Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

Những cảnh báo cay đắng


Khác với thông lệ, một vài năm gần đây, giải Nobel văn học bị nhiều người kêu rêu, không chấp nhận và thậm chí là phản đối.
Năm 2004 là trường hợp Elfriede Jelinek (Áo), năm 2009 là trường hợp Herta Muller (Đức).
Sở dĩ hai tên tuổi này bị “đặt thành vấn đề” không phải do họ viết dở –  xưa nay không thiếu tác giả được giải Nobel xong là rơi vào quên lãng – mà cái chính là bởi cả Jelinek lẫn Herta Muller có nhiều tư tưởng lạ.
Có lần nhà văn Áo tự nhận mình là người chuyên đi dọn những thứ rác rưởi trong cảm xúc: “Có ai chịu làm công việc bẩn thỉu đó đâu? Tôi thì lại xem như được số phận giao phó”. Có lẽ vì thế Vatican có lần đã gọi Jelinek là người đàn bà điên loạn, hư vô.
Một hướng suy nghĩ tương tự cũng thấy ở Herta Muller. Trong tác phẩm của bà, con người được miêu tả như là họ bị nhốt trong ác mộng. Họ là nhân chứng của một thế giới bị thống trị bởi hận thù. Bằng các nghi lễ và chuẩn mực giả dối, thế giới này đối xử với họ tàn ác, vô cảm.
Muller quan niệm: “Tôi không có bổn phận gì hết đối với văn học. Những gì tôi viết là để hoàn thành sứ mệnh đối với bản thân tôi”. Thủ tướng Đức A. Merkel thì bảo tác phẩm của Herta Muller là “bằng chứng về nỗi sợ hãi nhưng cũng chứng tỏ một lòng dũng cảm phi thường”.
Một điều đặc biệt là thái độ của hai nhà văn này với xứ sở mà họ lớn lên. Họ thường sống cô độc, ít người biết tiếng. Jelinek đã gây sốc cho chính đất nước quê hương, khi bà đay đi đay lại chuyện nước Áo trong Chiến tranh thế giới thứ 2. Bà phát biểu vào năm 1980: “Áo là một quốc gia tội ác”.
Trường hợp Herta Muller hơi tế nhị một chút. Sinh ra ở Romania nhưng bà lại là người Đức và hiện sống ở Đức. Từ hoàn cảnh riêng, bà bảo “quê hương là thứ người ta không thể chịu đựng được mà cũng lại là thứ không buông tha người ta bao giờ” .
Với người có cách nghĩ cổ điển – luôn coi quê hương là một thứ khái niệm thiêng liêng – những phát biểu này chỉ gây những phản cảm.
Nhưng sự phát triển của lịch sử là thế. Nhìn chung cả giải Nobel văn học mấy chục năm nay, tôi có cảm tưởng nay là lúc những giá trị kinh điển, những đầu óc kỳ vĩ được cả nhân loại công nhận – cỡ như Sartre và Camus – không còn nữa.
Nhân loại đang quằn quại đi tìm những tư tưởng mới. Mỗi một tư tưởng mới mẻ này có phần độc đáo riêng của nó, nhưng nhìn chung, phần lớn giống nhau ở chỗ đều đi vào hướng nghịch thường. Nó gây sốc, bởi nó muốn vượt qua những giới hạn mà xưa nay người ta phải dừng lại. Nếu các tư tưởng cổ điển là thuộc về thần thánh, thì những tư tưởng mới nhiều khi có bộ mặt của quỷ dữ. Nó là cái người ta muốn từ bỏ mà không nổi.
Năm 2005, giải Nobel văn học được trao cho nhà văn người đảo quốc Trinidad là V.S.Naipaul. Trong lời phát biểu khi nhận giải, Naipaul chỉ cảm ơn nước Anh mà ông gọi là ngôi nhà của tôi, và Ấn Độ là đất nước của tổ tiên tôi. Lý do là, theo ông, nếu không có nước Anh, ông sẽ không hiểu được những gì xảy ra tại Trinidad. Khi có người hỏi ông sao không cảm ơn tổ quốc mình, ông bảo họ phải cảm ơn ông mới đúng, vì nhờ có ông mà người ta biết rằng có một xứ sở tên là Trinidad. Toàn cách trả lời mà giá như gặp phải dân mình thì ăn đòn!
Chung quanh con người hiện nay, thế giới cũng đang đi tới những quan niệm mà thoạt nhìn dễ cho là kỳ quặc, phi nhân đạo. Năm 1991, nhân dịp chiến tranh lạnh kết thúc, triết gia A. Gluksman (Pháp) đưa ra mấy điều tổng kết, trong đó cảnh báo: 1. Cái ác luôn ẩn chứa trong con người; 2. Cần phải luôn luôn hoài nghi về cái thiện, cần phải thừa nhận vĩnh viễn rằng thế giới là lộn xộn, có một nguy cơ hỗn loạn thường xuyên hiện diện. “Không có gì không thuộc về con người lại xa lạ với chúng ta cả”, Gluksman khái quát.
Nên nói ngay là cũng công thức này, nhưng một giáo sư đại học đồng thời là nhà văn, Umberto Eco, phát biểu một cách khác. Theo Eco, đang hình thành một hình thái mới của cái ngã, không còn chắc đặc và thống nhất nữa mà được cấu thành bởi tính cách vô chính phủ của các nguyên tử. Trở lại với Nietzsche, Eco giả định rằng nay không phải là thời của các siêu nhân mà là thời của những con-người-bên-kia-con-người. Tức nay là lúc con người tiến mãi về phía cái phi nhân. Một lời cảnh báo cay đắng!
Như vậy là Gluksman, cũng như Jelinek, Muller của giải Nobel, không đơn độc.
Từ mấy mẩu chuyện trên, trở lại với đời sống trí thức xứ mình, trong đầu óc tôi trở đi trở lại những câu hỏi. Có phải mọi dự báo đều có quyền tồn tại miễn nó đã được nghiền ngẫm một cách khoa học? Ai mà biết được sự vận động sẽ đưa nhân loại tới đâu? Đến bao giờ chúng ta mới biết rằng tiêu chuẩn của chân lý không phải là sự chấp nhận của đám đông? Cụ thể hơn, đến bao giờ những đầu óc ưu tú của cộng đồng mới được làm công việc thể nghiệm, rồi dự báo những xu thế sẽ tới của xã hội? Chúng ta đã có những đầu óc ưu tú loại đó chưa? Nếu chưa có thì làm sao để đào tạo? Mà với tình hình này, có đào tạo được không?
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hà Nội: VỤ NỔ KINH HOÀNG ĐÊM QUA - GIẾT NGƯỜI BẰNG MÌN TỰ TẠO

