/
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Múi nào ra múi đó, có thím nào đến đây chữa bệnh chưa?
Nghe danh Cô Phú Bồ Tát chữa bệnh cứu người , khỏi 100% các ca ung thư bệnh viện trả về , và đặc biệt là chữa bệnh k mất tiền , k bắt bệnh nhân phải uống bất cứ loại thuốc nào hay thanh toán chi trả lệ phí khám chữa bệnh nên hnay cả gd mình k quản đg xá xa xôi đến tận nơi xem thực hư thế nào !
5-600ng xếp hàng la liệt trong 1 buổi sáng để mog đến lượt chữa bệnh , hàng đoàn xe từ HN, Hoà Bình, Phú Thọ , Hải Phòng , Ls .... Tứ xứ đông hoa cả mắt. những hình ảnh tận mắt chứng kiến là hàng đoàn ng xếp hàng nằm lần lượt để cô dẫm lên ng, mỗi hàng tối đa 3 lần dẫm ( truyền điện nhân sinh học ) từ ng Cô sang để chữa cho ng bệnh .... Sáng nay bắt gặp nghệ sĩ hài Hán Văn Tình và vk cũng có mặt chữa bệnh ở đây ☺ Đc chứng kiến nhiều hoàn cảnh éo le đến nỗi ăn sáng gói mì tôm 3-5k mà đối với ngta còn là quá xa xỉ k dám ăn nói j đến tiền chữa bệnh , rồi e bé mới 1-2 tuổi đã ung thư xương di căn lên tận não ... nhìn mà xót xa mong cho họ ai cũng khỏi bệnh nơi cửa Cô



Trưởng thôn khoai lang - Không thể tin nổi.Đây được cho là ở thị xã Sông Công, tỉnh Thái Nguyên.
Có một phụ nữ tên Phú được cho là Bồ Tát giáng thế, có thể chữa khỏi ung thư bằng cách cho người bị bệnh tuột quần áo ra, cô giẫm lên người, và....khỏi.
Cán bộ, dân, diễn viên, công chức...rất rất nhiều người đã lên đây nằm truồng để cô Phú Bồ Tát giẫm.
Ảnh này vừa chụp cách đây mấy ngày.
Sau khi giẫm, mỗi người được hưởng lộc của cô Phú bằng nước coi như là thánh, mỗi lít phải trả 10 ngàn đồng.
Vẫn biết, người bị ung thư thường rất bế tắc về điều trị, bế tắc về tiền, ai chỉ đâu là đi, có bệnh thì vái tứ phương, nhưng chữa thế này e rằng chả có cơ sở gì hết ngoài một chút tâm lý và góp sức cho cô Phú bán nước lã giá cao.
Ai đã lên đây chữa và đã chữa khỏi xin lên tiếng.
Ai đã từng lên đây chữa xin comment kỹ hơn để cho thông tin.
Quy mô lán trại này chứng tỏ là đã rất nhiều ngày tháng rồi...
Báo chí cũng cần lên kiểm chứng và thông tin.
Cần một câu trả lời của những người có chuyên môn.
Còn tôi, cứ coi như đây là thông tin thư giãn ngày chủ nhật vậy.
____________
(Tít bài blog: TC)
5-600ng xếp hàng la liệt trong 1 buổi sáng để mog đến lượt chữa bệnh , hàng đoàn xe từ HN, Hoà Bình, Phú Thọ , Hải Phòng , Ls .... Tứ xứ đông hoa cả mắt. những hình ảnh tận mắt chứng kiến là hàng đoàn ng xếp hàng nằm lần lượt để cô dẫm lên ng, mỗi hàng tối đa 3 lần dẫm ( truyền điện nhân sinh học ) từ ng Cô sang để chữa cho ng bệnh .... Sáng nay bắt gặp nghệ sĩ hài Hán Văn Tình và vk cũng có mặt chữa bệnh ở đây ☺ Đc chứng kiến nhiều hoàn cảnh éo le đến nỗi ăn sáng gói mì tôm 3-5k mà đối với ngta còn là quá xa xỉ k dám ăn nói j đến tiền chữa bệnh , rồi e bé mới 1-2 tuổi đã ung thư xương di căn lên tận não ... nhìn mà xót xa mong cho họ ai cũng khỏi bệnh nơi cửa Cô




Trưởng thôn khoai lang - Không thể tin nổi.Đây được cho là ở thị xã Sông Công, tỉnh Thái Nguyên.