Vụ nổ làm 3 người thương vong: 

Giết người bằng mìn tự tạo

Người lao động
12/09/2015 07:32

(NLĐO)- Vụ nổ xảy ra tại ngõ Thông Phong (Hà Nội) tối ngày 11-9 làm 1 người chết, 2 người bị thương được xác định là vụ giết người bằng mìn tự tạo. Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Công an Hà Nội, tới hiện trường chỉ đạo điều tra.

 
Hiện trường ngay sau khi vụ nổ vừa xảy ra

Thông tin từ Công an TP Hà Nội cho biết vụ nổ xảy ra tại một căn nhà ở ngõ Thông Phong, đường Tôn Đức Thắng, quận Đống Đa (Hà Nội) vào khoảng gần 19 giờ ngày 11-9 là vụ giết bằng thuốc nổ tự tạo.

Theo kết quả điều tra ban đầu của cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT) - Công an TP Hà Nội, khoảng gần 19 giờ ngày 11-9, do mâu thuẫn thù tức, đối tượng đã dùng thuốc nổ làm mìn tự tạo đặt vào bên trong cửa nhà ông Phạm Gia Hải (SN 1972, ở số nhà 23, ngách 46, ngõ Thông Phong) gây nổ.


Hậu quả vụ nổ làm làm chị Phạm Thị Phương (SN 1977, em gái ông Phạm Gia Hải) đang ở trong nhà lúc vụ nổ xảy ra, bị thương.

Người phụ nữ bị thương trong vụ nổ

Ông Nguyễn Đồng Đảng (SN 1956, ở ngách 25, ngõ Thông Phong), là người đi qua nhà ông Hải đúng lúc vụ nổ xảy ra nên bị sức ép của vụ nổ hất văng lên bụi tre trước cửa nhà ông Hải dẫn đến tử vong. Ngoài ra, vụ nổ còn làm anh Nguyễn Anh Lâm (SN 1996, ở phố Tôn Đức Thắng), đi xe máy ngang qua hiện trường bị thương.

Người đàn ông thiệt mạng trong vụ nổ

Như vậy, thông tin ban đầu cho thấy vụ nổ bằng mìn tự tạo vào nhà ông Phạm Gia Hải đã làm 1 người thiệt mạng, 2 người bị thương.

Ngay sau khi vụ nổ xảy ra, tối ngày 11-9, Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Công an TP Hà Nội, đã trực tiếp tới hiện trường để chỉ đạo công tác khắc phụ hậu quả và điều tra.

Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Công an TP Hà Nội, 
trực tiếp tới hiện trường chỉ đạo công tác điều tra

Đại tá Nguyễn Duy Ngọc, Phó Giám đốc, Thủ trưởng CSĐT - Công an TP Hà Nội; Đại tá Dương Văn Giáp, Trưởng Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội (PC45, Công an TP Hà Nội) cùng nhiều cán bộ các phòng, ban nghiệp vụ của Công an Hà Nội cũng đã tới hiện trường để chỉ đạo, điều tra vụ nổ bằng mìn tự tạo.

Hiện vụ việc nghiêm trọng này đang được cơ quan CSĐT - Công an TP Hà Nội khẩn trương điều tra làm rõ.

Tin-ảnh: N.Quyết - N.Hưởng
_________

Nghi phạm cài mìn tại Hà Nội lên kế hoạch trả thù kỹ lưỡng
 
Tuổi trẻ
12/09/2015 09:28 GMT+7

TTO - Theo Công an Hà Nội, nghi phạm đã dùng mìn tự tạo để trả thù gia đình ông Phạm Gia Hải trong một kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng.
Xe cấp cứu nhanh chóng đưa nạn nhân rời khỏi hiện trường vụ nổ - Ảnh: Nguyễn Khánh

Sáng 12-9, một lãnh đạo cơ quan điều tra, Công an Hà Nội, cho biết cơ quan công an đã xác định vụ nổ tại ngõ Thông Phong, quận Đống Đa, Hà Nội xảy ra gần 19g ngày 11-9 làm một người chết là do mìn tự tạo.

Nguyên nhân ban đầu được tạm xác định do thù tức cá nhân nên đối tượng gây án đã dùng thuốc nổ chế mình tự tạo để đánh mìn nhà nạn nhân.

Hàng xóm chết oan khi vô tình đi ngang nhà ông Hải

Thông tin chính thức cũng cho biết gia đình người bị đánh mìn là nhà ông Phạm Gia Hải (43 tuổi, trú ngõ Thông Phong).

Nạn nhân bị thiệt mạng là ông Nguyễn Đồng Đảng (không phải tên Nguyễn Quốc Đạt như thông tin trước đó), sinh năm 1956 - là hàng xóm ở gần nhà ông Hải.

Vào thời điểm gần 19g, ông Đảng đi xe máy qua trước cửa nhà anh Hải thì vụ nổ xảy ra. Sức ép của vụ nổ đã hất văng ông Đảng vào bụi tre trước cửa nhà ông Hải làm nạn nhân tử vong ngay tức khắc.

Cùng thời điểm này, chị Phạm Thị Phương (38 tuổi), em gái của ông Hải đang nấu cơm trong nhà cũng bị sức ép vụ nổ và mảnh vỡ của đồ vật bắn vào gây thương tích nặng.

Phía ngoài sân còn hai người khác cũng bị thương do mảnh vỡ của vụ nổ và sức ép tác động vào gồm một phụ nữ và anh Nguyễn Văn Lâm (19 tuổi, trú tại phố Tôn Đức Thắng) cũng đi qua vào thời điểm đó.

Tại hiện trường, toàn bộ khu vực tầng 1 của căn nhà tan nát hoàn toàn, đồ vật đều hư hại hết. Rất may thời điểm đó còn hai người đang ở trên tầng 2 đã không bị ảnh hưởng đến tính mạng và sức khỏe.

Vụ trả thù có tính toán kỹ lưỡng

Nhận định ban đầu cho thấy đây là một vụ trả thù có tính chất và hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

Các đối tượng gây án đã tính toán thời điểm gia đình ông Hải đang chuẩn bị ăn cơm, có thể mọi người đều ngồi vào bàn ăn ở tầng 1. Nếu vụ nổ xảy ra lúc gia đình đang ăn cơm thì hậu quả còn nặng nề hơn nữa.

Ngay sau khi xảy ra vụ nổ, cơ quan điều tra đã phong tỏa hiện trường, tiến hành khám nghiệm, điều tra vụ án. Đích thân thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, giám đốc Công an Hà Nội, đã đến hiện trường chỉ đạo điều tra.

Công tác khám nghiệm hiện trường được thực hiện đến khoảng gần 0g sáng nay, sau đó tiếp tục khám nghiệm pháp y tử thi để đánh giá nguyên nhân tử vong và vụ nổ.

Cũng ngay trong tối qua, các cán bộ của Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội và Công an quận Đống Đa đã rà soát các khu vực xung quanh hiện trường, thu thập hình ảnh camera để đánh giá các đối tượng tình nghi.

Được biết, một số người dân cho hay trước khi vụ nổ xảy ra một lúc, trong ngõ Thông Phong có hai nam thanh niên đi xe rất nhanh chạy ra phía đường Tôn Đức Thắng. Đây cũng là một hướng để cơ quan công an xác minh làm rõ.

Hiện cơ quan điều tra đã lấy lời khai của các thành viên gia đình ông Hải và những nhân chứng của vụ việc này.

Được biết, ông Phạm Gia Hải ở căn nhà trên cùng với bố mẹ đẻ và em gái. Gia đình bố mẹ ông Hải bán đồ ăn tại khu vực gần nhà và cũng không có mâu thuẫn với ai. Do đó, cơ quan điều tra đang rà soát các mối quan hệ của ông Hải để điều tra.

M. Quang 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam xuất khẩu tiến sĩ


LÊ THANH PHONG 
LĐO - Gần đây, rộ lên thông tin trao đổi về việc xuất khẩu thạc sĩ, tiến sĩ. PGS-TS Hà Huy Thành - Viện Hàn lâm KHXH VN - so sánh với Ấn Độ, nước này đã xuất khẩu chuyên gia qua các nước. Đây không chỉ là giải quyết “tiến sĩ tồn đọng”, mà còn nâng cao vị thế của VN trên trường quốc tế.

Đề xuất trên rất hay, bởi vì VN có khoảng 24.000 tiến sĩ, một nửa trong số này làm công tác nghiên cứu khoa học, số còn lại làm quan chức hoặc chưa biết làm gì. Vậy thì rất nên đẩy mạnh xuất khẩu lao động chất lượng cao.

Chỉ có điều băn khoăn là có ai nhận hay không?

Xuất khẩu lao động phổ thông rất dễ, bởi vì không cần chuyên môn cao. Lao động VN sang các nước làm công việc giản đơn hoặc làm thợ kỹ thuật ở cấp thấp, nhưng đã xuất khẩu thạc sĩ, tiến sĩ thì đòi hỏi từ phía tiếp nhận sẽ cao hơn.

Nếu so với Ấn Độ, chưa nói tới chuyên môn, chúng ta đã thua đứt về ngoại ngữ. Ấn Độ có bản ngữ nhưng là quốc gia sử dụng tiếng Anh rất phổ thông, đặc biệt người được đào tạo đại học, sau đại học đương nhiên sử dụng tiếng Anh thành thạo. Ấn Độ xuất khẩu chuyên gia, ưu thế đầu tiên của họ là đảm bảo tiếng Anh.

Còn thạc sĩ, tiến sĩ VN thì sao? Trong số hơn 24.000 tiến sĩ và hơn 100.000 thạc sĩ, có bao nhiêu phần trăm sử dụng thông thạo một ngoại ngữ, chưa kể tiếng Anh là cần thiết nhất, cũng không nhiều người đạt được chuẩn trình độ làm chuyên gia. Không giỏi ngoại ngữ thì xuất khẩu đi đâu bây giờ! Tuy nhiên, cũng không quá bi quan rằng chúng ta không có người giỏi, cho dù không được nhiều. Vậy thì, đề xuất trên cũng cần quan tâm, ít nhất cũng xuất khẩu được một số chuyên gia trẻ, có năng lực thực sự, còn hơn để họ lang thang thất nghiệp hoặc làm việc không tương xứng với năng lực và trình độ.