Có một phụ nữ tên Phú được cho là Bồ Tát giáng thế, có thể chữa khỏi ung thư bằng cách cho người bị bệnh tuột quần áo ra, cô giẫm lên người, và....khỏi.
Cán bộ, dân, diễn viên, công chức...rất rất nhiều người đã lên đây nằm truồng để cô Phú Bồ Tát giẫm.
Ảnh này vừa chụp cách đây mấy ngày.
Sau khi giẫm, mỗi người được hưởng lộc của cô Phú bằng nước coi như là thánh, mỗi lít phải trả 10 ngàn đồng.
Vẫn biết, người bị ung thư thường rất bế tắc về điều trị, bế tắc về tiền, ai chỉ đâu là đi, có bệnh thì vái tứ phương, nhưng chữa thế này e rằng chả có cơ sở gì hết ngoài một chút tâm lý và góp sức cho cô Phú bán nước lã giá cao.
Ai đã lên đây chữa và đã chữa khỏi xin lên tiếng.
Ai đã từng lên đây chữa xin comment kỹ hơn để cho thông tin.
Quy mô lán trại này chứng tỏ là đã rất nhiều ngày tháng rồi...
Báo chí cũng cần lên kiểm chứng và thông tin.
Cần một câu trả lời của những người có chuyên môn.
Còn tôi, cứ coi như đây là thông tin thư giãn ngày chủ nhật vậy.
____________
(Tít bài blog: TC)
Phần nhận xét hiển thị trên trang
9x kiếm tiền tỷ từ nghề… “buôn khói”
Quyết định nộp đơn xin nghỉ việc ở Thủ đô chỉ sau 6 tháng đi làm, ý tưởng thành lập công ty riêng của An vấp phải sự phản đối gay gắt từ gia đình. Tuy nhiên, với nhiệt huyết và sáng tạo, chàng trai 9x hiện thu tiền tỷ nhờ những chiếc “bếp thần kỳ”.
Mới chỉ 25 tuổi nhưng Lê Trường An (Giao Thủy - Nam Định) đã sở hữu giấy chứng nhận độc quyền về một loại bếp “có một không hai” với nhiều tính năng độc đáo do chính mình sáng chế. Trường An hiện tại cũng là chủ của một doanh nghiệp chuyên cung cấp chất đốt sinh học như: củi trấu ép, viên nén mùn cưa, than hoạt tính...
Với gần 12 đại lý phân phối trải dọc khắp cả nước, mỗi năm cơ sở của anh cung cấp ra thị trường gần 2.400 tấn củi ép, hơn 900 bếp tiết kiệm nguyên liệu, đạt doanh thu hơn 3 tỷ đồng/năm.
Nghỉ việc thành phố về quê lập nghiệp
Tốt nghiệp đại học với tấm bằng khá, An được nhận vào một công ty tư nhân tại Hà Nội với mức lương khởi điểm 4,5 triệu đồng/ tháng. Công việc tiếp thị thị trường cho phép An được đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều mô hình kinh doanh độc đáo. Trong một lần đi công tác vào miền Tây, thấy bà con nông dân sử dụng chất đốt sinh học trong đun nấu khá hiệu quả, An nảy ra ý định bắt tay vào việc thành lập công ty chuyên phân phối sản phẩm này. Nghĩ là làm, chàng trai 9x nộp đơn xin nghỉ việc chỉ sau 6 tháng đi làm.
Quyết định này của An vấp phải sự phản đối gay gắt từ gia đình. Bố mẹ anh nhất quyết “bắt” An trở lại thành phố “an phận” làm công việc văn phòng với mức lương ổn định.