Chưa làm thì chưa biết được hay không, cho nên các cơ quan quản lý và các doanh nghiệp xuất khẩu lao động cũng cần nghiên cứu để khai thác nguồn tài nguyên này. Làm để biết trình độ của thạc sĩ, tiến sĩ VN so với các nước, làm để biết sức cạnh tranh chất xám VN trong lĩnh vực xuất khẩu lao động chất lượng tiến sĩ.

TS Lương Hoài Nam - Tổng Giám đốc Hãng hàng không Hải Âu - cho rằng: “Nói thật chứ, họ mà tìm được việc ở nước ngoài thì đã đi lâu rồi, chả chờ bác xuất khẩu”. Đúng là có những người chủ động tìm được đường để ra nước ngoài làm việc, nhưng cũng không ít người có trình độ nhưng không biết lối đi, rất cần sự hỗ trợ của các doanh nghiệp, tổ chức xuất khẩu lao động chuyên nghiệp.

Hãy cứ làm để biết mình là ai, để điều chỉnh, để thay đổi, để phát triển.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Đúng là sự phong phú của tiếng Việt!

Ô hay, "vừa hợp tác vừa đấu tranh" ...

Nguyễn Hồng Kiên·
Ô HAY, "vừa hợp tác vừa đấu tranh", NHÀ CHÁU ĐỊNH THEO CÁC NGƯ DÂN LÝ SƠN RA ĐẤY vớt tí 4G (vì ông Bộ trưởng TT&TT VN từng bảo phải tăng giá để nâng cấp vì 3G VN thực ra đang chỉ là 2G) MÀ HOÁ RA NÓ LẠI "vô giá trị" !!!
>> Sáng nay, 10/9, tại trụ sở Bộ TT&TT đã diễn ra lễ ký Biên bản ghi nhớ giữa Bộ TT&TT Việt Nam và Tổng cục Bưu điện Quốc gia Trung Quốc về hợp tác trong lĩnh vực bưu chính... (http://infonet.vn/bo-tttt-ky-bien-ban-hop-tac-voi-tong-cuc-…)
>> "Trung Quốc phủ sóng 4G ở Hoàng Sa là “vô giá trị”
Đó là khẳng định của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình tại buổi họp báo chiều 10/9..." (http://vneconomy.vn/…/trung-quoc-phu-song-4g-o-hoang-sa-la-…)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

THUỐC NÀO "TRỊ" QUAN CHỨC "NÓI MỘT ĐẰNG LÀM MỘT NẺO" ?


“Dân có thực sự làm chủ, thực sự có quyền thì quan chức sẽ không còn dám đứng trên pháp luật. Khi đó mới có thể thực thi được giá trị pháp quyền.”


LTS:Nhìn lại 30 năm Đổi mới văn hóa: thành tựu, những thách thứccần vượt qua, những vấn đề cần tiếp tục đổi mới trong giai đoạn tiếp theo, Tuần Việt Nam có cuộc phỏng vấn với GS.TSKH. Trần Ngọc Thêm, Giám đốc Trung tâm Văn hóa học Lý luận và Ứng dụng, Đại học KHXH&NV, Đại học Quốc gia TP. HCM; ủy viên Hội đồng Lý luận Trung ương. Xin giới thiệu Phần 3 bài phỏng vấn.

Thưa Giáo sư, ở phần trước ông đã đề cập đến nguyên nhân của tình trạng xuống cấp, tha hóa về đạo đức là ở con người và nền văn hóa truyền thống. Vậy việc xây dựng con người với tư cách và vai trò là trung tâm cần được thực hiện bắt đầu từ đâu? Thực hiện như thế nào?Lấy cái gì làm chuẩn?Hình hài một hệ giá trị mới
GS.TSKH. Trần Ngọc Thêm: Chuẩn để xây dựng con người là hệ giá trị. Thời nào có hệ giá trị của thời đó. Trước đây, với mục tiêu là ổn định thì ta đã có hệ giá trị văn hóanông nghiệp - nông thôn. Bây giờ để đạt mục tiêu phát triển bền vững trong một thế giới phẳng thì phải có hệ giá trị văn hóa công nghiệp - đô thị - hội nhập.
Việc điều chỉnh chuẩn giá trị được thực hiện bằng hai con đường. Thứ nhất là điều chỉnh tự nhiên diễn ra một cách tự phát cùng với sự thay đổi nhận thức và hành động của dân chúng. Thứ 2 là điều chỉnh có định hướng diễn ra dưới tác động có ý thức của hai lực lượng là nhà cầm quyền và tầng lớp trí thức.
Tùy hoàn cảnh cụ thể của từng giai đoạn mà vai trò của hai lực lượng này có thể có sức mạnh tác động khác nhau, có thể đồng hướng với nhau hoặc ngược hướng. Trong mọi trường hợp, ý chí nguyện vọng của dân chúng luôn luôn là nhân tố quyết định, nhất là khi có mâu thuẫn giữa các lực lượng tác động.
Chúng ta hãy xem lại sự điều chỉnh và hình thành hệ giá trị mới trong lịch sử nước ta thì sẽ hiểu. Chẳng hạn, giai đoạn cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, trong khi nhà cầm quyền thực dân muốn xây dựng hệ giá trị kiểuphương Tây để thực hiện mục đích thực dân, thì tầng lớp trí thức và dân chúng đã thành công trong việc xây dựng một hệ giá trị theo hướng ngược lại: tiếp nhận những tinh hoa của phương Tây để hoàn thiện hệ giá trị truyền thống của mình, phục vụ cho công cuộc giải phóng dân tộc.
Theo Giáo sư , hệ giá trị mà chúng ta cần xây dựng hiện nay sẽ có hình hài như thế nào? Lực lượng nào sẽ là chủ đạo?
GS.TSKH. Trần Ngọc Thêm: Hệ giá trị mà chúng ta cần xây dựng hiện nay phải mang tính chất của một hệ giá trị văn hóa công nghiệp - đô thị - hội nhập với mục tiêu cuối cùng là mang lại cuộc sống hạnh phúc cho toàn dân. Nó sẽ phải được thực hiện bằng sự phối hợp của cả tự phát lẫn tự giác, của cả dân chúng lẫn đội ngũ trí thức và chính quyền.
Căn cứ vào mục tiêu chung được Đảng và Chính phủ vạch ra là “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” nhằm mang lại cuộc sống hạnh phúc cho toàn dân, các mục tiêu cụ thể là thực hiện thành công việc công nghiệp hóa, đô thị hóa và hội nhập. Đội ngũ trí thức sẽ nghiên cứu kỹ những giá trị truyền thống, hiện trạng biến động của chúng, những thói hư tật xấu đang hoành hành và cách khắc phục, các xu hướng của thời đại, nguyện vọng của dân chúng để xây dựng hệ giá trị cho tương lai.
Hệ giá trị này bao gồm hai nhóm chính là những tinh hoa của văn hóatruyền thống vẫn có thể phát huy giá trị trong hiện tại và tương lai; và những tinh hoa của văn hóa nhân loại có thể giúp khắc phục các thói hư tật xấu đang hoành hành, giúp hình thành cách tư duy, cách hành động, lối sống thích hợp với nền văn minh đô thị, văn minh công nghiệp và công cuộc hội nhập vào quá trình toàn cầu hóa. Các giá trị này bao gồm cả giá trị chung cho toàn xã hội lẫn giá trị cho việc hoàn thiện từng cá nhân.
Thưa Giáo sư, hệ giá trị mới làm cách nào để chuyển biến được cả mộtnền văn hóa như miêu tả của ông là nặng về “âm tính”, ưa ổn định?Phải chăng cần thay đổi cả nền văn hóa của dân tộc chúng ta, phải phá rồi xây để chuyển được từ văn hóa âm tính qua dương tính?
GS.TSKH. Trần Ngọc Thêm: Không hoàn toàn như thế. Không cần phải phá rồi xây, mà chỉ cần chuyển đổi.
Nếu nền văn hóa truyền thống của ta mang tính cộng đồng làng xã thì chúng ta vẫn có thể giữ nguyên tính chất cộng đồng, nhưng chuyển tính chất làng xã thành cộng đồng xã hội, sẵn sàng giúp đỡ, hợp tác với nhau ngay cả khi không quen biết, cùng nhau vì mục tiêu chung.
Nếu nền văn hóa truyền thống mang tính trọng âm và ưa hài hòa, thì chúng ta vẫn có thể giữ nguyên tính ưa hài hòa, nhưng là một sự hài hòa thiên về dương tính.
Nếu nền văn hóa truyền thống có cách tư duy và hành động theo kiểu kết hợp xuề xòa, đại khái, thì cần thay vào đó là một tác phong công nghiệp, suy nghĩ và làm ăn bài bản, khoa học.
Nếu nền văn hóa truyền thống mang đậm tính linh hoạt, nhiều khi tùy tiện, thì cần hướng tính linh hoạt này vào những khuôn khổ, nguyên tắc nhất định trong giới hạn mà pháp luật đã quy định.