An chia sẻ: “Với mọi người, quyết định của mình khi ấy là một sự liều lĩnh, thậm chí điên rồ. Một sinh viên vừa ra trường, tiền không có, kinh nghiệm cũng không nhưng lại muốn làm ông chủ thì thành công gần như là điều không tưởng.
Thế nhưng, bản thân mình lại nghĩ khác, tuổi trẻ có lợi thế là sự nhanh nhẹn, nhiệt huyết và sáng tạo. Mình đi làm văn phòng dù lương có cao đến đâu cũng chỉ là người làm thuê, làm giàu cho người khác. Tại sao lại không sử dụng “chất xám” của bản thân để làm giàu và tạo sự nghiệp cho chính mình?”.
Với cách nghĩ như vậy, An kiên trì thuyết phục bố mẹ, đồng thời đứng ra vay mượn bạn bè, người thân khoảng 200 triệu đồng để đầu tư kinh doanh. Vốn ít, nên An cố gắng tính toán để giảm chi phí một cách tối đa. Anh phân chia thành từng khoản, một phần chàng kỹ sư cơ khí sử dụng vào việc mua máy ép công nghiệp, một phần làm đồng vốn để đảm bảo quay vòng sản phẩm.
Bếp sinh học do An sáng chế có khả năng giữ nhiệt, tiết kiệm nguyên liệu cao hơn từ 30 - 40% so với các loại bếp khác trên thị trường (Ảnh: NVCC)
Trong thời gian sản xuất củi ép sinh học, An nảy ra ý tưởng sáng chế một loại bếp an toàn, tiết kiệm nguyên liệu và phù hợp với bà con nông dân. Anh lên mạng tìm hiểu thông tin, đọc các tài liệu nước ngoài. An cũng lặn lội lên các tỉnh Thái Nguyên, Yên Bái, có khi lại đi xe khách vào các tỉnh miền Tây, Thanh Hóa, Nghệ An… để tìm hiểu cách đun nấu, loại bếp mà bà con sử dụng.
“Mỗi chuyến đi, mình đều mua về đến hàng chục loại bếp, rồi nghiên cứu, tìm hiểu cơ chế hoạt động, cũng như ưu, nhược điểm của từng loại bếp. Mình nhận thấy rằng, hầu hết các loại bếp này đều có thời gian đun nấu dài, tốn nguyên liệu, lại có cấu tạo sơ sài nên chỉ dùng được một thời gian ngắn là hỏng”, An chia sẻ.
Bếp thần kỳ… thu về tiền tỷ
Sau khoảng 3 tháng tổng hợp tư liệu, mày mò, chàng kỹ sư cơ khí đã cho ra đời bản vẽ đầu tiên. An cho biết, so với những loại bếp trên thị trường, chiếc bếp sinh học này có những cải tiến và đột phá hơn hẳn.
Nguyên lý của bếp được áp dụng công nghệ khí hóa, với lớp vỏ bằng inox và khoảng 5 lớp cách nhiệt, không nóng nên an toàn cho người sử dụng. Bếp bao gồm: hệ thống lòng bếp chứa nguyên liệu, quạt gió, hộp điện với các nút điều chỉnh tốc độ nhiệt. Đặc biệt, bếp có hệ thống bình ắc quy nên có thể sử dụng ngay cả khi mất điện. Thời gian đun không cần tiếp nhiên liệu vào khoảng 1, 2 – 1,5 tiếng đồng hồ.