Trần Ngọc Thêm, đổi mới, văn hóa, pháp quyền, dân chủ, luật pháp, bình đẳng, con người mới
Nếu có pháp quyền thực sự, quan cũng như dân đều bình đẳng như nhau trước pháp luật.Ảnh minh họa
Xây dựng triệt để hai giá trị Dân chủ và Pháp quyền
Vậy đâu là những hệ giá trị mới chúng ta có thể bắt đầu đột phá, khởi phát từ đó để giải quyết những phần tiếp theo?
GS.TSKH. Trần Ngọc Thêm: Theo kết quả nghiên cứu của chúng tôi, để thực hiện được các mục tiêu trên, trong giai đoạn trước mắt, có thể tập trung phát triển và xây dựng 10 giá trị cơ bản chia thành 5 nhóm là: (1) Dân chủ và Pháp quyền; (2) Nhân ái và Yêu nước; (3) Trung thực và Bản lĩnh; (4) Trách nhiệm và Hợp tác; (5) Tính khoa học và Sáng tạo.
Hiện nay những thói hư tật xấu nào, những hạn chế nào đang được đánh giá là nghiêm trọng nhất? Và giải pháp khắc phục chúng như thế nào?
GS.TSKH. Trần Ngọc Thêm: Theo kết quả điều tra của chúng tôi(thuộc đề tài Xây dựng hệ giá trị Việt Nam trong giai đoạn mới – PV)với sự tham gia của gần 6.000 người thuộc các tầng lớp, ngành nghề ở cả ba miền thì bệnh giả dối, nói không đi với làm, là tật xấu nghiêm trọng nhất chiếm 81,0%. Kế đến là bệnh thành tích 75,1%. Thứ ba là bệnh thiếu ý thức pháp luật 68,2%.
Bệnh giả dối, nói không đi với làm sẽ được khắc phục nếu xây dựng được các giá trị Trung thực và Bản lĩnh. Con người có bản lĩnh thì mới có thể trung thực, nhìn thẳng vào sự thật, từ bỏ thói ưa nịnh, thích khen(tôi đã có lần trao đổi trên diễn đàn của Tuần Việt Nam).
Bệnh thành tích (có phần liên quan đến tính giả dối) có thể được khắc phục nhờ giá trị Trung thực và Trách nhiệm. Người có tinh thần trách nhiệm sẽ không chạy theo thành tích bằng bất cứ giá nào. Người trung thực sẽ không nói không thành có, nói ít thành nhiều, sẽ không ưa nổ, chém gió.
Tương tự như vậy, bệnh thiếu ý thức pháp luật có thể được khắc phục nhờ giá trị Pháp quyền.
Tôi xin đặc biệt nhấn mạnh thêm, kết quả 30 năm Đổi mới về văn hóa cho thấy một thực tế rằng, sự phát triển của đất nước đã “đụng” phải trần vì thiếu phần “gốc” vững mạnh, bền vững. Gốc đó là văn hóa và nhân vật trung tâm của văn hóa - con người.
Có lẽ đây là bài học quý giá, có giá trị nhất trong suốt 30 năm Đổi mới vừa qua!
Thưa Giáo sư, về mặt quản lý, cần phải thay đổi như thế nào để không rơi vào trạng thái như giai đoạn vừa qua “nhận thức không đi đôi với hành động”? Vì để hội nhập chúng ta phải thay đổi từ môi trường văn hóa cho đến con người, một công việc vô cùng rộng lớn và khó khăn với khối lượng khổng lồ?
GS.TSKH. Trần Ngọc Thêm: Để cho nhận thức và hành động đi đôi,về mặt lãnh đạo và quản lý cần cần xây dựng một cách triệt để hai giá trị Dân chủ và Pháp quyền. Trong đó, dân chủ là giá trị có ý nghĩa quyết định.
Dân chủ là một trong ba đặc trưng của thể chế chính trị Việt Nam hiện đại, nhưng lại là đặc trưng duy nhất chưa được thực hiện một cách đầy đủ. Thiếu một nền dân chủ thực sự, sự tự do mà Đổi mới mang lại, có nguy cơ dẫn đến vô tổ chức, mất kiểm soát. Truyền thống dân chủ làng xã như “phép vua thua lệ làng” của văn hóa truyền thống Việt Nam trong bối cảnh pháp luật không nghiêm và trình độ dân trí chưa caođang có nguy cơ phát triển quá đà. Trong nhiều trường hợp dẫn đến bệnh vô chính phủ như “Thủ kho to hơn thủ trưởng”, “Trên bảo dưới không nghe”...
Thực hiện được dân chủ thực sự như các nghị quyết của Đảng ta đã khẳng định thì sẽ khắc phục được bệnh vô chính phủ ở bên dưới, và kiểm soát được quyền lực ở bên trên, khắc phục được nạn quan liêu, cửa quyền. Có dân chủ thực sự thì sẽ đảm bảo được sự bình đẳng, công bằng và các quyền tự do cơ bản như tự do chính trị, tự do kinh tế, tự do lựa chọn dịch vụ, quyền con người. Bởi vậy mà dân chủ cũng là giá trị xã hội quan trọng hàng đầu, phổ biến ở mọi xã hội hiện đại.
Dân có thực sự làm chủ, thực sự có quyền thì quan chức sẽ không còn dám đứng trên pháp luật. Khi đó mới có thể thực thi được giá trị pháp quyền. Nếu có pháp quyền thực sự, quan cũng như dân đều bình đẳng như nhau trước pháp luật, thì quan chức sẽ phải nghiêm túc hơn khi nói và làm, sẽ không còn dám “nói một đằng làm một nẻo”, quản lý sẽ minh bạch, xã hội sẽ đi vào nền nếp, niềm tin của dân chúng sẽ được khôi phục, và con người mới sẽ sớm hình thành.
Đây cũng có thể xem là hai công cụ hữu hiệu để khắc phục tình trạng “nói không đi đôi với làm” hết sức tai hại như thời gian qua!
Xin cảm ơn ông đã chia sẻ!
Duy Chiến

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tấm bia lịch sử ở đầu cầu Khánh Khê: Có nội dung gì, bị hủy hoại do thời gian hay con người, hiện nay ở đâu?


Chuyện đã qua, nhưng mới đây xem bài trên Blogtrelang lên án Đỗ Hùng và Trương Duy nhất lợi dụng báo chí để xuyên tạc bản chất vụ việc nên Thợ Cạo soi lại:
Lạng Sơn, những ngày tháng hai - ảnh 1
Cầu Khánh Khê, nơi ghi dấu những chiến công của sư đoàn 337 - Ảnh: Trường Sơn
Tấm bia kỷ niệm chiến thắng tại đầu cầu Khánh Khê - Ảnh: Trường Sơn
Những trích đoạn liên quan, TC tô đậm chữ lưu ý:


"Trước khi rời Lạng Sơn, chúng tôi cùng đại tá Đấu đến thăm lại cây cầu Khánh Khê lịch sử. Nối hai bờ sông Kỳ Cùng giờ đây đã có cây cầu Khánh Khê mới cách xa cầu cũ chừng 500m. Một công trình thủy điện nhỏ đang được thi công ngay gần đó. Sau khi công trình này hoàn thành, cây cầu Khánh Khê cũ sẽ chỉ còn là kỷ niệm. Thế nhưng vẫn còn đó tấm bia bê-tông được đúc hơn ba mươi năm về trước ghi lại chiến công của sư đoàn 337 cùng quân dân huyện Văn Quan chặn đứng quân xâm lược những ngày tháng 3.1979. Những người thợ thi công biết ở đây từng có bộ đội hy sinh nên đã đặt trên tấm bia một bát hương. Những dấu tích của thời gian và con người đã xóa mờ một vài chỗ trên tấm bia. Thế nhưng người ta vẫn có thể đọc được dòng chữ “... Sư đoàn 337 đã đánh bại và chặn đứng quân... xâm lược”. 
Nguyên Phong/ Thanhnien


"Đã từ ba năm nay, vào mỗi dịp 27.7, lễ tri ân, tưởng niệm những người lính đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 được tổ chức tại nhà bia chiến thắng Khánh Khê (bản Pa Pách, xã Bình Trung, huyện Cao Lộc, Lạng Sơn).

Hành trình tấm bia lịch sử
Theo đại tá Nguyễn Chấn, cuối năm 1979, đầu năm 1980, ngay tại vị trí đầu cầu Khánh Khê, sư đoàn 337 cùng quân, dân huyện Văn Quan đã xây dựng một cột bia chiến thắng để tưởng niệm những người đã hi sinh. Đã 34 năm trôi qua, nhưng đại tá Nguyễn Chấn vẫn nhớ như in câu chuyện về việc xây dựng cột bia ngày ấy.
“Lúc đó tình hình vẫn còn rất căng thẳng, đất nước thì vô cùng khó khăn. Để kiếm được nguyên vật liệu xây dựng được cột bia cũng phải vận động chỗ này một chút, xin chỗ kia một chút, không hề dễ dàng gì. Ở bên kia biên giới quân xâm lược vẫn lăm le gây chiến và tiếp tục nhiều hành động phá hoại. Nhưng sư đoàn vẫn quyết làm bằng được vì đó thực sự là một công trình mang nhiều ý nghĩa”, đại tá Nguyễn Chấn nói.
Cột bia chiến thắng Khánh Khê được xây dựng bằng gạch, xi măng cao 5 m, hai cạnh có kích thước 1,2 m x 1,5 m. Theo đại tá Nguyễn Chấn, cột bia Khánh Khê không chỉ là một cột bia kỷ niệm chiến thắng mà còn là cây cột thiêng để thờ và nhớ ơn các liệt sĩ đã ngã xuống. Cột bia ấy còn là cột mốc mang ý nghĩa chốt chặn, là cột mốc cảnh giác trước quân thù.
Không những thế cột bia ấy còn là một biểu tượng mang tính răn đe với những kẻ vẫn còn mang dã tâm xâm lược, lấn chiếm đất đai của Việt Nam.
"Chiến thắng Khánh Khê không phải là của riêng sư đoàn 337 mà đấy là xương máu chung của cả mặt trận, chiến thắng ấy cũng là một sự nối tiếp truyền thống những Bạch Đằng, Chi Lăng lịch sử. Nếu hiểu điều đó chúng ta mới thấy được ý nghĩa to lớn của chiến thắng này”, đại tá Nguyễn Chấn nói.
Hơn ba năm sau khi Việt Nam và Trung Quốc bình thường hóa quan hệ (1991), vào tháng 12.1994, F337 được điều động trở lại Quân khu 4 làm nhiệm vụ huấn luyện, xây dựng lực lượng sẵn sàng chiến đấu. Năm 1999 Sư đoàn được chuyển thành Đoàn kinh tế Quốc phòng 337 làm nhiệm vụ tại Quảng Trị và đến nay vẫn mang tên “Đoàn Khánh Khê”.
Tháng 2.2011 trong chuyến đi thu thập tư liệu biên soạn lịch sử sư đoàn, đại tá Đỗ Phấn Đấu, Chính ủy hiện tại của Sư đoàn 337 mới phát hiện ra rằng cột bia chiến thắng Khánh Khê đã bị hư hại nhiều. Trên tấm bia nhiều dòng chữ đã bị phai mờ, có chỗ còn có dấu hiệu bị hủy hoại. Nơi đặt cột bia cũng nằm trong khu vực xây dựng công trình thủy điện mà nay mai sẽ không còn dấu tích.
Câu chuyện này đã được Thanh Niên phản ánh trong bài viết Lạng Sơn, những ngày tháng hai trong số báo ra ngày 5.3.2011. Từ sự phản hồi của dư luận, cũng như sự quyết tâm của các cựu chiến binh và những cán bộ F337 hiện tại và sự ủng hộ của tỉnh Lạng Sơn, nhà bia Khánh Khê được hoàn thành sau gần một năm rưỡi trải qua không ít khó khăn."
Nguyên Phong/ Thanhnien
___________

Như vậy vấn đề đã rõ
Cột bia ở đầu cầu Khánh Khê do Sư đoàn 337 cùng quân, dân huyện Văn Quan đã xây dựng từ cuối năm 1979 đến đầu năm 1980 mới hoàn thành trong điều kiện chiến tranh biên giới với Trung Quốc đang tiếp diễn và trong hoàn cảnh đất nước khó khăn lúc ấy. Cột bia được xây dựng vwois quy mô khá lớn bằng gạch, xi măng cao 5 m, hai cạnh có kích thước 1,2 m x 1,5 m.