Công xưởng gần 1.000m2 chế tạo củi ép và bếp sinh học do An làm chủ (Ảnh: NVCC)
Để tiết kiệm chi phí, các công đoạn gia công một số bộ phận của bếp được An linh động đặt sản xuất ở các xưởng gia công đồ cơ khí theo dây chuyền hiện đại. Phương pháp này giúp An tiết kiệm được chi phí sản xuất vì không phải đầu tư dây chuyền riêng biệt vẫn có được những sản phẩm đảm bảo chất lượng nhờ độ chuyên nghiệp của đội ngũ thợ cơ khí có tay nghề
Nói về chiếc bếp đặc biệt của mình, An cho biết: “Bếp có thể thích hợp với mọi loại nguyên liệu từ thực vật: Củi trấu, củi mùn cưa, viên nén, cành cây, lõi ngô…từ nguyên liệu khô cho đến những nguyên liệu ướt. Đặc biệt, bếp cháy không khói, không mùi nên có dễ dàng đun nấu, thậm chí bếp có thể cho vào ba lô tiện cho những chuyến đi du lịch. Nếu so với các loại bếp trên thị trường hiện nay, bếp có thời gian giữ nhiệt và tiết kiệm nguyên liệu từ 30 - 40%”,
Giá thành của loại bếp sinh học này dao động từ 395.000 - 450.000 đồng.Vừa tiết kiệm chi phí lại thân thiện với môi trường, tuy nhiên những ngày đầu tung ra thị trường, sản phẩm này của An lại tiêu thụ khá chậm. Nhiều đại lý từ chối phân phối bởi mặt hàng này “quá mới mẻ”, chưa có ai sử dụng.
Doanh nhân trẻ Lê Trường An thứ 2 từ trái sang, trong một cuộc hội thảo về kinh doanh được tổ chức gần đây
Không nản chí, An quyết tâm đẩy mạnh việc quảng bá, giới thiệu sản phẩm. Chàng kỹ sư cơ khí xây dựng một đội ngũ tiếp thị, phân phối bếp sinh học trực tiếp đến từng hộ gia đình. Bên cạnh đó, anh cũng tung ra các chương trình khuyến mại, dùng thử miễn phí cho bà con.
Để sản phẩm được biết đến rộng rãi, anh thành lập website giới thiệu sản phẩm, đẩy mạnh các kênh bán hàng trực tuyến. An cũng thường xuyên đưa sản phẩm của mình giới thiệu, trưng bày ở các hội chợ, triển lãm ở nhiều tỉnh thành lớn trong cả nước.
Nhờ có chiến lược kinh doanh hợp lý, nên chỉ trong một thời gian ngắn, doanh số bán hàng tăng lên đáng kể. Nhiều đại lý đã liên hệ nhận làm cơ sở phân phối loại bếp sinh học này.
Ước mơ đưa sản phẩm ra nước ngoài
Khởi nghiệp từ tay trắng nhưng nhờ sự đam mê, nhiệt huyết và sáng tạo, chỉ sau gần 2 năm đi vào hoạt động, công ty của Lê Trường An đã cho doanh thu không hề nhỏ, tạo công ăn việc làm cho 15 lao động cơ hữu và khoảng 10 lao động thời vụ với thu nhập ổn định hàng tháng. An cho biết, anh đang nghiên cứu, nâng cấp các tính năng của bếp sinh học. Anh dự định sẽ liên kết với các doanh nghiệp nước ngoài để đưa sản phẩm của mình ra nhiều nước trên thế giới.
Chia sẻ về con đường kinh doanh của mình, chàng trai 9x cho biết: “Trong kinh doanh uy tín tạo nên thương hiệu cho doanh nghiệp nhưng sự sáng tạo, khác biệt mới chính là chìa khóa tạo nên thành công. Bất cứ một ý tưởng kinh doanh dù là điên rồ và phi thực tế đến mấy nếu biết tận dụng cũng có thể trở thành hiện thực và làm giàu được”.
Không chỉ được biết đến là một trong những tỷ phú trẻ sớm thành công trong kinh doanh, Lê Trường An còn là chủ nhân của vô số những giải thưởng lớn nhỏ.
Năm 2014, An được TW Đoàn thanh niên trao giải thưởng Lương Đình Của cho những thanh niên trẻ có thành tích lao động điển hình. An cũng vinh dự là 1 trong 10 gương mặt trẻ suất sắc, tiêu biểu giai đoạn 2009 - 2014 của tỉnh Nam Định.
Sản phẩm bếp sinh học do An sáng chế cũng được Cục sở hữu cấp bằng sở hữu trí tuệ năm 2015 và được chọn là sản phẩm công nghiệp nông thôn tiêu biểu huyện Giao Thủy (Nam Định).
Hà Trang / DanTri
Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)