Có thể hiểu nội dung trên bia khắc gì? 
Vì sao tác giả báo Thanh niên lại viết kỳ lạ như thế này:
“TẠI ĐY, VÀO 3.1979 QUN, DN HUYỆN VĂN QUAN VÀ SƯ ĐOÀN 337 ĐÃ ĐÁNH BẠI VÀ CHẶN ĐỨNG QUN TRUNG QUỐC XM LƯỢC”
Theo Thợ Cạo hiểu đây chính là nội dung đã khắc lên bia cầu Khánh Khê, tác giả đã lách bằng cách cho người đọc biết nguyên văn:
“TẠI ĐÂY, VÀO 3.1979 QUÂN, DÂN HUYỆN VĂN QUAN VÀ SƯ ĐOÀN 337 ĐÃ ĐÁNH BẠI VÀ CHẶN ĐỨNG QUÂN TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC”
 
 
“Tại mảnh đất này, cuối tháng 2 đầu tháng 3-1979, sư đoàn 337 cùng quân dân tỉnh Lạng Sơn đã chặn đứng và đánh bại quân xâm lược, lập chiến công vẻ vang trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới quốc gia”.

Có bàn tay con người phá hoại hay không?




Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà báo Ðỗ Hùng ‘vẫn ở lại báo Thanh Niên’?


H1
Nhà báo Ðỗ Hùng. (Hình: Facebook)
HÀ NỘI (NV) – Nhà báo Ðỗ Hùng, người vừa bị cách chức phó tổng thư ký tòa soạn Thanh Niên Online và bị thu hồi thẻ nhà báo vì một bài viết trên facebook đề cập đến ông Hồ Chí Minh và Tướng Giáp, sẽ vẫn ở lại làm việc tại báo Thanh Niên, nhưng ở vị trí biên tập viên.
Nguồn tin của báo Người Việt trích lời ông Nguyễn Văn Hùng, vụ phó Vụ Báo Chí Xuất Bản, thuộc Ban Tuyên Giáo Trung Ương, nói trong cuộc họp “giao ban” của cơ quan này hôm 8 tháng 9 ở Hà Nội cho hay như vậy.
Tại cuộc họp, giới chức này nói rằng: “Về phó tổng thư ký tòa soạn Báo Thanh Niên đăng facebook đúng Quốc Khánh, cộng các sai phạm trước đây, Hùng đã thừa nhận và cam kết chỉ sử dụng facebook để từ thiện, nghiệp vụ báo chí và không đề cập các vấn đề nhạy cảm, đã thừa nhận những sai phạm từ 2014, chấp nhận mọi hình thức kỷ luật.”
Vẫn theo lời ông Nguyễn Văn Hùng, “Chi bộ đảng báo Thanh Niên đã kỷ luật khiển trách, Ðỗ Hùng đã xin thôi các chức vụ trong đảng và đoàn, Ban Biên Tập báo Thanh Niên đã kỷ luật miễn nhiệm và cho xuống làm biên tập viên phụ trách thể thao. Sau đó Bộ Thông Tin Truyền Thông (4T) đã rút thẻ.”
Trong phát biểu của mình, ông Nguyễn Văn Hùng cũng đề cập đến bài viết có tựa đề “Cái giá phải trả của Ðỗ Hùng” trên báo Năng Lượng Mới (Petro Times).
Bài viết này có nội dung đả kích, kết tội Ðỗ Hùng qua 5 bài viết trên mạng xã hội, với các lời lẽ như: “Thuần phong mỹ tục của dân tộc cũng chưa bao giờ chấp nhận những kẻ lộng ngôn, ‘đốt đền,’ chà đạp lên cả xương máu của cha anh.” Ðồng thời khẳng định “việc cơ quan quản lý xử lý với Hùng như thế là thỏa đáng, thậm chí đã là nhân văn.”
Cũng trong cuộc họp này, ông Trương Minh Tuấn, thứ trưởng Bộ 4T, người ký lệnh thu thẻ nhà báo của ông Ðỗ Hùng, nói rằng: “Vụ Ðỗ Hùng đã xử lý, anh này cũng ăn năn. Ta xử nghiêm và tạo điều kiện sửa chữa khuyết điểm, đề nghị báo Thanh Niên tạo điều kiện.”
Trả lời phỏng vấn của báo Người Việt hôm 10 tháng 9, ông Ðặng Việt Hoa, phó tổng biên tập Báo Thanh Niên, cho biết: “Chỗ tôi, tôi xác tín được là Ban Biên Tập Báo Thanh Niên miễn nhiệm chức danh Phó Tổng Thư Ký Tòa Soạn Báo Thanh Niên Ðiện Tử của Ðỗ Hùng, chuyển Ðỗ Hùng làm biên tập viên, công việc cụ thể sẽ do Ban Thư Ký giao.”

Ông Hoa nói thêm: “Tôi phụ trách đảng ở Báo Thanh Niên nên tôi khẳng định Ðỗ Hùng là đảng viên thôi chứ không có chức danh gì trong đảng. Còn chuyện Ðỗ Hùng xin miễn các chức danh bên đoàn, hội thì tôi chưa được ai báo cho tôi hết, vì Ðỗ Hùng là ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương Ðoàn (nhiệm kỳ 2012-2017, NV), không biết Ðỗ Hùng có gửi đơn hay không thì tôi chưa được biết.”
Báo Người Việt cũng đã liên lạc nhiều lần với nhà báo Ðỗ Hùng nhưng điện thoại luôn bị tắt ngang hoặc không bắt máy.
Nếu trở lại làm “mảng thể thao” thì đây là công việc đầu tiên của ông Ðỗ Hùng khi vào báo Thanh Niên trước khi được cất nhắc lên vị trí cao hơn.

Phần nhận xét hiển thị trên trang